mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay12011
mod_vvisit_counterHôm Qua10096
mod_vvisit_counterTuần Này65441
mod_vvisit_counterTuần Trước57635
mod_vvisit_counterTháng Này234146
mod_vvisit_counterTháng Trước256467
mod_vvisit_counterTất cả13604323

We have: 137 guests online
Your IP: 34.204.0.181
 , 
Today: May 25, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CAU NGUYEN DUOI VOM CHE PDF Print E-mail

CẦU NGUYỆN DƯỚI VÒM CHE: BẠN VÀ TÔI có bao giờ thật sự hiểu được hay nắm bắt được cầu nguyện không?

Có và không. Khi cố gắng cầu nguyện, đôi khi chúng ta như bước đi trên mặt nước, đôi khi chìm lỉm như cục đá. Đôi khi chúng ta có cảm thức sâu sắc về thực tại của Chúa nhưng có khi chúng ta thậm chí không thể nào tưởng tượng Chúa tồn tại. Đôi khi chúng ta có cảm nhận sâu sắc về lòng lành và tình thương yêu của Chúa, đôi khi chúng ta thấy chán ngán và phân tâm. Đôi khi đẫm lệ, đôi khi len lén nhìn đồng hồ xem còn phải cầu nguyện thêm bao nhiêu lâu nữa. Đôi khi chúng ta muốn ở mãi nơi cầu nguyện, đôi khi lại tự hỏi có nên tới đó không. Chuyện cầu nguyện thật sự là lên xuống thất thường.

Tôi nhớ một câu chuyện, đã nhiều năm về trước, một người đàn ông đến gặp tôi để được hướng dẫn tâm linh. Ông tham gia một nhóm cầu nguyện đầy lôi cuốn trong nhiều năm và đã trực nghiệm cảm xúc tôn giáo mãnh liệt. Nhưng bấy giờ, ông hết sức kinh ngạc thấy những cảm xúc đó đã bay biến hết. Khi cố gắng cầu nguyện, chủ yếu ông chỉ cảm thấy khô khan và chán ngán. Ông thấy có chuyện gì đó không ổn vì tình cảm nồng nhiệt của ông đã biến mất. Và ông nói như thế này: “Cha ơi, cha phải thấy quyển kinh thánh của con, con tô đậm từng dòng một vì lời kinh nói với con ý nghĩa sâu sắc nhường nào. Vậy mà, bây giờ, con cảm thấy như thể con đang rao lời kinh qua cửa sổ bởi vì chẳng lời nào còn có ý nghĩa gì với con hết! Con bị làm sao thế này?”

Có thể một câu trả lời vội vàng sẽ là “Chúa đã lầm với con!” Tôi nêu với anh trải nghiệm của thánh Têrêxa Đavila, người mà, sau một thời gian cầu nguyện sốt sắng nhiệt thành, đã trải qua mười tám năm chán nản và khô cứng. Ngày nay, tôi hẳn sẽ để anh đọc những trang nhật ký của Mẹ Têrêxa, giống như Têrêxa Đavila, sau lúc sốt sắng cầu nguyện ban đầu, đã trải qua sáu mươi năm khô cứng.

Chúng ta ấp ủ một ảo mộng ngây thơ về những gì tạo nên cầu nguyện, và cách chúng ta nên duy trì cầu nguyện như thế nào. và những gì thường nằm ở tâm điểm của suy nghĩ sai lầm này là tin rằng cầu nguyện luôn luôn tràn đầy nhiệt thành hăng hái, thú vị, ấm áp, mang cái nhìn tâm linh sâu sắc, và mang lại cảm thức rằng mình đang thật sự cầu nguyện. Cộng với ý niệm đó là một suy nghĩ không kém phần lệch lạc rằng cách để duy trì cảm xúc và lòng nhiệt huyết trong cầu nguyện là thông qua sự tươi mới liên tục và chuyên tâm bền bỉ. Những tác giả cổ điển về linh hướng bảo đảm với chúng ta rằng, tuy điều đó thường đúng trong những giai đoạn đầu tiên của đời sống cầu nguyện, khi chúng ta là những người mới nhập đạo và trong giai đoạn trăng mật của đời sống thiêng liêng, nhưng càng ngày càng ít đúng hơn khi chúng ta tiến sâu hơn vào cầu nguyện và de thiêng liêng.

Những người nào đã cố gắng duy trì cuộc sống cầu nguyện trong một thời gian dài sẽ thấy rất nhẹ nhõm và an ủi khi biết những nhà thần bí vĩ đại nói với chúng ta rằng, một khi chúng ta đã vượt qua thời kỳ cầu nguyện ban đầu, giai đoạn trăng mật đó, thì chướng ngại vật duy nhất và lớn nhất là duy trì một đời sống cầu nguyện chính là nỗi chán ngán đơn thuần và cảm giác rằng chẳng có gì có ý nghĩa. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng chúng ta đã bị thoái lui trong cầu nguyện. Mà thường là ngược lại.

Đây là vòm trời mà chúng ta cầu nguyện bên dưới khi chật vật chống lại nỗi chán ngán và cảm giác chẳng điều gì có ý nghĩa xảy ra: Hãy tưởng tượng bạn có một bà mẹ già yếu chỉ còn bó thân trong nhà dưỡng lão. Bạn là người con trai hay con gái hiếu thảo, và hàng đêm sau giờ làm việc, bạn dừng lại và dành một tiếng đồng hồ vói bà, giúp bà ăn tối, kể lại những sự việc trong ngày, và chỉ đơn giản là làm người con ở bên cạnh bà. Tôi nghi ngờ chuyện bạn có nhiều cuộc trò chuyện đầy tình cảm và thậm chí còn thú vị nữa với bà, ngoại trừ những dịp rất hiếm hoi. Nhìn bên ngoài, những lần bạn đến sẽ có vẻ chủ yếu là lệ thường nhàm chán, khô khan, và vì nghĩa vụ. Hầu hết mọi ngày bạn sẽ nói về những chuyện vặt vãnh, thường lệ, và thỉnh thoảng bạn liếc trộm đồng hồ coi xem khi nào thì xong một tiếng đồng hồ với bà. Tuy nhiên, nếu bạn cứ kiên trì đến thăm bà thường xuyên, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, thì giữa tất cả mọi người trên thế gian này, bạn sẽ dần dần biết mẹ mình một cách sâu sắc nhất và bà sẽ dần dần biết bạn một cách sâu sắc nhất, bởi vì, như các nhà thần bí đã quả quyết, ở một tầm mức sâu sắc nhất định trong mối quan hệ, sự kết thông thật sự giữa chúng ta xảy ra ở bên dưới bề mặt các cuộc chuyện trò của mình. Chúng ta bắt đầu biết nhau qua sự hiện diện đơn giản của mình.

