mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5443
mod_vvisit_counterHôm Qua8188
mod_vvisit_counterTuần Này20578
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này67351
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12263584

We have: 88 guests online
Your IP: 52.91.245.237
 , 
Today: Dec 11, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG-ONE BREAD, ONE BODY 20-9-2018 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

St. Andrew Kim Taegon
St. Paul Chong Hasang & Companions

1 Corinthians 15:1-11
View Readings Psalm 118:1-2, 16-17, 28 Luke 7:36-50
Similar Reflections

THE LIFE OF MIRACLES

A miracle is an act of God which goes beyond the laws of nature. Christianity began with the miracle of the Incarnation, God becoming man. The essence of Christianity is Jesus' death on the cross when He took away the sins of everyone who has lived or will ever live. He gave everyone the opportunity to be begotten from above (Jn 3:3, 5) and receive a new nature, sharing in the divine nature (2 Pt 1:4). Jesus' resurrection from the dead is the miracle that definitively establishes Jesus' divinity, which is the basis of the Christian faith. Jesus did many miracles in His public ministry and gave His Church and her members the authority and power to do greater works than He did (Jn 14:12).

If we live and die in Christ, we will at death receive the miracle of the resurrection from the dead. The world will end with the ultimate miracle of Jesus' final coming. Then, after Judgment Day, the holy ones will have the miracle of the resurrection of the body. Going to heaven and seeing Jesus face to face will be miraculous. From beginning to end, Christianity is a series of miracles. Therefore, strengthen your faith. Protect it from our secular humanistic culture, which tends to deny miracles and is extremely toxic to our faith.

Prayer: Lord, strengthen my faith through Your Word (see Rm 10:17).
Promise: "Her many sins are forgiven — because of her great love. Little is forgiven the one whose love is small." —Lk 7:47
Praise: St. Andrew's father was martyred for being a Christian. Years later, Andrew was likewise martyred.

---------------------------------

 

 
BANH SU SONG - THU NAM CN24TN-B PDF Print E-mail

THỨ NĂM TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN B - NGÀY 20 - 09 - 2018

BÁNH SỰ SỐNG: Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 7: 36-50)

36 Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!"40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!" Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói".41 Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?"43 Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn". Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm".44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít".48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi".49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội?"50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an".

Suy niệm

Sự tha thứ là đặc quyền của Thiên Chúa, nhưng tình yêu làm cho người ta hoán cải để nhận lãnh ơn tha thứ tội lỗi. Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó khi Người nêu ra một ví dụ để ông Biệt phái nhận định.

Chúa biết người phụ nữ đang rửa chân cho mình là ai. Chúa thấy được cả ý nghĩ đầy yêu thương nơi hành vi của người phụ nữ: bà khiêm cung qùi xuống dưới chân Chúa khóc nức nở, lấy tóc mình mà lau, hôn chân Người và xức dầu thơm chân Người. Đứng trước tấm lòng đầy yêu mến và hối cải như vậy làm sao Chúa lại không tha thứ được! Chính tình yêu đã đem đến ơn tha thứ: "Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều".

Đàng khác, nếu tình yêu làm cho người ta được tha thứ tội lỗi thì chính sự tha thứ cũng lại là động cơ khơi dậy tình yêu, khơi đậy lòng mến. "Ai được tha ít, cảm mến ít". Đây cũng là nhận xét được Chúa khen là chí lý của ông Biệt phái: "Tôi thiết tưởng là người được ông chủ tha nợ nhiều hơn". Người được tha thứ năm trăm đồng quan sẽ mến chủ nhiều hơn người được tha năm mươi.

Đó là vì khi lãnh nhận ơn tha thứ nhiều hơn, người ta đã lãnh nhận tình yêu nhiều hơn và vì thế người ta sẽ yêu mến nhiều hơn. Lòng yêu mến vì được tha thứ này sẽ là động cơ cho đời sống đức tin. Niềm tin làm cho người ta trông cậy ơn tha thứ, nhưng tình yêu phát xuất từ ơn tha thứ sẽ làm cho đức tin được triển nở. Đây là cảm nghiệm thật sâu sắc của những người tội lỗi biết quay về với Chúa.

