mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5665
mod_vvisit_counterHôm Qua6358
mod_vvisit_counterTuần Này12023
mod_vvisit_counterTuần Trước58891
mod_vvisit_counterTháng Này156934
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10661190

We have: 124 guests online
Your IP: 54.80.103.120
 , 
Today: Apr 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 273 = CN17TN-B PDF Print E-mail

Chuyện Ăn Uống

BÁNH  SỰ SỐNG - TIN MỪNG GIOAN 6, 1-15 (Chúa Nhật XVII TN, năm B)

"Xin Cha cho chúng con hôm nay LƯƠNG THỰC hằng ngày...". Đó là một trong những điều thiết yếu trong lời cầu nguyện mà chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta qua Kinh Lạy Cha (Mt 6:9-13; Lc 11:2-4).

Người ta thường nói: "Có thực mới vực được đạo". Điều đó cho thấy chuyện ăn uống là điều cần thiết và cơ bản nhất để con người khả dĩ duy trì sự sống. Trước tiên, người ta cần ăn no và mặc ấm; sau đó mới có thể phấn đấu để ăn ngon và mặc đẹp. Vả lại, chuyện ăn uống được người ta coi là "đệ nhất khoái" trong "tứ khoái" của một con người bình thường. Trong bốn thứ cần học khi vào đời, ăn uống là thứ cần phải học đầu tiên: Học ăn, học nói, học gói, học mở.

Chúa Giêsu cũng rất thực tế. Ngài chăm lo những gì cần thiết và cơ bản nhất: Ăn uống. Ngài luôn quan tâm người nghèo, tại nhà ông Si-môn Cùi ở Bêtania, khi có một phụ nữ xức dầu chân Ngài bằng dầu thơm cam tùng hảo hạng, Chúa Giêsu đã xác định: "Người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có" (Ga 12:8; Mt 26:11; Mc 14:7). Và rồi Thánh Giacôbê cũng khuyên chúng ta "phải kính trọng người nghèo" (Thư Thánh Giacôbê, chương 2).

Chuyện ăn uống rất bình thường mà lại quan trọng. Thật vậy, chuyện ăn uống còn liên quan vấn đề kinh tế và chính trị, đồng thời cũng là vấn đề cơ bản trong Giáo huấn Xã hội của Giáo hội Công giáo.

Trình thuật 2 V 4:42-44 đề cập chuyện ăn uống. Đó là chuyện về "nồi cháo độc". Đã đói meo mà lại gặp loại chao này thì... chết sớm! Kinh Thánh cho biết: Khi ông Ê-li-sa trở về Ghin-gan, nạn đói đang xảy ra trong xứ. Lúc anh em ngôn sứ đang ngồi trước mặt ông, ông nói với tiểu đồng bắc nồi lớn lên bếp và nấu cháo cho anh em ngôn sứ. Một người trong nhóm ra đồng hái rau, tìm thấy một thứ cây giống như nho dại thì hái trái dưa đắng ấy đầy một vạt áo, rồi về nhà, thái nhỏ ra, bỏ vào nồi nấu cháo, vì họ không biết đó là thứ gì. Sau đó, họ múc ra cho mọi người ăn. Vừa ăn chút cháo, họ kêu lên: "Người của Thiên Chúa ơi, thần chết ở trong nồi!". Thế là họ không thể ăn được nữa. Nhưng ông Ê-li-sa bảo cứ đem bột đến cho ông. Ông bỏ bột vào và bảo múc ra cho mọi người ăn. Lạ thay, trong nồi không còn chất độc nữa. Phép lạ nhãn tiền!

