mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5725
mod_vvisit_counterHôm Qua8283
mod_vvisit_counterTuần Này59750
mod_vvisit_counterTuần Trước63979
mod_vvisit_counterTháng Này40208
mod_vvisit_counterTháng Trước249791
mod_vvisit_counterTất cả18424695

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - LỜI TẠ ƠN KHÓ NÓI PDF Print E-mail

phung phung

LỜI TẠ ƠN KHÓ NÓI

Lạy Chúa Giêsu, Chúa thường dâng lời tạ ơn với Đức Chúa Cha trước khi làm việc gì: khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều (Mt 15:36), trong bữa tiệc ly (Mt 26:27), cho La-da-rô sống lại từ cõi chết (Ga 11:41)...

Nhân Mùa Tạ Ơn đến, con cũng muốn bắt chước Chúa để bập bẹ những lời tạ ơn, những lời tạ ơn khó nói nhất của kiếp nhân sinh! Có những lời tạ ơn thật dễ để nói với nhau và với Chúa. Nhưng cũng có những lời tạ ơn không thể thốt thành lời nếu không có ơn Chúa. Phải đợi khi linh hồn con được nuôi dưỡng bằng bao nhiêu ân sủng từ trời cao, đợi khi con đi gần đến hoàng hôn của đời người, thì con mới đủ can đảm nói lên những lời tạ ơn muộn màng này. Tạ ơn ai? Tạ ơn hay hờn giận? Cám ơn hay trách móc? Tạ ơn Chúa trong nghịch cảnh cuộc đời và những người một thời đã làm con đau khổ. Khó quá Chúa ơi! Đôi khi lời được thốt ra trong dòng nước mắt không biết của hờn giận hay của tha thứ. Đôi khi lời được bập bẹ ở đầu môi, những nghẹn ngào tức tưởi ngăn cho lời không tròn chữ. Đôi khi lời được bật lên qua con tim rướm máu của vết thương năm xưa chưa lành hẳn. Dù thật khó để nói, dù ê a tập tành từng chữ như trẻ nhỏ học nói, nhưng Chúa ơi, con sẽ cố gắng để nói...

Cám ơn những người bạn đã phản bội tôi năm nào. Đau khi bị phản bội! Nhưng Người đã dạy cho tôi hiểu bài học về tình bạn chân thật là "tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình." (Ga 15:13)

Cám ơn người yêu đã phụ tình tôi năm xưa. Hận khi bị phụ rẫy! Nhưng Người đã dạy tôi biết trân quý tình yêu của Người đã dám "yêu thương đến cùng!" (Ga 13:1)

Cám ơn kẻ thù, những người đã bắn gục tôi trên chiến trường năm nào, đã đẩy tôi lao đao khốn khó trong chốn lao tù năm xưa. Người đã vô tình tạo cơ hội cho gia đình tôi giờ đây được bình an định cư nơi thiên đường của trần thế, đã cho tôi cơ hội để sống câu: "hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em." (Mt 5:44)

Cám ơn những đứa con hoang đã làm cõi lòng mẹ cha tan nát. Thất vọng, buồn tủi ngập tràn con ơi! Nhưng con đã cho cha mẹ cơ hội để nên thánh.

Cám ơn những bậc cha mẹ bất hảo đã không yêu thương và dạy dỗ con cái mình như bổn phận đáng phải làm. Cay đắng khi bị hất hủi mẹ cha ơi! Nhưng Người đã làm cho trái tim con luôn khát khao tìm kiếm tình yêu nơi Thiên Chúa Tình Yêu.

Cám ơn những vấp ngã của tuổi thanh xuân. Ngươi đã làm cho ta biết khiêm nhường hơn.

Cám ơn những tội lỗi mà phận người yếu đuối vấp đi phạm lại nhiều lần trong đời. Ngươi đã cho ta cơ hội cảm nếm lòng nhân từ vô biên của Thiên Chúa. Ôi, tội hồng phúc!

Cám ơn những quyết định sai lầm thưở nào đưa đến hoàn cảnh ngang trái hôm nay. Ngươi đã dạy ta biết phấn đấu vươn lên trong nghịch cảnh cuộc đời.

Cám ơn hai chữ "kiếp nghèo" gắn liền với số phận hẩm hiu. Đôi lúc ta ghét ngươi nhưng ngươi đã làm cho ta dễ dàng tiến vào Nước Trời hơn. "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó vì Nước Trời là của họ." (Mt 5:3)

Cám ơn những lần thất nghiệp cay đắng, những lần phá sản, bị lừa gạt, mất nhà, thua stock trắng tay. Ngươi đã dạy cho ta hiểu nghĩa của cải phù du ở đời này. "Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân!" (Gv 1:2).

Cám ơn những lần thất bại ê chề nhục nhã. Biết bao bài học ta đã học được từ nơi ngươi.

Cám ơn căn bịnh hiểm nghèo mà ta đang mang. Nhờ ngươi mà linh hồn ta thức tỉnh phận người mỏng dòn chóng qua. Ngươi đã giúp ta biết yêu quý những giây phút ít ỏi còn sót lại trên cõi đời tạm này.

Tạ ơn Chúa vì những gì Ngài đã lấy đi!

Tạ ơn Chúa vì những trái đắng Ngài đã trao ban, dù con không muốn nhận.

Tạ ơn Chúa vì số vốn quá ít ỏi Ngài cho con khi gởi con đến trong cuộc đời này! Vì "ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều." (Lc 12:48)

Tạ ơn Chúa vì những lần Ngài đã thẳng tay thanh tẩy, gọt dũa linh hồn con mặc cho con dẫy dụa đau đớn.

