mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay33
mod_vvisit_counterHôm Qua7006
mod_vvisit_counterTuần Này33
mod_vvisit_counterTuần Trước77221
mod_vvisit_counterTháng Này174914
mod_vvisit_counterTháng Trước196840
mod_vvisit_counterTất cả14995189

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - PDF Print E-mail

Chi Tran

Bài gẫm 41 : TỘI - NHÂN TRƯỚC TÒA PHÁN XÉT.

Chúng ta hãy nhìn xem cuộc phán-xét: "Pháp-đình an tọa và sách được mở ra." (Đa-ni-en 7 : 10 )

Ở đó đặt hai sách: Một sách Phúc-âm và một sách lương-tâm. Sách Phúc-âm nói lên những điều bị-cáo phải làm và lương-tâm chứng-minh những gì bị-cáo đã làm.

Bàn cân Thiên Chúa không cân của-cải giàu có, chức-quyền, mà chỉ cân những việc bị-cáo đã làm, như Tiên-tri Daniel đã nói với vua Ban-ta-gia (Bathassar): "Ngài đã phải cân trên bàn cân và thấy thiếu hụt." (Đa-ni-en 5 : 27 )

Lần lượt những người tố cáo ra trình bày. Trước tiên ma quỷ xuất hiện. Thánh Au-gus-ti-nô nói: "Trước toà Thiên-Chúa, ma quỷ kể rành-mạch những gì chúng ta hứa mà không làm, những tội chúng ta phạm với chứng-cớ rành mạch và ngày giờ hẳn hoi. Chúng thưa với Chúa rằng tội-nhân đã tự ý bỏ Chúa, để trở thành nô-lệ của chúng. Vì vậy, tội nhân thuộc quyền chúng."

Theo Thánh O-ri-gen, các Thiên-Thần Bản-mệnh cũng đứng lên làm chứng những năm tháng mà Thiên-Thần đã giúp-đỡ, khuyến-khích, cảnh-cáo tội-nhân, nhưng tội-nhân giả điếc làm ngơ. "Cả đám bạn bè đều phản-bội, và trở thành kẻ thù." (Ai-Ca 1: 2)

Vách tường cũng đứng lên tố-cáo tội-nhân. Lương-tâm hắn cũng đứng lên tố-cáo hắn: "Chứng-cớ là họ có lương-tâm phán đoán." (Rô-ma 2:15).

Theo Thánh Bê-na-đô, chính các tội-lỗi hắn cũng đứng lên tố-cáo: "Chúng tôi là những hậu-quả xấu xa của hắn và chúng tôi không bao giờ rời xa hắn."

Chúa phán: "Ta sẽ cầm đèn lục-soát Giê-ru-sa-lem. Ta sẽ hỏi tội những kẻ ngổi lì bên cặn rượu của chúng." ( Xô-phô-ni-a 1:12)

Thánh Cô-nê-li-ô ở La-pi-đơ giải thích chữ "Cầm đèn" tức là Chúa đặt tội-nhân trước gương các thánh, trước ánh sáng mà Người đã ban cho tội-nhân trong suốt cuộc đời, và những năm tháng mà Người khuyến-khích tội-nhân hãy bỏ đàng tội-lỗi và làm việc lành phúc đức: "Vào thời Ta định, Ta sẽ phân-xử công-minh." (Tv 75 :3)

Chúa phán: "Hãy ban cho nàng hoa quả của bàn tay nàng."(Cách-ngôn 31:31) "Gieo giống nào thì gặt giống ấy."

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa sẽ thưởng hay phạt con theo việc lành hay việc dữ con đã làm. Đã bao phen con đã tự tay viết bản án kết tội con. Bây giờ con xin trở lại với Chúa.

Con cảm ơn Chúa đã kiên-nhẫn chờ đợi con đến nay. Nếu ngay bây giờ con phải ra trước toà Chúa, để tính sổ cuộc đời con, số phận đời đời con sẽ ra sao?

Lạy Chúa, xin Chúa chờ đợi con một chút nữa thôi, để con kịp thống-hối lỗi-lầm của con. Con ăn-năn các tội đã phạm. Con xin yêu Chúa trên hết mọi sự. Lạy Chúa Cha hằng có đời đời, xin thứ tha các tội-lỗi con đã phạm vì công nghiệp Chúa Giêsu.

