mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay805
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này21526
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này85641
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8980721

We have: 125 guests online
Your IP: 54.225.16.58
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC #235 =NGUOI CO TOI SONG BAT AN PDF Print E-mail

ĐƯỜNG RỖI LINH HỒN: Bài thứ ba mươi sáu- Người Có Tội Thì Sống Bất An

I. Chúa phán: "Không có bình an cho kẻ ác nhân" (Is 48,22).

Muốn cám dỗ con người, ma quỷ thường làm cho chúng tưởng rằng: Khi chúng sống theo những đam mê xác thịt, hờn giận, báo thù và làm những việc lỗi phép công bằng, thì chúng sẽ được hạnh phúc và bình an. Nhưng điều ấy đã không bao giờ xảy ra. Bởi vì sau khi phạm tội, chẳng những người có tội không được bình an, hạnh phúc mà lại càng bối rối hơn trước.

Chỉ có các loài vật Chúa dựng nên, chỉ là để cho chúng sống ở đời này, thì gặp thấy hạnh phúc trong các sự vui sướng ở đời này mà thôi. Còn loài người, Chúa dựng nên là để cho hưởng Nhan Chúa, thì các sự vui sướng ở thế gian này không bao giờ làm cho họ thỏa mãn được. Chỉ có một mình Chúa mới có thể làm cho họ được thỏa mãn mà thôi.

Quả thế, lạy Chúa, những sự khoái lạc con hưởng mà vấp phạm tới Chúa, nào có làm cho con được thỏa mãn gì đâu. Trái lại, đó chỉ là những nỗi cay đắng, âu sầu. Tuy nhiên, không phải là những nỗi cay đắng mà con phải chịu khiến con đau đớn, nhưng là vì con đã xúc phạm tới chúa là Đấng đã yêu thương con.

II. "Còn ác nhân, chúng sẽ như biển động, không thể lặng yên và sống nước văng lên váng bùn" (Is 57,20).

Linh hồn mất nghĩa cùng Chúa cũng giống như mặt biển lúc gặp giông bão, hết làn sóng này lại có làn sóng khác tiếp ngay. Mỗi làn sóng ấy là những nỗi âu sầu, khốn khổ mà kẻ mất nghĩa cùng Chúa phải chịu.

Nên nhớ rằng: Không phải mọi việc đều xảy ra đúng theo ý muốn của ta. Người có lòng kính mến Chúa là người chấp nhận sự trái ý đó. Chính khi tuân theo thánh ý Chúa như vậy, họ sẽ được bình an.

Trái lại, kẻ có tội, làm nghịch cùng Chúa, không theo thánh ý Người, thì sự bình an chẳng bao giờ đến được với họ. Họ luôn nơm nớp lo sợ, đi đâu cũng sợ Chúa báo thù: "Quân gian ác chạy trốn khi chẳn ai theo đuổi. Người công chính vững tâm như sư tử con" (Cn 28,1). Kẻ đuổi bắt không phải là ai khác, mà là chính tội lỗi người đó đã phạm. Chính tội lỗi đã làm cho lương tâm họ luôn bị cắn rứt, tinh thần luôn bị bất an. Có gì khổ sở cho bằng, một người luôn ở trong trạng thái sợ hãi.

Lạy Chúa, con ăn năn vì đã bỏ Chúa nhiều lần, xin tha thứ cho con và đừng để con lại mất nghĩa cùng Chúa nữa.

III. "Hãy vui khoái nơi Giavê và Người sẽ cho như lòng ngươi sở nguyện" (Tv 36,4).

Ôi con người, tại sao ngươi lại cứ phải chạy đây đó để tìm hạnh phúc cho mình? Hãy tìm Chúa, Người sẽ làm cho ngươi được thỏa mãn mọi sự. Thánh Augustinô nói rằng: "Phải, hãy tìm một của báu gồm hết mọi của báu khác". Thánh Phanxicô khó khăn là một gương mẫu cho ta. Ngài đã bỏ hết mọi sự, để được kết hợp với Chúa cách đặt biệt, nên ngài đã được Thiên Chúa thưởng công, là được nếm cảm hạnh phúc Nước Trời ngay khi còn tại thế. Miệng ngài không ngớt tung hô lời này: "Chúa là Chúa con và là mọi sự của con".