Tạ ơn Chúa vì tấm thân mệt mỏi bịnh hoạn, những lo toan vất vả trong cuộc sống khiến con không còn sức để bon chen hận thù ghen ghét.

Tạ ơn Chúa vì những lần Ngài đã cương quyết không cho con những cái mà con xin, những thứ con cần, những gì con đang mong đợi, vì chỉ có Ngài mới biết những gì là cần thiết cho linh hồn và ơn cứu rỗi của con.

Tạ ơn Chúa vì những cái chết oan nghiệt, sự ra đi vội vàng của người thân khi tuổi đời còn quá trẻ. Con biết Ngài muốn nhắc con nhớ rằng "đời sống con chung cuộc thế nào, ngày tháng con đếm đuợc mấy mươi, để hiểu rằng kiếp phù du là thế!" (Tv 39:5).

Tạ ơn Chúa vì những bài học cay đắng mà Ngài đang dạy dỗ con. Có những bài học con không hiểu hết ý nghĩa. Có những lúc con muốn thét lên "tại sao là con?", "tại sao lúc nào cũng lại là con?" Nhưng con biết rằng chỉ những ai được Người thương yêu thì Người mới sửa phạt vì "Đức Chúa khiển trách kẻ người thương, như người cha xử với con yêu qúy." (Cn 3:12)

Lạy Chúa, đường đời trước mắt còn giăng đầy chông gai, có bao nhiêu nghịch cảnh thì có bấy nhiêu "Lời Tạ Ơn Khó Nói." Có những cái con chưa nhìn ra hết, có những điều con chưa cảm nhận được và có những lời chưa thể thốt nên lúc này. Xin ban cho con sức mạnh của Ngôi Lời Nhập Thể để con có thể tiếp tục cám ơn anh em mình - dù là kẻ thù - và dâng lời tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh - dù là ngang trái. Tạ ơn không chỉ trong ngày lễ Tạ Ơn mà là tạ ơn Chúa mọi ngày trong suốt cuộc đời con. Amen!

Lang Thang Chiều Tím

Mùa Tạ Ơn, 2010

**************************************************

Lời cám ơn nhiều khi không dễ nói

Vì con đây lòng kiêu ngạo ngất trời

Vì con đây tình yêu mến nửa vời

Lời Chúa dạy như là mây sương khói.

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa dâng lời tạ ơn khi bẻ bánh

Giúp đời con biết nói câu tạ ơn

Tạ ơn Chúa hồng ân Ngài khôn sánh

Xuống trên con thân xác với linh hồn.

Tạ ơn Chúa bao điều Ngài ban tặng

Tạ ơn Ngài đau khổ Ngài trao cho

Để con biết phải nếm mùi chén đắng

Thập tự Ngài con không được đắn đo.

Tạ ơn Chúa những lần con bịnh hoạn

Dạy cho con cuộc sống vốn bất toàn

Để con biết tịnh tâm và tính toán

Con chọn Ngài hay cuộc sống du hoang.

Tạ ơn Chúa những lần con thất vọng

Vì kêu xin như Chúa không nhậm lời

Để con biết những gì con trông ngóng

Không chắc là lợi ích của hồn con.

Tạ ơn Chúa bao người thân đã khuất

Khi tuổi đời còn chưa được bao nhiêu

Để con biết đời nay còn mai mất

Con chọn Ngài hay cuộc sống hoang liêu.

Xin Chúa giúp dù đời con nghịch cảnh

Lời tạ ơn khó nói đến bao nhiêu

Con vẫn nói lòng không hề kiêu hãnh

Tạ ơn người tạ ơn Chúa thật nhiều.

Lời tạ ơn với kẻ thù đối nghịch

Lời tạ ơn trong ngang trái cuộc đời

Lời tạ ơn trong đêm khuya tĩnh mịch

Lời tạ ơn trên phố xá rong chơi.

Lễ Tạ Ơn hết nhưng cho con biết

Tạ ơn hoài trong năm tháng cuộc đời

Lòng khiêm nhường chân tình và tha thiết

Tạ ơn người tạ ơn Chúa muôn nơi.

(cảm hứng từ bài viết Lễ Tạ Ơn 2010 "Lời Tạ Ơn Khó Nói" do Lang Thang Chìều Tím đăng trên trang website suyniemhangngay.net.)

Nguyễn Thanh Trúc

San Jose, Lễ Tạ Ơn 2012

Loi Ta On.jpg

--

 

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TA THƯỜNG LÃNG QUÊN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

TA THƯỜNG LÃNG QUÊN THÂN NHÂN CỦA TA ĐANG CÒN NƠI LUYỆN NGỤC

Linh mục Gioan thanh tẩy Manni kể hai giai thoại sau đây.

1. Bà thánh Isave, công Chúa của Anrê, vua nước Hung Gia Lợi, hết lòng tôn kính các Đẳng Linh Hồn. Bà tự tay mua sắm khăn liệm xác người nghèo, trả phí tổn việc chay táng cho họ, đưa họ đến nghĩa trang, nhất là cầu nguyện cho họ.

Khi thân mẫu là Giêtruđê mất, thánh nữ cầu nguyện, hãm xác và bố thí, nhất là xinh lễ cho linh hồn bà được sớm được về cõi phúc.

