mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6087
mod_vvisit_counterHôm Qua8188
mod_vvisit_counterTuần Này21222
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này67995
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12264228

We have: 312 guests online
Your IP: 52.91.245.237
 , 
Today: Dec 11, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Thiên Chúa Là Cha Của Tôi
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI # CHIA SE DUONG HY VONG PDF Print E-mail

 

2013/4/22 Hong Nguyen chuyển

CHIA SẺ ĐHYVONG Bài 1

CHIA SẺ ĐƯỜNG HY VỌNG

HY Nguyễn Văn Thuận

Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã để lại di sản thật vô giá. Đó là tác phẩm Đường Hy Vọng, mà ngài coi đó là tâm sự của một người cha.

Cha không nói gì mới mẻ với con. Cha chỉ nhắc lại những lời nhăn nhủ thắm thiết và chí tình, đã biết bao lần nhẹ nhàng đổ vào tay con, đổ vài tim con, giữa những náo động của trần thế. Con hãy bình tĩnh suy nghĩ đôi lời thâm tình của cha.

Mong những tư tưởng đơn thành này tỏa sáng và an hòa, biến con nên hồn tông đồ, hồn cầu nguyện, hồn yêu mến. Ân sủng và bình an Chúa ở với con trên Đường Hy Vọng. (ĐHY Fx Nguyễn Văn Thuận, ĐHV, Lời nói đầu)

Những bài viết dưới đây là những cảm nhận và suy tư riêng tư của một người cháu, bắt đầu chập chững lần bước theo Đường Hy Vọng. CMĐH mong nhận được những phản hồi tích cực, cùng đồng cảm và đồng hành với người viết, để cùng trở nên hồn tông đồ, hồn cầu nguyện và hồn yêu mến như ĐHY Fx đã hy vọng.

Cùng Mẹ Đồng Hành

BÀI 1

1. Chúa "dắt con trên đường, để con ra đi, và thu được nhiều hoa trái."

Đường ấy là "đường hy vọng", vì chan chứa hy vọng, vì "đẹp như hy vọng." Sao không hy vọng khi con đi với Chúa Giêsu, khi con về cùng Đức Chúa Cha?

Chúa đã gọi con theo Chúa từ khi con mới hoài thai trong dạ mẹ. Chúa cho con gia nhập Hội Thánh qua bí tích Rửa Tội. Rồi qua các phép bí tích khác nữa, Xưng Tội, Thêm Sức và nhất là bí tích Thánh Thể, Chúa dưỡng nuôi con khôn lớn, khỏe mạnh.

Thế nhưng lâu nay, con lại không để Chúa dìu dắt con trên đường đời, mà con cứ mải mê chuyện thế gian, mưu sinh, vật lộn với bao khó khăn để tồn tại và thăng tiến, con đã quên mất nghĩa vụ thu được nhiểu hoa trái.

Hôm nay nhìn lại bản thân, con chợt bừng tỉnh cơn mê. Đồng tiền tâm linh của Chúa gửi gấm cho con, chẳng sinh lợi chút gì, vì con đã chôn kỹ dưới đất từ hồi nào!

Vậy từ bây giờ, xin Chúa đừng nỡ buồn giận con vô ơn bạc nghĩa. Xin Chúa thức tỉnh con luôn, để con can đảm, dám dân thân vào Đường Hy Vọng.

AM Fiat

Chuyển từ:

http://www.cungmedonghanh.com/chia-se-dhyvong-bai-1/

Hồng - Lucy - Gc

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI # SU SONG PDF Print E-mail

  

SỰ SỐNG

Sự sống thật mầu nhiệm ! Không ai có quyền trên sự sống ngoài đấng ban sự sống và cũng là đấng có quyền trên sự sống.

Quan niệm về sự sống thì mỗi người, mỗi dân tộc có quyền tự do để suy nghĩ về sự sống của mình. Với người Kitô hữu thì sự sống thuộc về Chúa và ở trong tay Chúa.

Xét về mặt khoa học, sinh học thì dĩ nhiên khi người nam và người nữ gần nhau và có điều kiện thì sẽ hình thành mầm sống. Thế nhưng, cái điều kiện có mầm sống hay không có mầm sống đều nằm trong lòng bàn tay của Thiên Chúa. Có ai biết được ngày mình cất tiếng khóc chào đời và có ai nào đó biết ngày mình từ giã cõi đời này không ?

Có người đi xem vận mệnh, có người đi xem tuổi thọ, có người đi xem ngày mình ra đi nhưng ai có thể quyết định được ngày đó. Xem, tìm, kiếm nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi bàn tay của Thiên Chúa. Và vì vậy, sự sống vẫn là mầu nhiệm và Thiên Chúa mới là chủ trên sự sống của con người.

Có những người tin vào một quyền năng nào đó, một thế lực nào đó để rồi canh giờ cho người thân của mình ra đi để cho con cháu "làm ăn" thành đạt. Có dịp tiếp xúc được một số nhân viên y tế làm việc ở những bệnh viện lớn chia sẻ rằng có những gia đình gửi tiền để nhân viên y tế rút ống bệnh nhân nặng để cho bệnh nhân chết theo "giờ" gia đình đã định. Với những người có niềm tin và có lương tâm sẽ chẳng bao giờ làm cái việc bất nhân thất đức đó. Những nhân viên y tá có lương tâm đã chia sẻ với tôi rằng nếu như đưa cả chục triệu để làm cái chuyệt rút ống thì nhân viên cũng chẳng bao giờ làm. Vì làm như thế chẳng khác nào trở thành một kẻ sát nhân.

