mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7416
mod_vvisit_counterHôm Qua9345
mod_vvisit_counterTuần Này52762
mod_vvisit_counterTuần Trước65202
mod_vvisit_counterTháng Này177534
mod_vvisit_counterTháng Trước278668
mod_vvisit_counterTất cả13281365

We have: 110 guests online
Your IP: 54.82.119.116
 , 
Today: Apr 19, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - GUONG CHA GIA THOI XUA PDF Print E-mail

GƯƠNG CHA GIÀ THỜI XƯA

2018-07-28

Đây là gương sáng cực kỳ của vị Cha Già thời xa xưa, và là tấm gương cho LM Việt Nam chúng ta thời nay học hỏi. Cách đây gần một Tuần được Phụ Lễ với GM Đinh Đức Đạo.

Ngài chia sẻ lời thật trước khi kết lễ khi nhận quà của Giáo Xứ VN nơi tôi sống. Ngài đã dành hết những số tiền biếu tặng Ngài mà không dùng cho cá nhân...ngay cả vé máy bay cũng là do Chị và Con Cháu Ngài đài thọ. Còn tài vất của Tín Hữu thì Ngài đem về phân phát cho Cụ Ômg cụ Bà già nua ốm đau bệnh hoạn. Thế mà một hôm Ngài gặp một Cụ Ông kia rất đáng thương. Tưởng rằng cần Ngài giúp đỡ. Ai dè Cụ Ông cụ Bà biếu Ngài phong bì mở ra 20 triệu đồng tương đương 1 Ngàn Đô. Ngài khó có thể chấp nhận lấy tiền của người già dành dụm. Ngài bảo cụ cất đi phòng thân. Nhưng Cụ Ông nài Ngài thay cho mình cứu giúp những người kém may mắn...

Đó, ấy mới thật là Cha và là GM hiền thánh đức. Nào chúng ta hãy cầu nguyện cho các vị LM chủ chăn hay trong thiên chức không thâm lạm của dâng cúng mà đi khắp nơi chu du thưởng ngoạn hay dùng công quỹ cho bản thân mình. Đó là việc chúng ta phải luôn cầu cho qúi Ngài trong lời nguyện mỗi khi nghĩ về các Ngài.

Phó Tế Vĩnh Viễn Đaminh Vũ quang Minh cghuyển gởi qúi bạn xa gần và cùng tỉnh thức khi làm công tác bác ái mục vụ. Amen

----------------------------

 

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - MARYKNOL PDF Print E-mail

"...People were coming and going in great numbers, and they had no opportunity even to eat."​

~ Mark 6:31
Dear Deacon Nguyen,

When was the last time you had dinner together as a family?
There has never been a dearth of families having dinner together on television. The Walton's, Little House on the Prairie, The Brady Bunch....

I think the reason is that we're all hungry for stories about the idyllic family—even if they're not real.

We long for that white-picket-fence-Currier-and-Ives home, where everyone gathers harmoniously around the table. But do we take the time for the imperfect family that God gave us, whether biological or adopted?

According to legend, Anna and Joachim were Jesus' grandparents. Anna was barren and prayed to the Lord to give her a child as He had given Sarah in her old age. Joachim was also grieved about their childlessness, and fasted 40 days and 40 nights in the desert. Then angels of the Lord appeared to them saying that God would bless them with their hearts' desire. The child born to this faithful couple became the Blessed Mother.

Her parents loved Mary deeply and performed all their religious and parental duties, becoming the patron saints of grandparents by exemplifying the older generation.

I promise there is a thread with today's Scripture...

We're all so busy in 2018; I see it everywhere. Parents shuffling kids off to activities while balancing their home and work lives. Kids stressed out by their overscheduled and technologically-absorbed days. Grandparents trying to keep up with the warp speed of today's pace. So we sometimes get overwhelmed by everything we have to do and lose precious moments, such as those spent with family.

Prayer for 16th Sunday in Ordinary time​

A Time to Share

On the night of Your Last Supper,
Lord Jesus, you made a meal
Your everlasting memorial
of Your love and sacrifice.

Consecrate our times together
when we gather with friends
and family to break bread and
share fellowship with one another.

Let each meal be sacred
as we recall comm with You
and make us ever mindful of those
who dine alone or who have
no one to care for them.
In Your Holy Name we pray.

Amen.

~ Father Joseph R. Veneroso, M.M.
Dinh, even the disciples were so busy after our Lord had sent them out to preach and heal that they didn't have an opportunity to eat! They needed time for rest and refreshment. And so do we. The moments are fleeting; we mustn't let them pass us by. Have dinner with your family today.

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

-----------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - NGAY 09-7-2018 PDF Print E-mail


Jul 9 at 7:44 AM
"I thought I knew you."

"Is he not the carpenter, the son of Mary, and the brother of James and Joses and Judas and Simon?..."​

~ Mark 6:3
Dear Deacon Nguyen,

Can we be open to seeing God's presence in those nearest to us?
In my pastoral care role, I often counseled people who were disappointed in loved ones.

Disappointed in their life choices or in a behavior they found offensive.

It's funny, this phenomenon called "expectation". We all struggle with it. We don't expect—and oftentimes don't accept—growth or change in the people we know.

I can just see Jesus wowing the crowds in the Nazareth synagogue with His knowledge of Scripture, and the congregants and teachers being so astonished by His wisdom. But instead of marveling in the apparent change in the carpenter they had known, they were offended by His teaching. He was a prophet without honor.

Did you catch that they called him the "son of Mary"? That was telling. You see, in Jesus' day it was very unusual to refer to anyone as the son of his mother. And they also mentioned His brothers...but they never mentioned Joseph. His fellow Nazarenes were judging Jesus.