Lạy Mẹ Maria, con đặt hoàn toàn tin tưởng vào Chúa. Xin Mẹ là Đấng bầu-cử ghé mắt thương con. Xin thương đến những nỗi thống-hối của con và thương xót con.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

---------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC- BAI GẪM # 38 PDF Print E-mail

Chi Tran

NGÀY PHÁN XÉT RIÊNG

"Mọi người chúng ta phải ra trước toà án Chúa Kitô, để ai nấy lãnh nhận phần thưởng hay hình phạt, tuỳ theo việc lành hay việc dữ mình đã làm, khi hồn còn ở trong thân xác." (2/ Cô-rin-tô 5: 10)

Bài gẫm 40: NỖI VUI -SƯỚNG CỦA NGƯỜI LÀNH VÀ CẢNH HÃI - HÙNG CỦA KẺ DỮ.

I. Trước toà án Chúa Giêsu.

Chúng ta hãy xem xét một linh hồn khi ra trước toà Chúa để chịu phán xét: Bản cáo-trạng, việc luận-án và bản án.

Thoạt tiên, linh hồn đến trước toà Đấng thẩm phán: Các nhà thần-học đều đồng quan-điểm nhận rằng, cuộc phán xét riêng được diễn ra ngay chính nơi bệnh-nhân vừa tắt thở; cũng chính nơi đó linh hồn vừa ra khỏi xác, liền chịu phán xét: "Anh em hãy sẵn sàng, vì chính vào giờ anh em không ngờ, Con Người sẽ đến." (Luca 12,40).

Thánh Au-gus-ti-nô nhấn mạnh: "Đối với người lành, Chúa thật đáng mến yêu. Đối với kẻ dữ, Chúa thật đáng kinh sợ."

Kẻ dữ sẽ kinh sợ biết bao, khi phải nhìn vẻ mặt uy-nghiêm của Đấng Thẩm-phán chí công: "Cơn thịnh-nộ của vua là sứ giả của sự chết, nhưng người khôn ngoan làm nguôi lòng Ngài." (Cách-ngôn 16:14)

Thánh Bê-na-đô nói rằng kẻ dữ bị khiếp-sợ khi thấy mặt Đấng phán xét hơn là thấy hỏa-ngục. Một đứa trẻ có lỗi phải lo buồn khi phải ra trước mặt cha mẹ. Kẻ dữ lại phải đau khổ hơn biết bao , khi phải trình diện trước toà thẩm-phán Chúa Giêsu, mà suốt đời kẻ đó đã xúc-phạm: "Họ nhìn xem người mà họ đã đâm." (Gioan 19 : 37 )

II. Nỗi khốn -khổ cho kẻ dữ.

Nhìn thấy Chúa Giêsu, những kẻ tội-lỗi bị dày xéo biết bao, khi nghĩ đến Chúa đã chịu chết để cứu-chuộc họ, mà họ luôn vong-ân bạc-nghĩa, bằng cách xúc-phạm đến Người. Chúa Giêsu, Đấng thẩm-phán, ngự đến mang theo những thương-tích xưa trong cuôc tử-nạn để cứu-chuộc thiên hạ. Những thương-tích đó an-ủi những người lành thánh và làm kinh-hoàng các tội-nhân.

Khi Ông Giu-se nói với các anh em: "Đây tôi là Giu-se mà các anh đã bán."

Thánh-Kinh đã ghi lại: "Các anh em quá sợ hãi nên im thim-thíp, không nói được lời nào." (Sáng-thế 45 :3 )

Thử hỏi, những kẻ có tội sẽ trả lời Chúa làm sao, khi họ đã lợi-dụng lòng khoan-nhân của Chúa để sống bê-tha tội-lổi suốt đời.

Euse-bi-ô E-mis-sơ-nô đã kêu lên: "Hỏi còn mặt mũi nào để những kẻ dữ van-nài lòng từ-bi của Chúa, khi họ phải xét xử về tội khinh-bỉ lòng từ-bi của Người."

Thánh Au-gus-ti-nô thử hỏi họ: "Họ phải làm gì đây? Chạy trốn ư? Trước mặt họ ngự đến vị thẩm-phán uy-nghiêm, dưới chân họ cửa hỏa-ngục mở sẵn, bên này là các tội-lỗi họ sẵn sàng tố-cáo họ, bên kia các quỷ dữ chực sẵn để thi hành bản án, thêm vào đó tiếng lương-tâm, dày-xéo họ. Họ chạy trốn vào đâu?"

