mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2366
mod_vvisit_counterHôm Qua7671
mod_vvisit_counterTuần Này32782
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này79555
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12275788

We have: 64 guests online
Your IP: 54.234.228.78
 , 
Today: Dec 13, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC- CN1MV- B - SONG TINH THUC PDF Print E-mail

Chúa Nhật I Mùa Vọng B
THÚC TỈNH
Is 63,16b-17.19b; 64,2-7; 1Cr 1,3-9; Mc 13,33-37

Baden-Powell ông tổ của ngành hướng đạo (hướng đạo sinh thế giới gọi âu yếm là BP) sinh ngày 22 tháng 2 năm 1857 tại London, sau khi tốt nghiệp trung học gia nhập trường sĩ quan võ bị Hoàng Gia Anh năm 19 tuổi. Powell là một sĩ quan kỵ binh, chiến đấu ở Ấn Ðộ, Ai Cập và Phi Châu... Tại Nam Phi, khi ở thành Mafeking bị bộ lạc người Boers bao vây, Powell đã thành công trong việc huấn luyện các thiếu niên Phi Châu giúp đỡ tải thương, truyền tin, vận chuyển lương thực thay thế các binh sĩ trực tiếp chiến đấu. Lòng can đảm, tháo vát và hiệu quả tác chiến của Đội Thiếu sinh đã gây ảnh hưởng sâu sắc đến Ông khi định hướng chương trình huấn luyện và thành lập phong trào Hướng đạo sau này: huấn luyện và tận dụng các khả năng mình có.
Khi ở cấp bậc là đại tá chỉ huy những cuộc chiến đấu tại Âu Châu, lần kia đoàn quân của ông có một ngàn mà phải đương đầu với địch quân những chín ngàn. Suốt trong 217 ngày đợi chờ được cứu viện, ông đã dùng chiến thuật nghi binh : ban ngày thỉnh thoảng ông cho nổ chỗ này chỗ khác mấy trái lựu đạn. Ban đêm trong một vùng rộng lớn, ông cho thắp đèn sáng tại nhiều nơi, mục đích là để đánh lừa đối phương, khiến địch tin rằng ông có nhiều lính và hiện diện ở khắp nơi, chớ có liều lĩnh mà tấn công. Khi viện binh tới, ông mới tấn công đối phương và đã dành được thắng lợi.
Giữa lúc chính phủ nước Anh định nâng ông lên cấp bậc thống tướng thì ông rút lui, để rồi lập nên phong trào hướng đạo, huấn luyện các em thiếu nhi trở thành những người hữu ích cho bản thân, gia đình và xã hội.
Mục đích của phong trào hướng đạo là lúc nào cũng phải tỉnh thức và sẵn sàng để đương đầu với mọi hoàn cảnh... luôn là người hữu dụng cho mình, cho xã hội bằng chính sự thức tỉnh và sẵn sàng bước vào cuộc sống... Đó là tinh thần rất nhân bản trong giáo dục con người tiến bước vào cuộc sống.
Người Kitô hữu không chỉ có tinh thần nhân bản, nhưng còn tiến bước trong Đức Tin: Tinh thần Thức tỉnh, sẵn sàng cũng chính là sứ điệp vang lên Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa trong chờ đón Chúa đến. Phải tỉnh thức vì Chúa đến rất bất ngờ và rất âm thầm... Lời kêu gọi "tỉnh thức" gửi đến các môn đệ (33). Các môn đệ của Đức Kitô cần phải canh thức, bởi vì họ không biết ngày giờ của cuộc Quang Lâm.
Thánh Phaolô đã dùng những ý tưởng về "đêm" để mô tả thời kỳ hiện tại cho đến ngày Quang Lâm (Rm 13,12) là ban ngày. Vì thế, Phaolô sử dụng một thứ ngôn ngữ bi thiết để nói về thái độ tỉnh thức, Ngài đòi hỏi: "Đã đến lúc anh em phải thức dậy" (Rm 13,11) vì ơn cứu độ đã gần hơn khi họ mới tin, như Phaolô nhấn mạnh : "đêm sắp tàn, ngày gần đến" (Rm 13,12; x. 1 Tx 5,5tt). Những giờ đó không ai biết và vị Tông đồ dân ngọai nhấn mạnh thêm : "Vì chính anh em đã biết rõ: ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm" (1 Tx 5,2). Hình ảnh "kẻ trộm đến ban đêm" chỉ có trong Tân Ước mà Chúa Giêsu đã dùng và sau các môn đệ khai triển (x. Mt 24,42-44; Lc 12,39t; 2 Pr 3,10; Kh 3,3; 16,15). Đây là một yếu tố thuộc truyền thống Kitô giáo bắt nguồn từ Đức Giêsu. Từ truyến thống đó Phaolô khuyên tín hữu thành Thêxalônica : hãy tỉnh thức (1 Tx 5,6).
