mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5720
mod_vvisit_counterHôm Qua8107
mod_vvisit_counterTuần Này13827
mod_vvisit_counterTuần Trước55320
mod_vvisit_counterTháng Này167071
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9430165

We have: 162 guests online
Your IP: 54.158.55.5
 , 
Today: Oct 23, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Những Bài Về Đức Mẹ
NHUNG BAI VE DUC ME # 187= DUC ME VO NHIEM PDF Print E-mail

Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm, Năm ABC

BỨC TÂM THƯ CHÚA GỞI - Bài đọc: Gen 3:9-15, 20; Eph 1:3-6, 11-12; Lc 1:26-38.

1/ Bài đọc I: 9 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa gọi con người và hỏi: "Ngươi ở đâu?" 10 Con người thưa: "Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn."

11 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa hỏi: "Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không?"

12 Con người thưa: "Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn."

13 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa hỏi người đàn bà: "Ngươi đã làm gì thế?" Người đàn bà thưa: "Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn." 14 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa phán với con rắn: "Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhất trong mọi loài súc vật và mọi loài dã thú. Mi phải bò bằng bụng, phải ăn bụi đất mọi ngày trong đời mi. 15 Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó." 20 Con người đặt tên cho vợ là E-và, vì bà là mẹ của chúng sinh.

2/ Bài đọc II: 3 Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. Trong Đức Ki-tô, từ cõi trời, Người đã thi ân giáng phúc cho ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần.

4 Trong Đức Ki-tô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người,
ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người. 5 Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người, Người đã tiền định cho ta làm nghĩa tử nhờ Đức Giê-su Ki-tô, 6 để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời, ân sủng Người ban tặng cho ta trong Thánh Tử yêu dấu.

11 Thiên Chúa là Đấng làm nên mọi sự theo quyết định và ý muốn của Người, đã tiền định cho chúng tôi đây làm cơ nghiệp riêng theo kế hoạch của Người, 12 để chúng tôi là những người đầu tiên đặt hy vọng vào Đức Ki-tô, chúng tôi ngợi khen vinh quang Người.

3/ Phúc Âm: 26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. 28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. 30 Sứ thần liền nói: "Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."

34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!" 35 Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. 37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."

38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Khiêm nhường và vâng phục Thiên Chúa là hai chìa khóa chiến thắng tội lỗi và sự chết.

Các Bài Đọc hôm nay muốn chúng ta học hỏi cẩn thận hai mẫu gương chiến bại và chiến thắng của các tiền nhân. Trong Bài Đọc I, ông Adong và bà Evà đã bị thảm bại vì những lời cám dỗ điêu ngoa của con rắn. Nó khơi dậy tính kiêu ngạo để ông bà bất tuân lệnh của Thiên Chúa. Hậu quả là ông bà phải xa cách và lẩn trốn Thiên Chúa. Trong Bài Đọc II, nhờ sự khiêm nhường và vâng phục Thiên Chúa của Đức Kitô qua biến cố Nhập Thể, con người đã nhận được hết ơn này đến ơn khác: được tha tội, được trở thành nghĩa tử của Thiên Chúa, và được hưởng đầy tràn ơn phúc của Thánh Thần. Trong Phúc Âm, nhờ sự khiêm cung và vâng phục Thiên Chúa của Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ được Vô Nhiễm Nguyên Tội, được làm Mẹ Thiên Chúa, và qua Mẹ, lời hứa ban Đấng Cứu Độ của Thiên Chúa được thành tựu.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Hậu quả của tội lỗi là do lòng kiêu ngạo và sự bất tuân lệnh Thiên Chúa của ông Adong và bà Evà. Chúng ta phải cố gắng hết sức khử trừ hai tội nguy hiểm này.

- Hiệu quả của ơn phúc tuôn tràn trên con người là do tình thương của Thiên Chúa, sự khiêm nhường và làm theo thánh ý Thiên Chúa của Đức Kitô và Mẹ Maria.

