mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3253
mod_vvisit_counterHôm Qua6932
mod_vvisit_counterTuần Này26785
mod_vvisit_counterTuần Trước49697
mod_vvisit_counterTháng Này199602
mod_vvisit_counterTháng Trước257503
mod_vvisit_counterTất cả15802013

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BÁNH SỰ SỐNG - ONE BREAD, ONE BODY 2-25-2020 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

James 4:1-10
View Readings Psalm 55:7-11, 23 Mark 9:30-37
Similar Reflections

WAR OF THE WORLDS

"Where do the conflicts and disputes among you originate? Is it not your inner cravings that make war within your members?" —James 4:1

We have soldiers, bombs, policemen, and lawyers to deal with conflicts and disputes. We spend a fortune on our symptoms but avoid dealing with the causes, that is, our inner cravings making war within our members. Only the "Holy Spirit, Who is within" (1 Cor 6:19), can deal with the war within.

"The flesh lusts against the Spirit and the Spirit against the flesh; the two are directly opposed" (Gal 5:17). "My point is that you should live in accord with the Spirit and you will not yield to the cravings of the flesh" (Gal 5:16). "If you live according to the flesh, you will die; but if by the Spirit you put to death the evil deeds of the body, you will live" (Rm 8:13).

The Spirit will convict us of sin, justice, and condemnation (Jn 16:8). He will take us to the cross and show us the connection between our sins and Jesus' suffering and death. After that, we will never be the same. We will be crucified to the world and the world to us (Gal 6:14). We will no longer make provision for the inner cravings of the flesh. We will put on the Lord Jesus Christ (Rm 13:14). We will have victory inside and victory outside. The war will be won in the power of the Spirit.

Prayer: Jesus, You won the war on Calvary. May I claim Your victory by the power of the Spirit. May I be more than a conqueror (Rm 8:37).
Promise: "Cast your care upon the Lord, and He will support you." —Ps 55:23
Praise: Jane prayed for the grace to stop smoking. She experienced an immediate outpouring of the Holy Spirit and has not smoked since.

(See our website www.presentationministries.com for information on all upcoming retreats.)

------------------------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - YÊU KẺ THÙ - CN7TN-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen
Feb 23 at 10:58 AM

CHÚA NHẬT VII THƯỜNG NIÊN A

HÃY YÊU THƯƠNG KẺ THÙ

THAM DỰ TIỆC LỜI CHÚA: Tin Mừng Mt 5: 38-48

Luật Talion (luật báo thù): ngày xưa dân Do Thái cũng như dân ngoại đối xử với nhau quá mức trong việc trả thù (St 4,15; 4,17-24) (Kn 4,23-24). Nhưng khi luật Talion ra đời, luật này qui định một hình phạt tương đương với thiệt hại đã gây ra.

Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu khởi sự bằng cách trích dẫn luật cổ nhất thế gian: mắt đền mắt, răng đền răng, luật ấy gọi là Lex talionis (luật báo thù). Nó xuất hiện trong bộ luật cổ nhất gọi là luật của Hammurabi, vị hoàng đế trị vì Babylon từ năm 2285-2242 TC. Luật Hammurabi phân biệt cách đối xử kỳ lạ giữa người quí phái và công nhân: nếu một người gây cho người quí phái mất con mắt thì người ấy sẽ phải mất một mắt. Nếu người ấy làm thương tật người quí phái thì người ta sẽ làm thương tật người ấy... nếu người nào làm cho người ngang hàng gẫy răng, thì người ta cũng làm cho người ấy rụng lại một răng... nguyên tắc thật rõ ràng và rất đơn giản: nếu ai làm cho người khác bị thiệt hại điều gì thì người ấy bị thiệt hại tương đương.

Luật ấy trở thành một phần nhỏ của đạo đức Cựu Ước. Trong Cựu Ước luật ấy được đề cập không dưới ba lần :

- "Còn nếu có sự thiệt hại chi, thì ngươi sẽ lấy mạng đền mạng, lấy mắt đền mắt, lấy răng đền răng, lấy tai đền tai, lấy chân đền chân, lấy phỏng đền phỏng, lấy bầm đền bầm, lấy thương đền thương" (Xh 21,23-25).

