mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay114
mod_vvisit_counterHôm Qua6358
mod_vvisit_counterTuần Này114
mod_vvisit_counterTuần Trước60213
mod_vvisit_counterTháng Này151383
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10655639

We have: 116 guests online
Your IP: 54.161.45.156
 , 
Today: Apr 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH thuc # 298= DUNG TRANH NE TIENG CHUA PDF Print E-mail

ĐỪNG NÉ TRÁNH TIẾNG CHÚA

Kim Vu chuyển

Chúa nói với ta là để dạy dỗ ta. Tuy nhiên, ta dễ tìm ra nhiều chỗ núp để tránh né sự dạy dỗ ấy. Ta có thể tránh né bằng cách mải lo việc của người khác, bằng cách hài lòng với quá khứ hoặc thêu dệt tương lai, bằng cách làm những việc bên ngoài.

1. Con Chứ Không Phải Người Khác

Cách dễ nhất và cũng đáng buồn nhất để tránh né điều Chúa dạy là quay sang lo việc người khác. Một phụ nữ dễ "nói chuyện với Chúa" hằng giờ về những thiếu sót của chồng và không hề tự hỏi gì về bổn phận làm vợ, làm mẹ của mình. Người cha gia đình có thể than thở với Chúa rất nhiều về những đứa con lớn của ông, nhưng lại không muốn hỏi Chúa xem trong việc giáo dục con cái, ông đã sai trái thế nào! Một linh mục có thể rất bận tâm tới phần rỗi mọi người và quên mất rằng Chúa đang chờ đợi chính cha sửa đổi đời sống! Con cái dễ trách móc cha mẹ, bề trên phàn nàn về bề dưới, giáo dân than phiền cha sở... để khỏi đối diện với những điều Thiên Chúa đang đòi hỏi bản thân họ.

Ðôi khi ta còn nhanh nhẩu lo sửa giùm lầm lỗi của kẻ qua đường, của người hàng xóm. Ta không có giờ suy nghĩ những vấn đề của ta vì ta đang bận phê bình các thế hệ người xưa và các tầng lớp xã hội ngày nay.

Trước mắt Chúa, ta cần tự hỏi: "Chúa muốn dạy con điều gì?" chứ đừng hỏi: "Chúa muốn con dạy người kia điều gì?"

2. Lúc Này Chứ Không Phải Lúc Khác

Nếu không mắc cái tệ "việc mình thì lười, việc người thì siêng", ta lại có thể tránh né tiếng Chúa bằng cách mải miết nghĩ đến những "thành quả" nào đó trong quá khứ. Ta yên tâm vì mình không đến nỗi tệ... Ta hãnh diện vì đã biết đáp lại tiếng Chúa. Làm như là đã nắm vững ý Chúa, đã giải quyết xong đâu đó rồi, không còn vấn đề nữa.

Như thế là quên rằng Chúa đang dìu ta từng bước một, mỗi lúc Ngài đều muốn ta tiến thêm. Không ai khám phá tiếng Chúa một lần thay cho tất cả, và nếu không muốn lùi lại thì cũng không ai có thể cho rằng mình đã đáp lại tiếng Chúa xong rồi.

Lắm lúc ta lại có rất nhiều lý do tốt đẹp để thêu dệt vẽ vời tương lai, mải lo giải quyết những chuyện chưa đến, mất thời giờ vì những chuyện nằm trong giả thuyết. Không, nếu hiện tại ta không yêu thì lấy gì bảo đảm rằng tương lai ta sẽ yêu?

Mỗi giây phút Chúa đều có điều muốn dạy ta, ta cần tỉnh táo luôn luôn để nghe được điều Chúa dạy dỗ.

3. Chính Tâm Hồn Con Chứ Không Phải Chuyện Bên Ngoài

Sự lẩn tránh đôi khi thật tinh vi. Ta có thể cố gắng làm những việc thật lớn lao, nhưng chỉ là những việc bên ngoài, để dựa vào đó mà khỏi lo hoàn thiện chính mình. Hãy nhớ lời Chúa nói: "Ta muốn tấm lòng chứ không muốn của lễ."

