mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2146
mod_vvisit_counterHôm Qua7908
mod_vvisit_counterTuần Này32941
mod_vvisit_counterTuần Trước54108
mod_vvisit_counterTháng Này188264
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11152857

We have: 104 guests online
Your IP: 54.198.86.28
 , 
Today: Jun 22, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 72 = GIEO HAT MOI NGAY PDF Print E-mail

 

 

Gieo hạt mỗi ngày

> Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ý niệm đích điểm trong đầu, chỉ để nhận ra rất sớm là cuộc đời có rất nhiều chỗ rẽ bất ngờ, và sau một lúc thì ta chẳng chắc là đời ta rồi sẽ về đâu. Nhưng như vậy thì đời mới vui.

> Nếu quan sát trẻ em và người già thì ta thấy rất giống nhau – cả hai cùng rất yếu về thể xác và cùng nhiều tình cảm hơn lý luận. Và ta bắt đầu từ bụi đất, sẽ trở về cùng bụi đất. Điểm cuối cũng là điểm khởi hành.

> Khái niệm đường vòng này rất ích lợi trong kế hoạch sống của chúng ta. Nếu ta biết đời không phải là đường thẳng và ta có thể vòng lại điểm đã qua, thì tốt hơn là trên mỗi bước đi, ta nên ném ra vài hạt trái cây ngũ cốc bên đường, hy vọng là dọc đường sẽ mọc nhiều cây trái, để lúc nào đó ta vòng lại thì có thể đã có sẵn trái ngon chờ đợi! Đi đến đâu gieo hạt giống đến đó, tức là sống hôm nay mà trồng cho ngày mai đó, các bạn ạ.

> Dĩ nhiên là không phải hạt nào cũng lên cây tốt. Nhiều hạt sẽ bị chim ăn, nhiều hạt sẽ chết đi, nhưng sẽ có một ít hạt nẩy mầm sinh cây. Và những cây này, biết đâu lại sinh hoa trái và chim chóc sẽ mang hạt của chúng gieo rắc hàng bao nhiêu dặm xa khắp nơi. Cuộc đời biến hoá vô lường, làm sao ta có thể đoán hết hậu quả của chỉ một hạt nẩy mầm, huống chi là khi ta gieo nhiều hạt mỗi ngày.

>

> Chọn hạt tốt để gieo

>

> Nếu sống khôn ngoan, thì ta gieo hạt trên mỗi bước đi.

>

> Nhưng các hạt đó là những gì?

>

> Thưa, chúng ta có thể chia các hạt ta có sẵn trong túi ra thành vài nhóm.

>

> 1. Những nụ cười, những lời cảm ơn, và những lời nói hiền dịu.

> 2. Tiền tài: nếu có thể cho ai một ít tiền, thì cho. Nếu có thể cho ai mượn ít tiền, thì cho mượn. Nếu có thể giúp ai đỡ đói một ngày, thì giúp.

> 3. Công việc: nếu có thể mách bảo ai một cơ hội làm ăn thì mách bảo. Nếu có thể chỉ ai có được một công việc thì chỉ. Nếu có thể dạy ai một cách kiếm tiền thì dạy.

> 4. Kiến thức: nếu có thể dạy ai đó biết đọc, biết làm toán, thì dạy. Nếu có tài năng gì đó có thể chia sẻ lại với mọi người thì chia sẻ. Nếu có kỹ năng sống nào đó có thể dạy lại cho mọi người thì dạy.

> 5. Đạo đức và triết lý sống: nếu ta đã có kinh nghiệm sống biết thế nào là đạo đức, thế nào là thiếu đạo đức, thế nào là tốt cho cuộc sống, thế nào là có hại, con đường nào sẽ đưa đến khổ đau, con đường nào sẽ đưa đến an lạc, thì hãy chia sẻ lại với anh chị em, nhất là những người ít kinh nghiệm sống hơn.

> 6. Cách tự sống vững trên hai chân: có lẽ điều tốt nhất ta có thể trao tặng một người là kiến thức và kinh nghiệm giúp cho người đó có thể tự sống, tự xoay xở, dù là họ có lọt vào bất kỳ tình huống khó khăn nào. Đây là cách giúp cho họ kỹ năng sống cũng như tự tin để sống mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh. Phần cốt cán của nó là tư duy tích cực.

