mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4037
mod_vvisit_counterHôm Qua8427
mod_vvisit_counterTuần Này58613
mod_vvisit_counterTuần Trước84740
mod_vvisit_counterTháng Này258712
mod_vvisit_counterTháng Trước339361
mod_vvisit_counterTất cả17817865

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - CAN ĐẢM NHẬN TỘI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Thu, Sep 24 at 1:12 AM

CAN ĐẢM NHẬN TỘI

Mahatma Gandhi, kể lại mâu chuyện của đời ông:

-Tôi phạm tội ăn cắp khi lên 15 tuổi. Vì mắc nợ, tôi đã lấy trộm chiếc vòng bằng vàng của ba tôi để trả nợ. Nhưng tôi không thể nào chịu được sự ray rứt trong tâm hồn. Dù thế, vì quá mắc cỡ, tôi không thể nào mở miệng nói sự thật với ba tôi. Tôi đã viết lời thú tội vào một tờ giấy. Toàn thân tôi run rẩy khi tôi trao miếng giấy này cho ba tôi. Oâng đã đọc, nhắm mắt lại một lúc và sau đó xé miếng giấy đi. Oâng khẽ nói và choàng tay ôm tôi:

-Tốt lắm!

Từ ngày đó, tôi lại càng yêu ba tôi hơn nữa.

*Lời Chúa phan:"còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác. Nhược bằng chúng ta nói mình chẳng từng phạm tội, ấy là chúng ta cho Ngài là kẻ nói dối, lời Ngài không ở trong chúng ta"(I Giăng 1:9-10)

SONGYEUCHUA

--------------------------------

 
CAC BAI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - BỎ NỖI SỢ SAI LẦM PDF Print E-mail

