mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3846
mod_vvisit_counterHôm Qua9918
mod_vvisit_counterTuần Này30258
mod_vvisit_counterTuần Trước51955
mod_vvisit_counterTháng Này177949
mod_vvisit_counterTháng Trước299691
mod_vvisit_counterTất cả18036793

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - ĐỨC TIN MÙ QUÁNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

ĐỨC TIN MÙ QUÁNG

Một câu chuyện được kể về một tín đồ tận tụy bị kẹt trong một cơn lụt mà nước mỗi lúc một dâng cao. Anh ta từ chối việc di tản. Anh nhất quyết phải chứng minh rằng Đức Chúa Trời sẽ giải cứu anh.


Nước lụt mỗi lúc lại dâng cao hơn, và người ấy đến lúc đã bị kẹt trên mái nhà mình, đang cầu nguyện xin Chúa một phép lạ. Ba lần người ta dùng thuyền tới cứu, song anh không chịu lên thuyền, bảo họ hãy đi đi. Anh quyết bám vào mái nhà để chờ phép lạ của Chúa. Cuối cùng anh bị nước cuốn đi và bị chết chìm.
Khi ra trình diện tại cửa thiên đàng, anh ta phẫn nộ thưa với Chúa:

-Lạy Chúa, vì sao Ngài không tôn trọng đức tin của con?

Chúa trả lời:

-Ta đã ba lần đưa thuyền đến cứu con, nhưng con đã không chịu bước vào!


Thông thường chúng ta đòi Chúa tiếp trợ một nhu cầu, nhưng lại từ chối sự trợ giúp khi Ngài gởi đến. Một số người nói:"Tôi không muốn nhờ cậy người khác, tôi muôn tự túc". Độc lập là một cá tính đáng tôn trọng song Đức Chúa Trời muốn chúng ta lệ thuộc vào Ngài và phụ thuộc vào nhau, chớ không đứng độc lập.
(DSTBV)
NIEMTINVAOCHUA

-----------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - BẠN MƠ- CN29TN-A PDF Print E-mail

Mo Nguyen
Chúa Nhật 29A -TIN MỪNG MT 22, 15-21

Đồng tiền có hai mặt, dùng mặt này làm sáng mặt kia.

Nếu có dịp được qua Anh Quốc, ghé vào bảo tàng viện Manchester, ta đi thẳng đến khu trưng bày các đồng tiền cổ của đế quốc Roma, sẽ gặp ở đó một đồng tiền bằng bạc có niên hiệu vào khoảng thời đại Giêsu. Đó chính là đồng bạc người Do Thái thời Chúa Giêsu đã dùng (chuyên môn gọi là đồng bạc Denarius nặng 3,8g).

Nếu được cầm đồng bạc đó trên tay, ta nhớ đến dụ ngôn người Samaritano nhân lành mà thánh Luca kể, đã trao hai đồng bạc đó cho người chủ quán để săn sóc người bị cướp đánh dọc đường.

Nếu được cầm đồng bạc đó trên tay, ta cũng nhớ đến dụ ngôn những thợ làm vườn nho mà thánh Matthêu kể : Cuối ngày mỗi người ai nấy đều được một đồng, dù là vào làm sớm tinh sương hay vào làm lúc chiều đã tà. Nhất là hôm nay nếu được cầm đồng bạc đó trên tay, ta nhớ đến đồng bạc mà hai phe vốn kình địch nhau, phe Herode và phe Pharisêu, nhưng đứng trước một đối thủ chung là Chúa Giêsu, thì đã tạm hợp lực để giăng bẫy Chúa và trao cho Chúa cũng chính đồng bạc đó.

Cầm đồng bạc đó trên tay, một mặt ta thấy hình Hoàng đế Tiberius Caesar. Hoàng đế này trị vì đế quốc Roma trong thời gian hoạt động công khai của Chúa ; một mặt là hình bà Livia, mẹ của hoàng đế (Hoàng thái hậu). Bà xuất hiện trong tư thế ngồi, và tay cầm cành lá ôliu tượng trưng cho hoà bình.

Đó là đồng tiền.

