mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5139
mod_vvisit_counterHôm Qua7843
mod_vvisit_counterTuần Này57962
mod_vvisit_counterTuần Trước49998
mod_vvisit_counterTháng Này196910
mod_vvisit_counterTháng Trước205194
mod_vvisit_counterTất cả10912412

We have: 132 guests online
Your IP: 54.224.91.58
 , 
Today: May 26, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 301 = PDF Print E-mail

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN
Thứ Tư 08/05/2015

TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Phúc Âm

Mt 15,21-28 : LÒNG TIN CỦA BÀ MẠNH THẬT

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: "Lạy Ngài là con Vua Ðavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm".

Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: "Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Người trả lời: "Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel".

Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi". Người đáp: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó". Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống".

Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

SUY NIỆM

Người Pháp có câu "Muốn là được" (Vouloir c'est pouvoir). Trong Lời Chúa hôm nay, tôi thấy hai cái muốn khác nhau. Cái "muốn" của dân Do Thái trong cuộc hành hương về Đất Hứa và cái "muốn" của người đàn bà xứ Canaan.

Cái "muốn" của dân Do Thái.

Vì không tin vào Thiên Chúa và ông Môsê nên họ đã la lối khóc lóc, kêu trách ông Mosê. Thái độ kém tin này dẫn tới cái "muốn" tệ hại "phải chi chúng tôi chết quách ở trong sa mạc này!" Và kết quả giống như họ muốn. Chúa phán: "Ta hằng sống, như các ngươi đã nói, Ta đã nghe, nên Ta sẽ làm cho các ngươi như vậy. Xác chết của các ngươi sẽ nằm trên rừng vắng này. Tất cả các ngươi, tính từ hai mươi tuổi trở lên, đều đã kêu trách Ta. Các ngươi đã xem thấy đất, trong bốn mươi ngày, thì một năm kể thay cho một ngày; các ngươi mang lấy cái khổ của sự gian ác các ngươi ".

Cái "muốn" của người đàn bà xứ Canaan.

Bà muốn cho con bà được khỏi bị quỷ ám, nên hạ mình nài xin. Cái "muốn" của bà thật lớn lao: Cứ đi theo kêu xin mãi. Khi bị thử thách lại chấp nhận, không oán trách. Điều này nói lên một lòng tin mãnh liệt và kết quả là "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

Hai cái muốn khác nhau lãnh nhận kết quả không giống nhau. Đều do tin hay không tin mà ra. Đáng chú ý là những người lẽ ra phải tin tưởng nơi Chúa nhiều thì lại không tin; những người ngoại lai thì lại có lòng tin mạnh mẽ.

Lạy Chúa nhiều khi con cậy mình là đạo "dòng", được rửa tội từ bé, học giáo lý đầy đủ... nên khinh chê đức tin của người khác. Xin dạy con biết, đức tin không do di truyền nhưng do ơn Chúa để con khiêm tốn cậy dựa vào Ngài. Amen.

Kính chuyển:

Hồng
---------------------

 
BANH SU SONG # 300 = CAC CON HAY CHO HO ĂN PDF Print E-mail

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN
Thứ Hai 08/03/2015 : CAC CON HÃY CHO HỌ ĂN

Bài Ðọc I

Ds 11,4b-15

Trong những ngày ấy, con cái Israel nói rằng: "Ai sẽ cho chúng tôi thịt ăn? Chúng tôi nhớ lại hồi còn ở Ai-cập, cá thì được ăn không, rồi có dưa chuột, dưa gang, rau cải, hành tỏi. Giờ thì chúng tôi suy nhược, thiếu hết mọi thứ: quay đi ngó lại chỉ thấy manna".

Manna hình giống hạt ngò, sắc giống hạt châu. Dân chúng đi rảo quanh mà hốt, rồi cho vào cối mà xay hoặc lấy chày mà giã; sau cùng, bỏ vào nồi nấu thành bánh. Mùi vị nó như bánh chiên dầu. Cứ thường đêm, khi sương sa xuống trại thì manna cũng rơi xuống.