Những ngày này, chúng tôi lại đang được sống thực tại mầu nhiệm sự sống của một người cha, một người anh. Bác sĩ đã trả về, đã chê nhưng hình như Chúa chưa nhận. Chúa chưa nhận để rồi cứ phải chờ thời gian vì lẽ thời gian là của Chúa và sự sống cũng là của Chúa.

Đứng trước trường hợp hết sức đặc biệt như thế này thì lắm người nhiều ý. Kẻ thì vâng theo ý Chúa, người thì muốn bất tuân. Vâng theo thì đi theo cho đến cùng khi người bệnh tắt hơi. Bất tuân là rút ống để ra đi êm dịu. Ra đi êm dịu như thế chẳng khác gì là loại trừ sự sống của anh chị em đồng loại. Quan điểm và lập trường của những người có niềm tin vẫn là vâng theo ý Chúa cho đến cùng vì luôn luôn tin tưởng và xác tín rằng sự sống là của Chúa, bởi Chúa và do Chúa.

Không phải đây là trường hợp đầu tiên và duy nhất. Đã và đang có cụ trong nhà dòng nằm trên giường bệnh suốt mười mấy năm ròng rã nhưng anh em vẫn tín thác vào sự quan phòng, tình thương của Thiên Chúa. Đứng trước những trường hợp như vậy, Cha Giám Tỉnh và Hội Đồng Tỉnh không quyết định điều gì khác là vâng theo thánh ý Chúa cho đến cùng.

Vẫn là sự giằng co của tiền bạc, của công sức, của tốn kém ... Dẫu rằng tiền bạc, công sức ra đi rất nhiều để lo cho người bệnh nhưng không vì thế mà ta định đoạt sự sống trên anh chị em đồng loại của ta được.

Chỉ một mình Thiên Chúa mới làm chủ sự sống của con người mà thôi.

Anmai, CSsR

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI = CHUA NHAT 4 MC- C PDF Print E-mail

Cảm nghiệm Tình Chúa yêu tôi

BÀI HỌC THA THỨ 

Chúa Nhật IV Mùa Chay-Năm C = THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI

(Joshua 5:9a, 10-12; 2Corinthians 5:17-21; Luke 15:1-3, 11-32)

Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Tin Mừng thánh Luca đoạn 15 nói về "những gì bị mất được tìm thấy" như ngụ ngôn chiên đi lạc (c.1-7), đồng bạc bị mất (c. 8-10), rồi tuyệt đỉnh là câu chuyện người cha nhân hậu và đứa con hoang đàng trong bài Phúc Âm hôm nay (c.11-32).

Câu chuyện đứa con hoang đàng là một câu chuyện rất đặc biệt, không chỉ vì ý nghĩa của nó mà còn vì tài kể truyện của thánh Luca. Thánh Luca kể chuyện rất điêu luyện, giống như một họa sĩ tài ba biết dùng mầu sắc một cách linh động để gây cảm súc của người coi tranh. Màu sắc, hình ảnh và vẻ uyển chuyển của câu chuyện đã đánh động, gây từ hồi hộp đến ngỡ ngàng cho người đọc cũng như người coi tranh. Tuy nhiên, tác dụng đó nhiều hay ít còn tùy vào kinh nghiệm sống và tài văn chương, mắt nghệ thuật của đương sự. Vì vậy câu chuyện đã gây tranh cãi khá sôi nổi. Có người khen kẻ chê người cha cũng như có người ghét kẻ tỏ lòng khoan dung đối với đứa con hoang đàng. Còn về người anh cả thì sao?

Thực vậy, cuộc sống của mỗi chúng ta có nhiều giai đoạn khác nhau, mỗi người đều cố sống để thích hợp với từng giai đoạn. Khi còn ở tuổi vị thành niên chắc chắn ta phải sống khác với tuổi thanh niên, lúc đã lập gia đình rồi có con, lúc đứng tuổi, và lúc tuổi đã xế chiều... Trong câu chuyện đứa con hoang đàng này, ta thấy người con út đã bê bối, đi hoang, ăn chơi trác táng đến không còn đồng xu dính túi, đói khổ phải đi ở đợ. Người cha, xem bề ngoài có vẻ lẩm cẩm, tỏ ra quá dễ dãi, tha thứ một cách vô tội vạ. Người con cả thì tỏ ra có trách nhiệm, biết cần cù chăm chỉ làm ăn, thấy người cha đối xử quá ân cần quảng đại với thằng em đi hoang, thì nổi sùng trách móc cha mình vì không thể chịu nổi cái bế bối của thằng em.

Mỗi người chúng ta chắc hẳn cũng có những tâm trạng như trên. Nhưng câu chuyện ngụ ngôn này chủ ý nhắm vào tâm tư con người vào thời Chúa Giêsu lúc đó. Họ cảm thấy bất nhẫn trước hành động của người cha. Chúng ta thử tìm hiểu xem chúa Giêsu muốn nhắn nhủ chúng ta điều gì qua chuyện ngụ ngôn này.

