mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2770
mod_vvisit_counterHôm Qua7440
mod_vvisit_counterTuần Này26126
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này174257
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11138850

We have: 68 guests online
Your IP: 54.81.105.205
 , 
Today: Jun 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC - TÔI CHỈ LÀ BUI TRO PDF Print E-mail

Thư Tư Lễ Tro – Ngày Tro bụi
TRO BỤI

« Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi,... »
(Trịnh Công Sơn, Cát Bụi)
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn dùng hình ảnh "Hạt Bụi" để nói về thân phận con người. Không biết nhạc sĩ Trịnh sống và xác tín theo niềm tin, theo tôn giáo nào, nhưng khi dùng hình ảnh « hạt bụi » để nói về phần con người được cát bụi hóa kiếp thành con người rồi sẽ trở về với bụi đất, có lẽ ông lấy nguồn cảm hứng trong Kinh Thánh : Thiên Chúa dùng bùn đất tạo dựng con người đầu tiên là nguyên tổ Ađam (x. St 2, 7) và sau khi nguyên tố phạm tội bất phục tùng, Thiên Chúa đã phạt ông và con cháu sau này cũng sẽ trở về với cát bụi.. : « Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất." » (St 3, 19), thân phận con người thật mỏng dòn rồi sẽ thoáng mất đi :
« Ôi cát bụi phận nầy,
vết mực nào xóa bỏ không hay »

