mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4179
mod_vvisit_counterHôm Qua6711
mod_vvisit_counterTuần Này17264
mod_vvisit_counterTuần Trước54281
mod_vvisit_counterTháng Này163505
mod_vvisit_counterTháng Trước249069
mod_vvisit_counterTất cả15501251

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TẾT MONG MANH TUỔI GIÀ PDF Print E-mail

Chi Tran
Jan 17 at 4:55 AM

Tết mong manh của những mảnh đời bất hạnh


Hình ảnh bà lão mù mò mẫm từng bước đi nhờ chiếc gậy với xấp vé số trên tay và một bà lão khác ngồi bán những món đồ chơi lỗi thời chẳng ai mua khiến trái tim tôi thắt lại.
Chẳng còn bao ngày nữa chúng ta sẽ bước sang một thời khắc mới. Không khí của ngày Tết đã len lỏi khắp từng con đường, ngõ phố.

Khi gia đình xảy ra biến cố, tôi không có điều kiện đi làm kể từ lúc tốt nghiệp ra trường mà chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà bé nhỏ này nên nhiều lúc tôi tự cảm nhận rằng bản thân mình quá ư là tụt hậu và nhà quê so với rất nhiều người khác.

Cũng có lẽ, do bản tính của tôi khá trầm lặng nên cuộc sống trở nên đơn điệu và đơn độc như thế chăng? Tôi không có nhiều thời gian rảnh rỗi và tôi cũng chẳng thích nơi chốn ồn ã, náo nhiệt nên dần dà, tôi càng trầm uất và ưu tư hơn....

Khi con người không ít lần được đối diện thực tế hay đơn giản chỉ là qua những câu chuyện kể và đối với một người sống thiên về tình cảm như tôi, những câu chuyện buồn và bất hạnh bao giờ cũng để lại những vết khắc sâu thẳm trong tim, khó mà nguôi ngoai dễ dàng...

Gia đình tôi năm nay chẳng sắm sửa cho Tết vì cố dốc hết sức để chạy chữa cho căn bệnh nan y của người cha thân yêu của chúng tôi. Nhà tôi không có Tết nhưng tôi vẫn cảm thấy mình còn quá may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người khác.

Nhà cách chợ chẳng bao xa, nên mỗi khi cần gì mẹ lại nhờ tôi ra chợ mua giúp. Tôi thong dong, ung dung và chầm chậm từng bước đạp trên chiếc xe đạp yêu của mình. Tôi có một thói quen là hay thầm để ý mọi việc xung quanh.

Dường như đôi mắt mẹ cha cho tôi chỉ dành để quan sát và khắc ghi những hình ảnh khó có thể xoá nhoà trong lòng bất cứ một ai để khi ngồi đây viết những dòng chữ này, khoé môi tôi mằn mặn những giọt nước mắt.

Tôi thấy một bà lão cao tuổi mù loà trong khu phố chợ. Trên đầu bà đội một chiếc nón lá không còn mới và có viết trên đó hai chữ "người mù". Bà mò mẫm từng bước đi nhờ chiếc gậy, cầm xấp vé số trên tay cố gắng kiếm tiền từng bữa, từng ngày.

Tôi lại thấy một bà lão quần áo xốc xếch, đầu quấn khăn để hòng qua cơn lạnh của tiết trời những ngày cuối đông. Bà bán từng món đồ chơi nhỏ bé và có lẽ đã lỗi thời lắm rồi. Tôi cảm thấy chạnh lòng quá. Cứ nghĩ đến hình ảnh của bà với những món hàng thủ công do chính bà làm ra hoặc cũng có lẽ từ người khác làm nhưng không thể tiêu thụ được thì trong lòng tôi lại dấy lên bao niềm chua xót.

Những số phận, những mảnh đời đó nó cứ dai dẳng và âm ỉ lòng tôi mãi.... Có quá nhiều, quá nhiều câu chuyện mà tôi chẳng thể nào tường tận từng chi tiết một kể ra.