Trong tông huấn 1984 về "Hòa Giải và Thống Hối/Reconciliatio et Paenitentia", Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II đã viết: "Câu chuyện ngụ ngôn đứa con hoang đàng là câu chuyện nói về tình yêu tuyệt vời không thể nào diễn tả nổi của Thiên Chúa Cha đối với người con khi nó trở lại với mình; Người đã cho hắn một tặng phẩm là sự hòa giải hoàn toàn. (....) Vì vậy câu chuyện nhắc nhở chúng ta là cần phải cải đổi tâm hồn vì lòng khoan dung của Người Cha rồi quyết tâm lướt thắng bỏ qua mọi thù nghịch, oán hận đối với mọi người."

BA HÌNH ẢNH CỦA NGƯỜI CON HOANG ĐÀNG

Theo truyền thống xưa của Do Thái, người "con cả" có quyền được thừa hưởng hai phần gia tài của cha mình. Như vậy, người con thứ chỉ được hưởng chừng 1/3 gia sản của cha mà thôi. Nhưng dù sao đi nữa, hành động của người con thứ đòi chia gia tài (c.12) là một xúc phạm nặng nề đối với người cha, vì hắn nghĩ là cha mình "còn lâu mới chết", hắn không còn nhẫn nại đủ để đợi đến khi ông già qua đời.

Thế là khi được chia phần cho mình rồi, người con thứ đã thoát ly gia đình (c.13), không còn coi trọng gia phong tập quán của quê hương mình nữa. Anh ta đã đi quá xa, nghĩ rằng mình có thể tìm thấy hạnh phúc lạc thú kỳ lạ ở phương trời xa mà ở gia đình tổ quốc mình không có. Kết quả đã ngược lại. Khi tiêu sài hết cả tiền bạc, hắn phải đi ở đợ, trở thành nô lệ, đi chăn heo, một loại súc vật được coi là dơ bẩn không được xếp vào loại thức ăn[1], đến độ quá đói khổ chỉ mong có được thức ăn heo (c.17) mà ăn cho no bụng cũng không có.

Câu chuyện kể rằng anh chàng "ăn tiêu phung phí hết cả phần tài sản của mình" (c.13). Ở đây ngoài nghĩa đen ta còn có thể hiểu theo nghĩa bóng là tư cách của "chính hắn" cũng bị tiêu tan. Không phải anh chàng chỉ tiêu sài tiền bạc bất kể đời mà còn trác táng không cần biết đến nhân cách, mình là ai và là cái gì nữa!

Đến đây anh chàng "hồi tâm lại" (c.17), nghĩ đến thời gian ở với gia đình được sung sướng biết bao. Quả là mình đã quá điên khùng mới đi đến "nông nỗi này". Đó là bước đầu của sự hối hận, cho dù tự nó chưa phải là thống hối thực sự.

NGƯỜI CHA NHÂN HẬU

Quang cảnh nổi bật nhất ở "người cha" là, ông đã đi bước trước, khi vừa nhìn thấy con mình từ xa đang đi lại, thất thểu, bệ rạc, sợ hãi (c.20), ông liền chạy lại ôm chằm lấy con mà hỏi han, thay vì đợi con lê lết vào nhà.

Cứ lẽ bình thường, cử chỉ của người cha như vậy xem ra không thích hợp và có vẻ kỳ cục, bởi vì hành xử như vậy là quá đáng đối với một đứa con hư. Nhưng đó lại là cử chỉ chứng tỏ tình yêu thương của một người cha, tình yêu đầy âu yếm với lòng trắc ẩn. Ông"ôm con, hôn con lên trán, lên cổ, lên má, vuốt ve mặt mũi con tỏ vẻ lo âu sao con mình gầy gò ốm yếu, xanh sao dơ bẩn thế này". Ông lại truyền cho gia nhân đem quần áo mới ra mặc cho cậu, giày mới cho cậu đi như không có chuyện gì xẩy ra cả (c.22). Đó là dấu hiệu của Tự Do, hình ảnh của Gia Đình, của cái gì mất bây giờ tìm lại được !

Thực ra, người cha có quyền đuổi người con đi, không cho vào nhà, vì đã hư đốn không nghe lời cha, tự mình bỏ nhà đi hoang, không chỉ làm mất danh giá gia đình, đồi bại gia phong mà còn nêu gương xấu cho xóm làng. Họ sẽ chê trách, thù oán cha mình vì con họ có thể sẽ bắt chước gương xấu đó mà hư thân như vậy.

BỆNH TỰ KỶ ÁM THỊ

Đối với người anh cả, phản ứng của anh (c.25-29) không có gì là sai trái. Đó là một phấn nộ hợp lý. Phát ngôn của anh rõ ràng cho thấy, anh đã chu toàn đầy đủ bổn phận làm con, mà cha anh không tỏ lộ gì là yêu thương quảng đại với anh. Trái lại, anh cảm thấy anh bị lạm dụng,"làm thân trâu ngựa" cho cha từ bao năm nay mà không được đền đáp thưởng công gì cả. Điều anh có ý nói cho cha anh biết là: không phải anh kể công những điều anh đã làm, nhưng anh cảm thấy anh thiếu thốn cái gì ấy. Anh đau khổ vì bệnh tự kỷ ám thị !

