mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1328
mod_vvisit_counterHôm Qua7179
mod_vvisit_counterTuần Này42076
mod_vvisit_counterTuần Trước45009
mod_vvisit_counterTháng Này121327
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10262640

We have: 114 guests online
Your IP: 54.242.94.204
 , 
Today: Feb 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SONG TINH THUC - TINH THUC DE TU CUU MINH PDF Print E-mail

TỈNH THỨC ĐỂ TỰ CỨU MÌNH

Vào thời Xuân Thu, khoảng 500 năm trước Chúa giáng sinh, vua nước Việt (một trong nhiều nước tại Trung Quốc thời đó) tên là Câu Tiễn muốn đánh bại vua Ngô là Phù Sai để phục thù mối nhục lớn, nhưng nước Ngô rất hùng mạnh, còn nước Việt thì yếu kém; vua nước Việt biết mình không thể thắng Ngô bằng sức mạnh quân sự nên phải dùng những mưu kế sau đây, cốt làm cho vua Ngô trở nên mê muội, mất tỉnh táo mà phải bại vong.

Thứ nhất là làm "mù mắt" vua Ngô, khiến cho nhà vua hoá ra tối tăm, mê muội, chẳng còn tỉnh táo để thấy nguy cơ mất nước.

Để thực hiện kế hoạch nầy, Câu Tiễn dâng cho vua Ngô nhiều gái đẹp, đặc biệt là Tây Thi, được xem là phụ nữ đẹp nhất trong lịch sử Trung Quốc thời Xuân Thu, để làm cho vua Ngô ngày đêm say đắm sắc đẹp và lạc thú mà không nhìn thấy nguy cơ mất nước.

Đồng thời, Câu Tiễn dâng cho vua Ngô nhiều thợ giỏi và gỗ quý để vua Ngô xây dựng lâu đài thật nguy nga tráng lệ, khiến cho ngân quỹ triều đình cạn kiệt, đồng thời lâu đài nầy là nơi cuốn hút vua Ngô vui hưởng lạc thú mà bỏ bê công việc triều đình.

Thứ hai là "bịt tai" vua Ngô, tìm cách làm cho vua bỏ ngoài tai những lời cảnh báo khôn ngoan của Ngũ Viên là vị quan đại thần có lòng giúp vua giữ nước.

Để thực hiện âm mưu nầy, Câu Tiễn mua chuộc một vị đại thần có tính xu nịnh trong triều đình vua Ngô tên là Bá Hi, để ông nầy xui khiến vua Ngô đừng nghe lời can gián sáng suốt của Ngũ Viên là vị quan trung thành cương trực, rồi dần hồi, bức tử Ngũ Viên.

Lâm vào diệu kế của Câu Tiễn, vua Ngô đâm ra mê đắm sắc đẹp của Tây Thi, ngày đêm vui chơi hưởng lạc quên việc triều đình; lại nghe lời nịnh hót của Bá-hy mà bức tử trung thần Ngũ Viên. Thế là từ đó, mắt nhà vua bị che chắn, không còn thấy được tại hoạ trước mắt; tai nhà vua bị đóng lại, không thể nghe được lời cảnh báo của Ngũ Viên về viễn ảnh nước mất nhà tan. Kết cục là vua Ngô bị Câu Tiễn đem quân đánh bại và cuối cùng phải tự sát.

♦♦♦

Như thế, bí quyết quan trọng để đánh bại một địch thủ hùng mạnh hơn mình là phải làm cho đối thủ đó trở nên mê muội, không thấy, không nghe.

Tương tự như thế, để đánh bại chúng ta, ma quỷ cũng dùng chiến thuật làm cho chúng ta ra mê muội, mắt không thấy những điều nguy hại để xa lánh, tai không nghe những lời răn khuyên để sửa mình.

-Ma quỷ làm cho con mắt tâm hồn của chúng ta hoá mù, không thấy được những thói hư tật xấu của mình, mà vì không thấy nên không tìm cách sửa chữa. Thế là chúng ta cứ mang thói hư tật xấu suốt đời cho đến chết.

