mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2157
mod_vvisit_counterHôm Qua9006
mod_vvisit_counterTuần Này2157
mod_vvisit_counterTuần Trước64276
mod_vvisit_counterTháng Này152930
mod_vvisit_counterTháng Trước108912
mod_vvisit_counterTất cả14236586

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 215 = CN2TN-B - HAY DEN MA XEM PDF Print E-mail

Chúa Nhật 2 Thường Niên - Bài Đọc I: 1 Samuen 3:3-10,19 II: 1 Cr 6:13-15,17-20 - Gioan 1, 35-42 - Interesting Details· From the Synoptic Gospels, we have come to know John the Baptizer as the one who prepared the way for Christ. In the Fourth Gospel, however, he is assigned a different role: "he came for testimony" (1:7a). John's Gospel offers no account of Christ's baptism, as the Synoptic Gospels do, but chooses to describe the encounter between John and Jesus in a different way. · With each passing scene, the figure of Jesus grows more prominent. First, Jesus is simply described as "one among you whom you do not recognize" (1:26). In the next scene, John sees Jesus "coming toward him" (1:29). In today's scene, Jesus actually "walk by" (1:36) and starts calling the first disciples to follow him.· Although the disciples "follow" him, they are not yet his "followers". They simply no longer "follow" John. It is the action of Jesus, turning to them, questioning them, and finally inviting them to "stay" with him, that makes them begin to be his followers.· The vividness of the account, the detail of giving the exact time and John's tendency to remain anonymous (19:26, 20:2, 21:7,20), seem to confirm that John the evangelist is the second disciple.(v.42) Changing a name indicates a changed person. This is a moment of great significance for Peter. "Kephas" is the Greek transcription of an Aramaic word meaning stone, rock. It is not a proper name, but Jesus gave it to Simon to indicate his role as his vicar, which he will later on reveal (Mt 16:16-18): Simon was destined to be the stone, the rock of the Church. We might say today he was to become a "pillar" or "cornerstone".   Chi Tiết Hay· Nhờ Phúc Âm Nhất Lãm, chúng ta được biết Gioan Tẩy Giả là người dọn đường cho Đức Kitô. Ngoài ra, trong cuốn Phúc Âm thứ tư chúng ta còn thấy ông đóng thêm một vài trò khác nữa: "Ông đến để làm chứng" (1:7a). Phúc Âm của thánh Gioan không kể lại cảnh Đức Kitô chịu phép rửa như trong các sách Phúc Âm Nhất Lãm, nhưng cho thấy thêm một hình ảnh nữa về cuộc gặp gỡ giữa Đức Kitô và Gioan Tẩy Giả.· Qua từng diễn biến, Phúc Âm thánh Gioan cho thấy hình ảnh Đức Kitô mỗi lúc mỗi rõ hơn. Đầu tiên, Đức Giêsu chỉ được giới thiệu một cách không rõ ràng là "một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết" (1:26). Tiếp đến, Gioan thấy "Đức Giêsu tiến về phía mình" (1:29). Và trong bài đọc hôm nay, Đức Giêsu "đi ngang qua" (1:36) và bắt đầu mời gọi những môn đệ đầu tiên đi theo Ngài.· Mặc dù các môn đệ "đi theo" Đức Kitô, họ chưa thực sự là môn đệ của Ngài. Họ mới chỉ ngưng đi theo Gioan mà thôi. Phải đợi đến lúc Đức Giêsu quay lại hỏi và mời họ ở lại với Ngài thì các ông mới thực sự trở nên môn đệ của Ngài.· Vì cách tường thuật tỉ mỉ và các chi tiết thật rõ ràng của câu chuyện, giờ giấc chính xác, kèm thêm khuynh hướng thích ẩn danh mình đi (19:26, 20:2, 21:7,20), có thể kết luận được rằng Gioan, tác giả cuốn Phúc Âm thứ tư, chính là người môn đệ thứ hai trong câu chuyện. Thay đổi tên hàm ý một sụ thay đôỉ lớn đối với một người. Đây là giây phút quan trọng trong cuộc đời Phêrô. "Kê-pha" theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là đá. Đó không phải là tên riêng, nhưng Đức Giêsu đặt cho ông để ám chỉ sau này Ngài sẽ phong cho ông chức vụ làm cột trụ và nền móng của Giáo Hội (Mt. 16:16-18). One Main PointJohn the Baptizer came "so that all might believe through him." (1:7b) Through him, the first believers came to Christ.                                                                                                                                                                                                                                Một Điểm Chính- Gioan Tẩy Giả đến "để mọi người nhờ ông mà tin" (1:7b). Nhờ ông, những tín hữu đầu tiên đã đến với Đức Kitô. Reflections1. What is the role of John the Baptizer in the Fourth Gospel? What does it teach us about our role as Christ's followers?2. Who told us about Christ? Whom have we told? What enthusiasm do we bring to our appreciation of the gift of faith?3. What have I found in Christ?, and what action has that discovery led me to? Suy Niệm1. Theo cuốn Phúc Âm thứ tư, Gioan Tẩy Giả giữ nhiệm vụ gì? Điều đó giúp chúng ta ý thức thế nào về nhiệm vụ của chúng ta là những người đi theo Đức Kitô?2. Ai là người đã giới thiệu Đức Kitô cho chúng ta? Chúng ta đã giới thiệu Ngài cho ai? Chúng ta đã chứng tỏ được lòng nhiệt thành như thế nào vì đã được món quà đức tin?3. Tôi đã tìm thấy gì nơi Đức Giêsu? Và sự khám phá đó đã thúc đẩy tôi làm gì? 