- "Khi người nào làm thương tích cho kẻ lân cận mình, thì người ta phải làm thương tích cho người đó lại như chính người đó đã làm, gẫy đền gẫy, mắt đền mắt, răng đền răng. Người ta sẽ làm cho người ấy đồng một thương tích như người ấy đã làm cho người khác "(Lv 24,19-20).

- "Mắt ngươi chớ có thương xót, mạng đền mạng, mắt đền mắt, răng đền răng, tay đền tay, chân đền chân" (TL 19,21).

Chúng ta nhận thấy rằng luật Talion đã có sự tiến bộ. Luật này có ý hạn chế luật báo thù. Luật qui định chỉ người gây thương tích mới bị hình phạt và hình phạt không được thái quá, mà chỉ tương đương với sự thiệt hại mà người ấy đã gây ra mà thôi.

Luật cũ cho phép báo thù, Còn Đức Giêsu nói: "còn Thầy, Thầy bảo các con: "các con hãy yêu thương thù địch và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi các con" (Mt 5, 43-44).

Truyện: tổng thống Nelson Mandela. Ông Nelson Mandela đã trải qua 27 năm trong nhà tù Nam Phi. Sau cùng, khi ông được phóng thích, ông có đủ lý do để trả thù những người đã cướp đoạt tự do của ông một cách bất công. Trong cuốn tiểu sử tự thuật "hành trình đến tự do" (1994), ông nói với chúng ta:"tôi biết rằng dân chúng chờ đợi tôi nuôi dưỡng sự giận dữ đối với người da trắng. Nhưng tôi đã không làm thế. Trong nhà tù, sự tức giận của tôi với người da trắng giảm xuống, nhưng lòng thù ghét hệ thống xã hội đã tăng lên. Tôi muốn đất nước Nam Phi thấy tôi yêu thương cả những kẻ thù của tôi trong khi tôi thù ghét hệ thống đã khiến chúng ta chống đối lẫn nhau. Tôi đã thấy sứ mạng của tôi là rao giảng sự hòa giải hay chữa lành những vết thương lâu đời và xây dựng một nước Nam Phi mới".

Mục sư Luther King: trong tác phẩm "chỉ có một cuộc cách mạng", ông nói: " trong Tân Ước, chúng ta thấy từ "Agapè" được dùng để chỉ tình yêu. Đó chính là tình yêu dồi dào không đòi một đáp trả nào hết. Các nhà thần học nói đó là tình yêu Thiên Chúa được thực hiện nơi tâm hồn con người. Khi vươn lên đến một tình yêu như vậy, chúng ta sẽ yêu hết mọi người, không phải vì chúng ta có thiện cảm với họ, cũng không phải vì chúng ta đánh giá cao lối sống của họ, chúng ta yêu thương họ vì Thiên Chúa yêu thương họ". Đó chính là ý nghĩa lời Đức Giêsu: "các con hãy yêu thương kẻ thù". Phần tôi, tôi sung sướng vì Ngài đã không nói: "anh em hãy có thiện cảm với kẻ thù của anh em" bởi vì có những người mà tôi khó có thiện cảm nổi.

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Thiện cảm là một xúc cảm. Tôi không thể có xúc cảm với người đang ném bom vào gia đình nhà tôi. Tôi không có thiện cảm với người bóc lột tôi. Tôi không có thiện cảm với người đè bẹp tôi dưới sự bất công. Không, không thể có một thiện cảm nào đối với người đêm ngày đe dọa giết tôi. Nhưng Đức Giêsu nhắc tôi rằng tình yêu còn lớn hơn thiện cảm, rằng tình yêu là thiện chí biết cảm thông, có tính sáng tạo, cứu độ đối với hết mọi người." Amen.