-Ma quỷ cũng tìm cách bịt kín đôi tai để chúng ta không nghe được những lời Chúa dạy và lời Hội thánh truyền, không chịu nghe tiếng nói lương tâm cũng như lời hay lẽ phải của bao người thiện chí. Thế là vừa bị mù, vừa bị điếc, chúng ta sẽ lâm vào thảm hoạ bất cứ lúc nào.

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG : Để cứu khỏi mê muội, VÀ mất tỉnh táo, Lời Chúa trong Tin mừng kêu gọi chúng ta phải tỉnh thức thường xuyên, nghĩa là giữ cho "đôi mắt" của trí khôn được tinh tường, cho "đôi tai" được sáng rõ, phải tỉnh táo như người tôi tớ canh giữ cửa nhà cho chủ, không để quân gian đột nhập vào nhà, để bất cứ giờ nào chủ về cũng gặp chúng ta đang tỉnh thức.

♦♦♦

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT THỰC HÀNH: Lạy Chúa Giê-su,

Dù đã từng nghe Chúa mời gọi canh phòng, tỉnh thức nhiều lần, nhưng chúng con không để cho Lời Chúa ngấm vào tâm hồn, như vua Ngô ngày xưa không chịu nghe lời khôn ngoan của Ngũ Viên. Như thế, chúng con sẽ không tránh khỏi những tai hoạ chụp xuống bất cứ lúc nào.

NHỜ THÁNH THẦN NHẮC NHỞ chúng con ghi khắc Lời Chúa dạy, luôn tỉnh táo canh phòng, không để cho đôi mắt tâm linh mù tối vì dục vọng và những lôi cuốn thế tục  Đồng thời không để cho đôi tai tâm hồn đóng lại trước những lời răn dạy khôn ngoan, nhờ đó, chúng con có thể tự cứu mình khỏi nanh vuốt huỷ diệt của tà thần. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Nguồn : http://www.conggiaovietnam.net

----------------------------

 
SONG TINH THUC - CHAP NHAN XI NHUC LA KHIEM TON PDF Print E-mail

Đức Thánh cha nói chấp nhận bị sỉ nhục là dấu chỉ khiêm tốn thực sự

Ngài gọi khiêm tốn là phần quan trọng trong đời sống Kitô hữu

Ngày 7 tháng 12 năm 2017
Đức Thánh cha nói chấp nhận bị sỉ nhục là dấu chỉ khiêm tốn thực sự

Khiêm tốn không phải là lịch sự, nhưng là chấp nhận bị sỉ nhục, theo Đức Thánh cha.

Giống như chồi non, đức khiêm tốn cần được nuôi dưỡng để Chúa Thánh Thần có thể lớn lên trong tất cả các Kitô hữu, Đức Thánh cha Phanxicô giải thích.

Trong khi một số người cho rằng "khiêm tốn đồng nghĩa với lịch sự, lịch thiệp và nhắm mắt cầu nguyện", chấp nhận bị sỉ nhục là dấu chỉ khiêm tốn thực sự duy nhất, Đức Thánh cha nói trong bài giảng lễ sáng 5-12 tại nguyện đường Domus Sanctae Marthae.

"Khiêm tốn mà không chấp nhận bị sỉ nhục thì không phải là khiêm tốn. Một người khiêm tốn là người đàn ông, người phụ nữ có thể chịu đựng được sự sỉ nhục như Chúa Giêsu, người bị sỉ nhục, người bị sỉ nhục nặng nề", ngài nói.

Trong bài giảng, Đức Thánh cha tập trung chia sẻ bài đọc trích sách Tiên tri Isaia (11, 1-10), qua đó Tiên tri Isaia tiên đoán Đấng Mêsia sẽ đến như chồi non "sẽ đâm ra từ gốc Jesse", và nói "Thần Khí Chúa sẽ ngự trên Ngài".

Kitô hữu phải ý thức rằng "mỗi người trong chúng ta là một chồi non của gốc rễ đó", vốn cần phải được chăm sóc để có thể phát triển nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần, Đức Thánh cha Phanxicô nói.

