mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1995
mod_vvisit_counterHôm Qua9844
mod_vvisit_counterTuần Này44901
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này134110
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17353902

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC- COVID-19 THỬ THÁCH ĐỨC TIN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

CUỘC THỬ THÁCH ĐỨC TIN DO COVID - 19

Có lẽ Covid-19 là một cuộc thanh lọc lớn trong lịch sử nhân loại, để con người loại đi những cặn bã, những chất thô, những hình hình thức nô dịch, những lối suy tư xơ cứng, những hãnh diện hão huyền, những cảm tính tiêu cực, những vật dục hoang tưởng...

Từ ngày có dịch Virus Covid-19, thế giới lâm vào hàng loạt những xáo trộn chưa từng có. Người ta hình dung ra một bức tranh toàn cảnh khá ảm đạm, khiến tâm lý con người bất an, hoang mang lo sợ, không ai đoán định được tương lai, dù cho với cá nhân hoặc cho toàn thể xã hội. Nào là phong tỏa (mọi người bị nhốt trong nhà đến nỗi muốn nổi loạn), chính trị căng thẳng, mầm mống chiến tranh quy mô lớn, suy thoái kinh tế chỉ ra viễn cảnh một cuộc khủng hoảng, ngân hàng như lung lay, thất nghiệp, bệnh tật, nạn đói đe dọa, y tế tê liệt, thiên tai khốc liệt do thay đổi khí hậu, vấn đề an ninh và an sinh xã hội đè nặng, phát sinh nhiều vấn nạn nhiêu khê, các loại hình dịch vụ bế tắc. Trong tôn giáo và những tổ chức lễ hội, tín ngưỡng, du lịch, văn hóa, thể thao phải ngưng hoạt động.

Cuộc chiến do Covid-19 hôm nay bước vào thử thách mới do đại dịch đợt 2, con người bàng hoàng trước sự đe dọa từng ngày, từng giờ. Dịch bệnh không kiêng nể ai, từ các đấng bậc, chức sắc, quyền thế, quan tướng, đều như nhau. Nó không miễn trừ cho bất cứ giai cấp, thành phần, sắc tộc, chính kiến, tôn giáo nào. Đây là cuộc tàn sát vô hình, ra đi trong cô đơn, cô độc, không người yêu thương bên cạnh để an ủi, trăng trối, không người thân ở gần để vuốt mắt tiễn đưa...

Với người Kytô hữu, đại dịch Covid -19 còn là cuộc thử thách Đức tin, con người tự nguyện tuân theo, bằng lòng ngưng mọi Thánh Lễ trên toàn cầu, đó là một cuộc thử thách vô hình êm ái nhất. Trong lịch sử Giáo hội Công giáo luôn có những cuộc bách hại Đức tin, nó xảy ra tùy vào địa phương của mỗi thời đại, tiêu biểu là không còn một Thánh Lễ cộng đồng nào nữa. Một khi không còn Thánh lễ, con người chỉ còn sống đạo bằng Đức tin qua đời sống, trong những lời cầu nguyện âm thầm.

Một may mắn duy nhất ngày nay là còn có các Thánh Lễ, phụng vụ trực tuyến được phép truyền thông. Nhưng mai này nếu dịch bệnh kéo dài, liệu Đức tin của con người còn lại những ai trung thành, như lời Đức Kitô nói: "Nhưng khi con người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?" (Lc 18, 8). Và lúc này nó như một cuộc tử đạo liên lỉ, khó hơn chịu chết bởi một lưỡi gươm, phát súng.

Trong biến cố dịch Covid-19, người ta có cảm tưởng như Giáo hội đã ngưng trệ, tê liệt, mọi người co rút trong nhà. Quả là một cuộc thử thách Đức tin như vàng được thử trong lửa. Lúc này người ta dễ nhận ra yếu tố gia đình là cực kỳ quan trọng, gia đình mới là tổ ấm đúng nghĩa, dù rằng bạo lực gia đình hay xâm pham tình dục trẻ em ở một số nơi gia tăng. Tuy nhiên nói chung, mỗi người mới thấy tình cảm gắn kết của những người thân yêu trong gia đình được triển nở, mới biết ơn nhau. Và nhất là trong những kinh nguyện và qua Thánh Lễ trực tuyến trong gia đình, mỗi Kitô hữu mới nhận ra gia đình thực sự là một GIÁO HỘI TẠI GIA (Đền Thờ Thiên Chúa ngay trong gia đình, thay vì nhà thờ giáo xứ).

Cũng qua biến cố, mỗi người mới nhận ra thận phận mình bé nhỏ, phải có bổn phận với gia đình, xã hội và Giáo hội. Sự dữ xuất hiện như một mầu nhiệm, kết quả cuối cùng dù còn là bí nhiệm, nhưng chắc chắn con người sẽ tìm được sự thiện hảo trong biến cố đau thương này, như sách Giáo lý của Hội Thánh Công giáo số 311 khẳng định: "Thiên Chúa không bao giờ bằng bất cứ cách nào, một cách trực tiếp hay gián tiếp là nguyên nhân của sự dữ luân lý. Tuy nhiên, Ngài cho phép điều đó và tôn trọng sự tự do của thụ tạo và một cách bí nhiệm, Ngài biến từ sự dữ dẫn tới điều thiện hảo".

