mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3537
mod_vvisit_counterHôm Qua6723
mod_vvisit_counterTuần Này33616
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này181747
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11146340

We have: 130 guests online
Your IP: 54.81.197.24
 , 
Today: Jun 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC - KE HOACH THAM HIEM CUA SATAN PDF Print E-mail

KẾ HOẠCH THÂM HIỂM CỦA SATAN

Một hôm quỷ vương Satan triệu tập tất cả quỷ già, trẻ, lớn, bé, mập, ốm, cao, lùn, đực, cái về họp. Satan lên tiếng: "Mục đích của buổi họp, là các quỷ góp ý kiến, làm sao để lừa gạt loài người và lôi kéo họ vào hỏa ngục càng nhiều càng tốt."
Một qủy mập đứng lên và trình: "Thưa quỷ vương, tôi khuyến khich nhiều kẻ say sưa nhậu nhẹt với bia rượu. Bọn này lấy cái bụng làm lẽ sống, mà quên mất linh hồn. Tôi cũng đề nghị với những nhà văn ba xu, víết sách với lời lẽ tục tỉu, dâm đãng, in nhiều hình ảnh lõa lồ... và những nhà đạo diễn, thực hiện những phim đâm chém, bắn, giết " xin tí huyết" của nhau... làm niềm vui; với quỷ kế này, số người rơi vào hỏa ngục không phải là ít."
Satan: "Mày làm thế cũng khá đó"
Một quỷ cái già và gầy lên tiếng: "Thưa quỷ vương, loài người có thời gian ngắn ngủi; trí óc và trái tim hạn hẹp. Tôi và lão quỷ ốm đứng kia đã nhét vào đầu óc, vào tim chúng những gì không thuộc về Thiên Chúa, làm cho bọn chúng chẳng còn thì giờ, và tâm trí đâu mà nghĩ đến Thiên Chúa, đến cõi đời đời.
Ngoài ra, lão quỷ ốm và tôi đã nhét vào đầu những triết gia dỡm, một số lạc thuyết: vô thần, luân hồi, vô thường, tương đối, hiện sinh, tự cứu..., và khuyến khích một số người lập ra những tôn giáo giả, mang dáng vẻ từ bi, nhưng chối bỏ chân lý đời đời, là Đấng Tạo Hóa. Những kẻ đui mù này bị quỷ kế của tụi tôi mà xập bẫy nhiều không thể đếm."
Satan gật gù: "Được lắm! Được lắm! "
Satan nói tiếp: "Loài người kiêu ngạo, lười suy nghĩ và hay bắt chước. Chúng bay phải tấn công vào các gia đình; khi một gia đình sụp đổ sẽ ảnh hưởng đến hằng triệu thế hệ con cháu và người xung quanh; vì thế, hằng triệu linh hồn vì đó mà xụp đổ theo; bởi sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó; gương bày lôi kéo, chúng mày hiểu chứ?"
Lũ quỷ réo lên: "Satan là quỷ!"
Satan làm hiệu im lặng và tiếp: "Chúng mày đi khắp nơi, dù già, trẻ, gái, trai, đứa nào còn hơi thở thì nhét vào óc, tim, vào linh hồn chúng sự đam mê danh vọng, chức quyền, tiền của, hưởng thụ xác thịt, rượu chè, cờ bạc, hút xách, xì ke, ma túy, phim ảnh dâm dục, tình yêu lăng loàn, tiểu thuyêt nhãm nhí, âm nhạc tục tĩu, các kiểu quần áo hở hang... Nói vào đầu chúng, tha thứ là yếu đuối, trả thù là anh hùng.
Nói vào óc mấy thằng mê danh, thờ tiền, viết chuyện bêu xấu Bà Maria để nhiều người không xin Bà đó giúp đỡ. Mỗi lời Bà Maria cầu xin cùng Thiên Chúa, thì hơn mọi lời của các thánh, các thiên thần và loài người. Những kẻ tội lỗi ngập đầu, trong giờ hấp hối mà kêu Bà Maria cứu giúp, thì cũng được ơn khỏi phải sa hỏa ngục.
Nhiều linh hồn đã thoát khỏi tay tao cũng vì Bà Maria. Tao thù ghét Bà này hơn mọi thần thánh, vì Bà khiêm tốn hơn mọi thần thánh, và hằng cứu giúp mọi người.
Satan tiếp: "Những gì Thiên Chúa và Giáo hội Công giáo ngăn cấm hoặc cho là tội lỗi, thì chúng mày với mọi phương tiện, khuyến khích nhiều người làm ngược lại. Nhớ là phải lập đi lập lại những lời giả dối và những gương mù, gương xấu, để loài người nhìn mãi quen mắt, nghe mãi quen tai.., cho đến khi chúng mất ý thức về tội lỗi.
Đến lúc đó, chúng phạm tội như uống nước, như hít thở. Chúng sẽ rơi vào hoả ngục ồ ạt; và chúng ta sẽ hành hạ, đánh đấm, cào cấu, cắn xé..., để phần nào quên đi sức nóng phát điên của lửa hỏa ngục, mà bọn hư mất như chúng ta phải chịu đến lửa đời đời kiếp kiếp."
Lũ quỷ hét lên: "Satan là quỷ!
Tụi tao đều thua mưu trí!
Satan là quỷ vương đời đời, kiếp kiếp, chẳng còn cơ hội đổi thay.
Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

