mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7910
mod_vvisit_counterHôm Qua6723
mod_vvisit_counterTuần Này37989
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này186120
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11150713

We have: 107 guests online
Your IP: 54.225.31.188
 , 
Today: Jun 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Những Bài Về Đức Mẹ
NHUNG BAI VE DUC ME - KINH MAN COI CO SUC SMANH PDF Print E-mail

---------- Forwarded message ----------
From: C Nguyen
Date: 2018-03-21 20:12 GMT-04:00
Subject: Bài viết hay về Kinh Mân Côi
To:

Cám ơn bác Định đã chia sẻ,
cháu Cúc

Chuỗi Kinh Mân Côi có thể tiêu diệt tội lỗi của bạn
Charlie Johnson
Ngày 10 tháng 3 năm 2016

Khi nhớ tới hiện thực về sự sa ngã của chính tôi và gánh nặng xiềng xích tội lỗi, tôi nhớ tới một vũ khí huyền bí – mà một người đã cho tôi như một món quà đầy yêu thương của Chúa. Đó là một vũ khí cỗ xưa và mạnh mẽ được rèn trong lò lửa cầu nguyện.
Vũ khí này là chuỗi kinh rất thánh Mân Côi của Đức Trinh Nữ Maria. Đây là vũ khí tinh thần cần thiết trong thời đại chúng ta.
Kinh Mân Côi như vũ khi Thiên Đàng. Khi Đức Trinh Nữ Khiết Tịnh đoái nhìn tức thì "thói hư tật xấu bị tiêu diệt" và "dị giáo bị đánh bạn." Đó là vũ khí tiêu diệt tội lỗi. Đó là áo giáp chống lại hỏa ngục và tất cả mọi sức mạnh quỷ quyệt của hỏa ngục. Và đó là sự chấm dứt và tận diệt thói hư tội lỗi của chúng ta.

Các bạn phải đọc kinh Mân Côi mỗi ngày
Bạn hỏi làm sao tôi kết nối với sức mạnh cỗ xưa này? Đơn giản thôi. Hãy đọc kinh Mân Côi. Hãy đọc kinh Mân Côi mỗi ngày! Kinh Mân Côi sẽ tiêu diệt tội lỗi của bạn vì nó sẽ lôi kéo bạn chiêm ngắm sự hiện diện thánh thiện của Chúa Giêsu nơi mà tội lỗi không thể ở lại được. Khi tâm trí bước vào cơn cám dỗ là khi tâm trí nhanh chóng bị chinh phục bởi vẻ đẹp của tình yêu Chúa.Và trong mọi sự kinh Mân Côi là sự cố gắng của tình yêu Thiên Chúa. Trong khi tội lỗi của chúng ta làm mờ lý trí và cảm xúc ương ngạnh bệnh hoạn tăm tối làm mất đi bản tính con người, thì kinh Mân Côi là cuộc hành trình thoát ra khỏi bóng tối đó.
Hãy đọc kinh Mân Côi. Phúc thay vì những Kinh kính Mừng đơn điệu rửa sạch sự đơn điệu của tội lỗi của chúng ta! Thánh Josemaria Escriva nói.
Mỗi hạt kinh Lạy Cha và mỗi hạt kinh Kính Mừng, sự đơn điệu của chuỗi kinh biến thành triều cường chống lại sự đơn điệu của tội lỗi của chúng ta và ánh sáng rực rỡ bắt đầu cháy lên xua tan bóng tối trong linh hồn chúng ta.