Tiếp theo là "phép lạ hoá bánh ra nhiều". Kinh Thánh kể rằng có một người từ Ba-an Sa-li-sa đến, đem bánh đầu mùa biếu người của Thiên Chúa. Đó là 20 chiếc bánh lúa mạch và cốm đựng trong bị. Ông Ê-li-sa bảo đem phát cho người ta ăn. Tiểu đồng nói chỉ có chừng nấy thì không thể đủ cho cả trăm người ăn được. Nhưng ông bảo cứ phát cho người ta ăn, vì Đức Chúa đã phán: "Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư". Tiểu đồng vâng lời đem phát cho người ta. Họ đã ăn mà vẫn còn dư, đúng như lời Đức Chúa đã tuyên phán. Lại một phép lạ nhãn tiền nữa. Kỳ diệu quá!

Đối với Thiên Chúa, "không có gì là không thể làm được" (Lc 1:37), Ngài có thể làm cho những hòn đá trở nên con cháu ông Áp-ra-ham kia mà (Mt 3:9). Vâng, với Thiên Chúa, tất cả chỉ là "chuyện nhỏ". Tác giả Thánh Vịnh đã tin nhận như vậy nên đã dâng lời xưng tụng: "Lạy Chúa, muôn loài Chúa dựng nên phải dâng lời tán tạ, kẻ hiếu trung phải chúc tụng Ngài, nói lên rằng: triều đại Ngài vinh hiển, xưng tụng Ngài là Đấng quyền năng" (Tv 145:10-11).

Với kinh nghiệm đầy mình, nhưng là kinh nghiệm "xương máu", Thánh Phaolô chia sẻ: "Tôi là người đang bị tù vì Chúa, tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau" (Ep 4:1-2). Những lời lẽ rất chân thành, nhưng NGHE là một chuyện, BIẾT là một chuyện, LÀM lại là chuyện khác. Những khoảng cách rất gần mà cũng rất xa!

Thánh Phaolô động viên thêm: "Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hoà gắn bó với nhau. Chỉ có MỘT thân thể, MỘT Thần Khí, cũng như anh em đã được kêu gọi để chia sẻ cùng một niềm hy vọng. Chỉ có MỘT Chúa, MỘT niềm tin, MỘT phép rửa. Chỉ có MỘT Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người" (Ep 4:3-6). Những cái "một" rất kỳ diệu, đòi buộc chúng ta phải NÊN MỘT, vì thế mà không thể ba bè, năm nhóm hoặc bảy phe, không thể tiêu cực như chúng ta vẫn có "xu hướng" ngay trong các gia đình, các hội đoàn, các cộng đoàn, các giáo xứ,... Chắc chắn kiểu phe nhóm như vậy là đối lập với Thiên Chúa! Tại sao? Vì chúng ta cùng ĂN MỘT TẤM BÁNH – Thánh Thể của Đức Kitô.

Trình thuật Ga 6:1-15 nói về phép lạ hoá bánh ra nhiều mà Đức Giêsu đã làm (Mt 14:13-21; Mc 6:30-44; Lc 9:10-17). Trong phép lạ này có sự hiệp nhất: Đủ loại người đồng tâm nhất trí tụ họp nhau theo Chúa để cùng NÊN MỘT và được nghe lời khôn ngoan của Ngài. Thế nên Ngài thương họ lắm, thương biết sao cho vừa!

Địa danh là bên Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Hôm đó có đông đảo dân chúng đi theo Chúa Giêsu, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Ngài đã làm cho những kẻ đau ốm. Ngài lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Thời gian đó sắp đến lễ Vượt Qua, đại lễ của người Do-thái. Ngước mắt lên, Ngài nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Ngài không bất ngờ mà Ngài thấy thương họ. Ngài hỏi ông Phi-líp-phê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?". Ngài nói thế là để thử ông, chứ Ngài đã biết mình sắp làm gì rồi.

Nghe vậy, ông Phi-líp-phê đáp: "Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút". Các ông vừa gãi đầu vừa nghĩ bụng: "Mèn ơi! Phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh cho họ ăn sao? Tiền đâu mà mua chứ!". Hai trăm quan tiền là số tiền lớn, dù chưa bằng số tiền giá chiếc bình dầu thơm mà người phụ nữ tội lỗi xức chân Chúa Giêsu tại nhà ông Simôn Cùi ở làng Bêtania: Ba trăm quan tiền (Mt 26:6-13; Mc 14:3-9; Ga 12:1-8), nhưng lại gấp nhiều lần số tiền ông Giuđa đã bán Thầy trong đêm định mệnh năm xưa: Ba mươi đồng (Mt 26:15).

