mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1023
mod_vvisit_counterHôm Qua6457
mod_vvisit_counterTuần Này26562
mod_vvisit_counterTuần Trước48712
mod_vvisit_counterTháng Này154525
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10295838

We have: 79 guests, 1 members online
Your IP: 54.159.30.26
 , 
Today: Feb 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Những Bài Về Đức Mẹ
NHUNG BAI VE DUC ME # 35 = DUC TIN CỦA ME PDF Print E-mail

 

Đức Tin của Đức Mẹ

Trầm Thiên Thu

Đức Tin của Đức Mẹ chỉ là lời "Xin Vâng", đơn giản nhưng can đảm và dứt khoát.

Đức Mẹ luôn là mẫu gương về đức khiêm nhường và kiên nhẫn. Dù là Mẹ của Chúa Giêsu, Mẹ vẫn không hề muốn được đối xử đặc biệt hoặc khen ngợi. Điều đó cũng đủ Con của Mẹ được tôn vinh. Chúng ta còn nhớ tiệc cưới tại Cana? Rượu hết và gia chủ hoàn toàn lúng túng. Đủ nhạy cảm nên Đức Mẹ đã bảo Chúa Giêsu can thiệp.

Điều quan trọng ở đây không phải là phép lạ, mà là phụ nữ đã gợi mở cho sứ vụ của Chúa Giêsu. Đức Mẹ biết rất rõ nếu Chúa Giêsu làm phép lạ đầu tiên này, nhà cầm quyền tôn giáo sẽ tức tối và ghen ghét. Đức Mẹ biết điều đó nguy hiểm. Nhưng Đức Mẹ nói rất đơn giản: "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo" (Ga 2:5). Và chính Con Trai của mẹ đã làm phép lạ, nhưng nhờ Người Mẹ Tốt đã nói những lời giản dị. Điều này như thể là Đức Mẹ nói: "Con ơi, con bắt đầu sứ vụ đi!".

Lần khác, khi Con Trẻ Giêsu "lạc mất" trong Đền Thờ. Cha mẹ Ngài đi tìm suốt mấy ngày. Rồi khi cha mẹ thấy Ngài ngồi giữa mấy thầy thông luật, tranh luận sôi nổi. Tôi nghĩ lúc đó chắc hẳn Đức Mẹ bật khóc vì thấy Con Trẻ bình an vô sự.

Vì sự quan tâm và lo lắng của một người mẹ, Đức Mẹ đã phải thốt lên: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con!" (Lc 2:48). Đó là tiếng thở dài thoải mái. Đó là cử chỉ đơn giản của tình yêu thuần khiết của người mẹ muốn những điều tốt nhất cho Con. Sau câu trả lời của Chúa Giêsu, Đức Mẹ không nói gì thêm vì Đức Mẹ hiểu Chúa Giêsu muốn nói gì. Đó là sự đồng ý đơn giản, là lời "xin vâng" âm thầm theo Thánh Ý Chúa Cha. Đó là công việc của Chúa Cha.

Ngày nay, có thể một trong những lời đơn giản nhất của Đức Mẹ là Đức Tin. Chúng ta trở lại khi được truyền tin. Đó là một cô gái trẻ Maria, mạnh mẽ mà dịu dàng, được Thiên thần thăm viếng. Quý ông và quý bà trong Cựu ước hoặc chạy trốn hoặc sụp lạy tôn kính vị từ trời đến thăm viếng, nhưng cô gái Maria hiếu kỳ, hăng hái như thể vẫn chờ đợi Thiên thần vậy. Kế hoạch của Chúa Cha dành cho Đức Mẹ đã được sắp đặt. Không có sự hợp lý hóa, không có viện cớ, và cũng không lưỡng lự. Đức Mẹ nói lời giản dị: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói" (Lc 1:38). Điều này đã mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại. Đấng tạo dựng thời gian đã vào thời gian; Đấng vô thủy vô chung đã chia sẻ tính hữu hạn. Đó là khoảnh khắc duy nhất trong lịch sử. Rất đơn giản, Đức Mẹ không bao giờ sợ hệ quả có thể xảy ra sau đó, hoặc sợ người đời dị nghị và đàm tiếu. Đức Mẹ chỉ biết rằng Chúa Cha dùng Mẹ vì lợi ích của nhân loại.

