mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2271
mod_vvisit_counterHôm Qua7908
mod_vvisit_counterTuần Này33066
mod_vvisit_counterTuần Trước54108
mod_vvisit_counterTháng Này188389
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11152982

We have: 135 guests online
Your IP: 54.198.86.28
 , 
Today: Jun 22, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - DANH NGAI- SUY GAM PDF Print E-mail

danh Ngai / suy gẫm -

VICKY VU CHUYỂN

Luật pháp Môi-se đã cảnh báo người Do Thái , "Ngươi chớ lấy danh GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi, vì Đức Giê-hô-va chẳng cầm bằng vô tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi" (Xuất Ê-Díp-Tô Ký 20:7; cũng xem trong Phục Truyền 28:58). Kinh sợ về sự phán xét của Chúa đã khiến cho người Do Thái không dám sử dụng danh thánh Yahweh và thay thế vào đó họ dùng chữ Adonai (Chúa).

Có chín chỗ trong Cựu Ước, Chúa đã "khuếch trương" hay "thi hành trọn vẹn" danh xưng ĐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU để bày tỏ bản tính thiêng liêng của Ngài một cách đầy trọn cùng ân điển của Ngài dành cho dân sự Ngài:

 Yahweh-Jireh: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA sẽ sắm sẵn tại đó (Sáng thế 22:14)

 Yahweh-Rophe: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA, Đấng chữa bịnh cho ngươi (Xuất 15:26)

 Yahweh-Nissi: GIÊ-HÔ-VA cờ xí của tôi (Xuất 17:15)

 Yahweh-M'Kaddesh: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA, Đấng làm cho các ngươi nên thánh (Lê-vi

Ký 20:8)

 Yahweh-Shalom: GIÊ-HÔ-VA bình an (Các Quan Xét 6:24)

 Yahweh-Rohi: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA là Đấng chăn giữ tôi (Thánh vịnh 23:1)

 Yahweh-Sabaoth: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA vạn quân (Thánh vịnh 46:7)

 Yahweh-Tsidkenu: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA sự công bình chúng ta (Giê-rê-mi 23:6)

 Yahweh-Shammah: ĐỨC GIÊ-HÔ-VA ở đó (Ê-xê-chi-ên 48:35)

Tất nhiên, tất cả những danh xưng này đều chỉ về Đấng Cứu Chuộc của chúng ta và Chúa, Giê-su Christ. Bởi vì Ngài chính là Yahweh-Jireh, Ngài có thể cung ứng mọi như cầu chúng ta và chúng ta không cần phải lo lắng (Ma-thêu 6:25-34; Phi-líp 4:19). Là Yahweh-Rophe, Ngài có thể chữa lành cho chúng ta; và là Yahweh-Nissi, Ngài sẽ giúp chúng ta đánh trận và đắc thắng kẻ thù mình. Chúng ta thuộc về Yahweh-M'Kaddesh bởi vì Ngài đã biệt riêng chúng ta cho chính Ngài (I Cô-rinh-tô 6:11); và Yahweh-Shalom ban cho chúng ta sự bình an ngay giữa những giông bão của cuộc đời (Ê-sai 26:3; Phi-líp 4:9). Tất cả những lời hứa của Đức Chúa Trời đều được làm trọn trong Đức Chúa Cứu Thế Giê-su  (II Cô-rin-tô 1:20)

Yahweh-Rohi đưa chúng ta đến với Thi Thiên 23 và Giăng 10, khích lệ chúng ta bước đi theo Đấng chăn chiên hiền lành. Cả đạo binh của trời và đất đều ở dưới quyền của Yahweh- Sabaoth, vì thế chúng ta không cần phải lo sợ điều gì (Giô-suê 5:13-15; Khải huyền 19:11-21). Cũng bởi vì chúng ta đã tin cậy nơi Yahweh-Tsidkenu, nên chúng ta cũng có được sự rất công bình của Ngài ở trên chúng ta (II Cô-rin-tô 5:21), và những tội lỗi cùng sự gian ác của chúng ta cũng không còn được nhớ đến nữa (Hê-bơ-rơ 10:17). Chúa Giê-su là Yahweh-Shammah, "Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta" (Ma-thêu 1:23), và Ngài sẽ luôn ở bên cạnh chúng ta, thậm chí cho đến lúc tận thế. (Ma-thêu 28:20). "Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu" vẫn còn là sự bảo đảm của Ngài trên chúng ta (Hê-bơ-rơ 13:5).

