mod_vvisit_counterHôm Nay7100
mod_vvisit_counterHôm Qua7509
mod_vvisit_counterTuần Này51441
mod_vvisit_counterTuần Trước52699
mod_vvisit_counterTháng Này119429
mod_vvisit_counterTháng Trước193615
mod_vvisit_counterTất cả12713352

We have: 81 guests online
Your IP:
Today: Feb 15, 2019


Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Các Bài Độc Giả Gửi Tới

For God so loved the world that he gave his only Son, so that everyone who believes in him might not perish but might have eternal life. (John 3, 16)

Give the Gift of Love!
What a wonderful gift of love God gave to us - His Son. The gift of love is truly the most meaningful and valuable gift one can give - especially as we celebrate the birth of Christ.
Give the Gift of Love!

For over 100 years, Maryknoll Fathers & Brothers missioners have been spreading God's love in more than 20 countries by feeding the hungry, providing medical care, supporting basic human rights, building water sources, sharing the Sacraments and so much more.

These acts of kindness and love are made possible because of the prayers and support from friends like you. Thank You.
In the spirit of Christ this Christmas, we ask you to make a special gift of love to help those who need it most - the poor and oppressed.

Your generosity will bring an abundance of love to a starving child in Kenya, job training to a young mom in Nepal, life-saving medicine to an HIV positive adult in Cambodia, or the Sacraments to a parish in Bolivia, and so much more.

From our Maryknoll family to yours, we wish you a very blessed Christmas and joyous New Year.
Give the Gift of Love!
To ensure you receive your 2017 tax savings, gift checks mailed via U.S. Postal Service with postmark and check date on or before Dec. 31, 2017 will count for 2017.
The Maryknoll Fathers and Brothers go overseas and share God's Love & compassion with the poor and suffering – discover more about Maryknoll and our missions of mercy around the globe. Explore ways to support our mission.

Our mailing address is:
Maryknoll Fathers and Brothers
PO Box 302
Maryknoll, NY 10545



Your weekly Journey of Faith reflection

"The Almighty has done great things for me"

"The spirit of the Lord GOD is upon me, because the LORD has anointed me; He has sent me to bring good news to the afflicted, to bind up the brokenhearted, To proclaim liberty to the captives, release to the prisoners, To announce a year of favor from the LORD and a day of vindication by our God..."​

Isaiah 61:1-2
Dear Deacon Nguyen,

When we say something is "palpable", it is tangible; we can touch it and perceive it as evident.
Christmas is about God's palpability, His presence with us. He remains palpable in the form of the Holy Spirit, the same spirit spoken of by the ancient prophets.

Jesus spoke Isaiah's prophetic words while teaching in the synagogue at Nazareth. As a revered rabbi, He was invited to read Scripture, and chose that day to read Isaiah's prophesy, following the Old Testament reading with the unabashed declaration, He was pointing to God's presence in their midst!

What was for Isaiah in the far distant future—the first and second comings of the Messiah—for us has passed in the first instance and might just be around the corner in the second when our Savior comes again. In the meantime, we get to celebrate that palpable Incarnation every year and carry His Spirit within us every day.

"The Almighty Has Done Great Things for Me"​

How the people of Israel longed
to see Your face, O Lord!
Yet when You came and walked this earth
so few recognized You and fewer still
were brave enough to follow.

You fulfilled the prophecy of Isaiah
by doing the work of the Messiah:
Announcing Good News to the poor,
healing the sick, and setting free
all enslaved by sin.

How people long to see Your face, Lord Jesus!
You who are like us in all things but sin,
help us to do what You did:
Be instruments of God's mercy and love
and channels of God's grace
that in seeing our work
people may also see You.


~ Father Joseph R. Veneroso, M.M.
Dinh, the Son of God—who even in His perfection attended weekly services—was driven out of the temple, rejected in His own home town because He stated that the Gentiles were included in God's salvation plan. But Jesus brings the Good News to ALL: by healing the afflicted, those distressed with mental or bodily pain; by binding up the brokenhearted, literally "pulling the pieces back together"; and by freeing the prisoners from captivity and giving them a clean slate. The Spirit of the Lord is upon us when we take on Jesus' mission to bring about God's Reign here and now.

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.



"A voice proclaims: In the wilderness prepare the way of the LORD! Make straight in the wasteland a highway for our God!"​

Isaiah 40:3
Dear Deacon Nguyen,

We listen to so many voices during the course of a day.
The voices of political pundits roar through the networks. Motivational speakers fill stadiums with their formulas for a richer life. And then there is the TV competition, "The Voice", which catapults the latest pop singers to stardom.