Kim Vu
>
>
> BUÔNG BỎ NỖI SỢ SAI LẦM
>
>
>
> Gần đây trong một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh, phóng viên hỏi tôi câu hỏi sau: "Nếu cha ở trên giường chết, cha muốn để lại gì khi chia tay?" Câu hỏi làm tôi chưng hửng lúc đó? Tôi muốn để lại gì trong các lời nói cuối cùng của mình? Không có thì giờ để suy nghĩ, tôi khựng lại. Tôi muốn nói: "Đừng sợ. Sống nhưng không sợ. Đừng sợ chết. Nhưng nhất là đừng sợ Chúa!"
>
>
>
> Tôi là người công giáo từ trong nôi, cha mẹ tôi rất tuyệt vời, tôi được các cô thầy tận tâm dạy giáo lý, và tôi được ưu tiên học thần học trong các lớp học tốt nhất thế giới. Tuy nhiên, tôi đã phải mất năm mươi năm để thoát ra khỏi một số nỗi sợ trong đạo làm tôi bị tê liệt và để nhận ra Chúa là người duy nhất mà mình không được sợ. Tôi đã phải để một phần lớn đời mình để tin những lời Chúa nói hơn ba trăm lần trong Thánh Kinh và đó là những lời đầu tiên Chúa Giêsu nói với người Ngài gặp lần đầu tiên sau khi Ngài sống lại: Đừng sợ!
>
>
>
> Đó là cuộc hành trình năm mươi năm để tôi tin điều đó, để tin tưởng nó. Trong phần lớn cuộc đời, tôi đã sống trong nỗi sợ hãi sai lầm về Chúa và nhiều thứ khác. Khi còn nhỏ, tôi đặc biệt sợ sấm sét, mà trong đầu óc thơ bé của tôi, sấm sét cho thấy Chúa có thể dữ dội và đe dọa đến mức như thế nào. Về mặt tôn giáo, sấm sét là điềm báo cho chúng ta biết, chúng ta phải sợ. Cùng các nỗi sợ này, tôi còn nuôi dưỡng nỗi sợ cái chết, tự hỏi linh hồn đi đâu sau khi chết, đôi khi tôi nhìn về chân trời u tối sau khi mặt trời lặn và tự hỏi liệu những người đã chết có ở đâu đó ngoài kia không, tôi bị ám ảnh trong bóng tối vô tận này, vẫn đau khổ cho hoàn cảnh của họ. Tôi đã không có lý trong cuộc sống. Tôi biết Thiên Chúa là tình yêu, nhưng tình yêu này cũng là một công lý quyết liệt, đáng sợ và đòi hỏi.
>
>
>
> Các nỗi sợ hãi này vẫn âm thầm ở trong lòng tôi suốt tuổi vị thành niên. Năm 17 tuổi tôi quyết định đi tu, đôi khi tôi tự hỏi liệu tôi có tự do trong quyết định này không, hay do một nỗi sợ sai lầm. Tuy nhiên, bây giờ khi nhìn lại, với năm mươi năm sau, tôi biết đó không do nỗi sợ bắt buộc tôi, mà do một cảm nhận chân thực khi được gọi, ảnh hưởng của cha mẹ tôi và các nữ tu dòng Ursuline đã dạy tôi, rằng cuộc sống của mỗi người không phải là của họ, cuộc sống được kêu gọi phục vụ. Nhưng nỗi sợ tôn giáo vẫn mạnh mẽ trong tôi.
>
>
>
> Vậy, điều gì đã giúp tôi buông bỏ điều đó? Điều này không xảy ra trong một ngày hoặc một năm; Đó là kết quả tích tụ trong năm mươi năm với các mảnh ghép gom lại với nhau. Nó bắt đầu với cái chết của cha mẹ tôi khi tôi hai mươi hai tuổi. Sau khi chứng kiến mẹ và cha tôi qua đời, tôi không còn sợ chết. Đó là lần đầu tiên tôi không sợ một xác chết vì các thi thể này là của cha mẹ tôi. Nỗi sợ hãi của tôi về Chúa cũng giảm dần mỗi khi tôi cố gắng gặp Chúa với tâm hồn trần trụi trong lúc cầu nguyện và nhận ra tóc của mình sẽ không trắng bạc khi mình đứng trước mặt Chúa; vì vậy tôi không còn sợ. Nỗi sợ hãi của tôi cũng giảm khi tôi phục vụ người khác và hiểu Lòng Thương Xót Chúa khi tôi học và dạy thần học, hai lần chẩn đoán ung thư buộc tôi phải suy ngẫm về cái chết thực sự của chính mình, và như một số đồng nghiệp, gia đình và bạn bè đã hình thành cho tôi làm sao có thể sống tự do hơn.
>
>
>
> Về mặt đầu óc, một số người đặc biệt giúp đỡ tôi: John Shea đã giúp tôi nhận ra Chúa không phải là luật phải tuân theo, mà là năng lực đồng cảm vô tận, Ngài muốn chúng ta hạnh phúc; Robert Moore đã giúp tôi tin rằng Chúa đang thích thú nhìn chúng ta; Charles Taylor giúp tôi hiểu Chúa muốn chúng ta phát triển; các lời chỉ trích bài tôn giáo cay đắng của những người vô thần như triết gia Frederick Nietzsche đã giúp tôi thấy, nơi mà khái niệm riêng về Thiên Chúa và tôn giáo của tôi cần thanh tẩy nhiều; và người anh cả, một linh mục truyền giáo, đã làm xáo trộn thần học của tôi với những câu hỏi thiếu tôn kính như, loại Thiên Chúa nào muốn chúng ta sợ hãi Ngài? Các mảnh này mảnh kia đã ráp lại với nhau.
>
>
>
> Những lời nói cuối cùng nào là quan trọng? Chúng có thể có nhiều ý nghĩa hay không có bao nhiêu ý nghĩa? Những lời cuối cùng cha tôi nói với các con là "hãy cẩn thận, cẩn thận", cha tôi muốn nói đường từ bệnh viện về nhà trơn trợt trong tuyết và đá. Lời nói cuối cùng không phải lúc nào cũng để lại một thông điệp; nó có thể chỉ là lời tạm biệt hay tiếng thở dài đau đớn, kiệt sức không nghe được; nhưng đôi khi những lời này cũng là di sản của chúng ta.
>
>
>
> Có cơ hội để lại một vài lời cuối cùng cho gia đình, bạn bè, tôi nghĩ sau khi nói lời tạm biệt lần đầu tiên, tôi sẽ nói: đừng sợ. Đừng sợ sống, đừng sợ chết. Nhất là đừng sợ Chúa.
>
>
>
> Rev. Ron Rolheiser, OMI
>
>
>
> __._,_.___

