mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay15295
mod_vvisit_counterHôm Qua10688
mod_vvisit_counterTuần Này15295
mod_vvisit_counterTuần Trước78143
mod_vvisit_counterTháng Này283589
mod_vvisit_counterTháng Trước219189
mod_vvisit_counterTất cả16113044

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - QUANG VU- ĐTC CẦU CHÚC PDF Print E-mail


Sun, Mar 29 at 6:13 AM

 Quang Vũ personal reflection

Based on Pope's blessing for those who have been suffered by Chinese virus:

"I Am Here; Do Not Be Afraid"

Bài suy niệm của Đức Giáo Hoàng trong buổi ban phép lành ngày 27 tháng Ba năm 2020 giúp nhân loại vượt qua sự sợ hãi khi phải đối diện với những sóng gió kinh hoàng của đại dịch- đại hoạ kinh hoàng, vi khuẩn Trung Cộng gây ra.

Để vượt qua cơn sóng gió này trên con thuyền mà nhân loại đang trải qua, tất cả mọi người được kêu gọi làm những gì cần làm dưới sự hướng dẫn của những người có trách nhiệm trong chính phủ, y tế và tôn giáo trong cách thức bình thản và tín thác vào Chúa Đấng cũng đang cùng đồng hành với nhân loại và giúp nhân loại vượt qua sự kinh hoàng này.

Thiên Chúa có cách thức và thời gian của Chúa trong Thánh Ý nhiệm mầu của Chúa mà đôi khi làm cho con người dễ mất niềm tin và kiên nhẫn vào Thiên Chúa. Vì thế, bài suy niệm phép lành của Đức Giáo Hoàng giúp nhân loại bình thản làm phần của mình và tiếp tục tin tưởng và kiên nhẫn với Thiên Chúa.

Pope's reflection in his special blessing on March 27, 2020 helps the entire human community to overcome the fear of Chinese-virus pedemic caused by Chinese communist party. In order to overcome fear, we all are called to do what we suppose to do in facing with this Chines-virus pedemic accordingly based on guidelines of goverment and health system. We entrust in God's hand anything else that is not in our control. God will take care the rest according to God's plan and time.

As human, we might easily often time frustrate with God and loose our faith in God and our patience with Him. Hopefully, we all can be still and recognize that we are not gods and there is only God who makes things changed according to God's phan and time.

-----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - NHÌN TÂM LINH VỀ COVID-19 PDF Print E-mail

DM Tran

Thu, Mar 26 at 11:19 AM

ĐẠI DỊCH COVID-19 VỚI CÁI NHÌN TÂM LINH

Trần Mỹ Duyệt

"Tất cả là hồng ân". Tôi muốn nhìn cơn đại dịch với cái nhìn tâm linh này. "And we know that God works all things together for the good of those who love Him, who are called according to His purpose." (Chúng ta biết rằng, Thiên Chúa làm cho mọi sự để sinh lợi cho những kẻ được Ngài kêu gọi theo như ý Ngài định.) (Rom 8: 28)

Nhiều người trong cơn hoảng loạn, lo lắng này đã tỏ ra mất hy vọng, mất niềm tin vào quan phòng, vào ngày mai. Họ hốt hoảng, chộp giật, ky cóp những gì mà họ nghĩ rằng sẽ giúp mình sống sót một ngày, một tuần, một tháng mà không cần quan tâm đến lẽ phải, luân lý, đạo đức và nhân cách. Từng đoàn người rồng rắn nối đuôi nhau vào các siêu thị hay các chợ thực phẩm khuân, vác tất cả những gì họ cho là cần cho mình mà không hề quan tâm đến nhu cầu của những người khác.

Liên tiếp trong những ngày này, tôi nhận được hàng tá thông tin liên tục qua email, facebook, messenger, cũng như nghe nhiều tin tức từ mọi phía về những lời tiên tri, những thông điệp đạo đức, những chương trình cầu nguyện để xin cho cơn đại dịch chóng qua. Có thông điệp được cho là từ trời cao mách bảo. Có thông điệp rút ra từ bí mật này bí mật khác tiên tri về những ngày đại họa này, bao gồm những thử thách kinh khủng nhân loại phải chịu, những hình phạt Thiên Chúa giáng xuống con người vì tội lỗi, và dĩ nhiên, cùng với những lời kêu gọi xám hối.

Người ta cứ tưởng Thượng Đế rảnh rỗi không có việc làm nên thỉnh thoảng tạo ra một scandal dọa dẫm con người cho vui chơi. Hoặc Ngài giống như ông chủ hẹp hòi, bủn xỉn, thấy bọn giai nhân làm biếng, ươn lười và bất tuân thì giáng xuống một đòn trừng phạt để cảnh cáo.

Tôi không nghĩ Thiên Chúa hành động theo tâm địa hẹp hòi của con người trong biến cố Covid-19 này. Tại sao lại không nghĩ rằng chính con người vì ích kỷ, nhỏ nhen, và vì lòng độc ác đã tạo ra cho nhau những thử thách lớn lao như vậy, rồi đổ thừa cho Thiên Chúa, cho ma quỉ?