But one voice echoes through the ages, one voice is eternal. It is the voice piercing hearts through the dark days of this existence to announce the greatest news humanity has ever heard or will ever hear.

John the Baptist was the voice proclaiming Jesus as Messiah. Preaching in the Desert of Judea, he burst on the scene, requiring his hearers to do a 180 degree turnaround and follow God's way—to stop lying, cheating, gossiping, taking revenge and so on. He declared with absolute certainty that the King for whom we are to prepare a highway had arrived! The seeds of God's reign blossomed forth when God became human, an innocent child, a suffering Servant. He reigns in our hearts today. He will come again as judge and king.

God keeps His promises; even when we suffer the consequences of our errors, God's love shines through. The 40th chapter of the Book of Isaiah begins with "Comfort, give comfort to my people". Let us bring that comfort to others.

Prayer for 2nd Sunday of Advent​

O God, who chose so many people to speak for You down the ages, Your infinite goodness is clearly manifest in Your patience with us. We folks have not shone like the stars above in our response to those prophets and seers, teachers and neighbors whose lives You have inspired through Jesus' life and death and resurrection. We ask You to let us walk again the true path of life and of self-sacrifice and of humble caring for one another as we allow His Spirit to motivate and energize us for a good new year ahead.


~ Father John P. Martin, M.M.
Dinh, we are all called to be John the Baptists, to remove the obstacles in the way of God's love. What better way to partake of this Advent season than to shout the Good News from the rooftops? Amidst the trials and sufferings of this life, we can be the compass pointing to the only valid destination of our trust and faith, the total unconditional love of our incarnate God.

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.



Dec 9 at 9:07 AM
Tôi muốn gọi linh mục là cha Là cha, là cha vì tôi tin Chúa đã trao cho linh mục chức Thánh cao hơn vì nếu không có các Vị thì không có sự "chuyển tiếp " ơn cứu các linh hồn .

Linh hồn từ vật chất sinh loài mà nhờ khi có Chúa có Mẹ xuất hiện mới cho trí khôn qua " ánh sáng " toàn quyền nung đúc lên vũ trụ không gian rồi xuống thời gian nhờ có Mẹ là Mặt Trăng liền vời loài thụ tạo mà Cha đã đúc thành lũy bởi lửa và nước mà cũng từ Nước trong khe sinh nở những con " trùng " hòa máu trong đất sinh hoá biến thành địa giới , xáo trộn trái đất nhào lộn với thời gian tiến hoá .

Xuất hiện Adong Eva là đã có Thiên giới , có cha trên trời là mặt trời mẹ là mặt trăng sinh khí bảo bọc hay vũ trụ bao bọc bởi khí mà sinh tồn . Chức vụ cũng từ những nhào nắn thể xác mà mới gột rửa đi từ khởi sinh ra có còn những màng "nhầy " nhơ nhớt côn trùng sống trong" đáy lòng "của con người cả Nam Nữ nơi cơ cấu sinh dục , tiếp xúc với nhau là mỗi cơ hội cho chúng " thêm " mãnh liệt mà đòi hỏi càng "sâu vào thế giới " con trùng sống trong cơ thể , sự " lọc " gạn tinh tuyền cho ánh sáng Chúa Cha đi vào chỉ có nơi " tổng đài" của BỘ NÃO , não bao bọc bởi dịch cho luồng điện chảy dài theo Máu nuôi cơ thể mà cũng là cho "LINH THÁNH " giao tiếp linh hồn con Adon Eva sinh giống .

ADONG tội lỗi mà là con Chúa trời bao bọc Ánh Sáng , qua ánh sáng linh hồn vườn tiên giới " Mây " cuốn tinh trùng luyện vào ánh sáng trong như tuyết theo thời gian không ngừng sinh thành " thai " sinh ra giống cha . ADAM thế giới con Người có Tình yêu vừơn "Địa Đàng " liên kềt " tinh khí trên lên Một là ngôi thứ Nhất thể khí Khi trái đất là hành tinh thứ 4 chết nguội lạnh Nghĩa là biến chuyển vũ trụ sau từ đó đã có cột trụ cho các hành tinh đi vào quỹ đạo của ngôi Thứ Nhất Ngôi Hai theo trong Thánh Kinh từ vừờn Địa Đàng cha là Chúa ADAM bởi trời mà xuống mang theo lực ánh sáng như " chuỗi nhau buồng trứng " mà sống động liên kết con người nào giống Cha cả hai lên Hai , thành cấp thứ Hai mời đủ Năng Khí gần Chúa Cha ngôi thứ nhất cả Hồn và Xác .