 
CAC BAI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - VẾT SẸO TRONG CUỘC ĐỜI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen 12-9-2020

NHỮNG VẾT THẸO TRONG CUỘC ĐỜI

Cách đây vài năm, vào một mùa hè nóng bức ở miền Nam bang Florida, một cậu bé quyết định ra bơi ở cái hồ nhỏ bên cạnh nhà. Trong lúc vội vàng muốn nhảy xuống bể nước mát, cậu bé chạy ra cửa sau, để lại quần áo, giày vớ ở đó rồi chạy đi. Cậu nhảy ùm xuống nước và bơi thẳng về phía giữa hồ mà không hề biết rằng có một con cá sấu đang bơi ngược lại từ bờ bên kia.

Cha cậu đang làm việc ở sân sau, chợt trông thấy một cảnh tượng quá sức hãi hùng, đứa con trai mình và cá sấu đang bơi ngày một gần nhau hơn. Trong nỗi hoảng sợ, ông chạy về phía hồ nước, la lớn hết sức gọi cho con trai. Nghe tiếng cha, cậu bé chợt nhận ra mối hiểm nguy cận kề và lập tức quay đầu bơi hết tốc lực vào bờ, nơi cha mình đang lo lắng gào thét.

Nhưng đã quá trễ. Ngay khi cậu sắp đến được với cha, con cá sấu đã đến kịp cậu bé. Từ trên bờ, người cha chộp lấy cánh tay đứa con trai, nhưng con cá sấu đã ngoặm vào chân cậu. Thế là bắt đầu một cuộc chiến giằng co lạ thường giữa hai bên.

Tuy rằng con cá sấu mạnh sức hơn người đàn ông nọ, nhưng tình thương mãnh liệt của một người cha khiến ông không buông tay chịu thua. May mắn, có một người nông dân lái xe đi ngang qua, nghe tiếng kêu la thất thanh, đã vội lái chiếc xe tải lao tới, ông ta lấy súng và bắn chết con cá sấu.

Điều lạ lùng là, sau nhiều tuần lễ chữa trị trong bệnh viện, cậu bé cuối cùng đã sống sót. Đây quả là phép lạ. Tuy vậy, đôi chân của cậu có những vết thẹo khủng khiếp bởi cuộc tấn công dữ dội của con cá sấu. Và, trên cánh tay cậu, cũng có những vết xước dài và sâu, do móng tay của người cha đã bấu vào thịt của cậu khi ông cố sức dành giật cậu con trai với cá sấu hung dữ.

Một phóng viên báo chí đã tìm đến phỏng vấn cậu bé từng trải qua cơn bi kịch khủng khiếp nọ, và anh đề nghị rằng cậu có thể cho mọi người xem những vết sẹo của vụ cá sấu tấn công hay không. Cậu bé kéo quần lên. Và rồi, với sự tự hào không giấu được, cậu nói, "Nhưng hãy nhìn vào cánh tay của cháu. Cháu có những vết sẹo lớn ở trên cánh tay nữa. Cháu mang những vết thẹo này vì cha cháu đã nhất định không buông cháu ra cho cá sấu".

Suy gẫm

Bạn và tôi có thể cũng giống cậu bé này. Chúng ta cũng có những vết sẹo, không phải do cá sấu, nhưng do những quá khứ đau buồn. Có những vết thẹo xấu xí và làm cho chúng ta phải hối tiếc. Nhưng, cũng có những vết thẹo do Đức Chúa Trời đã không buông ta ra. Giữa cơn khủng hoảng, đấu tranh của chúng ta, Ngài ở đó và nắm giữ lấy chúng ta.