--------------------------

 
BANH SU SONG # 214 = CN2TN-B- LANG NGHE PDF Print E-mail

Lắng nghe

(Chúa Nhật II TN, năm B)

William Arthur Ward (1921-1994) nhận định: "Trước khi nói, hãy lắng nghe; trước khi viết, hãy suy nghĩ; trước khi chi tiêu, hãy kiếm được; trước khi đầu tư, hãy tìm hiểu; trước khi phê phán, hãy chờ đợi; trước khi cầu nguyện, hãy tha thứ; trước khi bỏ cuộc, hãy thử làm; trước khi nghỉ hưu, hãy tiết kiệm; trước khi chết, hãy cho đi". Thính giác là một trong ngũ quan, nhưng là giác quan quan trọng nhất. Lắng nghe là một nghệ thuật, vì còn phải biết cách nghe.

Có thể nói rằng phải thực sự khiêm nhường mới có thể lắng nghe. Nói là gieo, nghe là gặt. Nghe có lợi hơn nói: Nói ít thì sai ít, nói nhiều thì sai nhiều, không nói thì không sai. Người ta ví von: "Người nói hay không bằng người nghe giỏi".

Công ty bảo hiểm nhân thọ Prudential có một slogan thật thú vị: "Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu". Dĩ nhiên lời đó không thể tuyệt đối vì nặng tính "quảng cáo", có chút gì đó là "nổ" mà thôi, nhưng qua đó, chúng ta biết được rằng việc "lắng nghe" có tầm quan trọng riêng. Lắng nghe là nghe thấy và chú ý, chứ không nghe cho "có lệ", nghe vì "không điếc". Nghe và hiểu có hệ lụy với nhau.

Tuy nhiên, hai động thái "lắng nghe" và "thấu hiểu" lại có một khoảng cách nhất định, đồng thời còn có những mức độ khác nhau, thậm chí có thể chúng ta vẫn nghe nhưng không hiểu (x. Lc 8:10), và Chúa Giêsu đã phải nhắc nhở nhiều lần: "Ai có tai thì nghe" [ai có tai nghe thì (hãy) nghe] (Mt 11:15; Mt 13:9; Mt 13:43; Mc 4:9; Mc 4:23; Mc 7:16; Lc 8:8; Lc 14:35; Kh 13:9).

Trình thuật 1 Sm 3:3-10 cho chúng ta biết về câu chuyện "nổi tiếng" về việc "lắng nghe" và "mau mắn đáp lại" của ngôn sứ "nhí" Samuen. Chuyện kể về một đêm nọ, ông Êli đang ngủ, mà mắt ông thì mờ, ông không còn thấy rõ nữa. Đèn của Thiên Chúa chưa tắt và Samuen đang ngủ trong đền thờ Đức Chúa, nơi có đặt Hòm Bia Thiên Chúa. Bất ngờ, Đức Chúa gọi Samuen. Cậu thưa: "Dạ, con đây!". Rồi chạy lại với ông Êli và thưa: "Dạ, con đây, thầy gọi con". Ông bảo rằng ông không gọi cậu, cứ về ngủ đi". Cậu đi ngủ, rồi lại có tiếng gọi lần nữa. Samuen lại dậy ngay và đến với ông Êli, nhưng ông vẫn bảo là không gọi cậu.

