Sống Tỉnh Thức
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2133
mod_vvisit_counterHôm Qua8254
mod_vvisit_counterTuần Này18548
mod_vvisit_counterTuần Trước48347
mod_vvisit_counterTháng Này102771
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11554857

We have: 138 guests online
Your IP: 54.196.42.8
 , 
Today: Aug 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC - KIN DAO VA BI MAT LA DUC HANH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

KÍN ĐÁO VÀ BÍ MẬT CŨNG LÀ MỘT ĐỨC HẠNH

Vậy lúc nào các bí mật lành mạnh và lúc nào thì không? Lúc nào "vứt ngọc trai" thì lành mạnh và lúc nào thì không? Và cả hai phía đều quá thường trả lời theo kiểu quá đơn giản hóa chuyện này.

Trong mọi con người khỏe mạnh, đều có sự kín đáo tự nhiên, không tiết lộ quá nhiều về mình và đồng thời thấy cần giữ kín một vài chuyện. Thường chúng ta lại đánh giá đây là sự ngại ngùng không lành mạnh, hay thậm chí tệ hơn là nghĩ họ đang che giấu chuyện xấu. Nhưng sự kín đáo và bí mật có thể là một nhân đức, bởi như James Hillman đã nói, khi lành mạnh chúng ta thường "thể hiện sự sùng mến của hổ thẹn trước mầu nhiệm cuộc sống."

Vậy lúc nào các bí mật lành mạnh và lúc nào thì không? Lúc nào "vứt ngọc trai" thì lành mạnh và lúc nào thì không? Và cả hai phía đều quá thường trả lời theo kiểu quá đơn giản hóa chuyện này.

Chắc chắn bí mật có thể là chuyện nguy hiểm. Theo Kinh thánh, và theo linh đạo của mọi truyền thống tôn giáo, theo tâm lý học và cả những chương trình phục hồi chứng nghiện thời nay, thì chúng ta biết rằng giữ bí mật có thể là chuyện nguy hiểm, là thứ tối tăm, ám ảnh và ẩn trong chúng ta cần phải được đưa ra ánh sáng, được chia sẻ với mọi người, nếu không chúng ta sẽ chẳng bao giờ lành mạnh được. Kinh thánh cho chúng ta biết rằng "sự thật sẽ giải thoát anh em", rằng chúng ta sẽ lành mạnh chỉ khi thú nhận tội lỗi, và những bí mật sẽ ăn mòn chúng ta, đến cuối cùng sẽ khiến chúng ta bại hoại. Chương trình Nghiện rượu Ẩn danh cho biết bí mật tồi tệ nhất của ta quyết định mức độ tồi tệ của ta. Tâm lý học thì nói rằng sự lành mạnh tâm lý dựa trên khả năng chia sẻ cảm nghĩ, cảm giác, cởi mở với người khác. Đúng là thế. Đó đúng là những lời khôn ngoan.

Có những bí mật được giấu kín cách sai lầm, như những bí mật chúng ta giấu diếm khi ngoại tình. Những bí mật như thế cứ day dứt trong tâm hồn và khiến chúng ta không còn là chính mình. Những gì chôn giấu phải được đưa ra ánh sáng. Ta phải cảnh giác với những bí mật.

Nhưng, như với mọi thứ khác, luôn có mặt kia của vấn đề, luôn cần có một sự cân bằng tinh tế. Giữ bí mật là xấu, nhưng cũng có thể không hay khi chúng ta chia sẻ về bản thân quá mức. Như thế chúng ta có thể thiếu đi sự kín đáo. Và là tầm thường hóa những gì quý báu trong ta. Chúng ta có thể mở lòng theo những cách làm tiêu tan hết mọi bí ẩn của mình và chẳng còn gì lãng mạn. Chúng ta có thể đánh mất chiều sâu của mình, đến nỗi khó lòng sáng tạo hay cầu nguyện được. Chúng ta có thể thiếu đi "sự sùng mến của hổ thẹn trước mầu nhiệm cuộc sống." Chúng ta đều cần giữ kín vài bí mật.

Giữ bí mật nguyên nghĩa là giữ cái gì đó xa khỏi những người khác. Và chúng ta cần làm điều này một cách lành mạnh, bởi chúng ta cần có sự riêng tư chân thật nhất định nào đó để nuôi dưỡng con người của mình, để biết được linh hồn mình. Tất cả chúng ta đều cần giữ một vài bí mật lành mạnh. Và những bí mật này bảo vệ sự bí ẩn cũng như thâm sâu của chúng ta, và từ đó chúng ta có thể có nhiều hơn để trao đi cho người khác.

