mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay14375
mod_vvisit_counterHôm Qua6859
mod_vvisit_counterTuần Này41751
mod_vvisit_counterTuần Trước45907
mod_vvisit_counterTháng Này213507
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8450058

We have: 55 guests online
Your IP: 54.80.16.75
 , 
Today: May 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
AC BAI DOC GIA GOI TOI # 307 = BENH NHAN TAM THAN PDF Print E-mail

Chương Trình THVNN

THĂM VIẾNG và PHỤC VỤ

BỆNH NHÂN TÂM THẦN

Chăm sóc và quan tâm đến người nghèo bệnh tật là một trong những hoạt động bác ái của chương trình THVNN hơn 10 năm qua.

Ngày 25 tháng 8 năm 2016 chương trình THVNN đến thăm và nấu ăn phục cho bệnh nhân tâm thần tại Bệnh Viện Tâm Thần Tiền Giang. Chương trình phục vụ 400 phần ăn sáng và chiều cho bệnh nhân. Thức ăn gồm có: cơm, canh, đồ xào, thịt kho trứng và tráng miệng là trái cây. Sau khi dùng bữa bệnh nhân giải khát bằng Pepsi và mỗi người được nhận 1 hộp bánh ngọt.

Các thành viên THVNN rất vui khi được đến phục vụ bằng con tim yêu mến, tôn trọng bệnh nhân và mong ước góp chút dinh dưỡng cho bữa ăn hầu mang lại niềm vui cho bệnh nhân tâm thần. Tinh thần yêu thương hy sinh phục vụ được các thành viên thể hiện qua việc ra đi phục vụ từ sáng sớm. Thức ăn được chọn lọc và chuẩn bị chu đáo. Mặc dù đã chuẫn bị trước nhưng tính lo xa "sợ thiếu" nền đi dọc đường Cha linh hướng Nguyễn Sang cùng ca sĩ Phương Hồng Ngọc ghé chợ mua thêm thức ăn cho họ.

Những bệnh nhân đến điều trị ở khắp nơi, đa số là ở nội trú và mỗi người đều có những hoàn cảnh khác nhau.

Chúng ta biết rằng: Bệnh tâm thần là một loại bệnh rất phổ biến. Nền công nghiệp càng phát triển, sự tập trung dân cư vào các thành phố càng đông, môi trường càng ô nhiễm, tiếng ồn càng nhiều, cuộc sống càng căng thẳng thì bệnh càng tăng.

Bệnh tâm thần thường không gây chết đột ngột nhưng làm giảm sút khả năng lao động, học tập, làm đảo lộn sinh hoạt, gây căng thẳng cho các thành viên trong gia đình và tổn hại cả về kinh tế.

Bệnh tâm thần nếu không được chữa trị kịp thời có thể dẫn đến trạng thái tâm thần sa sút, người bệnh trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Vì vậy, việc phát hiện sớm và chữa bệnh kịp thời sẽ ngăn chặn được sự tiến triển xấu của bệnh.

Tranh thủ thời gian tôi thăm hỏi 1 vài bệnh nhân để hiểu họ nhiều hơn. Tiếp xúc với bệnh nhân nữ nhà ở Bến Tre vào trại được 6 tháng do nghiện horoin nặng nên giờ trở nên tâm thần. Khuôn mặt trắng xanh nhưng các trả lời rất tự tin. Tôi hỏi sao chị vào trong bệnh viện này: Chị kể một câu chuyện có lẻ tôi cũng không hiểu lắm, chị nói rằng ai cũng nói chị tâm thần nên họ bắt chị vào đầy. Tôi hỏi có nhớ nhà không? Dạ có- khuôn mặt đượm buồn. Chị nhớ ai nhất? Mẹ tôi. Sao chị nhớ mẹ? Khuôn mặt chị buồn hẳn "Vì mẹ tôi khổ lắm nhất là khi tôi vào con đường nghiện ngập"....Tôi hỏi: có một điều ước chị ước gì? Chí nói: ước về nhà, bình thường, sống với mẹ... Nhìn ra sân, nhiều phụ nữ khác đang đi qua đi lại cười nói vô thần; vài người không kiềm chế hành động tiểu tiện đại tiện của mình ngay trước mặt mọi người... Nhìn các chị y tá, bảo mẫu tôi thầm nể phục nghị lực của họ.