Vậy phúc cho ai bỏ mọi sự vì Chúa, ở nơi Chúa người ấy sẽ được mọi sự.

Lạy Chúa Giêsu, con thật đáng Chúa bỏ, nhưng Chúa đã không bỏ mà lại còn ban cho con ơn tha thứ, và ơn được yêu mến Chúa. Vậy giờ đây con xin trở về với Chúa, ăn năn vì những lỗi lầm con đã xúc phạm tới Chúa. Chúa đã yêu thương con ngay cả khi con phạm tội, cả lúc con bỏ Chúa. Thì xin cho con được yêu mến Chúa trên hết mọi sự, hơn cả chính mình con. Xin ban cho con được giữ nghĩa cùng Chúa, cho con biết tuân theo thánh ý Chúa trong mọi sự.

Lạy Mẹ Maria là Mẹ nhân lành, xin thương con là kẻ tội lỗi.

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

---------------------------

 
SONG TINH THUC # 234 = NGUOI LA BUI TRO PDF Print E-mail

Mar 17 at 5:06 PM

NGƯỜI LÀ BỤI TRO
Người ơi hãy nhớ, mình là bụi tro
Một mai người sẽ trở về bụi tro" (Thánh ca)

Kristie chuyển
Bài thánh ca đã trở thành quen thuộc mỗi khi Mùa Chay về. Lời ca đơn sơ mà da diết, bi ai mà thiết thực, nhắc chúng ta nhớ về thân phận con người.
Trong nghi thức khai mạc Mùa Chay, các tín hữu công giáo, từ giáo hoàng, giám mục, linh mục đến giáo dân, mọi người đều khiêm hạ nhận lấy một chút tro trên đầu. Người giàu cũng như người nghèo, người già cũng như người trẻ, hết thảy đều nhận mình là thân phận bụi đất, hư vô. Nghi thức này thật cảm động, vừa diễn tả lòng sám hối, vừa nói lên nguồn gốc tro bụi của mình. Bụi tro xem ra đơn giản là thế mà lại gợi ý suy tư với bao điều sâu sắc.
1- Bụi tro nhắc nhở chúng ta sự mỏng giòn của kiếp người
Tro là phần còn lại của một số chất liệu sau khi đã bị lửa thiêu rụi. Tiền thân của tro có thể là những đồ vật một thời quý giá, sang trọng, có thể là những bông hoa một thời kiêu sa, rực rỡ. Thế rồi, với tác động của ngọn lửa, những gì là rực rỡ không còn, những gì là kiêu sa đã mất, còn lại chỉ là nắm tro tàn vô dụng. Phụng vụ khuyên đốt những cành lá sử dụng trong Chúa nhật lễ Lá năm trước để lấy tro dùng trong nghi thức làm phép và xức tro. Những cành lá nhắc lại lời tung hô của người dân thành Giêrusalem khi Đức Giêsu tiến vào thành thánh. Như những cành lá xanh tươi mau khô héo do tác động của thời gian, những lời ca tụng con người dành cho nhau sớm bị lãng quên vì chỉ nhất thời. Nếu có rất nhiều người tung hô Đức Giêsu khi Người vào thành thánh ngày Chúa nhật lễ Lá, thì cũng có khá đông những cánh tay giơ lên chiều thứ Sáu để đòi lên án tử cho Người. Khoảng cách cho một cành lá từ lúc xanh tươi đến lúc héo tàn mỏng manh là thế.
Khi tham dự nghi thức hỏa táng một người thân, chúng ta cảm nghiệm cách sâu xa sự mỏng giòn của thân phận con người. Chỉ sau vài giờ đồng hồ, ngọn lửa đã biến thân xác con người trở thành tro bụi. Vẻ đẹp đẽ xinh tươi sẽ không còn; giàu sang phú quý sẽ biến mất. Những hộp hài cốt đặt để gần nhau trong ngôi "nhà tưởng niệm" cho thấy, sau khi chết, con người chẳng còn chi khác biệt. Giàu sang, nghèo hèn có cùng một địa chỉ; yêu thương thù ghét cùng một chốn đi về.
Như một đoá hoa vô thường, cuộc đời mỏng manh, nay còn mai mất. Mỗi ngày qua đi, thân xác con người thay đổi, rồi đến mùa thu cuộc đời, họ trở nên tàn tạ.
Vượt lên thân phận mỏng giòn chóng qua của kiếp con người, đức tin công giáo hướng chúng ta về những giá trị vĩnh cửu. Quả vậy, nếu thân xác con người như đoá phù dung sớm nở tối tàn, thì linh hồn con người lại trường tồn bất tử. Nếu cuộc sống thế gian dừng lại khi con người nhắm mắt xuôi tay, thì cuộc sống vĩnh cửu lại khởi đầu lúc con người giã biệt trần thế. Phủ nhận linh hồn bất tử, con người sẽ bất hạnh, vì sau khi chết, họ trở về với hư vô. Không tin Thiên Chúa hiện hữu, người ta sẽ sống trong vô vọng, vì không tìm đâu được lý tưởng cuộc đời.
