mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay310
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này10905
mod_vvisit_counterTuần Trước56369
mod_vvisit_counterTháng Này197778
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả7998176

We have: 93 guests online
Your IP: 54.147.232.40
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 276 = GIAO SI AN GIAO PDF Print E-mail

Mar 16 at 6:53 PM
Giáo sĩ Ấn giáo gia nhập Công giáo

Cũng như thân sinh, các anh chị em của mình, Kosh Dahal là giáo sĩ hinđu ở Katmandou. Tất cả đều thành công với ông. Ông ở đẳng cấp cao trong xã hội. Công ăn việc làm của ông thịnh vượng. Nhưng tâm hồn của ông không được bình an.

Ông tự chất vấn. "Tại sao các thần nam cũng như nữ của tôi không trả lời tôi dù tôi đã cầu nguyện, đã ngợi khen họ? Tại sao tôi ở đây? Tôi sẽ như thế nào sau khi chết?"

Một kitô hữu nói về Chúa Giêsu cho ông nghe, mỗi ngày, ông này đều đến phòng khám của ông Kosh. Liên tục mỗi ngày, ông giảng Phúc Âm cho ông Kosh.

Quá chán bị một người ở đẳng cấp dưới giảng cho mình nghe, ông Kosh đã nói: "Ông nói Giêsu là Chúa và không có một Chúa nào khác. Ông nói Giêsu có thể cứu tôi, chạm đến tôi, nói chuyện với tôi, ở với tôi, thay đổi tôi, Giêsu có thể làm tất cả. Ông nói với tôi Chúa là tình yêu, Ngài hằng sống và các thần khác không thể làm gì được. Ông làm tôi quá chán! Tôi sẽ chứng minh cho ông thấy tất cả những chuyện này là dối!"

Ông Kosh bắt đầu chân thành cầu nguyện với Chúa Giêsu, sáng 10 phút, chiều 10 phút, mỗi ngày trong vòng 30 ngày: "Nếu Chúa là Chúa thật thì xin Chúa đến đây, chạm đến con, thay đổi con trong vòng 30 ngày!"

Mục đích của ông: Chứng tỏ cho mọi người biết kitô giáo là dối! Nếu Chúa Giêsu không nhận lời cầu nguyện của ông thì ông sẽ khiếu nại người kitô. Chiêu dụ theo đạo là bị cấm. Nếu Chúa Giêsu nhận lời cầu nguyện thì ông Kosh sẵn sàng hy sinh tất cả những gì ông có để đi theo Chúa Giêsu.

Ông đã giao ước. Mỗi ngày bác sĩ Kosh đều tôn trọng lời hứa của mình. Tuần lễ đầu tiên, không có gì xảy ra. Tuần lễ thứ nhì, cũng không có gì xảy ra. Ông Kosh cho người tín hữu kitô biết, họ sẽ có vấn đề.

Tuần lễ thứ ba. Ông Kosh nói với Chúa Giêsu, Ngài chỉ còn một tuần! Nhưng khi đó, ông đang ở một mình, bỗng ông có cảm tưởng như có một luồng điện chạy khắp thân thể ông, luồng điện chạy qua người ông cực kỳ nhanh... "Ai vậy? Chuyện gì đến với tôi vậy? Ai ở trong người tôi?"

Rồi mọi sự yên tĩnh trở lại. "Tôi đã thử thách Chúa Giêsu. Ngài đã gởi Quyền năng Ngài đến. Chúa Giêsu là có thật. Bây giờ tôi tin Ngài. Ngài là Chúa, Ngài là Đấng Quyền Năng."

330 triệu vị thần không nhận lời ông cầu nguyện nhưng Chúa Giêsu đã thay đổi đời ông. Vợ của ông, bà Shobba, thấy chồng mình thay đổi. Trong danh cực thánh Chúa Giêsu, bà được lành bệnh như phép lạ. Bà quay trở về với Chúa Giêsu. Họ bắt đầu đi rao giảng Phúc Âm ở Nepal, họ mở một nhà thờ. Sau đó họ bỏ của cải, xã hội và họ được đào tạo ở Phi Luật Tân. Họ mở ở đó 5 nhà thờ và bây giờ họ là người truyền giáo ở Á Châu cho người Nepal cùng với Nhà thờ Kairos Nepali.

