mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay14405
mod_vvisit_counterHôm Qua6859
mod_vvisit_counterTuần Này41781
mod_vvisit_counterTuần Trước45907
mod_vvisit_counterTháng Này213537
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8450088

We have: 75 guests online
Your IP: 54.80.16.75
 , 
Today: May 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI =312 = CAY TAO PDF Print E-mail

>>> CÂY TÁO
>>>
>>> Richard Pindell có viết một chuyện ngắn nhan đề "Đứa con trai của một người nào đó" (Somebody's son). Câu chuyện mở đầu với một cậu bé tên là David bỏ nhà ra đi sống bụi đời. Vì khổ quá, không chịu nổi cậu bèn viết một lá thư gởi về nhà cho mẹ bày tỏ niềm hy vọng được ông bố cổ hũ tha thứ cho cậu và chấp nhận cậu làm con trở lại. Lá thư như sau: "Mẹ kính mến, trong một vài ngày nữa con sẽ đi ngang qua nhà. Nếu bố bằng lòng nhận con trở lại, thì mẹ yêu cầu bố cột một miếng vải trắng lên cây táo hồng ở miếng đất cạnh nhà chúng ta. Vài ngày sau, David lên xe lửa đi về.
>>>
>>> Trong lúc tàu hoả lao nhanh đến nhà thì hai hình ảnh cứ chớp lòe liên tục hiện ra trong trí cậu ta. Khi thì trên cây có cột một miếng vải trắng, khi thì trên cây chẳng cột miếng vải trắng nào. Xe lửa càng tiến gần nhà, trái tim David càng đập nhanh hơn. Không bao lâu nữa cây táo sẽ hiện ra ở khúc quẹo, nhưng David không dám tự mình nhìn tới vì sợ nhỡ không có miếng vải trắng cột ở đó. Thế là cậu quay sang người đàn ông bên cạnh ấp úng nói: "Thưa ông, ông có thể làm ơn giúp cháu một việc không? Vào khúc quẹo bên tay mặt, ông sẽ thấy một cái cây. Ông làm ơn cho cháu biết trên cành cây có cột một miếng vải trắng không nhé."
>>>
>>> Khi xe lửa rầm rầm lướt qua cây táo, David nhìn chăm chăm về phía trước. Đoạn run run giọng cậu hỏi người đàn ông: "Thưa ông, có một miếng vải trắng treo ở một cành cây nào đó không?" Ông ta sửng sốt trả lời: "Ồ, này cậu bé, cành cây nào ta cũng thấy có cột một miếng vải trắng cả!"
>>>
>>> ****************************** ****
>>>
>>> Câu chuyện trên minh hoạ cho những gì Chúa Giêsu kể lại trong phần đầu bài dụ ngôn hôm nay. Ngài bảo rằng Chúa luôn luôn tha thứ cho chúng ta sau khi chúng ta phạm tội, và Chúa Giêsu còn cho biết thêm không những Chúa tha thứ cho chúng ta khi chúng ta phạm tội, mà sau đó Ngài còn đối xử với chúng ta như chúng ta chưa hề phạm tội vậy. Điều này được nhìn thấy rõ ràng qua ba hành vi của ông bố trong dụ ngôn hôm nay.
>>>
>>> Trước hết ông choàng tay ôm đứa con trai mình. Choàng tay ôm con tỏ cho thấy ông bố đón con về hết sức nồng nhiệt. Ông tuôn trào mọi cử chỉ trìu mến đối với đứa con trai.
>>>
>>> Tiếp đó, ông xỏ giày vào chân cho cậu ta. Xỏ giày vào chân chứng tỏ ông đã tha thứ hoàn toàn cho cậu. Vào thời Kinh Thánh thuở xưa, mang giày là dấu chỉ của một người tự do, còn đám nô lệ thì đi chân trần. Xỏ giày vào đôi chân trần của cậu con tức là xoá đi dấu hiệu thằng con ấy từng là nô lệ của một kẻ nào đó, và đồng thời trả lại cho cậu ta dấu chỉ cậu là đứa con trai trong gia đình.
>>>
>>> Cuối cùng, ông bố trao nhẫn cho cậu con. Gắn nhẫn vào ngón tay cậu chứng tỏ ông bố phục hồi trọn vẹn cho cậu tình trạng trước khi cậu bỏ nhà ra đi. Vì chắc chắn đây là chiếc nhẫn mang dấu ấn của gia đình. Đeo nó vào đồng nghĩa với được quyền hành xử như một thành viên trong gia đình.
>>>
>>> Và như thế, khi choàng tay ôm xỏ giày và đeo nhẫn cho đứa con trai. Người bố đã cho thấy ông hoàn toàn nồng nhiệt tiếp đón cậu ta, tha thứ hoàn toàn và phục hồi cho cậu ta trọn vẹn tình trạng trước khi cậu bỏ nhà ra đi.
>>>
