mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5209
mod_vvisit_counterHôm Qua6286
mod_vvisit_counterTuần Này11495
mod_vvisit_counterTuần Trước42127
mod_vvisit_counterTháng Này66137
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9845896

We have: 61 guests online
Your IP: 54.163.210.170
 , 
Today: Dec 11, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC # 287 = SONG MUA CHAY PDF Print E-mail

> SỐNG MÙA CHAY
>
> Lễ Tro, khai mạc Mùa Chay Thánh, bằng nghi thức làm tro và mỗi người nhận tro trên đầu, cùng lúc đó chúng ta nghe văng vẳng bên tai lời Chúa mời gọi: "Các ngươi hãy thật lòng trở về với Ta trong chay tịnh, nước mắt và than van"
> Ăn chay / Cầu nguyện / Bố thí
> Là ba việc cần phải làm trong Mùa Chay, vì nó diễn tả ba chiều kích, ba mối tương quan giữa đương sự với Thiên Chúa và với anh em. Tương quan với Thiên Chúa là cầu nguyện, với tha nhân là bố thí và với chính mình là ăn chay.
> Phải khiêm nhường / Đừng phô trương / Sống cậy trông vào Chúa
> Xin Chúa Thánh Thần nâng đỡ những quyết tâm của chúng ta trong suốt hành trình của Mùa Chay Thánh này . Amen.
> Suy niệm:
> Đức Giêsu nói đến ba việc đạo đức quan trọng của người Do Thái:
> cầu nguyện, bố thí, ăn chay.
> Mùa Chay là thời gian thuận lợi để ta tập trung chú ý hơn.
> Tập trung vào cầu nguyện là làm mới lại tương quan với Thiên Chúa,
> Tập trung vào bố thí là chia sẻ của cải cho những người nghèo hơn,
> Tập trung vào chay tịnh là làm cho thân xác, tâm hồn mình trở nên nhẹ nhàng, những cám dỗ sống hưởng thụ, ích kỷ.
> Nhờ ăn chay, chúng ta không còn sống cho chính mình nữa, nhưng biết sống cho Chúa và tha nhân.
> Chúng ta đã bắt đầu cuộc hành trình 40 ngày Mùa Chay.
> Không phải chỉ là ăn chay, mà là sống chay.
>
> TÔI CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT SỐNG THỰC HÀNH NHỮNG LỜI TÔI CẦU XIN:
> Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, dễ thấy Chúa hiện diện và hoạt động trong đời con.
> Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, khép kín và nghi ngờ.
> Xin dạy con sự hiền hậu ,để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
> Xin dạy con sự khiêm nhu để con dám buông đời con cho Chúa.
> Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài, hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
> ********************

 
SONG TINH THUC # 286 = TOI TRAN LAN-PHUC NGAP LUT PDF Print E-mail

Tội tràn làn - Phúc ngập lụt

TIN MỪNG MT 4, 1-11

Phụng Vụ Lời Chúa cho Chúa Nhật 1 Mùa Chay này có thể nói xoay quanh trục sống đức tin, căn cứ vào lời Chúa Giêsu phán trong bài Phúc Âm hôm nay, một lời liên quan đến việc sống đức tin, được Giáo Hội sử dụng cho "Câu Xướng Trước Phúc Âm: Mt 4,4b": "Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra".

Thật vậy, năm nào cũng thế, Chúa Nhật I Mùa Chay bao giờ cũng là bài Phúc Âm về sự kiện Chúa Giêsu chay tịnh 40 đêm ngày trong hoang địa và bị ma quỉ cám dỗ. Cả 3 Phúc Âm trong bộ Phúc Âm Nhất Lãm đều thuật lại 3 chước cám dỗ giống nhau nhưng hơi khác nhau về thứ tự các chước cám dỗ được ma quỉ sự dụng tấn công Chúa Kitô, cách riêng ở hai chước cám dỗ thứ hai và thứ ba.

Ba chước cám dỗ này liên quan trực tiếp đến toàn thể con người, bao gồm cả xác thịt lẫn tâm can cùng phẩm giá của con người, được Thánh Gioan Tông Đồ liệt kê và diễn tả trong Thư Thứ Nhất của ngài, đó là "những quyến rũ của xác thịt (ám chỉ bản năng thỏa mãn), những hấp lực của con mắt (ám chỉ tham vọng hay lòng tham) và một đời sống huyênh hoang (ám chỉ thái độ kiêu hãnh)" (2:16).