Khi một cái gì đó khép lại, hay khi một con người nhắm mắt lại, thì có sự huyền bí và thần nghiệm trong đó. Có gì đó ẩn giấu, đẹp đẽ, khôn ngoan, và yêu thương. Chiều sâu của nó phần nào khép lại và như thế bông hoa hay con người đó có một sự huyền bí nhất định khơi mào một khao khát trong chúng ta muốn khám phá chiều sâu đó. Và đây là cội nguồn của lãng mạn, cũng như của sáng tạo, cầu nguyện và chiêm niệm. Không phải tình cờ khi các họa sĩ thường vẽ những người đang cầu nguyện với đôi mắt nhắm. Linh hồn chúng ta cần phải được bảo vệ, tránh sự phơi bày quá mức. Cũng như đôi mắt cần phải nhắm lại khi ngủ, thì linh hồn chúng ta cũng vậy. Chúng cần có thời gian tránh xa đám đông ồn ào, thời gian riêng của mình, thời gian để đào sâu chính mình hòng phong phú hơn và lãng mạn hơn.

Vài năm trước, trong một bộ phim truyền hình, một bà mẹ đã cảnh báo đứa con tuổi vị thành niên của mình khi cô bé vừa ra khỏi nhà để đi tiệc với bạn: "Hãy nhớ, thân thể con là đền thờ Chúa Thánh Thần, chứ không phải là một công viên công cộng." Trong lời nói đùa đó, có sự khôn ngoan. Bà mẹ cảnh báo con mình bảo vệ thân thể, mà thân thể liên kết vói linh hồn. Cũng như thân thể, không được tầm thường hóa linh hồn, xem như một thứ để giải trí.

Chúa Giêsu cảnh báo chúng ta đừng ném của thánh cho chó và đừng ném ngọc trai cho heo. Ngài nói rất mạnh, nhưng đó là lời cảnh báo cho chúng ta về các giá trị. Linh hồn là thứ quý báu cần được trân quý và bảo vệ đúng mức. Linh hồn cũng là thứ thiêng liêng cần được tôn kính. Chúng ta bảo vệ những gì quý báu và thiêng liêng, khi thú nhận công khai những bí mật xấu xa và bảo vệ đúng đắn những bí mật lành mạnh.

Ronald Rolheiser
J.B. Thái Hòa dịch

 
SONG TINH THUC - THAT TINH AN NAN TRO VE PDF Print E-mail

HÃY THẬT TÌNH ĂN NĂN TRỞ VỀ VỚI CHÚA

nguyenthi leyen chuyển

Sau khi phạm tội,
nếu ta thật tình ăn năn trở về với Chúa,
ta sẽ được Chúa thứ tha.

Thật tình ăn năn tội mình đã phạm, là có lòng chê ghét tội lỗi và cương quyết chừa bỏ tội lỗi.

Kẻ ăn năn tội mình đã phạm, rồi sau đó phạm lại một cách dễ dàng, không chịu cố gắng sửa mình cho tốt hơn, không cương quyết xa lánh tội lỗi, kẻ đó chưa có lòng ăn năn tội thật.

Thánh Ixiđôrô dạy: "Ta giả hình, ta không ăn năn tội cho thật, nếu ta tiếp tục làm điều xấu mà ta đã hối tiếc."

Thánh Bênađô dạy: "Kẻ thật tình trở về với Chúa, là kẻ biết dứt bỏ lòng mình khỏi những điều trần gian tội lỗi chóng qua nầy."

Gương của kẻ đã phạm tội rất nặng, làm mất lòng Chúa rất nhiều, nhưng đã có lòng ăn năn tội thật, là vua Đavít.

Vua Đavít không tìm cách bàu chữa tội mình đã phạm: "Con nhận biết tội mình, và lỗi lầm con hiện ra luôn trước mắt. Con đã phạm tội đến Chúa, con đã làm điều ác trước thiên nhan Ngài."

Vua Đavít hết lòng trông cậy vào lượng từ bi hải hà của Chúa: "Lạy Chúa, xin thương xót con theo lượng từ bi của Chúa, xin xóa sạch tội con theo lòng nhân từ bao la của Chúa."