>>> Từ đó chúng ta bước sang phần cuối bài dụ ngôn. Phần này liên quan đến người con thứ nữa mà lại liên quan đến người con cả. Ông bố rộng lượng tha thứ bao nhiêu thì người anh cả này lại hẹp lượng với em bấy nhiêu. Anh ta không muốn bước vào nhà để ăn mừng đứa em trở về dù ông bố đã nài nỉ anh ta vào. Dụ ngôn kết thúc mà không nói cho chúng ta biết cách cư xử của người con lớn. Liệu cuối cùng anh ta có chịu bước vào dự tiệc mừng không? Hay vẫn đứng ở bên ngoài lẩm bẩm? Lý do Chúa Giêsu không nói rõ ra là vì người con lớn đại diện cho đám luật sĩ và biệt phái đương thời, còn người con thứ đại diện cho đám dân tội lỗi và những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Lúc đó, đám tội lỗi trộm cướp này biết đáp lại lời kêu gọi thống hối của Chúa Giêsu và Ngài đã tha thứ cho họ, đồng thời tiệc tùng vui vẻ với họ. Điều này khiến các luật sĩ và biệt phái căm tức. Họ cho rằng lũ người tội lỗi kia lẽ ra phải bị trừng phạt chứ đâu lại được tha thứ! Và như thế Chúa Giêsu không kết thúc dụ ngôn này mà lại nhường phần kết câu chuyện cho mỗi luật sĩ và biệt phái viết thêm vào cho trọn. Mỗi người trong bọn họ đều nhận biết rằng mình là đứa con lớn và phải tự quyết định sẽ tha thứ và chung vui với người em hay nhất quyết không chấp nhận thứ tha và đồng bàn với nó.
>>>
>>> Tất cả điều này muốn nói gì với chúng ta hôm nay? Theo tôi thì có hai điểm:
>>>
>>> - Thứ nhất là Chúa Giêsu luôn sẵn sàng tha thứ cho chúng ta sau khi chúng ta lỡ phạm tội.
>>>
>>> - Thứ đến, chúng ta phải biết tha thứ cho kẻ khác như Chúa đã thứ tha cho chúng ta. Hơn nữa chúng ta còn phải tiếp nhận họ trở lại với trọn vẹn lòng quảng đại như Chúa đã cư xử với chúng ta, nghĩa là nồng nhiệt tiếp đón, tha thứ hoàn toàn, và hồi phục tình trạng ban đầu cho họ như xưa.
>>>
>>> Có một câu chuyện nói về tổng thống Lincoln như sau: Khi có người hỏi rằng ông sẽ đối xử với miền Nam như thế nào sau khi cuộc nội chiến kết thúc, ông liền trả lời: Tôi sẽ đối xử với họ như là họ chưa bao giờ bỏ nhà ra đi." Đây là điều chúng ta muốn ám chỉ từ ngữ: phục hồi trọn vẹn. Đây cũng là cách thức Chúa Giêsu đối xử với Phêrô sau khi Phêrô chối bỏ Ngài vào đêm thứ năm Tuần thánh. Ngài không những thứ tha mà còn phục hồi ông về trạng thái nguyên thủy trong vai trò "đá tảng" trên đó Ngài sẽ xây Giáo hội Ngài. Lẽ ra Chúa Giêsu đã phải nói với Phêrô: "Thày đã dự tính một kế hoạch lớn lao cho con, nhưng con đã làm hỏng bét. Phêrô à, thầy tha thứ cho con, nhưng thầy sẽ trao cho con một vai trò kém hơn, vì con đã làm thầy quá thất vọng." Nhưng Chúa Giêsu không làm như thế! Ngài vẫn đối xử với Phêrô như thể ông chưa hề phạm tội.
>>>
>>> Đây chính là cách thức chúng ta phải cư xử với những kẻ có lỗi với tôi. Tôi cần tha thứ cho họ và đem họ về với ta bằng tình yêu quảng đại như Chúa. Và nếu ccac bạn  làm được điều này, chắc chắn khi lìa cõi đời này, khi tiến đến cổng trời, chúng ta cũng sẽ nhìn thấy ở đó một cây táo, trên mỗi cành cây đều có cột một mảng vải trắng.
>>>
>>> Mời cac bạn cùng kết thúc với lời cầu nguyện và Sống lời mình cầu xin:
>>>
>>> Lạy Chúa, xin tỏ lòng thương xót con, và lấp tràn đầy trái tim con tình yêu tha thứ của Chúa. Con là đứa con thứ đã bỏ ra đi rồi lại trở về. Con cảm ơn Chúa đã đón nhận lại con. Và con cũng là người con lớn đã từng khư khư không chịu tha thứ cho anh chị em con như Ngài đã đã tha thứ cho con. Vậy xin Chúa hãy chạm vào trái tim con với tình yêu tha thứ của Ngài. Để rồi sau khi yên nghỉ trong cõi chết, con sẽ thức dậy trước thánh nhan Ngài để vui hưởng sự thứ tha của Ngài mãi mãi cùng với những anh chị em từng được con tha thứ lỗi lầm.
>>> Mark Link S.J.
>>>
>>> __._,_.___