Theo tôi, trong trời đất có hai đối tượng thường luôn luôn bị oan mà không biết phải kêu ca, giãi bày như thế nào, đó là Satan và Chúa Trời. Tất cả những cái xui xẻo, đau khổ, bệnh tật, bất hạnh, và xấu xa là do Satan gây ra. Còn Thiên Chúa, nếu Ngài không gây ra những thứ ấy, thì cũng bất lực hoặc nhắm mắt làm ngơ.

Satan dĩ nhiên là xấu xa nên có đổ thừa cho hắn thì cũng không oan gì! Nhưng còn Thiên Chúa? Tại sao?

Ngài cũng bị oan, bị hiểu lầm. Khi mọi sự tốt đẹp, hạnh phúc, vui vẻ, thoải mái ít ai đến để chúc tụng và cảm ơn Ngài. Nhưng người ta lại không ngần ngại kêu van, xin xỏ đủ điều khi gặp những đau khổ, khó khăn, thử thách. Và nếu không được như ý thì quay lại trách cứ Ngài. Tâm lý vô ơn này, đến chính Chúa Giêsu cũng phải ngạc nhiên. Một nhóm 10 người phong cùi được Ngài cho khỏi, nhưng chỉ có một người trở lại cảm ơn Ngài. Quá sửng sốt, Ngài đã thốt lên: "Thế thì không phải cả 10 người được khỏi sao? Còn 9 người kia đâu sao không thấy trở lại mà cảm ơn Thiên Chúa?" (X. Luca 17:11-19)

Trong cơn đại dịch này rồi cũng sẽ xảy ra kết thúc tương tự. Theo khả năng khoa học và với sự tiến bộ của ngành y khoa, con người cũng sẽ tìm ra thuốc chích ngừa, thuốc trị được Covid-19. Như vậy, chỉ sau một thời gian không lâu nữa hy vọng cơn đại dịch sẽ được khống chế. Nó cũng bị thổi vào quá khứ, và người ta sẽ lại lo vui chơi, mua sắm, tái tạo, phục hồi kinh tế, thương mại, xã hội mà không còn nhớ đến những giây phút hoảng sợ, kinh hoàng, và những nạn nhân do nó gây ra. Họa may cũng có ít người ghi lại biến cố này với lời cảm ơn các chính phủ, các khoa học gia, các nhà phát minh, sáng chế, bào chế thuốc chủng, thuốc trị bệnh, những bác sỹ, y tá, y công trong các nhà thương, bệnh viện đã hy sinh chăm sóc cho các bệnh nhân. Một số ít thì nghĩ rằng do sốt sắng cầu nguyện mà bây giờ cơn đại dịch đã đi qua còn mình được sống sót...". Nhưng cầu gì? Cầu với ai? Và ai là người đã ra tay xua tan bóng ma Covid-19?

Theo cái nhìn tâm linh, thì cơn đại dịch xảy ra cũng là do con người, nhưng nó cũng nằm trong thiên ý. Vì nếu "tất cả là hồng ân", và nếu Thượng Đế an bài mọi sự trong thế giới này không ngoài mục đích đem lại tốt lành cho con người, thì câu hỏi là con người đã khám phá và đã học được gì qua biến cố này?

Con người không là gì cả, cuộc sống này không là gì cả, và sự hiện hữu của con người trên trái đất cũng không mang ý nghĩa gì cả, nếu như sau một chuỗi thời gian bôn ba, chộp giật, lo lắng, cất giữ để rồi phải xuôi tay, nhắm mắt vì một con siêu vi trùng như Covid-19! Và bài học thiết thực mà mỗi người cần phải học và rút ra qua biến cố này, cũng như các biến cố đã qua đi trên thế giới là "cái giá trị đích thật của cuộc sống". Nó tùy thuộc ở chỗ ta đã làm gì để xây dựng cho mình, cho thế giới quanh mình thêm tốt đẹp hơn. Ở chỗ ta có biết ý thức được giá trị của sự cho đi, giá trị của tình thương cao cả?

Cũng qua cơn đại dịch dưới cái nhìn tâm linh, một học giả, và cũng là tác giả, nhà nghiên cứu, giáo dục và diễn giả quốc tế qua bài viết "Virút côrôna là một lời mời gọi trở về với Thiên Chúa" do Jos. VQK chuyển ngữ, phổ biến trên vietcatholic.net, 24 Mar 2020, trong đó ông đã viết:

"Cuộc khủng hoảng này có nguy cơ vượt ra ngoài cuộc khủng hoảng sức khỏe và làm suy giảm nền kinh tế (Mỹ). Vì thế chúng ta phải đặt nghi vấn vì lẽ gì mà Thiên Chúa lại bị thay thế, bị bỏ qua một bên và bị loại trừ. Đã đến lúc phải quay về với Thiên Chúa, bởi chỉ có một mình Người mới cứu chúng ta thoát khỏi thảm họa này."

Trở về như thế nào? Theo ông:

"Trở về với Chúa không có nghĩa là dâng lên một lời cầu nguyện tượng trưng hoặc tổ chức một đám rước với hy vọng quay lại cuộc sống tội lỗi và những thú vui khôn lường. Thay vào đó, nó phải bao gồm lời cầu nguyện chân thành, hy sinh và đền tội như lời Đức Mẹ đã kêu gọi tại Fatima năm 1917.

