mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay719
mod_vvisit_counterHôm Qua7734
mod_vvisit_counterTuần Này38895
mod_vvisit_counterTuần Trước43672
mod_vvisit_counterTháng Này92615
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12288848

We have: 91 guests online
Your IP: 34.228.30.69
 , 
Today: Dec 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC - CN26TN-A - CAFE TAM LINH PDF Print E-mail

[CAFE_TAMLINH] Chia se CN tuần 26 TN: "NÓI VÀ LÀM"

'van nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
To:Van Nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
Chúa Nhật 26 mùa TN năm A – 1 Tháng 10, 2017 – Ezekiel 18:25-28. Philippians 2:1-11. Matthew 21:28-32
Phục vụ: Đáp lời mời gọi "Có" vật lộn với "không" - "Môi miệng" đấu với "Chân tay"

Các bài đọc trong phụng vụ hôm nay nói về những lựa chọn trong cuộc sống, đó là: "có" đối nghịch với "không", của "môi miệng" đấu với "chân tay" trong việc phục vụ. Bài đọc thứ nhất cho chúng ta biết rằng những ai biết biến đổi cuộc đời của mình thì sẽ tìm được sự sống. Trong bài đọc thứ hai, Thánh Phaolô mời gọi các tín hữu Phi-líp và chúng ta hãy nhìn sự tự hủy mình (self-emptying) của Chúa Giêsu làm gương mẫu mô hình cho cuộc sống. Chúng ta nghe về sự chân chính qua bài dụ ngôn trong Phúc Âm (PA) thánh Mát-thêu.

Câu chuyện PA là một câu chuyện quen thuộc của một người cha sai hai đứa con đi làm vườn nho cho ông ta. Qua câu chuyện PA chúng ta được nhắc nhở rằng chúng ta có hai lựa chọn quan trọng trong cuộc sống khi Thiên Chúa mời gọi chúng ta làm một việc gì đó cho Ngài. Chúng ta có quyền trả lời xin "vâng - YES" như Đức Mẹ, hoặc câu trả lời của chúng ta có thể sẽ là "không – NO." Câu trả lời "không" cũng là một lựa chọn, nhưng đó là một sự lựa chọn sai lầm. Chúng ta hoàn toàn có tự do trong sự lựa chọn của mình. Tuy nhiên chúng ta sẽ phải chịu trách nhiệm về kết quả của sự lựa chọn đó. Thiên Chúa luôn luôn tôn trọng sự tự do của mỗi cá nhân. Ngài không bao giờ ép buộc chúng ta bất cứ điều gì, nhưng Ngài luôn luôn ao ước chúng ta sống đời sống công chính, vì đó là một đời sống sẽ sinh nhiều hoa trái.

Dường như nhiều người trong chúng ta hành động giống như người con thứ hai trong bài PA đã nói "vâng" nhưng "không làm gì" cho Thiên Chúa cả. Hành vi này tỷ lệ thuận với thời gian mà chúng ta làm mộn đệ của Chúa Giêsu. Càng theo Chúa Giêsu lâu ngày chúng ta càng dễ dàng và mau mắn nói "xin vâng" với Chúa lúc ban đầu Nhưng rồi cuối cùng chúng ta thường hay bỏ cuộc, ngưng lại giữa chừng không theo Chúa một cách trọn vẹn nữa. Không một ai trong chúng ta muôn giống như người con trai thứ hai trong câu chuyện Tin Mừng phải không? Nếu vậy thì ngày hôm nay, mỗi người chúng ta hãy suy tư vài câu hỏi như sau: Cái gì là điều không đúng vậy? Phần nào trong con người của tôi đã làm cho tôi có những hành động giống như người con thứ hai là chỉ làm 'dám nói" chứ không 'dám làm"?

