mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5798
mod_vvisit_counterHôm Qua8107
mod_vvisit_counterTuần Này13905
mod_vvisit_counterTuần Trước55320
mod_vvisit_counterTháng Này167149
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9430243

We have: 190 guests online
Your IP: 54.158.55.5
 , 
Today: Oct 23, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 340 - DI TRONG DIEU QUANG PDF Print E-mail

ĐANG ĐI TRONG CÕI DIỆU QUANG

Trần Mỹ Duyệt

Bước vào Mùa Chay, tôi đang đi tìm cho mình một cuốn sách để giúp suy niệm và sống với tinh thần Mùa Chay hầu chuẩn bị lòng đón nhận ơn Cứu Chuộc qua mầu nhiệm Phục Sinh.

May mắn quá, tôi được Linh Xuân Vũ tức linh mục Peter Vũ Tiến Đạt thuộc dòng Citô Chiêm Niệm gửi tặng cuốn sách của ngài với tựa đề

The Paradise Man, mà tôi tạm dịch là TRONG CÕI DIỆU QUANG theo sát với nội dung của nó.

Tôi chọn cuốn sách này vì nó được viết do một đan sỹ chiêm niệm,

nên chắc chắn là chứa đựng chiều sâu tâm linh.

Tiếp đến nội dung của nó chuyên chở những suy tư mà tác giả cũng dựa trên những suy niệm thần bí của một nhà chiêm niệm lẫy lừng của Hoa Kỳ và cũng có thể là cả thế giới, linh mục đan sỹ Thomas Merton.

Ngay khi vừa đọc những dòng giới thiệu đầu tiên, tôi đã bị cuốn hút và say mê tác phẩm.

Tác giả viết: "Từ khi Adong và Evà rời vườn Diệu Quang, nhân loại đã kéo dài hàng thiên niên kỷ trong khổ đau và trong thử thách, đặc biệt là sự chết. Nhưng trong tâm tư của con cháu ông bà không ngừng nuôi hy vọng, rằng một ngày kia, họ sẽ trở lại chốn hạnh phúc mà một lần đã được ban cho. Đây là một giấc mơ chính đáng và cao cả. Thật ra, từ ngày Adong và Evà ra khỏi, vườn Diệu Quang vẫn luôn còn đó trên mặt đất, chờ đợi con cái loài người trở lại."

(Since Adam and Eva left Eden, humanity has endured through long millennia of hardships and suffering, especially death. But the hearts of their children and great-grandchildren have never given up the hope that, someday, they could return to the place of happiness that once had been their inheritance. It is a legitimate and dignified dream. In fact, since the day Adam and Eve left, paradise has remained on earth, waiting for every single human child to return.)

Để đưa độc giả vào những suy niệm thâm sâu của mình trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thật, tác giả đã trích dẫn tư tưởng của Thomas Merton, và theo đó

"Bạn không cần phải là giám mục, linh mục, tu sỹ, nữ tu hoặc một ẩn sỹ để bước vào hành trình tâm linh. Bạn có thể là một tín hữu, một người đi lễ bình thường rất bận bịu với những công việc thường ngày,

nhưng bạn chắc chắn đích thực có thể là một người trong vườn Diệu Quang."

(You need not be a bishop, a priest, a monk, a nun, a religious person, or a hermit to enter the spiritual journey.

You may be a lay person, a normal churchgoer very busy with your daily duties, but you certainly could be a real paradise man.)

Và đây cũng là những gì tôi muốn chia sẻ với các độc giả của mình như một món ăn tinh thần để giúp nhau sống trọn vẹn ý nghĩa mùa Chay, và cũng để khích lệ nhau sống trọn vẹn ơn gọi của mình trong môi trường cuộc sống hầu an hưởng tất cả những phúc lành mà Thiên Chúa đã ban sẵn cho nhân loại cũng như cho Tổ Tông loài người xưa trong vườn Địa Đàng.

Thông thường, nhiều người nhất là các giáo hữu vẫn hay than thở và buồn phiền vì vai trò và chỗ đứng của mình trong giáo hội khi so sánh với các vị trong hàng giáo phẩm, linh mục và tu sỹ.

