mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6877
mod_vvisit_counterHôm Qua8188
mod_vvisit_counterTuần Này22012
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này68785
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12265018

We have: 88 guests online
Your IP: 52.91.185.49
 , 
Today: Dec 11, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - BA EVA, ME DAU TIEN PDF Print E-mail

BÀ EVE, NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN.
Lê Xuân Cảnh.

Do hoàn-cảnh đưa đẩy, có thể nói bà Eve là một người mẹ hoàn-hảo nhất trên thế-gian này.
Vợ tôi thường đùa dai chọc tôi, "Đàn bà là động-vật duy-nhất trên quả đất này không có lỗi lầm." Tôi chắc chắn nàng muốn ám-chỉ bà Eve.

Thật đúng vậy. Ngoài hai đức-tính nổi bật lo cho chồng là phụ và chăn nuôi con là chính, bà Eve không để lộ một tật xấu nào, dù cho chúng ta có cố vạch lá tìm sâu cũng không thấy.
- Chưa bao giờ chúng ta thấy bà Eve ngồi áp tai vào điện-thoại nói chuyện hàng giờ liền mà không biết là cái lỗ tai của mình đang đỏ lên vì đau. Hay vì ngượng.
- Chưa bao giờ chúng ta thấy bà đi shopping liên-miên, vác về nhiều thứ đồ để đó có thứ không thấy xài đến, cho đến khi đồ nhiều quá ngập ra đến garage thì xe hơi bị đuổi ra ngoài driveway, bất kể xe cũ hay xe mới, bất kể trời nắng hay trời mưa.
- Chưa bao giờ chúng ta thấy bà nằm xem phim bộ Đại-hàn suốt ngày để ông Adam phải ăn Hamburger mệt nghỉ. Có khi chưa mệt ông đã phải nghỉ vì ngán.
- Chưa bao giờ chúng ta thấy bà ngồi trên xe cằn-nhằn chỉ chỏ cho ông Adam cách lái xe, dù chính ông là người đã dạy cho bà thì đậu bằng lái xe.
- Và chưa bao giờ chúng ta thấy bà ngồi lê đôi mách, nói xấu người này người nọ bao giờ. Cho chúng đánh vêu mỏ ra đấy à!

Nhưng có một điều mà chúng ta thấy hoài là bà Eve đêm nào cũng lén lút check đếm số xương sườn của chồng, khi ông Adam đang ngủ.
Có phải bà là cha đẻ của môn toán-học, bắt đầu từ việc thực-tập đếm số xương sườn của ông Adam không? Điều này chúng ta không biết, chỉ biết là đếm mà mất đi một cái thì bà sẽ ăn không yên, ngủ không yên. Ông Adam cũng sẽ đi không yên, đứng không yên. Ngồi thì không biết sao. Có thể bà sẽ gởi ông vào Witness Protection Program, không ai biết ông Adam đang ở đâu, ngoài bà.

Nhân ngày Mother's Day, chúng ta đùa với bà Eve kính yêu của chúng ta một tí cho vui.

Chỉ có điều sau đây là không đùa: Có một chuyện mà chúng ta ai cũng làm được, nhưng bà thì không.
Đó là chúc mọi người câu sau đây:

HAPPY MOTHER'S DAY.

Đảng văn Nguyễn chuyển

----------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI -MUA HOA MAN COI DA VE PDF Print E-mail

05/15/2018

Mùa Hoa Mân Côi đã về.

Con xin dâng về Mẹ MARIA Một chút tâm tình của con trong tháng Hoa Mân Côi .

HAPPY MOTHER DAY ĐẾN MẸ MARIA

Hôm nay ngày lể Mother Day

Hồn con vui sướng hát mừng Mẹ yêu

Từng bông Hoa Dâng kính lên Mẹ

Mừng ngày đại lể Mother Day vui tươi

Bao nhiêu năm tháng buồn vui

Mẹ luôn bên cạnh dắt dìu con đi

Dẫn con qua khỏi hiểm nguy

Vui buồn sướng khổ có Mẹ chở che

Tràn hạt Mân Côi con dâng Mẹ mỗi ngày

Kính mừng MARIA, Mẹ đầy ơn phúc

THIÊN CHÚA luôn ở cùng Mẹ

Một niềm phó thác cậy trông

Tình yêu nơi Mẹ tuôn trào trong con

Dẫn con qua khỏi khổ đau

Tìm nguồn hạnh phúc bên Mẹ an vui

Hãy về bên Mẹ MARIA dấu yêu

Bình an, Hoan lạc Mẹ ban mỗi ngày

Kính múc suối nguồn Ân Sủng Mẹ ban

Tình yêu đích thực nơi Mẹ tuôn trào

Lạy Mẹ MARIA, Mẹ của Lòng CHÚA Thương Xót

Lạy Mẹ MARIA ,Trái Tim Vô Nhiểm Nguyên Tội

Lạy Mẹ MARIA, người Mẹ của GIÁO HỘI

NHỜ Mẹ thương xót thế trần chúng con.