Một phần của cái vấn nạn "nói mà không làm" là vì chúng ta có cái tâm trạng giữ "lề luất' một cách tối thiểu vì Thiên Chúa không phải là ưu tiên số một trong đời sống của chúng ta. Chúng ta đang sống trong một xã hội có sự khuyến khích và động viên mọi người theo Thiên Chúa một cách "nhẹ nhàng ấm áp' tùy tâm; bằng cách là sống và thực hành đức tin chỉ đến mức tối thiểu mà thôi cho những gì đòi buộc một chút xíu thí dụ như trong lãnh vực tình khiết trong sạch và bác ái mà thôi. Làm điều này chúng ta sẽ cảm thấy thoải mái và nghĩ rằng chúng ta đang sống đức tin một cách đầy đủ và tuyệt vời. Chúng ta có nghĩ rằng sống niềm tin một cách hời hợt như thế có đủ không? Nó có giúp chúng ta theo Chúa thiết thực và gần gủi không? Chúng ta có hiểu rằng Thiên Chúa mời gọi mỗi người chúng ta làm việc trong vườn nho của Ngài là Giáo Hội với một tâm tình cha con chứ không phải chủ tớ không?

Chúng ta hãy trở lại với câu hỏi của Chúa Giêsu trong bài PA "Các ông nghĩ sao?" Đứa con nào thật sự là người công chính làm theo ý của người cha? Thoát nhìn thì câu trả lời có vẻ đơn giản, người con trai đầu tiên làm theo ý của người cha. Tuy nhiên khi nhìn kỹ lại, chúng ta thấy rằng cả hai người con đều không nghe lời và tôn kính người cha của họ. Người con thứ nhất không vâng lời cha bằng "lời nói", và đứa con thứ hai thi bằng "việc làm". Thánh Mát-thêu liên kết thái độ này với giáo huấn của Chúa Giêsu khi Ngài nói: "Không phải ai nói lạy Chúa, lạy Chúa đều được vào nước Trời, nhưng chỉ những ai làm theo ý của Cha tôi ở trên trời." (Mát-thêu 7:21) Qua thông điệp của bài Phúc Âm hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy bỏ nổ lực ra để có thể thoát ra khỏi lối suy nghĩ cận đại của xã hội đương thời và bước vào tư duy của Chúa Giêsu.

Trong lối suy nghĩ đương thời, chúng ta được khuyến khích làm bất cứ điều gì mà chúng ta ưa thích, miễn là điều đó không đụng chạm đến lợi ích của bất kỳ ai. Trong khi đó Chúa Giêsu đưa cho chúng ta một lối suy nghĩ khác. Ngài khuyên chúng ta không những chỉ lắng "NGHE" nhưng mà còn nên "LÀM" theo "Ý "của Thiên Chúa trong cuộc sống của mỗi người nữa. Cả hai người con trong câu chuyện PA đều không làm đúng với lời khuyên của Chúa Giêsu. Tuy nhiên, ít nhất là một trong hai người con đó đã nhận ra lỗi lầm của mình và "sau đó đã thay đổi ý định" của anh ta và đi làm việc vườn nho cho cha mình. Thay đổi ý định có thể được coi là "ăn năn, thống hối."

Bây giờ một lần nữa chúng ta hãy trở lại câu hỏi lúc ban đầu của Chúa Giêsu: "Các ông nghĩ sao?" Ai mới thật sự là người công chính làm theo ý người cha trong câu chuyên phúc âm?" Qua những thị kiến rải rác trong Kinh Thánh và trong bài PA hôm nay thì nhiều khi chúng ta thấy sự việc không đúng như những điều mà chúng ta dự đoán. Chúng ta dễ bị đánh lừa về những hình dáng bề ngoài. Do đó chúng ta được mời không nên so sách, phán đoán, mà trái lại luôn luôn có niềm hy vọng cho bất ai trong chúng ta nhận ra những yếu đuối và sai lầm của mình, và tin tưởng vào lòng thương xót của Thiên Chúa, để rồi nỗ lực ăn năn xám hối.

Hình như cái tinh thần "tự hủy" (self-emtying) đã bị quên lãng và cho là lỗi thời đối với xã hội hưởng thụ ngày nay, vì xã hội đề cao sự tự hào của mỗi cá nhân. Là người Kitô hữu môn đệ của chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi thường xuyên kiểm tra lại đời sống của mình để luôn sống trong yêu thương và sự khiêm tốn. Chắc chắn rằng Thiên Chúa đang đợi chờ mỗi người chúng ta ở cuối cuộc hành trình về quê hương là nước Thiên Đàng.