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa Giêsu, con luôn kêu cầu danh Chúa. Danh Chúa an-ủi con, khuyến-khích con, nhắc con nhớ lại Chúa là Đấng Cứu-Chuộc con, vì Chúa đã chết để con được sống đời đời. Xin Chúa đoái nhìn đến đứa con đang sấp mình dưới chân Chúa ăn-năn khóc-lóc vì các tội đã phạm.

Con biết rằng con đáng phạt trong hỏa-ngục, mỗi lần con phạm một tội trọng. Con không đáng được thứ tha nữa, nhưng cậy về công-nghiệp của Chúa để con xin ơn tha-thứ. Xin Chúa thứ tha cho con trước khi Chúa đến phán-xét con. Các thương-tích của Chúa đáng làm con kinh sợ, nhưng bây giờ chúng lại cho con nguồn cậy-trông.

Lạy Đấng Cứu-Chuộc con, con dốc lòng chấp nhận mọi đau khổ và thà mất mọi sự ở trần gian hơn là mất ơn nghĩa Chúa. Con yêu Chúa hết lòng. "Xin Chúa thương đến con theo lòng nhân-hậu của Chúa."

Lạy Mẹ Maria, Mẹ từ-bi, đấng bầu-cử cho các tội-nhân, xin giúp con để con hết sức chê ghét các tội-lỗi con đã phạm. Xin thứ tha cho con theo lòng thương yêu vô cùng của Chúa. Lạy Nữ-Vương và là Mẹ con, con yêu Chúa và đặt tất cả tin tưởng vào Mẹ.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - BÀI GẪM 39:MƯU CHƯỚC ĐỊCH THÙ PDF Print E-mail

Chi Tran

Bài gẫm 39: MƯU CHƯỚC ĐỊCH THÙ.

I. Tôi còn khá trẻ.

Tôi còn trẻ, Chúa thương tuổi trẻ. Ít lâu nữa, tôi sẽ hiến-dâng cho Chúa. Bây giờ chúng ta nói tới ảo-tưởng thứ năm.

Thật sự bạn còn trẻ. Nhưng bạn không biết rằng Chúa đâu có đếm ngày tháng, mà Chúa lại đếm số tội mọi người đã phạm? Biết đâu một cụ già lại chỉ phạm bằng 1/10 số tội bạn đã phạm. Và chúng ta cũng không biết được Chúa ấn-định số tội được tha thứ cho từng người một nhiều ít khác nhau thế nào: "Chúa nhẫn nãi chờ đợi cho đến khi họ phạm đủ số lượng tội-lỗi, Người mới phạt..." (2/ Ma-ca-bê 6:14)

Khi họ đã phạm đủ số tội ấn-định cho từng người, Chúa bỏ rơi họ sống trong tội-lỗi, và phạt họ: "Ta sắp làm gì cho vườn nho Ta? Ta sẽ cất rào giậu đi, đập hỏng tường và để thành đồng cỏ." (I-sai-a 5 : 5 )

Nếu bạn có một thửa đất, bạn rào giậu hẳn hoi, trồng cây ăn quả, cày bừa vun xới trong nhiều năm, bỏ vào đó khá nhiều tiền. Nhưng ai-oán thay! Cây cối trong vườn không nảy sinh hoa trái tốt lành, bạn sẽ làm gì? Đương nhiên bạn phá hủy rào giậu đi và để thành vườn hoang.

Bạn hãy run lên, vì sợ rằng Chúa cũng đối xử với bạn như thế. Nếu bạn tiếp tục phạm tội; dần dần bạn không còn cảm thấy được tiếng lương-tâm cắn-rứt; bạn không còn nghĩ đến hồn thiêng, nghĩ đến cuộc sống đời đời sau này. Như thế, bạn đã mất hầu hết ánh sáng và không còn biết sợ hãi là gì nữa. Hãy nhìn xem, rào giậu đã cất đi và Chúa đã bỏ rơi bạn.

