mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6759
mod_vvisit_counterHôm Qua9215
mod_vvisit_counterTuần Này24940
mod_vvisit_counterTuần Trước58477
mod_vvisit_counterTháng Này246056
mod_vvisit_counterTháng Trước297597
mod_vvisit_counterTất cả13923659

We have: 99 guests online
Your IP: 34.204.36.101
 , 
Today: Jun 25, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 92 = MU VA SANG MAT PDF Print E-mail

On Saturday, March 29, 2014 12:46 PM,
Mù và Sáng mắt
(Chúa nhật IV mùa Chay, năm A) - Chúa nhật mầu Hồng
Tiền nhân xác định: "Giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay". Điều đó cho thấy đôi mắt sáng rất cần cho cuộc sống. Người mù bẩm sinh còn đỡ khổ hơn người lớn lên mới bị mù. Người mù bẩm sinh cảm thấy "bình thường" vì họ không có khái niệm về sáng – tối, cao – thấp, lớn – nhỏ, mập – gầy, vuông – tròn,... hoặc về màu sắc. Người lớn lên mới bị mù cảm thấy khổ hơn vì đã trải nghiệm nhiều khái niệm.
Có hai con mắt, mờ một mắt, hư một mắt, hoặc thị lực yếu thì đã thấy khổ lắm rồi, huống chi bị mù hẳn. Hai con mắt "khác" một chút như bị đau cũng thấy khổ rồi, tình trạng "bốn mắt" là khổ suốt – dù có thêm "hai con mắt" nữa.
Mắt cũng biết khóc, biết cười. Khó nhận biết khi mắt cười, nhưng ai cũng nhận biết khi mắt khóc. Khóc cũng đa dạng: vì vui, vì buồn, vì khổ, vì thương, vì nhớ, vì tức, vì sợ, vì nhõng nhẻo, vì giả bộ,... Tuy nhiên, đôi khi người ta cũng cần phải biết khóc, vì nước mắt có thể "cuốn trôi" nổi buồn và làm sạch mắt nhờ chất mặn. Đặc biệt là phải khóc vì tội lỗi mình đã phạm – tội với Thiên Chúa và lỗi với tha nhân!
Mắt còn có khả năng "bật mí" nhiều thứ khác, như người ta ví von: "Đôi mắt là của sổ của tâm hồn". Qua hai "cửa sổ" này, người ta có thể biết người đối diện như thế nào. Cửa sổ nhỏ hơn cửa ra vào, thế nhưng đôi khi cửa sổ vẫn quan trọng lắm đấy! Người yếu vía sẽ "tự quay đi" khi nhìn vào mắt của người "mạnh vía". Dòng nước mạnh sẽ "lướt" dòng nước yếu thôi!
Mù đồng nghĩa với tối tăm, trái ngược với sáng sủa. Khiếm thị hoặc mù lòa về thể lý là tình trạng tồi tệ đối với một con người, nhưng "mù lòa tâm linh" còn nguy hiểm hơn nhiều. Thế nên Chúa Giêsu đã nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!" (Ga 9:39). Thật đáng sợ nếu chúng ta bị Ngài quở trách như vậy. Lúc đó, chúng ta hóa thành người "có mắt như mù". Khủng khiếp quá!
Phụng vụ Chúa Nhật Hồng (*) hôm nay sử dụng trọn Thánh Vịnh 23 (gồm 6 câu). Đây là Thánh Vịnh phổ biến nên rất quen thuộc, nói về niềm hạnh phúc được Chúa quan phòng và gìn giữ, đồng thời cũng có ý đề cập niềm tín thác vào Ngài: "Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người" (Tv 23:1-4).
Thánh Phaolô nói: "Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng; mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật" (Ep 5:8-9). Tức là phải cẩn trọng xem "điều gì đẹp lòng Chúa", chứ "đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng" (Ep 5:10-11). Thánh Phaolô giải thích: "Vì những việc chúng làm lén lút, thì nói đến đã là nhục rồi. Nhưng tất cả những gì bị vạch trần, đều do ánh sáng làm lộ ra; mà bất cứ điều gì lộ ra, thì trở nên ánh sáng. Bởi vậy, có lời chép rằng: "Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ! Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào! Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi!" (Ep 5:12-14).