Quay về với Thiên Chúa bao hàm một sự sửa đổi đời sống khi đương đầu với một thế giới thù ghét luật pháp Chúa và ngăn ngừa sự hủy diệt của nó. Điều đó có nghĩa là hành động như Giáo hội đã luôn luôn làm, theo công lý, khôn ngoan, bác ái, nhưng, trên hết, là với đức tin và lòng tin tưởng. Tất cả những phương dược này của Giáo hội, đầy tràn sự êm ái và có sức chữa lành, đều nằm trong tầm tay của các tín hữu."

Tóm lại, trở về dưới cái nhìn thực hành tâm linh là:

"Trở về với Chúa không có nghĩa là chúng ta phủ nhận vai trò của chính phủ trong việc giải quyết các trường hợp khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng. Tuy nhiên, đức tin phải là thành phần chính yếu của bất kỳ giải pháp nào. Thiên Chúa đang hiện diện cùng chúng ta. Chúng ta hãy đặt niềm cậy trông vào Bí tích Thánh Thể, là sự hiện diện thực sự của Thiên Chúa trong thế giới và là Đấng đã dựng nên ta. Chúng ta cũng hãy khẩn cầu với Mẹ Thiên Chúa, là Đức Trinh Nữ Maria, Người là Sức khỏe của bệnh nhân và là Mẹ của Lòng thương xót." [1]

Có lẽ nhiều người sẽ cho như vậy là quá lý thuyết, quá trìu tượng, quá thần thánh, và quá nặng nề về tôn giáo. Do đó, tôi muốn quân bình hóa bằng những suy tư của một người không mang nhãn hiệu học giả, nghiên cứu hay không nặng về tôn giáo. Một người có tiếng nói thực tế giữa những người giầu trên thế giới, nhưng theo tôi, lại là người giầu có trái tim, và có sự hiểu biết về tâm linh, Bill Gates:

"Tôi là một người tin tưởng mạnh mẽ rằng có một mục đích tâm linh đằng sau mọi thứ xảy ra, cho dù đó là những gì chúng ta cho là tốt hay xấu. Khi tôi suy ngẫm về điều này, tôi muốn chia sẻ với bạn những gì tôi cảm thấy Coronavirus/Covid-19 thực sự đang làm với chúng ta:

– Nó nhắc nhở chúng ta về sức khỏe của mình quý giá biết bao và chúng ta đã đi quá xa như thế nào trong việc bỏ bê sức khỏe, thông qua việc ăn những thực phẩm được sản xuất nghèo dinh dưỡng, và uống nước bị ô nhiễm bởi lớp lớp hóa chất. Nếu chúng ta không chăm sóc sức khỏe, tất nhiên chúng ta sẽ bị bệnh.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta về sự ngắn ngủi của cuộc sống và về những gì quan trọng nhất chúng ta cần phải làm: đó là giúp đỡ lẫn nhau, đặc biệt là những người già hoặc bệnh tật. Mục đích của chúng ta không phải để mua giấy vệ sinh.

– Nó nhắc nhở chúng ta về xã hội vật chất của chúng ta đã trở nên như thế nào, và khi gặp khó khăn, chúng ta nhớ ra những thứ thiết yếu mà ta cần (thực phẩm, nước, thuốc) vốn trái ngược với những thứ xa xỉ mà đôi khi chúng ta đánh giá cao chúng một cách không cần thiết.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta về gia đình và mái ấm gia đình quan trọng như thế nào và chúng ta đã bỏ bê điều này đến mức nào. Nó buộc chúng ta phải quay trở lại nhà của mình để chúng ta có thể xây dựng lại cuộc sống bên tổ ấm của mình và củng cố đơn vị gia đình mình.

– Nó đang nhắc nhở chúng ta rằng sau mỗi khó khăn, luôn có sự dễ dàng. Cuộc sống là theo chu kỳ, và đây chỉ là một giai đoạn trong chu kỳ tuyệt vời này. Chúng ta không cần phải hoảng sợ; điều này cũng sẽ qua.

Trong khi nhiều người coi virus Corona/Covid-19 là một thảm họa lớn, tôi thích xem nó như là một sửa chữa tuyệt vời.

Nó được gửi để nhắc nhở chúng ta về những bài học quan trọng mà chúng ta dường như đã quên và tùy vào mình mà ta có học được chúng hay không!"[2]

Riêng bạn, bạn nghĩ sao? Bạn có muốn chia sẻ tầm nhìn này với John Horvat II hay Bill Gates không? Vì, "Tất cả là hồng ân".

_______

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - ĐỀ PHÒNG BỆNH DỊCH PDF Print E-mail