II. Cứ phạm tội, sau đó xưng tội và sẽ được cứu -thoát.

Chúng ta thử bàn đến ảo-tưởng sau cùng. Bạn nói: "Thật sự, tôi phạm tội này, tôi mất nghĩa cùng Chúa và đáng phạt trong hỏa-ngục. Cũng có thể sau khi phạm tội, tôi sẽ xưng tội và tôi sẽ được cứu-thoát."

Lời bạn nói có thể đúng, và cũng có thể sai. Vì bạn không thể chối bỏ một sự thật khác: Sau nhiều hồng-ân Chúa tuôn xuống trên bạn, bạn có thể bị hư mất đời đời, nếu bạn đền đáp Ơn Chúa bằng cách xúc-phạm đến Chúa, như lời Thánh-Kinh: "Ai gieo giống nào, sẽ gặt giống ấy. Ai gieo trong xác thịt, sẽ gặt lấy sự hư-nát bởi xác thịt. Ai gieo trong tinh thần, sẽ gặt được sự sống đời đời bởi tinh thần." (Ga-la-tat 6 :7-8) "Ta đã kêu gọi mà các ngươi đã từ chối..." (Cách-ngôn 1: 24-26).

Bạn lại nói: Nhưng biết đâu được, sau cùng bạn được cứu-rỗi. Tôi lặp lại "biết đâu được..." Nhưng này bạn, việc cứu-rỗi đời đời của bạn lại đặt trên một chữ không chắc chắn chút nào, có phải là một việc điên-rồ không? Số phận đời đời,sung sướng hay khổ đau muôn kiếp, không bao giờ thay đổi được mà dám mạo-hiểm như thế, thật không khôn ngoan chút nào!

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa Cứu-Thế rất đáng mến yêu của con, con sấp mình dưới chân Chúa để cảm tạ Chúa đã không từ bỏ con, sau khi con đã phạm vô số tội-lỗi. Con cảm-nhận rằng Chúa muốn con được cứu-rỗi, và con cũng rất ước ao được cứu-rỗi để làm đẹp lòng Chúa.

Con ước ao được hát lên bài ca ngợi khen lòng từ-bi cao cả của Chúa. Con biết chắc rằng Chúa đã thứ-tha tội-lỗi cho con, vì con đã thống-hối ăn-năn.

Xin ban thêm cho con ngọn lửa yêu mến, để con yêu Chúa trên hết mọi sự, vì hiện giờ con còn yêu mến Chúa quá ít. Con muốn yêu Chúa nhiều hơn nữa. Lạy Chúa Giêsu, xin đoái nghe lời con khẩn-cầu, vì Chúa đã hứa sẽ nghe lời những ai kêu xin Chúa.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên-Chúa, mọi người đều tin chắc rằng Mẹ không từ-bỏ lời các con cái Mẹ nguện cầu. Con chạy đến cùng Chúa Giêsu, Con Mẹ, và đặt hoàn toàn tin-tưởng vào Chúa; xin Mẹ ký-thác con trong tay con Mẹ.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

---------------------------------

 

 

 
SỐNG TỈNH THỨC - THỨ SÁU CN32TN-C PDF Print E-mail

Chi Tran

LUCA 17, 26-37: Sống trong ngày của Chúa.

15/11 – Thứ sáu tuần 32 thường niên – Thánh Albertô Cả, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

"Cũng xảy ra như thế trong ngày Con Người xuất hiện".

* Thánh nhân sinh khoảng năm 1206 tại Lau-in-gân, nước Đức. Sau khi theo học ở Pa-đô-va và Pa-ri, người nhập dòng Anh Em Thuyết Giáo, đảm nhận công việc giảng dạy ở nhiều nơi. Đặc biệt, tại đại học Pa-ri (1245-1248). Tại đây, trong số các học trò, có một người sau thành nổi danh, đó là thánh Tôma Aquinô.

Được chọn làm giám mục Ra-tít-bon, nhưng thánh An-be-tô chỉ làm công việc lãnh đạo vỏn vẹn có hai năm so với cả một đời làm giáo sư và nhà khảo cứu, chuyên lo khám phá những quy luật của khoa vật lý để tìm ra sự can thiệp của Đấng Sáng Tạo. Người qua đời ở Cô-lô-nhơ năm 1280.