Mỗi "linh mục " đã có cỏ hội bứơc theo nấc thang theo " luật " Chúa qua giáo hội là hiện thân Ngôi Nhất và cả Hai trao cây gậy từ Thánh Giá mà bứơc , theo luật nào thì luật đó ràng buộc hay có sự liên kết .....vì đạo lập bởi con người Tin .

Chúa JESUS nói lên lời tuyên xưng Cha mình trên Trời và có lời phán khi còn ở thế gian thể hiện phép Lạ từ trời và giới thế cả Thiên ,Địa , nghĩa là phải có " Khấn " để tuyên xưng vào Ngôi Hai ( lời Chúa hôm nay ngày 9-12-2017 ) mạc Khải 2000 TL84 Con luôn muốn gọi cha là cha và con để cha sống có phong độ là cha của giáo dân mà là con của Chúa JÊSU




Cơ hội nếm và sống ý nghĩa chức linh mục


"Sáng sớm mùa Đông ở Canada , tuyết vẫn còn phủ trắng cao đến mắt cá chân, trên lối đi. Bà Catherine, bà bếp Cha Sở bước chầm chậm và cẩn thận quay về nhà xứ sau Thánh Lễ buổi sáng. Vừa đặt chân lên bậc thềm nhà xứ, thấy tôi đang quét tuyết, bà vui vẻ chào tôi và bảo:"

-Peter, mang cây chổi quét tuyết tới đây!"

Tôi tươi cười tiến đến gần bà với cây chổi quét tuyết đu đưa trên tay, chưa đón ra ý bà muốn nhờ tôi chuyện gì. Bà Catherine tự nhiên kéo váy đầm cao lên một chút và chìa đôi giày bám đầy tuyết, thản nhiên bảo tôi:

-Lấy chổi phủi giùm tuyết bám giày, để tôi đi vào không làm dơ thảm nhà xứ!"

Nụ cười vụt tắt trên môi. Tôi không nghĩ là mình không hiểu tiếng Anh. Rõ ràng quá mà: Lấy chổi phủi sạch tuyết bám giày bà đầm Catherine. Tôi cúi mặt chần chừ. Bà Catherine vẫn giữ cao váy đầm, giơ đôi giày bám đầy tuyết, thúc giục:

-Phủi giùm mau đi để tôi còn kịp vào chuẩn-bị cà-phê sáng cho Đức Ông Robert!"

Im lặng và cẩn thận, tôi cầm chổi, nhẹ nhàng phủi tuyết bám giày bà Catherine, từng chiếc một. Bà cười mãn nguyện, cám ơn tôi và nhanh nhẹn đẩy cửa bước vào nhà xứ.

Cửa chính nhà xứ đóng 'rầm' một tiếng, chận đứng ánh mắt buồn của tôi đang dõi theo bà Catherine. Tôi xấu hổ, cúi xuống đưa mắt nhìn lại chính mình, lần dò xuống tận chân. Dù khoác chiếc áo Mùa Đông để ra ngoài trời quét tuyết, nhưng bên trong tôi vẫn đàng-hoàng nghiêm-túc với tu-phục của linh mục, nghĩa là: vẫn áo sơ-mi dài tay màu đen, cổ côn trắng hẳn-hoi, quần đen ủi thẳng nếp, giày da mùa Đông loại đắt tiền cổ cao, có đế dày.

Tôi học và chịu chức linh-mục ở Canada , với dáng vẻ phong-thái lịch-lãm không kém người da trắng. Nếu hoàn-cảnh đất nước cho phép, tôi về lại quê nhà, chắc sẽ được đánh-giá cao, không thua các linh-mục được du-học ngày xưa. Tôi nghĩ vậy.

Cái nhục "phủi tuyết bám giày bà đầm" len vào trong máu, bốc cao tận đỉnh đầu. Ném chổi quét tuyết trả lại góc tường nhà xứ. Lặng lẽ, tôi trở lại phòng làm việc, đóng cửa khá mạnh tay, để toàn thân rơi phịch nặng-nề trên chiếc ghế bành làm việc. Tại sao bà Catherine không gọi tôi là CHA? Vì tôi mới làm linh-mục và còn làm phó cho Đức Ông Robert chăng? Tại sao bà Catherine dám bảo một linh-mục phủi tuyết bám giày bà? Bà là bà đầm da trắng, còn tôi là tên tóc đen, da vàng đến từ một nước nghèo chăng? Da màu phải phục-vụ da trắng hay người nghèo phải phủi tuyết bám giày người giàu chăng? Nhiều câu hỏi tương-tự quanh đi quẩn lại trong tôi.