Cần có đức tin và đức khiêm tốn để "chính ơn nhỏ bé này" sẽ phát triển đầy đủ và mang đến "các ơn của Chúa Thánh Thần", đó là các "ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết, ơn biết lo liệu, ơn sức mạnh, ơn thông minh, ơn đạo đức và ơn kính sợ Thiên Chúa", ngài chia sẻ.

"Chúng ta cần có đức khiêm tốn để tin rằng Chúa Cha là Chúa tể trời đất, theo như Tin Mừng ngày hôm nay, đã giấu kín không cho các bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn".

Đức khiêm tốn đồng nghĩa với trở nên bé nhỏ "giống như chồi non, một chồi non bé nhỏ lớn lên từng ngày, một chồi non bé nhỏ cần Chúa Thánh Thần làm cho phát triển, vươn tới sự viên mãn của cuộc sống", ngài nói thêm.

UCAN VN

--------------------------------------------

 
SONG TINH THUC - HAY TIET DO PDF Print E-mail

Hãy tiết độ và Tỉnh Thức

KRISTIE PHAN CHUYỂN

1. Nhiều người vốn ngại nói và nghe về ma quỷ. Nhưng nay, khi thấy tội ác gia tăng về mặt dã man và lan rộng trong nhiều lĩnh vực, nên đã quả quyết tình hình này đang bị quỷ dữ lộng hành.

2. Tôi nghĩ quả quyết như vậy là lành mạnh. Riêng đối với tôi, quả quyết đó giúp tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc hơn một lời cảnh báo của Thánh Tông Đồ Phêrô. Ngài khuyên chúng ta hãy hết sức giữ mình cho khỏi ma quỷ làm hại. Thánh Tông Đồ viết thế này: "Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ là thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé" (1Pr 5,8).

3. Thánh Tông Đồ Phêrô ví ma quỷ như sư tử đói, luôn chạy đó đây tìm mồi để cắn xé. Cái mà ma quỉ tìm cắn xé là những giá trị đạo đức nơi con người, và thay vào đó là những tội lỗi, những tính lừa dối, những thói kiêu ngạo, những mưu đồ độc ác, để sau cùng chúng kéo được những con người theo nó xuống hỏa ngục.

4. Thời nào, ma quỷ cũng vẫn là sư tử hoạt động như thế. Nhưng nay, có những dấu chỉ cho phép quả quyết là quỷ đang lộng hành dữ tợn một cách khác thường. Đạo đức xuống dốc. Nhiều giá trị đạo đức đang bị chối bỏ. Nhiều người tự phụ đi theo tội lỗi, bênh vực tội lỗi, truyền bá tội lỗi.

Đúng là từng đoàn lũ ma quỷ đang như sư tử cắn xé nhiều người, dần dần lôi họ xuống hỏa ngục. Ta không thấy chúng, nhưng chúng có thực.

5. Trước tình hình này, tôi phải hết sức thận trọng. Cách để thắng ma quỷ, là vâng lời Thánh Tông Đồ Phêrô: Hãy tỉnh thức và sống tiết độ.

Tỉnh thức và sống tiết độ là những thái độ đạo đức bao gồm nhiều việc, phải thực hiện thường xuyên. Ở đây, tôi chỉ xin nêu lên vài trường hợp, mà ma quỷ quen lợi dụng để cắn xé những người đạo đức.

6. Trường hợp thứ nhất là tự phụ tự mãn về những thành công đạo đức của mình. Chúa Giêsu phán: "Trong những ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Thầy mà nói tiên tri, mà trừ quỷ, mà làm nhiều phép lạ đó sao? Và bấy giờ, Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi. Hãy xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác" (Mt 7, 22-23).

Lỗi của họ là tự phụ về những thành công trong các hoạt động đạo đức của mình, lỗi của họ cũng còn là họ làm những việc đó theo ý riêng mình, chứ không theo ý Chúa (x. Mt 7, 21).

7. Qua những lời Chúa phán trên đây, cộng thêm một số kinh nghiệm, tôi thấy ma quỷ thường hay xúi các người hoạt động tôn giáo thích thu gom những thành công, các việc lành, để rồi tự phụ tìm tư lợi theo ý riêng mình. Nếu không tỉnh thức và sống tiết độ, chiến đấu từ bỏ mình và siêng năng cầu nguyện, thì người hoạt động tôn giáo, cho dù có vẻ thành công lẫy lừng, cũng sẽ là mồi ngon cho ma quỷ.