GXXUANLONG

--------------------------------

 
SONG TINH THUC - CHUT TAM TINH - GM BUI TUAN PDF Print E-mail

CHÚT TÂM TÌNH

VP CTTTHNGĐ

1. Mỗi năm, gần đến 30 tháng 4, tôi thường hồi tâm. Hồi tâm này có đặc điểm riêng. Bởi vì 30 tháng 4 năm 1975 là ngày lịch sử Đất Nước sang trang. Cũng chính ngày đó, tôi được thụ phong Giám mục, nhận trọng trách làm giám mục phó giáo phận Long Xuyên.

2. Năm nay, tôi cũng hồi tâm. Cái chết đột ngột của Đức Cố TGM Phaolô Bùi Văn Đọc khiến tôi nghĩ biết đâu hồi tâm của tôi lần này sẽ là lần cuối.

Dù sao, hồi tâm lần này, tôi cũng xin chia sẻ trước mọi người thân yêu đôi chút tâm tình thân mật của tôi.

3. Tâm tình thứ nhất là tôi coi trách vụ đứng đầu giáo phận là một chén đắng làm tôi rất sợ.

Hồi đó, tôi biết Đức Cha Micae sẽ trao hết cho tôi. Thế mà tôi thì quá yếu về mọi phương diện. Tôi sợ lắm.

4. Ở chức vụ đó, tôi phải hiệp thông mật thiết với Chúa Giêsu, nhất là trong cuộc thương khó của Người và trong giới luật yêu thương, mà Người đã trối lại. Trọng trách thì quá lớn, còn tôi thì quá yếu đuối hèn mọn, tội lỗi. Tôi quá sợ.

5. Ở chức vụ đó, tôi phải hiệp nhất trọn vẹn với Đức Giáo Hoàng. Đức Giáo Hoàng muốn tôi làm gì, trong một giai đoạn Đất Nước tôi rất cần hòa giải một cách khôn ngoan? Trọng trách thì quá lớn, còn tôi thì quá nhỏ bé, xa xôi, vụng về. Tôi rất sợ.

6. Ở chức vụ đó, tôi phải sống liên đới chân thành với Quê Hương, với đồng bào. Tôi sẽ làm gì, khi thấy nhiều đồng bào rơi vào sợ hãi, thất vọng, đau khổ. Tôi sẽ làm gì, khi thấy Đất Nước gặp bao khó khăn trên đường dựng Nước và giữ Nước.

7. Tôi bùi ngùi thao thức. Thao thức nhiều càng thêm lo sợ. Lo sợ làm tôi coi chức vụ được trao là chén đắng.

Xưa Chúa Giêsu đã có lần nói với Đức Chúa Cha: "Nếu có thể, xin cho con khỏi uống chén đắng này. Nhưng đừng theo ý con, xin chỉ theo ý Cha mà thôi" (Mt 26, 39).

Tôi cũng đã nhiều lần nói với Chúa như vậy.