Một đêm kia, bà mẹ hiện về, bận đồ tang, mặt mày buồn bã. Bà quỳ và van xin: "Con ơi! Mẹ quỳ dưới chân con, ê chề đau khổ quằn quại trong những

khổ hình khủng khiếp. Ôi! Mẹ khẩn khoản xin con làm tất cả để kéo mẹ ra khỏi những cực hình mà mẹ đang phải chịu."

Isave vừa cảm động vừa kinh hoàng, vội vàng đọc kinh, khóc than và đánh tội trước Chúa Giêsu đang hiện diện. Ngày đêm bà không để cho giấc ngủ làm gián đoạn những việc đạo đức để cấp cứu mẹ.

Một thời gian sau thân mẫu hiện về, nhưng khác hẳn: bận y phục trắng tinh và sáng chói hân hoan. Bà cám ơn con vô cùng vì đã nhanh chóng mở cửa Thiên Đàng cho bà. Nói đoạn bà biến mất.

2. Một thánh Isave khác, hoàng hậu nước Bồ Đào Nha lại giải thoát con là Công Tăng Hoàng Hậu Cátxti khỏi lửa Luyện Ngục (Constance, castille). Nữ Hoàng qua đời bất ngờ, còn trẻ, để thương, để nhớ lại cho thân nhân và họ hàng.

Hoàng hậu Isave du hành đến thánh phố Santarem, khi đến gần một khu rừng, một thầy ẩn sĩ vừa chạy theo đoàn xa giá, vừa xin tâu đôi lời cùng hoàng hậu.

Lính hầu đuổi thầy đi, nhưng thánh nữ nghe và dạy dẫn thầy đến. Thầy thưa là nhiều lần cầu nguyện trong tu động, nữ hoàng Công Tăng hiện về và xin thầy báo tin cho mẹ của cô hay là cô đang rên siết tận đáy Luyện Ngục, cần phải xin lễ cho cô hằng ngày trong một năm. Nói xong, thầy ẩn sĩ rút lui và không hề thấy đâu nữa.

Các quan cận thần nghe thầy nói cho là người mộng tưởng, mưu mô hoặc điên khùng. Thánh Isave xoay qua hỏi vua cảm nghĩ thế nào?

Vua đáp: "Trẫm nghĩ khôn ngoan hơn cả là làm những gì mà người khách lạ kia đã bảo. Dẫu sao xin lễ cho ai nữ của ta vừa mãn phần là việc rất hợp cả đạo lẫn đời".

Một linh mục thánh thiện là Cha Rerdinannd Mendez được ủy thác hành lễ.

Một năm sau, nữ hoàng Công Tăng hiện về với mẹ. Cô mặc đồ trắng, chói lòa ánh sáng và trình mẹ: "Thưa mẹ, bây giờ con được cứu thoát khỏi những hình khổ Luyện Ngục và lên hưởng hạnh phúc muôn đời."

Nghe thấy như vậy, nữ thánh Isave tràn đầy hạnh phúc; mà thánh nữ lại quên 365 thánh lễ bà đã xin cho con gái mình. Bà đến nhà thờ để cám ơn Chúa đã cứu thoát con.

Bà gặp cha Menđê, cha tâu là hôm qua ngài đã dâng đủ 365 thánh lễ. Chính là đúng ngày Công Tăng hiện về và thăng thiên. Thánh Isave mới nhớ ra việc

gặp gỡ nhà ẩn tu và điều thầy tiết lộ.

Để tạ ơn Thiên Chúa, bà thánh xin dâng nhiều thánh lễ trọng thể và bố thí nhiều của cải cho người nghèo để cứu giúp các Đẳng Linh Hồn.

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa, ba giai thoại dạy chúng con một bài học lớn: "Chúng con thường quên thân nhân của chúng con và để các ngài quằn quại triền miên trong Luyện Ngục. Xin tha thứ cho chúng con trọng tội bất hiếu đó.

Chúng con quyết lòng thương nhớ cha mẹ, giúp anh chị em và thân thuộc đã quá cố bằng các việc đạo đức thường xuyên và tích cực.
nxbphuongdong

----------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

KHÔN NGOAN NHẤT LÀ LUÔN LUÔN LẬP CÔNG ĐỀN TỘI

TRƯỚC KHI CHẾT

1. Một dì phước Đaminh ở Mantoue, tên là Paula sống chết thật là đạo đức. Dì chết, xác đưa vào nhà thờ. Cả dòng sốt sắng xướng bài tử ca.

Chị Têphanô Canhdana (Etiennette Quinana) là bạn cố tri càng nhiệt tình với bạn hơn nữa, xoắn xít bên hòm.

Bỗng chốc, người chết để rơi một tượng chuộc tội nhỏ, đưa tay ra nắm lấy tay bạn và ghì chặt đến nỗi không sao giựt tay ra được. Người ta làm đủ cách hơn một tiếng đồng hồ, tay vẫn nắm tay. Bấy giờ Mẹ bề trên ra lệnh cho dì Paula, nhân danh đức vâng lời, phải bỏ tay dì Canhdana ra. Người chết vâng lời ngay.

Nắm tay chặt kia có ý nghĩa gì? Dì Paula cho dì Canhdan biết đó là sự van xin gắt gao phải cứu viện giữa những đau khổ ngập trời. Dì nói: "Ôi! Nếu bồ biết được bọn quỷ dữ tung hoành như điên để cướp giật lần cuối linh hồn ta khi lâm chung! Biết chí nghiêm thế nào Quan Xét Tối Cao! Biết việc tra xét kỷ chừng nào các lỗi lầm hết sức nhỏ mọn! Rồi phải đền tội thế nào trước khi lãnh thưởng và phải trong sạch thể nào để được vào Thiên Quốc.

