mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1336
mod_vvisit_counterHôm Qua12633
mod_vvisit_counterTuần Này1336
mod_vvisit_counterTuần Trước93021
mod_vvisit_counterTháng Này184853
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26743926

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI DOC GIA GOI TOI = TINH BAN TRONG DOI PDF Print E-mail

 

                              TÌNH BẠN TRONG ĐỜI

Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.

Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chang chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh.

Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.

Tiền bạc, danh vọng, quyền lực,... tất cả với ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này.

Vậy điều gì là thật sự quan trọng lưu lại dấu ấn của ta trong cuộc sống ?

Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã chân thành đóng góp cho tha nhân.

Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.

Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong cuộc đời, mà là ý nghĩa thanh cao của chúng.

Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách - là những gì mà bạn đã cư xử với mọi người xung quanh.

Quan trọng là những khoảnh khắc cử chỉ, thái độ mà bạn đã vô tình hay cố ý khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng nào đó của mình, hay chỉ đơn giản là một nụ cười hoan hỹ hay một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.

Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.

Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ GÌ về bạn (tốt hay xấu).

Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.

Vậy thì, bạn ơi, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết. Bởi vì, chỉ có tình yêu thương, sự hiểu biết mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống, bạn ạ.

Sưu tầm

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI = QUYEN NANG THA THU PDF Print E-mail

 

                                           QUYỀN NĂNG THA THỨ

Tha thứ là xua trừ, là dẹp bỏ, là vứt đi lòng hận thù, tâm tình ghét bỏ, căm phẫn và đáng cay đang tích tụ trong tâm hồn, khiến chúng ta không thể vui khi gặp cường địch, không thể tự do ăn nói lúc thấy địch thù và không thể cộng tác, hay sống chung hòa bình với tha nhân.

Tha thứ là cầu xin cho người đã từng làm hại ta, và lấy ơn báo oán cho kẻ đã ám toán hay tạo đau khổ cho ta về thân xác lẫn tinh thần.

Tha thứ là trao đổi nụ cười làm hòa, cảm thông, và nếu cần sẽ làm phúc, và thi ân cho kẻ đã làm mất lòng ta.

Tha thứ là bắt tay chân thành, ôm chào thắm thiết với ai từng chống đối vu vạ cáo gian, lừa đảo và gian lận với ta.

Tha thứ là khai thông nguồn nước ao tù đang ứ đọng, là thông ống dẫn hơi hay ống cống để nước sạch, khí trong, và nguồn ơn thánh có thể lưu chuyển và chữa chữa lành tâm hồn cũng như thể xác.

Nói chung thì oán thù, giận hờn, căm tức nên cởi bỏ, không nên giữ, vì trước hết, nó đóng băng tình yêu của chúng ta đối với Chúa, sau là nó làm hại bản thân mình, và làm hại người khác. Nó nằm đó, giới hạn quyền sống thảnh thơi và hạnh phúc của ta, rồi tích tụ lại, thành những chất xám không thể tẩy sạch được, nên chúng ta sinh tật bệnh cả tâm hồn lẫn thể xác.

Tha thứ cho nhau

Tha thứ cho tha nhân , theo kinh nghiệm của mỗi chúng ta, là một vấn đề hầu như nan giải, và là một cuộc phấn đấu khó khăn nhất.

Khó khăn vì chúng ta sống quá nhiều bằng trí nhớ phiến diện, ngoan cố và thiếu cảm thông.

Khó khăn vì chúng ta có bộ nhớ quá tốt, nên chuyện của mình thì dễ quên và dễ tha thứ, còn điều chi mắc nợ đến anh chị em, thì chúng ta dai dẳng nhớ mãi, không thể quên, cũng như không thể tha thứ nổi.

Khó khăn vì chúng ta luôn đặt vấn đề của hôm qua lên bàn mổ, coi như chuyện của hôm nay và tiếp tục lưu giữ hận thù, ghét bỏ, căm hờn.

Khó khăn vì chúng ta chưa biết chuyển hóa tim thịt của chúng ta thành tim Chúa là yêu thương và tha thứ. Hận thù, ghét bỏ, cay đắng và giận hờn, vì thế, cứ tăng lên theo cấp số nhân, và gậm nhắm cuộc đời và tương lai tươi sáng cảu chúng ta.