Marta An Nguyễn chuyển ngữ.

Nguồn tin: Phanxico

Kính chuyển:

Hồng

-----------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 275 = GIA TRI THANH LE PDF Print E-mail

< 13-3-16
GIÁ TRỊ CỦA MỘT THÁNH LỄ MISA

TÔI ĐI DÂNG LỄ MỖI NGÀY

Nữ tu MARY VERONICA MURPHY

Xin hãy cùng đọc một chứng từ có thật, hết sức giản dị đơn sơ, nhưng lại quá độc đáo bất ngờ, để rồi cùng có được diệu cảm về Thánh Lễ...
Cha Stanislaus là Linh Mục Hội Dòng Thánh Tâm Chúa. Ngài có một người anh làm Linh Mục Dòng Tên. Thân phụ của hai anh em này là Đại Úy kiểm lâm trong một thị trấn nhỏ của Luxemburg. Ông rất sùng đạo, vẫn đi Lễ và rước Lễ hàng ngày.
Khi nói chuyện với cha Stanislaus về thời thơ ấu của ngài, tôi nói: "Cha thật có phúc được nuôi dưỡng trong một gia đình Công Giáo đạo đức, đã có công cống hiến cho đời hai vị Linh Mục."
Ngài đáp: "Vâng, đúng thế, nhưng không phải mọi sự đều trôi chảy như vậy từ đầu cả đâu ! Khi chúng tôi còn bé, cha tôi đã bỏ đạo, và mặc dù mẹ tôi còn đọc kinh cầu nguyện nhưng trong gia đình không một ai đi Lễ, kể cả Chúa Nhật, thể theo ý muốn của cha tôi.
Tôi nói: "Trời đất ơi ! Cha làm tôi ngỡ ngàng quá chừng. Chuyện hiếm có như vậy mà có thể xảy ra thật ư ? Vậy chứ ơn gọi làm Linh Mục từ đâu mà ra ?"
Ngài nói: "Một hôm, sau khi cha tôi đến thăm một tiệm bán thịt gần nhà thì ông đã đột nhiên thay đổi ý kiến. Câu chuyện xảy ra chiều hôm đó tại nhà hàng bàn thịt này là nguyên nhân hoán cải của cha tôi." Tôi đáp: "Một tiệm bán thịt ! Một ơn hoán cải trong một tiệm bán thịt ! Chuyện gì đã xảy ra vậy ?"
Cha Stanislaus nói: "Ồ, đầu đuôi câu chuyện xảy ra như thế này. Cha tôi và ông chủ tiệm là một đôi bạn thân từ hồi còn bé. Khi hai người đang say sưa chuyện vãn như mọi lần thì một bà già lọm khọm bước vào.
Ông chủ tiệm ngưng nói chuyện và bước tới hỏi xem bà cụ cần gì. Bà nói bà đến xin ông một chút thịt nhưng bà không có tiền. Cha tôi chú ý lắng nghe câu chuyện bi hài giữa bà cụ và ông chủ tiệm.
Ông chủ tiệm nói: "Bà cần một chút thịt ư ? Nhưng tôi cần biết bà có thể trả cho tôi bao nhiêu tiền cái đã."
Bà cụ đáp: "Rất tiếc là tôi không có đồng xu nào cả... nhưng tôi sắp đi Lễ đây, và nếu ông muốn thì tôi sẽ dâng Thánh Lễ theo ý chỉ của ông."
Ông chủ tiệm và cha tôi đều là người tốt bụng (nhưng cả hai đều coi thường tôn giáo, nhất là Thánh Lễ Misa và Giáo Hội Công Giáo ) cho nên cả hai đều muốn đùa giỡn chút chơi với câu trả lời của bà già lẩm cẩm.
Ông chủ tiệm bèn nói: "Được rồi ! Đây là một miếng giấy nhá" và ông viết mấy chữ 'Tôi đi xem lễ và dâng lễ theo ý chỉ của ông...' rồi đưa cho bà cụ ông nói: "Cụ đi xem lễ đi và cầu nguyện theo ý chỉ của tôi nhá. Khi về, bà sẽ đưa cho tôi miếng giấy này và chúng ta sẽ xem một Thánh Lễ đáng giá bao nhiêu ký thịt."