Vậy hãy cầu nguyện cho tôi. Hãy đứng trung gian giữa tôi với Chúa! Cầu nguyện, cầu nguyện, và đền tội cho tôi."

2. Tại dòng Phanxicô Balê, một tu sĩ qua đời. Mọi người đều gọi ngài là vị thánh sống, một Thiên Thần làm người.

Trong dòng có luật buộc, mỗi cha phải dâng ba thánh lễ cho một thành viên qua đời.

Nhưng một cha nghĩ: dâng ba thánh lễ làm gì vô ích cho một vị thánh như vậy, vì ngài đã bay thẳng lên trời. Sau một vài ngày, cha thình lình thấy tu sĩ quá cố hiện về trước mặt và thảm thiết van nài: "Em khẩn khoản xin anh thương xót em."

Ngạc nhiên nghe người hiện về cầu khẩn như vậy, cha ấy đáp: "Ê, này hỡi linh hồn thánh thiện, cần ta giúp đỡ gì?"

"Em đang bị giam cầm trong Luyện Ngục, đang chờ ba thánh lễ anh dâng cho em. Nếu anh thi hành luật buộc đó, em lên ngay Thiên Đàng."

"Ôi, anh hân hạnh làm ngay, nếu nghĩ là em cần. Anh tưởng với cuộc đời rất thánh thiện của em, em nhận ngay mũ triều thiên khi chết đoạn. Chẳng phải em là người nhiệt tình hơn hết mọi việc đạo đức của dòng sao? Ai cũng ca ngợi em và cố bắt chước em. Ngoài thần vụ, em đã không đọc kinh và hãm xác thường xuyên, biến đời em thành một tác động nhân đức liên tục sao? Không, anh đã không bao giờ có thể tin còn một Luyện Ngục nào cho em cả."

Tu sĩ quá cố nhấn mạnh: "Than ôi! Than ôi! Không ai tin, không ai hiểu Chúa xét xử và trừng phạt nghiêm khắc biết chừng nào! Ngài thánh thiện vô cùng, nên thấy rõ trong các việc tốt lành nhất của ta, những góc cạnh bất hảo và không đẹp lòng Ngài. Thần thánh cũng còn không trong sạch trước mặt Ngài huống chi chúng ta là người phàm tục.
nxbphuongdong

-----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - NGƯỜI VỀ TỪ HỎA NGỤC PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, Nov 15 at 11:21 PM

 

Chứng tích Người Về Từ Hỏa Ngục

(Hình miếng ván bị cháy xém vì người từ hỏa ngục về ngồi trên đó.)

Chuông điện thoại reo, tôi bắt máy:

– Alô, nhà xứ Cái Mơn đang nghe đây!

– Tôi xin phép gặp cha sở.

– Xin lỗi, làm ơn cho biết quí danh để tôi trình lại.

– Tôi là Luân ở thành phố cùng một nhóm anh em người Cái Mơn đang có mặt tại nhà tôi đây, muốn trình cha sở chút việc của họ đạo mình.

– Được rồi, xin chờ một tí.

Câu chuyện tôi sắp kể đây vốn xưa lắm rồi, khi có người nào đó bỗng dưng nhớ lại, người ta bàn tán xôn xao vài ngày rồi thôi. Đó là chuyện có người từ cỏi chết hiện về, bảo người thân đừng cầu nguyện nữa vô ích, vì đã xuống hỏa ngục rồi. Nói nghe đơn giản, nhưng thật ra cũng mất công trả lời những người thích chuyện lạ, nhất là gia đình ông Tám Nhung, người đã có công giữ tấm ván lưu truyền qua nhiều đời. Chắc chắn là thỉnh thoảng phải tiếp những người khách không mời, và rất lắm chuyện. Khổ tâm hơn nữa là thỉnh thoảng nghe học sinh đi ngang nhà vừa chạy vừa la: Nhà có quỉ!..

Hôm nay vì cú điện thoại nầy, tôi quyết phải tìm hiểu rõ câu chuyện để nói cho bà con nghe một lần. Tôi xin thuật lại như một thông tin thông thường, không thêm bớt, không bình luận hay cho ý kiến. Câu chuyện nầy tôi vốn đã nghe nhưng không lưu tâm lắm cho đến hôm nay, khi trên thành phố cho hay có người trên đó muốn xin tấm ván đem về cho bà con xem. Người Cái Mơn ở Sài Gòn nghe được, họ không đồng ý, với lý do: Đây là tài sản văn hóa của họ đạo. Họ cũng có lý: Bởi ít ra tấm ván cũng nói lên được thời gian tính của họ đạo. Họ đạo có hơn 300 năm, trong khoãng thời gian dài như vậy chẳng lẽ không có câu chuyện gì để lại cho hậu thế sao! Rất tự nhiên. Trong mớ kho tàng nầy có những thứ còn dùng được, có những thứ đã lỗi thời, có nhữmg thứ là chuyện tiếu lâm, nhưng phải chân nhận là của Cái Mơn. Nếu đem tấm ván lên thành phố cho khách xem thì để tại Cái Mơn cho khách xem hay hơn... Đây không là chuyện mê tín dị đoan gì cả, bởi có ai phê phán gì đâu, mà chỉ thuật lại cho nhau nghe. Câu chuyện đó theo ông Trùm Đại là để nhắc cho con cháu rằng có Hỏa Ngục.! Thấy cũng không thiệt hại gì cho ai...