Chuỗi Kinh Mân Côi là một lời hứa trung thành... mà không kiêu hãnh
Theo truyền thống của những người sùng mộ, có mười lăm lời hứa của Đức Mẹ ban khi ban tặng cho chúng ta chuỗi kinh Mân Côi: những ơn sủng đáng kể, ơn bảo vệ đặc biệt, sự trổ sinh nhân đức, áo giáp chống lại hỏa ngục, sự tiêu diệt thói hư nết xấu và đánh bại dị giáo. Một linh hồn có những ơn trên không thể hư mất! Những ơn này dư dật. Nhưng trên hết, chuỗi kinh Mân Côi là lời hứa lôi kéo chúng ta đến gần Trái Tim Chúa Kitô, khi chiêm ngắm đời sống Chúa Kitô dưới cái nhìn của Mẹ yêu dấu Người. Khi ban những lời hứa, thiên đàng không xem nhẹ việc này. Những lời hứa từ trời luôn luôn được thực hiện. Điều này đặt để sức mạnh từ trời để bạn xếp đặt hầu tiêu diệt kẻ thù của linh hồn bạn.
Tính kiêu ngạo giết đi ước muốn đọc kinh Mâm Côi. Nhiều người nói rằng họ không cần kinh Mân Côi. Kinh Mân Côi quá nhàm chán, mất nhiều thì giờ; công cụ đơn giản và hữu hiệu của Chúa cho những người sùng mộ và bé mọn. Đúng thế! Nếu kinh Mân Côi là kinh nguyện của các em nhỏ, thì bạn hãy trở nên đứa trẻ. Như thế bạn sẽ thuộc về vương quốc của Chúa.
Những Mầu Nhiệm trong Chuỗi Kinh Mân Côi sẽ uốn nắn linh hồn bạn
Nếu bạn gánh nặng và xao xuyến vì những đau buồn của riêng bạn hay vì những gì bạn chứng kiến trên thế giới, hãy suy gẫm cuộc khổ nạn của Chúa chúng ta trong những Mầu Nhiệm Năm Sự Thương. Nếu bạn lo âu về tương lai và không bảo đảm về sức mạnh của Chúa trong đời sống của bạn, hãy suy gẫm về sức mạnh của sự phục sinh trong những mầu nhiệm Năm Sự Mừng. Nếu bạn cảm nghiệm về ơn gọi của Chúa để trung thành theo Chúa, mà bạn quá sợ bước vào cuộc hành trình vô định, hãy nói "xin vâng" với Chúa và Đức Trinh Nữ Maria trong Năm Sự Vui. Nếu bạn thấy thiếu sức mạnh nội tâm để tin vào lời Chúa và sức mạnh biến đổi của Con Người, hãy chiêm ngắm cuộc đời Chúa Giêsu trong Năm Sự Sáng. Linh hồn bạn sẽ học biết hân hoan trong những quang cảnh tuyệt vời và linh hồn bạn sẽ bắt đầu được hình thành trong đó. Đây là công việc của Chúa chúng ta vả Mẹ rất yêu dấu của Người trong đời sống của những ai đến với Chúa bằng việc đọc chuỗi kinh Mân Côi.
Kinh Mân Côi là cuốn sách cho người mù, để các linh hồn nhìn thấy và là nơi diễn ra những bi kịch lớn lao về tình yêu mà thế giới chưa bao giờ biết tới; đó là cuốn sách cho những người đơn giản, dẫn người ta lần đầu tiên đi vào những mầu nhiệm và kiến thức của nó làm hài lòng người ta hơn những giáo huấn khác của loài người; đó là cuốn sách của những người có tuổi, những người mà mắt của họ nhắm lại dưới bóng của thế gian, và mở ra cho cho thực thể của đời sau. Sức mạnh của kinh Mân Côi không thể diễn tả được - Đức Tổng Giám Mục Fulton Sheen
Kinh Mân Côi thường được đọc khi đắm chìm trong tư tưởng. Khó là giữ cho trí óc tránh khỏi những quang cảnh trong kinh thánh khi một người đọc kinh Mân Côi. Trong thời gian cầu nguyện sự lo âu và niềm vui của chúng ta nỗi lên bề mặt, dựa vào nền tảng của sự suy gẫm thánh thiện. Đó là một nền tảng ngọt ngào là âm nhạc của đời sống chúng ta, an ủi chúng ta trong thời gian đau buồn cùng cực và nhắc nhỡ chúng ta trong thời gian bị bỏ rơi rằng chúng ta không bao giờ đơn độc. Kinh Mân Côi là của lễ của chúng ta dâng lên cho sự thánh thiện.
Kinh Mân Côi là đường đi đến chiến thắng
Nếu một tội cá biệt nào đó làm cho bạn khó chịu và lấy đi niềm vui của bạn, hãy giáng một đòn quyết định chống lại nó bằng việc đọc kinh Mân Côi. Ngay cả khi bạn hoài nghi, hãy làm một bước nhảy với đức tin! Cam kết đọc kinh Mân Côi mỗi ngày. Nếu làm như vậy, bạn sẽ chứng kiến sức mạnh đa dạng của Chúa biến hóa trong đời bạn. Đừng lo rằng kinh Mân Côi có phải là con đường duy nhất để bạn đi đến chiến thắng hay không: Có nhiều con đường và nhiều khí cụ Chúa ban cho chúng ta. Nhưng kinh Mân Côi là một đường sâu và rộng. Nó sẽ dẫn dắt bạn trên con đường khiến cho những nhu cầu lớn lao nhất của bạn được thực hiện. Nó là một con thuyền mang bạn đến bất cứ mầu nhiệm nào mà bạn cần để linh hồn bạn tìm được ơn chữa lành.


Đây là một ví dụ giúp bạn hiểu được hiệu quả của kinh Mân Côi. Bạn có nhớ câu chuyện vua Đavít đánh bại Gôliát không? Người Do Thái trẻ này đã làm những bước nào để lật nhào ông khổng lồ? Anh ta đã bắn ngay giữa tam tinh ông không lồ bằng một hòn sỏi từ cái ná. Nếu chúng ta xem người Philitinh này tượng trưng cho ma quỷ và tất cả sức mạnh của hắn: dị giáo, không trong sạch, kiêu căng, chúng ta có thể xem hòn đá nhỏ từ cái ná có khả năng lật nhào kẻ thù tượng trưng cho những Kinh Kính Mừng trong chuỗi kinh Mân Côi. - Dom Columba Marmion, Chúa Kitô, Gương mẫu lý tưởng của các linh mục