Cuộc sống này, thế gian này đầy ắp, đó là nơi hội tụ tất cả những đau thương và bất hạnh. Người ta nói quả không sai: "Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra". Một cái Tết lại sắp về. Liệu còn có bao nhiêu người chẳng có Tết, còn có bao mảnh đời chui rúc vào giá rét và không thể bước qua khỏi mùa đông giá lạnh để chào đón mùa xuân mới?

Tôi mong rằng không chỉ hai bà lão mà tôi vô tình biết đến mà cả những hoàn cảnh kém may mắn, dù không đủ đầy về vật chất nhưng sẽ có được sự yêu thương, ấm áp của tình thân gia đình để đón được một cái Tết đơn sơ nhưng vẹn toàn hạnh phúc.

>> Xem thêm: 70 tuổi khắc khổ mưu sinh với gánh hàng rong

Nguyễn Ngọc Trâm

------------------------------------

 

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - BẤT ĐỒNG -KHÔNG BẤT HÒA PDF Print E-mail

DM Tran
Jan 15 at 10:21 PM

BẤT ĐỒNG NHƯNG KHÔNG BẤT HÒA

Tâm lý ứng dụng

Trần Mỹ Duyệt

Thỉnh thoảng chúng ta nghe ông này, bà nọ nói:

"Tao thề chết cũng không nhìn mặt nó!"

"Dù có chết tôi cũng không tha cho anh!"

"Chỉ cần nhìn thấy mặt người đó là tôi đã điên tiết lên rồi!"

Những câu nói thoạt nghe như có vẻ mạnh mẽ và dứt khoát. Nhưng ở một góc nhìn khác, đó chỉ là những câu nói mang ý nghĩa tiêu cực, tự ty, phản ảnh một suy nghĩ hẹp hòi và một tâm lý bệnh hoạn.

Trước hết, nuôi dưỡng mối thù hận về một người nào đó trong lòng, là chính tự ta mang lấy mặc cảm tội lỗi trong mình, đồng thời để mất đi cơ hội có thêm một người bạn.

Thứ đến, nếu ta không tha cho người khác, thì không phải là người khác khổ, mà chính tự mình ta sẽ mang lấy sự giận hờn trong lòng, và để nó gậm nhấm sự bình an của mình. Như vậy, không phải là người khác khổ mà là chính ta khổ. Con người yếu đuối, bất toàn là một chân lý. Và do đó, ai cũng đáng được đón nhận sự tha thứ. Cá nhân người viết đã phải mất nhiều năm trải qua những kinh nghiệm thăng trầm của cuộc sống, mới hiểu và cảm được bài học xin tha thứ và tha thứ.

Những câu nói diễn tả tâm trạng của một người về một người khác như trên nếu chỉ nói cho đỡ tức khi nóng giận, hoặc để tránh khỏi mất mặt với người này người khác thì coi như cũng tạm hiểu được. Nhưng nếu nói rồi mà ghim trong lòng và giữ mãi mối hận thù ấy thì thật là một tai họa, và cuộc sống người nói đó chắc chắn sẽ không được bằng an, hạnh phúc.

Trở lại kinh nghiệm bản thân, người viết trong thời gian sống đời sống chung đã phải đối diện với 3 người bạn tuy không phải thuộc loại "thề đến chết cũng không nhìn mặt", hoặc "dù có chết cũng không tha thứ", nhưng chỉ là "nhìn thấy mặt là đã không ưa", thế nhưng ít năm gần đây, tôi mới hiểu và cảm được mình đã sai sót, và đã hối hận về suy nghĩ như vậy. Cũng may, vì tuổi trẻ, vì hiểu lầm, vì thiếu kinh nghiệm và thiếu trưởng thành tâm lý, nên bây giờ tôi đã có cơ hội sửa sai, và tình bạn của chúng tôi lại trở nên đặm đà, thân thiết hơn lúc xuân trẻ.

