mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4187
mod_vvisit_counterHôm Qua9230
mod_vvisit_counterTuần Này4187
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này180962
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8670005

We have: 63 guests online
Your IP: 54.92.178.105
 , 
Today: Jun 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC - CN18TN-C - GIA TAI VINH CUU PDF Print E-mail

Chúa Nhật XVIII Thường Niên C
GIA TÀI VĨNH CỬU
Gv 1,2; 2,21-23; Cl 3,1-5,9-11; Lc 12,13-21
Đại văn hào Tolstoy kể lại câu chuyện về một người nông dân tên là Pakhom rất muốn có
một ít đất đai. Ông ta dành dụm từng đồng và mua được bốn sào. Ông ta hết sức vui mừng. Tuy
nhiên, ít lâu sau, ông ta cảm thấy còn chật chội, ông bèn bán bốn sào đất đó đi và mua tám sào ở
một vùng khác. Nhưng điều đó không làm ông thoả mãn lâu, nên ông bắt đầu tìm kiếm ở chỗ
khác.
Một buổi tối nọ, một người khách lạ đến. Pakhom đã nói về ước muốn của ông có thêm
nhiều đất đai. Người khách lạ nói với ông rằng bên kia dãy núi nơi sinh sống của một bộ tộc.
Những con người đơn sơ ở đây có rất nhiều đất đai muốn bán.
Ngày hôm sau, ông ra đi. Người tộc trưởng tiếp đón ông và nói: "Chỉ cần bỏ ra một ngàn
rúp, ông sẽ có được một số đất đai mà ông rảo bước trong một ngày. Nhưng ông phải quay về
điểm xuất phát cũng trong ngày hôm đó, nếu không kịp, ông phải chịu mất số tiền".
Pakhom sung sướng rộn ràng. Suốt đêm đó ông không ngủ được mải nghĩ đến những đất
đai sẽ thuộc về ông. Ngay khi mặt trời vừa ló dạng ở chân trời, người ta cắm một cái mốc trên
đỉnh gò, và ông xuất phát. Có những người cỡi ngựa theo sau và đóng xuống đất những cọc để
đánh dấu lộ trình mà ông đã đi qua.
Ông bước đi nhanh và mỗi lúc một nhanh hơn. Càng đi xa đất càng màu mỡ hơn. Trong
lúc tham lam, ông đi một vòng thật lớn mà quên mất thời gian. Và rồi ông hoảng hốt khi thấy
mặt trời bắt đầu xuống thấp. Ông quay đầu chạy về cái gò, nơi ông xuất phát thật nhanh. Khi ông
vừa lên đến đỉnh gò thì mặt trời đã lặn. Tuy nhiên, ngay lúc đó ông đã ngã quỵ xuống, úp mặt
trên đất.
"Tôi khen ngợi ông" người tộc trưởng nói "Ông đã có nhiều hơn bất cứ người nào mà tôi
còn nhớ". Nhưng Pakhom không đáp lại. Người ta lật ngửa ông lên. Ông đã chết. Chết không
được gì...
Nhân vật Pakhom của câu chuyện trên gợi cho chúng ta hình ảnh người phú hộ giàu có
mà Chúa Giêsu đã trình bày trong dụ ngôn người phú hộ làm giàu: Ông rất thành công về ngành
nông nghiệp. Sự thành công này làm cho ông ta say sưa và suy tính tìm cho ra chỗ để tích trữ hoa
màu của mình, vì kho cũ không đủ sức chứa nữa... Cuối cùng ông đã tìm ra giải pháp phá kho cũ
và làm kho mới lớn hơn, rồi đưa tất cả hoa màu, của cải nhập kho, khóa lại cho thật kỹ, đề phòng
kẻ trộm. Với những cái kho lớn đầy hoa màu và của cải, người phú hộ tha hồ vui chơi, ăn uống
chè chén say sưa. Ông thấy mình có tất cả dư thừa vật chất nên chẳng sợ đói và cần nhờ vả đến
ai, đến Chúa cũng chẳng cần và sợ nữa. Vì tất cả của cải trong kho bảo đảm cho ông sống hạnh
phúc, không thiếu thốn cả đời, nơi đó ông đặt lòng mình (Lc 12,34). Nhưng thật ra có bền vững
không, trộm cắp, cướp bóc, bão lụt, hỏa hoạn... có thể làm tiêu tan những gia tài của ông. Dù
ông có giữ được bên mình cái kho đầy rẫy của cải khỏi những phong ba cuộc đời, ông cũng đâu
ngờ rằng cái chết sẽ làm cho ông ra đi trắng tay tất cả. Người phú hộ sống rong cảnh sống giầu
có, sung túc này, ông ta vui chơi ăn uống thả dàn, không nghĩ đến Thiên Chúa, bỏ quên cả linh