HỒNG NGUYỄN- CÚC NGUYỄN CHUYỂN  -

MỜI QUÝ VỊ VÀ CAC BẠN TÌM ĐOC: CHUỖI MÂN CÔI THEO KINH THÁNH - Liên lạc Email : This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - CAU NGUYEN VOI CHUA PDF Print E-mail


CẦU NGUYỆN VỚI CHÚA THEO TINH THẦN MẸ FATIMA
nguyenthi leyen chuyển
1.
Dịp kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, tôi cầu nguyện rất nhiều.
Lời kinh tôi dùng nhiều nhất để cầu nguyện là kinh sau đây được phổ biến từ Fatima:
"Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội chúng con. Xin cứu chúng con khỏi lửa hỏa ngục. Xin đưa các linh hồn lên thiên đàng, nhất là những linh hồn cần đến lòng thương xót Chúa hơn".
2.
Khi đọc kinh trên đây, Đức Mẹ dạy tôi ba tâm tình này:
Một là phải rất khiêm nhường.
Hai là phải rất khó nghèo.
Ba là phải tín thác vào lòng Chúa xót thương.
3.
Tâm tình khiêm tốn được Mẹ dạy tôi, khi Mẹ dắt tôi đứng vào hàng ngũ những kẻ tội lỗi. Đứng trong hàng ngũ những kẻ tội lỗi, tôi cảm thấy mình có liên đới với tất cả những ai tội lỗi, để cùng với họ, tôi nài xin Chúa: "Xin tha tội chúng con. Xin cứu chúng con khỏi lửa hỏa ngục".
Thái độ khiêm nhường đó phát xuất từ thẳm sâu con người của tôi. Lạy Chúa, này con đây, con là kẻ tội lỗi, như bao nhiêu kẻ tội lỗi khác, có khi còn tội lỗi hơn những kẻ tội lỗi trên đời này. Tâm tình khiêm tốn đem lại cho tôi sự bình an.
4.
Tâm tình khiêm tốn đó được tăng cường hơn bằng tâm tình nghèo khó.
Khi Đức Mẹ dắt tôi đứng vào hàng ngũ những kẻ có tội, Đức Mẹ lại dạy tôi là đừng dại tự hào với những công việc mình sẽ làm để đền tội. Trái lại, Mẹ dạy tôi là hãy cứ làm những việc đền tội, nhưng căn bản là không được coi đó là những của cải để làm giàu một cách thiêng liêng, mà căn bản là phải cậy tin vào lòng thương xót Chúa.
Tinh thần nghèo khó là rất cần trong cầu nguyện. Cầu nguyện mà kể công phúc của mình, thì sẽ bị Chúa từ bỏ, như trường hợp người Pharisêu xưa, trong dụ ngôn người Pharisêu và người thu thuế cùng cầu nguyện trong đền thờ (x. Lc 18,9-14).
5.
Phải tín thác vào lòng thương xót Chúa.
Khi Mẹ dắt tôi đứng vào hàng ngũ những kẻ tội lỗi, thì Mẹ cũng dạy tôi là hãy coi mình là kẻ cần đến lòng thương xót Chúa hơn hết mọi người tội lỗi khác.
Từ đó, tôi nhìn mọi ơn Chúa ban cho tôi đều là ơn ban nhưng không, chỉ vì Chúa đoái nhìn đến phận hèn kẻ tội lỗi này mà thôi (Lc 1,48).
6.
Với ba tâm tình trên đây, tôi cảm thấy mình hiện diện trước Chúa như người con bé nhỏ yếu đuối, để luôn sẵn sàng vâng phục thánh ý Chúa với tâm tình cảm tạ. Tôi rất ý thức tôi là kẻ tội lỗi, nhưng được Chúa đoái thương.
7.
Do những gì tôi vừa chia sẻ trên đây, tôi được Đức Mẹ dạy tôi là kỷ niệm 100 năm Mẹ hiện ra ở Fatima đang là một biến cố Chúa dùng, để đánh thức lương tâm chúng ta. Chúng ta nên coi đây là một sự đánh thức lương tâm rất hữu ích, rất cần thiết.
Bởi vì lương tâm nhiều người chúng ta đã và đang bị chi phối rất nhiều bởi những tinh thần sai Phúc Âm.
8.
Thực vậy, thay vì nói: "Xin tha tội chúng con, xin cứu chúng con khỏi lửa hỏa ngục" thì nhiều khi chúng ta nói: "Xin tha tội cho họ, xin cứu họ khỏi lửa hỏa ngục". Còn bản thân mình chúng ta thì xem ra không cần được tha tội, không cần phải cứu khỏi lửa hỏa ngục. Xin ý tứ kẻo kiêu ngạo.
9.
Hơn nữa, chúng ta tự coi mình là những kẻ giàu có nhiều nhân đức, để tự hào là kẻ phân phát nhân đức cho kẻ khác. Chúng ta tự đeo vào mình nhiều thứ hào quang. Xin ý tứ, kẻo mất sự khó nghèo.
10.
Lại nữa, chúng ta đôi khi chủ trương phải cứng rắn đối với những kẻ tội lỗi, không nên xót thương họ. Vô tình thái độ đó của chúng ta lại bị Chúa áp dụng cho chính chúng ta. "Anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng bị Chúa xét đoán như vậy. Anh em đong đấu nào cho kẻ khác, thì Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em" (Mt 7,2). Xin ý tứ, kẻo xúc phạm đến lòng thương xót của Chúa.
11.
Mấy ngày nay, Chúa đánh thức lương tâm tôi một cách mạnh mẽ, qua những gì Đức Mẹ dạy ở Fatima.
Lương tâm được đánh thức không phải chỉ cho mấy ngày này, mà cho một chuyến đi dài trước mắt.
Trước mắt là một tình hình rất bất ổn. Cuộc chiến giữa thiện và ác, giữa Satan và Thiên Chúa, đang trở thành cam go, phức tạp.
12.
Chúng ta hãy dứt khoát thuộc về Chúa. Thuộc về Chúa qua những gì Đức Mẹ dạy ở Fatima.
Ở Fatima, Đức Mẹ nhấn mạnh đến việc sám hối, ăn năn. Tôi thấy sám hối ăn năn là việc cần thực hiện hằng ngày.
Sống khiêm nhường, sống khó nghèo, sống tín thác vào lòng thương xót của Chúa, tất cả đều đòi phải tỉnh thức và chiến đấu nội tâm.
Dù vậy, tôi thấy rất vui và đầy hy vọng. Bởi vì tôi tin chắc chắn: Tôi là kẻ tội lỗi, nhưng được Chúa thương nhờ Mẹ Maria, Mẹ rất nhân ái, dịu hiền.