Bụi thường được dùng kết hợp đồng hóa với tro, bản Kinh Thánh Bảy Mươi nhiều lần các học giả dùng từ « bụi » để nói và đồng hóa « tro ». Trong Kinh Thánh tro bụi là biểu tượng tội lỗi, sự mỏng dòn của con người, sự khiêm tốn, nỗi đau khổ và cả sự thống hối ăn năn khi con người đã lỡ vấp phạm :
• Trái tim và tấm lòng của người tội lỗi được ví như là bụi tro, sách Khôn Ngoan có nói rằng : « Con tim của anh là tro bụi, hy vọng của anh hèn hơn đất, cuộc đời của anh tệ hơn bùn » (Kn 15, 10), không gì tệ hơn bùn đất, tro bụi, con người tội lỗi được ví như tro bụi. Cho nên người tội lỗi sẽ bị tiêu hủy thành bụi đất như Ngôn sứ Edêkien loan báo Sấm ngôn : « Vì ngươi chồng chất tội....Ta cho phát ra một ngọn lửa thiêu rụi ngươi; Ta biến ngươi thành tro bụi trên mặt đất...»(Ed 28, 18)...
• Tro bụi biểu hiện sự khiêm tốn bé nhỏ, Tổ Phụ Abraraham nhìn nhận mình trước Thiên Chúa : « con chỉ là thân tro bụi.. » (St 18, 2)
• Tro bụi được sử dụng để nói nên sự thống hối : Vua và Dân thành Nivive xức tro để tỏ lòng thống hối vì lỗi lầm mà mình đã phạm, xin Thiên Chúa xót thương (x. Gn 3, 6), Gíop cũng biểu lộ lòng thống hối : « trên tro bụi, con sấp mình thống hối ăn năn (G 42, 6)
• Tro bụi nói lên sự buồn phiền đau khổ : Thamar bị khinh chê đã xức tro trên đầu (x. G, 42, 6 ; Gn 3, 6 ; Mt 11, 21); Khi nguười Do Thái lo sợ trước cái chết đe dọa ( Es 6, 1-4..) Tro bụi với sự biểu hiện lòng hối tiếc khi phạm tội (cf. Judith 4, 11-15 ; Ézéchiel 27, 30)...
Mùa Chay Thánh bắt đầu bằng Thứ Tư Lễ Tro - ngày được gọi là ngày "Bụi Tro" bởi vì trong ngày này, người tín hữu lãnh nhận tro được ghi hình thánh giá trên trán. Nghi thức xức tro trong ngày đầu Mùa Chay đã bắt đầu vào thời Ðức Giáo Hoàng Grêgrôriô Cả (590-604). Ngày "Bụi Tro" có nguồn gốc từ "Dies Cinerum" trong Sách Lễ Rôma và được tìm thấy trong quyển Sách Lễ Grêgôriô. Với tất cả ý nghĩa của tro bụi trong Thánh Kinh, việc lãnh nhận tro trên trán là dấu chỉ nhắc nhở sự chết và sự ăn năn, ý thức thân phận mỏng dòn như bụi đất, sám hối vì những lầm lỗi mà mình phạm. Nghi thức xức tro được đưa vào phụng vụ Tây Phương vào thế kỷ 10, và được phổ biến rộng rãi trong Giáo Hội tại Công Ðồng Benevento năm 1091.
Khi xức tro lên trán người tín hữu, Thừa tác viên kêu gọi sự sám hối của người muốn nhận lãnh tro và khiêm tốn nhìn nhận mình thấp hèn : « Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất." » (St 3, 19), hay Thừa tác viên dùng lời kêu gọi ý thức mình tội lỗi, sám hối và canh tân đổi mới theo Tin Mừng với lời mà Chúa Giêsu đã kêu gọi: « Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng" (Mc 1, 15)
Con người dù trong thân phận thấp hèn yếu đuối như tro bụi, nhưng qua cử chỉ khiêm tốn nhận tro với Dấu Thánh Giá được ghi trên trán, dấu tượng trưng cho ấn tín thánh mà người Tín Hữu lãnh nhận khi lãnh phép rửa tội. Dấu giải phóng khỏi tội, qua dấu đó, người tín hữu được liệt vào con cái của Thiên Chúa (x.Rm. 6,3-18). Đó là dấu chỉ con người trở về với bụi đất. Nhưng trong bụi đất, nhờ Đức Kitô qua cái chết và phục sinh với thập giá, con người sẽ tham dự vào vinh quanh với Ngài.
Cho nên việc lãnh tro cũng được coi như là dấu chỉ của sự trở về trong vinh quang khi chúng ta được lãnh nhận làm con cái của Thiên Chúa đã được diễn tả trong Sách Khải Huyền, vinh quang với Chiên chiến thắng là Đức Kitô khải hoàn, như Enzo Bianchi đã suy niệm về Tro bụi : « ... Vâng, đón nhận tro chúng ta ý thức rằng : Lửa tình yêu Thiên Chúa đã thiêu rụi tội lỗi, đốt cháy bởi lòng thương xót của Ngài... hay nhìn tro, mang ý nghĩa tuyên xưng Đức tin vào mầu nhiệm Pascale : « một ngày chúng ta sẽ là tro bụi, nhưng được dành để Phục sinh.» ( Donner sens au temps, Bayard (2004)
Cho nên thật là ý nghĩa trong ngày thứ tư đầu mùa chay, khi lãnh nhận tro, chúng ta nhớ lại lời dạy của Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II : « Việc đặt tro rõ ràng và một cách nhấn mạnh đến thân phận thụ tạo, nhìn nhận mình hoàn toàn lệ thuộc vào Tạo Hóa. Hành động khiêm tốn lãnh nhận tro thánh trên trán... ngược lại hoàn toàn với cử chỉ kiêu ngạo của Adam và Eva, bởi sự bất tuân phục, đã phá hủy mọi quan hệ tình bạn hữu với Thiên Chúa tạo hóa » (Thứ tư Lễ Tro 1998).
Xức tro nhận mình yếu đuối, sám hối lỗi lầm, nhưng cũng tuyên tín rằng sẽ được tìm thấy, gắn liền lại tình yêu, tình bạn hữu với Tạo Hóa bởi dấu thánh gía...
Vâng, với tro bụi, chúng ta nhìn nhận thân phận bất toàn, sám hối lầm lỗi, tro bụi với Dấu Thập Gía - trở nên dấu vinh quang....
Lm. Vinh Sơn.

