mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7349
mod_vvisit_counterHôm Qua11024
mod_vvisit_counterTuần Này7349
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này96558
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17316350

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỌC GIẢ GỞI TỚI - ẤU DÂM - THƯ CỦA 1 LINH MỤC PDF Print E-mail

From: Chau Vu chaulinhvu

ẤU-DÂM: Thư của một Linh-Mục
Công-Giáo gởi báo “New York Times”
Linh-Mục Martin Lasarte, Dòng Gioan Bosco
04/Mar/2019

Tờ báo Mỹ đã không đăng bức thư này, nhưng bức thư đã được báo
Achentina “Enfoques Positivos” đăng và đã có một tiếng vang lớn!

Người anh em nhà báo thân mến,

Tôi là một linh mục Công Giáo bình thường. Tôi hạnh phúc và hãnh diện
về ơn gọi của tôi, đã hai mươi năm nay tôi truyền giáo ở Angola.

Tôi nhận thấy trên nhiều phương tiện truyền thông và đặc biệt trên
tờ báo của anh có nhiều bài nói về các linh mục ấu dâm, luôn dưới một
góc cạnh bẩn thỉu, dò xét kỹ lưỡng các sai lầm trong quá khứ của họ.

Có một số người ở Mỹ trong những năm 70, ở Úc trong những năm 80 và
cứ thế cho đến những ví dụ gần đây nhất... Tất cả đều đáng lên án, và đó
là điều đương nhiên!

Một số bài viết của các ký giả trân trọng và cân bằng. Một số khác
phóng đại, tạo nên thành kiến và gieo hận thù. Bản thân tôi cảm thấy
đau vô cùng cho nỗi đau khủng khiếp của những người này gây ra mà đáng
lẽ họ là dấu hiệu cho Tình yêu hiện thực của Chúa. Họ đã đâm chết cuộc
sống của nhiều người vô tội. Không có lời nào để biện minh cho các
hành động này. Cũng không một chút nghi ngờ gì về sự hỗ trợ mà Giáo
hội dành cho những người yếu đuối và những người khốn cùng nhất. Vì lý
do này mà Giáo hội luôn ưu tiên tìm các biện pháp cần thiết để tuân
theo và hỗ trợ, phòng ngừa và bảo vệ phẩm giá của trẻ em.

Tôi ngạc nhiên khi thấy có rất ít tin về hàng ngàn linh mục hy sinh
đời mình và kiệt sức để lo cho hàng triệu trẻ em và thanh thiếu niên,
giàu cũng như nghèo, được nuông chiều hay bị thiệt thòi ở khắp nơi
trên thế giới.

Tôi nghĩ báo New York Times sẽ không quan tâm để tìm hiểu:

Tôi đã di chuyển hàng chục trẻ em bị chết đói đi qua các con đường
đầy mìn vì chiến tranh năm 2002, giữa hai thành phố Cangumbe và Lwena
(Angola), vì nhà nước không thể làm và các tổ chức Phi Chính Phủ không
được phép đến;

Tôi đã chôn hàng chục trẻ em chết trong chuyến đi trốn chiến tranh;

Chúng tôi đã cứu hàng ngàn người ở Moxico nhờ một trung tâm y tế
duy nhất trong một vùng rộng 90 000 cây số vuông để phân phối thực
phẩm và hạt giống;

Chúng tôi đã giáo dục và xây trường học cho hơn 110 000 trẻ em
trong mười năm vừa qua;

Cùng với các linh mục khác, chúng tôi cứu gần 15 000 người trong
các trại du kích khi họ đầu hàng trao trả vũ khí, khi đó thực phẩm của
nhà nước và của Liên Hiệp Quốc chưa đến;

Chắc chắn đây cũng không phải là một tin hấp dẫn, cha Roberto, một
linh mục 75 tuổi vẫn còn ngược xuôi ở thành phố Luanda để săn sóc trẻ
em đường phố, đưa các em đến trung tâm tiếp nhận để giải độc hơi xăng
vì các em làm nghề khạc lửa để kiếm sống;

Nạn mù chữ của hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hấp dẫn;