Bạn có thể nhận ra điều đó qua cảnh ngược lại: hãy để ý mẹ mình như thế nào với những người con chỉ thảng hoặc đến thăm bà. Trong những lần thăm hiếm hoi, thảng hoặc đó, sẽ có cảm xúc, nước mắt, và chuyện trò khác với chuyện thời tiết hay những thứ vụn vặt của đời sống hàng ngày. Nhưng đó là vì mẹ bạn quá hiếm khi gặp những người con kia.

Cầu nguyện cũng như vậy. Nếu bạn và tôi chỉ cầu nguyện đôi khi, có thể chúng ta sẽ trải nghiệm một vài cảm xúc tương đối sâu sắc khi cầu nguyện. Nhưng nếu chúng ta trung thành cầu nguyện hàng ngày, hết năm này sang năm khác. BẠN có thể sẽ ít hào hứng, nhiều chán nản, muốn nhìn đồng hồ trong khi cầu nguyện.., nhưng, sẽ có một mối dây liên hệ sâu sắc lớn dần giữa Chúa với ta.

Phung Nguyet Vo chuyển

------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI -- THANG TRAM CUA DUC TIN PDF Print E-mail

THĂNG TRẦM CỦA ĐỨC TIN

Nhà thơ và là nhà thần nghiệm Rumi, phái Sufi, từng viết rằng chúng ta sống với một bí mật thâm sâu mà đôi khi chúng ta biết, rồi lại không biết, rồi lại biết. Đây là mô tả rất hay về đức tin. Đức tin không phải là thứ bạn có thể giành lấy một lần là xong. Đức tin là thế này: Có những lúc bạn bước đi trên mặt nước, và có những lúc bạn chìm nghỉm như hòn đá đến tận đáy.

Tin mừng làm chứng cho điều này, nhất là trong câu chuyện thánh Phêrô bước đi trên mặt nước. Chúa Giêsu bảo Phêrô ra khỏi thuyền và bước đi trên mặt nước đến với Ngài. Lúc đầu thì được, Phêrô không nghĩ gì và bước đi trên mặt nước, nhưng đến khi ông ý thức được việc mình đang làm, thì ông chìm nghỉm. Chúng ta cũng thấy được sự dao động khủng khiếp nơi các môn đệ trong thời gian sau khi Chúa phục sinh. Chúa Giêsu hiện ra với họ, họ tin Ngài đã sống lại, rồi Ngài lại biến mất, và họ lại mất lòng tin, trở lại cuộc sống thường nhật trước khi gặp Ngài, đi đánh cá ngoài bi��n. Trình thuật sau biến cố phục sinh đã thể hiện những động năng của đức tin khá rõ ràng: Bạn tin. Rồi bạn không tin. Rồi bạn lại tin. Ít nhất, vẻ ngoài là thế.

Chúng ta cũng thấy một ví dụ khác trong chuyện thánh Phêrô chối Chúa Giêsu. Trong Tin mừng theo thánh Maccô, Chúa Giêsu bảo rằng có một bí mật phân chia người c�� đức tin và người không có. Thầy cho các con biết bí mật của nước trời, nhưng chỉ dùng dụ ngôn với người ngoài. Nghe có vẻ như Ngộ đạo thuyết, với ý niệm rằng có một mật mã bí mật nằm đâu đó (như trong truyện Mật mã Da Vinci chẳng hạn) mà một số thì biết và số khác không biết, và bạn được dự phần hay không là tùy vào hiểu biết này. Nhưng ý Chúa Giêsu không phải thế. Bí mật của Ngài là một bí mật mở, tất cả mọi người đều có thể biết: đó chính là ý nghĩa của thập giá. Bất kỳ ai hiểu được điều này sẽ hiểu toàn bộ ngụ ý của Chúa Giêsu, và ngược lại. Chúng ta dự phần hay không, tùy vào việc chúng ta có thể hay không thể nắm bắt và đón nhận ý nghĩa cái chết của Chúa Giêsu.

Nhưng, dự phần hay không, không phải là một chuyện làm một lần là xong. Đúng hơn, chúng ta vào rồi ra! Và sau khi thánh Phêrô đã chối Chúa Giêsu, Tin mừng viết rằng: “Ông đi ra ngoài.” Câu này vừa có ý theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Sau khi chối Chúa, thánh Phêrô bước ra khỏi cửa đi vào đêm tối để tránh xa đám đông, nhưng ông cũng bước ra khỏi ý nghĩa đức tin của mình.

Đức tin của chúng ta cũng lên lên xuống xuống vì một lý do khác, đó là chúng ta hiểu sai về cách vận hành của đức tin. Lấy ví dụ chàng thanh niên giàu có đã đến hỏi Chúa Giêsu: “Thầy nhân lành, con phải làm gì để có sự sống đời đời?” Cách chọn từ của anh này là điểm đáng chú ý: “có”. Sự sống đời đời như một thứ đ��� chiếm hữu sao? Chúa Giêsu nhẹ nhàng chỉnh đốn cách chọn từ của anh, và dạy cho chúng ta một điều quan trọng sống còn về đức tin. Chúa Giêsu nói: “Nếu anh mong muốn đón nhận sự sống đời đời,” thế nghĩa là đức tin và sự sống đời đời không phải là thứ để chiếm hữu, cất giữ, và bảo vệ như thóc trong kho lẫm, tiền trong ngân hàng, hay nữ trang trong rương hòm. Đức tin và sự sống đời đời, chỉ có thể đón nhận, như không khí chúng ta hít thở vậy. Không khí thì miễn phí, có khắp nơi, và sức khỏe của chúng ta không phụ thuộc vào sự hiện diện của không khí, bởi mọi lúc mọi nơi đều có không khí mà, nhưng sức khỏe của chúng ta phụ thuộc vào tình trạng lá phổi vào thời điểm đó. Đôi khi chúng ta hít thở sâu và cảm nhận luồng khí, nhưng đôi khi, vì nhiều lý do khác nhau, chúng ta hít thở kém, hổn hển, hết hơi, hay nghẹt thở. Cũng như hít thở, đức tin cũng có những thể thức của mình.