Nhưng tha thứ, với Chúa, lại là vấn đề quan trọng nhất của đời sống kitô hữu, và là là điều kiện tiên quyết để chúng ta được tha thứ: "khi anh em cầu nguyện, nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em" (Mc 11,25).

Không ai hiểu chúng ta cho bằng chính Đấng đã dựng nên chúng ta. Bởi vậy, khi dậy chúng ta cầu nguyện, Chúa Giêsu đã khôn khéo lồng ơn tha thứ vào lời cầu: "Xin tha tội cho chúng con, như chúng con cũng tha cho người có lỗi với chúng con" (Mt 6,12). Hôm nay, Thánh Thần Chúa muốn chúng ta đặt lại vấn đề tha thứ, mà chúng ta cầu nhiều lần mỗi ngày: 6 lần mỗi khi lần chuỗi mân côi, và thêm một lần nếu đi dâng lễ.

Chúng ta cầu đã nguyện, nhưng khẩu niệm mà tâm chưa suy tới, nên vấn đề vẫn dậm chân tại chỗ, chưa khởi sắc, và vẫn không có lối thoát. Thực tế phũ phàng là chúng ta chưa có thể tha thứ cho anh chị em mình. Nói cách khác, là chúng ta chưa"công bố cho kẻ giam cầm biết họ được tha" (Lc 4,18). Và nếu họ chưa được tha, thì chính chúng ta cũng đang là tội nhân, bị giam trong ngục tối của hận thù.

Giới luật yêu thương

Chúa Giêsu đã mặc khải rõ ước nguyện tuyệt với của Thiên Chúa nơi chúng ta: "Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện" (Mt 5,48). Nghĩa là Thiên Chúa muốn chúng ta phải sống tích cực, và tuyệt đối, không theo một tiêu chuẩn nào trên trần gian, nhưng theo hình ảnh của Chúa là tình yêu (1Ga 4,16). Luật yêu thương của Chúa là: "hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con" (Ga 13,34).

Để giúp chung ta đi đúng ý muốn và thực thi đúng chỉ thị của Chúa, Đức Giêsu đã mô tả như sau:

- Hãy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em

- Hãy chúc lành cho người nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em

- Anh em hãy có lòng nhân từ như Cha anh em là Đấng nhân từ

- Anh em đừng xét đoán, thì anh em cũng sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán

- Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án

- Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha

- Anh em hãy cho thì sẽ được Thiên Chúa cho lại

Hãy chú tâm thực hiện tốt những điều trên trong tương quan đời sống hàng ngày như:

- Đối với gai đình, vợ chồng, con cái và anh chị em

- Đối với bạn hữu trên đường đời, trong nơi công sở và nghề nghiệp

- Đối với gia đình người phối ngẫu

- Đối với cộng đoàn dân Chúa vì ạnh tranh chức tước, danh phận

- Đối với thù địch, vì họ vu khống, tị nạnh, ghen tương và bất công

- Đối với những người đã lợi dụng, hãm hiếp, chèn ép và lật lọng

- Đối với những người lối xóm láng giềng

- Đối với chính Chúa

Tha thứ là điều khó thực hiện nhất, và cũng là điều lỗi phạm nhiều nhất.

Khó vì chúng ta chưa thật lòng kính Chúa và yêu người như Chúa muốn.

Khó vì chúng ta chưa đặt đúng tiêu chuẩn cho giới luật yêu thương.

Khó vì chúng ta chưa thành thật khẩn cầu: "ai xin thì sẽ được". Và khó vì ta chưa cố gắng thực hành với ý ngay lành và chân thành.

Trích trong THÁNH LINH CANH TÂN, tập 2 của linh mục Nguyễn Bình An, trang 211.220-224

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI = PDF Print E-mail

BÀI GIÁO LÝ NGÀY THỨ TƯ ( 8A 17)

Công trường Thánh Phêrô, buổi yết kiến ngày thứ tư, 16.05.2012.

CẦU NGUYỆN TRONG CÁC THƯ THÁNH PHAOLỒ.

ĐỨC THÁNH CHA BENEDICTUS XVI

Anh Chị Em thân mến,

trong những bài giáo lý cuối cùng, chúng ta đã suy tư về cầu nguyện trong Sách Tông Đồ Công Vụ, hôm nay tôi muốn được khởi sự đề cập đến cầu nguyện trong các Thư Thánh Phaolồ, Vị Tông Đồ dân ngoại.