Bệnh tâm thần ngày càng phát triển, nhất là xã hội phát triển, tính cạnh tranh càng cao, nhiều căn bệnh xã hội tác động đến mọi người. Nghiện rượu; nghiện game; thất tình; ba mẹ li hôn con cái bị sốc; làm ăn thua lỗ; tự dưng rối loạn hành vi...

Vào bệnh viện mới biết áp lực làm việc của các anh chị nơi đây. Có thể chịu đựng mọi cú đấm; cú hích; cái tát bất cứ lúc nào bệnh nhân lên cơn... nhưng đành phải lo lắng cho họ thôi. Nhìn những bệnh nặng đang ngủ, tôi chợt cảm thấy tội nghiệp cho họ. Nếu có dịp các bạn thiếu niên thấy bệnh nhân tâm thần vì chơi game có lẻ sẽ không dám chơi game quá mức nữa...

Một buổi làm việc phục vụ tại bệnh nhân tâm thẩn, các thành viên vô cùng khâm phục cho những ai đang làm việc những nơi như thế này. Có mấy ai đảm đương một cách tận tuỵ vì sức khỏe cộng đồng? Tiền lương và các chính sách đãi ngộ của họ vẫn luôn mãi là đề tài để đem ra bàn luận, mổ xẻ nhưng...chưa được "khâu" lại. Họ vẫn âm thầm làm việc dù phần lớn cũng vì đồng lương nhưng sự bản lĩnh và tình người để đảm nhiệm công việc một cách dài lâu của họ thật đáng được khen thưởng. Còn những bệnh nhân bị tâm thần là điều không ai mong muốn và cũng không có tội. Thế nhưng nếu bị bỏ mặc và bị "đối xử" không hợp lý thì ... trách nhiệm thuộc về ai? Đành rằng quanh chúng ta luôn có những tấm lòng của các nhà hảo tâm và những mạnh thường quân nhưng điều ấy không phải là...thường trực và cũng chẳng thấm vào đâu với yêu cầu thực tế phát sinh của bệnh viện.

Ra về các thành viên cảm nhận được ý nghĩa của một ngày phục vụ cho bệnh nhân thâm thần và mong có dịp trở lại để góp phần nhỏ bé của mình hầu xoa dịu nỗi đau bệnh tật của họ.

VMS: Thanh Hằng

----------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 306 =CAU BE NGUOI MA PDF Print E-mail

Cậu Bé Trai Người Mà Mất Chiếc Thuyền Của Cậu Ta

Tom mang chiếc thuyền mới đến bờ sông. Cậu bé cẩn thận để nó xuống nước và từ từ buông sợi dây ra. Chiếc thuyền đã trôi đi một cách êm ả làm sao! Tom ngồi trong ánh nắng ấm, ngưỡng mộ chiếc thuyền nhỏ mà cậu bé đã làm nên.

Bất thình lình một dòng nước mạnh đã cuốn lấy chiếc thuyền. Tom đã cố gắng kéo nó trở lại bờ, nhưng sợi dây đã đứt. Chiếc thuyền nhỏ đã chạy nhanh xuôi theo dòng nước.

Tom đã chạy dọc trên bờ sông đầy cát nhanh như cậu có thể chạy. Nhưng chiếc thuyền của cậu đã nhanh chóng trôi nhanh khỏi tầm mắt. Tất cả buổi chiều cậu đã tìm kiếm chiếc thuyền. Cuối cùng, khi trời đã quá tối không thể tìm kiếm được nữa, Tom đã buồn bã đi về nhà.

Vài ngày sau đó, trên đường đi về nhà sau giờ học, Tom đã nhận ra một chiếc thuyền giống như chiếc thuyền của cậu qua cửa sổ của một cửa hiệu. Khi cậu bé đến gần hơn, cậu có thể thấy - chắc chắn đủ - rằng nó là của cậu!