Uyen Vo

-------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CN THANG THIEN PDF Print E-mail

"They said, "Men of Galilee, why are you standing there looking at the sky?"​

Acts 1:11
Dear Deacon Nguyen,

Do you look at old photo albums longing for the "good 'ole days"?
The apostles looking up at the sky as Jesus ascended into heaven is akin to us yearning for the "good 'ole days"—as if to define the here and now by the "there and then"! While it is important to learn from the past, it is imperative that we move on to address today's needs.

I think back to our first group of Maryknollers to venture into Africa.

On August 26, 1946, four Maryknoll Fathers—Louis Bayless, M.M., William Collins, M.M., Albert Good, M.M., and Joseph Brannigan, M.M.—set sail from Brooklyn, NY on the HMS Good Hope Castle. Their long journey eventually took them to Tanganyika, (now Tanzania), where they worked to establish the Musoma Diocese. The mission of Maryknollers today in Africa is very different; the local Church is well established and thriving. Today Maryknollers cooperate with the local Church helping where we can and learning from them. As we learn from them, we take our lead from the Lord's manner of teaching.

The Resurrected Christ was present to His disciples, readying them for the mission work they were to do. Their understanding of mission increased vastly after Pentecost. Many of their burning questions became irrelevant, and they became empowered by the Holy Spirit. Fearful, scattered and defeated after Jesus' death, the disciples became fearless, unified and determined after He re-appeared to instruct them in their new duties.

Prayer for Ascension Sunday​

O God, You zoomed Jesus back into heaven, where He now sits at Your right hand, as we usually say it. That was some disappearing act You two put on, with a twist that we don't often catch: in one sense, we are on our own now! Well, not really! We know we can never escape the overwhelming power of Your presence and action in our lives. And yet we are more challenged than ever to act boldly, to speak fearlessly, to love intimately and to know that Your Spirit will always be with us as we give testimony to the astounding effects of the story of Jesus' coming and going among us.

Amen.

~ Father John P. Martin, M.M.
Dinh, let's pay heed to the lesson of the Ascension! "The essential vocation and mission of the lay faithful is to strive those earthly realities and all human activity may be transformed by the Gospel; none of us can think we are exempt from concern for the poor and for social justice..." (Pope Francis—"Evangelii Gaudium") Let's not get stuck in the past longing for the old days. In the Ascension, Jesus trusts us with His mission. While cherishing the memories of the blessings that we have received from the Lord, can we also remain open to what He is asking of us today?

Sincerely yours in Christ,
Father Raymond J. Finch, M.M.

The Maryknoll Fathers and Brothers go overseas and share God's Love & compassion with the poor and suffering – discover more about Maryknoll and our missions of mercy around the globe. Explore ways to support our mission.

Our mailing address is:
Maryknoll Fathers and Brothers
PO Box 302
Maryknoll, NY 10545

---------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - THANH DAMIEN PDF Print E-mail

