mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3112
mod_vvisit_counterHôm Qua7046
mod_vvisit_counterTuần Này10158
mod_vvisit_counterTuần Trước49761
mod_vvisit_counterTháng Này167354
mod_vvisit_counterTháng Trước157742
mod_vvisit_counterTất cả9225661

We have: 86 guests online
Your IP: 54.224.202.184
 , 
Today: Sep 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Những Bài Về Đức Mẹ
NHUNG BAI VE DUC ME # 12 = LE DUC MARIA, MẸ THIEN CHUA PDF Print E-mail

CHÚA GIÊSU, CON MẸ MARIA,

MẠC KHẢI TÌNH YÊU THIÊN CHÚA CHO MỌI NGƯỜI

SUY NIỆM PHÚC ÂM ( IV C 8 ); ( 01.01.2013); ( Lc 2, 16-21)

LỄ ĐỨC MẸ MARIA, MẸ THIÊN CHÚA

NGUYỄN HỌC TẬP

1 - Trong bài Suy Niệm Phúc Âm đêm Giáng Sinh, chúng ta đã có dịp đề cập sơ qua các câu 15-20, chương 2 Phúc Âm Thánh Luca, là những câu kết thúc biến cố Giáng Sinh của Chúa Giêsu với câu cuối cùng diễn tả cử chỉ hân hoan, mà các mục đồng ra về sau khi được gặp một " Trẻ Sơ Sinh nằm trong máng cỏ":

- " Rồi các mục đồng ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, cũng như đã được nói với họ " ( Lc 2, 20).

Câu 21 là câu chuyển tiếp, một đàng để kết thúc những gì đã được kể lại trong biến cố Giáng Sinh, đàng khác dẫn nhập đến sự việc Mẹ Maria và Thánh Giuse dâng hiến Chúa Giêsu trong Đền Thờ:

- " Khi Hài Nhi được tám ngày, nghĩa là đến lúc phải làm lễ cắt bì, người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giêsu; đó là tên mà sứ thần đã đặt cho Người trước khi Người được thụ thai trong lòng mẹ" ( Lc 2, 21).

Cấu trúc của câu 21 vừa được trích dẫn cho thấy Thánh Luca đặt trọng tâm của câu Phúc Âm vào

" tên " của Hài Nhi Giêsu, bởi vì " tên " đó đã được chính thiên thần, theo lệnh Chúa Cha, bảo đặt cho Chúa Giêsu trước khi Người được cưu mang:

- " Nầy đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và bà sẽ đặt tên là Giêsu " ( Lc 1, 31).

Và theo tục lệ Do Thái, lúc đặt tên chính thức cho đứa trẻ được thực hiện trong nghi lễ cắt bì, tám ngày sau khi được sinh ra, theo những gì Thiên Chúa truyền dạy cho tổ phụ Abraham:

- " Sinh được tám ngày, mỗi con trai của các ngươi phải chịu cắt bì, từ thế hệ nầy qua thế hệ khác, kể cả nô lệ sinh trong nhà, hay nô lệ các ngươi dùng bạc mà mua của bất cứ người ngoại bang nào không thuộc dòng dõi của ngươi " ( Gen 17, 12).

2 – Các yếu tố của câu 21 chúng ta đọc ở trên, đáng được đặc biệt chú ý, bởi vì là những yếu tố được cả hai bài đọc thứ nhứt và thứ hai trong Thánh Lễ hôm nay đề cập đến.

Đó là những lời chúc lành của các tư tế, trong đó " tên " hay " thánh danh " Thiên Chúa được nêu lên và giữ một vai trò hệ trọng tối thượng đối với cuộc sống còn của dân tộc Israel:

- " Nguyện Thiên Chúa ( YHWH, Yahvé) chúc lành và gìn giữ anh em!

Nguyện Thiên Chúa ( YHWH, Yahvé) tươi nét mặt nhìn đến anh em và dũ lòng thương anh em!

Nguyện Thiên Chúa ( YHWH, Yahvé) ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em!

Chúc như thế là đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của danh Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng " ( Nm 7, 24-27).

Và Thánh Phaolồ trong Thư gởi các tín hữu Galati đã cho chúng ta biết rằng Chúa Ki Tô "đã được sinh ra dưới Lề Luật ", nói cho mọi người biết rằng Người thuộc dân tộc Israel, trong đó cắt bì là dấu chứng rõ rệt và bắt buộc, như những gì chúng ta đã đọc trong sách Sáng Thế Ký Chúa đã truyền cho Abraham ( Gn 17, 12).

Bỏi đó Thánh Phaolồ viết cho các tín hữu Galati:

- " Nhưng khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai con mình tới, sinh làm con một người phụ nữ, và sống dưới Lề Luật, để chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử " Gal 4, 4-5).

Bài Phúc Âm hôm nay, được trích cho chúng ta đọc chung với đoạn chúc phúc của sách Dân Số và đoạn thư cho các tin hữu Galati nói về việc Chúa Giêsu " sinh ra dưới Lề Luật ", Phụng Vụ có ý mời gọi chúng ta chú tâm đến biến cố cắt bì của Chúa Giêsu, tám ngày sau Lễ Giáng Sinh.

Trong sách Dân Số, công thức chúc phúc được lập lại ba lần và mỗi lần đều nhấn mạnh đến "thánh danh Thiên Chúa, YHWH ". Bởi vì chúc phúc như vậy, các tư tế "đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của danh Ta " ( Nm 7, 27).

Thành ngữ "đặt dưới danh, đặt dưới quyền bảo trợ của danh tánh " khi nói về Thiên Chúa, Cựu Ước dùng liên tưởng đến Đền Thánh Giêrusalem, để nói lên là nơi Chúa chọn lựa một cách đặc biệt:

- " Ta đã thánh hoá ngôi đền nầy, mà ngươi đã xây để cho danh Ta ngự ở đó muôn đời; Ta sẽ nhìn xem và ưa thích ở đó mỗi ngày" ( 1 Re 9, 3).