Trong thân vị của Ngài, Chúa Giê-su đã đến thế gian này, không như một bụi gai cháy nhưng như "một cái chồi, như các rễ ra từ đất khô" (Ê-saia 53:1-2, cũng xem trong Phi-líp 2:5-11). Ngài đã lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người, vì chúng ta (Gioan 1:14); Ngài đã vâng phục cho đến chết vì chúng ta và trở nên tội lỗi vì chúng ta (II Cô-rin-tô 5:21). Chúa Giê-su đã nên sự rủa sả vì chúng ta và trên thập giá Ngài đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp. (Ga-la-ti 3:13-14). Và một ngày nào đó "chúng ta sẽ giống như Ngài, vì sẽ thấy Ngài như vốn có thật vậy" (I Gioan 3:2)!

Vậy danh xưng của Đức Chúa Trời là gì?

Danh xưng Ngài chính là ĐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU – và đó cũng chính là danh xưng của Con Ngài, Đức Chúa Giê-su, Chúa chúng ta.

--------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - TOI THO ONG TROI PDF Print E-mail

Phục Hồi Tín Ngưỡng Thờ Trời

Trên Quê Hương Việt Nam

Khôi phục tín ngưỡng thờ Trời là một yêu cầu cần thiết hôm nay tại Việt Nam.

Đa số các giáo phái Cơ-đốc truyền đến Việt Nam đều bắt đầu với Chúa Giê-su và tổ chức giáo phái của mình. Nhiều cách hành đạo ... gây hiểu lầm về bản chất đạo xảy ra giữa dân chúng. Chẳng hạn theo đạo thì bỏ ông bỏ bà. Theo đạo là theo Đế Quốc Mỹ... Ngay từ đầu danh Chúa Jesus  cũng đã tỏ ra xa lạ, và khó hiểu, có tính ngọai lai.

Trong thời các vua chúa, giới lãnh đạo chọn theo Khổng hay theo Phật giáo đã chống lại chủ trương theo truyền thống Tây Phương. Từ lối truyền giáo của các tổ chức tôn giáo khác nhau, người Việt thấy các giáo nghi, giáo phẩm, giáo lễ, giáo lý, giáo luật, các truyền thống tôn giáo, các kỹ luật, các cảnh cáo, các răn đe, các ràng buộc mà ít người thấy mình có thể thi hành được dẫn đến việc bỏ đạo nhiều. Rồi các tín hữu nhất là các tín hữu Công Giáo và Tin lành đã vội vả thúc giục người ngoại đạo nhanh chóng bắt chước theo đạo giống y như mình. Đó là lý do dân chúng Việt khước từ theo Chúa với lý do, "Tôi có đạo rồi!" hay "Đạo nào cũng tốt!" Một số người cho rằng mình có nhân đạo là đủ rồi. Một số người khác sợ mang tiếng phản bội truyền thống tôn giáo ông bà và gia đình truyền lại từ nhỏ. Một số người sợ ông bà quá cố hoặc trời đất xử phạt, sợ bà con xa lánh, sợ mất quyền lợi kinh tế, sợ chính quyền...

Đa số những người đi nhà thờ và không đi được nữa đã bị bỏ rơi, không ai chăm sóc, giống như trường hợp như Kinh Thánh có chép tiếng than, "không ai hỏi han linh hồn tôi".

Các nhà truyền giáo lo xây dựng Hội Thánh tốn hết thì giờ chú ý đến sinh mà không chú ý đến dưỡng.

Những áp lực vô hình nhưng vững chắc đã lập hàng rào không vượt qua được khiến phần đông người Việt không thờ Trời, không dám nhờ Trời giống như dân chúng các nước tự do Âu Mỹ.

Tôi nghĩ lý do chính yếu nhất là do người Việt đang thiếu thông tin khách quan, thiếu hiểu biết về Đạo Trời. Đọc Kinh Thánh, chưa nói đến học Kinh Thánh là truyền thống còn xa lạ và né tránh của nhiều người. Khả năng đọc sách của người Việt còn rất kém. Thói quen học để thi đậu, học để đủ có bằng, đủ để đi làm, đủ tri thức bình dân vừa đủ sống trở thành chuyện bình thường. Ít người phân biệt được sự khác nhau giữa triết lý và chân lý. Do ý thức tự cứu theo chủ trương các triết lý Á Đông nên người Việt không chấp nhận phương cách thờ Trời đòi hỏi sự biến đổi, nhờ ơn Trời, chỉ nhờ Trời cứu. Người Việt càng chưa hiểu con đường duy nhất phục hòa mối liên hệ với Trời là duy nhờ Con Trời, Đấng Cứu Thế Giê-su.