Và cũng chẳng cần thiết để biết có những linh mục khác như cha
Stéphane, cha tổ chức các quán trọ cho các thanh thiếu niên bị ngược
đãi, đánh đập và thậm chí bị hãm hiếp;

Cũng không phải là tin hấp dẫn về cha Maiato, đã ngoài 80 vẫn còn
đi thăm các nhà người nghèo, thăm từng người một, an ủi từng người
bệnh và những người tuyệt vọng;

Và cũng không phải là một thông tin cần biết, rằng có 60 000 linh
mục – trên 400 000 linh mục và tu sĩ trên thế giới – đã rời gia đình,
rời xứ sở để đi phục vụ người anh em của mình trong các trại cùi, trại
tị nạn, trại mồ côi, trong bệnh viện. Săn sóc các em bị khép vào tội
phù thủy, các em bé mồ côi có cha mẹ chết vì bệnh sida. Quản lý các
trường cho người nghèo, các trung tâm huấn nghệ, các trung tâm đón
nhận người nhiễm HIV, v.v..

Đó là chưa kể đến những người dành cuộc sống của mình để lo trong
các giáo xứ; thúc đẩy mọi người sống tốt và đặc biệt là yêu thương
nhau.

Đây cũng không phải là một tin hấp dẫn, linh mục Marc-Aurèle bạn
tôi, để cứu trẻ em trong thời chiến tranh ở Angola, đã di chuyển họ từ
Kalulo đến Dondo, trên đường về cha đã bị súng liên thanh bắn. Hay Sư
huynh François cùng với năm phụ nữ dạy giáo lý bị chết trong một tai
nạn khi đi giúp người dân ở những vùng nông thôn hẻo lánh nhất của đất
nước;

Có cả hàng chục nhà truyền giáo ở Angola đã chết vì bệnh sốt rét,
vì thiếu phương tiện vệ sinh;

Những người khác bị đạp mìn khi đi thăm giáo dân (ở nghĩa trang
Kalulo có các ngôi mộ của các linh mục đầu tiên đến vùng này: không ai
quá 40 tuổi);

Báo sẽ bán không chạy khi đăng tin một linh mục “bình thường” trong
công việc hàng ngày của mình, trong niềm vui cũng như trong khó khăn,
cống hiến cuộc sống của mình cho nơi mình phục vụ, không ồn ào, không
đánh trống.

Sự thật là chúng tôi không tìm cách để tạo thông tin, nhưng đơn
giản mang Tin Mừng, một Tin Mừng không ồn ào, một Tin Mừng chỉ làm cho
mọi người nói đến trong đêm Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn hơn là
hàng ngàn cây mọc.

Một linh mục phạm lỗi gây ồn ào hơn là hàng ngàn linh mục cống hiến
đời sống mình cho người nghèo và người bản địa.

Tôi không viết thư này để biện hộ cho Giáo hội và cho các linh mục.
Một linh mục không phải là anh hùng, cũng không phải là người bị bệnh
thần kinh. Linh mục chỉ là một người bình thường, với bản chất con
người, đi tìm con đường để theo Chúa Giêsu và phục vụ Chúa nơi người
anh em của mình.

Nơi các linh mục, có sự khốn cùng, khốn nghèo và mong manh như tất
cả mọi người; nhưng cũng có nét đẹp và nét cao cả như trong tất cả mọi
người. Nhấn mạnh một cách ám ảnh và truy hại trên một chủ đề đau đớn
mà không nhìn tổng thể là cố ý đưa ra một cách biếm họa xúc phạm đến
chức thánh Công Giáo và qua đó tôi cảm thấy mình bị xúc phạm.

Tôi chỉ xin anh một điều, anh bạn nhà báo, anh hãy đi tìm Chân,
Thiện, Mỹ. Như thế anh sẽ phát triển cao quý trong nghề nghiệp của
mình.

