mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay745
mod_vvisit_counterHôm Qua10757
mod_vvisit_counterTuần Này44945
mod_vvisit_counterTuần Trước45104
mod_vvisit_counterTháng Này136001
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10640257

We have: 177 guests online
Your IP: 54.162.173.119
 , 
Today: Apr 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC # 67 = KHO KHAN LA MOT BAI HOC PDF Print E-mail

Xin ơn đón nhận khó khăn như một bài học - Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
May 12 at 11:38 PM

Xin ơn đón nhận khó khăn như một bài học

Những khó khăn và thử thách luôn là những người bạn đồng hành với ta trong suốt hành trình dương thế này. Sẽ chẳng nơi đâu ta có thể tìm thấy một hướng đi mà hoàn toàn chỉ có những con đường phẳng lì, rải chung quanh là những cánh hoa thơm tươi đẹp. Khó khăn sẽ luôn vây kín ta, dù ta có tài giỏi mấy, có khôn ngoan mấy đi chăng nữa. Khó khăn có thể đến từ ngoại cảnh, do giới hạn về kiến thức, do những yếu tố khách quan mà ta không thể lường trước hay làm chủ được. Nhưng sở dĩ ta luôn gặp khó khăn là bởi vì ngay bản thân con người ta đã là một sự hữu hạn và không toàn vẹn rồi.

Ta luôn sợ khó khăn, vì khó khăn cho ta thấy giới hạn của mình. Khó khăn không mang đến cho ta cảm giác thoải mái. Khó khăn đẩy ta vào thế bế tắt. Khó khăn chặn đứng những lối đi của ta. Khó khăn cắt đứt tất cả nguồn hứng khởi và đà tiến của ta. Cứ mỗi khi cảm được một sự khó khăn đang chờ ta phía trước, ta đều muốn thoái lui, muốn dừng lại, muốn tìm một lối đi khác nhẹ nhàng hơn, để không phải đối đầu với nó. Khó khăn hệt như một kẻ thù của ta. Nó phơi bày ra cho ta thấy những kém cỏi của mình. Nhiệm vụ của nó là muốn ta phải dừng lại, đừng tiếp xúc với nó, đừng cố gắng tìm cách vượt qua nó.

Ít có ai trong chúng ta nhìn thấy nơi khó khăn một cơ hội để thăng tiến. Nhìn đến khó khăn, ta chỉ thấy sợ chứ không thấy nổi lên trong mình một khao khát chinh phục nó để đạt được một điều gì đó mới mẻ và to lớn hơn. Người luôn chạy trốn khó khăn là người chỉ mãi luôn ở lại với chính cái thế giới nhỏ bé của mình. Đấy là một con người hèn nhát, và sẽ chẳng bao giờ lớn lên được. Khó khăn sẽ làm cho ta đau, sẽ bào mòn những xù xì trong ta, sẽ lấy đi những gì cũ kỹ trong ta, và nhờ đó, nó sẽ làm nảy sinh trong ta những ý tưởng mới, sáng kiến mới. Ít ra việc ta dám đương đầu với khó khăn cũng đã giúp chúng ta có thêm tự tin vào chính mình, giúp ta có thêm sức mạnh để vượt qua nó.

Những quy luật tự nhiên đã cho chúng ta thấy, chẳng có một thành công nào thật sự giá trị nếu trước đó nó không trải qua khó khăn. Viên ngọc tuy quý đấy, nhưng để có thể tỏa sáng, nó cũng cần được mài dũa. Một miếng sắt vụn, nếu muốn trở thành một con dao hữu ích, nó cần được rèn trong lò lửa. Một miếng gỗ hay phiến đá trơ trụi, nếu muốn trở thành một bức tượng đẹp cho người ta chiêm ngắm, nó phải chịu đau khi nghệ nhân điêu khắc đụng vào. Điểm 10 của ta sẽ chẳng có gì là quý giá khi nó không đến từ những giọt mô hôi nước mắt của ta, không đến từ những ngày ta khổ công dùi mài kinh sử. Đồng tiền ta cầm trên tay sẽ trở nên ý nghĩa hơn, khi đó là kết tinh của những vất vả lao công.

Nếu hạt mầm không dám tách mình ra thì cũng sẽ chẳng có một chồi non xuất hiện. Nếu một bào thai không chịu đi ra khỏi dạ mẹ, nó sẽ chết đi. Nếu ta sợ té mà không dám tập đi, sẽ chẳng bao giờ ta có thể chạy nhảy được. Một con chim không tập bay, nó sẽ chẳng bao giờ cảm nghiệm được vùng trời xanh trên cao kia đẹp biết chừng nào. Một con rắn chỉ có thể lớn lên khi nó phải chấp nhận chịu đau để lột đi lớp da cũ. Nếu con sâu không cố gắng tự mình chui ra khỏi kén, nó chẳng bao giờ có thể trở thành con bướm xinh. Nếu ta không dám để cho vị nha sĩ nhổ đi cái răng sâu, ta chỉ có thể ngồi đó khóc lóc với nỗi đau đang đọa đày. Nếu ta không để cho vị bác sĩ tiêm vào người ta mũi thuốc, có thể sẽ rất lâu sau ta mới thấy khỏe khoắn.

