mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay971
mod_vvisit_counterHôm Qua9925
mod_vvisit_counterTuần Này38988
mod_vvisit_counterTuần Trước47282
mod_vvisit_counterTháng Này185987
mod_vvisit_counterTháng Trước231247
mod_vvisit_counterTất cả8223131

We have: 122 guests online
Your IP: 54.162.4.139
 , 
Today: Apr 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THU # 217= KIEP TRO BUI PDF Print E-mail

Feb 9 at 7:42 PM

Kiếp Bụi Tro

Không chỉ trong Mùa Chay, mà cả đời người Công giáo luôn phải ghi nhớ thực-tế-thật này: "Ngươi là bụi đất và sẽ trở về bụi đất" (St 3:19).

Tuy không là Kitô hữu, nhưng NS Trịnh Công Sơn cũng chân nhận kiếp người chẳng là gì trong ca khúc "Cát Bụi", với lời lẽ thế này: "Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy... Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi... Bao nhiêu năm làm kiếp con người chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày... Mặt trời nào soi sáng tim tôi, để tình yêu xoay mòn thành đá cuội... Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay".

Ca từ da diết trong giai điệu trầm lắng. Triết lý kiếp người là sự yếu đuối, mỏng dòn, bất túc, bất trác,... vì kiếp người chỉ là cát bụi, là bụi tro, là bụi cát, là bụi đất – không được là hạt cát hoặc hạt đất, mà chỉ là hạt bụi quá bé nhỏ!

Cũng với nỗi niềm về thân phận con người, NS Lê Dinh đã trải tâm sự qua ca khúc "Trở về Cát Bụi" (*), ca từ rõ ràng hơn và gần gũi với tư tưởng Công giáo: "Sống trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo khó". Tất cả những gì chúng ta sở hữu và tận hưởng đều không do tài năng của mình, vì thế mà phải chân nhận tích cực: "Trời đã ban cho, ta cám ơn trời, dù sống thương đau". Tất cả đều là Hồng Ân Thiên Chúa, Ngài CHO hay LẤY LẠI là quyền của Ngài, chúng ta không thể đòi hỏi, vả lại rồi ai cũng "trắng tay" như nhau: "Mai kia chết rồi, trở về cát bụi, giàu khó như nhau, nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao". Số phận mai sau là do mình quyết định qua cách sống trên trần gian này: Được hưởng phúc trường sinh, hoặc chịu án phạt đời đời.

NS Lê Dinh có cách lý giải bình dân mà vẫn thâm thúy: "Này nhà lớn lầu vàng son, này lợi danh, chức quyền cao sang, có nghĩa gì đâu, sao chắc bền lâu, như nước trôi qua cầu". Tất cả sẽ qua như "nước trôi qua cầu" mà không thể lấy lại. Thế mà người ta vẫn vênh vang tự đắc khi sống ung dung hơn người khác, nhưng Chúa Giêsu nói rõ: "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ" (Mt 5:3). Vậy người giàu đừng vội "hãnh diện", còn người nghèo đừng quá "tủi thân". Thiên Chúa nói là làm. Chắc chắn như vậy. Nhưng ngày nay chưa ai biết, quan trọng là kiếp sau!

Về vật chất đã vậy, về tinh thần cũng thế. Tất cả đều giả dối: "Này lời hứa, này thủy chung, này tình yêu, chót lưỡi đầu môi cũng thế mà thôi, sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời". Cái CÓ mà như KHÔNG, cái KHÔNG mà như CÓ. Ngay cả lời hứa tưởng chừng "chắc chắn" mà cũng chỉ như "mây cuối trời", mà mây thì luôn di động, thay đổi thất thường. Người ta gọi là "hứa cuội". Vui cười chỉ trong thoáng chốc, nỗi buồn lo cứ đằng đẵng theo tháng ngày. Tiệc cưới một ngày mà vui được bao nhiêu phút? Tết cả ba ngày mà vui được bao lâu? Thực tế phũ phàng đó có giúp chúng ta cảm nghiệm được gì về tâm linh chăng? Ý Chúa muốn gì qua các biến cố cuộc đời – dù lớn hay nhỏ?

