mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay323
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này10918
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này197791
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7998189

We have: 98 guests online
Your IP: 54.147.232.40
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC # 259= CAC CON HAY SAN SANG PDF Print E-mail

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

TỈNH THỨC VÀ SẴN SÀNG

Ngày 25 tháng 08 năm 2016
Thứ năm tuần 21 thường niên.

"Các con hãy sẵn sàng"

Lời Chúa: Mt 24, 42-51

(BÀI CẦN NGẮN GỌN-XUC TICH VÀ TRONG SÁNG - GM VŨ THIÊN)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến. Nhưng các con phải biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta sẽ canh phòng, không để cho đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến.
"Vậy các con nghĩ ai là đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cứ giờ mà phân phát lương thực cho họ? Phúc cho đầy tớ ấy, khi chủ nó đến thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người ấy lên coi sóc tất cả gia sản ông. Nhưng nếu đầy tớ ấy xấu, nghĩ trong lòng rằng: "Chủ tôi về muộn", rồi nó đánh đập các bạn đầy tớ, lại còn chè chén với lũ say sưa: chủ đầy tớ ấy trở về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, ông sẽ xé xác nó ra, và cho nó chung số phận với những kẻ giả hình: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng".

Suy niệm: Người quản lý trung tín.

Bài Tin Mừng hôm nay gồm có hai phần: Phần thứ nhất là lệnh truyền của Chúa là hãy sống tỉnh thức; và phần thứ hai là câu chuyện dụ ngôn Chúa Giêsu muốn nói về người quản lý trung tín, để chỉ cho chúng ta phải biết sống tỉnh thức như thế nào.

Sống tỉnh thức, chờ mong Chúa đến không có nghĩa là án binh bất động, không làm gì cả, chỉ ngồi yên mà chờ. Ðây là một thái độ tỉnh thức thụ động không được Chúa Giêsu khuyến khích qua dụ ngôn người quản lý trung tín. Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta một thái độ tỉnh thức tích cực, luôn sinh động, thực hiện công việc Chúa muốn chúng ta thực hiện với hết khả năng của mình. Chúng ta biết rằng tất cả những gì Chúa ban cho ta là bảo chứng cho sự tốt lành và tình thương của Ngài, đồng thời cũng là lời nhắc nhở chúng ta nhớ đến Chúa và gắn bó với Ngài. Ðó cũng là phương tiện để chúng ta tự hoàn thiện bản thân và đạt được cùng đích cuối cùng là Nước Trời. Hơn nữa, những gì Chúa ban cho chúng ta không chỉ nhằm sinh ích cho chúng ta, mà chúng ta còn phải chia sẻ cho anh chị em chung quanh. Những gì Chúa ban cho chúng ta đều do lòng quảng đại của Ngài. Ngài ban cho chúng ta một cách nhưng không, và đến lượt chúng ta, chúng ta có bổn phận phải sẵn lòng chia sẻ những điều tốt lành ấy cho anh chị em chung quanh một cách quảng đại.

Vai trò của chúng ta như Chúa muốn thì chúng ta là những người quản lý trung tín và tốt lành, là những người quản lý ân sủng thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa trong thời gian chúng ta chờ đợi Chúa tỏ bày vinh quang của Ngài cho chúng ta. Khi chúng ta chia sẻ cho anh chị em, chúng ta phải luôn ý thức rằng chúng ta phải có bổn phận và trách nhiệm trong vai trò của một người quản lý và phân phát, rồi hãy để cho Chúa được tỏ lộ. Tất cả những gì chúng ta làm phải được định hướng và làm cho danh Chúa được rạng rỡ vinh quang.