Trước hết tôi muốn được lưu ý không phải chỉ một trường hợp, mà các Thư đều được khởi đầu và kết thúc bằng những phương thức nói lên lời cầu nguyện. Lúc khởi đầu là lời tạ ơn và chúc tụng, và sau cùng lời chúc ước cho những gì ơn Chúa hướng dẫn lối đi của cộng đồng, mà bức Thư được gởi đến.

Giữa công thức khởi đầu:

- " ...tôi tạ ơn Chúa của tôi, nhờ Chúa Giêsu Kitô " ( Rom 1, 8)

và lời cầu chúc cuối cùng:

- " Cầu chúc anh em đầy tràn ơn sủng Chúa Giêsu Kitô " ( 1 Cor 16, 23),

nội dung của các Thư của Vị Tông Đồ được khai triển.

Lời cầu nguyện của Thánh Phaolồ là một lời cầu nguyện được diễn ra dưới hình thức

- từ cám ơn đến chúc phúc, t

- từ ngợi khen đến lời van xin và xin can thiệp,

- từ thánh ca đến lời khẩn cầu nguyện xin.

Nhiều cách diễn tả khác nhau cho thấy lời cầu nguyện có liên hệ và thẩm thấu vào tất cả các hoàn cảnh của cuộc sống, đời sống cá nhân cũng như đời sống cộng đồng đang được đề cập đến.

1 - Yếu tố thứ nhứt và Vị Thánh Tông Đồ muốn làm cho chúng ta hiểu được, đó là cầu nguyện không nên được coi như là một động tác tốt đẹp mà chúng ta thực hiện hướng về Chúa, một hành động của chúng ta.

Đúng hơn đó là một ân huệ, kết quả của sự hiện diện sống động, ban sự sống của Chúa Cha và Chúa Giêsu nơi chúng ta.

Trong Thư gởi các tín hữu Roma, ngài viết:

- " Cũng vậy, lại có Thánh Thần giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải; nhưng chính Thánh Thần cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả " ( Rom 8, 26 ).

Và chúng ta biết những gì Vị Tông Đồ nói:

- " Chúng ta không biết phải cầu nguyện như thế nào cho thích hợp ".

Chúng ta muốn cầu nguyện, nhưng Thiên Chúa ở xa, chúng ta không có lời nói, ngôn từ, để nói với Chúa, kể cả tư tưởng.

Chúng ta chỉ có thể mở rộng chúng ta ra, dành thời giờ chúng ta cho Chúa, đợi Người gíúp đỡ chúng ta đi vào được trong cuộc đối thoại với Người.

Vị Tông Đồ nói lên việc thiếu ngôn từ đó, việc thiếu tiếng nói đó, nhưng chính lòng ước muốn được vào tiếp xúc với Chúa, chính là lời cầu nguyện mà không những Chúa Thánh Thần hiểu được, mà Người còn đem đến và giải thích bên Chúa.

Chính sự yếu hèn của chúng ta, nhờ Chúa Thánh Thần, trở nên lời cầu nguyện đích thực, tiếp xúc đích thực với Chúa.

Chúa Thánh Thần gần như là người thông dịch làm cho chúng ta hiểu được và cho Chúa biết những gì chúng ta muốn nói với Người.

Trong cầu nguyện, chúng ta kinh nghiệm được,đúng hơn không phải những tầm kích khác nhau của cuộc sống, cho bằng sự yếu đuối, sự nghèo khó, thực trạng tạo vật của chúng ta. Bởi vì chúng ta bị đặt trước sự toàn năng và tối thượng của Thiên Chúa.

Và chúng ta càng tiến thêm vào việc lắng nghe và đối thoại với Chúa, bởi vì cầu nguyện trở thành hơi thở hằng ngày của linh hồn chúng ta, chúng ta càng khám phá ra ý nghĩa sự giới hạn của chúng ta, không những đối với các thực trạng hằng ngày, mà cả trong chính mối tương quan với Chúa.

Từ đó phát sinh ra nơi chúng ta lòng tin cậy, luôn phó thác chúng ta cho Người. Chúng ta hiểu được rằng:

- " chúng ta không biết phải cầu nguyện sao cho xứng đáng " ( Rom 8, 26).