Câu chuyện thế nầy:

Có bà lão tuổi ngoài thất tuần, tu xuất (tôi không hỏi tu viện nào, sợ gây xúc phạm), đời sống của đương sự không tốt. Bà đau nặng, liệt giường khoảng 3 tháng, không ăn uống! Bà nằm yên trên giường, chân duổi thẳng, hai tay để trên ngực trong suốt thời gian nói trên. Gia đình giữ linh hồn cho bà ròng rả từng ấy ngày nên thấm mệt. Hôm đó ông biện Nguyễn Văn Đài đến đọc kinh giữ linh hồn cho người liệt. Ông bảo gia đình đi ngủ để ông thay cho một hôm. Ông biện nầy sau là Trùm họ: Ông Trùm Nguyễn Văn Đài.

Ông biện Đài đang chăm chỉ nhìn sách đọc kinh, thì thình lình bệnh nhận ngồi phắt dậy, thổi tắt đẻn, ôm lấy cổ ông, đeo cứng. Ông bình tĩnh không la lên làm rối gia đình, nhưng cứ mang người bệnh đi tìm lửa đốt đèn. Đốt đèn xong, ông mang người bệnh trở lại giường, gở hai tay người liệt ra khỏi cổ ông, để nằm xuống. Bà nằm xuống trong tư thế như thường lệ là hai chân duổi thẳng, hai tay để lên ngực, im lặng như người đang hấp hối.

Cũng nên lưu ý là vào thời điểm nầy chưa có dầu lửa, chưa có đá quẹt. Người ta dùng dao cưa tẹt vào hòn đá đen cho lửa xẹt vào bông gòn trong ống tre. Khi bông gòn bén lửa người ta thổi lên cho có lửa ngọn rồi dùng cây rọi lấy lửa mồi vào đèn. Rọi là mảnh vải bằng hai ngón tay, nhúng dầu mù u, xe xoắn lại phơi khô. Đèn dầu mù u không bắt lửa nhanh như đèn dầu ngày nay.

Sở dĩ nói đến chuyện nầy là để hiểu rằng thời gian ông biện mang bệnh nhân trên cổ là khá lâu.

Ngày hôm sau bà nầy chết. Việc tống táng theo nghi thức đạo như thường lệ.

Sau khi tống táng, gia đình và hàng xóm có tập tục cầu lễ cho người mới sinh thì trong vòng một tuần lễ, lâu hơn hay ít hơn tùy hoàn cảnh gia đình.

Hôm đó, lúc mọi người đang sốt sắng cầu lễ, thì bỗng dưng đèn tắt hết. Người chết xuất hiện, mình đầy lửa, mang dây xích, đến ngồi trên bộ ván, nói lớn tiếng: "Các người đừng cầu nguyện cho tôi nữa, vì bởi đã lỗi đức công bằng, tôi xuống hỏa ngục rồi". Nói chỉ bấy nhiêu lời rồi biến đi mất. Mọi người có mặt chết điếng, lặng thinh, ngưng đọc kinh nhưng không dám đi một mình về nhà!

Ông chủ nhà nói: "Tôi không dám để bộ ván nầy trong nhà nữa, sẽ đem ra sông Cái ném bỏ, cho trôi đi khuất cho rồi." Nói thế nhưng có lẽ do quá sợ ông không dám chở đi, nên đã ném ngay xuống rạch bên nhà. Nhà ông ở trên ngọn, nhà ông biện Đài ở cuối nguồn, nên nước ròng ông biện đã vớt được tấm ván ghi dấu cái mông của linh hồn sa hỏa ngục, tấm kia trôi mất. Ông biện Đài cương quyết giữ tấm ván lại trong nhà để nhắc nhở con cháu và người đời sau nhớ rằng có Hỏa Ngục. Ông dặn con cháu sau nầy không được cho nói tên người bất hạnh cho ai biết, đễ giữ thanh danh cho người ta. Ông Nguyễn Văn Nhung nói thêm: Ông bà nội và cha mẹ tôi bảo hãy nhớ kỹ câu chuyện nầy và kể lại cho con cháu biết mà răn mình. Câu chuyện nầy con cháu đều thuật lại rõ ràng giống nhau, nhưng không bao giờ nói tên người chết với lý do: Chỉ nghe kể lại có thế. Người lớn cũng thuật lại và cũng không nói tên người hiện về từ Hỏa Ngục. Ai có hỏi người đó tên gì, thì chỉ được nghe trả lời: Chỉ nghe có thế, hoặc ông bà dặn không được nói tên người ta ra. Thôi thì mình cũng không dám nài ép, nhưng phải tính kế khác để biết rõ hơn.

Bộ ván nầy có hai tấm dầy cở 8cm, dài có tới 3m. Linh hồn hiện về ngồi bên tấm ván nầy, chống hai chân và hai tay qua tấm ván bên kia. Tấm ván bên nầy để lại dấu mông, và tấm ván kia là dấu hai bàn chân và hai bàn tay úp xuống. Dấu lửa cháy ăn sâu xuống cả hai tấm ván. Không biết ngày xưa gìn giữ thế nào nhưng mấy mươi năm sau nầy gia đình ông Nguyễn Văn Nhung bỏ phế ngoài vườn cây, dầu rằng đây là bộ ván bằng gỗ sao, ngày nay quí hiếm, và cũng chính vì là gỗ sao nên có thể tồn tại lâu dài với thời gian ngoài mưa nắng. Thời chiến tranh ông Nhung đã dùng để làm hầm núp bom đạn. Chiến tranh chấm dứt, ông lại quăng tấm ván ra bờ mương. Đến hôm nay khi có người đến ngỏ ý xin, gia đình mới cạo rửa và định tống đồ ác ôn đó đi. Khi hay được sự việc, giáo dân phản ứng ngăn lại, câu chuyện dừng ở đây. Gia đình không tha thiết gì đến tấm ván, có lẽ rồi đây họ đạo phải tìm chỗ cất giữ cho người hiếu kỳ xem, biết đâu cũng cho người xem vài suy nghĩ về cuộc đời. Theo ông Thật thì có ai đó đã cưa tấm ván mất mấy tấc. Có lẽ vì dài và nặng nề, khó di chuyển, nên đã vô tình cưa bớt đi.