Giáo Hội luôn cần được thanh luyện để trở nên tinh tuyền, như trong lịch sử mỗi thời đại, Giáo hội đều bị thử thánh mỗi cách khác nhau. Dù hòa bình, chiến tranh, biến động chính trị hay tai ương, Giáo hội đều có chung số phận và trách nhiệm với đồng loại, nhưng lại đặc biệt mang dấu ấn riêng, hoặc thuận tiện, hoặc bị bách hại hay bị thử thách cách nào đó. Giáo hội trần thế là như vậy, nhưng Hội Thánh huyền nhiệm của Đức Kitô cũng không nằm ngoài quy luật này, bởi cần được kết hiệp với Đức Kitô, vượt qua cuộc khổ nạn (đau khổ) rồi mới bước vào vinh quang để chiến thắng sự dữ.

Cách ly xã hội trong mùa dịch, khiến con người dễ phản tỉnh và xem lại lối tư duy cố hữu của mình. Mọi người cảm thấy thân phận, vị thế của mình trong xã hội thật bấp bênh – không kể yếu tố tâm linh. Mỗi người cảm thấy như mình bị tước bỏ mất đi cái quyền và vị thế của mình trong cộng đồng xã hội.

Trước cách ly, ai cũng thấy mình có đủ thứ quyền hạn: Quyền hoạt động theo ý thích, quyền cư trú và tổ chức cuộc sống riêng tư, quyền lựa chọn nghề nghiệp, quyền kinh doanh, quyền hưởng thụ, quyền "mánh mung"... Nay tạm mất đi những cái mà tưởng rằng mình nắm chắc, không bao giờ mất được.

– Người lãnh đạo tinh thần mất đi cái giọng điệu thầy phán của kẻ "thức giả".

– Người có chức vụ mất đi cái oai phong của người ra lệnh với kẻ thừa hành.

– Người thầy mất đi cái vẻ trí thức của loại bậc "thụ nhân" chính hiệu.

– Nhà kinh doanh mất đi cái sức mạnh của đồng tiền và những con số thu nhập chắc ăn.

– Người bảo kê, kẻ cơ hội và "cò mồi" mất đi những cơ hội "ho ra bạc khạc ra tiền" để xảo ngôn với thiên hạ.

– Không còn những tổ chức hoành tráng đua tranh tốn kém, nặng hình thức mà nội dung rỗng tuyếch.

– Không còn những bài cám ơn ca tụng, phong thần phong phong thánh cho cấp trên, như một thiên tài, công lao vĩ đại, đức cao trời biển như một đại thánh nhân, đại trí thức xuất hiện.

– Không còn rước sách rầm rộ, kèn trống vang trời của lễ lạt, của những kỷ niệm vinh quang trần thế.

– Không còn tiếng ồn ào xao động như gió bão, như lửa bốc cháy trong cơn động đất..., mà như tiếng "gió hiu hiu thổi nhẹ nhàng" để thấy Thiên Chúa đến trong mỗi tâm hồn con người (1 V 19, 9a. 11-13a).

Và mọi người, mọi giới, mọi nghề nghiệp, mọi trình độ đều cảm thấy tất cả sự việc đều biến dịch, thân phận và cuộc đời là VÔ THƯỜNG. Từ đó, lối tư duy cũ đã lồi thời, cần phải có lối tư duy mới, thay đối từ chính bản thân mình. Mọi sự vật, sự việc đều không tồn tại như mình tưởng, như mình đã nắm chắc trong tầm tay. Hóa ra quyền lợi của con người không phải từ mình mà có, mà là do người khác (phải hy sinh, chịu lụy mình), do xã hội ban tặng. Người có đức tin thì nhận ra là do Thiên Chúa đã ban, nên không ai có quyền tự phụ và lên mặt với người khác.

Có lẽ Covid-19 là một cuộc thanh lọc lớn trong lịch sử nhân loại, để con người loại đi những cặn bã, những chất thô, những hình hình thức nô dịch, những lối suy tư xơ cứng, những hãnh diện hão huyền, những cảm tính tiêu cực, những vật dục hoang tưởng... nơi tâm hồn mỗi người, giúp con người phản tỉnh để nhìn lại chính mình, hướng tới những điều giá trị bất biến hơn, cũng chính là gặp được Thiên Chúa trong biến cố này.

Chúa Nhật XIX – TN (09-08-2020)

Hàn Cư Sĩ (dongten.net)

-------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC- COVID-19 THỬ THÁCH ĐỨC TIN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

CUỘC THỬ THÁCH ĐỨC TIN DO COVID - 19

Có lẽ Covid-19 là một cuộc thanh lọc lớn trong lịch sử nhân loại, để con người loại đi những cặn bã, những chất thô, những hình hình thức nô dịch, những lối suy tư xơ cứng, những hãnh diện hão huyền, những cảm tính tiêu cực, những vật dục hoang tưởng...