Kim Vu
> Rất nhiều người trong chúng ta đã đến Hawaii rồi, phai khong a?.
>
> Hôm nay giáo hội mừng kính thánh Damien, 1 vị linh mục trẻ, khỏe, đẹp trai, đã tình nguyện đến đảo Molokai để phục vụ người cùi .....
>
> Kết quả là vị linh mục trẻ, đẹp trai đó đã nhiễm bịnh cùi......Khuôn mặt và chân tay biến dạng đến nỗi chính người mẹ ruột của ngài cũng không thể nhận ra người con yêu dấu của mình nữa. Ngài được phong chân phước năm 1995, rồi được phong thánh vào 11 tháng 10, 2009 .
>
> Are you ready for his beautiful story !! Have a nice day, everyone !
>
> Damien ở Molokai
>
> (1840 - 1889)
>
> Damien, tên thật là Giuse "de Veuster", sinh ở Bỉ ngày 3 tháng Giêng 1840, trong một gia đình mà cha là một nông dân cần cù và bà mẹ tận tụy dạy dỗ đức tin cho tám người con.
>
> Ngay từ nhỏ, cậu Giuse mạnh khoẻ và tráng kiện, đã phải thôi học để giúp cha trong công việc đồng áng. Cậu chăm chỉ giúp đỡ gia đình trong nhiều năm, nhưng tâm hồn cậu vẫn ở một nơi nào đó. Vào lúc 19 tuổi, theo gương anh mình, Giuse gia nhập Tu Hội Thánh Tâm Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và lấy tên là Damien. Vì nhất quyết theo đuổi việc học và để hết tâm hồn trong đời sống tu trì, chẳng bao lâu Damien đã bù đắp được sự thiếu hụt trong việc giáo dục trước đây.
>
> Vào năm 1863, Cha Pamphile, anh ruột của Thầy Damien, chuẩn bị đến quần đảo Hạ Uy Di trong công tác truyền giáo. Nhưng cha lâm bệnh nặng, và Thầy Damien tình nguyện thế chỗ. Sau năm tháng dòng dã trên biển, thầy đến hải cảng Honolulu. Trong vòng hai tháng tiếp đó, thầy được thụ phong linh mục và được bổ nhiệm phục vụ ở Ðại Ðảo của Hạ Uy Di. Sự phục vụ của Cha Damien được ghi nhận là hăng say và tính tình dễ dãi của ngài thu hút được nhiều người. Sau khoảng một thập niên, ngài tình nguyện đến Molokai để phục vụ các người bị mắc bệnh Hansen, thường gọi là bệnh cùi. Vào lúc Cha Damien đến đây, những người mắc bệnh cùi bị đầy ra đảo này đã hơn mười năm qua.
>
> Cha Damien, lúc ấy 33 tuổi, đến Molokai vào tháng Năm 1873 với hành trang là cuốn sách kinh và một ít quần áo. Theo dự định ban đầu của tu hội, ngài chỉ ở đây một vài tháng rồi sau đó có các linh mục khác lần lượt ra thay thế. Nhưng sau khi đến đây được ít lâu, ngài đã viết thư xin cha bề trên cho phép ngài vĩnh viễn ở lại Molokai.
>
> Có thể nói, ngài sống với người cùi -- ăn uống với họ, đụng chạm đến họ, chào đón họ. Cha Damien được giao cho trông coi một cộng đồng Công Giáo. Hàng ngày, cha như chìm đắm trong sự cầu nguyện, suy gẫm và đọc sách thiêng liêng, do đó ngài lôi cuốn được hàng trăm người trở lại đạo. Nhưng tâm hồn của cha vẫn ở với tất cả các nạn nhân của bệnh Hansen, dù Công Giáo hay không Công Giáo. Ngài chăm sóc người bệnh, mai táng kẻ chết, lắng nghe những tâm sự đau lòng. Ngài giúp cải tiến hệ thống dẫn nước cũng như nơi ăn ở của họ. Ngài trông coi việc xây cất một trường học, một cô nhi viện và tổ chức sinh hoạt thiếu nhi cũng như ca đoàn. Ngài là người đào huyệt cũng như chủ sự lễ an táng.
>
> Người ta không rõ khi nào thì Cha Damien bị lây bệnh cùi, nhưng chắc chắn là một ngày trong năm 1884 khi ngài bị phỏng ở chân mà không thấy đau. Căn bệnh tấn công ngài như bất cứ người nào khác: từ từ, chân tay và mặt mũi ngài biến dạng, tai ngài sưng to và méo mó. Vào ngày 15 tháng Tư 1889, ngày thứ Hai Tuần Thánh, căn bệnh đã chấm dứt cuộc đời Cha Damien, khi mới 49 tuổi. Lúc ấy được 16 năm sau khi ngài đến Molokai, và 25 năm kể từ khi ngài đến Hạ Uy Di để bắt đầu công việc truyền giáo.
>
> Trong những ngày cuối đời, Cha Damien được Mẹ Bề Trên Marianne Cope chăm sóc, là người đã hứa sẽ tiếp tục công việc mà cha đã khởi sự. Và sơ đã thể hiện điều đó trong 30 năm kế tiếp với sự cộng tác của các sơ trong tu hội.
>
> Theo lời yêu cầu, ngài được chôn cất ở Kalaupapa, nhưng vào năm 1936, chính phủ Bỉ đã thành công trong việc đưa thi hài của ngài về Bỉ. Một phần thân thể của Cha Damien được đưa về Hạ Uy Di sau lễ phong chân phước năm 1995.
>
> Khi Hạ Uy Di trở thành một tiểng bang của Hoa Kỳ, tiểu bang này đã chọn Cha Damien là một trong hai đại diện của quốc gia có tượng đặt trong Statuary Hall ở trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ.
>
> Lời Trích
>
> Trong bài giảng lễ phong chân phước, Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nói: "Sự thánh thiện không phải là sự tuyệt hảo theo tiêu chuẩn con người; sự thánh thiện cũng không dành riêng cho một ít người đặc biệt. Sự thánh thiện là cho mọi người; chính Chúa là người đưa chúng ta đến sự thánh thiện khi chúng ta sẵn sàng cộng tác trong công trình cứu độ thế giới vì sự vinh hiển của Thiên Chúa, bất kể tội lỗi của chúng ta hay tính khí bất thường của chúng ta."
>
> "Happy moment, seek God.
>
> Quiet moment, worship God.
>
> Painful moment, trust God.
>
> Every moment, thank God."
>
> Tuyet Van
>
> You received this message because you are subscribed to the Google Groups "Linh Thao Tin Yeu" group.
----------------------------------