Xác định mọi sự là của Chúa, còn mình chỉ là người quản lý và phải làm người quản lý trung tín và khôn ngoan thì sẽ bảo quản những gì Chúa trao cũng như coi sóc gia nhân và cấp phát lương thực cho họ đúng giờ, đúng lúc. Hơn nữa, khi ý thức mình là người quản lý thì cũng sẽ cho đi một cách khiêm nhường và vị tha như Chúa đòi hỏi, chúng ta sẽ không thể có thái độ kẻ cả hay coi thường người khác.

Khi tiếp xúc với những người mà họ chưa biết Chúa, chưa biết Tin Mừng Chúa, chưa nhận ra ân sủng và tình thương của Chúa, chúng ta không được hành xử như người quản lý xấu xa trong dụ ngôn trên là đánh đập các đồng bạn và chè chén với những bọn say sưa. Mỗi chúng ta hãy luyện cho mình có được thái độ sống, sống cho tròn bổn phận Chúa đã trao cho chúng ta như một người quản lý tốt lành và khôn ngoan, luôn thức tỉnh, sẵn sàng bảo quản ân huệ Chúa ban để không hao hụt mà còn biết sinh lợi và chia sẻ với anh chị em. Thái độ đó sẽ giúp chúng ta sống trọn vẹn hơn, dám đi ra khỏi chính mình, luôn hăng say và nhiệt thành đến với anh chị em ở mọi nơi và trong mọi hoàn cảnh, để gặp gỡ, chia sẻ tình thương, ân sủng và tất cả những gì Chúa ban cho chúng ta. Nhờ đó chúng ta và mọi anh chị em sẽ được lãnh phần thưởng muôn đời mà Chúa đã hứa cho những ai trung thành.

Trong cuộc sống có những chuyện xảy ra ta không lường trước nên gọi là bất ngờ" nhưng thật ra xét cho cùng nó sẽ không bất ngờ, nếu chúng ta sống trong tỉnh thức và sẵn sàng, trong niềm yêu mến và cậy trông. Chỉ là bất ngờ thật sự khi chúng ta say sưa, mê muội với những nghĩ suy nghĩ, lạc thú ích kỷ của mình, mà quên đi bổn phận phải chu toàn. Hãy là "người đầy tớ trung tín và khôn ngoan," nếu chúng ta đang được giao lãnh đạo một cộng đoàn, coi sóc gia đình ...cũng như với chính cuộc đời bạn, vì bạn cũng chỉ là người quản lý.

Quyết tâm: Nén bạc công việc, bổn phận Chúa giao, tôi quyết sẽ chu toàn cách trung thành với tình mến.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin hãy giúp con luôn tỉnh thức và trung thành trong từng bổn phận nhỏ bé, cùng với Chúa, cho Chúa và trong Chúa.

Lạy Chúa,
Mọi sự con có là của Chúa, xin ban cho con luôn sống đúng vai trò người quản lý trung tín của Chúa, để qua con, mọi người sẽ nhận ra lòng quảng đại và yêu thương cũng như sự tốt lành của Ngài. Amen.

VMS: Nguyễn Việt Nam
------------------------------------

 
SONG TINH THUC # 258 = KE DUNG DAU SE XUONG CHOT PDF Print E-mail

Số 279. Chủ nhật 21 Thường niên- năm C.

Nhiều người sẽ tìm cách vào

mà không thể được

Tamlinhvaodoi

(BÀI CẦN NGẮN GỌN - XUC TICH VÀ TRONG SÁNG - GM VŨ THIÊN)

Trích Tin mừng Luca 13 : 22 - 30

22 Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi ngang qua các thành thị và làng mạc mà giảng dạy.
23 Có kẻ hỏi Người : "Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không ?" Người bảo họ :
24 "Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết : Có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.

25 "Một khi chủ nhà đã đứng dậy và khoá cửa lại, mà anh em còn đứng ở ngoài, bắt đầu gõ cửa và nói : 'Thưa ngài, xin mở cho chúng tôi vào !', thì ông sẽ bảo anh em : 'Các anh đấy ư ? Ta không biết các anh từ đâu đến !'
26 Bấy giờ anh em mới nói : 'Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi.'
27 Nhưng ông sẽ đáp lại : 'Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính !'