Và đây là bối cảnh. Có 3 hạng người trên đất nước Israel thời Chúa Giêsu : công dân Roma ; người tự do nhưng không có quốc tịch Roma ; và người nô lệ. Chỉ có loại thứ hai mới phải đóng thuế, và đây là thuế thân, từ 14-65 tuổi là phải nộp. Phái Sađốc và bè Herode sẵn sàng nộp, vì chính quyền Roma là chỗ dựa của họ. Bè Pharisêu thì miễn cưỡng nộp. Còn phái Nhiệt Thành mà một trong 12 tông đồ của Chúa Giêsu, ông Simon Zelot thuộc phái này, nhất định không nộp. Kẻ nộp, người không, kẻ miễn cưỡng nộp : vậy có nộp thuế thân, một dấu chỉ thần phục, hay không ?

trả lời "nộp" : là kẻ bán nước, phản quốc

trả lời "không" : là người xúi loạn, phản động.

Họ đặt bẫy, thế nào Chúa cũng bị, lại còn cho dầu mỡ trơn tru để thế nào Chúa cũng tuột vào bằng một câu rào đón nịnh hót : Thầy là người chân thật, dạy đường lối Thiên Chúa cách chân thật, không thiên tư vị nể ai, không đánh giá người theo bề ngoài. Vậy Thầy hãy dạy chúng tôi, có được phép nộp thuế cho Cesar không ?

Chúa Giêsu đã không trơn tuột vào mà dừng lại : "Hãy đưa cho ta xem đồng tiền." Họ đưa cho Chúa Giêsu đồng Denarius như mô tả trên đây.

Kính thưa anh chị em,

Đồng tiền nào cũng có hai mặt. Huy chương nào cũng có hai phía. Và câu trả lời của Chúa Giêsu khi người ta giăng bẫy bằng câu hỏi "có được phép nộp thuế cho Cesar không" cũng có hai vế : Của Cesar hãy trả cho Cesar. Của Thiên Chúa hãy trả cho Thiên Chúa.

Linh mục G. Bornkamin rất nhạy bén để nhìn thấy chữ "hình ảnh" móc nối cho cả hai vế :

-đồng tiền mang hình của Cesar = hãy trả cho Cesar thuế thân đó. Chúng ta mang hình ảnh của Thiên Chúa = hãy trả cho Thiên Chúa bản thân mình.

Nhưng chúng ta mắt hướng về trời mà chân vẫn còn đạp đất, vì thế chúng ta mang trong mình hai hình ảnh - hai bổn phận – hai quốc tịch. Là công dân của hai nước : Nước Trời và nước Đất, phải sống sao tốt đời đẹp đạo. Bình thường hai nước đó với hai bổn phận đi song song nhau, nhưng cũng có khi xung đột. Lúc xung đột ta đã biết ta phải ưu tiên cho bổn phận nào rồi, nhưng hay nhất là chẳng những đừng để xung đột tranh chấp mà lại biết hỗ trợ nhau, như Chúa Giêsu đã nói trong dụ ngôn người quản lý bị đuổi việc. Hãy dùng tiền bạc ở đời này mà mua lấy bạn hữu để họ đón anh em vào Nước Trời đời sau.

Câu nói : Đồng tiền có hai mặt. Theo nghĩa chặt cũng đúng như đồng tiền Denarius thời Chúa Giêsu : một mặt hình hoàng đế Tiberius, vua chinh chiến. Một mặt hình bà hoàng thái hậu Livia cầm nhành ô liu mang lại hòa bình. Đồng tiền có hai mặt theo nghĩa bóng thì cũng dễ hiểu: có thể dùng đồng tiền mua súng ống gây chiến tranh, mà cũng có thể dùng đồng tiền mua lúa gạo tạo an lành. Có thể dùng đồng tiền thuê người tạt a-xít trả thù, nhưng cũng có thể dùng đồng tiền tạo công ăn việc làm giúp đỡ kẻ nghèo người khổ. Có thể dùng đồng tiền gian dối mà mua lấy vé vào Nước Trời đích thật (x. Lc 16,9).

Phải làm sao biết dùng hình của đồng tiền để làm sáng, làm bóng cái hình (ảnh) của Thiên Chúa mà chúng ta mang trong mình.