Lúc đó, không biết ông Phêrô nhanh tay lẹ mắt thế nào mà ông liền thưa: "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!". Đức Giêsu cười: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi". Chả biết Thầy tính mần chi, nhưng các ông cũng vâng lời Thầy, bảo người ta ngồi xuống cỏ, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Tính cả phụ nữ và trẻ em có thể lên tới cả chục ngàn người.

Mọi người đã yên vị, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho họ. Cá nhỏ, Ngài cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. Khi họ đã no nê rồi, Ngài bảo các môn đệ thu lại những miếng thừa kẻo phí. Chúa Giêsu rất tiết kiệm, không hề lãng phí, điều này nhắc chúng ta phải biết quý miếng ăn, biết nghĩ đến những người đang đói khổ.

Các môn đệ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. Phần dư còn nhiều hơn phần gốc. Quá đỗi kỳ diệu! Thế nên mọi người rỉ tai nhau: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!". Nhưng Đức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Ngài lại lánh mặt, đi lên núi một mình. Lại một bài học đắt giá nữa: Đừng coi trọng danh vọng, đừng tự tôn, đừng thấy người ta khen mà tưởng mình "ngon" hơn hoặc tài giỏi hơn người khác. Quan nhất thời, dân vạn đại. Tất cả sẽ qua đi, ngay cả những gì mình sở hữu cũng không thuộc về mình. Cuộc đời cũng chỉ còn lại tình yêu thương nhờ biết thương xót, ba nhân đức đối thần cũng "cô đọng" chỉ còn Đức Mến (Đức Ái) mà thôi.

Việc Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều là "dấu chỉ" báo trước về Bí tích Thánh Thể, đồng thời cho chúng ta biết rằng nhu cầu ăn uống liên quan chuyện sinh tồn – cả thể lý và tâm linh. Biết chăm lo cho mình thì cũng phải biết chăm lo cho người khác: Yêu người như yêu mình. Chúa Giêsu dạy chúng ta phải biết chạnh lòng thương mà quan tâm nhu cầu thiết yếu của người khác. Vâng, quả thật là "có thực mới vực được đạo". Thể lý yếu đuối có thể ảnh hưởng tinh thần, trí tuệ và tâm linh. Thể xác cần ăn uống để sống khỏe mạnh thì linh hồn cũng cần nuôi dưỡng để sinh tồn.

Về chuyện ăn uống, Chúa Giêsu đã có lần nhắc nhở: "Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Đức Chúa phán ra" (Đnl 8:3; Mt 4:4; Lc 4:4).

Lạy Thiên Chúa chí minh và chí thiện, con không dám xin Ngài ban cho con những điều con muốn, mà con xin được can đảm chấp nhận và mau mắn thay đổi theo đúng Thánh Ý Ngài. Xin ban cho mọi người có đủ lương thực hàng ngày, để nhờ đó mà họ có thể sống xứng đáng kiếp làm người, đồng thời họ có thể an tâm phụng sự Ngài hết linh hồn và hết sức lực. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

--------------------------

 
BANH SU SONG # 272 -THU NAM-CN16TN-B PDF Print E-mail

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN 16 THƯỜNG NIÊN

THỨ NĂM 07/23/2015

TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA : TA DÙNG DỤ NGÔN MÀ NÓI.

