mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3489
mod_vvisit_counterHôm Qua6347
mod_vvisit_counterTuần Này50823
mod_vvisit_counterTuần Trước32859
mod_vvisit_counterTháng Này106838
mod_vvisit_counterTháng Trước195176
mod_vvisit_counterTất cả12501782

We have: 125 guests, 1 members online
Your IP: 52.87.253.202
 , 
Today: Jan 19, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - ĐAC ĐIỂM CẢU CẦU XIN PDF Print E-mail

CA NGỢI: ĐẶC ĐIỂM CỦA CẦU XIN:

Người ta hay kể chuyện một bà cụ ở Atlanta, tiểu bang Georgia, có thói quen lạ đời. Những ngày trời tốt, không quá nóng, không quá lạnh, bà hay ngồi trên ghế xích đu đặt ở hàng hiên nhà, nghe radio, nghe cassette và cất tiếng chào người đi qua lại. Bà chào “Ha-lê-lu-gia”. Có người nghĩ bà không bình thường, họ đi thẳng. Có người chào lại “Ha-le-lu-gia”.

Đôi khi có người ghé lại trò chuyện với bà để tìm hiểu tiếng chào của bà và lý do tại sao bà chào mọi người câu này. Về sau mọi người mới biết “ha-lê-lu-gia” lấy từ trong Kinh Thánh có nghĩa là “Ngợi Khen Chúa”, dịch sang tiếng Anh là “Praise the Lord”. Bà cho biết đã nhận được nhiều ơn lành từ Thiên Chúa, nên bà muốn ca ngợi, chúc tụng Chúa luôn. Bà thích suy gẫm 7 chương cuối cùng của sách Thi Thiên và Thi Thiên chương 100, tuy chỉ có 5 câu nhưng vô cùng ý nghĩa.

Tiếng lành đồn xa. Một người khách đến thăm bà. Ông này là đại diện cho một hãng nước ngọt COKE. Ông khách khen bà tuy có tuổi mà còn giọng nói tốt và khỏe. Ông đề nghị bà thay vì chào “Ha-lê-lu-gia”, bà đổi thành “Coca-Cola” thì mỗi tiếng chào, ông sẽ trả cho bà $1 xem như tiền quảng cáo cho hãng. Ông khách nhắc lại lịch sử nước ngọt Coke có từ năm 1886, do Dược sĩ John S. Pemberton có dược phòng tại Atlanta, Georgia, dùng lá Coca và hạt Kola (nut) làm ra nước uống có vị thuốc. Thời đó, người ta uống Coca để ngừa và trị bệnh. Bà cám ơn và từ chối đề nghị. Bà cho biết hiện bà sống đủ bằng tiền An sinh Xã hội, nên không muốn kiếm thêm tiền. Bà muốn dành hết thì giờ cuối đời để ngợi khen Chúa.

Không bao lâu sau, hai phóng viên đài phát thanh địa phương đến xin phỏng vấn. Bà có dịp bày tỏ nỗi niềm:

- Nửa đời trước, tôi lằm bằm, than van trách móc; nửa đời sau, tôi cầu nguyện, tạ ơn và ngợi khen Thiên Chúa.

- Tuy thân xác càng ngày gần với thần chết, tâm linh tôi càng ngày càng gần với Đấng Sống, tâm trí tôi sống trong sự hiện diện của Chúa.

Bà cho biết nhiều người khi nghe tiếng chào của bà, ghé lại thăm bà và hai bên có cơ hội hàn huyên. Bà có thêm cơ hội kết bạn. Với bạn chưa có niềm tin thì bà làm chứng niềm tin trong Chúa của bà, bà hay dùng câu Giăng 3:16 nêu lên tình yêu Thiên Chúa cho nhân loại: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời”.

Với người tín đồ yếu đuối, nguội lạnh thì bà nhen lại “lòng kính mến” bằng câu Khải Huyền 2:4-5 “Nhưng điều ta trách ngươi, là ngươi đã bỏ lòng kính mến ban đầu. Vậy hãy nhớ lại ngươi đã sa sút từ đâu, hãy ăn năn và làm lại những công việc ban đầu của mình”.