Và Chúa Thánh Thần là Đấng trợ lực cho tình trạng thiếu khả năng của chúng ta, soi sáng tâm trí chúng ta và hâm nóng con tim chúng ta, hướng dẫn chúng ta hướng về nói với Chúa.

Đối với Thánh Phaolồ cầu nguyện là động tác nhứt là của Chúa Thánh Thần trong nhân loại chúng ta, để đảm nhận lấy sự yếu đuối của chúng ta và chuyển đổi chúng ta từ những con người bị gắn bó với thực tại vật chất thành những con người gắn bó với thiêng liêng. Trong Thư I gởi các tín hữu Corinto ngài nói:

- " Giờ đây, chúng ta không lãnh nhận thần trí của thế gian, nhưng là Thánh Thần phát xuất từ Thiên Chúa , để nhận biết những ân huệ Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Để nói về những điều đó, chúng tôi không dùng những lời lẽ đã học được nơi trí khôn của loài người, nhưng dùng những lời lẽ học được nơi Thánh Thần.Chúng tôi dùng những lời lẽ được Thánh Thần linh ứng để diễn tả thực tại thuộc về Thánh Thần " ( 1 Cor 2, 12-13).

Với việc Người cư ngụ trong sự mỏng dòn của chúng ta, Chúa Thánh Thần thay đổi chúng ta, làm trung gian cho chúng ta, hướng dẫn chúng ta hướng về sự cao cả của Thiên Chúa ( cfr. Rom 8, 6).

2 - Với sự hiện diện nầy của Chúa Thánh Thần sự kết hợp của chúng ta với Chúa Giêsu được thực hiện, bởi vì Người là Thánh Thần của Con Thiên Chúa, mà qua Người chúng ta được trở thành con cái.

Thánh Phaolồ nói đến Thánh Thần của Chúa Kitô ( cfr. Rom 8, 9), chớ không phải chỉ là Thánh Thần của Thiên Chúa.

Dĩ nhiên, nếu Chúa Kitô là Con Thiên Chúa, Thánh Thần của Người cũng là Thánh Thần của Thiên Chúa. Và như vậy, nếu Thánh Thần của Thiên Chúa, Thánh Thần của Chúa Kitô, trở thành thật gần gũi với chúng ta trong Con Thiên Chúa và Con Người, Thánh Thần của Thiên Chúa cũng trở thành tinh thần con người và động chạm đến chúng ta: bởi đó chúng ta có thể hội nhập vào thông hiệp với Chúa Thánh Thần.

Điều đó có nghĩa là không những Chúa Cha làm cho mình thấy được trong sự Nhập Thể của Chúa Con, nhưng cả Chúa Thánh Thần cũng thể hiện ra trong đời sống và động tác của Chúa Giêsu, của Chúa Kitô, Đấng đã sống, đã chịu đóng đinh, chết và sống lại.

Vị Tông Đồ nhắc nhớ rằng:

- " không ai có thể nói Chúa Giêsu là Chúa, nếu người ấy không ở trong Thánh Thần " ( 1 Cor 12,3).

Như vậy, Chúa Thánh Thần hướng dẫn tâm hồn chúng ta hướng về Chúa Giêsu Kitô, khiến cho

- " Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Chúa Kitô sống trong tôi " ( Gal 2, 20).

Trong những bài Giáo Lý về các Phép Bí Tích, khi suy nghĩ về Phép Thánh Thể, Thánh Ambrogio xác nhận

- " Ai đắm say trong Chúa Thánh Thần, là người đâm gốc rễ vào Chúa Kitô " ( Catechesi sui Sacramenti, 5, 3, 17: PL 16, 450).

Giờ đầy tôi muốn được làm thể hiện rõ ba hậu quả trong đời sống Kitô giáo chúng ta, khi chúng ta không để cho tinh thần thế tục tác động nơi mình, mà Thánh Thần Chúa Kitô như là nguyên lý nội tại của tất cả động tác chúng ta:

a) Trước tiên với lời cầu nguyện được Chúa Thánh Thần năng động hóa, chúng ta được đặt trong điều kiện bỏ qua và vượt lên trên mọi hình thức sợ hãi hay nô lệ, bằng cách sống tự do đích thực của con cái Thiên Chúa.