Hôm nay là Chúa nhật Truyền giáo. Truyền giáo có nhiều nghĩa. Nhưng hôm nay ta hiểu theo nghĩa này: Truyền giáo là giới thiệu khuôn mặt Chúa Giêsu cho người khác. Khuôn mặt đó, hình ảnh đó, ta mang sẵn trong người mình, vì mình là con Chúa (Giêsu cũng là Con Chúa) khi lãnh nhận Phép Rửa. Vậy truyền giáo là làm sáng lên khuôn mặt, hình ảnh Giêsu, Con Chúa và cũng là hình ảnh Thiên Chúa có nơi mình, bằng những hành vi bác ái, tức là dùng hình đồng tiền làm sáng lên, làm bóng lên hình con Thiên Chúa trong mỗi người chúng ta. Ước được như vậy. Amen

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

---------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - THỨ NĂM CN28TN-A PDF Print E-mail

Suy Niệm Thứ Năm Tuần XXVIII Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (11: 47-54): CHIA KHÓA CỦA SỰ HIỂU BIẾT

47 Khi ấy, Đức Giêsu phán rằng: "Khốn cho các người! Các người xây lăng cho các ngôn sứ, nhưng cha ông các người đã giết chết các vị ấy!48 Như vậy, các người vừa chứng thực vừa tán thành việc làm của cha ông các người, vì họ đã giết các vị ấy, còn các người thì xây lăng.49 "Vì thế mà Đức Khôn Ngoan của Thiên Chúa đã phán: "Ta sẽ sai Ngôn Sứ và Tông Đồ đến với chúng: chúng sẽ giết người này, lùng bắt người kia.50 Như vậy, thế hệ này sẽ bị đòi nợ máu tất cả các ngôn sứ đã đổ ra từ tạo thiên lập địa,51 từ máu ông A-ben đến máu ông Da-ca-ri-a, người đã bị giết giữa bàn thờ và Thánh Điện. Phải, tôi nói cho các người biết: thế hệ này sẽ bị đòi nợ máu.52 Khốn cho các người, hỡi những nhà thông luật! Các người đã cất giấu chìa khoá của sự hiểu biết: các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người lại ngăn cản".53 Khi Đức Giêsu ra khỏi đó, các kinh sư và các người Pharisêu bắt đầu căm giận Người ra mặt, và vặn hỏi Người về nhiều chuyện,54 gài bẫy để xem có bắt được Người nói điều gì sai chăng.

SUY NIỆM/SỐNG VÀ CHIA SẺ

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu gọi những người thông luật là những người nắm giữ "chìa khoá của sự hiểu biết", vì họ là những người thông thạo Kinh Thánh và nắm rõ lịch sử cứu độ. Với những kiến thức về Thánh Kinh, về lịch sử cứu độ, thì đúng lẽ họ phải nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ mà các ngôn sứ loan báo và toàn bộ lịch sử cứu độ quy hướng về. Thế nhưng họ không những không tin mà còn xuyên tạc, ngăn cản người khác đến và tin vào Chúa Giêsu. Tồi tệ hơn khi họ còn tìm cách loại trừ Người.

Nơi Chúa Giêsu - một Thiên Chúa yêu thương, Đấng đã nhập thể và đi vào lịch sử nhân loại hầu giải phóng và mang đến ơn cứu độ cho con người. Thế nhưng những xuyên tạc của họ đã bóp méo khuôn mặt của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu trở thành kẻ lộng ngôn (x. Lc 22, 70; Ga 19, 7), một tên sách động, xúi dục dân chúng nổi loạn (x. Lc 23, 2.5.14), một tên tội phạm xấu xa hơn cả tên trộm cướp, giết người (x. Lc 23, 18-19; Ga 18, 40).

Các luật sĩ là những người hiểu biết Thánh Kinh và lề luật. Họ được coi là những người lãnh đạo dân chúng vì họ nắm giữ "chìa khóa của sự hiểu biết". Thế nhưng thay vì phục vụ, hướng dẫn người khác đến với Thiên Chúa thì ngược lại họ đã "cất dấu chìa khóa sự hiểu biết". Họ sử dụng sự hiểu biết để ngăn cản người khác đến với Thiên Chúa, bắt người khác phục vụ mình.

