mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3682
mod_vvisit_counterHôm Qua9553
mod_vvisit_counterTuần Này28884
mod_vvisit_counterTuần Trước55886
mod_vvisit_counterTháng Này154174
mod_vvisit_counterTháng Trước262420
mod_vvisit_counterTất cả14509342

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - TẬN HƯỞNG NHỮNG MÓN QUÀ PDF Print E-mail

Chi Tran

TẬN HƯỞNG NHỮNG MÓN QUÀ

Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của:

Tông Huấn "Chúa Kitô sống" số 146-149

Xin đừng xem thường những món quà nho nhỏ hằng ngày. Chăm chút tận hưởng từng điều nho nho ấy. Đáng giá biết bao khi người ta biết ngừng lại trước những điều đơn sơ, giản dị, và dễ thương mà họ gặp trên bước đường đời.

Trước mọi biến cố, có người thấy đó là món quà, lắm người thấy đó là thảm họa. Tùy góc nhìn mà người ta có được quan điểm trên. Tuy nhiên, chúng ta thừa nhận rằng cuộc sống có biết bao điều thú vị để tận hưởng, để sống với. Ai cũng biết, chỉ những người sống vội mới bỏ qua biết bao món quà mà cuộc sống trao tặng. Đó là những con người dễ mến quanh ta, là thiên nhiên trong lành, là món ăn ngon, là ngày sống đẹp, là giấc ngủ ngon, là thành công, là khi ta còn được sống...

Có người xem mọi thứ là bình thường. Cuộc sống này quá tẻ nhạt và chán chường. Họ là người bi quan và khép kín. Ngược lại, chắc chúng ta thích cuộc sống thi vị hơn, hạnh phúc hơn và bình an hơn. Mở mắt sau giấc ngủ sâu, chúng ta hy vọng một ngày tốt lành chào đón. Nơi đó, có biết bao món quà thiên nhiên và con người ban tặng. Hãy tận hưởng chúng với lòng trân quý và biết ơn. Xin đừng xem thường những món quà nho nhỏ hằng ngày. Chăm chút tận hưởng từng điều nho nho ấy. Đáng giá biết bao khi người ta biết ngừng lại trước những điều đơn sơ, giản dị, và dễ thương mà họ gặp trên bước đường đời.

Tiếc là có nhiều người lao vào tận hưởng những thú vui vô độ. Họ thích đi tìm lạc thú mới, và chúng có khi cản trở người ta tận hưởng một cuộc sống tốt lành trong hiện tại. Có quá nhiều gương mù, gương xấu với những người lao vào lối sống đồi trụy, vô trách nhiệm. Những điều ấy thường lôi quấn nhiều người bước vào. Họ càng chạy theo, cuộc sống càng nặng nề. Hệ quả là những điều nho nhỏ trong cuộc sống không giúp họ tìm được niềm vui. Lúc đó thực sự, việc tận hưởng cuộc sống theo đúng nghĩa của nó, thật khó biết bao!

Những điều tôi đang chia sẻ đây được gợi hứng từ Tông Huấn Chúa Kitô sống. Trong đó, Đức Giáo Hoàng Phanxicô gọi mời người trẻ về lòng biết ơn Thiên Chúa với những món quà nho nhỏ (Tông huấn Đức Kitô sống, số 146). Điều ấy không phải lúc nào cũng dễ đối với người trẻ. Bởi đơn giản người trẻ thích cái gì đó hoành tráng, choáng ngợp và rộn ràng. Trong khi đó, người trẻ có khi phất lờ những điều thú vị đang mời gọi họ dừng lại để thưởng thức. Trong đó, Đức Giáo Hoàng lặp lại lời khích lệ của Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận: "sống giây phút hiện tại bằng cách lấp đầy nó với tình yêu; và tôi nắm bắt những cơ hội phát sinh mỗi ngày, để thực hiện những hành động bình thường một cách phi thường." (số 148).

Ai cũng cố gắng sống trọn vẹn ngày hôm nay, nhưng điều ấy đâu dễ chút nào. Biết bao thứ cứ lôi người ta, nhất là người trẻ, vào vòng xoáy của cơm áo, gạo tiền. Nhất là trong thời đại kinh tế thị trường, thử hỏi ai còn thi vị, kiên nhẫn và nhạy bén với những món quà nơi cuộc sống quanh ta. Tôi biết có người sau mọi bôn ba của cuộc đời, họ mới chợt nhận ra mình đã lãng phí những điều tốt lành. Họ sống thiếu vắng tình yêu. Họ mải mê chạy theo những điều vĩ đại mà quên mất hiện tại. Họ sống vội nên không kịp tận hưởng những món quà.