Xh 19, 1-2. 9-11. 16-20b

Trong ngày ấy, vào tháng thứ ba, sau khi dân Israel ra khỏi xứ Ai-cập, họ đến núi Sinai. Họ rời bỏ đất Raphiđim, đi đến hoang địa Sinai, đóng trại tại đây, và dựng nhà xếp ở miền núi. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: "Ngay bây giờ Ta đến cùng ngươi trong đám mây dày đặc, để dân chúng nghe Ta nói với ngươi và tín nhiệm ngươi mãi mãi". Vậy Môsê trình lên Chúa những lời dân chúng đã nói, và Chúa phán cùng ông rằng: "Ngươi hãy đến cùng dân chúng, thánh hoá họ hôm nay và ngày mai, chúng phải giặt áo sạch sẽ và ngày thứ ba phải sẵn sàng. Vì trong ngày thứ ba, Chúa sẽ ngự xuống trên núi Sinai trước mặt toàn dân".

Sáng sớm ngày thứ ba, có sấm chớp, và một đám mây dầy đặc bao phủ khắp núi, rồi tiếng kèn vang lên khiến dân chúng trong trại phải kinh sợ. Bấy giờ Môsê dẫn dân chúng ra ngoài trại đứng dưới chân núi nghinh đón Thiên Chúa. Cả núi Sinai đều bốc khói, vì Chúa ngự xuống trên núi trong ngọn lửa, từ trên ngọn núi, khói bốc lên như từ hoả lò, và núi rung chuyển dữ dội. Tiếng kèn thổi mạnh lên dần dần và vang dội thật xa. Môsê thân thưa, và Chúa đáp lại bằng những tiếng sấm sét. Chúa ngự xuống trên ngọn núi Sinai, và gọi Môsê lên đỉnh núi.

PHÚC ÂM

Mt 13,10-17

Khi ấy, các môn đệ đến gần thưa Chúa Giêsu rằng: "Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?" Người đáp lại: "Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: 'Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai, và nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành'.

"Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe".

SUY NIỆM

Vai trò trung gian rất quan trọng trong cuộc sống ở bất cứ thời nào. Quả thật, thời nào người ta cũng cầu đến những sứ giả để truyền đạt những thông điệp cho nhau.

Trong bài đọc 1, Chúa bảo Môsê làm sứ giả cho Chúa để nói với dân những lời của Chúa và dâng những ước nguyện của dân lên cho Chúa.

Mỗi người chúng ta ngày hôm nay cũng là sứ giả khi chúng ta chuyển những lời cầu nguyện của anh chị em mình lên cho Chúa qua việc chúng ta cầu nguyện với họ và cho họ. Chúng ta cũng là sứ giả khi đón nhận sứ điệp của Chúa qua việc chúng ta suy niệm Lời Chúa, sống Lời Chúa và rao giảng Lời đó cho anh chị em mình.

Chúng ta đừng ghĩ rằng vai trò trung gian là của Giám Mục, Linh mục, Tu sĩ, nhưng vai trò trung gian dành cho tất cả mọi người, trong đó có từng người chúng ta.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con ý thức hơn về trách nhiệm sứ giả của mình. Xin cho con lắng nghe Lời Chúa, ksuy niệm Lời Chúa để truyền đạt cho anh chị em con và cho con biết lắng nghe anh chị em con để cùng họ dâng lên những tâm tư, ước nguyện lên cùng Chúa.

Kính chuyển:

Hồng

-------------------

 
BANH SU SONG # #271 = TOI DA TRONG THAY CHUA PDF Print E-mail

THỨ TƯ 07/22/2015
Ngày 22 tháng 7
Lễ Thánh MARIA MADALENA

BÁNH SỰ SỐNG-MT 13, 1-9 : TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Bài đọc 1 : Dc 3,1-4a

Suốt đêm trên giường ngủ, tôi đã tìm kiếm người tôi yêu: Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Tôi chỗi dậy, và đi quanh thành phố, đi qua các phố xá và công trường, tôi tìm kiếm người tôi yêu. Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Các người lính canh gác thành phố gặp tôi và tôi hỏi họ: "Các anh có thấy người tôi yêu không?" Tôi vừa đi qua khỏi họ, thì gặp ngay người tôi yêu

PHÚC ÂM

Ga 20,1.11-18 = TÔI ĐÃ TRÔNG THẤY  CHÚA

Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ. (Bà liền chạy về tìm Simon Phêrô và người môn đệ khác được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: "Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta để Thầy ở đâu"). Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: "Tại sao bà khóc?" Bà trả lời: "Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?" Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi: "Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?" Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: "Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người". Chúa Giêsu gọi: "Maria". Quay mặt lại, bà thưa Người: "Rabboni", nghĩa là "Lạy Thầy". Chúa Giêsu bảo bà: "Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: "Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con". Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: "Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy".