Câu văn vừa kể của Sách I Các Vua,

- một mặt nói lên cho chúng ta mối liên hệ giữa Đền Thánh Giêrusalem và Thiên Chúa, " Ta đã thánh hoá ngôi đền nầy, là ngươi đã xây, để danh Ta ngự ở đó muôn đời ",

- mặt khác nói lên Thiên Chúa tối thượng và trổi vượt, không ai nghĩ rằng có thể xây được một đền đài nào nguy nga tráng lệ và rộng lớn đến đâu để có thể chứa đựng được Thiên Chúa, " Ta sẽ nhìn xem và ưa thích ở đó mỗi ngày ".

Trong sách Dân Số, các vị tư tế đã phó thác dân Israel trong thánh danh Thiên Chúa, nói lên Thiên Chúa hiện diện giữa dân Ngài, Ngài chăm sóc dân Ngài, đại lượng tha thứ lỗi lầm, chúc phúc, ban bình an, bảo vệ cuộc sống và an toàn:

- " Chúc như vậy là đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng" ( Nm 7, 27)

Quyền năng siêu việt và tự do của Thiên Chúa được làm sáng tỏ trong lời chúc phúc của các tư tế, bởi vì thể thức chúc phúc như vừa kể cho thấy không phải là do các vị đó chế biến ra, mà là chính lời của Thiên Chúa truyền cho, chính Chúa đã nói với các vị:

- " Chúc như vậy là đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của danh Ta...".

Dầu vậy,

- dầu dùng chính lời của Thiên Chúa để chúc phúc cho Israel, vai trò của các vị tư tế cũng chiếm một địa vị quan trọng trong dân chúng Israel,

- bởi vì chỉ có con cái chi tộc Aronne mới có quyền được trở thành tư tế và dùng lời Chúa chúc phúc cho dân chúng.

3 - Trở lại Phúc Âm Thánh Luca, về " tên của Hài Nhi ", chúng ta có thể để ý đến sự khác biệt giữa hai lần đề cập đến.

Ở lần truyền tin cho Mẹ Maria, thiên thần truyền cho Mẹ:

- " Và đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai và bà sẽ đặt tên là Giêsu " ( Lc 1, 31).

(Đúng hơn mệnh đề ...bà sẽ đặt tên là Giêsu ( et tu lui donneras le nom de Jésus, Bible de Jérusalem, Cerf, Paris 1961, 13539) nên dịch là « bà hãy đặt tên là Giêsu », là một động từ ở thì tương lai, được dùng dưới hình thức thể mệnh lệnh tính lịch sự ( impératif de politesse).

Trong khi đó thì trong câu biến cố cắt bì hôm nay, động từ được Thánh Luca dùng ở thể thụ động, mà các nhà thần học cho là " thể thụ động thần học " ( passif théologique).

Do đó thay vì dịch như dịch giả Việt Ngữ:

3 " Khi Hài Nhi được tám ngày, nghĩa là đến lúc phải làm lễ cắt bì, người ta đặt tên cho Hai Nhi là Giêsu" ( Lc 2, 21) ( Thánh Kinh Trọn Bộ, NXB TPHCM 1998, 1941).

Dịch động từ dưới thể " không xác định chủ thể " ( impersonnel ) như vừa kể : " người ta đặt tên" như dịch giả Việt Ngữ, người đọc không thấy được ai là chủ thể của động tác.

Chủ thể đó là ai cũng được, không cứ gì tên Giêsu là tên được Chúa Cha đặt cho Con mình và được thiên thần Gabriel truyền cho Mẹ Maria trong ngày Truyền Tin.

Trái lại chúng ta nên dịch theo " thể thụ động thần học " mà các bản văn dịch Ý Ngữ chúng tôi có đều dùng:

- " Khi Hài Nhi được tám ngày, nghĩa là đến lúc phải làm lễ cắt bì, tên Giêsu được đặt cho Hài Nhi "

( ..., gli fu messo nome Gesù, ..., La Bibbia di Gierusalemme, EDB, Bologna 1986, 2199).

Dịch như vậy, chúng ta thấy rỏ ý nghĩa của " thể thụ động thần học", nói lên động tác của chính Thiên Chúa can thiệp vào biến cố.

Nói cách khác chính Thiên Chúa, Chúa Cha đã đặt tên cho Chúa Giêsu.

Và như vậy với cách dùng "thể thụ động thần học " trong câu văn, " ...tên Giêsu được đặt cho Hài Nhi ", Thánh Luca muốn cho chúng ta nhận ra chính Chúa Cha đã đặt tên Giêsu cho Con Ngài, Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa.

Dùng lối dịch "không xác định chủ thể " ( impersonnel): " người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giêsu ", vô tình hay hữu ý, dịch giả Việt Ngữ " vô thần hoá " bản tính Thiên Chúa của Chúa Giêsu chăng?

" Thể thụ động thần học " như vừa kể, chúng ta cũng đã có dịp gặp ơ những lần khác,

- khi Chúa Giêsu "được biến dạng " (được Đức Chúa Cha biến dạng) trong biến cố Chúa Giêsu tỏ mình ra sáng láng : " Et il fut transfiguré devanti eux...( Và Người được biến dạng trước mặt họ..., Mt 17, 2 ) ( La Sainte Bible, École Biblique de Jérusalem Cerf, Paris 1961, 1312).

- Và trong biến cố « Chúa Giêsu sống lại » ( Chúa Giêsu được Chúa Cha làm cho sống lại) : - " Các bà đừng sợ ! Tôi biết các bà tìm Chúa Giêsu, Đấng bị đóng đinh. Người không còn ở đây, vì Người « đã được cho trổi dậy », như Người đã nói ( Mt 28, 6) ( Ne craignez point, vous ; je sais bien que vous cherchez Jésus, le Crucifié. Il n'est plus ici, car il est ressuscité, come il l'avait dit » ( La Sainte Bible, id., 1329).

Dịch như vậy, chúng ta thấy được sáng kiến và tự do của Thiên Chúa trong các biến cố khác thường của cuộc đời Chúa Giêsu.

Chúa Cha tác động trong chương trình cứu rỗi của Chúa Giêsu, Chúa Cha can thiệp vào lịch sử cứu rỗi và vào đời sống con người chúng ta.