Tạo Hóa không gửi khó khăn đến cho ta để kìm hãm ta lại, nhưng là để ta có thể vượt qua nó mà trở nên tốt hơn. Hẳn là các bạn cũng có kinh nghiệm này là niềm vui của chúng ta sẽ lớn hơn bội phần khi ta vừa vượt qua được một khó khăn nào đấy. Khó khăn không phải là kẻ thù của ta, nhưng là lực đẩy, đưa ta đến chỗ trưởng thành hơn, triển nở hơn, vững mạnh hơn. Chính Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, cũng phải nếm trải qua biết bao khó khăn để nên ơn cứu độ cho mọi người. Đứng trước con đường thập giá, Ngài cũng cảm thấy sợ. Nhưng Ngài đã xem nó như một cơ hội để biểu lộ tình thương dành cho Chúa Cha. Chúa Cha đã ban cho Ngài sức để vượt qua khó khăn to lớn ấy để nêu gương cho chúng ta.

Nếu chúng ta đã không thể tránh khỏi những khó khăn, và chính khó khăn lại là một cơ giúp ta thăng tiến, thì tại sao chúng ta cứ phải lo lắng khi nó xuất hiện trước mắt chúng ta. Chúng ta hãy xin ơn Chúa, để Người thêm sức cho chúng ta, cho chúng ta có một cái nhìn tích cực về khó khăn. Xin cho chúng ta thấy nơi đó lời mời gọi của Chúa, muốn ta tiếp tục dấn bước để có thể chinh phục chính sự ù lì của mình, và nhờ đó, ta không ngừng lớn lên trong ân sủng của Chúa.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Kính chuyển

Hồng

 
SONG TINH THUC # 66 = MUA CHAY TRO VE PDF Print E-mail

Mùa Chay suy niệm sự trở về - Phùng văn Hóa - Tản Mạn - Giáo Phận Nha T
Hong Nguyen chuyển
Apr 1 at 12:24 PM
Mùa Chay suy niệm sự trở về

Trong số các mùa của năm phụng vụ thì Mùa Chay luôn gợi lại trong tâm trí chúng ta ấn tượng về điều gì đó dường như là khô khan, sầu buồn: Không có lễ cưới, bàn thờ không trưng hoa, không đọc Halleluia sau Phúc Âm, lại năng ngắm đàng Thánh Giá, ngắm Sự Thương Khó Chúa Giêsu v.v... Tất cả những hình thức ấy tất nhiên phải chứa đựng một ý nghĩa nào đó mà theo tôi chính là để nhắc nhở cho ta sự trở về. Thật vậy ai cũng biết Lễ Tro là khởi đầu của Mùa Chay. Trong Thánh Lễ có lời Chúa nhắc nhở: "Các ngươi hãy thật lòng trở về với Ta trong chay tịnh, nước mắt và than van. Hãy xé lòng chứ đừng xé áo các ngươi. Hãy trở về với Chúa là Thiên Chúa các ngươi vì Người nhân lành từ bi nhẫn nại, giàu lòng thương xót và biết hối tiếc về các tai họa. Biết đâu Người sẽ trở lại mà hối tiếc và sẽ ban lại phần phúc để có của lễ dâng lên Chúa là Thiên Chúa các ngươi" (Ge 2, 12 -14).

Tại sao trở về với Chúa lại phải diễn ra trong nước mắt và than van? Lý do bởi vì Thiên Chúa là Đấng Cha, nội tại ở trong ta. Quả thật Thiên Chúa là Cha nhưng vì vô minh nên con người không một ai nhận biết ngoại trừ Đức Kitô: "Ngoài Cha không ai biết Con. Ngoài Con và người mà Con muốn mạc khải cũng không ai biết Cha" (Mt 11, 27). Đức Kitô xuống thế mạc khải Đấng Cha có nghĩa là Ngài đã chỉ cho chúng ta một sự thật và sự thật ấy vẫn hằng hữu ở nơi mỗi người nhưng không một ai nhận biết.

Tôn giáo cũng gọi là đạo, tức con đường tìm kiếm chân lý. Tuy nhiên việc tìm kiếm ấy không phải là tìm cái chi đó ở bên ngoài nơi thế giới ngoại vật nhưng nó đã sẵn đủ ở nơi mình, chỉ cần quay về là gặp. Đức Kitô đã diễn tả ý này qua dụ ngôn "Người con hoang đàng trở về". Người con ấy có một người cha giàu có vô lượng và đầy tình thương yêu. Thế nhưng bởi không nhận thức được điều ấy nên người con mới đòi chia gia tài để ra đi tìm kiếm hạnh phúc mà anh ta tưởng rằng sẽ có ở một nơi nào đó. Có mớ tài sản trong tay, người con mặc tình ăn chơi phung phí cho đến khi hết tiền, hết bạc hết cả bạn bè, đói khổ đến nỗi muốn xin cả cám heo để ăn mà người ta cũng không cho. Quá ư đau khổ, người con mới ngộ ra một điều rằng biết bao người làm thuê cho cha ta còn được bánh ăn dư dật mà ta đây lại phải chết đói" (Lc 15, 17).