SUY NIỆM

Sách Diễm ca là quyển sách mô tả về tình yêu của hai người yêu nhau cách say đắm, mối tình giữa chàng và nàng. Trong ngày lễ kính thánh nữ Maria Madalena hôm nay, Giáo hội cho chúng ta đọc bài đọc này là muốn cho chúng ta thấy rõ hơn về tình yêu của những người luôn đi tìm kiếm Chúa.

Có thể nói trong cuộc đời của chúng ta , nhiều lúc cố gắng chạy tìm Chúa nhưng không gặp được. Không gặp có thể do Chúa ẩn mặt, không gặp do chúng ta tìm kiếm sai đường. Tìm trong nhà nhưng không gặp, tìm nơi phố chợ đông người cũng chẳng thấy. Đó cũng là hình ảnh của mỗi người chúng ta. Chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa trong mọi hoạt động xã hội, mọi công tác mục vụ rầm rộ bên ngoài,....nhưng xem ra chúng ta vẫn không gặp được Chúa. Nhưng "tôi vừa đi qua khỏi họ thì gặp ngay người tôi yêu". Tôi chỉ gặp được Thiên Chúa trong thinh lặng, sau khi dẹp qua tất cả mọi bận rộn, ồn ào.

Nhắc đến thánh nữ Madalena là nhắc đến tình yêu của bà dành cho Chúa. Một tình yêu đã biến đổi cuộc đời, một tình yêu thôi thúc bà loan báo Tin mừng của Chúa. Và tình yêu đó đã đưa bà dến gần Chúa hơn.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn yêu mến Chúa. Yêu để lắng nghe, để cảm nhận và đặc biệt là để nhận ra tiếng mời gọi của Chúa trong tâm hồn con mỗi ngày.

Kính chuyển:

Hồng

----------------------

 
BANH SU SONG # 270 - THU HAU CN16TN-B PDF Print E-mail

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN 16 THƯỜNG NIÊN
THỨ HAI 07/20/2015

TÔI ĂN- NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA = THẾ HỆ GIAN ÁC

Bài đọc 1Xh 14,5-18

Trong những ngày ấy, người ta báo tin cho vua Ai-cập hay: dân chúng đã trốn đi rồi; Pharaon và quần thần của ông liền đổi lòng đối với dân chúng và nói: "Sao chúng ta lại để dân Israel ra đi, còn ai phục dịch chúng ta nữa?" Vua chuẩn bị xe và đem toàn quân đi với mình. Vua đem theo sáu trăm xe hảo hạng và tất cả loại xe trong xứ Ai-cập, cùng các vị chỉ huy toàn thể quân đội. Chúa để cho lòng Pharaon, vua xứ Ai-cập, ra cứng cỏi, ông đuổi theo con cái Israel, nhưng những người này ra đi cách hùng dũng. Những người Ai-cập theo dấu chân họ và bắt gặp họ đóng trại gần biển. Toàn thể kỵ binh, chiến xa và bộ binh của Pharaon trú ở Phihahirô, đối diện với Beelsêphon.