Việc chọn các bài đọc đặt bên cạnh bài Phúc Âm hôm nay cũng rất có ý nghĩa, đặt các lời chúc phúc nhân danh Thiên Chúa bên cạnh việc « Chúa Cha đặt tên cho Chúa Giêsu » qua « thể thụ động thần học » nói lên cho chúng ta một nhãn quang mới, Thiên Chúa hiện diện giữa con người trong tên Hài Nhi Giêsu.

Hài Nhi Giêsu của Mẹ Maria và Thánh Giuse làm cho Thiên Chúa hiện diện giữa chúng ta và chúc phúc cho chúng ta như đã hiện diện và chúc phúc cho dân Israel trong Cựu Ước.

Trong Hài Nhi Giêsu, tình thương của Thiên Chúa hiện diện,

- không những cho Israel như trong Cựu Ước, được sách Dân Số kể lại cho chúng ta ở trên,

- mà là cho tất cả mọi người, như lời loan báo của thiên thần cho các mục đồng :

- « Vinh danh Thiên Chúa trên trời,

Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương » ( Lc 2, 14).

4 – Trong Thư Thánh Phaolồ gởi các tin hữu Galati, trước tiên Ngài nhấn mạnh đến bản tính nhân loại của Chúa Giêsu, với thành ngữ « sinh làm con một người phụ nữ », nói lên sự mỏng dòn yếu đuối của bản tính nhân loại, liên tưởng đến biến cố Nhập Thể của Ngôi Lời Con Thiên Chúa :

- « Nhưng khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người phụ nữ,...» ( Gal 4, 4-5).

Kế đến Thánh Phaolồ cho chúng ta biết Chúa Giêsu,

-« và sống dưới Lề Luật, để cứu chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử » ( id.)

Viết như vậy, chắc chắn khi viết, Thánh Phaolồ liên tưởng đến biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu bằng động từ " cứu chuộc", bởi vì qua sự chết và sống lại của Chúa Giêsu, Ngài đã giải thoát mọi con người khỏi tội lỗi và cái chết.

Nhưng với việc cắt bì được Phúc Âm Luca kể lại hôm nay, là dấu chỉ " sống dưới Lề Luật " , và sống trong giao ước:

- " Sinh đươc tám ngày,mọi con trai các ngươi sẽ phải chịu cắt bì, từ thế hệ nầy, qua thế hệ khác...Giao ước Ta ghi dấu trong thân xác các ngươi, sẽ thành giao ước vĩnh cữu" ( Gn 17, 12.13),

chúng ta có thể hiểu được trong ngụ ý của Thánh Phaolồ là biến cố khổ hình thánh giá đã được bắt đầu ngay từ lúc tám ngày sau khi Chúa Giêsu được sinh ra.

Cùng với cắt bì hôm nay và cuộc tử nạn thập giá trong tương lai, Chúa Giêsu đã giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết, để ban cho chúng ta địa vị con Thiên Chúa:

- " Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai Thánh Thần của Con minh đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: Abba, Cha ơi! Vậy anh em không còn phải là nô lệ nữa, nhưng là con, mà đã là con, thì cũng là người thừa kế, nhờ Thiên Chúa " ( Gl 4, 6-7).

Và chúng ta có được những điều vừa kể, nhờ công sức đóng góp của Mẹ Maria vào chương trình cứu rổi của Mẹ. Mẹ đã cưu mang, sinh ra và nuôi dưỡng Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ và làm cho chúng ta trở thành nghĩa tử đầy ân phúc của Chúa.

 
NHUNG BAI VE DUC ME # KÍNH MUNG MARIA PDF Print E-mail

 

KÍNH MỪNG MARIA

 

Kính Mừng Maria

Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Đức Giêsu đã vào trong trần thế và lời kinh chúc tụng Maria được xướng lên trong âm thanh đầm ấm của Màu nhiệm Giáng Sinh: "Vinh Danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người Chúa thương". Vinh danh Thiên Chúa trong Đức Maria là lời kinh đẹp nhất của nhân loại tán tụng hồng ân Thiên Chúa.

Lời kinh kính mừng của thiên sứ gửi tới Mẹ, cũng là lời kinh chào chúc của toàn thể nhân loại dâng lên Mẹ và qua Mẹ dâng lên Thiên Chúa. Mẹ là người diễm phúc, bởi vì tâm hồn Mẹ là Đền Thờ Con Thiên Chúa ngự trị. Sẽ không là lời hoa mỹ khi ca ngợi Mẹ, bởi vì chính mẹ đã là Lời tán tụng đẹp nhất nhân loại dâng lên Thiên Chúa. Ca ngợi Thiên Chúa, không là để làm vinh danh Thiên Chúa hơn nhưng lời ca tụng lại là hồng ân Thiên Chúa ban tặng cho loài người.

Con người biết ca tụng vẻ đẹp của thiên nhiên, con người cũng biết ca tụng những tâm hồn thánh thiện, những lời ca tụng đó làm cho nhân loại không ngừng mến yêu những vẻ đẹp mà Thiên Chúa đã dựng nên và ban cho loài người. Lời Kinh Kính Mừng ấy cho nên quy hướng về Thiên Chúa, để cảm tạ, để tri ân. Lòng cảm tạ và niềm tri ân cũng đượm sắc, hương thơm của tâm hồn nhân loại, mang trong mình những dấu ấn của thân xác và tâm hồn mà Thiên Chúa đã tạo dựng. Trong nhân loại, có một con người hoàn toàn dâng lên Thiên Chúa để thuộc về Người và từ đây nhân loại cũng có nhiều tâm hồn muốn quy thuộc về Thiên Chúa.