Kim Vu >

> Đề phòng dịch bệnh cần làm gì?
>
> Dù coronavirus là virus tấn công phổi làm suy hô hấp cấp nhưng không có nghĩa là nó lây lan kiểu bay bay trong không khí và hít thở vô là lây. Không phải thế!
>
> Coronavirus lây lan từ tiếp xúc với các giọt nhỏ li ti (droplet) mang virus khi người mang mầm virus gây bệnh ho, hắc xì hơi ra không khí và nếu trực tiếp gần không gian vừa được phun các giọt li ti đó và nó bám vào mặt người khác đứng gần, hoặc bám vào một bề mặt nào đó mà tay người khác đụng vào nhiễm bẩn các droplet đó. Rồi sau đó tay nhiễm bẩn đó đụng chạm vào miệng, mũi, mắt để có thể chuyển virus từ tay sang các mộ mềm dễ xâm nhập..và thế là bị lây nhiễm.
>
> Tóm tắt thế cho dễ hiểu bình dân học vụ. Nên tại sao mọi lời khuyên là rửa tay, rửa tay, và rửa tay cũng như hạn chế tối đa lấy tay đụng chạm lên mặt của mình! Đó là cách hữu ich nhất để phòng lây nhiễm.
>
> Chứ đeo khẩu trang (dù cho là N95, chưa nói đến cách đeo cho đúng và an toàn) mà chung quanh ta có mầm bệnh (virus) rồi tay ta tiếp xúc với các droplet mang mầm bệnh, xong ỷ lại có khẩu trang mà tha hồ chà chà, xoa xoa, vuốt vuốt lên mặt cái khẩu trang đó bởi vì tâm lý chắc ăn rằng khẩu trang là lá chắn virus...thì có mà mở cửa mời virus vào chơi.
>
> Dù ta có là chuyên gia đeo khẩu trang đúng và hàng xịn, thì quanh ta cả vạn, cả vạn người họ đeo khẩu trang mà cũng như không đeo, và virus tha hồ chu du liệu ta có an toàn!?
>
> Nhớ nằm lòng: RỬA TAY! RỬA TAY! RỬA TAY! và KHÔNG LẤY TAY ĐỤNG CHẠM GÌ LÊN MẶT....thói quen khó bỏ nhưng thời dịch bệnh cứ phải đọc đi đọc lại như đọc sấm hai cái này để nhớ mọi lúc mọi nơi!
>
> Nguồn: TTX Tau.

-------------------------------

* BẠN CẦN ĐỌC THÊM NỘI DUNG # 13 TRONG: www.ChiaseLoiChua.com

ĐỂ ĐỀ PHÒNG BỆNH DỊCH THỂ XAC VÀ TÂM LINH. - CÁM ƠN.
>----------------------------------------
> --


 

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - COVID-19 VÀ GIỮ ĐẠO PDF Print E-mail