Từ ngày có dịch Virus Covid-19, thế giới lâm vào hàng loạt những xáo trộn chưa từng có. Người ta hình dung ra một bức tranh toàn cảnh khá ảm đạm, khiến tâm lý con người bất an, hoang mang lo sợ, không ai đoán định được tương lai, dù cho với cá nhân hoặc cho toàn thể xã hội. Nào là phong tỏa (mọi người bị nhốt trong nhà đến nỗi muốn nổi loạn), chính trị căng thẳng, mầm mống chiến tranh quy mô lớn, suy thoái kinh tế chỉ ra viễn cảnh một cuộc khủng hoảng, ngân hàng như lung lay, thất nghiệp, bệnh tật, nạn đói đe dọa, y tế tê liệt, thiên tai khốc liệt do thay đổi khí hậu, vấn đề an ninh và an sinh xã hội đè nặng, phát sinh nhiều vấn nạn nhiêu khê, các loại hình dịch vụ bế tắc. Trong tôn giáo và những tổ chức lễ hội, tín ngưỡng, du lịch, văn hóa, thể thao phải ngưng hoạt động.

Cuộc chiến do Covid-19 hôm nay bước vào thử thách mới do đại dịch đợt 2, con người bàng hoàng trước sự đe dọa từng ngày, từng giờ. Dịch bệnh không kiêng nể ai, từ các đấng bậc, chức sắc, quyền thế, quan tướng, đều như nhau. Nó không miễn trừ cho bất cứ giai cấp, thành phần, sắc tộc, chính kiến, tôn giáo nào. Đây là cuộc tàn sát vô hình, ra đi trong cô đơn, cô độc, không người yêu thương bên cạnh để an ủi, trăng trối, không người thân ở gần để vuốt mắt tiễn đưa...

Với người Kytô hữu, đại dịch Covid -19 còn là cuộc thử thách Đức tin, con người tự nguyện tuân theo, bằng lòng ngưng mọi Thánh Lễ trên toàn cầu, đó là một cuộc thử thách vô hình êm ái nhất. Trong lịch sử Giáo hội Công giáo luôn có những cuộc bách hại Đức tin, nó xảy ra tùy vào địa phương của mỗi thời đại, tiêu biểu là không còn một Thánh Lễ cộng đồng nào nữa. Một khi không còn Thánh lễ, con người chỉ còn sống đạo bằng Đức tin qua đời sống, trong những lời cầu nguyện âm thầm.

Một may mắn duy nhất ngày nay là còn có các Thánh Lễ, phụng vụ trực tuyến được phép truyền thông. Nhưng mai này nếu dịch bệnh kéo dài, liệu Đức tin của con người còn lại những ai trung thành, như lời Đức Kitô nói: "Nhưng khi con người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?" (Lc 18, 8). Và lúc này nó như một cuộc tử đạo liên lỉ, khó hơn chịu chết bởi một lưỡi gươm, phát súng.

Trong biến cố dịch Covid-19, người ta có cảm tưởng như Giáo hội đã ngưng trệ, tê liệt, mọi người co rút trong nhà. Quả là một cuộc thử thách Đức tin như vàng được thử trong lửa. Lúc này người ta dễ nhận ra yếu tố gia đình là cực kỳ quan trọng, gia đình mới là tổ ấm đúng nghĩa, dù rằng bạo lực gia đình hay xâm pham tình dục trẻ em ở một số nơi gia tăng. Tuy nhiên nói chung, mỗi người mới thấy tình cảm gắn kết của những người thân yêu trong gia đình được triển nở, mới biết ơn nhau. Và nhất là trong những kinh nguyện và qua Thánh Lễ trực tuyến trong gia đình, mỗi Kitô hữu mới nhận ra gia đình thực sự là một GIÁO HỘI TẠI GIA (Đền Thờ Thiên Chúa ngay trong gia đình, thay vì nhà thờ giáo xứ).

Cũng qua biến cố, mỗi người mới nhận ra thận phận mình bé nhỏ, phải có bổn phận với gia đình, xã hội và Giáo hội. Sự dữ xuất hiện như một mầu nhiệm, kết quả cuối cùng dù còn là bí nhiệm, nhưng chắc chắn con người sẽ tìm được sự thiện hảo trong biến cố đau thương này, như sách Giáo lý của Hội Thánh Công giáo số 311 khẳng định: "Thiên Chúa không bao giờ bằng bất cứ cách nào, một cách trực tiếp hay gián tiếp là nguyên nhân của sự dữ luân lý. Tuy nhiên, Ngài cho phép điều đó và tôn trọng sự tự do của thụ tạo và một cách bí nhiệm, Ngài biến từ sự dữ dẫn tới điều thiện hảo".

Giáo Hội luôn cần được thanh luyện để trở nên tinh tuyền, như trong lịch sử mỗi thời đại, Giáo hội đều bị thử thánh mỗi cách khác nhau. Dù hòa bình, chiến tranh, biến động chính trị hay tai ương, Giáo hội đều có chung số phận và trách nhiệm với đồng loại, nhưng lại đặc biệt mang dấu ấn riêng, hoặc thuận tiện, hoặc bị bách hại hay bị thử thách cách nào đó. Giáo hội trần thế là như vậy, nhưng Hội Thánh huyền nhiệm của Đức Kitô cũng không nằm ngoài quy luật này, bởi cần được kết hiệp với Đức Kitô, vượt qua cuộc khổ nạn (đau khổ) rồi mới bước vào vinh quang để chiến thắng sự dữ.