Là người công giáo, chúng ta gọi những món quà ấy là ân sủng, là ơn huệ đến từ Thiên Chúa. Mỗi ngày Ngài vẫn trao ban cho con người biết bao điều tốt đẹp để kiến tạo cuộc sống. Thậm chí, Thiên Chúa vẫn "ở đó, nơi mà chúng ta nghĩ rằng Ngài đã bỏ rơi chúng ta, và không còn hy vọng cứu rỗi nữa. Đó là một nghịch lý, nhưng đối với nhiều Kitô hữu, đau khổ,.... bóng tối đã trở thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa". (Số 149). Tất cả là hồng ân! Chỉ những ai luôn tìm được niềm vui, bình an trong mọi biến cố vui buồn, họ mới thốt lên được lời tri ân ấy.

Cho dẫu tuổi trẻ là thời gian luôn lao mình về phía trước với nhiều hoài bão, thì đó cũng là lúc dừng lại để tận hưởng cuộc sống. Điều đó không mâu thuẫn, bởi càng tri ân Thiên Chúa, càng nhận ra nhiều điều tốt lành để hưởng nếm chúng, người trẻ hy vọng càng tìm cho mình tình yêu để bước tiếp. Xin đừng lao mình như con thiêu thân! Một khi đi cùng với Thiên Chúa, cùng với nhau, người trẻ sẽ tìm được những niềm vui nho nhỏ, niềm hạnh phúc lớn lao và cả những điều kỳ diệu!

Bạn có bao giờ tự hỏi: tôi có là món quà cho người khác? Nghĩa là tôi có trao những món quà nho nhỏ cho tha nhân không? Bắt đầu từ trong gia đình, đến nhóm bạn và trong xã hội. Thực tế, khi người trẻ sống hết mình cho những ước mơ, họ đang trở nên món quà cho tha nhân rồi. Xin đừng để sức trẻ tàn phá xóm làng, xã hội. Đó không phải là món quà để tận hưởng. Ngược lại, mỗi người kiến tạo cuộc sống nhiều hương vị của tình yêu, khi đó, món quà sẽ nhân lên gấp bội và mỗi người có cơ hội tận hưởng chúng.

Lạy Chúa Giêsu, thái độ biết ơn những món quà Chúa trao thật cần thiết biết bao. Nhắm mắt, để tâm đến hơi thở, đến sự sống, sự hiện diện của con người, đó là món quà quá lớn lao. Còn đó biết bao điều tốt lành Ngài đang trao ban cho chúng con, cho người trẻ: Cơ hội, sức khỏe, tình bạn, tình yêu, khả năng, thiên nhiên và xã hội, v.v. Nếu lúc nào đó, chúng con quên mất những ân huệ Chúa ban, xin nhắc chúng con dừng lại để tận hưởng ơn lành của Chúa. Nhờ đó, chúng con thấy Chúa thật sống động và tốt lành biết mấy. Amen.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

---------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - TẬP SỐNG KHIÊM TỐN MỌI LÚC PDF Print E-mail

Sống khiêm tốn mới là đỉnh cao của sự hiểu biết

17:07 | 27/12/2017
(Lichngaytot.com) Sống khiêm tốn không hề dễ dàng vì chúng ta luôn thích được thể hiện cái tôi, bản ngã của mình để người đời biết rằng bản thân cũng là một người đáng được quan tâm, chú ý của xã hội.

Câu chuyện "Tiều phu và trí giả"

Câu chuyện kể rằng:

Tiều phu cùng học giả đi chung một chiếc thuyền ở giữa sông. Học giả tự nhận mình hiểu biết sâu rộng nên đề nghị chơi trò đoán chữ cho đỡ nhàm chán, đồng thời giao kèo, nếu mình thua sẽ mất cho tiều phu mười đồng. Ngược lại, tiều phu thua sẽ chỉ mất năm đồng thôi. Học giả coi như mình nhường tiều phu để thể hiện trí tuệ hơn người.

Người tiều phu thấy vậy, chỉ mỉm cười đồng ý. Ông vốn không muốn phân tài cao thấp hay kiếm tiền từ việc cá cược nhưng ông muốn cho vị học giả hiểu ra giá trị sâu sắc hơn của trí tuệ nên đã đồng ý.

Đầu tiên, tiều phu ra câu đố:

"Vật gì ở dưới sông nặng một ngàn cân, nhưng khi lên bờ chỉ còn có mười cân?".

Học giả vắt óc suy nghĩ vẫn tìm không ra câu trả lời, đành đưa cho tiều phu mười đồng. Sau đó, ông hỏi tiều phu câu trả lời là gì. "Tôi cũng không biết!", tiều phu đưa lại cho học giả năm đồng và nói thêm: "Thật ngại quá, tôi kiếm được năm đồng rồi".

Học giả vô cùng sửng sốt, không nói được lời nào, còn vị tiều phu chỉ mỉm cười từ bi".

Trí tuệ không có nghĩa là khoe ra cho người ta biết mới thể hiện được sự khôn ngoan, sống khiêm tốn mới thực sự là thể hiện tri thức hơn người.