Trong Chúa Kitô,

Linh-Mục Martin Lasarte, Dòng Gioan Bosco

----------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI -NGƯỜI GIẤU TRONG ĐẠO PHẬT PDF Print E-mail

Thế Kỷ

Đầy đủ 5 điều nầy được xem là người giàu có trong đạo Phật .
* .*

*Namo Sakya Muni Buddha*

*Đầy đủ 5 điều nầy **được xem là *
*người giàu có trong đạo Phật *

Pancariyavaḍḍhi -
Năm pháp tăng thịnh cao quí:

*1. Saddhā - Đức tin, *
là niềm tin chân chánh với Tam bảo Phật Pháp Tăng,
nhân quả nghiệp báo,... ta nên làm cho tăng trưởng thường xuyên.

*2. Sīla - Giới hạnh, *
là đạo đức nền tảng của hàng phật tử, ta nên an trú vào
sự thanh tịnh giới hằng ngày.

*3. Suta - Đa văn,*
là sự học hỏi nghiên cứu trau giồi và phát huy kiến thức mà ta
tích luỹ trở nên phong phú.

*4. Cāga - Xả thí,*
là sự rộng lượng phóng khoáng với tâm hồn bao dung cởi mở
hay giúp đở những hoàn cảnh khó khăn; là sự dứt bỏ lòng bỏn xẻn,
keo kiệt, ích kỷ để mọi người hoan hỷ gần gũi thân thiện.

*5. Paññā - Trí tuệ,*
là sự hiểu biết nhận thức đúng đắn về lý Tứ thánh đế, Bát chánh đạo,
Thập nhị nhân duyên,... mà ta nên trau dồi thường xuyên.

Tóm lại: Năm pháp tăng thịnh cao quí này sẽ giúp ta đạt được
những thành tựu mỹ mãn hầu đem lại sự lợi ích hiện tại an lạc
lâu dài cho mình và chúng sanh.

(Tham khảo trong Aṅguttara nikāya -
Tăng chi bộ kinh và Atthakatha - Bộ chú giải.)
Namo Buddhaya

*Từ một chữ Thích*

Cũng là chữ Thích đi đầu
Mà đằng sau có muôn màu khổ, vui..
Thích tiền, đời mãi ngược xuôi
Hạnh phúc quanh quẩn lui hui với tiền.
Chán rồi, thì lại thích Tiên
Gặp Tiên, bảo bỏ dấu huyền mới thương!

Thích Danh lồng lộng bốn phương
Thế.. còn đánh đổi phong sương kiếp trần
Thích phiêu bồng cuộc ái ân
Tử, sinh lũy kiếp bội phần xuống, lên.

Thích nhớ mà chẳng thích quên
Tự mình giam ngục, triền miên sống sầu.
Thích ngũ dục, thích truy cầu
Tìm vui trong khổ nghiệp sâu chất chồng
Thích hưởng thụ, thích đèo bồng
Một ngày Phước tận đời trong úa tàn,
Thích làm ác, thích làm càng
Lưới trời bủa xuống.. oán than, giận mình!!
Thích vơ vét tận tâm tình
Trắng tay, đối diện vạn nghìn khổ đau.

- Cũng là chữ Thích đi đầu
Thích bao đạo lý nhiệm mầu xa xưa
Thích hành thiện, thích đi chùa
Thích san sẻ, thích ngăn ngừa ác nhân,
Thích cười hơn thích giận sân
Đời bao bất thiện dần dần nhạt phai.
Thích giúp người lúc chẳng may
Về sau khổ nạn bỗng.. tay ai chìa...

- Thích đơn giản, thích quay về
Cõi lòng thanh tịnh Bồ Đề không xa.
Chuyện gì cũng Đầy đủ 5 điều nầy được xem là người giàu có trong đạo Phật .

--------------------------------

__._,_.___

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TÂM SỰ CỦA GM VỀ HƯU PDF Print E-mail

TÂM SỰ CỦA MỘT GIÁM MỤC HƯU

+ ĐGM GB. BÙI TUẦN

Các linh mục về hưu sẽ càng ngày càng đông. Sự khiêm hạ khó nghèo của các ngài, nếu được quan tâm, sẽ là những hạt giống về sự thiện rất cần cho Hội thánh và xã hội hiện nay,

1.-Tôi là giám mục hưu đã 20 năm., tôi không hề cảm thấy mình được hoàn toàn nghỉ.