2- Bụi tro nhắc nhở chúng ta nhận ra Thiên Chúa là Đấng Vĩnh cửu
Tác giả sách Sáng thế nói với chúng ta, thân xác con người được tạo thành từ bùn đất, rồi con người sẽ trở về với đất, vì từ đất mà ra. "Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi và con người trở nên một sinh vật" (St 2, 7). "Con người" chỉ khác với đất là có hơi thở. Chính Thiên Chúa đã "thổi hồn" cho đất để đất trở nên người. Đất với người từ đó mà có duyên nợ, luôn gắn liền với nhau. Con người sống nhờ đất khi thọ hưởng biết bao hoa màu từ đó, rồi cũng chết vì đất khi đổ mồ hôi trán để tồn tại và mưu sinh. Đất là chỗ đứng chắc chắn cho bước chân người khi họ còn sống; Đất mở rộng vòng tay đưa con người trở về an nghỉ khi họ từ giã cuộc đời. Hành trình con người khởi đi từ đất, qua một chuỗi những tháng ngày vui tươi đau khổ, hân hoan, thất vọng, rồi con người lại trở về với... đất. Cách trình bày của tác giả sách Sáng thế cho ta thấy tình thương bao la của Thiên Chúa. Con người là một tác phẩm do chính Chúa tạo nên. Ngài như một người thợ thủ công lành nghề, khéo léo nhào nắn đất để tạo nên hình dạng con người. Với tình yêu thương, Ngài chăm sóc và ban cho con người hơi thở. Hơi thở ấy chính là hơi thở của Ngài. Thật kỳ diệu khi được biết sự sống của chúng ta chính là hơi thở của Thiên Chúa. Nhờ hơi thở của Chúa mà con người trở nên cao cả, tuy được nắn từ bùn đất. Sau cuộc đời lo toan giữa nhân tình thế thái, con người trước khi về với đất "trút linh hồn", trả lại "hơi thở" cho Chúa, trong tâm tình biết ơn trìu mến, như người con phó thác trọn vẹn nơi Cha mình.
3- Bụi tro nhắc chúng ta sống tốt cuộc đời tạm này
Khi ý thức được sự mỏng giòn chóng qua của thân phận con người, chúng ta chọn lựa và gắn bó với những giá trị trường tồn vĩnh cửu. Của cải vật chất chỉ là phương tiện Chúa ban để chúng ta sống xứng với phẩm giá con người và để giúp đỡ anh chị em. Chúng ta không thể mang theo chúng khi giã biệt cõi đời. Cánh tay buông thõng của người vừa trút hơi thở cuối cùng cho thấy, con người đến thế gian với hai bàn tay trắng, nay trở về với cát bụi cũng chỉ là tay không. Thật bất hạnh cho những ai coi tiền bạc của cải như những chiếc "phao cứu hộ" vào lúc cuối đời.
Vì những lợi lộc trần gian mà không thiếu người dùng mọi mưu mô mánh lới. Vì vinh quang nhất thời mà có người đã coi nhẹ lương tâm. Bụi tro nhắc chúng ta những vinh quang trần thế cũng chỉ như đoá hoa rực rỡ hôm nay, ngày mai sẽ trở thành tro bụi. Chỉ có tình Chúa tình người mới lâu bền tồn tại, mãi đến thiên thu.
Nếu bàn bay buông thõng của người vừa nằm xuống chẳng mang theo được gì khi tạm biệt cõi đời, thì những công phúc họ đã thực hiện ở đời này lại theo họ mãi mãi (x. Kh 14, 13). Vì vậy, trong cuộc đời quá ngắn ngủi này, chúng ta được kêu gọi tận dụng thời gian để sống tình nhân ái với nhau. Hãy thôi những bon chen lừa lọc vì cuộc đời chẳng là mấy. Hãy dừng những toan tính nhỏ nhen vì chẳng ai sống mãi trên đời. Thấy rõ cuộc sống chóng qua giúp ta thiện chí sống bao dung quảng đại. "Hổ chết để da, người ta chết để tiếng". "Tiếng" đây là lòng nhân hậu, là đạo đức của con người. Một người sống tốt lành, khi thân xác của họ đã an nghỉ trong lòng đất, cái đức của họ vẫn còn. Họ vẫn được lưu danh với thời gian.
"Người ơi hãy nhớ, mình là bụi tro
Một mai người sẽ trở về bụi tro"
Lời ca đơn sơ mà da diết, bi ai mà thiết thực, nhắc chúng ta nhớ về thân phận con người, hướng chúng ta về với Đấng Vĩnh Cửu qua những thực hành cụ thể của cuộc sống hôm nay.
GM Giuse Vũ Văn Thiên