Trẻ người, non dạ, nên Samuen chưa biết Đức Chúa, và lời Đức Chúa chưa được mặc khải cho cậu. Rồi cậu lại nằm ngủ, Đức Chúa lại gọi Samuen lần thứ ba. Cậu lại dậy và đến với ông Êli. Bấy giờ ông Êli hiểu là Đức Chúa gọi cậu nên ông bảo Samuen đi ngủ, hễ có ai gọi thì thưa: "Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe". Samuen về ngủ, và Đức Chúa lại đến, đứng đó và gọi như những lần trước: "Samuen! Samuen!". Cậu liền thưa: "Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe" (1 Sm 3:10).

Đó là câu nói được trích dẫn nhiều mỗi khi nói đến việc thi hành Thánh Ý Chúa. Thi hành mau mắn và vui vẻ chứ không miễn cưỡng như "bị triệt buộc". Thiên Chúa ban cho chúng ta quyền tự do hoàn toàn, Ngài không ép buộc ai làm bất cứ điều gì, vì thế Ngài rất đề cao sự tự nguyện, hành động vì yêu mến. Samuen đã lắng nghe, thấu hiểu, và mau mắn làm theo Ý Chúa, thế nên Samuen được Thiên Chúa bảo vệ: "Samuen lớn lên. Đức Chúa ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu" (1 Sm 3:19). Samuen vô cùng diễm phúc!

Diễm phúc không là tình trạng "tự nhiên" mà là động thái "có điều kiện" với lòng tự nguyện: Tổ phụ Ápraham đã "xin vâng" hoàn toàn khi rời quê hương đến Đất Hứa, ông không hề ngần ngại sát tế chính con trai mình, và Đức Maria cũng diễm phúc vì lời "xin vâng" vô điều kiện. Lắng nghe – thấu hiểu – hành động, đó là "chuỗi liên kết" như một tam-giác-đều bất biến vậy, trong đó đã tiềm ẩn và mặc nhiên có nhân đức khiêm nhường – nền tảng của mọi nhân đức.

Có điều "trái khoáy" là chúng ta luôn muốn người khác lắng nghe mình nhưng mình lại không muốn lắng nghe người khác. Sao vậy nhỉ? Đó là vì ích kỷ, vì "cái tôi" lớn quá, luôn tưởng mình là "số dzách" hơn người khác về mọi lĩnh vực. Thậm chí cả với Thiên Chúa mà chúng ta cũng dám làm vậy. Thực sự chúng ta to gan, lớn mật tới mức dám làm vậy ư? Thật, không oan đâu! Chúng ta luôn xin Ngài lắng nghe mình (Tv 30:11; Tv 51:3; Tv 55:2; Tv 77:2; Tv 86:6; Tv 88:3; Tv 141:1; Tv 143:1), nhưng hiếm khi chúng ta "nhận lỗi" (Tv 51:5) hoặc "lắng nghe điều Thiên Chúa phán" (Tv 85:9), nhất là khi ý Chúa khác hẳn ý mình.

Chắc hẳn ai cũng đủ kinh nghiệm để khả dĩ biết rằng "đời là bể khổ", thế nên lúc nào chúng ta cũng phải cầu xin Thiên Chúa thương xót: "Tôi đã hết lòng trông đợi Chúa, Người nghiêng mình xuống và nghe tiếng tôi kêu" (Tv 40:2). Và rồi chúng ta phấn khởi lắm: "Chúa cho miệng tôi hát bài ca mới, bài ca tụng Thiên Chúa chúng ta. Thấy thế, nhiều người sẽ kính sợ và tin tưởng vào Chúa" (Tv 40:4). Thế nhưng chúng ta lại thường "ngủ quên trong chiến thắng", chẳng khác chi chín người vô ơn bạc nghĩa trong chuyện "mười người phong hủi" (Lc 17:11-21).