Và do đó, chúng ta cần phải hiểu đức tin của mình, không phải như một thứ để chiếm hữu hay có thể đạt được một lần là xong, một thứ chỉ có thể mất đi khi xảy ra biến chuyển cực kỳ lớn trong cuộc đời, khi chuyển từ người có đức tin sang người vô thần. Abraham Heschel đã nói rằng, “Đức tin không phải là tình trạng tin liên tục, nhưng là một dạng thành tín, trung thành với những thời khắc mà chúng ta có đức tin.”

Và điều này làm khuấy động một điều khác nữa: Đức tin thật, không hẳn phải được diễn tả hoàn toàn trong tính tôn giáo, nhưng có thể biểu lộ trong sự thành tín, trung thành, và tin cậy. Ví dụ như, trong Giờ Tươi Sáng [The Bright Hour], một hồi ký đầy mãnh liệt viết vào thời điểm hấp hối vì bệnh ung thư, Nina Riggs đã chia sẻ đức tin mạnh mẽ nhưng âm thầm của cô khi bình thản đón nhận cái chết. Cô không có một đức tin tôn giáo rõ ràng, nhưng có lần một y tá đã nói với cô: “Đức tin, cô phải có nó, và cô phải cần nó!” Lời này khiến trong lòng cô phải suy ngẫm về những gì cô tin hay không tin, và cô đã đi đến suy nghĩ này: “Với tôi, đức tin hệ tại ở việc nhìn đăm đăm vào hố thẳm, thấy có bóng tối và những điều ta không biết, nhưng lòng thấy ổn với việc đó.”

Chúng ta cần phải tin những sự mà MÌNH không biết, biết rằng BẠN sẽ ổn, dù cho rồi một ngày nào đó, TÔI sẽ như người đang đi trên nước mà chìm nghỉm. Đức tin là một sự thâm sâu hơn cảm nhận của BẠN VÀ TÔI nhiều.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

************************************************

Lạy Chúa là Ánh sáng thân thương,
giữa những bủa vây của u sầu ảm đạm,
xin Chúa dẫn con đi.
Đêm thì tối, đường còn xa,
xin Chúa dẫn con đi,
xin giữ bước chân con.

Con đâu dám xin thấy tương lai xa xôi,
chỉ thấy một bước trước mặt cũng đủ rồi.

Chưa bao giờ con như bây giờ,
cũng chưa bao giờ con xin Chúa dẫn.
Con đã quen chọn và thấy con đường của mình.

Nhưng giờ đây,
xin Chúa dẫn con đi.

Chân phước John Henry Newman

-----------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GỞI TỚI - GIỮ 5 NGÀY THỨ BẨY ĐẦU THÁNG PDF Print E-mail

5 Thứ Bảy Đầu Tháng Liên Tiếp - Đường về Thiên đàng

5 Thứ Bảy Đầu Tháng Liên Tiếp - Đường về Thiên đàng
CSC - Khi Đức Mẹ Maria hiện ra với 3 trẻ nhỏ chăn cừu Lucia, Phanxicô và Giaxinta tại Fatima, Bồ Đào Nha vào năm 1917, Đức Mẹ đã hứa sẽ hiện đến lần thứ 7. Đúng như lời Đức Mẹ đã hứa.
Vào một buổi chiều ngày thứ Năm, ngày 10 tháng 12 năm 1925, lúc bấy giờ Lucia đã trở thành nữ tu thuộc Dòng Dorothean tại Pontevedra, Tây Ban Nha. Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh lại hiện ra với sơ Lucia, sát bên cạnh Đức Mẹ có thêm Chúa Giêsu Hài Nhi. Có đám mây trời sáng rực đứng làm bệ chân cho Chúa Giêsu Hài Nhi đứng. Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh đặt tay lên vai sơ và chỉ cho sơ thấy một trái-tim bị gai nhọn vây quanh mà Đức Mẹ đang cầm trên tay khác. Bấy giờ Chúa Giêsu Hài Nhi nói với sơ rằng:

"Hãy thương cảm Trái-Tim Mẹ Rất Thánh của con đang bị gai nhọn vây quanh do những người vô ân tệ bạc đâm nát từng giây phút mà chẳng có ai làm việc đền tạ để tháo bớt đi!" Rồi Đức Mẹ nói:

"Hỡi con yêu dấu, hãy nhìn Trái-Tim Mẹ bị gai nhọn cuốn quanh mà những kẻ vô ân đâm nát từng giây phút bởi sự phạm thượng và vong ân. Ít là con, con hãy cố gắng an ủi Mẹ. Mẹ hứa sẽ phù giúp trong giờ sau hết với những ơn cần thiết cho phần rỗi linh hồn những ai trong 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp, xưng tội, rước lễ, đọc 50 chục Kinh Mân Côi và suy ngẫm 15 Mầu Nhiệm Mân Côi trong 15 phút -tất cả có ý đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ."

