mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay822
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này21543
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này85658
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8980738

We have: 139 guests online
Your IP: 54.225.16.58
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
ĐỜI SÔNG TAM LINH # 340 = JAMES - KY GIA NGHEO PDF Print E-mail

Friday, March 3, 2017 7:21 PM
Subject: VAN HOA :Giả nghèo sống với người vô gia cư, sau nửa năm ký giả nổi tiếng New York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ.

"TÔI DỄ DÀNG HƠN CẬU MỘT CHÚT"
William James – ký giả của tờ báo New York Times đã cải trang thành một người lang thang, nghèo khổ và què một chân. Anh đã trà trộn và sống với những người vô gia cư ở Miami, một thành phố ở tiểu bang Florida, Hoa Kỳ khoảng nửa năm để tìm hiểu cuộc sống của họ.
Ngay ngày đầu tiên, nhìn thấy James tàn tật, ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu, từ trong đáy mắt của những người vô gia cư này đã lập tức biểu lộ ra một sự quan tâm; một người đàn ông trong nhóm đã bước đến, đưa cho James một cây gậy gỗ và nói với anh rằng: "Người anh em, hãy cầm lấy nó, như thế sẽ thuận tiện hơn nhiều".
James đưa tay đón lấy cây gậy, dùng tay vuốt ve cây gậy này hết lần này đến lần khác, trong lòng không khỏi cảm kích. Đúng lúc đó, một bóng dáng loang loáng phản ánh trên mặt dường, dáng đi không bình thường, ngẩng lên nhìn, trong lòng James cảm thấy như bị cái gì đó thiêu đốt: người đàn ông đưa gậy lúc nãy đang đi cà nhắc...
Chống cây gậy này, James dường như cảm thấy có một loại sức mạnh vô hình từ nó truyền đến; rất mau, anh đã giành được tín nhiệm của những người vô gia cư này. Họ dẫn James đi đến nơi đặt những chiếc thùng rác ở các siêu thị, đến khu dân cư để thu lượm thức ăn và phế liệu bị người ta vứt đi. Họ còn nói cho James biết nơi nào có nhiều đồ phế liệu, những phế liệu nào đáng tiền và nên đi lượm vào khung giờ nào, .v.v...

Trong một lần trông thấy James bước đi khập khiễng một cách vất vả để lật tìm phế liệu, một anh chàng thanh niên da đen với hàm răng trắng bóng đã bước đến, vỗ nhẹ lên vai của James, đưa cho anh túi phế liệu và nói: "Này người anh em, anh hãy đi sang bên cạnh nghỉ ngơi một chút, túi đồ phế liệu này anh hãy cầm lấy đi!".
James nghe xong, đứng ngẩn ra đó, như thể không tin vào tai mình: "Vậy làm sao được? Những thứ này cậu vất vả lắm mới lượm được mà!"
Người lang thang đó nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói một cách rất vui vẻ: "Tôi dễ dàng hơn anh một chút". Nói xong, liền quay người bỏ đi.
James xách túi phế liệu đó, nhớ lại câu mà anh chàng da đen vừa nói khi nãy, trong tâm cảm thấy vô cùng ấm áp và cảm động.
Tới buổi trưa, trong lúc đang cảm thấy đói đói, một người đàn ông bị còng lưng trong nhóm đi đến trước mặt James, đưa cho anh hai ổ bánh mì và nói: "Này người anh em, hãy ăn đi!".
James nghe xong, cảm thấy có chút ngại ngùng: "Nếu anh cho tôi, thế thì anh ăn gì đây?".
Người đàn ông nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút!". Nói xong, liền lảng sang bên cạnh bỏ đi.
James cầm hai ổ bánh mì trong tay, nước mắt lã chã rơi, phải rất lâu sau đó mới bình tĩnh lại được.
Đến tối, James cùng vài người vô gia cư rủ nhau co rúc dưới chân cầu. Nhìn thấy James ngủ ở nơi ngoài rìa chân cầu, một ông lão đầu tóc bạc trắng chầm chậm đi đến, vỗ nhẹ vào vai anh rồi nói: "Này người anh em, cậu hãy đến ngủ ở chỗ tôi, ở đó thoải mái hơn một chút".
James nghe xong, cảm thấy nghi hoặc nói: "Nếu tôi ngủ chỗ ông, thế thì ông ngủ chỗ nào?"
Ông lão đó nghe xong, nhoẻn miệng cười, nói: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút!"