===============

 
SONG TINH THUC- -DUNG GIA DIEC - LAM NGO PDF Print E-mail

Đừng sợ nói sự thật về cuộc sống của chúng ta. Hãy nhìn nhận tội lỗi của mình, xưng thú với Chúa, để đón nhận ơn tha thứ. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

BỆNH GIẢ ĐIẾC LÀM NGƠ

Đạo Binh Đức Mẹ chuyển

Bài Tin Mừng theo thánh Luca nói đến phản ứng của Hêrôđê trước việc Chúa Giêsu rao giảng. Có người nói Chúa Giêsu chính là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì nói là ngôn sứ Elia, hoặc là một ngôn sứ nào đó. Trước những nhận định ấy, Hêrôđê không biết phải nghĩ cách nào, nhưng ông cảm thấy có điều gì đó trong lòng. Có lẽ không chỉ là tò mò, nhưng còn là điều gì đó bất an.

Và Hêrôđê tìm Chúa Giêsu để có thể trấn an tâm hồn. Ông muốn nhìn thấy phép lạ Chúa Giêsu làm, nhưng trong lần gặp mặt nơi cuộc Thương Khó, trước mặt Hêrôđê, Chúa không làm gì, Chúa không trở thành "gánh xiếc biểu diễn" cho ông xem. Thế nên, Hêrôđê trả Chúa Giêsu lại cho Philatô, và sau đó, Chúa bị kết án tử. Hêrôđê đã có thể nghe thấy điều gì đó trong nội tâm, nhưng ông phớt lờ. Đó là một căn bệnh.

Căn bệnh ấy chúng ta mắc phải khi làm điều gì đó xấu xa. Căn bệnh ấy rất khó nhìn thấy. Căn bệnh ấy chúng ta mang lấy và bị gây mê trong đó. Khi làm điều sai trái, chúng ta không chỉ ý thức về hành động sai trái ấy, mà còn cảm thấy điều gì đó hối hận, cảm thấy điều gì đó trong cơ thể, trong tâm hồn, trong cuộc sống. Nhưng căn bệnh ở chỗ: có cám dỗ làm cho chúng ta phớt lờ tất cả những cảm nhận ấy, làm cho chúng ta giả điếc làm ngơ.

Bệnh dịch đến từ đâu?

Thật là hồng ân lớn khi chúng ta cảm thấy rằng, lương tâm đang lên tiếng, đang buộc tội chúng ta, đang nói điều gì đó với chúng ta. Chẳng ai trong chúng ta thánh thiện cả, vì tất cả đều có tội, và chúng ta thường có xu hướng nhìn thấy tội người khác chứ không phải là tội của bản thân mình. Căn bệnh ấy, xu hướng tệ hại ấy, là bệnh dịch.

Nhưng bạn có biết được bệnh dịch này nằm ở đâu không? Làm thế nào để tống khứ bệnh dịch ấy khỏi chúng ta? Trước hết, hãy cầu nguyện: Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi! Thiên Chúa sẽ lắng nghe lời bạn nguyện cầu. Sau đó hãy nhìn vào cuộc sống của mình. Nếu tôi không nhìn thấy bệnh dịch nằm ở đâu trong con người mình, nếu tôi không thấy cách thức mà bệnh dịch ấy hoạt động, thì tôi cần trợ giúp từ người khác. Tôi cần gọi tên cụ thể căn bệnh trong con người tôi. Tôi cần nhận biết các triệu chứng của nó. Sau khi tôi tìm thấy, tôi hối tiếc về điều xấu mình làm, một cách hết sức cụ thể. Sự cụ thể rõ ràng ấy, chính là khiêm tốn thực sự trước mặt Chúa. Ví dụ, đặc biệt về cách trẻ em nói chuyện, cách trẻ em xưng tội. Các em nói rất cụ thể về những gì các em làm. Các em nói sự thật, và vì vậy, các em được chữa lành.

Xin ơn sám hối

Hãy học lấy sự khôn ngoan, khôn ngoan buộc tội chính bản thân mình. Hãy cảm nhận nỗi đau của các vết thương. Hãy nhận biết các triệu chứng của bệnh dịch trong tâm hồn. Hãy làm mọi cách để tìm ra gốc rễ của bệnh dịch ấy. Sau đó, hãy nhìn nhận và tự buộc tội chính mình. Đừng sợ ăn năn sám hối, vì đó là dấu hiệu của ơn cứu rỗi. Hãy biết sợ, khi đang tìm cách che giấu tội lỗi. Nếu chúng ta sám hối ăn năn, Chúa sẽ chữa lành chúng ta.