Bóng tối rất mạnh, chỗ nào không có ánh sáng thì nó phủ đầy ngay. Nó mạnh mà lại yếu, vì chỗ nào có ánh sáng, dù chỉ le lói, nó cũng sẽ lui ngay. Quẹt một que diêm sẽ thấy "tác động" giữa ánh sáng và bóng tối. Ánh sáng rất cần, nhưng chúng ta phải cố gắng "tạo" ra nó. Có một câu danh ngôn liên quan ánh sáng và bóng tối, ý nói chúng ta phải không ngừng nỗ lực trong cuộc sống: "Hãy thắp lên một ngọn nến còn hơn là ngồi nguyền rủa bóng tối".
Chuyện đời thường mà chúng ta còn phải cố gắng thì chuyện tâm linh càng phải nỗ lực hơn nhiều lắm!
Một hôm, Thầy Trò cùng nhìn thấy một người mù bẩm sinh. Các môn đệ hỏi Sư Phụ Giêsu: "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?". Đức Giêsu trả lời: "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được. Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian" (Ga 9:3-5). Khi "thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện" là lúc Thiên Chúa được vinh danh.
 Chúa Giêsu nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, rồi bảo anh ta: "Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa" (Si-lô-ác có nghĩa là "người được sai phái"). Anh ta liền đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được. Chúa Giêsu có biệt dược độc đáo ghê đi. Mà phải nói là "thần dược" hoặc "linh dược" mới đúng ngữ nghĩa. Đó là "nước miếng trộn với bùn". Hay dữ nghen! Mấy lang băm chớ mà học đòi theo, các pháp sư phải sợ mà chạy có cờ, còn các lương y và bác sĩ danh tiếng cũng phải tâm phục khẩu phục!
Dân chúng trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới xì xầm bàn tán, kẻ thì bảo là chính hắn, kẻ thì bảo không phải, kẻ lại bảo ai đó giống hắn thôi. Chín người, mười ý. Chẳng ai chịu ai. Thế là họ dẫn anh ta đến với những người Pha-ri-sêu. Rắc rối là ngày Chúa Giêsu trộn bùn với nước miếng và làm cho anh ta sáng mắt lại là ngày sa-bát. Ấy thế, người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Chính anh xác nhận: "Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy" (Ga 9:15). Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì bảo Chúa Giêsu không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát, kẻ thì bảo rằng người tội lỗi không thể làm được những dấu lạ như vậy. Cũng chẳng ai chịu ai, thế là họ đâm ra chia rẽ. Ngộ dữ nghen, chuyện của người ta mà xía vô làm chi vậy ha? Rồi họ lại hỏi "cựu người mù" nghĩ gì về người đã mở mắt cho mình. Anh ta đáp ngày: "Người là một vị ngôn sứ!" (Ga 9:17).
Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến. Họ hỏi anh ta có phải là con không. Cha mẹ anh xác nhận anh bị mù từ khi mới sinh, còn bây giờ anh sáng mắt thì họ không biết tại sao, cha mẹ canh bảo họ cứ hỏi anh ta là chính xác nhất. Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái, những người sẵn sàng trục xuất khỏi hội đường bất cứ kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô.
Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: "Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi" (Ga 9:24). Anh ta bảo rằng ông ấy có phải là người tội lỗi hay không thì anh không biết, mà anh chỉ biết một điều là trước đây anh bị mù nhưng nay anh nhìn thấy được. Họ hỏi anh xem Chúa Giêsu đã làm thế nào mà anh sáng mắt. Anh bảo rằng anh đã nói rồi mà họ không chịu nghe. Anh nói thẳng rằng có phải họ cũng muốn làm môn đệ Chúa Giêsu hay không. Tự ái bốc tới chỏm đầu nên họ không tiếc lời mắng nhiếc: "Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giêsu ấy bởi đâu mà đến".
Anh vừa gãi đầu vừa nói: "Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi! Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì" (Ga 9:30-33). Họ đối lại: "Trứng khôn hơn vịt. Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?" (Ga 9:34). Và rồi họ liền trục xuất anh. Người có tâm địa xấu là vậy, chỉ chờ có thế thôi!