Lúc Pharaon đến gần, con cái Israel ngước mắt lên thấy quân Ai-cập đuổi theo mình. Họ quá khiếp sợ, kêu lên cùng Chúa, và nói cùng Môsê rằng: "Có lẽ ở Ai-cập không đủ đất để chôn chúng tôi hay sao, mà ông đem chúng tôi lên chết trong sa mạc này? Ông dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập với mục đích gì? Chẳng phải khi ở Ai-cập chúng tôi đã nói với ông lời này sao?, là: "Ông hãy mặc chúng tôi làm nô lệ cho người Ai-cập, còn hơn là chết trong sa mạc". Môsê liền nói với dân chúng rằng: "Xin anh em đừng sợ, hãy vững lòng, và anh em sẽ thấy Thiên Chúa hôm nay của chúng ta thế nào? Vì chưng, những người Ai-cập mà hiện giờ anh em thấy đây, anh em sẽ không bao giờ thấy họ nữa. Chúa sẽ chiến đấu cho anh em, nên xin anh em khỏi lo chi".

Chúa phán cùng Môsê rằng: "Có gì mà kêu đến Ta? Hãy bảo con cái Israel cứ lên đường. Còn ngươi đưa gậy lên và giơ tay trên biển, hãy phân rẽ biển ra, cho con cái Israel đi vào giữa lòng biển khô cạn. Còn Ta, Ta sẽ làm cho lòng người Ai-cập ra chai đá, chúng sẽ rượt theo sau các ngươi. Bấy giờ Ta sẽ tỏ vinh quang cho Pharaon, toàn thể quân lực, chiến xa và kỵ binh của vua ấy biết. Người Ai-cập sẽ biết Ta là Chúa khi Ta tỏ vinh quang cho Pharaon, chiến xa và kỵ binh của vua ấy".

PHÚC ÂM

Mt 12,38-42

Khi ấy, có mấy luật sĩ và biệt phái thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ". Người trả lời: "Thế hệ hung ác gian dâm đòi một dấu lạ! Nhưng sẽ không cho dấu lạ nào, trừ dấu lạ tiên tri Giona. Cũng như xưa tiên tri Giona ở trong bụng cá ba đêm ngày thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba đêm ngày như vậy. Tới ngày phán xét, dân thành Ninivê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó, vì họ đã nghe lời tiên tri Giona mà sám hối tội lỗi, nhưng đây có Đấng cao trọng hơn Giona. Đến ngày phán xét, nữ hoàng phương nam sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó: vì bà từ biên thuỳ trái đất đã đến nghe lời khôn ngoan của vua Salomon, nhưng đây có Đấng cao trọng hơn Salomon".

SUY NIỆM

Trong cuộc sống, khi đứng trước những khó khăn, chúng ta kêu cầu Chúa giúp đỡ. Nếu vượt qua được những khó khăn ấy, chúng ta thường ca tụng và ngợi khen Chúa. Tuy nhiên, có những lúc đứng trước những khó khăn gian khổ nặng hơn, ảnh hưởng đến sinh mạng, đến sức khỏe, những khó khăn làm cho chúng ta bế tắc, chúng ta hoảng sợ đến nổi làm cho lý trí trở nên mù quáng. Thay vì kêu cầu Chúa, ta lại oán trách Người đã bắt ta phải vác thánh giá quá nặng nề, có khi chúng ta đánh mất đức tin của mình.

Chúa luôn luôn ở với chúng ta, thấu suốt mọi sự chúng ta đang gánh chịu, và Ngài đã an bài mọi sự cho chúng ta, nhưng chúng ta đâu biết, đâu hay. Làm sao chúng ta có thể thấu hiểu được bằng lý trí của con người. Lời Môsê nhắc nhở dân Israel cũng là lời nhắc nhở cho chính mỗi người chúng ta: "Chúa sẽ chiến đấu cho anh em, nên xin anh em khỏi lo chi".

Lạy Chúa, quả thật đức tin chúng con còn non yếu, chưa dám phó mặc cho sự quan phòng của Chúa. Vì thế, nhiều lần chúng con trách móc, than van và thử thách Chúa. Xin Chúa tha thứ và ban thêm lòng tin cho chúng con. Amen.

Kính chuyển:

Hồng
---------------------

 
BANH SU SONG # 269 = THU BAY-CN15TN-B PDF Print E-mail

SUY NIỆM LỜI CHÚA NGÀY THƯỜNG TUẦN 15 TN
Thứ Bảy 07/18/2015

TÔI ĂN NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA : TA CHO THẦN KHÍ NGỰ TRÊN NGƯỜI.