 

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 312= ĐÓN NHẬN DIEU DU PDF Print E-mail

Đón nhận điều dữ
„Satan hành hạ Giop „ khiến ông mắc phải chứng ung nhọt ác tính từ bàn chân cho tới đỉnh đầu. Ông ngồi
giữa đống tro, lấy mảnh sành mà gãi. Bấy giờ vợ ông bảo: „Ông còn kiên vững trong đường lối vẹn toàn của
ông nữa hay thôi? Hãy nguyền rủa Thiên Chúa của ông và chết đi cho rồi!!" Nhưng ông Giop đáp lại: „Cả
bà cũng nói như mụ điên. Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ lại không biết đón nhận
sao?" Trong tất cả những chuyện ấy, ông Giop không để cho môi miệng thốt ra lời tội lỗi" (Jb 2, 7b-10)
Ông Giop là một người giàu sụ, giàu có nhất Phương Đông: ông có nhiều đàn súc vật, giàu
của cải, giàu con cái, kẻ ăn người làm trong nhà thật đông, "Ông là một người vẹn toàn và
ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác". Ông thương yêu, dạy dỗ con cái biết
sống đoàn kết thương yêu nhau và nhân đức. „Các con trai ông thường luân phiên đến nhà
nhau tiệc tùng và cho người mời 3 cô em gái đến ăn uống với họ. Mỗi khi hết vòng tiệc
tùng, ông Giop cho gọi họ đến để thanh tẩy họ; rồi ông dậy thật sớm, dâng lễ toàn thiêu
cho mỗi người trong họ vì ông tự nhủ: „Biết đâu con trai ta đã chẳng phạm tội và nguyền
rủa Thiên Chúa trong lòng!"(Jb1, 1-5) Thường tình nhân loại (thời đó và cả thời nay) thì
cho rằng vì ông thánh thiện, công chính như vậy nên ông được Thiên Chúa thưởng cho giàu
có.
Nhưng với Thiên Chúa thì của cải có được ở thế gian này không là thước đo con người thánh
thiện hay công chính. Một ngày kia dân Sơva xông vào cướp lấy đàn bò, lạc đà v.v.. đang ăn
cỏ và chém giết hết kẻ giúp việc. Cùng lúc thì thiên tai giáng xuống đốt cháy chiên dê, cuồng
phong từ sa mạc thổi vào làm sập nhà và các con ông chết hết. Khi nghe đầy tớ trình bày tự sự
như vậy, thay vì ông hoảng hốt, buồn rầu, tức giận, than khóc và nguyền rủa hay than van...
như nhân thế thường tình "nhưng ông lại: „trỗi đậy, xé áo mình ra , cạo đầu, sấp mình
xuống đất, sụp lạy và nói: Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần
truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi; xin chúc tụng danh Đức Chúa!"(Jb 1,
20)
Một người gần gụi nhất, thương yêu nhất là người vợ, đầu ấp tay gối đã sinh ra cho ông mười
người con mà cũng mắng nhiếc, nguyền rủa ông, bà nói „hãy nguyền rủa Thiên Chúa của
ông và chết đi cho rồi „. Bà có những lời cay độc với ông và xúc phạm đến Đức Chúa như
thế, ông cũng rất bình tĩnh, bình tâm mà „không để cho môi miệng thốt ra lời tội lỗi". Ông