Cái nhục của một linh-mục đã phải phủi tuyết bám giày bà đầm được tô đậm nét. Lòng tự-ái dân-tộc, niềm tự-hào nòi-giống rực lửa trong tôi. Tôi mạnh dạn, hung-hăng đứng lên, định đi tìm bà Catherine và Đức Ông Robert để làm lớn chuyện, cho ra lẽ. Bà Catherine phải xin lỗi tôi về chuyện đã không gọi tôi là Cha và dám bảo một ông Cha phủi tuyết bám giày bà. Gọi một linh mục bằng tên, thiếu lòng đạo-đức rõ-ràng. Bảo một linh-mục phủi tuyết bám giày, thiếu lòng kính-trọng chức thánh không thể chối cãi.

Cái đứng dậy quyết-liệt, cái vung tay tức-giận làm văng cây Thánh Giá trên bàn làm việc xuống sàn nhà. Ảnh Chúa Chuộc tội từ lâu vẫn đứng vô-tri trên bàn làm việc, ngay trước mặt tôi, rất kề-cận, nhưng nhiều khi tôi đã không thấy, hay thấy như một thứ trang-trí tôn-giáo cần-thiết trong phòng làm việc của một linh-mục.

Tôi bước đến, chậm rãi cúi nhặt ảnh Thánh Giá lên. Chúa nằm úp mặt trên sàn thảm, một cánh tay gảy lìa thân. Chúa trông thảm-hại hơn bình-thường. Cánh tay gãy lìa còn toòng teng nhờ đinh đóng chặt. Im-lặng nhìn Thánh Giá, cố ráp cánh tay gãy của tượng Chúa vào thân, đặt trở lại trên bàn làm việc.

Tôi quay lại ghế ngồi, ánh mắt vẫn không rời Thánh Giá. Tủi-nhục và thảm-hại của Thánh Giá làm cái tủi-nhục phủi tuyết bám giày bà đầm lắng xuống dần. Ý-nghĩa về chức linh-mục của Chúa Giêsu dâng cao, lấn chiếm tôi.

Ánh mắt vẫn không rời tượng Chúa Giêsu chết treo trên Thánh Giá. Ngài là Linh-Mục Thượng-Tế, đang giang tay tế-lễ trên Thánh Giá. Chính Ngài lập Bí-Tích Truyền Chức Thánh để thông-ban cho tôi chức linh-mục của Ngài. Không ai gọi Ngài là CHA cả, nhưng gọi là Chúa và là Thầy (Gioan 13:13).

Vậy tiếng CHA dùng để gọi các linh-mục, tiếng ĐỨC CHA dành để gọi các Giám-Mục, tiếng ĐỨC THÁNH CHA dùng để gọi Giáo-Hoàng La Mã đến từ đâu? Không đến trực-tiếp từ Chúa. Chính Chúa đã có lần dạy các Tông-Đồ là 'đừng tôn xưng ai dưới đất là Cha, vì chúng con chỉ một Cha duy-nhất trên trời" (Matt. 23:9).

Nói thế, Chúa không có ý chỉ-thị rõ ràng rằng 'đừng gọi các linh-mục Công-Giáo là Cha' như người Tin-Lành suy-diễn nhằm chỉ-trích linh-mục Công-Giáo. Chúa đã khiển-trách môn-đệ mình vì chuyện 'tranh chức' đòi làm lớn, ngồi chỗ nhất giống như người Biệt-Phái và dạy họ rằng "Ai muốn làm lớn phải làm đầy tớ anh em mình." (Matt.20:24-27), cũng như đừng bao giờ tự tôn mình lên ngang hàng với Chúa, vì chúng ta chỉ có một Chúa, người Cha duy-nhất trên Trời.

Tiếng "CHA" dành cho linh-mục, "ĐỨC CHA" dành cho Giám-Mục hay ĐỨC THÁNH CHA, dành cho Giáo-Hoàng được xử-dụng trên toàn thế-giới, đến từ truyền-thống của Giáo-Hội nhằm tỏ lòng kính-trọng và ngưỡng-mộ những người có chức thánh linh-mục. Từ việc tin Chúa Kitô là Đấng Cứu Thế, là Linh-Mục Thượng-Tế, Kitô-hữu đem lòng mộ mến, kính-trọng Linh-mục, Giám-Mục và Giáo Hoàng. Họ được coi như những người thông-phần với chức Linh-Mục của Chúa Kitô, như những người hy-sinh và hiến-tế đời mình cho phần rỗi nhân-loại.