Những yếu tố khiến tại sao tôi không mấy ưa thích những người bạn này lúc bấy giờ, theo tâm lý học. gọi là chemical attraction (sự thu hút hay hấp dẫn tự nhiên). Mà thật sự, những người bạn ấy theo tôi, họ đã chẳng làm gì thiệt hại đến tôi, chẳng nói gì khiến tôi bị va chạm tự ái, hoặc mất mặt, nhưng tuyệt nhiên, ở vào thời điểm đó, tôi không thể đến gần hoặc có cảm tình đối với họ. Và tôi cho rằng, họ cũng biết điều này, để rồi như một phản ứng tự vệ, họ cũng không thấy thích thú để kết bạn với tôi. Nhưng thời gian đã làm cho tôi thay đổi quan niệm và cái nhìn. Tuổi đời cũng đã dạy tôi nhiều suy nghĩ tích cực, có cái nhìn lạc quan về tình người, tình bạn. Đó là kinh nghiệm mà tôi đã trải qua, và tôi muốn chia sẻ đặc biệt các bạn trẻ, những bạn đang có chút thành đạt cả về công danh lẫn sự nghiệp trong cái nhìn và giao tiếp với bạn bè.

Một trong số ba người bạn mà tôi bắt đầu hiểu, thân thiết và qúi mến trở lại đã qua đời cách đây 5 năm. Trong một trường hợp tình cờ, tôi đã liên lạc với anh qua điện thoại, đề nghị anh một sự đóng góp cho một dự án từ thiện của tôi. Tôi chỉ hy vọng anh còn nhận ra tôi là những người bạn của thời xa xưa. Nhưng một bất ngờ khiến tôi cảm thấy khó tin, anh đã rộng rãi đóng góp, không những thế, từ đó về sau tất cả những lời kêu gọi của tôi đều được anh tham gia một cách nhiệt tình cho đến khi anh qua đời. Phải chăng sự thay đổi này đã đến với cả hai chúng tôi? Tuổi đời và kinh nghiệm sống đã nối kết chúng tôi lại với những kỷ niệm của quá khứ. Sự hấp dẫn tự nhiên đã nhường bước cho một tình bạn chân thật qua kinh nghiệm và cái nhìn trưởng thành về nhau.

Tình bạn của người bạn thứ hai hiện nay đang định cư tại Úc châu cũng đã đến với tôi một cách rất tình cờ, và cũng chỉ mới khoảng 5 năm trở lại đây trong một chuyến anh qua thăm Mỹ. May cho chúng tôi là anh có người thân tại Westminster, CA, và thế là chúng tôi không hẹn mà hò đã có một tuần lễ rất đậm đà tình bạn với nhau. Chúng tôi đã gọi nhau là "cố tri". Chúng tôi đã trao cho nhau những cảm tưởng, những suy nghĩ về sự ngây ngô của tuổi trẻ, về những cái đã khiến chúng tôi không có một tình bạn thân thiết khi còn trẻ. Và kể từ đó, chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn bao giờ.

Và người bạn thứ ba, điều làm tôi hết sức bỡ ngỡ, đó là anh đã viết cho tôi những dòng tâm sự này trên email: "Mình biết trước đây tụi mình không mấy thân thiết với nhau. Nhưng thời gian xa nhau, mình vẫn luôn nghĩ tốt về Duyệt. Bất cứ bạn bè nào nói xấu, hoặc nhận xét tiêu cực về cậu là mình "đóng đinh" chúng nó liền". Tôi thật sự xúc động khi đọc tâm sự này và thầm nghĩ, còn tìm đâu được người bạn tốt như vậy? Tại sao một người bạn như vậy mãi nay sau 50 năm tôi mới khám phá ra. Kể cả người đó, tại sao luôn có cảm tình tốt với tôi mà lại giữa mãi cho đến giờ này mới bộc lộ. Thời điểm mà chính anh đã nói là "get line for a last trip" vì bệnh ung thư của anh đang ở vào giai đoạn cuối. Có thể cũng tại vì cái "chemical attraction", và cũng tại vì tuổi trẻ chúng tôi đã không có những suy nghĩ chín chắn về tình bạn.