8. Từ khi được về hưu, tôi được nhẹ vơi nhiều gánh nặng. Nhưng trách nhiệm yêu thương, trách nhiệm làm chứng cho Chúa vẫn còn đó, đôi khi còn nặng hơn trước. Tuy nặng, mà ngọt ngào, và cũng không khỏi sợ: Tôi có làm đủ, làm đúng không? Càng sợ, tôi càng kêu cầu Chúa.

9. Tâm tình thứ hai là tôi đã được đỡ nâng rất nhiều, nên được sức mạnh để sống ơn gọi.

Chúa nhân từ đã đỡ nâng tôi bằng nhiều cách. Lúc thì Chúa trực tiếp an ủi tôi trong tâm hồn. Lúc thì Chúa gián tiếp an ủi tôi qua những con người có tấm lòng, có trái tim. Đặc biệt Chúa đỡ nâng tôi qua cộng đoàn giáo phận.

Tôi coi mỗi người nâng đỡ tôi như một lá thư Chúa gửi cho tôi. Trong từng lá thư đó, tôi đọc được tình thương, sự bao dung, sự tha thứ, sự bén nhạy, sự tế nhị, sự khiêm nhường.

10. Cách riêng, tôi được đỡ nâng nơi Đức Mẹ Maria. Mẹ đỡ nâng tôi bằng cách dẫn tôi đến với Chúa Giêsu đang gần gũi những người khổ đau, tội lỗi, yếu đuối, hèn mọn. Gặp Chúa Giêsu nơi họ, tôi được Mẹ mở lòng tôi ra, để tôi thấy "Chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh".

11. Được đỡ nâng, đó là bài học dạy tôi hãy nâng đỡ những người khác. Có lửa yêu thương thực sự trong lòng, thì dù chỉ với một lời nói đơn sơ, một việc làm nhỏ, cũng có sức gửi đến người đau khổ một đỡ nâng cần thiết có sức cứu họ.

12. Ở đây, tôi xin gửi lời cảm ơn nồng nhiệt tới mọi người đã đỡ nâng tôi hoặc cách này hoặc cách khác. Họ thuộc mọi tầng lớp, trong Hội Thánh và ngoài Hội Thánh. Họ ở gần và họ ở xa. Xin cảm tạ Chúa đã gửi đến tôi những người tốt đó.

13. Tâm tình thứ ba là cậy tin ở lòng thương xót Chúa.

Suốt 43 năm qua, đối với tôi, chức giám mục luôn là một tiếng Chúa gọi "Hãy cậy tin vào tình yêu thương xót Chúa"

Gánh nặng của tôi là chức vụ. Gánh nặng của tôi là sự yếu đuối của chính tôi. Tôi thường sợ hãi. Sợ hãi là điểm yếu của tôi mà quỉ Satan thường tấn công dữ dội.

Chúa thương giúp tôi đối phó, bằng cách luôn kéo tôi gắn bó chặt chẽ với tình yêu thương xót Chúa. Tôi cậy tin ở lòng thương xót Chúa một cách tuyệt đối, một cách đơn sơ, một cách bền bỉ, một cách thường xuyên, từng giờ, từng phút, tầng giây. Thành ra chính sự sợ hãi của tôi lại là cơ hội tốt, để tôi ký thác mình cho Chúa. Đúng như lời Thánh Phaolô nói: "Khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh" (2Cr 12, 12). Tôi được tha thứ, được sửa lại và được ơn trở về với Chúa. Tôi cảm nhận thấm thía Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế rất nhân lành.

14. Hằng ngày, tôi tạ ơn Chúa một cách đặc biệt vì ơn được tin cậy ở tình yêu thương xót Chúa.

15. Đối với tôi, bất cứ ai tin vào tình yêu thương xót Chúa đều được Chúa nhận là đã bắt đầu thuộc về Chúa. Vì thế, giờ đây tôi rất vui, vì nhận thấy tại Việt Nam hôm nay, ngay tại địa phương này, số người tin vào tình yêu thương xót Chúa là rất đông.

Với những tâm tình trên đây, TÔI CẦN khiêm nhường tạ ơn Chúa và để mình chìm sâu vào tình yêu thương xót Chúa. Trong tình yêu thương xót Chúa, TÔI sẽ đi về tương lai. Cho dù tương lai sẽ có những chén đắng mới, nhưng có Chúa, TÔI vẫn có quyền lạc quan.