Thánh Kinh dạy rằng Chúa yêu chúng ta. Bạn là một đứa con của Ngài. Ngài muốn bảo vệ chúng ta và ban cho ta đầy đủ trong mọi sự. Nhưng thỉnh thoảng, chúng ta cũng tự mình bơi vào những hoàn cảnh nguy hiểm mà không biết chuyện gì đang đợi mình phía trước. Cái hồ bơi của cuộc đời này đầy những hiểm nguy, và chúng ta quên mất kẻ thù đang chờ đợi cơ hội để tấn công. Nếu bạn có những vết sẹo bởi tình yêu Chúa, thì hãy thật sự biết ơn Ngài. Bởi Chúa đã không và sẽ không bao giờ buông ta ra.
ST

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - NAZA VÀ KINH THÁNH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Wed, Sep 9 at 12:53 AM

NASA VÀ KINH THÁNH

Đây là một sự thật dành cho những nhà khoa học và cho tất cả những sinh viên nào đang gặp khó khăn trong việc thuyết phục người khác về mức độ xác thật của Kinh Thánh. Và đây cũng là một trong những điều đã tỏ ra Đức Chúa Trời là Đấng sáng tạo lạ lùng, và Ngài đã tể trị trên muôn vật.

Bạn có biết rằng có một chương trình không gian đang bận rộn chứng minh rằng điều được gọi là "hoang tưởng" trong Kinh thánh là sự thật không?

Ông Harold Hill, vốn là chủ tịch của công ty Curtis Engine ở Baltimore Maryland, và là một chuyên viên cố vấn trong chương trình không gian, kể rằng: "Tôi nghĩ một trong những điều kỳ diệu Chúa tỏ với chúng ta ngày hôm này đã xảy ra gần đây cho những nhà du hành vũ trụ và các nhà khoa học không gian ở Greenbelt, Maryland. Họ đã kiểm tra vị trí của mặt trời, mặt trăng, và các hành tinh ngoài không gian, nơi chúng có thể tọa lạc cách đây 100 năm và 1000 năm.

Chúng tôi phải biết điều này để không gửi một vệ tinh lên và làm nó va đập vào bất cứ thiên thể nào trong những quỹ đạo của nó. Chúng tôi phải bố trí những quỹ đạo sao cho vệ tinh có thể tồn tại lâu dài, và nơi có những hành tinh, để tất cả không bị sa lầy.

Những nhà khoa học cho loại máy tính đo lường chạy ngược thời gian nhiều thế kỷ, và nó đến một điểm dừng. Máy tính dừng lại và cho dấu hiệu đèn đỏ, điều đó có nghĩa là có cái gì đó sai trật, hoặc trong lượng thông tin được nạp vào, hoặc với kết quả khi so sánh với chuẩn.

Họ gọi cho bộ phận sửa chữa để kiểm tra, và họ hỏi nhau, "Có gì sai thế?"

Cuối cùng, họ tìm ra được rằng có một ngày bị mất đi trong quá khứ. Họ vò đầu bứt tóc... Không có câu trả lời. Cuối cùng, một nhà khoa học là cơ đốc nhân nói, "Các anh biết không, một lần tôi học trong trường Chúa nhật, họ có đề cập đến một thời điểm mặt trời dừng lại." Dù rằng mọi người không tin lời anh ta nói, họ cũng không có câu trả lời nào khác, vì thế, họ đành bảo, "hãy chỉ ra xem nào".

Anh ta lấy Kinh thánh và tìm trong sách Giô-suê, ở đó, họ đọc được một đoạn rất kỳ cục -- kỳ cục đối với bất cứ người bình thường nào. Họ thấy Chúa nói với Giô-suê. "Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Chớ sợ, vì ta đã phó chúng nó vào tay ngươi, chẳng còn một ai đứng nổi trước mặt ngươi được" (Giô-suê 10:8). Giô-suê lo lắng vì ông đang bị kẻ thù bao quanh và nếu trời tối thì kẻ thù sẽ áp đảo dân Y-sơ-ra-ên. Vì thế Giô-suê cầu xin Chúa cho mặt trời dừng lại! Đúng vậy, "Ngày mà Đức Giê-hô-va phó dân A-mô-rít cho dân Y-sơ-ra-ên, thì Giô-suê thưa cùng Đức Giê-hô-va tại trước mặt Y-sơ-ra-ên, mà rằng: Hỡi mặt trời, hãy dừng lại trên Ga-ba-ôn; Hỡi mặt trăng, hãy ngừng lại trên trũng A-gia-lôn! Mặt trời bèn dừng, mặt trăng liền ngừng, Cho đến chừng dân sự đã báo thù quân nghịch mình. Điều đó há không có chép trong sách Gia-sa sao? Mặt trời dừng lại giữa trời, và không vội lặn ước một ngày trọn" (Giô-suê 10:12-13)