Tĩnh tâm chính là dịp ta đến với Chúa, để Chúa hoán cải tâm hồn ta nên giống như Chúa, "có được những tâm tư như đã có nơi Ðức Kitô-Giêsu" (Phil 2:5), rung cảm, muốn và hành động như Ngài.

4. Học Từ Bỏ

Tập linh thao là tập xa bỏ những xu hướng lệch lạc để gắn bó với thánh ý Thiên Chúa. Công cuộc này bắt đầu từ những chọn lựa nhỏ nhặt và kết quả hay không phần lớn đều do thái độ của ta trước những cám dỗ "chẳng ra gì" này.
Ví dụ:
- không kìm hãm một câu hỏi, một cái nhìn, một điếu thuốc ...
- ươn lười trong cách ngồi nguyện ngắm
- rút ngắn giờ nguyện ngắm
- mải lo nghĩ về những điều sẽ làm hay có thể làm thay vì tập trung vào sự gặp gỡ Thiên Chúa.

Ai trung tín trong việc nhỏ sẽ trong tín trong việc lớn. Càng cương quyết trước những quyến luyến lặt vặt, ta càng có sức mạnh đáp lại những đòi hỏi lớn lao của Thiên Chúa. Ngược lại, chỉ một nhượng bộ nhỏ cũng có thể mở đầu cho một chuỗi đầu hàng làm cho ta yếu hẳn đi, lùi lại rất xa và rồi coi thường cả những nguy cơ trầm trọng gây thiệt hại cho linh hồn mình và người khác.

Cuộc linh thao có kết quả nhiều hay ít là tùy ta dám từ bỏ nhiều hay ít. Việc từ bỏ nói đây trước hết là từ bỏ ý riêng, cả những cái có vẻ rất chính đáng. Ngay từ những ngày chuẩn bị đi linh thao, hãy tập vui vẻ đón nhận mọi chuyện trái ý. Nếu những ngày trước tĩnh tâm, ta đã cố gắng để tự thắng, vui vẻ từ bỏ ý riêng, thì trong thời gian tĩnh tâm sẽ dễ tỉnh táo trước những gợi ý có vẻ rất nhỏ mọn của Chúa.

Ðừng quên rằng những cái nhỏ ấy đang chuẩn bị cho những cái lớn. Nước trời bao giờ cũng bắt đầu như một hạt cải, nhỏ hơn mọi thứ hạt... Có quảng đại với Chúa trong những việc dễ mới có thể nói không với mình trong những chuyện khó, khi phải buông bỏ những điều ta vẫn chủ quan cho là tốt nhất để chọn những điều có vẻ rất bấp bênh, ít hữu hiệu nhưng lại là điều Thiên Chúa đề nghị. Lắm lúc Thiên Chúa chỉ đòi hỏi ta để yên cho Ngài làm. Ðáng mừng biết bao nếu lúc ấy ta biết nhỏ lại để Ngài được lớn lên.

Nguồn http://www.donghanh.org/

__._,_.___

 
SONG TINH THUC # 297 = TINH NGO PDF Print E-mail

TỈNH NGỘ

Kristy Phan chuyển

Khi suy tư về sự chóng qua cuộc đời, nhà thơ Bùi Giáng đã thốt lên: "Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật. Thế cho nên tất bật đến bây giờ?" Khi nói lên điều cảm nhận trên đây, nhà thơ như một người mộng du tỉnh ngộ, nhận ra cuộc sống này thật ngắn ngủi và vô nghĩa, mà trước đó, ông lại tin rằng nó hoàn hảo và tồn tại vĩnh viễn.