Lại là "tôi dễ dàng hơn cậu một chút!", James nghĩ, những người vô gia cư sống ở giai tầng thấp nhất trong xã hội này, tuy cuộc sống vô cùng gian khổ, thế nhưng khi họ nhìn thấy người khác khó khăn, đều luôn chìa tay giúp đỡ, họ luôn thấy bản thân mình có một phương diện mạnh hơn người khác.
James sống chung với những người vô gia cư này hơn nửa năm, trong khoảng thời gian hơn nửa năm đó, sớm chiều ở chung đã khiến anh sinh ra tình cảm thân thiết sâu sắc.
Chàng trai vô gia cư người da đen tên Ali luôn thích nói đùa kia, một tay bị tàn tật, nhưng cậu vẫn luôn thích giúp đỡ những người bị tật cả hai tay. Khi người này bày tỏ cảm kích, cậu luôn thích nói một câu: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút".
Anh chàng vô gia cư tên Bobby, thính giác ở hai lỗ tai không được tốt lắm, mỗi lần nhặt được thứ gì tốt, luôn thích chia sẻ một chút cho người bạn vô gia cư có tật ở mắt; khi người này bày tỏ sự cảm kích, anh luôn nói một câu, chính là: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút".
Anh chàng vô gia cư thân thể ốm yếu tên Chater ấy, luôn thích giúp đỡ người bạn vô gia cư thân thể béo phì kia của mình; khi nhận được sự cảm kích, câu mà Chater thích nói nhất cũng chính là: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút" ........
*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG : Và chúng ta, những con người chắc chắn giàu có hơn rất nhiều những người vô gia cư khốn khổ, lại thường là những kẻ kêu ca than phiền nhiều nhất về số phận. Thực ra cuộc đời sẽ đơn giản và hạnh phúc hơn rất nhiều nếu chúng ta có thể nói "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút" với bất kì ai đó mà bạn gặp trên đường đời. Bời vì như những người vô gia cư kia, bạn luôn có thể nói câu nói đầy cảm hứng đó ngay cả khi bạn không có gì cả, ngoài... một trái tim.
Theo Aboluowang
__._,_.___

 

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 339 = CAN NHA PDF Print E-mail

CĂN NHÀ
Thường thì khi người ta đi mua nhà, người ta chọn rất kỹ lưỡng, xem xét mọi khía cạnh: khang trang, đầy đủ tiện nghi, rộng rãi, đẹp mọi mặt... Chẳng vậy thì người ta sẽ muốn dọn đi, tìm căn nhà khác tốt đẹp hơn.


Vậy thì, linh hồn tôi phải chăng là "căn nhà" Chúa ngự? Nhưng Chúa lại khác con người ta ở chỗ, Chúa muốn cư ngụ ở mọi "căn nhà". Ngài chọn chúng ta. Ngài không chọn "căn nhà" thật đẹp, thật nổi bật nhưng Ngài muốn vào cư ngụ trong đó, cho dù nó có nhiều khiếm khuyết.
Chúa sẽ là người trang hòang căn nhà tâm hồn của chúng ta bằng ân sủng của Ngài. Mỗi "căn nhà" có vẽ đẹp riêng của nó, mà không một "căn nhà" tâm hồn nào giống nhau cả.
Ở thế gian, chúng ta là người chọn nhà mình ở. Nhưng về mặt thiêng liêng thì chính Chúa chọn chúng ta.
Khi mua nhà, chúng ta có chìa khóa riêng và tự tiện ra vào. Nhưng căn nhà linh hồn thì lại khác, Chúa không có chìa khóa để tự tiện vào, mà chủ căn nhà là chúng ta, phải mở cửa mời Chúa vào. Lúc ấy Chúa sẽ "dọn dẹp" cho nó đẹp , đẹp như hình ảnh Chúa vậy.
Nếu con người ta từ chối mở cửa mời Chúa vào thì Chúa cũng đành đứng bên ngòai mà chẳng làm gì được. Vì Ngài luôn tôn trọng sự tự do lựa chọn của chúng ta, mở cửa mời Chúa vào, hay là khóa cửa không cho Chúa vào. Hoặc tệ hơn nữa, người ta mở cửa mời "thần ngọai" vào nhà.
Thần ngọai là ai? Xin thưa đó là tội lỗi, là đam mê, là nhục dục, là tất cả những gì khiến chúng ta xa rời tình yêu Thiên Chúa.


* TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN : Lạy Chúa, cửa linh hồn con đã mở và mời Chúa vào cư ngụ từ ... dạo ấy. Xin Chúa thương xót mà dọn dẹp cho nó đẹp mắt Chúa qua ân sủng của Ngài. Ngõ hầu con nghe Cha trên trời nói rằng "Đây là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng". Con trông cậy vào lòng thương xót Chúa và ân sủng của Chúa mà thôi, vì "không có Thầy, con không làm được gì cả". Amen.
Xin Mẹ Maria đừng đề thần ngọai xâm chiếm linh hồn con và xin Mẹ giữ gìn con luôn sống trong ân sủng Chúa. Amen.

Lucia Tri Ân
​ (Lucy Thảo Nhi)​

https://www.facebook.com/tri.a nlucia

--------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 338= DUNG DO CHO CHUA PDF Print E-mail

> ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO CHÚA

Phụng Nguyệt Võ chuyển

> Tôi có thói quen hay cắt nghĩa tất cả mọi sự đều do Chúa định. Thói quen đó được tôi dùng như một giải pháp đạo đức dễ dàng để trấn an lương tâm.

> Đối với những điều lành xảy ra, thì lối cắt nghĩa đó không gây thắc mắc. Nhưng đối với những điều dữ, thì nhiều khi tôi nghĩ rằng lối giải thích đó hơi mơ hồ.

> Chẳng hạn tôi bị ghẻ, tôi cho là do Chúa định. Nhưng thực ra cũng có thể là do tôi không giữ vệ sinh.

> Tôi nghèo, tôi cũng bảo là do Chúa muốn. Nhưng thực ra cũng có thể là do tôi không biết làm ăn.

> Tôi thấy chiến tranh tàn phá làng tôi, cướp mất gia đình tôi. Tôi cho là do Chúa định. Nhưng thực ra cũng có thể là do tội những người lãnh đạo chiến tranh.

> Tôi thất bại trong chuyện đời, đạo. Tôi cho là tại Chúa xếp đặt như thế. Nhưng thực ra cũng có thể là vì tôi đã thiếu tài thiếu đức.

> Tôi thấy Xứ Đạo tôi, Địa Phận tôi, Giáo Hội tôi có những khuyết điểm lớn nhỏ. Tôi cho là Chúa an bài như vậy. Nhưng thực ra cũng có thể là tại lỗi lầm của tôi, của các bề trên tôi, của anh chị em đồng đạo và của cả cộng đoàn Kitô hữu.

> Tôi không nên đổ thừa cho Chúa các tội lỗi và hậu quả tội lỗi của chính tôi và của người ta.

> Tôi không nên gán cho Chúa những sự không thể hợp với sự thánh thiện, khôn ngoan và tình thương vô cùng của Chúa.

> Tôi không nên lôi Chúa ra để bắt Chúa lãnh chịu những cái dở do tôi và người khác đã dại dột gây ra.

> Tôi phải nhận rằng: trên đời này chỉ có Đức Giáo Hoàng là không sai, và Ngài chỉ được ơn không sai lầm trong một số trường hợp rất hiếm hoi, đó là khi Ngài phán quyết điều gì về đức tin và phong hóa nhân danh đại diện Chúa Kitô.

> Chỉ có thế thôi. Còn ngoài ra, mọi người đều có thể sai lầm trong bất cứ phương diện nào. Lỗi lầm là điều thường tình theo sát thân phận con người. Ai dám nói rằng: Cả đến Tòa Thánh cũng có thể tránh được hoàn toàn mọi lầm lỡ thiếu sót.

> Nhìn nhận những sự thật đó mới là lương thiện. Đừng đổ thừa cho Chúa những điều mà chẳng ai muốn nhận là của mình. Oan cho Chúa quá!

> Đã hẳn, Chúa quan phòng mọi sự. Nhưng sự quan phòng của Chúa được thực hiện với sự cộng tác tự do của con người. Chúa có chương trình của Chúa. Nhưng Chúa không ngăn trở người ta làm sai chương trình của Chúa. Chúa không cưỡng bách ai, kẻo họ mất hết tự do, hết trách nhiệm và hết điều kiện để thưởng phạt.

> Vì thế, bao nhiêu sự không hay đã xảy ra rõ ràng không phải do Chúa. Chỉ tại người ta đã thiếu cộng tác vào ý muốn của Chúa.

> Nếu chân thành nhìn nhận như thế, rồi cố gắng sửa sai bằng cách rút ra từ những lỗi lầm đó các bài học hữu ích, đồng thời nỗ lực cộng tác với ơn Chúa mà vươn lên, thì đó mới là điều người ta quen nói: "Mọi sự đều có thể trở nên tốt cho những người có lòng mến Chúa."