28 "Bấy giờ anh em sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp cùng tất cả các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa, còn mình lại bị đuổi ra ngoài.
29 Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa.
30 "Và kìa có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót."

Có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.

Ai vậy??? Tôi chăng??? Có thể lắm..!!!!

Thầy Giê-su đã nêu lên 3 trường hợp

Trường hợp thứ nhất:

Hiện nay, chúng tôi rất nhiệt tình Lạy Chúa

qua những buổi đọc kinh dài hàng chục cây số..

qua những cuộc tổ chức hoành tráng, rước sách tưng bừng đầy khí thế để ban tổ chức phấn khởi và các bà, các cô được dịp khoe những bộ cánh rất hợp thời trang !!!

qua những buổi đi Lễ Chủ Nhật theo bổn phận luật buộc...

Quả thật, chúng tôi cứ tưởng rằng như vậy là chúng tôi có thể nắm trong tay tấm vé vào Nước Trời..

Không ngờ, Chúa tạt một thau nước lạnh vào biết bao công phúc chúng tôi đã dày công tích góp bấy lâu nay bằng một lời hăm dọa:

"Không phải bất cứ ai thưa với Thầy :

'Lạy Chúa ! Lạy Chúa !', là được vào Nước Trời cả đâu !(Mt 7 : 21)

Trường hợp thứ hai:

Thầy đã từng cảnh cáo: đừng tưởng cứ lẽo đẽo theo đám đông nghe Ngài là đủ.

'Lạy Chúa, Ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi.'

Hiện nay, chúng tôi cũng đã từng nghe Ngài phán dạy qua những bài Phúc âm trên tòa giảng.

Chứng tôi đã từng đọc Kinh Thánh mỗi ngày 15 phút...

Chứng tôi đã từng chia sẻ Lời Chúa ít là mỗi tháng một lần...

nhưng Lời Chúa vẫn bị chết ngộp trên mảnh đất tâm hồn ...

đầy bụi gai của những lo toan trần thế...

đầy bụi gai của những tranh giành quyền lợi...

đầy bụi gai của việc loại trừ những người không cúi đầu vâng phục trong mọi quyết định lớn nhỏ của mình

vì thế chúng tôi rất lo lắng, sợ rằng Thầy sẽ cũng sẽ phán với chúng tôi rằng:

'Các anh đấy ư ? Ta không biết các anh từ đâu đến !'

Trường hợp thứ ba:

Có vẻ đạo đức hơn, có vẻ thánh thiện hơn...

Chúng tôi đã bỏ nhà cửa cùng nhau ra khơi... loan báo Tin mừng

Và trong khi thực hiện những công trình của Chúa, một vài người trong chúng tôi đã làm những việc cả thể như nói tiên tri, thậm chí còn trừ quỷ, làm nhiều phép lạ...

22 Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng :

'Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng

nhân danh Chúa mà nói tiên tri,

nhân danh Chúa mà trừ quỷ,

nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao ?'

Ấy thế mà dường như Thầy chẳng coi trọng những việc cả thể như vậy..

Đã vậy, Thầy còn nặng lời quở trách chúng tôi như những tên gian ác...

Khó có thể tâm phục, khẩu phục được..!!!!

23 Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ :

Ta không hề biết các ngươi ; xéo đi cho khuất mắt Ta,

hỡi bọn làm điều gian ác ! (Mt 7 : 22 - 23)

Tại sao khó hiểu như vậy??

Trong 3 việc trên, có lẽ việc trừ quỷ là oai phong nhất

Người trừ quỷ thường đọc theo công thức Hội thánh

Nhân danh Chúa, ta truyền cho ngươi (thằng quỷ) ra khỏi người này..

Rõ ràng là tôi chỉ đọc theo công thức,

còn thực sự chính Chúa chẳng hề tham dự vảo cuộc trừ quỷ này...