------------------------------

 

 
SONG TINH THUC # 233 = DUONG ROI LINH HON PDF Print E-mail

Mar 16 at 10:44 PM
ĐƯỜNG RỖI LINH HỒN: Bài thứ ba mươi lăm- Linh Hồn Phải Đến Trước Tòa Chúa Mà Chịu Phán Xét

I. Khi phải ra trước vành móng ngựa, những kẻ có tội thường sợ hãi, đôi khi sợ đến độ mồ hôi toát ra như tắm. Dầu vậy, chúng vẫn trông cậy: trông cậy người ta sẽ không tìm được tang chứng kết tội chúng, hay ít nữa quan tòa sẽ thương mà giảm tội cho chúng. Nhưng cái sợ của can phạm khi phải ra hầu tòa, ở đời này, sánh sao được với cái sợ của những linh hồn tội lỗi khi phải ra trước tòa Đức Giêsu mà chịu phán xét. Chính Đức Giêsu đã từng nói: "Chính Ta là quan án và là kẻ làm chứng".

Ta sẽ chẳng giấu được Chúa điều gì đâu. Bởi vì Người là Cha ta, Người thấu rõ ta từng gang tấc, ngay cả những cử chỉ nhỏ nhất của ta Chúa đều biết rõ. Đến ngày phán xét, Thiên Chúa sẽ xét xử ta về những hành vi ta đã làm, tốt xấu đều phải được bày ra trước mặt Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, nếu bây giờ con phải ra trước tòa phán xét của Chúa, thì con cũng bị xét xử một cách thẳng nhặt. Nhưng lúc này đây, con nghe Chúa nói cùng con: Nếu con ăn năn trở về với Chúa, thì Chúa sẽ quên hết các tội của con. "Mọi điều phản nghịch nó đã làm, sẽ được quên đi không còn nhớ đến nữa" (Ed 18,22).

II. Theo ý kiến của các đấng tiến sĩ Hội Thánh, thì ngay lúc sinh thì, linh hồn sẽ bị xét xử và số phận của họ sẽ được định đoạt. Nghĩa là họ sẽ được sống đời đời, hay phải chết đời đời.

Nếu chẳng may lúc ấy, linh hồn còn đang mắc tội trọng thì phải thưa với Chúa thế nào đây? Lúc ấy Người sẽ phán với linh hồn thế này: "Ta đã yêu thương ngươi, ban cho ngươi được sống; đã van nài kêu gọi ngươi trở về, cùng ban cho ngươi những phương thế cần thiết để lo việc rỗi linh hồn. Ngươi sử dụng ân ban đó như thế nào?".

Lạy Chúa là Đấng Cứu Chuộc con, Chúa chỉ phạt những kẻ cố tình đi đàng tội lỗi, chứ không phạt những ai yêu mến Chúa, cùng những kẻ đã biết sám hối trở về với Chúa. Con là kẻ có tội, chẳng đáng được Chúa thương. Xin tha thứ cho con trước khi con phải ra trước tòa Chúa.

