mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay8395
mod_vvisit_counterHôm Qua6471
mod_vvisit_counterTuần Này54496
mod_vvisit_counterTuần Trước32590
mod_vvisit_counterTháng Này112447
mod_vvisit_counterTháng Trước182520
mod_vvisit_counterTất cả11975088

We have: 65 guests online
Your IP: 54.161.100.24
 , 
Today: Oct 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CHO CA DAO LAN DOI PDF Print E-mail

>> Một bài viết thật hay, đầy đạo lý cho cả đời lẫn đạo.
>>
>> Bạn hỏi mình: Có kiếp trước hay không?
>> Sao mỗi con người sanh ra lại khác nhau đến thế?
>> Có kẻ đẹp kẻ xấu. Có người khôn người ngu. Có đứa sang đứa hèn.
>> Nhưng bạn ơi, xấu - đẹp, khôn - ngu, sang - hèn ... là do bạn nhìn nó như vậy.
>> Chứ bản thân mỗi người đều là mỗi tuyệt tác đấy thôi.
>> Máu ai cũng đỏ. Nước mắt ai cũng trong. Trái tim ai cũng đập.
>> Sự phân biệt đến do bạn nhìn như vậy.
>> Bạn lại hỏi mình: Có kiếp sau hay không?
>> Mình mới hỏi lại: Bạn cần kiếp sau để làm gì?
>> Để thấy người sống thiện được đền đáp, người tội lỗi bị dầu sôi, người tu đạo được giải thoát.
>> Nhưng bạn ơi, đâu cần tới kiếp sau.
>> Nhân quả nhãn tiền.
>> Chỉ do bạn không thấy.
>> Bạn có bao giờ nhìn sâu vào cuộc sống.
>> Người có lòng Từ, khuôn mặt sẽ dịu nhẹ bao dung, vòng tay sẽ ân cần rộng mở.
>> Kẻ thủ ác, trong tim chứa đầy lửa dữ. Tự đốt mình, đâu cần địa ngục xa xôi. Đôi mắt láo liên, hằn những đường gân máu. Luôn cau mày, luôn nhức nhối thân tâm.
>> Ai xức nước hoa, người sẽ thoang thoảng hương thơm.
>> Trái tim ai đẹp sẽ lung linh như vầng trăng ấy.
>> Và bạn ơi, phút giây này hạnh phúc.
>> Được mỉm cười, được chiêm ngắm đổi thay.
>> Tìm cầu chi nữa quá khứ vị lai.
>> Chẳng nơi nào đẹp như bây giờ hiện tại.
>> Cành sen trắng đang rưng rưng trong nắng.
>> Bụt mỉm cười lấp lánh đoá Vô Ưu.
>> "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả. Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!"
>> Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này, và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
>> Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt dọn dẹp nhà cửa.
>> Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn.
>> Tôi dành nhiều thì giờ cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
>> Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mình cần phải nếm.
>> Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa.
>> Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày; tôi mặc áo mới để đi siêu thị, nếu mình bỗng thấy thích.
>> Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.
>> Những những từ như "một ngày gần đây" và "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi
>>
>> Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.
>> Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa. (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)
>> Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến.
>> Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây.
>> Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô rất thích ăn đồ Tàu!)
>> Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy, nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.
>> Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.
>> Áy náy vì không nói thường hơn với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ.
>> Áy náy vì chưa viết những lá thư mà mình dự định 'hôm nào' sẽ viết.
>> Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa, tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
>> Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt.
>> Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.
>> Nếu bạn nhận được thư này, ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu.
>> Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi đến cho ai khác và tự nhủ: "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.
>> - St tản mạn yêu thương Sống Cho Nhau
>>----------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - PDF Print E-mail

Câu chuyện mùa Giáng Sinh: 57 xu

Kistie Phan chuyển

Một cô bé đang đứng thổn thức bên cạnh một nhà thờ nhỏ sau khi đã chạy vòng vòng mà không vào được bên trong vì "nhà thờ chật cứng".
"Con không vào được lớp học Chủ Nhật" (Sunday School: lớp học mà nhà thờ thường mở vào ngày chủ nhật để dạy giáo lý và chữ cho trẻ em là chính nhà thờ), cô bé nức nở nói với vị linh mục vừa đi tới. Nhìn bộ dạng tiều tụy, nhếch nhác của cô bé, vị linh mục hiểu ngay ra nguyên do, và cầm tay cô bé dẫn vào trong, tìm cho cô một chỗ trong lớp học.