NS Lê Dinh nói về cuộc đời và nhắc nhở mọi người, nhất là với người giàu: "Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất, cuộc sống mong manh, xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen. Nào người sang giàu, đừng vì tham tiền, bỏ nghĩa anh em. Người ơi, xin nhớ cát bụi là ta, mai này chóng phai". Thánh Gióp đã từng nhận thức rất rõ: "Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng" (G 1:20). Thế nên, dù mất tất cả và bản thân cũng bệnh tật đau đớn, ngài vẫn không than trách và vẫn tạ ơn Chúa. Một tấm gương sáng ngời để chúng ta cố gắng noi theo!

Lời nhắc nhở đó được lặp đi lặp lại ở phần kết (coda), cũng là lời xoáy sâu vào tâm khảm của mỗi chúng ta: "Người nhớ cho ta là cát bụi, trở về cát bụi, xin người nhớ cho!". Nốt kết không ở chủ âm mà ở át âm, cứ lơ lửng, cứ ngân vang, như lời nhắc nhở không ngừng và mỗi người phải suy nghĩ đêm ngày, nhất là trong Mùa Chay này...

Kinh thánh đã so sánh rất cụ thể: "Con tim của anh là tro bụi, hy vọng của anh hèn hơn đất, cuộc đời của anh tệ hơn bùn" (Kn 15:10). Quả thật, thân phận con người chẳng là gì cả. Vì thế, hãy bắt chước Thánh Phaolô: "Nếu phải tự hào, tôi sẽ tự hào về những yếu đuối của tôi" (2 Cr 11:30).

Đã bao lần chúng ta chứng kiến những người thân nhất của mình "ra đi", dù y học có tân tiến đến đâu và các thầy thuốc có cố gắng hết sức thì cũng vẫn đành "bó tay" trước lưỡi hái của Tử Thần. Họ nhắm mắt và xuôi tay, một đi không hẹn trở lại, và đã bao lần chúng ta tiễn đưa người khác ra nghĩa trang. Đất lấp đầy huyệt là xong một kiếp người! Chúng ta suy nghĩ điều gì?

Lá cứ rụng, dù xanh hay vàng. Nhưng với người Công giáo, chết không là hết, mà chỉ là biến đổi (1 Cr 15:51), vì "chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời" (Thánh Phanxicô Assisi). Chúng ta tin sẽ được sống lại trong ngày sau hết, đó là niềm tin chắc chắn, không mơ hồ hoặc ảo tưởng, thế nên chúng ta vẫn dâng lời cảm tạ: "Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương" (Tv 118; Tv 136).

Lạy Chúa, xin thương xót những tội nhân chúng con, xin giúp chúng con can đảm chết với Con Chúa để có thể được đồng phục sinh vinh quang. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa làm người cứu độ chúng con, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

TRẦM THIÊN THU

(*) Trầm tư với "Trở Về Cát Bụi" :