Phóng viên xin bà một câu kết luận để gửi gắm cho thính giả của đài. Bà ôn tồn phát biểu: “Qua trải nghiệm bản thân, tôi luôn muốn truyền lại cho con cháu tôi, cũng như quý thính giả đang nghe đài cái bí quyết, chìa khóa mở kho ơn phước từ trời là lời ca tụng, ngợi khen Thiên Chúa. Từ nhiều năm tôi được hanh thông vì Chúa gỡ rối “tơ lòng”, luôn bình an, vui thỏa vì được hưởng phước từ trời, tôi mong sao tôi trở thành nguồn phc cho người khác.”

NSM - Xuân 2019

--------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CAU NGUYEN DUOI VOM CHE PDF Print E-mail

CẦU NGUYỆN DƯỚI VÒM CHE: BẠN VÀ TÔI có bao giờ thật sự hiểu được hay nắm bắt được cầu nguyện không?

Có và không. Khi cố gắng cầu nguyện, đôi khi chúng ta như bước đi trên mặt nước, đôi khi chìm lỉm như cục đá. Đôi khi chúng ta có cảm thức sâu sắc về thực tại của Chúa nhưng có khi chúng ta thậm chí không thể nào tưởng tượng Chúa tồn tại. Đôi khi chúng ta có cảm nhận sâu sắc về lòng lành và tình thương yêu của Chúa, đôi khi chúng ta thấy chán ngán và phân tâm. Đôi khi đẫm lệ, đôi khi len lén nhìn đồng hồ xem còn phải cầu nguyện thêm bao nhiêu lâu nữa. Đôi khi chúng ta muốn ở mãi nơi cầu nguyện, đôi khi lại tự hỏi có nên tới đó không. Chuyện cầu nguyện thật sự là lên xuống thất thường.

Tôi nhớ một câu chuyện, đã nhiều năm về trước, một người đàn ông đến gặp tôi để được hướng dẫn tâm linh. Ông tham gia một nhóm cầu nguyện đầy lôi cuốn trong nhiều năm và đã trực nghiệm cảm xúc tôn giáo mãnh liệt. Nhưng bấy giờ, ông hết sức kinh ngạc thấy những cảm xúc đó đã bay biến hết. Khi cố gắng cầu nguyện, chủ yếu ông chỉ cảm thấy khô khan và chán ngán. Ông thấy có chuyện gì đó không ổn vì tình cảm nồng nhiệt của ông đã biến mất. Và ông nói như thế này: “Cha ơi, cha phải thấy quyển kinh thánh của con, con tô đậm từng dòng một vì lời kinh nói với con ý nghĩa sâu sắc nhường nào. Vậy mà, bây giờ, con cảm thấy như thể con đang rao lời kinh qua cửa sổ bởi vì chẳng lời nào còn có ý nghĩa gì với con hết! Con bị làm sao thế này?”

Có thể một câu trả lời vội vàng sẽ là “Chúa đã lầm với con!” Tôi nêu với anh trải nghiệm của thánh Têrêxa Đavila, người mà, sau một thời gian cầu nguyện sốt sắng nhiệt thành, đã trải qua mười tám năm chán nản và khô cứng. Ngày nay, tôi hẳn sẽ để anh đọc những trang nhật ký của Mẹ Têrêxa, giống như Têrêxa Đavila, sau lúc sốt sắng cầu nguyện ban đầu, đã trải qua sáu mươi năm khô cứng.

Chúng ta ấp ủ một ảo mộng ngây thơ về những gì tạo nên cầu nguyện, và cách chúng ta nên duy trì cầu nguyện như thế nào. và những gì thường nằm ở tâm điểm của suy nghĩ sai lầm này là tin rằng cầu nguyện luôn luôn tràn đầy nhiệt thành hăng hái, thú vị, ấm áp, mang cái nhìn tâm linh sâu sắc, và mang lại cảm thức rằng mình đang thật sự cầu nguyện. Cộng với ý niệm đó là một suy nghĩ không kém phần lệch lạc rằng cách để duy trì cảm xúc và lòng nhiệt huyết trong cầu nguyện là thông qua sự tươi mới liên tục và chuyên tâm bền bỉ. Những tác giả cổ điển về linh hướng bảo đảm với chúng ta rằng, tuy điều đó thường đúng trong những giai đoạn đầu tiên của đời sống cầu nguyện, khi chúng ta là những người mới nhập đạo và trong giai đoạn trăng mật của đời sống thiêng liêng, nhưng càng ngày càng ít đúng hơn khi chúng ta tiến sâu hơn vào cầu nguyện và de thiêng liêng.