chỉ khuyên bà: „Cả bà cũng nói như mụ điên, chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên
Chúa, còn điều dữ lại không đón nhận sao?"
Chúa ơi, sao mà ông Giop lại có thể bình tĩnh, điềm đạm đến như vậy được??? hẳn ông có
một nội lực thật thâm hậu lắm về lòng tin tưởng, phó thác vào Đức Chúa thì ông mới có thể
„xin chúc tụng danh Chúa" trong lúc mất mát đau khổ cùng cực đến đắng lòng???!!!.Con
người ta mất chút của cải cũng đau lắm rồi, riêng ông ta mất hết tất cả: của cải, đàn súc vật và
nhất là cả con cái nữa, mà không hề có một lời than van, oán hận, trách móc???
Nhân thế thường tình luôn nghĩ rằng những người giàu có của cải dư thừa là những người
được Thiên Chúa ban thưởng và họ tự cho mình là những người thánh thiện, công chính. Còn
những người nghèo, kẻ thiếu thốn là những người tội lỗi, bất hạnh nên không được Chúa ban
thưởng. Số đông những tín hữu Kitô giáo cũng nghĩ như vậy. Họ không biết rằng Chúa Giêsu
đã dạy: „Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hễ
ai được dư giả, thì mạng sống người ấy nhờ của cải mà bảo đảm đâu" (Lc 12,15). Chúa
còn dùng dụ ngôn ông phú hộ phá kho lẫm cũ, xây kho lẫm mới để tích trữ của cải và thóc
lúa, rồi tự hài lòng, nhủ lòng rằng „Hồn tôi hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều
năm. Thôi cứ nghỉ ngơi ăn uống vui chơi cho đã" (Lc 12,19). Và Chúa Giêsu đã mắng ông:
„Đồ ngốc!, nội đêm nay người ta sẽ lấy mạng ngươi...." (Lc 12,19)
Những điều dữ từ con người đối xử với con người thì sao? Ta có biết đón nhận một cách bình
an, bình tâm như ông Giop được không? Lạy Chúa, xin ban cho con một phần trăm đức tin và
sự phó thác của ông Giop để con biết đón nhận những điều bất hạnh đến với mình như là một
hồng ân để ca tụng Chúa. Amen.
Elisabeth Nguyên

*****************

TÔI CẦN CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG THỰC HÀNH LỜI TÔI CẦU XIN.

----------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI# 310 = VP CTTTHNGD PDF Print E-mail

St. Theresa-Oct.01.jpg
Chúc Mừng Bổn Mạng Thánh THERESA.jpg
CC Vp CTTTHNGĐ
Sep 30 at 10:35 PM

Kính chào Quý Linh Nguyền và Song Nguyền,

Xin gửi lời chào chúc Sức Khỏe, Vui Mừng và "Bình An" từ thành phố Atlanta đến quý Linh Nguyền và Song Nguyền.

Vòng Tay Song Nguyền 11 đến với quý vị với tâm tình mừng kính Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, bổn mạng thứ hai của Chương Trình.

Nhìn vào cuộc đời của chị Têrêsa, chúng ta chắc không khỏi ngạc nhiên thắc mắc: "Đâu là điều phù hợp để một nữ tu Dòng Kín trở thành bổn mạng của một chường trình cho những người sống trong đời sống hôn nhân gia đình?"