Lm. Giuse Đỗ Văn Thụy
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - CN7TN-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen
Feb 20 at 10:30 AM

Chúa Nhật 7 Thường Niên năm A

CÙNG THAM DỰ BỮA TIỆC LỜI CHÚA

TIN MỪNG : Mt 5,38-48

Chúa Nhật vừa rồi, chúng ta đã nghe Chúa kiện toàn Lề Luật như thế nào. Hôm nay, chúng ta chú ý đến một vài điều răn căn bản của Chúa và cố gắng mang ra thực hành.

Chúa cho chúng ta biết phải sống yêu thương như thế nào. Đây là tâm điểm của đạo công giáo. Sở dỉ Chúa kiện toàn Lề Luật là vì theo phương pháp giáo dục của Chúa, Chúa thích nghi với trình độ của con người. Đối với dân Do thái thời bấy giờ, trình độ hiểu biết của họ thấp kém, Chúa dạy cho họ những gì cần thiêt thôi, nhưng đến thời bây giờ, Chúa dạy chúng ta phải vươn cao lên. Yêu người phải yêu trọn vẹn, yêu đến mức độ tối đa.

Thời xa xưa, anh em đã nghe Luật dạy rằng : Mắt đền mắt, răng đền răng. Còn Thầy, Thầy bảo : đừng chống cự với người ác; trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ má bên kia ra nữa...Thời xưa, người ta chỉ cần công bằng, hôm nay phải vượt qua ranh giới công bằng để yêu thương thực sự, không chống lại kẻ ác, nhẫn nhục chịu đựng và chấp nhận chịu mọi khổ nhục vì yêu mến Chúa. Điều nầy vượt xa sức chịu đựng của chúng ta và không mấy ai trong chúng ta dám làm. hãy nhìn Chúa Giêsu, Ngài là Thiên Chúa, một tiếng nói của Ngài làm cho cả một toán lính phải ngã sấp mặt xuống đất, nhưng chúng ta thấy gì ? Ngài cho họ chỗi dậy và nộp mình cho họ. Chúa đã làm như Ngài đã nói. Chúa không bảo Phêrô chém mấy tên lính hung hăng kia mà bảo ông xỏ gươm vào vỏ. Chúng ta dám nhịn nhục như Chúa không ? Các thánh tử đạo đã làm được, còn chúng ta ? Khó lắm ! Nhưng chúng ta phải cố gắng đạt đến mức độ yêu thương đó. Muốn thế, chúng ta không thể tự mình làm được. Phải cần sự trợ giúp của Chúa.

Thánh Phaolô đã nói : " Tôi có thể làm được mọi sự trong Chúa". " Tôi có là gì là do ơn Chúa mà thôi".. Chúng ta chỉ có thể yêu thương như Chúa, khi chúng ta cùng sống với Chúa, mặc lấy những tâm tình của Chúa. Vì chúng ta chỉ là tro bụi.

Chúa còn đòi buộc chúng ta nhiều hơn : " Ai xin thì hãy cho, ai muốn vay mượn thì đừng từ chối". Như thế thì làm sao sống được ? Chúng ta nghĩ như thế. Đối với Chúa, vẫn có thể được. Nếu thế thì người ta sẽ tước đoạt tất cả những gì chúng ta có. Thông thường thì chúng ta muốn có thật nhiều để sống thoải mái, không bị áp lực. Chúng ta có một đồng, chúng ta lại muốn có nhiều hơn và càng nhiều càng tốt. Còn người anh em khác thì : sống chết mặc bay. Đó là định luật của thế gian. Chúa thì ngược lại. Chúa muốn nói gì ở đây ? Chúa không cấm chúng ta có của, Chúa không bảo chúng ta đem tất cả gia sản chúng ta biếu không cho người khác, mặc dù Chúa bảo chàng thanh niên giàu có : " Hãy về bán hết của cải, bố thí cho người nghèo rồi lại đây theo Ta".