- Bạn và tôi cần sống khiêm nhường và làm theo thánh ý Thiên Chúa như Đức Kitô và Mẹ Maria.

Kính chuyển:

Hồng

---------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 186 = DAC AN VO NHIEM PDF Print E-mail

ĐỨC MARIA và ĐẶC ÂN VÔ NHIỄM

Khi Đức Mẹ hiện ra lần thứ mười bốn vào ngày 3-3-1858, sau khi lần Chuỗi Mân Côi, Bernadette thay mặt Lm Peyramale hỏi Đức Mẹ tên gì. Đức Mẹ chỉ tươi cười. Đến ngày 25 tháng Ba, lễ Truyền Tin, Bernadette cho biết: "Đã ba lần tôi hỏi bà là ai. Bà chỉ mỉm cười thôi. Tôi lại hỏi lần nữa. Lần này Bà ngước mắt lên trời, chắp tay như cầu nguyện, và nói: Ta là Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội".

Vô nhiễm Nguyên tội. Danh xưng tuyệt vời biết bao! Bernadette không thể biết rằng "Vô Nhiễm Nguyên Tội" là tín điều sẽ được ĐGH Piô IX tuyên bố vào 4 năm sau đó! Bernadette cố gắng ghi nhớ từ ngữ "Vô Nhiễm Nguyên Tôi" nên cứ lặp đi lặp lại để về nói với Lm Peyramale. Lần này, Lm Peyramale đã tin. Ngài xúc động vì sự giản dị và khiêm nhường của Bernadette. Lm Peyramale nói: "Bụi hoa hồng không trổ bông, nhưng nước đã vọt lên".

VÔ NHIỄM LÀ GÌ?

Một số học thuyết của Giáo hội Công giáo bị hiểu lầm là tín điều Vô Nhiễm Nguyên Tội. Nhiều người, kể cả người Công giáo, nghĩ rằng học thuyết đó nói đến việc thụ thai Đức Kitô qua tác động của Chúa Thánh Thần trong cung lòng Trinh Nữ Maria. Sự kiện đó được mừng kính trong lễ Truyền Tin (ngày 25-3, trước lễ Giáng Sinh 9 tháng).

Vô Nhiễm nói đến tình trạng Đức Mẹ không mắc Nguyên Tội ngay từ lúc Đức Mẹ được thụ thai trong lòng người mẹ, thánh Anna. Chúng ta mừng lễ Sinh Nhật Đức Mẹ vào ngày 8-9, nghĩa là 9 tháng trước ngày 8-12 (lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm).

LM John Hardon, S.J. (Dòng Tên), trong cuốn Từ điển Công giáo Hiện đại (Modern Catholic Dictionary), ngài nói: "Không phải các Giáo phụ Hy Lạp hoặc Latin dạy rõ ràng về Vô Nhiễm Nguyên Tội, mà các ngài bày tỏ điều đó một cách mặc nhiên". Phải mất nhiều thế kỷ để Giáo hội Công giáo nhận biết đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội là tín điều, và mãi đến ngày 8-12-1854 ĐGH Piô IX mới tuyên bố đó là tín điều.

Trong Hiến chế "Ineffabilis Deus" (Thiên Chúa bất khả ngộ), ĐGH Piô IX viết: "Chúng tôi công bố và xác nhận rằng tín điều về Đức Maria, ngay lúc được thụ thai, nhờ đặc ân và đặc quyền của Thiên Chúa Toàn năng, vì công nghiệp của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ nhân loại, được giữ không mắc Nguyên Tội, là tín điều được Thiên Chúa mạc khải, và vì thế mỗi tín hữu phải luôn tin vững vàng".

LM Hardon viết thêm: "Đức Mẹ không mắc Nguyên Tội là một tặng phẩm hoặc một đặc ân của Thiên Chúa, một ngoại trừ hoặc một đặc ân, điều mà không một thụ tạo nào có được".