Những phi hành gia và các nhà khoa học bảo, "Như vậy là có một ngày bị mất đi trong chuỗi thời gian!" Họ kiểm tra lại các máy tính và trở về thời điểm được viết trong Kinh thánh, và họ tìm thấy nó gần đúng, những không chính xác đủ. Thời gian bị mất trong giai đoạn của Giô-suê là 23 giờ và 20 phút đồng hồ - chứ không phải là 24 tiếng trọn vẹn.

Họ đọc lại Kinh thánh và trong đó chép "ước một ngày trọn." Chỉ một hai từ trong Kinh thánh cũng rất quan trọng, bởi họ sẽ vẫn gặp rắc rối về 1000 năm trước nếu không tính 40 phút kia. Bốn mươi phút phải được tìm ra, bởi vì trong khoảng thời gian đó vệ tinh sẽ quay rất nhiều lần trong những quỹ đạo.

Khi nhà khoa học là tín đồ kia suy nghĩ về điều này, anh nhớ ra ở đâu đó trong Kinh thánh có nói về mặt trời ĐI NGƯỢC lại. Những nhà khoa học bảo anh ta chắc quẫn trí rồi, nhưng khi họ tìm lại trong Kinh thánh thì thấy câu chuyện này ở sách II Các vua:

Khi Ê-xê-chia bị bệnh nặng gần chết, người được tiên tri Ê-sai thăm viếng, và Ê-sai nói rằng vua sẽ chẳng chết đâu. Vua Ê-xê-chia muốn xin một dấu hiệu rằng mình sẽ được chữa lành và sống. Ê-sai đã nói rằng, "Này là dấu Đức Giê-hô-va ban cho ngươi, đặng làm chứng cho ngươi biết Ngài sẽ làm thành điều Ngài đã phán ra: Ngươi muốn bóng tới trước mười độ hay là lui lại mười độ chăng?" (II Các vua 20:9) Ê-xê-chia trả lời, "Bóng tới trước mười độ thì chẳng khó gì; không! thà nó lui lại sau mười độ thì hơn" (II Các vua 20:10) Tiên tri Ê-sai cầu khẩn với Đức Chúa Trời và Ngài đã đem bóng trở lui lại 10 độ.

Mười độ chính xác là 40 phút! 23 giờ và 20 phút trong đời Giô-suê, cộng với 40 phút được đề cập trong sách II Các vua đã làm mất đi một ngày trong vũ trụ!" Điều đó có phải kỳ diệu quá không?

Suy gẫm

Lời Chúa là sống và linh nghiệm, dù rằng thế gian tìm cách chối bỏ thì Kinh thánh vẫn tồn tại và bày tỏ chân lý cứu rỗi. Chúng ta tin Chúa, và tin Kinh Thánh là lời Ngài, chúng ta cũng phải làm theo để lời Chúa được sống trong mỗi chúng ta.

Bạn có đọc, suy gẫm, hầu làm theo ý muốn Chúa trên đời sống mình chăng?

Mỗi tuần một câu Kinh Thánh

Hip-ri/Hê-bơ-rơ 4:12 "Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng".

ST

-------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - THÁNH NỮ MONICA PDF Print E-mail

MONICA XƯA VÀ NAY

Trần Mỹ Duyệt

Monica là vị thánh nữ được tôn kính trong Giáo Hội Công Giáo và Chính Thống Giáo từ thế kỷ thứ Tư. Lễ kính vào ngày 27 tháng 8 hàng năm. Thánh nữ sinh năm 331 hoặc 332 AD tại Thagaste, Phi Châu nay là Souk Ahras, Algeria, và qua đời năm 387 AD. Cũng có sử liệu ghi thánh nữ sinh năm 322 AD và qua đời năm 387 AD tại Ostia Antica, Ý trên đường trở về quê hương sau khi Augustine con bà được ơn trở lại. Thánh nữ được an táng tại Ostia.