Trong cơn lốc của cuộc sống hiện đại và trào lưu hưởng thụ hôm nay, nhiều người trong chúng ta vẫn nghĩ rằng "trần gian là cõi thật", nên tìm mọi cách để làm giàu hoặc thăng tiến trong con đường danh vọng. Để đạt được tham vọng, họ dùng mọi thủ đoạn, kể cả loại trừ người khác. Khi không đạt được điều họ muốn, họ cay cú, tiêu cực, hằn học không yên. Nhưng nếu đạt được điều mơ ước, thì họ cũng chẳng thoả mãn, và tiếp tục tìm cách leo cao hơn trong bậc thang danh vọng bổng lộc. Tiền bạc bao nhiêu cũng chẳng đủ. Danh vọng cao mấy cũng chẳng vừa. Tham vọng đã làm cho họ tối mắt. Của cải làm họ quên hết bạn bè. Đến một lúc nào đó, giật mình nhìn lại bản thân, họ thấy rằng, những thứ mà họ say sưa tìm kiếm cuối cùng chỉ như đám mây buổi sáng, như đoá hoa phù dung. Thì ra bấy lâu nay, cữ ngỡ một khi mình đạt được những điều theo đuổi, thì sẽ hạnh phúc sung sướng. Giờ mới ngộ ra một điều, hạnh phúc đích thực lại không dựa trên những điều chóng qua ấy. Của cải không phải lúc nào cũng đem lại niềm vui. Danh vọng chẳng phải bao giờ cũng giúp ta hạnh phúc. Những tất bật đôn đáo ngược xuôi bấy lâu nay chỉ là cuộc đuổi hình bắt bóng vô nghĩa. Nhiều khi giàu có về của cải, mà ta lại nghèo nàn về tình người. Có khi đạt được đỉnh cao của danh vọng, nhưng nghiệt ngã trong trận chiến loại trừ nhau.

Trong Kinh Thánh Cựu ước, tác giả sách Giảng viên đã thốt lên: Mọi sự là phù vân (tức là mây bay), nay còn mai mất (x. Gv 1,2-8). Đây cũng là những suy tư đúc kết kinh nghiệm sau một đời lận đận gian nan chạy theo những danh vọng của cải trần thế. Tác giả kêu gọi, nếu nhận ra cuộc đời này là phù vân, thì hãy cậy dựa trên những gì là vĩnh cửu, để rồi cuối đời, chúng ta không ân hận, vì đã để thời gian trôi đi một cách uổng phí.

Trong Tin Mừng Thánh Luca, Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh một người phú hộ để dạy chúng ta biết chọn lựa những giá trị sống lâu bền (x. Lc 12,16-21). Người phú hộ chuyên cần làm lụng, tích trữ được nhiều hoa lợi. Anh phá kho nhỏ, xây kho lớn. Anh là người có tầm nhìn xa, sau một thời gian vất vả làm lụng, tự cho phép mình được nghỉ ngơi và hưởng thụ. Nhưng, chính lúc anh nghĩ mình được nghỉ ngơi và hưởng thụ, thì đó cũng là ngày tận số của anh. Những gì anh vất vả làm lụng và tích trữ, giờ đây trở thành vô nghĩa trước một cái xác không hồn. Chúa Giêsu đã đưa ra kết luận: "Kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó". Đây cũng là thông điệp mà Chúa Giêsu muốn gửi đến mọi người. Ai cũng hiểu "làm giàu trước mặt Thiên Chúa" là tu thân tích đức, tạo một mối tương quan tốt lành với Chúa và với anh chị em, tức là mến Chúa và yêu người. Người phú hộ không có thời gian để làm lại cuộc đời. Anh ta giỏi về làm ăn, nhưng bị quở trách là đồ ngốc. Anh khôn trong suy tính cho cuộc đời hiện tại, nhưng lại dại trong cái nhìn về tương lai. Anh như người mộng du, đi mà không biết đi về đâu, tích trữ mà không biết để làm gì, để rồi anh phải đón nhận một kết cục cay đắng.

Tin Mừng cũng nói đến một tỉnh ngộ khác, đó là nhân vật người con thứ trong dụ ngôn "Người cha nhân hậu" (x. Lc 15). Khi rơi vào cảnh khốn cùng, anh đã dốc quyết trỗi dạy, trở về với cha mình. Anh chỉ tỉnh ngộ sau khi nếm trải bất hạnh và khổ đau, nhưng muộn còn hơn không. Người cha vẫn đợi chờ anh với tình thương vô bờ bến, và dang rộng vòng tay đón anh trở về. Anh chỉ muốn được như người ăn kẻ ở trong nhà, nhưng người cha vẫn dành cho anh vinh dự của người con, với tình thân thương trìu mến. Người cha trong dụ ngôn là hình ảnh Thiên Chúa. "Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi tha thứ cho chúng ta là những người luôn cảm thấy mệt mỏi xin tha thứ. Những ai có can đảm để tiếp cận Chúa, sẽ tìm thấy niềm vui lễ hội nơi Thiên Chúa, vì Ngài luôn luôn chờ đợi và tha thứ" (Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô tại nhà nguyện Thánh Marta, ngày 28-3-2016).
Tỉnh ngộ đã giúp người con thứ tìm lại mái ấm gia đình và tình thương trời bể của người cha. Cánh cửa tương lai đã mở ra cho anh với biết bao hứa hẹn tốt lành.