Tín lý được cứu nhờ ân điển của Trời bởi đức tin nơi Con Trời với tinh thần nhập thế của Đạo Trời khác hẳn chủ trương của các tôn giáo Á Đông chọn xuất gia, tu hành, cậy công đức, thờ hình tượng, thích nghi thức huyền bí, cần được chú ý phổ biến, nhấn mạnh. Cần thuyết phục bằng kết quả, không bằng lý thuyết.

NHẤN MẠNH ĐẾN ĐẠO TRỜI, PHÁT TRIỂN NƯỚC TRỜI

Nhu cầu lớn nhất của người Việt hiện nay là hiểu biết Chân lý về Đạo Trời. Khôi phục truyền thống thờ Trời là nhu cầu nhứt định và cần thiết trước tiên. Thờ Trời là gốc rễ. Trở lại thờ Trời là nền tảng của công tác truyền giáo. Giúp đồng bào tiếp cận đọc và học Kinh Thánh, chỉ dẫn Con Trời là Đấng Trung Bảo duy nhất khôi phục mối liên hệ giữa người với Trời. Giúp đồng bào hiểu Người Việt cần xây dựng thói quen và kỹ luật đọc và làm theo sự chỉ dẫn của Kinh Thánh. Mọi người phải thấy giá trị của việc đọc và học Kinh Thánh. Kinh Thánh phải là lời sống và linh nghiệm của những người thờ Trời. Kinh Thánh là Luật Trời, Ý Trời, Lệnh Trời. Chỉ có lời Chúa mới biến đổi linh hồn.

Hãy tập cho con em đọc Kinh Thánh ngay từ nhỏ. Chương trình dạy đạo và truyền đạo phải đi từ thấp lên cao, từ ít đến nhiều, từ nền tảng đến nâng cao. Mọi người (dù khác tôn giáo) cũng đều được mời gọi tham gia cùng nhau xây dựng truyền thống thờ Trời một cách đơn giản, thống nhất cho cả dân tộc Việt. Dành tự do cho mọi người lựa chọn cách thờ Trời theo đúng ý Trời phù hợp với Kinh Thánh.

Dạn dĩ tìm ra những sinh hoạt đặc thù cho người Việt thờ Trời. Chẳng hạn:

Chúng Tôi Thờ Trời,

Chúng Tôi Cầu Trời,

Chúng tôi ham đọc sách Trời,

Chúng tôi yêu Trời, vì Trời yêu chúng tôi trước.

Vì yêu Trời, chúng tôi yêu người.

Chúng tôi thích làm việc từ thiện tình nguyện,

Chúng tôi yêu quả đất và có thói quen giữ gìn môi trường.

Chúng tôi hiếu kính cha mẹ, nhớ ơn tổ tiên.

Chúng tôi quý mến và bảo vệ gia đình, chúng tôi thích giúp đỡ đùm bọc thân nhân.

Người thờ Trời thường lập gia đình lễ bái, gọi là lễ cầu an, giống như tái lập Bàn Thờ Thiên là nét đặc trưng của gia đình thờ Trời. Người thờ Trời có thói quen gần gũi và hay giúp đỡ bà con nội ngoại. Không ngại tham gia các tụ họp của bà con dòng họ, trước hết là cầu Trời, sau là tưởng nhớ tổ tiên, thông công ăn uống vui vẻ thật thà với bà con dòng họ.

Nên tận dụng tổ chức lễ mừng sinh nhựt cho mỗi người liên hệ mỗi khi có dịp. Nên giới thiệu chương trình Lễ Sinh Nhật, Lễ Báo Hiếu Cha Mẹ, Lễ Kính Lão Đắc Thọ, Lễ Cầu An, Lễ Cưới Hỏi, Lễ An Táng vui vẻ, nghiêm trang, ý nghĩa.

Tôi nghĩ đến những lớp học tình thương, những mái ấm tình thương, những bao gạo, những miếng bánh tình thương. Người Việt hải ngoại nên giúp mở thêm nhiều các lớp học Anh Văn cho học sinh nghèo. Người học Anh Văn dễ học Kinh Thánh.

VICKY VU CHUYỂN

-------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI -CN29TN-A MARYKNOL PDF Print E-mail

Your weekly Journey of Faith reflection

Oct 22 at 4:42 AM
"I've called you by your name."