Ngày 15 tháng 2 năm 1926, Chúa Giêsu Hai Nhi lại hiện ra với sơ Lucia liên quan đến 5 Thứ Bảy Đầu Tháng. Sơ Lucia hỏi Chúa Giêsu Hài Nhi về những khó khăn của một số người về việc xưng tội ngày Thứ Bảy Đầu Tháng và hỏi xưng tội trong vòng 8 ngày có được không? Chúa Giêsu trả lời:

- "Được chứ! Lâu hơn nữa cũng được miễn là khi đón nhận Cha, họ sống trong tình trạng ơn thánh và có ý đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria." Sơ Lucia hỏi Chúa Giêsu:

"Lạy Chúa Giêsu của con, thế còn những người quên ý chỉ đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria thì sao?" Chúa Giêsu trả lời:

- "Họ có thể nhắc lại như thế trong lần xưng tội tới, dùng ngay dịp nào gần nhất để xưng tội." Và Chúa Giêsu cũng có nói với sơ Lucia rằng:

"Quả thật, có nhiều linh hồn bắt đầu giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng, nhưng có ít người hoàn thành, và những ai hoàn thành thì chỉ là để lảnh nhận những ơn hứa ban thôi. Họ sẽ làm vui lòng Cha hơn, nếu Họ sốt sắng giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp với ý chỉ đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội của Mẹ Cha, hơn là họ thực hiện cả 15 lần một cách thờ ơ và lãnh đạm."

Giữ ngày Chúa nhật thay cho Thứ Bảy Đầu Tháng cũng được

Ngày 29 tháng 5 năm 1930, Cha giải tội của sơ Lucia là linh mục Goncalves viết thư hỏi Sơ Lucia rằng: "nếu có ai không thể giữ trọn các điều kiện trong ngày Thứ 7 Đầu Tháng, họ có thể làm trọn vào ngày Chúa nhật sau ngày Thứ Bảy Đầu Tháng cò được không?

Ngày 29 tháng 5 năm 1930 - Chúa Giêsu lại hiện ra với Sơ Lucia vào lúc gần 12 giờ đêm và trả lời với Sơ rằng:

"Nếu các linh mục của Cha nhận thấy, vì lý do chính đáng, cho phép người ta hoàn tất các điều kiện vào ngày Chúa nhật sau Thứ Bảy Đầu Tháng, thì Cha cũng chấp nhận thôi."
Và Chúa Giêsu cũng cho sơ Lucia biết lý do vì sao mà 5 Thứ Bảy Đầu Tháng Liên Tiếp để đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria cần thiết phải thi hành, là vì có 5 thứ tội xúc phạm, phạm thượng đến Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-tội Mẹ Maria như sau:

1. Tội phạm thượng chối ơn Vô-Nhiễm Nguyên-Tội của Đức Mẹ Maria.
2. Tội phạm thượng chối ơn Đồng Trinh của Đức Mẹ Maria.
3. Tội phạm thượng chối ơn Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ nhân loại.
4. Tội phạm thương dạy cho các trẻ nhỏ Thờ ơ, khinh thường và chê ghét Đức Mẹ Maria Vô-Nhiễm Nguyên-Tội.
5. Tội xúc phạm Đức Mẹ trực tiếp đến ảnh tượng của Đức Mẹ.

Sơ Lucia cũng nói rằng:“Đức Mẹ muốn Lòng Sùng Kính Đền Tạ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp được truyền bá.”

Xin Anh chị em lưu ý:

1. Khi đi xưng tội, hãy nói cho Cha giải tội ở ngay Tòa giải tội biết trước khi xưng tội là anh chị em đang cố gắng giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp, có ý đền tạ Trái-Tim Vô-Nhiễm Nguyên-Tội Mẹ Maria. 2. Khi giữ 5 Thứ Bảy Đầu Tháng liên tiếp, anh chị em hãy cố gắng sốt sắng thi hành cho xong, vì đây là một ân sủng lớn lao, một món quà vô giá mà Thiên Chúa muốn ban tặng cho anh chị em nhờ ân sủng và lòng thương xót bao la của Đức Mẹ Maria Rất Thánh Trinh Truyền.

---------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - TOI PHAI LAM GI ? PDF Print E-mail

TÔI PHẢI LÀM GÌ VÌ TRẢ THÙ CHỒNG MÀ ĐANG MANG THAI CON NGƯỜI KHÁC?

Trần Mỹ Duyệt

Chồng tôi là một người đàn ông trăng hoa không cần biết hậu quả như thế nào. Chúng tôi đã sống với nhau 10 năm và có 2 con gái rất xinh xắn, dễ thương. Trong thời gian chung sống tính đến nay anh đã ngoại tình với 3 người phụ nữ: đàn bà có chồng, đàn bà lớn tuổi, và con gái mới lớn. Mỗi lần bị lộ chuyện là anh thề sống thề chết sẽ từ bỏ, sẽ quay về con đường ngay chính. Nhưng gần đây thì anh lại đang liên lạc với một người phụ nữ thứ tư. Người này không ai khác là cô em họ hàng xa với anh ta.

Cộng thêm với thói trăng hoa là anh rất vô trách nhiệm với gia đình, với con cái. Ngoài thời gian đi làm, tất cả thời gian còn lại của anh là điện thoại, facebook, internet, và dĩ nhiên, là thời giờ dành cho gái gú.

Tôi rất kinh tởm hành động và lối sống của anh. Sau nhiều đắng cay, chịu đựng và tha thứ mà không có kết quả, để trả thù anh, gần đây tôi đã son phấn, áo quần trở lại như thời thanh xuân. Tôi vào internet, facebook, lục tìm tên những người đàn ông trên danh mục điện thoại. Và tôi chẳng khó khăn gì để kiếm được một người mà tôi cho là có khả năng qua mặt chồng tôi. Thế là chúng tôi mau chóng trở nên thân thiết, để rồi chuyện gì tới đã tới. Đêm hôm đó, nằm bên người đàn ông lạ, tôi cũng bị cắn rứt, và mặc cảm tội lội, nhưng vì quyết tâm trả thù chồng, tôi đã cho anh ta nếm cái mùi bị cắm sừng như thế nào. Tôi không biết việc làm của tôi có bị sự trừng phạt của Thượng Đế, hay đó là một tai họa, tuần trước tôi đi khám thai và biết mình đã có bầu.

