/home/content/51/8374851/html/chiaseloichua/administrator/components/com_vvisit_counter/helpersPlease reinstall [Vinaora Visitors Counter] component53

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI -QUY LUẬT ĐƠN GIẢN PDF Print E-mail

MỘT VÀI QUY LUẬT ĐƠN-GIẢN

>>>
>>>
>>> 1. Quy-luật quả táo:
>>>
>>> Nếu có một thùng táo, gồm cả trái ngon lẫn trái hư, bạn nên ăn trái ngon trước, bỏ những trái hư đi! Vì nếu bạn ăn trái hư trước, những trái ngon rồi cũng sẽ hư! Có thể bạn sẽ vĩnh- viễn không bao giờ ăn được trái táo ngon!
>>>
>>> Cuộc- sống cũng vậy!
>>>
>>>
>>>
>>> 2. Quy-luật hạnh-phúc:
>>>
>>> Nếu bạn không mất quá nhiều thời-gian để nghĩ xem mình có phải là người hạnh-phúc không? Nghĩa là bạn đang hạnh-phúc rồi đấy! Chính sự so sánh với chung quanh làm cho cảm nhận hạnh phúc của bạn vơi đi hơn 1 nửa.
>>>
>>>
>>>
>>> 3. Quy-luật trang-điểm:
>>>
>>> Thời-gian trang-điểm càng lâu bao nhiêu, đồng nghĩa với việc bạn càng thiếu tự-tin bấy nhiêu!!!
>>>
>>>
>>>
>>> 4. Quy-luật giá-trị:
>>>
>>> Khi bạn sở-hữu một món đồ, bạn sẽ phát-hiện thấy món đồ ấy không có giá-trị như bạn từng nghĩ! Khi bạn mất đi bạn mới biết giá-trị của nó quan-trọng với bạn đến mức nào?- Con người thường cảm nhận rõ những niềm Hạnh phúc khi chúng đã rời xa.
>>>
>>>
>>>
>>> 5. Quy-luật ngu-ngốc:
>>>
>>> Ngu-ngốc phần lớn là do chân tay hoặc miệng mồm hoạt-động nhanh hơn cả trí-não .!- Giá trị thực tiển của việc tu hành chính là Làm Chủ Tâm Ý, giúp ta thoát khỏi sự ân hận của ''cái ngu trên''.
>>>
>>>
>>>
>>> 6. Quy-luật sai lầm:
>>>
>>> Con người ai mà không mắc lỗi, nhưng chỉ khi tái-phạm lỗi-lầm đó! Bạn mới thật sự đáng trách!
>>>
>>>
>>>
>>> 7. Quy-luật niềm vui:
>>>
>>> Khi gặp chuyện không may, bạn hãy nghĩ đến mặt tốt của vấn-đề, bạn sẽ thấy vui hơn! Giống như khi xe bạn bị thủng lốp (hoặc hết xăng), bạn hãy nghĩ: May mà xe mình thủng lốp ngay gần chỗ sửa xe!!! (hoặc ngay gần trạm bơm xăng). Hay khi mất dép hãy nghĩ đến người không có chân mang dép, mình vẫn còn cơ hội để mang..
>>>
>>>
>>>
>>> - CUỘC-SỐNG THỰC SỰ ĐƠN-GIẢN, NHƯNG CHÚNG TA CỨ LÀM NÓ THÀNH PHỨC-TẠP! (*__*)
>>>
>>>
>>>
>>> Như Thị

-----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIÀ GỞI TỚI - CHƯA BAO GIỜ THẤY KHỔ PDF Print E-mail

CHƯA BAO GIỜ THẤY KHỔ

“Tiên vàn, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều khác, Người sẽ ban thêm cho các con”.

Kính thưa Anh Chị em,

Đọc lại đoạn Tin Mừng hôm nay, không ai trong chúng ta không ấm lòng, một cái gì đó thật an ủi khi biết Thiên Chúa là Đấng yêu thương quan phòng cho mỗi người, “Hãy xem chim trời, chúng không gieo không gặt, không thu tích vào kho, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Các con lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng, chúng không làm lụng, không kéo sợi, thế mà ngay cả vua Salomon dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy”.