Trong các việc đạo đức nặng về phô trương, tôi vẫn nghe Chúa nói: "Chúng đã được thưởng công rồi" (Mt 6, 2, 5, 16).

8. Trường hợp thứ hai là tự phụ tự mãn về mình được Chúa chọn làm môn đệ Chúa.

Đó là trường hợp Tông Đồ Giuđa. Ông được chính Chúa Giêsu chọn vào số mười hai Tông Đồ. Ông được chính Chúa chọn để lo công việc quản lý vật chất cho nhóm mười hai và cho chính Người. Ông được chính Chúa trao ban chức thánh và được ch��nh Chúa rửa chân cho. Giuđa tự phụ tự mãn về những đặc ân đó. Nên tưởng rằng việc bán Thầy mình sẽ có lợi lớn, rồi cũng sẽ được thu xếp ổn thỏa với cộng đoàn và với chính Chúa Giêsu, vì Người là vị Thầy có dư sức tự cứu lấy mình. Ma quỷ ra sức làm cho Giuđa tự dối mình như vậy, để nhất định thực hiện ý riêng xấu xa đó. Thế là Giuđa đã trở thành mồi ngon cho quỷ cắn xé.

9. Suy nghĩ về trường hợp Tông Đồ Giuđa đã trở thành mồi cho quỉ cắn xé, tôi thấy mình phải biết tỉnh thức và sống tiết độ một cách khiêm nhường và hết sức chân thành.

Tạ ơn Chúa vì ơn gọi làm Tông Đồ của Chúa, đó là việc đạo đức cần trong sáng và khiêm nhường. Nếu không tỉnh thức và sống tiết độ, tôi sẽ dễ bị ma quỉ xúi giục, lợi dụng chức thánh để tìm tư lợi và làm theo ý riêng, hoặc lại cả dám coi ý mình là ý Chúa. Dần dần, từng bước nhỏ, tôi có thể trở thành kẻ phản Chúa.

10. Thánh Gioan Tông Đồ cảnh báo: "Nhiều tên phản Kitô đã xuất hiện...Chúng xuất hiện từ hàng ngũ chúng ta" (1Ga 2,18). Cảnh báo trên đây cho thấy nguy cơ phản Chúa là trong chính nội bộ những người thuộc về Chúa. Nghe vậy, chúng ta thường nghĩ về người khác. Nhưng biết đâu kẻ phản Chúa lại chính là chúng ta?
11. Trường hợp thứ ba là tự hào tự phụ về những hình thức đạo đức bề ngoài để che giấu những tội lỗi và sự trống rỗng bên trong. Chúa Giêsu xưa đã không ngại nói những lời nghiêm khắc sau đây: "Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình! Các ngươi giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong chỉ đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. Các ngươi cũng vậy. Bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác" (Mt 23, 27-28).

12. Lời Chúa phán trên đây khuyên tôi hãy biết đơn giản về những hình thức đạo đức bề ngoài, đừng sáng tạo, tự đặt, tự sướng, tự hào về các thứ hoành tráng, náo động, ồn ào. Những thứ đó nhiều khi chỉ là một thứ mồ mả tô vôi tốt đẹp, che giấu một nội tâm trống rỗng hoặc hôi thối. Lời Chúa cảnh báo rất rõ. Thế nhưng, ma quỷ vẫn dụ dỗ được nhiều người không chịu nghe lời cảnh báo đó. Họ vẫn ham những gì thuộc cách sống đạo đức giả hình. Sau cùng, họ trở thành mồi ngon cho quỷ cắn xé. Biết đâu, trong số họ cũng có tôi, nếu tôi không luôn tỉnh thức và sống tiết độ. Tôi rất sợ, có thể Chúa đang nói với chúng ta: "Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và pharisiêu giả hình".