Quả vậy, người con cả rất thực tế khi kết án tư cách của người em đã "tiêu sài hết tiền bạc của cải với bọn đĩ điếm" (c.30). Trước hai nghịch cảnh đó, thiên hạ sẽ nghĩ sao, đồn đãi gì về đứa con út của ông chủ trại đi hoang, nay tàn tệ lại trở về với gia đình và xóm làng? Hay người con cả chỉ biết nghĩ xấu cho em mình, cho hắn là loại người tồi tệ nhất với những cáo buộc cay đắng nhất?

Người con cả đã nhất quyết "đá văng em mình ra khỏi lòng mình" và cho rằng nó là "con của người cha thôi", không phải là em của mình. Đúng vậy, như chúa Giêsu đã từng nói: Bề ngoài là con đấy, nhưng trong tâm thực sự lại không phải là con, như người anh cả đã biểu lộ qua cử chỉ và tâm tư ý nghĩ của anh.

Giống như kiểu lý luận, một người nghĩ là mình không có tự do, thì tự cảm thấy mình giống như nô lệ? Và người nào sống trong gia đình với cha mình mà lại cảm thấy không vừa ý, coi mình như người xa lạ, thì sẽ không cảm thấy mình là con, là người nhà ?

NỚI RỘNG PHẠM VI

Nhân mùa chay, tôi có đọc một quyển sách nhan đề "Love Alone is Credible" của Hans Urs Von Balthasar (Ignatius Press, 2004), thấy có ít lời khá ý nghĩa, đáng cho chúng ta suy nghĩ nên xin được trích ra đây để bạn đọc cùng đọc và suy niệm, nhân câu chuyện ngụ ngôn trong bài Phúc Âm hôm nay.

"Có lần kia, một người tìm học cách đọc những dấu hiệu của tình yêu và rồi tin như vậy, tình yêu đã dẫn đưa anh ta vào khung trời rộng mở ở bất cứ đâu mà anh ta có thể yêu.

"Nếu người con hoang đàng không tin rằng cha mình đã sẵn sàng chờ đón hắn thì hắn sẽ không trở về -ngay cả khi cha hắn đón hắn một cách mà hắn không bao giờ dám nghĩ tới.

"Vấn đề quyết định là người có tội đã nghe biết về tình yêu là thứ có thể và thực sự đang dành cho hắn; Hắn không phải là người phải tự mình đi đến để đứng vào hàng ngũ với Thiên Chúa; Thiên Chúa thì luôn luôn nhìn hắn như một kẻ tội lỗi không có tình yêu, một đứa trẻ đáng được yêu và Ngài ngước mắt nhìn hắn,ban cho hắn được ơn xứng đáng yêu dưới ánh sáng của tình yêu ấy". (p.103)

MỤC VỤ HÒA GIẢI LÀ BỔN PHẬN CỦA CHÚNG TA

Bài đọc 2 thư thánh Phaolo gửi giáo dân Corinthians (2Cr 5:17-21) tóm gọn một cách rất tài tình câu chuyện ngụ ngôn Đứa Con Hoang Đàng. Thánh Phaolo cho biết cử chỉ hòa giải của Thiên Chúa được thể hiện bằng nhiều cách, đúng như kiểu hành văn của ngài thật uyển chuyển, tiến lui rất nhẹ nhàng từ hành động của Thiên Chúa đến công tác mục vụ của chính ngài.

Nếu chúng ta hòa giải được với Thiên Chúa, với chính chúng ta và với tha nhân, và rồi mang cái "tâm hòa giải" của mình và sự hòa giải của Thiên Chúa áp dụng vào xã hội, trong cộng đồng của chúng ta, thì có thể nói được chúng ta là sứ giả của Hoàng Tử Hòa Bình. Bởi vì Thiên Chúa đã sai con một Người xuống trần để hòa giải với loài người thì Ngài cũng muốn chúng ta bắt chước Người cải đổi thế gian cho mọi sự được hòa điệu giữa một thế giới đổ nát, gia đình tang thương và Giáo Hội chia rẽ.

Chớ gì, Chúa Nhật 4 Mùa Chay này, chúng ta là những người được tha thứ nhiều, hãy đến với những người anh chị em, hàng xóm láng giềng, bạn bè, những kẻ tội lỗi, vui với họ, hân hoan hòa giải cùng họ, tha thứ cho nhau trong bí tích hòa giải và bí tích Thánh Thể.

Trên đường hành trình Mùa Chay đi về nhà Cha, chớ gì bài ca tạ ơn và niềm vui

hòa giải bùng lên trong những tâm hồn hoang dại, sa mạc hận thù, lòng trai đá và ác quái của chúng ta. Xin Thiên Chúa chỉ dạy chúng ta biết đọc và nhận ra những dấu chỉ của tình yêu, biết vui trong lòng khi Lời Chúa đến với chúng ta trên đường đi tới hòa giải và an bình.

ĐÔI LỜI KẾT: THIỆN CHÍ HÒA GIẢI

Câu chuyện ngụ ngôn này của thánh Luca có hai điểm đặc biệt: 1-Thiên Chúa hoan nghênh, đón chào những kẻ tội lỗi và những kẻ mà xã hội, tôn giáo coi như không thể chấp nhận được. 2-Ca ngợi, Vui mừng là những cử chỉ tiếp theo hành động đón chào. Đó là một hồi đáp cho sự ăn năn thống hối mà Thiên Chúa luôn luôn mời gọi, khuyến khích mỗi người chúng ta thực hành.