Sự so sánh này khiến nhiều người cảm thấy mặc cảm, và cho rằng vì đó mà mình không thể vươn cao trên đường tu đức, và sống mật thiết với Chúa là cội nguồn hạnh phúc.

Hậu quả là nhiều giáo hữu sống đạo, giữ đạo theo lối cầm hơi, cốt đủ điểm lên Thiên Đàng, để rồi khi gặp những gian nan, thử thách họ than van, giận hờn và kêu trách Chúa. Xem như Chúa là người cha thiếu công bằng chỉ quan tâm và đặc cách cho một số thành phần mà họ cho là may mắn hơn họ.

Không chỉ tìm thấy, nghe thấy, hoặc cảm thấy phần lớn những tư tưởng bi quan trên thuộc phạm vy tôn giáo. Trong sinh hoạt xã hội, rất nhiều người cũng rơi vào tâm trạng phiền não, chán nản, và buông xuôi khi nghĩ đến cuộc đời này như một thời khắc trống rỗng, vô duyên, và không ý nghĩa. Một cái gì bất công đối với họ.

Hơn thế nữa, nó còn là một thử thách lớn lao và những đau khổ triền miên. Từ đó ý tưởng cuộc đời được gán cho hai chữ "bể khổ", và kiếp người được cho là kiếp phù sinh. Hành trình cuộc sống như những người vượt biển trên những chiếc thuyền nan mong manh.

Thật sự không phải vậy, và cuộc đời không phải là những thời khắc lang thang kiếm tìm hạnh phúc, những cái trống rỗng, những điều huyền hoặc và không tưởng.

Nếu những cái đó xẩy ra là vì con người đã lạc mất ý niệm hạnh phúc, và trên tất cả, hạnh phúc đối với họ là những gì đang xảy ra trước mắt theo như ý của họ muốn, một thứ hạnh phúc do thế gian ban tặng.

Nhưng hạnh phúc hay bình an thật chính là cái đang tiềm ẩn trong cõi lòng mỗi người.

Trong tầm nhìn ấy, và chỉ trong tầm nhìn ấy con người mới nhận ra mình thật sự hạnh phúc, và nơi mình đang cư ngụ đây không gì hơn chính là Vườn Diệu Quang mà Thiên Chúa đã thiết lập cho Adong và Evà và con cháu. Trước khi trở về với Đấng Tạo Dựng, trên hành trình dương thế, con người không chỉ băng qua những chặng đường chông gai, hiểm trở, đầy thử thách, mà còn là những giây phúc trải nghiệm hạnh phúc và bình an trong Đấng Tạo Hóa.

Bằng vào cái nhìn mới với những suy tư mới về thân phận và giá trị con người, trong tác phẩm The New Man, Thomas Merton đã viết:

"Một cách bản thể, nguồn gốc của đời sống mới này ở bên ngoài và ở trên chúng ta, trong Thiên Chúa. Nhưng một cách tâm linh, cả đời sống siêu nhiên và Chính Thiên Chúa Đấng ban cho sự sống ấy đang ở trung tâm của chính con người chúng.

Ngài, Đấng một cách vô biên ở trên chúng ta cũng lại ở trong chúng ta, và chóp đỉnh cao nhất của đời sống thể lý và tinh thần của chúng ta là được xáp nhập vào trong chính Ngài một cách thực tế.

Nếu chúng ta thật sự ở "trong Ngài", là vì Ngài chia sẻ thực tại của Ngài với chúng ta và làm cho nó trở nên của chính chúng ta."

(Ontologically the source of this new life is outside and above ourselves, in God. But spiritually, both the supernatural life and God Himself Who gives it are in the center of our being. He Who is infinitely above us is also within us, and the highest summit of our spiritual and physical life is immersed in His own actually. If we are only truly real "in Him," it is because He shares His reality with us and makes it our own.)