Không có cầu nguyện nuôi dưỡng mỗi ngày cuộc sống của chúng ta trong Chúa Kitô, trong thân tình mỗi ngày càng lón thêm lên, chúng ta ở trong tình trạng mà Thánh Phaolồ diễn tả ra trong Thư gởi các tín hữu Roma: đó là chúng ta không làm điều thiện mà chúng ta muốn, trái lại làm điều ác mà chúng ta không muốn ( cfr Rom 7, 19).

Đó là phương thức diễn tả ra sự băng hoại của phẩm giá con người, tiêu diệt tự do của chúng ta, do hoàn cảnh sống của chúng ta vì nguyên tội gây nên: chúng ta muốn điều thiện mà chúng ta không làm và chúng ta làm điều mà chúng ta không muốn: đó là điều dữ.

Vị Tông Đồ muốn làm cho chúng ta biết rằng trước tiên không phải là ý chí của chúng ta giải thoát chúng ta khỏi những điều kiện nầy và cũng không phải Lề Luật, nhưng chính là Chúa Thánh Thần. Và bởi vì ở đâu có Thánh Thần Thiên Chúa, ở đó có tự do ( 2 Cor 3, 17).

Với cầu nguyện chúng ta kinh nghiệm được tự do được Chúa Thánh Thần ban cho: một nền tự do chân chính, đó là tự do khỏi điều ác và tội lỗi để có được điều thiện tốt lành và đời sống, có được Thiên Chúa.

Tự do của Thánh Thần, Thánh Phaolồ nói tiếp, không bao giờ đồng nhứt với phóng đảng, cũng không đồng nhứt với việc có thể lựa chọn điều ác, mà đúng hơn

- " hoa quả của Thánh Thần là yêu thương, hoan lạc bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà và tự chủ " ( Gal 5, 22).

Đó là tự do đích thực: tức là có thể thực sự theo đuổi lòng ước muốn điều thiện, niềm hân hoan thục sự, sư thông hiệp với Thiên Chúa và không bị áp chế bởi các hoàn cảnh hướng dẫn chúng ta đi theo các chiều hướng khác.

b) Hậu quả thứ hai xảy ra trong đời sống chúng ta, khi chúng ta để cho Chúa Thánh Thần tác động trong chúng ta, đó là chính mối tương giao với Chúa trở thành thực sự sâu đậm, khiến không có thực tại hay hoàn cảnh nào có thể làm xức mẻ đi được.

Như vậy chúng ta biết rằng qua cầu nguyện không phải chúng ta được giải thoát khỏi các cơn thử thách hay các nỗi đau khổ, mà là sống hiệp nhứt với Chúa Kitô, với các đau khổ của Người, trong viễn ảnh được tham dự vào vinh quang của Người ( cfr Rom 8, 17).

Nhiều lần trong lời cầu nguyện của chúng ta, chúng ta xin Chúa giải thoát chúng ta khỏi sự đau đớn thể xác hay tinh thần, và chúng ta xin với lòng tin cậy to lớn. Tuy nhiên, thường xuyên chúng ta có cảm tưởng là không được lắng nghe và từ đó có cái nguy là chúng ta nản lòng và không còn bền chí.

Trên thực tế, không có tiếng la thét nào của con người mà không được Chúa lắng nghe. Và chính trong càu nguyện kiên trì và trung tín, chúng ta hiểu được với Thánh Phaolồ rằng

- " những đau khổ chúng ta chịu bây giờ không cản trở vinh quang trong tương lai sẽ được mạc khải cho chúng ta " ( Rom 8, 18).

Cầu nguyện không miễn chuẩn cho khỏi cơn thử thách và các đau khổ, trái lại, như Thánh Phaolồ nói

- " chúng ta rên siết trông nội tâm, trong khi đợi chờ được chấp nhận làm con cái, cuộc cứu độ thân thể chúng ta " ( Roma 8, 26).