Một cách nào đó, ai trong chúng ta cũng có trách nhiệm hướng dẫn kẻ khác nhận ra chân lý đức tin. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết dùng cuộc sống hiện tại, biết dùng lời nói, thái độ và cách cư xử hằng ngày để người khác nhìn vào mà ngợi khen Cha trên trời.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - BẠN MƠ- TIỆC HOÀNG GIA- CN28TN-A PDF Print E-mail

MƠ NGUYỄN CHUYỂN

28A : Lời mời dự tiệc hoàng gia, đáng không ta ?

Dụ ngôn Vua mở tiệc cưới cho hoàng tử rất hay, nhưng Chúa Giêsu có vẻ xa thực tế. Ai mà quá khờ dại đến nỗi từ chối lời mời tham dự tiệc cưới hoàng gia ? Một miếng đầu làng bằng một sàng xó bếp, huống lọ là một miếng nơi cung đình chốn hoàng gia, lại càng đáng ước ao sao xiết ! Ngày nay TT Mỹ gây quỹ bằng cách tổ chức các bữa ăn, được ăn sáng với TT, bỏ ra vài ngàn đô có là gì ? Đàng này được mời miễn phí dự tiệc cưới hoàng tử, làm sao lại từ chối. Ấy vậy mà nhiều khi con ngươi lại có thể rất dại khờ để từ chối.

Ta thử xét xem trường hợp có vẻ thực tế hơn về anh chàng kia, khi đang làm việc trên cánh đồng, bỗng sứ giả nhà vua đột ngột xuất hiện, báo cho anh một tin rất là tuyệt diệu.

"Anh được mời đến dự bữa tiệc hoàng gia",

Nghe tin này, Anh như từ cung trăng rơi xuống. Trong phút chốc, cuộc đời buồn tẻ của anh đã thay đổi.

"Chính xác bữa tiệc bắt đầu lúc nào ?", anh hỏi.

"Tối nay", sứ giả đáp và thêm, "Khoảng một giờ nữa, tôi sẽ trở lại để nhận câu trả lời của anh. Anh phải có câu trả lời rõ ràng đi hay không đi." Rồi sứ giả đi.

Bữa tiệc được tổ chức ngay tối nay ! Anh chàng nghĩ. Điều này thay đổi mọi chuyện. Anh coi lại công việc anh đã làm. Thật tốt. Rồi anh nhìn đến những gì còn phải làm. May mắn, anh có thể hoàn thành hôm nay. Thật dễ chịu khi hoàn tất mọi việc. Lại nữa, Thời tiết lý tưởng để anh hoàn thành những gì chưa xong. Anh xem lại mấy con bò, chúng còn mới trong công việc, anh phải giúp chúng thích ứng ngay hôm nay, không thể bỏ dở dang công việc này được. Anh sắp sửa làm thì lúc đó anh nhìn lên và anh thấy gì ? Anh thấy sứ giả hoàng gia đang đi vào cánh đồng của người hàng xóm của anh, mà anh với người hàng xóm từ lâu nay hục hặc.

"Vậy người hàng xóm này cũng được mời à !" Giả sử, có thể như vậy, anh bị đặt ngồi cạnh anh ta tại bàn tiệc ư? Thật là một điều không thể chấp nhận được. Tất cả những hấp dẫn của bữa tiệc hoàng gia bỗng nhiên bắt đầu mất dần...

-Rồi điều buồn tẻ nữa là giặt giũ và thay quần áo. Anh sẽ mặc bộ nào ? Ngay cả bộ đồ tốt nhất của anh hình như cũng chưa xứng với bữa tiệc hoàng gia ; và anh lại không thích cảm giác bị khinh dể trước mặt nhà vua và các vị khách mời khác.

-Rồi dần dần, từng mối nghi ngờ bắt đầu nổi lên, chỉ trước đây ít phút, bầu trời trong xanh rực sáng, giờ đã trở thành u ám tối tăm. Anh bắt đầu có những ý nghĩ khác. Tốt hơn, hôm nay nên làm xong công việc cày bừa, và việc huấn luyện mấy con bò cũng cần phải hoàn tất.

"A", anh thở dài, "Nếu bữa tiệc được tổ chức vào tối mai, khi ta đã cày bừa xong, và ta sẽ không phải suy nghĩ lại về lời mời."

Khi sứ giả trở lại thì anh cũng đã quyết định xong.