Tôi không biết có bao nhiêu phụ nữ có thể chịu được sự kích động này. Đức Mẹ chia sẻ niềm vui này như thế nào với bạn bè và xóm giềng? Nhưng với Đức Mẹ, không thành vấn đề. Sự kiện đó không làm cho Mẹ được nổi bật – chính Chúa Giêsu mới được nổi bật, chứ chẳng ai khác.

Cứ nghĩ về cuộc sống của chúng ta thì sẽ nhận thấy chúng ta nói nhiều lắm. Luôn có điều gì đó chúng ta có thể nói, không nói không được. Chúng ta có thể viện cớ, tranh luận, và hợp lý hóa. Nhưng đôi khi chúng ta lại không thực sự lắng nghe. Lắng nghe là điều đơn giản, không cần cố gắng nhiều. Nhưng làm sao lắng nghe khi chúng ta luôn có điều gì đó để nói, để tranh luận, hoặc để la hét? Đức Mẹ không dạy chúng ta điều gì chăng? Chúng ta không nên nói nhiều, nhưng hãy nghe nhiều. Trong các đoạn Kinh Thánh vừa nêu trên, chúng ta thấy Đức Mẹ nói rất ít, thậm chí là không nói. Thật đơn giản. Tại sao? Vì Đức Mẹ biết lắng nghe, Đức Mẹ có thể hiểu. Đó là sự giản dị của Đức Mẹ. Hãy noi gương Đức Mẹ lắng nghe tiếng Chúa và làm theo cách Ngài tác động trong cuộc đời chúng ta. Đó là để Chúa Giêsu nói những gì liên quan kế hoạch của Thiên Chúa – không tranh luận, không theo ý mình, không viện cớ này cớ nọ, chỉ một lòng xin vâng Thánh Ý Chúa.

Vì Đức Mẹ lắng nghe và hiểu, cuộc đời Mẹ dù có những lúc đau buồn, nhưng Mẹ vẫn im lặng. Đức Mẹ còn sống đơn giản hơn. Khi Chúa Giêsu chịu chết trên Thập Giá, Thánh Gioan cho biết: "Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala" (Ga 19:25). Chính hành động lại "nói" nhiều nhất. Đức Mẹ chỉ "đứng lặng" dưới chân Thập Giá. Làm sao một người mẹ không đau lòng xé ruột, thậm chí còn ngất xỉu, khi tận mắt chứng kiến Con yêu vô tội của mình phải chết tang thương như thế? Tại sao Đức Mẹ không như vậy? Vì Đức Mẹ biết điều gì sẽ xảy ra. Đức Mẹ biết Con mình phải chịu mọi đau khổ và chết vì nhân loại tội lỗi. Đứng dưới chân Thập Giá là động thái giản đị nhưng mạnh mẽ và can đảm. Hình như Đức Mẹ thầm nhủ: "Vâng, tôi hiểu!".

Đó là Đức Tin của Đức Mẹ. Chúng ta học được gì ở Đức Mẹ? Có thể trong cuộc sống bận rộn cảu chúng ta, có hàng trăm hàng ngàn thứ cần làm, như thể đó là vì Chúa, chúng ta hãy nhớ tới một phụ nữ đã lắng nghe và hiểu biết bằng sự giản dị, phụ nữ đó là Đức Mẹ. Đối với Đức Mẹ, thế là đủ vì Thục nữ Maria là người giản dị. Đức Mẹ sẽ không cần danh vọng hay địa vị, mọi sự thuộc về Con Trai Giêsu.