 
SONG TỈNH THƯC - THAN PHAN CON NGUOI PDF Print E-mail

> THÂN PHẬN NGƯỜI
>
> Bước vào Mùa Chay, nghe ca khúc "Thân phận người" của nhạc sĩ Tuấn Kim như một tâm sự để suy niệm. Giai điệu và lời ca thiết tha ngân nga những thao thức, nhắc nhở mỗi người về thân phận của mình, về cõi nhân sinh: "Phù du là phận người, trăm năm như chớp mắt thôi. Công danh như nước trôi qua cầu, đời con trôi về đâu?"
>
> Phù du là phận người. Mọi sự chỉ là phù vân. Sách Giảng Viên viết rằng: "Tất cả chỉ là phù vân." Phù là trôi nổi, huyền ảo. Vân là mây. Phù vân là bèo dạt mây trôi, là hay thay đổi, mau qua, tàn phai. Mọi của cải vật chất trên trần gian này, kể cả cuộc sống của mỗi người đều là phù vân.
> Phù du, phù vân diễn tả thân phận bụi tro: "Người ơi hãy nhớ, mình là bụi tro, một mai người sẽ trở về tro bụi." Con người, dù trẻ hay già, dù giàu hay nghèo, dù sang hay hèn, dù quyền thế hay dân thường, dù tài giỏi hay bình thường... thì một mai cũng lìa khỏi thế gian này trở về cát bụi. Đó là định luật muôn thuở!
>
> Trong nghi thức khai mạc Mùa Chay, các tín hữu từ giáo hoàng, giám mục, linh mục, tu sĩ đến giáo dân, mọi người đều khiêm hạ nhận lấy một chút tro trên đầu. Người giàu cũng như người nghèo, người già cũng như người trẻ, ai cũng nhận mình là thân phận bụi đất. Nghi thức xức tro thật cảm động, vừa diễn tả lòng sám hối, vừa nói lên nguồn gốc tro bụi của đời người.
>
> Lần lượt mỗi người, từ cụ ông cụ bà đến trẻ nhỏ bước lên để thừa tác viên rắc tro trên đầu. Nghi thức và cử chỉ ấy giúp con người ý thức thân phận mong manh và giới hạn của mình. "Hãy nhớ ngươi được tạo dựng từ bụi tro, và sẽ trở về với bụi tro." Đó là lời Thiên Chúa đã phán với Ađam Evà. Đó là lời Chúa nói với từng người khi lên xức tro.