hồn của mình; nhưng ông ta không nghĩ rằng: "Đêm nay người ta sẽ đến đòi linh hồn ngươi" thì
lúc đó :"Những của cải ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai"?
Khi giải thích dụ ngôn này, thánh Athanasiô đưa ra lời khuyên: "Ai sống như phải chết
mỗi ngày – vì biết rằng cuộc sống này tự nó là tạm bợ, không chắc chắn – sẽ không phạm tội, vì
sợ hãi Chúa dập tắt một phần lớn lòng tham lam ; trái lại, ai nghĩ mình còn sống lâu sẽ dễ dàng
để cho mình bị dục vọng cai trị".
Dụ ngôn thật sâu sắc truyền cho chúng ta sứ điệp: lo lắng cho kho vật chất của mình là
việc phải làm nhưng đó không phải là mục đích của sự hiện hữu con người trong cuộc sống. Còn
một mối bận tâm khác là kho tàng trên trời như thánh Phaolô đã khai triển cụ thể: "Anh em hãy
tìm những sự trên trời" (Cl 3,2), nghĩa là làm giàu trước mặt Thiên Chúa, vì có đầy của cải mà
không lo đời sau thì cũng bằng không trước Thiên Chúa như Đức Giêsu khẳng định: "Vì kẻ tích
trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy" tức là của cải đầy rẫy
trong kho nhưng ra đi vẫn cứ hai bàn tay trắng trước mặt Thiên Chúa. Vâng, tất cả chỉ là: "Hư
không trên các sự hư không, hư không trên các sự hư không, và mọi sự đều hư không" (Gv 1,2),
lời Giảng Viên vang vọng.
Của cải vật chất, nếu là mối bận tâm duy nhất sẽ dẫn tới hậu quả: tay không, phù vân
trước Thiên Chúa và ngay ở đời này, vì của cải anh em tranh giành lẫn nhau, tình huynh đệ bị tổn
thương như người em và anh tranh chấp của thừa kế xin Chúa Giêsu phán xử. Tranh giành của
cải vật chất mà tình nghĩa anh em rạn nứt, gia đình phân ly. Đó cũng là thực tế của ngày hôm nay
ở khắp nơi: tình nghĩa anh em trở nên thù địch vì tranh chấp của cải vật chất.
Chăm chút cái kho để cho con cháu mai này, ôm mộng làm giàu để đảm bảo cuộc sống
tương lai đều tốt. Vâng, thật ra của cải không xấu, xây kho cũng tốt thêm để bảo toàn cuộc sống
tương lai, "Nhưng phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam" (Lc 12,15). Cái tham này chúng ta nhìn
rõ nhất trong xã hội hôm nay, con người mơ tưởng giàu sang, từ mơ tưởng bắc cầu đến ham
muốn mọi thứ không là của mình, tham cả trên mồ hôi nước mắt của anh em đồng loại. Lòng
tham còn đưa con người ta bòn rút của công khi thi hành công vụ, đó chính là tham nhũng bất
công, vì lợi ích cá nhân làm thâm thủng ngân quỹ. Cái tham này giống như là vơ vét của người
khác để đưa vào kho cho chính mình, bề ngoài tưởng như không hại đến ai vì là "của công" mà,
"cha chung đâu ai khóc", nhưng cái tham lam này tổn hại đến cả một cộng đồng dân tộc, cho sự
phát triển chung của đất nước. Cái tham đó như những con mọt gặm nhấm dần dần làm mục nát
cả một nhân loại. Quê hương Việt Nam yêu dấu đang xuất hiện "hiện tượng tham này" và làm trì
trệ phát triển của cả một dân tộc nó đã trở thành "quốc nạn", chuyện "thường ngày ở huyện",
như một căn bệnh nan y bất trị.
Ngày hôm nay chúng ta luôn để tâm suy niệm và sống: tiền tài vật chất luôn là phương
tiện của cuộc sống không phải là kho tàng. Chúa Giêsu đã loan báo kho tàng vĩnh cửu mà con
người nên tìm kiếm: Đó là sự sống đời đời, sự sống có được dệt bằng tình yêu đối với Thiên
Chúa và tình yêu đối với người thân cận (x. Lc 10,25-37). Thánh Phanxicô Asisi diễn giải: "Cho
tức là nhận và khi chết đi là khi vui sống muôn đời".
Nhận kho tàng mà Chúa Giêsu hứa ban cho người quảng đại....
Người giầu xây mộng như mây trôi
Hạnh phúc kho tàng mục nát thôi
Người dại linh hồn mình thiệt mất
Người khôn tích trữ của muôn đời
(Lm. Khuất Dũng sss)
Lm. Vinh Sơn SCJ, Sài Gòn 30/07/2016.