Những người nào đã cố gắng duy trì cuộc sống cầu nguyện trong một thời gian dài sẽ thấy rất nhẹ nhõm và an ủi khi biết những nhà thần bí vĩ đại nói với chúng ta rằng, một khi chúng ta đã vượt qua thời kỳ cầu nguyện ban đầu, giai đoạn trăng mật đó, thì chướng ngại vật duy nhất và lớn nhất là duy trì một đời sống cầu nguyện chính là nỗi chán ngán đơn thuần và cảm giác rằng chẳng có gì có ý nghĩa. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng chúng ta đã bị thoái lui trong cầu nguyện. Mà thường là ngược lại.

Đây là vòm trời mà chúng ta cầu nguyện bên dưới khi chật vật chống lại nỗi chán ngán và cảm giác chẳng điều gì có ý nghĩa xảy ra: Hãy tưởng tượng bạn có một bà mẹ già yếu chỉ còn bó thân trong nhà dưỡng lão. Bạn là người con trai hay con gái hiếu thảo, và hàng đêm sau giờ làm việc, bạn dừng lại và dành một tiếng đồng hồ vói bà, giúp bà ăn tối, kể lại những sự việc trong ngày, và chỉ đơn giản là làm người con ở bên cạnh bà. Tôi nghi ngờ chuyện bạn có nhiều cuộc trò chuyện đầy tình cảm và thậm chí còn thú vị nữa với bà, ngoại trừ những dịp rất hiếm hoi. Nhìn bên ngoài, những lần bạn đến sẽ có vẻ chủ yếu là lệ thường nhàm chán, khô khan, và vì nghĩa vụ. Hầu hết mọi ngày bạn sẽ nói về những chuyện vặt vãnh, thường lệ, và thỉnh thoảng bạn liếc trộm đồng hồ coi xem khi nào thì xong một tiếng đồng hồ với bà. Tuy nhiên, nếu bạn cứ kiên trì đến thăm bà thường xuyên, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, thì giữa tất cả mọi người trên thế gian này, bạn sẽ dần dần biết mẹ mình một cách sâu sắc nhất và bà sẽ dần dần biết bạn một cách sâu sắc nhất, bởi vì, như các nhà thần bí đã quả quyết, ở một tầm mức sâu sắc nhất định trong mối quan hệ, sự kết thông thật sự giữa chúng ta xảy ra ở bên dưới bề mặt các cuộc chuyện trò của mình. Chúng ta bắt đầu biết nhau qua sự hiện diện đơn giản của mình.

Bạn có thể nhận ra điều đó qua cảnh ngược lại: hãy để ý mẹ mình như thế nào với những người con chỉ thảng hoặc đến thăm bà. Trong những lần thăm hiếm hoi, thảng hoặc đó, sẽ có cảm xúc, nước mắt, và chuyện trò khác với chuyện thời tiết hay những thứ vụn vặt của đời sống hàng ngày. Nhưng đó là vì mẹ bạn quá hiếm khi gặp những người con kia.

Cầu nguyện cũng như vậy. Nếu bạn và tôi chỉ cầu nguyện đôi khi, có thể chúng ta sẽ trải nghiệm một vài cảm xúc tương đối sâu sắc khi cầu nguyện. Nhưng nếu chúng ta trung thành cầu nguyện hàng ngày, hết năm này sang năm khác. BẠN có thể sẽ ít hào hứng, nhiều chán nản, muốn nhìn đồng hồ trong khi cầu nguyện.., nhưng, sẽ có một mối dây liên hệ sâu sắc lớn dần giữa Chúa với ta.

Phung Nguyet Vo chuyển

------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI -- THANG TRAM CUA DUC TIN PDF Print E-mail

THĂNG TRẦM CỦA ĐỨC TIN

Nhà thơ và là nhà thần nghiệm Rumi, phái Sufi, từng viết rằng chúng ta sống với một bí mật thâm sâu mà đôi khi chúng ta biết, rồi lại không biết, rồi lại biết. Đây là mô tả rất hay về đức tin. Đức tin không phải là thứ bạn có thể giành lấy một lần là xong. Đức tin là thế này: Có những lúc bạn bước đi trên mặt nước, và có những lúc bạn chìm nghỉm như hòn đá đến tận đáy.