Đức Giêsu cũng biết họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Ngài hỏi anh có tin vào Con Người không, anh ta hỏi Đấng ấy là ai để anh ta tin. Đức Giêsu trả lời: "Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây" (Ga 9:37). Thật bất ngờ, nhưng anh thấy rất vui nên nói ngay: "Thưa Ngài, tôi tin" (Ga 9:38). Nói xong, anh sấp mình xuống trước mặt Ngài. Đức tin của "cựu người mù" này lớn quá! Tại sao? Thường thì đa số hơn thiểu số, nhiều người ghét Chúa Giêsu, nhưng anh vẫn có lập trường rõ ràng của riêng mình, không chịu "gió chiều nào ngả theo chiều nấy".
Biết anh thật lòng, Chúa Giêsu nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!" (Ga 9:39). Những người Pha-ri-sêu đang ở đó và nghe vậy thì liền lên tiếng: "Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao?". Lại tự ái. Đầu óc "bã đậu" và "nhỏ mọn" như thế thì chả bao giờ khá lên được. Đầu óc gì mà nhỏ như hạt đậu, hẹp như ống hút nước vậy! Có lẽ lúc ấy Chúa Giêsu lắc đầu, rồi thản nhiên bảo họ: "Nếu các ông đui mù thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng 'chúng tôi thấy', nên tội các ông vẫn còn!" (Ga 9:41). Họ thường ngu đột xuất, giờ lại tiếp tục ngu kinh niên, ngu tầm cỡ quốc tế luôn!
Còn chúng ta? Chắc hẳn đã có những lần chúng ta y như người Pha-ri-sêu vậy, chẳng hơn họ đâu. Và rồi chúng ta cũng vẫn cứng lòng, không chịu "cho vào tai" những lời "thuận ngôn", không chịu "cân nhác" lời hơn lẽ thiệt, không chịu "mở mắt" to để nhìn rõ vấn đề, thế nên chúng ta "có mắt như mù". Thật đáng sợ!
Mù thì chắc chắn khổ, nhưng chỉ mờ mắt hoặc thông manh cũng khổ, và cũng khổ nếu cận thị, viễn thị hoặc loạn thị. Nói chung là khổ hết ráo, nếu đôi mắt không bình thường. Tác giả Thánh Vịnh nói: "Mở mắt coi, bạn liền thấy rõ thế nào là số phận bọn ác nhân" (Tv 91:8). Do đó, chúng ta phải luôn biết cầu nguyện: "Xin mở mắt cho con nhìn thấy luật pháp Ngài kỳ diệu biết bao" (Tv 119:18).
Chúa Nhật IV Mùa Chay là "cột mốc" cho biết rằng chúng ta đã đi được nửa Hành Trình Mùa Chay. Chúng ta đã "nhìn" thấy gì, "sáng" thêm mấy độ, còn cận thị, viễn thị hoặc loạn thị nhiều hay ít? Chúng ta cận thị vì tưởng mình đạo đức tốt lành, viễn thị vì không nhận biết tội mình, và loạn thị vì "lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại bạn một phần". Đã qua nửa Mùa Chay, chúng ta cùng tạ ơn Chúa và tiếp tục xin Ngài dìu dắt chúng ta đi hết chặng đường Mùa Chay theo đúng Thánh Ý Ngài.
Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin mở mắt đức tin cho chúng con, xin tăng thị lực đức tin cho chúng con, xin giúp chúng con nhìn thấy chính Chúa trong mọi người – nhất là nơi những người nghèo khổ, nơi những người hèn mọn, và xin cho bất kỳ ai gặp chúng con cũng có thể nhận thấy nơi chúng con thực sự có Chúa sống động. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu Độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU
(*) Chúa Nhật IV Mùa Chay mệnh danh là Chúa Nhật Hồng hoặc Chúa Nhật Vui (Laetare Sundae), do chữ đầu tiên của Ca Nhập Lễ là "Laetare" (Hãy vui lên, hỡi Giêrusalem). Chúa Nhật này dùng lễ phục hồng, được phép chưng hoa trên bàn thờ, và đệm đàn khi hát. Hoa Hồng Vàng được làm phép hôm nay, và còn được gọi là Mediana, Ngày Giữa Mùa Chay, Ngày Lễ Các Mẹ, Ngày Hoa Hồng, hoặc Chúa Nhật Tĩnh Dưỡng.
Có một Chúa Nhật Hồng khác, cũng gọi là Chúa Nhật Vui (Gaudete Sundae), đó là Chúa Nhật III Mùa Vọng, do câu mở đầu của Ca Nhập Lễ có câu "Gaudete in Domino semper" (Anh em hãy vui trong Chúa luôn mãi). Chúa Nhật này cũng dùng lễ phục hồng.
Kính chuyển
Hồng