Tóm lại, thì tuy đời sống con người có những thử thách, nhưng hạnh phúc và sự bình an không vuột mất khỏi con người, nếu con người biết đặt Thiên Chúa và tìm Chúa trong chính tâm hồn của mình.

Đây cũng là món quà Chúa Con trao tặng con người khi Ngài từ trời xuống trần trong đêm Giáng Sinh tại Belem . Đêm đó, các thiên thần hát rằng: "Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm." (Luca 2:14)

SUY NGHĨ VÀ HÀNH ĐỘNG : Nhân Mùa Chay, hãy trở về với lòng mình. Dùng thời giờ nhìn lại con người và cuộc sống của mình để biết xem :

Thiên Chúa đã có chỗ nào trong trái tim, trong tư tưởng của mình hay không?

Và Thiên Chúa đã có chỗ nào trong hành động của mình hay không?

Và hãy xin Ngài tạo cho ta một trái tim trong sạch, trái tim thịt mềm, một tinh thần cương nghị,

TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA : "Lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch và canh tân tinh thần cương nghị trong con." (Thánh Vịnh 51:10)

để chúng con rung động với tình yêu của Ngài, để chia sẻ hạnh phúc làm con Ngài với anh em mình, và để bước đi trong hành trình tìm về vĩnh hằng bằng niềm vui, dưới bóng mát ân sủng, bởi vì chúng ta đang đi "trong cõi diệu quang".

Tamlinhvaodoi chia sẻ

-----------------------------

 
ĐỜI SÔNG TAM LINH # 340 = JAMES - KY GIA NGHEO PDF Print E-mail

Friday, March 3, 2017 7:21 PM
Subject: VAN HOA :Giả nghèo sống với người vô gia cư, sau nửa năm ký giả nổi tiếng New York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ.

"TÔI DỄ DÀNG HƠN CẬU MỘT CHÚT"
William James – ký giả của tờ báo New York Times đã cải trang thành một người lang thang, nghèo khổ và què một chân. Anh đã trà trộn và sống với những người vô gia cư ở Miami, một thành phố ở tiểu bang Florida, Hoa Kỳ khoảng nửa năm để tìm hiểu cuộc sống của họ.
Ngay ngày đầu tiên, nhìn thấy James tàn tật, ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu, từ trong đáy mắt của những người vô gia cư này đã lập tức biểu lộ ra một sự quan tâm; một người đàn ông trong nhóm đã bước đến, đưa cho James một cây gậy gỗ và nói với anh rằng: "Người anh em, hãy cầm lấy nó, như thế sẽ thuận tiện hơn nhiều".
James đưa tay đón lấy cây gậy, dùng tay vuốt ve cây gậy này hết lần này đến lần khác, trong lòng không khỏi cảm kích. Đúng lúc đó, một bóng dáng loang loáng phản ánh trên mặt dường, dáng đi không bình thường, ngẩng lên nhìn, trong lòng James cảm thấy như bị cái gì đó thiêu đốt: người đàn ông đưa gậy lúc nãy đang đi cà nhắc...
Chống cây gậy này, James dường như cảm thấy có một loại sức mạnh vô hình từ nó truyền đến; rất mau, anh đã giành được tín nhiệm của những người vô gia cư này. Họ dẫn James đi đến nơi đặt những chiếc thùng rác ở các siêu thị, đến khu dân cư để thu lượm thức ăn và phế liệu bị người ta vứt đi. Họ còn nói cho James biết nơi nào có nhiều đồ phế liệu, những phế liệu nào đáng tiền và nên đi lượm vào khung giờ nào, .v.v...