 
SONG TINH THUC # 253 = SAU TAN CONG KHUNG BO PDF Print E-mail

Đức Giáo hoàng mời gọi cầu nguyện cho lòng nhân ái và tình huynh đệ
Sau các vụ tấn công khủng bố, vị chủ chăn yêu cầu người Công giáo sử dụng sức mạnh của cầu nguyện

25-7-2016 -Tin từ Vatican - SAU CÁC VỤ TẤN CÔNG- KHỦNG BỐ

Đức Giáo hoàng mời gọi cầu nguyện cho lòng nhân ái và tình huynh đệ
Đức Giáo hoàng Phanxicô nhắc lại lời kêu gọi cùng với Ngài cầu nguyện cho lòng nhân ái và tình huynh đệ.

Hãy tỉnh thức với các cuộc tấn công khủng bố, Đức Thánh cha Phanxicô nhắc lại lời kêu gọi cầu nguyện cho lòng nhân ái và tình huynh đệ.

"Vào lúc này tâm hồn chúng ta một lần nữa rung động vì những tin buồn liên quan đến các hành động tồi tệ của khủng bố và bạo lực, nó gây đau khổ và chết chóc", Đức Thánh cha nói sau buổi Kinh Truyền tin hôm 24-7.

"Cha nghĩ về các thảm cảnh ở Munich, Đức và Kabul, Afghanistan, nơi những người vô tội bị tước đoạt mạng sống".

Đức Giáo hoàng cũng kêu gọi cầu nguyện cùng với ngài "xin Chúa khơi dậy trong mọi người những tâm ý của lòng nhân ái và tình huynh đệ". Hơn nữa là "những khó khăn tưởng rằng không thể vượt qua, và viễn cảnh an toàn và hòa bình dường như bị che khuất," Ngài nói, "tất cả qua lời cầu nguyện của chúng ta".

ucan vn

-----------------------

 
SONG TINH THUC # 252 =KHÔNG DOAN THEO BE NGOAI PDF Print E-mail

> Nghèo hay sang cũng nên bỏ ra 1 phút để đọc bài này dù chỉ 1 lần.
>
> 2016-07-11T09:52:43+07:00