 
BANH SU SONG # 91 = NGUOI PHARISEU VA THU THUE PDF Print E-mail

Đối lập

Cuộc đời có nhiều thứ đối lập, trái ngược, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng: Sáng – tối, trắng – đen, cao – thấp, đẹp – xấu, mập – gầy, tròn – vuông, hiền – dữ, tốt – xấu, giỏi – dốt, yêu – ghét,... Có những thứ khả dĩ chấp nhận nhau, nhưng có những thứ không thể chấp nhận nhau, nếu có cái này thì không thể có cái kia.

Trình thuật Lc 18:10-14 cho thấy một dạng đối lập "không thể chấp nhận nhau" đặc biệt: Công Chính và Tội Lỗi. Chúa Giêsu kể dụ ngôn này để "nhắc nhở" một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác.

Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con". Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi". Chúa Giêsu xác nhận: "Người này [người thu thuế], khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không [người Pha-ri-sêu]. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên". (Lc 18, 9-14)

Có vẻ "xa lạ" với người Việt khi chúng ta cứ nói người Pha-ri-sêu và người thu thuế. Thiết tưởng cứ nói thẳng ra là "người đạo đức" và "người tội lỗi". Và rồi một hôm đẹp trời, họ cùng vào nhà thờ để cầu nguyện...

Đúng như hai nhân vật điển hình được Chúa Giêsu đề cập, chúng ta vẫn "gặp" hai nhân vật này hằng ngày. Chẳng hạn: Có người ngồi trong nhà thờ, miệng vẫn đọc kinh hoặc đang cùng dâng lễ mà mắt cứ đảo qua đảo lại; có người rước lễ xuống mà mắt ngó tới ngó lui, nhất là những người có ngoại hình "coi được" một chút. Làm vậy để làm gì? Phải chăng vì muốn ngó chừng xem có ai "chú ý" mình hay không? Thế nhưng có người tỏ ra rất khép nép, có người chỉ dám đứng ở góc nhà thờ (trong hoặc ngoài) với dáng vẻ thành tâm lắm, có người chỉ lặng lẽ nghiêm quỳ với đôi mắt nhắm lại. Ở đây không có ý nói những người giữ "đạo gốc cây" hoặc "đạo qua loa" (ngồi ngoài nghe qua chiếc loa), mà chỉ muốn nói những con người cảm thấy mình "bé nhỏ" so với những người khác. Thấy cung cách của họ mà phải "giật mình" thật đấy!

Người đạo đức là ai? Đó là những người luôn hãnh diện vì mình hiền từ, nhân hậu, tốt lành, không bê tha, sống nghiêm túc, luôn đàng hoàng, rất đứng đắn trong mọi động thái. Đó là nói chung chung, mơ hồ, vòng vo quá! Rõ ràng là ai? Đó là những người ưa nổi bật, thích bề ngoài, muốn được người khác chú ý và khen ngợi khi họ tham gia sinh hoạt các hội đoàn (không chỉ một mà nhiều), hăng say giúp việc cho nhà thờ, đi làm từ thiện khắp nơi, khuyên người này, răn người nọ, phổ biến đủ loại tài liệu đạo đức,... Nói chung là vô số điều tốt việc lành, không thể kể hết.

Tất nhiên không ai dám chê trách những người thành tâm, cố gắng và hy sinh thời gian để tham gia các giờ kinh – nhất là vào những giờ "trái khoáy" như 4 giờ sáng, 9 giờ sáng, 12 giờ trưa, hoặc 3 giờ chiều. Thật đáng khâm phục! Vấn đề đáng lưu ý và muốn đề cập ở đây là những người CHỈ LÀM VÌ GIẢ HÌNH, làm ra vẻ để người khác "nể mặt", được nổi trội, sáng danh mình hơn sáng danh Chúa, tức là những người có "máu" Pha-ri-sêu. Dĩ nhiên chúng ta không nói ra, nhưng phong cách của chúng ta đã tố cáo điều "ấp ủ" trong lòng vậy!

Cả hai loại người như vậy có ở khắp nơi, đủ mọi tầng lớp, cả trong xã hội và Giáo hội.