Xin Chúa ban ơn sủng, để chúng ta có đủ can đảm tự buộc tội chính mình, để chúng ta can đảm sám hối ăn năn, để chúng ta có đủ sức mạnh bước vào con đường tha thứ mà Chúa muốn tặng ban.

Tứ Quyết SJ

----------------------------------------

 
SONG TINH THUC -# 308 -NHAT KY THIENG LIENG 538 PDF Print E-mail

* Nhật ký thiêng liêng (538)

Thanh Thoát Lên Đường
"Anh em đừng mang gì đi đường,
đừng mang gậy, bao bị, lương thực,
tiền bạc, cũng đừng có hai áo."
(Lu-ca 9:3)
Nhóm Mười Hai được Đức Giêsu sai đi trong một sứ vụ ngắn ngày cũng giống như chiến dịch Mùa Hè Xanh của các sinh viên tình nguyện hôm nay ở Việt Nam. Song có một điều rất khác, đó là nhóm của Đức Giêsu ngày ấy không được phép trang bị gì cả. Thật ra, hành trang của các vị không phải là số không! Mà là "năng lực và quyền phép để trừ mọi thứ quỷ và chữa các bệnh tật", và qua đó các ngài "rao giảng Nước Thiên Chúa".


Phải chăng khi ban hành mệnh lệnh "siêu-thoát-đối-với-những-bảo-đảm-vật-chất" này cho các môn đệ, Đức Giêsu đã nhìn xuyên qua các thế kỷ, và đã thấy sự "cồng kềnh" nơi nhiều môn đệ của Người hôm nay?
Phải chăng Đức Giê-su thấy rõ rằng, quá chú trọng đến những phương tiện vật chất dễ làm cho người môn đệ trở thành nô lệ cho chúng, và dễ đánh mất những gì là cốt yếu nhất của sứ điệp Nước Trời?


Các Giám mục VN xác tín rằng, Giáo hội tại đây phải là "một Giáo hội nghèo, khiêm nhường và nhỏ bé để dễ chan hòa trong những đám đông nghèo" (Trả lời cho Lineamenta, Synod 1998). Chúa Giêsu muốn các môn đệ phải có một tâm hồn thanh thoát trên đường sứ mạng. Làm sao để sống tinh thần siêu thoát của Tin Mừng trong thế giới hưởng thụ và thực dụng hôm nay? Bình tâm suy xét khi sử dụng các phương tiện vật chất, và vui vẻ từ bỏ chúng, vì lợi ích của Nước Trời. Hội Xuân Lộc chuyển)
"Giàu sang vật chất, tiện nghi
Cản ngăn môn đệ ngay khi lên đường
Chúng ta phải biết tỏ tường
Sống cho thanh thoát, tăng cường lòng tin!"
* Joseph Nguyễn Thanh Sơn, (San Jose, CA, Sep. 28, 2017)

----------------------------------

 
SONG TINH THUC # 306 - THIEN DUONG TRAN THE PDF Print E-mail

NGẪU TƯỢNG ĐẠO THEO - CHỨNG BỆNH

Cao Tấn Tĩnh

26- Thiên đường trần thế

Trong trận bão lụt Harvey ở Houston TX vào cuối tháng 8/2017 thì cơn bão này còn khủng khiếp kinh hoàng hơn cả trận bão lụt Ike năm 2008. Nhà của các đứa em tôi ở đó đã bị tràn ngập nước. Còn đỡ hơn một số người khác phải đứng ở trên nóc nhà chờ được rescued / giải cứu. Thậm chí có những xe bị ngập nước lên đến mui gần chìm. Có những người đang lội nước lên cho tới gần cổ. Chỉ có một ngày thôi mà tới trên 2 ngàn cú điện thoai gọi xin cấp cứu, khiến cơ quan cấp cứu không biết đâu đến cứu trước đâu đến cứu sau. Có cả bao nhiêu căn nhà bị tornado / bão lốc tốc bay nữa. Đã bão lụt (hurricane) lại còn kèm theo cả bão lốc (tornado) nữa thì càng ghê rợn.