------------------------------

 
SONG TINH THUC # 216 = RA KHOI -CN5TN-C PDF Print E-mail

Chúa Nhật V Thường Niên C
RA KHƠI
Is 6,1-2a.3-8; 1Cr 15,1-11; Lc 5,1-11
Thánh Gioan Vianney, lúc còn là chủng sinh, học rất chậm. Ngày kia, một giáo sư
thần học, thừa lệnh Đức Giám mục đến khảo sát Vianney xem có đủ khả năng học vấn để tiến
tới chức linh mục chăng ?. Tuy đã cố hết sức học hành, Vianney vẫn không thể trả lời được
câu nào cho trôi chảy.
Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn nói: "Vianney, anh dốt đặc như con lừa ! Với một con
lừa như anh, Giáo hội hy vọng làm nên trò trống gì "?
Vianney khiêm tốn bình tĩnh trả lời: "Thưa cha, ngày xưa Samson chỉ dùng một cái
xương hàm con lừa mà đánh bại 3000 quân Philitinh. Vậy với cả con lừa này, Thiên Chúa
không làm được việc gì sao?"
Con người dốt đặc - Gioan Vianey khi đặt mình vào tay Chúa, trở nên con người thu
phục người khác về với Chúa như Chúa đã làm cho Phêrô khi ông tín thác: Vâng Lời thầy con
thả lưới...
Vâng, Phêrô và các môn đệ theo lệnh Chúa, ra khơi thả lưới...lưới đầy cá
Các Tông đồ ra khơi trong sứ mạng chài lưới người như Đức Kitô đã nói. Ra Khơi,
Các ông đã bỏ mọi sự để đi theo Ngài để mang những con người cho Chúa Kitô
Thật thế, các môn đệ mệt mỏi vật lộn với biển khơi tha lưới trong một đêm thức trắng,
nhưng thất bại chua cay : không một con cá.Tâm trạng các ông, thất vọng và chán nản. Chúa
Giêsu lại bảo các ông lại ra khơi. Ra khơi, đi vào biển lúc này với các ông cả một sự cực hình
vì vừa sống trong kinh nghiệm thất bại dù đã làm việc và thả lưới suốt đêm, nhưng vâng lời
thầy , các ông vẫn ra khơi đi vào biển...
Biển theo văn hóa Semit là nơi đáng sợ , theo chú giải của Noel Question Chúa Giêsu
bảo ông Simon: "Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá". Ra chỗ nước sâu bản dịch chính
xác hơn: "Ra chỗ nước trên vực thẳm "eis to bathos" của tiếng Hy Lạp. Từ tiếng Bathos có
nghĩa là vực thẳm, mà có từ tiếng Pháp "bathiscaphe": nơi xuất phát quyền lực sự dữ, biển sâu
là biểu tượng của các vực thẳm nội tâm, nơi ở của các quái vật trong hỏa ngục (x. St 7,17; Tv
74,13-24,2; Gr 38,16; Gn 2,2; Kh 9,l-3-20,3-13,1). Ra khơi, thực hành nghề đi biển, đối diện
với hiểm nguy. Nhiều thủy thủ, thuyền trưởng "bị nuốt chửng, bi nhận chìm" trước cơn giận
của biển cả!
Chúa gọi các mộn đệ ra khơi, tìm chổ sâu thả lưới, tức là phiêu lưu đi vào nơi sóng
gió. Ngài muốn người môn đệ phải liều lĩnh đối diện với hiểm nguy. Đó là sẵn sàng ra đi như
Chúa Giêsu nói : như chiên con vào giữa hang sói (x. Lc 10,3) . Ra đi cho cuộc sống mới, sứ
mạng mới.
Ra khơi, bỏ lại đất liền nơi có nhiều mối quen biết, an toàn, bao bọc, để mạo hiểm
lênh đênh trên biển cả. Lên đường ra khơi là bỏ lại tất cả: gia đình, thuyền bè, chài lưới. Bỏ cả
nghề nghiệp cũ đã thành thạo để bắt tay vào nghề mới còn chập chững. Bỏ nghề chài lưới cá
để thành chài người.
Ra khơi là ra khỏi chính mình, ra khỏi những mặc cảm khiếm khuyết bất toàn, để sống
con người mới cho sứ mạng mới như :
 Isaia ban đầu đã mặc cảm chính mình và kêu lên: vô phúc cho tôi, tôi chết mất vì lưỡi
tôi nhơ bẩn. Miệng lưỡi của ông được tinh luyện bằng than hồng. Ông ra khỏi chính
mình đáp trả khi Chúa bảo: "Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho chúng ta?" Ông mau mắn
thưa: "Này con đây, xin hãy sai con" (Is 6,1-2a,3-8).
 Tông đồ Phaolô thì tự thú: Ngài vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ và không
xứng đáng với danh hiệu ấy, vì đã bắt bớ Hội Thánh của Thiên Chúa. Được biến đổi
bởi ơn Chúa, trở nên Tông đồ, nhiệt thành với sứ vụ tông đồ cho dân ngoại (x.1 Cr
15,7-11).
 Phêrô đã sụp xuống và sợ hãi khi chứng kiến phép lạ tỏ tường, ông thưa: "Lạy Chúa
xin hãy xa tôi, vì tôi là kẻ tội lỗi" (Lc 5,8) và Chúa đã kéo ông ra khỏi sự mặc cảm :
"Đừng sợ, các con sẽ là kẻ chinh phục người ta" (Lc 5,10). Đức Giêsu sẽ đánh dấu một
khúc quanh quyết định cho cuộc đời của ông, trở nên thuyền trưởng cho sứ vụ « chài
lưới người ».
"Đừng sợ" kiểu nói thường đi theo sau mọi sự loan báo quan trọng trong Kinh thánh:
như Giavê nói với Tổ phụ Apraham khi loan báo về người con chính dòng sẽ kế thừa
của gia đình ông (x. St 15,1); Thiên thần truyền tin cho Giacaria về sự ra đời của
Gioan con ông – Đấng tiền hô của Đấng Cứu Thế (x. Lc 1,13); và Thiên Thần truyền
tin cho Đức Maria, sẽ cưu mang Đấng Cứu Thế (x. Lc 1,30). Chúa nói « Đừng sợ »
với Phêrô vì cuộc đời ông mở sang trang mới. Đổi hướng mới, đến một bến bờ khác.
Đức Kitô hôm nay vẫn đi dọc theo bờ biển của cuộc đời chúng ta, Ngài nói với tôi và
bạn, những người đang lắng nghe lời Ngài giảng dạy: "Hãy ra khơi", ra khơi tiến vào biển cả,
đối diện với phong ba bảo tố. Ra Khơi với tinh thần như các môn đệ năm xưa: "Bỏ lại mọi
sự, họ đã theo Chúa" (Lc 5,11)
Ra khơi vào cuộc đời biển cả cuộc đời, nơi có bão tố gian nan mà con người phải đối
diện, chúng ta mang những tâm tình cam đảm vượt khó với niềm tin vào Thầy như Theodore
Roosevelt chia sẻ « chịu xây sát với nước mắt và mồ hôi, dũng cảm đấu tranh, lầm lỗi và gặp
những trắc trở, biết hăng hái nhiệt tình, mạnh mẽ tin tưởng vào sự thành công của công việc
nhưng lại bị thất bại. Như thế, chỗ đứng của họ không chung với những tâm hồn cô đơn và
nhút nhát, nhưng với những tâm hồn biết cảm nghiệm được thất bại và chiến thắng." Như
Phêrô cọ sát vói thất bại trong đêm trường thả lưới dù với tất cả sự cố gắng, nhưng chiến
thắng trong ban ngày thả lưới, lười đầy cá vì ông đã làm theo ý Thầy : "vâng lời Thầy, tôi sẽ
thả lưới"(Lc 5,5)
Thật thế, với tất cả niềm tin :
Vâng lời thầy, con quyết ra khơi,
Đi vào biển cả - giông tố nhiều
Tâm tư vững dạ con tung lưới
Cá tôm ngập tràn thuyền đời con.
Lm. Vinh Sơn scj, Sài gòn 6/02/2016