Bởi vì có khi may mắn trừ được..

Nhưng cũng có khi gặp tay quỷ sừng sỏ, hắn chẳng chịu ra..

mà còn làm cho người trừ quỷ bị bêu mặt khi tay quỷ này vạch trần một số lỗi phạm của ông ta..!!!

Chính vì thế Thầy Giê-su mới tuyên bố:

Ta không hề biết các ngươi.......

Kết luận: Có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.

Quả thật là đáng thương !!!

Mình đang hưởng Thiên đường mà cứ tưởng là đang chìm nổi trong chốn lưu đầy.

Đang sống trong nhà Chúa mà cứ tưởng mình đi hoang mút mùa không tìm được lối về !!!

Chúa sống trong lòng mình..mà cứ tưởng Chúa ở đâu đấy, xa xôi lắm...

rồi ra sức kiếm tìm Ngài bằng đủ mọi cách do bề trên truyền dạy..

Cuối cùng, gắng sức tìm cách vào.... để gặp Ngài .....mà không thể được.

-------------------------------

 
SONG TINH THUC # 257=CON BO CAP GIUA DONG SONG PDF Print E-mail

7 Tháng Tám

Con Bọ Cạp Giữa Dòng Sông (mọi người là anh em của nhau)

Một tín đồ Ấn giáo nọ xuống dòng sông Gange để thanh tẩy và cầu nguyện...

Ông đang trầm mình giữa dòng sông thì bỗng đâu rác rưởi tấp lại dày đặc xung quanh ông. Trong đống rác, một con bọ cạp đang chao đảo chới với giữa dòng nước. Sẵn lòng khoan dung đối với thú vật, người tín đồ Ấn giáo mới chìa cánh tay ra để cứu vớt con vật. Nhưng cánh tay ông vừa đưa ra đã bị con vật dùng chiếc vòi độc của nó đốt lấy. Người đàn ông không mất kiên nhẫn, con vật càng hung hãn, ông càng chịu đựng để nó dùng nọc độc chích liên hồi, miễn là cứu sống nó thoát khỏi dòng nước đang cuốn trôi.

Có người theo dõi cảnh tượng, mới trách người tín đồ như sau: "Ông mất giờ vô ích. Nó là con bọ cạp, bản chất của nó chỉ là dùng nọc độc để chích mà thôi".

Người tín đồ Ấn giáo mới điềm nhiên trả lời: "Bản chất của con bọ cạp là dùng nọc độc để chích, nhưng bản chất của con người là cứu vớt".

Chúng ta dễ có khuynh hướng phân biệt xã hội thành hai loại người: xấu và tốt, bạn và thù... Kẻ xấu là người đáng xa lánh, người thù thì phải oán căm sâu sắc... Chúa Giêsu đã đánh đổ mọi thứ óc "biệt phái". Những kẻ bị xã hội loại ra bên lề đã được Ngài biến thành bạn hữu, những kẻ đồng bàn. Ngài đã không nhìn người bằng những nhãn hiệu có sẵn, mà chỉ bằng hình ảnh cao quý của Thiên Chúa. Trong cái nhìn ấy, hàng rào giữa bạn và thù, giữa tốt và xấu sẽ được tháo gỡ giữa mọi người. Trong cái nhìn ấy, tất cả mọi người đều có chung một danh xưng; đó là anh em của nhau...

Trích sách Lẽ Sống.

 

 
SONG TINH THUC # 256 =ANH EM HAY SAN SANG - CN19TN-C PDF Print E-mail

Số 277. Chủ nhật 19 Thường niên- năm C.

SỐNG TIN MỪNG LUCA 12, 35-40

Cha đã vui lòng ban Nước của Người

Tôi đẩy Nước của Người lên thật cao

Tamlinhvaodoi

Chủ nhật 19 Thường niên Năm C. Trích Tin mừng Luca ngắn gọn 12: 32- 40

32 "Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.
33 "Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy những túi tiền không hề cũ rách, một kho tàng không thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm không bén mảng, mối mọt không đục phá.
34 Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em ở đó.