Trong Dụ ngôn Mười cô Trinh Nữ (x. Mt 25, 1-13) mà Chúa Kitô minh họa cho Giáo huấn Tỉnh Thức : khi tiếng hô"Kìa chàng rễ đến" thình lình vang lên giữa đêm khuya, Trong mười cô Trinh Nữ đón rể, chỉ có năm trinh nữ khôn ngoan tỉnh thức sẵn sàng đem đèn với dầu nên thắp sáng đèn sáng được vào hội Hoa Đăng Tiệc cuới với chàng rể, còn năm cô khờ dại còn lại vì không chịu chuẩn bị sẵn sàng dầu nên đã không được vào dự tiệc cưới.
Chủ đề phải canh thức mà Chúa Giêsu rao giảng, rất dễ hiểu với dân tộc Do Thái vì được đề cập đến trong một viễn tượng quốc gia Israel luôn bị bị các Đế Quốc áp bức như chúng ta thấy suốt trong lịch sử Dân Tộc Do Thái bị xâm lược, bị lưu đày và có khi bi đát vô tổ quốc phân tán khắp thế giới... Nên đối với dân tộc Do Thái nói chung, tỉnh thức đối diện với cuộc sống là việc phải làm đối diện sống còn với cuộc sống riêng với cuộc sống cộng đồng quốc gia.
Chúa Giêsu minh họa cho giáo lý tỉnh thức bằng Dụ ngôn người chủ đi xa (Mc 34) ông chủ đi phương xa, "để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ" và "chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức". Ngày trở về của ông chủ không ai biết trước : Ông có thể về bất cứ lúc nào. Chính vì thế buộc người giữ cửa phải canh thức liên tục. Không biết giờ nào có thể xa và cũng có thể gần, nên các gia nhân luôn phải thức tỉnh với các công việc của nhà và sinh lợi cho chủ. Các môn đệ của Đức Giêsu vừa là "các gia nhân" vừa là "người giữ cửa"; họ phải vừa làm việc vừa canh thức.
Nhấn mạnh "khi nào chủ nhà đến" vào "Thời ấy" chính là lúc chủ nhà trở về, tức ngày Quang Lâm của Đức Giêsu. Các môn đệ của Đức Giêsu đang ở trong "đêm", nhưng họ không được "ngủ", vẫn sinh hoạt bởi vì ông chủ có thể về ngay trong đêm nay. Cho nên các môn đệ phải canh thức vì khi ông chủ trở về thay đổi mọi sự, người môn đệ của Chúa "làm việc" và "cùng làm việc" trong thức tỉnh. Trong hiện tại, khi người môn đệ thức tỉnh và làm việc là Đức Giêsu đang hành động trong thế giới để đưa đến một nhân loại mới. Người lôi kéo con người cùng thức tỉnh làm việc cùng với Ngài, làm cho họ thành những đầy tớ phục vụ hoạt động của Ngài... làm cho thế giới trù phú sinh hoa trái cho chính con người, và hoa trái dâng lên Thiên Chúa như là những hoa quả do sự thức tỉnh.
Bước vào mùa vọng chúng ta được mời gọi sống giáo huấn của Đức Giêsu : sẵn sàng thức tỉnh chờ đón Chúa, chúng ta gọi là canh thức:
• Theo tác giả Lohmeyer canh thức là: "Đời sống của người đạo đức không diễn tiến trong những trạng thái thiu thiu ngủ, những giấc mơ và những đam mê, nhưng trong nỗ lực dấn thân luôn luôn chăm chú và điều độ của con tim nhân loại". Thật thế, chăm chú điều độ con tim nhân loại luôn hướng về Chúa đến và nỗ lực canh tân làm việc với tất cả tấm lòng cho Chúa và cho anh em.
• Tác giả Schweizer nhận định thêm canh thức là luôn mang "thái độ trong đó con người luôn luôn chờ đợi với tinh thần trách nhiệm Đức Chúa đến và không để mình bị sao nhãng trong thái độ sẵn sàng thường hằng này đối với Ngài bởi bất cứ điều gì". Có nghĩa là dấn thân trong chính cuộc sống hằng ngày có trách nhiệm ở công sở, xã hội và trong gia đình.
Chính vì lẽ đó ngươi sống canh thức là:
Biết sống là biết chờ đợi
Chờ đợi làm nên cuộc sống
('Manna')
Như tâm tình Thi sĩ Tagore với cuộc sống:
"Tôi nằm ngủ và mơ thấy đời sống là một niềm vui.
Tôi thức dậy và tôi thấy đời là bổn phận.
Tôi hành động và tôi thấy bổn phận là niềm vui".
Cho nên, chúng ta bước vào Mùa Vọng, cùng với Giáo hội sống một Mùa Vọng mới, thức tỉnh cầm đèn sáng trong tay ra đón Chúa với lời khấn nguyện thật thiết tha:
Maranatha, Lạy Chúa, xin hãy đến!
(Kh 22,20).