Đêm hôm đó, cô bé lên giường ngủ mà đầu chỉ nghĩ tới những đứa trẻ không có chỗ để thể hiện lòng tôn kính đối với Chúa. Khoảng 2 năm sau đó, cô bé đã chết trong một chung cư tồi tàn. Cha mẹ của cô bé gọi điện cho vị linh mục - người đã trở nên rất thân thiết với cô bé, đến để chủ trì buổi lễ tang.
Khi di chuyển thi hài của cô bé nghèo, người ta đã tìm thấy một chiếc ví rách nát và bẩn thỉu tựa như được moi ra từ đống rác, trong đó có 57 xu và một tờ giấy xé nham nhở viết trên đó vài dòng chữ nghuệch ngoạc của đứa trẻ: "Để giúp đỡ xây dựng một nhà thờ lớn hơn cho nhiều đứa trẻ có thể đến Lớp học ngày Chủ nhật". Đó là kết quả trong 2 năm trời dành dụm với cả tấm lòng hy sinh không chút vụ lợi của cô bé. Khi đọc những dòng chữ này, vị linh mục đã không thể cầm được nước mắt.
Mang theo mảnh giấy và chiếc ví rách nát trong những buổi lễ, vị linh mục kể cho mọi người câu chuyện về tấm lòng hy sinh cao cả của đứa bé. Ông đã bỏ ra rất nhiều công sức để kêu gọi, quyên góp tiền xây dựng một nhà thờ rộng hơn. Nhưng câu chuyện này không chỉ dừng lại ở đó.
Một tờ báo có uy tín đăng câu chuyện về cô bé, và có một nhà kinh doanh bất động sản đã đọc được nó. Ông ta đề nghị nhượng bán cho nhà thờ một mảnh đất rộng, mà giá trị hồi đó lên tới nhiều ngàn đô la, với giá chỉ có... 57 xu. Các tín đồ đã tổ chức một đợt quyên góp quy mô rộng và lớn chưa từng có, chỉ chưa đầy 5 năm số tiền đã lên tới 250.000 đô la - một số tiền rất lớn thời bấy giờ (cách đây gần một thế kỷ). Tấm lòng nhân hậu cao cả của cô bé đã được đền đáp một cách xứng đáng.
Nếu có dịp qua thành phố Philadelphia, mời bạn ghé thăm Nhà thờ Temple Baptist (Nhà thờ Thánh rửa tội) với sức chứa 3.300 người; và trường đại học Temple, nơi mà hàng trăm sinh viên đang theo học. Và bạn cũng nên ghé thăm Bệnh viện Good Samaritan (Bệnh viện hội bác ái) cùng với Trường học ngày Chủ nhật, nơi dành cho hàng trăm đứa trẻ tham dự Lớp học ngày Chủ nhật, và sẽ không còn đứa trẻ nào trong vùng phải đứng bên ngoài vào ngày chủ nhật nữa.
Trong một căn phòng của toà nhà, bạn có thể tìm thấy một tấm hình với khuôn mặt dễ thương của cô bé gái, người với 57 xu và sự hy sinh của mình, đã làm nên một câu chuyện thần thoại.
Ngay bên cạnh đó, tấm hình của vị linh mục - Dr.Russell H.Conwell, tác giả của cuốn sách "Cánh đồng Kim cương".
Đó là một câu chuyện có thật, hoàn toàn thật, minh chứng cho những gì mà một tâm hồn cao thượng và tấm lòng hy sinh cao cả có thể làm được, chỉ với 57 xu.
(Quickinspirations)
Phạm Minh

Nguồn: Ngọn nến nhỏ

------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - GIA DINH AN PHONG PDF Print E-mail

Gia Đình An Phong

Duc In Altum‎ > ‎
DIA Số 100 – Quý 4/2017

25 năm lặng lẽ với Ra Khơi

Nói "lặng lẽ", là vì Nội san của anh em trong Gia Đình An Phong cứ "âm thầm" phát-hành đều-đặn suốt 25 năm. Âm-thầm/lặng lẽ, là bởi kinh-nghiệm làm báo của anh em rất có giới hạn, chỉ phổ-biến nhóm nhỏ An-Phong, thôi.