Sinh ra làm người, mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời. Vì thế, mỗi người được đề nghị chọn cho mình một hướng đi. Đó là chọn lựa một lần cho tất cả. Chọn lựa này sẽ tác động ảnh hưởng trong suốt hành trình trần thế của chúng ta. Có người chọn cho mình lý tưởng ưu tiên là nghề nghiệp chức vụ; người khác lại chọn dấn thân phục vụ tha nhân. Chọn lựa nào cũng đáng tôn trọng, nhưng không được quên, mọi định hướng phải được xây nền trên lương tâm đạo đức và tình người. Sự thành đạt nhờ mưu mô mánh lới sẽ chẳng tồn tại lâu dài. Không có chọn lựa rõ ràng và dứt khoát, ta như bước đi trong vòng luẩn quẩn, đến khi tỉnh ngộ thì đã thấy mình đầu bạc, gối mỏi, muốn làm lại cuộc đời nhưng bất lực vì đã quá muộn màng.


SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Người tín hữu sống giữa cuộc đời chao đảo, giằng co bởi biết bao nhiêu toan tính, dễ bị chìm đắm trong những đam mê. Lời Chúa nhắc bảo chúng ta hãy tỉnh ngộ để nhận ra đâu là thánh ý Chúa để biết sống đẹp lòng Ngài. Năm Thánh Lòng Thương Xót là cơ hội để chúng ta tỉnh ngộ. Nhờ ơn Chúa,  thay đổi cuộc đời, trở nên con người mới. Cảm nhận tình Chúa yêu thương và cộng tác với Ngài làm cho lòng nhân ái lan rộng nơi trần thế. Nhận ra nơi những người anh chị em xung quanh hình ảnh của Chúa để cùng nhau cổ võ tình huynh đệ, đỡ nâng những ai bất hạnh khốn khó trong cuộc đời, đó chính là sự tỉnh ngộ Chúa mong chờ nơi mỗi TÍN HỮU.