Trong một lần trông thấy James bước đi khập khiễng một cách vất vả để lật tìm phế liệu, một anh chàng thanh niên da đen với hàm răng trắng bóng đã bước đến, vỗ nhẹ lên vai của James, đưa cho anh túi phế liệu và nói: "Này người anh em, anh hãy đi sang bên cạnh nghỉ ngơi một chút, túi đồ phế liệu này anh hãy cầm lấy đi!".
James nghe xong, đứng ngẩn ra đó, như thể không tin vào tai mình: "Vậy làm sao được? Những thứ này cậu vất vả lắm mới lượm được mà!"
Người lang thang đó nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói một cách rất vui vẻ: "Tôi dễ dàng hơn anh một chút". Nói xong, liền quay người bỏ đi.
James xách túi phế liệu đó, nhớ lại câu mà anh chàng da đen vừa nói khi nãy, trong tâm cảm thấy vô cùng ấm áp và cảm động.
Tới buổi trưa, trong lúc đang cảm thấy đói đói, một người đàn ông bị còng lưng trong nhóm đi đến trước mặt James, đưa cho anh hai ổ bánh mì và nói: "Này người anh em, hãy ăn đi!".
James nghe xong, cảm thấy có chút ngại ngùng: "Nếu anh cho tôi, thế thì anh ăn gì đây?".
Người đàn ông nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút!". Nói xong, liền lảng sang bên cạnh bỏ đi.
James cầm hai ổ bánh mì trong tay, nước mắt lã chã rơi, phải rất lâu sau đó mới bình tĩnh lại được.
Đến tối, James cùng vài người vô gia cư rủ nhau co rúc dưới chân cầu. Nhìn thấy James ngủ ở nơi ngoài rìa chân cầu, một ông lão đầu tóc bạc trắng chầm chậm đi đến, vỗ nhẹ vào vai anh rồi nói: "Này người anh em, cậu hãy đến ngủ ở chỗ tôi, ở đó thoải mái hơn một chút".
James nghe xong, cảm thấy nghi hoặc nói: "Nếu tôi ngủ chỗ ông, thế thì ông ngủ chỗ nào?"
Ông lão đó nghe xong, nhoẻn miệng cười, nói: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút!"

Lại là "tôi dễ dàng hơn cậu một chút!", James nghĩ, những người vô gia cư sống ở giai tầng thấp nhất trong xã hội này, tuy cuộc sống vô cùng gian khổ, thế nhưng khi họ nhìn thấy người khác khó khăn, đều luôn chìa tay giúp đỡ, họ luôn thấy bản thân mình có một phương diện mạnh hơn người khác.
James sống chung với những người vô gia cư này hơn nửa năm, trong khoảng thời gian hơn nửa năm đó, sớm chiều ở chung đã khiến anh sinh ra tình cảm thân thiết sâu sắc.
Chàng trai vô gia cư người da đen tên Ali luôn thích nói đùa kia, một tay bị tàn tật, nhưng cậu vẫn luôn thích giúp đỡ những người bị tật cả hai tay. Khi người này bày tỏ cảm kích, cậu luôn thích nói một câu: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút".
Anh chàng vô gia cư tên Bobby, thính giác ở hai lỗ tai không được tốt lắm, mỗi lần nhặt được thứ gì tốt, luôn thích chia sẻ một chút cho người bạn vô gia cư có tật ở mắt; khi người này bày tỏ sự cảm kích, anh luôn nói một câu, chính là: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút".
Anh chàng vô gia cư thân thể ốm yếu tên Chater ấy, luôn thích giúp đỡ người bạn vô gia cư thân thể béo phì kia của mình; khi nhận được sự cảm kích, câu mà Chater thích nói nhất cũng chính là: "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút" ........
*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG : Và chúng ta, những con người chắc chắn giàu có hơn rất nhiều những người vô gia cư khốn khổ, lại thường là những kẻ kêu ca than phiền nhiều nhất về số phận. Thực ra cuộc đời sẽ đơn giản và hạnh phúc hơn rất nhiều nếu chúng ta có thể nói "Tôi dễ dàng hơn cậu một chút" với bất kì ai đó mà bạn gặp trên đường đời. Bời vì như những người vô gia cư kia, bạn luôn có thể nói câu nói đầy cảm hứng đó ngay cả khi bạn không có gì cả, ngoài... một trái tim.
Theo Aboluowang
__._,_.___

 

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 339 = CAN NHA PDF Print E-mail

CĂN NHÀ
Thường thì khi người ta đi mua nhà, người ta chọn rất kỹ lưỡng, xem xét mọi khía cạnh: khang trang, đầy đủ tiện nghi, rộng rãi, đẹp mọi mặt... Chẳng vậy thì người ta sẽ muốn dọn đi, tìm căn nhà khác tốt đẹp hơn.