Cách ly xã hội trong mùa dịch, khiến con người dễ phản tỉnh và xem lại lối tư duy cố hữu của mình. Mọi người cảm thấy thân phận, vị thế của mình trong xã hội thật bấp bênh – không kể yếu tố tâm linh. Mỗi người cảm thấy như mình bị tước bỏ mất đi cái quyền và vị thế của mình trong cộng đồng xã hội.

Trước cách ly, ai cũng thấy mình có đủ thứ quyền hạn: Quyền hoạt động theo ý thích, quyền cư trú và tổ chức cuộc sống riêng tư, quyền lựa chọn nghề nghiệp, quyền kinh doanh, quyền hưởng thụ, quyền "mánh mung"... Nay tạm mất đi những cái mà tưởng rằng mình nắm chắc, không bao giờ mất được.

– Người lãnh đạo tinh thần mất đi cái giọng điệu thầy phán của kẻ "thức giả".

– Người có chức vụ mất đi cái oai phong của người ra lệnh với kẻ thừa hành.

– Người thầy mất đi cái vẻ trí thức của loại bậc "thụ nhân" chính hiệu.

– Nhà kinh doanh mất đi cái sức mạnh của đồng tiền và những con số thu nhập chắc ăn.

– Người bảo kê, kẻ cơ hội và "cò mồi" mất đi những cơ hội "ho ra bạc khạc ra tiền" để xảo ngôn với thiên hạ.

– Không còn những tổ chức hoành tráng đua tranh tốn kém, nặng hình thức mà nội dung rỗng tuyếch.

– Không còn những bài cám ơn ca tụng, phong thần phong phong thánh cho cấp trên, như một thiên tài, công lao vĩ đại, đức cao trời biển như một đại thánh nhân, đại trí thức xuất hiện.

– Không còn rước sách rầm rộ, kèn trống vang trời của lễ lạt, của những kỷ niệm vinh quang trần thế.

– Không còn tiếng ồn ào xao động như gió bão, như lửa bốc cháy trong cơn động đất..., mà như tiếng "gió hiu hiu thổi nhẹ nhàng" để thấy Thiên Chúa đến trong mỗi tâm hồn con người (1 V 19, 9a. 11-13a).

Và mọi người, mọi giới, mọi nghề nghiệp, mọi trình độ đều cảm thấy tất cả sự việc đều biến dịch, thân phận và cuộc đời là VÔ THƯỜNG. Từ đó, lối tư duy cũ đã lồi thời, cần phải có lối tư duy mới, thay đối từ chính bản thân mình. Mọi sự vật, sự việc đều không tồn tại như mình tưởng, như mình đã nắm chắc trong tầm tay. Hóa ra quyền lợi của con người không phải từ mình mà có, mà là do người khác (phải hy sinh, chịu lụy mình), do xã hội ban tặng. Người có đức tin thì nhận ra là do Thiên Chúa đã ban, nên không ai có quyền tự phụ và lên mặt với người khác.

Có lẽ Covid-19 là một cuộc thanh lọc lớn trong lịch sử nhân loại, để con người loại đi những cặn bã, những chất thô, những hình hình thức nô dịch, những lối suy tư xơ cứng, những hãnh diện hão huyền, những cảm tính tiêu cực, những vật dục hoang tưởng... nơi tâm hồn mỗi người, giúp con người phản tỉnh để nhìn lại chính mình, hướng tới những điều giá trị bất biến hơn, cũng chính là gặp được Thiên Chúa trong biến cố này.

Chúa Nhật XIX – TN (09-08-2020)

Hàn Cư Sĩ (dongten.net)

-------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
THẾ GIAN, PHÙ VÂN, GIẢ TRÁ.

I. Chức quyền, sắc đẹp trần thế.

Vua Đa-vít gọi hạnh-phúc trần gian chỉ là một giấc mộng: " Trong giấc mơ, khi các giác quan đang yên nghỉ, mọi sự vật hình như trở thành trọng đại, nhưng thực tế các vật đó đáng giá gì đâu và chầy kíp sẽ tan biến." Nhận xét đó thật đúng,

Nhờ suy tư về sự chết, thánh Phanxicô Boc-gi-a đã quyết tâm dâng-hiến toàn cuộc đời cho Chúa. Nguyên thánh nhân là một viên-chức phải tháp-tùng đưa linh-cửu hoàng-hậu I-Sa-Ve đến Gờ-ra-na-da.

Khi mở nắp quan tài ra, mọi người bỏ chạy vì mùi hôi thối rợn người và nhất là hình-dáng quái-dị ghê-tởm nơi linh-cửu hoàng-hậu. Mặc cho mọi người bỏ chạy, thánh nhân được ánh sáng Chúa chiếu dọi, đứng yên nhìn ngắm thể xác để suy-tư về thực chất những gì hào-nhoáng trần gian và thốt lên: "Hoàng-hậu của tôi đâu rồi? Xưa kia, bao người đã quỳ gối tôn kính hoàng-hậu. Hỡi bà chúa Isabella của tôi ơi! Nào đâu vẻ oai-phong và sắc đẹp mỹ-miều của bà? ".