Gm Giuse Vũ Văn Thiên

---------------------------------------

 
SONG TINH THUC # 295 = CON TUONG RANG CON TIN PDF Print E-mail

> CON TƯỞNG
>
>
>
> Bài hát "Con tưởng rằng con vững tin..." của linh mục nhạc sĩ Nguyễn Duy quả là suy niệm thật thích hợp cho chủ đề Lời Chúa của tuần 19 thường niên năm A. Câu chuyện "Chúa đi trên mặt biển" và sự kiện "chìm nghỉm" của Phêrô đã nói lên thực tại thân phận con người khi phải đối diện với những sức ép của mãnh lực thiên nhiên, thế lực trần gian và cả chính sự yếu đuối tự thân của mỗi người. "Con tưởng rằng con vững tin, khi đời sống toàn những hoa hồng." Nhiều khi, chúng ta tưởng rằng mình đã đủ lớn, lớn cả thể xác, lớn cả chức vị nhưng thực ra chúng ta cũng chỉ là một tạo vật thật tầm thường, bé nhỏ và yếu đuối giữa biển đời mênh mông, đầy bão tố.
>
>
>
> Sức ép của những cơn gió ngược đến từ thiên nhiên. Những đợt sóng dữ, dồn dập vỗ tứ bề, con thuyền thì chòng chành sắp chìm, bầu trời phủ một màu đen tối, chẳng thấy đâu là bến bờ. Tất cả làm nên sức mạnh của thiên nhiên khiến cho con người phải hoảng sợ và mất hết phương hướng, mặc cho những kinh nghiệm từng trải của đời ngư phủ. Sức ép về tâm lý đã làm cho các môn đệ cảm thấy chới với, mệt mỏi và buông xuôi, hoảng hốt bảo nhau "Ma đấy!" Mất hết niềm tin!
>
> Sức ép của những cơn gió ngược đến từ con người. Những cơn bão tố đến từ quyền lực, trù dập, phe cánh xem ra thời nào cũng tràn ngập xã hội và cả ngay trong lòng giáo hội, làm mất "lửa tông đồ" và gây tác hại mất cả niềm tin. Biết đâu là chân lý, còn đâu là tình anh em huynh đệ hay chỉ là chập chùng thử thách và đêm tối. Chẳng còn ai có nhuệ khí mà chống chèo, chẳng còn ai nhiệt tâm phục vụ, trước những cơn bão quyền lực, hay cái tôi nội bộ làm thui chột tính chiến đấu. Hoảng hốt và sợ hãi là tâm trạng chung của các tông đồ ngày xưa và cả ngày nay trước sức ép ngược gió đến từ con người! Mất hết niềm tin!
>
>
>
> Sức ép của những cơn gió ngược đến từ chính bản thân: Bệnh tật, yếu đuối và cả những cơn "cám dỗ ngọt ngào" của xác thịt, quyền lực, tình cảm đang làm cho mọi người ngày càng mất hết phương hướng giữa chợ đời đầy dẫy những cạm bẫy. Giá trị của con người đang bị đảo lộn bởi những thách thức của nếp sống văn minh hưởng thụ, bởi trào lưu chạy theo thành tích bề ngoài, "yêu cuồng sống vội, đầy thác loạn." Con người cứ luôn phải đối diện với những "cơn sóng ngược" khi sống niềm tin của mình. Mất hết niềm tin!
>
>
>
> Không có Chúa trên thuyền cùng đồng hành, các môn đệ một mình đương đầu với những cơn sóng dữ. Cảm giác bị bỏ rơi và cô độc, lẻ loi sẽ mãi là những cơ hội làm cho các tông đồ cảm thấy hoảng hốt, sợ hãi và đánh mất hết phương hướng. Con người đang dần dần tự đánh mất hết niềm tin vào những giá trị tôn giáo và chỉ cần những thử thách nho nhỏ, những khó khăn hay những đòi hỏi hy sinh, con người sẽ bị chao đảo, và chìm nghỉm trong vực thẳm của đam mê dục vọng.
>
>
>
> "Sao con lại hoài nghi." Chúa đang tra hỏi từng người chúng ta về sự tín thác, tin cậy vào Ngài. Trong mọi nơi mọi lúc, Thiên Chúa, Ngài vẫn luôn ở bên cạnh, đồng hành với kiếp người, bởi Ngài hiểu rất rõ thân phận con người thật mong manh và yếu hèn của chúng ta. Chúa đã từng trấn an Phêrô "cứ yên tâm, Thầy đây, đừng sợ" nhưng rồi "ông vẫn sợ."
>
>
>
> "Sao con lại hoài nghi." Đó chính là thực tại của con người chúng ta hôm nay khi mà trước mắt bầy ra biết bao cơn "cám dỗ ngọt ngào" khiến chúng ta không còn vững tin vào Chúa. Tiền bạc, dục vọng, quyền lực đang ngày càng làm lu mờ con mắt đức tin của chúng ta.
>
>
>
>TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN : "Lạy Chúa, xin cứu chúng con kẻo chết mất." Mang thân phận con người với sự giới hạn vì "gió ngược", niềm tin của chúng con dễ tròng trành giữa biển đời với biết bao thử thách. Xin Chúa hãy là "núi đá" là "điểm tựa" để chúng con cậy trông và tín thác. "Thưa Thầy, xin cứu con với" ....."Vì lạy Chúa, Chúa biết con yếu đuối và đổi thay.
>
> Lm. Gioan B. Phan Kế Sự
>
> __._,_.___

