mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5434
mod_vvisit_counterHôm Qua7708
mod_vvisit_counterTuần Này13142
mod_vvisit_counterTuần Trước52624
mod_vvisit_counterTháng Này115949
mod_vvisit_counterTháng Trước239272
mod_vvisit_counterTất cả11330638

We have: 65 guests online
Your IP: 54.81.254.212
 , 
Today: Jul 16, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 55 = DE VA KHO PDF Print E-mail

 

 

DỄ VÀ KHÓ

- Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của ai đó

- Nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của họ

- Dễ là khi đánh giá lỗi lầm người khác

- Nhưng khó là khi biết kiểm soát lời nói của mình

- Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương

- Nhưng khó là khi làm lành vết thương của họ

- Dễ là khi tha thứ cho người khác

- Nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình

- Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc

- Nhưng khó là khi làm theo chúng

- Dễ là khi nằm mơ hằng đêm

- Nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ

- Dễ là khi thể hiện chiến thắng

- Nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại

- Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã

- Nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp

- Dễ là khi hứa với ai một điều gì

- Nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó

- Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương

- Nhưng khó là khi làm cho người khác cảm nhận được

- Dễ là khi phê bình người khác

- Nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình

- Dễ là khi để xảy ra sai lầm

- Nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó

- Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đã mất

- Nhưng khó là khi quan tâm đủ đến những điều đó và đừng làm mất

- Dễ là khi nghĩ về một việc

- Nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động

- Dễ là khi nghĩ xấu về một người khác

- Nhưng khó là khi cho họ một niềm tin

- Dễ là khi nhận

- Nhưng khó là khi cho

- Dễ là khi đọc những điều này

- Nhưng khó là khi bạn đem những điều này ra thực hiện

 

ty nguyen chuyen

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 54 = DAY AN SI DOC KINH PDF Print E-mail

FW: DẠY ẨN SĨ ÐỌC KINH

 

FROM:

CatBui PhuVan

T

Sunday, August 26, 2012 2:35 PM

DẠY ẨN SĨ ÐỌC KINH

Truyện cổ nước Nga thuật lại câu chuyện của một học giả thông thái và một vị ẩn sĩ khiêm tốn như sau:

Một học giả nọ đi dạo theo bờ hồ, bỗng nghe có tiếng cầu kinh của một ẩn sĩ vang lại từ một hòn đảo giữa hồ. Ông lắng tai nghe một lúc rồi tiếp tục đi. Nhưng một lát sau ông cảm thấy khó chịu. Bởi vì lời kinh của vị ẩn sĩ hoàn toàn sai lạc. Từ nội dung cho đến cách phát âm, tất cả đều sai.

Học giả liền thuê một chiếc ghe và chèo sang hòn đảo, cốt chỉ để nhắc nhở cho vị ẩn sĩ thấy được những sai lầm của ông trong lúc cầu kinh. Học giả nói với vị ẩn sĩ:

- Này ông bạn, tôi nghĩ là ông bạn sẽ không chấp nhất khi tôi làm việc này cho ông bạn.

Nói xong, ông đọc một thôi những lời cầu kinh, không sai một chữ, một phẩy, và dĩ nhiên với cách phát âm điêu luyện của một nhà học giả.

Trước khi trở lại ghe, học giả còn giải thích thêm:

- Tôi chèo ghe đến đây cốt để giúp bạn đọc kinh cho đúng cách mà thôi.

Vị ẩn sĩ cám ơn nhà học giả rối rít. Nhưng khi học giả vừa chèo ghe ra đến giữa hồ, ông bỗng nghe có tiếng động trên mặt nước. Quay nhìn lại, ông thấy vị ẩn sĩ đang đi trên mặt nước tiến về phía ông. Và đứng trên mặt nước, vị ẩn sĩ nói với nhà học giả:

- Xin ngài vui lòng chỉ dạy cho tôi một lần nữa. Vừa mới nghe xong lời kinh tôi đã quên cả rồi.

*******************************

Thiên Chúa là Cha vô cùng yêu thương của mọi người. Ngài biết ta cần gì trước khi ta kêu xin. Ðiều làm cho Ngài ưa thích chưa hẳn là những lời hay ý đẹp của con người, hay những câu kinh đọc đúng cung đúng cách.