 
SONG TỈNH THUC # THOI KY CUOI....? PDF Print E-mail

 THỜI KỲ CUỐI ...

Phải chăng đây mà một trong những lời cảnh báo từ Thiên Chúa, vì tội lỗi của nhân loại quá nhiều, mà nhân loại vẫn mù loà không biết ăn năn, trở về với Ngài ???
Người khôn ngoan thì trở về với Thiên Chúa để được ơn cứu rỗi, vì chúng ta hoàn toàn mù loà, không biết có được sống ở giây phút kế tiếp hay không? Thiên Chúa là Đấng nắm vận mệnh của cả vũ trụ và của mỗi người chúng ta.

Động vật lên bờ tự tử hàng loạt

Người dân Ấn Độ đã bàng hoàng khi phát hiện hơn 300 con rùa quý hiếm và 1 con cá heo mũi to trôi dạt vào một bờ biển ở miền đông nước này vài ngày qua. Hiện chưa rõ nguyên nhân của vụ chết hàng loạt này.


Tại vịnh Monterey, hàng ngàn con mực Jumbo bỗng nhiên lao vào bờ tự tử. Nhiều người đã cố gắng cứu những con mực bằng cách đưa chúng trở lại biển nhưng sau đó, chúng vẫn tiếp tục lao vào bờ.
Ít nhất 50 con cá voi đã chết sau khi được cho là cố tình tự sát ở một bờ biển thuộc bang Tamil Nadu của Ấn Độ.

Tại vùng biển New Zealand, hơn 300 con cá heo từ đại dương đã lao mình lên bãi cát, nằm phơi mình trước những ánh mắt hiếu kỳ của du khách. Điều kỳ lạ là khi người ta cố gắng đẩy chúng xuống nước thì chúng lại cứ ngoi lên, tựa hồ như chúng cố tình muốn chết.


Tại tỉnh Van phía Đông Thổ Nhĩ Kỳ ở gần Iran, hàng ngàn con cừu đã theo con đầu đàn nhảy xuống một khe núi để... chết. Tổng cộng 450 con đã chết trước sự bất lực của những người chăn cừu. Chúng đã nhảy từ độ cao 15 mét xuống vực sâu. Những chú cừu xấu số này sau đó lại trở thành tấm đệm cứu thoát được khoảng 1.100 con khác cũng lao xuống theo. Tuy nhiên chúng cũng gắng sức đập đầu vào vách đá để kết liễu tính mạng của mình.