Vua Đavít thành thật ăn năn thống hối bên trong: "Chúa không thích gì lễ vật con dâng lên Chúa, lễ vật toàn thiêu, Chúa cũng chẳng màng; lễ dâng lên Chúa, phải là tâm hồn thống hối ăn năn, chính tâm hồn thống hối ăn năn nầy là điều Chúa muốn".

Vua Đavít không những cầu xin Chúa tha tội cho mình, mà còn cầu xin Chúa cho mình được nên trong sạch, được nên thánh hơn, được nên mạnh mẽ hơn: "Lạy Chúa, xin tạo cho con một tấm lòng trong sạch, xin ban cho con một thần trí vững vàng."

Sưu tầm

----------------------------------

 
SONG TINH THUC -GM BUI VAN DOC QUA DOI 07-3-18 PDF Print E-mail

Đức Tổng giám mục của Sài Gòn qua đời đang khi hành hương Rôma

Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc bị đột quỵ sau thánh lễ ngài chủ sự

Ngày 7 tháng 3 năm 2018
Đức Tổng giám mục của Sài Gòn qua đời đang khi hành hương Rôma

Đức Tổng giám mục của tổng giáo phận lớn nhất Việt Nam đã lìa đời trong lúc ngài cùng các giám mục khác đi hành hương Ad Limina tới Tòa Thánh.

Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc đã qua đời vào đêm 6-3 tại một bệnh viện ở Rôma. Hưởng thọ 74 tuổi.

"Đức Tổng Giám Mục Phaolô đã an nghỉ trong Chúa tại Rôma vào sáng sớm hôm nay (lúc 4g15 ngày 7 tháng 3 năm 2018 giờ Việt Nam, tức 22g15 ngày 6 tháng 3 năm 2018 giờ Rôma) sau khi bị đột quỵ và được cấp cứu tại bệnh viện San Camillo từ trưa hôm qua", Cha Phêrô Kiều Công Tùng, chưởng ấn Tòa Tổng giám mục nói trong một thông báo hôm 7-3.

Đức Tổng giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, chủ tịch Hội đồng giám mục Việt Nam, nói rằng Đức cha Đọc đã đột quỵ ngay sau thánh lễ do ngài chủ sự tại Đền Thánh Phaolo ngoại thành lúc 11 giờ sáng ngày 6-3, và đã lìa đời sau khi được cấp cứu tại bệnh viện San Camillo.

Đức cha Đọc và 32 giám mục Việt Nam đang đi hành hương Ad Limina tới Tòa Thánh từ ngày 2-3. Quý giám mục đã triều yết Đức Thánh cha Phanxicô hôm 5-3.

Đức cha Đọc là nguyên chủ tịch Hội đồng giám mục Việt Nam nhiệm kỳ 2013-2016 và đương kim chủ tịch Ủy ban Giáo lý đức tin trực thuộc Hội đồng giám mục Việt Nam.

Sinh tại Đà Lạt năm 1944, ngài vào tiểu chủng viện Sài Gòn năm 1956. Ngài học thêm triết học và thần học tại Đại học Giáo hoàng Urbaniana ở Rôma trước khi thụ phong linh mục tại Đà Lạt năm 1970.

Ngài được Đức Hồng y Tổng giám mục Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn của Sài Gòn tấn phong làm giám mục giáo phận Mỹ Tho năm 1999.

Đức Thánh cha Phanxicô bổ nhiệm ngài làm tổng giám mục phó của tổng giáo phận này năm 2013. Năm sau ngài kế nhiệm Đức Hồng y Mẫn làm tổng giám mục thứ ba của tổng giáo phận 58 tuổi, vốn năng động nhất trong các hoạt động mục vụ và là trụ sở của các ủy ban giám mục. Tổng giáo phận có 850 linh mục phục vụ cho khoảng 700.000 tín hữu.
UCAN Vietnam