Kim Vu


> COVID-19 VÀ GIỮ ĐẠO
>
>
>
> Chưa bao giờ một virút bé tí teo, mới cuối năm ngoái còn "vô danh tiểu tốt" bỗng trở thành mối đe dọa toàn cầu, khi làm mọi người hoảng loạn, hoang mang, do sức công phá kinh khủng nhanh chóng và tàn bạo.
>
>
>
> Sức công phá vũ bão không những đang làm rối loạn, điên đảo toàn bộ sinh hoạt của con người trong các lãnh vực sức khỏe, giáo dục, chính trị, kinh tế, xã hội... mà còn làm đảo lộn sinh hoạt tâm linh, hoạt động thờ phượng của các tôn giáo trên khắp địa cầu.
>
>
>
> Vì lệnh cấm tập trung, hội họp do sợ bị lây nhiễm, các nhà thờ bị đóng cửa, thánh lễ không được cử hành cho cộng đoàn, các lớp giáo lý tạm ngưng, nhiều giáo phận cho phép xưng tội tập thể, và ngay tại Rôma, Đức Thánh Cha Phanxicô cũng thay đổi hầu như toàn bộ sinh hoạt mục vụ của Ngài, và chấp hành những biện pháp ngăn chặn virút đại dịch được chính quyền Ý ban bố.
>
>
>
> Đứng trước sức xâm lấn ngạo mạn, ngang ngược của Covid-19, và những biện pháp mục vụ được đưa ra bởi các đấng bản quyền, không ít người tín hữu đã có những cảm nghĩ trái chiều.
>
>
>
> Có người cho rằng những biện pháp như đóng cửa nhà thờ, hạn chế sinh hoạt tông đồ giáo dân, ngưng các lớp giáo lý, chỉ cho phép rước lễ bằng tay... là những hành động biểu lộ một đức tin yếu kém, một tinh thần nhu nhược chạy theo chỉ đạo, hướng dẫn của thế gian, thế quyền, mà không biết lợi dụng cơ hội khó khăn, thử thách của dịch bệnh để làm chứng đức tin, sống tinh thần quả cảm, anh dũng, bất khuất của tiền nhân Tử Đạo.
>
>
>
> Có người cho rằng chính lúc này, hơn bao giờ hết, Giáo Hội phải chứng tỏ là Giáo Hội của Đức Kitô, Giáo Hội có Chúa Kitô, một Giáo Hội vượt trên tất cả đe dọa, dù đe dọa đó đến từ đâu, và điều phải làm là kiên cường sống chết, liều lĩnh hi sinh với những gì Giáo Hội đang là, đang có, mà không cần phải thay đổi, thích nghi cho phù hợp. Hơn nữa, những kiểu cách "chạy theo xu hướng thế tục", răm rắp tuân hành chỉ thị của thế quyền sẽ chỉ làm giảm thiểu lòng tin của người tín hữu vào ơn phù trợ của Thiên Chúa..
>
>
>
> Thực ra, không chỉ ở Việt Nam, mà ngay giữa thánh đô Rôma, sau khi lệnh đóng cửa các nhà thờ trong toàn giáo phận Rôma của Đức Giám Quản Rôma, cũng có những phản ứng tương tự, không chỉ từ thành phần tín hữu, mà còn từ một vị hồng y có thế giá. Ở Pháp cũng không tránh được tình trạng này, khi một giám mục giáo phận lên tiếng không đồng ý với việc đóng cửa nhà thờ, hạn chế các sinh hoạt phụng vụ của các giáo phận khác.
>
>
>
> Đứng trước đại dịch và những quyết định của các đấng bản quyền, người viết, với tư cách một tín hữu xin được chia sẻ với Bạn một vài suy tư:
>
>
>
> Giáo Hội là Mẹ luôn che chở, bảo vệ sự sống của con mình:
>
>
>
> Nếu nhìn Giáo Hội là một cơ chế cứng cỏi, một cơ cấu hành chánh chặt chẽ, một pháo đài giáo lý mang tính phòng thủ, chiến đấu, chúng ta sẽ không thể hiểu được ý nghĩa cũng như giá trị của những quyết định mục vụ trước những đe dọa chính sự sống của giáo dân do Covid-19 mang lại.
>
>
>
> Khi quyết định đóng cửa nhà thờ, ngưng các sinh hoạt phụng vụ, Giáo Hội hành xử như người mẹ yêu thương con, bằng tình mẫu tử bao la, và với quyền bảo vệ bằng bất cứ giá nào sự sống của đàn con, vì chỉ một mình mẹ là người đã cho các con sự sống.
>
>
>
> Khi quyết tâm bảo vệ sự sống của đoàn chiên, Giáo Hội xác tín: Thiên Chúa là Sự Sống, là Thiên Chúa hằng sống, là Đấng ban sự sống cho muôn loài, nên sự sống là món quà quý báu con người nhận được từ Thiên Chúa. Vì lẽ đó, Thiên Chúa luôn trân trọng và gìn giữ sự sống mà người đã ban cho nhân loại.
>
>
>
> Khi chọn Ápraham làm tổ phụ dân riêng, Thiên Chúa đã ban cho ông Isaác, con trai duy nhất khi ông và vợ ông đã luống tuổi (x. St 17,15-19), để ông biết: Thiên Chúa từ nay ông tôn thờ là Thiên Chúa của sự sống, Thiên Chúa ban sự sống. Ngài còn đi xa hơn, khi cho thiên sứ đến ngăn tay ông, không để ông làm tổn thương sự sống của con trai Isaác, khi ông vâng lời đem Isaác lên núi, giết đi làm của lễ tế Giavê Thiên Chúa, như tập tục tế sống con người cho các thần trong các tôn giáo ngẫu thần thời đó (x. St 22). Một lần nữa, Thiên Chúa mặc khải cho ông và dân riêng: Ngài không muốn của lễ dâng Ngài là mạng sống con người, vì sự sống con người là điều quý giá trước mặt Ngài, bởi do chính Ngài đã trao ban.
>
>
>
> Trong Tin Mừng Gioan, Đức Giêsu cũng đã khẳng định: Ngài không để kẻ trộm, người chăn chiên thuê hay sói rừng hãm hại hay lấy đi mạng sống của chiên Ngài, nhưng cứng rắn quả quyết: "Tôi chính là Mục Tử nhân lành, Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên" (Ga 10,11).
>
>
>
> Chúa chiên nhân lành là Đức Giêsu không giống như "kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá hủy" (Ga 10,10), hay như "người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn" (Ga 10,12). Nhưng Ngài "tự ý hy sinh mạng sống mình" (Ga 10,18), để "cho chiên được sống và sống dồi dào." (Ga 10,10).
>
>
>
> Như thế, mục đích hy sinh của Mục Tử nhân lành là chiên của ông được sống và sống dồi dào. Dồi dào đây là được no nê, ấm áp, được yêu thương, cưng chiều, được hạnh phúc, bình an.
>
>
>
> Hình ảnh Mục Tử nhân lành là Giáo Hội với các Đấng Bản Quyền với quyền yêu thương, chăn dắt. Sở dĩ là quyền yêu thương chăn dắt, vì chăn dắt không yêu thương sẽ không là mục tử nhân lành như lòng Chúa mong ước, nhưng sẽ chỉ được gọi là kẻ chăn thuê, hay tên ăn trộm.
>
>
>
> Do đó, quyết định của Mục Tử trước những nguy hiểm đe dọa sự sống của đoàn chiên, như đại dịch Covid 19 đang đe dọa tính mạng của mọi người phải được hiểu là quyết định xuất phát từ tình yêu mục tử đối với đoàn chiên, từ bổn phận bảo vệ đoàn chiên khỏi nguy cơ bị giết hại, và chúng ta hãy tín thác vâng phục thi hành, với lòng yêu mến, biết ơn.