Những điều tốt vẫn luôn có những điều tốt hơn thay thế, cuộc sống biến đổi không ngừng đòi hỏi chúng ta luôn phải học hỏi. Nhưng cũng có những người, cho rằng mình đã "trên thông thiên văn, dưới tường địa lý" mà không chịu tiếp nhận, họ cứ muốn ôm giữ mãi những thứ cũ rích mà họ có được rồi tự ảo tưởng rằng mình trí tuệ hơn người.

Kinh nghiêm của người xưa khi qua sông thường lấy một hòn đá ném nó xuống nước để phỏng đoán độ sâu của con sông. Bọt nước bắn lên càng cao thì chứng tỏ nước sông càng cạn, càng nông. Trái lại, nơi nào không có bọt nước bắn lên, không nghe thấy âm thanh lớn thì chứng tỏ chỗ ấy nước càng sâu, thậm chí sâu không thể đo được... Nước càng sâu, chảy càng không có tiếng động. Làm người cũng nên như vậy!

Mình biết hơn người ta vấn đề này nhưng vấn đề khác thì không có kiến thức gì. Vậy nên con người cần có một tâm thái rộng mở để đón nhận những cái mới và khiêm tốn học hỏi. Cổ nhân có câu: "Nước sâu chảy chậm, người tôn quý ăn nói từ tốn". Mỗi người thông thường chỉ mất 2 năm để học nói nhưng phải mất hàng chục năm, thậm chí cả đời để học cách im lặng. Cho nên, nói là một loại năng lực, nói đúng chỗ đúng lúc lại là một loại trí tuệ.

Sống khiêm tốn là gì

Là biết sống một cách nhún nhường, luôn luôn hướng thiện, tự khép mình vào những khuôn thước của cuộc đời, bao giờ cũng mong muốn học hỏi, hoài bão trọng đại của cá nhân là tiến mãi không ngừng, chủ đích là không khoe khoang, không tự đề cao cá nhân mình với người khác.

Người vốn có tính khiêm tốn thường hay tự cho rằng kiến thức của mình vẫn còn nhỏ bé, còn phải tiến thêm nữa và cần phải trau dồi, học hỏi nhiều hơn nữa. Người có sẵn tính khiêm tốn không bao giờ chịu chấp nhận sự thành công của cá nhân mình trong hoàn cảnh hiện tại, lúc nào cũng cho sự thành công của mình là tầm thường không đáng kể, luôn luôn tìm đủ mọi phương diện để học hỏi thêm lên.

Làm cách nào để sống khiêm tốn

1. Thừa nhận giới hạn của bản thân

Bạn phải chấp nhận là mình không giỏi tất cả hay bất kì việc gì. Cho dù bạn tài năng đến đâu thì sẽ luôn có người giỏi hơn bạn ở một khía cạnh nào đó. Nhìn vào những người giỏi hơn và xem xét tiềm năng phát triển bản thân. Không có ai là giỏi nhất, bất kể xét ở mặt nào.

Mình không phải là hoàn hảo, mình vẫn còn nhiều thiếu sót, sự yếu kém về cả thể chất, tinh thần, nhận thức.... Hãy thừa nhận sự thật đó và hãy khiêm tốn đón nhận sự trợ giúp của tha nhân với lòng "Thành Kính" và lời "Cảm ơn" chân thành nhất!

Tham khảo: Chỉ cần làm người tốt là đủ, mong cầu chi việc ai đó trả ơn

Lam the nao de khiem ton

2. Ý tứ khi nói chuyện

Người khiêm tốn không nhất thiết phải quá ngại ngùng hay không có tí lòng tự trọng nào. Tuy nhiên, người khiêm tốn nên lưu tâm đến những người đang nói chuyện với họ và không nói lấn lướt hay cắt ngang lời bất kì ai.

Muốn làm người khiêm tốn bạn nên thừa nhận rằng mọi người, kể cả bạn, có mục tiêu và ước mơ riêng và họ cũng muốn nói về thành tựu và quan điểm của mình đối với các sự việc.

3. Không giành hết công lao về mình

Chúng ta là con người và những gì chúng ta có hiện nay chịu sự ảnh hưởng và dẫn dắt rất lớn từ người khác. Vô số người đã hỗ trợ và giúp đỡ để chúng ta được như hôm nay và để chúng ta đạt được giấc mơ. Tự hào về thành tựu của bản thân là hoàn toàn bình thường, nhưng nên nhớ không ai có thể hoàn toàn tự mình làm được việc gì, và rằng đã là con người thì chúng ta phải hỗ trợ nhau đạt được mục tiêu.

Chia sẻ tình yêu. Thừa nhận những người đã giúp đỡ mình trên con đường thành công.