> Tất cả những điều này mỗi chúng ta đều đã có sẵn trong túi không ít thì nhiều. Chẳng tốn kém tiền bạc hay công lao chỉ để lấy ra vài hạt trong túi ném ra bên lề đường mình đang đi.

> Và tất cả các hạt này đều chỉ nằm trong một gia đình thực vật lớn, gọi là "tình yêu".

> Nếu mỗi người chúng ta đều gieo hạt dọc đường thì sẽ có hai chuyện xảy ra. Thứ nhất, riêng cá nhân ta, một lúc nào đó ta sẽ hưởng được trái ngọt của hạt giống ta gieo hôm nay. Bắt buộc là như vậy. Càng gieo nhiều và càng sống lâu, xác suất được hưởng của ta càng tăng rất cao. Thứ hai, khi nhiều người gieo dọc đường, thì ai đi đâu, dọc đường nào, cũng đều có trái ngon chờ mình trên cây.

--

An Truong chuyen.

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 71 = MET PDF Print E-mail

 

Saturday, November 3, 2012 9:20 PM

Subject: MỆT

MỆT ...

Mỉm cười không mệt ... Tức giận mới mệt ...

Ðơn thuần không mệt , phức tạp mới mệt .

Tương tư không mệt , đơn phương mới mệt .

Tương ái không mệt , tương tàn mới mệt .

Chung tình không mệt , đa tình mới mệt .

Tình bằng hữu không mệt , tư tình mới mệt .

Chân thành không mệt , giả dối mới mệt .

Rộng rãi không mệt , ích kỷ mới mệt .

Ðược mất không mệt , tính toán mới mệt .

Thể chất mệt không phải mệt , tâm can mệt mới là mệt .

Người viết bài này không mệt ,

Người chuyển tiếp bài này không mệt ,

Người đọc bài này mới mệt ...

Cho nên ... mới xem tựa bài đã thấy ... " mệt " !...

Vậy chuyển tiếp bài nầy đi sẽ hết ... " mệt " !...


Thanh Nguyen chuyen

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 70 = NHAN CHUNG CUA DUC TIN PDF Print E-mail

 

NHÂN CHỨNG CỦA ĐỨC TIN

ĐGM Bùi Tuần

1.

Tôi sống đức tin đã nhiều năm. Nếu hỏi tôi, trong suốt thời gian dài ấy, điều gì đã gây ấn tượng mạnh nhất và rõ nhất về đức tin, thì tôi xin thưa:

Điều đã gây ấn tượng mạnh nhất và rõ nhất về đức tin trong cuộc sống của tôi, chính là: Chúa, mà tôi tin, luôn gần gũi với tôi.

2.

Xin được phép kể ra một số trường hợp:

Có những lúc tôi ở trong vòng tội lỗi. Chính lúc đó, Chúa đã đến với tôi. Người đi tìm tôi, như lời Người đã nói: "Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà đến để kêu gọi người tội lỗi" (Mt 9,13). Ở đây, gần gũi của Chúa là tìm đến.

Có những lúc tôi ở trong tình trạng bị kết án, như bị đóng đinh và như bị treo lên. Chính lúc đó, Chúa đến với tôi. Người ở bên tôi, trong hình ảnh bị đóng đinh và bị treo lên giữa hai tên trộm cướp (x. Mt 27,38). Người nói với tôi: "Cha cũng bị đóng đinh, để ở bên con". Ở đây, gần gũi của Chúa là cùng chịu khổ nhục với tôi, để được ở bên tôi.

Có những lúc tôi mải lo việc này việc nọ, không nghĩ gì đến Chúa. Chính lúc đó, Chúa chủ động đến gọi tôi đi theo Chúa, như xưa Chúa đã gọi các tông đồ (x. Mt 4,18-22). Ở đây, gần gũi của Chúa là Chúa nghĩ tới tôi, khi tôi không nghĩ gì tới Chúa.