Lm Nilo Lardizabal, OP

(chuyển ngữ từ all-about-the-virgin-mary.com

)

Kính chuyển

Hồng

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 34 = ME HON XAC LEN TROI PDF Print E-mail

 

Các nền tảng tín điều Đức Mẹ hồn xác lên Trời trong lịch sử Giáo Hội

§ Linh Tiến Khải

Biến cố Đức Maria hồn xác lên Trời cho thấy đích điểm cuộc sống của chúng ta: đó là được hưởng vinh quang thiên quốc, tức được bước vào tình trạng hạnh phúc trong nơi, mà nhân tính rất thánh của Chúa Giêsu Kitô đang sống hiện nay. Đó cũng là tình trạng mà Thiên Chúa dành để cho tất cả mọi người được tuyển chọn trong ngày tận thế. Những người chết sau khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội và trước khi biết sử dụng lý trí, cũng như những người công chính được thanh tẩy một cách hoàn toàn khỏi mọi dấu vết tội lỗi, thì linh hồn họ được tham dự vào tình trạng hạnh phúc này trước ngày phán xét sau hết (DS 1000), nhưng thân xác thì chưa. Đặc ân hồn xác lên trời được ban cho Đức Maria là sự kiện toàn con người của Mẹ, hồn xác, được hưởng vinh quang hạnh phúc ấy giống như Chúa Giêsu Con Mẹ. Và đó là đặc ân chỉ được dành cho duy nhất một mình Mẹ, là Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội và là Mẹ Thiên Chúa.

Kiểu nói "hồn xác lên trời", tự nó, không ám chỉ một việc di chuyển tại chỗ thân xác Đức Trinh Nữ từ đất lên trời, nhưng ám chỉ sự vượt qua, từ tình trạng cuộc sống trần gian sang tình trạng cuộc sống diễm phúc trên trời. Tuy nhiên, các thần học gia thường chấp nhận rằng "trời" không chỉ có nghĩa là một "trạng thái", mà cũng có nghĩa là một "nơi chốn" nữa. Đó chính là nơi Chúa Kitô phục sinh vinh hiển hồn xác hiện diện, và là nơi Đức Maria đang ở bên cạnh Chúa. Xác định trời ở đâu và có trật tự tương quan với vũ trụ hữu hình của chúng ta như thế nào là điều không thể làm được. Liên quan tới các điều kiện hiện hữu của Đức Trinh Nữ hồn xác lên trời và thân xác vinh quang của Người, có thể áp dụng tất cả mọi ý niệm mà nền thần học một cách chính yếu dựa trên những gì thánh Phaolô viết cho tín hữu Côrintô trong thư thứ I chương 15, các câu từ 35 đến 52, để minh giải các điều kiện hiện hữu của Chúa Kitô phục sinh cũng như của các người có phước sau sự phục sinh ngày sau hết.

Đề cập tới cách thức kẻ chết sống lại thánh Phaolô viết trong thư thứ I gửi tín hữu Côrintô như sau: "Nhưng có người sẽ nói: kẻ chết trỗi dậy thế nào? Họ lấy thân thể nào mà trở về? Đồ ngốc! Ngươi gieo cái gì, cái ấy phải chết mới được sống. Cái ngươi gieo không phải là hình thể sẽ mọc lên, nhưng là một hạt trơ trụi, chẳng hạn như hạt lúa hay một thứ nào khác. Rồi Thiên Chúa cho nó một hình thể như ý Người muốn: giống nào hình thể nấy".

Không phải mọi thể xác đều giống nhau: của loài người thì khác, của loài vật thì khác, của loài chim thì khác, của loài cá thì khác. Lại có những vật thể thuộc thiên giới và những vật thể thuộc địa giới. Nhưng vẻ rạng ngời của những vật thể thuộc thiên giới thì khác, vẻ rạng rỡ của những vật thể thuộc địa giới thì khác. Ánh mặt trời thì khác, ánh mặt trăng thì khác, ánh tinh tú thì khác, bởi vì ánh sáng tinh tú này khác với ánh sáng tinh tú kia. Việc kẻ chết sống lại cũng vậy: gieo xuống thì hư nát, mà trỗi dậy thì bất diệt; gieo xuống thì hèn hạ, mà trỗi dậy thì vinh quang; gieo xuống thì yếu đuối, mà trỗi dậy thì mạnh mẽ; gieo xuống là thân thể có sinh khí, mà trỗi dậy là thân thể có thần khí" (1 Cr 35-44a).