Ðiều mà Thiên Chúa hài lòng hơn cả chính là một tâm hồn đơn sơ, khiêm tốn, một tâm tình cậy trông và phó thác trọn vẹn cho tình thương của Ngài.

Vị ẩn sĩ trong câu chuyện trên đây hẳn đã hiểu được bí quyết ấy. Lời cầu kinh của ông không phải là để phô diễn những kiến thức uyên bác, mà chính là tâm tình tin tưởng phó thác của ông. Ðó là sức mạnh có thể khiến ông di chuyển trên mặt nước.

*******************************

Lạy Chúa Giêsu Kitô xin dạy con biết cách cầu nguyện, xin dạy con biết cách nói chuyện với Chúa trong đời sống thường nhật. Con có thể không thuộc câu kinh, bản nhạc, không kiến thức về giáo lý, về Thiên Chúa Ba Ngôi nhưng con vẫn có thể thân thưa với Chúa từ đáy tâm hồn con bằng ngôn ngữ hạn hẹp của chính mình, bằng những lời nói đơn sơ chân thành từ tấm lòng và bằng tấm lòng tin tưởng tuyệt đối nơi Người Cha Yêu Dấu. Nhưng làm sao con có thể cầu nguyện khi con không dành thì giờ cho Chúa mỗi ngày? Xin giúp con biết thu xếp một khoảng riêng cho Giêsu giữa những tháng ngày bận rộn tối tăm mặt mũi.

R. Veritas

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 53 = VAP NGA PDF Print E-mail

 

Wednesday, August 22, 2012 7:39 PM

Đức Tin sẽ cứu giúp mỗi khi chúng ta bị vấp ngã. Xin hãy đọc bài chia sẻ tâm tình dưới đây:

Nt. Têrêsa Ngọc Lễ, OP 8/22/2012

Đi vào cuộc đời, chẳng ai muốn mình bị vấp ngã. Té kiểu nào, vấp kiểu nào cũng đều để lại thương tích, không lớn thì bé; không nghiêm trọng thì cũng trầy xước, để lại cái đau. Nên ai cũng mong đường đời mình bằng phẳng, không đi trên đá sỏi, chẳng vấp ngã bao giờ.

Cái vấp ngã thấy được để lại những vết thương hiển nhiên. Cái vấp ngã vô hình để lại cái nhức nhối, thấm thía từ bên trong. Vấp ngã đau nhất vẫn là cái bên trong, cái chẳng có hình tượng, nhưng lại rõ mồn một và làm cho con người thấm thía hơn bao giờ hết sự thất bại của tự mãn, của giới hạn hiển nhiên trong thân phận hữu hạn đầy yếu đuối của con người.

Cái tự đắc, kiêu căng, kiểu tự tin vượt mức cho phép bỗng trở nên trò đùa, trở nên lố bịch trước cú vấp ngã. Tình trạng dở khóc dở cười ở con người là thế! Không khóc nổi bởi nhận ra cái hão huyền của tự mãn. Và cũng không cười nổi bởi không thể cười thật vào chính mình, vì có mấy ai muốn nhìn thấy khuôn mặt đáng thương với nhiều vết lọ lem to nhỏ của mình bao giờ!

Vấp ngã như cơn lũ đến, quét sạch những cái rác rưởi, các vật thể có mặt trên đường lũ đi qua. Vấp ngã ào tới, cái ý thức về giới hạn bỗng nhận diện trở lại, con người chợt bừng tỉnh sau giấc ngủ mê của cái ảo tưởng về bản thân, của sự tự đánh bóng, ru ngủ chính mình. Vấp ngã đạp đổ cái kiêu ngạo, bắt tận mục cái "tôi" hèn yếu đang ẩn núp, và kết tội cái tôi tự mãn đang thống trị con người.