Tác giả Thánh Vịnh cho biết rằng Thiên Chúa không thích tế phẩm, lễ vật, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Ngài không đòi chi, không cần gì, vì Ngài có tất cả. Ngài chỉ muốn một điều là chúng ta PHẢI biết mau mắn thân thưa: "Này con xin đến! Con thích làm theo thánh ý, và ấp ủ luật Chúa trong lòng, lạy Thiên Chúa của con" (Tv 40:7-9). Chúng ta càng thu nhỏ mình thì càng được Ngài xót thương. Và đừng quên điều này: "Đức công chính của Ngài, con loan truyền giữa lòng đại hội; lạy Chúa, Ngài từng biết: con đâu có ngậm miệng làm thinh" (Tv 40:10).

Chẳng có gì vĩnh cửu vì mọi sự đều có lúc, có thời mà thôi (x. Gv 3:1-8). Ngay cả sự sống và sự tự do của chúng ta cũng vậy thôi, tới một lúc nào đó sẽ không còn. Thánh Phaolô nói: "Tôi được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có ích. Tôi được phép làm mọi sự, nhưng tôi sẽ không để sự gì làm chủ được tôi" (1 Cr 6:12). Thật không dễ để có thể nhận thức và tự chủ được như vậy, chứng tỏ phải có sự giằng co rất mãnh liệt. Thánh nhân giải thích cụ thể: "Thức ăn dành cho bụng, và bụng dành cho thức ăn. Thiên Chúa sẽ huỷ diệt cả cái này lẫn cái kia. Nhưng thân xác con người không phải để gian dâm, mà để phụng sự Chúa, vì Chúa làm chủ thân xác. Thiên Chúa đã làm cho Chúa Kitô sống lại; chính Người cũng sẽ dùng quyền năng của mình mà làm cho chúng ta sống lại. Nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là phần thân thể của Đức Kitô sao? Tôi lại lấy phần thân thể của Đức Kitô mà làm phần thân thể của người kỹ nữ sao? Không đời nào!" (1 Cr 6:13-15).

Chưa cần nói vấn đề tinh thần, các vật chúng ta đang sở hữu cũng không là của chúng ta mãi mãi. Chẳng hạn tiền bạc, nhà cửa, xe cộ,... Những thứ chúng ta gọi là "của mình", tức là mình sở hữu nó. Đúng vậy, chúng ta sở hữu chúng vì chúng ta có quyền quản lý chúng, nhưng nó mãi mãi là của chúng ta, vì một lúc nào đó chúng ta không được sở hữu chúng nữa. Phũ phàng ư, thất vọng ư, buồn ư? Đời là thế nên nó thế đấy! Sự sống chúng ta đang có mà rồi cũng chẳng giữ được thì làm sao giữ những thứ khác?

Vì thế, Thánh Phaolô khuyên: "Ai đã kết hợp với Chúa thì nên một tinh thần với Người. Anh em hãy tránh xa tội gian dâm. Mọi tội người ta phạm đều ở ngoài thân xác mình, còn kẻ gian dâm thì phạm đến chính thân xác mình. Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa, vì Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em. Vậy anh em hãy tôn vinh Thiên Chúa nơi thân xác anh em" (1 Cr 6:17-20). Thân xác đủ thứ nhơ nhớp, nói ra mà thấy ngượng miệng, nhưng chính cái nhơ nhớp hèn hạ đó lại được Thiên Chúa dùng làm Đền Thờ để Ngài ngự vào – thiêng liêng và cụ thể (Thánh Thể). Chúng ta là "đền thờ" thì chúng ta phải cố gắng lắng nghe và thực thi Thánh Ý Ngài. Bức tượng không thể phản đối nhà điêu khắc!

Ước gì mỗi chúng ta đều biết xác định rạch ròi: "Tuân theo thánh ý Ngài, con vui sướng hơn là được tiền rừng bạc bể" (Tv 119:14). Tâm niệm được như vậy thì chẳng có gì lo ngại. Tất cả đều NHỜ Ngài, VỚI Ngài và TRONG Ngài!

Hôm trước, khi thấy Đức Giêsu tiến về phía mình, ông Gioan liền nói: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian. Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi" (Ga 1:29-30). Và ông đã làm chứng với mọi người: "Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người" (Ga 1:32).