Ở đây chúng ta thấy các bác bẻ chống lại sự sống lại phát xuất từ một loại nhân chủng học và triết học hy lạp, gán cho thân xác một nhiệm vụ tiêu cực trong kiểu diễn tả con người. Thân xác là nhà tù giam giữ linh hồn con người.

Xem ra thân xác làm lu mờ tinh thần và sự bất tử. Vì thế sau khi đã thiết lập và minh giải sự kiện phục sinh, thánh Phaolô bắt đầu giải quyết các phản bác do phong trào ngộ đạo đưa ra chống lại sự phục sinh. Thánh nhân áp dụng vào một loạt các tương đồng lấy từ thế giới thiên nhiên: hạt lúa, thịt súc vật, bản chất của các thiên thể, trong cách thức châm biếm, nhưng nền tảng của toàn lý luận là sự toàn năng tạo dựng của Thiên Chúa, với các tài nguyên không thể cạn và không thể thấy trước được. Việc quan sát thiên nhiên cống hiến cho con người một con đường tới gần mầu nhiệm sự toàn năng tạo dựng của Thiên Chúa, là Đấng đã hoạt động trong lịch sử sự phục sinh của Chúa Kitô.

Việc so sánh với hạt lúa mì chết đi và sống lại với cuộc sống mới cũng được thánh sử Gioan áp dụng cho thân xác Chúa Kitô (Ga 12,24). Hạt lúa mục rữa và chết đi để trở thành cây lúa trổ bông.

Một cái nhìn chăm chú vào vũ trụ, được nhìn không phải với con mắt thanh thản của sự khâm phục, mà với sự tinh tế lý luận của người biết nhận ra nơi các tinh tú vô cảm các diễn tả không thể cạn kiệt sự toàn năng tạo dựng của Thiên Chúa. Nó cống hiến cho thánh Phaolô dịp chỉ cho thấy khả thể chỗi dậy từ các yếu tố giòn mỏng và dễ hư nát của một thân thể thuộc loại mới có được sự bất tử, ánh quang, quyền năng, bản chất tinh thần. Thân xác tự nhiên có nghĩa là được linh hoạt bởi linh hồn lý trí đơn sơ, tinh thần có nghĩa là được Thần Khí của Thiên Chúa làm cho sống động và biến đổi.

Thánh Phaolô viết tiếp trong chương 15 thư thứ I gửi tín hữu Côrintô: "Nếu có thân thể có sinh khí, thì cũng có thân thể có thần khí. Như có lời đã chép: con người đầu tiên là Adam được dựng nên thành một sinh vật, còn Adam cuối cùng là thần khí ban sự sống. Loài xuất hiện trước không phải là loài có thần khí, nhưng là loài có sinh khí; loài có thần khí xuất hiện sau đó. Người thứ nhất bởi đất mà ra thì thuộc về đất; còn người thứ hai thì từ trời mà đến. Những kẻ thuộc về đất thì giống như kẻ bởi đất mà ra; còn những kẻ thuộc về trời thì giống như Đấng từ trời mà đến. Vì thế, cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người bởi đất mà ra, thì chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến. Thưa anh em, điều tôi muốn nói là xác thịt và khí huyết không thể thừa hưởng Nước Thiên Chúa được, cũng như cái hư nát không thể thừa hưởng sự bất diệt được" (1 Cr 15,44b-50).

Tiếp theo một lý luận bằng sự tương tự là một lý luận khác có tính cách thần học hơn dựa trên sự hiện hữu của "Adam mới" là Chúa Kitô, có bản chất "tinh thần", "thuộc về trời", mà các kitô hữu được chỉ định tham dự vào, bằng cách trở nên đồng hình dạng như Người, giống Người, cũng như họ đã tham dự vào bản chất của "Adam thứ nhất" là đất và phải chết. Ở đây thánh Phaolô ám chỉ việc tạo dựng con người như kể trong chương 2 câu 7 sách Sáng Thế: "Giavê là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật" (St 2,7). Adam thứ nhất là mẫu loại và hình ảnh của Chúa Kitô là Adam cuối cùng được cấu tạo bởi thần khí làm cho sống động, nghĩa là nhờ quyền năng Thần Khí của Thiên Chúa và là Đấng trao ban sự sống, từ sự phục sinh. Đây cũng là điều thánh Phaolô đề cập tới trong chương 5 thư gửi giáo đoàn Roma.