Phaolô nói khá nhiều về chức linh-mục thượng-phẩm của Chúa Kitô (Thư Do Thái 4: 14- 5: 1-10) cũng như về vai-trò trung-gian giữa Trời và Đất đã ảnh-hưởng sâu-đậm nơi những kẻ tin. Người tin Chúa Kitô được dạy để đồng-hoá linh-mục với Chúa Kitô. Linh-mục là hiện-thân của Chúa Kitô, là một Chúa Kitô khác, là người CHA tinh thần, người CHA chăm sóc phần hồn cho các tín hữu, người tái sinh chúng ta qua bí tích rửa tội.

Cũng rất có thể nó đến từ cách xưng-hô kính-trọng dành cho những bô lão, những bậc đứng tuổi, đáng kính trong Giáo-Hội thời sơ-khai. Từ "Presbyteroi", nguyên-ngữ Hy-Lạp có nghĩa là người đứng tuổi, bậc đáng kính, được dùng để chỉ linh-mục ngay từ buổi đầu.

Bà Catherine thiếu lòng kính trọng thánh chức linh mục vì đã không gọi tôi, một linh mục là CHA. Tôi thấy mình thiếu lý-chứng để kết-án bà. Người Tây Phương đặt tên để gọi. Họ thích được gọi đích danh. Một linh mục biết nhiều tên của nhiều người và gọi đúng tên, bất luận già trẻ lớn bé, sẽ được giáo-dân quí mến đặc biệt. Khi được gọi đúng tên, người Tây Phương cảm thấy mình thực sự được quan-tâm. Người Á Đông, đặc biệt Việt Nam mình, đặt tên để tránh gọi tên hay đặt tên để giấu tên. Gọi tên 'cúng cơm' một người lớn, chuyện bất kính, không thể chấp nhận được.

Người mình thường xưng-hô bằng ngôi thứ: Bác Ba, Cô Chín, Cậu Út thay cho tên. Trong những xứ đạo người Bắc, chủ-tịch Hội Đồng Giáo Xứ được gọi là Ông Chánh hay Chánh Trương. Giáo lý viên dạy kinh bổn được gọi là Bà Quản hay Quản Giáo. Người xướng kinh trong nhà thờ được gọi là Ông Trùm. Người chăm sóc việc nhà thờ, nhà Cha được gọi là Ông Bõ.

Việc tránh gọi tên đi đến kết quả: không còn ai biết tên thật của nhau. Cách nào đó đã thiếu quan tâm đến cá nhân, đến hữu thể mà chỉ chú trọng đến ngôi thứ, chức vụ hay địa vị là cái tùy thể, tháp gắn vào hữu-thể.

Năm 1974 tôi biết rõ một thiếu tá quận trưởng mất chức vì dám gọi vị Giám Mục Công Giáo là "Ông Đạo". Ai cũng cho là đáng đời, vì làm tới quận trưởng mà không biết gọi Giám Mục là Đức Cha. Cũng là những kết án không hợp lý và bất lợi: Một quận trưởng không Công Giáo, làm sao biết được cách xưng hô kiểu Công Giáo? Người ngoài Công Giáo và nếu chịu ảnh hưởng Khổng Giáo chút ít, khó có thể gọi một ai khác ngoài cha đẻ của họ ở nhà là cha. Vị quận trưởng bị cất chức nầy có nhận ra lỗi "ăn nói vô đạo" của mình không?

Không! Ông ta đâu có lỗi để nhận ra. Nhưng trên thực tế, ông ta đã nhận một bất công. Gánh chịu bất công dễ đưa lòng người tới oán hận. Phải thú nhận rằng trong quá khứ, chúng ta, do hoàn cảnh đưa đẩy, đã sống theo kiểu "làm cha thiên hạ" hay "lấy thịt đè người".

Chúng ta đòi người khác cho cái mà họ không có và không buộc phải cho. Chúng ta nghĩ thế nào, dễ hay khó, tự nhiên hay bất thường khi nghe một cụ già bảy mươi tuổi, trong tiếp xúc xã giao thường ngày, gọi một linh mục trẻ mới ba mươi tuổi là cha và xưng là con?