Hôm sau, ông Gioan lại đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông và thấy Đức Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng nói: "Đây là Chiên Thiên Chúa" (Ga 1:36). Nghe vậy, hai môn đệ kia liền đi theo Đức Giêsu. Đức Giêsu quay lại, thấy các ông đi theo mình thì hỏi: "Các anh tìm gì thế?". Họ đáp: "Thưa Thầy, Thầy ở đâu?". Người bảo họ: "Đến mà xem". Họ đã đến xem chỗ Ngài ở, và ở lại với Ngài ngày hôm ấy. Chắc hẳn nơi ở của Chúa Giêsu giản dị lắm, khó nghèo lắm, nhưng họ vẫn theo Ngài. Cái "thấy" của họ là sự vĩ đại của Ngài, họ sẵn sàng "lắng nghe" và "thực hiện" như Ngài.

Lúc đó vào khoảng giờ thứ mười. Ông Anrê, anh ông Simôn Phêrô, là một trong hai người đã nghe ông Gioan nói và đi theo Đức Giêsu. Trước hết, ông gặp em mình là ông Simôn và nói: "Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia" (Ga 1:41). Rồi ông dẫn em mình đến gặp Đức Giêsu. Đức Giêsu nhìn ông Simôn và nói: "Anh là Simôn, con ông Gioan, anh sẽ được gọi là Kêpha" (Ga 1:42). Thánh sử Gioan giải thích rằng chữ Kêpha có nghĩa là Đá, đồng nghĩa với tên Phêrô (Pièrre = Đá).

Dù chỉ là ngư dân, chuyên chài lưới, nhưng hẳn là lão ngư Phêrô "có tướng có tá" lắm, chắc hẳn "tướng mạo" như ông phải có gì đó đặc biệt, vì Thầy Giêsu đã "thấu suốt" cả tâm địa của ông bộc trực: Nóng nảy nhưng tốt bụng. Và Ngài OK liền, "chấm" ngay. Thật vậy, dù tội chối Thầy lớn lắm, không chối một lần mà chối tới ba lần, nhưng không sao, "chuyện nhỏ" thôi, vì Chúa Giêsu vẫn luôn giàu lòng thương xót và cho ông "bù lỗ" bằng ba lần tuyên xưng: "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự. Thầy biết rõ con yêu mến Thầy!" (Ga 21:15-18). Từ đó, lão ngư Phêrô trở thành Giáo hoàng tiên khởi của Giáo Hội lữ hành tại trần gian.

Lạy Thiên Chúa, xin dạy chúng con biết những quyết định của Ngài (Tv 119:108), xin giúp chúng con biết mau mắn lắng nghe lời Ngài dạy chúng con mọi nơi và mọi lúc, xin cũng giúp chúng con biết mau mắn đáp lại và sẵn sàng thực thi Thánh Ý Ngài. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:
Hồng

-------------------------

 
BANH SU SONG # 213= MON AN NHANH TAM HON PDF Print E-mail

Số 49: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng C.Ss.R., on Monday, January 12, 2015.

"Vừa lên khỏi nước, Ngài thấy trời XÉ RA (σχιζομενους) và Thần khí, như chim câu, đáp xuống trên Ngài" (Mk 1: 10)

Khi Adam và Eva phạm tội, cửa trời BỊ ĐÓNG LẠI. Tương quan giữa con người và Thiên Chúa bị ngăn cách, một hàng rào vô hình đã được dựng nên. Để phá vỡ hàng rao ngăn cách đó, con người tự mình không thể xuyên thủng được mà phải cần sự can thiệp của Thiên Chúa. Khi Chúa Giêsu chịu phép rửa thì trời đã xé ra (σχιζομενους, bắt nguồn từ động từ σχίζω), từ nay chính Chúa Giêsu, Người từ trời xuống, đã giao hòa, đã xé tan, đã đâm thủng bức tường ngăn cách giữa con người và Thiên Chúa. Để có thể nối lại hố sâu ngăn cách ngàn trùng ấy, Con Thiên Chúa đã ĐI BƯỚC TRƯỚC mở lối cho con người. Đi bước trước không dễ mỗi khi ta có những đổ vỡ, vì cái tôi, vì cấp bậc, vì địa vị..., nhưng noi gương Chúa Giêsu ta cần phải ra khỏi chính mình để đến với tha nhân trước, khi đó mới có thể tha thứ, mới có thể làm hòa. Học trò mời mọi người cùng đọc:

*** Tha thứ ***

Câu chuyện về một người cha và cậu con trai đang ở lứa tuổi thiếu niên. Mối quan hệ cha con của họ không được tốt đẹp và luôn căng thẳng.