KHÁI NIỆM SAI LẦM VỀ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI

Một khái niệm sai lầm khác là ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội của Đức Maria cần thiết để bảo đảm rằng Nguyên Tội không bị truyền qua Đức Kitô. Điều này không là một phần trong giáo huấn về Vô Nhiễm Nguyên Tội. Hơn nữa, ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội thể hiện Ơn Cứu Độ của Đức Kitô hoạt động nơi Mẹ Maria khi đồng công cứu chuộc nhân loại và trong sự tiên liệu của Thiên Chúa đối với sự chấp nhận Ý Chúa nơi Đức Mẹ.

Nói cách khác, Vô Nhiễm Nguyên Tội không là điều kiện tiên quyết để công cuộc cứu độ của Đức Kitô mà là kết quả của Ơn Cứu Độ. Đó là cách giải thích cụ thể về Tình Yêu Thiên Chúa dành cho Đức Maria, vì Đức Mẹ hiến dâng trọn vẹn, đầy đủ, không chút do dự khi tuân phục Thánh Ý Chúa.

LỊCH SỬ

Lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội có dạng cổ xưa nhất, trở lại từ thế kỷ VII, khi các Giáo hội Đông phương bắt đầu mừng lễ Sinh Nhật Đức Mẹ. Nói cách khác, lễ này mừng Đức Mẹ được thụ thai trong lòng Thánh Anna.

Tuy nhiên, lễ Sinh Nhật Đức Mẹ không được hiểu như lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội trong Giáo hội Công giáo ngày nay, dù Giáo hội Chính thống Đông phương vẫn mừng. Lễ này đến Tây phương có lẽ từ thế kỷ XI, lúc đó bắt đầu liên quan việc tranh luận về thần học. Cả Giáo hội Đông phương và Tây phương vẫn cho rằng Đức Mẹ không mắc Nguyên Tội, nhưng có những cách hiểu khác nhau về ý nghĩa.

Đối với giáo lý về Nguyên Tội, một số người ở Tây phương bắt đầu tin rằng Đức Maria không thể vô tội nếu Đức Mẹ không được cứu thoát khỏi Nguyên Tội vào lúc được thụ thai (như vậy làm cho việc thụ thai thành "Vô Nhiễm"). Tuy nhiên, một số thần học gia, kể cả Thánh tiến sĩ Thomas Aquinas, cho rằng Đức Maria không được cứu độ nếu Đức Mẹ không mắc tội – ít nhất là Nguyên Tội.

Để trả lời cách phản đối của Thánh Thomas Aquinas, như Chân phước John Duns Scotus (qua đời năm 1308) đã bày tỏ, đó là Thiên Chúa đã thánh hóa Đức Mẹ ngay lúc Đức Mẹ thụ thai trong sự tiên liệu của Thiên Chúa về việc Đức Mẹ vui nhận mang thai Đức Kitô. Nói cách khác, Đức Mẹ cũng được cứu độ – ơn cứu độ của Đức Mẹ được hoàn tất ngay lúc Đức Mẹ thụ thai, còn các Kitô hữu là lúc lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy.

PHÁT TRIỂN LỄ Ở TÂY PHƯƠNG

Sau khi Chân phước John Duns Scotus phản đối về Vô Nhiễm Nguyên Tội, lễ này phát triển khắp Tây phương, dù lễ này vẫn thường cử hành vào lễ Thụ Thai của Thánh Anna (tức là Sinh Nhật Đức Mẹ). Tuy nhiên, ngày 28-1-1476, ĐGH Sixtô IV mở rộng lễ này cho toàn Giáo hội Tây phương, và năm 1483 ngài ra VẠ TUYỆT THÔNG CHO NHỮNG NGƯỜI CHỐNG LẠI TÍN ĐIỀU VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI.

Khoảng giữa thế kỷ XVII, mọi sự chống đối tín điều này đều không còn trong Giáo hội Công giáo. Tạ ơn Chúa!