Nhận biết khổ là bước đầu cần thiết trong tiến trình tìm kiếm chân lý. Nhận biết khổ cũng có nghĩa là nhận ra sự phù phiếm của thế gian đồng thời không còn có chỗ nào nữa để bám víu nương tựa. Bước thứ hai là nhận biết tội lỗi mình: "Cha ơi, con đã lỗi phạm với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin hãy đãi con như đứa làm thuê của cha vậy" (Lc 15, 18).

Nhận biết tội và thành tâm hối lỗi đó là ý nghĩa của nước mắt và than van... Mặt khác việc hối lỗi ấy chỉ thành thật khi nào con người nhận thức được nỗi khổ mà mình đang gánh chịu. Nỗi thống khổ thật sự của con người trong mọi thời mọi nơi không phải là vì đói cơm rách áo nhưng là bởi vô minh không nhận biết sự thật. Phật Thích Ca nói: Nỗi khổ bị thiêu đốt ở địa ngục. Nỗi khổ của con lạc đà chở nặng. Nỗi khổ đói khát của loài quỷ đói chưa gọi là khổ. Ngu si không biết lối đi mới thật là khổ" (Kinh Lời Vàng). Khổ vì bị thiêu đốt trong địa ngục, khổ vì đói khát của ngạ quỷ... chưa thực là khổ bởi vì đó chỉ là hậu quả của cái nhân vô minh. Bao lâu còn bị vô minh trói buộc thì còn gây tội mà tội đã gây thì không có cách chi thoát khỏi khổ não. Chính bởi lẽ đó ta thấy vấn đề khổ đau của con người chỉ có thể giải quyết bằng cách diệt trừ cái nhân vô minh ấy đi. Mùa Chay là cơ hội vô cùng quý báu để giúp ta trở về với Đấng ở nơi mình. Trở về chỉ có thể là về với Đấng ở nơi mình. Cũng chính bởi vậy Chúa mới đòi ta cần xé lòng chứ không phải xé áo. Ý nghĩa của việc xé lòng ở đây chính là con đường từ bỏ của Đức Kitô.

I- Con đường từ bỏ

Vô minh hình thành bởi hai cái chấp, một là chấp xác thân là mình, hai là chấp tâm tưởng là mình. Để có thể trở về với Đấng Chúa ở nơi mình thì nhất thiết cần trừ bỏ hai cái chấp ấy đi. Đức Lão Tử nói: "Ta sở dĩ có nỗi lo lớn là vì có thân. Nếu ta không có thân thì chẳng có lo" (Ngô sở dĩ hữu đại hoạn giả vị ngô hữu thân. Cập ngô vô thân, ngô hữu hà hoạn – ĐĐK chương 13). Người ta không ai mà không có thân xác nhưng cũng chính vì vậy nên mới khổ. Lý do bởi vì có thân thì phải lo cho nó cái ăn cái mặc. Không ăn thì đói lả bước đi không nổi. Không có áo quần thì không có cái gì che thân, rét mướt chịu không thấu. Lại nữa có thân thì có bệnh, có già, có chết, chẳng tránh đi đâu được. Có thân thì phải lo cho thân, điều ấy rất tự nhiên không có chi để nói. Tuy nhiên, cái thật sự làm nên tội ở đây không phải là vì có thân nhưng do chấp xác thân là mình. Chính bởi chấp xác là mình nên mới làm đủ cách để cung phụng cho nó mọi thứ đặc sản cao lương mỹ vị. Mặc cho nó lụa là gấm vóc, làm nhà cao cửa rộng với đầy đủ tiện nghi cho nó. Một khi đã lo như thế thì phải làm sao có thật nhiều tiền, nhiều thế lực để bảo đảm không những cho bản thân mà còn cho con cái cháu chắt, kể cả các... đồng chí của mình nữa!!! Lo thì lo như vậy đấy nhưng rồi vẫn bệnh vẫn già vẫn chết có được gì đâu? Người đời có ngàn vạn nỗi lo, có vẻ như không lo không được nhưng Đức Kitô lại nói: "Vậy nên Ta nói cùng các ngươi, đừng lo lắng về mạng sống mình, phải ăn gì uống gì hoặc về thân thể mình phải mặc gì. Mạng sống há chẳng hơn đồ ăn và thân thể hơn đồ mặc sao?" (Mt 6, 25).