Có những lúc tôi yếu đuối lỡ lầm. Chính lúc đó, Chúa nhìn tôi như xưa Chúa đã nhìn thánh Phêrô chối Chúa(x. Lc 22,61). Ở đây, gần gũi của Chúa là kéo tôi về với Chúa bằng tình thương tế nhị.

Có những lúc tôi rơi vào tình trạng tối tăm. Chính lúc đó, Chúa đồng hành với tôi, nhẹ nhàng soi sáng cho tôi, như xưa Chúa đã làm cho hai môn đệ trên đường Emmau (x. Lc 24,13-35). Ở đây, gần gũi của Chúa là đồng hành với tôi.

Có những lúc tôi sợ hãi, khép kín lòng mình lại, như các tông đồ xưa sau biến cố Chúa bị tử nạn, đã giấu mình trong căn phòng đóng kín. Chính lúc đó, Chúa đã đến với tôi như đã đến với các tông đồ (x. Ga 20,19). Ở đây, gần gũi của Chúa là ban ơn bình an, xoá tan nỗi sợ.

3.

Trên đây là một ít trường hợp nói lên những cách khác nhau Chúa đã dùng, để thực hiện sự Chúa gần gũi tôi.

Tất cả mọi gần gũi đó đều đem lại cho tôi tình thương cứu độ và chân lý cứu độ.

Nhờ sự Chúa gần gũi, tôi nhận ra sự thực về tôi gồm những yếu đuối và tội lỗi, đồng thời tôi nhận ra sự thực về Chúa là tình yêu của người cha giàu lòng thương xót.

Nhờ sự Chúa gần gũi, nên tôi hiểu Chúa, tôi tin Chúa và tôi yêu Chúa. Tôi hiểu, nên tôi tin, nên tôi yêu. Và ngược lại, tôi yêu, nên tôi tin, nên tôi hiểu. Ba việc đó tác động sang nhau, nhờ sự Chúa gần gũi.

Hiểu Chúa, tin Chúa, yêu Chúa, đó là ba việc khác nhau, nhưng cả ba đều trà trộn với nhau trong việc tôi gần gũi với Chúa.

4.

Khi gần gũi với Chúa, tôi thấy ba việc hiểu Chúa, tin Chúa và yêu Chúa đã giúp tôi cảm nhận được điều này: Điều đang làm cho Chúa phải đau lòng, không phải là sự người ta không hiểu Chúa và không tin Chúa, mà là sự người ta xúc phạm đến tình yêu Chúa, mặc dù đã biết Chúa và tin Chúa.

Ngay giữa con người với con người, việc xúc phạm đến tình yêu của nhau, phải coi là điều gây đau xót nhất. Phương chi giữa con người với Chúa, việc con người xúc phạm đến tình yêu Chúa càng phải coi là điều gây đau đớn nhất cho Chúa.

Cảm nhận trên đây khiến tôi để ý nhiều hơn đến việc yêu Chúa. Tôi nhớ lại lời thánh Phaolô quả quyết: "Giả như tôi có cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì" (1 Cr 13,2).

5.

Với tâm tình con thảo, tôi thiết nghĩ rằng: Chúa sẽ không phiền trách tôi, nếu tôi không hiểu biết đủ các mầu nhiệm của Chúa. Chúa cũng sẽ không buồn tôi, nếu tôi không tin đủ tất cả những gì thần học dạy về Chúa. Nhưng Chúa sẽ rất đau lòng với tôi, nếu tôi không yêu mến Chúa đủ, theo như Chúa muốn, và hết khả năng của tôi.

Yêu Chúa thì tôi phải coi Chúa là hạnh phúc lớn nhất của tôi.

Yêu Chúa thì tôi phải coi Lời Chúa là lương thực hằng ngày của tôi.

Yêu Chúa thì tôi phải phấn đấu cùng với Chúa cứu rỗi các linh hồn.

Yêu Chúa thì tôi phải cố gắng sống hiền lành khiêm tốn theo gương Chúa.

Yêu Chúa thì tôi phải sống gần gũi mật thiết với Chúa.

6.