4. Nhận ra khuyết điểm của bản thân.

Chúng ta thường phán xét người khác vì điều đó dễ hơn nhiều so với nhận xét chính mình. Tiếc là việc này hoàn toàn không tốt và còn có hại trong nhiều trường hợp. Phán xét người khác gây ra bất hòa trong mối quan hệ, ngăn cản sự phát triển của các mối quan hệ mới. Tệ hơn nữa là chúng ta không thể tiến bộ nếu có thói quen này. Mọi người đều có sai sót.

Chúng ta thường xuyên phán xét người khác mà không nhận ra. Bạn có thể tập thói quen này: cố gắng phát hiện những lúc mình có suy nghĩ phán xét người khác, khi đó thay vì phán xét họ, bạn hãy phán xét chính mình. Xem xét cách để cải thiện bản thân, thay vì suy nghĩ đến cách người khác nên hành động. Sau cùng, bạn không thể kiểm soát hành vi và lựa chọn của người khác, nhưng của bạn thì được.

Làm việc với khuyết điểm của mình. Nhớ rằng sự phát triển và tiến bộ là một quá trình kéo dài suốt đời và không bao giờ ngừng, cho dù bạn đã rất giỏi việc gì đó.

5. Thừa nhận những sai sót

Hãy lắng nghe những dấu hiệu, sự góp ý, lời khuyên, phản ứng... từ những người khác, từ môi trường, từ những biểu hiện,... Từ đó, bạn sẽ tìm ra khuyết điểm của mình, nhận thấy rằng mình không hoàn hảo, để cố gắng hơn nữa.
6. Tránh khoác lác

Có lòng tự trọng lành mạnh hoặc cảm thấy tự hào về thành tựu của mình là chuyện bình thường, nhưng không ai thích người thường xuyên kéo sự chú ý về họ và thành công của họ. Nếu bạn cảm thấy mình đã làm được một việc thật tuyệt vời, nhiều khả năng người khác đã nhận ra điều đó và họ sẽ tôn trọng bạn nhiều hơn vì sự khiêm tốn
.
7. Biết ơn những gì bạn có

Biết ơn những gì ta đang có, luôn tự nhủ rằng "Những cái căn bản nhất ta có đều không do ta mà có": Ta có bộ óc tốt, có khuôn mặt xinh, thân hình đẹp, giọng hát hay... không phải do ta mà có mà ta được "may mắn" ban cho, nên thay vì kiêu ngạo thì thãy biết ơn với lòng thành kính.

8. Không sợ phạm lỗi

Một phần của sự khiêm tốn đó là hiểu rằng bạn sẽ phạm lỗi. Hiểu được điều này và hiểu rằng mọi người đều phạm lỗi, bạn sẽ gạt được gánh nặng khỏi đôi vai mình. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa bạn nên làm việc cẩu thả - cố gắng tránh những sai sót quá đơn giản nhưng không sợ thử các phương pháp hay cách thức mới để đạt được mục tiêu.

Mỗi người chỉ có thể trải nghiệm một phần nhỏ của cuộc sống vào một thời gian nào đó. Luôn luôn có những người lớn tuổi hơn và khôn ngoan hơn bạn. Ý kiến của người lớn tuổi hơn đáng để bạn tham khảo, nhưng bạn phải quyết định dựa trên sự hiểu biết của mình đối với họ.

MiMo

---------------------------

 

 
SỐNG TỈNH THỨC - ĐỪNG COI THƯỜNG NGƯỜI KHÁC PDF Print E-mail

SỐNG TỈNH THỨC: Không có thứ thanh niên đó nơi chúng tôi

Người bắt đầu nói với họ: "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe" Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người.

Họ bảo nhau: "Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao?" (Lc. 4, 21-22)

Giờ Thiên Chúa đã điểm cho Đức Kitô xuất hiện. Ngài vừa chuẩn bị sứ mệnh trong một cuộc tình lâu dài và kham khổ trong hoang địa. Ngài định thi hành sứ vụ công khai bằng cuộc thăm viếng ngôi làng nhỏ bé nơi sinh trưởng của Ngài là Na-gia-rét. Ngài vào hội đường lúc giờ kinh phụng vụ và lên tiếng giải thích bài sách tiên tri I-sai-a: "Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho người nghèo khổ, cho kẻ bị tù đầy được tự do và cho người mù được thấy ánh sáng, giải phóng cho kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân của Chúa"

Đức Giêsu nói: "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh" những người đồng hương ngạc nhiên về sự khôn ngoan của Ngài, họ chưa hiểu Ngài. Ngài nói với họ: Tôi, Người đang nói với ông bà anh chị em là chàng thanh niên của ông bà và anh chị em đều biết rõ tôi, tôi là Người Chúa đã truyền đi thực hiện những điều lạ lùng như tiên tri I-sai-a đã nói.