> Ý thức thân phận giới hạn mong mong của mình, để làm gì?
> Để biết rằng tôi không sống mãi trong cuộc đời này, sớm muộn gì cũng đến lúc tôi trở về với Chúa, và tôi sẽ phải trả lời trước mặt Chúa về cuộc đời của mình. Con người có sinh có tử, có hợp có tan, có khởi đầu sẽ có kết thúc.
> Nghĩ về sự chết để mà sống sao cho "đẹp" đời trần thế. Làm sao để tôi sống cuộc đời này cách ý thức hơn, với tinh thần trách nhiệm hơn, để khi đến trước mặt Chúa tôi có thể đến trong niềm vui, chứ không phải trong sự sợ hãi!
>
> Vì thế, cử chỉ xức tro còn hàm chứa một lời mời gọi: "Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng"; hãy nhìn nhận những tội lỗi thiếu sót, những bất tất trong cuộc đời của mình, và hãy cố gắng để sửa đổi những gì còn thiếu sót đó để sống hợp với thánh ý Thiên Chúa hơn.
> Đó là lời mời gọi mà Chúa gởi đến từng người qua nghi thức xức tro rất đơn sơ nhưng giàu ý nghĩa và thật xúc động.
>
> Thứ Tư Lễ Tro mở cửa vào Mùa Chay Thánh 40 ngày. Đây là thời gian giúp chúng ta ý thức về sự mong manh giới hạn của đời người, sống lời mời gọi sám hối và trở về với Tin mừng. 40 ngày Chay Thánh nhằm chuẩn bị cho chúng ta sống mầu nhiệm cuộc Thương khó của Chúa Giêsu, đón nhận cái chết, và mừng ngày Phục sinh của Người.
> Lời Chúa hôm nay nhắc nhở về thân phận mỏng dòn của con người, đồng thời mời gọi chúng ta hoán cải nội tâm trong tương quan với Thiên Chúa và tha nhân.
>
> Tiên tri Gioel đã kêu gọi :"Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng. Hãy trở về cùng Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em, bởi vì Người từ bi và nhân hậu, chậm giận và giàu tình thương, Người hối tiếc vì đã giáng họa" (Ge 2,13). "Hãy xé tâm hồn chứ đừng xé áo... Các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta!" Đó là ý nghĩa cơ bản và sâu xa nhất của sự hoán cải. Cần phải thay đổi cái nhìn, thay đổi tư tưởng và ước muốn sao cho phù hợp với giao ước tình yêu của Thiên Chúa. Sự biến cải nội tâm ấy được biểu lộ bằng những hành động cụ thể, như từ bỏ thói quen xấu, kìm hãm con người xác thịt, thực hành chay tịnh, tất cả là để tái tập thế quân bình giữa hồn và xác.
> Lm. Giuse Nguyễn Hữu An
>-------------------------------------

 
SONG TINH THUC- BENH PHONG CUI TAM HON PDF Print E-mail

Chúa Nhật VI Thường Niên B

CHÚA CHỮA LÀNH NGƯỜI BỊ PHONG CÙI

Bệnh Phong cùi tâm hồn là đáng sợ nhât!
Lv 13,1-2.44-46; 1Cr 10,31 – 11,1; Mc 1,40-45