Lạy Chúa, tội lỗi con nhiều khôn xiết kể nhưng Chúa đã rộng lòng tha thứ cho con. Xin giúp con cảm nghiệm được tình yêu đó của Ngài để con biết tận tình đáp trả. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Kính chuyển:

Hồng

 
BANH SU SONG-ONE BREAD, ONE BODY 18-9-2018 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

<>

1 Corinthians 12:12-14, 27-31
View Readings Psalm 100:1-5 Luke 7:11-17
Similar Reflections

WHO'S WHO IN CHRIST'S BODY

"The body is one and has many members, but all the members, many though they are, are one body; and so it is with Christ." —1 Corinthians 12:12

If you were on a football team, would you know what position you played? If you work in a company, do you know your job? If you are baptized, you are a member of the body of Christ (see 1 Cor 12:27). Do you know what part of the body you are? Are you an apostle, prophet, teacher, miracle worker, healer, assistant, administrator, one who speaks in tongues, or one who interprets tongues? (1 Cor 12:28-30) There are many other gifts, ministries, and works in the body of Christ (see 1 Cor 12:4-10). Do you know which part you are?

To know each of our parts, we must pray. Usually it is also necessary that we learn what the Lord has taught us through His Church about vocations, charisms, and ministries. We must also obey the Lord to live our vocations to the full and use our charisms fully.

When all know their position on the team, their job in the company, and their part in Christ's body, then the Lord can "call a play," and we will be able to execute it well because we know each person's part. Find yourself; know yourself; love yourself; be yourself.

Prayer: Father, I will get off the bench and quit aimlessly wandering around the playing field. I will take my position and do Your will.
Promise: "The dead man sat up and began to speak. Then Jesus gave him back to his mother." —Lk 7:15
Praise: Audrey, a school teacher, begins each day by thanking God for her job, praying for each of her students, and asking for the grace to be the best teacher she can be.

--------------------------------

 

 
BANH SU SONG -ONE BREAD, ONE BODY 17-9-2018 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

St. Robert Bellarmine

1 Corinthians 11:17-26, 33
View Readings Psalm 40:7-10, 17 Luke 7:1-10
Similar Reflections

THE FOOD OF UNITY

"Do this in remembrance of Me." —1 Corinthians 11:24

The early Church met in homes for the first several centuries of its existence. The liturgical form of the Mass was still evolving. Thus, the admonitions St. Paul mentions in today's first reading may sound foreign to our ears (1 Cor 11:20-22). There was some fellowship and hospitality in the homes in addition to the Mass. Some people overindulged while others went hungry.

Decades ago, I attended a retreat which illustrated the scenario mentioned in today's first reading very nicely. The retreat closed with a common meal in which everyone ate together in a large dining room. The food would be distributed in the same proportions as the population of the world would eat that evening. A few people were given a full steak and shrimp dinner with wine. Several others were served a meal of hamburger, potatoes, and milk. The other 75% of the retreatants were served a meager bowl of beans and rice with water to drink. All were instructed to eat together at the same large table. No one could share food or drink. Those with a plentiful meal commented afterward how much they wished they could share their food with those who had little. The message was one of unity and to live simply so that others could simply live.

The Church no longer serves any food at Mass except the Eucharist, the food of unity. Unity was St. Paul's objective, and is also that of Jesus (see Jn 17:21). We call the Eucharist "Comm," a word which can mean "Common Unity." Let us go to Mass in remembrance of Jesus, and not of our own desires.

Prayer: Holy Spirit, Source of Unity (Eph 4:3), may everything we do, whether we eat or drink (1 Cor 10:31), be done to gather together into one the dispersed children of God (Jn 11:52).
Promise: "This cup is the new covenant in My blood. Do this, whenever you drink it, in remembrance of Me." —1 Cor 11:25
Praise: St. Robert sought unity both with and within the Church. His students became missionaries and martyrs.