Rồi thánh nhân tự nói với mình: "Chấm dứt mọi sự vĩ-đại và hiển-vinh trần gian! Từ nay về sau, tôi sẽ dành cuộc sống còn lại để phụng-sự Đấng không hề chết."

Từ đấy, thánh nhân đã hiến toàn thân phụng-sự cho tình yêu Chúa Giêsu chịu đóng đanh. Thánh nhân dâng lời khấn hứa sẽ trở thành một tu-sĩ sau khi bà vợ từ trần. Sau đó, thánh nhân đã sống trọn lời hứa bằng cách gia nhập vào dòng Chúa Giêsu.

II. Cần suy nghĩ đến sự chết.

Thật vậy, hễ ai hằng suy gẫm về sự chết, sẽ không yêu chuộng trần thế. Sao lại có thật nhiều người cứ mãi-miết yêu trần thế để đánh mất hạnh-phúc? Chỉ vì họ không nghĩ đến sự chết, như lời Chúa phán: "Hỡi các bậc quyền quý, lòng các ngươi con chai đá đến bao giờ? Sao lại ưa thích hư không và mãi tìm điều gian dối." (Thánh Vịnh 4:3 ).

Chúa Thánh-Thần phán: "Hỡi các con cháu Adong khốn nạn, sao các ngươi không trừ-khử khỏi tâm hồn các ngươi những ham-mê trần thế, chúng mê-hoặc lòng các ngươi đến nỗi các ngươi thích khoe-khoang và gian-dối? Nhưng điều đó đã xẩy đến cho cha ông các ngươi thế nào, cũng sẽ xẩy đến cho các ngươi như vậy. Cha ông các ngươi đã ở trong các dinh-thự này, đã ngủ trên các giường này, nhưng bây giờ họ đâu còn đây nữa."

III. Đừng trì hoãn ngày mai.

Hỡi bạn yêu quý của tôi ơi! Hãy hiến dâng ngay cho Chúa đi, trước khi thần chết đến:

"Những gì tay ngươi có thể làm được, hãy làm sớm khi còn đương sức." (Giảng-viên 9: 10).

Những gì có thể làm ngày hôm nay đừng để đến ngày mai, vì ngày hôm nay sẽ qua đi và không bao giờ trở lại. Ngày mai có thể thần chết sẽ đến thăm ngươi và ngươi không còn làm được gì nữa. Hãy từ bỏ những gì làm cho ngươi hoặc có thể làm cho ngươi xa cách Chúa. Hãy chấm dứt những mê say trần-thế trước khi thần chết cướp chúng khỏi chúng ta: " Hạnh-phúc cho những ai chết trong Chúa." (Apoc. 14: 13)

Hạnh phúc cho những ai biết từ bỏ lòng ham chuộng thế gian. Họ đâu còn sợ chết, trái lại họ ước mong chết, ôm chặt lấy sự chết, vì qua sự chết họ được kết-hợp mật thiết với Chúa, là Đấng làm cho họ hạnh-phúc đời đời.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa Cứu-chuộc rất đáng mến yêu. Con cảm tạ Chúa đã chờ đợi con, nếu con chết khi con đã lìa xa Chúa, số phận đời đời của con hiện giờ ra sao? Lòng từ-bi và lòng kiên-nhẫn chờ đợi của Chúa đáng chúc-tụng biết bao.

Con cảm tạ Chúa đã chiếu dọi ánh sáng và mưa hồng-ân xuống để phù-trợ con. Con yêu Chúa, dầu con không đáng được Chúa thương. Con yêu Chúa hết lòng và con đau buồn vì đã xúc phạm đến Chúa. Nguồn đau khổ đó xé nát tim con. Nhưng ngọt ngào thay nguồn đau khổ ấy, vì nhờ nó Chúa tha thứ cho con và giúp con đặt nguồn hy-vọng vào Chúa.

Lạy Đấng Cứu-chuộc con, con thà chịu trăm ngàn đau khổ còn hơn là phản nghịch với Chúa, con run sợ trước viễn-ảnh con sẽ làm mất lòng Chúa sau này. Thà con chịu chết cách đau khổ nhất còn hơn là mất ơn nghĩa Chúa!

Con đáng trầm-luân hỏa ngục, nhưng từ nay con vui sướng được trở thành con thảo của Chúa. Con yêu Chúa, Chúa là cha nhân-từ của con và con thuộc về Chúa.

Xin Chúa ban cho con hồng-ân này là con thà chết chẳng thà mất Chúa, ngay cả khi con không biết Chúa, Chúa vẫn mưa hồng-ân cho con, nên con không sợ Chúa từ chối ơn con đang khẩn cầu. Xin Chúa ban cho con lòng yêu mến Chúa và con không còn mong ước gì hơn.