Cuối cùng, sau một trận cãi vã kịch liệt, cậu bé đùng đùng bỏ nhà ra đi. Tuy giận dữ và đau lòng, nhưng người cha biết rằng con mình rất cần sự uốn nắn và dạy dỗ để trưởng thành. Vậy nên ông đã bôn ba khắp nơi để tìm kiếm đứa bé nổi loạn ấy. Cuối cùng, khi tới Madrid, trong nỗ lực cuối cùng của mình, ông cho đăng một thông cáo trên báo: "Paco thương yêu, hãy đến gặp cha chiều mai trước cửa tòa soạn. Mọi tội lỗi đều được tha thứ. Cha yêu con. Cha của con".

Chiều hôm đó, người cha đến tòa soạn thật sớm vì ông không muốn trễ giây phút nào để gặp đứa con thân yêu của mình. Và điều bất ngờ là, tới đó, ông đã gặp... 800 cậu bé tên Paco. Cả 800 cậu bé này đều đã bỏ nhà ra đi và đều đang mong đợi sẽ gặp được người cha rộng lượng của mình ở đó với vòng tay dang rộng yêu thương.

Vâng, đôi lúc có những người bạn yêu thương lại làm tổn thương bạn, làm bạn rất đau lòng, và bạn lại càng đau lòng hơn khi nghĩ rằng tại sao họ không nói lời xin lỗi bạn, tại sao họ lại không có gì là ân hận, chẳng lẽ họ không biết rằng bạn đau đến thế nào sao...?

Họ biết chứ, họ ân hận chứ. Nhưng vì lòng tự ái, vì nỗi sợ tỏ ra rằng họ yếu thế, và vì e ngại rằng họ không được tha thứ đã ngăn họ lại.

Nếu bạn còn yêu thương, nếu bạn thật lòng tha thứ, hãy bày tỏ. Và bạn sẽ thấy những người ấy biết ơn bạn đến chừng nào.

Cùng sũy nghĩ và hành động: đâu là những mối tương quan của tôi với những người khác đang bị chặn lại mặc dầu trong lòng tôi muốn làm hòa, muốn xin lỗi người khác nhưng tôi chưa thể làm được vì tôi không thể ĐI BƯỚC TRƯỚC ĐẾN VỚI HỌ?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church
1545 Tremont St.
Boston, MA. 02120.
USA.
-----------------

 
BANH SU SONG # 212 = DONG NUOC VA DONG DOI PDF Print E-mail

Dòng nước và dòng đời

(Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa – Chúa Nhật I TN, năm B)

Lãnh nhận Phép Rửa là "dấu chỉ bề ngoài" chứng tỏ chúng ta đã đón nhận Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ. Từ khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa, một hồng ân quá lớn!

Phép Rửa của Ông Gioan là Phép Rửa của sự sám hối (Mt 3:11), nhưng Chúa Giêsu vô tội nên không cần sám hối. Thánh Gioan nhân biết tội mình và biết mình chỉ là tội nhân, cần sám hối, không đáng xách dép cho Chúa Giêsu, nên ông ngại mà nói với Chúa Giêsu: "Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!" (Mt 3:14). Nhưng Đức Giêsu trả lời: "Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính" (Mt 3:15). Nghe nói vậy ông Gioan mới chiều theo ý Ngài. Chúa Giêsu đến với Thánh Gioan Tẩy Giả cho thấy Ngài chấp nhận Phép Rửa của ông. Lòng thương xót của Thiên Chúa được tỏ hiện qua việc Chúa Giêsu chịu Phép Rửa.

Nói cách khác, ngay từ lúc khởi đầu sứ vụ, Chúa Giêsu đã chứng tỏ Ngài là Đấng Mêsia và là "Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian" (Ga 1:29). Ông Gioan vừa làm Phép Rửa xong, Thiên Chúa liền tỏ ra dấu chỉ tỏ tường là "các tầng trời xé ra, và Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống", sự thật minh nhiên đó đã được chính Chúa Cha xác nhận: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người" (Mt 3:17; x. Mc 1:11).