Tom đã nhanh chóng đi đến người quản lý cửa hiệu: "Thưa ông, đó là chiếc thuyền của tôi ở tại cửa sổ của ông? Tôi đã làm nên nó?"

"Đáng tiếc thay, cậu bé, nhưng một người khác đã mang nó đến đây vào buổi sáng này. Nếu cậu muốn nó, thì cậu phải mua nó bằng một đồng Mỹ kim."

Tom chạy về nhà và đã đếm tất cả tiền của cậu ta. Vừa đúng một đồng Mỹ kim! Khi cậu đi đến cửa hiệu, cậu đi nhanh vào quầy tính tiền. "Đây là tiền trả cho chiếc thuyền của tôi."

Khi cậu bé rời khỏi cửa hiệu, Tom ôm lấy chiếc thuyền của cậu ta và nói rằng, "Bây giờ bạn bằng hai của tôi. Đầu tiên tôi đã làm ra bạn, và bây giờ tôi đã mua lại bạn."

Bạn có biết rằng Thiên Chúa đã tạo nên bạn và tôi và Ngài cũng đã chuộc lại chúng ta nữa? Kinh Thánh nói rằng Thiên Chúa đã tạo nên chúng ta để được hưởng tất cả tạo vật của Ngài. Ngài đã tạo nên những cây để leo trèo, những con sông để bơi lội, những thực phẩm ngon để ăn. Ngài đã tạo nên những ngày có ánh sáng để vui chơi. Và Ngài đã tạo nên những người mẹ và những người cha để lo lắng cho chúng ta.

Nhưng Thiên Chúa đặc biệt đã tạo nên chúng ta cho chính Ngài. Ngài muốn mỗi cậu trai và mỗi bé gái biết Ngài một cách cá nhân. Ngài muốn tỏ ra cho chúng ta tình yêu của Ngài mỗi ngày. Ngài muốn chúng ta nói chuyện với Ngài qua sự cầu nguyện. Và Ngài muốn giúp chúng ta trong tất cả những vấn đề khó khăn của chúng ta.

Nhưng vì tội lỗi của chúng ta - điều xấu mà chúng ta làm - chia rẽ chúng ta với Thiên Chúa. Chúng ta không thể biết Thiên Chúa một cách thật sự cho đến khi những tội lỗi của chúng ta được tha thứ. Chúng ta giống như chiếc thuyền đang chạy nhanh xuôi theo dòng nước - thật xa với Thiên Chúa.

Nhưng Kinh Thánh có Tin Tức Tốt! "Vì Đức Chúa Trời đã yêu thương thế gian, đến nổi Ngài đã ban Con duy nhất của Ngài, hầu cho hể ai tin Con ấy thì không bị hư mất, mà được sự sống đời đời" (Gioan 3:16)

Chúa Giê-xu Christ, Con của Thiên Chúa, đã đến "để tìm và cứu lấy kẻ bị mất" (Lu-ca 18:10). Trên thập tự giá chỗ Chúa Giê-xu bị đóng đinh, Ngài đã chịu thế hình phạt mà chúng ta xứng đáng với. Ngài đã trả cái giá bởi những tội lỗi chúng ta bằng sự chết cho chúng ta. Và để chứng tỏ rằng những tội lỗi của chúng ta thật sự được tha thứ, Ngài đã sống lại từ sự chết. Ngày nay Ngài sống với Cha ở trên thiên đàng. Ngài ban sự tha thứ và cuộc sống đời đời cho tất cả mọi người mà chấp nhận Ngài như Đấng Cứu Thế.

Vì vậy bạn thấy rằng, Thiên Chúa đã tạo nên chúng ta và Ngài cũng đã chuộc lại chúng ta. Bạn đã chấp nhận Chúa Giê-xu làm Đấng Cứu Thế của bạn chưa?

"Nhưng hể ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền-phép trở nên con-cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài" (Gioan 1:12).