Lời Chúa: Lc 17, 26-37= NGÀY CỦA CHÚA ĐẾN

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Như sự kiện đã xảy ra thời Noe thế nào, thì trong ngày Con Người cũng xảy đến như vậy. Thiên hạ cứ ăn uống, cưới vợ gả chồng, mãi cho tới ngày Noe vào tầu, rồi nước lụt đến tiêu diệt mọi người.

"Lại cũng như đã xảy ra thời ông Lót: người ta ăn uống, mua bán, trồng tỉa, xây cất, nhưng ngày ông Lót ra khỏi thành Sôđôma, thì trời liền mưa lửa và sinh diêm, tiêu diệt mọi người. Cũng sẽ xảy như thế trong ngày Con Người xuất hiện.

"Trong ngày đó, ai ở trên mái nhà có đồ vật trong nhà, thì chớ xuống lấy đi; và ai ở ngoài đồng cũng đừng trở về. Các con hãy nhớ trường hợp vợ ông Lót. Ai lo cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai đành mất sự sống mình thì giữ được nó.

"Thầy bảo các con: Trong đêm ấy sẽ có hai người trên một giường, thì một người bị đem đi, và người kia sẽ được để lại. Hai phụ nữ xay cùng một cối, thì một người sẽ bị đem đi, còn người kia sẽ được để lại. Hai người ở ngoài đồng, thì một người bị đem đi, và người kia được để lại".

Các môn đệ thưa Chúa rằng: "Lạy Thầy, chuyện đó ở đâu vậy?" Người phán bảo các ông: "Xác ở đâu thì diều hâu tựu lại đó".


Suy Niệm : Được đem đi, bị bỏ lại

Gần đây trong y học, người ta nói đến hội chứng Brugada.

Hội chứng này thường gặp ở nơi nam giới vùng Đông Nam Á.

Nó có thể gây tử vong bất thình lình và nhanh chóng,

cho một người khi ngủ vào ban đêm, dù trước đó anh vẫn khỏe mạnh.

Số người mắc hội chứng có tính di truyền này hiện đang gia tăng.

Đến nay người ta vẫn chưa giải thích được nguyên nhân gây bệnh.

Sống làm người ở đời, con người phải đương đầu với bao bất ngờ.

Những điều tưởng như không thể nào xảy ra được, lại xảy ra.

Những điều đã tính toán rất cẩn thận, lại xảy ra không như ý.

Bệnh tật, rủi ro, tai nạn, và sau cùng là cái chết.

Những cái bất ngờ đến nhanh quá khiến con người không kịp trở tay.

Làm sao ta có đủ bình tĩnh để đón lấy mọi cái bất ngờ trong cuộc sống?

Kitô giáo chờ đợi một bất ngờ,

vì biết bất ngờ đó thế nào cũng đến, chỉ không biết rõ khi nào thôi.

Đó là Ngày Chúa Giêsu trở lại trái đất này

trong tư cách là Vua xét xử cả nhân loại.

Vào buổi đầu, nhiều Kitô hữu tưởng là Ngài sẽ trở lại ngay lập tức.

Nhưng dần dần họ thấy rằng Giáo Hội phải kiên nhẫn chờ đợi.

Chỉ khi chờ đợi điều chắc chắn sẽ xảy ra, tuy không rõ khi nào,

người ta mới không bị hụt hẫng khi biến cố xảy đến.

Giáo Hội đã chờ hai ngàn năm và hôm nay vẫn đang chờ.

Chờ và chuẩn bị cho Ngày Quang Lâm làm nên sức sống của Giáo Hội.

Nhưng chờ đợi lâu dài cũng có thể làm người ta mỏi mòn.

Cuộc sống hàng ngày với nhịp điệu bình thường, đều đặn, êm ả,

có thể cuốn hút ta vào một vòng xoáy khó có lối ra.

Cơn hồng thủy đã bất ngờ ập xuống vào thời ông Nôê,

khi "họ đang ăn, họ đang uống, họ đang cưới vợ, họ đang lấy chồng."

Dòng chảy tự nhiên ấy bị cắt đứt đột ngột bởi cơn hồng thủy.

Khi Thiên Chúa tiêu diệt thành Xơđôm bằng lửa bởi trời,

thì "họ đang ăn, họ đang uống, họ đang mua, họ đang bán,

họ đang trồng, họ đang xây" (c. 28).

Cuộc sống tưởng như cứ trôi đều, ai ngờ nó phải dừng lại.