Bây giờ nghĩ lại tôi thấy mình ngu, mình khờ, mình dại dột. Tôi muốn phi tang hành động ngoại tình của mình, nhưng tôi lại không nỡ giết chết một bào thai. Điều này đang là một án phạt kinh khủng đối với tôi lúc này. Tôi biết tôi có tội với mình, với hai con tôi, và nếu tôi phá thai thì lại có tội với đứa bé trong bụng, vậy trong hoàn cảnh của tôi, tôi phải làm gì bây giờ? Xin giúp tôi một ý kiến.

Người đàn bà khờ dại.

Hương

TRẢ LỜI GỢI Ý:

Trường hợp của cô có ba vấn đề mà vấn đề nào cũng rất nan giải, đòi hỏi phải có sự quyết tâm, thiện chí của cả người chồng lẫn người vợ:

-Người chồng:

Theo như cô diễn tả thì chồng cô mang hai khuyết điểm:

Thói trăng hoa: Đàn ông con trai thường mang tâm lý nhàm chán việc ái ân sau khi lấy nhau, hoặc tâm lý bị xỉ nhục, cấm đoán, từ chối hành động vợ chồng của vợ. Thêm vào đó, tâm lý muốn chinh phục, ưa khám phá cái mới lạ. Cả ba tâm lý này dễ làm nảy sinh sự ham muốn và dẫn đến hành động ngoại tình. Có hai thứ ngoại tình, ngoại tình trong tư tưởng và ngoại tình bằng hành động. Vẫn theo cô kể thì chồng cô rơi vào cả hai hình thức ngoại tình, vì nó được lập đi, lập lại với chủ ý. Hơn nữa, nó được thực hiện với bất cứ loại người nào.

Ngoài những lý do tâm lý ra, theo tôi, có thể anh còn mang tâm bệnh bất thường về sinh lý, bao gồm sự ham muốn thái quá, với một đòi hỏi liên tục. Nếu vậy, chồng cô phải có thiện chí tìm gặp một bác sỹ tâm sinh lý để được chẩn đoán và trị liệu. Chỉ có như vậy thì những lời hứa hẹn của chồng cô mới hy vọng được thực hành. Bởi vì nếu nhu cầu sinh lý bệnh hoạn kia không được trị liệu, kèm theo những thôi thúc về tâm lý như trên, thì không hy vọng chồng cô có thể thoát khỏi hành vi ngoại tình.

Lối sống vô trách nhiệm: Khuyết điểm này tương đối có thể chinh phục dễ một khi anh ta không còn bị hối thúc và ham muốn chạy theo những xu hướng dục vọng từ bên trong và bên ngoài.

-Người vợ:

Người xưa nói: “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”. Cái tổ ấm hạnh phúc ít nhất là với hai đứa con xinh đẹp sao cô không lo vun xới lại tối ngày chỉ nghĩ đến hận thù, trả thù, phiền trách chồng con? Có bao giờ cô nghĩ rằng chính những suy nghĩ bi quan và lối sống tiêu cực cũng có thể là “thiếu sót việc phòng the” với chồng là lý do để đưa đến tình trạng ngoại tình của chồng không? Theo kinh nghiệm, trong những trường hợp này, người đàn bàn thiếu tự tin ngoài việc cãi vã, than van và giận hờn, thường dùng biện pháp ngăn cấm, giam hãm, từ chối hành động vợ chồng. Họ làm vậy vì nghĩ rằng chồng sẽ chừa, sẽ nghĩ đến mình, và sẽ không đi tìm của lạ. Nhưng quan niệm như vậy là lầm. Những người đàn ông như chồng cô nếu bị đẩy vào thế chẳng đặng đừng sẽ càng nghĩ đến chuyện đó, và thấy vui vì vợ mình không bằng tình nhân và cảm tưởng “Ăn vụng ngon hơn ăn thật!”.

Cắm sừng chồng: Điển hình những điều tôi vừa diễn giải trên là việc cô cắm sừng chồng. Ở đây cô đã thực hiện đúng câu: “Chồng ăn chả, vợ ăn nem”.

Có bầu vì cắm sừng chồng: Nhưng tội nghiệp nem của cô ăn vào chua chát quá. Một thứ nem độc hại, có nhiều vi khuẩn làm người ăn mang bệnh. Kết quả đã để lại một hậu quả mà bây giờ khiến cô phải hối hận suốt đời. Cô đã trả thù chồng không phải bằng những chinh phục tâm lý mà bằng những hành động đầy tiêu cực, lối trả thù thiếu suy nghĩ, không sáng suốt.

-Cuộc sống chung sau này:

Ca dao Việt nam có câu: “Bụng làm dạ chịu”. Bây giờ chuyện đi đến nước này, để hóa giải những điều mà cô cho là hối hận, ân hận và cắn rứt lương tâm kia, theo tôi cô phải quan tâm đến em bé trong bụng của mình.

Với đứa bé trong bụng: Tôi muốn ca ngợi và khuyến khích cô vì tấm lòng người mẹ cao cả mà đã không nghĩ đến việc phi tang, giết chết một bào thai mà cũng là con của mình. Nhưng cô phải im lặng, phải có một quyết tâm rất dứt khoát và can đảm “từ bỏ”. Cắt đứt hết mọi liên lạc, giao tiếp, qua lại dưới bất cứ hình thức nào với người đàn ông kia ngay từ bây giờ. Nhất là không cho người ấy biết là cô đã có bầu với anh ta. Bí mật này chỉ có mình cô biết, và dĩ nhiên, cô phải mang nó xuống đáy mồ cho lỗi lầm đáng trách của mình.

Với người chồng và trách nhiệm gia đình: Hãy coi đây là một kinh nghiệm để đời và âm thầm sống hiền hậu, nhân ái, chịu đựng hơn trong đời sống vợ chồng để chuộc lại lỗi lầm. Việc này có lợi cho cô và chồng cô. Chồng cô thấy cô thay đổi và quan tâm đến anh ta, anh ta cũng sẽ dễ dàng thay đổi.

Tóm lại, người phải chịu thiệt thòi lúc này là cô, và người mang lại hạnh phúc gia đình, hạnh phúc cho chồng, hạnh phúc cho hai đứa trẻ và đứa bé trong bụng cũng chính là cô. Nhưng sự hối hận ăn năn và hy sinh của cô, tôi tin chắc sẽ được đền bù.