>
>
>
> Phải thận trọng phân định giá trị của Lề Luật và giá trị của Con Người:
>
>
>
> Khi bực bội, khó chịu trước những quyết định đóng cửa nhà thờ, hạn chế thời gian cử hành phụng vụ, hoặc các biện pháp khác nhằm tránh lây nhiễm và bảo vệ tính mạng cho cộng đoàn, chúng ta vô tình rơi vào tinh thần vị luật của các luật sĩ quá khích và Pharisêu cực đoan bảo thủ ngày xưa đã phản bác, bắt bẻ Đức Giêsu khi Ngài chữa người bị bệnh bại tay trong ngày sabát là ngày cấm làm việc theo luật Môsê (x. Lc 6,6-10 ; Mc 3,1-6).
>
>
>
> Trả lời họ, Đức Giêsu khẳng định: ưu tiên luôn dành cho con người, cho sự sống và hạnh phúc của con người. Cũng như khi các môn đệ bứt lúa để ăn vì đói, khi băng qua một cánh đồng trong ngày sabát, Ngài đã lên tiếng bênh vực các ông trước lời khiển trách nặng nề của những người Pharisêu vị luật: con người có giá hơn Lề Luật, bởi "ngày sabát được tạo ra cho con người, chứ không phải con người cho ngày sabát." (Mc 2, 27).
>
>
>
> Thực vậy, hạnh phúc của con người đang sống là điều lành, việc tốt con người phải làm cho nhau, và được đặt thành ưu tiên, bởi đó chính là vinh danh đích thực của Thiên Chúa (x. Mt 12,9-14; Lc 6,6-10); đồng thời là đòi hỏi của Giới Luật mới Yêu Thương.
>
>
>
> Nay Covid-19 ập tới, đe dọa tính mạng của con người, thì luật đi lễ ngày Chúa Nhật, cũng như nề nếp sinh hoạt phụng vụ, tất cả đều có thể được thay đổi, đình chỉ, tạm ngưng, vì lợi ích chung của đoàn chiên. Và điều này không được hiểu như hành vi bất tuân lệnh Thiên Chúa, hay vi phạm giới luật của Ngài.
>
>
>
> Thái độ bất mãn với giáo quyền trong việc đình chỉ sinh hoạt phụng tự cũng nói lên tinh thần gắn bó sai lệch của chúng ta vào những hình thức bên ngoài, mang nặng tính phô trương, biểu dương lực lượng, để rồi đức tin bị "điều kiện hoá" bởi những hình thức không luôn cần thiết, mà không ăn rễ sâu, nhờ đời sống nội tâm cầu nguyện, và thực hiện Đức Ái, trong khi cầu nguyện thì không bị lệ thuộc bất cứ hoàn cảnh nào, và Đức Ái thì không thế lực, chướng ngại, sức mạnh nào có thể hạn chế, ngăn chặn.
>
>
>
> "Thờ phượng Thiên Chúa trong thần khí và sự thật".
>
>
>
> Đức Giêsu, bên bờ giếng Giacóp đã chẳng nói với người phụ nữ Samari: "Này chị, hãy tin tôi: đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hoặc tại Giêrusalem... Nhưng giờ đã đến, và chính là lúc này đây – giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những người thờ phượng Người như thế. Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật" (Ga 4,21-26).
>
>
>
> Nói như thế không có nghĩa chúng ta phủ nhận Giáo Hội hữu hình, chối từ giáo phận, phủ nhận giáo xứ, nhà thờ, và rút lui vào "cái tôi", co cụm, một mình khép kín với thần khí và sự thật.
>
>
>
> Hoàn toàn không, vì Giáo Hội là một gia đình, một cộng đồng yêu thương, đoàn lữ hành đang cùng bước đi, nên Gắn Bó, Hiệp Thông với Đầu là Đức Giêsu và với nhau là những chi thể của Thân Thể mầu nhiệm là đòi hỏi tiên quyết.
>
>
>
> Là người Kitô hữu trong Giáo Hội, chúng ta không lên thiên đàng cô đơn, cô độc, lủi thủi một mình, nhưng lên với nhau, cùng nhau lên, cùng nhau về Nước Trời, cùng nhau thực hiện hành trình về Nước Thiên Chúa, dưới sự lãnh đạo của Đức Giêsu, Mục Tử và sự cộng tác của các Đấng Bậc được Thiên Chúa tuyển chọn để quản trị, chăm nom, dẫn dắt đoàn chiên được trao phó.
>
>
>
> Do đó, Hiệp Thông là yếu tính của Giáo Hội, Hiệp Nhất là đòi hỏi của người Kitô hữu, nên trong mọi hoàn cảnh, mọi tình huống, người tín hữu phải gắn bó, hiệp nhất, hiệp thông với tất cả mọi thành phần trong Giáo Hội, vì đức tin của Giáo Hội là hiệp nhất, hiệp thông.
>
>
>
> Chính vì có hiệp nhất trong Giáo Hội mà chúng ta mới thờ phượng Thiên Chúa trong thần khí và sự thật được, cũng không phải lệ thuộc vào một đền thánh, đền thờ hữu hình ở một nơi chốn nào. Chính nhờ đức tin hiệp thông của Giáo Hội, mà chúng ta được hoàn toàn dự phần, được trọn vẹn tham dự vào sức sống và tình yêu của Giáo Hội, là Hiền Thê yêu dấu của Đức Giêsu, trong những hoàn cảnh không thể đến nhà thờ, không thể sinh hoạt phụng tự, không thể cử hành thánh lễ...
>
>
>
> Vâng, Covid-19 đặt chúng ta, những người Kitô hữu vào một hoàn cảnh mà phần đông chưa bao giờ thấy. Ở vào hoàn cảnh đặc biệt này, chúng ta cần hiểu biết chính xác ý nghĩa và giá trị đức tin của các quyết định từ các đấng bản quyền, để không ai, không thế lực thần dữ nào có thể lợi dụng tình thế hầu làm suy yếu ở chúng ta đức tin, và lòng tin tưởng, tín nhiệm ở Mẹ Hội Thánh.
>
>
>
> Bởi trong những thời khắc khủng hoảng, thời điểm tinh thần dễ bị chao đảo, lung lay, ma qủy nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội đánh phá Đức Ái giữa đoàn chiên và Mục Tử trong Giáo Hội, bằng khủng bố tinh thần Hiệp Nhất, và triệt hạ tinh thần Hiệp Thông bằng dấy lên ngọn lửa kiêu căng, bất tuân phục.
>
>
>
> Hiệp cùng Hội Thánh Việt Nam và toàn cầu, chúng ta xin Chúa cứu thế giới khỏi đại dịch Covid-19 nguy hiểm, và ban bình an cho tất cả mọi người trên thế giới.
>
>
>
> Lời cầu nguyện chân thành ấy chắc chắn sẽ đẹp lòng Chúa gấp bội, nếu chúng ta cùng nhau cầu nguyện trong tinh thần hiệp thông với Giáo Hội và tinh thần Vâng Phục của đoàn chiên biết và lắng nghe tiếng Mục Tử của mình, những mục tử nhân lành như lòng Chúa mong ước: biết rõ chiên mình, gọi tên từng con, "mang vào mình mùi chiên", và sẵn sàng hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên" (Ga 10,15).
>
>
>
> Jorathe Nắng Tím
> Nguồn: tinmungduongpho.blogspot.com
>
>
>
> __._,_._