13. Thời nay, cuộc chiến giữa sự thiện và sự ác đang trở thành gay gắt. Nói một cách cụ thể, cuộc chiến giữa Thiên Chúa và ma quỷ đang diễn tiến một cách rất phức tạp, rất quyết liệt, rất tinh vi. Hãy biết tỉnh thức và biết sống tiết độ trong đức tin bền đỗ đến cùng, ta sẽ nhờ Chúa thắng được quỷ dữ, để được Chúa dẫn vào thiên đàng.

Lạy Chúa xin thương xót chúng con.

GM. GB. Bùi Tuần

-----------------------------------

 
SONG TINH THUC - GM VU VAN THIEN -CHO DOI PDF Print E-mail

CHỜ ĐỢI TRONG TỈNH THỨC

KRISTIE PHAN CHUYỂN
Ai trong chúng ta cũng đã có những lúc chờ đợi: chờ đợi một biến cố hoặc một người thân. Chờ đợi bao giờ cũng làm chúng ta hồi hộp, trăn trở, nôn nóng. Những lúc chờ đợi, dường như thời gian trôi chậm hơn. Khi chờ đợi một sự kiện hay một người thân, cũng là lúc chúng ta liên tưởng nhiều về sự kiện hay về người thân đó. Sự chờ đợi càng lâu, niềm vui càng lớn lao và vỡ òa khi gặp gỡ.
Năm Phụng vụ khởi đầu với một thời gian mang tên "Mùa Vọng" hay "Mùa Đợi." Mùa Phụng vụ này nhắc nhớ chúng ta đợi chờ Chúa đến trong cuộc đời. Thực ra, Thiên Chúa vẫn hiện diện và tỏa ánh vinh quang của Ngài trong cuộc sống, nhưng để gặp gỡ Ngài, mỗi người phải nỗ lực tìm kiếm, và mở rộng tâm hồn để đón tiếp Ngài. Những ai thành tâm tìm kiếm và gặp gỡ Chúa sẽ được Ngài hướng dẫn và phù trợ. Có Chúa trong đời, chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui và hạnh phúc.
Chúa vẫn hiện diện, như dòng suối vẫn miên man chảy tứ thời bát tiết. Người thành tâm kiếm tìm Chúa sẽ giống như người đến múc nước nơi dòng suối và mang về nhà mình. Sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời chúng ta thật lạ kỳ. Bởi lẽ Chúa vừa hữu hình vừa vô hình, vừa hiện diện, vừa vắng mặt. Người tìm được Chúa rồi, lại khao khát tiếp tục tìm Chúa để hiểu biết Chúa hơn, vì gặp gỡ Chúa đem lại sự dịu ngọt và niềm vui hạnh phúc cho tâm hồn. Hiểu như thế, suốt cuộc đời tín hữu chúng ta là một vòng xoay của sự chờ đợi, tìm kiếm, gặp gỡ, rồi lại tìm kiếp tiếp cho đến khi thực sự gặp Chúa trực tiếp, mặt giáp mặt chứ không còn như trong gương. Đó là tình trạng hạnh phúc thiên đàng những ai yêu mến Chúa sẽ được hưởng.
Ngôn sứ Isaia diễn tả niềm mong đợi Chúa của dân Israen (Bài đọc I). Đối với những người Do Thái lưu đày, họ cảm nghiệm được nỗi đau của kiếp nô lệ. Không còn Đền thờ, không còn lễ nghi phục vụ, họ thấy cuộc sống của họ thật vô nghĩa. Họ cần Chúa như con người cần hơi thở, như cỏ cây cần ánh mặt trời. Vắng Chúa, cuộc đời họ sẽ suy tàn, sự nhơ uế sẽ lan tràn khắp chốn. Lời cầu nguyện của vị ngôn sứ cũng là lời than van của dân chúng. Họ cầu xin Chúa đến để nâng đỡ và giải thoát họ, đem cho họ ánh sáng và niềm tin.
Niềm khao khát của Israen cũng là niềm khao khát của thời đại chúng ta. Con người thời nay cậy dựa vào những triết thuyết vô thần và những thành tựu của khoa học để chối bỏ Thiên Chúa. Thay vì tôn thờ Đấng Tạo Hóa, người ta tôn thờ khoa học kỹ thuật vì cho rằng khoa học kỹ thuật có thể trả lời được mọi vấn nạn của cuộc sống. Đức Giáo Hoàng Bênêđitô XVI đã viết: "Chủ nghĩa nhân bản loại trừ Thiên Chúa là một chủ nghĩa phi nhân. Chỉ có thứ nhân bản mở ra cho Tuyệt Đối mới có thể giúp ta cổ võ và đạt được được những hình thức sống xã hội và dân sự – trên bình diện cơ cấu, tổ chức, văn hoá, đạo đức – bằng cách nó giữ ta khỏi rơi vào tình trạng nô lệ cho những cái mốt, những cái thời thượng" (Thông điệp Bác ái trong Chân lý, số 78). Đây cũng là cám dỗ lớn nhất mà loài người từ thời nguyên thủy đã gặp phải, đó là muốn nên như Thiên Chúa và tin rằng có thể thay thế Ngài (x. St chương 3). Nhân loại của chúng ta hơn bao giờ hết đang cần đến Thiên Chúa. Xã hội Việt Nam của chúng ta hôm nay cho thấy kinh nghiệm rõ về điều này: một khi khước từ Thiên Chúa, hậu quả là cuộc sống đầy bạo lực, giết chóc, tệ nạn xã hội, lừa đảo dối trá, luân thường đạo lý suy đồi.
Lời Chúa hôm nay nói đến nỗ lực cố gắng của chúng ta trong khi chờ đợi Chúa. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh một người chủ đi xa trao nhà cho đầy tớ coi sóc. Mỗi người một việc, người thì coi ban ngày, người thì gác ban đêm. Ông chủ sẽ về bất cứ lúc nào. Những người coi nhà buộc phải tỉnh thức và thận trọng để lúc chủ về, không những thấy họ còn thức mà còn thấy tài sản còn nguyên vẹn.