Tin mừng làm chứng cho điều này, nhất là trong câu chuyện thánh Phêrô bước đi trên mặt nước. Chúa Giêsu bảo Phêrô ra khỏi thuyền và bước đi trên mặt nước đến với Ngài. Lúc đầu thì được, Phêrô không nghĩ gì và bước đi trên mặt nước, nhưng đến khi ông ý thức được việc mình đang làm, thì ông chìm nghỉm. Chúng ta cũng thấy được sự dao động khủng khiếp nơi các môn đệ trong thời gian sau khi Chúa phục sinh. Chúa Giêsu hiện ra với họ, họ tin Ngài đã sống lại, rồi Ngài lại biến mất, và họ lại mất lòng tin, trở lại cuộc sống thường nhật trước khi gặp Ngài, đi đánh cá ngoài bi��n. Trình thuật sau biến cố phục sinh đã thể hiện những động năng của đức tin khá rõ ràng: Bạn tin. Rồi bạn không tin. Rồi bạn lại tin. Ít nhất, vẻ ngoài là thế.

Chúng ta cũng thấy một ví dụ khác trong chuyện thánh Phêrô chối Chúa Giêsu. Trong Tin mừng theo thánh Maccô, Chúa Giêsu bảo rằng có một bí mật phân chia người c�� đức tin và người không có. Thầy cho các con biết bí mật của nước trời, nhưng chỉ dùng dụ ngôn với người ngoài. Nghe có vẻ như Ngộ đạo thuyết, với ý niệm rằng có một mật mã bí mật nằm đâu đó (như trong truyện Mật mã Da Vinci chẳng hạn) mà một số thì biết và số khác không biết, và bạn được dự phần hay không là tùy vào hiểu biết này. Nhưng ý Chúa Giêsu không phải thế. Bí mật của Ngài là một bí mật mở, tất cả mọi người đều có thể biết: đó chính là ý nghĩa của thập giá. Bất kỳ ai hiểu được điều này sẽ hiểu toàn bộ ngụ ý của Chúa Giêsu, và ngược lại. Chúng ta dự phần hay không, tùy vào việc chúng ta có thể hay không thể nắm bắt và đón nhận ý nghĩa cái chết của Chúa Giêsu.

Nhưng, dự phần hay không, không phải là một chuyện làm một lần là xong. Đúng hơn, chúng ta vào rồi ra! Và sau khi thánh Phêrô đã chối Chúa Giêsu, Tin mừng viết rằng: “Ông đi ra ngoài.” Câu này vừa có ý theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Sau khi chối Chúa, thánh Phêrô bước ra khỏi cửa đi vào đêm tối để tránh xa đám đông, nhưng ông cũng bước ra khỏi ý nghĩa đức tin của mình.

Đức tin của chúng ta cũng lên lên xuống xuống vì một lý do khác, đó là chúng ta hiểu sai về cách vận hành của đức tin. Lấy ví dụ chàng thanh niên giàu có đã đến hỏi Chúa Giêsu: “Thầy nhân lành, con phải làm gì để có sự sống đời đời?” Cách chọn từ của anh này là điểm đáng chú ý: “có”. Sự sống đời đời như một thứ đ��� chiếm hữu sao? Chúa Giêsu nhẹ nhàng chỉnh đốn cách chọn từ của anh, và dạy cho chúng ta một điều quan trọng sống còn về đức tin. Chúa Giêsu nói: “Nếu anh mong muốn đón nhận sự sống đời đời,” thế nghĩa là đức tin và sự sống đời đời không phải là thứ để chiếm hữu, cất giữ, và bảo vệ như thóc trong kho lẫm, tiền trong ngân hàng, hay nữ trang trong rương hòm. Đức tin và sự sống đời đời, chỉ có thể đón nhận, như không khí chúng ta hít thở vậy. Không khí thì miễn phí, có khắp nơi, và sức khỏe của chúng ta không phụ thuộc vào sự hiện diện của không khí, bởi mọi lúc mọi nơi đều có không khí mà, nhưng sức khỏe của chúng ta phụ thuộc vào tình trạng lá phổi vào thời điểm đó. Đôi khi chúng ta hít thở sâu và cảm nhận luồng khí, nhưng đôi khi, vì nhiều lý do khác nhau, chúng ta hít thở kém, hổn hển, hết hơi, hay nghẹt thở. Cũng như hít thở, đức tin cũng có những thể thức của mình.