 
CAC BAI DỘC GIẢ GỞI TỚI - TH/TƯỚNG LÊ MINH ĐẢO PDF Print E-mail

Nguyen Quang Duy
Fri, Mar 20 at 5:48 PM

Bài mới xin gởi quý vị rất mong được phổ biến rộng rãi.

Thiếu Tướng Lê Minh Đảo vị Tướng bất tử.

Nguyễn Quang Duy

Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, tư lệnh Sư Đoàn 18 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vừa qua đời ở Connecticut, Hoa Kỳ, ngày 19/3/2020, hưởng thọ 87 tuổi.

Xin chia sẻ suy nghĩ về một vị tướng lừng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, lãnh 17 năm tù cộng sản vẫn không ngừng vận động để dân Việt thoát ách cộng sản.

Vị tướng gần dân...

Gần 6 năm, Thiếu Tướng Lê Minh Đảo được bổ nhiệm làm Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng tỉnh Chương Thiện và sau đó là tỉnh Định Tường, ông nổi tiếng là người thương lính và gần dân.

Năm 1979, tôi sống trong vùng Đồng Tiến, An Giang, một hôm chủ nhà nhắc chuyện cũ, ông chỉ về chỗ tôi đang ngồi rồi nói:

"Hồi đó ông Tướng Đảo có ghé thăm nhà mình, ỗng mặc áo thung, quần đùi ngồi (nhậu) ở chỗ Bảy nó đang ngồi đó (tôi thứ bảy trong gia đình nên ông chủ nhà gọi tôi là Bảy), ỗng thương dân lắm, ỗng nói bà con kêu ỗng bằng anh Tư, giờ nghe nói ỗng bị tù ở tận miền Bắc, thương ỗng lắm, bà con mình thương ỗng lắm..."

Vị Tướng và tôi...

Cuối năm 2004, Tướng Đảo cùng phái đoàn Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa sang thăm Úc, có ghé Canberra, vào Quốc Hội Úc vận động nhân quyền, sau đó có gặp bà con trong Cộng Đồng tại Canberra, ở một quán ăn, để chia sẻ tâm sự.

Tôi đến quán đúng lúc Tướng Đảo tới, tôi gặp ông ngay cửa quán ăn, ông đứng thẳng chào tôi theo Quân Cách rồi hỏi: "Chiến hữu thuộc đơn vị nào?"

Tôi hơi bỡ ngỡ trả lời ông "Thưa Thiếu Tướng thế hệ tiếp nối", xong tôi đưa tay ra xin bắt tay ông và mời ông vào quán ăn.

Hôm đó, ông nhắc nhở mọi người đừng quên những tội ác cộng sản đã gây ra, đừng quên nhưng không thù, vì thù oán không giải quyết được vấn đề, đừng quên để nhớ trách nhiệm của tập thể chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa vẫn chưa hoàn tất đó là bảo vệ người dân khỏi ách cộng sản.

Vị Tướng và 9 người con...

Tướng Đảo có chín người con, hai trai và bảy gái, khi cộng sản chiếm miền Nam tất cả đều ở lại Việt Nam, đều chịu chung số phận tù đày với đồng bào, cho đến năm 1979 mới vượt biên sang đến Mỹ.

Cô Lê Bích Phượng, con gái thứ sáu trong gia đình Tướng Đảo, hiện làm phóng viên cho đài SBTN, có phỏng vấn Tướng Đảo tại sao ngày 30/4/1975 có điều kiện cho gia đình di tản sang Mỹ nhưng ông không thực hiện.