Bà cụ tươi cười ra đi cầm theo tờ giấy. Bà biết Chúa nhân lành sẽ giúp đỡ bà. Khoảng một giờ sau, bà trở lại tiệm bán thịt. Khi nhìn thấy bà ông chủ tiệm liền nói: "Đâu, tờ giấy đâu, bà đưa cho tôi đi và chúng ta sẽ xem Thánh Lễ của bà dâng cho tôi đáng giá bao nhiêu tiền nhá !"
Bà đưa tờ giấy cho ông, ông đặt tờ giấy lên bàn cân phía tay mặt. Trên bàn cân phía trái ông để một khúc xương nhỏ, nhưng mảnh giấy có vẻ nặng hơn miếng xương của ông. Vậy là ông lấy miếng xương ra và đặt vào bàn cân bên trái một miếng thịt nhỏ. Nhưng bàn cân bên mặt vẫn nặng hơn. Ông bèn lấy một miếng thịt lớn hơn đặt trên bàn cân trái, tuy nhiên bàn cân mặt vẫn không nhúc nhích.
Đến lúc này thì cả hai ông đều cảm thấy xấu hổ vì sự nhạo báng của mình, nhưng ông chủ tiệm vẫn còn muốn tiếp tục trò chơi của ông. Ông bèn đặt một tảng thịt thật nặng lên bàn cân trái, nhưng bàn cân mặt vẫn đứng yên bất động. Ông nghĩ chắc cái cân bị trục trặc kỹ thuật thế nào đó chứ không lẽ... Ông lấy miếng giấy ra khỏi bàn cân bên mặt xem sao, tức thì bàn cân bên trái xẹp ngay xuống dưới sức nặng của tảng thịt lớn.
Ông chủ liền lấy cả hai thứ ra khỏi bàn cân, để kiểm soát kỹ lại xem cân có bị trục trặc gì không... rồi ông cân một vài thứ khác như ông vẫn làm từ trước tới nay, thì thấy cái cân hoàn hảo và rất chính xác. Sau cùng ông chủ đảo ngược hai thứ trên bàn cân: ông đặt tờ giấy lên phía bên trái và tảng thịt lên phía bên mặt. Tuy nhiên tờ giấy vẫn nặng ký hơn tảng thịt rất nhiều.
Bực mình, ông nhẹ nhàng nói với bà cụ: "Bà cụ ơi, bây giờ bà muốn gì nào... tôi có phải đưa cho cụ cả một cái đùi cừu chăng ?"
Bỗng chốc, cả ông hàng thịt lẫn viên đại úy đều nhận ra rằng Thánh Lễ Misa thật là vô giá. Ngay lúc đó, cả hai đều được ơn soi sáng để hiểu biết rằng không thể tính được một Thánh Lễ đáng giá bao nhiêu tiền.
Ông hàng thịt đã hoàn toàn hoán cải vì chuyện vừa xảy ra, và ông hứa sẽ cung cấp thịt hàng ngày miễn phí cho bà cụ. Ông giữ lời hứa. Tiếng đồn lan ra các vùng lân cận, dân nghèo khác cũng đến lãnh phần thịt hàng ngày của họ. Rồi lòng quảng đại của ông được các vùng khác biết đến. Thiên hạ cũng nói rằng phẩm chất thịt của tiệm ông rất ngon nên số doanh thu của ông tăng nhanh hơn bao giờ hết.
Cha tôi, tức ông đại úy, ngay hôm sau đã đi Nhà Thờ DÂNG Lễ, và ông được ban cho một thánh sủng khác. Ông được ơn nhận biết Chúa Giêsu đích thực hiện diện trong Mầu Nhiệm Thánh Thể, và ngày hôm sau nữa, cả nhà chúng tôi kéo nhau đi DÂNG Lễ hàng ngày. Trong nhà chúng tôi không khí đã đổi khác không như trước nữa.
Hạnh phúc chúng tôi được ban cho thật là vĩ đại, khôn tả xiết, và chúng tôi bắt đầu kính mến Chúa và thương yêu nhau hơn bao giờ hết. Gia đình chúng tôi bỗng trở nên một Tiểu Thiên Đàng, và tôi tin chắc rằng cha mẹ tôi đang chờ chúng tôi đến gặp các ngài trên đó!
Trích bài viết của Sr. MARY VERONICA MURPHY
Bản dịch của Louis LÊ XUÂN MAI