Chúa nói đừng quá ư lo lắng cho thân xác bởi vì có lo đến đâu thì nó cũng phải có ngày tan hoại. Với Chúa thì điều đáng cần lo là lo tìm kiếm Nước Trời, cái không bao giờ hư hoại: "Nhưng trước hết hãy lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài, còn mọi điều ấy sẽ được thêm cho" (Mt 6, 33). Nước Trời cần tìm kiếm ấy, mầu nhiệm thay lại chẳng ở đâu xa mà đã sẵn đủ ngay ở nơi mình, chỉ cần quay về là gặp. Bởi vì Nước Trời là một thực tại tâm linh thế nên mới cần quay về và việc quay về ấy chính là để làm hòa với Đấng ở nơi mình. Có tinh thần làm hòa như thế thì việc ăn chay mới có ý nghĩa. Trái lại thì đáng bị phê phán: "Khi các ngươi ăn chay chớ làm bộ buồn rầu như bọn giả hình vì họ nhăn mặt để tỏ vẻ kiêng ăn với với người ta. Quả thật Ta nói cùng các ngươi họ đã được phần thưởng của họ rồi. Còn ngươi khi ăn chay hãy xức dầu trên đầu và rửa mặt hầu không tỏ vẻ kiêng ăn với người ta nhưng chỉ tỏ cho Cha ngươi là Đấng ở nơi ẩn mật và Cha ngươi là Đấng thấy trong chỗ ẩn mật sẽ báo đáp cho ngươi" (Mt 6, 16-18).

II- Đường về Nhà Cha

Nhân loại hôm nay như đang ở bên bờ của sự diệt vong mà nguyên nhân đưa đến cho nó theo Heidegger – triết gia hàng đầu của thế kỷ 20 nói là do đã Lãng Quên Tính Thể (Oublie de L'ETRE). Nói "Tính Thể" là theo triết học còn thần học gọi là Thiên Chúa. Triết học "Quên" Bản Tính còn thần học thì... khai tử Thiên Chúa (Theologie de la mort de Dieu). Quên Thiên Chúa cũng tức là quên mất phẩm tính Con Thiên Chúa ở nơi mình. Một khi đã " Quên" như thế thì con người mặc nhiên trở thành những đứa con hoang, sống mà không biết mục đích sống để làm gì. Người có đạo là người có con đường tâm linh để bước đi nhưng bước đi thế nào được nếu không có Đức Kitô dẫn đường chỉ lối: "Ta là đường là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy" (Ga 14, 6). Câu này là một mệnh đề hoàn chỉnh gồm có hai vế không thể tách rời. Tách đi một vế thì vế còn lại trở nên vô nghĩa. Thần học ngày nay với chủ trương Qui Kitô (Christocentrisme) đã tách đi vế hai để chỉ còn vế một "Ta là đường là sự thật và là sự sống". Tách như thế thì đường tâm linh đương nhiên trở thành... đường cụt, tức đã mất đường về với Cha...

Mùa Chay còn gọi là Mùa Đại Phúc với hàm ý đây là quãng thời gian vô cùng quý báu dành cho mỗi người, bất kể người ấy đã xa lìa Chúa bao lâu, phạm những tội lỗi gớm ghiếc nào... Hơn nữa tội càng nhiều bao nhiêu lại càng được thứ tha nhiều bấy nhiêu nếu thực lòng sám hối ăn năn. Bởi lẽ chính những con người ấy mới là đối tượng của lòng xót thương "Bởi Con Người đến để cứu vớt kẻ bị hư mất" (Mt 18, 11).

Trà Cổ, Mùa Chay Thánh 2014
Phùng Văn Hóa

 
SONG TINH THUC # 65 = CO NHIEU KHUNG HOANG PDF Print E-mail

MỘT TÌNH HÌNH CÓ NHIỀU KHỦNG HOẢNG VỀ CÁC GIÁ TRỊ - GM Gioan Bùi Tuần
Mar 12 at 8:39 PM
MỘT TÌNH HÌNH CÓ NHIỀU KHỦNG HOẢNG VỀ CÁC GIÁ TRỊ
Saturday, 04 January 2014 15:39 + Gm. Gioan B Bùi Tuần

1. Theo nhận định của nhiều người có thẩm quyền, thì nguy hiểm lớn nhất hiện nay trong Giáo Hội là rất nhiều nơi đang đánh mất những giá trị căn bản mà lại không cho là nguy hiểm.

Xin kể ra dưới đây một số hiện tượng khá phổ biến hiện nay.

2. Đức khiêm nhường là một giá trị nền móng của đạo đức Phúc Âm. Nay nó đang bị xoá đi bằng tinh thần háo thắng tôn giáo, coi phô trương các hình thức đạo là làm sáng danh đạo, coi cạnh tranh hoành tráng trong các công trình là phát triển lòng đạo, coi cao sang lộng lẫy của các tổ chức đạo là cách lôi cuốn người ta vào đạo. Hiện tượng kiêu ngạo không phải ở đâu cũng có. Nhưng thực sự nó đang lan rộng. Có nơi nó đang biến dạng thành một tinh thần muốn tách người tín hữu khỏi Chúa Giêsu và thánh giá của Người.

3. Đức bác ái chia sẻ là một giá trị căn bản của người tin theo Chúa. Nay đang bị yếu đi do khuynh hướng phân các thứ giai cấp: Giàu và nghèo, quyền lực và yếu kém, trung tâm và bên lề, với những khoảng cách xa. Thêm vào cảnh phân giai cấp lại đang phát triển khuynh hướng cục bộ dưới nhiều hình thức với những quyền lợi riêng. Tất cả đều bị chi phối mạnh bởi chủ nghĩa cá nhân và lối sống quan tâm đến công trình công việc hơn là đến con người.