Những ai tự nhận mình là người nhân đức, tốt lành, chí công và vô tư, hãy suy tư kỹ và nên thuộc lòng câu phân tích của Thánh Gia-cô-bê: "Ai tuân giữ tất cả Lề Luật, mà chỉ sa ngã về một điểm thôi, thì cũng thành người có tội về hết mọi điểm. Thật vậy, Đấng đã phán: Ngươi không được ngoại tình, cũng đã phán: Ngươi không được giết người. Vậy nếu bạn không ngoại tình, nhưng lại giết người, thì bạn cũng thành kẻ vi phạm Lề Luật. Anh em hãy nói năng và hành động như những người sẽ bị xét xử theo luật tự do. Vì Thiên Chúa không thương xót khi xét xử kẻ không biết thương xót. Còn ai thương xót thì chẳng quan tâm đến việc xét xử" (Gc 2:10-13). Đọc mà thấy rất "đau cái điền" (điên cái đầu).

Còn người tội lỗi là ai? Đó là những người... tội lỗi. Chẳng nói ra thì ai cũng "rành sáu câu", quá rõ rồi. Nhưng chính xác thực tế của thế kỷ 21 này như thế nào? Đó là những người "bất cần đời", không sợ "xả láng sáng về sớm", mê cờ bạc, say đề đóm, ghiền hút sách, ham cá độ, thích rượu chè, khoái chơi "hai ngón", ưa "cầm nhầm", sẵn sàng bóc lột, không ngại áp bức, di truyền máu trai gái, thoải mái xem hoặc đọc những thứ "đen đặc quánh", khỏi cần tránh thứ gì mình muốn,... Ôi thôi, cơ man nào mà kể, nhất là ở cái thời @ này!

Gặp các loại "đại ca" đó, chúng ta cảm thấy "ngại" lắm (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Và rất có thể chúng ta dè bỉu, xì xầm, khinh miệt, vì chúng ta cảm thấy họ "bẩn" quá, còn mình thì "sạch" lắm. Nhưng có lẽ chúng ta lại quên cầu nguyện cho họ, vì thực tế là chúng ta chưa (hoặc không) đủ trình độ mà (dám hoặc có thể) khuyên họ "chuyển hướng" đâu!

Chúa Giêsu đã xác định: "Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa" (Mc 10:18). Vì thế mà chẳng ai dám cầm cục đá mà ném người phụ nữ ngoại tình (Ga 8:2-11). Lý do rất đơn giản là chẳng ai thấy mình công chính hoặc vô tội, mà ai cũng thấy mình xấu xa và tội lỗi ngập đầu, càng lớn càng nhiều tội!

Ước gì chúng ta nhận diện được chính mình để có thể nói như Giáo hoàng Phêrô: "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!" (Lc 5:8). Và chúng ta dám thú nhận như người thu thuế: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi" (Lc 18:13).

Chúa Giêsu xác định: "Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy" (Ga 14:6). Nhưng Ngài cũng bảo: "Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy" (Ga 6:44). Quả là cả một mầu nhiêm mà chúng ta không thể hiểu nổi!

Chắc hẳn chúng ta chỉ còn biết cúi đầu trước Thiên Chúa mà thôi. Với lòng khiêm nhường và sám hối, chúng ta hãy noi gương Thánh Y-nhã (Ignacio de Loyola, 1491-1556, linh mục lập Dòng Tên) mà cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin hãy nhận lấy tất cả tự do, trí khôn và cả ý chí của con. Tất cả những gì con có và đang làm chủ, Chúa đã ban cho con, nay con xin dâng lại Chúa, vì tất cả là của Chúa. Xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa. Lạy Chúa, xin ban cho con tình yêu và ân sủng Chúa. Đối với con, thế là đủ. Amen".

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển

Hồng

 
BANH SU SONG # 90 = LOI CHUA TRONG GIA DINH PDF Print E-mail

2014 NĂM PHÚC ÂM HOÁ GIA ĐÌNH
THEO HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
* * * Phó tế Phạm Văn Tuyền
LỜI CHÚA TRONG GIA ĐÌNH