Thánh nhân viết trong chương 5 các câu từ 15 trở đi: "Nhưng sự sa ngã của Adam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giêsu Kitô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người. Ơn Thiên Chúa ban cũng khác với hậu qủa do một người phạm tội đã gây ra. Qủa thế, vì một người duy nhất phạm tội, con người đã bị xét xử để phải mang án, còn sau nhiều lần sa ngã, thì lại được Thiên Chúa ban ơn cho trở nên công chính. Nếu chỉ vì một người, một người duy nhất sa ngã, mà sự chết đã thống trị, thì điều Thiên Chúa làm qua một người duy nhất là Đức Giêsu Kitô, lại còn lớn lao hơn biết mấy. Qủa vậy, những ai được Thiên Chúa ban ân sủng dồi dào và cho trở nên công chính, thì sẽ được sống và được thống trị.

Thánh Phaolô viết tiếp trong chương 5 thư gửi tín hữu Roma: "Tóm lại, cũng như vì một người duy nhất đã sa ngã mà mọi người bị Thiên Chúa kết án, thì cũng nhờ một người duy nhất đã thực hiện lẽ công chính, mọi người cũng được Thiên Chúa làm cho nên công chính, nghĩa là được sống. Thật vậy, cũng như vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính" (Rm 5,15-19).

Lược đồ "con người thuộc về trời", "con người tinh thần" là một trong các kiểu diễn tả mà cộng đoàn kitô hy lạp sơ khai tìm cách sử dụng để suy tư và trình bầy sự hiện hữu của Chúa Kitô sau khi phục sinh, là phạm trù có đặc tính do thái.

Như vậy, đích đến lý tưởng của nhân loại là Chúa Kitô vinh hiển, mà sự năng động của lịch sử hướng tới theo chương trình của Thiên Chúa. Đích điểm của mọi người là được đồng hưởng vinh quang với Chúa Kitô, như thánh Phaolô minh xác với tín hữu Roma trong chương 8 thư gửi cho họ. Thánh Phaolô viết: "Chính Thần Khí chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa. Vậy đã là con, thì chúng ta cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Kitô; vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, chúng ta cũng sẽ được hưởng vinh quang với Người... Vì những ai Người đã biết từ trước, thì Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm Trưởng Tử giữa một đàn em đông đúc. Những ai Thiên Chúa đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; những ai Người đã làm cho nên công chính, thì Người cũng cho hưởng phúc vinh quang" (Rm 8,16-17.29-30).

Nói một cách khác, cũng như có một bước nhảy vọt về phẩm giữa bản chất trần gian và bản chất vinh quang của Chúa Kitô, cũng sẽ có một bước nhảy vọt về phẩm chất giữa thịt xác và khí huyết, hay giữa thân xác tự nhiên tâm thần và tình trạng của sự phục sinh. Chính trong trật tự tư tưởng này, truyền thống ngôn sứ và khải huyền mới nói tới "việc tạo dựng mới", "trời mới đất mới".

Trong toàn gia đình nhân loại đã chỉ có Đức Maria vô nhiễm nguyên tội, Mẹ Thiên Chúa, đã được phúc hưởng vinh quang ấy ngay sau khi chết, và được hồn xác bước vào trời mới đất mới.

(Thánh Mẫu Học bài 332)

Linh Tién Khải

Kính chuyển

Hồng

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 33 = GOC TICH DUC ME LORETO PDF Print E-mail

 

GỐC TÍCH NHÀ ĐỨC MẸ LORETO, ITALIA

(The Holy House of Loreto).