Chúng ta có nên giữ lòng giận hờn, thù ghét, hoặc nghi ngờ nhau về một câu nói, một hành động vô tình hoặc ngay cả cho là hữu ý không? Hoặc chúng ta có nên lạnh lùng, xa cách hay coi thường người bạn, mà theo từ ngữ của tâm lý học là không có những hấp dẫn tự nhiên từ bên ngoài không?

"Có được người bạn tốt là như chiếm hữu một kho báu" (Ecclesiasticus 6:14) "A faithfull friend is a strong defence: and he that hath found such an one hath found a treasure." Triết gia Cicero cũng đã từng nói: "Sức mạnh của tình bạn có thể làm nảy nở sự thịnh vượng, phát triển và xua tan đi nghịch cảnh."

Nhưng người bạn tốt, người bạn trung tín không nhất thiết phải là người luôn đem lại cho chúng ta cảm giác được tâng bốc, được ca tụng, được thoải mái, kể cả cảm giác được kính trọng. Theo Tuân Tử: "Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy". Như vậy, những bạn hữu khiến chúng ta đôi lúc cảm thấy không hài lòng về những lời trách móc, sửa sai, hoặc những nhận xét khách quan về con người, về cách sống, và về cuộc đời của chúng ta chưa chắc đã là những người bạn xấu. Ngược lại, những người xem ra bề ngoài luôn luôn khen chúng ta, tâng bốc, nịnh bợ chúng ta. Họ xuất hiện trước mặt chúng ta như một hiền nhân, quân tử hay một triết gia cũng chưa chắc đã là người tốt. Và như vậy, những dáng vẻ bề ngoài kia cũng là những gì khiến chúng ta phải có tầm nhìn khách quan, trung thực để nhận xét, và phán đoán.

Trong đời sống thực tế, ít khi chúng ta gặp được một người hoàn toàn theo ý mình. Dù là hai kẻ yêu nhau, dù là vợ chồng, dù là hai bạn thân, hoặc bất cứ mối thân tình nào. Chúng ta chỉ gặp được những con người mà họ chỉ có thể phần nào đáp ứng được những đòi hỏi, những mong ước của mình. Nhưng quan trọng là những người ấy là gì đối với chúng ta, và chúng ta phải có thái độ nào trong những tương quan ấy. Cố chấp, ích kỷ, và chủ quan chỉ làm cho tình cảm, tình yêu, và tình bạn của chúng ta trở nên mòn mỏi, héo úa và đi đến chỗ tan ra.

"Bất đồng quan điểm chứ không bất hòa" là một tâm lý ứng dụng thực tế trong cuộc sống. Điều này giúp chúng ta biết tự trọng, tự nhận thức, và tự kiềm chế trong những tương quan giữa mình cũng như với những người khác. Và đây là cái làm cho cuộc sống mang nhiều ý nghĩa lạc quan, tích cực và đáng sống hơn.

----------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TẠI SAO? TẠI SAO XAỶ RA PDF Print E-mail

Chi Tran

Vì sao Thượng Đế cho phép bi kịch và thảm họa xảy ra với loài người?
Thuận An

Nhiều người hỏi các tín đồ Cơ Đốc: "Cớ sao Thiên Chúa của các ông lại để cho bi kịch và thảm họa xảy ra với loài người?". Câu trả lời dưới đây có thể sẽ cho bạn lời giải thích thỏa đáng.