"...shine like lights in the world, as you hold on to the word of life..."​

Philippians 2:15-16

A missionary's life is a blessed one; it is also often perilous.
Breaking through spiritual darkness requires a willingness to do what it takes, no matter the cost.

Maryknoll missioners have been martyred, imprisoned and suffered great hardship while spreading the Good News, and today being World Mission Sunday, we honor the sacrifices of all missioners, past, present and future.

In the early twentieth century, Maryknollers said a final farewell to family and friends when departing for their mission fields. They often could not return to see their loved ones again. Much has changed in terms of world travel these past 106 years, but the dangers in the "field afar" remain, and in many cases, have increased.

How can we keep the Holy Spirit light inside us illumined in times of great discouragement and seeming futility of effort? The Apostle Paul wrote the letter to his beloved church in Philippi from prison in Rome. He had been arrested for preaching the Gospel while visiting Jerusalem, but appealed to Caesar to hear his case. While awaiting his trial during house arrest, he influenced the palace guard and even the emperor himself with his courageous witness for Christ. In fact, if he hadn't been imprisoned the many times he was, we would not have the Epistles penned by him.

Prayer for World Mission Sunday​

Holy Spirit of the Living God,
You call us together from among all nations
to form a family of faith, hope and love
where all are welcome, all are fed,
all are cared for and all are cherished.

Fill us with Your joy, zeal, peace and mercy
overflowing from our hearts to embrace
all who still wander the world
lost, listless or alone.

Send us out renewed in Your strength
that we might go forth boldly in Your Name
to show the world how great is Your mercy,
compassion, forgiveness and love.

Bless our lips that we might speak Your truth;
our hands that they might help the weak;
our arms that they might lift the fallen;
and our feet that they might bring us swiftly
to all who long to experience Your grace.

O Lord of the harvest, behold!
The time is ripe, the world is ready
for your Word.
We stand before you here, Lord.
Send us! In Jesus' Name,

Amen.

~ Father Joseph R. Veneroso, M.M.
Dinh, our call to share the light within came at baptism. It requires us to put on "eternal glasses" in order to see the bigger picture of our purpose here. The great Apostle did not know if his deliverance would come through martyrdom or release, yet his was a light that could not be snuffed out. We too can shine like lights in the darkness by witnessing the Word of life.

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

---------------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - DUNG SO 3 - CHU BA PDF Print E-mail

Từ NGỒI - ĐI - ĐỨNG đến NGỒI-  ĐỨNG -ĐI.

Ý niệm về con số 3 thật kỳ diệu.

Trước đây ở Trung Quốc, Mục Sư Nghê Thác Thanh đã khám phá thấy ba mạng lịnh trong Thư Ê-phê-sô. Đó là Ngồi, Đi và Đứng. Ông đã phát hành sách giải nghĩa Thư Ê-phê-sô với đề tài nầy. Ngồi là địa vị trong Chúa. Đi là ăn ở giữa Hội ThánhĐứng là tư thề chiến đấu, mang khí giới của Chúa chống trả Ma quỷ.

Tôi được biết từ mấy năm trước đây, Hội Thánh người Đại Hàn có hơn 10,000 người ra đi làm giáo sĩ khắp thế giới. Trong số đó có hơn phân nửa các giáo sĩ là phụ nữ.

Trở lại con số ba. Tôi khám phá ra thêm nhiều điều lý thú.

Trình độ thuộc linh của người tín đồ có 3 hạng: 1. Tò mò, 2. Tin theo, 3. Phó thác. Môn dồ Chúa phải đạt đến trình độ phó thác.

Ba tiêu chuẩn để tìm môn đồ cho Chúa là: 1. Trung tín, 2. Sẵn sàng, 3. Chịu học.

Mỗi môn đệ cần có:

1. Một ông thầy như Phao-lô,

2. Một người bạn như Ba-na-ba,

3. Một người học trò như Ti-mô-thê.

Người truyền giáo cần trang bị và tham gia liên tục ba việc:

1. Học đạo,

2. Sống đạo,

3. Truyền đạo.

(Phong trào Cursillo Công giáo)

Chương trình đào tạo có 3 cấp:

-Cấp 1: Tôi Muốn Biết Chúa.

-Cấp 2: Tôi Muốn Theo Chúa

-Cấp3. Tôi Muốn Phuc vụ Chúa.

Đào tạo người truyền giáo là công việc lớn, lâu, lan.