Thật kỳ diệu, "Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người" (2 Cr 5:21). Chúa Giêsu là Đấng công chính, không cần sám hối, nghĩa là không cần chịu Phép Rửa, nhưng Ngài chịu Phép Rửa để làm gương cho chúng ta, còn chúng ta thực sự cần Phép Rửa và cần sám hối, vì chúng ta là các tội nhân. Hãy mở lòng để đón nhận ơn tha thứ!

Phép Rửa là "cửa ngõ" để chúng ta bước vào miền cứu độ. Trong cuộc đối thoại với ông Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do-thái, Chúa Giêsu nói với ông: "Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên; không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí" (Ga 3:3 và 5). Và Thánh Phaolô xác định: "Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa" (Ep 4:5).

Thiên Chúa xuất hiện trong mọi vật và mọi sự. Những gì chúng ta gọi là tự nhiên hoặc thiên nhiên thì chính là Thiên Chúa: "Tiếng Chúa lay động cả rặng sồi, tuốt trụi lá cây cao rừng rậm. Còn trong thánh điện Người, tất cả cùng hô: Vinh danh Chúa! Chúa ngự trị trên cơn hồng thủy, Chúa là Vua ngự trị muôn đời" (Tv 29:9-10). Bổn phận của chúng ta là phải tôn thờ, cảm tạ và chúc tụng Ngài, như Đức Giêsu Kitô đã nói: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho" (Mt 6:33).

Ông rao giảng về Đức Kitô: "Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. Tôi thì tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần" (Mc 1:7-8). Ông Gioan cho biết rằng ông cũng không biết Đức Giêsu là ai, nhưng khi ông làm Phép Rửa cho Ngài, rồi thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Ngài, nên ông nhận biết Ngài chính là "Đấng Thiên Chúa tuyển chọn" (Ga 1:32-34). Đặc biệt nhất là có tiếng từ trời xác nhận: "Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con" (Mc 1:11).

Di tích sông Gio-đan, nơi Chúa Giêsu chịu phép rửa (Mc 1:6-11; Mt 3:13-17; Lc 3:21-22), cách trung tâm thành phố Ti-bê-ri-a khoảng 10 km về phía Nam trên sông Jordan, có một địa điểm thu hút khoảng nửa triệu người hằng năm. Theo khoa khảo cổ và kinh thánh, nơi thực sự Chúa Giêsu chịp phép rửa cách xa Yardenit cả trăm cây số, ở gần Biển Chết, thuộc về lãnh thổ Gio-đan: "Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa" (Ga 1:28).

Với Thiên Chúa, nước cũng được Ngài coi là chất liệu quan trọng nên Ngài đã dùng nước để chứng tỏ chúng ta được tẩy sạch tội lỗi. Nước rất đặc biệt vì nước còn là chất liệu Chúa Giêsu dùng làm phép lạ đầu tiên tại tiệc cưới ở Cana (Ga 2:1-12), và cũng là chất liệu Ngài dùng để dạy "bài học phục vụ" khi Ngài rửa chân cho các môn đệ (Ga 13:1-20). Nước còn quan trọng hơn nữa vì nước là chất liệu biến chúng ta thành con cái Thiên Chúa: "Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí" (Ga 3:5).

Chúa Giêsu được dìm mình trong dòng nước Gio-đan để khởi đầu sứ vụ, dòng nước đó trở nên Dòng Tình mà Chúa Giêsu muốn tuôn đổ Lòng Thương Xót cho chúng ta, đồng thời cũng giao trách nhiệm cho mỗi chúng ta phải đắm mình trong dòng đời để phục vụ mọi người, đó cũng là phục vụ chính Ngài vậy: "Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân" (Kinh Hòa Bình – Thánh Phanxicô Assisi).

Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết đón nhận Đức Kitô là Đấng cứu độ và hết lòng phụng sự Ngài qua việc phục vụ tha nhân, nhất là phục vụ những con người hèn mọn ở mọi ngõ ngách của cuộc đời này. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

-----------------------

 
BANH SU SONG # 211 = LE BA VUA/HIEN LINH B PDF Print E-mail

CN.Hiển Linh.B
Ánh sao lên đường
(Mt 2, 1-12)