“Ý tại ngôn ngoại”, phải tìm hiểu ý ngoài lời nói, lời viết... chứ đừng hiểu theo nghĩa đen, nghĩa chữ. Chúa Giêsu không bảo chúng ta đừng gieo vãi, cấy trồng, làm lụng canh cửi; đừng vận dụng trí óc để dự phóng cho tương lai... Ngài không khuyến khích một thái độ lười biếng vô lo, thiếu trách nhiệm nhưng Ngài muốn lưu ý chúng ta đừng lo lắng bận tâm thái quá đến đỗi mất bình an trong tâm hồn; lại nữa, lo lắng vật chất thái quá có nguy cơ xao lãng các giá trị tinh thần, các việc đạo đức, xáo trộn các mối tương quan.

Ngài nói, “Tiên vàn, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều khác, Người sẽ ban thêm cho các con”. Đây chính là điểm nhấn của đoạn Tin Mừng hôm nay. Nước Thiên Chúa là chính Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta, trong chúng ta với tất cả quyền năng và ân nghĩa. Người là Cha luôn yêu thương, ân cần chăm sóc chúng ta là con cái. Đức công chính của Thiên Chúa là sự công chính đến từ Người, đức công chính đó chính là Người. Người công chính là người sống đức tin, sống phù hợp với thánh ý Thiên Chúa, ăn ở, ứng xử sao cho đẹp lòng Thiên Chúa... tắt một lời, sống như Người.

Anh Chị em,

Con người không cần tìm Nước Thiên Chúa ở đâu xa xôi, nhưng tìm ngay trong lòng mình, trong cuộc sống mình. Tìm Nước Thiên Chúa là tìm chính Thiên Chúa bằng cầu nguyện, ngợi khen, tạ ơn... và bằng cách ăn ngay ở lành, yêu thương phục vụ. Thánh Phaolô nói, “Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần”. Tìm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người là chọn lựa căn bản của đời Kitô hữu, còn những điều khác sẽ được ban thêm như những phương tiện để giúp thực hiện chọn lựa căn bản đó.

Ngày kia, Cha Gioan Tauler, một linh mục đạo đức, gặp một người ăn mày rách rưới. Cha đến gần, chào người hành khất, “Chào ông, chúc ông may mắn”; người ăn mày thản nhiên trả lời, “Chào cha, có bao giờ tôi rủi ro đâu”. “Vậy thì xin Thiên Chúa ban cho ông mọi điều sung sướng”. “Ồ, thưa cha, đời tôi chưa bao giờ thấy khổ”. Cha Tauler rất ngạc nhiên về cách nói năng của người này. Ngài hỏi, “Nếu Chúa bắt ông xuống hoả ngục, ông có buồn khổ không?”; ông trả lời, “Nếu Chúa làm như vậy thì tôi sẽ ôm ghì Chúa và đưa Chúa xuống hoả ngục luôn. Tôi thà ở hỏa ngục với Chúa còn hơn ở thiên đàng mà không có Người. Vị linh mục càng ngạc nhiên hơn. Cha hạch hỏi, “Này ông, ông có thể cho tôi biết ông từ đâu đến?”, “Thưa Cha, tôi từ Thiên Chúa mà đến”. “Nhưng ông tìm thấy Thiên Chúa ở đâu?”, “Ở ngay khúc quẹo, chỗ mà tôi từ bỏ mọi của cải vật chất trên đời này”. Tới đây, Cha Tauler không thể chờ đợi thêm được nữa, ngài hỏi nhanh, “Thế thì, ông là ai?”. Người ăn mày nói một cách trịnh trọng, “Tôi là Vua”. Cha Tauler quỳ xuống thưa, “Tâu đức vua, ngài có thể cho con biết vương quốc ngài ở đâu không?”, “Vương quốc của ta ở ngay trong tâm hồn ta”.

*BẠN VÀ TÔI có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mỗi ngày con đi tìm Chúa nhưng xin Chúa đừng quên tìm con... để ngày kia, con thấy Chúa đang đi ngược chiều tiến về phía con”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)

------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TỔNG LÃNH THIÊN THẦN MICAE PDF Print E-mail

Tổng Lãnh Thiên Thần Micae và Câu Chuyện của Michael

Anthony Lê

Nhân ngày lễ (29/9) trọng kính các Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, Gabriel và Rafael, xin dịch lại một câu chuyện có thật dưới đây để các bạn tham khảo. Lưu ý: "Michael" là chữ viết trong tiếng Anh, còn trong tiếng Việt, chúng ta viết là: "Micae".