35 "Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn.
36 Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, laì mở ngay.
37 Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ.

Thầy bảo thật anh em : chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ.
38 Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ.
39 Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu.
40 Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến."

Đoạn Tin mừng này mở đầu bằng một khẳng định tuyệt vời:

Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.

Chúng ta chưa kịp xin, Cha đã ban sẵn rồi... ngay tại đời này...

Và ban cho mọi người... không trừ ai...

Ôi, quả thực là : tình Chúa bao la, tình Chúa cao vời...

Thế mà kỳ lạ thay,

Chúng tôi chẳng chịu mở lòng đón nhận món quà quý báu đó: Nước của Người .

Chúng tôi hết sức đẩy Nước của Người ra thật xa, lên thật cao..

Càng xa càng tốt, càng cao càng tốt..cho xứng với vị Chúa cao sang uy quyền trên trời...

Rồi chúng tôi loay hoay tìm đủ mọi cách nhận phần thưởng Nước của Người.

Bằng cách cứ cố nhồi nhét vào đầu nhau những mệnh lệnh rỗng tuếch

Mà cả người nói lẫn người nghe cảm thấy rất khó thực hiện chu toàn...như:

Phải hy sinh, phải hãm mình, phải lập công chuộc tội, phải tránh xa cám dỗ..

Phải áp dụng ơn Chúa vào đời sống mình suốt cả đời...không ngừng nghỉ..

Thì may ra.... Cho tới đời sau...(may ra mà thôi)...

mới được Chúa thưởng công trên thiên đàng.

mới được Chúa ban Nước của Người cho chúng ta.

Ngoài ra, cho có mùi thần học hơn, mùi Kinh Thánh hơn

chúng tôi còn thúc đẩy nhau rằng:

Hãy thắp đèn cho sẵn.

Nhưng vấn đề rắc rối là:

Thắp đèn bằng cách nào???

Làm sao biết đèn mình vẫn cứ đang sáng và dầu còn nhiều???

Dầu là gì vậy???

Xin quý vị vui lòng góp ý theo kinh nghiệm riêng rút ra từ cuộc sống của mình

Không lý thuyết suông : Nếu...Nếu...Nếu...Nếu...Nếu...Nếu...Nếu...Nếu...Nếu...

Không mệnh lệnh vô hồn : Hãy...Hãy...Hãy...Hãy...Phải...Phải...Phải...Phải...

----------------------------

 
SONG TINH THUC # 255 =TRANH MOI THU THAM LAM PDF Print E-mail

Số 86: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Rev. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday, August 1, 2016

Quảng Trần C.Ss.R < This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Chúa Giêsu bảo họ rằng: "Các ngươi hãy coi chừng, giữ mình tránh mọi thứ tham lam: vì chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bảo đảm cho đâu" (Lk 12:15) - CN18TN-C

DUY THIÊN CHÚA CÓ THỂ KHOẢ LẤP NỖI KHÁT VỌNG CỦA CON NGƯỜI

Ước muốn sở hữu, chiếm đoạt cho mình là bản chất tự nhiên của con người nên không lạ gì nếu ai đó ước muốn có nhiều tiền bạc, danh vọng, sức khoẻ, thú vui trần thế. Chính Thiên Chúa đã chúc phúc và tạo ra chúng để con người vui hưởng. Những ước muốn sở hữu này chỉ trở nên không tốt khi con người quá bám vứu vào chúng, và coi chúng như là chúa, là lẽ sống của đời họ. Thế nên, Chúa Giêsu mới khiển trách những kẻ tham lam quá độ này rằng "hãy giữ mình tránh mọi thứ tham lam, vì chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bao đảm cho đâu" (Lk 12:15). Khi chúng ta bám vứu vào những thực tại trần thế chóng qua mà nghĩ rằng chúng ta sẽ sở hữu chúng mãi mãi và quên đi rằng: "đồ ngu si đần độn! Nội đêm nay, nếu ngươi chết thì những đồ ngươi sắm sẵn sẽ về tay ai?" (Lk 12:21).