Anne Graham Lotz là con gái của vị mục sư nổi tiếng nước Mỹ, ngài Billy Graham. Sau sự kiện 11/9, Anne được truyền hình Mỹ mời đến phỏng vấn trong một tiết mục buổi sáng.

Người dẫn chương trình hỏi: "Thưa bà, vì sao Đức Chúa lại để cho thảm kịch như vậy phát sinh?".

Anne đã tinh tế vận dụng trí tuệ sâu sắc của một tín đồ thành kính để nói nên kiến giải của mình, nội dung đại ý như sau:

Tôi tin chắc rằng Đức Chúa cũng giống như chúng ta vậy, đều rất đau lòng vì chuyện này. Tuy nhiên, người Mỹ trong mấy năm trở lại đây đã đuổi Ngài ra khỏi trường học, đánh bật Ngài ra khỏi chính phủ, loại trừ Ngài ra khỏi cuộc sống của chính mình.

Là một tín đồ, tôi tin chắc rằng Ngài chỉ có thể lặng lẽ hiện diện trong cuộc sống của chúng ta. Chính chúng ta đã để Ngài rời đi, giờ đây lại thắc mắc rằng rốt cuộc Ngài đang ở đâu?

Sao chúng ta có thể tự cho mình cái quyền chất vấn Đức Chúa, trách rằng vì sao Ngài không bảo hộ người Mỹ? Thay vì vậy, cớ sao chúng ta không ngoảnh đầu mà nhìn lại lương tâm và vấn đề đạo đức phát sinh trong mấy năm qua?

Vào một năm nào đó, có người đề xuất rằng không được cầu nguyện trong trường học, bởi vì trường học nên trung lập với tôn giáo, trường học không có quyền yêu cầu học sinh phải cầu nguyện.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Vào một tháng nào đó, chúng ta cảm thấy những điều răn dạy trong Kinh Thánh, như: 'không được giết người, không được trộm cắp, hãy yêu mến mọi người xung quanh như chính bản thân mình'... đã trở nên lạc hậu, chi bằng hãy đem nó ra khỏi trường học.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Vào một ngày nào đó, có người nói rằng lòng tự trọng của con trẻ rất mỏng manh, chúng ta không nên áp dụng hình phạt thể xác với chúng.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Vào một giờ nào đó, có người nói: Thời thế đã khác, thầy cô và nhà trường không được trách phạt học sinh, bởi các em đã gánh chịu quá nhiều áp lực rồi. Vì sợ nếu chọc giận phụ huynh thì báo chí sẽ làm rùm beng lên, vậy nên nhà trường đã không còn dám xử phạt học sinh nữa.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Lại có người nói: Con trẻ cũng có nhân quyền, chúng có quyền được phẫu thuật phá thai, càng không có trách nhiệm phải báo lại với ba mẹ.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Thay vì tìm cách lảng tránh giáo dục giới tính, chi bằng hãy chủ động dạy con trẻ sử dụng dụng cụ an toàn. Dẫu sao con trẻ cũng có tính hiếu kỳ, quan hệ tình dục trước hôn nhân có phải chuyện gì to tát lắm đâu?

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Công tác và đời sống riêng tư nên tách hẳn ra, chỉ cần tổng thống có thể làm tốt kinh tế là được rồi, chúng ta sao phải đi quản chuyện riêng tư của người ta? Mỗi người đều có cuộc sống của mình mà!

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Truy cập các trang mạng sắc tình là tự do cá nhân, cho dù là các trang mạng sắc tình dành riêng cho trẻ em thì có làm sao đâu. Đây đều là tự do ngôn luận cá nhân, can hệ gì đến các vị chứ!

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Người hiện đại cần có tư tưởng phóng khoáng, những cảnh sắc tình, bạo lực trong truyền hình và điện ảnh chẳng qua chỉ đang phản ánh hiện thực của xã hội mà thôi.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Đối với ma túy, cưỡng hiếp, mưu sát, ca từ của quỷ dữ, cũng chẳng qua chỉ là phát tiết tình cảm, giải tỏa áp lực... Cớ sao cứ thích chuyện bé xé ra to làm gì? Muốn làm thì cứ làm thôi, có sao đâu?