III. "Hãy sẵn sàng vì vào chính giờ các ngươi không ngờ, thì con người sẽ đến" (Lc 12,40).

Lạy Chúa là Đấng phán xét chí công, chết đoạn, con sẽ phải đến trước mặt Chúa, chính những thương tích của Chúa sẽ xét xử con. Chúa đã yêu thương con quá nhiều, đến nỗi đã hy sinh mạng sống vì con. Chính những hình ảnh ấy đã làm cho con trông cậy. Trông cậy Chúa sẽ tha thứ cho con. Lạy Chúa, vì muốn cứu độ con, Chúa đã hy sinh chịu chết. Xin hãy cứu chữa các tôi tớ Chúa đây là những kẻ đã được Chúa lấy Máu Thánh Chúa mà cứu chuộc. Con đây cũng là một trong số các con chiên Chúa đã đổ Máu Thánh ra cho. Lạy Chúa Giêsu, xin hãy thương con. Trước kia con đã khinh dể Chúa, thì nay xin cho con được yêu mến chúa trên hết mọi sự. Xin dạy cho con biết yêu Chúa nhiều hơn. Và xin Chúa ban sức mạnh để con làm trọn thánh ý Chúa. Đừng để con lạm dụng lòng nhân lành hay thương xót của Chúa! Chúa đã làm cho lòng con vui sướng, con không thể xa Chúa được nữa, không thể sống mà không yêu mến Chúa.

Lạy Mẹ Maria là Mẹ hay thương xót, xin hãy rộng lòng thương con.