 
SONG TINH THUC # 297 =CCHUA GIESU LA DIEM TUA PDF Print E-mail

Chúa Giêsu Là Điểm Tựa

Đời người giống như chiếc thuyền đương đầu với sóng gió, có lúc yên lặng, có lúc chao chảo, có lúc bấp bênh, và có lúc bị đắm chìm. Sóng gió cuộc đời làm cho ta lạc mất niềm tin, không biết đâu là bến bờ, đâu là đích điểm, và muốn buông xuôi tất cả, ta cứ để cho dòng đời cuốn trôi. Vậy ai là điểm tựa cho ta bước theo? Chính là Chúa Giêsu, Ngài là nơi ta nương tựa.
Khởi đi từ đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển. Theo cách thời gian của người Do thái. Vào canh tư có nghĩa là khoảng ba giờ sáng. Khi các môn đệ vất vả chèo lái con thuyền giữa biển khơi, thì bỗng phát hiện có bóng người đi trên sóng nước, các môn đệ tưởng là ma. Họ hốt hoảng la lên. Nhưng đó là Chúa Giêsu. Ngài nói họ: "Chính Thầy đây! Đừng sợ!". Biết là Chúa, Phêrô thưa với Thầy: "Thưa Thầy, nếu quả là Thầy thì xin truyền cho con đi trên mặt nước đến cùng Thầy." Phêrô bước ra khỏi thuyền, ông bước đi trên sóng nước, nhưng đến khi gặp cơn sóng ập đến, Phê-rô sợ bị chìm xuống, và hoảng hốt kêu lên: "Lạy Thầy, xin mau cứu con!" Lập tức, Chúa Giêsu đưa tay nắm lấy ông, và nói: Hỡi kẻ kém lòng tin! Sao lại hoài nghi?"
Sống trên đời này, chúng ta cũng như Phêrô đi trên mặt biển, luôn gặp sóng gió, chao đảo, chơi vơi và đắm chìm trong đại dương mênh mông. Lúc ấy, bàn Chúa sẽ nắm lấy chúng ta ra khỏi sợ hãi, lo âu, và Ngài kéo chúng ta lên khỏi vực thẳm, khi chúng ta đặt niềm tin vào Ngài. Ngài nói với chúng ta đừng sợ. Như Chúa Giêsu với tông đồ, và Ngài đã nắm lấy bàn tay Phêrô và kéo ông không bị đắm chìm, và đưa ông vào thuyền bình an.Vì bàn tay Chúa Giêsu có quyền năng và sức mạnh để cứu chữa chúng ta ra khỏi cảnh hão hùng đêm tối.
Để kết thúc bài suy niệm hôm nay, chúng ta cùng nghe Lời Cuối Cùng Của Steve Jobs nhà sáng tạo ra chiếc Iphone Apple, nó có sức ảnh hưởng cả thế giới. Ông mất ngày 5.10.2011 (California). Và đây là lời cuối cùng của ông: "Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy nhiên, phía sau công việc, tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này, trên giường bệnh, tôi hồi tưởng về cuộc đời, về những lời khen ngợi, tự hào về tài sản, nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần và cái chết.

* SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG : Lời nói của ông Jobs đáng cho chúng ta suy ngẫm về cuộc sống hiện nay.  BẠN đừng quá mãi mê chạy theo và kiếm tìm những thứ có thể hư mất, mà bỏ đi cái giá trị đích thực, đó chính là Thiên Chúa, vì sự sống của BẠN lệ thuộc vào Ngài. Ngài nói: "Lòng tin sẽ cứu chữa con." Nếu ngày hôm nay BẠN VÀ TÔI biết chọn hướng đi cho mình, sẽ không còn quá lệ thuộc vào của cải thế gian này. Cuối cùng, Chúa sẽ quyết định số phận của mỗi người.
* TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu,
NHỚ THÁNH THẦN DẪN DẮT con biết nắm lấy bàn tay Chúa, khi gặp thử thách gian nan, khi con lìa xa Chúa chạy theo bạc tiền, danh vọng, thú vui, thì xin Ngài cho con thêm đức tin, sức mạnh vững vàng để bước đi theo Chúa. Nhất là cho con trở thành bàn tay nối kết với anh chị em con, với gia đình và cộng đoàn giáo xứ của con. Amen.
Lm. John Nguyễn.