1. To lớn,

2. Lâu dài,

3. Lan rộng ra.

Kết luận:
1. Đức Chúa Trời biết và nói, "Loài người ở một mình không tốt." Loài người cần người khác hiệp tác, nâng đỡ. Chính Chúa Giê-su cũng cần người hiệp tác, Ngài cần các môn đồ để kế thừa.
2. Hội Thánh chúng ta nên khuyến khích xây dựng tổ tam tam học đạo, sống đạo, truyền đạo. Hãy bắt đầu với lớp học 3 người.
3. Hãy suy nghĩ đến ba bạn Hê-bơ-rơ. Sống chết có nhau.
4. Hãy suy nghĩ đến ba môn đồ thân tín của Chúa Giê-su: Phe-rô, Giacobe và Gioan.
5. Hãy lắng nghe Chúa nhắc về cây trồng để ăn trái: "Đã 3 năm cây vả nầy không có trái. Hãy đốn nó đi, không nên để chật đất... Xin hãy chờ thêm một năm nữa."Lu-ca 13: 6-9.
6. Có 3 tình trạng thuộc tâm linh, 1. nóng, 2. lạnh và 3. hâm hẩm, bạn đang ở tình trạng nào?

Vicky Vũ chuyển

-----------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI- VUI CUNG KE VUI... PDF Print E-mail

VUI VỚI NGƯỜI VUI KHÓC VỚI NGƯỜI KHÓC

Trần Mỹ Duyệt

Trong ít ngày vừa qua có ít nhất 2 tin vui và 3 tin buồn khiến tôi phải suy nghĩ. Một người bạn mới thi đậu bằng hành nghề trong lãnh vực tâm thần, và một người khác mới mua được ngôi biệt thự trị giá bạc triệu. Đó là tin vui. Ngược lại là ba tin buồn dồn dập: Đức Ông cựu Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo Việt Nam tại Orange County, CA qua đời, và chỉ cách nhau một ngày sau liên tiếp hai người bố của hai bạn tôi cũng lần lượt ra đi.

Căn cứ vào lời Thánh Phaolô gửi cho giáo đoàn Rôma: "Vui với người vui và khóc với người khóc" (Rm 12:15), thì tôi phải vui với hai tin vui kia trước rồi tiếp đến là buồn với ba tin buồn kia sau.

Vui với người vui là điều dĩ nhiên và dễ rồi. Nhưng buồn hay khóc với người buồn thì cũng dễ chứ có sao đâu. Mới đầu tôi cũng không quan tâm đến việc Kinh Thánh nói gì, tại sao lại vui trước rồi mới đến buồn sau. Nhưng để tâm suy nghĩ, và dành ít phút thinh lặng trước Đấng chịu đóng đinh, tôi mới nhận ra Thánh Kinh không đơn giản chỉ nói vậy, nhưng thật là thâm thúy, thật là ứng dụng, và thực hành không riêng trong lãnh vực tâm linh, mà ngay còn cả ở lãnh vực tâm lý và xã hội nữa. Tóm lại, tôi phải học để vui với người vui, và sau đó là học để biết xoa dịu, chia sẻ với người buồn, người gặp đau khổ cũng như thử thách.

Vui cùng người vui:

Một người sau nhiều năm học hành vất vả, hao tốn tiền của, tâm sức thi được bằng hành nghề dĩ nhiên là vui, và tôi phải vui lây. Một người sau bao công sức, vất vả, dành dụm nay mua được căn nhà mới, tôi phải chung vui là lẽ thường tình. Như vậy vui với người vui thì không có gì khó. Có gì mà cần phải học hỏi.

Nhưng thật ra không phải vậy. Vui với người vui quả là khó. Cái khó không phải là nở một nụ cười xã giao, không phải là nói một lời chúc mừng, hoặc tặng người đó một món quà kỷ niệm. Thí dụ, một cây cảnh trong ngày ăn tân gia, hoặc mời người đó một bữa cơm chiều tại một nhà hàng sang trọng gọi là mừng cho bạn vừa qua thời kỳ học hành vất vả. Cái khó là ở chỗ tận trong thâm tôi, tôi có chấp nhận và bằng lòng với sự may mắn, với điều tốt lành mà người bạn đó đạt được hay không? Tôi có nghĩ rằng không những người đó may mắn hơn tôi mà còn giỏi giang và có khả năng hơn tôi không? Với tâm lý thường tình thì việc chấp nhận này không hề dễ. Người bạn vừa đỗ bằng hành nghề tâm sự, khi em thông báo tin vui này với bạn bè thì một số "không tin", một số lại nói, mày chỉ là ăn may thôi! Còn người có ngôi nhà mới thì những người bạn gọi là thân nhất, trong đó vài người tỏ ra hoài nghi, một vài người thì không nói gì?