Ngài nói rằng cầu nguyện không làm cho chúng ta khỏi đau khổ, nhưng cho phép chúng ta sống đau khổ đó và đối đầu lại với nó bằng sức mạnh mới, bằng chính sự tin cậy của Chúa Giêsu, là Đấng, theo Thư gởi cho các tín hữu Do Thái,

- " trong những ngày cuộc sống trần gian của Người, Người dâng lời cầu nguyện và van xin cùng với những tiếng kêu la và nước mắt, kêu lên Chúa là Đấng có thể cứu Người khỏi cái chết, và qua động tác hoàn toàn phó thác nơi Người, Chúa Giêsu được lắng nghe " ( Heb 5, 7).

Đáp ứng lại của Chúa Cha đối với Chúa Con , trước những lời thét lớn và nước mắt, không phải là sự giải thoát khỏi các cơn đau đớn, khỏi thập giá, khỏi cái chết, nhưng là một đáp ứng rất lớn hơn nhiều, một đáp ứng sâu đậm hơn nhiều: đó là qua thập giá và cái chết, Thiên Chúa đã trả lời bằng cuộc sống lại của Chúa Con , bằng đời sống mới.

Lời cầu nguyện được Chúa Thánh Thần năng động cũng đem chúng ta mỗi ngày sống cuộc hành trình đời sống với những thử thách và những cơn đau khổ, trong niềm hy vọng hoàn toàn, trong niềm tin tưởng vào Chúa là Đấng đáp ứng lại, như đã đáp ứng cho Chúa Con.

c) Và thứ ba, lời cầu nguyện của người tín hữu mở ra cho các chiều kích nhân loại và cả tạo vật, bằng cách đảm nhận lấy nơi mình

- " Muôn loài tho tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mạc khải vinh quang của con cái Người " ( Rom 8, 19).

Điều đó có nghĩa là lời cầu nguyện được Thánh Thần của Chúa Giêsu nâng đỡ, Đấng nói lên trong nội tâm thân thiết của chúng ta , lời cầu nguyện đó không bao giờ vẫn đóng kín nơi mình, không bao giờ chỉ là lời cầu nguyện cho một mình chúng ta, mà mở rộng ra chia xẻ những đau thương của thời đại chúng ta, của những người khác.

Trở thành sự can thiệp cho người khác, và như vậy giải thoát khỏi tôi, cầu nguyện trở thành nguồn mạch hy vọng cho cả tạo vật, phương thức diễn tả tình yêu Thiên Chúa đã đổ vào các trái tim của chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần, mà Người đã ban cho chúng ta ( crf Rom 5, 5).

Và đó chính là dấu chỉ của một lời cầu nguyện đích thực, không phải chỉ kết thúc nơi chúng ta, mà còn mở rộng ra cho những người khác và như vậy lời cầu nguyện đó giải thoát tôi, như vậy giúp cứu độ thế giới.

Anh Chị Em thân mến, Thánh Phaolồ dạy chúng ta rằng trong lời cầu nguyện của chúng ta, chúng ta cần phải mở rộng chúng ta ra cho Chúa Thánh Thần, Đấng cầu nguyện cho chúng ta bằng những tiếng thét không thể diễn tả được., để đem chúng ta đến gắn chặt vào Chúa với tất cả con tim và với tất cả sự sống của chúng ta.

Thánh Thần của Chúa Giêsu trở thành

- sức mạnh của lời cầu nguyện " yếu đuối " của chúng ta,

- ánh sáng của lời cầu nguyện " tắt ngũm ",

- ngọn lửa của lời cầu nguyện " khô khan " của chúng ta, bằng cách ban cho chúng ta sự tự do nội tâm, dạy chúng ta sống bằng cách đương đầu với các cơn thử thách của cuộc sống, trong niềm tin chắc chắn rằng mình không phải một mình trơ trọi, trong khi mở rộng ra những chân trời của nhân loại và của tạo vật

- " đang rên siết và quằn quại như sắp sinh nở " ( Rom 8, 22),

Cám ơn Anh Chị Em.

Phỏng dịch từ nguyên bản Ý Ngữ: Nguyễn Học Tập.

( Thông tấn www.vatican,va, 16.05.2012).

 
NHUNG BAI DOC GIA GOI TOI = CAC KITO HUU SONG GIUA THE GIAN PDF Print E-mail

Các Ki tô Hữu sống giữa Thế gian

Trích thư gửi cho Đi-ô-nhê-tô (Diognetus)

Các Ki tô hữu không khác người ta về xứ sở, ngôn ngữ và tập quán trong dời sống. Họ không ở trong một thành phố riêng biệt, không dùng ngôn ngữ lạ thường, cũng không sống một nếp sống khác biệt. Giáo lý của họ không phải do một sự suy tư nào đó, hay do mối bận tâm của những con người ham tìm hiểu nghĩ ra. Họ không bảo trợ một hệ thống triết lý nào do loài người chủ xướng như một số người kia.