Chuyện xảy ra trong chiến tranh, và đây là một câu chuyện có thật, vốn hằng năm vào mùa Giáng Sinh, câu chuyện này vẫn thường được đọc lên trên đài truyền thanh ở các tiểu bang thuộc về phía Tây Hoa Kỳ, cũng như được các vị Linh Mục Tuyên Úy đọc lên cho tất cả các binh sĩ tham chiến nghe. Câu chuyện có thật được kể lại bởi một người Lính Thủy Quân Lục Chiến trẻ tuổi tham gia vào cuốc chiến Triều Tiên vào năm 1950 trong Lá Thư mà Anh viết để gởi về cho người Mẹ của mình.. ..

Mẹ Kính Yêu,

Con không dám viết lá thư này cho bất kỳ ai, ngoại trừ Mẹ vì rằng sẽ không có ai tin con cả, ngoài Mẹ. Dẫu rằng Mẹ sẽ có lúc cảm thấy thật khó tin, thế nhưng con bắt buộc phải kể ra câu chuyện này cho một ai đó.

Điều đầu tiên chính là con hiện đang nằm viện. Mẹ đừng lo lắng gì cả nhé, nhớ nghe Mẹ, Mẹ đừng lo lắng gì cả nhé! Con bị thương nhưng không sao đâu. Bác sĩ nói rằng con sẽ bình phục trở lại trong khoảng một tháng. Nhưng, đó phải là chuyện mà con muốn nói cho Mẹ.

Mẹ có nhớ không, vào năm ngoái khi con gia nhập Thủy Quân Lục Chiến, Mẹ có nhớ ngày mà con rời Mẹ ra chiến trận không?

Chính Mẹ đã dạy cho con cách đọc kinh cầu nguyện đến Thánh Micae, Tổng Lãnh Thiên Thần, và Mẹ lúc nào cũng nhắc con là phải đọc kinh đó mỗi ngày. Thật ra, Mẹ không cần phải nói cho con điều đó. Thậm chí, Mẹ còn đặt cả tên của con là Michael nữa, giống như tên của Tổng Lãnh Thiên Thần Micae vậy. Con lúc nào cũng cầu nguyện đến Thánh Micae. Khi con đến Triều Tiên, thì con còn đọc kinh đó nhiều hơn nữa.

Mẹ có nhớ lời cầu nguyện đến Thánh Micae mà Mẹ đã dạy cho con không? Nó được bắt đầu như thế này "Lạy Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, vào buổi sớm mai, xin hãy bảo vệ và che chở con, vân vân.. .."

Mẹ thừa biết phần còn lại của kinh nguyện đó là gì rồi, và con vẫn đọc kinh đó mỗi ngày. Đôi lúc con lại đọc kinh đó khi con đang đi tuần hoặc trước lúc nghĩ ngơi, lúc nào con cũng đọc kinh đó trước khi đi ngủ cả. Con thậm chí còn dạy cho các bạn đồng đội của mình đọc kinh đó nữa.

Rồi một ngày kia, khi con được giao nhiệm vụ ở gần phía chiến tuyến. Trung đội của chúng con đang đi tuần để tìm những tên cộng sản (commies). Khi đó trời rất là lạnh cóng, và con đi rất mỏi mệt, hơi thở con giống như là khói thuốc của điếu cigar vậy. Con thừa biết hết tất cả những người bạn trong trung đội của con, bỗng dưng đi bên cạnh con có một người lính Thủy Quân Lục Chiến mà con chưa hề gặp qua trước đây bao giờ. Anh ta bự hơn hết tất cả những người lính Thủy Quân Lục Chiến mà con đã từng gặp gở trước đây. Anh ta chắc phải cao hơn 6 feet 4 và thân hình rất gọn, nhưng rất vạm vỡ. Tự điều đó cho con cái cảm tưởng là cảm thấy được an toàn vì có một người to cao như vậy đi bên mình.

Cả hai chúng con chậm chạp bước đi cùng nhau, trong khi đó cả trung đội phân tán người ra khắp mọi phương hướng. Để bắt đầu cuộc trò chuyện con mới nói rằng: "Lạnh quá há, anh bạn."