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Sau khi chúng ta cho phép thanh niên định ra đủ loại đủ kiểu cái gọi là 'chế độ xã hội' như trên, chúng ta lại còn truy hỏi: Tại sao những đứa trẻ thời nay không còn có đạo đức lương tri? Tại sao có những đứa trẻ lại cầm súng giết người? Tại sao có những đứa trẻ chỉ mới 13 tuổi đã làm cha làm mẹ?

Và giờ đây ta lại hỏi: Tại sao thảm kịch 11/9 lại xảy ra?

Đức Chúa có lẽ sẽ trả lời rằng: Này các con! Chính bản thân các con đã không để cho ta bước vào 'bên trong sinh mệnh của các con' đấy thôi.

Nếu suy nghĩ sâu xa một chút, chúng ta sẽ dễ dàng phát hiện rằng tất cả những điều này đều là chính tự bản thân chúng ta tạo nên, tự tay chúng ta đã phá hủy hết thảy nền tảng đạo đức mà cha ông ta đã gieo trồng từ bấy lâu nay.

Điều đáng cười nhất là chúng ta đã rời bỏ Đức Chúa, vậy mà giờ đây lại chất vấn Ngài rằng vì sao toàn thế giới đều đang lao xuống cánh cửa địa ngục. Điều đáng cười nhất là chúng ta tin những gì được nói trên báo chí, mà lại hoài nghi những gì được nói đến trong Kinh Thánh.

Điều đáng cười nhất là chúng ta có thể gửi một câu chuyện tục tĩu qua thư điện tử, hơn nữa lại còn nhanh chóng phát tán rộng rãi những thứ hài hước thô thiển ấy. Nhưng hễ chúng ta gửi đi một câu chuyện nào đó liên quan đến Thần thì mọi người lại cảm thấy do dự.

Điều đáng cười nhất là những bài viết dung tục và sắc tình được phát tán tự do trên mạng, trên báo chí và truyền hình. Nhưng những thảo luận công khai hễ có liên quan đến Thần Phật lại bị chính bản thân chúng ta công kích, thậm chí giễu cợt một cách thậm tệ.

Điều đáng cười nhất là khi gửi đi câu chuyện về Chúa, chúng ta sẽ không gửi cho nhiều người, bởi không biết được người khác sẽ nhìn mình như thế nào. Điều đáng cười nhất là chúng ta quan tâm cái nhìn của người khác về mình còn hơn cả việc Đức Chúa nhìn nhận chúng ta như thế nào.

***

*CÙNG SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Nếu bạn cho rằng những lời trên có ích đối với việc thăng hoa đạo đức xã hội, vậy mong bạn sẽ gửi đến những người xung quanh. Sẽ không có ai biết rằng một lời nói thiện lương sẽ lan tỏa bao xa, mang đến bao nhiêu điều kỳ diệu. Nhưng một khi chúng ta vứt bỏ những điều tốt đẹp, thì xin đừng oán trách cớ sao đạo đức xuống dốc, cớ sao thói đời hủ bại, cớ sao lòng người không còn như xưa...

Thuận An

--------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TRẦM TƯ BÊN SUỐI PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Jan 3 at 7:40 PM

Cầu nguyện với khứu giác

Ơn xin: Xin cho con nhận ra được hương thơm của Chúa như dấu chỉ sự hiện diện của Chúa nơi những biến cố mỗi ngày.