4. Hoạt động của cái tâm theo bài giảng trên núi, như tâm hồn nghèo khó, hiền lành, xót thương, trong sạch, khao khát sự công chính, xây dựng hoà bình là một giá trị cốt yếu của đời sống đức tin. Nay nó đang bị coi nhẹ, do sự coi nặng hoạt động của tay chân hướng về hưởng thụ. Sự thánh thiện nội tâm đang bị xuống cấp một cách trầm trọng. Kinh tế hoá một số hoạt động tôn giáo đang là một xu hướng mạnh.

5. Nhìn nhận mình là kẻ có tội, để sám hối trở về, nhờ ơn Chúa cứu chuộc, là một giá trị cao quý của con người tín hữu. Nay nó đang bị lãng quên do thói quen mất ý thức về tội. Theo Phúc Âm, những người tội lỗi dễ đón nhận ơn Chúa thứ tha, vì họ dễ nhận mình có tội, nên sám hối trở về. Còn những người cho mình là đạo đức thường không được như thế, vì họ bảo vệ ý thức sai lầm về tội.

Thí dụ, khi Chúa Giêsu tuyên bố: "Ngày Sabba được làm nên vì con người, chứ không phải con người vì ngày Sabba" (Mt 2,27), thì những người hăng say bảo vệ luật Chúa đã bực mình và phản đối. Bởi vì họ cho rằng chủ trương của Chúa Giêsu như thế là tội lỗi, đang khi chính họ mới thực là tội lỗi, thế mà họ lại không chấp nhận sự thực đó. Ý thức của họ về tội là rất sai.

6. Phương hướng nội tâm tập trung vào Đức Giêsu Kitô, tin nhận Người là ánh sáng, là con đường, là sự thật, để bước theo Người vốn được coi là giá trị không thay thế được. Nay nó đang bị khủng hoảng nặng nề, do thiếu phương hướng đó, hoặc mất phương hướng đó. Hậu quả là con người bỏ những trách nhiệm thực của mình, để tự bó buộc mình vào lợi ích phù du trước mắt. Hiện tượng đó còn được nhận ra do sự mất trật tự trong tâm hồn, đi quờ quạng trong bóng tối, lao mình vào những hướng sống với những kiếm tìm không bao giờ thoả mãn, mà không biết đi về đâu và không biết lối thoát ra.

7. Bình tĩnh giữ lập trường theo thánh ý Chúa với sự quy chiếu vào Lời Chúa và gương Chúa vốn là một giá trị vững chắc cho người môn đệ Chúa. Nay nó đang chao đảo bởi những lập trường do thành kiến sai, do dư luận sai, do những áp lực sai trong đạo ngoài đời. Thói đời của chủ nghĩa tục hoá đang hoành hành khắp nơi. Kể cả nơi thờ tự và các nhà tu.

8. Sự mở lòng ra để đón nhận lời Chúa kêu gọi hãy phục vụ con người một cách khiêm nhường như rửa chân cho các môn đệ, và một cách quảng đại như hy tế chính mình trên thánh giá, vốn mãi mãi là một dấu chỉ, hoàn toàn có giá trị chắc chắn của người môn đệ Chúa Giêsu. Nay nó như đang bị chối từ một cách có hệ thống bởi cá nhân, bởi tập thể, bởi cơ chế. Hiện tượng đóng cửa lòng lại đang xảy ra dưới nhiều hình thức. Tinh vi nhất là hình thức chọn cho mình một thứ đạo đức chủ quản, nói là của Chúa nhưng thực ra là của Satan.

9. Mấy khủng hoảng vừa kể trên đây chưa phải là một thống kê đủ, nhưng thiết tưởng cũng đủ, để thấy được là tình hình hiện nay trong Giáo Hội không phải là không đáng lo ngại. Tình hình đáng lo ngại này đã và đang được báo động do chính Chúa bằng nhiều cách. Phải tỉnh thức mới thấy được mức độ lo ngại là rất lớn.

10. Theo thiển ý của tôi, điều đáng lo ngại hơn cả là ở hai điểm này:

Một là khủng hoảng được thành hình do sự xâm nhập từ từ của những yếu tố xấu. Xâm nhập từ từ, đó là một chiến lược khôn khéo của Satan.

Hai là ở giữa khủng hoảng đầy nguy hiểm mà không nhận ra nguy hiểm. Coi khủng hoảng hiện nay là bình thường của cuộc sống hiện đại, không ảnh hưởng gì đến phần rỗi linh hồn.