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ Catholicism.about.com)

Kính chuyển:
Hồng

---------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 185 =DANG MINH TRONG DEN THO PDF Print E-mail

SUY NIỆM CHIA SẺ LỜI CHÚA - THỨ HAI 34TN
ĐỨC MẸ DÂNG MÌNH TRONG ĐỀN THỜ

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. [Mt 12, 46-50]
Khi ấy, Chúa Giêsu còn đang nói với dân chúng, thì mẹ Người và anh em Người đứng ngoài tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa rằng: "Kìa, mẹ Ngài và anh em Ngài đang đứng tìm Ngài ngoài kia". Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?" Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: "Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy".
Đó là lời Chúa.

ĐÔI DÒNG SUY TƯ CHIA SẺ:

Lời Chúa Giêsu phán "Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy", nói lên tất cả những gì mà trong Kinh Lạy Cha Chúa dạy chúng ta "Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên Trời¬". Trong vườn Cây Dầu Chúa cũng thưa cùng Chúa Cha như vậy. Vì sao? vì cho dù ¬dưới ở trong nghịch cảnh, trong thử thách gian nan, con người phải vượt qua cái nhìn trần tục, đó là nhìn bằng cặp mắt đức tin, để hiểu rằng Chúa luôn yêu thương con cái ngài. Và những thử thách này là để đem lợi ích cho linh hồn, cho tha nhân, nhất là về phần rỗi tất cả chúng ta.

Mẹ được dâng mình trong đền thánh cũng cùng một mục đích này, đó là giao phó trọn vẹn cuộc đời Mẹ trong tay Chúa Quan Phòng. Chúa định sao thì vâng theo như vậy.

Chỉ khi nào ở trên nước Thiên Đàng, con người mới hiểu rõ tình yêu Chúa đối với họ trong gian nan thử thách, nước mắt đau buồn sẽ thành niềm vui mai sau.

Các bạn thường làm theo ý riêng mình nên cuộc đời gặp nhiều khốn đốn, nếu Chúa không ban cho sự sung túc giàu có, là vì có lẽ Chúa biết nó sẽ làm cho linh hồn xa dần Chúa, "con lạc đã khó mà qua lỗ kim" là thế đấy. Nếu Chúa để bạn trong bệnh tật, có thể là vì Chúa muốn thánh hóa nó để đem lợi ích cho tha nhân và cho chính chúng ta. Bệnh tật được đón nhận trong vâng phục, chịu khó bằng lòng, đem lại vinh quang Nước Trời. Nếu Chúa để cho chúng ta bị mất mát của cải, có thể Ngài muốn con người hiểu rằng tất cả đều là phù vân, chỉ cần có một điều duy nhất, đó là gom góp của cải Thiên đàng. Nếu Chúa để cho người ta tin tưởng phản bội, để bạn hiểu rằng chỉ có Chúa là đấng Tín Trung.

Tôi Cầu nguyện và Thực hành lời tôi cầu xin:

Lạy Chúa Giêsu, vâng theo ý Chúa thật khó biết bao, vì nó đòi hỏi chúng con phải tự bỏ ý riêng, từ bỏ những hoạt định trong đời chúng con, xin Chúa ban cho chúng con ơn phân định điều tốt điều xấu để thi hành hầu Chúa được vinh quang.

Lạy Mẹ Maria, xin dạy chúng con biết dâng cả cuộc đời mình trong tay Thiên Chúa Tình Yêu, với một lòng phó thác vô biên như con trẻ đối với cha mình; hầu được Chúa nói "các con không là đầy tớ, nhưng là bạn hữu Thầy". Amen

Lucia Tri Ân

MẸ MARIA LÀ CỬA THIÊN ĐÀNG
https://www.facebook.com/group s/MEMARIALACUATHIENDANG/

------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 184 = DUC ME DANG MINH PDF Print E-mail

 Suy niệm Tin Mừng : Luca 20:27-40. Khải Huyền 11:4-12

NGÀY 21-11 :Đức Mẹ dâng mình vào đền thờ, Lễ nhớ.