Bà Catherine đã gần bảy mươi tuổi, sấp xỉ tuổi mẹ tôi ở quê nhà. Chưa một lần xác định bằng lời, nhưng xem chừng bà thay Mẹ tôi chăm sóc cho tôi trong mấy tháng qua: Bà nấu cơm cho tôi, giặt giũ cho tôi, bà pha chế những món ăn hoà hợp giữa khẩu vị Tây-Ta cho tôi vừa miệng.

Bà hay dò hỏi xem Mẹ tôi làm gì cho tôi khi tôi đau ốm hay khi tôi buồn. Bà nhắc tôi đi ngủ sớm và dâng thánh lễ chậm rải, sốt sắng. Bà thương chỉ bảo cho tôi phát âm từng chữ tiếng Anh cho đúng giọng và chính xác. Bà cũng hay nhờ tôi khuân vác hay di chuyển những vật nặng trong nhà xứ giống như Mẹ tôi ở nhà vậy.

Chuyện bà gọi tôi bằng tên cũng là chuyện tự nhiên như Mẹ gọi con. Có bà mẹ nào, trong sinh hoạt thường nhật, gọi con mình làm linh mục là cha bao giờ? Chuyện bà nhờ tôi phủi tuyết bám giày sáng nay, trong trí bà, có thể không như chuyện giáo dân nhờ linh mục, nhưng là chuyện mẹ nhờ con. Thật đơn giản!

Hơn bao giờ hết, tôi thấy mình thật cận kề với Chúa Giêsu chịu đóng đinh đang đặt trước mặt tôi, trên bàn làm việc. Chúa Kitô, linh mục thượng phẩm, đang giang tay, hiến tế chính thân mình trên Thánh Giá. Tôi, một linh mục, một Chúa Kitô khác, tôi giang tay dâng lễ hàng ngày trên bàn thờ. Tay giang, nhưng không dâng hiến, không ban phát, không cho đi, nhưng đòi hỏi: đòi được kính trọng đặc biệt, đòi được gọi bằng CHA mới thoả lòng. Tôi làm linh mục, một Chúa Kitô khác, nhưng đôi khi tôi thật khác Đức Kitô: Chúa Kitô, đến để phục vụ, còn tôi, tôi sôi máu tức giận khi phải phục vụ.

Tôi đứng lên, tìm bà Catherine trò chuyện. Bà đang ở nhà bếp chuẩn bị cơm trưa. Tôi vui vẻ đến gần hỏi xem bà có cần tôi giúp chuyện chi không. Bà Catherine vui vẻ nhờ tôi chuẩn bị Salad và cà chua. Tôi vừa làm giúp bà vừa hát nho nhỏ trong miệng. Bà Catherine đến gần, ngọt giọng bảo tôi: "Peter, you look so happy today!" Lại cũng Peter suông! Nhưng tôi lại yêu nó. Tôi mỉm cười đắc ý trả lời: "Yes, Mom, I deeply realize that I am a priest forever!"

Chữ "linh mục" tôi nhấn mạnh và kéo dài. Suốt năm tháng qua, từ ngày chịu chức, tôi đã làm CHA và buồn vì không được gọi là Cha. Hôm nay, tôi mới thực sự làm linh mục, làm người được chia sẻ chức linh mục với Chúa Kitô, Đấng đến giang tay tế chính thân mình cho phần rỗi của những người con.

Bà Catherine ơi! Cám ơn bà thật nhiều! Bà đã không kêu tôi bằng Cha, nhưng bằng tên và đã nhờ tôi phủi tuyết bám giày bà. Bà không thật sự thiếu lòng kính trọng tôi, hay coi thường chức linh mục trong tôi. Nhưng bà cho tôi cơ hội nếm và sống ý nghĩa chức linh mục.

Linh mục, kẻ giang tay để tế lễ, để dâng hiến, để cho đi, để ban phát và phục vụ như một Đức Kitô khác. Bà thật sự giúp tôi khước từ ước vọng làm CHA hay thích được gọi là CHA theo ý nghĩa muốn được nâng cấp, mang tính ích kỷ thu gom của mình.

Linh mục, người Cha tinh thần hay cha linh hồn, người sinh cho Chúa nhiều con cái qua bí tích Rửa Tội, nhưng nhiều khi được gọi CHA làm tôi dễ thấy mình cao cả và quên đi vai trò hy sinh, giang tay cứu độ mà Đức Kitô, Linh Mục Thượng phẩm đã chọn gọi tơi để thi hành." (Lm. Phêrô Trần).


<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 75