2. Luôn luôn tôi vẫn cảm nhận được Chúa Giêsu hiện diện trong tôi. Hiện diện của Chúa trong tôi thực là huyền nhiệm nhưng thực là rõ. -“Hãy chèo thuyền ra chỗ nước sâu để thả lưới” (Lc 5, 4).

3. Cũng như thánh Phêrô xưa thú nhận mình đã làm, mà thất bại, nhưng: “Vâng lời Thầy, con xin đi thả lưới” (Lc 5, 5). Tôi cũng thưa với Chúa Giêsu như vậy.

4.- Tôi đã thả lưới như Chúa dạy. Và tôi đã thấy lưới mang về được một số cá thiêng liêng, tức các linh hồn.

5. - Do vậy, 20 năm tôi là giám mục hưu cũng vẫn là thời gian được Chúa sai đi thả lưới, với một cách khác. Kết quả tốt có được, là vì: - “Vâng lời Thầy, con xin đi thả lưới” (Lc 5, 5).

6. - Tôi thấy đại khái thế này: Khi tôi không còn quyền chức hay thế lực nào để tựa, nhưng chỉ tựa vào Lời Chúa,

7. Sức mạnh của giáo sĩ về hưu trong mục vụ và truyền giáo chỉ là vâng lời Chúa trong tâm thức khiêm hạ khó nghèo, chứ không chút gì dựa vào chức quyền và thế lực.

8. Tôi học được điều quan trọng đó ở Đức cố giám mục Micae Nguyễn Khắc Ngữ, ngài là người thầy yêu dấu của tôi.

Đời sống hưu của ngài là một bài học về khiêm hạ khó nghèo. Ngài khiêm hạ và khó nghèo trong cầu nguyện, ...

9. Khiêm nhường là bài học quý giá, tôi cũng đang học được nơi nhiều linh mục hưu thân yêu của tôi.

10. Bài học khó nghèo khiêm hạ là bài học quí giá, tôi cũng học được nơi các tu sĩ nam nữ về hưu. Với khó nghèo khiêm hạ, họ vẫn được Chúa sai đi thả lưới. Và như vậy, họ sẽ là một kho báu thiêng liêng.

11. Bài học khó nghèo khiêm hạ là một vẻ đẹp cao quí, mà tôi được học nơi nhiều giáo dân nam nữ bệnh tật về hưu. Họ là những lão bộc âm thầm phục vụ đền thờ và cộng đoàn. họ là hình ảnh của ông già Simêon và bà già Anna xưa,

12.- Với chút chia sẻ trên đây, tôi xin cảm tạ Chúa đã cho Đức cha Giuse Trần Xuân Tiếu được về hưu, Đức cha Giuse của tôi, cũng như tôi, vẫn được Chúa sai đi. Chúng tôi chẳng là gì, chẳng đáng gì, chỉ tin vào lòng thương xót Chúa.

13.- Tôi thấy Đức cha Giuse Trần Văn Toản, hiện giờ là đấng bản quyền đang có nhiều chức quyền, nhưng vẫn cố gắng sống khiêm hạ nghèo khó thiêng liêng, chỉ ra khơi vì vâng lời Chúa mà thôi. Tôi thương và lo cho ngài.

14. Chúng tôi có thể sai sót, xin anh chị em tha thứ và không ngừng nâng đỡ chúng tôi. Xin hết lòng cảm ơn anh chị em.

15. Chúng ta hết lòng tin tưởng ký thác mình nơi Chúa giàu lòng thương xót, cho dù tương lai Hội thánh nói chung và Hội thánh địa phương nói riêng sẽ có những bất ngờ đáng ngại.

---------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TÂM SỰ CỦA GM VỀ HƯU PDF Print E-mail

Vp SongNguyền
Mar 3 at 1:40 PM

TÂM SỰ CỦA MỘT GIÁM MỤC HƯU

1. Tôi là giám mục hưu đã 20 năm. Trong suốt 20 năm qua, tôi không hề cảm thấy mình được hoàn toàn nghỉ.

2. Luôn luôn tôi vẫn cảm nhận được Chúa Giêsu hiện diện trong tôi. Hiện diện của Chúa trong tôi thực là huyền nhiệm nhưng thực là rõ.