Chuyện ăn uống, mua bán, lập gia đình, trồng trọt, xây cất

chẳng phải là điều xấu, cần phải tránh xa hay coi thường.

Nhưng chúng ta không để mình bị ru ngủ

bởi cái nhịp tự nhiên và quyến rũ của chúng.

Người Kitô hữu sống đời thường như mọi người một cách tỉnh táo.

Tận tụy nhưng lại không bị mất hút, hết mình nhưng lại còn chút e dè.

Sống tưng bừng giây phút hiện tại nhưng vẫn nhớ đến điểm tới.

Hai người nằm một giường, hai phụ nữ xay một cối (cc. 34-35),

nhưng số phận chung cuộc của họ lại khác nhau.

Có người được đem đi, có người bị bỏ lại.

Làm sao tôi đừng tiếc đồ đạc mà xuống lấy hay quay trở lại nhà (c. 31)?

Làm sao tôi đừng như vợ ông Lót quay nhìn lại và hóa thành cột muối?

Cầu nguyện VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã yêu trái đất này,

và đã sống trọn phận người ở đó.

Chúa đã nếm biết

nỗi khổ đau và hạnh phúc,

sự bi đát và cao cả của phận người.

Xin dạy chúng con biết đường lên trời,

nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.

Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,

chúng con thấy mình được thêm sức mạnh

để xây dựng trái đất này,

và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ

-------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - NGƯỜI HÙNG HỔ, NGƯỜI NHU HÒA PDF Print E-mail

Hung Dao
Nov 14 at 3:22 PM

Subject: Re : VAN HOA :Người cảnh giới thấp thì hùng hổ, người cảnh giới cao lại nhu hòa

Người cảnh giới thấp thì hùng hổ, người cảnh giới cao lại nhu hòa

Làm một người đơn giản, có cách sống đạm bạc, tư tưởng thanh tĩnh, không bị cuốn vào trong sự xa hoa của chốn hồng trần, ấy mới là cảnh giới của bậc trí huệ vậy.

Lão Tử, họ Lý, tên Nhĩ, tự là Đam, người thời Xuân Thu, viết cuốn "Đạo Đức Kinh" 5000 chữ, chính là tinh hoa đạo học của mình lưu lại hậu thế. Đây cũng là một trong những cuốn sách được xuất bản nhiều nhất trên thế giới với nội dung bác đại tinh thâm. Lão Tử khuyên người ta phải biết tu thân dưỡng tính, sống thuận theo tự nhiên, chất phác, không tranh giành, vạn sự tùy kỳ tự nhiên.
Đạo xử thế: Người cảnh giới càng thấp càng phức tạp, người cảnh giới càng cao càng giản dị, đơn thuần

Trong "Đạo Đức Kinh" nói: "Ngũ sắc làm người ta mờ mắt, ngũ âm làm người ta ù tai, ngũ vị làm người ta tê lưỡi, ruổi ngựa săn bắn làm lòng người mê loạn, vàng bạc châu báu làm cho hành vi người ta đồi bại. Cho nên thánh nhân cầu no bụng mà không cầu vui mắt, bỏ cái này mà lựa cái kia". Bỏ cái cần phải bỏ, tức là những thứ khởi lên lòng dục: đồ ăn ngon, quần áo đẹp, mĩ nữ, thanh sắc... Còn cầu là cầu sự chất phác, vô dục vậy.

Người có tấm lòng đơn giản thì nghĩ ít, tấm lòng không phức tạp, vì thản đãng mà đối với từng việc, từng người lại tập trung hơn, chu đáo hơn. Họ cũng không để ý nhiều đến những lời đánh giá, soi xét của người khác. Họ hành động theo những gì trái tim mình mách bảo, chỉ cần không phải chuyện thương luân bại lý là được rồi.

Người lúc nào cũng mong muốn đạt được càng nhiều thì tính toán càng chi li càng mệt mỏi. Trong một xã hội hiện đại đang ngày càng phức tạp hơn, học cách trở thành một người đơn giản cũng không phải chuyện dễ dàng, cũng đòi hỏi một cảnh giới cao.