Đó là những trường hợp đặc biệt, thông thường thì chúng ta phải lo cho gia đình, chúng ta phải có đủ để sống. Chúa dạy chúng ta cầu xin Cha trên trời cho chúng ta cơm bánh hằng ngày kia mà ! Ở đây, Chúa muốn chúng ta cứu giúp những người anh em nghèo khó, cần những gì để sống. Chúng ta không thể làm ngơ trước sự nghèo đói của người anh em. Khi chúng ta dư thừa và người anh em, thiếu thốn, chúng ta phải cho họ những gì có thể giúp họ vượt qua cơn túng quẩn. Tiền bạc của cải của chúng ta là hồng ân Chúa ban, phải chia xẻ cho những người anh em nghèo khổ. Chúng ta nhớ Chúa chúc phúc cho ai ? Không cho những kẻ giàu có, chỉ biết ăn xài phung phí mà quên Ladarô nghèo đói trước cửa nhà mình. Hãy cho đi thì anh em sẽ được cho lại, Chúa đã nói như vậy.

Chúa Giêsu không chỉ dừng lại ở đó, Ngài đòi buộc chúng ta tiến xa hơn trên con đường yêu thương. " Phải yêu kẻ thù". Đây là một điều khó hơn. Đây là chóp đỉnh của bác ái kitô giáo. Chúa đã nói : " Anh em được công trạng gì khi thương những người thương anh em?" Đúng thế ! Yêu thương kẻ thù mới đáng giá. Chúng ta cần hiểu rõ lời Chúa nói : Phải yêu thương kẻ thù. Yêu thương chứ không phải chỉ nhịn nhục sơ sài, chỉ không trả thù hay không giận ghét mà thôi, phải yêu thương họ. Đây mới là điều phải làm.

Yêu thương kẻ thù. Những kẻ gần kề chúng ta, những kẻ thù xa trong xã hội... Nếu kể ra thì kẻ thù chúng ta nhiều vô kể. tức là Chúa bảo yêu thương mọi người gần xa, những người gây khốn khổ cho chúng ta. Làm sao yêu thương họ ? Chúa chỉ cho chúng ta một phương pháp là noi gương Cha trên trời. Biết bao nhiêu người ghét Chúa, căm thù Chúa, Chúa vẫn yêu thương họ, vẫn cho họ gia tài của Chúa, mặt trời mặt trăng, cả vũ trụ của Chúa. Chúa vẫn cho họ những gì tự họ không thể làm ra được. Họ vẫn vui hưởng ánh sáng măt trời của Chúa, vũ trụ của Chúa, sức khỏe, tài năng... Chúng ta hãy làm như Cha chúng ta. Đừng vì một lý do nào mà không yêu thương. Phải trọn lành như Cha trên trời. Hãy cầu nguyện cho những người thù ghét anh em". Chúa Giêsu đã làm như thế. Chúng ta cũng hãy làm như thế.

Nghĩ cho cùng, chúng ta làm cho Chúa bực bội từng lúc vì những lỗi phạm của chúng ta, Chúa đâu trách phiền chúng ta ! Ngược lại, Chúa Giêsu luôn tha thứ cho chúng ta và hơn thế nữa, Ngài đến với chúng ta và cho chúng ta ăn lấy Ngài, sống làm một với Ngài. Hãy yêu thương như Ngài, với Ngài, chúng ta mới mang lại bình an cho chúng ta và cho mọi người.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

----------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - ONE BREAD, ONE BODY PDF Print E-mail