Hãy nhìn kỹ vào linh đạo của thánh Têrêsa, chúng ta sẽ thấy câu trả lời: Những ai "coi mình như trẻ nhỏ, là người lớn nhất Nước Trời". Đó là linh đạo Thơ Ấu Thiêng Liêng mà thánh nhân để lại cho chúng ta. Đó cũng là đặc điểm và lời mời gọi nên thánh của Chương Trình cho các cặp hôn nhân gia đình. Thực vậy, để nên thánh qua cách của thánh Têrêsa, tôi xin phép chia sẻ vài điều để chúng ta cùng nhau thực hành:

- Khiêm nhường: Chướng ngại lớn nhất của sự thánh thiện là tính kiêu ngạo. Kẻ thù mạnh nhất của chính ta là cái tôi của mình. Cũng thế, chướng ngại lớn nhất của đời sống hôn nhân cũng là tính kiêu ngạo. Kẻ thù mạnh nhất của vợ chồng là cái tôi của mình. Vì thế, để thăng tiến hôn nhân, các người phối ngẫu cần loại bỏ tính kiêu ngạo hoặc thói coi mình là là trên là nhất, ý muốn của mình là hơn hết mọi người.

- Chấp nhận trong vui tươi: Thánh Têrêsa đã sống trong Chúa bằng sự chấp nhận mọi hoàn cảnh, dù đau thương nhất. Thánh nhân luôn vui tươi hiến dâng lên Chúa tất cả mọi chiều kích của cuộc đời đang xảy ra cho mình. Trong gia đình cũng thế, chỉ có chấp nhận cách vui tươi, tự nguyện, ta mới thấy hạnh phúc trong đời mình. Khi đã có hạnh phúc, ta sẽ dễ dàng hướng về Chúa, hiến dâng lên Người tất cả những gì ta đang phải mang, phải gánh.

- Làm tông đồ song đôi bằng: Gần gũi và yêu thương bằng việc làm qua những việc hi sinh cụ thể nho nhỏ hằng ngày. Trong gia đình cũng vậy, vợ chồng với nhau, cha mẹ và con cái cũng làm việc tông đồ cho nhau bằng những việc nhỏ hằng ngày như: cười tươi với nhau khi mệt mỏi, khen tặng nhau, xin lỗi nhau, chia sẻ, cầu nguyện chung với nhau mỗi tối sáng cũng sẽ gắn bó đôi bạn và gia đình hơn.

Bên cạnh việc mừng kính Thánh Têrêsa bổn mạng của Chương Trình, tôi cũng xin chia sẻ nhắc nhớ quý song nguyền hai điểm sau:

· Trước hết, chúng ta chỉ còn 2 tháng nữa là chấm dứt Năm Thánh Thương Xót, các gia đình đã làm gì với Năm Thánh Thương Xót này? Tuy trễ nhưng vẫn còn kịp để vợ chồng, con cái kiểm điển lại xem mình đã biến đổi và nên giống như Thiên Chúa Cha là Đầng giàu lòng thương xót thế nào? Vợ chồng với nhau? Con cái với cha mẹ (còn sống hay đã khuất núi)? Anh chị em, bạn bè, người cùng hãng xưởng? Đừng bỏ phí cơ hội của Năm Thánh Thương Xót này.

· Kế đến, chúng ta cùng bước vào trong tháng Mân Côi, hãy thực hiện lời Mẹ Maria mời gọi: "hãy siêng năng lần hạt mân côi". Tôi tha thiết mời gọi, mỗi cặp Song Nguyền hãy cố gắng giữ "Chục Kinh" trong Tràng Chuỗi Mân Côi Sống của toàn Chương Trình để chúng ta kiên kết với nhau cầu nguyện cho Hòa Bình thế giới, cho Sự Sống, và cho gia đình chúng ta.

Mừng lễ bổn mạng kính thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu chính là cơ hội cho mỗi người và mỗi cặp hôn nhân nhìn lên thánh nữ để học sống "con đường thơ ấu thiêng liêng" mà thánh nữ đã để lại.

Con đường đó được thể hiện qua thái độ sống đơn sơ, hiền lành, khiêm nhường, vui tươi và cụ thể trong những việc nhỏ nhưng tràn đầy yêu thương như thánh nhân xác tín: "giữa lòng Giáo Hội, con sẽ là tình yêu". Các cặp hôn nhân cũng cần mạnh mẽ xác tín: trong gia đình tôi sẽ là tình yêu qua những hy sinh, những phục vụ, và những cầu nguyện, bác ái...

Nguyện xin Thánh Gia qua lời chuyển cầu của thánh Têrêsa chúc lành cho các gia đình trong dịp mừng bổn mạng ngày 1 tháng 10 này.