Chúc cô trở thành một phụ nữ kiên cường, người mẹ dịu dàng, người vợ đảm đang, hiền thục. Hãy quên quá khứ mà hãy nhìn về phía trước, tương lai đang chờ cô.

Trần Mỹ Duyệt

------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CON BUP BE TAT NGUYEN PDF Print E-mail

Truyên ngắn :Con búp bê tật nguyền
Nguyên Nhung

Khi gió mùa Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại, có phải chăng khi nhớ lại những kỷ niệm đẹp của thời thơ dại năm nào, khiến tôi quên mất là mình không còn trẻ nữa. Cảm giác mỗi mùa Giáng Sinh tuyệt vời đến nỗi, tôi tưởng như mỗi năm một lần, mình lại là đứa trẻ thơ mới lên tám tuổi, hình ảnh con búp bê tật nguyền lại chập chờn trở lại trong trí nhớ, y như năm nào tôi còn bế nó trên tay.

Chuyện quả thật không có gì đối với những con búp bê hằng hà sa số trong các tiệm buôn ở thành phố, món đồ chơi của hầu hết những đứa bé gái trạc tuổi tôi độ ấy, vậy mà chị em tôi thèm thuồng mơ ước mãi. Cho đến một chiều kia, mẹ tôi sau khi nấu xong mẻ cao hổ cốt, vừa khô mặt đã được cắt ra từng lạng vuông vức, gói trong giấy bóng kính là vội vã đi giao hàng cho các nhà quen ở xa. Chị em tôi thơ thẩn trước sân chờ mẹ, lòng nôn nao chờ đợi vì hôm đó là một chiều áp lễ Giáng Sinh. Tiếng chuông chiều ngân vang giục giã bóng chiều đổ xuống những mái tranh nghèo leo lét ánh đèn dầu, lúc ấy mẹ tôi mới tất tả trở về, tay xách cái giỏ mây đựng dăm thứ thức ăn mua vội ở chợ chiều phương xa.

Hai đứa trẻ con xán lại cái giỏ mây cuả mẹ đợi chờ. Bao giờ cũng thế, mỗi lần đi chợ xa về, mẹ tôi thường mua cho các con một ít kẹo lạc, giỏ trứng cá thu nướng để kho tương rất ngon, và đặc biệt là chị tôi dặn dò mẹ mua cho một ít kẹo bạc hà gói bóng kính để trang hoàng cây giáng sinh, thay cho những trái châu xanh đỏ. Cây giáng sinh cuả chúng tôi chỉ là một nhánh dương xỉ nhặt được ở khu nhà thờ, khi người ta đến đó trang hoàng cho hang đá, những cành nhỏ được chặt bớt đi, và đám trẻ con lại nhặt nhạnh đem về để làm cây Giáng Sinh.

Hôm ấy có lẽ là buổi chiều hạnh phúc nhất cuả chị em tôi, khi mẹ tôi lôi từ đáy giỏ mây ra một gói nhỏ được bọc cẩn thận bằng giấy báo, chúng tôi cùng hớn hở nhận món quà bất ngờ trong buổi chiều áp lễ Giáng Sinh. Đó là một con búp bê đã cũ, được thải ra từ đống đồ chơi ngồn ngộn cuả bé Lan, con gái cưng cuả cậu mợ tôi đang sống ở thành phố.

Trong niềm hân hoan vui sướng, khi đặt con búp bê đứng trên mặt bàn, tôi mới phát hiện ra đó là một con búp bê tật nguyền, một cái chân lỏng lẻo đung đưa không thể nào đứng được như con búp bê của con Nhuần , bạn tôi. Nó là đứa duy nhất có được một con búp bê trong đám bạn nghèo cùng lứa tuổi, vì thế nhà nó lúc nào cũng có mấy đứa trẻ con xúm xít mong đợi được bế con búp bê trên tay. Vì được làm chủ một món đồ chơi đắt giá như vậy, nên con Nhuần cũng chỉ cho đám bạn nhỏ chơi ké tùy theo sự vui, buồn của nó, tùy theo giá trị của những chiếc bánh hay cục kẹo, củ khoai mà bọn con nít như tôi đem đến tặng cho nó để lấy lòng.

Thấy mặt tôi tiu nghỉu buồn so vì con búp bê què chân, chị tôi an ủi:

“Cái chân nó què nhưng mặt nó xinh lắm em ạ, để chị rửa mặt cho nó nhé!”

Rồi chị mau mau đi lấy cái khăn ướt lau mặt cho con búp bê, trông làn da nó có vẻ sáng lên được một chút. Nghe chị nói tôi cũng thấy vui vui, nhoẻn miệng cười. Chị lại bảo:

“ Thôi vậy là em không phải lên nhà con Nhuần nữa , dù sao nó cũng là của mình, nếu nó không què chân thì bé Lan đâu có thải ra cho chúng mình đâu”

Thế là hai chị em quên cả ăn cơm, nghĩ đến cách chữa cái chân què cho con búp bê, bằng cách dùng một sợi dây thun cột cái chân què vào cái khớp của thân búp bê, bây giờ thì nó cũng tạm đứng được, nhưng dáng đứng lại cứng như que củi, vẫn xiêu vẹo trông rất tội nghiệp. Chị tôi nghiêng đầu nhìn con búp bê, rồi lại nói với tôi:

“Thế là đẹp chán rồi em ạ. Ngày mai mình sẽ đi xin vải vụn về may quần áo mới cho nó để mừng lễ.”

Ngày giáp lễ Giáng Sinh năm đó, chị em tôi suốt ngày bận rộn với con búp bê tật nguyền. Trước tiên tôi lân la sang nhà cô Xuân thợ may, xin được những mảnh vải vụn rất đẹp để may quần áo cho con búp bê, cái váy đầm cũ xì của nó lem luốc như váy của cô bé lọ lem. Khi được mặc bộ quần áo mới trông nó xinh hẳn ra, dù không đứng được ngay ngắn và chỉ nằm suốt ngày, nhưng nó có vẻ đẹp rất dễ thương, đôi mắt khép hờ với hàng mi cong, he hé mở như chưa ngủ say, và nhất là cái miệng thì hình như luôn mỉm cười kể cả trong giấc ngủ.