Suy Niệm. Phó Tế Vũ quang Minh .

Vào ngày 21 tháng 11 năm 543 theo niên lịch mang đậm nét lịch sử về ngày lễ thánh hiến giáo đường theo nghi lễ Đông Phương tại Yêrusalem. Giáo hội Đông Phương thực sự coi trọng biến cố ấy nhờ căn cứ một phần vào ngụy thư của Thánh Yacôbê tông đồ mà trong đó tác giả phổ biến được nhiều người biết đến.

Tác giả thực có kể lại câu chuyện về Đức Trinh Nữ Maria, khi tuổi ấu thơ mới lên 3 đã được Mẹ Cha dâng hiến người vào ở trong Đền thờ cho đến khi lên 12 tuổi: Thầy tư tế đón tiếp trẻ thơ Maria rồi chúc phúc: "Thiên Chúa Đấng chúc tụng cho danh của con trong mọi thế hệ... Thiên Chúa, Ngài ban ân sủng của Người cho con trẻ, nó đã nhảy mừng, mọi người trong nhà Ít-ra-en yêu mến con trẻ..."

Khởi đầu, ở Ý vào thế kỷ 9, lễ kỷ niệm được cử hành tại các đan viện, sau lan rộng tới nước Anh. Đến năm 1373, thì được hưởng ứng tại Pháp vì Avignon là toà thánh lúc ấy, và Đức Giáo Hoàng thứ 11 lưu sống tại Pháp, ngài cho cử hành lễ nhớ này. Sở dĩ có như vậy là nhờ công khó của hiệp sĩ Philippe de Mézièrès. Ông là người đã sống ở Đông Phương, sau thời gian sống ở đó, ông đã đem nghi lễ học được từ việc ông thực hành. Ông đem về trình Đức Thánh Cha rồi được ngài cho phép phổ biến kính nhớ Mẹ bằng lễ Đức Mẹ Dâng Mình ở Tây Phương. Hiệp sĩ kỳ vọng nghi lễ tôn kính đó sẽ tạo lập được mối giao hảo và thuận tình nhằm nối kết với các anh em Hy Lạp. Sau đó, từ năm 1472 Đức Thánh Cha Sixtô Thứ Tư đã cho ghi lễ kính nhớ này vào lịch phụng vụ, để rồi đến lễ này được ghi đậm và thịnh hành nhất năm 1585. Ngày nay lễ nhớ này gọi là lễ Đức Mẹ dâng mình vào đền thờ, và Mẹ Maria được gọi là Đền Thờ cho Thiên Chúa Ngự.

Xem như thế, Đức Ma-ri-a dâng mình trong đền thờ để rồi chính Mẹ lại trở thành Đền thờ cho Con Thiên Chúa cư ngụ. Đền thờ là hồn xác của Mẹ không do tay người phàm tạo ra, mà là do quyết định tự do theo lời mời gọi của Chúa qua lời chào của Tổng Lãnh Sứ Thần Gabriel: "Kính Chào Đấng Đầy Ơn Phúc, Ngài được Thiên Chúa Ở Cùng". Để rồi tiếng Fiat Voluntas tua "xin vâng" theo thánh ý Chúa đã se kết Đất Trời nên một thể.

Mẹ dâng mình vào Đền Thánh để thuộc về Chúa, và rồi Chúa đã biến hành động Mẹ Maria trắng trong, trinh nguyên dâng cả đời ấu thơ, tuổi hoa niên, lẫn vai trò làm Mẹ Chúa Yêsu ấy thành mẫu gương tuyệt hảo cho những ai muốn thuộc về Chúa cũng phải noi gương Mẹ.