Căn cứ vào thứ tự "đấy là tất cả những sự xuất phát từ thế gian" (1Gioan 2:16) vừa được liệt kê trên đây thì Phúc Âm của Thánh Ký Luca cho Chu Kỳ Phụng Niên Năm C dường như thuật lại thứ tự các chước cám dỗ hợp lý hơn, vì Chúa Giêsu bị cám dỗ về bản năng thỏa mãn đầu tiên, rồi Người mới bị cám dỗ về tham vọng và sau cùng Người bị cám dỗ về thái độ kiêu hãnh.

Thế nhưng, nếu căn cứ vào 2 bản tính nơi Chúa Kitô thì Phúc Âm Thánh Ký Mathêu hôm nay có lý hơn, ở chỗ, Chúa Kitô bị ma quỉ cám dỗ về thiên tính của Người trước, bằng hai câu mở đầu 2 chước cám dỗ 1 và 2 "nếu ngươi là Con Thiên Chúa", để thử xem quyền năng của Người đến đâu, và chỉ sau khi hắn không thấy Người tỏ quyền năng ra với tư cách là Con Thiên Chúa như hắn muốn biết để còn đối phó với Người, thì hắn mới quay sang cám dỗ nhân tính của Người, bằng câu thử thách "nếu ông sấp mình xuống thờ lạy tôi".

Tiếc thay, hắn đã lầm to và đã thua nặng... trước một nhân vật lịch sử mang tên Giêsu ở Nazarét bề ngoài có vẻ tầm thường, cũng lãnh nhận phép rửa của Gioan Tẩy Giả như bất cứ một con người tội lỗi nào muốn tỏ lòng thống hối, và sau đó nhân vật ấy còn vào hoang địa chay tịnh như bất cứ con người đam mê dục vọng nào muốn siêu thoát nên cần phải xa lánh thế gian tội lỗi, nhưng hắn lại không thể làm gì được nhân vật ấy, một nhân vật không đến nỗi dị chúng nhân như Gioan Tẩy Giả trước đó, như hắn vẫn dễ dàng làm chủ và chi phối hầu như bất cứ một con người thuần túy nào từ trước tới bấy giờ, trừ duy người mẹ của nhân vật này.

Cuối cùng, bất đắc dĩ thua trận "ma quỷ đã bỏ Người", và sau đó, "các thiên thần tiến lại, hầu hạ Người". Nếu theo dõi sát nhân vật lạ lùng này thì không biết ma quỉ đã suy đoán và quyết đoán ra sao khi thấy được sự kiện các thần trời xuống phục vụ một con người tầm thường như thế. Hắn làm sao có thể hiểu được chứ, đúng hơn chính vì hắn không thể nào chấp nhận được sự thật Thiên Chúa vô cùng cao trọng hơn chúng vốn là loài thần linh thiêng liêng sáng láng "đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14), nên hắn lại càng không thể nào hiểu được, đúng hơn bị tẩu hỏa nhập ma khi thấy Vị Thiên Chúa Làm Người ấy đã tác hành như một con người tội lỗi lúc Người lãnh nhận phép rửa ở Sông Jordan và lại còn cần phải sống chay tịnh trong hoang địa nữa.

Đó là mầu nhiệm cứu độ của Thiên Chúa vô cùng yêu thương mà chính các thần trời trên thiên đàng còn không thể nào hiểu nổi thì làm sao bọn ngụy thần kiêu ngạo ở trong hỏa ngục có thể với tới. Mầu nhiệm yêu thương cứu chuộc đây là ở chỗ Thiên Chúa sử dụng chính nhân tính đã bị băng hoại bởi nguyên tội của con người được Người mặc lấy để chẳng những bù đắp cho những sai khuyết nó, như khi Người lãnh nhận phép rửa thống hối của Tiền Hô Gioan Tẩy Giả hay khi Người chay tịnh trong hoang địa, mà còn biến đổi những gì bại hoại của nó bằng chính việc tỏ mình ra của Người, như khi Người chiến thắng các chước cám dỗ của ma quỉ, nhất là khi Người phục sinh từ trong kẻ chết và thăng thiên về cùng Cha với nhân tính của Người.