Và do đó, chúng ta cần phải hiểu đức tin của mình, không phải như một thứ để chiếm hữu hay có thể đạt được một lần là xong, một thứ chỉ có thể mất đi khi xảy ra biến chuyển cực kỳ lớn trong cuộc đời, khi chuyển từ người có đức tin sang người vô thần. Abraham Heschel đã nói rằng, “Đức tin không phải là tình trạng tin liên tục, nhưng là một dạng thành tín, trung thành với những thời khắc mà chúng ta có đức tin.”

Và điều này làm khuấy động một điều khác nữa: Đức tin thật, không hẳn phải được diễn tả hoàn toàn trong tính tôn giáo, nhưng có thể biểu lộ trong sự thành tín, trung thành, và tin cậy. Ví dụ như, trong Giờ Tươi Sáng [The Bright Hour], một hồi ký đầy mãnh liệt viết vào thời điểm hấp hối vì bệnh ung thư, Nina Riggs đã chia sẻ đức tin mạnh mẽ nhưng âm thầm của cô khi bình thản đón nhận cái chết. Cô không có một đức tin tôn giáo rõ ràng, nhưng có lần một y tá đã nói với cô: “Đức tin, cô phải có nó, và cô phải cần nó!” Lời này khiến trong lòng cô phải suy ngẫm về những gì cô tin hay không tin, và cô đã đi đến suy nghĩ này: “Với tôi, đức tin hệ tại ở việc nhìn đăm đăm vào hố thẳm, thấy có bóng tối và những điều ta không biết, nhưng lòng thấy ổn với việc đó.”

Chúng ta cần phải tin những sự mà MÌNH không biết, biết rằng BẠN sẽ ổn, dù cho rồi một ngày nào đó, TÔI sẽ như người đang đi trên nước mà chìm nghỉm. Đức tin là một sự thâm sâu hơn cảm nhận của BẠN VÀ TÔI nhiều.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

************************************************

Lạy Chúa là Ánh sáng thân thương,
giữa những bủa vây của u sầu ảm đạm,
xin Chúa dẫn con đi.
Đêm thì tối, đường còn xa,
xin Chúa dẫn con đi,
xin giữ bước chân con.

Con đâu dám xin thấy tương lai xa xôi,
chỉ thấy một bước trước mặt cũng đủ rồi.

Chưa bao giờ con như bây giờ,
cũng chưa bao giờ con xin Chúa dẫn.
Con đã quen chọn và thấy con đường của mình.

Nhưng giờ đây,
xin Chúa dẫn con đi.

Chân phước John Henry Newman

-----------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GỞI TỚI - GIỮ 5 NGÀY THỨ BẨY ĐẦU THÁNG PDF Print E-mail

5 Thứ Bảy Đầu Tháng Liên Tiếp - Đường về Thiên đàng

5 Thứ Bảy Đầu Tháng Liên Tiếp - Đường về Thiên đàng
CSC - Khi Đức Mẹ Maria hiện ra với 3 trẻ nhỏ chăn cừu Lucia, Phanxicô và Giaxinta tại Fatima, Bồ Đào Nha vào năm 1917, Đức Mẹ đã hứa sẽ hiện đến lần thứ 7. Đúng như lời Đức Mẹ đã hứa.
Vào một buổi chiều ngày thứ Năm, ngày 10 tháng 12 năm 1925, lúc bấy giờ Lucia đã trở thành nữ tu thuộc Dòng Dorothean tại Pontevedra, Tây Ban Nha. Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh lại hiện ra với sơ Lucia, sát bên cạnh Đức Mẹ có thêm Chúa Giêsu Hài Nhi. Có đám mây trời sáng rực đứng làm bệ chân cho Chúa Giêsu Hài Nhi đứng. Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh đặt tay lên vai sơ và chỉ cho sơ thấy một trái-tim bị gai nhọn vây quanh mà Đức Mẹ đang cầm trên tay khác. Bấy giờ Chúa Giêsu Hài Nhi nói với sơ rằng:

"Hãy thương cảm Trái-Tim Mẹ Rất Thánh của con đang bị gai nhọn vây quanh do những người vô ân tệ bạc đâm nát từng giây phút mà chẳng có ai làm việc đền tạ để tháo bớt đi!" Rồi Đức Mẹ nói:

"Hỡi con yêu dấu, hãy nhìn Trái-Tim Mẹ bị gai nhọn cuốn quanh mà những kẻ vô ân đâm nát từng giây phút bởi sự phạm thượng và vong ân. Ít là con, con hãy cố gắng an ủi Mẹ. Mẹ hứa sẽ phù giúp trong giờ sau hết với những ơn cần thiết cho phần rỗi linh hồn những ai trong 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp, xưng tội, rước lễ, đọc 50 chục Kinh Mân Côi và suy ngẫm 15 Mầu Nhiệm Mân Côi trong 15 phút -tất cả có ý đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ."