Hôm nay, Tín Hữu Chúa trầm mình vào giòng đời qua ơn gọi của Đức Nữ Trinh Maria. Ngài đã trở nên mẹ chúng ta, vì Yoan thánh tông đồ là đại diện cho cả và nhân loại, nhận Mẹ từ tay Chúa Yêsu sinh thì trên thánh giá, Đấng trao ban Mẹ mình cho chính mỗi tín hữu về nuôi Mẹ như một lời trăn trối. Chúng ta đã trở thành "người nhà" của Thiên Chúa không do huyết thống tự nhiên, mà là nhờ việc lắng nghe Lời và hành động thực hành thánh ý Thiên Chúa.

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Ước chi mỗi tín hữu biết nhận Mẹ làm Mẹ, rồi theo gương Mẹ dâng mình cho Thiên Chúa với tâm tình thanh nhã khiết trinh, nghĩa là sống Lời Chúa qua việc Phúc Âm hóa đời sống hằng ngày. Hãy bắt chước câu châm ngôn mà học kính mến Mẹ như Thánh Giáo Hoàng Yoan-Phaolô II đã trân qúi thực hành mỗi ngày, mỗi khi cầu nguyện ngài thân thưa Mẹ rằng: Mọi sự của con đều thuộc về Mẹ, vì thế mọi sự của Mẹ cũng là của con. Amen

-----------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME # 183 = MẸ LA SAO BIEN PDF Print E-mail

MẸ LÀ SAO BIỂN

Cuộc đời này được sánh ví như đại dương bao la. Mỗi ngày sống là một ngày vượt trùng khơi, vật lộn với sóng cả ba đào để tới bến bờ. Có những hành trình êm ả thuận lợi, nhưng cũng có những hành trình vất vả gian nan. Trong hành trình vượt đại dương cuộc đời, người tín hữu Công giáo có Đức Mẹ là "Đấng chỉ bảo đàng lành". Như ngôi sao sáng dẫn chỉ lối giữa đại dương bao la, Mẹ Maria cũng được tôn vinh là "Ngôi Sao Biển - Maris Stella".

Ai đã từng vượt biển mới cảm nghiệm nỗi kinh hoàng khi đại dương rùng mình dậy sóng. Khi chuẩn bị bước sang thế kỷ 21, một số nhà nghiên cứu đã tổng hợp các sự kiện đáng ghi nhớ của dân tộc Việt Nam. Biến cố vài trăm ngàn người Việt bỏ lại đàng sau quê hương xứ sở, vượt biển ra nước ngoài được coi như một sự kiện "vô tiền khoáng hậu" trong lịch sử dân tộc Việt Nam của thế kỷ 20. Người vượt biển phải đối diện với biết bao nguy hiểm, lằn ranh giữa sự sống và cái chết rất mong manh. Không ai thống kê được con số người đã bỏ mạng trên biển, vì đói khát, vì bão tố phong ba và vì hải tặc. Nhiều người may mắn thoát chết đã bị ám ảnh suốt đời vì những gian nan đã trải qua. Trong hành trình vượt biển này, có nhiều người đã được ơn lạ của Đức Mẹ. Người viết bài này có dịp tiếp xúc với một số người quen biết hiện sinh sống tại Hoa Kỳ, nghe họ kể về những trường hợp lâm nguy, trên những con thuyền mong manh như chiếc lá giữa đại dương. Trong giờ phút nguy khốn ấy, họ đã kêu cầu Đức Mẹ. Trong số đó có những anh chị em ngoài Công giáo. Có người hứa với Đức Mẹ, nếu thoát mạng, sẽ xin nhập Đạo. Sau này, khi đến đất nước thứ ba, họ đã giữ lời hứa ấy và trong số đó có người đã làm linh mục. Họ là chứng từ sống động về tình thương Thiên Chúa và về lời cầu bầu hiền mẫu của Đức Mẹ. Đức Trinh nữ Maria quả thực đã là ngôi sao biển dẫn đưa những người có niềm cậy trông về bến an toàn.