Như thế, mầu nhiệm cứu chuộc chính là mầu nhiệm của Lòng Thương Xót Chúa, ở chỗ chính Thiên Chúa đã chẳng những thương cảm thân phận hèn mọn, yếu đuối và lầm lạc tội lỗi của con người sau nguyên tội và bởi nguyên tội, mà còn sống chính thân phận tội lỗi với con người, như con người và thậm chí thay cho con người, đến độ chính bản thân Người phải hứng chịu tất cả mọi hậu quả vô cùng khủng khiếp của tội lỗi do con người gây ra, để đền thay cho họ, để họ được tái sinh và được hưởng sự sống viên mãn của Lòng Thương Xót Chúa, một Lòng Thương Xót Chúa như thể hằng liên lỉ tìm dịp để tỏ mình ra nơi con người hèn yếu, luôn chộp lấy cơ hội con người tội lỗi để thương xót, nhờ đó con người nhận biết Ngài mà được cứu độ.

Đó là tất cả ý nghĩa của Bài Đọc 2 hôm nay, một bài đọc bao gồm nội dung của cả Bài Đọc 1 về sự kiện hai nguyên tổ sa ngã phạm tội theo chước cám dỗ của rắn quỉ, lẫn Bài Đáp Ca liên quan đến Lòng Thương Xót Chúa được con người thống hối tin tưởng cậy trông. Thánh Phaolô, trong Thư gửi Giáo đoàn Rôma ở Bài Đọc 2 hôm nay đã sâu xa cảm nhận được Lòng Thương Xót Chúa và phấn khích lòng tin tưởng Kitô hữu Rôma như sau:

* SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG : "Nhưng sự sa ngã của Ađam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Ðức Giêsu Kitô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người. Ơn Thiên Chúa ban cũng khác với hậu quả do một người phạm tội đã gây ra. ... Vì nếu bởi tội của một người mà sự chết đã thống trị do một người đó, thì những người lãnh được ân sủng và ơn huệ dồi dào bởi đức công chính, càng được thống trị hơn nữa trong sự sống do một người là Ðức Giêsu Kitô".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

---------------------------

 
SONG TINH THUC # 285 = THU BAY SAU LE TRO PDF Print E-mail

LTHN Thứ Bảy sau Thứ Tư Lễ Tro (2

TIN MỪNG LUCA 5, 27-32

Thứ Bảy hôm nay, ngày thứ ba sau Thứ Tư Lễ Tro, cũng là ngày thứ tư đầu Mùa Chay, chủ đề của Mùa Chay bao gồm cả Tuần Thánh "Tôi bỏ mạng sống mình đi để lấy nó lại" (Gioan 10:17) được phản ảnh trong bài Phúc Âm hôm nay, liên quan đến thành phần tội nhân và lòng thống hối ăn năn.

Thật vậy, nếu "Tôi bỏ mạng sống mình đi để lấy nó lại" cho nhân loại thì, trước hết và trên hết, là cho những ai xứng đáng với giá cứu chuộc vô giá của Người và sự sống đời đời Người ban tặng.

Tất nhiên người xứng đáng lãnh nhận mạng sống vô cùng quí báu của Chúa Kitô đã trở thành giá cứu chuộc vô giá cho nhân loại đó chính là và phải là thành phần tội nhân, thành phần bệnh nhân, chứ không phải thành phần công chính, thành phần lành mạnh, tức là thành phần tự cho mình là công chính, tự cho mình là lành mạnh, không cần đến thày thuốc, như chính Người khẳng định và tuyên bố ngay trước mặt "những người biệt phái và các luật sĩ" đang hiện diện trong "bữa tiệc linh đình thiết đãi Người tại nhà (Levi)" là viên thu thuế đã được Người kêu gọi "Hãy đi theo Ta" và cũng đã "liền bỏ mọi sự đứng dậy theo Người":

"Những ai mạnh khoẻ không cần tới thầy thuốc, chỉ những người đau yếu mới cần thôi. Ta đến không phải để kêu mời người công chính, nhưng để gọi kẻ tội lỗi ăn năn hối cải". Như chính việc Người kêu gọi viên thu thuế Levi, việc Người vào nhà của tên tội nhân này và nhất là việc Người đồng bàn với thành phần tội nhân trong số thân nhân bạn hữu của chàng Levi này là một bằng cớ hùng hồn chứng thực lời Người công khai tuyên bố ấy.