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

----------------------------

 
SONG TINH THUC # 232 = NGUOI DAN BA NGAOI TINH PDF Print E-mail

Chúa Nhật V Mùa Chay C
NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH
Is 43,16-21; Pl 3,8-14; Ga 8,1-11
Câu truyện xảy ra ở một hải đảo của nước Ý. Tại đây người ta quy định: Nếu một người
đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, người ta sẽ buộc vào cổ người đàn bà này một tảng đá
lớn, và quẳng xuống biển cho chết chìm.
Vào một ngày kia, một người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội này. Bà đã bị kết án tử hình
theo như luật định. Nhưng đến ngày xử mà người chồng vẫn còn đánh bắt cá ngoài khơi, khiến
tòa án phải gia hạn thêm mấy ngày nữa. Người ta đã phải gia hạn nhều lần mà vẫn không thấy
anh chồng trở về. Cuối cùng họ quyết thi hành án tử hình cho chị vợ, cho dù chồng có mặt hay
không. Họ định ngày xử và dùng thuyền đưa chị ra vùng nước sâu, cột một hòn đá vào cổ chị ta,
trước khi quăng chị ta xuống biển cho chết chìm.
Nhưng thật lạ lùng, ngày hôm sau mọi người đều kinh ngạc khi thấy chị ta xuất hiện ở
trong làng. Thì ra, ngay từ đầu, nhờ được hai người bạn thân giúp đỡ, người chồng đã hay biết
mọi sự. Cho dù bị vợ phản bội, nhưng người chồng vẫn luôn yêu thương và sẵn sàng tha thứ tội
bất trung của vợ. Anh và mấy người bạn kia đã đặt ra một kế hoạch hoàn hảo để giải cứu người
vợ. Do đó, thay vì sớm xuất đầu lộ diện để tham gia xét xử, anh ta đã lẩn trốn trong rừng một
thời gian để làm kế hoãn binh. Đến ngày thi hành án, anh bí mật bơi lặn đến núp dưới một tảng
đá ngầm, ngay tại nơi mà người chị vợ sẽ bị quăng xuống biển. Khi chị vợ bị quăng xuống, thì
người chồng đã nhanh chóng tiến lại gần, dùng dao cắt đứt sợi dây cột đá và bí mật đưa vợ đi
đường tắt về nhà...
Tình yêu của người chồng dành cho vợ dù nàng có ngoại tình gợi cho chúng ta tình yêu
thủy chung của Thiên Chúa dành cho Dân Ngài, dù Dân có phản bội, có phạm tội...
Sau những tranh luận về thực thi luật với Chúa Giêsu, cuối cùng người Pharisiêu và Kinh
Sư có thể đưa Người vào bẫy để tiêu diệt Người: Một người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội
ngoại tình. Họ không tranh luận với Người nữa, mà họ điệu người phụ nữ này đến với Chúa
Giêsu để Ngài phán xử: "Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn
bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?". Lề Luật tuyên bố minh nhiên: "Khi người đàn ông nào ngoại
tình với đàn bà có chồng, ngoại tình với vợ người đồng loại, thì cả đàn ông ngoại tình lẫn đàn bà
ngoại tình phải bị xử tử" (Lv 20,10; x. thêm Đnl 13,7-10; 17,2tt). Vụ việc đã quá rõ: người phụ
nữ ngoại tình có tội, Đức Giêsu còn có thể làm gì nếu không phải là đồng thuận đi theo cách thực
hành của các đối thủ, tức là yêu cầu ném đá người đàn bà tức khắc? Người đứng trước hai sự lựa
chọn: hoặc là ưng theo cách thực hành của họ, hoặc là Người chứng tỏ Người khinh thường Lề
Luật khi xử đỡ cho chị. Tất cả mọi chuyện này xảy ra nơi thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng
kiến của dân chúng đang nghe Đức Giêsu. Nếu Người đồng thuận với cách xử sự của các đối
thủ, Người cũng đồng thuận với lập trường của họ đối với những người tội lỗi, Người sẽ bị buộc
phải phủ nhận những giáo huấn yêu thương tha thứ và cách xử sự của Người và thế là Người sẽ
bị lật mặt nạ ra như là vị thầy giả hiệu. Ngược lại, nếu Người không chấp nhận lối xử sự của họ,
Người sẽ phủ nhận một khoản luật rất rõ ràng và cũng sẽ bị toàn dân coi là kẻ vi phạm Lề Luật.
Phản ứng của Chúa Giêsu viết trên đất: Có nhiều gợi ý để cách nghĩa điểm này: Thánh
Hiêrônimô cho rằng: Người vạch tội những kẻ tố cáo. Nhiều tác giả khác thì cho rằng: Người