Bài viết trên đây được ghi theo lời tường thuật của ông biện Nguyễn Văn Nhung, cháu cố của ông biện Đài và của ông Nguyễn Văn Thật, người có khả năng biết nhiều chuyện xưa ở Cái Mơn. Hai tường thuật nầy rất giống nhau. Riêng qua lời thuật của ông Nguyễn Văn Thật chúng tôi biết được tên bà "hiện về từ Hỏa Ngục". Nhưng giờ đây chưa biết phải là lúc nên viết ra chưa, xin còn giữ kỹ trong trí và trong tập tư liệu để chờ ngày được mở văn khố của Cái Mơn.

Ông biện Nguyễn Văn Nhung thuật theo truyền khẩu của gia đình. Phần ông Nguyễn Văn Thật thì nói theo lời kể của ông Isiđôrô Võ Văn Vạn, thầy tuồng của Cái Mơn ngày xưa. Ông là con đở đầu của Đức Cha Isiđôrô Đượm, tên Pháp là Dumortier, cha sở Cái Mơn, sau là Giám Mục Địa Phận Sài Gòn. Ở đây thường gọi ông là ông Sáu Vạn. Ông nầy mất cách nay 25 năm, thọ 90 tuổi.

Theo chúng tôi tìm hiểu, nhưng chưa tiện nói ra đây, thì bà nầy lớn tuổi hơn thánh P. Phan Văn Minh. Thánh nhân sinh năm 1815. Như vậy câu chuyện xảy ra có đến 200 năm.

Đối chiếu với gia phả của ông biện Phan Văn Đài thì thời gian như vậy là đúng.

– Ông biện Đài, sau thăng chức là Trùm Đài, không biết tuổi.
– Con của ông Trùm Đài là Ông Trùm Thiệu sống 92 tuổi.
– Con Ông Biện Thiệu là ông biện Gioang, sống 72 tuổi.
– Con ông Biện Gioang là Ông Biện Nguyễn Văn Nhung còn sống, 76 tuổi...

Có người đã thắc mắc: Tại sao câu chuyện được nhắc đến trong thời gian dài như vậy, vừa có vẻ đạo đức đối với người Công Giáo nhưng cũng có thể là hoang đường đối với một số người khác mà những người có trách nhiệm như các cha sở hay hội đồng giáo xứ không nghĩ đến việc nhờ người chuyên môn giảo nghiệm, để biết thực hư. Người Công Giáo chúng ta rất thích khoa học kia mà!

Chúng tôi đã thỉnh ý cha sở và người đã giải đáp vấn nạn trên như sau:

– Thật sự vấn đề nầy từng lúc cũng có người thắc mắc nhưng không có gì nghiêm trọng. Các Bề Trên còn nhiều vấn đề cần phải làm hơn câu chuyện nầy. Chuyện nầy mà đem trình lên Bề Trên, chắc không khỏi chịu một trận cười thối mặt. Đối với trật tự xã hội cũng chẳng ai thèm để ý. Với các nhà khoa học thì chắc không ai có giờ đâu để phân tích một vấn đề mà họ có thể cho là nhỏ nhen và tào lao như thế!

– Thế tại sao Cha không dẹp đi?

– Tại sao lại dẹp? Mà làm sao dẹp được? Nếu câu chuyện đã không đi vào tiềm thức con người thì họ đã bỏ quên từ đời nào. Đối với những ai nghe câu chuyện mà lo làm lành để khỏi sa hỏa ngục như ông Trùm Đài dạy con cháu thì cũng hay đấy. Với hạng người không niềm tin, sống bán mạng thì khoa học có chứng minh gì đi nữa cũng chẳng nghĩa lý gì đối với họ. Thế thì được lợi gì mà nại đến khoa học. Điều dân chúng suy nghĩ ở đây là giá trị tinh thần và thiêng liêng bên sau câu chuyện. Tôi xin chỉ nói riêng cho trường hợp nầy, bởi đối với những phép lạ thì Giáo Hội vẫn nhờ đến khoa học chứng minh để tuyên bố công khai. Ở đây cả hội đồng giáo xứ còn chưa lưu ý nói chi đến cha sở và các Bề Trên cao hơn, thế thì có gì mà chúng ta phải sợ là mang tiếng truyền bá mê tín, dị đoan...