Vấn đề hay đề tài chính của phụng vụ Lời Chúa hôm nay, bao gồm cả Phúc Âm lẫn Bài Đọc 1, là lòng thống hối ăn năn, một vấn đề cũng là đề tài rất thích hợp với Mùa Chay, rất hợp với chủ đề của Mùa Chay: "Tôi bỏ mạng sống mình đi để lấy nó lại" để cho những ai đáng thương (tội nhân) nhưng xứng đáng (thống hối).

Đúng thế, nếu vấn đề hay đề tài bỏ mình của ngày Thứ Năm sau Thứ Tư Lễ Tro và vấn đề hay đề tài chay tịnh của ngày Thứ Sáu sau Thứ Tư Lễ Tro áp dụng hầu như cho thành phần môn đệ của Chúa Kitô, thì vấn đề hay đề tài thống hối ăn năn ở chung Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay cũng như ở riêng Bài Phúc Âm hôm nay là những gì áp dụng cho chung tất cả mọi người, bao gồm cả những con người chưa phải là môn đệ của Chúa Kitô.

Tuy nhiên, thậm chí là cho thành phần môn đệ của Chúa Kitô trên danh nghĩa đi nữa, nhưng trong thực tế vẫn sống mâu thuẫn với danh phận làm môn đệ của mình, họ sống như thể họ không phải là người theo Chúa Kitô, vì họ tự cho mình là công chính, tức là họ đã tỏ ra không cần đến Chúa Kitô nữa.

Bởi thế, không thể nào có vấn đề bỏ mình và chay tịnh để theo Chúa Kitô, để được hiệp thông cứu độ với Người, mà lại mang tâm trạng cho mình là công chính, không cần đến Chúa Kitô, không cần đến ơn cứu độ của Người, nếu trước hết và trên hết không có lòng thống hối ăn năn, không biết mình cho dù đã được cứu độ nhưng vẫn phải được tiếp tục cứu độ cho đến cùng, tức là bền đổ cho đến cùng mới được cứu độ (xem Mathêu 24:12).

Thật ra, khi lãnh nhận Phép Rửa, cho dù vô thức, như khi còn là một em bé sơ sinh, hay khi là người lớn song vẫn chưa ý thức trọn vẹn ý nghĩa của Phép Rửa, thì tự việc lãnh nhận Phép Rửa này của họ, đã là một lời tuyên xưng tôi là kẻ có tội vô cùng khốn nạn đáng thương, và tôi cần đến Chúa Kitô là Đấng Cứu Thế duy nhất ban ơn cứu độ cho tôi.

Thế nhưng, vấn đề là ở chỗ, sau khi trở thành Kitô hữu rồi, sau khi đã được thanh tẩy cho khỏi nguyên tội và được thánh hóa bởi Thánh Linh rồi, trong cuộc sống đức tin, có một số tâm hồn lại tỏ ra hãnh diện về đời sống đạo đức tốt lành của mình, đến độ khinh bỉ người khác, nhất là đối với những người anh chị em sống khô khan nguội lạnh, sống tội lỗi bê tha, như thể họ cho rằng họ nên công chính là do công khó của họ chứ không phải là nhờ ơn Chúa.

Việc tự cho mình là công chính của thành phần Kitô hữu sau Phép Rửa này có thể nói là việc họ tự tử thiêng liêng, ở chỗ họ ngấm ngầm cho mình là cùng đích của họ, là master làm chủ họ, là thày của họ chứ không phải là Thày Kitô, không còn Thày Kitô nào khác ngoài chính bản thân tự công chính của họ, nghĩa là họ tự chặt mất đầu của họ là Chúa Kitô, họ tự thắt cổ của mình làm cho cả cơ thể của họ không còn hiệp thông với luồng khí Thần Linh trong cơ thể của họ nữa.

Không phải việc bác bỏ cảm nhận tự cho mình là công chính, hay nói cách khác, không phải việc bác bỏ tính cách lập công trong việc mình làm, mà chúng ta trở thành những Kitô hữu duy tín, nghĩa là những Kitô hữu chỉ cần tin là được cứu rỗi, không cần phải làm gì nữa, kẻo những công việc Kitô hữu làm, hay những gì họ gọi là "công nghiệp" ấy sẽ làm mất đi hay giảm bớt đi giá trị vô cùng cao cả của công nghiệp Chúa Kitô. Trái lại, chính vì "đức tin thể hiện qua đức ái" (Galata 5:6) nên "đức tin không có việc làm là đức tin chết" (Giacôbê 2:14).