TUẦN IV MÙA CHAY NĂM A

Từ Chúa Nhật 30/3
đến Thứ Bảy 4/4/14

CHÚA NHẬT 30/3/14
Lời Chúa: "Tôi chỉ biết một điều là trước đây tôi mù mà bây giờ tôi trông thấy." (Ga 9:25)
Suy niệm: Việc Chúa làm để chữa anh mù bẩm sinh có dụng ý tượng trưng. Người dùng các chất liệu mà giác quan con người nhận biết được, như nước, dầu, bánh, rượu để lập nên các Bí tích tiềm tàng ơn ban bề trong. Chúa thánh hoá vật chất, rồi dùng nó để chuyển đạt sự sống thiêng liêng cho chúng ta, đặc biệt nhất là làm cho bánh và rượu trở nên Mình và Máu Người.
Khi tham dự các Bí tích, nếu chúng ta chỉ dự cho xong một thủ tục, hoặc một vở tuồng, chúng ta sẽ chẳng thấy gì, chẳng thấy Chúa, chẳng gặp Người. Chúng ta cũng chẳng được ơn ích gì, trống rỗng vẫn hoàn trống rỗng và sẽ thành mù tối về mặt thiêng liêng.
Đức tin là cuộc gặp gỡ Thiên Chúa trong Tình yêu, chứ không phải là dịp giải trí hay cơ hội thu thập hiểu biết.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin mở mắt con, cho con thấy Chúa và cho con nhìn được như Chúa nhìn.

THỨ HAI 31/3/14
Lời Chúa: "Thưa Ngài, xin Ngài xuống trước khi con tôi chết." (Ga 4:49)
Suy Niệm: Nếu có dịp đến nghĩa trang, nhìn ngắm các ngôi mộ, chúng ta nghĩ gì về những người sống trước đây? Ngược dòng thời gian, những người ấy thuộc mọi thành phần, mọi trình độ, mọi sắc thái, mọi đấng bậc . . .
Chúng ta hãy đưa mắt nhìn ra ngoài ranh giới nghĩa trang, tới 7 tỷ người hiện đang sng trên mặt đất này, trong đó có mỗi người chúng ta. Thử hỏi: một trăm năm sau, bao nhiêu người sẽ còn sống sót?
Chúng ta không chắc mình sẽ sống đến trăm tuổi. Chúng ta có thể chết ngay hôm nay hay ngày mai. Có người đêm nay đi ngủ, rồi không bao giờ thức dậy nữa. Đó là sự thật.
Là Kitô hữu, chúng ta biết rằng dù sống hay chết, chúng ta sống và chết trong niềm tin tưởng sẽ được sống đời đời với Chúa. Chết là sự biến đổi cuối cùng để gặp Người.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin nhắc nhở con biết luôn tỉnh thức để lo cho cuộc sống vĩnh cửu của con.

THỨ BA 1/4/14
Lời Chúa: "Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về." (Ga 5:8)
Suy niệm: Tại Giêrusalem, gần Cửa Chiên, có Hồ Bếtsaiđa dài chừng 120 mét, rộng chừng 60 mét. Quanh bờ hồ nằm la liệt những người đau ốm. Họ chỉ chờ 'nước động' là nhào xuống hồ, tin rằng người đầu tiên sẽ được khỏi bệnh tật.
Có một người đau liệt nằm chờ đã 38 năm trường mà không được ai giúp đẩy ông xuống hồ khi nước động. Tính ra, bệnh nhân này đã chờ 3870 ngày. Chúng ta biết nói gì về sự kiên trì này. Nhờ kiên nhẫn ông có mặt đúng nơi và đúng lúc Chúa Giêsu chọn để mạc khải cho mọi người biết Người là Thiên Chúa.
Kiên nhẫn bao giờ cũng là dấu chỉ của niềm tin mạnh mẽ. Chúng ta cần học lấy bài học kiên nhẫn này để áp dụng vào việc thi hành kỷ luật thiêng liêng hàng ngày, dù lâu chưa thấy kết quả.
Lời nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã dạy con rằng chỉ những ai bền đỗ đến cùng mới được cứu thoát. Xin nâng đỡ niềm tin quá dòn mỏng của con.

THỨ TƯ 2/4/14
Lời Chúa: "Cho dù người mẹ có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu." (Is 49:15)
Suy niệm: Một trong những bài học quan trọng của Mùa Chay là phát triển hiểu biết về chiều sâu của Tình Yêu Thiên Chúa. Tiên tri Isaia chỉ giả thiết vậy thôi, chứ bình thường người mẹ chẳng bao giờ có thể quên đứa con mình đã mang nặng đẻ đau.
Tuy nhiên, chúng ta sống trong thời đại có những bản tin nói về một số người đàn bà, không những bỏ con, mà còn giết con nữa. Tiên tri Isaia hồi đó không thể tưởng tượng nổi sẽ có sự kiện này của ngày hôm nay.
Qua ông, Chúa phán: "Cho dù người mẹ có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu." Tình Yêu Chúa dành cho mỗi người chúng ta thật khôn lường và bền vững không bao giờ đổi thay. Chúng ta cần phải biết như thế, để phấn đấu tự điều chỉnh cung cách cư xử với Chúa thế nào cho phải đạo làm con.
Lời nguyện: Lạy Chúa con tin Chúa yêu con nên bằng lòng chết thay cho con. Xin giúp con khước từ bất cứ thứ gì thuộc nền 'văn hoá sự chết'.