Kristie Phan  chuyển

---------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 274 = CAI TOI PDF Print E-mail

Cái Tôi
08-03-2016 Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

Em,

Em và tôi cùng lên xe ở Chợ Lớn. Em không biết tôi. Tôi không biết Em. Tôi ngồi ở băng ba. Em đứng xớ rớ như đang chờ ai. Chủ xe hối:

- Em lên ngồi kế bên ông già đó.

Em nhìn tôi tỏ vẻ thất vọng.

- Chị cho em ngồi ở băng trên đi.

- Không được. Băng trên có đủ bốn người rồi. Người ta đi chung nhau mà. Lên lẹ đi, còn chần chừ gì nữa.

Em miễn cưỡng bước lên, gieo mình xuống ghế cái phịch. Hờn dỗi. Em giận dữ nhét balô xuống gầm băng, lấn sang địa giới của tôi. Tôi thu mình nhỏ lại. EM đùng đùng cởi áo gió. Cùi nhỏ Em gạt bay gọng kính của tôi. Không một lời xin lỗi. Tỉnh bơ, vô y như võ sĩ múa gậy rừng hoang. Tôi làm thinh, ngó ngay phía trước. Cũng tỉnh bơ, cũng vô tư y như người quân tử không thèm chấp nhất bọn tiểu nhân.

Xe lăn bánh. Đèn trong xe phụt tắt. Đèn đường vẫn rực sáng. Em yêu cầu tài xế cho nghe nhạc Trịnh Công Sơn để thương nhớ một nhân tài vừa mới nằm xuống. Em hát tỉ tê theo tiếng ca của Khánh Ly, đang rên rỉ vì cuộc đời mãi mãi chỉ là cát bụi:

Bỗng Em ngó ngang, nhìn trân vào mặt tôi.

- Chú dạy ở trường Đại Học nào vậy?

- Chú dạy ở trường học đại.

- Thoáng nhìn, con đường chú là ông hai lúa. Nhìn gần mới thấy tướng chú sang quá à. Tướng của chú là tướng của giáo sư Đại Học.

- Có lẽ là sang. Chắc chắn là nghèo. Ngày xửa ngày xưa chú có dạy học, nhưng bây giờ thì mất dạy rồi.

- Chú dạy môn gì?

- Chú dạy môn Văn.

- Vậy thì con nhận xét đâu có sai.

- Sai bét. Chú có dạy ở Đại Học bao giờ đâu.

Em xếp đồ gọn lại và ngồi nhích về phía tôi, y như đứa cháu gái ngồi sát bên ông nội, để chờ nghe chuyện cổ tích. Em tựa đầu vào vai tôi. Tin tưởng và trìu mến. Tôi không kể chuyện cổ tích cho Em nghe, nhưng Em kể chuyện về cuộc đời sinh viên.

- Con ở lưu xá. Lưu xá của con toàn là dân miệt ngoài. Tụi con chịu cực giỏi lắm. Mỗi đứa một tháng chỉ tốn ba chục ngàn tiền chợ. Gạo, mắm, chà bông, cà muối...thì cha mẹ gởi vô. Mỗi ngày mỗi đứa góp một ngàn đồng, mua một trăm gam thịt, một bó rau muống, xào lên rồi ăn chung với nhau.