Ban đêm, hai chị em lại đem con búp bê tật nguyền lên giường để ngủ chung, tưởng tượng nó là một em bé vẫn thường được mẹ săn sóc suốt ngày ở những nhà có trẻ con. Khi thì giả bộ cho em ăn, lúc sờ đít để thay tã, con búp bê nằm giữa như một đứa em được che chở bởi hai bà chị rất chăm chỉ khi mẹ vắng nhà. Buổi tối khi mẹ tôi còn quanh quẩn dọn dẹp nhà cửa, tôi ôm con búp bê tật nguyền trên đôi tay măng non của mình, mơ mộng nghĩ đến một khung cảnh ấm cúng, thần tiên nào đó, chị tôi lấy sách ra đọc truyện cho em nghe:

“Ở một miền xa xôi nơi đồng quê nước Pháp, có một xứ đạo rất nghèo với một ông cha già và một con chó cũng già. Xứ đạo nghèo lắm nên cha xứ quanh năm cũng chỉ được ăn bánh mì đen quết bơ, với thứ “soup” nấu bằng bắp cải và hột đậu khô. Con chó cũng chỉ được ăn như thế, và nó suốt ngày luẩn quẩn đi theo gót chân ông cha xứ già như hình với bóng.

Muà Đông năm ấy trời rất lạnh, ngôi giáo đường với cái gác chuông xập xệ chìm khuất trong màn sương đục như sữa, im vắng không đèn nến vì các nhà giáo dân nằm rải rác trong thung lũng xa xa, đời sống của họ cũng không khấm khá bao nhiêu nên tuy là buổi chiều áp lễ Giáng Sinh, nhà nhà cửa nẻo đóng kín với ánh đèn âm u. Những căn nhà gỗ mốc thếch chắc chỉ còn người già và trẻ con, lớp người trẻ trong làng lâu nay đã túa đi tìm việc trên những đô thị xa, nơi ấy có những ngôi nhà thờ đông người đèn nến sáng trưng như sao sa, họ vui chơi cả đêm với rượu ngon thịt béo, nhân dịp kỷ niệm ngày Chúa sinh ra đời.

Ông cha xứ già sống hiu quạnh với một con chó già như một người bạn thân thiết nhất trong đời ông. Nhìn đất trời ảm đạm trong một chiều áp lễ Giáng Sinh, ông buột miệng than thở:

“Lạy Chúa! Người ta bỏ rơi Ngài và bỏ rơi con trong cái ngôi nhà thờ miền quê khốn khổ này, chỉ vì nơi đây không có đèn đuốc hoa đăng sáng trưng như những nơi khác. Người ta đi tìm Chúa trong cung điện nguy nga, vì nghĩ rằng chỉ có nơi đó mới là nơi Ngài ngự trị.”

Ông cha già thẫn thờ lẩm bẩm nói một mình, nhìn bóng tối âm u dần ập xuống ngôi nhà thờ quạnh vắng, lòng cha rưng rưng nhớ lại suốt quãng đời linh mục của mình. Đành rằng khi quyết định dâng hết cuộc đời cho lý tưởng để phục vụ Thiên Chúa, đem khả năng và yêu thương đến với tha nhân , nhưng đứng trước sự hững hờ cuả thế nhân, và sự đào thải cuả kiếp người, Cha vẫn cảm thấy nao nao buồn vì nỗi đơn côi của ông cha già bị bỏ rơi nơi xứ đạo nghèo. Nhưng đâu phải vì vậy mà đêm nay cha cũng bỏ buổi lễ đêm hằng năm để không đón mừng con Chúa đến với nhân loại, cho dù chỉ còn mình cha và con chó già nằm khoanh chân dưới gầm bàn trốn lạnh.

Ngoài trời gió rét căm căm, từ thung lũng gió luồn qua cây để hú lên những tiếng thở dài trong đêm tối với một bầu trời không trăng sao, nhìn ra xa xa là ánh lửa leo lét từ những chuồng nuôi gia súc, loài vật cũng không chịu nổi cái giá rét cuả đêm đông nếu không được sưởi ấm. Cuối cùng, vị linh mục già quyết định dù chỉ có một mình, cha vẫn phải dâng lễ để đón mừng Lễ Giáng Sinh như mọi năm.

Không còn ai kéo những hồi chuông báo giờ lễ đã đến, vì ông từ ngôi nhà thờ này cũng đã theo Chúa từ độ mới sang đông hồi tháng mười trong năm, cho nên tất cả việc lớn nhỏ trong ngôi nhà thờ làng cha đều kiêm nhiệm hết. Mặc thêm chiếc áo dạ cũ, cha run rẩy leo lên chiếc thang gỗ thấp của tháp chuông, con chó già cũng lẽo đẽo theo sau. Bằng tất cả sức lực còn lại trong tấm thân héo hắt cuả tuổi già, không hiểu có một sức mạnh thiêng liêng nào đến với ông, tiếng chuông cô đơn bắt đầu ngân lên giữa màn đêm thanh vắng.

Tiếng chuông đổ hồi rộn rã, dồn dập vang lên khắp thung lũng trong màn sương dầy đặc, như đánh thức trái tim những người giáo dân trong xứ nghèo khiến họ choàng tỉnh và lắng nghe. Rồi họ chợt nghĩ đến những muà Lễ Thánh hằng năm, tiếng hát tiếng chuông hòa vào nhau để vang xa đến các thôn làng, những ngôi nhà thiếp ngủ trong đêm đông lạnh giá. Họ cũng chợt nhớ ra rằng có một ông cha già bị lãng quên trong cái nhà xứ ẩm ướt thiếu thốn trăm bề, không hiểu sao đêm nay phép lạ nào mà hồi chuông giáo đường lại nhịp nhàng ngân lên từng hồi rộn rã, tiếng chuông càng lúc càng dồn dập một âm điệu vui tươi như muốn đem một niềm hy vọng, xoá tan bóng tối âm u cho những cảnh nghèo vạc mặt.