Người cha quảng đại hân hoan đón chào đứa con hoang đàng, nhưng không từ bỏ người con cả, vẫn còn ở với hắn và trung thành với hắn, yêu thương hắn, dù hắn đã phản đối tính nhân hậu của mình. " Con à! -Người cha nói với anh ta- lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con" (c.31). Sửa đổi em con là đứa "đã chết nay sống lại", "đã mất nay tìm lại được"(c.32) không làm giảm giá trị lòng trung thành của con đối với cha. Người em, nay được sát nhập trở lại gia đình, phải khởi sự cuộc sống trung tín từ đầu. Người cha ở đây tượng trưng cho Thiên Chúa. Hòa giải với người cha, tức hòa giải với Thiên Chúa, cả hai người con phải dàn xếp với nhau và hòa giải với nhau trước.

Nguời anh sau cùng có làm hòa với em mình và đón chào hắn trở về không? Anh ta có thực sự trong lòng muốn tha thứ cho người em không? Có chia sẽ niềm vui hân hoan với cha mình không? Hay là, kết thúc câu chuyện, anh ta cũng coi mình như người xa lạ còn hơn em mình nữa? Trong câu chuyện này, người mẹ ở đâu? Phản ứng của người mẹ thế nào? Chúng ta chờ mong ở kết thúc của câu chuyện, nhưng Chúa Giêsu đã không cho biết. Đó là tất cả câu chuyện ngụ ngôn về người cha nhân lành. Nó mời gọi tất cả chúng ta đào sâu vấn đề để tìm ra những giải đáp cho chính cuộc sống của chúng ta, ở thời đại của chúng ta.

Câu chuyện "Người Con Hoang Đàng" hay "Người Cha Nhân Hậu" hoặc "Người Anh Phẫn Nộ" có thể gây thắc mắc cho chúng ta như là nó xẩy ra cho chính chúng ta vậy? Có phải người cha nhân lành đã vung vãi tình yêu của mình vào những việc nhỏ nhặt, những cái ác quái, đa nghi và kiêu hãnh của chúng ta? Bài học tha thứ !

Fleming Island, Florida

March 11, 2013 –

NTC

[1] Theo tục lệ và luật Do Thái, một số súc vật bị cấm không được ăn thịt như heo, gà, lạc đà, dê, ếch nhái...vì coi là đồ dơ bẩn. Trường hợp này, đứa con hoang đàng lại đi chăn heo, ăn cả đồ ăn heo...là lỗi luật vô cùng.

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI # = CHUA SINH RA CHO CHUNG TA PDF Print E-mail

 

THIÊN CHÚA ĐÃ SINH RA ĐỜI

CHO CHÚNG TA

( Lể Nửa Đêm- Isaiah 9:2-4, 6-7; Titus 2:11-14; Luke 2:16) __________________________________________

Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Chúa ban Con của Người cho chúng ta

Dân tộc bước đi trong u tối đã nhìn thấy ánh sáng chan hòa. Sự sáng đã bừng lên trên những người cư ngụ miền thâm u sự chết. Chúa đã làm cho dân tộc trở nên vĩ đại thì không làm cho niềm vui thành vĩ đại được sao? Họ sẽ vui mừng trước mặt Chúa, như người ta vui mừng trong mùa gặt lúa, như kẻ thắng trận hân hoan vì chiến lợi phẩm, khi đem của lấy được về phân chia. Vì cái ách nặng nề trên người nó, cái gông trên vai nó, cái vương trượng quyền của kẻ áp bức...Chúa sẽ nghiền nát ra, như trong ngày chiến thắng Midian. Bởi lẽ mọi chiếc giày đi lộp cộp của kẻ chiến thắng, mọi chiếc áo bị nhuộm máu đào, sẽ bị đốt đi và trở nên mồi nhóm lửa. Bởi lẽ một Hài Nhi đã sinh ra cho chúng ta, và một người con đã được tặng cho chúng ta. Người đã gánh nhận vương quyền trên vai, và người ta sẽ gọi tên Người là "Cố Vấn Kỳ Diệu, Thiên Chúa Huy Hoàng, Người Cha Muôn Thuở, Ông Vua Hòa Bình". Người sẽ mở rộng vương quyền, và cảnh thái bình sẽ vô tận. Người sẽ ngự trên ngai vàng David, và trong vương quốc Người, để củng cố và tăng cường, trong sự công minh chính trực, ngay tự bấy giờ và mãi mãi muôn đời. Lòng ghen yêu của Chúa thiên binh sẽ thực thi điều đó. (Isaiah9:2-4,6-7)

****************

Dù đã xa quê hương, đặc biệt nơi tôi sinh ra ở miền Bắc Viêt Nam hơn 50 năm, nhưng mỗi năm Giáng Sinh trở về với khí trời hanh lạnh là tự nhiên tôi lại nhớ đến những ngày xa xôi ở Hanoi khi còn ở tuổi thiếu niên. Vào đêm Giáng Sinh ấy, cả đoàn chúng tôi rước nến đi ra hang đá được làm ở ngoài trời trong khi cùng ca bài "Đêm đông lạnh lẽo... Chúa sinh ra đời...".Sao mà cảm động thế ! Cái cảm giác âm u mà êm đềm như thấu suốt tâm can; cái khí hậu lạnh buốt lúc ấy ở Hanội trong đêm tối chập chùng không trăng không sao. Đúng là mùa đông giá lạnh. Nó thật hợp với lời ca của bài hát và quang cảnh mà các văn thi sĩ đã tả chỗ Chúa sinh ra đời nơi hang lừa nghèo khổ, lạnh lẽo, cô đơn ở Bethlehem .