Lm Vinh Sơn scj

 
SONG TINH THUC- KHI - NAO CHUA XUAT HIEN PDF Print E-mail

Khi nào Đức Ki-tô xuất hiện

Tamlinhvaodoi

Thư thứ nhất Co-rin-tô 1 : 7 (Bài đọc 2)

Mong đợi ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta,

mặc khải vinh quang của Người.

Mùa Vọng là mùa mong chờ Chúa đến lần thứ hai trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết.

Khi nào Đức Ki-tô xuất hiện?

Dễ quá. Ngày tận thế.

Lý thuyết là như thế nhưng bao giờ mới tận thế???

Thánh Phao-lô cứ tưởng ngày tận thế xảy ra ngay khi thánh nhân còn sống, nên Ngài vẽ ra một tương lai huy hoàng qua thơ gởi Thê-xô-lô-ni-ca 4 : 16-17

Vì khi hiệu lệnh ban ra, khi tiếng tổng lãnh thiên thần và tiếng kèn của Thiên Chúa vang lên, thì chính Chúa sẽ từ trời ngự xuống, và những người đã chết trong Đức Ki-tô sẽ sống lại trước tiên ;
rồi đến chúng ta, là những người đang sống, những người còn lại, chúng ta sẽ được đem đi trên đám mây cùng với họ, để nghênh đón Chúa trên không trung. Như thế, chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi.

Ngon lành chưa!!!

Đáng tiếc thay, gần 2 ngàn năm trôi qua... Chúa VẪN CHƯA từ trời ngự xuống!!

Thế thì xin hỏi lại

Khi nào Đức Ki-tô xuất hiện?

Thánh Gioan trả lời

Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa ;
nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ.
Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô tỏ hiện,
chúng ta sẽ nên giống như Người,
vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. (1Ga 3: 2)

Câu này được hiểu theo 2 nghĩa

Nghĩa bình thường: Ngày tận thế Đức Ki-tô tỏ hiện.,

Nghĩa tâm linh : Chuyện tới tận thế mới thấy Đức Ki-tô tỏ hiện thì thật là quá lâu!!!!!

Tại sao không tìm mọi cách để nhận ra Đức Ki-tô tỏ hiện ngay lúc mình còn đang sống...???

Nhưng làm thế nào biết được lúc nào Đức Ki-tô tỏ hiện???

Xin trả lời : Nếu tôi kiên trì tập sống nên một với Chúa trong một vài năm...

Chừng 6 tháng đầu...tôi thấy Chúa dường như động đậy trong tôi sau một giấc ngủ dài mấy chục năm...

Tôi như người mù vừa mới được Chúa chữa lành...

Thấy người ta di chuyển...mờ mờ như cây cối...

Rồi theo năm tháng..ngày càng rõ hơn..

Cho tới một lúc nào đó...tôi cảm nhận sự sống của Chúa ngày càng rõ nét hơn, mãnh liệt hơn, sống động hơn...

Đó chính là lúc Đức Ki-tô tỏ hiện ngay trong tâm hồn tôi...

Trong cuộc đời bình thường của mình...

Cũng có nghĩa là KHÔNG CẦN PHẢI ĐỢI tới ngày tận thế...!!!