GB. Bùi Tuần
Long Xuyên, ngày 14.5.2017

------------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - NGÀI MUỐN TOI SAM HOI PDF Print E-mail

Mẹ Maria muốn chúng ta sám hối

nguyenthi leyen chuyển

1. Cách đây hai ngày, ban đêm trong giấc ngủ, tôi chiêm bao thấy Đức Mẹ Maria giữa các thánh Tông đồ. Được thấy Mẹ, tôi cảm thấy một hạnh phúc lạ lùng, đầy âu yếm thân thương.

2.
Mẹ không nói gì, nhưng từ giây phút ấy, tôi nhận được rất nhiều tín hiệu cho tôi hiểu: Mẹ không đến cho riêng tôi, mà cho tất cả các con cái Mẹ.
Mẹ muốn nhắn nhủ các con cái Mẹ một điều rất quan trọng, đó là hãy sám hối.

3.
Sám hối là điều Mẹ đã nhắn nhủ ở Fatima trước đây 100 năm. Năm nay Mẹ nhắc lại, vì tình hình đang diễn biến nguy hiểm. Nhiều tai họa sẽ ập xuống cách khủng khiếp, nếu không sám hối.

4.
Hiện nay, sám hối không được mấy người thực hiện, bởi vì rất nhiều người đã mất ý thức về tội. Rất nhiều người cho mình là vô tội. Do vậy, sám hối càng trở nên khẩn thiết.

5.
Riêng tôi, sẽ vâng lời Đức Mẹ, mà sám hối. Sám hối của tôi có vẻ riêng tư. Tuy vậy, trong tinh thần hiệp thông, tôi cũng xin phép được chia sẻ đôi chút.
Tôi sám hối bằng ba việc sau đây.
Một là để ý đón nhận tình yêu xót thương của Chúa.
Hai là để ý chia sẻ cho người khác tình yêu xót thương của mình.
Ba là tỉnh thức trước những tại họa.

6.
Sở dĩ phải để ý đón nhận tình yêu xót thương của Chúa, coi đó là một việc sám hối, bởi vì rất nhiều khi chúng ta từ chối sự mời gọi của Chúa. Từ chối đó là một lỗi lầm xúc phạm đến Chúa. Cần phải sám hối.
Trong Phúc Âm, chính Chúa Giêsu đã đề cập đến vấn đề từ chối sự mời gọi của Chúa. Đó chính là một xúc phạm. Dụ ngôn chủ nhà dọn tiệc, cho mời khách, nhưng nhiều khách được mời đã từ chối, (x Lc 14, 15-24).

7. Trong dụ ngôn người "Samaria tốt lành" Chúa đã kết án thầy Tư Tế và thầy Levi, vì hai ông đã xa tránh, không chịu cứu giúp kẻ bị cướp trấn lột và bị đánh nằm ở vệ đường (x Lc 10, 30-37).


8.Trong dụ ngôn "Người phú quí và người ăn mày", Chúa Giêsu đã kết án người phú quí vì ông dửng dưng, vô tâm đối với người ăn mày bệnh tật nằm ở cổng nhà ông (x Lc 16, 19-31).
Vì thế, sám hối nên để ý tích cực nhiều hơn đến sự chia sẻ tình thương của ta cho những kẻ khổ đau.. Đó là một bài học quí giá cho tôi về sự sám hối.
9.Theo giáo lý, khi chúng ta nhìn thấy bao nhiêu tai họa hiện nay trên thế giới, chúng ta có thể hiểu một phần là hậu quả của tội hai ông bà tổ tông loài người đã phạm xưa..
Vì vậy, chúng ta hãy tỉnh thức trước những tai họa đang xảy ra khắp nơi, để cầu nguyện xin Chúa tha tội cho chúng ta và cho tất cả mọi người.