Kim Vu

ONE BREAD, ONE BODY

> Friday, February 21, 2020, St. Peter Damian
>
> James 2:14-24, 26, Psalm 112:1-6, Mark 8:34-9:1
> Link to Readings --> http://www.usccb.org/bible/readings/022120.cfm
>
 LIVE SHAME-LESSLY
>>
> "If anyone in this faithless and corrupt age is ashamed of Me and My doctrine, the Son of Man will be ashamed of him when He comes with the holy angels in His Father's glory." -Mark 8:38
>
> We are never to be ashamed of Jesus (Mk 8:38), His words, or the Gospel (Rm 1:16). We should never be ashamed "of the law of the Most High and His precepts, or of the sentence to be passed upon the sinful" (Sir 42:2). We should never be ashamed of taking measures to be just, cautious, and discreet (Sir 42:3-8).
>
> We should always be ashamed of immorality, falsehood, flattery, crime, disloyalty, lying, stealing, overeating, stinginess, aloofness, impure glances, thoughts and actions, harsh words, insults, and betraying secrets (Sir 41:15-24; cf Gal 5:19-21).
>
> By believing in Jesus, loving Him, and not being ashamed of Him, we receive the grace to resist temptations and not fall into the shameful consequences of sin. "There is no condemnation now for those who are in Christ Jesus" (Rm 8:1). Without a total commitment to Jesus, shame or a dead conscience is inevitable. Only in Christ are we truly shameless (see Ps 34:6) and living in the full dignity of a child of God. In Christ, live shamelessly.
>
>
> Prayer: Father, exterminate shame from my life.
>
> Promise: "Be assured, then, that faith without works is dead as a body without breath." -Jas 2:26
>
> Praise: St. Peter Damian generally shared his meals with several poor people, serving them himself (see Lk 14:13-14).
>
> (For a related teaching on "Shame", order, listen to, or download our CD 54-3 or DVD 54 on our website.)
>
> -----------------------------------------------------------------
>

 
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ SÁU CN6TN-A PDF Print E-mail

Chi Tran <

Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình.

21/02 – Thứ Sáu tuần 6 thường niên.

CÙNG THAM DỰ BỮA TIỆC LỜI CHÚA

"Ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm thì sẽ cứu được mạng sống mình".

Lời Chúa: Mc 8,34-9,1

Khi ấy, Chúa Giêsu tập họp dân chúng cùng các môn đệ lại, và phán: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta.

Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm, thì sẽ cứu được mạng sống mình.

Vì chưng được lời lãi cả thế gian mà mất mạng sống mình, thì nào được ích gì? Và người ta lấy gì mà đánh đổi mạng sống mình? Ai hổ thẹn vì Ta và vì lời Ta trong thế hệ ngoại tình và tội lỗi này, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn từ khước nó, khi Người đến trong vinh quang của Cha Người cùng với các thần thánh". Và Ngài nói với họ: "Quả thật, Ta bảo các ngươi: trong số những kẻ có mặt đây, có người sẽ không phải nếm cái chết, trước khi thấy Nước Thiên Chúa đến trong quyền năng".

Suy Niệm 1: Từ bỏ chính mình

Suy niệm :

Trên con đường đi ngang giáo phận Xuân Lộc,

có ngôi nhà thờ mặt tiền mang một dòng chữ to: "Sống là chọn."

Câu này dễ làm ta nghĩ đến câu kế tiếp: "mà chọn là bỏ."

Bỏ là điều, dù muốn dù không, ai cũng phải làm nhiều lần trong đời.

Thai nhi phải bỏ bụng mẹ ấm êm, cô gái bỏ gia đình để về nhà chồng.

Bỏ khi chọn việc, chọn trường, chọn nhà, chọn ơn gọi...

Bỏ thường làm ta đau đớn, nhưng ta không thể chọn tất cả.

Tuy nhiên, có khi từ bỏ đem lại niềm vui, đến nỗi ta không biết mình đang bỏ.

Một vận động viên, một nhà khoa học hay một tu sĩ đã tự ý bỏ nhiều điều.

Nhưng họ rất vui khi nghĩ đến kết quả của việc từ bỏ đó.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời các môn đệ và đám đông

từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Ngài (c. 34).

Từ bỏ chính mình là không coi mình như trung tâm nữa,

không coi danh dự, quyền lợi, dự tính, của cải là điều mình phải nắm chặt.

Vác thanh ngang của thập giá là việc mà người sắp bị đóng đinh phải làm.

Như thế vác thập giá đồng nghĩa với việc chấp nhận cái chết sắp xảy ra.

Đức Giêsu đã sống những điều này trước khi mời chúng ta sống.

Ngài đã vác thập giá Cha trao cho Ngài.