Thế rồi, con cười lên. Dẫu biết rằng con có thể sẽ bị giết chết đi bất cứ lúc nào không hay, nhưng không hiểu tại sao lúc đó con lại không sợ chết và lại nói chuyện về thời tiết!

Người bạn đồng hành của con trông có vẽ hiểu được ý con. Con lắng nghe anh ta cười nhẹ.

Con nhìn vào anh ta, và nói: "Tôi chưa hề gặp anh bao giờ trước đây, dẫu rằng tôi biết rất rõ các bạn lính trong trung đội của tôi."

Anh bạn đó trả lời: "Tôi vừa mới tham gia vào trung đội của anh vào giờ phút chót, và tên tôi là Michael."

Con mới trả lời lại một cách ngạc nhiên: "Thật đúng như vậy sao? Tôi cũng có tên như vậy đó."

Anh bạn đó đáp lại: "Tôi biết..." rồi anh ta đọc to lên kinh nguyện đến Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, mà Mẹ đã dạy cho con khi con còn nhỏ.

Con hết sức ngạc nhiên và không thể nào nói ra được điều gì trong giây lát. Làm sao mà anh này biết được tên con, và kinh nguyện gởi đến Tổng Lãnh Thiên Thần Micae mà Mẹ đã từng dạy cho con?

Rồi con tự cười với chính bản thân mình rằng: đúng là mỗi người lính trong trung đội của con đều biết được con cả. Phải chăng không phải chính con là người đã dạy cho họ kinh cầu nguyện đó sao? Và kể từ đó trở đi, chúng bạn trong trung đội vẫn thường gọi con là Thánh Micae, cơ mà?

Cả hai chúng con đều không nói ra bất cứ điều gì trong chốc lát, rồi bổng dưng, anh bạn đó phá tan sự im lặng.

"Chúng ta sắp sửa gặp nguy hiểm rồi đó, anh bạn ạ!"

Anh ta chắc hẳn rất là khỏe mạnh, vì con chẳng thể nào lắng nghe được tiếng thở của anh ta, trong khi hơi thở của con vẫn thùng thình rất to, và phun ra những làn khói dày đặc trong đám mây rất dày. Giờ thì trên mặt của anh ta đã không còn một nụ cười nào nữa. Sắp sửa gặp nguy hiểm ở phía trước rồi đó, khi nghe câu nói đó, con thầm nghĩ, dĩ nhiên là đúng vậy rồi, và đâu có gì là ngạc nhiên lắm đâu, vì bọn cộng sản lúc nào cũng ở chung quanh khu này, thật chẳng có gì đáng gọi là sự mạc khải cả!

Tuyết bắt đầu rơi xuống một cách nặng hạt hơn và phủ kín toàn bộ khu vực mà trung đội của con đang dò thám. Bổng chốc nguyên một vùng quê bị xóa đi, và con đang đi tuần trong làn sương mù trắng ẩm ướt. Anh bạn đồng hành của con tự dưng biến mất rồi.

Con mới hốt hoảng la lớn lên "Michael!" Sau đó con cảm thấy bàn tay của anh ta trong cánh tay của con, giọng nói của anh ta rất rõ ràng và mạnh mẽ, rồi anh ta nói cho con biết rằng: "Tuyết sẽ ngừng rơi hẳn trong chốc lát!"

Lời tiên đoán của anh ta quả đúng thật. Trong chốc lát, tuyết bổng dưng ngừng hẳn, giống như khi nó đột ngột rơi xuống vậy. Mặt trời đã dần ló dạng. Con quay lại để tìm xem các bạn trong trung đội của mình đang ở đâu. Thế nhưng, con chẳng nhìn thấy được ai cả. Tất cả chúng con đã mất nhau khi tuyết rơi nặng xuống. Con nhìn lên phía trước, ôi Mẹ ơi, tim con đã ngừng đập hẳn rồi khi con nhìn thấy bảy tên cộng sản trong quần độn, áo chống đạn và nón rất ngộ, rồi bảy họng súng bắt đầu chĩa hướng vào con.

Con mới la lớn lên cho anh bạn cùng biết: "Nằm ngay xuống, Michael!" và rồi nhanh chóng nằm xuống mãnh đất lạnh cóng như tảng băng. Con nghe được bảy tiếng súng bắn ra cùng một lúc. Con còn nghe được cả tiếng vỏ đạn rơi. Thế mà anh bạn Michael vẫn còn đứng thẳng đó.