------------------------------------

 
SONG TINH THUC # 2 - TRANH TOI LOI PDF Print E-mail

Sống Tỉnh Thức # 2 = Tránh tội lỗi
----------------
ĐẠI HỘI CÁI BÚA – Đừng để ma quỷ lợi dụng: Êphêxô 4, 27


*Chuyện kể: Về nỗi lo sợ của các loại cây trong rừng, từ cây cổ thụ cho đến những cây nhỏ đều sợ Cái Búa của người đốn cây. Hễ búa đi đến đâu là là cây cối đều ngã rạp đến đó.
Một hôm cây cối họp đại hội, bàn cách đối phó với Cái Búa. Để chứng tỏ rằng việc làm của tất cả cây rừng là công khai, và Búa cũng được mờ tham dự Đại hội này.


Sau một lúc bàn bạc sôi nổi, Đại hội đi đến kết luận: Cương quyết không cho Búa bất kỳ một khúc gỗ nào để làm cán cả. Búa mà không có cán thì làm được việc gì bây giờ. Tất cả cây rừng từ nhỏ đến lớn đều hoan hỉ về quyết định này. Dù một khúc gỗ cũng không cho!


Bấy giờ, Búa dơ tay xin phát biểu với giọng nài nỉ đáng thương: "Xin quý vị niệm tình, thân tôi mà không có cán như người tật nguyền không tay chân, xin hãy cho tôi một lần này nữa thôi, tôi sẽ chỉ dùng Búa mình vào những việc tốt, tôi chỉ chặt những gai góc làm vướng chân quý vị mà thôi.!"


Trước lời thỉnh cầu tội nghiệp của Búa, cả Đại hội liền có sự chia rẽ vì khác quan điểm. Hội nghị phải đi đến việc biểu quyết lại. Kết qủa là đa số bằng lòng cấp cho Búa một khúc gỗ duy nhất làm cán. Nhưng hỡi ôi! Khi Búa đã có cán rồi, nó bèn lần lượt đốn hết những cây trong rừng, từ cây non cho đến cây cổ thụ!!!?


Một phút Suy Tư: Bạn chỉ cần cho tội ác một cơ hội thôi, là bạn sẽ hối tiếc cả cuộc đời ! Tội lỗi là một đề tại được đề cập đến trong Kinh Thánh rất nhiều.
Trí khôn hạn hẹp loài người không thể lường được những tàn khốc của nó. Tội lỗi huỷ hoại đời người như sự hung hãn của núi lửa, tàn phá cơ thể như bệnh ung thư. Bạn đừng cho tội ác một cơ hội nào. Hãy chống trả, hãy cự tuyệt và tránh xa nó !
Vì thế, Lời Chúa dạy: "Anh hãy phục tùng Thiên Chúa, hãy chống lại ma quỷ; chúng sẽ chạy xa anh. (Giacôbê 4,7).