1- Theo sách Truyện Đức Chúa Bà Maria, in năm 1883, đoạn phụ thêm, tr 701 thì khoảng năm1200 quân Hồi giáo xâm chiếm Đất thánh. Nhờ có Đạo binh Thánh giá chiếm lại được. Nhưng khi quân binh Công giáo rút về Âu châu, quân Hồi giáo lại tái chiếm và tàn phá nhiều di tích thánh của Công giáo...Quân Hồi phá đền thờ bọc Nhà Đức Mẹ do thánh nữ Helena xây ở Nazaret, nhưng Nhà Đức Mẹ không bị phá. Dù không bị phá, nhưng người đạo Hồi không tôn kính Đức Mẹ nên Nhà Đức Mẹ có thể bị xúc phạm.

2. Năm 1291, Chúa cho các thiên thần ban đêm khiêng Nhà Đức Mẹ từ thành Nazaret sang nước Dalmatia, bên bờ biển Adriatic. Nhà đo được chiều dài 9 m 60, chiều ngang 4 m10, chiều cao 4 m 30. Các vật liệu xây cất như gạch vữa chỉ tìm thấy ở Đất thánh. Nhà nhỏ này chỉ có một cửa ra vào và một cửa sổ. Gần cửa sổ có bàn thờ, trên bàn thờ treo ảnh Chúa tử nạn vẽ trên vải. Một bên bàn thờ có chiếc tủ nhỏ đựng bình, chén và các đồ thường dùng. Đối diện với bên bàn thờ phía gian bên kia là nơi nấu ăn, bên trên treo ảnh Đức Mẹ bế Con.

Người dân thành Dalmatia sau một đêm, tự nhiên thấy nhà xuất hiện thì rất bỡ ngỡ, không biết ai xây nhà mà lẹ như vậy? Người ta loan tin ra. Khi giám mục địa phương nghe truyện , muốn đến thăm lắm, nhưng vì bị bệnh nặng không thể đi, nên ngài cầu khấn. Đức Me thương hiện ra và dạy về Nhà Đức Mẹ là nơi Thiên thần Gabrie đã truyền tin Ngôi Lời nhập thể, nơi các tông đồ đã làm phép và dâng lễ, nơi thánh Phêrô đã lập bàn thờ và các tông đồ đã đặt ảnh Chúa chuộc tội. Còn ảnh Đức Mẹ thì thánh Luca đã vẽ trên gỗ quí .

Để chứng tỏ việc lạ này, Đức Mẹ đã cho giám mục được khỏi bệnh ngay. Nói xong Đức Mẹ về trời, nhưng Người để lại hương thơm. Mọi người đến coi đều vui mừng với hương thơm, nghe giám mục kể lại sự tích và ngài đã được khỏi bệnh.

Khi quan thuộc Dalmatia nghe biết về Nhà Đức Mẹ thì sai 4 người cùng với giám mục trên sang thành Nazaret điều tra đầu đuôi sự việc thật hư thế nào. 5 người này khi tới nơi đã hỏi kĩ sự việc, thấy đúng là Nhà Đức Mẹ đã dời đi, kích thước cũng như Nhà Đức Mẹ tại Dalmatia.

3. Nhà Đức Mẹ lưu tại Dalmatia được 3 năm rưỡi thì ngày 10 tháng 12 năm 1294, các thiên thần lại di chuyển sang bên kia bờ biển Adriatic gần Loreto, và sau cùng chuyển về thành Loreto như ngày nay.

Tại đây, lúc đầu, người ta cũng cho 16 người sang Dalmatia và sang Nazaret điều tra sự việc thấy đúng như những người Dalmatia đã điều tra trước.

Đã xẩy ra rất nhiều phép lạ nơi Nhà Đức Mẹ tại Dalmatia và thời gian trên đường di chuyển về Loreto, cũng như vẫn xảy ra tại Loreto.

---------------------------------

4. Loreto là một thành phố nhỏ nằm cạnh biển Adriatic, phía Nam tỉnh Ancona.

Người ta đã xây một nhà thờ lớn trên có dome tròn, trong hơn một thế kỉ mới hoàn tất, để bao phủ lấy Nhà Đức Mẹ.