Lời kinh rất đẹp, bởi lời kinh mang sự hoan hỷ của triều thần thiên quốc và cũng mang niềm hỷ hoan của nhân loại. Niềm mừng vui ấy minh chứng rằng, công trình tạo dựng của Thiên Chúa là một công trình đi lên, luôn hướng về phía trước, cho dù tội lỗi có ngút ngàn, cho dù tội lỗi có làm mờ lối, tình thương yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa không bao giờ thất bại. Nhân loại nhờ đó vẫn ngẩng cao đầu tiến về phía trước, nơi ngọn nguồn ánh sáng của Tình Yêu đưa dẫn. Nơi chốn của tội lỗi nảy sinh một màu hoa trắng diễm lệ, không mang tỳ ố, không mang nét nhơ, không có dấu vết trầy xước của tội lỗi, bởi vì tất cả những mãnh lực của tội lỗi đều chào thua, khuất phục trước tình yêu thương của Thiên Chúa. Công trình tạo dựng là công trình yêu thương, Thiên Chúa yêu thương nhân loại và trở thành niềm vui xác tín: "Đấng toàn năng đã làm cho tôi, biết bao điều cao cả, Danh Người thật chí thánh chí tôn." Thiên Chúa đã yêu thương và từ ấy, giữa những hoang mạc vẫn nảy lên những chồi non xuân sắc: "Trong đầm gì đẹp bằng sen, lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng, nhị vàng bông trắng lá xanh, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"; được Thiên Chúa yêu thương, cuộc đời trở nên diễm phúc, được Thiên Chúa nâng niu giữ gìn, nên từ ấy có một đoá sen hồng nảy lên giữa bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

"Kính mừng Maria" là lời kinh ca khen kỳ công của Thiên Chúa. Kỳ công mà Người đã thực hiện bằng yêu thương, vẻ đẹp tinh tuyền thánh thiện của trinh nữ Maria, Maria được nên tráng lệ như Đền Thờ của Người trong trần gian. Trong lời kinh ấy có: lời tán tụng của Mẹ, lời chào chúc của Thiên sứ, niềm cảm mến tri ân của nhân loại, vẫn đang không ngừng trôi chảy trong suối nguồn ân phúc. Thiên Chúa yêu thương loài người.

 

GC chuyển 19-12-12

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 10 = LE ME VO MHIEM PDF Print E-mail

 

Lương Văn Liêm

LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI 8/12

TẤM PHÔNG VÀ BỨC TRANH CÓ TÊN GỌI MARIA

" Mừng vui lên, hỡi đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà" (Lc.1,28)

Tín điều Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội được Giáo Hội chính thức công bố ngày 8/12/1854 dưới triều đại Đức Giáo Hoàng Piô IX, kế đến, chính môi miệng Mẹ Maria đã xác quyết khi hiện ra với thánh nữ Bernadette tại Lộ Đức vào ngày 25/3/1858. Mẹ đã phán: "Ta Là Đấng Vô Nhiễm Thai".

Mẹ Maria là một trong muôn vàn thụ tạo do Thiên Chúa sinh dựng, nhưng Thiên Chúa đã ban tặng cho Mẹ nhiều đặc ân: Mẹ Thiên Chúa, Nữ Vương Thiên Đàng, Nữ Vương Hòa Bình, Mẹ của chúng sinh...Riêng đặc ân Vô nhiễm Thai là đặc ân khởi đầu, nhờ đặc ân Vô Nhiễm Thai mà cung lòng của Mẹ đã trở nên cao sang, thanh khiết, vẹn tuyền, cung lòng của Mẹ đã trở nên ngôi đền thờ Thiên Chúa ngự qua biến cố Truyền Tin và mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Hai Thiên Chúa.

Đặc ân Vô Nhiễm Thai mà Mẹ Maria lãnh nhận từ Thiên Chúa được nằm trong chương trình cứu độ mà Ngài đã hứa ban sau khi con người nhân loại đầu tiên là ông A-dong và bà E-va lỗi nghịch cùng Thiên Chúa nơi vườn Địa Đàng, trình thuật sách Sáng Thế sau đây đã minh chứng điều ấy: "Đức Chúa phán với con rắn: Ta sẽ gây mối thù giữa ngươi và người phụ nữ, giữa dòng giống ngươi và dòng giống người ấy, dòng giống người ấy sẽ đạp vào đầu ngươi, còn ngươi sẽ tìm cách cắn gót chân người" (St.3,15). Dòng giống người phụ nữ mà sách Sáng Thế mô tả không ai khác, đó chính là Đức Trinh Nữ Maria.

Vâng! Khởi đi từ ý muốn và Lòng Thương Xót vô biên của Thiên Chúa mà Mẹ Maria đã được Thiên Chúa sủng ái và ban tặng nhiều đặc ân, lời chào của Sứ Thần trong ngày Truyền Tin đã minh chứng điều ấy: " Mừng vui lên, hỡi đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà" (Lc.1,28), như lời minh định của thánh Phaolô: "Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Trong Đức Kitô, từ cõi trời, Người đã thi ân giáng phúc cho ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần. Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người ta trở nên tinh tuyền, thánh thiện..." (Ep.1,3-4).

Có thể nói, cuộc đời của Mẹ Maria được ví như tấm phông tuyệt mỹ. Tấm phông có tên gọi Maria được dệt bằng những sợi tơ vàng, sợi tơ yêu thương dưới bàn tay điêu luyện của người thợ dệt là Thiên Chúa, để rồi từ tấm phông ấy, một lần nữa Thiên Chúa, Người họa sỹ đại tài đã dùng những gam màu sáng tối, đậm lợt, những đường cong và thẳng đan xen nhau, những nét vẽ điêu luyện tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Bức tranh ấy diễn tả tình yêu của Thiên Chúa, diễn tả hồng ân Cứu Độ mà Thiên Chúa muốn trao ban cho con cái loài người một cách nhưng không. Vâng! Thiên Chúa, Ngài đã dệt, đã vẽ trên tấm phông có tên gọi là Maria để thực hiện lời hứa của Ngài với toàn thể con cái loài người như ngôn sứ Isaia đã trình thuật: " Ta đã nhận lời ngươi vào thời ta thi ân, phù trợ ngươi trong ngày ta cứu độ. Ta đã gìn giữ ngươi, đặt ngươi làm giao ước giữa ta với dân, để phục hồi xứ sở, để chia lại những gia sản đã bị tàn phá..."(Is.49,8).