Long Xuyên, ngày 05.4.2018

+ Gm. Gioan B Bùi Tuần

----------------------------------------

 
SONG TINH THUC - HANH HUONG VE COI VINH HANG PDF Print E-mail

Hành hương về cõi Vĩnh hằng

Nhìn từ bên ngoài, cái chết của Đức Tổng Phaolô có vẻ cô đơn, lạnh lẽo. Ngài qua đời khi đang ở nước ngoài, xa quê hương, xa giáo phận, xa gia đình. Ngài qua đời, hoàn toàn vắng bóng người thân, thi thể được quàn trong bệnh viện, chờ ngày được vận chuyển về quê nhà theo đường hàng không! Rất cô đơn. Và lạnh lẽo, giữa mùa Đông băng giá.

Thế nhưng, trong tầm nhìn đức tin, sự ra đi của ngài mang ý nghĩa rất đặc biệt. Ngài ra đi sau khi chủ sự Thánh Lễ trọng thể, với sự hiện diện của tất cả Hội đồng giám mục, đại diện 26 giáo phận trên toàn cõi Việt Nam. Ngài lại chủ sự Thánh Lễ đó tại Đền thờ Thánh Phaolô, Thánh Bổn mạng của ngài. Và sau khi ban phép lành kết thúc Thánh lễ, chúc cộng đoàn ra đi bình an, chính ngài đã ra đi bình an về với Chúa. Bỗng nhớ lại lời một bài hát về linh mục: "Con muốn chết ở chân bàn thờ...". Còn kết thúc nào đẹp hơn cho cuộc đời một người dâng mình cho Chúa?

Chưa từng có giám mục Việt Nam nào qua đời khi đang đi ad limina. Chưa từng có giám mục nào đang coi sóc giáo phận ở Việt Nam mà lại chết ở Rôma, thủ đô của Hội Thánh Công giáo, nơi chôn táng hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, và biết bao vị thánh khác. Hiếm có giám mục Việt Nam nào vừa qua đời đã được đích thân Đức Giáo Hoàng loan báo và dâng lễ cầu nguyện cho. Cũng hiếm có giám mục Việt Nam nào được Đức Hồng y Quốc vụ khanh Tòa Thánh chủ sự Thánh Lễ đưa chân. Rất nhiều điều đặc biệt đã diễn ra trong cái chết của Đức Tổng Phaolô!

Điều đặc biệt nhất là với Đức Tổng Phaolô, hành hương ad limina đã trở thành cuộc hành hương về vĩnh cửu và thể hiện ý nghĩa trọn vẹn của hành hương. Hành hương ad limina là trở về với cội nguồn đức tin, qua lời tuyên xưng của Thánh Phêrô vào Chúa Giêsu là "Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống" (Mt 16,16). Hành hương ad limina là trở về với cội nguồn sứ vụ tông đồ, sứ vụ được Chúa Giêsu trao cho Phêrô: "Anh là Phêrô, nghĩa là Đá, trên Đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi" (Mt 16,18); và "Hãy làm cho anh em của anh nên vững mạnh" (Lc 22,32). Cội nguồn đức tin và sứ vụ đó là Chúa Giêsu, và xa hơn nữa, là chính Chúa Cha, Đấng đã sai Chúa Giêsu đến trong thế gian, để "những ai tin vào Con của Ngài thì không phải chết nhưng được sống đời đời" (Ga 3,16).

Và như thế, với Đức Tổng Phaolô, hành hương ad limina 2018 không chỉ là đến viếng mộ hai Thánh Tông Đồ và gặp gỡ Đức Giáo Hoàng, nhưng là gặp gỡ chính Thiên Chúa Tình Yêu. Ở đó, Thiên Chúa Ba Ngôi không còn là một đề tài thần học mà Đức Tổng Phaolô say mê nghiên cứu và giảng dạy suốt nhiều năm, nhưng đã thành thực tại sống động, bao la như đại dương, dịu dàng như lòng mẹ, êm ái như sóng vỗ.

Và cũng chính ở đó, châm ngôn đời giám mục của Đức Tổng Phaolô nên trọn vẹn: Ad Deum laetitiae meae – Chúa là nguồn vui của con. ■

Gm Phêrô Nguyễn Văn Khảm

--------------------------

 
SONG TINH THUC - DIEU KY LA CUA CHUNG TA ! PDF Print E-mail


Điều kỳ lạ của chúng ta!

Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau:

"Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vậy?"

Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy: "Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta. Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta. Ngài là người 'quân tử' nên đã lẳng lặng rút lui.

Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình ?

Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh ..., tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O'Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý!

Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: 'Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v...', và chúng ta cũng đã đồng ý!

Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa. Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn !!!
Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình.

Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận: chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy.

Điều Kì Lạ... là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.

Điều Kì Lạ... là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói.

Điều Kì Lạ... là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp.

Điều Kì Lạ... là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì về bạn.

Điều Kì Lạ... là chúng ta lại hay lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta, hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta.

Hãy chia sẻ thông điệp này, nếu bạn nghĩ nó đáng được gửi đi. Nếu không, bạn cứ vứt nó đi, cũng chẳng ai biết đâu!

Nhưng nếu bạn cắt đứt chuỗi suy nghĩ này, thì đừng bao giờ than phiền về tình trạng tồi tệ của thế giới chúng ta đang sống.

Nguồn: Dòng Đồng Công Hoa Kì

Nếu bạn thấy bài viết này bổ ích chính mình và người khác, hãy chia sẻ cho nhiều người khác nữa nhé! Nguyện xin Chúa chúc lành cho bạn và gia đình!

---------------------------

 
SONG TINH THUC - CHON BARABA HAY CHON GIESU? PDF Print E-mail

CHỌN BARABA HAY CHỌN CHÚA GIÊSU?