Tờ Washington Post, xuất bản tại Hoa Kỳ, trong số đề ngày 6 tháng 11 năm 2013, nữ ký giả Elizabeth Tenety đã viết bản tin có tựa đề Đức Giáo Hoàng Phanxicô ôm một người đàn ông có dị tướng tại quảng trường thánh Phêrô Đức Thánh Cha đã âu yếm ôm hôn người tật bệnh này vào cuối buổi triều yết chung, ngày thứ Tư 6 Tháng 11 năm 2013
Bệnh nhân có diện mạo và thân thể rất kỳ dị đáng thương đến nỗi nhiều người cho rằng ông ta không còn có hình dạng con người. Ký giả tờ Washington Post viết rằng Nếu phải dùng từ ngữ thì cần cả ngàn từ mới diễn tả được ý nghiã Đức Thánh Cha ôm hôn người dị tật. Hình ảnh Đức Thánh Cha ôm hôn người dị tật đã nhanh chóng được phổ biến trên các mạng lưới xã hội và nhiều cơ quan thông tấn quốc tế đã đưa bản tin đặc biệt này
Hình ảnh Đức Thánh Cha ôm hôn và cầu nguyện cho người dị tật làm nhiều người tưởng nhớ đến hình ảnh Chúa Giêsu đã chữa nhưng người phong cùi...
Bệnh phong cùi là một loại bệnh do vi trùng lây nhiễm nghiêm trọng. Đây là một trong các căn bệnh cổ xưa của nhân loại khiến cho con người rất sợ hãi và khinh rẻ những người bị bệnh. Mãi vào năm 1873, Bác sĩ Hansen khám phá ra vi trùng phong cùi, vì thế mà người ta đặt tên là vi trùng Hansen. Bệnh phong có thể bắt đầu bằng những mụn nhỏ và lở loét, những chỗ ung lở thì có mùi tanh hôi. Ở trên mặt thì lông mày rụng hết, mặt lộ ra, thanh quản bị lở, giọng nói trở nên khàn đặc, hơi thở khò khè... Vi trùng Hansen hủy hoại các dây thần kinh chung quanh nhiều phần trong cơ thể đặc biệt là chân tay, khiến cho chúng mất cảm giác, rồi gặm nhấm từ từ khiến cho chúng bị biến dạng rữa nát và rơi rụng. Trung bình bệnh này phát triển trong 9 năm, cuối cùng điên loạn, hôn mê và chết. Hiện nay bệnh phong cùi có thể chữa trị hữu hiệu bằng những loại y dược đặc trị . Tuy nhiên y khoa vẫn chưa có thuốc chủng ngừa chống bệnh phong, nhưng kiểm soát bằng cách chặn bệnh và chữa sớm. Hiện nay trên thế giới đã có khoảng 15 đến 20 triệu người bệnh phong cùi. Ở Việt nam có 21 trại phong, số bệnh nhân phong cùi tiềm tàng có khoảng từ 120.000 đến 150.000.
Trong xã hội của người Do Thái xưa, Người phong cùi phải sống tách biệt khỏi gia đình và bạn hữu, bị coi như đã chết, luật còn quy định: "Người mắc bệnh phung hủi phải mặc áo rách, xõa tóc, che râu và kêu lên:"Ô uế, ô uế". Bao lâu còn mắc bệnh, thì nó ô uế, nó ô uế: nó phải ở riêng ra, chỗ ở của nó là là một nơi bên ngoài trại" (Lv 13,45-46). Phải tránh xa mọi người, nếu gặp người mạnh khỏe ngoài đường, họ phải hô hoán lên cho người ta biết là mình mắc bệnh, như là dấu hiệu đề phòng cho người khác khỏi tiếp xúc vì đụng đến người phong cùi bị coi như là nhiễm dơ. Ngoài ra, người phong cùi không được phép đến nơi thờ phượng công cộng vì phong cùi bị coi là mắc trọng tội, bị nhơ bẩn và bị Chúa phạt. Cho nên người mắc bệnh phong cùi, đau đớn cả xác lẫn hồn, họ sống mà như chết.
Với bệnh phong cùi, Dân Do Thái qua mọi thời tin rằng chỉ có Thiên Chúa mới chữa được, bởi vì cũng giống như gọi một người chết về lại với cuộc sống hay chính Ngài ban quyền chữa bệnh phong cho những ngôn sứ lớn, như Môsê (x. Ds 12,9-14; Xh 4,6-8) và ngôn sứ Êlisa (x. 2 V 5,9-14). Vì vậy người ta còn có thể chờ đợi chờ đợi Đấng Mêsia (x. Mt 11,5) có thể đến cứu chữa căn bệnh khủng khiếp này.