Nếu bạn muốn biết thêm về sự chấp nhận Chúa Giê-xu KITO làm Đấng Cứu Thế của bạn, hãy cau nguyen tin Chua.
----------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI #305= CHUYEN MOT LINH MUC PDF Print E-mail


>>> >>>>>>> Chuyện một linh mục
>>> >>>>>>>>
>>> >>>>>>>> Đây là câu chuyện linh mục gỉa vờ đi bán vé số, ăn xin và lượm rác với các em nhỏ để biết thân phận của các em như thế nào và tìm cách cải thiện đời sống của các em
>>> >>>>>>>> . Linh mục kể:
>>> >>>>>>>> – Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã "quần nát" cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.
>>> >>>>>>>> Thế là tôi đã lẽo đẽo theo các em để bán vé số và ăn xin trên các đường phố Sài Gòn được hai ngày! Không biết bao nhiêu lần giở khóc giở cười. Có lẽ giờ này nếu bạn bè hay gia đình có gặp tôi thì họ cũng không thể nào nhận ra được. Tôi đã biến thành một người nghèo nàn, đen đủi, đơ dáy và hôi hám như những mảnh đời bất hạnh lê lết hết từ quán ăn này đến quán ăn khác.
>>> >>>>>>>> Để được theo các em đi ăn xin và bán vé số không phải là dễ. Tôi đã phải lân la làm quen và giúp các em rất nhiều, tôi đã lấy được niềm tin của các em và gia đình các em. Tôi đã ăn và ở chung với họ. Tôi đã cho họ thấy được tôi thực sự muốn sống cảnh màn trời chiếu đất với họ để có thể hiểu và cảm thông nỗi khổ của họ!
>>> >>>>>>>> Tối hôm nay là tối cuối cùng tôi theo các em, như dự tính ban đầu, hôm nay tôi sẽ không ngủ trong các ngôi nhà bằng giấy, trong thế giới của kẻ chết, mà tôi đã chia sẻ ở trên (Bài "Tôi Đến Thăm Em") nhưng tôi sẽ theo một nhóm trẻ mồ côi lang thang về ngủ ở khách sạn "ngàn sao" toạ lạc dưới chân cầu Chữ Y bên Khánh Hội. Chiều hôm đó tôi đã được phép theo nhóm trẻ mồ côi lang thang. Dẫu tôi cũng đã biết các em từ trước qua hai ngày đi bán vé số và ăn xin, tuy nhiên trước khi tôi đi cụ trưởng làng dặn tôi:
>>> >>>>>>>> – Cháu cẩn thận nhé, tụi nó không có hiền giống như tụi nhỏ bên này đâu!
>>> >>>>>>>> Khoảng 3 giờ chiều, tôi hoà nhập với các em tại công viên bên cạnh Nhà Thờ Đức Bà. Tôi nhập ngay vào với bọn nó một cách dễ dàng. Bọn trẻ đang bàn kế hoạch cho tối hôm nay, chúng quyết định sẽ không đi ăn xin nữa mà sẽ đi lượm ống lon, và ve chai tại đống rác bên quận 4. Nghe chúng nói đến đó tôi đã rùng mình run sợ, tôi thật sự sợ cái mùi hôi thối bốc lên từ rác, nhất là tim tôi thì yếu, không biết có thể sống nổi không. Tôi ngước lên nhìn tượng Mẹ trước nhà thờ đọc một kinh Kính Mừng xin mẹ cầu bầu cùng Chúa cho con..
>>> >>>>>>>> Trong bóng đêm, cảnh đống rác thật hãi hùng, cao như dãy núi. Tiếng người cười nói, tiếng cãi nhau, tiếng chửi rủa hoà lẫn vào nhau, cả hàng trăm người cứ như là những bóng ma di động. Mùi hôi thối nồng nặc, tôi rùng mình run sợ. Lại đọc thêm một kinh Kính Mừng. Thấy tôi tỏ vẻ ngần ngại, con bé đứng cạnh tôi thét lên:
>>> >>>>>>>> – Nhảy vô đi cha nội, đứng đó là đói, lấy gì ăn.!
>>> >>>>>>>> Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã "quần nát" cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.
>>> >>>>>>>> Bọn trẻ đã tập họp lại với nhau và bắt đầu khoe những thứ mà chúng đã lượm được. Ngoài những cái bọc nylông thông thường, có đứa khoe lượm được cái chân gà, hay một món đồ ăn được gói kỹ. Bỗng dưng có con bé khoảng 10 tuổi la to:
>>> >>>>>>>> – Hôm nay nhà tao không phải đói rồi.!
>>> >>>>>>>> Nói xong nó lôi trong cái bao của nó ra một cái đầu chó! Tôi đứng đó mà nước mắt tuôn trào, cứ như là trong mơ. Đến phiên tôi, tôi không kể gì mà chỉ đưa cho thằng bé "trưởng nhóm" cái bao bố và nói là cho hết tụi nó.
>>> >>>>>>>> Em vẫn cười tươi bên... rác
>>> >>>>>>>> Chắc cũng khoảng nửa đêm, khi chúng tôi trở lại chân cầu chữ Y bên Khánh Hội. Các em chắc mệt mỏi, lăn ra ngủ ngay. Riêng tôi không biết vì quá mệt mỏi hay là quá xúc động không tài nào ngủ được. Tôi cứ nằm nhìn trăng chiếu xuyên qua các khe hở của thành cầu. Trăng đêm nay sáng quá, nhưng đời các em thì thật tối! Đêm nay là đêm đầu tiên trong đời tôi hiểu được ý nghĩa của "màn trời chiếu đất". Tôi trằn trọc, nước mắt cũng không còn để mà rơi. Tôi muốn thét lên, thét lên thật to, nhưng lại dằn lòng đau xót.
>>> >>>>>>>> Sáng hôm sau, tôi thật sự mỏi mệt và kiệt sức. Tôi đứng dậy, lê từng bước nặng nhọc ra khỏi gầm cầu, đón taxi để quay về Khách Sạn, nhưng không một chiếc nào ngừng. Nỗi mệt mỏi và đau nhức trong thể xác tôi, không tài nào so sánh với nỗi đau tinh thần, nước mắt tôi cứ tuôn trào. Nếu như mọi khi, tôi ăn mặc lịch sự thì Taxi đã nối dài thành hàng để chào mời tôi rồi, nhưng hôm nay tôi tiều tụy và nghèo nàn. Cũng chẳng trách gì được những anh lái Taxi, vì họ cũng làm thuê cả mà. Cuối cùng tôi cũng đã thuyết phục được một cụ già chạy Honda ôm chở tôi về.
>>> >>>>>>>> Honda dừng trước cửa khách sạn, tôi vừa bước xuống đã bị anh bảo vệ xua đuổi, nhưng khi nhận ra tôi là khách quen, anh ta cười bẽn lẽn và xin lỗi. Cụ già đứng ngoài chờ tôi vào Khách Sạn lấy tiền. Tôi đến bàn tiếp tân, xin chìa khoá phòng 205. Cô tiếp tân mọi ngày niềm nở với tôi lắm, bỗng dưng hôm nay cáu gắt lạ thường, cô nói và liếc nhìn tôi thật khó chịu:
>>> >>>>>>>> – Ông tìm ai! Chủ nhân phòng 205 đi ra ngoài rồi!!
>>> >>>>>>>> Tôi giở chiếc mũ lụp xụp ra, mùi hôi bốc lên, và mỉm cười nói với cô bé:
>>> >>>>>>>> – Thưa cô, tôi là chủ nhân của căn phòng 205 đây!!
>>> >>>>>>>> Cô nhìn tôi, tí nữa thì té lăn ra khỏi ghế, cô đứng bật giậy và hỏi tôi:
>>> >>>>>>>> – Anh Thông, anh có sao không? Bị cướp giật à?!
>>> >>>>>>>> Tôi nói cho cô biết tôi không sao, chỉ mệt mỏi và muốn lên phòng nghỉ. Cô cầm chìa khoá phòng và còn dẫn tôi lên đến tận cửa... Tôi nhờ cô lấy 50 ngàn trả cho cụ già chạy xe ôm. Tôi lao vào phòng cởi quần áo và lăn ra ngủ! Một giấc ngủ bình yên và hạnh phúc!
>>> >>>>>>>> Lạy Chúa, không có khoảng cách nào lớn hơn giữa lòng người với người, giữa các con tim của nhân loại. Cái hố sâu ngăn cách giữa giàu sang và nghèo đói đã làm cho lòng người chai đá, làm cho con tim họ dửng dưng trước những đau khổ và bất hạnh của người khác. Xin Chúa hãy thay thế quả tim bằng đá khô cằn của chúng con bằng quả tim bằng da bằng thịt, trái tim với những vòng chảy không ngừng của những giọt máu yêu thương. Xin cho chúng con biết chia sẻ với anh em những ân huệ chúng con lãnh nhận từ Chúa, Amen.
>>> >>>>>>>> LM Martino Nguyễn Bá Thông –
>>> >>>>>----------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 304 = DI CHUC GH PHAOLO 2 PDF Print E-mail