Theo: Anna Bui

--------------------------

 
SONG TINH THUC # 214= SONG GIOA CUOC DOI PDF Print E-mail

SÓNG GIÓ TRONG CUỘC ĐỜI

Khi Chúa Giê-su cùng các môn đệ xuống thuyền sang bờ bên kia biển hồ, một trận cuồng phong nổi lên dữ dội, nước xô ập vào thuyền. Các môn đệ hoảng hốt đối phó với sóng to gió lớn. "Trong khi đó, Chúa Giê-su dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ" như chẳng có gì xảy ra. (Mc 4,38)
Đối diện với tình thế vô cùng nguy khốn, các môn đệ sợ hãi đánh thức Chúa Giê-su dậy và lên tiếng trách móc, như thể Chúa Giê-su là người vô cảm vô tâm: "Thầy ơi! Chúng ta chết đến nơi rồi mà Thầy chẳng quan tâm sao?" (Mc 4,38)

Trình thuật này gợi lên nơi chúng ta hai vấn nạn:

1. Tại sao Thiên Chúa để cho "sóng gió" xảy ra trong đời người?
2. Tại sao Thiên Chúa như thể "ngủ quên" trước lời kêu cứu của con người?
♦♦♦
Có nhiều khó khăn, thách thức, tai ương, hoạn nạn... xảy ra trong đời người, ta tạm gọi chung những thứ này là "sóng gió." Khi gặp phải những cơn sóng gió này, nhiều người vội kêu cầu Chúa cứu giúp và nếu không được toại nguyện, thì họ quay ra oán hận Chúa, từ bỏ Chúa. Người ta oán trách Chúa đủ điều: Tại sao Chúa để cho tôi phải gặp khó khăn, gian khổ, đau thương thế này? Tại sao Chúa để cho vô vàn sóng gió xảy ra trên thế giới? Nếu Chúa là Đấng nhân từ, là Người Cha tốt lành, sao Chúa để cho sự dữ xảy ra?

1. Tại sao Thiên Chúa để cho "sóng gió" xảy ra?
Thiên Chúa là Người Cha nhân từ, rất mực tốt lành và hết lòng yêu thương hết mọi người. Thiên Chúa có lý do chính đáng khi để cho sóng gió, gian truân xảy ra trên địa cầu. Không ai dò thấu tư tưởng của Thiên Chúa. Tuy nhiên, dưới góc nhìn thiển cận của người phàm, ta nhận thấy rằng:
Trần gian là trường huấn luyện, chứ không phải là thiên đàng
Nhờ kiên trì giải những bài toán khó mà đầu óc học sinh được mở mang và các em trở thành học sinh giỏi; nhờ những khổ luyện trong quân trường mà các tân binh trở thành những chiến sĩ chiến đấu can trường và đạt nhiều thắng lợi vẻ vang; nhờ những giờ tập luyện kiên trì và nghiêm ngặt mà các vận động viên điền kinh giật được những huy chương vàng; nhờ dày công nghiên cứu liên lỉ ngày đêm mà các nhà khoa học cống hiến cho đời những phát minh tuyệt diệu...

Nếu xoá bỏ hết những bài toán khó trong các trường học, bỏ hết những rèn luyện gian khổ trong quân trường, bỏ hết những bài tập nghiêm ngặt cho các vận động viên và các nhà khoa học không còn miệt mài khổ công nghiên cứu nữa... thì còn đâu là văn minh, tiến bộ, phát triển trên địa cầu này?

Nếu trần gian này không có khó khăn, thách thức, gian khổ... mà chỉ có dễ dàng, thoải mái, cầu được ước thấy... thì trần gian này đã là thiên đàng rồi; khi đó, người ta không cần ngưỡng vọng một thiên đàng thứ hai. Khi đó, người ta không cần rèn luyện, tu tâm sửa tính để mong đạt tới thiên đàng thượng giới. Bấy giờ, phẩm chất con người sẽ thấp kém hơn nhiều.

Bấy giờ, mọi người đều tha hồ vui hưởng thiên đàng hạ giới này, đều đắm mình trong lạc thú, tha hồ ăn nhậu, chơi bời trác táng cho thoả mãn những đòi hỏi vô độ của thân xác... Như thế, chắc chắn loài người sẽ sa đoạ và lún sâu vào vũng lầy tội lỗi.