Thiên Chúa, Ngài đã phác họa những gì trên tấm phông mang tên Maria? Xin thưa! Thiên Chúa vẽ một Trái Tim thanh khiết, tinh tuyền, không tỳ ố ngay khi tấm phông có tên gọi Maria được hình thành nơi cung lòng của bà An-na; trong ngày Sứ thần Truyền tin, Ngài phác họa những từ Tín Thác, Khiêm Nhường và Xin Vâng; Ngài vẽ hai chữ Hạnh phúc và Bình An nơi máng cỏ Belem khi Ngôi Hai Thiên Chúa giáng trần; Ngài tô đậm hai chữ Yêu Thương và Phục Vụ nơi nhà bà Êlisabet, nơi tiệc cưới Cana; trên đỉnh đồi Can-vê Ngài vẽ những đường cong và thẳng đan xen nhau kết nên hai chữ Thinh Lặng và Chịu Đựng; qua biến cố Phục Sinh, Ngài vẽ những nét đậm với hai chữ Vui Mừng và Hy Vọng. Cuối cùng, Ngài vẽ hình lưỡi lửa trong ngày lễ ngũ tuần, ngày khai sinh ra Giáo Hội trần thế. Thiên Chúa rất hài lòng sau khi thực hiện nét vẽ cuối cùng trên tấm phông có tên gọi Maria, không những thế, Ngài còn ban tặng bức tranh ấy cho toàn thể nhân loại như một bảo chứng của tình yêu.

Vâng! Dưới bàn tay điêu luyện của Thiên Chúa, tấm phông có tên gọi Maria giờ trở thành một bức tranh tuyệt tác. Bức tranh ấy được treo một cách trang trọng nơi tòa nhà của Thiên Chúa, trở thành điểm nhấn, trở thành vườn hoa muôn màu, muôn sắc nơi vườn thượng uyển; trở thành tấm gương phản chiếu hình ảnh và tình yêu của Thiên Chúa một cách rõ nét, là tấm gương soi cho tất cả những ai tin nhận Thiên Chúa, và nhất là trở thành ánh sao dẫn đường cho những ai đang lần mò đi trong đêm tối của niềm tin, những tâm hồn khát khao đi tìm chân lý, tìm kiếm Thiên Chúa nơi cuộc sống dương gian.

Hướng về Mẹ Maria với tước hiệu Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, trước tiên ta cảm tạ Thiên Chúa đã ban tặng cho ta một người Mẹ thanh khiết, vẹn toàn, một tấm gương phản chiếu tình yêu của Thiên Chúa, ta cảm tạ Thiên Chúa đã giúp ta cảm nhận được sự hiện diện của Ngài trong mọi biến cố vui buồn của cuộc sống ngang qua Mẹ Maria, ta xin Chúa tháp nhập con người và cuộc đời ta lên tấm phông có tên gọi Maria. Với tấm lòng con thảo, ta xin Mẹ giúp ta trở thành tấm phông để qua tấm phông là chính con người và cuộc đời của ta, Thiên Chúa sẽ vẽ những nét đẫm lợt, sáng tối theo Thánh Ý của Ngài, như Ngài đã thực hiện nơi cuộc đời của Mẹ Maria.

Trên bước đường lữ thứ trần gian, còn đó những cám dỗ, những lời mời gọi ngọt ngào của quyền lực sự dữ; còn đó những thách đố, khổ đau do bệnh tật, đói nghèo, do bất hòa chia rẽ; còn đó những vô cảm đối với Chúa và với nhau, tất cả những điều đó dễ làm trái tim và con người của ta trở nên hoen ố, trở thành những làn roi, thành những gai nhọn và đinh sắt đóng vào thân mình của Đức Kitô, trở thành những vết nhơ trên bức tranh mà Thiên Chúa đã vẽ nơi tấm phông có tên gọi Maria. Với thân phận yếu đuối và mỏng dòn, ta xin Mẹ Maria qua tràng chuỗi Mân Côi, để nhờ Mẹ và trong Mẹ ta đón nhận sức mạnh và phúc lành từ nơi Thiên Chúa, nhờ sức mạnh và phúc lành của Thiên Chúa ta mới có thể chống trả chước cám dỗ, ta mới có được sự bình an đích thực và nhất là sự sống bất diệt được khởi đi từ Thiên Chúa.

Giữa mối tương quan gia đình trần thế, ta xin Mẹ Maria giúp ta trở thành những tấm phông, những họa sỹ như lòng Chúa ước mong. Nhờ ơn Chúa tác động và qua sự dẫn dắt của Mẹ Maria, ta cùng vẽ, cùng phác họa cho nhau những nét chữ yêu thương, tha thứ, đồng cảm và sẻ chia, nhờ những gam màu tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa, những gam màu hiến thân và phục vụ mà tấm phông là chính cuộc đời của ta và của nhau sẽ trở thành những bức tranh sinh động, bức tranh diễn tả tình yêu của Thiên Chúa, của Mẹ Maria. Qua bức tranh của ta và của nhau mà nhiều người nhận ra khuôn mặt đích thực của Thiên Chúa, Đấng là Cha, Đấng luôn yêu thương hết thảy mọi người, nhất là những người chưa biết và chưa tin nhận Thiên Chúa. Đặc biệt trong Năm Thánh Đức Tin, ta được mời gọi tuyên xưng, sống và làm chứng cho niềm tin của mình giữa lòng thế giới.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội! Xin thương và giúp con biết noi gương Mẹ tận hiến cuộc đời cho Chúa, để nhờ ơn Chúa giúp, con dần trở thành tấm phông mà Thiên Chúa sẽ vẽ, sẽ tạo nên bức tranh như lòng Ngài ước mong. Amen.

Sài Gòn, ngày 07/12/2012

Antôn Lương Văn Liêm

 
NHUNG BAI VE DUC ME # LE ME VO NHIEM NGUYEN TOI PDF Print E-mail

VUI MỪNG LÊN, HỞI ĐẤNG ĐẦY ÂN SỦNG

SUY NIỆM PHÚC ÂM ( IV C 2 ); ( 08.12.2012); ( Lc 1, 26-38)

LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI, NĂM C.

NGUYỄN HỌC TẬP

Đoạn Phúc Âm Thánh Luca hôm nay về biến cố thiên thần truyền tin cho Mẹ Maria có thể được chia thành ba phần:

- phần đầu câu 26-27: phần dẫn nhập, giới thiệu nơi chốn và các nhân vật chính trong biến cố:

* " Bà Elisabeth có thai được sáu tháng; thiên sứ Gabriele đến truyền tin;... tại địa danh là làng Nazareth miền Galilea; ...Trinh Nữ Maria đã đính hôn với Giuse, thuộc dòng dõi vua David " .