-----------------------------

 
SONG TINH THUC - CHA BO KHOC CON - GM BUI TUAN PDF Print E-mail

ĐỨC CHA BỐ KHÓC ĐỨC CHA CON
(Đây là bài viết của Đức giám mục GB Bùi Tuần, người cha thiêng liêng, người cha linh tông, khóc thương ​con mình là Đức giám mục Giuse Vũ Duy Thống qua đời cách quá đột ngột ngày 01.03.2017- đúng vào ngày Thứ Tư Lễ Tro Mùa Chay, Mùa ăn năn thống hối.
Tên Đức cha là THỐNG, cũng phần nào nhắc nhở chúng ta hãy luôn sống THỐNG HỐI ĂN NĂN và phải luôn SẴN SÀNG, vì Chúa đến RẤT BẤT NGỜ, BẤT NGỜ CỦA CÁI CHẾT.
Nhân Lễ giỗ 1 năm ngày mất của Ngài, chúng ta hãy đọc kỹ, hãy ngẫm sâu, rồi hãy cầu tha thiết cho Ngài và cho nhau.)
THỐNG, CON ƠI !!!
1.Con chết rồi. Nhưng Cha vẫn gọi con, như khi con còn sống. Cha tin con vẫn nghe được tiếng Cha, bởi vì con đang ở bên Chúa. Còn Cha cũng đang ở bên Chúa, tuy một cách khác, nên âm thầm gọi con.
2.Cha gọi con, để xin con giờ đây đang ở cõi đời sau, cũng vẫn cứ tiếp tục ơn gọi Chúa đã dành cho con khi con còn sống.
3.Ơn gọi đó:
– Một là "hãy yêu thương nhau" (Ga 13,34).
– Hai là "hãy hiệp nhất với nhau" (Ga 17,21-23).
4.Hai điều trên đây đã được con coi là quan trọng nhất trong suốt cuộc đời giám mục của con.
5.Hai điều đó cũng đã được con cảm nhận là hết sức khó với biết bao kinh nghiệm đau đớn của đời giám mục của con.
6.Khi xây dựng hiệp nhất và phát triển yêu thương, con đã chỉ tìm thánh ý Chúa, chứ không tìm tiếng khen. Về lập trường đó, Cha có cảm tưởng là con rất ý thức lời Chúa Giêsu đã phán xưa: "Khốn cho các ngươi, khi được mọi người ca tụng, vì các ngôn sứ giả cũng đã từng được cha ông họ đối xử như thế" (Lc 6,26).
7.Khi xây dựng hiệp nhất và thực thi yêu thương, con cũng đã trải nghiệm sự yếu đuối trong con, như thánh Phaolô xưa: "Tôi là người khốn nạn, bởi vì sự thiện tôi muốn, thì tôi không làm, sự ác tôi không muốn thì tôi lại cứ làm" (Rm 7,19-24).
8.Cha cảm tạ Chúa, vì con đã nhận ra giới hạn của con, để mà biết khiêm tốn, luôn trở về với Chúa.
9.Cha cảm tạ Chúa, vì con đã không đi tìm tiếng khen, mà chỉ tìm thánh ý Chúa. Thánh ý Chúa rất khác ý loài người. Thánh ý Chúa là người mục tử phải bước theo Chúa Giêsu trên con đường thánh giá.
10.Cha thấy con
– Đã khao khát ý Chúa.
– Đã lắng nghe ý Chúa.
– Đã nhận ra ý Chúa.
– Đã thực thi ý Chúa.
Để được thế, con đã quan tâm đặc biệt đến đời sống nội tâm.
Như vậy, con đã tập sống theo gương thánh Giuse, bổn mạng của con. Nay con ra đi, mang theo mình vô số điều mà chỉ Chúa biết, như thánh Giuse xưa.
11.Giờ đây, Cha tin là con đang được hưởng niềm vui khôn tả Chúa ban cho con. Xin con hãy nhớ đến Cha, đến mọi thành phần thuộc linh tông, và nhớ đến Hội Thánh Việt Nam.
12.Cha xin nói thiệt với con điều này: Nhiều người trong Hội Thánh Việt Nam hiện nay đang gặp rất nhiều thử thách cam go, với rất nhiều đau đớn xác hồn. Xin con đừng quên họ, đừng quên những người còn ở lại, đang phải vất vả nhọc nhằn trên con đường làm chứng cho Chúa qua yêu thương và hiệp nhất.
13.Cha vốn tin lời Chúa Giêsu đã hứa: "Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,30). Cha tin, nhưng tin mà vẫn không tránh được khổ đau tư bề.
Tuy nhiên, Cha rất hạnh phúc, vì có Chúa ở bên. Con ra đi, khi còn tương đối trẻ. Cha còn ở lại, khi tuổi đã già nua. Trẻ hay già, đều do thánh ý Chúa. Nay Chúa đem người trẻ đi, để lại người già. Điều đó đang dạy Cha rất nhiều.
14.Thống, con ơi! Sự ra đi của con là một bất ngờ. Cha nghĩ sẽ còn nhiều bất ngờ sắp xảy ra. Cha nghĩ đến tinh thần Phó thác của thánh Giuse. Xin con cầu nguyện cho Cha và các anh chị em của con được biết phó thác mình cho Chúa một cách khiêm tốn, đơn sơ, tin tưởng, kiên trì.
Phó thác mình cho Chúa, cũng là khiêm tốn gắn bó mình với Hội Thánh, và sống tinh thần cộng đoàn một cách chân thành và bao dung tế nhị. Con đã nhiều lần chia sẻ với Cha như vậy. Xin con tiếp tục chia sẻ điều đó với Cha và với những người thân, nhất là trong tình hình bất ổn hiện nay.
15.Thống, con ơi! Mấy ngày nay, con chia sẻ với Cha rất nhiều về sự phải luôn luôn sẵn sàng, vì Chúa đến rất bất ngờ. Đó là một cảnh báo khẩn thiết. Con và Cha hãy cầu xin Chúa cho mọi người được biết đón nhận cảnh báo đó.
Hẹn gặp nhau bên Chúa. Hẹn trong niềm tin vô bờ bến ở tình yêu xót thương của Chúa.
Long Xuyên, ngày 3.3.2017
+ Gm. G.B. Bùi Tuần