Mùa Vọng giống như "nốt nhấn" của bản nhạc cuộc đời. Đây là thời điểm Giáo Hội mời gọi chúng ta xác định vị trí của Chúa trong đời chúng ta cũng như tình trạng tâm hồn của mình. Chúa đang đến trong cuộc đời chúng ta. Lễ Giáng Sinh là một kỷ niệm đẹp của mối tình Thiên Chúa – Con người. Sau bao thế hệ xa cách, nay Thiên Chúa đã chủ động đến với con người. Ngài hạ cố đến gặp gỡ con người và tâm tình nghĩa thiết với họ. Đức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, chính là bằng chứng hữu hình của sự nghĩa thiết ấy.
*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Chờ đợi trong tỉnh thức, đó là tâm tình của mỗi tín hữu chúng ta trong suốt cuộc đời. Lạy Chúa, xin hãy xé trời mà ngự xuống. Xin hãy đến để nâng đỡ và soi sáng chúng con. Amen.
ĐGM Giuse Vũ Văn Thiên

---------------------------------------

 
SONG TINH THUC- CN1MV- B - SONG TINH THUC PDF Print E-mail

Chúa Nhật I Mùa Vọng B
THÚC TỈNH
Is 63,16b-17.19b; 64,2-7; 1Cr 1,3-9; Mc 13,33-37