Có những người khôn lanh đã chạy lên Dallas để lánh nạn. Trong rận bão Ike năm 2008 phải mất 32 tiếng đồng hồ mới từ Houston lên tới Dallas vốn chỉ cách nhau 4 tiếng lái xe. Bởi thế, thậm chí thị trưởng thành phố Houston cũng không dám ra lệnh di tản kẻo dân bị mắc kẹt giữa đường giữa bão lụt nữa thì càng khốn hơn. Thật là thảm. Trong khi đó, cùng thời gian, California, nơi vốn bị đông đất, khí hậu chỉ khá nóng thôi, mà một số người, trong đó bao gồm cả Kitô hữu, vẫn cảm thây và tỏ ra khó chịu. Không biết cho chọn giữa California và Houston Texas bấy giờ thì chẳng lẽ họ chọn ở Houston?!

Chỗ nào con người cũng muốn là thiên đường, nhưng là thứ thiên dường của họ và thứ thiên đường họ muốn. Bởi thế nên hai nguyên tổ vẫn không thỏa mãn với thiên đường của Thiên Chúa, mà là thiên đường của các vị, thiên đường như nhị vị muốn. Cuối cùng các vị đã tìm được thiên đường của mình, khi nhị vị bị Chúa đuổi ra khỏi địa đường... để cho tới nay miêu duệ loài người của các vị vẫn tiếp tục tìm kiếm một thứ thiên đường trần thế theo ý họ... Thế nhưng, thực tế phũ phàng cho thấy, họ càng tìm kiếm thiên đường trần thế của mình thì họ lại càng có nguy cơ vĩnh viễn đánh mất thiên đường trường sinh vinh phúc là được hiệp thông thần linh với Thiên Chúa là những gì Ngài giành cho những ai "qua cửa hẹp mà vào" (Mathêu 7:13).

Nếu so sánh với hỏa ngục thì quả thực thế gian này phải gọi là thiên điường. Giả sự Thiên Chúa bất ngờ thay đổi ý định của Ngài, sai thiên thần xuống hỏa ngục, bảo cho thành phần bị đời đời hư đi ở đấy biết rằng Ngài cho họ trở lại trần gian, nhưng ở đó họ phải chịu khốn nạn hơn dưới hỏa ngục cả trăm ngàn lần và kéo dài cả trăm ngàn năm, sau đó họ được cứu độ thì chẳng lẽ họ không nhào ngay lên hết. Ấy thế mà thành phần môn đệ của Đấng đã phải trả một giá cứu chuộc vô cùng đau thương khốn nạn để cứu họ chỉ mới chịu khổ một chút xíu đã than thân trách phận, đã buông bỏ Chúa. Họ muốn đoạt lấy thiên đường bằng một giá for sale, hay for free.

Nếu Thiên Chúa vô cùng công bằng, ngay từ ban đầu, thay vì trừng phạt hai nguyên tổ cùng với miêiu duệ của ông bà thì bắt ông bà và con cháu phải trải qua cuộc khổ nạn và tử giá như Chúa Kitô, chắc ông bà và con cháu ông bà muốn được rỗi cũng phải chấp nhận theo phép công bằng thôi. Đằng này, chính Con Thiên Chúa làm người đã chịu khổ nạn và tử giá thay cho loài người, chỉ cần họ "vác thập giá mình" (Mathêu 16:24), chứ không phải vác thập giá vô cùng khốn nạn của Người, mà họ vẫn không muốn chịu. Họ muốn sống ở trên đời này như thuở ban đầu khi chưa có nguyên tội, nghĩa là không có đau khổ.

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG THEO LỜI CHÚA: Thế nhưng, bóng thánh giá đã có ngay từ trong vườn địa đường, ở ngay giữa vườn, nơi cây biết lành biết dữ là lương tâm của họ, cây họ không được đụng đến bằng cách làm trái với lương tâm, và cũng là nơi có cây sự sống là chính ý muốn tối hậu của Thiên Chúa mà họ phải tuân giữ mới được sống. Thiên đường trần thế, nếu có, chính là ở chỗ đó và chỉ có ở đó, ở chỗ "thế gian này đang qua đi cùng với các ước vọng của nó, nhưng ai làm theo ý muốn của Thiên Chúa thì sẽ muôn đời tồn tại" (1Gioan 2:17).