Hơn nữa, vì con người được dựng nên với những khát vọng vô biên, và chỉ mình Thiên Chúa mới có thể khoả lấp được những khát vọng từ nơi sâu thẳm của con người. Thế nên, một khi con người quá bám vứu vào các thực tại trần gian, chúng sẽ không đem đến hạnh phúc cho con người, mà con cản trở con người đạt được Thiên Chúa – Đấng làm thoả mãn mọi khát vọng nơi con người.

Đại văn hào Tolstoy kể lại câu chuyện về một người nông dân tên là Pakhom. Ông rất muốn có một ít đất đai. Ông ta dành dụm từng đồng và mua được bốn sào. Tuy nhiên, ít lâu sau, ông ta cảm thấy còn chật chội, ông bèn bán bốn sào đất đó đi và mua tám sào ở một vùng khác. Nhưng điều đó vẫn chưa làm ông thoả mãn, nên ông bắt đầu tìm kiếm ở chỗ khác.

Một buổi tối nọ, một người khách lạ đến. Pakhom đã nói về ước muốn có thêm nhiều đất đai. Người khách lạ nói với ông rằng bên kia dãy núi là nơi sinh sống của một bộ tộc. Những con người đơn sơ ở đây có rất nhiều đất đai muốn bán.

Ngày hôm sau, ông ra đi. Người tộc trưởng tiếp đón ông và nói: "Chỉ cần bỏ ra một ngàn rúp, ông sẽ có được một số đất đai mà ông rảo bước trong một ngày. Nhưng ông phải quay về điểm xuất phát cũng trong ngày hôm đó, nếu không kịp, ông phải bị mất số tiền".

Pakhom sung sướng rộn ràng. Suốt đêm đó ông không ngủ được vì mải mê nghĩ đến những đất đai sẽ thuộc về ông. Ngay khi mặt trời vừa ló dạng ở chân trời, người ta cắm một cái mốc trên đỉnh gò, và ông xuất phát. Có những người cỡi ngựa theo sau và đóng xuống đất những cọc để đánh dấu lộ trình mà ông đã đi qua.

Ông chạy nhanh và mỗi lúc một nhanh hơn. Càng chạy xa đất càng màu mỡ hơn. Trong lúc tham lam, ông chạy một vòng thật lớn mà quên mất thời gian. Và rồi ông hoảng hốt khi thấy mặt trời bắt đầu xuống thấp. Ông quay đầu chạy về cái gò, nơi ông xuất phát thật nhanh. Khi ông vừa lên đến đỉnh gò thì mặt trời đã lặn. Tuy nhiên, ngay lúc đó ông đã ngã quỵ xuống, úp mặt trên đất.

Thấy thế, ông tộc trưởng cảm phục và rằng "tôi chúc mừng ông. Ông đã có nhiều hơn bất cứ người nào mà tôi còn nhớ".

Nhưng Pakhom không đáp lại. Người ta lật ngửa ông lên. Ông đã chết.

Suy nghĩ và hành động: Đầu là thứ mà tôi đang bám vứu quá mức: như tiền bạc, danh vọng, dam mê xấu...và quên đi đến ngày tôi từ biệt cõi đời này tôi không đem đi được? Tôi có đang kiếm tiền bạc cách bất chính hầu để lại cho người khác hưởng (như con cháu, những người thân...), trong khi tội thì chính tôi lại phải chịu? Làm thể nào để bớt lòng tham nơi tôi?

--
Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church, Boston
1545 Tremont St, Boston, MA 02120

Email: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 33