Vậy thì, linh hồn tôi phải chăng là "căn nhà" Chúa ngự? Nhưng Chúa lại khác con người ta ở chỗ, Chúa muốn cư ngụ ở mọi "căn nhà". Ngài chọn chúng ta. Ngài không chọn "căn nhà" thật đẹp, thật nổi bật nhưng Ngài muốn vào cư ngụ trong đó, cho dù nó có nhiều khiếm khuyết.
Chúa sẽ là người trang hòang căn nhà tâm hồn của chúng ta bằng ân sủng của Ngài. Mỗi "căn nhà" có vẽ đẹp riêng của nó, mà không một "căn nhà" tâm hồn nào giống nhau cả.
Ở thế gian, chúng ta là người chọn nhà mình ở. Nhưng về mặt thiêng liêng thì chính Chúa chọn chúng ta.
Khi mua nhà, chúng ta có chìa khóa riêng và tự tiện ra vào. Nhưng căn nhà linh hồn thì lại khác, Chúa không có chìa khóa để tự tiện vào, mà chủ căn nhà là chúng ta, phải mở cửa mời Chúa vào. Lúc ấy Chúa sẽ "dọn dẹp" cho nó đẹp , đẹp như hình ảnh Chúa vậy.
Nếu con người ta từ chối mở cửa mời Chúa vào thì Chúa cũng đành đứng bên ngòai mà chẳng làm gì được. Vì Ngài luôn tôn trọng sự tự do lựa chọn của chúng ta, mở cửa mời Chúa vào, hay là khóa cửa không cho Chúa vào. Hoặc tệ hơn nữa, người ta mở cửa mời "thần ngọai" vào nhà.
Thần ngọai là ai? Xin thưa đó là tội lỗi, là đam mê, là nhục dục, là tất cả những gì khiến chúng ta xa rời tình yêu Thiên Chúa.


* TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN : Lạy Chúa, cửa linh hồn con đã mở và mời Chúa vào cư ngụ từ ... dạo ấy. Xin Chúa thương xót mà dọn dẹp cho nó đẹp mắt Chúa qua ân sủng của Ngài. Ngõ hầu con nghe Cha trên trời nói rằng "Đây là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng". Con trông cậy vào lòng thương xót Chúa và ân sủng của Chúa mà thôi, vì "không có Thầy, con không làm được gì cả". Amen.
Xin Mẹ Maria đừng đề thần ngọai xâm chiếm linh hồn con và xin Mẹ giữ gìn con luôn sống trong ân sủng Chúa. Amen.

Lucia Tri Ân
​ (Lucy Thảo Nhi)​

https://www.facebook.com/tri.a nlucia

--------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 338= DUNG DO CHO CHUA PDF Print E-mail

> ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO CHÚA

Phụng Nguyệt Võ chuyển

> Tôi có thói quen hay cắt nghĩa tất cả mọi sự đều do Chúa định. Thói quen đó được tôi dùng như một giải pháp đạo đức dễ dàng để trấn an lương tâm.

> Đối với những điều lành xảy ra, thì lối cắt nghĩa đó không gây thắc mắc. Nhưng đối với những điều dữ, thì nhiều khi tôi nghĩ rằng lối giải thích đó hơi mơ hồ.

> Chẳng hạn tôi bị ghẻ, tôi cho là do Chúa định. Nhưng thực ra cũng có thể là do tôi không giữ vệ sinh.

> Tôi nghèo, tôi cũng bảo là do Chúa muốn. Nhưng thực ra cũng có thể là do tôi không biết làm ăn.

> Tôi thấy chiến tranh tàn phá làng tôi, cướp mất gia đình tôi. Tôi cho là do Chúa định. Nhưng thực ra cũng có thể là do tội những người lãnh đạo chiến tranh.