Từ Balan, sẽ trổi lên một tia sáng, ðể chuẩn bị thế giới cho lần trở lại thứ hai của Ta". Ðó là lời Chúa hứa qua thánh nữ Faustina. Tia sáng ðó chính là Ðức Giáo hoàng GP II, ðấng thiết lập cho toàn thế giới Lễ Kính Lòng Thýõng Xót của Thiên Chúa mừng kính vào Chúa Nhật liền sau Lễ Phục Sinh. Ngài sẽ ðýợc phong Chân Phýớc vào chính ngày Lễ Kính Lòng Thuõng Xót của Chúa, tức ngày 01-05-2011

Trích Di chúc của Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II
(qua ðời ngày 02.04.2005 áp lễ kính Lòng Chúa Thýõng Xót)

"Các con thân mến!

Hiện nay các con ðang sống trong thời ðại ðầy gian nguy và thử thách. Các con hãy cố gắng kiên tâm vững tin vào Lời Chúa. Chính Chúa Giêsu ðã hiện ra nói với cha, nhờ cha thông báo lại cho các con những sứ ðiệp này: "Các con hãy cầu khẩn Thiên Chúa các con, giải trừ nguy nan trong thế giới sắp sụp ðổ này".

Các con thân mến, khi cha ra ði cũng chính là lúc những biến cố thảm họa sẽ ðổ xuống thế giới này: chiến tranh ngày càng lan rộng, ðộng ðất khắp nõi, các cuộc ðại nạn lớn lao sẽ xảy ra, tại các nýớc lớn nhý Nhật bản, Trung quốc, Philippin.

Các con là những ngýời cha tin yêu nhất, là những ngýời con thuộc dòng dõi Ðavít[1], các con hãy kêu xin cùng Thiên Chúa, bằng cách các con ðọc kinh cầu nguyện:

Với những lời kinh tha thiết sau ðây:
Xýớng : Xin Thiên Chúa dủ lòng thýõng xót chúng con!
Ðáp : Vì Chúa ðã sinh ra chúng con, và ðặt chúng con trên trái ðất này.
Xýớng : Xin an ủi nâng ðỡ chúng con trong lúc gian nguy.
Ðáp : Vì Chúa là nguồn an ủi của chúng con.
Xýớng : Xin xua ðuổi những giặc thù xa chân chúng con.
Ðáp : Vì Chúa là Ðấng ðã bảo vệ chúng con.
Kết : Xin phù hộ chúng con trên ðýờng dýõng thế, tránh xa kẻ thù tội lỗi, ðể chúng con một ngày kia, sẽ ðýợc hýởng phúc vinh quang muôn ðời, cùng với Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen.
Sau những lời nguyện trên, các con hãy ðọc:
- Một Kinh Chúa Thánh Thần, - Một kinh Tin kính, - Một Kinh ãn nãn tội
- Và lời nguyện tắt: "Giêsu Maria Giuse, ba Ðâìng con yêu mêìn, xin cứu rỗi linh hồn con và muôn dân muôn nýớc".