- phần hai, câu 28-33: nội dung của lời truyền tin thiên sứ Gabriele:

* " Vui mừng lên, hởi Đấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng bà...Bà đẹp lòng Thiên Chúa. Bà sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, đặt tên là Giêsu..., Con Đấng Tối Cao, Thiên Chúa sẽ ban cho Ngài ngôi vàng David...triều đại Người sẽ vô cùng tận".

- phần ba: phản ứng của Mẹ Maria và lời giải thích của thiên sứ Gabriele:

* " Việc ầy sẽ xảy ra cách nào được, vì tôi không biết việc vợ chồng...Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà...Tôi là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi, như lời thiên sứ nói ".

Đoạn Phúc Âm về biến cố truyền tin cho Mẹ Maria được Thánh Bộ Phụng Vụ trích dẫn để mừng Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội hôm nay, có ý mời gọi chúng ta đặt trọng tâm chú ý suy niệm của chúng ta vào con người của Mẹ Maria, vào các tước vị và đặc tính của Mẹ, hơn là vào những nhân vật cũng như các yếu tố khác.

1 - a) Khởi đầu thuật lại biến cố, Thánh Luca ghi lại bối cảnh trong đó sẽ được diễn tả các nhân vật chính và các động tác liên hệ:

- " Bà Elisabeth có thai được sáu tháng, Thiên Chúa sai sứ thần Gabriele đến một thành ở miền Galilea, gọi là Nazareth, găp một Trinh Nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua David. Trinh nữ ấy tên là Maria" ( Lc 1, 26-27).

Maria là một thiếu nữ, đã đính hôn với Giuse, người thuộc dòng tộc vua David, cư ngụ ở Nazareth.

Nazareth là một thị trấn nhỏ, địa danh chưa bao giờ được đề cập đến trong Cựu Ước, không mấy ai được biết.

Bởi đó ông Nathanaen trong Phúc Âm Thánh Gioan mới nghi ngờ về giá trị của địa danh Nazareth, cũng như không mấy tin về Chúa Giêsu, khi được ông Philippe báo cho biết:

- " Ông Nathanaen liền nói: Từ Nazareth làm sao có cái gì hay được?" ( Jn 1, 46).

Vậy mà Nazareth, là nơi xuất thân của Đấng Cứu Thế,

- " Đấng mà Luật Moisen và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp...",

- " Cứ đến mà xem" ( Jn 1, 45.46).

Điều vừa kể cho thấy ngay từ những dòng đầu giới thiệu địa danh và nhân vật của biến cố truyền tin, Thánh Luca đã muốn cho chúng ta lưu ý Thiên Chúa có thể thực hiện chương trình cứu rỗi của Người, từ những yếu tố bất ngờ, không ai để ý tới, địa danh, thời điểm cũng như lời nói, cử chỉ khiêm tốn của những người không mấy ai biết tới.

b) Một yếu tố quan trọng khác chúng ta cũng có thể suy niệm, đó là việc thiên sứ Gabriele thân hành đến truyền tin cho Mẹ Maria.

Chúng ta biết được thiên sứ Gabriele hiện diện và giải thích cho tiên tri Daniele trong các thị kiến của ông, để cho Daniele biết quyết định thời điểm đã đến, Thiên Chúa quyết định thực hiện đồ án giải thoát của Người cho dân Israel:

- " Trong lúc tôi là Daniele nhìn thị kiến và tìm hiểu, thì nầy: có ai đứng trước mặt tôi, trông như một người đàn ông. Và tôi nghe có tiếng từ giữa hai cánh đồng Ulai kêu lên rằng: Gabriele, hãy cho người nầy hiểu thị kiến...Hỡi con người, hãy hiểu là thị kiến nầy nói về thời cùng tận" ( Dn 8, 15-17).

- " Tôi còn đang dâng lời cầu nguyện, thì Gabriele, nhân vật tôi đã thấy trong thị kiến ban đầu, bay sà xuống đất bên tôi vào lúc dâng hiến lễ ban chiều...( bảo tôi) hãy am tường thị kiến: Bảy mươi tuần đã được ấn định cho dân và Thành Thánh của Người, để chấm dứt gian tà, xoá sạch tội ác, đền xong lỗi lầm, để đem lại công chính vĩnh cữu" ( Dn 9, 21-24).

Hiểu như vậy, sự hiện diện của thiên sứ Gabriele truyền tin cho Mẹ Maria, là loan báo thời điểm quyết định thực hiện ơn cứu rỗi cho nhân loại đã đến, và Thiên Chúa sai ngài đến loan báo cho Mẹ Maria quyết định khởi đầu thời điểm thực hiện của Thiên Chúa.

c) Đọc những ý nghĩa vừa kể cùng với bài đọc thứ nhứt, sách Sáng Thế Ký, chúng ta hiểu được đồ án của Thiên Chúa cho nhân loại.

Trong lời lên án con rắn, hình ảnh của quỷ dữ, đã cám dỗ tổ tiên chúng ta, khiến hai ông bà nhẹ dạ, bị lưòng gạt không tuân lệnh Chúa, nói lên cho chúng ta một cuộc chiến đầu không ngừng giữa dòng giống nhân loại và tội ác:

- " Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn. Chúa là Thiên Chúa phán với con rắn: Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhứt trong các loài súc vật và mọi loài dã thú...Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi và mi sẽ cắn vào gót nó" ( Gn 3, 13-15).

Chính trong viễn ảnh đó mà Chúa Giêsu, con Mẹ Maria được sinh ra. Người sẽ tiêu diệt tội lỗi, sự ác và sự chết nô lệ hoá con người, để vĩnh viễn giải thoát con người.

d) Một tư tưởng khác cũng được Thánh Luca đề cập liên hệ với biến cố truyền tin cho Mẹ Maria trong Phúc Âm hôm nay. Đó là việc trong Cựu Ước, Thiên Chúa thường can thiệp giúp cho những thiếu phụ hiếm hoi, nhứt là những thiếu phụ già nua không còn khả năng sinh con.