10.
Thánh vương Đavid xưa, khi thấy tai họa khủng khiếp xảy tới cho dân, đã nhận ra tội của mình, đó là kiêu ngạo, tự hào vì những con số oai hùng trong cuộc kiểm tra dân số. Tai họa là do tội, nên vua Đavid đã sám hối ăn năn (x 2 Samuel 4, 4-17).
Sám hối nào cũng đòi rất nhiều khiêm nhường, cầu nguyện, chấp nhận đớn đau để đền tội.

11.
Với một thoáng chia sẻ trên đây, tôi muốn nói lên điều Đức Mẹ đã nhắn nhủ tôi mấy ngày nay. Tháng 10 hằng năm quen gọi là tháng Mân Côi. Năm nay nếu tháng Mân Côi nhấn mạnh đến việc sám hối, thì thiết tưởng sẽ thêm ý nghĩa có sức cứu độ.

12.
Sẽ rất nguy hiểm, nếu những con cái Đức Mẹ coi thường việc sám hối, để cứ nhởn nhơ với ảo tưởng "sẽ không sao đâu".

13.
Sẽ là quá muộn, nếu những con cái Đức Mẹ bỏ ngoài tai sứ điệp sám hối ở Fatima, bởi vì tai họa đang tới rất gần.

14.
Sẽ là xúc phạm, nếu những con cái Đức Mẹ xúi giục người khác đừng sám hối, bởi vì Satan chỉ chờ có thế thôi, để lôi kéo con người xuống hỏa ngục.

15.
Sẽ rất hy vọng, nếu những con cái Đức Mẹ quyết tâm đi vào con đường sám hối, theo như Đức Mẹ nhắn nhủ. Lịch sử cứu độ làm chứng: Sám hối bao giờ cũng là chìa khóa mở ra kho tàng phục hưng, đổi mới và bình an.

Long Xuyên
GM. GB

-------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - NGÀY 03-1-2018-ME THIEN CHUA PDF Print E-mail

ĐTC Phanxicô - Giảng Lễ Mẹ Thiên Chúa Thứ Hai 1-1-2018

"Việc gọi Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa nhắc nhở chúng ta về điều ấy: Thiên Chúa gần gũi với nhân loại, như một con trẻ gần với người mẹ cưu mang nó trong lòng".

Một năm được mở màn nhân danh một Người Mẹ. Mẹ Thiên Chúa là danh hiệu quan trọng nhất của Đức Mẹ. Thế nhưng chúng ta có thể hỏi tại sao chúng ta lại nói là Mẹ Thiên Chúa mà không nói Mẹ của Đức Giêsu. Trong quá khứ, một số người chỉ muốn chấp nhận danh hiệu sau, thế nhưng Giáo Hội đã tuyên bố Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Chúng ta phải cảm tạ vì những chữ này chất chứa một sự thật cao cả về Thiên Chúa cũng như về chúng ta.

Từ giây phút Chúa nhập thể nơi Đức Maria, và đối với tất cả mọi thời đại Người đã mặc lấy nhân tính của chúng ta. Không còn vị Thiên Chúa thiếu vắng con người nữa; xác thịt Đức Giêsu mặc lấy từ Mẹ của Người là của chúng ta, giờ đây cho đến vô cùng bất tận. Việc gọi Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa nhắc nhở chúng ta về điều ấy: Thiên Chúa gần gũi với nhân loại, như một con trẻ gần với người mẹ cưu mang nó trong lòng.

Chữ mẹ (mater) liên hệ với chữ matter (chất thể). Nơi Mẹ của mình, Vị Thiên Chúa của trời cao, Vị Thiên Chúa vô cùng, đã biến mình thành nhỏ bé, Ngài đã hóa thành chất thể, chẳng những để ở với chúng ta mà còn nên như chúng ta nữa. Đó là một phép lạ, một sự mới mẻ trọng đại! Con người không còn lẻ loi một mình nữa; không còn mồ côi, mà vĩnh viễn là một người con. Một năm được mở màn với sự mới mẻ này. Và chúng ta tuyên xưng nó bằng lời: Mẹ Thiên Chúa! Niềm vui của chúng ta là ở chỗ chúng ta biết rằng tình trạng lẻ loi cô độc của chúng ta đã được chấm dứt. Thật là tuyêt vời khi biết rằng chúng ta là thành phần con cái yêu dấu, biết rằng vai trò làm con này của chúng ta không bao giờ bị lấy mất khỏi chúng ta. Đó là những gì phản ảnh bản thân chúng ta nơi Vị Thiên Chúa mỏng dòn và bé mọn ở trong đôi cánh tay của người mẹ, và nhận ra rằng nhân loại là những gì quí báu và linh thánh đối với Chúa. Bởi thế, phục vụ sự sống con người là phục vụ Thiên Chúa. Tất cả mọi sự sống, từ sự sống trong lòng mẹ cho đến sự sống của vị lão thành, của người khổ đau và của người yếu bệnh, và cho đến cả sự sống của kẻ gây rắc rối, thậm chí của kẻ gây rối loạn, cũng phải được đón nhận, yêu thương và giúp đỡ.