Ngày 15 tháng 2 năm 1926, Chúa Giêsu Hai Nhi lại hiện ra với sơ Lucia liên quan đến 5 Thứ Bảy Đầu Tháng. Sơ Lucia hỏi Chúa Giêsu Hài Nhi về những khó khăn của một số người về việc xưng tội ngày Thứ Bảy Đầu Tháng và hỏi xưng tội trong vòng 8 ngày có được không? Chúa Giêsu trả lời:

- "Được chứ! Lâu hơn nữa cũng được miễn là khi đón nhận Cha, họ sống trong tình trạng ơn thánh và có ý đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria." Sơ Lucia hỏi Chúa Giêsu:

"Lạy Chúa Giêsu của con, thế còn những người quên ý chỉ đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria thì sao?" Chúa Giêsu trả lời:

- "Họ có thể nhắc lại như thế trong lần xưng tội tới, dùng ngay dịp nào gần nhất để xưng tội." Và Chúa Giêsu cũng có nói với sơ Lucia rằng:

"Quả thật, có nhiều linh hồn bắt đầu giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng, nhưng có ít người hoàn thành, và những ai hoàn thành thì chỉ là để lảnh nhận những ơn hứa ban thôi. Họ sẽ làm vui lòng Cha hơn, nếu Họ sốt sắng giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp với ý chỉ đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội của Mẹ Cha, hơn là họ thực hiện cả 15 lần một cách thờ ơ và lãnh đạm."

Giữ ngày Chúa nhật thay cho Thứ Bảy Đầu Tháng cũng được

Ngày 29 tháng 5 năm 1930, Cha giải tội của sơ Lucia là linh mục Goncalves viết thư hỏi Sơ Lucia rằng: "nếu có ai không thể giữ trọn các điều kiện trong ngày Thứ 7 Đầu Tháng, họ có thể làm trọn vào ngày Chúa nhật sau ngày Thứ Bảy Đầu Tháng cò được không?

Ngày 29 tháng 5 năm 1930 - Chúa Giêsu lại hiện ra với Sơ Lucia vào lúc gần 12 giờ đêm và trả lời với Sơ rằng:

"Nếu các linh mục của Cha nhận thấy, vì lý do chính đáng, cho phép người ta hoàn tất các điều kiện vào ngày Chúa nhật sau Thứ Bảy Đầu Tháng, thì Cha cũng chấp nhận thôi."
Và Chúa Giêsu cũng cho sơ Lucia biết lý do vì sao mà 5 Thứ Bảy Đầu Tháng Liên Tiếp để đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria cần thiết phải thi hành, là vì có 5 thứ tội xúc phạm, phạm thượng đến Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-tội Mẹ Maria như sau:

1. Tội phạm thượng chối ơn Vô-Nhiễm Nguyên-Tội của Đức Mẹ Maria.
2. Tội phạm thượng chối ơn Đồng Trinh của Đức Mẹ Maria.
3. Tội phạm thượng chối ơn Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ nhân loại.
4. Tội phạm thương dạy cho các trẻ nhỏ Thờ ơ, khinh thường và chê ghét Đức Mẹ Maria Vô-Nhiễm Nguyên-Tội.
5. Tội xúc phạm Đức Mẹ trực tiếp đến ảnh tượng của Đức Mẹ.

Sơ Lucia cũng nói rằng:“Đức Mẹ muốn Lòng Sùng Kính Đền Tạ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp được truyền bá.”

Xin Anh chị em lưu ý:

1. Khi đi xưng tội, hãy nói cho Cha giải tội ở ngay Tòa giải tội biết trước khi xưng tội là anh chị em đang cố gắng giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp, có ý đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria. 2. Khi giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp, anh chị em hãy cố gắng sốt sắng thi hành cho xong, vì đây là một ân sủng lớn lao, một món quà vô giá mà Thiên Chúa muốn ban tặng cho anh chị em nhờ ân sủng và lòng thương xót bao la của Đức Mẹ Maria Rất Thánh Trinh Truyền.