Sở dĩ có hiện tượng làm thinh hoặc hoài nghi như vậy là vì tự thâm tâm ai đó không chấp nhận sự thua thiệt, kém may mắn của mình, không vui khi thấy người khác hơn mình. Đây là một lối diễn tả của thái độ thiếu khiêm tốn và ghen tỵ. Mà vì mang tâm tình ghen tỵ nên không vui, và không thể vui một cách bác ái, đúng nghĩa. Điều này cũng chính Thánh Phaolô đã diễn tả ngay sau khi khuyên ta biết vui với người vui: "... đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan" (12:16). Căn bản của hạnh phúc, của niềm vui chân thật là ở đó. Tâm lý sống bình an với người khác cũng là ở đó. Tóm lại, để vui với người vui ta cần phải làm hai điều: Chấp nhận sự thật là người nào đó may mắn hơn mình, tài khéo hơn mình, và loại bỏ tính tự ty mỗi khi có ai đó hơn mình. Nói một cách thực tế, đó là phải hủy cái tôi "tự cao tự đại," mà phải trau dồi tìm lại cái bản ngã đích thực của mình trong tất cả sự yếu đuối và rất thật của nó. Rồi phải yêu những cái thuộc về chính mình. Chỉ có thế, khi ta chung vui, hoặc chia vui với ai, ta mới không cảm thấy một cái gì thua thiệt, không cảm thấy tự ái và ghen tỵ. Và sự chung vui ấy của ta mới phát xuất tự cõi lòng yêu mến, kính trọng, mừng cho người đó.

Khóc cùng kẻ khóc:

Đây cũng là một sự chia sẻ đòi hỏi phải thật lòng. Khi một người khác gặp điều gì xui xẻo, tự nhiên ai cũng thấy mình được may mắn, được chúc phúc hơn nạn nhân đang phải đối diện với những thử thách hoặc đau khổ ấy. Nhưng cốt lõi tình cảm ta lúc đó như thế nào? Và ta nhìn nhận sự may mắn ấy như thế nào, cũng như nhìn những điều kém may mắn của người khác như thế nào? Dư luận vẫn đồn đãi là những số tiền khổng lồ gửi về giúp cho những nạn nhân bão lụt, thiên tai ở Việt Nam đa số chui vào túi những quan chức tham ô, mặc dù trên truyền thanh, truyền hình, báo chí họ vẫn kêu gọi sự giúp đỡ của cộng đồng xã hội nhân danh tình thương, nhân danh những nạn nhân bất hạnh, đáng thương. Người đời gọi đó là những giọt nước mắt cá sấu, và những bộ mặt giả nhân, giả nghĩa.

Thông cảm được sự mất mát, đớn đau, kém may mắn của người khác là một một kinh nghiệm thực hành mà chỉ có thể rút ra từ những khó khăn của chính mình, từ một trái tim nhân ái, tấm lòng vị tha. Chia sẻ những mất mát, đớn đau của anh em mình một cách thực lòng là những chia sẻ mà theo thánh Têrêsa Calcutta, khiến cho con tim rỉ máu!

Vui với người vui, khóc với người khóc:

Bản tính con người với cái thói yêu cái tôi của mình mà không yêu chính mình, trọng cái tôi của mình mà không trọng chính mình. Từ quan niệm phiến diện và chủ quan ấy, con người thường có khuynh hướng đề cao mình, tự cao, tự đại về chính mình, vì thế chấp nhận ai đó hơn hoặc bằng mình là một điều khó. Ngược lại, khi so sánh với những bất hạnh, những buồn phiền của người khác là điều mà thường tình con người tự nhiên luôn luôn thích thú và có thể làm được.

Tóm lại, dù vui hay buồn, dù chung vui hay sẻ buồn, để thực hiện được điều này, đòi hỏi ta phải có cái nhìn công bằng về mình và với người khác. Một tư tưởng mà theo thánh Phaolô không được "tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan" (12:16). Tư tưởng ấy mới nghe xem ra dễ dàng, nhưng đi vào thực hành là một điều hết sức khó khăn. Tuy nhiên, chỉ khi làm được điều ấy thì niềm vui hay nỗi buồn khi ta chia sẻ với người khác mới chính là những chia sẻ phát xuất tự con tim, và làm cho người nghe cảm thấy sung sướng, khích lệ và an ủi.

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 73