Bây giờ tuổi đã lớn, không gian và thời gian không giống hồi xưa. Khí hậu cũng khác. Có khi còn nóng bức, trái ngược với cảnh rét cóng nơi Chúa ra đời hơn 2000 năm về trước. Ở Saigòn vào mùa Giáng Sinh mà hát bài Đêm Đông sao nghe nó vô duyên thế. Ở Florida, nơi xứ mặt trời nắng ấm thường thì quanh năm nóng cái nóng nhiệt đới, nhưng vào mùa Giáng Sinh thì Trời thương lại cho khí hậu mát lạnh, thành thử đêm Noel/Giáng Sinh nó lại hợp cảnh sinh tình đôi chút, nhất là năm nay khí hậu trở lạnh sớm hơn và lạnh hơn cái lạnh bình thương của mọi năm. Lạnh buốt thật!

Lòng mình có còn rung động nữa không nhỉ? Có lúc cũng cảm thấy bồi hồi, có lúc như chẳng thấy có gì khác thường. Nhưng tâm tư dĩ nhiên có đôi chút khác lúc còn là trẻ nít. Mình đã được học hỏi nhiều về giáo lý, Kinh thánh, Tin Mừng qua những bài học và sách vở và cả trường đời, do đó có những suy tư chín chắn và có vẻ thâm sâu hơn? Đó cũng là tự nhiên thôi. Biết suy ngẫm về cảnh rét lạnh Chúa phải chịu nơi hang lừa thì cũng biết suy diễn ra cái lạnh của những người mà hiện đang gánh chịu trên toàn thế giới, ở ngay chính quê huơng Việt Nam thân yêu của mình. Không chỉ cái lạnh buốt do khí hậu làm cho con người phải tê tái mà còn cái lạnh buốt bởi chính con người làm cho con người do đàn áp, truy nã, độc tài, bất công, bất chính trong xã hội...Đôi khi trộm nghĩ, Chúa đã sinh ra đời cứu khổ nhân loại cả hơn 2000 năm rồi mà sao loài người vẫn còn bị trà đạp ức hiếp, tước đoạt hết tất cả những gì của con người nhỉ? Tại sao có người sung sướng, có người khổ cực? Có người làm cha thiên hạ, có người suốt đời làm thân trâu ngựa? Bác ái? Công bằng, Từ Bì, Hỉ xả? Chúa đã giải quyết nhưng con người không chịu thi hành? Ngay cả những đấng mang sứ mệnh giảng lời Chúa, nói chi những kẻ thù của Chúa, coi Chúa chỉ là thuốc phiện? Chẳng lẽ họ giống nhau? Không thể được. Ánh sánh không thể hoà nhập với bóng tối (2Cr 6:14-18;7:1). Thiên Chúa thì trung thực. Ngài nói là Làm. Không giả hình, không làm bộ. (Mt 23:1-11).

Mùa Vọng và Giáng Sinh năm nay, tôi có một đặc biệt, có tính riêng tư cá nhân nhiều hơn, xin được chia sẽ với mọi người. Vì muốn cho cả gia đình tụ họp cùng nhau suy niệm, thưởng thức Giáng Sinh, nên tuần trước vợ chồng con cháu sau bữa ăn tối, tất cả yên lặng cùng nhau nghe nhạc Giáng Sinh, không phải là ra hí trường hoặc nhà thờ nghe ban nhạc đồng ca và hòa tấu mà là thưởng thức tại gia. Bản nhạc "Messiah night".

Ban hòa tấu trình bày những công trình sáng tác của Handel về Giáng Sinh thật tuyệt vời. Tôi không thể không rung động mỗi khi nghe những ý lời của tiên tri Isaiah qua điệu nhạc tung hô Chúa: "For unto us a Child is born, unto us a Son is given, and the government shall be upon his shoulder; and his name shall be called Wonderful Counselor, the Mighty God, the everlasting Father, the Prince of Peace." (Isaiah 9:6). Xin tạm dịch:

"Con Trẻ sinh ra đời cho chúng ta,

là Con một Thiên Chúa,

Quyền bính Người đặt trên vai,

tên Người gọi Quân sư Tuyệt vời,

là Cha đời đời,

Là Thiên Chúa Toàn năng,

là Hoàng tử của Hòa bình" (Isaiah 9:6)

Những ý lời tuyệt mỹ này đã lấy trong sách tiên tri Isaiah và bài đọc 1 mà chúng ta được nghe tuyên xưng hàng năm trong Lễ Nửa Đêm vọng Giáng Sinh.