- Còn con thì sao?

- Con á hả! Ăn sáng không thôi cũng hết mười lăm ngàn rồi. Hai bữa cơm và ăn vặt thì chưa tính.

- Con học giỏi không?

- Ở tỉnh nhà, con học cũng có hạng. Nhưng lên thành phố, gặp tụi nó thì con chịu thua.

- Gặp tụi nó thông minh, hay tại tụi nó cần cù?

- Con cũng thông minh chứ bộ. Nhưng phải công nhận là tụi nó cần cù, học chết bỏ.

- Con dám học chết bỏ không?

- Hổng dám đâu. Con gái mà học kiểu đó thì...làm con ve sầu, cho sâu nó dè. Dè rồi thì nó...de.

- Bộ con mót lấy chồng lắm rồi hả?

- Cũng chưa gấp gáp làm gì. Nhưng...cuộc đời cũng phải dó điểm dừng. Học ngày học đêm, học thêm Chúa nhật. Học đến cằn cỗi để có một mảnh bằng. Có bằng rồi lại đôn đoá đi kiếm việc làm. Có việc làm rồi thì lại phải bon chen để có tương lai. Bon chen mãu đến chết vẫn chưa hết bon chen.

- Nói vậy thì sao con không đi tu cho rồi.

- Con có người yêu rồi, đi tu sao được.

Em bộc bạch hết cả tâm lẫn tư của một cô sinh viên con nhà giàu, ăn trắng mặc trơn: yêu thì da diết; học thì không tha thiết; ăn xài thì không tiếc; trau dồi về ngoại hình hơn nội dung; sống với hiện tại hơn là hướng về tương lai; thích hưởng thụ hơn là dâng hiến...

Em,

Em là một tác phẩm được hình thành, được thiết kế do một quá trình đào tạo ngẫu nhiên. Em đã là thế, thì Em sẽ là vậy, không dễ gì thay đổi. Tôi chỉ lắng nghe và không góp ý gì với Em.

Xe tới Cà Mau vào lúc hừng đông sắp ló rạng. Tôi bắt tay giã từ Em vào lúc tranh tối tranh sáng. Tôi trìu mến Em. Em quyến luyến tôi. Chẳng biết Em còn nhớ tôi hay không. Nhưng tôi suy nghĩ rất nhiều về Em.

1.

Cha mẹ ngày xưa ở Năm Căn, nghèo khổ lắm. Vô từng đốn củi chán, thì đi đóng đáy mướn. Đóng đáy chán, thì làm rẫy, trồng bí. Gía bí thì lên xuống theo tình hình an ninh địa phương. Bí thu hoạch về, chất một đống cao như núi, phải bán giá chết cho vựa. Gía chết thì rẻ mạt. Cầm xấp tiền trong tay mà lòng quặn đau như cắt.

Sau mùa xuân 75, cha mẹ Em ra thành nhận công tác. Lý lịch thơm như múi mít. Con đường tiến thân thẳng tắp.

2.

Em ra mắt chào đời vào lúc cha mẹ Em vừa giàu sang, vừa có nhiều tiền, vừa có quyền cao. Em khóc oe oe để chào đời, y như chim hót véo von để chào bình minh.

Ôn lại cảnh nghèo khổ ngày xưa, cha mẹ Em tủi hận đến rơi lệ. Cả hai đều thề với lòng mình là sẽ làm cho Em được sung sướng. Con sung sướng để trả thù cái khổ của cha mẹ. Cha mẹ đã khổ chừng nào, thì con cái sẽ phải sung sướng chừng ấy. Thế là đời của Em trở nên cánh bướm, nhởn nhơ giữa ngàn hoa. Xinh đẹp và sang quý. Quên bẵng kiếp sâu lầm than. Quen hút mật hoa tinh khiết, ghê tởm con sâu gặm lá cây nham nhở.

3.

Em yêu một chàng sinh viên đồng hội đồng thuyền. Cha mẹ chàng cũng nương theo dòng lịch sử mà vươn lên. Cũng giàu sang. Cũng phú qúy. Cũng đang xây dựng tương lai để trả thù quá khứ.