Khi tôn vinh Đức Mẹ là ngôi Sao Biển, chúng ta thể hiện lòng cậy trông của chúng ta đối với Đức Mẹ. Bên chân thập giá, Chúa Giêsu đã trối Đức Mẹ cho thánh Gioan, đồng thời Người cũng trao phó Thánh Gioan cho Đức Mẹ. Cử chỉ ấy muốn nói lên rằng, trong đời sống của người môn đệ Chúa Giêsu, từ nay có Đức Mẹ đồng hành. Thánh Gioan ghi chú thêm: "Kể từ giờ đó, người môn đệ đón Đức Mẹ về nhà mình" (Ga 19,27). Hội đồng Giám mục Việt Nam, trong Thư Chung công bố đầu tháng 10-2016 vừa qua, cũng mời gọi các tín hữu Việt Nam hãy "đón Mẹ về nhà" và yêu mến Đức Mẹ với trọn tình con thảo. Quả thật, có Đức Mẹ hiện diện, chắc chắn đời chúng ta không còn cô đơn. Trên hành trình vượt biển cuộc đời, Đức Mẹ hiện diện ở đó để hướng dẫn chúng ta biết sống sao cho đẹp lòng Chúa. Nhờ Đức Mẹ chỉ bảo, con thuyền cuộc đời của chúng ta biết "bát, cạy", tức là biết lái sang bên phải hoặc bên trái, với mục đích đem lại cho chúng ta hạnh phúc niềm vui trong cuộc sống và ân sủng từ trời.

Trong buổi lễ kết thúc kỳ họp thứ ba của Công đồng Vatican II vào ngày 21-11-1964, Đức Giáo hoàng Phaolô VI đã chính thức tuyên bố Đức Maria là Mẹ Giáo Hội. Sau khi tuyên bố Đức Maria là một "thành viên trổi vượt", là "kiểu mẫu" và "gương sáng" của Giáo Hội, Công đồng viết: "Giáo hội Công giáo, được Chúa Thánh Thần chỉ dạy, dâng lên Người tình con thảo, như đối với người Mẹ rất đáng mến yêu" (LG 53). Mẹ là Mẹ của Giáo Hội lữ hành đang vượt biển trần gian. Giáo Hội vẫn được trình bày như con thuyền căng buồm lướt sóng ra khơi, giữa biết bao sóng cả ba đào. Cờ hiệu của con thuyền Giáo Hội là cây thập giá, dấu chỉ của chiến thắng và hy vọng. Trên con thuyền Giáo Hội, có Mẹ ở đó, hiện diện âm thầm, để dõi theo từng bước đi của Giáo Hội, như Mẹ đã âm thầm dõi theo từng bước đường truyền giảng Tin Mừng của Đức Giêsu, Con của Mẹ. Hình ảnh Đức Mẹ hiện diện giữa các tông đồ, chìm sâu trong lời cầu nguyện, được Thánh Luca kể lại trong sách Công vụ Tông đồ, cho thấy, Giáo Hội của Đức Giêsu không cô đơn, vì có Đức Mẹ đồng hành (x. Cv 1,12-14). Lịch sử Giáo Hội đã chứng minh điều ấy. Trên thế giới, có nhiều địa điểm được Đức Mẹ thăm viếng, và nhanh chóng trở thành những linh địa, những điểm hành hương nổi tiếng. Tuy vậy, người tín hữu luôn tin rằng, dù không được đến những địa điểm hành hương nơi Đức Mẹ đã hiện ra, ở bất cứ nơi nào, nếu họ tin tưởng phó thác và kêu cầu sự bảo trợ của Đức Trinh nữ, thì Đức Mẹ vẫn hiện diện trong cuộc đời của họ. Đó là sự hiện diện thân thương mà đầy quyền năng, đem lại cho tâm hồn người tín hữu ấm áp và an bình.