Wasn't he one of them? They thought they knew Him. After all, He probably played with their sons. He probably made a piece of furniture that was in their homes. He was the carpenter. He was the son of Mary. He couldn't possibly change into this wise-beyond-comprehension human being that they couldn't recognize!

Prayer for 14th Sunday in Ordinary time​

O God You who left us so many challenges to our comfortable ways of thinking and behaving in the preaching and healing ministry of Jesus. He amazed so many because they had narrow eyesight and taut heart strings, with no way to take in the wonders of this neighborhood boy and young man, now gone to preaching strange things. May this week's message shudder us a bit so as to see ourselves also in the very constricted image that we often presume in Jesus' recalcitrant hearers. May His Spirit help us to be free from our petty ways of looking at others around us.

Amen.

~ Father John P. Martin, M.M.
Dinh, I want to challenge us both today. Can we let those we know be more than we thought them to be? Can we allow them to change? And perhaps most importantly, can we take the time to see the gift of God in them?

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

---------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - NGÁY 03-6-2018 PDF Print E-mail

Father Raymond Finch
To: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Jun 3 at 4:42 AM
"Beyond all imagination"
View this email in your browser

"My heart is overwhelmed, my pity is stirred...For I am God and not a man, the Holy One present among you; I will not come in wrath."​

Hosea 11:8, 9
Dear Deacon Nguyen,

Can we love and forgive the people we are angry with?
That is the $64,000 question! Remember that CBS game show of the 1950s?

I am so grateful that we worship a God who loves and forgives us—over and over again—even when He is not so happy with our behaviors.

Although God does express anger in Scripture—today's chapter of the minor prophet Hosea tells us so—He is longsuffering in His love and compassion for us, as evidenced by the Most Sacred Heart of Jesus. Through this devotion, we worship Jesus in His heart, which represents His love as shown in the Incarnation. As we contemplate Christ's wounded heart, we commemorate the unrequited love of the Sacred Heart in the Eucharist.

Bottom line is that it's all about God's unfathomable mercy—His Divine Mercy. What a concept, this notion of receiving God's extravagant love without having to earn it!

Sure, our Heavenly Father utters righteous anger toward His wayward people in the Old Testament, but Hosea emphasizes His deep and abiding love for the ancient Israelites. While God condemns sin and judges it, He also declares, "I will heal their apostasy, I will love them freely; for my anger is turned away from them." (Hosea 14:4)

Prayer for Corpus Christi​

O God of our forefather Moses who used the blood of sacrificed animals to seal Your covenant with his people, how You prefigured the new covenant we enjoy through the blood of Jesus Your Son and our Christ! Teach us to continually transform the works of our own hands into spiritual sacrifices of thanksgiving. May Your Spirit enable us to reach out to those in need around us with our hearts full of loving compassion and our lips with words of consolation and reconciliation. May all of our lives be an expression of the heart of Jesus thrusting us with joy into the care for our wounded Earth.

Amen.

~ Father John P. Martin, M.M.
Dinh, at some level—even subconsciously—we tend to believe God gets angry, but for the moment, let's put the loving God in place of the angry one we often envision. We can look forward to the feast of the Sacred Heart this week, and remember the promise made to St. Margaret Mary Alacoque—"sinners shall find in My heart the source and the infinite ocean of mercy". Can we accept God's great forgiveness and love for us, and find ways to return it to others?

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - NGÀY 23-5-2018 PDF Print E-mail

jerry dao
To:San Nguyễn
May 22 at 4:55 P

 Bàn Tay Mẹ ...

Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào một vị trí quản lý tại một công ty lớn. Anh đã vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân ông giám đốc phỏng vấn để đưa ra quyết định tuyển dụng.
Ông giám đốc phát hiện ra một điều từ CV của chàng trai trẻ rằng, trong suốt các năm học, anh luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt được danh hiệu xuất sắc.
Ông giám đốc hỏi: "Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không".
"Dạ không thưa ông", chàng trai trả lời.
Ông giám đốc bèn hỏi tiếp: "Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?".
– "Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác".
– "Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?"
– "Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo".
Ông giám đốc nghe vậy bèn đề nghị chàng trai trẻ đưa tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.
Ông giám đốc hỏi: "Vậy trước đây có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?".
"Chưa bao giờ", chàng trai trẻ trả lời, "Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi."
Ông giám đốc nghe thấy vậy bèn nói: "Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau".
Chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình vào công ty này rất cao. Anh ta liền vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa tay cho bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, bà bèn đưa hai bàn tay mình ra cho chàng trai.
Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của anh rơi xuống trong khi rửa tay cho mẹ. Lần đầu tiên, anh nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật nhăn nheo, hơn nữa còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì anh cảm nhận được bà mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh nhúng vào nước.
Đôi bàn tay của mẹ! Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng, chính đôi bàn tay này hàng ngày đã làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.
Sau khi rửa sạch đôi bàn tay mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.
Tối hôm đó, mẹ và anh đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Sáng hôm sau, chàng trai trẻ quay lại công ty phỏng vấn.
Ông giám đốc nhận thấy nước mắt còn đọng trên khóe mắt của chàng trai trẻ bèn hỏi: "Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?"
Chàng trai trả lời: "Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại."
"Vậy anh hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?" – Ông giám đốc hỏi.
Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:
-Thứ nhất: Tôi hiểu được nhờ có mẹ mà tôi có được ngày hôm nay.
-Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.
-Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.
Ông giám đốc nói:
"Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Xin chúc mừng. Anh đã được tuyển".

KLua st
--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 76