 
SONG TINH THUC - BAY MOI TOI DAU NANG NHAT PDF Print E-mail

MỐI TỘI ĐẦU NẶNG NHẤT

nguyenthi le yen chuyển

Có câu nói rằng, "Một người cay độc, là người đã từ bỏ, nhưng không chịu im miệng!" Và đó cũng là người đã đánh đồng mối tội đầu giận dữ với một nhân đức.

Kitô giáo kinh điển đã đưa ra bảy mối tội đầu, nghĩa là những chuyện vô đạo đức khác mà chúng ta làm, cách nào đó, bắt nguồn từ một trong những thiên hướng bẩm tại này. Chúng là bảy thứ xấu xa: kiêu ngạo, tham lam, dâm dục, ghen tỵ, tham ăn, tức giận, và lười biếng.
Trong văn học thiêng liêng, ba mối tội đầu là kiêu ngạo, tham lam và dâm dục là được nói đến nhiều nhất. Kiêu ngạo được xem là nguồn gốc mọi tội lỗi, là sự ngông cuồng của Luciphe trước Thiên Chúa cứ mãi dội lại trong cuộc đời chúng ta: Tôi sẽ không phục vụ! Tham lam được xem là cơ sở cho sự ích kỷ và sự mù quáng trước tha nhân, và dâm dục thường được xem là thói xấu tột cùng, như thể điều răn thứ sáu là điều răn duy nhất vậy.
Tôi không bác bỏ tầm quan trọng của ba mối tội đầu này, nhưng tôi cho rằng có thể mối tội đầu tác hại chúng ta nhiều nhất mà lại ít được nhắc đến trong các tác phẩm thiêng liêng, chính là tức giận, bao gồm giận dữ và thù ghét. Tôi dám nói rằng hầu hết chúng ta vận động nhờ sự giận dữ, dù là một cách vô thức. Và điều này thể hiện qua hàng loạt những chỉ trích dành cho người khác, sự chua cay, ghen tức, và không thể mở lời khen ngợi người khác. Và không như các tội khác của chúng ta, tức giận dễ dàng ngụy trang và hợp lý hóa nó như một nhân đức.
Ở cấp độ một, tức giận thường hợp lý hóa nó như một sự căm phẫn chính đáng trước những khuyết điểm, ngu ngốc, ái kỷ, tham lam và lỗi lầm của người khác. Với đủ chuyện thấy mỗi ngày, làm sao tôi không nổi giận được! Tức giận thể hiện qua những cáu bẳn triền miên và những lúc nhanh miệng phê bình, chỉnh đốn, và bình luận gay gắt. Ngược lại, chúng ta thường rất chậm khi cần khen ngợi ai đó. Như thế, sự hoàn hảo trở thành kẻ địch của sự thiện và như thế, chẳng còn gì hay bất kỳ ai hoàn hảo cả, chúng ta luôn luôn sẵn sàng phê bình và xem đây là nhân đức hơn là một cơn giận và sự buồn bực sâu trong chúng ta.
Nhưng thói chỉ trích cay nghiệt không phải là vấn đề lớn nhất. Nghiêm trọng hơn nữa, tức giận thường tự thể hiện nó như một đức tính của Chúa, như là sự công chính, là tính cách ngôn sứ, là điều lành mạnh, sự hăng hái chiến đấu vì sự thật, vì chính nghĩa, vì nhân đức và vì Chúa. Và như thế, chúng ta xem mình là "những chiến binh thánh" và "hiệp sĩ bảo vệ sự thật", biện minh cho mình bằng quan niệm phổ biến nhưng sai lầm rằng các ngôn sứ là những người nóng nảy do nhiệt tâm vì Chúa.