11. Phần tôi, trước tình hình đáng lo ngại như hiện nay, tôi vẫn cậy tin vào Chúa. Thánh Gioan tông đồ xưa trước mồ trống táng xác Chúa Giêsu, Ngài đã thấy các dấu chỉ, và Ngài đã tin Chúa đã sống lại: "Ông đã thấy và đã tin" (Ga 20,8). Phần nào cũng như thánh Gioan tông đồ, nhiều người nay cũng dám nói: "Tôi đã thấy và tôi đã tin". Thực sự Chúa đã cho họ thấy nhiều dấu chỉ, để họ tin Chúa Giêsu vẫn đang hiện diện trong Hội Thánh hôm nay. Người đang cứu Hội Thánh của Người. Người đang làm cho Hội Thánh được tham dự vào sự phục sinh của Người.

Tôi xác tín rằng: Sự chúng tôi đã thấy các dấu chỉ và đã tin ở Chúa chính là một ơn quý giá Chúa ban cho chúng tôi. Tôi lại thấy rõ: Biết bao người cũng đã thấy các dấu chỉ ấy, nhưng họ đã không tin ở Chúa. Đó cũng là một khủng hoảng hiện nay khá trầm trọng.

Tôi sợ rằng: Các khủng hoảng về đạo đức và về đức tin hiện nay, nếu vẫn cứ mãi mãi phát triển, đẩy con người xuống hố diệt vong đời đời, đem lại thắng lợi cho Satan, thì Chúa sẽ buộc lòng phải giải quyết một cách quyết liệt. Cũng là để cứu con người mà thôi.

Lạy Chúa, xin xót thương chúng con.

Long Xuyên, ngày 4 tháng 01 năm 2014

+ Gm. Gioan B Bùi Tuần

Kính chuyển

Hồng

 
SONG TINH THUC # 64 = TAM GIAC CHET PDF Print E-mail

Tam giác chết - Trầm thiên Thu
Mar 9 at 3:51 PM

Tam giác chết

Hình học có tam giác cân, tam giác đều, hoặc tam giác vuông, thậm chí còn là "tam giác vàng" khi người ta ám chỉ cái gì đó, chứ làm gì có "tam giác chết" nhỉ? Kỳ ghê đi!

Khoảng 40 năm trước, chữ "ba thù" vẫn thường được nhắc tới, nhất là trong thời gian Mùa Chay. Mà tại sao lại là "ba" chứ không là hai, năm, chín hoặc nhiều hơn? Bộ ba đó là: Ma quỷ à Thế gian à Xác thịt. Đó chính là "tam giác chết". Quả thật, thứ nào cũng dữ, kẻ tám lạng, người nửa cân, nhưng xét cho cùng thì CHÍNH MÌNH vẫn là cái đáng sợ nhất: Lỗi tại tôi mọi đàng!

Người ta có câu vè về những kẻ có "máu hai ngón" thế này: "Cho không lấy, thấy không xin, kín thì rình, hở thì rinh". Người có "tật táy máy" thật là bất trị. Còn với mưu ma chước quỷ, có thể ví von thế này: "Đánh đuổi không đi, rủ rê không đến, hò hẹn không chờ, lơ ngơ chết chắc". Khủng khiếp thật!

Mưu ma chước quỷ rất nhiều, lúc nào chúng ta cũng bị "phục kích". Kẻ thù chưa đáng sợ bằng bạn thân. Tại sao? Kẻ thù rõ ràng nên chúng ta có thể đề phòng để tránh, nhưng bạn thân thì không biết lúc nào họ phản trắc, chúng ta trở tay không kịp. Chúng ta đừng vội đổ lỗi cho ma quỷ về mọi sự sa ngã phạm tội của mình hoặc người khác, như chúng ta thường nói: Vì, tại, bởi, nếu, nhưng, giá mà,... Đó chỉ là "chiêu bài" tự biện hộ mà thôi!

Chuyện kể rằng: Ngày xưa, thời còn luật ăn chay nghiêm ngặt, không chỉ kiêng thịt mà phải kiêng cả trứng nữa. Có một tu sĩ khổ hạnh sống theo tu luật hằng ngày buộc ăn uống khem khổ rồi, vào mùa chay càng phải kiêng cữ nhiều hơn. Một hôm, tu sĩ này thấy có ổ trứng gà ở khu chăn nuôi của tu viện, thèm lắm. Đọc kinh tối xong, tu sĩ này ra lấy một quả trứng đem về phòng, cho trứng vào cái ly, rồi đốt nến để luộc. Bất ngờ Bề Trên đi ngang qua, ngửi thấy mùi nến cháy, nên ngó vào phòng xem sao. Tu sĩ nọ bị bắt quả tang. Bề Trên hỏi: "Chuyện gì vậy, thầy?". Tu sĩ nọ vừa lồm cồm bò ra từ gầm giường vừa thưa: "Dạ, con đốt nến". "Sao lại đốt nến dưới gầm giường?". Tu sĩ ấp úng: "Dạ... dạ...". Bề Trên sốt ruột: "Sao thầy ấp úng vậy?". "Dạ... con... luộc trứng". "Mùa chay mà thầy luộc trứng làm gì? Ai cho phép thầy làm vậy?". Tu sĩ vừa gãi đầu vừa khép nép: "Dạ, tại ma quỷ cám dỗ". Ngay lúc đó, quỷ hiện ra, vừa chỉ vào mặt tu sĩ vừa nói: "Này, tôi chưa hề cám dỗ mà thầy đã làm rồi, sao lại đổ lội tại tôi?". Bề Trên chỉ biết lắc đầu về chiêu "độc đáo" của tu sĩ kia.