Khi đặt nặng việc yêu Chúa trong đời sống đức tin, trước hết tôi nhớ tới thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Người nữ tu trẻ tuổi ấy đã là nhân chứng của đức tin qua một tình yêu nồng nàn, khiêm tốn và đầy hy sinh, trong chính đời thường.

Tôi cũng nhớ tới linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Vị linh mục trẻ tuổi ấy đã là nhân chứng của đức tin qua một sự lựa chọn chan chứa tình yêu thắm thiết. Chọn chết để cứu đoàn chiên. Chọn chết vì tin tưởng ở Chúa. Chọn chết, mà vẫn yêu thương chính những kẻ gây nên cho ngài cái chết đớn đau, cô đơn, thê thảm.

Tôi cũng nhớ tới nhiều cuộc đời đang là nhân chứng của đức tin tại Việt Nam hôm nay. Họ thuộc đủ mọi thành phần đang sống với những lựa chọn đề cao tình yêu Chúa.

Họ tự chọn sống gần gũi với lớp người nghèo khổ, để đồng hành, để chia sẻ, có lúc còn để chịu khổ thay.

Họ tự chọn gần gũi với những người lầm lạc, tội lỗi, để lấy tình thương thắng hận thù, để lấy hy sinh cứu chuộc các linh hồn, để chôn vùi mình, như hạt lúa chịu thối đi, với hy vọng sẽ có một mùa màng bội thu.

Họ tự chọn gần gũi với những người phải chịu mất mát đủ mọi thứ, chỉ vì dám làm chứng cho tình yêu đối với Chúa, với Hội Thánh và với các linh hồn.

7.

Tới đây, tôi thấy việc làm chứng cho đức tin tại Việt Nam hôm nay nên hết sức thực tế.

Nghĩa là làm chứng trong đời sống thường ngày, bằng những lựa chọn theo đúng mến Chúa yêu người, với tinh thần trách nhiệm, tỉnh thức, khôn ngoan, nhất là trong những bất ngờ.

Thực tế cho thấy là làm chứng cho đức tin như thế cũng không dễ dàng chút nào. Một người mới nói với tôi thế này: "Con biết là con có những chọn lựa sai. Nhưng nếu con không theo những lựa chọn sai đó, thì con không thể sống được! Ai sẽ nuôi con? Cha có nuôi con không?"

Tôi gởi lời nói chân thành đau xót đó vào trái tim Chúa. Chúa trả lời tôi là: Phấn đấu hết mình và chịu khó làm ăn một cách lương thiện ngay chính, đó chính là cách làm chứng cho đức tin rất cần cho thời buổi này. Chúa sẽ giúp họ.

Phần tôi, tôi thấy là Chúa gần gũi bên tôi, nên tôi sống rất bé nhỏ, như một của lễ hèn mọn, với tất cả tình yêu cũng như với tất cả sự yếu đuối, để phục vụ Chúa và Quê Hương bằng những đóng góp nhỏ. Tôi rất vui được làm chứng cho đức tin một cách đơn sơ cụ thể như vậy.

Lạy Chúa, con xin cảm tạ Chúa đã luôn gần gũi bên con, để cứu độ con, nhất là trong những bất ngờ.

ngày 3 tháng 10 năm 2012

--

GC chuyển

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 69 = NGON NEN PDF Print E-mail

 

 

Con xin dâng lên Chúa cả tội lỗi của con, và van nài Lòng Thương Xót Chúa....

CHÚA CHÍNH LÀ GIA NGHIỆP ĐỜI CON! MẸ MARIA LÀ NƠI CON ẨN NÁU.


Date: Thu, 25 Oct 2012 11:31:25 -0400

 NGỌN NẾN


Có một người rất nghèo, chuyên làm nến và bán nến. Tuy nhiên chẳng mấy ai mua nến cả. Ông cũng ít giao thiệp nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người. Cứ mỗi buổi tối ông đóng cửa, tắt đèn, tự giam mình trong nhà và than thầm về số phận.

Dần dần ông đi tới tuyệt vọng. Ông nghĩ rằng, ông nên kết liễu đời mình là hơn cả. Một buổi tối, ông quyết định thực hiện suy nghĩ đó. Đột nhiên có tiếng nói:

- Ông làm nến, sao không tự thắp cho mình một ngọn nến...