Ngài đã từ bỏ chính mình hoàn toàn khi bị treo trên thập giá.

Đời sống người Kitô hữu mãi mãi không bao giờ dễ dàng,

vì đó là hành trình vác thập giá của riêng mình theo chân Thầy Giêsu.

Thập giá ghi dấu ấn trên bất cứ ai dám sống thật sự ơn gọi kitô hữu.

Nhưng thập giá lại không phải là kết thúc của Kitô giáo.

Kitô giáo kết thúc bằng sự sống và sự sống lại của Đức Giêsu.

Tất cả nghịch lý nằm ở chỗ ai dám mất thì lại được,

còn ai cố giữ cho được thì lại mất.

Mà cái được và cái mất không như nhau.

Cái mất chỉ là mạng sống tạm bợ ở đời này,

còn cái được là sự sống vĩnh hằng ở đời sau (c. 35).

Đức Giêsu đã trải qua kinh nghiệm này, kinh nghiệm được và mất.

Ngài mời chúng ta dám sống kinh nghiệm ấy cùng với Ngài.

Được cả thế giới này mà mất sự sống đời đời thì có ích chi ?(c.36).

Đức Giêsu hôm nay vẫn muốn nhắc nhở chúng ta như thế.

Cầu nguyện :

Chỉ mong tôi chẳng còn gì,

nhờ thế Người là tất cả của tôi.

Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì,

nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi,

đến với Người trong mọi sự,

và dâng Người tình yêu trong mọi lúc.

Chỉ mong tôi chẳng còn gì,

nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.

Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì,

nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người

và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. Amen. (R. Tagore)

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Suy Niệm 2: Theo Chúa Giêsu

Khi nhìn về hoạt động của Giáo Hội giữa thế giới hôm nay, có người ghi nhận rằng Giáo Hội hiện tại rất đa năng đa dạng, Giáo Hội có thể có mặt một cách khéo léo và hiệu quả trong hầu hết mọi lãnh vực của đời sống con người; nhưng đôi khi Giáo Hội đã bỏ quên một sở trường có thể là quan trọng nhất, đó là làm người phát ngôn bảo vệ các giá trị tuyệt đối của Tin Mừng và bảo vệ cho đến cùng như được nhắc lại trong Tin Mừng hôm nay.

Sau khi nghe Phêrô nói lên sự thật: "Thầy là Ðức Kitô", thì Chúa Giêsu xác định rõ hơn thế nào là Kitô theo quan điểm của Thiên Chúa. Chúa Giêsu không ngần ngại minh định tư cách Kitô của mình, đó là một Ðấng Kitô theo hình ảnh của Người Tôi Tớ Yavê như được nhắc đến trong sách Tiên tri Isaia. Ngài sẽ không là Ðấng Kitô theo ý riêng của mình, nhưng hoàn toàn theo ý Thiên Chúa Cha như đã được tiên báo nơi hình ảnh người tôi tớ Yavê và ngày càng được mạc khải rõ hơn nơi Người Con yêu dấu của Thiên Chúa; Thiên Chúa muốn Ngài hoàn thành kế hoạch bằng chính đau khổ và cái chết của Ngài. Mạc khải ấy lẽ ra phải được các môn đệ đón nhận với cảm thông và chia sẻ. Phêrô đã đại diện các Tông đồ để tuyên xưng: "Thầy là Ðức Kitô", nhưng chỉ tiếc liền sau đó, ông đã không hoàn toàn cảm nghĩ theo cách thức Thiên Chúa, nhưng đã theo cách thức nhân loại. Phêrô phản đối thái độ vâng phục của Chúa Giêsu, và một cách vô tình, ông đã lôi kéo Ngài ra khỏi tư cách Kitô.