Ngài hay nói với tôi từ thẳm sâu tâm hồn tôi về thánh ý Ngài. Thánh ý ngài cũng chính là những lời Ngài đã nói với thánh Phêrô xưa:

“Hãy chèo thuyền ra chỗ nước sâu để thả lưới” (Lc 5, 4).

3. Cũng như thánh Phêrô xưa thú nhận mình đã làm, mà thất bại, nhưng: “Vâng lời Thầy, con xin đi thả lưới” (Lc 5, 5). Tôi cũng thưa với Chúa Giêsu như vậy.

4. Tôi đã thả lưới như Chúa dạy. Và tôi đã thấy lưới mang về được một số cá thiêng liêng, tức các linh hồn.

5. Do vậy, 20 năm tôi là giám mục hưu cũng vẫn là thời gian được Chúa sai đi thả lưới, với một cách khác. Kết quả tốt có được, là vì:

“Vâng lời Thầy, con xin đi thả lưới” (Lc 5, 5).

6. Tôi thấy đại khái thế này: Khi tôi không còn quyền chức hay thế lực nào để tựa, nhưng chỉ tựa vào Lời Chúa, chỉ vâng Lời Chúa trong thân phận kẻ yếu đuối hèn mọn, thì mục vụ của tôi lúc đó, dù rất nhỏ, lại được nhiều người đón nhận. Cả những người coi như vùng nước sâu ở biển cũng có lúc đón nhận.

7. Sức mạnh của giáo sĩ về hưu trong mục vụ và truyền giáo chỉ là vâng lời Chúa trong tâm thức khiêm hạ khó nghèo, chứ không chút gì dựa vào chức quyền và thế lực.

8. Tôi học được điều quan trọng đó ở Đức cố giám mục Micae Nguyễn Khắc Ngữ, ngài là người thầy yêu dấu của tôi. Đời sống hưu của ngài là một bài học về khiêm hạ khó nghèo. Ngài khiêm hạ và khó nghèo trong cầu nguyện, trong bài giảng, trong mọi tiếp xúc, trong sám hối, trong những khát vọng.

9. Khiêm nhường là bài học quý giá, tôi cũng đang học được nơi nhiều linh mục hưu thân yêu của tôi. Các linh mục về hưu sẽ càng ngày càng đông. Sự khiêm hạ khó nghèo của các ngài, nếu được quan tâm, sẽ là những hạt giống về sự thiện rất cần cho Hội thánh và xã hội hiện nay.

10. Bài học khó nghèo khiêm hạ là bài học quí giá, tôi cũng học được nơi các tu sĩ nam nữ về hưu. Với khó nghèo khiêm hạ, họ vẫn được Chúa sai đi thả lưới. Và như vậy, họ sẽ là một kho báu thiêng liêng.

11. Bài học khó nghèo khiêm hạ là một vẻ đẹp cao quí, mà tôi được học nơi nhiều giáo dân nam nữ bệnh tật về hưu. Họ là những lão bộc âm thầm phục vụ đền thờ và cộng đoàn. Nhiều người trong họ là hình ảnh của ông già Simêon và bà già Anna xưa, có mặt ở đền thờ trong nghi lễ dâng Chúa Hài Nhi.

12. Với chút chia sẻ trên đây, tôi xin cảm tạ Chúa đã cho Đức cha Giuse Trần Xuân Tiếu được về hưu, Đức cha Giuse của tôi, cũng như tôi, vẫn được Chúa sai đi. Chúng tôi chẳng là gì, chẳng đáng gì, chỉ tin vào lòng thương xót Chúa.

13. Tôi thấy Đức cha Giuse Trần Văn Toản, hiện giờ là đấng bản quyền đang có nhiều chức quyền, nhưng vẫn cố gắng sống khiêm hạ nghèo khó thiêng liêng, chỉ ra khơi vì vâng lời Chúa mà thôi. Tôi thương và lo cho ngài.