Để kết luận: Đứng về phương diện truyền thống thì câu chuyện rất là tự nhiên và cần ghi vào lịch sử của họ đạo. Về phương diện tôn giáo thì đây là cơ hội nhắc nhở lo sống công bằng thì tốt thôi!!
maria.org

------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI -THÁNG CAC LINH HỒN PDF Print E-mail

Kim Vu
>> ĐÔI ĐIỀU SUY TƯ NHÂN THÁNG CÁC LINH HỒN
>>
>> Ở Việt Nam khoảng ba năm trước đây người ta thấy rộ lên những tin tức về một nhà ngoại cảm nữ ở Hà Nội. Báo chí trong nước đua nhau ca tụng thành tích của nhà ngoại cảm này về việc nhờ khả năng giao tiếp được với người "cõi âm", chị ta đã tìm được nhiều ngôi mộ bị thất lạc hay là xác định được nơi chôn cất của những chiến binh bị chết trong chiến tranh. Qua lời tường thuật của chính đương sự thì năm 1990 khi vừa thi đậu vào đại học, chị ta bị chó dại cắn và qua một cơn bệnh thập tử nhất sinh, chị ta thoát chết. Từ đó chị ta nhận thấy mình có khả năng tiếp xúc được với người chết nghĩa là có thể nhìn thấy người chết và nói chuyện được với họ. Nói chuyện trước đông đảo cử tọa tại Hà Nội và trả lời phỏng vấn, nhà ngoại cảm nữ này- đã tốt nghiệp đại học, hiện công tác tại trường đại học Quản Trị Kinh Doanh Hà Nội và cũng là thành viên của Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người thuộc Liên Hiệp Các Hội Khoa Học - cho rằng chết không phải là hết, và rằng người "cõi âm" rất sợ bị lãng quên, họ mong mỏi sự quan tâm của người thân.
>>
>>
>>
>> Nêu lên chuyện này chỉ muốn nói lên rằng chính người cộng sản vô thần càng ngày càng tin tưởng có một thế giới khác sau cuộc sống hiện tại, và họ cũng tin rằng người đã qua đời vẫn cần đến người còn sống. Trong khi đó, thật đáng buồn, không ít người Kitô hữu vốn có niềm tin vào cuộc sống đời sau lại chạy theo cách sống như là chết là hết, và vì vậy họ đã dễ dàng lãng quên những người quá cố.
>>
>>
>>
>> Tôi nhớ có đọc được ở đâu đó một mẩu chuyện kể rằng một ngày nọ một bà mẹ hối thúc người con trai đi lễ cầu nguyện cho thân phụ của anh vào ngày giỗ của thân phụ anh. Nhưng người con trai lười biếng không muốn đi lễ đã tìm cách thoái thác cho rằng "Lên thì đã lên rồi, xuống thì cũng đã xuống rồi." Câu nói của anh thanh niên này cho thấy anh không hề quan tâm đến người cha đã chết, và cũng không hiểu rằng lời cầu nguyện của người còn sống có sức cứu thoát những Linh Hồn khỏi Luyện Ngục. Nếu anh ta đọc những sách nói về cuộc sống đời sau kể về một số trường hợp các Linh Hồn ở Luyện Ngục được Chúa cho phép trở về trần gian để xin người còn sống cầu nguyện cho họ, thì anh ta sẽ thấy việc cầu nguyện cho người chết là khẩn thiết đến chừng nào. Nhiều Linh Hồn đã phải ở Luyện Ngục hàng mấy chục năm trời vì thiếu lời cầu nguyện của người còn sống.
>>
>>
>>
>> Lúc còn ở Việt Nam tôi biết có một gia đình thường xin Lễ và tổ chức đọc kinh cho bà mẹ trong mấy năm liên tiếp sau khi bà cụ mất. Nhưng rồi đến một năm, gia đình thôi không xin Lễ nữa và những lời kinh cầu nguyện cho bà cụ cũng không còn nữa. Hỏi ra mới biết những người trong gia đình cho rằng bà cụ đã được lên Thiên Đàng rồi nên không cần phải xin Lễ hay đọc kinh cầu nguyện cho cụ nữa.
>>
>>
>>
>> Tôi thật sự kinh ngạc và không thể nào đồng ý với lập luận này nhưng là chuyện của gia đình người ta mình đâu có quyền xen vào. Không biết phải làm gì, tôi đem câu chuyện trình bày với một vị có uy tín với hy vọng tìm được người đồng minh với mình. Nào ngờ, trái với những gì tôi trông đợi, vị này đã cho tôi câu trả lời cộc lốc: lên Thiên Đàng rồi thì còn cầu nguyện làm gì.
>>
>>
>>
>> Ai chả biết những Linh Hồn đã được lên Thiên Đàng tức là đã được làm Thánh. Mà đã làm Thánh thì còn cần ai cầu nguyện cho nữa. Nhưng vấn đề là làm sao người phàm có thể biết được một Linh Hồn nào đó đã được lên Thiên Đàng. Căn cứ vào đâu để xác định được rằng bà cụ đã được lên Thiên Đàng. Điều tôi muốn nói đến là liệu gia đình kia có đúng không khi họ bảo rằng bà cụ đã lên Thiên Đàng? Bởi vì ai cũng biết một Linh Hồn được lên Thiên Đàng là quyền của Chúa chứ không phải con người có thể định đoạt. Một Linh Hồn được cứu rỗi là nhờ vào lòng từ bi, nhân hậu và thương xót của Chúa chứ không phải là do công trạng của Linh Hồn đó.
>>
>>
>>