----------------------------

 
SONG TINH THUC # 296 = HAN QUOC CAU NGUYEN PDF Print E-mail

Hàn Quốc cầu nguyện cho hòa bình giữa lúc căng thẳng dâng cao
Đức Hồng y Andrew Yeom Soo-jung kêu gọi người Công giáo Hàn Quốc xin Đức Mẹ cầu bầu
Tags: bán đảo Triều Tiên, căng thẳng

August 11, 2017 - Phóng viên ucanews.com từ Seoul, Hàn Quốc
Đức Hồng y Nicholas Cheong Jin-suk của Seoul dâng Thánh lễ mừng đại lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời và kỷ niệm Ngày Giải phóng tại nhà thờ chính tòa Myeongdong.

Trong lúc tình hình căng thẳng tăng cao vì chương trình hỏa tiễn và hạt nhân của Bắc Triều Tiên, các giám mục Hàn Quốc kêu gọi người Công giáo ở Hàn Quốc xin Đức Mẹ cầu bầu cho hòa bình trên bán đảo này.

Các giám mục trong đó có Đức Hồng y Andrew Yeom Soo-jung của Seoul đưa lời kêu gọi này vào thông điệp mừng kính trọng thể Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời vào ngày 15-8.

Trong thông điệp, Đức Hồng y Yeom kêu gọi người Công giáo lần hạt Mân Côi nhân kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima.

"Đức Maria Đồng Trinh thúc giục chúng ta lần hạt Mân Côi cầu cho tội nhân hoán cải và cho hòa bình trên thế giới. Tràng hạt Mân Côi là vũ khí tinh thần giúp chúng ta đánh bại sự dữ cách hữu hiệu và sẽ giúp chúng ta vượt qua những thách thức trong đức tin và biến đổi chúng ta thành những người có ích cho hòa bình thế giới", Đức Hồng y Yeom nói.

Hàn Quốc được giải phóng khỏi ách cai trị của thực dân Nhật Bản ngày 15-8-1945, trùng với ngày người Công giáo mừng đại lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Giáo hội Công giáo ở Hàn Quốc cũng được dâng hiến cho Đức Mẹ và xem việc đất nước được giải phóng là nhờ "Đức Mẹ ban ơn".

Đức Hồng y Yeom hết sức lo lắng về tình hình căng thẳng tăng cao trên bán đảo Triều Tiên do các chương trình hỏa tiễn và vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên gây ra.

"Vì sự an toàn và tương lai của tất cả người dân Triều Tiên, Bắc Triều Tiên nên ngồi vào bàn thảo luận và từ bỏ vũ khí hạt nhân", ngài nói.

Bắc Triều Tiên tuyên bố hôm 9-8 họ đang "thận trọng xem xét" các kế hoạch tấn công hỏa tiễn nhắm vào lãnh thổ Guam của Mỹ, chỉ vài giờ sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo Bình Nhưỡng rằng bất kỳ mối đe dọa nào đối với nước Mỹ đều sẽ phải đối mặt với "sự thịnh nộ và hỏa lực", Reuters đưa tin.

Trong thông điệp mừng đại lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, Đức cha Lazarus You Heung-sik của Daejeon nói: "Giáo hội nên xúc tiến văn hóa hòa bình và sự sống chống lại văn hóa hủy diệt đang gia tăng trên bán đảo Triều Tiên. Chúng ta nên bảo vệ hòa bình bằng cách cầu nguyện cho hòa bình và lòng khoan dung".

Đức cha Peter Lee Ki-heon của Uijeongbu kêu gọi có một hiệp định hòa bình giữa hai miền Triều Tiên vốn vẫn đang trong tình trạng chiến tranh.

Đức cha còn kêu gọi các lãnh đạo thế giới chung tay giải quyết tình trạng căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên.

Đức cha John Chrysostom Kwon Hyeok-ju của Andong kêu gọi người Công giáo ở Hàn Quốc hãy làm việc cho hòa bình.

"Chúng ta hãy thực thi hòa bình trên mảnh đất này bằng các hành động hòa bình trong cuộc sống hằng ngày của mình", ngài kêu gọi.

UCAN VN

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 40