14. Chúng tôi có thể sai sót, xin anh chị em tha thứ và không ngừng nâng đỡ chúng tôi. Xin hết lòng cảm ơn anh chị em.

15. Chúng ta hết lòng tin tưởng ký thác mình nơi Chúa giàu lòng thương xót, cho dù tương lai Hội thánh nói chung và Hội thánh địa phương nói riêng sẽ có những bất ngờ đáng ngại.

+ Gm. Gioan B BÙI TUẦN

----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - CACH NHÌN NGƯỜI PHIẾN DIỆN PDF Print E-mail

TRÔNG MẶT MÀ BẮT HÌNH DONG

CÁCH NHÌN NGƯỜI PHIẾN DIỆN

Trần Mỹ Duyệt

Mỗi người là một thế giới riêng biệt đầy huyền bí. Sự cấu tạo và hình thành của nó khiến không ai có thể hiểu và thấu triệt một cách đầy đủ. Về mặt tâm lý sự khác biệt của nó mang một ý nghĩa tích cực, và cũng từ đó, khiến cho đời sống trở nên phong phú và hạnh phúc khi người ta tìm hiểu và chấp nhận những nét dị biệt của nhau.

Do thiếu tìm hiểu, thiếu thiếu ý thức trưởng thành về tâm lý sống, nhiều người đã biến đời sống chung thành một địa ngục. Để tìm được ý nghĩa tích cực, niềm vui và hạnh phúc, chúng ta phải loại bỏ thiên kiến nhìn người từ bên ngoài, phải ra khỏi cái ích kỷ hẹp hòi là chỉ chờ người khác hiểu mình, mà không tự mình tìm hiểu, khám phá ra những giá trị thật của người mà mình giao tiếp.

Những nhận xét sau đây tuy không mang tính cách trường ốc, cũng không phải là kết quả của những cuộc khảo cứu về tính tình học hoặc tâm lý thái độ. Nó có thể chỉ là cảm nghiệm, là tâm thức chung được coi như tâm lý sống. Hy vọng lời cầu của Thánh Phanxicô Assisi: “Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết” sẽ đem lại những khía cạnh tích cực để giúp nhau thăng hoa giá trị của cuộc sống.

LỜI NÓI

Trong Ca dao Việt Nam có câu: “Nói ngọt, lọt đến xương.” Và một câu khác nữa mang ý nghĩa vừa tốt mà lại vừa không tốt: “Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”.

“Nói cho vừa lòng nhau”. Thường tình, ai cũng thích được nghe những lời ngọt ngào, êm ái, những lời nói dua nịnh mặc dù đôi lúc vẫn biết đấy không phải là thật.

Những lời ngọt ngào:

Liên tưởng những người hay dùng những lời ngọt ngào với những người có tâm địa giả dối đôi khi cũng không hẳn là hoàn toàn sai.

Trong tình trường, thương trường hay giao tiếp xã hội, nếu lúc nào bạn cũng muốn nghe những câu như: “Em đẹp nhất đêm nay”, “Em là người tuyệt vời nhất mà anh may mắn gặp được”, “Ánh mắt và nụ cười của em làm say đắm lòng anh”, “Nhìn em đẹp lộng lẫy làm anh ngất ngây”, “Hợp tác làm ăn với anh là một điều may mắn”, “Anh là người thông minh nhất mà tôi có dịp gặp”... Hãy coi chừng, những lời ngọt ngào thường thích hợp trong thời điểm mới quen nhau, mới gặp gỡ, tìm hiểu hoặc trai gái hẹn hò. Những lời ngọt ngào, ca tụng như thế nếu tinh ý bạn sẽ nhận ra có một cái gì đó mang ẩn ý dụ dỗ, và trong nhiều trường hợp là dối gạt: “Bên ngoài thơn thớt nói cười. Mà trong nham hiểm giết người không dao.” (Ca dao Việt Nam)

Những lời chót lưỡi đầu môi là những lời không mang lại giá trị thật và hạnh phúc lâu bền, Hãy dành cho nhau sự tôn trọng và cảm tình chân thật bằng cách nói những lời chân thật, mặc dù, “Sự thật mất lòng”.