Thế nhưng việc làm của đức tin nơi Kitô hữu đây, không thể nào thiếu đây, tự nó không mang tính cách lập công để chiếm thưởng, cho bằng tính cách con người cần phải có những việc làm cụ thể và thích đáng trong việc đáp ứng tác động thần linh, đáp ứng Thánh Sủng, đáp ứng Đức Ái, đáp ứng Sự Sống Thần Linh, một Sự Sống Thần Linh đã được ban cho Kitô hữu khi họ lãnh nhận Phép Rửa, và như một mầm sống thần linh cần phải được nẩy mầm và triển nở nơi một con người thích đáng như là một mảnh đất tốt.

Chính Thánh Sủng, chính Đức Ái, chính Thánh Linh ở nơi Kitô hữu mới là nguyên nhân chính, mới là nguyên động lực chính, mới là tác nhân chính làm cho Kitô hữu nên công chính, chứ không phải tự nguyên việc làm của họ, chứ không phải do công lao họ lập được, để rồi nhờ đó họ cũng mới thực sự được nên công chính, và càng ngày họ càng nên công chính hơn nữa khi họ biết hưởng ứng và có những đáp ứng thần linh một cách cân xứng, nhất là khi họ biết chia sẻ và truyền đạt những gì họ lãnh nhận cho tha nhân, cho đồng đạo, để xây dựng công ích, để phát triển Nhiệm Thể Chúa Kitô.

Mảnh đất nhân tính của họ không thể nào trở thành một cây mọc lên xum xuê nếu nhân tính ấy không có hạt giống đức tin, hạt giống thần linh gieo vào.

Bài Đọc 1 hôm nay cũng cho thấy chiều hướng đáp ứng thần linh tích cực đầy hiệu quả, ở chỗ sống chia sẻ bác ái yêu thương: "hết lòng quảng đại với người đói khát, làm cho tâm hồn đau khổ được thư thái", chứ không phải thái độ bất cần của một kẻ tự cho mình là công chính, một thái độ hoàn toàn phản chứng yêu thương: "tâm hồn đàn áp, cử chỉ đe dọa và những lời nói hiểm độc", có tính chất thui chột và tự diệt.

Nhờ các đáp ứng thần linh mang tính cách bác ái yêu thương như thế nơi những tâm hồn sống trong sự thật, mà tâm hồn của họ càng trở nên công chính và cuộc đời của họ càng phát triển cho đến tầm mức hoàn hảo theo tác động thần linh của Thiên Chúa, như những gì được Tiên Tri Isaia ám chỉ bằng những hình ảnh tươi sáng trong Bài Đọc 1 hôm nay:

"Thiên Chúa sẽ luôn luôn ban cho ngươi được thảnh thơi, cho tâm hồn ngươi tràn ngập ánh sáng huy hoàng, cho xương cốt ngươi được mạnh mẽ, và ngươi sẽ như cánh vườn xinh tươi, như nguồn suối nước không bao giờ khô cạn. Nhờ ngươi, những điêu tàn ngày xưa sẽ được tái thiết, ngươi sẽ gầy dựng lại nền tảng dòng dõi ngươi".

* SUY TƯ VÀ CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA: Tâm tình của thành phần cho mình là một tội nhân đáng thương nếu chân thành nhìn nhận mình như một kẻ khốn cùng cần được cứu độ và đáng được Vị Thiên Chúa từ bi thương xót cứu độ sẽ vang lên những lời nguyện đầy tin tưởng của Thánh Vịnh gia trong Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Lạy Chúa, xin ghé tai, xin nhậm lời con, vì con đau khổ và cơ bần. Xin bảo toàn mạng sống con vì con hiếu thảo với Ngài, xin cứu vớt người bầy tôi đang cậy trông vào Chúa.

2) Ngài là Thiên Chúa của con, xin thương con, lạy Chúa, vì con ân cần kêu van Ngài. Nguyện cho bầy tôi Chúa được hân hoan, vì lạy Chúa, con vươn hồn lên tới Chúa.

3) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-----------------------------------

 
SONG TINH THUC # 284 = THU SAU- SAU LE TRO PDF Print E-mail

 LTHN - Thứ Sáu sau Thứ Tư Lễ Tro (2)

Bất cứ thứ chay tịnh nào không mang lại sự sống đều là tác hại và giả dối, cần phải loại bỏ....