Cho nên người phong cùi trong Tin Mừng (Mc 1,40-45) nghe danh tiếng Đức Giêsu là Đấng Mêsia thay vì tránh xa như luật quy định, anh lại gần và khẩn xin: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch" (Mc 1, 40), Anh cùi có một niềm tin tưởng phi thường vào Chúa Giêsu khi anh ta gán cho ý muốn của Đức Giêsu một quyền lực to lớn chỉ có nơi Đấng đến từ Thiên Chúa. Trông chờ Đấng có quyền năng từ Thiên Chúa, và Đức Giêsu hành động như Thiên Chúa: chỉ cần Người muốn điều ấy được thực hiện.
Trước tình trạng khốn khó của anh cùi, Người chạnh lòng thương (Mc 1, 41) (Hl. splanchnistheis, partic. aorist của động từ splanchnizomai do từ ta splanchna, lòng dạ) theo nghĩa chính xác hơn là: "bị rung động"; "bị chuyển động trong lòng". Thiên Chúa của chúng ta không phải là một Thiên Chúa xa cách, vô cảm, dửng dưng, nhưng là một Thiên Chúa dễ bị thương tổn bởi đau khổ với sự tín thác vào Ngài, một Thiên Chúa cùng chia sẻ với những người đau khổ, một Thiên Chúa mang trên mình những thương tích của chúng ta (x. Is 53,5).
Đức Giêsu giơ tay đụng vào anh ta – người cùi, Luật cũng đã cấm như thế. Ngay cả, khi một ai đó tiến lại sát kề bên người cùi, người bệnh cũng phải kêu to lên để người khác lánh xa: "Ô uế! Ô uế!". Đức Giêsu phá đổ một điều cấm kỵ nguy hiểm khi Ngài đụng chạm đến người phong hủi bởi chạnh lòng thương và muốn phá bỏ bức rào ngăn cách giữa người bệnh và người lành bằng tấm lòng bao dung trong yêu thương. Sau này Thánh Phanxicô Khó Khăn đã ôm hôn người cùi, Cha Đa Miêng giam mình trên đảo Molokai để săn sóc anh chị em phong cùi, Đức cha Caisaigne sống bên người như người cha đối với con cái. Đức bác ái yêu thương của Kitô giáo, mời gọi chúng ta vượt mọi bức tường ngăn cách để đến với người đau khổ, bị bỏ rơi...
Khi lành bệnh, bệnh nhân được giới thiệu đến các thầy tư tế để được chứng nhận lành bệnh và gia nhập lại vào xã hội,như mọi người khác và không bị mọi người xa tránh nữa...
Bệnh phong cùi cho đến hôm nay vẫn bị người đời cô lập phải sống tách biệt khỏi xã hội. Các nhà tu đức học và linh hướng luôn coi tội lỗi là một thứ bệnh cùi thiêng liêng, cũng khiến con người bị cô lập hoá về đời sống thiêng liêng. Tội làm cắt lìa khỏi Thiên Chúa, sự cắt lìa này làm họ trở nên như một cành nho khô héo lìa cây nho, thành một bàn tay đứt lìa khỏi cơ thể, làm sứt mẻ tình bạn với Thiên Chúa và người anh chị em. Vì sự cắt lìa không thể nhận sự sống thiêng liêng của Thiên Chúa. Thân phận của người sống trong tội còn tệ hơn cả thân phận người phong hủi...
Như người bệnh phong nhận biết rất rõ tình trạng bệnh tình của mình, khao khát được lành sạch và tìm đến với Chúa Giêsu – Đấng Messia mà anh tin là mang quyền năng và xin được tẩy sạch, chúng ta cũng chạy đến với Đức Kitô xin tẩy chúng ta khỏi mọi vết nhơ của tội lỗi vốn làm chúng ta phong cùi về tinh thần thiêng liêng... qua bí tích gỉai tội, người hối nhận được lành bệnh.
Mang tâm tình như anh cùi đến xin Chúa chữa lành, con vang lời ca vịnh:
"Con đã xưng tội ra với Ngài,
chẳng giấu Ngài lầm lỗi của con.
Con tự nhủ: "Nào ta đi thú tội với Chúa,"
và chính Ngài đã tha thứ tội vạ cho con"
(Tv 32,5).