> Tôi thất bại trong chuyện đời, đạo. Tôi cho là tại Chúa xếp đặt như thế. Nhưng thực ra cũng có thể là vì tôi đã thiếu tài thiếu đức.

> Tôi thấy Xứ Đạo tôi, Địa Phận tôi, Giáo Hội tôi có những khuyết điểm lớn nhỏ. Tôi cho là Chúa an bài như vậy. Nhưng thực ra cũng có thể là tại lỗi lầm của tôi, của các bề trên tôi, của anh chị em đồng đạo và của cả cộng đoàn Kitô hữu.

> Tôi không nên đổ thừa cho Chúa các tội lỗi và hậu quả tội lỗi của chính tôi và của người ta.

> Tôi không nên gán cho Chúa những sự không thể hợp với sự thánh thiện, khôn ngoan và tình thương vô cùng của Chúa.

> Tôi không nên lôi Chúa ra để bắt Chúa lãnh chịu những cái dở do tôi và người khác đã dại dột gây ra.

> Tôi phải nhận rằng: trên đời này chỉ có Đức Giáo Hoàng là không sai, và Ngài chỉ được ơn không sai lầm trong một số trường hợp rất hiếm hoi, đó là khi Ngài phán quyết điều gì về đức tin và phong hóa nhân danh đại diện Chúa Kitô.

> Chỉ có thế thôi. Còn ngoài ra, mọi người đều có thể sai lầm trong bất cứ phương diện nào. Lỗi lầm là điều thường tình theo sát thân phận con người. Ai dám nói rằng: Cả đến Tòa Thánh cũng có thể tránh được hoàn toàn mọi lầm lỡ thiếu sót.

> Nhìn nhận những sự thật đó mới là lương thiện. Đừng đổ thừa cho Chúa những điều mà chẳng ai muốn nhận là của mình. Oan cho Chúa quá!

> Đã hẳn, Chúa quan phòng mọi sự. Nhưng sự quan phòng của Chúa được thực hiện với sự cộng tác tự do của con người. Chúa có chương trình của Chúa. Nhưng Chúa không ngăn trở người ta làm sai chương trình của Chúa. Chúa không cưỡng bách ai, kẻo họ mất hết tự do, hết trách nhiệm và hết điều kiện để thưởng phạt.

> Vì thế, bao nhiêu sự không hay đã xảy ra rõ ràng không phải do Chúa. Chỉ tại người ta đã thiếu cộng tác vào ý muốn của Chúa.

> Nếu chân thành nhìn nhận như thế, rồi cố gắng sửa sai bằng cách rút ra từ những lỗi lầm đó các bài học hữu ích, đồng thời nỗ lực cộng tác với ơn Chúa mà vươn lên, thì đó mới là điều người ta quen nói: "Mọi sự đều có thể trở nên tốt cho những người có lòng mến Chúa."

> Nhưng để biết lợi dụng thất bại, thì cũng cần và càng cần cộng tác sự tự do của con người vào ơn Chúa. Nếu không, thì thất bại vẫn chỉ là thất bại, hay có thể trở thành thất bại nặng nề hơn. Nguyên nhân cũng lại do tại con người đã không cộng tác vào chương trình của Chúa.

>TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:  Lạy Chúa, con nhìn nhận rằng: Tất cả mọi sự xấu xảy ra ở trần gian này đều phát xuất do tội lỗi con người đã thiếu cộng tác với ơn Thánh Chúa. Lỗi của tổ tông, lỗi của riêng con, lỗi của người khác. Con dốc lòng từ nay sẽ cố gắng cộng tác với ơn Thánh Chúa, để mọi chương trình Chúa muốn về con được hoàn toàn thực hiện. Amen!

> GM Bùi Tuần

>---------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 337 = SUY TU MON 44 PDF Print E-mail

SUY TƯ MỌN 44

GƯƠNG SÁNG

Hôm qua đi lễ Thứ Sáu đầu tháng. Như thường lệ, ở giáo xứ của tôi có chầu Thánh Thể từ 1 tiếng đồng hồ từ 9 đến 10 giờ sáng.