Baden-Powell ông tổ của ngành hướng đạo (hướng đạo sinh thế giới gọi âu yếm là BP) sinh ngày 22 tháng 2 năm 1857 tại London, sau khi tốt nghiệp trung học gia nhập trường sĩ quan võ bị Hoàng Gia Anh năm 19 tuổi. Powell là một sĩ quan kỵ binh, chiến đấu ở Ấn Ðộ, Ai Cập và Phi Châu... Tại Nam Phi, khi ở thành Mafeking bị bộ lạc người Boers bao vây, Powell đã thành công trong việc huấn luyện các thiếu niên Phi Châu giúp đỡ tải thương, truyền tin, vận chuyển lương thực thay thế các binh sĩ trực tiếp chiến đấu. Lòng can đảm, tháo vát và hiệu quả tác chiến của Đội Thiếu sinh đã gây ảnh hưởng sâu sắc đến Ông khi định hướng chương trình huấn luyện và thành lập phong trào Hướng đạo sau này: huấn luyện và tận dụng các khả năng mình có.
Khi ở cấp bậc là đại tá chỉ huy những cuộc chiến đấu tại Âu Châu, lần kia đoàn quân của ông có một ngàn mà phải đương đầu với địch quân những chín ngàn. Suốt trong 217 ngày đợi chờ được cứu viện, ông đã dùng chiến thuật nghi binh : ban ngày thỉnh thoảng ông cho nổ chỗ này chỗ khác mấy trái lựu đạn. Ban đêm trong một vùng rộng lớn, ông cho thắp đèn sáng tại nhiều nơi, mục đích là để đánh lừa đối phương, khiến địch tin rằng ông có nhiều lính và hiện diện ở khắp nơi, chớ có liều lĩnh mà tấn công. Khi viện binh tới, ông mới tấn công đối phương và đã dành được thắng lợi.
Giữa lúc chính phủ nước Anh định nâng ông lên cấp bậc thống tướng thì ông rút lui, để rồi lập nên phong trào hướng đạo, huấn luyện các em thiếu nhi trở thành những người hữu ích cho bản thân, gia đình và xã hội.
Mục đích của phong trào hướng đạo là lúc nào cũng phải tỉnh thức và sẵn sàng để đương đầu với mọi hoàn cảnh... luôn là người hữu dụng cho mình, cho xã hội bằng chính sự thức tỉnh và sẵn sàng bước vào cuộc sống... Đó là tinh thần rất nhân bản trong giáo dục con người tiến bước vào cuộc sống.
Người Kitô hữu không chỉ có tinh thần nhân bản, nhưng còn tiến bước trong Đức Tin: Tinh thần Thức tỉnh, sẵn sàng cũng chính là sứ điệp vang lên Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa trong chờ đón Chúa đến. Phải tỉnh thức vì Chúa đến rất bất ngờ và rất âm thầm... Lời kêu gọi "tỉnh thức" gửi đến các môn đệ (33). Các môn đệ của Đức Kitô cần phải canh thức, bởi vì họ không biết ngày giờ của cuộc Quang Lâm.
Thánh Phaolô đã dùng những ý tưởng về "đêm" để mô tả thời kỳ hiện tại cho đến ngày Quang Lâm (Rm 13,12) là ban ngày. Vì thế, Phaolô sử dụng một thứ ngôn ngữ bi thiết để nói về thái độ tỉnh thức, Ngài đòi hỏi: "Đã đến lúc anh em phải thức dậy" (Rm 13,11) vì ơn cứu độ đã gần hơn khi họ mới tin, như Phaolô nhấn mạnh : "đêm sắp tàn, ngày gần đến" (Rm 13,12; x. 1 Tx 5,5tt). Những giờ đó không ai biết và vị Tông đồ dân ngọai nhấn mạnh thêm : "Vì chính anh em đã biết rõ: ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm" (1 Tx 5,2). Hình ảnh "kẻ trộm đến ban đêm" chỉ có trong Tân Ước mà Chúa Giêsu đã dùng và sau các môn đệ khai triển (x. Mt 24,42-44; Lc 12,39t; 2 Pr 3,10; Kh 3,3; 16,15). Đây là một yếu tố thuộc truyền thống Kitô giáo bắt nguồn từ Đức Giêsu. Từ truyến thống đó Phaolô khuyên tín hữu thành Thêxalônica : hãy tỉnh thức (1 Tx 5,6).
Trong Dụ ngôn Mười cô Trinh Nữ (x. Mt 25, 1-13) mà Chúa Kitô minh họa cho Giáo huấn Tỉnh Thức : khi tiếng hô"Kìa chàng rễ đến" thình lình vang lên giữa đêm khuya, Trong mười cô Trinh Nữ đón rể, chỉ có năm trinh nữ khôn ngoan tỉnh thức sẵn sàng đem đèn với dầu nên thắp sáng đèn sáng được vào hội Hoa Đăng Tiệc cuới với chàng rể, còn năm cô khờ dại còn lại vì không chịu chuẩn bị sẵn sàng dầu nên đã không được vào dự tiệc cưới.