          "NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY, CON NHẬN RA SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA TRONG MỌI LÚC"

Chúa ơi, tuy khứu giác và vị giác của con bị hư đi từ mấy năm nay sau một cơn bịnh kéo dài, phần nhạy cảm trong lúc ngửi và nếm các mùi vị, nhất là khi nấu nướng thức ăn, bị cả nhà chê mặn quá, ngọt quá, cay quá v.v... nhưng hôm nay con cũng nhận ra được hương thơm của những giọt nước mưa trên áo, trên nón của con, khi mà con cảm nghiệm mình đang ngửi bằng trái tim. Con thè lưỡi nếm và càm thấy nứơc của Chúa cho rơi rơi, thật ngọt ngào tràn đầy ân sủng của Ngài. Cho cây cỏ tươi xanh, cho nhà nông tốt lúa, mùa màng tăng trưởng tươi tốt, cho khí hậu dịu mát... cho thi sĩ làm thơ... cho con người cảm nghiệm được hồng ân của Ngài. Tạ ơn Chúa.

Mấy ngày qua con không cầu nguyện được vì cả thể xác lẫn tâm hồn con nó trĩu nặng một sự giận dỗi, gò ép ẩm ức nó đến rất đau và rất nặng. Con chỉ biết khóc, hơn nữa, vì mấy đêm mất ngủ mà người bên cạnh thì cứ làm ồn vì những tiếng động lục cục... lục cục lục lọi tìm gì trong đống kim loại ngổn ngang của chàng.

Nhà chỉ có hai người già trên 70 thì chuyện xảy ra lủng củng, lẩm cẩm, linh tinh, lang tang là chuyện thường tình phải không Chúa.

Thế mà nó cứ liên miên xảy ra thì làm sao chịu nổi với sức yếu và chậm lụt của người già. Nói chi thì nói con cũng không được thông cảm, con đã cố gắng chu toàn mọi việc trong ngoài, trên dưới, phục vụ hết hơi rồi, chỉ còn chút giờ nghỉ ngơi mà cũng chẳng được yên lặng.

Con giận chồng một phần thì giận Thầy mười phần, thương con kiểu gì mà con cứ bị tra tấn nặng nề thế chứ, nên tâm bất an, đi ngủ với nỗi giận hờn và, khi con làm phút hồi tâm vẫn chỉ là nước mắt..., nước mắt dỗi hờn...

Nhưng rồi, sáng hôm sau, Thầy đã yêu thương cúi xuống dỗ dành... hi hi... con thích quá, hết giận ngay tức thì.

Thầy nói với con thật ngọt ngào. "Hãy đến với ta hỡi những kẻ... ta sẽ an ủi..." đã xoa dịu tâm hồn con.

Tạ ơn Thầy nha. Thầy dễ thương quá sức lẽ mình hihi... Nhưng mà Thầy ơi, Chúa Cha còn cưng con hơn nữa, Ngài sai ngôn sứ Isaia nói nhỏ vào tai con:

"Người ban sức mạnh cho kẻ rã rời và thêm sức cho người mệt mỏi"

"ai trông cậy Chúa sẽ được thêm sức cất cánh bay cao như phượng hoàng, họ chạy mà không mệt, đi mà không mỏi" .

Hương thơm dịu dàng của lời Thầy và lời Cha an ủi con và mùi vị ngọt ngào đã đánh tan niềm cay đắng trong hồn, cho con niềm vui và hy vọng. Con tươi nét mặt và chỗi dậy với Ngài, con nói:

"Ta là Chúa, Thiên Chúa của con"

Ngài nhìn con thật âu yếm, mỉm cười với con không chỉ trên môi miệng mà cả trên ánh mắt. Con ngửi được mùi vị thơm ngọt của mật ong, và mùi hương thơm nồng thắm của những bông hoa hồng tươi trên bàn thờ:

"Ta cầm tay con, nói cùng con: Đừng sợ, đã có Ta giúp"

Tuyệt vời, con sung sướng quá, tuyệt diệu! Con yêu Cha, con yêu Thầy, cám ơn Chúa Thánh Thần.