Phụng Nguyệt  chuyển
>
> Cuộc sống có nhiều điều kỳ thú lắm bạn ơi! Không thể nhìn bề ngoài mà phán xét họ được!
>
> Trong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay ngân hàng tới 20 tỷ, cuộc sống của họ thực sự đang rất khốn đốn.
>
> Một người đi chiếc xe Volkswagen 500 triệu, nhưng họ có thể đang nợ ngân hàng tới 2 tỷ đồng, cũng đang ở trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.
>
> Một người đi chiếc xe đạp điện 6 triệu, nhưng họ vẫn có 60 triệu gửi ngân hàng. Họ sống một cuộc sống an nhàn.
>
> Lúc 3 người gặp nhau ở trên đường, người đi xe đạp điện ngưỡng mộ người lái xe Volkswagen, người lái xe Volkswagen ngưỡng mộ người lái xe Mercedes-Benz, người lái xe Mercedes-Benz lại mong muốn có được cuộc sống như người đi xe đạp điện.
>
> Đây chính là thực tại trong xã hội, ai cũng có thể trở thành nô lệ của đồng tiền, nô lệ của cuộc sống!
>
> Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó. Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.
>
> Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết dốc toàn lực của mình để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả ...
>
> Đời là bể khổ, bây giờ bạn không khổ, sau này sẽ càng khổ!
>
> Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên thì không có xuống, không có thấp thì không có cao, không có đắng thì không có ngọt.
>
> Chỉ khi biết thế nào là mệt mỏi, thì mới cảm nhận được thế nào là an nhàn; nếm qua cay đắng thì mới biết thế nào là ngọt bùi. Nhân lúc đang còn trẻ, dũng cảm bước đi, nghênh đón phong sương gió mưa, tôi luyện bản thân, có thể độ lượng, có thể nhìn xa trông rộng, thì hạnh phúc mới đến.
>
> Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp thì cũng chỉ là tạm thời. Rất nhiều người đã từng nếm thử "trứng luộc trong nước trà", vỏ trứng nứt càng nhiều, thì trứng ăn càng ngon miệng. Tương tự như vậy, trong cuộc sống trải nhiệm càng nhiều, trắc trở càng nhiều thì sẽ càng có hương vị. Trứng gà bị vỡ do tác động từ bên ngoài là đồ ăn, bị vỡ do tác động từ bên trong thì chính là sinh mệnh. Cuộc sống cũng vậy, làm vỡ từ bên ngoài là áp lực, làm vỡ từ bên trong chính là trưởng thành.
>
> Nếu bạn chờ người khác làm vỡ bạn từ bên ngoài, thì nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác; nếu bạn có thể đánh vỡ chính mình từ bên trong, như vậy bạn sẽ thấy rằng mình đã thực sự trưởng thành, cũng giống như là được tái sinh.
>
> Nhìn thấy một con bướm đang giãy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người hảo tâm giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ rằng, sau khi con bướm thoát ra ngoài, nó lại không thể duỗi đôi cánh ra được, và cuối cùng thiệt mạng.
>
> Giãy giụa chính là điều con bướm cần làm để trưởng thành, lúc đó bạn giúp nó thoải mái, nhưng sau này nó sẽ không có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách sẽ phải gặp trong cuộc đời.
>
> Nếu bạn muốn hóa thân thành con bướm, thì bạn phải chịu đựng được nỗi khổ của quá trình giãy giụa ở trong kén, vậy thì mới có thể dang cánh bay cao được.
>
> Trong cả cuộc đời, bạn phải tôn trọng bao nhiêu người, thì sẽ có bấy nhiêu người tôn trọng bạn.
>
> Bạn tin tưởng bao nhiêu người thì sẽ có bấy nhiêu người tin tưởng bạn.
>
> Bạn có thể giúp bao nhiêu người thành công, thì sẽ có bấy nhiêu người giúp bạn thành công!
>
> Trên thế giới này, người giàu có nhất, thường là người vấp ngã nhiều nhất. Người có thể thành công là người mỗi lần vấp ngã, không chỉ có thể đứng dậy, mà vẫn có thể kiên trì tiếp tục bước đi.
>
> -----o0o-----

 
SONG TINH THUC # 251 = DUNG DE CON SA CHUOC CAM DO PDF Print E-mail

Số 85: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Rev. Quảng Trần, C.Ss.R.,
on Monday, July 25, 2016

"Lạy Cha, xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ." (Lk 11: 4)

Chúa Nhật ngày 17 tháng 7, năm 2016, tôi đi tham dự ngày trại thường niên cùng một cộng đoàn
VN vùng Boston ở Houghton's Pond. Vì là mùa hé nên dân chúng đổ đến khu vực này nghỉ ngơi,
giải trí, cắm trại rất đông.