Ngay những câu đầu của đoạn 9 là những lời chứng của Isaiah nói về thảm cảnh đen tối ghê rợn và sầu thảm dày đặc sẽ đổ xuống cả hai vưong quốc Judah và vương quốc phương Bắc của Israel . Nhưng cái bóng tối sầu thảm ấy không phải là những lời tuyên báo sau cùng của ngôn sứ. Rõ ràng trên phần đất này đã có một tia sáng vĩ đại chiếu rọi chan hòa. Giòng mở đầu của chương 9 là câu chuyển tiếp từ bóng tối của chương trước. "Những kẻ đau khổ sẽ không còn phải sầu muộn. Vào thời kỳ đầu Người đã đem nguy khốn đến cho đất Zebulum và Naphtali, nhưng thời kỳ sau người sẽ mang vinh quang, làm rạng danh con đường biển, miền đất bên kia Jordan và Galilee . Dân chúng đã phải đi trong đêm tối thì nay được nhìn thấy ánh sáng chan hòa; những kẻ từng sống trong miền đất tối tăm dày đặc thì nay có ánh sáng soi chiếu" (Isaiah 9:1-2).

Ánh sáng vĩ đại ấy đã thực sự xâm nhập bóng tói dày đạc sẽ xua đuổi mọi nghi hoặc và trống rỗng, bạo động và áp bức. Ánh sáng sẽ chiếu tỏa trên những dân đang sống trong bóng tối sự chết. Những hình thức mà dân Assyria bị áp bức là gông, cùm, ách trên vai cổ, roi quất sẽ bị đập tan; áo chiến trận sẽ trở thành mồi lửa; khí cụ chiến tranh bị phá hủy báo hiệu thời đại hòa bình đang tới.

Con Trẻ sinh ra sẽ có được khôn ngoan của vua Solomon, tính dũng cảm và tình thương yêu của vua David, đức tính cao cả của Maisen và các tổ phụ. Người ta dự đoán Con Trẻ được nói đến ở đây sẽ là vua Hezekiah. Những vị vua đương thời của Judah lúc bấy giờ đã được cố vấn quá dở nên quyền lực bị sút kém vì chiến tranh.

Vì có tước hiệu là "Quân sư Tuyệt vời", nên tân vương sẽ không cần cố vấn như những cố vấn đã dẫn đưa vua Ahaz đến chỗ tiêu tan sự nghiệp. Là "Cha Đời Đời" tức diễn tả luật lệ của vua quá hay đẹp. Những đức tính như cung cách xét sử, trọng công lý và công chính đã làm cho ngai vua David vững bền có thể được tóm gọn trong chữ "Shalom" mà gốc tiếng Do Thái/Hebrew có nghĩa là toàn hảo, hoà hợp, hoàn thành và trọn vẹn. Ngày nay người Do Thái chào hỏi nhau bằng tiếng Shalom nghĩa là chúc bằng an cho nhau.

Nhờ kết quả của triều đại của vị tân vương này, dân chúng sẽ được sống hòa hợp với Thiên Chúa, với nhau và với thiên nhiên. Vì vậy chẳng có gì lạ là Giáo Hội đã chung hợp với nỗi vui mừng của Isaiah về tia sáng này và sinh nhật của vua để mừng lế giáng sinh của Chúa Giêsu qua bài đọc 1 trong Thánh Lễ Nửa Đêm.

Những năm trước đây, ai là người đã không cảm thấy cái bóng tối dày đặc và nỗi buồn u uất đã xẩy ra ngay trong thế giới hiện tại của chúng ta? Hãy thử nhìn lại những thảm cảnh bạo lực đã xẩy ra ở "đất thánh", đất đã một thời được Thiên Chúa, các tổ phụ và cả chính đấng Thiên Sai đã đặt chân tới mà có lúc đã trở thành một trận địa giết người. Hãy nghĩ tới những tình huống bấp bênh và thất vọng đang hiện ra vì sự xụp đổ của những cấu trúc kinh tế. Hãy nhìn vào và nhớ lại thảm cảnh Thiên An Môn. Hãy nhìn cho rõ cảnh tượng công an chìm nổi đàn áp đánh đập bắt bớ dân lành vô tội ngay trước mặt mọi người giữa ban ngày tại Saigon Hànội và những nơi như Đồng Chiêm, Thái Hà, Cồn Dầu...Những cảm nghĩ sâu đậm như vậy về cái bóng tối âm u đày đặc thường nảy sinh ra từ những toan tính của những con người cố chấp, đơn lẻ và hoang đảo độc tài riêng rẽ thay vì là của cả một cộng đồng nhân loại thực sư quan tâm đến nhau và những thống khổ của chính đồng bào mình, của nhiều người trên khắp thế giới.

Trong mùa Lễ Hội Giáng Sinh này, người Do Thái mong ngóng sự xuất hiện của đấng Thiên Sai, người Kito hữu vui mừng ngày Giáng Sinh của Ngài trong lịch sử loài người. Nhưng cả người Do Thái và người Kito hữu đều được mời gọi vượt qua khỏi tất cả những biểu tượng và đặt những câu hỏi thâm sâu hơn: Chúng ta đang trông chờ sự cứu chuộc trở thành hiện thực như thế nào mà đấng thiên sai sẽ mang lại cho chúng ta? Riêng người cộng sản, đặc biệt ở Việt Nam, chừng nào thì có được cái thiên đàng địa giới để cho mọi người được làm việc theo khả năng, hưởng thụ theo nhu cầu, trong khi đường đi tới nó càng ngày càng điêu linh, dân tình ngày càng khốn khổ, bóng tối ngày càng dày đặc âm u, không hy vọng, không lối thoát!