Phó tế Định Nguyễn – Mời thăm : Website ChiaseLoiChua.com

------------------------------------

 
SONG TINH THUC - VUA MANG DEN VUA MANG DAU PDF Print E-mail

> VỪA MANG ĐÈN, VỪA MANG DẦU

KIM VU CHUYỂN
>
> Chẳng ai nghĩ đi ăn sinh nhật là để chết. Chẳng ai nghĩ mình sẽ chết vào ngày sinh nhật của mình. Vụ cháy ở nhà hàng Hoàng Hôn đường Điện Biên Phủ, nhắc cho ta về sự bất ngờ của cái chết. Cái chết đến khi mọi người đang say ngủ, lúc 3 giờ sáng ngày 17-10, sau bữa tiệc sinh nhật. Chín người chết vì không thể ra khỏi căn nhà bốc cháy.
>
> Đoạn Tin Mừng hôm nay nhắc ta rằng Chúa đến bất ngờ, như chú rể đến lúc nửa đêm. Chúng ta phải sẵn sàng như năm cô phù dâu khôn ngoan, hân hoan ra đón chú rể, tay cầm đèn thắp sáng.
>
> Thật ra năm cô dại chẳng phải là hạng vô tích sự. Chắc họ đã lo trang điểm cho mình. Khi biết mình hết dầu, họ đã lo vay mượn. Và khi bị từ chối, họ đã đi mua dầu giữa đêm khuya. Lúc có đèn sáng, họ đã gõ cửa xin vào dự tiệc cưới. Nhưng muộn quá!
>
> "Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô!"
>
> Chẳng nên đổ lỗi cho chú rể đến chậm, khiến đèn của mình hết dầu. Chẳng nên trách móc các cô khôn ngoan, vì họ cần có đủ dầu để thắp sáng cho tiệc cưới giữa đêm khuya. Chỉ nên nhận mình đã chểnh mảng, không mang dầu dự trữ.
>
> Có đèn. Không đủ! Đèn cần phải sáng, sáng lúc Chúa đến bất ngờ. Như thế cũng có nghĩa là phải luôn luôn sáng. Mang danh là Kitô hữu. Không đủ! Tham gia vào một số sinh hoạt tôn giáo. Không đủ! Cần phải sống hết mình những đòi hỏi của Chúa. Đòi hỏi lớn nhất là yêu thương.
>
> Trong Hội Thánh, vẫn có những cô khôn và cô dại, có những người đèn đã hết dầu từ lâu...
>
> Cần chăm chút cho ngọn đèn đời mình. Cần nuôi dưỡng nó bằng thứ dầu của tình yêu bao dung, của niềm hy vọng vững vàng, của niềm tin sắt đá. Cần châm thêm dầu mỗi ngày...
>
> Hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào. Tỉnh thức không phải là không ngủ... Cả mười cô trinh nữ phù dâu đều đã thiếp ngủ. Tỉnh thức không phải là suốt ngày đọc Lời Chúa, nhưng là để Lời Chúa chi phối mình suốt ngày. Chẳng ai biết lúc nào tận thế. Chẳng ai biết giờ chết của mình. Chẳng ai biết hôm nay Chúa hẹn mình ở đâu, trong biến cố nào, nơi con người nào. Chính vì thế phải tỉnh thức luôn, cả trong giấc ngủ.
>
> Người ta biết mình bắt đầu tỉnh thức, khi nhận ra mình đã mê muội.
>------------------------------

 
SONG TINH THUC - MARYKNOL - - CN32TN-A PDF Print E-mail

Your weekly Journey of Faith reflection

"Therefore, stay awake, for you know neither the day nor the hour."​

Matthew 25:13
Dear Deacon Nguyen,

Endings.
We aren't very good at them, are we?

We don't like it when childhood ends, when innocence is lost. We mourn the end of a relationship. And the end of life is never easy, whether we're on the receiving or the watching end.

As we near the end of yet another calendar and liturgical year, today's Scripture reminds us that there is yet another end to be mindful of—the end of time.

While many may view this as a threat, our faith tells us that it is a promise, a literal and figurative Advent. We wait in confidence for God to fulfill His promises, knowing that He is still on the throne, and His Words are still true, even when we "walk through the valley of the shadow of death" (Psalm 23:4). While it doesn't make sense of the senseless violence in our world—such as in the heinous attacks in Las Vegas, New York and Sutherland, Texas—"we do not fear, though the earth be shaken and the mountains totter..." (Psalm 46:3) because we trust in God's promise. He is our ever-present refuge and strength.

Jesus informed his disciples that not a stone would be left in the temple—that Jerusalem and even the world would be destroyed—and that He would come again victoriously. Although chapter 25 of Matthew's Gospel relates to the fall of Jerusalem, (which took place in 70 A.D.), the end of the chapter refers to the end of the age. All of history points toward that event—history is "His story". Our Bridegroom will then determine, as he teaches in the parable of the ten maidens and their lamps, whom He knows and whom He does not know.

32nd Sunday in Ordinary Time​

O God of our beginnings, for we are Your creatures, and of the endings as well, for we are destined for greater with You when this world's time is over. Jesus spoke about our being headed for a later more perfect with You as the reason for our life today. Yes, we know that we are on the way, we have a mission in life, we cannot be too attached to this life's ways. The onset of autumn reminds us that Nature will be joining us to accept the dying that is joined to life in all its forms. May Jesus' Spirit be with us ever so spontaneously as we think about these things and try to live our lives to the fullest.

Amen.

~ Father John P. Martin, M.M.
Dinh, what does it mean to be known by God, to respond to God's call? Having enough oil to light our lamps, (a metaphor for being spiritually prepared); remaining "awake in our faith", (knowing Jesus personally); and using the enormous treasures entrusted to us in self-giving service to God's Mission ready us for that day and hour as we "...wait for the revelation of our Lord Jesus Christ", (1Corinthians 1:7), our Bridegroom.

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

The Maryknoll Fathers and Brothers go overseas and share God's Love & compassion with the poor and suffering – discover more about Maryknoll and our missions of mercy around the globe. Explore ways to support our mission.

Our mailing address is:
Maryknoll Fathers and Brothers
PO Box 302
Maryknoll, NY 10545

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 44