viết lại một câu trong Giêrêmia (Gr 17,l3): "tất cả những ai lìa bỏ Ngài sẽ phải hổ thẹn, những kẻ
quay lưng lại với Ngài sẽ phải ghi tên mình trong lòng đất". A. Marchadour cho rằng: "Tốt nhất
nên trung thành với sự mơ hồ của bản văn. Đức Giêsu vạch trên đất để kéo dài thời gian thinh
lặng, làm cho lời phân xử sắp thốt ra thêm trọng lượng" (sđd; trg 124). Những cách giải thích
hợp lý nhất, đó là Đức Giêsu chỉ vạch các đường nét trên mặt đất trong khi Người suy nghĩ, hoặc
muốn tỏ ra không nao núng hay Người đang kềm hãm các cảm giác chán ngán về sự hăng hái
đầy gian ác của những người tố cáo. E. Power ghi lại nhiều trường hợp từ nền văn chương Ả-rập
cho thấy thói quen Sê-mít vẽ trên đất khi không muốn can thiệp vào vụ việc nào đó.
Thấy Chúa im lặng và vẽ trên đất, họ thúc Đức Giêsu phải có lập trường dứt khoát với
người phụ nữ: bị ném đá hay là không. Ngài trả lời: "Ai trong các ông sạch tội, ... ném trước ...
Đức Giêsu cũng trích dẫn Đnl 13,9-10 và ch. 17. Đnl 17,7 nhìn nhận rằng người làm chứng
chống lại bị cáo có một trách nhiệm đặc biệt đối với cái chết của kẻ ấy.
Có ai trong gia đình nhân loại là người vô tội đâu? Bởi vì ai trong chúng ta cũng có tội
cả. Và phạm tội mỗi ngày, cho nên càng nhiều tuổi thì lại càng phạm tội nhiều nên họ từ từ bỏ đi
bắt đầu từ những người lớn tuổi nhất. Thật thế, sau này Thánh Phaolô khẳng định : con người «ai
cũng phạm tội» (Rm 5,12): «Không ai là người công chính, dẫu một người cũng không» (Rm
3,10; x.1Ga 1,10). Như thế cho thấy câu trả lời của Chúa Giêsu: Nếu mình cũng phạm tội, là tội
nhân tại sao mình lại dám kết án người khác...
Đức Giêsu không hề phạm tội (x.1Pr 2,22), nhưng Ngài lại không lên án ai như Ngài vẫn
thường nói: "Phần tôi, tôi không xét đoán ai cả" (Ga 8,l5). "Tôi đến để tìm và cứu những gì đã
mất" (Lc 19,10). "Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian,
nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người mà được cứu độ" (Ga 3,17)
Khi Đức Giêsu ngẩng đầu lên "lần thứ hai thì chỉ còn mình Người đối diện với người phụ
nữ". Vì mọi người đã bỏ đi hết. Thánh Augustinô chú giải về cử chỉ này: "Chỉ còn lại lòng
thương xót và người được xót thương". Ngài nói người tội nhân: "Tôi cũng vậy, tôi không lên án
chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!".
Câu chuyện về vụ án xét xử người ngoại tình thật tuyệt vời, diễn tả sâu sắc chương trình
và cách thức Thiên Chúa cứu độ loài người. Người phụ nữ bị tố cáo trải nghiệm lòng từ bi
thương xót của Thiên Chúa đến từ nơi Đức Giêsu. Những người tố cáo thì hiểu rằng chính họ
cũng cần đến lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa vì họ cũng là tội nhân, cho nên chính họ
cũng không được cư xử cách tự phụ và thiếu lòng từ bi với người thân cận ngay cả những tội
nhân cũng cần có lòng khoan nhân tha thứ.
Trong thân phận của con người, chúng ta luôn có những thiếu sót và lầm lỗi. Cho nên,
cũng cần đến với lòng kiên nhẫn và từ bi thương xót của Thiên Chúa. Chúng ta cũng có chia sẻ
thao thức của Đức Giêsu là thương xót và cứu chữa. Chúng ta cần ý thức rằng ơn gọi của chúng
ta vừa lãnh nhận ơn tha thứ và cũng lại ra đi ban phát và làm chứng ơn cứu chữa như Đức Giêsu
đã làm xưa kia...
Chúa đã tha thứ cho người phụ nữ ngoại tình. Khi bị treo trên thập giá, Chúa đã tha thứ
cho người trộm cướp biết ăn năn, tha thứ cho những kẻ đóng đinh Ngài - xin cũng tha thứ cho
chúng con là kẻ tội lỗi.
Với anh em: đừng xét đoán, thì không bị Thiên Chúa xét đoán.... đừng lên án, thì sẽ
không bị Thiên Chúa lên án. Hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha (x. Lc 6,37).
"Lạy Chúa Trời, Đấng cứu độ chúng con, xin Ngài thương phù trợ, để danh Ngài rạng rỡ.
Xin giải thoát chúng con, và thứ tha tội lỗi, vì danh dự của Ngài" (Tv 79,9).
Lm. Vinh Sơn scj, Sài Gòn 12/03/2016