Vào buổi hoàng hôn của ngày thứ ba, từ chiếc cửa nhỏ hẹp của ngôi mộ, Thầy bước ra và lặng lẽ lên đường. Hai bên đường làn khói bốc lên từ những đống đổ nát. Dưới con mương khô khốc kia, Thầy bắt gặp một trong những người đầu tiên mà trước dinh tổng trấn Philatô đã hô lớn tên Baraba.
Thầy dừng lại trước anh ta, và nói:
– Chính Thầy đây!
Người ấy nhìn lên Thầy và bắt đầu khóc nức nở.
– Thưa Thầy, thưa Thầy! – Người ấy nức nở.
Và Thầy nhẹ nhàng nói tiếp.
– Đừng khóc! Con hãy đứng dậy và đi với Thầy! Bởi Thầy trở lại Giêrusalem, tiến về dinh Philatô để xin một bản án mới cho chính Thầy và cho các con nữa vốn là những người đã chọn Baraba, và cho cả những ai đã bị Baraba đọa đày.
Kẻ khốn cùng ấy đứng lên và nắm lấy áo choàng Thầy.
– Thưa thầy! – Người ấy nghẹn ngào nức nở – "Lạy Thầy, con xin đến! Xin nói cho con biết làm thế nào để con được giải thoát! Hãy bảo cho con biết con phải làm gì, phải nói gì!"
– Chẳng có gì cả! –Thầy dịu dàng trả lời – Chỉ có một điều ba ngày trước khi tổng trấn Philatô đứng trước ban công và hỏi tất cả các con: "Tôi nên phóng thích ai, Baraba, một tên sát nhân hay tha cho Giêsu, người Nazaret?"
– Ôi, con thật là kẻ ngu dại biết bao! Người ấy tự đấm vào đầu mình khóc nức nở. Ôi, con là đứa ngu dốt đã xướng tên Baraba, người đã đẩy chúng con vào hoàn cảnh như thế này đây!
– Tốt rồi! – Thầy tiếp tục nhè nhàng – Bây giờ hãy cùng với Thầy đến nhà Philatô, đừng bận tâm điều gì cả, đừng nghĩ ngợi gì, chỉ chú ý đến Thầy và khi Thầy ra hiệu cho con thì từ đáy lòng con hãy gào lên: "Giêsu, người Nazaret!", như thể con đang van khóc: "Hãy cứu cuộc đời con!"
Và rồi người ấy theo sau Thầy.
Dọc đường họ gặp một người bần cùng khác, ông ta đã bị Baraba cướp nhà, vợ con và bị Baraba móc mắt.
Thầy đến chạm vào trán ông ta, nắm lấy tay và nói:
– Chính Thầy đây! Hãy đến Giêrusalem với Thầy, và khi Thầy chạm tay vào con, lúc ấy con hãy la lên: "Giêsu, người Nazaret!" Như thể con đang gào lên: "Hãy cứu nhà của tôi! Hãy cứu con của tôi! Hãy cho tôi được sáng mắt!"
Ông ta bắt đầu khóc và đi theo Thầy.
Sau đó họ cũng gặp người thứ ba bị trói chân tay và bị siết cổ. Người này đã bị Baraba sỉ nhục và nhận chìm xuống tận bùn đen.
Thầy tiến về phía anh ta, cởi trói và nói:
– Thầy biết con. Con từng là nhà thơ đã ca ngợi những điều trong sáng của linh hồn. Hãy đi với Thầy và khi Thầy ra hiệu thì con hãy hô lên: "Giêsu, người Nazaret!", như thể con đang hô lên: "Hãy cứu lấy tự do, tự do cho tinh thần và tư tưởng!" Người ấy hôn lên dép Thầy với ánh mắt van xin, bởi miệng người ấy đầy bùn bẩn.
Và họ tiếp tục đi, mỗi lúc gặp càng nhiều người tàn phế, khổ đau và bệnh tật gia nhập cùng với nhóm. Họ vốn là những người bị Baraba ám hại. Rồi từng người một, họ đấm ngực cầu xin Thầy Giêsu cho họ một dấu hiệu để họ la lên: "Giêsu, người Nazaret!" như thể họ gào lên "Hòa Bình! Hòa Bình! Hòa bình trên trái đất!"
Chập choạng tối cả nhóm đến Giêrusalem, trước dinh Philatô.
Philatô ngồi nơi ban công dùng bữa tối với Baraba, một kẻ sát nhân. Với khuôn mặt rạng rỡ và bụ bẫm, họ ngồi đó uống rượu ngon và ăn sơn hào hải vị. Những chiếc áo choàng đỏ của họ phát sáng lung linh.
Còn Thầy Giêsu, người Nazaret dẫn đầu đám đông tiến về phía ban công và giơ cao hai tay bị đóng đinh, rồi nhẹ nhàng nói:
– Thưa tổng trấn Philatô, vậy là bữa tiệc Vượt Qua vẫn chưa hết! Theo lề luật và tập tục của vùng đất này, vào dịp lễ Vượt Qua thì ngài sẽ phóng thích một tù nhân theo nguyện vọng của người dân. Người ta đã chọn Baraba, và tôi đã bị đóng đi vào thập giá. Nhưng tôi đã trỗi dậy từ cõi chết, bởi vì tôi thấy dân chúng đã không biết họ đang làm gì. Đám đông theo tôi lúc này đều biết Baraba và bây giờ họ muốn một bản án mới. Vậy xin ngài hãy hỏi họ một lần nữa như được ghi trong lề luật của chúng tôi.
Lúc đó Philatô gẫm nghĩ rồi nhún vai đứng lên tiến ra ban công, ngạc nhiên nhìn xuống đám đông và nói:
– Bây giờ tôi chọn ai, Baraba hay Giêsu, người Nazaret?
Chính lúc đó Thầy ra dấu cho họ:
Và tiếng rền vang tựa như một tiếng sấm, một đám đông hỗn loạn.
Tất cả mọi người đều la ó: "Baraba!"
Và họ sợ hãi nhìn nhau, bởi vì từng người lại hô lên: "Giêsu, người Nazaret!
Thầy yếu ớt xanh xao nhìn về phía dân chúng. Thầy Giêsu biết từng người một. Nhưng đám đông lúc này chợt hiện lên trong màn đêm duy nhất một khuôn mặt, cái đầu to ngu muội, độc ác và cười nhạo Thầy, đôi mắt đỏ ngầu và miệng chảy dãi và từ ban công hắn gầm lên: "Baraba!" như thể muốn nói: "Chết! Chết! Chết!
Philatô bối rối đưa mắt nhìn xuống đám đông và nói với Thầy: "Ông thấy đó..."
Khi ấy Thầy ngục đầu xuống lặng lẽ đi lên cầu thang, đưa tay cho quân lính trói.
Giuse Phạm Đình Ngọc SJ, (dongten.net)
chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Hungary, Barabbás của tác giả Karinthy Frigyes

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 41