> Nhưng để biết lợi dụng thất bại, thì cũng cần và càng cần cộng tác sự tự do của con người vào ơn Chúa. Nếu không, thì thất bại vẫn chỉ là thất bại, hay có thể trở thành thất bại nặng nề hơn. Nguyên nhân cũng lại do tại con người đã không cộng tác vào chương trình của Chúa.

>TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:  Lạy Chúa, con nhìn nhận rằng: Tất cả mọi sự xấu xảy ra ở trần gian này đều phát xuất do tội lỗi con người đã thiếu cộng tác với ơn Thánh Chúa. Lỗi của tổ tông, lỗi của riêng con, lỗi của người khác. Con dốc lòng từ nay sẽ cố gắng cộng tác với ơn Thánh Chúa, để mọi chương trình Chúa muốn về con được hoàn toàn thực hiện. Amen!

> GM Bùi Tuần

>---------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 337 = SUY TU MON 44 PDF Print E-mail

SUY TƯ MỌN 44

GƯƠNG SÁNG

Hôm qua đi lễ Thứ Sáu đầu tháng. Như thường lệ, ở giáo xứ của tôi có chầu Thánh Thể từ 1 tiếng đồng hồ từ 9 đến 10 giờ sáng.

Chẳng có bao nhiêu người ở lại sau Thánh Lễ, có lẽ chừng 15 người, nhưng nhiều người ra về trước khi giờ chầu chấm dứt,

Tôi thường dùng điện thoại mở các bài đăng trong nhóm để đọc, suy niệm và cầu nguyện. Cám ơn Chúa cho lãnh vực truyền thông văn minh hiện đại này, rất là hữu ích cho con người, từ tâm linh đến học hỏi về mọi mặc.
Nhưng, gẫm lại, "hữi ích" hay không còn tùy ở người ta xử dụng. Nó có thể khiến người ta phạm tội qua việc "tìm tòi" những gì ở trên internet này.

Tìm đọc hoặc coi những tài liệu đồi trụy, đó là phạm tội đến đức khiết tịnh. Chơi game nhiều, ai nói là không phạm tội? phạm tội đấy, vì đã dùng thời gian vô ích, mà đáng lẽ phải dùng nó để đem lợi ích cho Chúa và tha nhân. Sự giải trí được cho phép, nhưng nếu biến nó thành đam mê thì dĩ nhiên là một cái tội. Tội thờ "bục thần".

Trở lại chuyện tôi đọc kinh qua điện thoại. Sau Thánh lễ, có một cụ già (mà tôi đã nhắc đến trong bài "LỘC THÁNH") ngoắc tôi khi tôi sửa soạn ra về.

Đến bên cụ xem cụ nói gì, cụ ra dấu và chỉ vào điện thoại tôi, và giơ ngón tay cái, có ý nói "number one" (số một). Tôi hỏi cụ tại sao cụ nói thế, cụ nói cụ không biết tôi đang làm gì, nhưng cụ biết rằng nó rất hữu ích cho giờ cầu nguyện này của tôi.

Ồ! tại sao cụ không nghĩ rằng tôi đang chơi game? hay là "chơi facebook", mà lại nghĩ tốt về sự việc này?

Một linh hồn thật tốt lành! hương thơm thánh thiện hình như toát ra từ tâm hồn cụ già, tuy bề ngoài ăn mặc xốc xếch. Đáng lẽ cụ có thể xét đoán tôi kia mà!

Xét đoán là điều con người phạm nhiều và dễ dàng hơn cả. Tại sao người ta không nghĩ tốt về một sự việc mà người ta chưa biết rõ, mà thường thì người ta "đoán mò" và trề môi nhếch miệng khinh bỉ tha nhân.

Sự xét đoán đến từ kiêu ngạo và lòng ghen tị. Kiêu ngạo là vì người ta chỉ nghĩ xấu cho tha nhân, bởi vì cho mình tốt hơn người khác. Người ghen tị luôn "giải nghĩa xấu" cho sự việc, cho dù biết sự việc đó rất tốt.

Đấy, mỗi ngày chúng ta học hỏi từ những tâm hồn đơn sơ như vậy đó. Chính những người đơn sơ này đẹp lòng Chúa biết bao ! Kiến thức, rất tốt, nhưng nó phải được ướp đuộm bằng đức khiêm nhu.