"Sao", sứ giả nói, "anh đi chứ ?"

"Tôi phải làm xong phần đất này", Anh bắt đầu phân trần, tôi phải hoàn tất việc huấn luyện mấy con bò. Ngoài ra, tôi ...", nhưng sứ giả đã vội ngắt lời anh :

"Chỉ cần nói cho tôi biết anh đi hay không đi."

"Tôi e rằng tôi sẽ không đi", Anh nói. Anh định nói lời xin lỗi, nhưng sứ giả đã đi mà không buồn nghe.

Dụ ngôn là nhằm nói về một thực tại nào đó. Dụ ngôn mời dự tiệc cưới nói về Nước Trời, nhưng chúng ta có thể nói ngay rằng dụ ngôn mời dự tiệc cưới hôm nay cũng nói về bữa tiệc Thánh Thể nữa.

Chúng ta được mời dự tiệc Chúa trời đất, Vua muôn Vua. Món ăn là bánh bởi trời, là thịt Chiên Thiên Chúa. Nhưng chúng ta sẽ dễ dàng từ chối như dụ ngôn Chúa nói, như chàng trai kia viện dẫn rằng :

-Đi Nhà Thờ mà phải ngồi cạnh bà già khó tính kia thì thà ở nhà còn hơn.

-Hôm nay Chúa nhật, nhưng còn phải học, còn phải thi, còn phải đi chơi, còn phải đi làm nữa chứ. Nằm nướng một chút cho khoẻ rồi đi học.

-Đi lễ mà nghe ông cha giảng dài, dở, dai, thì đi làm gì ? Đi thêm tức.

Hoặc đi lễ mà ông cha chưa mở miệng mình đã biết tỏng ông nói gì rồi, thì đi có ích gì đâu.

-Nhà Thờ gì mà nóng quá, đi lễ đổ thêm bệnh

-Nhà thờ chật, người đông, chỉ tổ cho lây lan Covid

-Nhà Thờ gì mà ồn quá, con nít chạy ngang dọc, đi lễ thêm bực mình

-Thời giờ là vàng bạc, một giờ ở Nhà Thờ, nếu ở nhà mình làm được biết bao nhiêu là việc.

Lý lẽ này còn mạnh hơn nữa :

-Bà Y ông X đi lễ hoài mà có thấy hơn gì đâu, cũng cau có, la rầy, cũng chửi bới.

-Mai mốt phán xét Chúa có hỏi mỗi tuần mấy lần đi lễ đâu, mà chỉ toàn : cho kẻ đói ăn, khát uống, viếng kẻ tù rạc. Tôi dành ngày của Chúa, tôi thực thi bác ái như Chúa dạy cũng đủ.

Thế là ta dư lý để từ chối lời mời dự Tiệc Thánh Thể. Nếu ngăn trở, ta mạnh miệng nói : thì còn Tiệc Lời Chúa, ăn ở nhà cũng được. Mà ai ăn tiệc Lời này cũng có sự sống đời đời chứ bộ ! (Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời = Ai ăn bánh này sẽ có sự sống đời đời). Ây vậy mà ta cũng còn viện đủ lẽ đày lý để chối từ, huống lọ là tiệc cưới hoàng gia ăn xong, no đó mà cũng đói đó !

Vì thế nếu ở đầu ta nghĩ Chúa kể dụ ngôn hơi xa thực tế, vì ai lại dại từ chối dự tiệc cưới hoàng tử, thì nghĩ kỹ lại, ta thấy dư sức để ta từ chối bữa tiệc còn hơn thế nữa, là Tiệc Thánh Thể.

Điều nguy hiểm nhất mà chúng ta phải đương đầu không phải chúng ta từ bỏ Thiên Chúa, bỏ lễ để quay sang điều ác, đi ăn trộm ăn cắp, giết người... mà nói đúng hơn, chúng ta chỉ làm ngơ lời mời gọi của Người mà thôi. Làm ngơ lời mời gọi của Thiên Chúa, nói chung, là hình thức từ chối tồi tệ nhất. Đó là sự thờ ơ lãnh đạm. Người thờ ơ lãnh đạm là người khó hoán cải nhất. Thà nóng hoặc lạnh hẳn. Hâm hâm dở dở Chúa sẽ mửa ra.