Lạy Mẹ là nguồn cậy trông của con, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

-------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - 10 LỢI ICH DÀNH CHO CHÚA PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, Aug 2 at 10:42 PM

10 LỢI ÍCH CỦA VIỆC MỖI NGÀY DÀNH CHO CHÚA ÍT PHÚT

Có thật là việc cầu nguyện mỗi ngày hoàn toàn vô ích không? Hẳn nhiên không phải vậy, ít ra, chúng ta có thể thấy được 10 lợi ích "tức thì" của cầu nguyện, như sau:

Chúng ta đã được dạy rất nhiều về việc phải dành giờ cầu nguyện. Các vị thánh đã xác nhận rằng cầu nguyện là hơi thở của đời sống thiêng liêng, giúp chúng ta hướng về Chúa.

Tuy vậy, cuộc sống hối hả và vụ lợi thời nay đã khiến người ta nghi ngờ về điều này. Phần vì không có thời gian, phần vì thấy cầu nguyện chẳng mang lại lợi ích gì, người ta đã bỏ đi thói quen tốt lành ấy. Cũng có rất nhiều người cho rằng cầu nguyện là việc của những người đi tu hoặc những ai rảnh rỗi.

Có thật là việc cầu nguyện mỗi ngày hoàn toàn vô ích không? Hẳn nhiên không phải vậy, ít ra, chúng ta có thể thấy được 10 lợi ích "tức thì" của cầu nguyện, như sau:

1/ Sống giây phút hiện tại

Guồng quay của mưu sinh có khi làm người ta quên mất mình đang sống. Họ hay nghĩ về quá khứ hoặc tương lai, mà ít khi biết rằng hiện tại mới là cuộc sống. Dành ít phút lắng đọng mỗi ngày giúp người ta thưởng ngoạn sự sống của mình. Lúc đó, họ thật sự ý thức về sự sống đang tuôn chảy trong mình, cả linh hồn và thân xác được nghỉ ngơi, tách mình ra khỏi tất cả những bận tâm lo lắng. Họ đặt mình trước Đấng là Sự Sống và tiếp tục thụ hưởng sự sống nơi Ngài.

2/ Nhìn lại những gì đã qua để tạ ơn

Cuộc sống trôi qua với biết bao biến cố vui buồn nối tiếp nhau. Tất cả đều có những ý nghĩa và tác động nhất định đến cuộc sống của mình. Dưới cái nhìn đức tin, chúng đều là những hồng ân của Chúa. Một vài phút lặng đọng trong ngày để nhìn lại những chuỗi biến cố đó với tâm tình biết ơn là điều vô cùng tuyệt vời, vì nó giúp ta ngày càng chìm sâu trong tương quan thân quen với Chúa và sống sự hiện diện của Chúa trong từng phút giây của đời mình.

3/ Kiểm duyệt cuộc sống

Cũng không trách khỏi nhiều lúc chúng ta đã có những lời nói, hành vi, tư tưởng sai lạc, làm ảnh hưởng đến chính cuộc sống của mình và người khác. Với những sai sót lớn, ta dễ dàng nhận ra. Nhưng với những sai sót nhỏ, ta dễ dàng bỏ qua hoặc không để ý. Từ từ, chúng sẽ tích tụ lại và làm chúng ta sa lầy hơn. Thường xuyên nhìn lại với cái nhìn suy xét xem mình đã sống cuộc sống của mình thế nào, có gì cần chỉnh sửa lại cho tốt hơn sẽ giúp chúng ta trở nên hoàn thiện hơn và đáng yêu hơn với mọi người.

4/ Hãm dẹp cơn nóng giận

Cơn nóng giận thường là nguyên cớ cho rất nhiều những lời nói và quyết định sai lầm của chúng ta. Lúc đó, ta bị cảm xúc chi phối nặng nề và không làm chủ được bản thân mình. Kinh nghiệm cho thấy, ta thường hối hận sau đó vì những gì mình đã làm. Trầm tĩnh lại là cách ta làm nguôi cơn nóng giận và khống chế nó. Khi đó cơn nóng giận sẽ từ từ tan đi. Điều này chỉ có được với một người có thói quen trở về với lòng mình mà họ thực tập hàng ngày trong những giây phút thinh lặng.

5/ Suy tính kỹ càng cho vấn đề của mình

Ai cũng có vấn đề của riêng mình và luôn nỗ lực để tìm cách giải quyết. Nhiều khi vì có quá nhiều giải pháp, người ta không biết chọn cái nào cho tốt. Cũng có khi phía trước chỉ là một màn đêm tăm tối, khiến mình chẳng biết phải làm sao. Đôi khi người ta hỏi ý kiến những bậc khôn ngoan. Nhưng bao giờ cũng cần đôi chút tĩnh lặng để suy xét. Các bậc trí giả thường cho rằng mọi giải pháp đều đã được phú bẩm trong lòng mình, chỉ cần thinh lặng là có thể lắng nghe được. Đó chẳng phải là những phút giây ta ở một mình và suy nghĩ đó sao? Những ồn ào bên ngoài sẽ làm cho chúng ta bị rối. Còn thinh lặng sẽ giúp ta sáng ra.