Hình như nơi thánh đường, tôi học hỏi nơi các linh hồn thánh đức này nhiều hơn trong sách vở tôi đọc qua. Ôi! Chúa thật nhân từ! Ngài nói với chúng ta rất nhiều, nói qua tha nhân, nhất là nói nơi "Nhà Tạm" này đây.

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa, xin cho con có tâm hồn đơn sơ như cụ già này; và đừng bao giờ xét đoán tha nhân qua vẻ bề ngoài; vì tâm hồn họ biết đâu khoát lên chiếc áo trắng trong tỏa hương thơm trước tòa Chúa!

TÔI CẦN TẠ ƠN NHIỀU HƠN LÀ XIN ƠN : Con cùng Mẹ Maria tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh như Mẹ. Linh hổn tôi ngợi khen Chúa Amen

Lucia Tri Ân
​(HN Thảo Nhi)​

MẸ MARIA LÀ CỬA THIÊN ĐÀNG
https://www.facebook.com/group s/MEMARIALACUATHIENDANG/

--------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 336= PDF Print E-mail

>
> CUỘC ĐỜI BIẾN ĐỔI
> Ngày 02/02/2017
>
> Vinh Ngô
>
> Thiên Chúa đã đến thăm viếng nhân loại, qua con một Người là Đức Giêxu, Đấng Cứu Thế. Ngài tỏ bày Cha là Thượng Đế, qua các dấu kỳ, phép lạ và Lời Ngài. Qua Lời Ngài nhân loại có niềm hy vọng, niềm tin cho tương lai tươi sáng là chúng ta sẽ có sự sống vĩnh phúc nơi thiên đàng, là nơi chốn có thật.
>
> Thế nhưng trong đời sống thường nhật ít khi ta có kinh nghiệm gặp gỡ như Lời Chúa dạy trong Thánh Kinh, mà tôi có được như sau:
>
> Như chúng ta biết, một trong những mạng lệnh Chúa truyền là ai muốn tin theo Chúa phải "tin và chịu phép Báp-tem, ngõ hầu được trắng án, tha bổng, tức nhận hồng ân thứ tha của Đấng Cứu Thế đã đổ máu ra cho nhân loại". Nên ai cũng lãnh nhận khi "gia nhập đạo" làm con Chúa, đó là tin nhận và chịu nghi lễ Báp-tem.
>
> Cũng như hầu hết các con cái Chúa, tôi đã xưng nhận Chúa Giêxu là con Thiên Chúa, chết thay cho án phạt chính mình. Tôi đã được học Thánh Kinh và được hẹn ngày giờ đến một hồ nước, đây là hồ bơi cũa một anh chị em tín hữu. Vị mục sư cũng chu đáo chuẩn bị áo cho tôi để mặc khi xuống hồ.
>
> Sau khi đọc Lời Chúa dạy trong sách Mác đoạn 16 câu 16 "Hãy đi khắp thế giới, truyền giảng Phúc Âm cho mọi người. Ai tin và chịu phép Báp-tem sẽ được cứu".
>
> "Hãy ăn năn, và mỗi người phải nhân danh Chúa Cứu Thế Giê-xu mà chịu Báp-tem để tội lỗi quý vị được tha thứ, rồi sẽ nhận được ân tứ Thánh Linh" Công Vụ 2:38
>
> "Vậy, hãy đi làm cho muôn dân thành môn đệ Ta, làm phép Báp-tem cho họ nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh." Mathiơ 28:20
>
> Vị mục sư đã làm Báp-tem, và khi tôi đứng dậy ra khỏi mặt nước bỗng chốc có ánh sáng rực rỡ chiếu soi khắp chung quanh, tôi thấy không gian như đổi mới, nhìn mọi vật đều mới, lòng tôi hết sức vui mừng như chưa bao giờ có, như sinh lại con người mới! Tôi thấy trên đầu tôi có một luồng điện chạy khắp thân thể. Lúc đó tôi không biết là gì ! Sau này tôi đọc thêm Thánh Kinh, tôi mới biết đó là ân tứ Thánh Linh Chúa ngự xuống trên và trong tôi. Tôi sống hoàn toàn khác xưa! Tôi không hiểu gì lạ thế ? Sau đó mục sư mới giải thích đây là nghi lễ dìm mình dưới nước, tượng trưng đồng chết và khi ra khỏi nước là tương trưng cho ta sống lại đời mới với Đấng Cứu Thế, Lời Ngài phán dạy qua câu Kinh thánh trong sách:
>
> Roma đoạn 6 câu 4-5: "Vậy, qua Báp-tem chúng ta được chôn với Ngài vào trong sự chết, cho nên cũng như Chúa Cứu Thế nhờ vinh quang của Cha được từ chết sống lại thì chúng ta cũng có thể sống trong đời sống mới thể ấy. 5 Vì nếu chúng ta kết hợp với Ngài trong sự chết giống như sự chết của Ngài thì chắc chắn chúng ta cũng sẽ kết hợp với Ngài trong sự sống lại của Ngài."
>
> Từ ngày đó (vào năm 2014) đến nay, tôi đọc Thánh Kinh và dần dần hiểu được nhiều hơn mỗi ngày, đồng thời cũng yêu thích Lời Chúa, tôi luôn nhóm thờ phượng và thích thú khi được nghe giảng dạy về Chúa. Tôi hồi tưởng lại lúc thiếu thời, được thụ đắc một nền giáo dục Cơ Đốc do các Freres tại trường Tabert Sàigòn, tôi chỉ nghe qua về Thiên Chúa Giáo, nhưng chưa chú ý nhiều. Rồi thời gian cứ trôi nhanh, qua bao năm binh lửa hành quân với chức vụ sĩ quan của binh chủng nhảy dù "vào sinh ra tử". Tuy tôi vẫn chưa vào đạo Chúa, vẫn tự nhận mình là đạo "Thờ Ông Bà", nhưng qua các gian khổ hiểm nguy và rồi thời gian cải tạo 9 năm trường, tôi cảm nghiệm được thế nào là sự hiện hữu của Đấng yêu thương tôi, tôi thấy được sự đáp lời cầu nguyện và các đời sống của người có Chúa khác người không có Chúa như thế nào !
>
> Trong cuộc sống của người về hưu, một hôm tôi đi dạo trong chợ Hồng Kông khi mua bánh mì, gặp chị em cô bán hàng, các cô ấy nói nhanh, sơ qua về Chúa Giêxu giáng sinh cho nhân loại. Tôi quyết định đi nhà thờ vào tuần lễ sau đó, để tìm hiểu xem. Và sau một đôi lần tôi đã quyết định theo Chúa...Rồi từ đó, tôi được Chúa ban ơn cho tôi cả về thể chật lẫn tâm hồn, tôi được an bình trong tâm và thông biết Chúa càng hơn. Về sức khỏe, chân bên phải bị thương trong chiến tranh bị co rút ngắn hơn độ 2 cm nay được dài ra nên đi đứng được cân bằng, cháu nội bên Âu châu cũng gọi điện thoại thăm hỏi, nhận hình ảnh qua sau khi cầu nguyện.
>
> Hiện nay hầu như mỗi sáng 8-9 am, tôi đều được đến nhà thờ cùng hát thánh ca, đọc Thánh Kinh, cầu nguyện cho đất nước, gia đình rồi uống cà phê với các anh chị em tín hữu . Đây là niềm vui, hạnh phúc của tuổi vàng; "biết Trời nhiều hơn". Mục đích tối hậu của Chúa Giêxu là đem tin mừng cho chúng ta: Nhân loại sẽ được sự sống Vĩnh Phúc Trường Sinh, khi biết tin tốt này:
>
> "Vì đây là ý Cha Ta (Thượng Đế) , ấy là người nào nhận ra Con (Đức Giêsu) và tin theo Ngài thì sẽ được sự sống vĩnh phúc, và chính Ta (Đức Giêxu) sẽ khiến người ấy sống lại trong ngày cuối cùng!" Giăng 6: 40 Mà tôi đang có được !
>
>SUY NGHĨ VÀ HÀNH ĐỘNG:  Qua bài này, tôi ước mong nói lên kinh nghiệm của riêng mình, cho thấy Thiên Chúa vẫn không thay đổi, Ngài vẫn đang thực hiện như lời ngài hứa: Chịu báp-tem để tội lỗi quý vị được tha thứ, rồi sẽ nhận được ân tứ Thánh Linh. Nhờ ơn Chúa tôi có được kinh nghiệm Thánh Linh rõ ràng, quý hóa để nâng đỡ chính cá nhân tôi. Nhưng tôi tin mỗi người đều nhận các ân tứ cách khác nhau, khi thi hành đúng Lời Ngài. Mong thật hết lòng".
>
> VINH NGÔ
> (Quý Vân ghi theo lời kể)
>
--------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 62