THỨ NĂM 3/4/14
Lời Chúa: "Họ đem vinh quang của mình đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ." (Tv 105:20)
Suy niệm: Đổi vinh quang của mình lấy tượng con bò, đâu phải là đổi chác tương xứng? Chúng ta không những cho là dại, mà còn ngu nữa. Đời nào chúng ta mê muội đến thế.
Nhưng thực tế, đối với chúng ta, không phải là chuyện thờ bò, mà là thờ ngẫu tượng. Ngẫu tượng là thứ chúng ta mê nó hơn mê Chúa, dành cho nó nhiều thời giờ và sức lực hơn dành cho Chúa. Ai trong chúng ta vô tội?
Có thể chúng ta không chủ ý thiết lập cho mình một thần tượng nào đó, nhưng theo định kỳ mỗi Mùa Chay, chúng ta cần xét lại xem cái gì không thuộc về sự sống đời đời, cái gì không thuộc về Chúa, cái gì đã thành thói xấu, cái gì đã chiếm quá nhiều thời giờ, đến nỗi chúng ta không còn chút tâm trí và thời giờ nào dành cho Chúa? Làm thế, chúng ta sẽ biết mình phải điều chỉnh đời mình ra sao.
Lời nguyện: Lạy Chúa, vì yêu con, xin Chúa giúp con sửa mình, biết dành ưu tiên cho Chúa và anh em hơn tất cả những gì thuộc về cõi chết.

THỨ SÁU 4/4/14
Lời Chúa: "Hôm nay nghe tiếng Chúa, các ngươi chớ cứng lòng." (Câu xướng PÂ - Tv 94:8)
Suy Niệm: Chúng ta thường lẫn lộn giữa hiểu biết và đức tin, giữa kiến thức và nên thánh.
Được học nhiều, biết nhiều về Chúa, chúng ta tưởng mình đã có đức tin. Cũng thế, chúng ta cho rằng ai có kiến thức về Chúa, đương nhiên người ấy thánh thiện. Ngay chính những người học cao hiểu rộng, có khi tự hào rằng mình thánh hơn người. Thực ra, Sự thánh thiện không hệ tại ở chỗ có kiến thức nhiều về Chúa. Việc có đức tin cũng không căn cứ vào sự hiểu biết về đạo.
Thánh Phaolô quả quyết: "Đức tin không việc làm là đức tin chết", có nghĩa: không có việc làm để chứng tỏ đức tin thì không có đức tin vậy. Cũng thế, sự thánh thiện hệ tại ở việc thực hành Lời Chúa, chứ không phải ở sự hiểu biết suông thôi. Vì thế, nghe Lời Chúa mà không đem ra thực hành, nào ích gì?
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con quyết tâm thực thi Lời Chúa, chứ không chỉ nghe mà thôi.

THỨ BẢY 5/4/14
Lời Chúa: "Thuẫn che thân con là Thiên Chúa, Đấng cứu độ kẻ lòng ngay." (Tv 7:11)
Suy niệm: Bộ binh thời trung cổ thường mang tấm giáp che ngực khi lâm trận. Tấm giáp của Thánh Patrick có ghi những hàng chữ:
Chúa Kitô ở với tôi.
Chúa Kitô ở trong tôi.
Chúa Kitô ở trước tôi.
Chúa Kitô ở sau tôi.
Chúa Kitô làm chủ tôi.
Chúa Kitô an ủi và cứu chữa tôi.
Liệu mỗi người chúng ta có đủ niềm tin vào Chúa Kitô, là tấm giáp an toàn tuyệt đối che chở sự sống linh hồn mình, như Thánh Patrick không? Có khi chúng ta biết rõ rằng những cái chúng ta đang bám víu chỉ là hữu hạn. Nhưng chúng ta vẫn cứ liều bám lấy nó.
Thánh Anphongsô nói: "Có ai uống thuốc độc mà liều lĩnh nghĩ rằng mình sẽ sống bao giờ." Có khi chúng ta vẫn cứ liều như vậy
Lời nguyện: Lạy Chúa, đường đời đầy gian truân, nhưng con cứ tiến bước, vì con tín thác nơi Chúa.