Chúa Giêsu chẳng những quở trách Phêrô, Ngài còn đưa ra một giáo huấn quan trọng: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta". Từ nay cả Phêrô lẫn những ai muốn làm môn đệ Chúa đều phải sống thân phận tôi tớ như Chúa. Nhưng Ngài còn thêm: "Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất". Làm tôi tớ Thiên Chúa, từ bỏ chính mình, vác thập giá, đồng nghĩa với chấp nhận hy sinh mạng sống mình vì Tin Mừng. Nếu có bao giờ con người cảm thấy ngại ngùng với những yêu sách đó, thì cần phải nhớ một lời cảnh giác của Chúa cũng như trong bối cảnh đó: "Ai hổ thẹn chối Ta và các lời Ta, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn chối nó, khi Ngài đến trong vinh quang Cha Ngài với các thánh thiên thần."

Ðành rằng con đường của Chúa là cả một đoạn trường, nhưng đã là môn đệ Chúa và muốn thi hành số mệnh của mình, chúng ta không còn một chọn lựa nào khác. Xin Chúa cho chúng ta can đảm sống đúng tư cách môn đệ của Chúa, mạnh dạn thực hiện những đòi hỏi của Tin Mừng, để ngày nay Danh Chúa được mọi người nhận biết và mai sau chúng ta được Chúa đón nhận vào Nước Trời.

(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

Suy Niệm 3: Sống đúng là Kitô hữu

Rồi Đức Giêsu gọi đám đông cùng các môn đệ lại. Người nói với họ rằng: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; Còn ai liều mất mạng sống vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy." (Mc. 8, 34-35)

Trong bài Phúc âm hôm qua, chúng ta đã thấy Chúa Giêsu cho các môn đệ hiểu đúng về bản thân và sứ mạng của Người: sứ mạng của Đấng Mê-si-a phải chịu đau khổ. Phêrô đã bực mình và không phải là không có lý do, bởi lẽ chuyện đó kéo theo hậu quả cho người môn đệ là ông. Điều tuyên bố này của Chúa có liên hệ tới ông. Có được một ông thầy là một đấng Mê-si-a quyền uy chiến thắng và có một người thầy là một Mê-si-a phải chịu đau khổ và bị người ta giết chết, đâu phải là chuyện như nhau. Chúa Giêsu biết rõ như vậy. Nên Người liền giải thích ngay làm môn đệ một Mê-si-a phải chịu đau khổ hệ tại ở sự gì: "Ai muốn theo Tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo..."

Đảo lộn giá trị

Phải vác thập giá, phải từ bỏ mình, nguy cơ to lớn như vậy không phải là sự thiệt thòi, mất mát đâu. Trái lại, đó chính là một mối lợi. Thật là điều nghịch lý: người môn đệ lấy Đức Kitô làm con bài chủ trong cuộc chơi của mình, người ấy là kẻ thắng cuộc. Mất, chính là được với điều kiện là sự mất mát này là vì Chúa Giêsu và vì Phúc âm. Một cuộc sống chịu thiệt thòi ví Chúa Giêsu và vì Phúc âm như thế được coi như một sự thất bại xét về mặt hoàn toàn trần thế giống như cuộc đời của Chúa Giêsu vậy; nhưng nó lại là một sự hoàn bị, đạt tới mức tròn đầy, bởi lẽ đó là một cuộc đời hoàn toàn quy hướng về Chúa. Trong chiều hướng ngược lại, con người chỉ tìm tán dương, tâng bốc, đề cao cái "tôi" của mình, chỉ muốn giữ mạng sống mình cho riêng mình thôi, người ấy có thể chắc chắn đánh mất cuộc sống ấy, không đạt được đích là sự thăng hoa đích thực. Và cho dù có giầu sang bạc ngàn bạc triệu, người ấy cũng sẽ không có thể dùng tiền mua được cho mình sự sống của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đặt nét chấm phá cho bức họa chân dung người môn đệ bằng một câu nhấn mạnh đến tầm quan trọng của chứng từ: không hổ thẹn vì Chúa Giêsu. Lòng tin của người môn đệ không phải là một chuyện riêng tư; đức tin ấy đòi hỏi được biểu lộ và khẳng định công khai cho dù gặp phải những khó khăn. Lòng tin không phải là chiếc áo, vui thì mặc vào, còn khi gặp phiền hà rắc rối thì rũ bỏ.