Giờ đây chúng ta hãy để Bài Phúc Âm hôm nay hướng dẫn. Chỉ có một điều duy nhất được nói về Người Mẹ của Thiên Chúa, đó là: "Maria đã lưu giữ tất cả những điều ấy mà suy niệm trong lòng mình" (Luca 2:19). Mẹ đã lưu giữ chúng. Mẹ chỉ lưu giữ thôi; Đức Maria không nói. Phúc Âm không tường trình một lời nào của Mẹ trong toàn bộ Giáng Sinh. Cả ở đây nữa, Người Mẹ là người ở với Con của mình: Giêsu là một "hài nhi", một con trẻ "không nói năng gì được". Lời của Thiên Chúa, Đấng "từ lâu trước đã nói bằng nhiều cách khác nhau" (Do Thái 1:1), giờ đây, vào lúc "thời gian viên trọn" (Galata 4:4) lại thinh lặng. Vị Thiên Chúa mà trước nhan Ngài tất cả đều lặng thinh đã biến mình thành môt con trẻ câm nín. Vẻ uy nghi của Ngài không thể diễn tả; mầu nhiệm của tình Ngài yêu thương được tỏ hiện một cách thấp hèn. Cảnh thinh lặng và thấp hèn này là ngôn từ của vai trò làm Chúa của Ngài. Mẹ của Ngài hợp cùng Con mình bằng việc lưu giữ những điều ấy trong thầm lặng.

Việc thinh lặng ấy nói cho chúng ta biết rằng nếu chúng ta muốn "giữ" mình thì chúng ta cần phải thinh lặng. Chúng ta cần lặng thinh khi chúng ta ngắm nhìn máng cỏ. Khi ngắm nhìn máng cỏ chúng ta nhận thức lại rằng chúng ta được yêu thương; chúng ta nếm hưởng được ý nghĩa thực sự của đời sống. Khi chúng ta thinh lặng ngắm nhìn là chúng ta để cho Chúa Giêsu nói với lòng của chúng ta. Cảnh thấp hèn của Người hạ bệ cái kiêu hãnh của chúng ta xuống; cảnh bần cùng của Người thách đố những cái trưng diện bề ngoài của chúng ta; tình yêu êm ái dịu dàng của Người tác động cõi lòng chai đá cứng cỏi của chúng ta. Việc giành ra giây phút thinh lặng mỗi ngày với Thiên Chúa là việc "gìn giữ" linh hồn của chúng ta; là việc "gìn giữ" tự do của chúng ta khỏi bị tác hại bởi tính cách tầm thường của hưởng thụ, khỏi cảnh ầm ĩ của những thứ buôn bán, khỏi luồng ngôn từ rỗng tuyếch cùng với những đợt sóng ào ạt truyện trò trống rỗng và la lối om sòm.

Phúc Âm tiếp tục nói rằng Mẹ Maria đã lưu giữ tất cả những điều này mà suy niệm trong lòng mình. Những điều này là những điều nào? Chúng là những niềm vui và nỗi buồn. Một đàng là việc hạ sinh của Chúa Giêsu, là tình yêu thương của Thánh Giuse, là việc viếng thăm của các mục đồng, là một đêm rạng ngời. Thế nhưng, đàng khác, là một tương lai bất định, là cảnh vô gia cư "vì không có nơi cho các vị trọ đêm" (Luca 2:7), là cảnh cô độc vì bị ruồng rẫy, là cảm giác không hài lòng khi phải hạ sinh Bé Giêsu trong một chuồng bò lừa. Những niềm hy vọng cùng với những lo âu, ánh sáng và bóng tối: tất cả những điều này đều ở trong cõi lòng của Đức Maria. Mẹ đã làm gì? Mẹ đã ngẫm nghĩ về chúng, tức là Mẹ ở với chúng trong lòng Mẹ trước nhan Thiên Chúa. Mẹ không giữ gì lại; Mẹ không thu mình lại vì thương hại bản thân hay vì cảm thấy đắng cay. Trái lại, Mẹ đã dâng tất cả mọi sự lên Thiên Chúa. Đó là cách Mẹ "đã lưu giữ" những điều ấy. Chúng ta "lưu giữ" những điều chúng ta phó dâng chúng: không phải bằng việc để mình thành mồi cho nỗi sợ hãi, buồn phiền hay tin nhảm, không phải bằng việc đóng cửa lòng mình lại hay cố gắng quên đi, mà bằng việc biến tất cả mọi sự thành một cuộc đối thoại với Thiên Chúa. Thiên Chúa, Đấng lưu giữ chúng ta trong lòng của Ngài, để rồi đến ngự trong cuộc đời của chúng ta.