Người đơn giản hiểu được sự khác biệt của đơn giản và phức tạp, trong thế giới phức tạp vẫn giữ được sự bình yên trong trái tim. Làm một người đơn giản, ăn những món đơn giản và sống những ngày tháng đơn giản nhất. Một cuộc sống thực sự ý nghĩa, rốt cuộc lại chính là đơn giản, bình bình thản thản mà bước đi, giữ được trái tim thuần khiết thuở ban đầu.

Tranh vẽ Khổng Tử và Lão Tử đang cùng nhau luận Đạo (ảnh: Sohu).
Đạo làm người: Người cảnh giới thấp thì hùng hổ, người cảnh giới cao lại nhu hòa

Lão Tử viết trong "Đạo Đức Kinh" rằng: "Thượng thiện nhược thủy. Thuỷ thiện lợi vạn vật nhi bất tranh, xử chúng nhân chi sở ố, cố ky ư đạo". Nghĩa là: Người thiện vào bậc cao thì như nước. Nước khéo làm lợi cho vạn vật mà không tranh với vật nào, ở chỗ mọi người ghét (chỗ thấp) cho nên gần với Đạo".

Những người hiền hòa lại cũng giống như nước vậy, mặc dù yếu mềm nhưng bao dung vạn vật. Làm người hiền hòa, nói chuyện, làm việc đều trừ lại cho người khác một chỗ trống, một đường lui. Làm người, làm việc một cách hiền hòa, không kiêu ngạo, người khác sẽ có ấn tượng tốt với bạn. Có ấn tượng tốt thì sẽ có nhân duyên tốt. Nhân duyên tốt rồi thì con đường sẽ rộng rãi, thênh thang.

Ở chương 9, "Đạo Đức Kinh" cũng viết: "Trì nhi doanh chi bất như kỳ dĩ. Sủy nhi nhuệ chi bất khả trường bảo". Nghĩa là: Giữ và đổ đầy mãi, không bằng dừng lại. Mài cho nhọn sắc, không giữ được lâu. Người ta khi nắm giữ mọi thứ thường trở nên tự kiêu tự đại, chi bằng dừng lại đúng lúc. Vật đã mài lộ rõ mũi nhọn, khó mà duy trì lâu bền được, tất phải mòn, phải gãy.

Đây là một đạo lý xử thế rất thâm sâu. Những người mạnh mẽ, sắc sảo quá thường không chú ý đến lời nói và hành động, rất dễ làm tổn thương người khác và cũng dễ chuốc lấy oán thù. Kẻ tài giỏi mà phô mình quá lộ liễu thì cũng dễ rước họa vào thân. Tướng quân thời cổ đại, trăm trận giáp chiến sa trường, lập bao oai vinh hiển hách nhưng cuối cùng cũng chẳng thể thoát nổi kiếp "thỏ chết chó săn bị mổ", như tấm gương tày liếp của Hàn Tín xưa kia. Chỉ có cách hướng nội, tự tu sửa mình, không phô trương mới có thể khiến bạn trở thành một người điềm tĩnh và khí thế.
Đạo lý dưỡng sinh: Người cảnh giới thấp chú trọng "dưỡng", người cảnh giới cao chú trọng "thuận"

Tư Mã Thiên, sử gia nổi tiếng thời Hán, từng nói về Lão Tử rằng, dù Lão Tử 60 tuổi hay 200 tuổi thì ông vẫn sống mạnh khỏe nhờ vào việc tu đạo dưỡng thọ. Là sử quan của triều Chu, Lão Tử thông hiểu con đường dưỡng sinh, có trí tuệ dưỡng sinh độc đáo. Người bình thường, nghĩ đến hai từ "dưỡng sinh" cho rằng chỉ là chuyện ăn, ngủ, điều dưỡng khí huyết, tinh thần. Tất nhiên đó là một khía cạnh không thể chối bỏ. Song cảnh giới cao nhất của dưỡng sinh chính là một chữ "Thuận", thuận theo tự nhiên, thuận theo Đạo. Con người sinh ra từ vũ trụ, trở về với bản tính thuần phác của vũ trụ, thuận theo đạo lớn của trời đất thì mới là cách bảo tồn sinh mệnh khôn ngoan nhất.