Chủ đề phải canh thức mà Chúa Giêsu rao giảng, rất dễ hiểu với dân tộc Do Thái vì được đề cập đến trong một viễn tượng quốc gia Israel luôn bị bị các Đế Quốc áp bức như chúng ta thấy suốt trong lịch sử Dân Tộc Do Thái bị xâm lược, bị lưu đày và có khi bi đát vô tổ quốc phân tán khắp thế giới... Nên đối với dân tộc Do Thái nói chung, tỉnh thức đối diện với cuộc sống là việc phải làm đối diện sống còn với cuộc sống riêng với cuộc sống cộng đồng quốc gia.
Chúa Giêsu minh họa cho giáo lý tỉnh thức bằng Dụ ngôn người chủ đi xa (Mc 34) ông chủ đi phương xa, "để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ" và "chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức". Ngày trở về của ông chủ không ai biết trước : Ông có thể về bất cứ lúc nào. Chính vì thế buộc người giữ cửa phải canh thức liên tục. Không biết giờ nào có thể xa và cũng có thể gần, nên các gia nhân luôn phải thức tỉnh với các công việc của nhà và sinh lợi cho chủ. Các môn đệ của Đức Giêsu vừa là "các gia nhân" vừa là "người giữ cửa"; họ phải vừa làm việc vừa canh thức.
Nhấn mạnh "khi nào chủ nhà đến" vào "Thời ấy" chính là lúc chủ nhà trở về, tức ngày Quang Lâm của Đức Giêsu. Các môn đệ của Đức Giêsu đang ở trong "đêm", nhưng họ không được "ngủ", vẫn sinh hoạt bởi vì ông chủ có thể về ngay trong đêm nay. Cho nên các môn đệ phải canh thức vì khi ông chủ trở về thay đổi mọi sự, người môn đệ của Chúa "làm việc" và "cùng làm việc" trong thức tỉnh. Trong hiện tại, khi người môn đệ thức tỉnh và làm việc là Đức Giêsu đang hành động trong thế giới để đưa đến một nhân loại mới. Người lôi kéo con người cùng thức tỉnh làm việc cùng với Ngài, làm cho họ thành những đầy tớ phục vụ hoạt động của Ngài... làm cho thế giới trù phú sinh hoa trái cho chính con người, và hoa trái dâng lên Thiên Chúa như là những hoa quả do sự thức tỉnh.
Bước vào mùa vọng chúng ta được mời gọi sống giáo huấn của Đức Giêsu : sẵn sàng thức tỉnh chờ đón Chúa, chúng ta gọi là canh thức:
• Theo tác giả Lohmeyer canh thức là: "Đời sống của người đạo đức không diễn tiến trong những trạng thái thiu thiu ngủ, những giấc mơ và những đam mê, nhưng trong nỗ lực dấn thân luôn luôn chăm chú và điều độ của con tim nhân loại". Thật thế, chăm chú điều độ con tim nhân loại luôn hướng về Chúa đến và nỗ lực canh tân làm việc với tất cả tấm lòng cho Chúa và cho anh em.
• Tác giả Schweizer nhận định thêm canh thức là luôn mang "thái độ trong đó con người luôn luôn chờ đợi với tinh thần trách nhiệm Đức Chúa đến và không để mình bị sao nhãng trong thái độ sẵn sàng thường hằng này đối với Ngài bởi bất cứ điều gì". Có nghĩa là dấn thân trong chính cuộc sống hằng ngày có trách nhiệm ở công sở, xã hội và trong gia đình.
Chính vì lẽ đó ngươi sống canh thức là:
Biết sống là biết chờ đợi
Chờ đợi làm nên cuộc sống
('Manna')
Như tâm tình Thi sĩ Tagore với cuộc sống:
"Tôi nằm ngủ và mơ thấy đời sống là một niềm vui.
Tôi thức dậy và tôi thấy đời là bổn phận.
Tôi hành động và tôi thấy bổn phận là niềm vui".
Cho nên, chúng ta bước vào Mùa Vọng, cùng với Giáo hội sống một Mùa Vọng mới, thức tỉnh cầm đèn sáng trong tay ra đón Chúa với lời khấn nguyện thật thiết tha:
Maranatha, Lạy Chúa, xin hãy đến!
(Kh 22,20).

Lm Vinh Sơn scj

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 38