Mẹ ạ, không thể nào mà bảy tên cộng sản này lại có thể bắn trật được anh bạn Michael vì rằng khoảng cách bắn rất là gần. Con thừa biết chắc rằng: anh ta sẽ phải tan xác ra từng mãnh một, thế mà anh ta vẫn đứng, và chẳng hề tìm cách để bắn trả lại. Anh ta bị tê liệt vì sự sợ hãi. Điều đó đôi lúc vẫn có thể xảy ra, Mẹ ạ, vì rằng thậm chí đối với những ai là gan dạ nhất, cũng đều phải kinh qua những giây phút như vậy cả! Anh ta giống như là một con chim, bị một con rắn cuốn hút vậy. Ít ra đó chính là điều mà con nghĩ ra lúc đó. Con nhảy lên và kéo anh ta xuống đất, và đó chính là lúc mà con bị trúng đạn của bọn cộng sản. Con cảm thấy một ngọn lửa dường như bất chợt chạy qua ngực của con vậy. Con vẫn thường tự hỏi sẽ cảm thấy như thế nào nếu như mình bị trúng đạn. Giờ đây thì con đã cảm nghiệm được điều đó.

Con nhớ là mình cảm thấy có những cánh tay rất mạnh mẽ bao chung quanh mình, những cánh tay giống thể chúng quá nhẹ nhàng để đặt con trên cái gối của tuyết sương dày đặc. Con mở mắt ra, để nhìn cho thật kỷ một lần cuối. Con tưởng là con đang chết vậy. Có lẽ, là con đã từng bị chết rồi. Con nhớ là mình vẫn còn suy nghĩ rất bình thường mà, quả đúng đây là một cảm nghiệm rất tuyệt vời.

Có lẽ con đang nhìn lên mặt trời. Có lẽ con đang bị sốc, nhưng có vẽ như là con đã thấy anh bạn Michael vẫn đứng thẳng trở lại, chỉ có lần này thì mặt của anh ta mới được chiếu sáng một cách lộng lẫy, chói lọi khác thường mà thôi!

Như con đã nói trước đó, có lẽ đó là ánh mặt trời trong mắt con, thế nhưng anh bạn Michael trông có vẽ đã thay đổi khi con ngắm nhìn anh ta. Anh ta to con hơn, hai cánh tay của anh ta dang rộng ra hơn, có lẽ tuyết bắt đầu rơi xuống trở lại, thế nhưng có một vệt sáng vây chung quanh anh ta giống thể như đó chính là những đôi cánh của một thiên thần vậy. Trong tay anh ta có một ngọn kiếm. Một ngọn kiếm phát ra hàng triệu ánh sáng.

Vậy đó, Mẹ ạ, đó chính là những điều cuối cùng hết mà con vẫn còn nhớ, mãi cho đến khi các bạn đồng đội chạy đến và tìm thấy được con. Con không biết khoảng thời vừa trôi qua là bao lâu. Thế nhưng giờ đây lại là lúc mà con nghĩ ngơi trong sự đớn đau và cơn bệnh cảm cúm. Con còn nhớ là mình đã báo cho các đồng đội biết được là có kẻ thù đang ở phía trước.

"Anh bạn Michael đâu rồi?" Con hỏi. Con nhìn thấy các bạn đồng đội của mình, hết đứa này, nhìn đứa khác và cứ như thế, chúng ngạc nhiên và hỏi: "Mày hỏi ai đang ở đâu phải không?"

Con mới trả lời, "Anh bạn Michael, anh bạn Thủy Quân Lục Chiến to lớn đó, người mà tôi cùng đi tuần, trước khi đám mây tuyết phủ xuống chung quanh chúng ta đó."

Người chỉ huy của con bèn nói: "Này, cậu ạ! Cậu đâu có đi tuần với ai đâu. Lúc nào tôi cũng đã để mắt đến cậu đó cậu ạ. Cậu đã đi ra quá xa sát gần với khu của cộng sản. Tôi chuẩn bị gọi cậu quay trở lại, tức thì cậu biến mất đi trong đám mây tuyết."