Thời thanh xuân, thánh nữ kết hôn sớm với Patricius, một quan chức ngoại đạo người Roma tại Thagaste. Thánh nữ có ba người con gồm 2 trai là Augustine và Navigius, và người gái út là Perpetua.

Dựa theo lịch sử của thánh nữ, bề ngoài bà được cho là một trong những phu nhân, mệnh phụ nhân đức, giầu lòng bác ái và thương người. Bà và một số phụ nữ khác thường xuyên thăm viếng, an ủi và giúp đỡ những người nghèo khổ, túng thiếu và bệnh tật. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, thánh nữ là một người vợ, người mẹ đã phải chịu đựng, hy sinh và cầu nguyện liên lỷ cho người chồng ngoại đạo, cao ngạo, nóng nảy, gia trưởng và ngoại tình. Cùng với người con đầu lòng Augustine, một thanh niên thông minh xuất chúng, giỏi giang, nhưng cũng cha mình, rất cao ngạo, ăn chơi, đàng điếm và sống buông thả.

Trong vai trò làm vợ và làm mẹ, thánh nữ đã ngày đêm kiên trì, liên lỷ hy sinh và cầu nguyện cho chồng, cho con. Sau hơn 20 năm ròng rã kinh nguyện, hy sinh trong nước mắt, cuối cùng ông Patricius và Augustine đã được ơn trở về với Chúa. Chồng thánh nữ đã nhận bí tích rửa tội một năm trước khi ông qua đời. Còn Augustine thì được Tổng Giám Mục Milan là Thánh Ambrôsiô rửa tội tại thánh đường Thánh Gioan Tẩy Giả tại Milan. Và sau những ngày ngắn ngủi vui mừng vì thấy con trở lại, hai mẹ con thánh nữ đã đồng ý trở lại Phi Châu với tâm nguyện đem Chúa đến cho nhiều người. Trên đường hồi hương, thánh nữ đã qua đời và được an táng tại Ostia, Ý, hưởng dương 55 hay 56 tuổi. Nhìn thấy tấm gương đạo hạnh của mẹ, cùng với ơn thánh Chúa ban, sau khi an tang mẹ xong, Augustine khi về đến quê hương đã quyết tâm sống đời sống mới, hoán cải cuộc đời lãnh chức linh mục, và giám mục phụ tá Hippo. Ngài được cho là một trong những Giáo Phụ rất thông minh, lẫy lừng với danh hiệu "rừng gỗ qúi của Giáo Hội", một tiến sỹ của Hội Thánh.

Câu truyện của Monica xưa chỉ đơn sơ, tóm gọn lại như vậy, nhưng thật sự cuộc đời thánh nữ là một chuỗi dài tử đạo liên tục. Có thể là tử đạo mỗi ngày. Tử đạo cho những chiến đấu nội tâm chống lại con người tự nhiên là điều mà ai cũng phải trải qua. Tử đạo vì người chồng bê tha, vô trách nhiệm, và chối bỏ Thiên Chúa. Và tử đạo vì người con lầm lạc đi theo bè rối, cũng ăn chơi, vô độ, bê tha, và coi thường Thiên Chúa.

Nhưng những gì xảy ra cho Monica hơn nghìn năm trước liệu có xảy ra cho những "Monica" của thời đại chúng ta đang sống không? Chắc chắn là có, và còn hơn thế nữa, phụ nữ ngày nay trong thế giới văn minh, vô thần và duy vật hàng ngày họ cũng đang phải đối diện với trăm nghìn thử thách. Họ hàng ngày cũng phải chấp nhận, chịu đựng với những người chồng bê tha cờ bạc, rượu chè, thuốc xái, gian dâm ngoại tình. Họ cũng hàng ngày phải khổ sở, khóc lóc vì những đứa con hoang đàng không vâng lời cha mẹ, những đứa con hư hỏng bỏ nhà đi hoang, phung phí tương lai và tuổi xuân vào những thú vui dục vọng, nghiện hút, và cờ bạc.

Bản thân họ, phụ nữ ngày nay ngày ngày phải chiến đấu với những ảnh hưởng của chủ thuyết nữ quyền, những đòi hỏi phải vượt ra khỏi nếp sống gia đình mà họ cho là gò bó và hạn chế quyền tự do của người phụ nữ, những thu hút của xã hội như lối sống trai gái sống chung mà không hôn thú, ly dị, phá thai, đồng tính và hôn nhân đồng tính.