Nhưng, nhìn vào con số 100 gọn gàng trên trang đầu Nội-san kỳ này, ai cũng phải giật mình về thời-gian tồn-tại và số lượng nhân-bản. 100 bản in trên giấy vẫn lẳng lặng ra mắt người đọc, trong/ngoài nhóm. 100 bản không nói được nhiều, nhưng vẫn là chứng-tá cho hành-trình kéo dài những 25 năm.

Thật vậy, 25 năm rong ruổi làm nhân-chứng cho tình An Phong yêu dấu, cũng không phải là chuyện nhỏ. Nhỏ/to, dễ hay khó cũng tuỳ góc độ từ phía người nhìn mà thôi.

Nói dông nói dài chi bằng nói thật. Thật ra, người viết chỉ muốn thay mặt bạn bè người thân trong "Gia đình An Phong" xin có đôi lời xưng thú vẫn bảo rằng: chuyện không có gì mà ầm ỹ! Chỉ là, bạn và tôi ta cứ âm thầm/lặng lẽ mà đi ắt rồi sẽ tới, cũng hài lòng không ít. Và, đó là tâm-trạng của tôi và của bạn, hôm nay ở xứ sở không có gì đặc biệt. Vẫn cứ 24 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần lặng lẽ sống.

"Lặng lẽ" sống, nay là niềm tự hào của tôi và một số bạn tuy không nhiều, nhưng cuối cùng vẫn qua được những gì còn thiếu thốn: thiếu khả-năng, thiếu thì giờ và bạc tiền, đến gì gì cũng thiếu. Nhưng cuối cùng thì, cũng qua được.

Ở đây, bạn và tôi phải nói lên sự thật về hiện-trạng Duc in Altum tồn tại được đến hôm nay sau 25 năm lẳng lặng ra báo, là nhờ vào sự đóng góp/hợp tác của rất nhiều người. Có những người, vẫn cứ viết và lách không mệt mỏi. Có người lại đã ra đi về miền miên-viễn. Có bạn lại quyết tâm "Ai sao tôi vậy Ai tầm bậy, tôi biến mất". Và, đó cũng là chuyện có thật của bạn viết đồng thời còn là bạn đọc báo An Phong có tên là Hoài Mỹ, hiện ở Hoa kỳ kỳ.

Vừa mới đây, bần đạo bầy tôi đây đọc được bài viết rất "bốc thơm" của Hoài Mỹ, một cây viết "không mệt mỏi" của báo đạo lẫn "báo đời" ở khắp nơi, từ Na-Uy đến Hoa Kỳ, trước đó còn có cả chiều dài lịch-sử rất "Tuổi Hoa", nữa. Nhưng thôi, anh em bạn bè mình lại cứ "bốc thơm" nhau mãi cũng không tiện. Nay, xin thưa cùng độc giả là: mình tính sao đây, sau số 100 này? Đình bản hay cứ thế viết, cho đến chết? Hỏi, tức đã trả lời phần nào rồi, dù câu kéo không ra sao, ai cũng biết.

Hỏi ở đây, chỉ như một khích-lệ/đề nghị, để rồi bạn và tôi, ta cứ thế tiếp tục con đường đã chọn lựa một "nghiệp-chướng" hay công việc rất đáng chán, chẳng thích thú gì.

Dài dòng như trên, là cố tật của bần đạo nay muốn nói lên một lời nghe rất quen là: "Con cá nó sống vì nước, Duc in Altum vẫn cần được tiếp hơi để sống, chí ít cũng phải đến mươi năm nữa.