Nhưng bây giờ tôi không còn là chàng thanh niên đó nữa nên các ông bà anh chị em không chấp nhận tôi, không nghe tôi, không muốn có tôi. "Tôi bảo thật: không có một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình". Quá khứ đã chứng tỏ hùng hồn cho điều đó. Bao nhiêu ngôn sứ như Ê-li-a và E-li-sê đã không thể làm điều gì lạ ở nơi quê mình và các ông bà anh chị em tiếp tục theo lề thói xưa nên đã khinh thường tôi. Tôi chỉ là con ông Giu-se. Tôi không thể thông thái hơn các ông bà. Không có gã thanh niên nào nơi các ông bà, giám yêu sách đòi làm ngôn sứ cho các ông bà. Đó có phải là trò đùa không.

Đó là thứ dỡn mặt quá trớn, cần phải trừ khử đi! Quả thực, "Họ đã phẫn nộ phải đứng dậy, lôi Ngài ra khỏi làng, khéo lên tận đỉnh núi để xô Ngài xuống vực. Nhưng Ngài băng qua giữa họ mà đi". Vì giờ rao giảng của Ngài đã tới, giờ chết của Ngài chưa điểm.

Chúng ta cũng có những ngôn sứ của chúng ta. Những gã thanh niên, thanh nữ này... Họ đang mang sứ điệp của Đức Kitô đến mọi nơi. Họ âm thầm, hiền lành và khiêm nhường trong lòng! nhưng lại không có nơi chúng ta sao?

Chúng ta đối xử với họ thế nào?

----------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CN22TN-C PDF Print E-mail

CN 22 TN - C : Luận về chữ "ăn"

Hai tư cách được đề cập tới xoay quanh một bàn tiệc đã vang lên trong bài Tin Mừng hôm nay. Tư cách một, là khi bạn là "khách" đi dự tiệc, thì bạn phải làm sao. Tư cách hai, bạn là "chủ" : khi bạn đãi tiệc ai, bạn phải mời những người nào...Mỗi tư cách có một lời nhắn nhủ riêng của Chúa cho họ. Tôi không gặp thấy một điểm chung nào Chúa muốn nói với, cho cả chủ mời lẫn khách dự tiệc. Vì thế tôi không chọn lời, mà chọn một chữ chung cho cả khách lẫn chủ trong bữa tiệc, là chữ "ăn" để xây dựng cho bài giảng hôm nay.

1. Tầm quan trong của "ăn" trong hành vi và lời dạy của Chúa

2. Bên kia chữ ăn (Beyond eating).

1. Tầm quan trọng của "ăn" trong hành vi và lời dạy của Chúa

-Hành vi : Trong cuộc sống công khai của Chúa Giêsu, sách Tin Mừng ghi lại rất nhiều sinh hoạt của Ngài liên quan đến cái ăn: Ngài đi ăn cưới tại Cana. Ngài ăn tiệc do những người biệt phái khoản đãi, mà bài Tin Mừng hôm nay là bữa tiệc do chính thủ lãnh nhóm Pharisêu mời đến. Ngài chia sẻ thân mật với bữa cơm gia đình của ba chị em Mattha, Maria và Lazarô, mà ở đó Matta rối ríu với món gỏi này, món nộm kia, còn Maria khôn ranh ngồi nghe lời Ngài. Ngài lại ngồi ăn ngồi uống đồng bàn với những người thu thuế, những người tội lỗi. Rồi cả sau khi sống lại, Ngài cũng hiện ra trong lúc ăn uống. Luca ghi : "Đang khi các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: 'Ở đây anh em có gì ăn không?' Họ đưa cho Người một khúc cá nướng, Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông" (Lc 24, 41-43). Nhưng quan trọng hơn cả đó là Ngài đã thiết lập giao ước mới trong bữa ăn cuối cùng với các môn đệ tại nhà Tiệc Ly. Và khi sống lại, 2 môn đồ trên đường Emmau nhận diện được Chúa cũng là qua bữa ăn : Khi đồng bàn với họ (chứ không phải khi cầu nguyện với họ), mắt họ mở ra (Lc 24,31) (làm như thấy đồ ăn thì sáng mắt ra !).

Chúa Giêsu thường bị những người biệt phái và luật sĩ bắt gặp trong các bữa ăn, đến độ những người biệt phái gọi Ngài là một tên "mê ăn uống," nhậu nhẹt say sưa. Chúa Giêsu có lần nói "Thật vậy, ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: 'Ông ta bị quỷ ám.' Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: 'Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi (Lc 7:34).

-Lời dạy : Nhưng bữa ăn quan trọng và ý nghĩa đến độ Chúa Giêsu đã lấy đó làm một trong những đề tài chủ yếu trong những lời rao giảng của Ngài. Có biết bao nhiêu lần Chúa Glêsu đã ví Nước Trời như một bữa tiệc, và như bữa tiệc cưới. Nước Trời là một tiệc cưới, trong đó Thiên Chúa mời gọi mọi người đến dự tiệc, không trừ một ai. Vậy trong hành vi và trong ngôn từ, Chúa Giêsu gắn bó với chữ ăn, với bữa tiệc khá đậm đà khiến ta phải suy nghĩ về tầm quan trọng của nó.