Chúng ta có là môn đệ của Chúa Kitô không? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần tự hỏi mình xem ta cảm nghĩ thế nào, có tâm tình gì khi người ta nói đến đạo Chúa, Giáo hội, Chúa Kitô... khi ta đang làm việc, ở trong gia đình, hay trong mối quan hệ xã hội bạn bè. Chúng ta có dám đứng về phía Chúa Giêsu Kitô, không ba hoa. khoa trương, nhưng kiên quyết và xác tín? Đối với người môn đệ, việc bày tỏ và khẳng định niềm tin của mình không phải là chuyện tùy tiện.

Suy Niệm 4: TIN VÀ ĐI THEO (Mc 8,34-39)

Sau khi Phêrô thay lời anh em tuyên xưng niềm tin, Đức Giêsu đã ngay lập tức loan báo về cuộc khổ nạn của mình để các ông hiểu rõ về căn tính "Đấng Kitô" theo ý định của Thiên Chúa. Hình ảnh người tôi tớ Yavê trong Cựu Ước mà Isaia đã nhắc tới, đó chính là hình ảnh tiên trưng về Ngài. Quả thật, Đức Giêsu đến không phải là làm theo ý riêng, nhưng hoàn toàn vâng phục Thiên Chúa Cha trong tư cách là người Tôi Tớ.

Sau khi tỏ cho các ông về cuộc khổ nạn mà Đấng Kitô – Thiên Sai sẽ phải chịu, thì cũng ngay lập tức Ngài mời gọi các ông: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo".

Thật tiếc thay cho Phêrô! Ông tuyên tín thì mạnh mẽ, nhưng khi nói đến sự vâng phục và con đường khổ giá mà Thầy sẽ đi để cứu chuộc nhân loại, thì ông đã thất vọng và lên tiếng can ngăn Ngài. Phêrô phản đối thái độ vâng phục của Đức Giêsu, và một cách vô tình, ông đã lôi kéo Ngài ra khỏi tư cách Kitô theo thánh ý Thiên Chúa Cha.

Như thế, ông đã lộ rõ tính thực dụng của mình khi đặt niềm tin vào một Đấng Thiên Sai đến giải phóng dân tộc theo nghĩa chính trị. Vì thế, ông đã bị Đức Giêsu quở trách thật nặng nề: "Satan! Lui lại đằng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thên Chúa mà là của loại người".

Trong cuộc sống đạo của chúng ta, nhiều khi không khác gì Phêrô. Có những cơn sốt sắng nổi lên thì thề sống chết với Chúa và trung thành đến cùng với Ngài, nhưng sau đó, khi thử thách hay những khó khăn gặp phải, chúng ta bắt đầu suy xét lại và đem so sánh thiệt hơn với đời. Những lúc như thế, chúng ta đã lập lờ và nhùng nhằng, so đo tính toán...

Nên nhớ quy tắc căn bản của sứ điệp Lời Chúa hôm nay:

Thiên Chúa không bao giờ cất khỏi đau khổ cho con người. Nhưng ngược lại, Ngài sẽ tiếp tục gửi đau khổ đến cho những ai Ngài thương mến. Cũng như chính Ngài, Đức Giêsu luôn luôn mời gọi chúng ta đón nhận đau khổ và chiếu dọi yêu thương vào đó thì đau khổ sẽ có ý nghĩa và nở hoa cứu độ. Nếu không có yêu thương thì thập giá mãi mãi đè bẹp chúng ta, nhưng chúng ta đón nhận và vác lấy trong tình yêu thì nhờ thập giá sẽ trở thành con đường dẫn đến vinh quang, đau khổ sẽ thành biểu tượng tình yêu.

Xin Chúa Giêsu ban cho chúng ta ơn can đảm để lựa chọn và sống mầu nhiệm thập giá trong cuộc đời. Để ngang qua lòng mến, chúng ta được ơn cứu chuộc. Amen.

Ngọc Biển SSP
gplongxuyen

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 147