Vào năm 1978-79 khi rời tu viện về hẳn nhà chăm sóc cho người cha bị liệt, tôi có một cảm nghiệm này là : ngày nào không đi lễ được, là ngày đó thiếu vắng một cái gì ghê lắm, còn vắng hơn cả vắng cà phê thuốc lá của những người nghiền cay đắng. Đi lễ trở thành ghiền ! Đây Chiên Thiên Chúa, Đây Đấng xoá tội trần gian. Phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa.

Chớ gì chúng ta đừng nại bất cứ lý do gì dù xem ra hợp lý đến mấy để từ chối tham dự tiệc cưới Con Chiên, bữa tiệc hai món : Tiệc Lời Chúa và Tiệc Thịt Chúa.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

(nương theo bài Nhóm Đồng Hành Sg)

-------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - NHÌN NHẬN CUỘC SỐNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Fri, Sep 25 at 11:42 PM

 

KINH NGHIỆM NHÌN NHẬN CUỘC SỐNG

Để trở thành chính mình mà không cần phải bắt chước ai, chạy theo ai, hoặc trở nên giống ai cả.

Có một người rất giàu, nhà ở bên cạnh đường ray. Mỗi ngày đều có xe lửa chạy ngang qua nhà. Cứ mỗi lần như thế, con chó Bẹc-giê to lớn oai phong của ông liền sủa ầm lên và chạy đuổi theo xe lửa ba bốn cây số, rồi mới há họng, thè lưỡi ra mà chạy trở về nhà.

Ngày nọ, bà vợ hỏi ông chồng:

– Con chó của chúng ta chạy đi đâu rồi?

Ông lắc đầu trả lời:

– Đuổi theo xe lửa rồi, nhưng có bao giờ nó đuổi kịp đâu!

Bà đôi co với ông:

– Giả sử nó đuổi kịp thì sao???

Ông đáp lại:

– Nếu có đuổi kịp cũng chẳng làm gì, chỉ tổ nhọc xác mà thôi!

Những kẻ suốt đời bôn ba tìm kiếm danh vọng, giàu sang, trường thọ có bao giờ thoả mãn đâu. Cũng giống như con mèo đuổi theo cái đuôi của mình, những kẻ tự phụ, ngông cuồng, kiêu căng, tự mãn không bao giờ đạt được tham vọng của họ. Thật không khác gì bong bóng xà phòng, chỉ nhấp nháy dưới ánh sáng mặt trời, để rồi lại vỡ tan tành và rơi vào bụi đất. Cuộc sống con ngươi không thể nào cứ nối tiếp nhau như bong bóng xà phòng.

Những người đặt nền tảng hạnh phúc của mình trên vinh dự, hào nhoáng và tiếng hoan hô của người đời là những người bất hạnh hơn ai hết. Trong chốc lát, những trào pháo tay, những tiếng hoan hô nhiệt liệt im bặt, mọi cảm xúc đều bị gió thổi đi mất hút và sẽ phải trở về với cái trống rỗng của tâm hồn, tức cái bóng đen của cuộc đời.

Người trưởng thành và khôn ngoan thật là người biết nhìn nhận "Ánh sáng và bóng tối" của mình, biết chấp nhận thành công cũng như thất bại và những hạn hẹp của bản thân, biết tận dụng mọi vốn liếng, mọi cái mới cũ, để trở thành chính mình mà không cần phải bắt chước ai, chạy theo ai, hoặc trở nên giống ai cả.

Thượng Đế tạo dựng mỗi người độc nhất vô nhị, tại sao chúng ta phải sợ những xét đoán của người khác, phải khó chịu trước sự hạn hẹp của họ, và phải cắm đầu lo sợ chạy trốn. Nếu chúng ta biết chấp nhận bản thân, chấp nhận người khác, họ cũng sẽ chấp nhận chúng ta. Trái lại, người ta sẽ chê cười chúng ta nếu chúng ta tìm cách lừa dối họ và muốn họ thấy con người không thật của chúng ta. Ai cũng biết rằng một bức tranh chỉ đẹp với màu sắc, ánh sáng và bóng tối của nó như người họa sĩ đã muốn vẽ nó.

(Sưu tầm)

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 56