Nghe giọng nói không biết từ đâu, ông hoảng sợ:

- Ai đó...

- Ta là một vị thần. Nếu ngươi muốn, ta có thể thắp sáng ngọn nến hy vọng cho ngươi. Ngọn nến ấy có thể đem lại hạnh phúc cho ngươi đó.

Ông lưỡng lự và cuối cùng thì ông ta cũng đồng ý.

Ông cảm thấy yêu đời hơn. Suốt ngày ông chỉ chăm chút cho ngọn nến đó cháy sáng mãi. Tuy nhiên, ngọn nến cũng tàn dần theo quy luật tất yếu. Ngày một ngày hai, niềm tin yêu cuộc sống của ông lụi dần, rồi một ngày hoàn toàn ông cảm thấy chán đời và mệt mỏi vì phải sống như thế này. Ông lại tự giam mình trong nhà, khóc lóc. Dĩ nhiên, vị thần giấu mặt kia lại cất tiếng nói:

- Ngươi khóc lóc điều gì? Ngươi đã không dùng ngọn nến đó để thắp sáng những ngọn nến khác trong ngươi. Đó là lỗi của nhà ngươi.

**********************

Thiên Chúa đã yêu thương con người biết dường nào. Người đã cất công lấy bùn đất nắn gọt, chau chuốt tạo thành con người theo như khuôn mẫu của Người. Qua một buổi chiều và một buổi sáng lao động cật lực, Thiên Chúa đã thổi hơi vào tác phẩm tuyệt vời nhất Người vừa tạo dựng, lúc ấy con người mới nhận được sinh khí của Thiên Chúa, và trở thành con người có xương có thịt và có hồn (St 2,7), một sinh linh sống động hơn tất cả những loại thụ tạo khác. Thiên Chúa đặt tên người nam là Ađam, và Ađam đặt tên bạn mình là Evà. Thiên Chúa còn ban cho con người có quyền tự do. Người đã để con người sống trong vườn Eđen, nơi đó Người đã cho ông bà được toàn quyền trên mọi loài Người tạo dựng, chỉ một điều Người muốn ông bà phải tuân giữ, đó chính là Người trồng một cây mà trái nó ông bà không bao giờ được ăn (St 2,17). Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất nơi con người. Vì nơi đây Thiên Chúa thường hiện diện để chuyện trò với con người, một nguồn ân sủng, tràn đầy hạnh phúc của Thiên Chúa luôn bao trùm nơi ông bà, vì ngày đó nguyên tổ chưa vương vấn hình ảnh xấu xa của tội lỗi.

Hạnh phúc từ hai ông bà nguyên tổ đã bị vụt tắt sau khi giơ tay hái trái Thiên Chúa đã cấm, đã phạm sai lầm khi nghe lời dụ dỗ ngon ngọt của Satan (St 3,6-7). Tội bất tuân không vâng lời đã đưa con người đến sự chết, hậu quả của sự bất tuân đã đưa con người phải xa cách Thiên Chúa (St 3,23), khi ma quỷ đã len lỏi vào cuộc sống con người, nó đã làm cho con người thêm tội lỗi khác. Đọc tiếp sách Sáng Thế, hai người con của Ađam và Evà là Cain và Abel. Cain vì ghen ghét với em mình, nên đã ra tay sát hại Abel (St 4,8). Tội là thế đó. Thế nhưng, ngay sau khi ông bà phạm tội; Thiên Chúa không để con người chết trong tình trạng tội lỗi, Người đã hứa ban cho con người một Đấng Cứu Thế để chuộc lại tội đó.