Ông trả lời chiến hữu của ông cũng có con cái, họ đều phải ở lại Việt Nam, nếu ông cho các con di tản, giờ con cái chiến hữu của ông sẽ chỉ vào mặt các con ông mà nói: "Ba mày không chạy trốn, nhưng cho chúng mày chạy trốn.", biết vậy, để giữ danh dự cho cả gia đình nên ông không cho các con di tản.

Tướng Đảo còn nói, mà cũng nhờ mấy năm sống với cộng sản các con mới hiểu, vì sao ba chiến đấu bảo vệ miền Nam, các con mới hiểu, mà thương cho đồng bào vẫn chưa thoát được ách cộng sản như các con.

Vị Tướng thương dân...

Được BBC tiếng Việt phỏng vấn Tướng Đảo cho biết: "Vợ tôi có hỏi tôi tại sao anh thương dân miền Bắc hơn dân miền Nam. Tôi cho bà ấy biết, dân miền Bắc đáng thương lắm, họ đau khổ lắm, họ đau khổ hơn mình, họ đau khổ nhiều hơn mình, hơn 20 năm trong chế độ cộng sản."

Tướng Đảo cho biết một người cộng sản đã nói với ông rằng: "Các anh có biết, tại sao các anh thua không? Không phải tại Mỹ bỏ đâu, là tại các anh không dám cầm súng các anh bắn vô dân. Còn tụi tôi có chuyện [cần] làm chúng tôi vẫn phải bắn..."

Vị Tướng thương cả "địch quân"

Tướng Đảo cũng từng chia sẻ, bộ đội miền Bắc nhiều người còn rất trẻ chỉ 16 hay 17 tuổi, họ được mang thẳng từ miền Bắc vào, họ thiếu kinh nghiệm chiến trường, nên chết rất nhiều, tội nghiệp họ lắm, họ cũng là nạn nhân cộng sản.

Miền Bắc hy sinh 2 hay 3 triệu những đứa con ưu tú của Việt Nam, miền Nam cũng hy sinh hằng triệu người, lỗi cũng tại những người cầm quyền miền Bắc quá tin vào chủ nghĩa cộng sản và quyết đánh chiếm miền Nam.

Vị Tướng anh hùng...

Đầu tháng 4/1975, khi quân đội miền Bắc vượt vĩ tuyến 17 tràn xuống miền Nam, Tướng Đảo chỉ huy Sư Đoàn 18 Bộ Binh tại mặt trận Xuân Lộc, Long Khánh.

Lực lượng Bắc Việt do Tướng Hoàng Cầm chỉ huy đông gấp 3 đến 5 lần hơn lực lượng của Tướng Đảo, có nơi hơn gấp 10 lần, nhưng đã bị chặn lại 12 ngày tổn thất nặng nề, cộng sản cho Tướng Trần Văn Trà lên thay và cho đổi hướng tiến quân.

Xuân Lộc không còn là địa thế chặn quân miền Bắc, Tướng Đảo được lệnh rút quân, vào tối ngày 20/4/1975 ông rút khỏi Xuân Lộc mang theo được mọi vũ khí, cả pháo, cả đến thương binh và tử sĩ.

Tướng Đảo đi bộ theo đoàn quân, ông đốc thúc binh sĩ hàng ngũ trật tự và nhanh chóng rút quân, đến sáng hôm sau phía cộng sản mới biết.

Trận Xuân Lộc và cuộc rút quân tạo cho Tướng Đảo biệt danh "người hùng Xuân Lộc", một biệt danh ông không muốn nhận.

Ông cho biết trong suốt 25 năm, chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa vừa phải chiến đấu để bảo vệ an ninh cho dân, vừa phải xây đường xá, xây cầu cống, xây trường học, xây nhà thương, xây nhà ở, xây làng xóm cho dân.

Không một Quân Đội nước nào mà các binh sĩ đã có những đóng góp tích cực như vậy, vì thế theo ông mỗi chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đều là một anh hùng.

Vị Tướng với thế hệ tiếp nối...

Trong lần hội luận do SBTN Úc châu tổ chức, được đồng hương hỏi ông nghĩ sao về một Chính Phủ ở hải ngoại, Tướng Đảo trả lời, sau biến cố 30/4/1975, Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa không còn tồn tại, nhưng tinh thần Việt Nam Cộng Hòa theo ông thì bất diệt.

Tinh thần Việt Nam Cộng Hòa không chỉ được lưu truyền ở hải ngoại cho các thế hệ thứ hai, thứ ba, mà còn được lưu truyền trong nước khi các thế hệ tiếp nối biết được quá trình giữ nước và dựng nước của ông cha. Bởi vậy chúng ta phải nói, nói cho con em chúng ta hiểu rõ.

Những vị Tướng bất tử...

Ở tiểu học, tôi được dạy tấm gương của 2 vị Tổng đốc Nguyễn Tri Phương và Hoàng Diệu tuẩn tiết khi quân Pháp chiếm thành Hà Nội năm 1873.

Biến cố 30/4/1975 tôi biết thêm 5 vị Tướng tuẫn tiết là Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, Chuẩn tướng Lê văn Hưng, Chuẩn tướng Trần Văn Hai, Thiếu tướng Phạm Văn Phú, và Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ.

Sau gần 45 năm, có thêm Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, với 17 năm tù cộng sản, không ngừng hy sinh vận động cho một Việt Nam không cộng sản.

Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

21/3/2020

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 82