 
BANH SU SONG # 89 = THU HAI SAU CN3MC-A PDF Print E-mail

24/03/14

HỨ HAI TUẦN 3 MC

Lc 4,24-30

CHÚA BỊ LOẠI TRỪ

"Họ phẫn nộ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành [...] Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực." (Lc 4,29-30)

Suy niệm: Chúa Giêsu nhắc lại chuyện Êlia giúp bà góa ở Xarépta, Êlisa chữa ông Naaman người Xyri. Cả hai đều là những người dân ngoại nhận được ân phúc của Thiên Chúa qua các ngôn sứ, trong khi chẳng có ai ở Ítraen được như vậy. Và Chúa Giêsu bị vạ miệng: những người đồng hương của Ngài đã phẫn nộ và mưu sát Ngài. Điều gì đã thúc đẩy họ phản ứng như thế? Họ mang mặc cảm tự tôn, cho rằng mình là dân ưu tuyển của Chúa. Do đó, họ có thái độ trịch thượng, khinh bỉ các dân ngoại. Tệ hại hơn nữa, họ nghĩ Thiên Chúa cũng hẹp hòi, đóng kín, phân biệt đối xử như họ. Vì thế, họ nhắm mắt bịt tai trước những câu chuyện về 'tình thương không biên giới' của Thiên Chúa trong lịch sử. Nghe Chúa Giêsu nhắc đến những chuyện như vậy, họ bị chạm tự ái và đã 'xù lông nhím'. Họ coi Ngài là một tên phản động và phải bị loại trừ.

Mời Bạn tự hỏi phải chăng chúng ta cũng có thái độ tự tôn mù quáng, suy nghĩ chật hẹp, và thái độ độc đoán loại trừ người khác cách điên cuồng như vậy? Nhiều Kitô hữu thời nay (nhất là ở Trung Đông, Cận Đông...) đang là nạn nhân của thái độ này. Nhưng thái độ này chỉ được quét sạch khỏi thế giới khi trước hết nơi chính chúng ta không còn dấu vết của nó.

Sống Lời Chúa: Để tránh loại trừ chính Chúa cách mù quáng, ta cần gạt bỏ tự tôn, biết mềm mỏng, cởi mở, bao dung, lắng nghe, chân thành đối thoại với người khác.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tình thương của Chúa không biên giới. Xin mở rộng lòng con, để con nhận ra Chúa nơi người khác, dù họ khác biệt mình.

NhanCu chuyển

 
BANH SƯ SONG # THƯ BAY SAU CN2MC-A= EM CON DA SONG LAI PDF Print E-mail

Ngày 22-3: Thứ Bảy sau Chúa nhật II Mùa Chay
Mk 7,14-15.18-20; Tv 102; Lc 15,1-3.11-32

TIN MỪNG Lc 15,1-3.11-32
"Em con đây đã chết mà nay sống lại."

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/032214.cfm

=======
Lời Chúa: "Em con đã chết nay sống lại, đã mất nay tìm thấy." Mt 15:32
Suy niệm: Khi một đứa con bướng bỉnh, ngỗ nghịch bỏ nhà ra đi, thì cha mẹ nó sống trong phập phồng trông chờ, đoán non đoán già, rồi sợ hãi khi nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra cho con mình. Nhưng bao giờ hy vọng cũng là điều to lớn nhất: biết đâu đứa con sẽ bất thần trở về an toàn bất cứ lúc nào, dù đêm khuya.
Nỗi khổ của cha mẹ không chỉ ở chỗ mất mát đứa con, mà còn ở chỗ mất mát nơi chính mình. Đó là sự trống vắng trong tâm hồn cha mẹ, cũng như trong căn nhà.
Chúng ta nghĩ gì khi nghe Chúa Giêsu ví Thiên Chúa như người cha của đứa con hoang đàng? Người Cha ấy héo hắt, già đi vì đứa con vắng mặt. Chiều chiều, Người Cha ấy lên sân thượng, đi đi lại lại, hy vọng nhìn thấy đứa con quay về. Chúng ta phải làm gì đây?
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con ngưng lại kịp thời những tò mò và liều lĩnh. Xin nhắc con phải quay về nhà với Cha, trước khi quá muộn.

--Phó tế Francis

 
<< Start < Prev 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 Next > End >>

Page 130 of 142