Chàng thanh niên giàu có hăm hở tiến đến hỏi Đức Giê-su "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?" ( x. Mt 19,16-22). Có lẽ, khuôn mặt anh lúc ấy đang rạng lên những tia hy vọng khi ngỡ mình đã đạt được sự công chính khi biết mình đã giữ luật từ thưở bé "Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không?". Nhưng cú vấp ngã đau nhất của anh ở vào cuối câu chuyện, trước lời yêu cầu của Đức Giê-su "Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." Anh đau đớn, buồn rầu bỏ đi. Không ai đẩy mà anh lại té ngã. Cú ngã của thất bại nơi chính mình. Anh vấp ngã bởi anh không thể từ bỏ những gì anh đang sở hữu. Anh tưởng mình hoàn thiện nhưng thật ra lại quá giới hạn, không đủ sức mạnh vượt thắng được chính mình.

Hình ảnh một Phê-rô khóc lóc thảm thiết sau khi chối Thầy, bởi ông nhận ra sự vấp ngã của mình khi bội phản Thầy ( x. Mt 26,69-75). Một hình ảnh trái ngược hoàn toàn với lời quyết đoán chắc nịch trước đó của ông " Lạy Chúa, dẫu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng" ( x. Lc 22,31-34). Cú vấp ngã cay đắng làm cho Phê-rô chợt tỉnh, nhận ra sự hèn yếu, đáng thương, giới hạn của sức mạnh nơi chính mình. Lòng hăng say, quyết tâm sống chết vì Chúa trong lời tuyên bố đầy dũng khí, bỗng trở nên bọt bèo, vô nghĩa khi đối diện với sự sợ hãi, bắt bớ và cái chết. Nhưng điều lạ lùng nơi tình yêu đỡ nâng của Thiên Chúa đã làm cho Phê-rô nhận ra bài học từ sự vấp ngã, nhìn nhận yếu đuối thực của con người mong manh giới hạn, để rồi ông đã hoàn toàn phó thác trọn vẹn cho Thiên Chúa cuộc đời của mình, để Ngài dẫn dắt " Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự. Thầy biết con yêu mến Thầy". (x. Ga 21,15-19).

Cuộc đời có bao nhiêu kiểu người, thì cũng có bất nhiêu dạng vấp ngã, nên nó chẳng có "form" chung, không có hình hài rõ rệt. Nó tùy thuộc vào nhận thức, điểm yếu, giới hạn, kiểu suy nghĩ, hành xử, nét tính cách của mỗi người mà hình thành, làm nên cú vấp ngã nặng cân hay nhẹ ký.

Vấp ngã không chỉ một lần, nhưng sao mãi hoài như điệp khúc bài hát cuộc đời? Điệp khúc ấy, không muốn hát, nhưng vẫn cứ lặp lại, bởi cái giới hạn phận người trong tôi, của cát bụi, của mỏng manh thân phận, của cái bất nhất trong con người, của cuộc chiến nội tâm " điều tôi muốn, tôi lại không làm, những điều tôi ghét, tôi lại cứ làm" ( x. Rm 7,15).

Vấp ngã...thương tích ê chề...

những nỗi đau vô hình...

gắng gượng từng chút...từng chút một,

đè lên nỗi đau để đứng lên,

hay,

vấp ngã ... bi thương, đau đớn trong mệt mỏi, thất vọng...

đóng kín lòng mình

và buông xuôi mái chèo?

Biết bao người đã té ngã, nhưng lại tìm thấy niềm vui trong nước mắt, tìm thấy vinh quang trong thất bại, và đã thật sự đứng lên trong nhịp đập của yêu thương, trong tiếng hò reo của chiến thắng. Nhưng lại cũng có bao nhiêu cú vấp ngã không thể vực dậy, không nhắc nổi thân mình để đứng gượng một chút một ra khỏi vùng mờ mịt, buông xuôi kéo lê cuộc đời chìm ngập trong thất vọng.

...

Tôi, cũng không loại trừ bị vấp ngã, cho dù tôi là ai đi chăng nữa. Bởi tôi cũng chỉ là con người với biết bao yếu đuối, giới hạn lớn nhỏ, mang theo suốt cả cuộc đời mình.