Nếu Đức Giêsu là người Việt-Nam, giảng bằng tiếng Việt, thì chắc hẳn Ngài còn sử dụng nhuần nhuyễn chữ "ăn" này trong nhiều lãnh vực khác nữa.

Có lẽ không có ngôn ngữ nào trên thế giới này mà chữ ăn xâm nhập vào đủ các góc cạnh của cuộc sống như ngôn ngữ Việt.

-Không có một động tác nhai nào mà vẫn cứ gọi là ăn: Nào là ăn gian, ăn bám, ăn quỵt, ăn đứt, ăn hiếp, ăn thua, rồi lại ăn cắp, ăn cướp, ăn trộm (trộm đồng hồ chứ đâu phải ổ bánh đâu, vậy mà cứ ăn thôi : ăn trộm).

-Hoà hợp với nhau thì có ăn khớp, ăn nhịp, ăn jeu và ăn ý. Động tác hoà hợp vợ chồng cũng không vắng được chữ ăn : ăn nằm, ăn ở, ăn đời ở kiếp.

-Cái không ăn được, vẫn cứ ăn : ăn ảnh, ăn khách, ăn tiền : "ông ấy ăn tiền dữ lắm".

-Cái không được ăn, vẫn gọi là ăn : ăn chay. Chữ ăn chay này làm tôi nhớ lại thủa nhỏ khi nghe người lớn nói, hôm nay ăn chay đó, cũng đòi mẹ cho mình ăn chay nữa. Thấy ăn là đòi của con nít, chứ đâu hiểu ăn chay là không ăn. (Déjeuner. Breakfast : ăn sáng là phá chay).

-Chắc Chúa Giê-su người Việt sẽ dạy chúng ta một từ "ăn" hơi xưa một chút, nhưng vẫn còn hiểu được: ăn lời. Con cái không ăn lời cha mẹ, con cái hư; các ngươi không ăn lời Ta (nghe và giữ lời Ta) sẽ không được vào Nước Trời. "Không phải cứ nói lạy Chúa lạy Chúa là được vào nước Trời, nhưng..."

-Và dĩ nhiên, Chúa Giêsu người Việt sẽ luôn nhắc nhở chúng ta ăn... ăn-năn. Hãy ăn năn sám hối, vì Nước Trời đã gần.

Ta đang trong mục tìm hiểu về tầm quan trọng của chữ ăn trong hành vi và tư tưởng của Chúa Giêsu. Ta cũng tưởng tượng nếu Ngài giáng sinh trên đất Việt, con của đức nữ trinh Nguyễn thị Mít thì ắt hẳn Ngài sẽ dùng chữ "ăn" nhiều hơn nữa trong lời giảng với đầy đủ các góc cạnh ý nghĩa khác nhau của nó. Và Ngài, Đức Giêsu người Việt sẽ dự nhiều bữa ăn hơn nữa, như người ta vẫn thường đồn thổi : người Việt gặp nhau là mời nhau đi ăn cái đã.

Chúa Giêsu, tuy không là người Việt, nhưng rất coi trọng bữa ăn, như chúng ta đã kể sơ qua trên kia. Ngài rất nhiều lần ví nước Trời như bữa ăn, -mà bữa ăn lớn cơ- tức là bữa tiệc. Không phải tiệc trang trọng hội nghị khuôn phép, mà là tiệc hân hoan vui mừng: tiệc cưới. Nước Trời ví như nhà vua kia mở tiệc cưới cho hoàng tử... Nước Trời ví như 10 nàng trinh nữ đi đón chàng rể, chứ không phải đón chủ tịch, đón tổng thống. Đón chàng rể là có ăn, có tiệc...

Chính Ngài đã làm một hành vi để đời, là lập bí tích Thánh-Thể trong bữa ăn, chứ không phải trên núi cao khi cầu nguyện, trong đền thờ lúc dâng hương. Và chính bí tích Thánh Thể lại là một bữa ăn. "Hãy cầm lấy mà ăn, hãy cầm lấy mà uống." "Ai ăn... sẽ được sống đời đời."

Vì Chúa Giêsu đề cao bữa ăn trong hành vi và lời dạy của Ngài, nên chắc hẳn Ngài có ý gì đó chứ, chứ không phải Ngài chủ trương sống để ăn đâu. Ăn để sống thì có thể. Và thế là ta qua phần 2: Cái bên kia của bữa ăn (beyond eating).

2. Bên kia chữ ăn

Chúa muốn dạy gì khi Chúa đề cập nhiều đến chữ ăn, đến bữa tiệc. Bài Tin Mừng hôm nay hé cho ta một lời đáp: Chia sẻ. Ngài muốn dạy: hãy chia sẻ. Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Người rằng: "Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại." (Lc 14, 12-14).