Như thế, những khó khăn, thách thức trên cõi đời này có tác dụng như những bài luyện tập cần thiết để rèn luyện con người trở nên can trường mạnh mẽ, tốt lành thánh thiện, có nhiều phẩm chất cao đẹp, xứng đáng đạt tới thiên đàng thượng giới trong tương lai.

2. Tại sao Thiên Chúa như thể "ngủ quên" trước lời kêu cứu của con người?
Nếu ta xin bất cứ điều gì Chúa cũng ban, thì trần gian sẽ là thiên đàng hạ giới nên không ai còn ngưỡng vọng thiên đàng thượng giới nữa và khi đó, nhiều hậu quả tai hại sẽ từ đó xảy ra như đã nói trên đây .

Nếu ta xin bất cứ điều gì Chúa cũng ban thì ai nấy đều chạy đến với Chúa để xin ăn chứ không phải khổ công làm việc. Thế là vô tình Chúa biến hết thảy mọi người thành những kẻ ăn xin.

Nếu ta xin bất cứ điều gì Chúa cũng ban thì vô số người sẽ tuôn về với Chúa và như thế, Thiên Chúa trở nên một Ông Thần Tài, chuyên dùng ân huệ, lợi lộc để dụ dỗ người ta đến đầu phục mình.

Bấy giờ, người ta sẽ tôn thờ Chúa không phải vì lòng yêu mến mà chỉ vì tìm kiếm lợi lộc cho bản thân mình.

Thiên Chúa là Người Cha khôn ngoan, nên khi chúng ta xin cá, thì thay vì cho cá, Chúa lại cho chiếc cần câu.

Ý tưởng này đã được một tác giả diễn tả cách chí lý như sau:

"Tôi xin sức mạnh... và Ngài đã cho tôi gặp khó khăn để trui rèn tôi nên mạnh mẽ.
Tôi xin khôn ngoan... và Ngài đã cho tôi những vấn đề (như những bài toán khó) để giải quyết, nhờ đó tôi trở thành người khôn ngoan.
Tôi xin tiền của... và Ngài đã cho tôi khối óc và bắp thịt để làm việc, nhờ đó tôi trở nên giàu có.
Tôi xin được 'bay'... và Ngài đã cho tôi những trở ngại phải vượt qua (như máy bay phải vượt qua sức cản của không khí) nhờ đó tôi được 'bay cao'...
Thế là, tuy không trực tiếp lãnh nhận những gì tôi xin... nhưng tôi có được tất cả những thứ tôi cần" (Khuyết danh).
♦♦♦

Lạy Chúa Giê-su,
Xin cho chúng con sẵn sàng dấn thân vào thế giới này như thể tham gia vào một trường huấn luyện vĩ đại và vui lòng chấp nhận "sóng gió" trong cuộc đời như những bài luyện tập cần thiết để trui rèn chúng con thành những người có đạo đức và phẩm chất cao đẹp, hầu mai sau xứng đáng được đội vòng nguyệt quế hoan hỉ bước vào thiên quốc.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

TRACY NGUYỄN  CHUYỂN

-----------------------

 
SONG TINH THUC # 213 = DUONG ROI LINH HON PDF Print E-mail

Jan 28 at 10:57 PM
ĐƯỜNG RỖI LINH HỒN: Bài thứ ba mươi- Những Thương Tích Đức Chúa Giêsu Đã Phải Chịu Khiến Lòng Ta Phải Kính Mến Ngài

I. ThánhBônaventura nói: Những vết thương chằng chịt suốt từ đầu tới chân của Chúa Giêsu khiến cho những tấm lòng rất khô khan cũng nên sốt sắng, và những trái tim nguội lạnh cũng cháy bùng lửa kính mến Chúa". Thật vậy, việc suy ngẫm về mầu nhiệm thương khó cả Chúa đối với chúng ta là một việc vô cùng ích lợi cho đời sống thiêng liêng của chúng ta. Nếu ta xác tín rằng Con Thiên Chúa đã chịu khổ nạn đớn đau dường ấy, và cuối cùng đã chịu chết treo khổ nhục trên thập giá là vì Ngài yêu thương ta thì chắc chắn lòng chúng ta sẽ cháy bừng ngọn lửa kính mến Ngài!