Lm. Vinh Sơn scj, Sài Gòn

 
SONG TINH THUC - BENH VIEN CUA CHUA PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 121 - Website ChiaseLoiChua.com

Bài này đã đọc trên đài TV 55.4 : 10 lần tuần qua lúc 6 giờ sáng - 9 giờ 30 sáng - 12 giờ 45 trưa - 4 giờ 30 chiếu và 9 giờ 30 tối Thứ Bảy và Chúa nhật.

*TÔI THĂM BỆNH VIỆN CỦA CHÚA -XIN NGÀI CHỮA BỆNH BẤT TRỊ*

*SỐNG TỈNH THỨC MỌI LÚC : Lạy Chúa Giêsu!

- Khi đọc Phúc Âm của Chúa, con thấy mỗi người mang những Chứng Bệnh "Bất Trị" Như:
Háo Danh...Thiếu Tư Cách...Vô Giáo Dục...Phe Đảng...Nịnh Bợ 3 Xu...Tâng Bốc Hạ Cấp...Phát Ngôn Hồ Đồ...Tiểu Nhân Háo Thắng... (Phúc âm Mac-cô đoạn 7, câu 20 đến câu 23)

 "Tôi đến Bệnh Viện của Chúa" để chữa lành những "Vết Thương Bất Trị",

1.Tôi đến bệnh viện của Chúa để kiểm tra sức khỏe và phát hiện rằng mình đang bị bệnh.

2. Khi đo huyết áp cho tôi, Chúa cho biết tôi thiếu LÒNG NHÂN ÁI. Và khi lấy nhiệt độ, Nhiệt kế nhảy vọt đến 40 độ ÍCH KỶ
3. Điện tâm đồ cho biết Trái tim thiếu những rung động YÊU THƯƠNG, Một số mạch máu bị tắc nghẽn Vì lớp cholesterone GHEN GHÉT.

4. Tới khoa chỉnh hình, Tôi khám phá mình đi lại khó khăn Tôi không thể tiến lại ôm người anh em Vì lòng KIÊU HÃNH cản ngăn, Cánh tay của tôi bại xuội.

5. Tới khoa mắt: tôi không thể nhìn xa hơn cái vẻ bên ngoài của người khác: "TÔI BỊ CẬN THỊ NẶNG.
6. Khi khám tai tôi thấy Tai tôi bị ĐIẾC ĐẶC, Không còn nhạy bén với những tiếng thì thầm yêu thương.

7. Con xin cảm ơn Ngài, Vị Lương y nhân hậu ! Chúa đã chữa trị cho con miễn phí hoàn toàn vì lòng thương xót.

8. Con cam kết khi xuất viện Sẽ tiếp tục dùng toa thuốc của Chúa, cách trung thành và đều đặn.

9. Nhờ những dược liệu tự nhiên Chúa hướng dẫn cho con Trong sách thuốc "TIN MỪNG" của Chúa.

10. Mối buổi sáng, khi thức dậy Con sẽ dùng ngay chén trà TẠ ƠN. Trước khi làm việc, Con sẽ uống một muỗng canh NỤ CƯỜI THÂN ÁI !

11. Và mỗi giờ, con sẽ uống thêm viên NHẪN NẠI Với ly nước NHÂN BẢN. Và lạy Chúa, khi về lại nhà Con sẽ chích mũi thuốc TÌNH THƯƠNG trợ lực.

12.Trước khi đi ngủ Con sẽ uống 2 viên LƯƠNG TÂM BÌNH AN. Vị Thầy thuốc của con ơi, Con tin rằng sẽ dứt bệnh...

* SAU KHI THĂM BỆNH VIỆN CỦA CHÚA, TÔI ĐƯỢC THÁNH THẦN THÚC ĐẨY, TÔI LUÔN HÁT BÀI SAU :

- Con Muốn Đi Tìm Ngài Trong Cuộc Sống/ Lối Ngài xưa con chưa tới một lần/ Biết về đâu cho con được gặp Ngài/ Ngài ở đâu trong tiếng hát lời kinh/  Ngài ở đâu trong ánh sang niềm tin.

ĐK: Ngài ở đâu cho con đi gặp Ngài/ Ngài ở đâu cho con đi tìm Ngài/ Trong yêu thương hay trong thù hận/ Trong tim ai hay trong lòng con.