---------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - TOI PHAI LAM GI ? PDF Print E-mail

TÔI PHẢI LÀM GÌ VÌ TRẢ THÙ CHỒNG MÀ ĐANG MANG THAI CON NGƯỜI KHÁC?

Trần Mỹ Duyệt

Chồng tôi là một người đàn ông trăng hoa không cần biết hậu quả như thế nào. Chúng tôi đã sống với nhau 10 năm và có 2 con gái rất xinh xắn, dễ thương. Trong thời gian chung sống tính đến nay anh đã ngoại tình với 3 người phụ nữ: đàn bà có chồng, đàn bà lớn tuổi, và con gái mới lớn. Mỗi lần bị lộ chuyện là anh thề sống thề chết sẽ từ bỏ, sẽ quay về con đường ngay chính. Nhưng gần đây thì anh lại đang liên lạc với một người phụ nữ thứ tư. Người này không ai khác là cô em họ hàng xa với anh ta.

Cộng thêm với thói trăng hoa là anh rất vô trách nhiệm với gia đình, với con cái. Ngoài thời gian đi làm, tất cả thời gian còn lại của anh là điện thoại, facebook, internet, và dĩ nhiên, là thời giờ dành cho gái gú.

Tôi rất kinh tởm hành động và lối sống của anh. Sau nhiều đắng cay, chịu đựng và tha thứ mà không có kết quả, để trả thù anh, gần đây tôi đã son phấn, áo quần trở lại như thời thanh xuân. Tôi vào internet, facebook, lục tìm tên những người đàn ông trên danh mục điện thoại. Và tôi chẳng khó khăn gì để kiếm được một người mà tôi cho là có khả năng qua mặt chồng tôi. Thế là chúng tôi mau chóng trở nên thân thiết, để rồi chuyện gì tới đã tới. Đêm hôm đó, nằm bên người đàn ông lạ, tôi cũng bị cắn rứt, và mặc cảm tội lội, nhưng vì quyết tâm trả thù chồng, tôi đã cho anh ta nếm cái mùi bị cắm sừng như thế nào. Tôi không biết việc làm của tôi có bị sự trừng phạt của Thượng Đế, hay đó là một tai họa, tuần trước tôi đi khám thai và biết mình đã có bầu.

Bây giờ nghĩ lại tôi thấy mình ngu, mình khờ, mình dại dột. Tôi muốn phi tang hành động ngoại tình của mình, nhưng tôi lại không nỡ giết chết một bào thai. Điều này đang là một án phạt kinh khủng đối với tôi lúc này. Tôi biết tôi có tội với mình, với hai con tôi, và nếu tôi phá thai thì lại có tội với đứa bé trong bụng, vậy trong hoàn cảnh của tôi, tôi phải làm gì bây giờ? Xin giúp tôi một ý kiến.

Người đàn bà khờ dại.

Hương

TRẢ LỜI GỢI Ý:

Trường hợp của cô có ba vấn đề mà vấn đề nào cũng rất nan giải, đòi hỏi phải có sự quyết tâm, thiện chí của cả người chồng lẫn người vợ:

-Người chồng:

Theo như cô diễn tả thì chồng cô mang hai khuyết điểm:

Thói trăng hoa: Đàn ông con trai thường mang tâm lý nhàm chán việc ái ân sau khi lấy nhau, hoặc tâm lý bị xỉ nhục, cấm đoán, từ chối hành động vợ chồng của vợ. Thêm vào đó, tâm lý muốn chinh phục, ưa khám phá cái mới lạ. Cả ba tâm lý này dễ làm nảy sinh sự ham muốn và dẫn đến hành động ngoại tình. Có hai thứ ngoại tình, ngoại tình trong tư tưởng và ngoại tình bằng hành động. Vẫn theo cô kể thì chồng cô rơi vào cả hai hình thức ngoại tình, vì nó được lập đi, lập lại với chủ ý. Hơn nữa, nó được thực hiện với bất cứ loại người nào.

Ngoài những lý do tâm lý ra, theo tôi, có thể anh còn mang tâm bệnh bất thường về sinh lý, bao gồm sự ham muốn thái quá, với một đòi hỏi liên tục. Nếu vậy, chồng cô phải có thiện chí tìm gặp một bác sỹ tâm sinh lý để được chẩn đoán và trị liệu. Chỉ có như vậy thì những lời hứa hẹn của chồng cô mới hy vọng được thực hành. Bởi vì nếu nhu cầu sinh lý bệnh hoạn kia không được trị liệu, kèm theo những thôi thúc về tâm lý như trên, thì không hy vọng chồng cô có thể thoát khỏi hành vi ngoại tình.