Chuyện là thế. Đùa mà thật. Hài mà bi. Vui mà buồn. Cười ra nước mắt đấy!

Thuở khai thiên lập địa, sau khi Thiên Chúa rút chiếc xương sườn của con người (tức là A-đam) rồi "hô biến" ra một phụ nữ đẹp tuyệt trần (tức là Ê-va), hoa hậu còn thua xa. Thấy thế, A-đam hoa cả mắt, liền sung sướng reo lên: "Chu choa! Đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Em sẽ được gọi là đàn bà nghe cưng, vì em được rút ra từ anh đấy!" (St 2:23). Thế là họ trở nên vợ chồng, thành một xương một thịt, "cả hai đều trần truồng nhưng không xấu hổ trước mặt nhau" (St 2:25), thế mà sau khi phạm tội, họ chợt nhận biết mình trần truồng, kỳ ghê đi, xấu hổ muốn độn thổ, thế là họ chạy đi kết lá vả làm khố che thân (St 3:7) – chắc là vì mắt họ mở to y như đèn ô-tô, sáng tương tự đèn cao áp. Hai tình huống trước và sau khi phạm tội hoàn toàn trái ngược nhau. Thú vị dữ nghen!

Rồi Thiên Chúa gọi "hắn" ra và truy vấn: "Ngươi ở đâu?". Con người thưa: "Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn". Lạ nghen! Trước cũng vậy, sau cũng thế. Chả khác gì nhau. Thế mà bây giờ lại mắc cở. Sao vậy ta? Thiên Chúa hỏi: "Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không?". Con người thưa: "Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn". Thiên Chúa hỏi người đàn bà: "Ngươi đã làm gì thế?". Người đàn bà thưa: "Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn" (St 3:9-13).

Ôi dào! Mệt quá đi! Cứ đổ lỗi cho nhau theo dây chuyền mà không ai chịu nhận lỗi. Ông đổ lỗi tại bà, bà đổ lỗi tại con rắn. Con rắn đổ lỗi cho ai đây? Đời là thế [chỗ này nên đặt "dấu chấm than" (!) hay dấu hỏi" (?) thì hợp lý nhỉ?]. Chúng ta "thuộc lòng" (có 'ngoặc kép') Kinh Thú Nhận (cáo mình) mỗi ngày: "Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng". Nhưng có lẽ chúng ta thích sửa một chút cho "hợp tình, hợp lý và hợp ý" là thay 5 chữ "lỗi tại tôi mọi đàng" thành "lỗi tại bạn một phần". Chúng ta không nói ra nhưng "thâm ý" của chúng ta là thế đấy. Lạy Chúa tôi!

Gieo thì gặt. Trồng thì hưởng. Ráng thì được. Đó là "luật bù trừ" hoặc "luật cân bằng", vừa mặc nhiên vừa minh nhiên. Cái gì cũng có hệ lụy tất yếu. Đó là nói chung, nếu nói riêng và chính xác thì nên nói danh từ "kết quả" dành cho điều tốt, còn danh từ "hậu quả" dành cho điều xấu.

Và đây là hậu quả: Vì phạm tội, phụ nữ "phải cực nhọc thật nhiều khi thai nghén, phải cực nhọc lúc sinh con, thèm muốn chồng ngươi, và bị chồng thống trị" (St 3:16). Cũng vì phạm tội, con người bị kết án khổ sai chung thân: "Vì ngươi đã nghe lời vợ và ăn trái cây mà Ta đã truyền cho ngươi rằng: 'Ngươi đừng ăn nó', nên đất đai bị nguyền rủa vì ngươi; ngươi sẽ phải cực nhọc mọi ngày trong đời ngươi, mới kiếm được miếng ăn từ đất mà ra. Đất đai sẽ trổ sinh gai góc cho ngươi, ngươi sẽ ăn cỏ ngoài đồng. Ngươi sẽ phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi trở về với đất, vì từ đất, ngươi đã được lấy ra. Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất" (St 3:17-19).

Hậu quả tệ hại nhất của tội lỗi là "con người phải trở về cát bụi", nghĩa là phải chết. Chính cái chết là nỗi thất bại ê chề nhất của con người!

Bộ ba "Ma quỷ – Thế gian – Xác thịt" cũng tương tự bộ "Ma quỷ – Đàn bà – Đàn ông". Cuộc đời có sự-cám-dỗ-dây-chuyền. Đó là những "bộ ba nguy hiểm", gọi là Tam-Giác-CHẾT. Loại tam giác này nguy hiểm cực độ, dù không ai có thể biết đó là loại tam giác gì – tam giác cân, tam giác đều, hoặc tam giác vuông.