Có nhiều kiểu tự tỏ mình khác nhau để mọi người biết đến, nếu dùng từ bình dân ngày nay là tự quảng cáo. Mục đích chính của tự quảng cáo hướng về làm nổi bật chính mình : có người dựa vào các công tác thiện nguyện, ủng hộ xây dựng với số tiền lớn bỏ ra mua bằng ân nhân đặc biệt, cấp 1, cấp 2... treo đầy phòng khách ; có người lao đầu vào quyền lực để khẳng định danh tiếng bản thân ; hay nhiều ca sĩ-nghệ sĩ tự tạo scandale để được nổi tiếng... xấu ; rồi cũng có người tìm cách có được những thứ gán mác hiệu siêu sang để cho tên tuổi của mình cũng trở thành... siêu sang. Tự quảng cáo, tự tỏ mình bằng mọi cách trở nên dần biến thái dị hợm trong con mắt người đời, nhưng bản thân lại coi đó là niềm vui, là khẳng định đẳng cấp. Có câu nói « hữu xạ tự nhiên hương », có chất thơm thì tự nhiên lan tỏa hương bay xa...
Một hài nhi mang tên Giêsu-Emmanuel cũng tỏ mình, hiển linh, được sinh ra trong khung cảnh nghèo hèn nhỏ bé, nơi hang đá dành cho động vật trú đêm. Nhỏ bé, cơ hàn nhưng là niềm vui, hi vọng và lời hứa được hiện thực. Một hài nhi bừng sáng trong bóng đêm tăm tối, như ngôi sao phương Đông dẫn đường cho những ai lạc lối. Thế nhưng, hình như « bụt nhà không thiêng » nên dân tuyển chọn dù biết Đấng Cứu Thế sinh ra ở đâu lại thờ ơ ; các vị thượng tế, kinh sư nắm vững Thánh Kinh nắm rõ địa phương Vua Cứu Độ ra đời lại lạnh nhạt, lãnh đạm không quan tâm (Mt 2, 4-6). Thờ ơ, lãnh đạm, lạnh nhạt không để ý vì Đấng Messie ra đời không như trong suy nghĩ, mực thước con người.
Cũng ánh sao Bethléem chiếu tỏa ánh sáng trong đêm đen đó đã thu hút ba nhà chiêm tinh dân ngoại. Với tấm lòng thành kính, khát khao tìm Đấng Messie, ba vị liền cất bước lên đường theo hướng ánh sao xuất hiện. Họ đã đáp lại dấu chỉ mạc khải của Thiên Chúa một cách chân thành : « Đức Vua dân Do Thái mới sinh hiện ở đâu ? Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người » (Mt 2, 2). Còn nước chủ nhà, lại bối rối, không sẵn sàng trước mạc khải tỏ lộ. Trong khi đó tiên tri Isaia đã loan báo vinh quang Thiên Chúa tỏ hiện : « Đứng lên, bừng sáng lên, Giêrusalem hỡi, vì ánh sáng của người đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa trên ngươi » (Is 60, 1).
Những lời tiên tri của Isaia đã được thực hiện nhưng chỉ có ba vị chiêm tinh dân ngoại nhận ra và ước muốn triều bái Người. Đây là tâm tình thờ lạy, tôn thờ và nhìn nhận quyền bính vua Hài Nhi vừa giáng sinh. Ba vị đến nơi, dâng tiến lễ vật dành cho vị quân vương : vàng, tượng trưng cho vương quyền ; nhũ hương, tư tế ; mộc dược, thân xác hi sinh. Lễ vật còn mang ý nghĩa vàng của đức tin, của việc thiện hảo ; nhũ hương của đức cậy, của lời cầu nguyện ; mộc dược của đức mến và những hi sinh âm thầm. Nói cách khác, lễ vật chính là trọn vẹn cuộc đời phó thác, khao khát đón nhận hồng ân cứu độ của ba vị chiêm tinh.
Giáng Sinh, hài nhi Giêsu tỏ mình cho dân Do Thái ; Hiển Linh, Thiên Chúa tỏ mình cho muôn dân nước. Nhưng tâm tình tiếp đón như thế nào phát xuất từ chính tâm hồn và thái độ của mỗi người : hãy làm ánh sáng chứng nhân chiếu soi bóng đêm trần thế, hãy mạnh dạn dấn thân lên đường dẫn đưa tới Thiên Chúa là nguồn sống, niềm vui và hạnh phúc vô tận, hãy dâng lên Người những lễ vật là tấm lòng và cuộc đời bản thân...
Jos. PHẠM, SCJ

 
<< Start < Prev 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 Next > End >>

Page 115 of 143