Hôm nay, Thứ Sáu, sau Thứ Tư Lễ Tro, ngày thứ ba của Mùa Chay, Chủ đề của Mùa Chay bao gồm cả Tuần Thánh "Tôi bỏ mạng sống mình đi để lấy nó lại" (Gioan 10:17) vẫn tiếp tục phản ảnh nơi bài Phúc Âm hôm nay, một bài Phúc Âm theo Thánh ký Mathêu chỉ có vỏn vẹn 2 câu, một bài Phúc Âm ngắn nhất trong các bài Phúc Âm trong phụng niên, giống như Bài Phúc Âm Thứ Bảy Tuần 2 Thường Niên theo Thánh Marco cũng chỉ có 2 câu (3:20-21).

Hai câu của Bài Phúc Âm theo Thánh ký Mathêu hôm nay nguyên văn đó là: "Khi ấy, Chúa Giêsu sang miền Gêsarênô, các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: 'Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?' Chúa Giêsu nói với họ: 'Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay'".

Qua câu trả lời này của mình, Chúa Giêsu chẳng những tự nhận Người như là một "tân lang" và Người so sánh các môn đệ của Người như là "các khách dự tiệc cưới", mà Người còn sâu xa ám chỉ đến lời tiên báo khẳng định về ý định liên quan tới số phận đóng vai trò cứu độ của Người nữa: "Tôi bỏ mạng sống mình đi để lấy nó lại", ở chỗ "rồi sẽ có ngày tân lang ra đi".

Như Bài Phúc Âm cho ngày thứ hai ở ngay đầu Mùa Chay hôm qua, lời tiên báo về cuộc Vượt Qua của Chúa Kitô bao gồm cả việc bỏ mình và vác thập giá mà theo Người nơi các môn đệ của Người, bài Phúc Âm cho ngày thứ ba ở đầu Mùa Chay hôm nay cũng thế, chẳng những liên quan đến số phận khổ nạn và tử giá của Chúa Kitô mà còn đến cả ơn gọi hiệp thông cứu độ với Người của các môn đệ theo Người nữa: "Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay".

Thật vậy, nếu "ngày tân lang ra đi" đây là thời điểm Người cần phải lìa bỏ các môn đệ của Người để hoàn thánh ý muốn của Đấng đã sai Người bằng một cuộc khổ nạn và tử giá của Người, một cuộc khổ nạn và tử giá hoàn toàn trái với tất cả những gì thành phần môn đệ của Người nói riêng và dân Do Thái nói chung vốn trông đợi ở nơi một Đấng Thiên Sai đầy quyền năng và thế lực thần linh như Người.

Trong khi chung dân Do Thái và riêng các môn đệ của Chúa Kitô mong đợi một Đấng Thiên Sai, như thời các Quan Án sau khi vào Đất Hứa và trước thời Chư Vương xưa, đến để giải thoát dân tộc của họ khỏi tình trạng bị đô hộ bởi Đế quốc Roma bấy giờ thì Người, Đấng bị đóng đinh với tư cách trước chính quyền Roma là "Vua Dân Do Thái" lại không thể nào xuống khỏi thập giá và không thể nào tự cứu được bản thân mình (xem Mathêu 27:37-44).

Vấn đề và cốt lõi của việc chay tịnh nơi các môn đệ Chúa Kitô: "bấy giờ họ mới giữ chay" đây, trước hết và trên hết là ở chỗ đó, là ở chỗ các vị, về mặt tiêu cực, cần phải chấp nhận tất cả những gì hoàn toàn trái với ý nghĩ và ý muốn của các vị về vị Đại Sư Phụ vô cùng kính mến của các vị. Chưa hết, "bấy giờ họ mới giữ chay" đây, về mặt tích cực, còn ở chỗ, các vị cần phải tuyệt đối tin tưởng vào Người, dù phải xa Người, không còn được gần gũi với Người về thể lý nữa, như thể các vị đã bị mất đi những gì chính yếu nhất của con người các vị và cho cuộc đời các vị.

Thế nhưng, chính việc "bấy giờ họ mới giữ chay" này lại một điều kiện tối cần bất khả thiếu để các vị có thể không bao giờ xa Người nữa, mất Người nữa, trái lại, còn gần Người hơn bao giờ hết, còn hiệp nhất nên một với Người hơn ai hết, như lời Người quả quyết trong Bài Phúc Âm hôm qua "ai mất mạng sống vì Ta, sẽ được sống".