Ôi! Dù có thế nào chăng nữa cũng không thể bỏ rơi Chúa hài nhi bé nhỏ trong ngôi nhà thờ cũ kỹ dột nát, không thể bỏ rơi ông linh mục già ốm đau với con chó già cũng tang thương như chủ nó. Thế rồi khi cửa nhà thờ mở hé, những ngọn nến trắng bập bùng trên cung Thánh, ông cha xứ già thấy lác đác có những bóng người chằng đụp khăn áo quỳ dưới những hàng ghế, và khi cha vừa cất giọng khàn khàn bài ca Vinh Danh thì ngôi nhà thờ miền quê đã vang lên tiếng hát rộn ràng, nhiều âm điệu pha trộn vào nhau để trở thành một bản hoà tấu không cần tiếng đàn phong cầm phụ hoạ.

Ông cha già dâng lễ trên bàn thờ nghẹn ngào với đôi mắt đẫm lệ, ngỡ như Chúa đã làm phép lạ để tăng sức cho cha giựt nổi những hồi chuông cô đơn trong đêm tối. Ôi những hồi chuông cô đơn đã biến thành những hồi chuông reo vui , đã đem lại bầu sinh khí và niềm hy vọng trong những mái nhà gỗ xiêu vẹo, nằm rải rác trong khu thung lũng buồn hiu, nơi con người phải chống trả với bao nhiêu khắc nghiệt của thiên nhiên và thời tiết để đời sống được tồn tại. Những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi trên đôi má nhăn nheo của ông linh mục già tội nghiệp.”

Câu chuyện về tiếng chuông cô đơn của ông cha xứ già mà chị tôi đọc trong mùa Giáng Sinh năm ấy, vẫn không bao giờ phai nhòa trong ký ức của tôi. Đêm đó ngọn nến trắng hắt ánh sáng lung linh bập bùng lên nhánh dương xỉ, có treo những chiếc kẹo bạc hà đủ màu thay thế cho những trái châu xanh đỏ, chị tôi chăm chỉ đọc sách, còn tôi thì im lặng lắng nghe, trên tay nâng niu con búp bê tật nguyền với tất cả tấm lòng trìu mến của một đứa trẻ thơ. Những giọt lệ long lanh rớt xuống đôi má bầu bĩnh của tôi, rồi rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của con búp bê đang say sưa ngủ, nhưng đôi môi kia vẫn hé nở một nụ cười. Chắc nó không bao giờ biết buồn mặc dù bị một cái chân què quặt không đứng vững trên mặt bàn. Rất thơ ngây tôi hỏi chị:

“Như vậy đâu phải chỉ có nhà mình mới nghèo phải không chị?”

Chị tôi gật đầu, mới hơn mười tuổi nhưng vì nhà nghèo nên trông chị có vẻ khôn ngoan trước tuổi, và cũng vì nghèo nên chúng tôi biết an phận với hoàn cảnh trong niềm vui của một gia đình đơn sơ nhưng êm ả vì có mẹ tôi đảm đang lo toan tất cả. Tôi nghĩ đến con búp bê tật nguyền đang thiếp ngủ, nó ngoan lắm và ngủ suốt ngày trên tay tôi, chỉ vì nó không đứng được bình thường như những con búp bê khác. Tôi ao ước:

“Giá như Chúa thương mà làm phép lạ cho con búp bê của mình đừng què nữa chị nhỉ?”

Chị tôi chỉ ngồi im lặng, trầm ngâm nhìn ánh nến lung linh tỏa sáng khuôn mặt xinh đẹp của con búp bê tật nguyền. Nghĩ sao, chị bảo tôi:

“Chắc là mai sau Chúa sẽ làm phép lạ cho chị em mình nhiều con búp bê thật xinh đẹp. Phải vâng lời mẹ, chịu khó học, mai mốt chị lớn lên đi làm có tiền, sẽ mua cho em con búp bê thật đẹp nhé!”

Đúng như lòng mơ ước của chị em tôi trong đêm Giáng Sinh hồi tôi lên tám tuổi, mẹ tôi đã thoát ra được cảnh đời gian nan, vất vả ấy vì có những may mắn bất ngờ đưa đẩy đến. Ngày chiến tranh bò vào thôn xóm quê mùa đó, anh tôi đón cả nhà về một thành phố phồn thịnh ở miền Tây, chị em tôi lớn lên trong tuổi thanh xuân với không khí của bao nhiêu mùa Giáng Sinh an bình nơi phố thị bình yên. Khi dời nhà đi nơi khác, chúng tôi đã lớn rồi, con búp bê tật nguyền được cho lại một đứa em họ nhà nghèo còn ở lại nơi đó. Vẫn “cũ người mới ta”, con bé lên năm tuổi với đôi mắt trong veo đã sung sướng ôm chặt con búp bê tật nguyền trong tay, thay cho vòng tay bé nhỏ của tôi ngày nào.

Mỗi năm đến mùa Giáng Sinh, chị em tôi dẫn nhau đi mua quà Giáng Sinh ở các tiệm bách hóa, có bao nhiêu con búp bê đủ loại rất xinh đẹp đứng, ngồi trong tủ kính sáng choang ánh đèn, lại gợi nhớ trong lòng chị em tôi hình ảnh con búp bê tật nguyền thuở còn thơ. Năm đó, người lính từ đơn vị được về phép đúng vào chiều Giáng Sinh, đã vội vã chạy ra tiệm buôn mua làm quà cho người yêu con búp bê rất xinh, trong hình ảnh cô bé mười bảy tuổi với nét nhí nhảnh dễ yêu của tuổi trẻ đấy sức sống.

Rất ngộ nghĩnh là gần bốn mươi năm sau, con búp bê xinh đẹp ấy cũng bị què chân, đứng nghiêng nghiêng trong cái tủ sách với cái chân khập khiễng. Hình như tiếng chuông ngân mỗi mùa Giáng Sinh không bao giờ thay đổi với thời gian . . .

Nguyên Nhung

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 76