Hồi tâm: Con chỉ biết thinh lặng tạ ơn Chúa Cha và Thầy yêu dấu với 3 ngọn nến của tuần thứ 3 mùa vọng. Tạ ơn Chúa yêu quý của con. Amen

Elisabeth Nguyễn

----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI -MS BÙI THẾ HIỀN CHÚC NĂM MỚI PDF Print E-mail


On Wednesday, January 1, 2020, 10:59:34 AM CST, Hội Thánh Báp Tít Sugar Land - Sugar Land Vietnamese Church
Chào Thầy Định,

Nhân dịp đầu năm 2020, tôi kính chúc Thầy Định một năm mới an khang, thịnh vượng, và tràn đầy ơn phước Chúa. Nguyện xin Chúa Bình An ban cho quý vị cùng gia đình sự bình an thiên thượng, bình an trong cánh tay toàn năng của Chúa Cứu Thế Jêsus, cùng tràn đầy hy vọng vào sự vĩnh cửu của Đức Chúa Trời.

Tuần cuối năm vừa qua, Chúa cho chúng tôi được nghỉ dưỡng để chuẩn bị cho năm mới 2020. Chúng tôi đến Las Vegas và từ đó đi thăm viếng vùng núi hang hốc Grand Canyon. Tôi có dịp so sánh những công trình kiến trúc hào nhoáng của loài người với sự sáng tạo hùng vĩ của Thượng Đế và nghiệm được vài điều để áp dụng cho năm nay.

Đây là lần thứ hai chúng tôi ghé Las Vegas. Lần đầu vào tuần trăng mật mấy chục năm trước. Chỉ mới gần bốn chục năm mà quang cảnh thay đổi hoàn toàn. Vài tấm hình chụp lần trước bây giờ chỉ còn là kỷ niệm vì người ta đã phá nhiều cái cũ để xây những cái mới. Ngược lại vết tích sáng tạo thiên nhiên vẫn trơ trơ cùng tuế nguyệt. Các tầng lớp đá chồng chất lên nhau, tích lũy từ đời nọ qua đời kia vẫn phô trương quyền năng và sự thành tín của Đức Chúa Trời. Lòng người và lòng Chúa quả khác nhau như phương đông với phương tây.

Thành ra trong năm 2020, tôi kêu gọi tất cả quý vị siêng năng học Lời Chúa. Vì Chúa của chúng ta hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. Hội Thánh Sugar Land sẽ chú trọng học hỏi về hai đề tài.

Thứ nhất là Cuộc Đời Chúa Cứu Thế. Học về cuộc đời Chúa để hành theo việc Ngài làm. Tôi đọc 6 cuốn sách bài học bằng tiếng Việt, và càng đọc tôi càng thấy rõ hơn tâm tình của Chúa Jêsus. Sứ đồ Phao-lô kêu gọi "Hẵy có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có." (Phi-líp 2:5).

Thứ hai là Sống Với Thánh Kinh. Đây là phương pháp đọc, tìm hiểu, và áp dụng Kinh Thánh. Nhiều người ít đọc Kinh Thánh, hay học mà không hiểu rõ, hoặc hiểu mà không áp dụng theo lời Hằng Sống của Đức Chúa Trời. Loạt bài học này bằng Anh Ngữ, dựa theo cuốn sách Living By The Book của Howard G. Hendricks.

Nếu Thầy Định ao ước làm được gì cho Chúa trong năm mới thì xin hãy dâng hiến rời rộng thì giờ cho Ngài để học Kinh Thánh. Nếu Thầy Định chuyên cần học Lời Chúa, Ngài sẽ thêm sức và trang bị để Thầy Định làm được nhiều việc lớn và khó cho mình và cho Chúa.

Nguyện xin ý Chúa được nên.

Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn,
Mục sư Bùi Thế Hiền
Hội Thánh Báp-tít Sugar Land
www.niemhyvong.org

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 80