Chúa Giêsu đã tự nguyện hy sinh, vui lòng chịu sỉ nhục, chịu đánh đòn, chịu đội mão gai, chịu vác thập giá và chịu chết ô nhục trên thánh giá, bị coi là đồ bị chúc dữ. Ngài đã tự nguyện chịu tất cả những sự khốn khổ cùng cực ấy là vì yêu tôi, vâng, vì yêu chính tôi đây. Thế mà tôi đã ăn ở bội bạc cùng Chúa biết là chừng nào! Bây giờ tôi đã hiểu được điều mà khi xưa thánh Phanxicô đã vừa khóc vừa kêu lên khi đi ngang qua các làng mạc: "Ôi! Lòng thương yêu đã chẳng được kính mến lại"

Lạy Chúa Giêsu! Con đã ăn ở bội bạc cùng Chúa vì đã bao năm qua, con sống mà chẳng hề kính mến Chúa! Bây giờ con quyết không sống theo thói ăn cách ở bội bạc đó với Chúa nữa. Lạy Chúa là Đấng Cứu Chuộc con , con không muốn ăn ở như thế nữa. Từ nay cho đến chết, con luôn ước ao được kính mến Chúa và dâng trót đời sống con cho Chúa. Xin Chúa hãy đoái thương nhận lấy con, và ban ơn trợ giúp con.

II. Hội Thánh chỉ cho ta nhìn lên Đức Giêsu chịu chết trên cây thập giá và kêu mời rằng: "Anh em hãy nhìn ngắm hình tược Đức Chúa Giêsu, Ngài thật là Đấng chứa chan lòng yêu thương, kìa Ngài đã phải chết thảm hình, đầu thì rũ xuống, cánh tay giang ra, cạnh sườn thì bị lưỡi đòng đâm thâu qua. Hỡi loài người hãy chiêm ngưỡng Đấng đã chết vì yêu thương ta. Mình Ngài đầy những thương tích. Cánh tay Ngài đang giang rộng để đón ta trở về. Đầu Ngài gục xuống để hôn ta. Cạnh sườn Ngài rộng mở để đưa ta vào chính nguồn suối ân sủng là Trái Tim Ngài".

Lạy Chúa Giêsu là kho tàng nguồn ơn thánh và là gia nghiệp đời con, con ước ao kính mến Chúa. Nếu con chẳng kính mến Chúa là Đấng đã hy sinh chịu chết vì lòng yêu thương con, thì con còn kính mến ai?

III. "Tình yêu của Đức Kitô thúc bách tôi" (2 Cr 5,14).
Lạy Đấng Cứu Chuộc, vì yêu dấu loài người, Chúa đã hy sinh chịu chết, nhưng loài người đã thờ: tệ bạc và lòng chẳng cháy lên lửa kính mến Chúa! Đó là vì người ta sống mà chẳng suy ngẫm đến cuộc tử nạn Chúa đã phải chịu vì yêu thương họ. Quả vậy, nếu họ hồi tâm suy tưởng đến Chúa, ắt họ không thể sống mà lại không kính mến Chúa. Thánh Phanxicô Salesiô nói rằng: "Biết rõ Đức Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa thật, đã yêu dấu ta đến nỗi bằng lòng chịu chết trên thập giá thì sự nhận biết ấy sẽ thúc đẩy ta phải kính mến Chúa. Sự thúc đẩy đó càng êm ái dịu dàng và thiết tha bao nhiêu thì càng giúp ta mạnh mẽ bấy nhiêu". Khi thánh Phaolô nói rằng: "Lòng Chúa Giêsu thương yêu ta, thúc giục ta kính mến Ngài", thì ngài có ý nói về sự thúc đẩy êm ái thiết tha kia, sự thúc đẩy được sinh ra bởi chính lòng yêu thương cao cả của Chúa Giêsu.

Ôi lạy Chúa đáng kính mến vô cùng, con đã khinh dể Chúa; nhưng nay con xin kính mến Chúa trên hết mọi sự hơn chính mình con. Lạy Chúa, những tội lỗi của con mà Chúa đã phải gánh chịu, đã khiến lòng con đau đớn. Xin Chúa tha thứ cho con, và xin cho con được lòng kính mến Chúa, để từ nay con chỉ ước ao được có Chúa trong đời sống, và được sống cùng Ngài.

Lạy Mẹ Maria là Mẹ con, xin hãy giúp con luôn biết sốt sắng kính mến Chúa Giêsu Con Mẹ.

Quy vi co the doc them: http://www.tonghoimancoi.org/#!ng-ri-linh-hn/cft6

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

-------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 33