Nói cho vừa lòng nhau:

Những người khéo nói thường cũng là những người biết dùng những lời ngọt ngào, êm tai và rót vào lòng người nghe.

Nguy hiểm ở đây là những người khéo nói lại thường được cho là khôn ngoan, đáng tin cậy vì biết xử dụng ngôn từ một cách khéo léo, chọn lựa không chạm đến tự ái của người nghe. Nhưng thực chất, đó là những độc dược nếu uống vào sẽ khiến người nghe ra mê mẩn, và quên sống với thực tế.

Riêng đối với nữ giới, những người khéo nói, những lời nói êm ái, dễ nghe là những cám dỗ rất khó lòng từ chối, vì “phụ nữ yêu bằng lỗ tai”. Kinh nghiệm đã chứng minh điều này.

THÁI ĐỘ BÊN NGOÀI

Cũng như lời nói, vẻ bên ngoài của một người thường dễ bị hiểu lầm, phê bình một cách thiếu khách quan. Tâm lý học gọi đây là “chemical attract” - sự thu hút tự nhiên của lần đầu gặp mặt. Tự nhiên tôi có cảm tình với người này, và tự nhiên tôi mất cảm tình với người kia dù cả hai không làm gì thiệt thòi hoặc phiền hà đối với tôi.

Im lặng:

“Im lặng là vàng! Nhưng im lặng thường được gắn liền với cù lần, vô duyên, thiếu xã giao, và nham hiểm. Về mặt tâm lý, im lặng còn thường bị hiểu lầm là vô cảm, thiếu chú tâm, hoặc bạc nhược. Vì thế, không phải luôn luôn lúc nào im lặng cũng là vàng, và không phải ai cũng biết khám phá ra những giá trị của im lặng.

Nhưng “im lặng” không đồng nghĩa với vô cảm, thiếu quan tâm, bạc nhược, cù lần, vô duyên, hoặc thiếu xã giao. Im lặng chỉ là cá tính của một người khiến người này không muốn phát ngôn về một điều mà họ chưa cảm thấy đủ sức thuyết phục, hoặc cần thiết phải nói. Một khía cạnh tích cực khác của thái độ im lặng, đó là sự quan tâm lo lắng. Tình cảm, tình yêu của những người này không biểu hiện bằng lời nói mà bằng hành động.

Nhưng nếu bạn cảm thấy hạnh phúc khi được chia sẻ những điều mà người khác nói ra, cũng vậy, bạn bè, vợ chồng, con cái và người thân cũng đang chờ dịp để được chia sẻ những suy nghĩ của bạn. Đặc biệt, không nên để sự im lặng của bạn đè nặng trên sinh hoạt tình cảm của bạn bè, của gia đình. Trong đời sống hôn nhân, đã là vợ chồng thì chuyện gì cũng nên chia sẻ với nhau, không cần phải quá cân nhắc, hoặc giữ lấy để chịu đựng cho riêng mình.

Nóng tính:

“Tánh nóng nảy là một thói quen nguy hiểm, nó có thể làm chủ cuộc đời ta, tước đoạt hạnh phúc của ta.” (TÂM LÝ NÓNG NẢY. Paramahansa Yogananda. Diệu Liên Lý Thu Linh chuyển ngữ). Nó khiến bạn trở nên bộc trực, nghĩ sao nói vậy. Điều này thường gây khó chịu cho những ai muốn được ưu đãi, chiều chuộng theo ý mình, những người thích được vuốt ve, nịnh bợ. Kết luận thông thường là không mấy ai hài lòng với lối ứng xử thiếu điềm tĩnh, vội vàng.

Có sao nói vậy. Phải nói toáng ra thì mới ăn ngon, ngủ yên. Điểm tích cực có được nơi những người này, là họ không nham hiểm, không để bụng thù giai, không để thù nuôi oán trong lòng.

Khôn khan:

Bề ngoài khô khan của một người cũng thường phảng phất đôi chút im lặng, lạnh lùng, và dĩ nhiên không lãng mạn. Nhưng nếu nói người khô khan là người vô tâm, vô tình thì đó là nhận xét chủ quan và phiến diện. Có thể nói, họ là người không biết cách biểu lộ tình cảm, không biết dùng những lời ngọt ngào, ngôn tình, nhưng bù lại, họ cũng không phải là người thiếu chân thành, vô tâm và thiếu tình cảm.