---------------------------------------

 

 
BANH SU SONG - THU HAI CN24TN- B PDF Print E-mail

17/09 – Thứ hai tuần 24 thường niên.

"Cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy".

Lời Chúa: Lc 7, 1-10 = NIỀM TIN VỮNG MẠNH

Khi ấy, lúc Chúa Giêsu đã nói với dân chúng xong, Người vào Capharnaum. Bấy giờ một viên sĩ quan có tên đầy tớ thân tín bị bệnh gần chết. Nghe nói về Chúa Giêsu, ông sai vài người kỳ lão Do-thái đi xin Người đến cứu chữa đầy tớ ông. Họ đến gần Chúa Giêsu và van xin Người rằng: "Ông ta đáng được Thầy ban cho ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta". Chúa Giêsu đi với họ, và khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này sai mấy người bạn đến thưa Người rằng: "Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh. Vì tôi cũng chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi có những lính dưới quyền tôi, tôi bảo người này đi, thì nó đi; bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi làm cái này, thì nó làm".

Nghe nói thế, Chúa Giêsu ngạc nhiên và quay lại nói với đám đông theo Người rằng: "Ta nói thật với các ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy". Và những người được sai đi, khi về tới nhà, thấy tên đầy tớ lành mạnh.

SUY NIỆM: Sức Mạnh Của Lời Chúa

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta suy niệm về lời quyền năng của Chúa. Thông thường, Chúa Giêsu chữa trị bằng cách đặt tay hoặc sờ đến bệnh nhân. Cũng có trường hợp Ngài làm một cử chỉ hay chỉ nói một lời, như được ghi lại trong trình thuật chữa bệnh cho người đầy tớ của viên bách quản.

"Xin Ngài chỉ nói một lời". Lời thỉnh cầu của viên bách quản gợi lại câu Thánh vịnh 106: "Thiên Chúa sai lời của Ngài đi chữa trị". Qua lời thỉnh cầu này, viên bách quản mặc nhiên nhìn nhận Chúa Giêsu thực sự đến từ Thiên Chúa và lời của Ngài là lời quyền năng và hữu hiệu. Lời thỉnh cầu của viên bách quản thể hiện một niềm tin sâu sắc, đến độ đã được Giáo Hội lặp lại mỗi ngày trong Thánh lễ, để nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của lời Chúa, cũng như bổn phận rao truyền lời Chúa trong cuộc sống chúng ta.

Thế giới ngày nay đang bước vào kỷ nguyên của thông tin. Lời nói xem chừng tràn ngập khắp nơi, nhưng liệu con người có nghe được lời quyền năng có sức chữa trị và giải phóng con người không? Các phương tiện truyền thông đại chúng càng gia tăng và tinh vi, thì lời nói càng được tung ra, nhưng tác hại không kém. Có những lời đường mật dụ dỗ người trẻ sa vòng trụy lạc, nô lệ; có những lời dối trá của chính trị gia; có những lời thất vọng, chán chường của những tiên tri chỉ biết loan báo thảm trạng. Ngược lại, cũng không thiếu những hình thức tước đoạt quyền tự do tư tưởng và phát biểu của con người.

Trong một hoàn cảnh như thế, những người mà niềm tin được xây dựng trên lời quyền năng của Thiên Chúa, hẳn phải nói lên lời của Ngài hơn bao giờ hết. Ngày nay, có biết bao viên bách quản đang chờ đợi một lời nói can đảm, chân thật và hữu hiệu từ các Kitô hữu. Trong một xã hội chỉ có những lời của hận thù, đố kỵ, thì lời của các Kitô hữu phải là lời của yêu thương, hòa giải và tha thứ. Lời của Chúa là lời chân thật và hữu hiệu, lời ấy không chỉ được các Kitô hữu nói bằng môi miệng, mà còn phải được nhập thể vào cuộc sống của họ.

Nguyện xin Chúa, Ðấng nói một lời thì linh hồn chúng ta được lành mạnh, ban sức mạnh, để chúng ta can đảm sống và nói lời Ngài, nhờ đó những người xung quanh nhận ra phép lạ của Ngài.

(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 134