Trong Nhà Đức Mẹ, người ta làm một bàn thờ, trên đặt tượng Đức Mẹ bế Con, mình khoác áo dài tới chân. Với thời gian, khói đèn nến, đã làm cho tượng đã ngả màu đen.

Dưới chân tượng, phía trên bàn thờ, sau Nhà Tạm, có hàng chữ: "Và Ngôi Lời đã hóa thành nhục thể". để nhắc nhớ rằng tại Nhà này: -Đức Mẹ Maria được sinh ra, -Thiên thần Gabriel đã truyền tin, -Ngôi Lời đã nhập thể, -Đức Mẹ đã cưu mang Con Thiên Chúa. -Và Thánh gia đã sinh sống. Thật là những điều rất trọng đại.

Đã có hơn 40 Vị Giáo hoàng tỏ ra tôn kính Nhà Đức Mẹ bằng nhiều cách, nhiều Tông thư.

Năm 1894, Đức Leo 13, đã tuyên bố như sau trong thư kỉ niệm 6 trăm năm di chuyển Nhà Thánh: "Nhà Nazaret hạnh phúc xứng đáng được coi như một trong những đền đài rất thánh của đức tin Công giáo. Điều này đã được đề cập đến bằng nhiều hành động và sắc lệnh của các Vị Tiền nhiệm của Ta. Tại Loreto này, dân chúng đã tỏ lòng tôn kính, và nhờ đó đã lôi kéo xuống biết bao ơn phúc và phép lạ từ trời cao. Lòng sốt sắng đó vẫn còn kéo dài tới ngày nay"

Rất nhiều thánh nhân đã đến kính viếng Nhà Đức Mẹ tại Loreto, trong đó có thánh Carolo Borromeo, Phanxicô Salesio, Ignatio Loyola, Anphongso...Têrêsa Hài Đồng Giêsu...

Nhiều Vị Giáo hoàng đã tới viếng Nhà Đức Me, trước đây là Đức Gioan Phaolo 2, và ngày 1-2/9/07, là Đức Benedicto 16.

-------------------------------

5. Kẻ viết những dòng này đã 2 lần được tới kính viếng và dâng lễ tại Nhà Đức Mẹ Loreto (ngày 31/12/1985 và ngày 7/6/1987) để cầu nguyện và tạ ơn Mẹ.

Từ Roma, người ta có thể mua vé xe lửa đi Loreto. Khi tới nơi, hỏi về Casa Santa (Nhà Thánh), rồi tìm vào đó để, nếu là linh mục, xin dâng lễ tại bàn thờ trong Nhà Đức Mẹ. Nếu gặp linh mục nào sắp dâng lễ, thì xin đồng tế là hay nhất. Nếu quí vị nào muốn Rước lễ tại đây thì xin linh mục bỏ thêm bánh lễ. Không biết tiếng của nhau, thì cứ chỉ tay vào lưỡi mình là xong ngay.

Tôi thấy Nhà Đức Mẹ nghèo lắm: nhà nhỏ, tường xây gạch miếng to miếng bé, gạch để trần, không vào áo. Tường nhà bị khói đèn nến ám vào lâu ngày nên coi tối om. Chính ra từ đầu, chỉ có một cửa ra vào, nhưng truyện kể rằng, Đức Giáo hoàng nào đó đã cho mở thêm cửa thứ 2 để khách kính viếng ra vào cho dễ, vì chuyện này mà bao nhiêu người sợ hãi, vì lát búa đầu tiên, đã vật ngã kẻ phá tường quá mạnh bạo, không có lòng tôn kính.

Người ta có thể thấy chén ăn cơm của Chúa Hài đồng, bên phía trái khi ta nhìn lên bàn thờ. Thánh Têrêsa nhỏ đã thò tay nhỏ xíu vào chén này khi chị viếng Nhà thánh trong chuyến đi Roma để xin phép ĐTC Leo ban phép chuẩn cho chị được vào Dòng kín lúc 15 tuổi thay vì phải chờ tới 21 theo luật chung.

Tạ ơn Đức Mẹ Loreto.