Người khô khan có thể ví như trái mít bề ngoài xù xì, hoặc trái sầu riêng bề ngoài gai góc nhưng bên trong là những múi chín thơm, ngon, và hấp dẫn.

Ít nói:

“Lời nói không mất tiền mua.” Ít nói hay ít lời khác với im lặng. Người ít nói có thể là có nói nhưng nói ít, còn người im lặng xem như có vẻ câm nín và không nói.

Trong đời sống tình cảm và những giao tiếp xã hội, cũng như người im lặng, người ít nói luôn bị cho là quá kín đáo, hoặc bị coi thường là thiếu xã giao. Thật ra, họ thuộc loại người bẩm sinh “hướng nội”, nhưng không phải là thiếu lãng mạn, tình cảm, hoặc không biết xã giao.

Đối với phụ nữ, thái độ im lặng hoặc tự nhiên “ít nói cười” vừa mang tính bẩm sinh, vừa mang dấu hiệu giận hờn. Các bạn phải nói ra cảm nghĩ của mình nếu như muốn người khác, đặc biệt là chồng hoặc người yêu thương, chiều chuộng, và làm điều mình muốn. Phần đông đàn ông, con trai dù lãng mạn đến đâu, thương vợ cách mấy cũng không thể biết người phụ nữ bên mình muốn gì nếu như nàng không nói ra. Sigmund Freud, cha đẻ ngành Phân Tâm Học cũng đã thú nhận ông không biết phụ nữ muốn gì.

Lạnh lùng:

Người lạnh lùng là hội tụ của người khô khan, im lặng và ít nói. Họ là những người mà mới gặp xem như khinh khỉnh, kênh kiệu, tự cao, tự đại. Lần đầu gặp mặt, họ là người khó gần và khó ưa. Nhưng nếu người khô khan cho bạn sự chân thành, và người im lặng khiến bạn tìm được sự quan tâm, thì người vẻ bề ngoài lạnh lùng thường là những người mà bên trong sục sôi nhiều tình cảm.

Không đóng kịch yêu thương giả dối, không ba hoa, khoác lác, đây là mẫu người khiến bạn ít nghe được những lời ngọt ngào lừa dối nào, nhưng xum xê, săn đón. Nhưng bù lại, bên trong họ là người chân thành, biết quan tâm, lo lắng đến người khác, và dĩ nhiên, cũng dạt dào tình cảm.

TRÔNG MẶT MÀ BẮT HÌNH DONG

“Trông mặt mà bắt hình dong”, đây là cách nhìn người phiến diện, rất dễ gây nhầm lẫn, vì sau vế này, câu ca dao đã minh định lối nhìn ấy chỉ áp dụng cho loài vật: “Con lợn có béo thì lòng mới ngon”. Tóm lại nhìn người không thể so sánh với nhìn “lợn”. Để phân biệt những phán đoán về một người, chúng ta vẫn thường nghe: “Đẹp xấu tùy người đối diện”. Câu nói hàm ý cả bên trong lẫn bên ngoài của một người.

Tóm lại để hiểu về một người, để phân biệt được người này với người kia, đòi hỏi phải có sự hiểu biết khách quan căn cứ trên những khác nhau của di truyền, nam nữ, cá tính, ảnh hưởng giáo dục, tri thức, môi trường, và tôn giáo nữa. Mỗi con người là một “tiểu vũ trụ”, được cấu trúc rất phức tạp giữa tinh thần và thể xác, mà chỉ có Thượng Đế là tác giả mới biết. Do đó, cách tốt nhất để phán đoán về một người là không chỉ căn cứ vào ngôn ngữ, thái độ bên ngoài, mà còn phải tìm hiểu sâu xa về tâm tính, về nội tâm, mới có thể khám phá được những nét quyến rũ, những vẻ đẹp tiềm ẩn nơi con người ấy.

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 84