Thân mến,

Lm. Phanxicô Xaviê Trần Quốc Tuấn, TLN

-------------------------

VÒNG TAY SONG NGUYỀN

Thông tin nối kết phục vụ các gia đình

Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình

E-mail: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

---------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 311 = DI DAO- GIU DAO PDF Print E-mail

ĐI ĐẠO...

Kristie Phan chuyển

Cha ông ta đã khéo vận dụng từ ngữ để diễn tả những thực tại tâm linh. Từ ngữ xem ra bình dân mà nội dung phong phú, sâu sắc. Khi Tin Mừng được truyền giảng t���i quê hương, các ngài đã gọi đó là ĐẠO. ĐẠO là "tôn giáo", "đạo giáo" mà cũng là ĐƯỜNG phải đi để đạt ĐẠO. Như thế, ĐẠO là ĐƯỜNG mã cũng là ĐÍCH, vì người có ĐẠO cần phải sống cho phải ĐẠO, sống theo ĐẠO lý, sống có ĐẠO đức để đạt tới ĐẠO làm người, ĐẠO làm con Chúa. ĐẠO là ĐÍCH mà cũng là CỘI NGUỒN. Ai sống tốt lành đạo đức được coi như người ĐẠO gốc, ĐẠO dòng, người sinh ra trong gốc gác, dòng dõi của ĐẠO. Ai đón nhận Tin Mừng và rửa tội thì được gọi là THEO ĐẠO. Rồi khi ĐẠO đã thành nếp sống thì gọi là ĐI ĐẠO. Ai không đi ĐẠO thì được gọi là ĐI LƯƠNG (sống theo LƯƠNG TÂM?) Người nào sống ngược với đạo đức, lễ giáo, luân thường thì bị coi là "quân VÔ ĐẠO." Ai chống đối, phá rối, ngăn cản, làm cho tục hóa đạo giáo thì bị gọi là "quân PHẢN ĐẠO, RỐI ĐẠO, BÁNG ĐẠO..."

Khi suy nghĩ về đời sống Đạo Chúa Kitô tại Việt Nam, có lẽ chúng ta cũng thử bàn qua về ba từ mấu chốt trong một chuỗi từ ghép liên quan đến ĐẠO trên đây: giữ đạo, sống đạo, truyền đạo.

Giữ Đạo

Truyền ĐạoĐạo đã được truyền vào nước ta khoảng 500 năm trước. Cha ông chúng ta đã đón nhận Đạo với niềm tin đơn thành, sốt mến. Liền sau khi theo Đạo, cha ông chúng ta đã tích cực đi Đạo, nghĩa là tin nhận và sống theo đạo lý mới. Đạo lý mới được cụ thể hóa bằng những điều phải tin và phải giữ. Vậy theo Đạo, đi Đạo đồng nghĩa với tin Đạo và GIỮ ĐẠO. Nhưng rồi việc theo Đạo không phải là thuận lợi mà đã gặp những chống đối, bắt bớ, cấm cách, bách hại... Chân lý của Đạo bị xuyên tạc, bóp méo, bôi nhọ... Các nhà truyền giáo bị cấm giảng Đạo, các tín hữu bị buộc phải bỏ Đạo, chối Đạo... Lúc này đi Đạo vẫn mang nghĩa là GIỮ ĐẠO, nghĩa là giữ gìn bảo vệ sự tinh tuyền giáo lý của Đạo, giữ gìn lòng hăng say và can đảm truyền Đạo, giữ gìn lòng trung thành với Đạo, dù có phải máu chảy đầu rơi, thây phân trăm mảnh...
Sống Đạo

Đạo cần phát triển về chiều sâu, cần thấm nhập vào đời sống, cần trở thành thịt thành máu, thành tim thành óc của mỗi tín hữu, cần bén rễ sâu vào mọi ngóc ngách của môi trường sống... Đi đạo lúc này không chỉ dừng lại ở việc giữ Đạo mà cần phải sống Đạo, làm cho Đạo trở thành cuộc sống, và làm cho cuộc sống chuyên chở Đạo. Đạo không chỉ là một loạt những điều cần tin, cần giữ, cũng không chỉ đóng khung trong khuôn viên nhà thờ nhà thánh, mà Đạo đi sâu vào mọi góc cạnh, như hơi thở của linh hồn, linh hồn của thể xác... Tinh thần Đạo được thể hiện không chỉ trong kinh nguyện mà cả trong cuộc sống hàng ngày nơi phố xá, làng mạc, trường học, công sở, chợ búa, đồng nương, nghệ thuật, văn hóa, chính trị...