Họ ở trong các thành phố văn minh cũng như bán khai, tùy theo số phận mỗi người đưa đẩy. Họ theo tập quán của dân địa phương trong cách ăn mặc và trong lối sống, mà vẫn cho thấy một nếp sống lạ lùng và ai cũng phải nhận là khó tin. Họ sống ở quê fhương mình mà như những khách kiều cư. Họ có chung mọi thứ như một công dân, nhưng phải gánh chịu đủ thứ như khách lữ hành. Miền đất lạ nào cũng là quê hương của họ, nhưng quê hương nào cũng là đất khách đối với họ. Họ lập gia đình và sinh con đẻ cái như mọi người, nhưng không phá thai. Họ ăn chung với nhau một bàn, nhưng không chồng chung vợ chạ.

Họ sống trong một xác thịt, nhưng không theo xác thịt. Họ sống ở trần gian nhưng họ là công dân Nước Trời. Họ tuân hành luật pháp, nhưng cách sống của họ vượt trên những đòi hỏi của luật pháp. Họ yêu thương mọi người, nhưng mọi người ngược đãi họ. Họ không được nhìn nhận, lại còn bị kết án. Họ bị giết mà vẫn được sống. Họ là những người hành khất, nhưng lại làm cho nhiều người nên giầu có. Họ thiếu thốn mọi thứ, nhưng lại dư dật mọi sự. Họ bị sỉ nhục, nhưng giữa những sỉ nhục, họ lại được vinh quang. Danh thơm của họ bị chà đạp, nhưng bằng chứng về đời sống công chinh của họ lại được phô bầy. Bị nguyền rủa, họ chúc lành; bị đối xử nhục nhã , họ tỏ lòng kính trọng. Khi làm điều thiện, họ lại bị trừng phạt như những kẻ bất lương. Khi bị trừng phạt, họ vui mừng như được sống. Người Do thái giao chiến với họ như ngoại bang, còn dân ngoại thì ngược đãi họ, và những kẻ ghét họ không thể nói lý do tại sao sao lại căm thù họ.

Tôi xin nói đơn giản như sau : linh hồn ở trong thân xác thế nào, thì các Kito hữu ở giữa thế gian cũng thế. Linh hồn ở khắp các chi thể thế nào thì các Ki tô hữu cũng ở mọi thành thị trên thế giới như vậy. Linh hồn ở trong thân xác nhưng không do thân xác, thì các tín hữu cũng ở trong thế gian nhưng không bởi thế gian. Linh hồn vô hình được gìn giữ trong thân xác hữu hình, thì người ta nhìn thấy các ki-tô hữu sống trong thế gian, nhưng không trông thấy lòng đạo đức của họ. Xác thịt thù ghét và gây chiến với linh hồn, dù linh hồn không làm hại gì đến thể xác, mà chỉ ngăn không cho nó hưởng lạc thú; thế gian cũng ghét các Ki tô hữu như vậy, dù họ không gây thiệt hại gì cho nó, mà chỉ chống lại các lạc thú.

Linh hồn yêu thân xác, nhưng thân xác và các chi thể lại ghét linh hồn; các Ki tô hữu cũng yêu thương những kẻ ghét mình. Linh hồn bị giam giữ trong thân xác, nhưng thực ra chinh linh hồn lại chứa đựng thân xác; caác Ki tô hữu cũng bị giam giữ trong thế gian như trong tù, nhưng chinh họ lại chứa đựng thế gian. Linh hồn bất tử trong nhà tạm phải chết; các ki tô hữu sống giữa những thực tại hay hư nát như khách lữ hành, đang khi chờ đợi sự bất hoại trên thiên quốc . Nhờ ăn uống kham khổ, linh hồn nên tốt hơn; nhờ chịu cực hình; các Ki tô hữu ngày thêm đông số. Thiên Chúa đã đặt họ vào tình trạng như thế, thì họ không nên trốn tránh.