Chúa lập bí tích Thánh Thể không phải để cho ta thờ lạy đâu. Quỳ sốt sắng hát thờ lạy Chúa, thờ lạy Chúa... không phải là lý hiện hữu của Mình Thánh Chúa. Chúa lập bí tích này trong bữa ăn, và chính bản thân bí tích là một bữa ăn, là để "chia sẻ." Ngôn ngữ phụng vụ thủa ban đầu thay vì gọi thánh lễ, là gọi đích danh tên thực của nó : lễ bẻ bánh. Không phải tấm bánh nguyên, mà là bẻ ra. Bẻ ra để chia, chứ không phải bẻ ra cho nhỏ để dễ nuốt. Đại Hội Thánh Thể Quốc tế tổ chức tại Lộ Đức năm nào có đề tài thật thích hợp: Tấm bánh Bẻ ra. Người cầm lấy bánh, bẻ ra, trao cho các môn đệ mà nói: tất cả hãy cầm lấy mà ăn...Bẻ ra tức là chia sẻ, chứ không phải để nguyên giữ cho riêng mình. Có nhiều hình thức để bẻ ra chia sẻ và cũng có nhiều cái khác-cái-ăn để sẻ chia.

Tạm kết ở đây:

Chúa ăn nhiều và nói nhiều về ăn. Không phải là Chúa tham ăn hay là tay sành điệu về các món nhậu. Ngài muốn dạy một điều : ăn là cái dễ chia sẻ hơn cả. Quần áo, có thể vừa hoặc không. Điện thoại di động chia cho ai mà họ không biết dùng thì cũng như không. Riêng ăn, thì dễ chia sẻ nhất, nhất là khi người ta đói. Đói, ăn gì cũng ngon. Thánh lễ là một bữa ăn. Nếu ta không có tinh thàn chia sẻ, thì việc ăn Mình Thánh Chúa quả là một xúc phạm, vì Ngài không còn là tấm bánh bẻ ra chia cho mọi người.. Thánh Phaolô cũng nói mạnh hơn thế trong thư 1Cr 11: Ăn mà không biết sẻ chia, là ăn lấy án phạt !

Hãy có tấm lòng biết chia sẻ.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

_______________________________________

Đọc thêm :

1. Carlos là đứa trẻ đường phố thuộc khu ngoại ô vòng đai của Manila. Tuổi thơ đã để lại trên bé nhiều vết sẹo chìm, lắm vết thương lòng không sao chữa lành được. Nhưng linh mục coi xứ gần đó lại thường thấy cậu ở trong nhà thờ, nên ông rất thán phục đức tin can trường của cậu bé. Một ngày kia, trong khi ngồi toà giải tội –loại toà hộp, rất kín đáo- vị linh mục thấy cậu bé Carlos này rút một cọng cây lau nơi chổi quét nhà thờ. Cậu ép một miếng kẹo cao su đã dùng nơi một đầu của cọng lau và rồi nhét cọng lau với đầu có kẹo cao su dính đó vào khe thùng tiền của kẻ khó, gọi là poor box. Cậu vất vả kéo ra từng tờ giấy bạc, từng đồng tiền kẽm. Rồi cẩn thận, cậu trả cọng lau về với cái chổi và bước nhanh ra khỏi nhà thờ. Vị linh mục quyết định đi theo xa xa. Ông thấy cậu dừng chân tại quầy bán bánh, mua một bao to bánh mì nóng hổi và đi thẳng tới một nơi các trẻ em đường phố khác đang tụ họp tại đó. Các em cầu nguyện và ăn tất cả những chiếc bánh đó. Một buổi họp mặt thật hạnh phúc. Kết thúc câu chuyện là : vị linh mục đó, quyết định gia nhập vào nhóm trẻ bụi đời này.

2. Bữa ăn mang ý nghĩa chia sẻ. Nhưng nếu không sẻ chia được bữa ăn vì chưa đủ hoàn cảnh, thì ta cũng có thể sẻ chia những thứ khác. Các bạn trẻ đây có thể chia sẻ tri thức, chia sẻ học vấn, chỉ vẽ cho nhau, giúp đỡ giới thiệu nhau tìm việc làm... tất cả đều là ý nghĩa bên kia của bữa ăn. Riêng cái này, các bạn có thể và làm ngay được là chia sẻ niềm vui, chia sẻ nụ cười cho nhau. Ăn nơi cái miệng, và nụ cười cũng nơi cái miệng, cửa môi :

3. Một hôm Dương Chu sang nước Tống, vào ở trọ một nhà kia. Người chủ nhà có hai nàng hầu, một nàng đẹp, một nàng xấu. Để ý quan sát Dương Chu thấy trong nhà ai cũng quí trọng người thiếp xấu mà khinh rẻ người thiếp đẹp. Lấy làm lạ, ông mới dò hỏi cậu bé giúp việc. Cậu bé tiết lộ:

- Người thiếp đẹp kia hay kênh kiệu, tự cho mình là đẹp nên mất đẹp. Chúng tôi chẳng ai còn nhìn ra cái đẹp của nàng. Trái lại, người thiếp xấu, tự biết mình xấu, sống vui tươi, hồn nhiên vô tư với mọi người, nên không ai còn nhìn thấy cái xấu của nàng nữa.