Rồi người chỉ huy nhìn con với cặp mắt tò mò, khi Ông ta dọ hỏi con rằng: "Này cậu, cậu đã làm cách nào mà thoát được vậy cậu?"

Con nửa giận dữ, bèn trả lời, mặt cho vết thương: "Chỉ huy hỏi ra sao tôi không hiểu.. . tôi chỉ biết rằng cái anh chàng Thủy Quân Lục Chiến cao lớn tên là Michael, cùng với tôi, chúng tôi vừa mới.. ..."

Tức thì, người chỉ huy dứt lời con ngay và nói: "Này cậu, chính tôi đã chọn cho cậu mặc bộ đồ chiến phục này, và chẳng có tên Michael nào khác, ngoài cậu, và chỉ có cậu mới là người đã mặc vào bộ chiến phục này, cậu nhé."

Ông ta dừng lại một chút, và nói tiếp: "Cách nào mà cậu đã thoát chết vậy cậu? Vì chúng tôi nghe được những tiếng súng bắn, và chẳng nghe được phát súng nào xuất phát từ súng của cậu cả, và chẳng có dấu hiệu nào cho thấy là cậu đã bắn trúng xác của bảy tên cộng sản ở trên phía ngọn đồi đó cả."

Con chẳng nói được gì hết.... Con chỉ có thể mở lớn miệng với đầy sự ngạc nhiên vô hạn.. ..

Rồi lại người chỉ huy, Ông ta bèn mở miệng và hỏi con một lần nữa. "Này cậu" giọng Ông ta nhỏ nhẹ hơn lúc trước, "mỗi một người trong số bảy tên cộng sản kia bị giết bởi một làn kiếm đó cậu ạ, chứ không phải bằng súng đâu!"

Vậy đó, Mẹ ạ - Đó chính là tất cả những gì mà con có thể kể cho Mẹ.

Như con đã nói, có thể là ánh mặt trời trong mắt con, có lẽ đó là cơn giá lạnh, hay cũng có thể đó là cơn đớn đau, nhưng đó lại chính là tất cả những gì đã xảy ra cho con tại vùng chiến tuyến đó!

Yêu Mẹ,

Con Michael.

--------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - MARYKNOLL PDF Print E-mail

Maryknoll Society

Apr 28 at 4:41 AM
“Peace be with you”
View this email in your browser

Dear Deacon Nguyen,

Peace... it’s the way Christians greet one another to this day. That’s because “peace” was Christ’s first message to the apostles following his death and resurrection.
“On the evening of that first day of the week, when the doors were locked, where the disciples were, for fear of the Jews, Jesus came and stood in their midst and said to them, ‘Peace be with you.’ When he had said this, he showed them his hands and his side. The disciples rejoiced when they saw the Lord. [Jesus] said to them again, “Peace be with you. As the Father has sent me, so I send you.””
~ John 20:19-21
The apostles were understandably frightened. They didn’t know what the future would hold. In many ways, we don’t either. But Christ’s message of forgiveness and peace was the beginning of a new journey of faith for the apostles, and it can be ours, too.

Christ is telling us to find comfort in the knowledge that his resurrection is the promise of the fullness of life with the Father. This gift is the source of our peace and the reason we can hope—no matter the inevitable ups and downs of this life.

One of the surest ways to experience the peace of Our Lord is prayer: asking for forgiveness of our sins, and forgiving those who have hurt us. No surprise then that Saint Pope John Paul II declared the second Sunday after Easter—today—Mercy Sunday.

The inspiration for Mercy Sunday is in the writings of St. Faustina who described Christ’s words to her in a vision this way: “Mankind will not have peace until it turns with trust to my mercy.” (Diary, 300).

Dinh, on Mercy Sunday, I send you an invitation to peace through God’s mercy. Please share it with confidence, knowing that the more we share our faith in the Risen Christ, the more our faith grows leading us to the joy of life everlasting.
Father Raymond J. Finch, M.M. Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.


Prayer for Divine Mercy Sunday
Most merciful Jesus,
You died and rose for love of us.
Help us to die to our selfishness
and pride that we might also rise
to newness of life in You.

Trusting in Your mercy
may we also follow Your example
of entering into the problems
and pain of those around us.

Pour out Your grace and mercy
upon our suffering and sinful world
that all might know the true peace,
freedom, justice, and joy
of being precious children of God.