Những bản kinh thánh đọc trong ngày lễ Hanukka, Mùa Vọng và Giáng Sinh đều là những lời mời gọi mọi người tụ tập tại hội trường và nhà thờ để chào hỏi, chúc mừng, làm quen nhau, để tự nguyện cùng nhau mang ánh sáng của Thiên Chúa chiếu rọi khắc mọi nơi, trên mọi quốc gia, để nhận ra nhau là những đồng chí cùng xây dựng vương quốc Thiên Chúa vĩnh cửu.

Cả Kito Giáo lẫn Do Thái Giáo đều ôm giữ trong lòng mộng ước chung là xin cho "Nước Chúa trị đến!" Chúng ta cần phải cùng đọc kinh này lớn tiếng hơn và rõ ràng hơn trong những ngày bóng tối âm u bao phủ nhiều người trên toàn thế giới, đặc biệt người dân A phú Hãn, Iraq, Đất Thánh hiện đang bị tan hoang vì chiến tranh, hận thù, ghen ghét và sầu thảm, cũng như những người đang sống ở những nước, những miền khác trên thế giới đang đau khổ vì nghèo đói, áp bức, độc tài và bất công....

Sự chờ mong chung kết quả Nước Chúa trị đến thúc đẩy chúng ta -Cả Kito hữu lẫn Do Thái- cần phải hiệp thông với nhau chặt chẽ và nhận ra được sự đổ vỡ ghê gớm của thế giới. Chân phước Gioan Phaolo II và bây giờ Đức Benedict XVI đã dạy chúng ta qua những tông thư, lời nói và hành động, không có gì và không ai có thể phá vỡ, tách biệt chúng ta ra khỏi sự hiệp nhất kiên cố đã có được. Danh từ "tikkun ha'olam" tiếng Do Thái có nghĩa là hàn gắn thế giới, sửa chữa, tu bổ và cứu chuộc -gồm cả sự cứu chuộc dân Israel- đang thể hiện nơi con người Chúa Kito, thì hoàn toàn phụ thuộc nơi chúng ta, mỗi người chúng ta, trong mỗi hoàn cảnh của mình, của đất nước mình, dân tộc mình, tôn giáo mình, tập thể mình....

Fleming Island, Florida

Dec. 24, 2012

NTC

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI # CHUA DO PDF Print E-mail

         CHÚA ĐÓ

Có bao giờ bạn cảm thấy muốn làm điều gì đó đặc biệtcho người mà bạn yêu thương không ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài đang nói với bạn.

Có bao giờ bạn cảm nhận được nỗi buồn và sự cô đơn của người nào đó đang đứng gần bạn không ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài đã chọn bạn.

Có bao giờ bạn nghĩ về một người bạn rất thân và đã lâu rồi không gặp nhau, bỗng nhiên người ấy xuất hiện bất ngờ không ?

CHÚA ĐÓ ! Bởi vì không có điều gì xảy ra lại là tình cờ !

Có bao giờ bạn nhận được một điều kỳ diệu mà bạn không cầu xin không ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài biết mọi điều bí ẩn mà bạn giữ sâu kín trong tim.

Có bao giờ bạn thấy mình ở trong một hoàn cảnh khó khăn dường như không có cách giải quyết, thế mà "trong nháy mắt" câu trả lời xuất hiện rõ như ban ngày ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài khộng ngừng nắm lấy những vấn đề của chúng ta và giúp chúng ta giải quyết.

Có bao giờ bạn cảm thấy lòng buồn mênh mông, và rồi bất chợt, tâm hồn bạn như được lấp đầy tình yêu, bạn bỗng cảm thấy chan hòa sự bình an khôn tả ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài ôm bạn trong cánh tay mà an ủi và ban cho bạn sự bình an.

Có bao giờ bạn cảm thấy chán sống đến nỗi chỉ muốn chết,

rồi bất chợt bạn lại tìm thấy can đảm và sự quyết tâm để tiếp tục cuộc hành trình với đầy sức mạnh

và hy vọng ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài luôn luôn ở bên bạn, thương yêu đồng hành với từng bước bạn đi trên đường đời.

CHÚA ĐÓ ! Tất cả mọi việc sẽ tốt hơn khi CHÚA HƯỚNG DẪN !

Bạn có nghĩ rằng sứ điệp này tình cờ được gửi cho bạn ?

CHÚA ĐÓ ! Ngài đã chạm vào trái tim tôi.

Ngài soi sáng để tôi nghĩ đến bạn không phải vì bạn là bạn tôi,

nhưng bởi vì sự thật này : bạn là vô giá trong mắt NGÀI và trong mắt tôi.

Hãy để Thiên Chúa chạm vào trái tim bạn và bạn sẽ cảm thấy như được thúc giục

chia sẻ sứ điệp này cho tất cả bạn bè của bạn.

Hãy gửi sứ điệp này cho tất cả những người bạn thương mến,

thân hữu và những người quen biết... bởi vì tất cả chúng ta cần biết rằng

THIÊN CHÚA LUÔN Ở VỚI CHÚNG TA!

Hãy chia sẻ với tất cả mọi người

VỀ TÌNH YÊU LỚN LAO THIÊN CHÚA DÀNH CHO CHÚNG TA.

Lạy Chúa chí ái, con cám ơn Ngài vì những phúc lành Ngài ban.

Phúc Lành của Thiên Chúa ban cho tất cả và từng người !

Sưu Tầm

 

Catbuiphuvan chuyen

 
<< Start < Prev 31 32 Next > End >>

Page 31 of 32