(Tham khảo: Sách Truyện Đức Chúa Bà, Web site về The Holy House Loreto)

Lm. MarkB, CMC.

Kính chuyển

Hồng

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 32 = CUON SACH MOT CHU PDF Print E-mail

 

Cuốn Sách Một Chữ

Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy sinh ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ vỏn vẹn có một chữ.

Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.

Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?

Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng... Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài kiệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.

Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.

Chữ ấy là: Maria, tên của người Trinh Nữ đã được thiên Chúa tuyển chọn và tô điểm cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.

Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và công trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.

Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.

Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:

- Chồng bà đã được cứu thoát. Qúa ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta lại hỏi:

- Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:

- Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.

- Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bà vợ hỏi lại:

- Ðó là một ơn của Ðức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:

- Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Ðức Mẹ ở bên đường. Ðức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?

Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Ðức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.

Kính chuyển.

Hồng

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 31 = VIEC TAN HIEN CHO ME PDF Print E-mail

 

Các đặc tính của việc tận hiến cho Đức Mẹ

Tue, 23/07/2013 - 13:31

Tác giả:

Trầm Thiên Thu

 

1. Lòng sùng kính đích thực dành cho Đức Mẹ là từ nội tâm, nghĩa là xuất phát từ tâm trí và tâm hồn.

2. Lòng sùng kính đích thực dành cho Đức Mẹ là sự dịu dàng, tin tưởng nơi Đức Mẹ, như đứa trẻ an tâm trong vòng tay người mẹ.

3. Lòng sùng kính đích thực dành cho Đức Mẹ là lòng đạo hạnh, điều này giúp chúng ta tránh tội và bắt chước Đức Mẹ, nhất là các nhân đức chính: Khiêm nhường, tín thác, tuân phục, cầu nguyện không ngừng, hy sinh, khiết tịnh, bác ái, kiên nhẫn, dịu dàng và khôn ngoan.

4. Lòng sùng kính đích thực dành cho Đức Mẹ là lòng trung thành, điều này giúp chúng ta làm điều tốt, bảo vệ chúng ta khỏi nản lòng, giúp chúng ta can đảm trước thế gian và không theo những cách của thế gian, giúp chúng ta chống lại xác thịt và xa chước cám dỗ.

5. Lòng sùng kính đích thực dành cho Đức Mẹ là sự quan tâm, điều này giúp linh hồn chỉ tìm kiếm Thiên Chúa qua Đức Mẹ.

Thánh Louis Marie kết thúc phần này trong cuốn Treatise như sau: "Tôi biết trước rõ ràng rằng các con thú tức giận phát run lên sẽ vùng lên khi giao nộp cuốn sách nhỏ này với người mà Chúa Thánh Thần đã dùng để viết; hoặc ít nhất chúng sẽ cố gắng làm cho sách bị lãng quên. Thậm chí chúng sẽ tấn công và khủng bố những người đọc sách này và những người thực hành những điều trong sách này. Nhưng vô hiệu! Sự tiên báo này động viên tôi và khiến tôi hy vọng thành công – về một đạo binh đông đảo gồm những binh sĩ dũng đảm của Chúa Giêsu và Đức Mẹ, tuyển lựa từ cả phái nam và nữ, để chống lại thế gian, ma quỷ và những người hư hỏng, trong lúc những đau khổ dữ dội sẽ đến".

Thánh Louis Marie qua đời năm 1716, lúc 43 tuổi, vì làm việc quá sức. Trước khi chết, ngài trao bản thảo cuốn Treatise (Luận thuyết) cho người kế vị, nhưng các năm sau đó vẫn không được xuất bản. Trong thời Cách mạng Pháp, nó được chôn giấu để bảo đảm an toàn. Rồi bản thảo đó được đưa trở lại tu viện nhưng không ai quan tâm. Năm 1842, nó được một linh mục phát hiện khi đang tìm chất liệu cho bài giảng. Và rồi cuốn sách này mới được xuất bản năm 1843.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ LegionOfMary.ie)

Kính chuyển.

Hồng

 
<< Start < Prev 21 22 23 24 25 26 27 Next > End >>

Page 23 of 27