Amen.
~ Father Joseph R. Veneroso, M.M.
The Maryknoll Fathers and Brothers serve the poor in 22 countries, and celebrate our faith through Mass, the Sacraments, and pastoral work. Help support our mission projects around the world.

Copyright © 2019 Maryknoll Fathers and Brothers, All rights reserved.
You are receiving this email because you previously opted-in for Maryknoll announcements and/or are a prior Maryknoll donor.

Our mailing address is:
Maryknoll Fathers and Brothers
PO Box 302
Maryknoll, NY 10545

----------------------------------

 
CAC BAI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - CHÚA THUẦN KHIẾT PDF Print E-mail

> CHÚA JÊSUS ĐẤNG THUẦN KHIẾT TRỌN VẸN.

Quy Van


> Trên một chuyến xe lửa tốc hành, có một người vô tín ngồi bên cạnh môt tín đồ tin Chúa và trò chuyện cách thích thú.
> Trong lúc trò chuyện, người vô tín nầy đem hết mọi sự xấu xa của các tín đồ Cơ Đốc Giáo ra để biện minh cho điều đã khiến mình không thể tin nhận Chúa Jêsus được.
> Anh ta nói:
> -Cơ Đốc Giáo có đầy những kẻ giả hình, mang danh Cơ Đốc nhưng chẳng thuần khiết gì cả.
> Người tín đồ Cơ Đốc ngồi bên cạnh nhìn nhận tất cả mọi điều kẻ vô tín kia đã nói là đúng, không hề phủ nhận bất cứ điều nào.
> Tuy nhiên, người đáp.
> -Ông thật khéo tìm những sự sai lầm trong nếp sống của những kẻ tự xưng là Cơ Đốc Nhân. Những người ấy chắc chắn sẽ chịu xét đoán sau nầy của Chúa mình.
> Thật ra những người đã thuộc về Chúa cũng còn có rất nhiều khuyết điểm và thất bại lắm.
> Tôi không thể bênh vực những sự lỗi lầm của họ, nhưng đố ông tìm thấy bất cứ điều gì có thể chê trách được nơi chính bản thân của Cứu Chúa Jêsus Christ?
> Câu hỏi đột ngột nầy làm cho người vô tín kia bỡ ngỡ.
> Anh ta nói:
> -Không, đối với Chúa Jêsus thì lại khác, tôi chẳng hề thấy có sự sơ xuất nào trong Ngài. “Ngài là Đấng thuần khiết trọn vẹn!”
> -Người tín đồ nói tiếp.
> -Đó là nguyên nhân khiến lòng tôi bị Ngài hấp dẫn. Càng nhìn xem Ngài bao nhiêu, tôi càng thấy mình bất toàn bấy nhiêu. Tôi chỉ là một tội nhân bại hoại và đáng thương, không thể giống như Ngài được. Việc làm tội lỗi và nếp sống xấu xa của những tín đồ Cơ Đốc Giáo giả không thể lôi kéo tôi xa Ngài.
> Sự cứu rỗi của tất cả mọi tín đồ chân chính không phải được xây dựng trên hành vi của họ, nhưng được kiến lập bởi công tác trọn vẹn của chính Chúa Cứu Thế Jêsus đã hoàn tất.
> *Bất cứ ai, chớ vì việc làm giả tạo của những tín đồ giả, cũng đừng vì hành vi sơ xuất của họ mà coi thường Chúa Jêsus.
> Mọi người đều cần Ngài! Chỉ sau khi nếm biết sự vui mừng trong Chúa Cứu Thế Jêsus và từng trải sự ngọt ngào của sự tương giao với Ngài, là “Đấng thuần khiết trọn vẹn,” chúng ta mới thấy những sự thất bại của kẻ khác không đáng cho chúng ta quan tâm. Thà sống chung với thiểu số tín đồ thật trong Hội Thánh Ngài còn hơn phải ở đời đời với tất cả bọn giả hình trong địa ngục. Amen!
> 2 nhìn xem Đức Chúa Jêsus, là cội rễ và cuối cùng của đức tin, tức là Đấng vì sự vui mừng đã đặt trước mặt mình, chịu lấy thập tự giá, khinh điều sỉ nhục, và hiện nay ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời. (Her 12:2)
> 8 Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. (Her 13:8)

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 76