Truyền Đạo

Đạo là kho tàng, kho báu. Người đi Đạo như tìm được ngọc quý, bỏ mọi sự để theo Đạo, để có Đạo. Nhưng Đạo không phải là một kho tàng quý báu để chôn cất giấu giếm. Đạo cần được chi ra, lan rộng. Đi Đạo, thấm nhuần Đạo, thì không thể không tìm thấy niềm vui hạnh phúc "có Đạo," không thể không thấy được trách nhiệm cần phải chia Đạo cho người khác, vì cốt lõi của Đạo là Bác Ái, một tình yêu rộng rãi, sẻ chia, vô điều kiện. Đạo là Lửa từ trời, càng chia càng cháy, càng loan càng sáng. Ngọn lửa chia ra, bay xa không tắt đi, yếu đi mà cháy thêm, sáng thêm. Nếu nó chỉ cháy mình nó, có lẽ nó sẽ vụt tắt một ngày, vì dầu của nó thì hữu hạn, gỗ của nó cũng có chừng. Đi Đạo là Truyền Đạo, vì không Truyền Đạo là ngược lại với bản tính của có Đạo, đi ngược với ơn gọi lãnh nhận trong Bí Tích Rửa Tội, đi ngược với điều răn Bác Ái Kitô giáo.

Suy nghĩ về cuộc sống Đạo, ta thấy thực ra giữ Đạo, sống Đạo hay truyền Đạo không phải là những khía cạnh tách rời hoặc loại trừ nhau. Sống Đạo không có nghĩa là bỏ giữ Đạo, truyền Đạo cũng chẳng phải là xao lãng việc giữ Đạo và sống Đạo. Đó là ba khía cạnh như kiềng ba chân của việc đi Đạo. Sống Đạo làm cho việc giữ Đạo đi vào chiều sâu, và truyền Đạo làm cho việc sống Đạo lớn lên về chiều rộng. Càng sống Đạo thì việc giữ Đạo càng sốt sắng, nhiệt thành và càng truyền Đạo thì việc sống Đạo càng khởi sắc, hăng say. Đi Đạo là giữ Đạo, sống Đạo và truyền Đạo vậy. Đạo là Đường nên cần phải lên đường, cần phải đi...

Dominic Trần
****************************** *****************
Lạy Chúa, xin Chúa cho chúng con tin bằng trái tim, tuyên xưng bằng miệng, và bày tỏ bằng việc làm, rằng Chúa ngự trong chúng con ngõ hầu nhân loại thấy rõ những việc lành chúng con làm mà tôn vinh chúc tụng Cha chúng con trên trời. Vì Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con, Đấng muôn đời vinh hiển.
Origênê (Trích Lời Kinh Từ Cuộc Sống – p.110)

----------------------------

 
TIM GAP CHUA THAT NHANH - TUONG NHO BIEN CO 9II PDF Print E-mail

Tưởng Nhớ Biến Cố 911 tại Nước Mỹ - Đọc để Suy Nghĩ về Mình với CHÚA !!!
KRISTIE PHAN CHUYỂN


Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 t��i Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau:
Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vây ?
Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy. "Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta. Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta. Ngài là người 'quân tử' nên đã lẳng lặng rút lui".

Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình ?

Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh ..., tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O'Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý.

Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: 'Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v.', và chúng ta cũng đã đồng ý.

Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa. Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn.

Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình.

Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận: "chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy".

Thật kỳ lạ là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục ???.

Thật kỳ lạ là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói.

Thật kỳ lạ là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp.

Thật kỳ lạ là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì vể bạn.

Thật kỳ lạ khi chúng ta lại lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta.

Hãy chia sẻ thông điệp này nếu bạn nghĩ nó đáng được gửi đi. Nếu không, bạn cứ vứt nó đi, cũng chẳng ai biết đâu.

Nhưng nếu bạn cắt đứt chuỗi suy nghĩ này, thì đừng than phiền về tình trạng tồi tệ của thế giới chúng ta đang sống nhé!

TK Sưu Tầm on FB

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 61