Những vết sẹo mờ dần trong cuộc đời sau bao phen vấp ngã đủ để chứng minh cuộc đời mình đã bao phen không thể đứng vững. Nước mắt...hạnh phúc và...nước mắt... như là bản nhạc cuộc đời của riêng mình, dù muốn dù không, mà tôi vừa là nhạc sĩ và ca sĩ, phối nhạc, thu âm, hát... cho đến khi... tôi nhắm mắt, từ giã mọi người để đi vào miền đất sẽ chẳng còn vấp ngã! Ca khúc ấy, được hát, được nghe...có cả những cung bậc trầm buồn của thương đau, của nước mắt, nhưng cũng có cả những âm vực cao vút với giai điệu của rộn ràng, hạnh phúc. Ca khúc được tấu lên sẽ không phải để than trách, nhưng là để tạ ơn, để cảm nếm hạnh phúc bởi tôi được yêu ngay cả khi tôi đang bội phản, khi tôi đang vấp ngã, khi tôi đang sóng soài loay hoay mệt mỏi, khi tôi đang đưa mắt tìm...bàn tay nâng tôi đứng dậy.

Bàn tay ... đôi tay

kéo tôi đứng dậy sau vấp ngã, giúp tôi đứng lên, và dìu tôi đi tới miền đất mới phải là bàn tay, những ngón tay của yêu thương, nhân hậu, khoan dung và tha thứ.

Bàn tay dịu dàng, êm ái ấy luôn sẵn sàng nắm lấy tay tôi, kéo tôi lên và đưa tôi trở lại vùng đất của sự sáng " Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này ? Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta!" (Rm 7, 24-25).

Vấp ngã bỗng trở nên biến cố hồng ân, là quà tặng để tôi nhận ra tình yêu tuyệt vời của Thiên Chúa đang cúi xuống trên mình. Không phải ngẫu nhiên hay tình cờ, nhưng tình yêu đó đã có từ trước muôn đời, từ khi con người bé nhỏ của tôi được tạo dựng" Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy" ( x. Tv 138,16). Tình yêu ấy giăng trải suốt cuộc đời, trong cả những đau thương và niềm vui, trong cả thất bại lẫn chiến thắng, và trong tất cả những lần tôi vấp ngã. Có té đau, tôi mới cảm nhận được sự êm ái của đôi tay bồng bế mình. Có vấp ngã, tôi mới hiểu được nước mắt của hạnh phúc khi nhận ra mình vẫn luôn được yêu thương, chăm sóc và che chở. Có vấp ngã, tôi mới nhận ra tình yêu nhưng không, một tình yêu bất biến, một tình yêu nhân hậu, thật kiên nhẫn của Thiên Chúa dành tặng cho con người bất toàn, yếu đuối và bất trung nơi tôi. Và nơi vùng trời đầy yêu thương ấy, tôi lặng lẽ thầm với Chúa " Chúa ơi! Chúa biết rõ mọi sự. Chúa biết con yêu mến Ngài!" (x. Ga 21,15-19)

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 52 = CHUYEN DU LE PDF Print E-mail

 

 

Chuyện dự lễ

Hạ tuần tháng 9-2011 (xin được không nói rõ ngày giờ vì vấn đề tế nhị), tôi tham dự thánh lễ chiều tại giáo xứ B. thuộc giáo hạt Gia định, TGP Saigon, tôi thấy một linh mục có "kiểu đặc biệt".

Nghe nói linh mục quản xứ đi vắng, thế nên nhờ linh mục này dâng lễ. Ngày thứ nhất, tôi đã thấy "lạ". Ngày thứ hai, tôi thấy vẫn "lạ" như vậy. Như thế là linh mục này vẫn làm như vậy chứ không chỉ "đột xuất". Tôi hỏi anh ca trưởng thì anh cho biết đó là Linh mục Vinh Sơn của một Dòng thuộc quận 3 TPHCM.

Có gì "lạ"? Linh mục này có giọng nói to, rõ ràng, giảng súc tích, có ý tưởng đáng lưu ý, và cách dâng lễ cũng tỏ ra có "chiều sâu". Tuy nhiên, khi dâng lễ vật thì chỉ dâng bằng MỘT TAY. Mới đầu tôi nghĩ có lẽ linh mục này bị đau tay nên mới dâng lễ "một tay", nhưng không, đôi tay ấy hoàn toàn bình thường, không khuyết tật, chẳng bị thương!