Lần can thiệp đó được Thánh Luca nhắc lại trong Phúc Âm liên quan đến gia đình ông Zaccaria và bà Elisabeth:

- " Sứ thần bảo: Nầy Zaccaria, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin: bà Elisabeth, vợ ông sẽ sinh một con trai, và ông phải đặt tên là Gioan...Em bé sẽ đưa nhiều con cái Israel về với Chúa là Thiên Chúa của họ...Tôi là Gabriele, hằng đứng chầu trước mặt Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông" ( Lc 1, 13.16.19).

Trái lại đời sống trinh tiết của Mẹ Maria cho thấy qua Mẹ, Thiên Chúa sắp thực hiện một cái gì đó hoàn toàn mới mẽ, khác với cách hành xử quen thuộc của con người:

- " Việc ầy sẽ xảy ra cách nào được, vì tôi không biết việc vợ chồng?"

- " Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế Đấng Thánh sắp được sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa...Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được" ( Lc 1, 34-35.37).

Mẹ Maria là Đấng

- được diễm phúc, vì Mẹ " đươc đẹp lòng Thiên Chúa" ( Lc 1, 20),

- được quyền năng Thiên Chúa che chở " quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà ",

- được chọn làm Mẹ Đấng Thánh là Con Thiên Chúa, " Đấng Thánh sắp được sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa" ( Lc 1, 35).

Tất cả nội dung trạng thái diễm phúc đó của Mẹ Maria được tiềm ẩn trong lời chào của thiên sứ Gabriele.

Lời nói đầu tiên khi diện kiến Mẹ Maria, thiên sứ Gabriele thốt lên trong bản dịch Hy Lạp: " Kiare !": ( Hãy vui mừng lên! ) ( Lc 1, 28).

" Hãy vui mừng lên! ", vì sự cứu rỗi của Thiên Chúa sắp thực hiện.

Nhưng thiên sứ chưa nói đến ơn cứu rỗi sắp được thực hiện, trước khi ngợi khen hoàn cảnh " diễm phúc" của Mẹ Maria:

- " Đấng đầy ân sủng!" ( Lc 1, 28).

Thành ngữ " Đấng đầy ân sủng " vừa kể

- một đàng nói lên cho chúng ta biết Thiên Chúa ban cho Mẹ tràn đầy ơn phước của Người, cuộc sống của Mẹ là cuộc sống đầy hạnh phúc, được ân sủng của Chúa bao bọc, tràn ngập, " ...quyền năng Đấng Tối cao sẽ rợp bóng trên bà ",

- nhưng đàng khác cũng nói lên chính con người của Mẹ, bản thể của Mẹ, Mẹ được Chúa dựng nên nguyên vẹn, tinh tuyền, không tỳ ố, " đầy ân sủng", " đẹp lòng Thiên Chúa", khôngcòn tỳ vết của nguyên tội, xứng đáng là nơi cư ngụ của " Đấng Thánh sắp được sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa".

Mẹ Maria là người con nhân loại duy nhứt, " đầy ơn phước, Đức Chúa Trời ở cùng Mẹ..." , " đầy ân sủng, đẹp lòng Thiên Chúa", là nơi cư ngụ xứng đáng, mà Chúa Cha đã chuẩn bị sẵn cho Chúa Giêsu, Con của Người, từ lúc Mẹ được thu thai trong lòng mẹ mình và sinh ra, hay Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội, ý nghĩa chúng ta mừng và chúc tụng Mẹ hôm nay.

Như vậy " đầy ơn phước" được chúng ta dùng để gọi, như là tên thứ hai của Mẹ, trong kinh Kính Mừng chúng ta đọc hằng ngày, để chúc tụng và tưởng nhớ tín điều " Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội".

Đọc lại đoạn Phúc Âm, chúng ta thấy Zaccaria và Elisabeth được Thánh Luca trang trọng nhìn nhận " cả hai đều là người công chính của Chúa" ( Lc 1, 6), trong khi đó thì Mẹ Maria được thiên sứ Gabriele cho biết được Thiên Chúa yêu thương " đẹp lòng Thiên Chúa", được Thiên Chúa ban ân sủng tràn đầy và được Người tạo dựng nên nguyên vẹn, " đầy ân sủng" trong trắng, không tỳ vết của nguyên tội, " Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội ".

2 - a) Trong phần hai của đoạn Phúc Âm, trước tiên chúng ta thấy được phản ứng của Mẹ Maria, làm nổi bậc con người của Mẹ, rộng mở đón nhận lời Chúa, nhưng không phải là đón nhận thụ động, mà là đón nhận, suy nghĩ và tìm hiểu mình phải làm gì:

- " ...tự hỏi lời chào ấy có nghĩa gì " ( Lc 1, 29).

Trong câu trả lời tiếp theo, thiên sứ một lần nữa lập lại mối liên hệ giữa Mẹ và ân sủng của Thiên Chúa:

- " Thưa bà Maria, bà đừng sợ, vì bà đẹp lòng Chúa" ( Lc 1, 30).

Và từ ân sủng tự bản thể vô nhiễm nguyên tội của Mẹ, thiên sứ báo tiếp cho Mẹ biết đặc ân khác Chúa sẽ thực hiện nơi Mẹ:

- " ...bà sẽ thu thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao...Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua David...và triều đại của Người sẽ vô cùng tận " ( Lc 1, 31-33).

Như vậy " đầy ân sủng " đối với Mẹ, liên quan đến những gì Thiên Chúa sẽ ban cho Mẹ, không phải chỉ liên hệ đến một mình Mẹ đón nhận, mà là liện hệ đến phần rỗi của cả nhân loại, qua mọi thời đại,

- " ...và triều đại của người sẽ vô cùng tận ".

Một lần nữa phản ứng của Mẹ Maria trước lời tiên báo của thiên sứ:

- " Việc ấy xảy ra thế nào được, vì tôi không biết đến việc vợ chồng" ( Lc 1, 34),

cho thấy Mẹ không thụ động đón nhận đồ án của Thiên Chúa nơi Mẹ, mà tìm hiểu, đối thoại với hoàn cảnh sống thực tại.