Còn nhớ, có lần thằng cháu đích-tôn chạy đến với "Ông nội" của cháu mà bảo rằng: "Con chỉ muốn bỏ giờ ra ở với ông nội nhiều hơn nữa, trước khi ông về chầu Chúa, thế thôi!" Sự thật, chỉ bé nhỏ như thế. Dù chỉ năm, mười năm nữa, rồi thì ông nội/ông ngoại cũng ra đi về chốn vĩnh-hằng lấy bốn bể làm nhà. Lấy quê trời làm chốn sống rất miên-trường, thôi.

Nay, trước khi tiếp tục ghi thêm đôi ba ý-tưởng nhỏ, bần đạo lại xin phép bầu bạn cho thêm ít thời-gian nữa để viết. Viết hoài, viết mãi không ngưng nghỉ.

Lại cũng nhớ, vào năm 1992, khi nhóm Gia Đình An Phong xuất hiện ở Sydney, Úc có người anh em đã đề nghị với tay viết thân quen từ thời đệ tử một ý-nghĩ vỏn vẹn, rằng: "Hay, ta thử ra một tờ báo nhỏ lấy tên là "Ra Khơi" hoặc "Duc in Altum", tức tên "cúng cơm" của đệ-tử-viện An Phong, hồi ở Vũng Tàu.

Nghe câu đề-nghị thấy cũng dễ, hai anh-em còn trẻ tuổi đã miệt mài ngồi gõ máy, rồi in ấn, đóng gáy bỏ vào phong bì dán tem và phát tán gửi đi khắp nơi, từ Pháp quốc, Na-Uy đến Hoa-kỳ, Nouvelle Calédonie và gì gì nữa, cũng không ngại.

Nội dung bài viết bao giờ cũng tuỳ tâm/tuỳ hỷ. Nghĩ gì viết nấy. Nhất nhất đều là cảm-nghiệm riêng tư, đột-xuất, ai cũng trân-trọng. Về hình thức, lúc đầu còn vẽ voi đôi ba cảnh trí, với hình hài khá lôi thôi, lập thể, và lập dị. Mãi về sau, phần lớn tranh hoặc ảnh đều dựa vào các hình chụp thực tế, đen trắng cũng có, màu mè cũng đầy đủ, rất không thiếu.

Kịp đến khi phong-tráo cách-mạng điện-tử/vi-tính nổi lên, anh em ta lại bảo nhau ta làm hai hình thức cho đỡ cực. Thật tình, vì số độc giả cao niên ít có khả năng và thì giờ để tiếp cận màn ảnh nhỏ, nên bổn báo vẫn cứ phải in trên giấy, có lúc nhân lên đến ba chục bản, đều đặn phục vụ hết mọi người.

Nay, ngồi nhìn lại quá-trình làm "báo đời" và "báo hại", anh em trong nhóm chủ-trương thấy được sự thể là: nếu không có sự giúp sức của Ơn Trên, chắc cũng chẳng có được kết quả như ngày hôm nay. Dù rằng, kết quả ấy cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Vậy thì, nhân sự việc ra mắt số đặc biệt "100", đề nghị bạn/đề-nghị tôi, cả nhà làm báo lẫn người đọc, ta cứ thế cảm tạ Ơn Trên đã cho mình có được bàn đạp tốt đẹp mà tiến tới trong công-tác thực-hiện Nội-San Liên Lạc Duc In Altum để giữ lại mối chân-tình rất An Phong.

Nói thế rồi, nay đề nghị bầu bạn độc giả và nhóm chủ-trương câu nói để đời của anh em trong Dòng là: Hãy cứ thế mà cứu thế!

Dân Gầy- Viết tại Sydney

Những ngày cuối Xuân ở Úc năm 2017

----------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI- MARYKNOLL 31-12-17 PDF Print E-mail

"Put on then, as God's chosen ones, holy and beloved, heartfelt compassion, kindness, humility, gentleness, and patience, bearing with one another and forgiving one another... And over all these put on love, that is, the bond of perfection."​

Colossian 3:12-13, 14
Dear Deacon Nguyen,

Confetti and silly glasses...resolutions...Times Square.
Interestingly, the creators of the Times Square New Year's Eve Ball designated 288 of its Waterford triangles to introduce the "Gift of Kindness" design; 288 the "Gift of Wonder" design; and 288 the "Gift of Fortitude" design, the latter of which is situated on either side of a pillar representing the attributes necessary to overcome adversity. The remaining 1,824 crystal triangles represent the "Gift of Imagination" design.