Từ thuở nhỏ, ai cũng được dạy phải lễ phép, vì "tiên học lễ, hậu học văn". Một trong các bài học lễ phép cơ bản là "khi đưa vật gì cho ai thì phải đưa bằng HAI TAY". Đã đành người nhỏ phải đưa vật gì cho người lớn thì phải đưa bằng HAI TAY, ngay cả người bằng vai phải lứa, thậm chí người trên đưa cho người dưới cũng nên sử dụng HAI TAY theo phép lịch sự – vì ai cũng có một nhân vị và nhân phẩm BẰNG NHAU, huống chi khi dâng lễ là dâng lên Thiên Chúa Cha, Đấng là Chúa tể muôn loài, là Chúa các chúa, là Thượng Phụ của mọi người, sao lại có người dám "cả gan" dùng MỘT TAY để dâng lễ vật lên Ngài?

Một linh mục quản xứ khác, cũng thuộc hạt Gia định, đã mạnh tay quăng dĩa thánh lăn lông lốc trên bàn thờ. Thật phản cảm! Tại sao? Nguyên nhân quá đơn giản: Đến phần dâng lễ, em giúp lễ đưa chén thánh và dĩa thánh lên bàn thờ. Linh mục nọ thấy không có bánh lễ trên dĩa thánh đã có động thái thô lỗ như vậy. Chuyện giải quyết quá dễ, sao lại phản ứng kiểu đó? Không có bánh lễ thì đợi 1 phút thì có sao? Sắp cử hành phần quan trọng nhất trong thánh lễ mà như vậy thì Chúa đau khổ biết bao!

Có lần Chân phước Têrêsa Calcutta đã khuyên một linh mục: "Hãy dâng lễ như lần đầu và hãy dâng lễ như lần cuối cùng". Bà có ý nói đến lòng sốt sắng khi cử hành Bí tích Thánh.

Tôi không có ý phê phán, vì tôi không có quyền phê phán: "Cái rác ở mắt người dễ thấy, nhưng cây đà ở mắt mình khó thấy". Tuy nhiên, thấy điều trái tai gai mắt mà tôi làm ngơ thì thôi cũng có lỗi, theo kiểu luật pháp thì là "đồng lõa", cho nên tôi chỉ muốn nói SỰ THẬT về những gì "mắt thấy, tai nghe" để người khác có thể mà "hãm phanh" và kịp chấn chỉnh cho đẹp lòng Thiên Chúa.

Khi "tâm sự" về chuyện đạo, một anh bạn của tôi nói về các linh mục: "Khi được truyền chức thì linh mục cảm thấy RUN RẨY trong tay Chúa, làm linh mục được một thời gian thì Chúa RUN RẨY trong tay linh mục". Động thái "run rẩy" chứng tỏ "sợ", nhưng 2 cái SỢ mang chiều kích hoàn toàn khác nhau!

Mong thay Giáo hội luôn có những tông đồ đích thực, các chủ chiên đích thực, là "hướng dẫn viên" lành nghề, và xứng đáng là Alter Christus theo Tôn Ý của "sư phụ" Giêsu Chí thánh!

Saigon, 3-10-2011

[Thom. Aq. TRẦM THIÊN THU]

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 51 = NHUNG NAM THANG CON LAI PDF Print E-mail

Fwd: NHỮNG NĂM THÁNG CÒN LẠI TRONG CUỘC ĐỜI

San Nguyen

 

> Bài viết của một tác giả không nhớ rõ tên, có một nội dung quá thâm thuý, dành cho những ai trong tuổi Cao Niên nếu muốn có một đời sống hạnh phúc trong những ngày còn lại trên trần gian này, trước khi thân xác trở về cát bụi, thì nên suy luận những điều được nêu ra trong bài viết này.

 

> Những năm còn lại trong cuộc đời ...

> Đời người thật ngắn ngủi. Nhớ lại vào lứa tuổi đôi mươi, chúng ta lang thang trong khuôn viên trường đại học, vui cười vô tư và bây giờ đã hơn 40 năm trôi qua rồi. Đời người thoáng chốc đã già !