Đầy tớ: Định Nguyễn - Mời thăm : Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

------------------------------

 
SONG TINH THUC - DUNG KIEU NGẠO PDF Print E-mail

Đừng kiêu ngạo, (Tôn Ngộ Không)

NTT CHUYỂN
Thời còn cắp sách tới trường nữ trung học Bùi Thị Xuân Dalat, lũ con gái chúng tôi hay rủ nhau đi xem phim chiếu vào chiều thứ tư mỗi tuần. (Thời Việt Nam Cộng Hòa các rạp chiếu bóng ở Dalat, thường có nhiều phim chiếu cho học sinh với giá cho SVHS. Trường tôi, các lớp thường được nghỉ chiều thứ tư. Tôi thích nhất là phim hoạt họa, song hôm đó lại có phim Tầu „Tề Thiên Đại Thánh đại náo Thiên Cung". Nhóm bạn chúng tôi năm đứa cùng tuổi khỉ nên rủ nhau đi xem con khỉ Tề Thiên Đại Thánh, xem nó náo thiên cung ra sao).
Tề Thiên Đại Thánh là tên của con khỉ Tôn Ngộ Không, một con khỉ liến láu, thông minh, lanh lợi và bậm trợn, kiêu ngạo dàn trời mây, không coi ai ra gì cả, vì ỷ mình được tu luyện có 72 phép thần thông, nhất là phép đằng vân, phóng một bước xa nghìn dặm. Cứ mỗi lần nhìn anh ta phóng một bước là bay vèo vèo lên, nhẹ như lông hồng trong không trung, thật đẹp mắt với những làn gió mạnh không thua gì sức của chàng ta, những tua áo tung bay theo chiều gió... thật vui mắt. Lũ chúng tôi cũng la ó chẳng khác gì đám nam nhi...
Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung, phá vỡ Hội Bàn Đào, bao nhiêu thiên binh thiên tướng của nhà Trời mà không địch nổi anh ta. Nhìn cái bản mặt vênh vênh tự đắc của anh ta... thấy ghét! Chúng tôi chọc ghẹo nhau: hi hi... i hệt mày đó nhỏ Hương, không nhỏ Nguyệt... ơ ơ mà hình như cũng giống mọi đứa chúng mình... rồi cùng nhau phá ra cười... Ngọc Hoàng đành phải nhờ Như Lai Phật Tổ trị con khỉ Tề Thiên.
Như Lai xòe bàn tay, thách Tề Thiên đứng trong bàn tay ấy mà nhẩy ra được. Tề Thiên bấm bụng cười thầm, nhẩy ra khỏi bàn tay này thì ăn thua gì với cái tài đằng vân, trên thế gian này chỉ có ta mà thôi. Bàn tay, dù là bàn tay Như Lai thì có một xíu xìu xiu. Đúng là ông Phật nên ngu ngơ, ngây thơ, hiền lành hết biết!...Chàng ta hí hửng phóng mình một cái với hết tốc lực và sức lực của mình, đã thấy mình đến cây cột chống Trời. Muốn làm chứng cho Như Lai biết rõ tài mình, chàng ta liền tương đắc khắc tên mình vào trụ cột và tè một bãi vào góc cột để đáng dấu, xong lại phóng mình trở về để khoe thành tích với Như Lai.
Nhìn con khỉ lí lắc, đang huênh hoang nghếch mặt lên dương dương tự đắc, Phật Như Lai mỉm cườibao dung nhân hậu bảo: „Ngươi chưa ra khỏi bàn tay ta đâu chú khỉ con, cây cột chống trời ngươi nói đó chính là ngón tay út của ta, ngươi hãy coi đây này. Tề Thiên nhìn lại thì quả là mình đã khắc tên trên cột chống Trời và bãi nước tiểu còn hôi rình".

Thế là chàng Tề Thiên tiu nghỉu cúi đầu chịu thua. Phật Như Lai liền úp bàn tay của mình thành dãy Ngũ Hành Sơn nhốt Tề Thiên lại để khi có việc mà sai bảo. Nguyên là khi Tề Thiên phóng tới đâu thì bàn tay của Phật mở rộng đến đó.
„Có tài mà cậy chi tài" Con người có tài giỏi bao nhiêu cũng có giới hạn mà thôi.
ĐỪNG KIÊU NGẠO.

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 41