Người hiện đại, đối với thực phẩm, ngày càng kén cá chọn canh, rất tin vào những chỉ số đo lường khoa học, nào là chất xơ bao nhiêu, chất đường bao nhiêu, chất đạm bao nhiêu... Người ta chừng như ăn gì cũng sợ không sạch sẽ, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe. Cũng có những người rất kén ăn, mỗi chén cơm, gắp rau đưa vào miệng đều là bồn chồn lo lắng, cơ thể và tinh thần tưởng khỏe mà lại không khỏe hơn chút nào.

Trong thế giới quan của Lão Tử, chìa khóa quan trong nhất của dưỡng sinh chính là dưỡng tinh thần. Giữ cho trái tim luôn được thản nhiên, bình hòa mới là môn pháp quan trong nhất của dưỡng sinh. Người hiện đại vì dưỡng sinh mà lại đang bó mình vào đủ thứ công thức, quan niệm cứng nhắc khác nhau, như vậy là đã thất bại ngay từ đầu rồi.

Trong "Đạo Đức Kinh", Lão Tử nói: "Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên". Nghĩa là, người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo Tự nhiên. Dưỡng sinh một cách đúng đắn nhất thì chính là người nên thuận theo đạo Trời, thuận theo tự nhiên, chỉ cần giữ được trạng thái bình thường là đủ, không cần phải cố ý gia tăng thêm.

Tranh vẽ Lão Tử
Thuật mưu sự: Người cảnh giới thấp thì "nhận", người cảnh giới cao lại "buông".

Muốn thành đại sự, nhất định phải biết cách tập hợp nhân tài. Có thể tập hợp nhân tài là một lẽ, còn phải biết cách quản trị, sử dụng nhân tài hợp lý. Một nhà lãnh đạo giỏi, một thương nhân giỏi, hay dù chỉ là một phụ huynh giỏi nhất định phải hiểu về cách quản lý. Như thế nào mới là một người quản lý giỏi?

Lão Tử nói: "Đạo sinh Nhất, Nhất sinh Nhị, Nhị sinh Tam, Tam sinh vạn vật" (Đạo sinh ra một, một sinh ra hai, hai sinh ra ba, ba sinh ra vạn vật). Như vậy "Đạo" chính là khởi nguyên của vạn vật, sinh sôi ra vạn vật, từ ít đến nhiều, từ đơn giản đến phức tạp. Cơ chế "sinh ra vạn vật" này cũng là một kiểu phát triển, sinh trưởng rất tự nhiên, thuộc về bản tính của vạn vật.

Do đó, bất luận là một chính trị gia có sự nghiệp lỗi lạc hay một ông bố, bà mẹ bình thường chỉ đơn giản là giáo dục con cái trong nhà thì đều cần phải đưa được cái gọi là bản tính tự nhiên này hiển lộ ra ngoài. Đó cũng là nói, quản lý một quốc gia thì nên lấy khoan hòa làm chủ, luật pháp không cần quá nghiêm khắc, mà xây dựng một nền đức trị khoan dung. Quản trị một gia đình, dạy dỗ con cái cũng không cần phải quá chặt chẽ, chi li, mà phải biết buông nhẹ. hãy để con cái tự mình trưởng thành, tự tìm cho mình một phong cách sống riêng, miễn là có thể làm một người tốt. Đừng đặt ra quá nhiều quy tắc và quy định để hạn chế sự phát triển của chúng, để chúng được lớn lên thuận theo thiên tính, tự do trưởng thành. Đây mới là sự giáo dục tốt nhất.

***

Xã hội ngày nay có rất nhiều thứ hấp dẫn người ta: máy tính, điện thoại, ipad, mạng xã hội... Tất cả khiến con người hoa mắt, chóng mặt, không biết cách nào thoát khỏi. Điều này đương nhiên ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển lành mạnh của tâm trí và cơ thể người ta. Giải bài toán hóc búa này có lẽ không gì hơn là để tâm tính của mình quay về sự thuần phác vốn có.

Làm một người đơn giản, đơn thuần, ta có thể khiến đôi mắt của mình sáng rõ hơn, có thể nhìn rõ những chuyện không thể nhìn hay những chuyện không cần làm. Giữ được một trái tim thản nhiên và bình hòa, thuận theo tự nhiên cũng là quy tắc cơ bản của đạo làm người, đạo đối nhân xử thế. Nếu được vậy, mỗi ngày ta sẽ càng trở thành một người tinh khiết, đơn thuần, chân thành, nhẫn nại và thiện lương hơn.

Tịnh Văn

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 49