Lối sống vô trách nhiệm: Khuyết điểm này tương đối có thể chinh phục dễ một khi anh ta không còn bị hối thúc và ham muốn chạy theo những xu hướng dục vọng từ bên trong và bên ngoài.

-Người vợ:

Người xưa nói: “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”. Cái tổ ấm hạnh phúc ít nhất là với hai đứa con xinh đẹp sao cô không lo vun xới lại tối ngày chỉ nghĩ đến hận thù, trả thù, phiền trách chồng con? Có bao giờ cô nghĩ rằng chính những suy nghĩ bi quan và lối sống tiêu cực cũng có thể là “thiếu sót việc phòng the” với chồng là lý do để đưa đến tình trạng ngoại tình của chồng không? Theo kinh nghiệm, trong những trường hợp này, người đàn bàn thiếu tự tin ngoài việc cãi vã, than van và giận hờn, thường dùng biện pháp ngăn cấm, giam hãm, từ chối hành động vợ chồng. Họ làm vậy vì nghĩ rằng chồng sẽ chừa, sẽ nghĩ đến mình, và sẽ không đi tìm của lạ. Nhưng quan niệm như vậy là lầm. Những người đàn ông như chồng cô nếu bị đẩy vào thế chẳng đặng đừng sẽ càng nghĩ đến chuyện đó, và thấy vui vì vợ mình không bằng tình nhân và cảm tưởng “Ăn vụng ngon hơn ăn thật!”.

Cắm sừng chồng: Điển hình những điều tôi vừa diễn giải trên là việc cô cắm sừng chồng. Ở đây cô đã thực hiện đúng câu: “Chồng ăn chả, vợ ăn nem”.

Có bầu vì cắm sừng chồng: Nhưng tội nghiệp nem của cô ăn vào chua chát quá. Một thứ nem độc hại, có nhiều vi khuẩn làm người ăn mang bệnh. Kết quả đã để lại một hậu quả mà bây giờ khiến cô phải hối hận suốt đời. Cô đã trả thù chồng không phải bằng những chinh phục tâm lý mà bằng những hành động đầy tiêu cực, lối trả thù thiếu suy nghĩ, không sáng suốt.

-Cuộc sống chung sau này:

Ca dao Việt nam có câu: “Bụng làm dạ chịu”. Bây giờ chuyện đi đến nước này, để hóa giải những điều mà cô cho là hối hận, ân hận và cắn rứt lương tâm kia, theo tôi cô phải quan tâm đến em bé trong bụng của mình.

Với đứa bé trong bụng: Tôi muốn ca ngợi và khuyến khích cô vì tấm lòng người mẹ cao cả mà đã không nghĩ đến việc phi tang, giết chết một bào thai mà cũng là con của mình. Nhưng cô phải im lặng, phải có một quyết tâm rất dứt khoát và can đảm “từ bỏ”. Cắt đứt hết mọi liên lạc, giao tiếp, qua lại dưới bất cứ hình thức nào với người đàn ông kia ngay từ bây giờ. Nhất là không cho người ấy biết là cô đã có bầu với anh ta. Bí mật này chỉ có mình cô biết, và dĩ nhiên, cô phải mang nó xuống đáy mồ cho lỗi lầm đáng trách của mình.

Với người chồng và trách nhiệm gia đình: Hãy coi đây là một kinh nghiệm để đời và âm thầm sống hiền hậu, nhân ái, chịu đựng hơn trong đời sống vợ chồng để chuộc lại lỗi lầm. Việc này có lợi cho cô và chồng cô. Chồng cô thấy cô thay đổi và quan tâm đến anh ta, anh ta cũng sẽ dễ dàng thay đổi.

Tóm lại, người phải chịu thiệt thòi lúc này là cô, và người mang lại hạnh phúc gia đình, hạnh phúc cho chồng, hạnh phúc cho hai đứa trẻ và đứa bé trong bụng cũng chính là cô. Nhưng sự hối hận ăn năn và hy sinh của cô, tôi tin chắc sẽ được đền bù.

Chúc cô trở thành một phụ nữ kiên cường, người mẹ dịu dàng, người vợ đảm đang, hiền thục. Hãy quên quá khứ mà hãy nhìn về phía trước, tương lai đang chờ cô.

Trần Mỹ Duyệt

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 74