> Bây giờ, những năm còn lại trong cuộc đời của một người, chúng ta cần sống thanh thản, sống thoải mái, sống hạnh phúc. Vì qua một ngày, chúng ta đã mất một ngày. Vì vậy, một ngày đến, chúng ta vui một ngày. Vui một ngày...rồi không biết được bao nhiêu ngày nửa. Hạnh phúc là do chính mình tạo ra, vui sướng cũng do chính mình tìm lấy vì những niềm vui ấy đã ẩn chứa trong những sự việc nhỏ nhặt xãy ra trong đời sống.

>

> Hạnh phúc là những gì hiện đang ở chung quanh chúng ta, trong tầm tay chúng ta. Nhà nho Nguyễn Công Trứ quan niệm " Tri túc, đãi túc, tiện túc, hà thời túc. Tri nhàn, đãi nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn"...

>

> Tiền rất quan trọng trong đời sống của con người, nhưng tiền không phải là tất cả. Đừng quá coi trọng đồng tiền, và cũng đừng lệ thuộc vào đồng tiền, mặc dù biết rằng nếu không có tiền thi làm sao chúng ta sống, làm sao để được thoải mái.

>

> Ta vẫn biết khi ta ra đời ta đâu có mang nó đến, và khi ra đi chúng ta cũng không mang nó theo.

> Đồng tiền có thể mua một lâu đài to lớn, nhưng đồng tiền không mua được mái ấm gia đình.

> Đồng tiền giúp chúng ta mua được nhiều thứ tiện nghi trong cuộc sống, nhưng đồng tiền không mua được sức khỏe cũng như hạnh phúc trong đời sống.

> Quảng đời còn lại thì quá ngắn ngủi, ta phải sống những ngày tháng cho đáng sống, ta phải làm cho cuộc đời thêm phong phú .

> Những gì cần ăn thì cứ ăn, cần mặc thì cứ mua sắm, muốn đi du lịch thì cứ đi. Tập cho mình có nhiều đam mê, tự tìm niềm vui cho chính mình.

>

> Vào trong internet để gửi thư cho bạn bè, để chia sẻ một tin hay, một chuyện vui, một bản nhạc, đọc những bài viết có giá trị, hay "chat" với người quen biết. Chúng ta cần trao dồi bộ óc để trí nhớ vẫn còn sáng suốt. ài xã Nếu có người bạn cần giúp, ta cứ mở lòng nhân ái, tốt bụng với mọi người. Rảnh rổi đi làm những việc từ thiện xã hội, giúp một tay tại những nơi tôn kính như nhà Chùa, nhà Thờ,... lấy việc giúp người làm niềm vui, đó là những thú vui trong tuổi già.

> Hơn nửa đời, chúng ta dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho chính mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho thanh thản, vui vẽ. Việc gì muốn thì làm, ai nói sao thì mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình. Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá kiêng cử thì không đủ chất bổ dưởng, quá nhàn rổi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu...

>

> Cuộc sống tuổi già thật đa dạng, nhiều màu sắc nên ta cần có nhiều bạn bè, nhiều nhóm bạn bè hoặc tham dự vào những sinh hoạt trong các Hội đoàn ái hữu lành mạnh. Gặp bạn, nói ra những điều phiền muộn cho nhau nghe. Hãy tìm cách gặp gở bạn bè và người thân vì không còn nhiều thời gian nửa.

> Một người lớn tuổi, sống cô đơn, biệt lập, không đi ra ngoài, không giao thiệp với bạn hữu, thế nào cũng đi đến chổ tự than thân trách phận, bất an, lo âu, ủ dột và tuyệt vọng. Từ đó bắt nguồn của bao nhiêu căn bệnh. Đừng bao giờ nói, hay nghỉ là: " Tôi già rồi, tôi không giúp ích được cho ai nửa". Đừng nói những lời hay những tư tưởng có ý tuyệt vọng.

> Người già chỉ sảng khoái khi được có bạn tâm giao, đó là một liều thuốc bổ mà không Bác sĩ nào có thể biên toa cho ta mua được.

> Ở tuổi hiện tại, chúng ta đừng nghỉ đến đồng tiền, đừng nghỉ đến giàu hay nghèo nửa và cũng đừng than trách hay hối hận vì những lầm lỗi trong quá khứ và cũng đừng tự hỏi là tại sao bây giờ ta không có nhiều tiền. Đừng nói ta không có tiền.