Chẳng có bao nhiêu người ở lại sau Thánh Lễ, có lẽ chừng 15 người, nhưng nhiều người ra về trước khi giờ chầu chấm dứt,

Tôi thường dùng điện thoại mở các bài đăng trong nhóm để đọc, suy niệm và cầu nguyện. Cám ơn Chúa cho lãnh vực truyền thông văn minh hiện đại này, rất là hữu ích cho con người, từ tâm linh đến học hỏi về mọi mặc.
Nhưng, gẫm lại, "hữi ích" hay không còn tùy ở người ta xử dụng. Nó có thể khiến người ta phạm tội qua việc "tìm tòi" những gì ở trên internet này.

Tìm đọc hoặc coi những tài liệu đồi trụy, đó là phạm tội đến đức khiết tịnh. Chơi game nhiều, ai nói là không phạm tội? phạm tội đấy, vì đã dùng thời gian vô ích, mà đáng lẽ phải dùng nó để đem lợi ích cho Chúa và tha nhân. Sự giải trí được cho phép, nhưng nếu biến nó thành đam mê thì dĩ nhiên là một cái tội. Tội thờ "bục thần".

Trở lại chuyện tôi đọc kinh qua điện thoại. Sau Thánh lễ, có một cụ già (mà tôi đã nhắc đến trong bài "LỘC THÁNH") ngoắc tôi khi tôi sửa soạn ra về.

Đến bên cụ xem cụ nói gì, cụ ra dấu và chỉ vào điện thoại tôi, và giơ ngón tay cái, có ý nói "number one" (số một). Tôi hỏi cụ tại sao cụ nói thế, cụ nói cụ không biết tôi đang làm gì, nhưng cụ biết rằng nó rất hữu ích cho giờ cầu nguyện này của tôi.

Ồ! tại sao cụ không nghĩ rằng tôi đang chơi game? hay là "chơi facebook", mà lại nghĩ tốt về sự việc này?

Một linh hồn thật tốt lành! hương thơm thánh thiện hình như toát ra từ tâm hồn cụ già, tuy bề ngoài ăn mặc xốc xếch. Đáng lẽ cụ có thể xét đoán tôi kia mà!

Xét đoán là điều con người phạm nhiều và dễ dàng hơn cả. Tại sao người ta không nghĩ tốt về một sự việc mà người ta chưa biết rõ, mà thường thì người ta "đoán mò" và trề môi nhếch miệng khinh bỉ tha nhân.

Sự xét đoán đến từ kiêu ngạo và lòng ghen tị. Kiêu ngạo là vì người ta chỉ nghĩ xấu cho tha nhân, bởi vì cho mình tốt hơn người khác. Người ghen tị luôn "giải nghĩa xấu" cho sự việc, cho dù biết sự việc đó rất tốt.

Đấy, mỗi ngày chúng ta học hỏi từ những tâm hồn đơn sơ như vậy đó. Chính những người đơn sơ này đẹp lòng Chúa biết bao ! Kiến thức, rất tốt, nhưng nó phải được ướp đuộm bằng đức khiêm nhu.

Hình như nơi thánh đường, tôi học hỏi nơi các linh hồn thánh đức này nhiều hơn trong sách vở tôi đọc qua. Ôi! Chúa thật nhân từ! Ngài nói với chúng ta rất nhiều, nói qua tha nhân, nhất là nói nơi "Nhà Tạm" này đây.

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa, xin cho con có tâm hồn đơn sơ như cụ già này; và đừng bao giờ xét đoán tha nhân qua vẻ bề ngoài; vì tâm hồn họ biết đâu khoát lên chiếc áo trắng trong tỏa hương thơm trước tòa Chúa!

TÔI CẦN TẠ ƠN NHIỀU HƠN LÀ XIN ƠN : Con cùng Mẹ Maria tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh như Mẹ. Linh hổn tôi ngợi khen Chúa Amen

Lucia Tri Ân
​(HN Thảo Nhi)​

MẸ MARIA LÀ CỬA THIÊN ĐÀNG
https://www.facebook.com/group s/MEMARIALACUATHIENDANG/

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 64