The parallel between this man-made spectacle of light and kaleidoscopic patterns and Paul's Epistle to the Colossians seems unlikely, yet here we are. We draw the analogy of over 1,000,000-plus shoulder-to-shoulder celebrants looking upward as tens of thousands of LED lights symbolically descend to Christians worldwide setting our hearts and minds on the light of Christ and throwing off the things that lead us to death. Just as "Father Time" hands over the duties of time to "Baby New Year", we hand over our old selves and are given the opportunity to "put on love" and "the bond of perfection" anew every morning!

Recognizing Christ as supreme in our lives, and knowing and obeying His Word are how we accomplish this. We can resolve to overcome adversity by choosing to focus on Jesus every morning upon rising. Putting off bad habits only works when we put on good ones; "put on" Christ and obey His Word.

Prayer for 5th Sunday​

O God of our beginnings, You choose us to take up the tasks and to enjoy the ordinary events of our lives, all of them all year long, by making a good start on this New Year. We pray that the Christmas lights that we see everywhere may shine through our eyes and our words and our hands as mercy, kindness, humility and patience, wrapped up in self-sacrificing love, in the Spirit of Jesus now and ever.

Amen.

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

Our mailing address is:
Maryknoll Fathers and Brothers
PO Box 302
Maryknoll, NY 10545

-------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CHUA QUA YEU TOI PDF Print E-mail

Xin giới thiệu bài hát tiếng Anh. theo tinh than cau Mat-Thêu 1:21 "Cứu dân mình ra khỏi tội"

> Đức Chúa Cha có yêu cầu; nhu cầu trong việc gửi Ngôi Lời xuống thế: "Cứu dân minh ra Khỏi Tội.
> để Ngài nối lại nhịp cầu với con người!
>
> Qua bài hát: You Needed Me!
>
> lời Việt dịch rất cảm động nhưng đứng về cái nhìn của con người dịch "Chúa quá yêu tôi ".
>
> Tựa "You needed me": nói lên Nhu cầu của Thiên Chúa.
>
> Tình Yêu Cứu Chuộc (The Saving Love).
> Tình yêu dành cho nhân loại được Nhạc sĩ Randy Goodrum diễn tả qua bài hát "Chúa Quá Yêu Tôi – You Needed Me"
> do Vĩnh Phúc dịch sang lời Việt năm 1982.
> Chúa Quá Yêu Tôi:
> https://www.youtube.com/watch?v=OuymIQ3tuOE&sns=em
>
> 1. Lệ tràn khóe mắt, được Ngài thấm khô,
> Lòng nhiều sóng-gió, Ngài diệt mối lo...
> Hồn vội bán mất, Ngài tìm cứu-vớt ngay cho,
> Rồi Ngài nắm-giữ, làm sạch dấu-vết ô-dơ...
> Cứu-Chúa đã quá yêu tôi ...
> Ngài truyền sức sống, để được đứng vững luôn-luôn,
> Dù gặp sóng cuốn, dù đời bão-tố đau-thương...
> Ngài đặt lên cao, hồn được Chúa nhấc lên cao,
> Đến nỗi tôi trông thấy cõi mênh-mông tại chốn Thiên-Cung...
> Chúa quá yêu tôi! Chúa quá yêu tôi...

Bài tiếng Anh :
> https://www.youtube.com/watch?v=-X79Jko9bBI&sns=em
>
> You Needed Me
> 1. I cried a tear, You wiped it dry
> I was confused, You cleared my mind
> I sold my soul, You bought it back for me
> And held me up and gave me dignity
> Somehow You needed me
> You gave me strength to stand alone again
> To face the world out on my own again
> You put me high upon a pedestal
> So high that I could almost
> see eternity
> You needed me, You needed me

Merry Christmas

Quý Vân

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 73