>

> Có những thứ hiện đang chung quanh ta rất quí giá mà có nhiều tiền cũng không mua được, đó là người phối ngẩu của chúng ta.

>

> Nếu có chút ít đồng tiền thì cứ tiêu xài những gì ta cần vì sẽ có lúc chúng ta để lại cho người khác xài. Nếu hôm nay ta còn khoẻ mạnh, còn ăn được những món ăn ta thích và ăn biết ngon là ta đã có một khối tài sản to lớn trong tuổi già.

>

> Rồi ta tìm đến những người bạn cùng nhau uống tách trà nóng, ly cà phê buổi sáng, kể chuyện năm xưa hay trao đổi những kinh nghiệm trong cuộc sống hiện tại.

> Cuối tuần, hẹn nhau với người bạn đi câu cá, hưởng không khí trong lành của thiên nhiên và cũng để cho tâm tư lắng đọng, tinh thần thanh thản. Đó là những niềm vui trong cuộc sống cuả tuổi già.

> Tứ khoái của tuổi già là: Ăn, ngủ, thể dục và du lịch.

>

> Ăn được ngủ được là Tiên. Ăn và ngủ đi đôi với nhau. Người lớn tuổi có nhiều thì giờ nghỉ ngơi, cần có chế độ ăn uống bổ dưởng, cung cấp đủ calories cho cơ thể. Sự luyện tập thể dục là thỏi nam châm của cuộc sống và là kim chỉ nam của tuổi thọ. Đi du lịch để cho cuộc đời thoải mái, trí óc thanh thản và vui sống.

>

> Khi về già, chúng ta thường hay sống về quá khứ, hay nhớ lại chuyện xưa. Sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói, xa vời.

> Hẹn nhau trong những buổi họp mặt để ta có nhiều người bạn tâm tình, kể lại những kỷ niệm đẹp trong quá khứ...vui cười thích thú.

> Vợ chồng sống hạnh phúc bên nhau, luôn luôn yêu thương người bạn đời, gắn bó với nửa kia của mình, là điều mà chúng ta mong ước. Đưa các cháu đi học, đi ăn, chơi đùa với các cháu... là thú vui của tuổi già. Ta phải làm thế nào tuổi già mà tâm không già, thế là già mà không già. Nụ cười là liều thuốc bổ quí nhất.

> Chúng ta cần tránh đi những sự cải vã, tranh dành hơn thua từng lời nói hoặc những tranh chấp vô ích với bất cứ ai.

>

> Chính những lúc cải vã, giận dữ đó đã đánh mất đi những niềm vui trong cuộc sống, không thích hợp trong tuổi chúng ta, nhất là những người đang đau yếu. Chúng ta phải đối diện với bệnh tật một cách lạc quan, tự tin, đừng quá lo âu. Khi đã làm hết khả năng theo tầm tay, sẽ có thể ra đi mà không hối tiếc. Hãy để Bác Sĩ chăm sóc, luôn luôn giử bình an trong tâm hồn.

>

> Chúng ta có thể nói là mình có hạnh phúc thật sự khi có sức khỏe tốt, chịu đi tập thể dục, có cơ hội du lịch thường xuyên, ngủ ngon, ăn uống ít kiêng cử khi vào tuổi hoàng hôn.

>

> Thiên đàng không phải đi tìm đâu cho xa mà thiên đàng do ta dựng lên và chui vào đó mà hưởng hạnh phúc. Sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quí trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghiã của nó làm cho cuộc sống vui hơn, giầu ý nghiã hơn.

>

> Hoàn toàn khoẻ mạnh, đó là thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh...Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung.

>

> Người thích làm điều thiện sẽ sống lâu. Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai, bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị cuả mình đó là cách sống lành mạnh.

>

> SINH, LÃO, BỆNH, TỬ là qui luật ở đời, không ai chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng, không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng cuộc đời của một người cũng chỉ là con số không to lớn.

 

__,_._,___

 
<< Start < Prev 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 Next > End >>

Page 62 of 73