 
SONG TINH THUC # 231 = CHA PIO- PHEP GIAI TOI PDF Print E-mail

 

> CHA PIO NĂM DẤU VÀ PHÉP GIẢI TỘI
>
> Giải tội cho người thập phương:
> Ngài giải tội tùy theo tình trạng mỗi tâm hồn, chỉ cốt sao cho họ thành thực, được ơn tha thứ và cải thiện đời sống, nên nhiều khi ngài có những cư xử khác thường:
>
> 1/ Một người viết báo ở Rôma kể: Trước khi cha Piô ban phép giải tội, ngài nói với tôi cách gắt gỏng là hãy cẩn thận với vài khuyết điểm. Lời ngài nói như xuyên qua linh hồn tôi. Trong một dịp khác, ngài vạch rõ những khuyết điểm ăn sâu trong lòng, và tôi dần dà cải đổi. Lần thứ ba, ngài hỏi: từ bấy lâu nay có xưng tội không? Tôi mỉm cười và trả lời tự tin: Ngày nào con cũng dự lễ và rước lễ mà. Cha Piô nhăn mặt và gay gắt nói:
> - Con đến đây để xưng tội chứ không để ca ngợi mình. Thế con có nóng giận với các em gái con không?
> - Dạ có.
> - Đó là điều con phải xưng. Và đừng làm thế nữa.
>
> 2/ Một bà kia xưng tội phạm đức trong sạch. Bà biết rõ khi trở về bà sẽ bị cám dỗ và sa ngã lại. Cha Piô từ chối ban phép giải tội. Lần sau bà đến nữa, ngài cũng không giải tội. Lần thứ 5, khi xếp hàng, bà nghĩ: Tôi thà chết không phạm tội này nữa. Khi bà xưng, cha Piô lắng nghe, và ngài đã ban phép giải tội cho bà. Ngài biết được nội tâm người ta.
>
> 3/ Một bà khác xưng rằng:
> - Con đọc sách báo xấu.
> - Con có xưng tội này rồi phải không?
> - Dạ phải.
> - Cha giải tội nói gì với con?
> - Cha giải tội bảo con không được phạm tội này nữa.
> - Không nói một lời, cha Piô đóng sầm cửa sổ, quay sang giải tội cho người bên kia. Người phụ nữ ấy khóc lóc và đi xưng tội với một linh mục khác, sau đó rước lễ từ tay cha Piô. Trước khi ra về bà khóc lóc, nói: "Tôi muốn đốt hết tất cả những sách báo xấu xa trên toàn thế giới".
> Cha Piô thật hài lòng, ngài muốn tội nhân thay đổi khi ra khỏi tòa giải tội.
>
> 4/ Ngày kia, có một anh thanh niên đến xin xưng tội với cha Piô. Ngài nhìn anh với đôi mắt nghiêm nghị, ngài la lên "đồ con heo!". Mọi người quay về phía anh, thật nhục nhã, anh ta vội vả rời phòng giải tội. Một linh mục kinh ngạc, đăm đăm nhìn cha, nói:
> - Sao cha dùng những lời lẽ thậm tệ đến thế?
> - Cha Piô nhún vai: nếu tôi không la vào mặt hắn, hắn sẽ phải án phạt đời đời. Hắn sống với vợ lẽ, và đây là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa. Sự nhục nhã đó có lợi cho hắn, vài ngày nữa hắn sẽ trở lại. Nếu tôi ban phép giải tội cho hắn bây giờ, hắn sẽ không sám hối và không sửa đổi.
> Anh ta đã không thể ngủ nghỉ, ăn uống khi nghĩ tới mối liên hệ bất chính. Anh ta đã trở lại, quì gối xuống ăn năn khóc lóc trước mặt cha Piô. Ngài cúi xuống khoác tay lên người anh, ngài ôn tồn nói:
> - Con thấy không, bây giờ Chúa Cứu Thế rất hài lòng về con.
>
> 5/ Một hôm, ngài đang nói chuyện với một bà có ông chồng vừa qua đời. Trước đây chồng bà đã bỏ bà và 2 con nhỏ để sống với một phụ nữ khác trong 3 năm. Bất thình lình ông bị bệnh ung thư. Trước khi ông chết, bà vợ này khẩn khoản xin ông lãnh nhận các Bí tích cuối cùng. Ông nhận lời.
> Người đàn bà nhỏ nhắn và đơn sơ này đưa tay sửa lại chiếc khăn vuông trên đầu và hỏi cha Piô:
> - Thưa cha, linh hồn chồng con bây giờ ở đâu?
> - Cha Piô nhìn bà ta với đôi mắt lo ngại. Hình như ngài cảm được nỗi buồn phiền trong tâm hồn của bà, Ngài nói khẽ:
> - Linh hồn chồng bà đã bị án phạt đời đời.
> Người đàn bà lắc đầu khổ sở, nước mắt tuôn tràn.
> Cha Piô nói tiếp cách buồn bã:
> - Khi nhận các Bí tích sau cùng, ông ta đã giấu nhiều tội. Ông không ăn ăn hối hận, cũng không quyết tâm chừa cải. Ông vẫn là tội nhân đối với lòng thương xót Chúa, vì ông muốn hưởng hết lợi lộc của cõi đời này, rồi sau đó mới quay về ăn năn, thống hối..., nhưng không còn thì giờ cho ông nữa!.
> Trước khi bà ra về, ngài hết sức an ủi bà, nhưng suốt ngày những điều ấy chờn vờn trong tâm trí ngài, vì một người đã bị hư mất.
> (Cuộc đời Cha Piô, Người Tín Hữu xb, 2000, trang 188).

Kristie Phan chuyển
>----------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 34