Điều vừa kể cho thấy người tín hữu Chúa Ki Tô không đón nhận đức tin, ân sủng Chúa ban cho một cách thụ động, " giữ đạo ", mà là tìm hiểu thánh ý Chúa và hành động dưới ánh sáng đức tin trong cuộc sống hiện tại, hành xử thế nào những gì liên quan đến mình và liên quan đến anh em, thăng tiến mình và thăng tiến anh em như ý Chúa muốn.

b) Một tư tưởng khác chúng ta cũng có thể suy niệm về Mẹ Maria dưới sự hiện diện và động tác của Chúa Thánh Thần.

Trong đoạn Phúc Âm hôm nay, Thánh Luca diễn tả cho chúng ta Mẹ Maria như là Đấng được tràn đầy ân sủng của Chúa Thánh Thần:

- " Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, Đấng sắp được sinh ra sẽ được gọi là con Thiên Chúa..." ( Lc 1, 35).

Và ý nghĩa đó cũng chínhThánh Luca ghi lại cho chúng ta qua lời của Chúa Giêsu hứa với các môn đệ:

- " Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Chúa Thánh Thần, khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ làm chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp miền Giudea, Samaria và cho đến tận cùng trái đất " ( Act 1, 8).

Đặt hai đoạn văn của Thánh Luca vừa kể bên cạnh nhau, chúng ta thấy Thánh Luca nhấn mạnh nổi bậc động tác của Chúa Thánh Thần khi Chúa Giêsu được sinh ra, cũng như trong cuộc sống rao giảng và chứng nhân cho Chúa Giêsu của Giáo Hội.

Điều vừa kể cho thấy có lẽ Thánh Luca muốn nói lên mẫu gương Mẹ Maria cho các môn đệ Chúa Ki Tô, luôn luôn sống hiệp thông liên kết với Chúa Thánh Linh trong cuộc sống và mọi động tác sứ mạng truyền giáo của mình, phải có Chúa Thánh Thần nơi mình,

- " Thánh Thần sẽ ngự xuống nơi bà ",

chúng ta mới có thể

- " ...làm chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp miền Giudea, Samaria và cho đến tận cùng trái đất ".

3 - Và rồi sau khi thiên sứ Gabriele diễn tả con người của Mẹ Maria cho chúng ta,

- " được đẹp lòng Thiên Chúa",

- " Đấng đầy ân sủng ",

được Chúa ban cho tràn ngập ơn của Người, cũng như từ ngay từ lúc được thụ thai trong dạ mẹ, bà Anna, Mẹ Maria được Chúa dựng nên trong trắng không tỳ vết nguyên tội. Chính Mẹ Maria cho chúng ta biết về mình:

- " Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói " ( Lc 1, 38).

Cho mình là " nữ tỳ " của Chúa, Mẹ Maria đặt mình vào chuổi các " tôi tớ " Chúa trong Cựu Ước, Abraham, Moisen, David, các tiên tri và những kẻ đau khổ để thực hiện sứ mạng của Chúa cho dân được chọn.

Mẹ Maria là " nữ tỳ " để thực hiện sứ mạng cứu rỗi của Chúa cho mọi dân nước và mọi thời đại,

- " ...và triều đại của Người sẽ vô cùng tận" ( Lc 1, 33).

" Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói " một lần nữa cho thấy thái độ đón nhận lời Chúa, đón nhận đức tin của Mẹ Maria.

Đó không phải là cách phải lãnh nhận " cực chẳng đã " hay hoàn toàn thụ động, vì không thể hiểu được hay không làm cách nào khác hơn được, cho bằng là lời chấp nhận đầy mừng vui, phấn khởi, đồng thuận, cộng tác với Chúa

- " xin Chúa cứ làm cho tôi...".

Đó cũng là mẫu gương của Mẹ cho tất cả chúng ta cầu nguyện hằng ngày, " ...vâng ý Cha dưới đất cũng như trên trời...".

Và như Mẹ Maria được thiên sứ Gabriele báo cho

- " được đẹp lòng Thiên Chúa",

- " Đấng đầy ân sủng",

mỗi người chúng ta, mỗi tín hữu Chúa Ki Tô cũng cảm thấy sung suớng cảm kích không kém được Chúa dành chỗ cho mình trong trái tim của Người, từ trước tạo thiên lập địa Người đã nghĩ đến mỗi người trong chúng ta, chọn chúng ta làm con của Người, như Thánh Phaolồ cho chúng ta biết ở bài đọc thứ hai:

- " Trong Chúa Ki Tô, người đã chọn chúng ta trước khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người. Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người, Người đã tiền định cho chúng ta làm nghĩa tử, nhờ Chúa Giêsu Ki Tô, để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời, ân sủng Người ban tặng cho chúng ta trong Thánh Tử yêu dấu" ( Heb 1, 4-5).

Hãy hợp niềm cảm kích sung sướng con cái Thiên Chúa của chúng ta với niềm hạnh phúc hân hoan của Mẹ " được đẹp lòng Chúa", " Đấng đầy ân sủng ", tràn đầy ơn Chúa và " Vô Nhiễm Nguyên Tội " của Mẹ chúng ta mừng lễ hôm nay, dâng lên Chúa lời chúc tụng cám ơn đã thương yêu cả Mẹ con chúng ta.

 
NHUNG BAI VE DUC ME # CUON SACH MOT CHU PDF Print E-mail

ducme2

 

Date: 2012/9/6

 CUỐN SÁCH MỘT CHỮ

To:

MỪNG NGÀY SINH NHẬT MẸ MARIA (NGÀY 8 THÁNG 9), MỜI CÁC HN VÀ CÁC BẠN ĐỌC BÀI VIET RẤT HAY.

Cuốn Sách Một Chữ

Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy sinh ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ vỏn vẹn có một chữ.

Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.

Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?

Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng... Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài kiệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.

Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.

Chữ ấy là: Maria, tên của người Trinh Nữ đã được thiên Chúa tuyển chọn và tô điểm cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.

Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và công trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.

Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.

Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:

- Chồng bà đã được cứu thoát. Qúa ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta lại hỏi:

- Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:

- Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.

- Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bà vợ hỏi lại:

- Đó là một ơn của Đức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:

- Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Đức Mẹ ở bên đường. Đức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?

Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Đức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.

--ti nguyen chuyen

 
<< Start < Prev 21 22 23 24 25 Next > End >>

Page 24 of 25