Xin Thiên Chúa Toàn năng ban muôn phước lành cho họ. Amen. Alleluia

(Không biết tác giả bức thư này / Chép lại trong sách phụng vụ giờ kinh)

 
NHUNG BAI DOC GIA GOI TOI = TRUONG TU TRONG TAO VAT MOI PDF Print E-mail

Trửơng tử trong tạo vật mới

Trích bài giảng của thánh Gregory, giám mục Nicaea.

Triều đại của sự sống tới thì vương quyền của sự chết tiêu tan. Thật thế, đã xuất hiện một cuộc tái sinh khác, một cuộc đời khác, một cách sống khác, một sự thay đổi chinh bản tính của chúng ta. Vậy sinh ra thế nào? Sinh ra không phải do khí huyết, cũng không phải do ý muốn của nhục thể, hoặc do ý muốn của đàn ông, nhưng do Thiên Chúa.

Có khi bạn hỏi :"Việc đó xẩy ra cho ai ?" Tôi xin giải thích vắn tắt cho bạn nghe. Ở đây, bào thai được cưu mang nhờ đức tin, được đưa ra ánh sang nhờ phép rửa tái sinh, được Hội Thánh là Mẹ dung lời giảng huấn và luật lệ mà dưỡng nuôi bú mớm; lương thực là bánh bởi trời; tuổi trưởng thành là tác phong hoàn hảo; hôn phối là chung sống với đức khôn ngoan; con cháu là niềm hy vọng; nhà cửa là Nước Trời; gia tài và hạnh phúc là Thiên đàng; chung kiếp không phải là cái chết nhưng là cuộc sống vĩnh cửu chứa chan hạnh phúc, Chúa đã dọn sẵn cho những ai xứng đáng. Đây là ngày Chúa đã làm ra, khác xa với những ngày đã được thiết lập từ thuở khai thiên lập địa, là những ngày vẫn trôi theo dòng thời gian. Còn ngày này là khởi đầu một cuộc sáng tạo khác. Quả vậy, trong ngày này, Thiên Chúa đã làm ra trời mới, đất mới như vị Ngôn sứ nói. Trời nào đây? Thưa là bầu trời của lòng tin vào Đức Ki-tô. Và đất nào đây? Thưa là tâm hồn thiện hảo, như Chúa nói : tựa thửa đất thấm nhuần mưa từ trời rơi xuống, làm trổ sinh nhiều bông lúa trĩu hạt.

Trong cuộc sáng tạo này, mặt trời là đời sống trong sạch, tinh tú là các nhân đức, khí trời là cách ăn nết ở quang minh chinh đại, biển khơi là sự giầu có, khôn ngoan, thông biết sâu thẳm. Cỏ xanh và mầm non là giáo lý lành mạnh và Lời Chúa dậy mà dân được chăn dắt, tức là đàn chiên của Thiên Chúa lấy đó làm của ăn nuôi dưỡng mình, còn cây mang trái là tuân giữ các mệnh lệnh của Thiên Chúa.

Trong ngày này, con người đích thật được sáng tạo giống hình ảnh của Thiên Chúa. Bạn không thấy câu "Đây là ngày Chúa đã làm ra" không phải là khởi đầu của thế giới mới hay sao? Ngày đó chẳng phải là ngày vị ngôn sứ bảo là không giống những ngày khác, cũng không phải là đêm như những đêm khác hay sao?

Những điều lạ lùng trong ngày hồng phúc ấy, chúng tôi lại chưa giải nghĩa. Đây là ngày làm tiêu tan mọi nỗi đau đớn do cái chết gây ra, đây là ngày đã sinh ra vị Trưởng tử trong số những kẻ chết.

Người nói :"Thầy lên cùng cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em. Ôi "tin mừng trọng đại biết bao ! Đấng vốn là con Một Thiên Chúa, mà đã làm người vì chúng ta, nên đã làm cho chúng ta thành anh em của mình. Người đã đưa con người của mình lên cùng Cha đích thực, để lôi kéo họ hjàng than thích của mình lên theo> Amen.

[Đức Chúa Cha] + [Đức Chúa Con] + [người Kitô hữu = 1 [?]

(Phụng vụ giờ kinh)

 
<< Start < Prev 111 112 113 114 115 116 117 118 Next > End >>

Page 112 of 118