6/ Giúp xua tan nỗi sợ

Nỗi sợ là một trong những kẻ thù lớn nhất của con người. Nó cho thấy sự nhỏ bé, thấp hèn và bất lực của chúng ta. Mỗi khi sợ, ta thường cầu cứu sự trợ giúp của người khác. Khi nó vượt quá sức con người, ta thường chạy đến các bậc thần linh. Trong thinh lặng của cầu nguyện, ta được đưa vào đối diện với một vị Thiên Chúa vừa yêu thương ta và quyền năng vô hạn. Bỗng dưng, ta sẽ thấy mình được Ngài che chở bao bọc, hứa hẹn sẽ luôn ở bên và giúp ta vượt thắng mọi gian nguy thử thách. Người nào càng sống tinh thần cầu nguyện, người ấy càng bình tĩnh trước những giông tố của cuộc đời vì họ kín múc được sức mạnh từ Chúa.

7/ Những lời kinh giúp ý thức và loại trừ những tư tưởng xấu

Nhiều lúc chúng ta cũng muốn cầu nguyện nhưng chẳng biết cầu nguyện thế nào. Các phương pháp cầu nguyện dường như cao siêu và khó thực hành. Khi ấy, chỉ đơn giản là ta thầm thĩ những câu kinh đã được soạn sẵn. Những lời kinh tưởng chừng khô khan nhưng lại có tác dụng rất lớn. Nếu chúng ta vừa đọc vừa chú tâm đến từng lời kinh, nó sẽ trở thành những tâm tình của chúng ta dâng cho Chúa. Ngoài ra, khi chúng ta tập trung vào nó, nó sẽ giúp xua tan những tà ý đang có trong đầu mình. Nhờ đó, trái tim của chúng ta sẽ được thanh lọc và trở nên tinh tuyền hơn.

8/ Tiếp xúc với Lời Chúa, nghe Chúa nói với mình

Nếu chúng ta chọn cầu nguyện với Lời Chúa, mỗi ngày suy niệm một đoạn ngắn, ta sẽ có cơ hội chìm sâu trong những mặc khải của Chúa cho chúng ta. Những lời ấy sẽ ban cho chúng ta sức mạnh, giải thoát chúng ta khỏi mọi bận tâm lo lắng. Sâu hơn, ta sẽ nghe được điều Chúa muốn nhắn gửi riêng cho mình. Dần dần, ta sẽ hiểu biết hơn về Chúa, có mối tương quan thân thiết với Chúa, sẽ yêu Chúa hơn và được Chúa biến đổi để nên giống Đức Giêsu Kitô hơn. Lời Chúa không phải là lời bình thường. Lời ấy có sức cứu độ chúng ta và đưa chúng ta về Nước Trời.

9/ Đưa tâm hồn hướng về trời cao

Sự thinh lặng trong cầu nguyện sẽ giúp tâm trí chúng ta được giải thoát khỏi mọi thứ tầm thường của đời này. Ta sẽ dần dần được hấp dẫn bởi nét tuyệt đẹp của các nhân đức và bắt đầu kinh tởm những sự xấu xa vẫn đang vây hãm và quyến rũ chúng ta. Bản chất lương thiện trong ta sẽ trỗi dậy và ta biết mình không thuộc về chốn đời tạm này. Ta khám phá ra rằng quê thật của chúng ta là Thiên Đàng, là cõi vinh phúc đời đời, mà muốn trở về nơi ấy, ta phải dứt bỏ những thứ đang mê hoặc chúng ta ở đây, đang khiến chúng ta lầm đường lạc lối. Khi ấy, ta sẽ được nhấc bổng lên tận trời cao, đó là niềm hy vọng của chúng ta.

10/ Lãnh nhận ơn lành từ Chúa

Đây là một lợi ích thiết thực hơn bao giờ hết. Trong cầu nguyện, ta có thể xin Chúa những ơn lành cần thiết cho chính mình hay cho người khác. Cuộc sống tại thế này luôn khiến chúng ta sống trong tình trạng thiếu thốn trăm bề, nếu không phải là những thiếu thốn vật chất, thì cũng là tinh thần. Chẳng nơi đâu ta có thể "xin xỏ" một cách thoải mái như trong cầu nguyện vì ta biết rằng mình đang đối diện với một Đấng hằng yêu thương mình và luôn sẵn sàng ban ơn cho mình bất cứ lúc nào hay nơi nào, bao nhiêu cũng được.

Với 10 lợi ích như thế, tại sao chúng ta vẫn còn chần chừ, ngại ngùng, tiếc thời gian mà không dành giờ cho Chúa, phải không?

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ(dongten.net)

-----------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC -ANHLE- ĐỪNG ĐỂ AI NGHÈO ĐÓI PDF Print E-mail

Anh Le
Thu, Jul 30 at 9:22 AM - CN18TN-A

TIN MỪNG MAT 14, 13-21: CHÍNH ANH EM HÃY CHO HỌ ĂN.

Đừng Để Ai Nghèo Trước Mặt Chúng Ta

Mỗi lần đi làm từ thiện ở đâu đó thì tôi lại thường răn mình với câu của cha ông: "Làm phúc nơi nao để cầu ao rách nát". Tôi phải nhìn lại xem những người ở bên cạnh đã được tôi quan tâm chia sẻ hay chưa? Người nghèo đang chung sống với tôi đã được hưởng lộc gì từ tôi? Hay tôi chỉ quan tâm đánh bóng tên tuổi của mình mà bỏ rơi người bên cạnh mình?