Chàng và nàng vừa học vừa yêu. Yêu sướng hơn học. Yêu dễ như chơi. Học thì khó quá trời...Em và chàng hẹn thành hôn vào cuối năm thứ bốn. Đậu hay không là chuyện nhỏ. Sự nghiệp của cha mẹ là sự nghiệp của con. Chắc như đinh đóng cột. Cả hai cùng nhìn về tương lai, cùng giơ tay vẫy chào.

Nhưng...Em ơi,

Tôi mường tượng thấy cha Em đang dìu Em lên đỉnh núi. Cả hai cùng mỉn cười đón chào bình minh đang ló rạng ở bên kia đại dương. Nhưng tôi lại mường tượng thấy Em đang dắt con của mình đi xuống triền núi. Còn mặt trời thì đang lặn xuống sau lưng Em. Đời phải là một cuộc chiến đấu không ngừng. Hừng đông không phải là của người đi ngủ.

--------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 273 = NHA KHOA HOC PDF Print E-mail

NHÀ KHOA HỌC
Vicky Vu

Một nhà khoa học khoe với người bạn là đã sáng chế ra những con ong nhân tạo rất giống ong thật, không cách nào phân biệt được. Để chứng minh, nhà khoa học mời người bạn đến phòng thí nghiệm. Ông thả những con ong thật và ong giả bay chung một lồng kính, bảo người bạn quan sát kỹ và cho ông biết con ong nào thật, con ong nào giả.

Người bạn quan sát rất lâu nhưng ông không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả. Những con ong trông giống y chang. Cuối cùng người bạn nẫy ra một sáng kiến là lấy một điã mật đặt vào cái lồng kính. Chỉ một lát sau ông biết con ong nào thật con ong nào giả ngay. Những con ong thật khi đánh hơi thấy mật thì sà xuống hút mật, những con ong giả cứ nhởn nhơ bay vù vù.

Sau đó người bạn hỏi nhà khoa học:

-Những con ong nhân tạo anh chế ra thật độc đáo, nhưng chúng có sản xuất ra mật không?

Nhà khoa học trả lời:

– Dĩ nhiên là không.

Người bạn kết luận:

-Sự khác biệt giữa thật và giả là ở chỗ đó. Con ong thật thích mật và sản xuất ra mật, con ong nhân tạo không làm được việc đó bao giờ.

Tôi suy nghĩ Lời Chúa giống như mật ong thật. Lời Chúa là thức ăn bổ ích cho linh hồn. Người có sự sống thuộc linh thích ăn nuốt lời Chúa. Người không có sự sống của Chúa không đọc hay nghe đọc Kinh Thánh. Nếu là người tín hữu thì đó là người đang mắc bệnh. Người bệnh không thích ăn.

Thế xác chúng ta cần ăn để sống, linh hồn chúng ta cần tiếp nhận và tiêu hóa Lời Chúa để sống. Tôi thích đọc, thích nghe và thích áp dụng những lời giáo huấn của Kinh Thánh. Tôi tin Kinh Thánh là lời của Đức Chúa Trời.

Có bao giờ bạn ngồi một mạch đọc hết cả sách Khải Huyền không? Chúa Giê-su đã hứa: "Phúc cho kẻ đọc cùng những kẻ nghe lời tiên tri nầy, và giữ theo điều đã viết ra đây. Vì thì giờ đã gần rồi." -Khải Huyền 1:3.

Tôi thích câu nói của Giáo Sư Warren W. Wiersbe: "Chúng ta sống nhờ lời hứa của Chúa, chứ không phải nhờ những lời giải thích." Một câu nói thật sâu nhiệm. Chúng ta cần tin cậy và vâng lời Chúa.

Chúa Giê-su có lần đã cảnh cáo:

"Chẳng phải hễ ai nói cùng Ta rằng, 'Lạy Chúa, lạy Chúa' là được vào vương quốc thiên đàng đâu, nhưng chỉ có người nào làm theo ý muốn của Cha Ta ở trên trời mà thôi." -Mat-thêu 7:21.