Việc các môn đệ của Chúa Kitô "bấy giờ họ mới giữ chay" vào "ngày tân lang ra đi", một cuộc "ra đi" với một trong những mục đích "là để dọn chỗ cho các con để Thày ở đâu các con cũng sẽ được ở đó với Thày" (Gioan 14:3), chính là việc các vị "mất mạng sống vì Ta", nghĩa là việc các vị tiếp tục tin tưởng vào Người, ở chỗ chờ đợi Người và sẵn sàng theo Người cho tới cùng: "Họ theo Con Chiên đi đến những nơi Con Chiên tới" (Khải Huyền 14:4), như vị đệ nhất môn đệ là Maria Mẹ của Người ở dưới chân cây thập giá của Người (xem Gioan 19:25).

Ý nghĩa của việc chay tịnh có tính cách tích cực theo chiều hướng cứu độ như nơi trường hợp của các tông đồ trong Bài Phúc Âm hôm nay cũng là những gì chính yếu đã được nhấn mạnh đến trong Bài Đọc 1 hôm nay, trong đó, qua miệng của Tiên Tri Isaia, Thiên Chúa đã khiển trách dân Do Thái về kiểu cách bất xứng trong việc họ chay tịnh khiến việc chay tịnh của họ chẳng những trở thành vô hiệu mà còn làm mất lòng Chúa nữa.

"Phải, trong ngày ăn chay, các ngươi lo dàn xếp công việc làm ăn, các ngươi hối thúc mọi người làm công. Phải, các ngươi ăn chay trong sự cãi vã, ẩu đả và đánh nhau hung tợn. Các ngươi đừng ăn chay như xưa nay, là cố la lớn tiếng cho người ta nghe. Có phải đó là việc ăn chay mà Ta mong muốn, có phải như thế là ngày hãm mình không? Gục đầu như bông sậy, mặc áo thô, nằm trên đống tro, có phải đó là ăn chay, là ngày làm cho Chúa hài lòng không?"

Thiên Chúa không phải chỉ khiển trách dân Do Thái về việc ăn chay bất xứng và vô dụng của họ, Ngài còn cho họ biết việc chay tịnh theo đúng như ý Ngài muốn như thế nào nữa, nhờ đó, họ mới có thể được sống và sống viên mãn hơn, như Ngài tiếp tục phán dạy họ qua Tiên Tri Isaia như sau:

"Nào ăn chay như Ta mong muốn không phải như thế này sao, là hủy bỏ xiềng xích bất công, tháo gỡ ách nặng, trả tự do cho kẻ bị áp bức, dẹp bỏ mọi gánh nặng; hãy chia cơm bánh cho kẻ đói, tiếp rước những kẻ phiêu bạt không nhà; nếu ngươi gặp một người trần truồng, hãy cho họ áo mặc, ngươi đừng khinh bỉ người cùng xác thịt như mình. Như thế, sự sáng ngươi tỏ rạng như hừng đông, các vết thương ngươi sẽ lành nhanh chóng; công lý ngươi sẽ đi trước mặt ngươi, vinh quang Chúa sẽ hậu thuẫn cho ngươi. Như thế, khi ngươi kêu cầu, Chúa sẽ trả lời; ngươi la lên, Chúa sẽ phán: 'Này Ta đây'".

Ý nghĩa và mục đích của việc chay tịnh không phải là tự diệt, là sự chết mà là phát triển, là sự sống, theo ý nghĩa gắn liền với những gì là vui tươi, như nơi hình ảnh của "tân lang", hình ảnh của "các khách dự tiệc cưới" được Chúa Giêsu sử dụng trong Bài Phúc Âm hôm nay để trả lời cho vấn đề chay tịnh được "các môn đệ của Gioan" đặt ra hỏi Người về lý do "Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?"

Bởi thế, bất cứ thứ chay tịnh nào không mang lại sự sống đều là tác hại và giả dối, cần phải loại bỏ. Thế nhưng, bất cứ thứ chay tịnh nào mang lại sự sống đều phải tuân hành bằng không sẽ phải chết. Điển hình là trường hợp hai nguyên tổ đã không chịu chay tịnh nên mới gây ra nguyên tội, ở chỗ các vị không chịu kiêng ăn trái cấm Thiên Chúa không cho đụng vào kẻo phải chết (xem Khởi Nguyên 2:17,3:3). Như thế thì Mùa Chay đã bắt đầu ngay từ trong Địa Đường trước nguyên tội.