Đó là những bí mật của Mẹ Thiên Chúa: bằng việc thinh lặng trân quí tất cả mọi sự và dâng chúng cho Thiên Chúa. Điều này đã xẩy ra trong cõi lòng của Mẹ, như bài Phúc Âm kết thúc. Cõi lòng làm cho chúng ta nhìn vào cái cốt lõi của con người, vào những cảm tình của họ, và vào đời sống. Cả chúng ta nữa, là Kitô hữu trong cuộc hành trình của mình, ở vào lúc mở màn cho một năm, cũng cảm thấy cần phải khởi hành lại từ tâm điểm, bỏ lại những gánh nặng của quá khứ để bắt đầu lại từ những điều thật sự thiết yếu. Hôm nay, trước mắt chúng ta là cái khởi điểm: Mẹ Thiên Chúa. Vì Mẹ Maria thực sự là những gì Thiên Chúa muốn nơi chúng ta, là những gì Thiên Chúa muốn nơi Giáo Hội, đó là trở thành một Người Mẹ dịu dàng và khiêm hạ, nghèo nàn về sản vật thể lý và phong phú về tình yêu thương, không vướng lây tội lỗi và hiệp nhất với Chúa Giêsu, lưu giữ Thiên Chúa trong lòng mình và tha nhân của chúng ta trong cuộc đời mình. Để bắt đầu lại, chúng ta hãy nhìn vào Người Mẹ của chúng ta. Trong trái tim của Mẹ đập nhịp tim của Giáo Hội. Ngày lễ hôm nay nói với chúng ta rằng nếu chúng ta muốn tiến tới chúng ta cần quay trở lại, ở chỗ bắt đầu lại từ máng cỏ, từ Người Mẹ ẵm bế Thiên Chúa trong cánh tay của mình.

Việc tôn sùng Mẹ Maria không phải là một thứ tập tục thiêng liêng; nó là một đòi hỏi của đời sống Kitô giáo. Khi nhìn lên Người Mẹ này, chúng ta được kêu gọi hãy bỏ lại tất cả mọi thứ hành trang vô dụng và hãy tái nhận thức được những gì thực sự thiết yếu. Tặng ân Người Mẹ này, tặng ân hết mọi người mẹ và hết mọi người nữ, là tặng ân quí báu nhất đối với Giáo Hội, vì Giáo Hội cũng là mẹ và là nữ giới.

Trong khi nam nhân thường trừu tượng, cứng mạnh và áp đặt ý nghĩ, thì một người nữ, một người mẹ, biết cách "lưu giữ", biết qui tụ các sự lại trong lòng mình, biết cống hiến sự sống. Nếu muốn cho đức tin của chúng ta không bị biến thành một ý nghĩ hay một thứ tín lý thuần túy, thì tất cả chúng ta cần tấm lòng của một người mẹ, một tấm lòng biết cách lưu giữ tình yêu êm ái dịu dàng của Thiên Chúa và cảm thấy nhịp đập của tất cả mọi người quanh chúng ta.

Chớ gì người Mẹ này, con người tạo vật đẹp nhất của Thiên Chúa này, canh chừng và gìn giữ năm nay, và ban hòa bình của Con Mẹ cho lòng của chúng ta cũng như cho thế giới của chúng ta.

https://zenit.org/articles/pop e-francis-year-opens-in-the- name-of-the-mother/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề .

-------------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - TRUYEN TIN CHO CA TOI PDF Print E-mail