Và Chúa Giê-su đã kết luận bài giảng của Ngài:

"Vậy, ai nghe những lời Ta nói đây và làm theo, sẽ giống như người khôn, cất nhà mình trên vầng đá. Dù mưa sa, lụt lội, và giông bão xảy đến tàn phá, nhà ấy vẫn chẳng sập, vì đã xây trên vầng đá. Còn ai nghe những lời Ta phán đây mà không làm theo, sẽ giống như người dại, cất nhà mình trên cát. Có mưa sa, lụt lội, và giông bão xảy đến tàn phá, nhà đó sẽ sụp đổ và sụp đổ tan tành." -Mat-thêu 7:24-27.

Bạn có ham thích nghe, đọc, học và suy gẫm lời Chúa không?
----------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 272 = NGUOI NGU NHAT PDF Print E-mail

​Người ngu nhất thế giới
Có một ông vua, một hôm ông gọi anh hề đến và nói:
"Ta trao cho ngươi cây gậy này, bởi ngươi là người ngu nhât thế giới. Ngày nào ngươi tìm thấy người nào ngu hơn ngươi, thì trao cây gậy này cho hắn và nói với hắn, 'ngươi là người ngu nhât thế giới.'"

Nhiều năm trôi qua, rồi vào một ngày nhà vua bị bịnh và gần kề cái chết. Anh hề đến bên giường nhà vua và hỏi:
- Bệ hạ có biết ngài sẽ đi đến đâu, sau sự sống này không?
Nhà vua trả lời:
--Ta thật sự không biết. Ta chỉ biết là ta gần chết.
- Thượngđế thường giành một chổ đặc biệt cho những người quan trọng như ngài. Bệ hạ có chuẩn bị mang theo những gì đến chốn đời đời đó không?
--Ta không biêt, nên ta chẳng chuẩn bị gì cả.
- Bệ hạ! Ngài đã làm gì với tài sản khổng lồ của ngài? Ngài có chia sẻ cho người ngèo khổ không?
--Ta chẳng bao giờ nghĩ đến điều đó.
- Bệ hạ biết sẽ có ngày ngài phải chết, nhưng tại sao ngài không chia sẻ của cải cho người ngèo khó. Ngài đã không chuẩn bị cho ngài về thiên đàng, và cũng không muốn tránh cho ngài khỏi vào hỏa ngục sao?

Nhà vua buồn rầu, nói: "Ta chẳng bao giờ nghĩ đến những điều như nhà ngươi vừa nói."

Anh hề từ từ rút trong áo cây gậy năm xưa đã cũ kỹ, trao lại cho nhà vua và nói: "Bây giờ tôi mới tìm thấy người ngu nhât thế giới."
The most foolish person in the world
There once was a king. There came a day when the king called a clown into his presence, and said, "I want to give you this cane because you are the most foolish person in the world. The day you find a person more foolish than you are, you may give him the cane and tell him, 'You are the most foolish person in the world.'"

-----------------

Many years passed by. The king became very sick and was near death. A clown who looked curiously familiar came and stood beside the bed of the king and asked:
- Sire, do you know where you will go after this life?
The king answered,
-- I do not really know. I only know that now I am near death.
- God often reserves a special place for the important people such as you. Sire, have you prepared something to take with you to that everlasting place?
-- I did not know, therefore I have not prepared anything.
- Sire, whatever did you do with your vast amount of riches? Have you shared with the poor?
-- Well, I have never given it much thought, was his reply.
- Why? Sire, you know there comes a time when you will die, but you did not think to share anything with those who are less fortunate. Did you not prepare yourself for Heaven, and did you not want to remove yourself from going to hell?

The king was sorrowful when he said: "My mind never thought about the things that you just told me."

At that moment, the lowly clown drew from his shirt a tattered cane that was very old. He handed it to the king and said: "Now, I have found the most foolish person in the world".

NguyễnHyVọng

-------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 59