Thật may vì Thiên Chúa luôn hết mực yêu thương chúng ta (Ep 2:4), Ngài vẫn giàu lòng thương xót: "Nếu Chúa chấp tội, nào ai rỗi được?" (Tv 130:3). Thế nên Ngài bắt Con Một Yêu Dấu của Ngài chết thay chúng ta, để cứu độ chúng ta. Ngài là A-đam mới. Chúng ta phải nhận lỗi chứ không được biện minh hoặc đổ lỗi cho người khác, nhưng lạ thay, Thiên Chúa Cha cho chúng ta được "quyền" đổ tội cho Chúa Giêsu, mệnh danh là Chiên Thiên Chúa.

Đức Kitô Giêsu yêu thương chúng ta vô điều kiện, Ngài yêu thương chúng ta trước (1 Ga 4:19), Ngài yêu thương ngay khi chúng ta còn là tội nhân bất xứng (Rm 5:8).

Tam-Giác-Chết là cái vòng lẩn quẩn vô cùng nguy hiểm của phàm nhân. Chết chắc. Nhưng với tình yêu thương vô hạn, lòng thương xót khôn nguôi, Thiên Chúa đã giải thoát chúng ta khỏi vòng lẩn quẩn "chết người" đó, và đưa chúng ta vào Tam-Giác-Sống: Trông chờ – Tha thứ – Thừa kế. Gọi tắt là 3T cho dễ nhớ. Điều đó được thấy rõ trong dụ ngôn "Người Cha Nhân Hậu" (Lc 15:11-32), trước đây gọi là dụ ngôn "Đứa Con Hoang Đàng". Gọi là dụ ngôn nhưng đó là một thực tế hoàn toàn có thật, chứ không là huyền thoại hoặc cổ tích. Bằng chứng minh nhiên vẫn không ngừng xảy ra hằng ngày đới với mỗi chúng ta.

Đức Giêsu sẵn sàng tha thứ cho chúng ta, dù tội của chúng ta không thể tưởng tượng được, chỉ cần với điều kiện là chúng ta thành tâm sám hối. Giá rẻ mạt rồi đấy! Tướng cướp Dismas còn vào thiên đàng ngay sau khi xin Chúa Giêsu, vậy thì chúng ta còn có cơ hội lớn lắm.

Ngài tha thứ tội lỗi cho chúng ta, tất nhiên Chúa Giêsu cũng đòi buộc chúng ta phải thật lòng tha thứ cho người khác. Tha thứ là tự giải thoát, là tái sinh trong tình yêu Thiên Chúa, tái sinh trong dòng Máu và Nước của Lòng Chúa Thương Xót. Tha thứ còn là nhổ bớt một cây đinh trên Thánh Thể Chúa, đồng thời cũng nhổ bớt một cây đinh trên cuộc đời mình.

Một lần nọ, Chúa Giêsu nói với người đàn bà bị băng huyết ròng rã 12 năm: "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh" (Mc 5:34). Lần khác, Ngài nói với người phụ nữ tội lỗi đã xức dầu thơm chân Chúa tại nhà ông Si-môn: "Tội của chị đã được tha rồi" (Lc 7:48).

Và Chúa Giêsu cũng đang nói với mỗi chúng ta như vậy trong Mùa Chay Thánh này đấy. Bạn có nghe thấy chưa?

TRẦM THIÊN THU

Chiều Chúa Nhật I Mùa Chay, 2014

Kính chuyển

Hồng

 

 
SONG TINH THUC # 63 = THO THAN MUA CHAY PDF Print E-mail

THO LANG THANG MUA CHAY 2014
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Today Mar 5-14 at 12:48 PM

Bài thơ lang thang Mùa Chay 2014

Trời thì u ám toàn miền
Tay treo Thập Giá, Mẹ Hiền ôm Chân
Mẹ đau đứt ruột đứt gan
nước mắt cứ chảy tâm can chẳng còn .
Nước chảy thì đã có nguồn
lòng tham vô đáy lại luồn nhân gian
ai ơi hãy tránh đám gian
kẻo mà của mất, vợ con tay người .
Lời Chúa đã phán đời đời
Thánh Kinh đã thấm trong đời chúng ta ?
vào Chúa thưa một hứa ba
ra đời bỏ Chúa, không tha túi lừa .

Có ai nói thẳng mà ưa
cây tre uốn thẳng nổ tưa nứt vòng
người khôn nói thẳng thì mong
người khốn nói thẳng thì vòng thì vo !
Đi theo đạo, đi theo đạo
đi theo đạo thì phải đạo đi theo
cái tính thì qủy đã treo
cái tâm mất nốt cheo leo đường nào ?
Tháng Ba tan tuyết đón chào
mùa Xuân đã hết, thay vào Mùa Chay
ai ơi hãy nhớ đến thay:
xé lòng thì xé, chớ thay áo ngoài.
Cát bụi thì đã có đai
mọi sự trần thế không nai theo cùng
đừng để Chúa giận đùng đùng
nhảy vào xin Chúa thiên đàng ... (a à) đuổi ngay !!!
Ma Chay 2014

 
<< Start < Prev 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 Next > End >>

Page 33 of 40