Một câu chuyện rất cảm động kể về lòng can đảm của một phụ nữ xóm chài: Trong lúc mọi ngư dân đang đánh cá ngoài khơi, thì bỗng một cơn bão lớn nổi lên. Chiều đã tới và màn đêm buông xuống mà bão tố vẫn chưa tan. Những người phụ nữ và trẻ em đều nóng lòng sốt ruột ngóng trông ra biển, vì hầu hết những người đàn ông và thanh niên trai tráng đều ở ngoài khơi, và giờ đây họ đang chống chọi với bão tố để tìm đường về. Bà con làng chài đốt những bó đuốc lớn với hy vọng những người thân ngoài khơi nhận ra hướng đất liền để trở về. Một người phụ nữ nhanh trí đã phóng lửa đốt cả ngôi nhà mình, mong tạo lên mội khối lửa khổng lồ, vượt xuyên màn đêm tối. Nhờ khối lửa khổng lồ này, những ngư dân đã trở về đất liền an toàn. Người phụ nữ đã hy sinh tất cả, với ước nguyện cứu sống những người thân.

Hình ảnh người phụ nữ xóm chài gợi lại cho chúng ta người mẹ đứng dưới chân thập giá trên đồi Canvê năm xưa, đó là Đức Trinh nữ Maria. Mẹ đã hy sinh tất cả, đã âm thầm cầu nguyện trong đau đớn, để cùng với Con của mình dâng hy tế cứu độ trần gian. Nhờ cái chết của Đức Giêsu trên thập giá, nhân loại được hưởng niềm vui và hạnh phúc. Đức Giêsu là tất cả của Mẹ. Người là sự sống, là niềm vui, là niềm an ủi, là trọn niềm yêu thương. Đức Maria đã can đảm hiến dâng người con ấy, để cho trần gian được cứu rỗi.

Ý thức được mình đang được ngôi Sao Biển có tên là Maria hướng dẫn, chúng ta không sợ lạc đường, nhưng an tâm bước đi trong cuộc sống mỗi ngày. Như người lữ hành vượt trùng khơi, chúng ta phải luôn ngước mắt nhìn ánh sao biển để nhận biết phương hướng cho cuộc hành trình. Cũng vậy, tôn vinh Đức Mẹ là Sao Biển không phải là một khẩu hiệu rỗng tuếch, nhưng đó phải là tâm tình yêu mến cậy trông. Ngày hôm nay, Mẹ vẫn đang hiện diện giữa chúng ta để dặn dò chúng ta như Mẹ đã dặn dò những người giúp việc trong tiệc cưới ở Cana: "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo!" (Ga 2,5). Đúng vậy, khi chuyên tâm thực thi ý Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ tìm được hướng đi cho đời mình. Đức Mẹ soi sáng cho chúng ta hiểu Lời Chúa, như Mẹ đã chiêm niệm, suy tư và ghi nhớ Lời Chúa trong lòng.

Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, trong Thông điệp "Chúng ta được cứu rỗi trong hy vọng - Spe Salvi" đã tôn vinh Đức Mẹ với tước hiệu "Ngôi Sao Hy Vọng". Ngài viết: "Còn ai hơn được Mẹ Maria, là ngôi sao của hy vọng cho chúng ta? Khi Mẹ "Xin Vâng" Mẹ đã mở cửa thế giới của chúng ta cho chính Thiên Chúa; Mẹ trở nên Hòm Bia Thiên Chúa sống động, trong đó Thiên Chúa nhập thể, trở nên một con người như chúng ta, và dựng lều ở giữa chúng ta (x. Ga 1,14)" (Số 49).

Hành trình vượt biển là một hành trình dài, đầy những sóng xô nghiệt ngã và thử thách gian nan. Mẹ Maria là ngôi Sao Biển rạng ngời hướng dẫn các bạn. Có Mẹ đồng hành, bạn và tôi không còn sợ nguy biến. Nghe Mẹ chỉ bảo, quý bạn sẽ cập bến.

Gm Giuse Vũ Văn Thiên

Tháng Mân Côi 2016

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 26