Khi các con phổ biến một bản kinh này cho một ngýời thì các con ðýợc hýởng một õn tiểu xá, cứ 100 ngýời thì ðýợc một õn ðại xá. Và khi các con rời thế gian này, sẽ ðýợc các Thiên Thần ðýa về Trời, hýởng hạnh phúc muôn ðời.
Cha ban phép lành và chúc phúc cho những ai phổ biến bản kinh này".
(Trích dịch "Di chúc của ÐTC-GP II", theo bản tiếng Anh của cha Lorenso thuộc Bộ Giáo Lý Ðức tin, Rôma.)

--
Phan Cao Tri

------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 303 = GIOI TRE NGÀY NAY PDF Print E-mail

> NGƯỜI TRẺ NGÀY NAY
>
> Một chủng sinh tôi mới quen biết, kể cho tôi nghe về hôm thầy dự một buổi tiệc tối thứ sáu ở trường đại học địa phương. Nhóm này gồm những thanh niên đại học trẻ tuổi, và anh bạn của tôi giới thiệu mình là một chủng sinh, một người nỗ lực để trở thành linh mục, và khấn hứa sống đời độc thân khiết tịnh. Khi nghe đến độc thân khiết tịnh, một số cười khúc khích, số khác giễu cợt, và nhiều lời đùa rằng anh sẽ phải bỏ mất biết bao nhiêu thứ trong đời.