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI - CHUYEN RED CROSS PDF Print E-mail

Chi Tran

EM NGỌC

Red Cross

CHUYỆN CỦA NGƯỜI SÁNG LẬP CHỮ THẬP ĐỎ

On the morning of June 24, 1869, Henri Dunant, a young swindler merchant, woke up with many concerns. For a few days now, he is staying in a poor homestead in the Castiglione delle Stiviere region of Italy. He arrived in Italy with a very audacious task, which was to meet the Emperor Napoleon III of France to obtain his license to establish a number of rice mills in Algerie, France ...

From the inn, he saw a group of French soldiers moving to the field of Solferino ... And what must have happened ... 300 thousand people from both sides were fighting. Gun shot, people yelling. As night fell, gunfire sprouted, people could only hear the laughter of wounded soldiers from both sides ... This moment Henri Dunant no longer thought of the project to set up rice mills in Algeria half. Instead, hatred of war and sympathy with wounded soldiers invades his soul, especially when people begin to move wounded soldiers into villages.

Một người lính Pháp vừa lê lết vừa xin nước uống. Nguyên một bàn chân đãbị cắt đi khỏi thân thể. Dunant dìu anh vào quán trọ. Cùng với các y sĩ của các phe đang tham chiến, Henri Dunant đã động viên tất cả dân làng để mang thực phẩm và thuốc men đến cho các thương binh, bất kể họ thuộc bên nào.

Trong những ngày ấy, thay cho dự án kinh doanh, Henri Dunant đã dành thời giờ đê viết lại hồi ký về trận Solferino. Anh mô tả lại tất cả những gì anh đã chứng kiến và kêu gọi tất cả những người thiện chí trên thế giới hãy giúp anh để chấm dứt thảm cảnh ấy. Không mấy chốc, cuốn sách đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và được gửi đến các Chính Phủ trên thế giới. Ngay tức khắc, một tổ chức nhân đạo tại Génève đã thỏa thuận trợ giúp cho công tác của Dunant. Anh đi khắp các thủ đô Âu Châu để thuyết phục các nhà cầm quyền ký vào một quy ước nhìn nhận quyền bất khả xâm phạm của các thương binh, các y tá và tất cả những ai phục vụ trong ngành quân y...

Ngày 26/10/1963, đại diện của 16 nước đã gặp nhau tại Génève. Tổ chức do Henri Dunant khai sinh được chính thức chào đời ngày hôm đó. Người ta gọi tổ chức này là Hội Chữ Thập Ðỏ, do biểu tượng của một chữ thập đỏ in trên nền trắng... Dấu hiệu này đã được treo trên các lều, các nhà cửa thuộc về phong trào này... Ðó là món quà lớn nhất mà Henri Dunant đã tặng cho nhân loại.

Trong tập hồi ký trận Solferino, Henri Dunant đã ghi lại như sau: Có nhiều binh sĩ Áo dưới quyền chỉ huy của Hoàng Ðế François Joseph bị bắt làm tù binh. Henri Dunant đã săn sóc họ tận tình. Thấy thế, một bà cụ già trong làng đã phản đối vì cho rằng người Áo là kẻ thù. Henri Dunant đã nói với bà cụ già như sau: "Trong sự đau khổ, không còn khác biệt giữa bạn và thù nữa. Tất cả chúng ta đều là anh em với nhau".

Nhìn mọi người như anh em của mình, một cái nhìn như thế hẳn phải xuất phát từ một niềm tin rất sâu sắc...

Năm 1901, lần đầu tiên, giải thưởng Nobel hòa bình đã được trao tặng và người được danh dự ấy chính là vị sáng lập ra Hội Chữ Thập Ðỏ. Mười năm sau, con người đã trao tặng cho thế giới một món quà cao quý như thế đã qua đời trong một bệnh viện dành cho những người hành khất nghèo nàn bên Thụy Sĩ. Gia tài của ông để lại là vài cuốn sách, năm ba lá thư và một di chúc thiêng liêng như sau: "Hoặc tôi là một môn đệ của Ðức Kitô giống như các tín hữu của những thế kỷ đầu hoặc tôi không là gì hết".

In particular, Henri Dunant's idealists, as well as their love, have made them realize that they are all brothers and sisters, the same heavenly Father ... Each of us also It can repeat the will of the founder of the Red Cross: " Or I respect and love others or I am nothing ."

Book of Living

-----------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 73