Tôi vẫn nhớ lời một cô bé trong xứ đã nói với tôi:

"Cha ơi! Nếu cha cần giúp ai đó, cha có thể liên lạc với cô của con. Cô của con tốt lắm, hay chia sẻ cho người nghèo lắm. Nhưng... cô chỉ chia sẻ cho người ngoài thôi. Con là cháu ruột, nhà con nghèo nhưng cô không giúp... Lần kia, cô nhờ con chở cô vào một trung tâm nuôi người già neo đơn và trẻ mồ côi để giúp họ. Cô cầm một xấp tiền trong tay và đi phát cho hết mọi người. Con đứng kế bên cô, con thèm được cô cho một tờ thôi nhưng không được. Cô đâu có biết là đứa cháu gái của cô phải mượn xe để chở cô đi làm việc từ thiện. Giá như mà cô cho cháu của cô 1 tờ để đổ xăng cũng đỡ..."

Xem ra lời Chúa Giê-su từng nhắc nhở cũng chẳng thừa: "Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu" (Ga 12, 8).

"Người nghèo luôn bên cạnh các ngươi". Người nghèo đó không hẳn chỉ ở trong trung tâm này hay nhà mồ côi kia. Người nghèo đó luôn ở bên cạnh. Họ có thể là người cha người mẹ già nay đã tàn hơi và kém trí nhớ. Người nghèo đó có thể là chính người anh, người chị, người em, người con, người cháu đang sống trong mái nhà của chúng ta. Những người nghèo đó thật gần với chúng ta, họ gần hơn những người nghèo mà chúng ta hay đi thiện nguyện để đăng đàn đánh bóng tên tuổi mình.

Bài phúc âm hôm nay kể rằng: khi thấy một đám đông rất đông đã đi theo Chúa và luôn ở bên cạnh Chúa suốt cả ngày. Chúa chạnh lòng thương. Chúa bàn với các tông đồ để tìm ra phương án lo cho họ. Thế nhưng, các môn đệ đã "bàn" rất hợp lý với Đức Giêsu rằng "lực bất tòng tâm", tốt nhất là giải tán dân chúng để họ đi mua thức ăn! Phủi tay là thượng sách. Nhưng Chúa Giêsu đã bảo các ông: "Họ không cần phải đi đâu cả, chính chúng con hãy cho họ ăn đi.". Các ông bàng hoàng sửng sốt vì biết đào đâu ra thức ăn cho bằng ấy ngàn người?

Bất đắc dĩ, các ông mới dùng phương án gom góp của mọi người để chia sẻ cho nhau. Các ông cũng chỉ gom được năm cái bánh và hai con cá!". Ấy thế mà một khi đã đưa cho Chúa rồi thì "ai nấy đều ăn no nê" .

Đôi khi chúng ta cũng thường bỏ quên người nghèo ở bên cạnh chúng ta. Đôi khi chúng ta vẫn dửng dưng với người bên cạnh đến nỗi họ đang sống trong cô đơn, tủi hổ vì chúng ta.

Họ là những cha mẹ già già yếu thèm một chút tình người của đứa con mà cả đời lo cho nó nhưng lại bị nó bỏ rơi trong cô đơn xó nhà.

Họ là những người vợ thèm một chút quan tâm của người chồng để bù đắp lại cuộc đời vợ lam lũ chịu cực chịu khổ vì chồng.

Họ là những người hàng xóm láng giềng tốt bụng luôn sẵn lòng giúp chúng ta nhưng ngược lại chúng ta lại quên quan tâm tới họ.

Nhiều người chúng ta luôn ao ước có thể góp sức làm thay đổi thế giới. Chúng ta ao ước có thể làm những chuyện phi thường, những chuyện siêu phàm để mang lại hạnh phúc cho loàingười. Thế nhưng, điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra vì chúng ta chỉ là người phàm nên chăng chỉ có thể làm những chuyện bình dị mà thôi! Điều mà chúng ta có thể làm thay đổi cả thế giới này là bằng chính những hành động nhỏ nhặt nhất của mình, những công việc của bổn phận, những công việc của tự nguyện hy sinh vì lợi ích tập thể đều là những công việc góp phần thay đổi thế giới. Vâng chúng ta chỉ cần làm một việc nào đó với tất cả sự yêu thương và tình cảm chân thành là chúng ta đang làm vơi đi những khổ đau, những gánh nặng cho tha nhân.

Khi chung tay giúp đỡ người khác chỉ với một hành động nhỏ thôi chúng ta cũng làm nên những điều to lớn đối với người nhận được sự giúp đỡ và cả những người xung quanh.

Không cần làm những chuyện phi thường mà chỉ cần làm những việc nhỏ nhưng biểu lộ một tình yêu chân thành vẫn có thể làm vơi đi biết bao phiền muộn, đau khổ cho tha nhân.

*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: NHỜ ƠN CHÚA GIÚP, CHÚNG CON QUYẾT TÂM là những con người biết đóng góp phần nhỏ bé của mình để làm vơi những đau khổ, đói nghèo cho những người chung quanh. CHÚNG CON biết quan tâm đến người bên cạnh của mình và KHÔNG QUÊN để ai bị nghèo đòi hay bỏ quên Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 54