Vậy là bạn không thể thoái thác vì nói rằng mình không đẹp để cười, hoặc cười không được đẹp. Hãy cứ chia sẻ niềm vui, bạn sẽ có niềm vui.

-------------------------

 

 
SỐNG TỈNH THỨC - HUMBLED/EXALTER - 22ND SUNDAY - C PDF Print E-mail

For every one who exalts himself will be humbled,
but the one who humbles himself will be exalted." (Luke 14: 11)

QUANG VU


"Just be yourself" is mantra that I have heard very often, especially living in western society such as US where the freedom of speech and individual rights are highly focused and respected and the ego of oneself is strongly emphasized. Surely, living in US is privilege that many people from all around the world want to enter.
However, at the same time, there are so many arguments, competitions and conflicts in the society that I have seen every day through media and occurred at the workplace and in relationship among family members because one's self is versus other's self. There are millions and millions different selves that are creating separation from each other.
Everyone has his or her own ego and tried to prove her/himself better than other in order to compete with one another and to get the top of the game so that he or she will be accepted and recognized as a successful person in the society. Those, who are successful people in the society because they are able to defeat their opponents in competition, in return, create for themselves their own territory which can be called group, gang or party. Within their own territory, they recruit their own members whose thought, act and viewpoint are alike within the same group.
What have just been said above also applies for communist parties or ISIS(Islamic State of Iraq and Syria) in some countries in the world such as China, Vietnam, Cuba, North Korea and other countries in Middle East.
Such idea of creating territory such as group, gang or parties is more likely occurred in the church as well. I have seen many people, especially young people, who are no longer going to church because they said that they have not sensed of belonging to certain religious group. People in church have judged them by the way they look, talk and dress because of their differences. In fact, many people who are not going to church; yet they are still practicing spiritual life such as praying and doing good deed toward other human fellows.
The ego of oneself that wants to be superior to other people can be seen in marriage life between husband and wife. Many husbands in my parents' generation in Vietnam are behaving as a boss in family. They expect their wives to serve them as a head of household. Wives are culturally too expectedto submit themselves to their husbands. In opposite, women who are living in western society such as US have more rights and privilege to claim their own egos as independent individuals who have been protected in order to be recognized and respected by others, particularly their husbands. Such protection and privilege have given women a chance to live by themselves or to divorce from their husbands. Statistic shows there are more divorce cases filed by wives than by husbands.
Every society that people are living, particularly western society such as US, can inflate one's ego to the point that makes oneself feel more special than others and separated themselves from others. At certain point of their lives, when they climb up to their success, they have tendency to become narcissist. They value and dignify themselves more valuable than others based on their success, frame and money. When the success is leaving them, their values also fade away from them.
In my daily encounters with others, I have seen tremendous number of people who suffer from their low self-esteem because they believe that they have no values and dignity when they are without having success, frame and money.
The Word of God in this Sunday, 22nd Sunday in Ordinary Time, provides spiritual remedy to heal "narcissist and low self-esteem" by calling people to be humble. Being humble does not mean to lower oneself as inferior to others or to value oneself less than others. Being humble means to be realistic to recognize the truth about oneself and others. Being humble means to be awake to see oneself as one is and to see others as they are. Humble person is the one who lives with his or her true self. The true self of a person has been created in God's image. True self of a person has God's spirit living within in order to think and to act like God and that person will become more Godlikeness. God becomes human in Jesus to show all human kind how to be like God in Jesus: not to be successful yet to be fruitful on the cross such as redemption and mercy; not be served yet to serve others; not to sacrifice others for His own agenda yet to sacrifice Himself on the cross for others to live fully.
However, as human like anyone else I don't think I want to and will become completely like Jesus. I do not dare to ask God to make me become completely like Jesus because I will not endure it as a human. In fact, I look up to Jesus as remedy, inspiration and the way to help me to live with my true self which has God's spirit within and to become fully who I am as God has created me to be in His image and purpose.

When one opens oneself to the Holy Spirit to live with his or her true self: to serve rather than to be serve; to sacrifice oneself for others to live rather than to sacrifice others for his or her own purposes, to complete others rather than to compete with them, one will realize God's inner voice and Spirit within himself or herself that have been said directly to oneself: "You are like God as you are beloved. With you, I am well pleased."
May God in Jesus and through His Spirit help us all to live with our true self.

------------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 47