> TRUYỀN TIN CHO CẢ TÔI NỮA!
>
> Rất hợp lý Chúa Nhật 04 mùa Vọng trình bày cảnh truyền tin cho Đức Maria, một biến cố cụ thể và thiết thực nhất trong việc thể hiện mầu nhiệm Thiên Chúa làm người. Thế nhưng khi Giáo Hội mời gọi tôi chiêm ngắm biến cố đó, có phải chỉ vì muốn kể cho tôi biết về các sự kiện liên quan tới việc Hài Nhi sắp sinh ra để giúp tôi thêm hiểu biết dọn mình mừng lễ Giáng Sinh? Nếu đúng thế thì khi chiêm ngắm quang cảnh này, tôi vẫn chỉ là người ngoài cuộc bàng quang, có chăng là chờ đợi để được hưởng một vài kết quả may mắn nào đó mà sự kiện này có thể mang đến cho mình?
>
> "Trong mầu nhiệm Nhập thể Thiên Chúa làm người," tác giả Brisson đã tóm lược như thế này khi nói về linh đạo của Thánh Phan-xi-cô Sa-lê, "không phải chỉ một 'Chúa - Người' duy nhất có thể kết hiệp với Thiên Chúa. Trong kế hoạch thần linh, không phải Thiên Chúa chỉ kết hợp với một người để biến người đó thành 'Chúa - Người', nhưng Ngài còn muốn nhập thể được ứng dụng cho hết thảy mọi người. Qua nhập thể Thiên Chúa muốn đi vào trong tương quan với hết thảy nhân loại. Ngài muốn nhập thể trong mọi người, đương nhiên không phải dưới dạng hai bản tính nên một (hypostatic), nhưng không kém phần hữu hiệu và biến đổi trong tất cả những ai sẵn sàng và chuẩn bị đón nhận... Nhập Thể trên thực tế lan rộng tới mọi phần tử của Nhiệm Thể Đức Ki-tô tức là Hội Thánh." (Louis Brisson, Cor ad Cor, trg. 143).
>
> Nếu quả đúng là như thế thì biến cố truyền tin khởi đầu mầu nhiệm nhập thể cũng phải là biến cố dành cho mỗi Ki-tô hữu chúng ta; chính tôi cũng được truyền tin! Có thể tạm hiểu điều này như sau: Sứ thần [đức tin] đến với tôi, một kẻ thấp hèn, và chào: "Mừng vui lên, hỡi [người] đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng [bạn]." Tôi sẽ tự hỏi, mình mà được "đầy ân sủng" sao? Chắc đi rồi, vì ân sủng chính là lòng nhân ái xót thương Thiên Chúa hằng đổ tràn trên tôi. Hội Thánh cho biết ân sủng nhân ái này được ban nhưng không (gratis), nghĩa là không do bất cứ công nghiệp nào của tôi. Hơn thế nữa Phao-lô còn muốn tôi hiểu rằng: nơi đâu càng tội lỗi thì ân sủng Chúa càng dư tràn (xin xem Thư Rô-ma chương 5 đặc biệt câu 20). Gia-kêu, đứa con hoang đàng, Ma-đa-lê-na... là một số trường hợp điển hình và tiêu biểu.

Mỗi khi nhận ra mình tội lỗi, tôi tạo ra cho Chúa dịp thi thố lòng thương xót thứ tha; lúc đó Thánh Linh hầu như cũng nói với tôi: "Đừng sợ, vì [bạn] đẹp lòng Thiên Chúa... bạn đã làm cho hài nhi Giêsu được sinh hạ nơi mình, vì Hài Nhi giáng trần vốn chỉ với mục đích làm cho mọi người nhận biết tình thương cứu độ của Thiên Chúa." Đối với Maria trong tư cách một phụ nữ Do Thái, thì sứ thần loan báo: Hài Nhi sắp hạ sinh sẽ "được gọi là Con Đấng Tối Cao, Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại Người sẽ vô cùng vô tận", nhưng đối với một Ki-tô hữu như tôi, hệt như Maria tin yêu trong suy niệm Tin Mừng nơi thẳm sâu cõi lòng, tôi cũng sẽ được loan báo cho biết: Hài Nhi giáng trần chính là 'Thiên Chúa, Đấng cứu độ... hằng đoái thương nhìn đến phận hèn... đời nọ tới đời kia Chúa hằng thương xót... và lòng thương xót đó dành cho tổ phụ Ap-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời' (Lc 1:46-55).

Có lẽ trong thâm tâm nhiều lúc tôi cũng đã thốt lên: "Việc ấy xảy ra cách nào... vì con thật không đáng được thương xót thứ tha." Nhưng tôi nhận được lời đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bạn, và quyền năng Đấng tha thứ sẽ rợp bóng trên bạn, vì thế Đấng Thánh bạn mang nơi mình sẽ được gọi là Con Thiên Chúa cứu độ." Phúc Âm chỉ cho tôi thấy người phụ nữ ngoại tình, tên cướp cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu đã được tha thứ như thế nào, và lúc đó đức tin cũng sẽ trấn an tôi "Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được... không có tội nào mà không tha thứ được." Và lúc đó tôi cũng chỉ có thể khiêm tốn cùng với Maria đáp lại: "Vâng, con đây chỉ là người tội lỗi thấp hèn, Xin Chúa cứ làm cho con như lời hứa của Tin Mừng cứu độ!"
>
>SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Giáng sinh đã gần lắm rồi! Nếu không thật sự coi việc truyền tin của đức Maria đang được lặp lại với mình mỗi dịp Sinh Nhật, có lẽ hệt như những năm trước, tôi sẽ lại chỉ lo dọn mừng lễ thật to, thật long trọng, nhưng vẫn chỉ như một khách bàng quang cử hành lễ hội; nội dung Giáng sinh vẫn ở xa tít tắp đâu đâu. Truyền tin là cho tôi, và Giáng sinh cũng là cho tôi, vì tôi trong tình trạng hiện sinh của mình cần phải như thế!
>
>TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA: Lạy Mẹ Maria, trong bài ca 'Magnificat', chính Mẹ đã nội tâm hóa biến cố truyền tin theo suy nghĩ sâu lắng của cõi lòng. Mẹ đã thấu hiểu cưu mang Đấng Cứu Thế chỉ là một phần của điều quan trọng hơn nhiều, đó là nhận biết Chúa hằng thương xót. Xin giúp con hiểu được cuộc truyền tin của con, và cùng với Mẹ, ca ngợi lòng thương xót Chúa trong mùa Giáng Sinh này. Amen!
>
> Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty
>----------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 28