-----------------------------------

 
SONG TINH THUC # 305 = TOA SANG TINH YEU PDF Print E-mail

Tỏa lan ánh sáng tình yêu

"Rani Maria sinh ngày 29.1.1954, là con thứ nhì trong một gia đình có 7 người con ở Pulluvazhy, một làng nhỏ gần Kochi, thủ đô thương mại của Kerala.

Năm 1972, Rani vào Dòng Clara Phanxicô ở Kidangoor. Hai năm sau, Rani khấn lần đầu và chọn tên Rani Maria.
Năm 1975 xơ bắt đầu truyền giáo ở Bijnore, Bắc Ấn.
Năm 1992 xơ đến Udainagar, quận Dewas, ở đây xơ làm việc với các nông dân không có đất, đấu tranh để các nông dân có được quyền cho mình và được lãnh lương đúng. Một cuộc đấu tranh không làm cho các chủ đất bằng lòng.

Ngày 25.2.1995, Samundhar Singh, một nhân viên của các chủ đất đâm xơ Rani Maria trên xe buýt. Khi xơ chạy ra khỏi xe buýt, tên sát nhân đuổi theo và tiếp tục đâm mấy chục nhát dao. Xơ chết trên vệ đường Nachanbore Hill, gần Indore, xơ tiếp tục kêu: "Giêsu! Giêsu!" cho đến hơi thở cuối cùng. Lúc đó xơ 41 tuổi.

Gia đình của xơ Rania Maria đã làm trò cười cho dư luận khi tha thứ cho kẻ sát nhân Samundhar Singh: Cô em của xơ là Selmy Paul, cũng tu cùng Dòng đã đeo vòng "rakhi" cho kẻ sát nhân, một biểu tượng thiêng liêng của tình huynh đệ và che chở theo phong tục Hinđu. Và bà Eliswa, mẹ của xơ Rani Maria, cũng đã vào tù thăm kẻ sát nhân, hôn tay người đã giết con mình.

Nhưng chính các hành vi này đã làm cho Samundhar chấn động, anh ăn năn hối cải về hành động của mình. Sau khi ở tù xong, anh có đời sống gương mẫu trong làng của mình, biết giúp đỡ mọi người lân cận. Năm 2013, phim tài liệu "Quả tim của kẻ giết người" (The Heart of a Murderer), kể câu chuyện tội ác và ăn năn hối cải của Samundhar được giải thưởng Liên hoan phim thế giới về hòa hợp tôn giáo.

Trang mạng của Dòng nhấn mạnh việc tử đạo của xơ Rani Maria giúp gieo "hạt giống tình yêu, công chính và huynh đệ trong nhiều tâm hồn. Đây là sự kiện làm vinh danh cho Udainagar và tỉnh dòng Amala".

Trong suốt cuộc đời của mình, xơ Rani dấn thân rất nhiều trong lãnh vực giáo dục trẻ em. Xơ làm việc trong các chương trình phát triển cho người nghèo, người bị áp bức, người bên lề, đi ngược với lợi ích che giấu của những người cho vay và những người khai thác xã hội.

Vào ngày 23.3, Đức Thánh cha Phanxicô đã"ký đơn đề nghị" của Bộ Phong Thánh công bố "sắc lệnh tử đạo" đối với nữ tu dòng Franciscan Clarist và phong chân phước cho nữ tu, theo thông tin từ Đức Hồng y George Alencherry của Ernakulam-Angamaly thuộc Kerala, bang miền nam Ấn Độ. (Nguồn Phaxico.vn - Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch)

Gia đình nữ tu Rani đã làm cho ánh sáng tình yêu của Chúa toả sáng đến Samundhar, hoán cải anh ta, và từ anh ta cũng bắt đầu tỏa lan ánh sáng ấy cho người chung quanh. Lời Chúa hôm nay nhắc đến ngọn đèn cháy sáng phải được đặt lên cao: "Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường." (Lc 8,18)

Lạy Chúa Giê-su mến yêu, giữa xã hội tục hóa ngày nay, bóng tối trần gian đôi khi muốn bao trùm cả thế giới. Xin Chúa giúp chúng con luôn giữ được ngọn lửa đức tin rực sáng trước nhũng khó khăn, thử thách của đời sống, hầu có thể vững vàng bước đi trên hành trình về Nhà Cha. Amen.

--------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 44