Các bãi đậu xe không còn chỗ trống. Tôi phải lượn đi quanh lại nhiều
vòng hầu mong có ai đó rời thì mình sẽ park xe vào chỗ đó. Mỗi lần vòng đi lượn lại chỗ đậu xe
ở Unit 3, tôi lại bực mình vì thấy biết bao nhiêu xe cứ lượn đi lượn lại mà không có chỗ đậu,
trong khi đó có một kẻ nào đó parking không giỏi, hay vô ý thức đậu xe chiếm hai chỗ. Lạ ở chỗ
kẻ không parking giỏi hay kẻ vô ý thức kia lại parking
chính giữa của hai lốt. Làm cho những xe đang lượn đi
lượn lại dù xe nhỏ cỡ nào cũng không chui vào được.
Càng lượn đi lượn lại lâu nỗi bực dọc trong tôi lại càng
tăng lên! Sau nhiều vòng lượn đi lượn lại tối thấy chủ
nhân của chiếc xe parking chiếm hai lốt kia de xe ra. Tôi
đoán chủ nhân của chiếc xe đó bị nhắc nhở chăng?
Nhưng không! Mỗi hành động của con người dường như
luôn có một chủ ý bên dưới thì phải? Chủ nhân chiếc xe
ấy de ra rất nhuần nhuyễn và thuần thục. (Không dở như tôi!!!). Anh ta không thể là người
parking dở hay vô ý thức được. Khi anh ta đang de xe ra vừa đủ không gian thì cùng một lúc xe
khác đã chui tọt vào. Đấy phải có sự phối hợp ăn ý giữa 2 chủ nhân đang parking xe. Tôi quan
sát sau khi hai xe này parking xong, họ đi đứng nói chuyện với nhau như hai người thân thiết.
Tôi hiểu ra rằng hành động parking chiếm hai chỗ kia phải có chủ đích giữ chỗ cho người đến
sau.
Lúc này trong đầu tôi bất chợt loé lên câu nói mà tôi đã đọc ở đâu đó: Đừng đòi hỏi quá mức vào
sự công bằng trong cuộc đời. Trên cõi đời này làm gì có sự công bằng tuyệt đối. Suy nghĩ như
vậy tôi tự mỉm cười và nói vời mình rằng: hình như những chuyện bất công đâu đó trong cuộc
đời hầu như bắt nguồn từ sự ích kỷ của con người thì phải?
Ích kỷ là cái gì đó bám chặt vào trong bản chất của con người nên cuộc đời mãi mãi còn đó
những bất công. Vì ích kỷ, vì luôn luôn tìm từ lợi cho mình trước, cho những người thuộc về gia
đình mình, tập thể, đơn vị mình trước nên bài toán mà anh em cộng sản vẽ ra sẽ chẳng bao giờ
thực hiện được trên thế gian này, mãi mãi là không tưởng (Utopia). Ước mơ của anh em cộng
sản (với những người cộng sản chân chính, có lý tưởng) quả là đẹp. Làm theo năng lực, hưởng
theo như cầu. Mọi của cải trở thành sở hữu chung. Nhưng ngặt nỗi lý tương trên đụng phải sự
ích kỷ vốn thâm căn cố đế nơi mỗi cá nhân con người. Bao lâu con người còn sống trên cõi đời
này, bấy lâu con người còn muốn chiếm hữu phần lợi ích cho mình trước. Tìm lợi ích cho mình
có thể xảy ra trong mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh. Ví dụ như việc đậu xe chiếm hai chỗ chẳng
hạn.
Bất công có thể xảy ra bất cứ lúc nào và bất cứ chỗ nào. Để giảm sự bất công này, vì sự ích kỷ cố
hữu của con người, nên một xã hội thượng tôn pháp luật là cần thiết. Pháp luật có thể đúng trên
bình diện lý thuyết tổng quát, nhưng bàn tay của luật pháp không thể (impossible) vươn tới hết
mọi bất công len lỏi trong đời sống con người, thế nên một nền luân ly lý tôn giáo là cần thiết. Ai

đó có thể vì ích kỷ mà tạo ra bất công thì họ con bị tiếng lương tâm và luân lý tôn giáo nhắc nhở
rằng "người phải trả đến đồng xu cuối cùng" (Mt 5:26), không chỉ ở đời này mà còn ở đời sau
nữa. Suy nghĩ đến đây, tôi cầu nguyện cho một xã hội có tính pháp chế mau được thực thi trên
đất nước VN thân yêu của tôi, cũng như những nơi đang được cai trị bằng luật của kẻ mạnh, luật
của kẻ cầm quyền, luật của đảng phái đang đè lên dân nghèo. Một thứ công bằng của kẻ mạnh!
Đất nước tôi một nên luật pháp đã không được thượng tôn thì chớ, đau đơn hơn nữa lại bị cái trị
bởi những người vô thần (ít ra là lý thuyết của chủ thuyết cộng sản. Mong là chỉ lý thuyết!). Họ
không tin vào sự trừng phạt của lương tâm, vào luân lý tôn giáo thế nên bất công lại càng chồng
chất. Một lời mời gọi réo lên trong tôi: tôi phải làm gì để dảm bớt bất công?