>> Tôi cũng tin rằng khi ta cầu nguyện cho một Linh Hồn mà Linh Hồn đó đã được lên Thiên Đàng rồi thì vì ở trong một Giáo Hội hiệp thông, một Linh Hồn khác sẽ được Chúa cho hưởng lời cầu nguyện đó. Và rồi Linh Hồn này khi được lên Thiên Đàng sẽ cầu nguyện lại cho chúng ta. Do đó lời cầu nguyện không bao giờ là vô ích mà lúc nào cũng cần thiết và có ích cho phần rỗi các Linh Hồn.
>>
>>
>>
>> Có nhiều người rất quan tâm đến việc cầu nguyện cho các Linh Hồn, nhất là những Linh Hồn mồ côi. Linh Hồn mồ côi theo cách hiểu thông thường là những Linh Hồn bị lãng quên hay là ít được cầu nguyện cho. Trong ý nghĩa này có ý kiến táo bạo cho rằng những linh mục cao tuổi sau khi qua đời cũng dễ trở thành Linh Hồn mồ côi. Là vì đến khi đó thì ông bà cố đều đã mất, anh chị em nhiều khi cũng không còn, linh mục lại không có con cái, giáo dân thì cứ nghĩ linh mục dễ lên Thiên Đàng và thế là linh mục bị rơi vào tình trạng... mồ côi.
>>
>>
>>
>> Viết đến đây tôi nhớ đến một mẩu chuyện liên quan đến cha Francis Holland, một linh mục người Mỹ được mọi giáo dân trong cộng đoàn của chúng tôi yêu mến. Một lần cha đến nhà quàn để cùng với giáo dân Việt Nam cầu nguyện cho một giáo dân trong cộng đoàn mới qua đời. Tại đây cha đã có dịp tham dự một buổi cầu nguyện cho người qua đời theo kiểu Việt Nam. Buổi cầu nguyện gồm có hát thánh ca, đọc sách Thánh, cầu kinh và cuối cùng thì tất cả những người hiện diện xếp hàng và lần lượt tiến đến trước quan tài rảy nước thánh cho người quá cố. Cha cũng đi trong hàng người rảy nước thánh cho người quá cố. Sau đó khi trở về ghế ngồi cha đã nói bằng một giọng rất chân thành rằng cha rất thích buổi cầu nguyện hôm nay và cha mong muốn khi cha chết cũng sẽ có được một buổi cầu nguyện như vậy. Có phải khi thấy mình tuổi đã già sức đã yếu cha đã mơ hồ nghĩ đến cảnh... mồ côi?
>>
>>
>>
>> Có một số ý kiến không chấp nhận có Linh Hồn mồ côi. Những ý kiến này cho rằng không có Linh Hồn nào là mồ côi theo ý nghĩa là không được cầu nguyện cho. Lý do là vì trong Thánh Lễ hàng ngày ở phần Kinh Nguyện Thánh Thể, linh mục chủ tế đều "Xin Chúa cũng nhớ đến... mọi người đã qua đời trong tình thương của Chúa, xin cho các Linh Hồn ấy được vào hướng ánh sáng tôn nhan Chúa." Mặt khác khi lần hạt Mân Côi sau mỗi chục kinh đều có lời cầu "Lạy Chúa Giêsu... xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng" hay trong kinh Vực Sâu "Lạy Chúa con, xin ban cho các Linh Hồn được nghỉ ngơi đời đời, và được sáng soi vô cùng. Lạy Chúa con, xin cứu lấy các Linh Hồn cho khỏi tù ngục mà được nghỉ yên." Hàng ngày có biết bao nhiêuThánh Lễ được dâng trên địa cầu và có biết bao nhiêu người lần hạt Mân Côi trên thế giới đều nhớ đến mọi Linh Hồn thì không có Linh Hồn nào bị bỏ rơi hay là không được cầu nguyện cho.
>>
>>
>>
>> Tuy nhiên, thiết tưởng cũng không cần phải đặt nặng vấn đề có hay không có Linh Hồn mồ côi. Thực tế vẫn có những Linh Hồn cần được cầu nguyện nhiều hơn những Linh Hồn khác như đã được xác nhận trong lời cầu nguyện được Đức Mẹ dạy tại Fatima ".... xin đưa các Linh Hồn lên Thiên Đàng, nhất là những Linh Hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn." Trong tháng các Linh Hồn chúng ta cần cầu nguyện nhiều hơn cho những Linh Hồn đó.
>>
>>
>>
>> Giáo Hội đưa tháng Các Linh Hồn vào lịch Phụng Vụ là muốn nhắc nhở người tín hữu nhớ đến và cầu nguyện cho những người đã ra đi trước chúng ta. Đồng thời Giáo Hội cũng muốn cảnh giác chính người tín hữu về cuộc đời chóng qua ở trần gian này. "Hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro. Một mai người sẽ trở về bụi tro".
>>
>>
>>
>> Trong cuộc sống ai cũng có những điều để ưu tư, lo lắng, chuẩn bị... nhưng có lẽ ít ai ưu tư, lo lắng và chuẩn bị cho cái ngày ra đi mà không có ai tránh khỏi. Cái ngày ấy chẳng ai biết trước được. Xin Chúa cho con luôn biết sẵn sàng để lúc nào cũng có thể cất lên lời hát:
>>
>> "Khi Chúa thương gọi tôi về,
>> hồn tôi hân hoan như trong một giấc mơ.
>> Miệng tôi nức vui tiếng cười,
>> lưỡi tôi vang lời ca hát.
>> Ngàn dân tung hô, tôi thật vinh phúc."
>> (Ngày Về: Kim Long)
>>
>>
>>
>> Lại Thế Lãng (VietCatholic)
>>
>>
ĐÔI ĐIỀU SUY TƯ NHÂN THÁNG CÁC LINH HỒN.docx
178.9kB

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 87