Thật là ngây thơ, tội nghiệp! Ban đầu, trong nhóm 8x9x này, niềm tin lòng đạo và những gì dẫn dắt anh chủng sinh muốn sống cuộc đời của mình, được xem là một chuyện vừa buồn cười vừa tội nghiệp. Nhưng trước khi tàn tiệc, một vài cô gái trẻ đến, khóc trên vai anh và chia sẻ về sự thất vọng với việc bạn trai mình không thể hoàn toàn tận tâm trong mối quan hệ.
>
> Điều này có thể cho chúng ta một mô tả về người trẻ trong thế giới thế tục hóa thời nay của chúng ta. Họ thể hiện cái gọi là tính cách lưỡng cực về đức tin, giáo hội, gia đình, luân lý tình dục, và nhiều đều khác quan trọng với họ.
>
> Họ cho chúng ta một hình ảnh mâu thuẫn. Một mặt, nhìn chung, họ không đi lễ, ít nhất là không đều đặn, họ không giữ đạo đức Kitô giáo về tình dục, dường như lãnh đạm, và có khi thù địch với nhiều truyền thống quý báu trong đạo, và họ có thể thiển cận, không thể tin nổi khi nghiện ngập, và bị nô lệ hóa trong luồng thời thượng của thế giới giải trí, thời trang, và công nghệ thông tin. Nhìn từ phương diện này, đám trẻ của chúng ta có vẻ không có đạo, suy đồi đạo đức, và vùi đầu vào những thứ hời hợt của các show truyền hình, và trò chơi điện tử. Nghiêm trọng hơn nữa, các em còn có thể có vẻ thiển cận, tham lam, hư hỏng, và tư lợi quá đáng. Thật là một viễn cảnh không sáng sủa gì trước mắt chúng ta.
>
> Nhưng không hoàn toàn chính xác như vậy. Trong hầu hết trường hợp, phía dưới bề mặt, các bạn sẽ thấy một con người dễ mến, chân thành, dịu dàng, thiện tâm, tử tế, đạo đức, quảng đại và tìm kiếm những gì đúng đắn (mà không có nhiều hỗ trợ từ một nền văn hóa thiếu chỉ hướng đạo đức rõ ràng, và đầy nguy cơ với quá nhiều chọn lựa). Tin tốt là, hầu hết người trẻ, với những khao khát thật nhất trong mình, hoàn toàn không xa lạ với Thiên Chúa, đức tin, giáo hội, và gia đình. Xét chung, người trẻ ngày nay vẫn là người tốt và muốn điều đúng đắn.
>
> Nhưng, không phải lúc nào cũng rõ ràng như thế. Có khi vẻ ngoài dường như lấn át chiều sâu của người trẻ đến nỗi con người thật của các em, và những gì các em muốn không thật sự rõ ràng. Chúng ta thấy vẻ ngoài, và qua đó, thấy người trẻ có vẻ tư lợi hơn là quảng đại, hời hợt hơn là sâu sắc, bừa bãi hơn là nhạy bén về đạo đức, và lãnh đạm với đạo hơn là đầy đức tin. Người trẻ cũng thể hiện một sự tự phụ thiển cận, cho rằng mình khó mà bị tổn thương, và không cần bất kỳ ai khác hướng dẫn.
>
> Mà chính vì thế, người trẻ đang trong tình trạng lưỡng cực. Hầu như, các em muốn những điều đúng đắn, nhưng quá thường xuyên vì thiếu sự hướng dẫn thực sự, và vì nền văn hóa bao quanh, mà người trẻ không đưa ra những chọn lựa đem lại những gì đúng với các khao khát sâu thẳm hơn trong lòng mình. Ví dụ hàng đầu là về tình dục. Các nghiên cứu trên giới trẻ 8x và 9x cho thấy hầu hết các em mong muốn cuối cùng có được một cuộc hôn nhân chung thủy một vợ một chồng. Vấn đề là các em cũng tin rằng trước hết mình có thể sống mười hay mười lăm năm tình dục tự thoải mái, mà không chấp nhận rằng mười hay mười lăm năm tình dục không phải là một chuẩn bị tốt cho sự chung thủy nâng đỡ hôn nhân và gia đình. Trong chuyện này, cũng như nhiều chuyện khác, các em bị kẹt giữa đặc nét văn hóa, và sự an toàn mỏng manh của mình. Văn hóa cứ xướng lên một đặc nét nhất định, giải phóng khỏi những tỉ mẩn của quá khứ, hoàn toàn tự mãn xem thường bất kỳ điều gì chất vấn nó. Nhưng nhiều sự tự mãn như thế thực sự đang sa vào bóng tối. Sâu bên trong, người trẻ của chúng ta khá dao động, và may thay, chính điều này giữ các em yếu đuối và dễ thương.
>
> Có lẽ Louis Dupre, triết gia đã dạy tôi vài năm ở Yale, trình bày rõ nhất điều này khi ông nói rằng người trẻ ngày nay không xấu, chỉ là chưa hoàn thiện. Đây là một thấu suốt đơn giản mà nhiều ý nghĩa. Có người có thể rất tuyệt vời và dễ thương, nhưng vẫn thiếu chính chắn, chưa trưởng thành. Hơn nữa, nếu bạn đủ trẻ, như thế bạn có thể rất hấp dẫn, rất ngầu. Và ngược lại, thường cũng như thế. Nhiều người trưởng thành chúng ta, bị giày vò vì tính lưỡng cực của chính mình, khi chúng ta chính chắn trưởng thành, nhưng lại không tuyệt vời và dễ thương. Điều này gây nên những song đề nghịch lý.
>
> Vậy người trẻ ngày nay thực sự là thế nào? Là con người luôn luôn gói kín trong thế giới của riêng mình, bị ám ảnh về ngoại hình, ham mê đến nghiện truyền thông xã hội, sống ngoài hôn nhân, tự mãn thiển cận về đạo đức phi truyền thốn,g và quan điểm tôn giáo của mình ư? Tôi tin rằng, đó chỉ là mặt bề ngoài. Người trẻ ngày nay thực sự đầy nồng hậu, thiện tâm, quảng đại và mong đợi có ý thức một tình yêu và kết ước, cũng như mong đợi trong vô thức được Thiên Chúa ôm vào lòng.
>
> Rev. Ron Rolheiser, OMI
>--------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 61