Suy nghĩ và hành động: Sự bất công là một vấn nạn cố hữu trong cuộc đời. Nó luôn tồn tại,
nhưng hôm nay nếu thấy những cảnh bất công, bạn nhìn nó với một thái độ thờ ơ, không giật
mình thì đến một ngày nào đó chính bạn sẽ là chủ nhân tạo ra những bất công và bị chôn vùi
trong những bất công đó. Tôi đã ý thức về những việc bất công (unjustice) mà tôi đang làm hoặc
đang cộng tác không? Đâu là hành động tôi cần làm dảm bớt sự bất công?

------------------------

 
SONG TINH THUC # 250 =KHOGN NGHE LOI NEN THIET MANG PDF Print E-mail

         Sống Tỉnh Thức # 25 :
                  -----------
THÔNG BÁO TIN VUI # 41 - Website ChiaseLoiChua.com
            KHÔNG NGHE LỜI NÊN ĐÃ THIỆT MẠNG


   Năm 1993 Sở Cảnh sát Los Angeles cho biết anh Bernard Vasquez, 29 tuổi đã cứu được 3 phụ nữ Việt nam trong chiếc xe của họ bị kẹt trên đường rầy, còn phụ nữ thứ tư thì không cứu được.
Chiếc xe bị lật nằm ngang, họ kêu cứu; nhưng khi thấy anh Vasquez chạy lại tìm cách mở cửa xe, thì các phụ nữ không để anh kéo ra, họ nghĩ anh là kẻ cướp. Anh phải đập kiếng xe, nắm tóc lôi họ ra khỏi xe 3 người, còn bà cụ nữa cự tuyệt không chịu ra khỏi xe, nên chiếc xe lửa đã chạy trờ tới hất nhào chiếc xe hơi, và kéo nó xa một đoạn 60 mét. Chiếc xe hơi bốc cháy, anh không có cách nào để cứu bà cụ được, bà tưởng người cấp cứu là kẻ cướp hay ngôn ngữ bất đồng và từ chối không nghe lời anh Vasquez, nên đã thiệt mạng.!


* Một phút hồi tâm: Tôi thấy Lời Chúa đang ứng nghiệm để cánh cáo con người, về những biển chuyển quan trọng của ngày tận thế sắp tới, sẽ chấm dứt vĩnh viễn thế giới đầy tội lỗi này.
Bạn muốn đốt cháy cùng với cùng với thế gian khi vinh quang của Chúa trở thành ngọn lửa hủy diệt hay không là tuy ý bạn. Thế nhưng có quá nhiều người mải mê không để ý nghe Lời Chúa dạy trong Kinh Thánh, qua các bài đọc ngày Chúa nhật, họ chỉ đi lễ nhà thờ cho qua lần để giữ luật Giáo hội.

Tôi thiếu quan tâm đến mình và người thân về những buổi học hỏi, chia sẻ Lời Chúa trong Thánh lễ Chúa nhật, và ngày thường cho Gia đình, nghĩ tiền bạc làm ăn là cần thiết, có thực mới vực được đạo chứ.! Đây là những lý lẽ để tôi chạy trốn nghe tiếng Chúa. Nhưng tôi lại thích tìm hiểu nghe và những chuyện giật gân, mê tín dị đoan, bói toán và những chuyện tương tự v..v..., khi có vấn đề tôi mới đi râm ran cầu xin...một cách vụ lợi.


Lời Chúa dạy: "Hãy rao giảng Lời Chúa, hãy lên tiếng, lúc tiện cũng như lúc không thuận tiện...Thật vậy, sẽ đến thời người ta không còn chịu nghe Giáo lý lành mạnh; nhưng theo những dục vọng của mình mà kiếm hết thầy này đến thầy nọ, bởi ngứa tai muốn nghe. Họ ngoảnh tai đi không nghe chân lý, nhưng hướng vế những chuyện hoang đường." (2 Timothe 4, 2- 4)

Đầy tớ Vô dụng: Nguyễn Định – Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 33