Đó là lý do thứ chay tịnh mang tính cách tích cực đúng như Thiên Chúa muốn, như Ngài phán dạy trong Bài Đọc 1 hôm nay, mới làm cho những ai thực hành thứ chay tịnh chính đáng này "tỏ rạng như hừng đông, các vết thương (của họ) sẽ lành nhanh chóng; công lý (của họ) sẽ đi trước mặt (họ), vinh quang Chúa sẽ hậu thuẫn cho (họ). Như thế, khi (họ) kêu cầu, Chúa sẽ trả lời; (họ) la lên, Chúa sẽ phán: 'Này Ta đây'".

Bài Đáp Ca hôm nay chất chứa tâm tình ăn năn thống hối tội lỗi của Vua Đavít trong Thánh Vịnh 50 của vua, trong đó, cũng cho thấy nếu việc chay tịnh hướng đến ơn cứu độ thì không thể không dính liền với lòng thống hối ăn năn, một tấm lòng thống hối ăn năn, tự bản chất của nó, cũng là việc chay tịnh căn bản nhất và cần nhất nơi những ai muốn được cứu độ, một việc chay tịnh đẹp lòng Chúa còn hơn cả chính "lễ toàn thiêu" nữa, vì việc chay tịnh này được thực hiện với tất cả "tâm hồn tan nát khiêm cung".

*TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA, VÀ THỰC HÀNH LỜI TÔI CẦU XIN:

1) Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi. Xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác.

2) Vì sự lỗi con, chính con đã biết, và tội con ở trước mặt con luôn. Con phạm tội phản nghịch cùng một Chúa.

3) Bởi vì Chúa chẳng ưa gì sinh lễ, nếu con dâng lễ toàn thiêu, Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy Chúa, là tâm hồn tan nát; lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát khiêm cung.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

----------------------------

 
SONG TINH THUC # 283 = ASH WEDNESDAY PDF Print E-mail

Ash Wednesday, 1 March 2017.

Deacon Dominic Vu.

Today, each and every one of us, from the laity to the priests, from children to the eldest among us, and even to the rulers, the presidents, and to the bishops and the Pope, They are to receive the blessed ashes on our forehead or on our heads, as a symbol of our repentance and penitence before God, acknowledging publicly before all that all of us are sinners without exception, and that we want to do something about these sins we have.

Let us reflect on the words which the priest utters upon imposing the blessed ashes on our foreheads, that we ought to remember that we were all dust, and to dust we shall therefore return. It is a reminder for us that no matter how great we are in this life, how much wealth we have accumulated and gained, and no matter what is our position in our society, our fame, intellect and all the greatness and glories that we have gained in life, we are all just a mortal man, filled with sin and darkness before God. Ever since the time of Adam, the first man, whom God had crafted from mere dust to be His very own most beloved creation, carved in His own image, mankind had received the blessing of life from God. However, they have sinned and disobeyed God, and therefore, they were to suffer death as the consequence of their sins. It means that their earthly bodies made from the earth will return to the earth, and they all would face death, the ending of their earthly existence.

But God loves each and every one of us, brothers and sisters in Christ. He has loved all of us since the beginning of creation, even though we have sinned against Him and disobeyed Him and His commandments. He did not give up on us even though He was perfectly capable of doing so. He did not destroy us even though He was indeed capable of doing so. Instead, He gave us chance after chance, which sadly many people were unaware of, and some of these even rejected God's offer of mercy.

God is willing to forgive us, because He sees in us who we truly are, His beloved creation, which were unfortunately corrupted by the darkness of sin, by our disobedience and waywardness. Thus the ashes are also a reminder of just how sinful we have been, and a reminder for the mortality that we have because of that sin. It is a reminder that because of sin we have been made into mortal beings subject to suffering and death. And if we remember this fact, then it is important and necessary for us all to really that as long as we still draw breath in this world, it is never too late for us to turn away from our sinfulness, be changed and be transformed in our ways and in our actions, repent and thus be made justified and righteous before God. God is always willing to give us a chance to redeem ourselves, but if we are the very ones who rejected the Lord's offer of mercy, then no mercy will be shown us.

Let us all remember our short comings and our sins before God and men alike. Let us remember through the ashes we received, just how corrupted and wicked we have become, and the need for a genuine turnaround and repentance. Let us help support one another, by showing through our own actions and examples, the way to reach out to the Lord and to be forgiven our sins. May the Lord bless us all and be with us always. Amen.

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 37