Trong gia đình, phụ nữ ngày nay cũng phải đối diện với sự ăn chơi, trác táng, cờ bạc, và nghiện ngập của chồng. Người chồng vô tâm, ngoại tình và thiếu trách nhiệm là một thử thách lớn đối với nữ giới khi nghĩ đến đời sống hôn nhân, gia đình. Những người chồng phản bội. Những người chồng lạm dụng tình dục, lạm dụng sức khỏe xúc phạm thân xác vợ bằng những hình thức đánh đập, dọa dẫm và đòi hỏi thỏa mãn dục vọng. Những người chồng này cũng là những giấc mơ kinh hoàng cho nhiều phụ nữ khi nghĩ đến kết hôn và đời sống gia đình. Ngoài ra, trong vai trò làm mẹ, rất nhiều phụ nữ đã phải đau khổ triền miên khi biết mình bất lực trước thế giới bên ngoài đang bủa vây những cạm bẫy để rình bắt con cái họ. Bạo lực học đường, Bạo lực hè phố. Dục vọng, nghiện hút, tội phạm, kể cả nạn buôn bán trẻ vị thành niên.

Tóm lại, Monica ngày xưa và Monica ngày nay không khác nhau về mặt tinh thần và trách nhiệm. Những gì mà bà vợ Monica, bà mẹ Monica đã trải qua thì phần đông phụ nữ ngày nay cũng đang trải qua. Nhưng sự khác nhau ở chỗ là Monica xưa đã nhẫn nại, chịu đựng và hy sinh vì tình yêu, vì những giá trị của đời sống hôn nhân gia đình. Và Monica xưa đã thắng được điều này vì nhờ vào lòng yêu mến Thiên Chúa, cậy nhờ vào ơn Chúa ban, và ý thức được giá trị hy sinh cho người mình yêu. Đây cũng là những gì mà các Monica thời nay cần phải học hỏi, bắt chước và thực hành.

Không có thánh giá, không có vinh quang. No pain no gain. Vẫn biết rằng không ai thích hy sinh, thích đau khổ, và thích những thử thách. Nhưng đó lại là yếu tố căn bản của tình yêu, của giá trị hôn nhân, và của hạnh phúc hôn nhân gia đình. Tình yêu đòi hỏi hy sinh và chấp nhận. Nếu có lúc nào đó các chị em thấy mình không đủ sức bước tới, xin đừng thất vọng, nản lòng. Hãy ngước mắt nhìn lên Thánh Giá là biểu tượng của hy sinh và đau khổ. Hãy nhìn lên tấm gương của thánh nữ Monica và tự nhủ: "Nếu tôi không tha cho chồng, cho con tôi thì ai sẽ làm việc này?" "Nếu tôi không cầu nguyện cho chồng, cho con tôi thì ai sẽ là người cầu cho họ?".

Thực tế hơn nữa là hãy nhìn những hy sinh, vất vả bằng cái nhìn lạc quan, tin tưởng. Bằng cái nhìn rất con người ấy, trước những thử thách và cám dỗ, hãy nói với chính mình: "Hôm qua tôi đã cười, đã hạnh phúc với chồng tôi mà sao hôm nay tôi lại có cảm giác và cái nhìn khác. Đời chẳng là một diễn biến không ngừng giữa vui và buồn, giữa sướng và khổ, giữa vui mừng và thất vọng đó sao? Cũng chính là tôi đã yêu và chấp nhận anh ấy mà!" Rồi bình tĩnh nhìn vào những điểm tích cực để tạo cho mình một nghị lực sống, và sửa đổi chính mình. Biết đâu trong những đau khổ ấy lại chẳng phải là do chính mình đã gây ra. Đây cũng là bí quyết đã giúp thánh Monica chinh phục được tình thương của Thiên Chúa, chinh phục được sự cứng cỏi, vô tâm, và lạnh lùng của trái tim người chồng cũng như người con của thánh nữ.

Thánh Monica cầu cho chúng con. Amen.

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 86