Đấng Cứu Thế đã đến, Người đã lấy chính máu của Người để rửa sạch mọi vết nhơ của tội nguyên tổ. Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa mà tôi được hạnh phúc trở thành con cái của Chúa ngay từ những ngày đầu đời, qua Bí tích Rửa Tội, tôi đã được lớn lên qua thời gian, được học tập giáo lý qua từng giai đoạn của cuộc đời, từ lớp vỡ lòng để lãnh nhận bí tích Giải tội và Mình Thánh Chúa, tiếp đến được lãnh nhận Bí tích Thêm Sức và các lớp Giáo lý để Rước Lễ trọng Thể (bao đồng), được hạnh phúc tiếp tục giáo huấn nơi môi trường giáo dục Công Giáo... Những Hồng Ân Chúa đã ban cho tôi cách riêng. Thế nhưng tôi đã biết dùng những ân sủng đó để chia sẻ với những người chung quanh với tôi, với những người họ chưa biết Chúa chưa? Hay cũng như người bán nến đã được vị thần thắp cho ngọn nến, và ông đã cảm thấy hạnh phúc tìm được sự an bình trong cuộc sống. Nhưng ông lại không biết lấy ngọn lửa mà ông đã nhận được để thắp sáng cho những cây nến khác, để rồi ngọn nến được vị thần thắp sáng cũng tàn lụi theo quy luật tự nhiên. Niềm tin Chúa ban cho tôi, tôi đã nhân rộng ra thêm được bao nhiêu, hay vẫn chỉ là phép tính nhân, một nhân một bằng một. Như nén bạc nhận của ông chủ bị chôn vùi không sinh lợi thêm được tí gì (Mt 25,18).

Lạy Chúa, xin hãy giúp con biết dùng những ân sủng mà con hạnh phúc được tiếp nhận, để như người gieo giống, đem những hạt giống ấy gieo vào những nơi chưa nhận ra được Đức Kitô. Cho con là ngọn nến cháy sáng để con biết châm vào những tim nến vẫn chưa được thắp sáng. Xin đừng để ngọn nến của con trước khi tắt, mà những cây nến khác chưa được thắp vẫn đang chờ đợi để được ngọn nến sáng châm thắp lên. Như Thánh Giacôbê đã viết: "Đức tin không có việc làm là đức tin chết" (Gc 2,17). Xin cho con biết dùng chính đời sống của con để làm chứng nhân cho Chúa, đem Chúa đến với người chưa biết Chúa. Amen!

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 68 = TINH BAN TRONG DOI PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] FW: quá hay: Ai cũng cần có tình bạn !....Bạn là gì?

Anthony Quang Dinh

TO:

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it




The gift is the gift, friendship is forever !

"Trong cuộc vui đâu biết ... AI ... là ... BẠN Lúc hoạn nạn mới biết ... BẠN ... là ... AI "

Quá xá hay ..xin mời coi lại ...Bạn là gì ?

Tình bạn trong đời

Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.

Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chan chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh.

Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.

Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, ... tất cả với ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa.

còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này

Vậy điều gì là thật sự quan trọng lưu lại dấu ấn của ta trong cuộc sống ?

Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã chân thành đóng góp cho tha nhân.

Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.

Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong cuộc đời, mà là ý nghĩa thanh cao của chúng.

Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách - là những gì mà bạn đã cư xử với mọi người xung quanh.

Quan trọng là những khoảnh khắc cử chỉ, thái độ mà bạn đã vô tình hay cố ý khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng nào đó của mình, hay chỉ đơn giản là một nụ cười hoan hĩ hay một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.

Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.

Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn (cả tốt lẫn xấu).

Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.

Vậy thì, bạn ơi, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết. Bởi vì, chỉ có tình yêu thương, sự hiểu biết mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống, bạn ạ.

Bạn bè cũng như tiền vậy ..

Có tờ ... thật ..

Có tờ ... giả ..

Có tờ ... lành ..

Có tờ ... rách ..

Chỉ tiếc là mình không phải máy soi tiền nên không thể biết được...

Trong cuộc vui đâu biết ... AI ... là ... BẠN

Lúc hoạn nạn mới biết ... BẠN ... là ... AI

Bạn thân là gì ?

B: bao dung Black heart (cards)

A: an toàn Black heart (cards)

N: nhường nhịn Black heart (cards)

T: thương yêu Black heart (cards)

H: hiền hòa Black heart (cards)

Â: ấm áp Black heart (cards)

N: ngọt ngào Black heart (cards)

__._,_.___


__,_._,___

 
<< Start < Prev 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 Next > End >>

Page 60 of 73