Tuy nhiên, có một sự khác biệt lớn giữa sự giận dữ của ngôn sứ và sự giận dữ mà thời nay tự nhận là của ngôn sứ. Daniel Berrigan, trong tiêu chuẩn của mình về một ngôn sứ, đã nêu lên rằng ngôn sứ là một người đã thề hứa sẽ yêu thương chứ không phải ruồng rẫy. Ngôn sứ là yêu thương, mong mỏi gắn kết, chứ không phải là tức giận chia rẽ và xa cách.
Mà tình yêu lại không phải là đặc điểm của cái gọi là sự giận dữ ngôn sứ của thời nay, nhất là khi nó liên quan đến Thiên Chúa, tôn giáo, và bảo vệ sự thật. Bạn có thể thấy dạng xấu xa nhất của nó trong chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo, khi họ thù hận, bạo lực và giết người bừa bãi nhân danh Thiên Chúa. Blaise Pascal đã nói rất chuẩn điều này trong quyển Tư tưởng (Pensees): "Người ta không bao giờ làm sự dữ hoàn toàn và vui vẻ cho bằng lúc họ làm thế vì xác quyết tôn giáo." Ông đã sai một điều thôi, hầu hết chúng ta ngày nay làm sự dữ, không phải với vui vẻ, mà với tức giận. Chỉ cần đọc những lá thư độc giả gởi biên tập viên các tờ báo, lắng nghe những buổi talk-show, hay nghe các tranh luận về chính trị, tôn giáo hay đạo đức, là chúng ta thấy ra sự thù ghét và giận dữ đang hợp lý hóa chính nó bằng những gì là đạo đức và thiêng liêng.
Cơn giận dữ ngôn sứ lành mạnh là một phản ứng mãnh liệt khi người nghèo của Chúa, lời Chúa hay chân lý của Chúa bị phỉ báng, phạm thượng, hay bỏ bê. Có những chính nghĩa và ranh giới quan trọng cần phải bảo vệ. Nhưng cơn giận ngôn sứ là cơn giận xuất phát từ tình yêu thương và lòng cảm thông, và nó luôn luôn thể hiện tình thương và cảm thông, dù cho phải gặp vô vàn thù ghét đi chăng nữa, thật không khác gì người mẹ yêu thương khi đối mặt với đứa con ngỗ ngược. Chúa Giêsu đã nhiều lần thể hiện cơn giận này, nhưng cơn giận của Ngài đối lập hoàn toàn với cái đang tự nhận là cơn giận ngôn sứ thời nay, một thứ thiếu vắng tình thương và lòng cảm thông rõ ràng.
Có người từng nói rằng chúng ta dành nửa đời đầu để đấu tranh với Điều răn thứ sáu, rồi dành nửa đời sau đấu tranh với Điều răn thứ năm. Chớ giết người! Chúng ta thấy điều này được thể hiện trong dụ ngôn về người con hoang đàng, người anh cả, và người cha. Người con thứ đã bỏ nhà cha mình vì chạy theo những sinh lực tuổi trẻ đầy quyến rũ. Người anh cả thì ra khỏi nhà cha mình, không phải vì phạm tội, mà vì cơn giận dữ.
Khi còn trẻ, tôi được dạy xưng các "ý nghĩ xấu" là tội, nhưng các ý nghĩ xấu đó được chúng tôi xác định là các ý nghĩ dâm dục. Khi đã có tuổi, tôi cho là chúng ta vẫn tiếp tục xưng các "ý nghĩ xấu", nhưng giờ đó lại là các ý nghĩ giận dữ.
Có câu nói rằng, "Một người cay độc, là người đã từ bỏ, nhưng không chịu im miệng!" Và đó cũng là người đã đánh đồng mối tội đầu giận dữ với một nhân đức.
Ronald Rolheiser,
J.B. Thái Hòa dịch

-------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 42