Bài đọc 1: Xh 12,37-42

Trong những ngày ấy, con cái Israel đi từ Ramessê tới So-coth, số đàn ông đi bộ, không kể con nít, chừng sáu trăm ngàn. Và cũng có vô số dân tứ chiến cùng đi với họ, và vô số chiên bò và súc vật. Họ làm bánh không men bằng bột mang theo từ Ai-cập, vì lúc ra đi họ bị thối thúc rời Ai-cập, không kịp nhào men và cũng không kịp chuẩn bị lương thực.

Thời gian con cái Israel cư ngụ ở Ai-cập là bốn trăm ba chục năm. Thời kỳ đó đã mãn vào ngày toàn thể đạo binh của Chúa đi ra khỏi đất Ai-cập. Ðêm đó là đêm phải giữ để kính nhớ Chúa đã dẫn đưa họ ra khỏi đất Ai-cập. Qua các thế hệ, mọi con cái Israel phải giữ đêm ấy.

Phúc Âm

Mt 12,14-21

Khi ấy, các người biệt phái đi ra ngoài, bàn mưu kế chống lại Chúa Giêsu để hãm hại Người. Biết thế, Chúa Giêsu rời bỏ nơi ấy. Có nhiều kẻ đi theo Người, và ai có bệnh, đều được Người chữa lành. Người cấm họ đừng cho ai biết Người, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia đã chép rằng:

"Này là tôi tớ Ta đã chọn, là người Ta rất yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng. Ta sẽ cho Thần trí ngự trên Người. Người sẽ rao giảng sự công chính cho dân ngoại. Người không cãi cọ hay dức lác, và không ai nghe tiếng Người ngoài đường phố. Người không bẻ gãy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói, cho đến lúc Người khiến sự công minh được toàn thắng. Dân ngoại sẽ hy vọng vào danh Người".

Suy niệm

Càng sống giữa những người xấu, Chúa Giêsu lại càng tỏ hiện con người và giá trị thật của Ngài. Chính lúc nhóm biệt phái bàn mưu hãm hại mình, Chúa Giêsu lại cho thấy rõ tư Ngài chính là người "tôi tớ Giavê" qua việc tỏ tình thương với những người bất hạnh: Chữa lành những người bệnh hoạn tật nguyền. Chính những hành động này và trích dẫn của Mátthêu trong Isaia về bài ca của người tôi tớ chứng tỏ rằng Chúa Giêsu chính là Đấng được Thiên Chúa sai đến. Bài Cựu Ước hôm nay mô tả việc Thiên Chúa hoàn tất việc giải phóng dân Israel ra khỏi Ai Cập, và người Do Thái luôn tự hào về giây phút này, tự hào họ là dân riêng của Chúa. Nhưng họ chỉ dừng lại ở đó, họ quên rằng dân riêng của Chúa thì phải biết nghe lời Chúa, giữ các lề luật theo tinh thần của Chúa. Vì thế, tuy là dân riêng của Chúa nhưng đời sống và thái độ sống của họ đi ngược lại với những huấn lệnh và tinh thần của Lề Luật mà Chúa ban cho họ.

Nhờ bí tích Rửa tội, mỗi người chúng ta cũng là dân riêng của Chúa, được Chúa tuyển chọn cách đặc biệt và được trở nên dân mới của Thiên Chúa. Chúng ta có quyền tự hào về điều đó, nhưng hằng ngày chúng ta cũng đừng quên tha thiết cầu xin Chúa ban thêm ơn sức để trong tư tưởng, thái độ, lối sống chúng ta đừng bao giờ ngược với địa vị cao trọng mà Chúa đã tặng riêng cho ta.

Kính chuyển:

Hồng

----------------

 
<< Start < Prev 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 Next > End >>

Page 74 of 111