Môsê nghe dân chúng than khóc, nhà nào cũng đứng ở cửa lều. Chúa bừng bừng nổi giận. Môsê rất đỗi bực mình. Ông thưa cùng Chúa rằng: "Sao Chúa làm khổ tôi tớ Chúa? Sao con không được nghĩa với Chúa? Sao Chúa bắt con phải mang cả dân này? Con đâu có cưu mang cả đám dân này, con đâu có sinh ra nó, mà Chúa bảo con: "Hãy ẵm nó vào lòng, như vú nuôi ẵm trẻ thơ, hãy mang nó vào đất Ta đã thề hứa ban cho tổ tiên nó?" Con biết tìm đâu ra thịt để cho cả đám dân này? Họ kêu khóc với con rằng: "Hãy cho chúng tôi ăn thịt". Một mình con không mang nổi dân này vì là gánh nặng nề đối với con. Nếu Chúa muốn xử với con như thế, thì xin giết con đi, và cho con được nghĩa với Chúa, kẻo con phải khốn cực dường này".

Phúc Âm BÁNH SỰ SỐNG LÀ LỜI CHÚA

Mt 14,13-21

Khi ấy, Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết, thì Người rời bỏ nơi đó xuống thuyền đi đến nơi hoang địa vắng vẻ. Dân chúng nghe biết, thì từ các thành phố đi bộ theo Người. Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ và chữa những người bệnh tật trong họ.

Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: "Ðây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi: xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn".

Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn". Các ông thưa lại rằng: "Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá". Người bảo các ông rằng: "Hãy đem lại cho Thầy".

Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng. Mọi người đều ăn no. Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn. Số người ăn là năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ.

*SUY NIỆM : CHÍNH CAC ANH HÃY CHO HỌ ĂN!

Lời Chúa hôm nay nhắc cho tôi về thái độ khi đối diện với khó khăn và cách giải quyết của Thiên Chúa.

Mang sứ mạng giải thoát và dẫn đưa dân Chúa vào miền Đất Hứa, Môsê phải lắm phen cực khổ vì đối diện với khó khăn từ đám dân mà ông cưu mang. Họ đòi uống khi khát, đòi ăn khi đói,...và hồi tưởng lại kiếp sống nô lệ nhưng được no bụng: "Chúng tôi nhớ lại hồi còn ở Ai-cập, cá thì được ăn không, rồi có dưa chuột, dưa gang, rau cải, hành tỏi. Giờ thì chúng tôi suy nhược, thiếu hết mọi thứ: quay đi ngó lại chỉ thấy manna". Môsê than thở với Chúa: "Sao Chúa làm khổ tôi tớ Chúa? Sao con không được nghĩa với Chúa? Sao Chúa bắt con phải mang cả dân này? Con đâu có cưu mang cả đám dân này, con đâu có sinh ra nó". Lời kể khổ này hàm chứa sự bất lực; vì cảm thấy có một mình, cảm thấy yếu kém trước trách nhiệm nặng nề.

Tôi gặp lại thái độ yếu kém này của các môn đệ Chúa Giêsu khi họ trình này với Ngài: "Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá". Các ông cũng nói lên sự yếu kém của mình trước nhu cầu quá lớn của đám đông dân chúng.

Tuy nhiên, khi ý thức sự yếu kém của mình, các ông lại kinh nghiệm được sự can thiệp huyền nhiệm của Thiên Chúa. Sự yếu kém của con người nếu đặt trong tay Chúa sẽ trở nên lớn lao. Chúa Giêsu kêu các môn đệ đem cá và bánh cho Ngài. Và từ 5 chiếc bánh và 2 con cá, Ngài đã làm thỏa cơn đói của năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ và dư 12 thúng đầy.

Điều này hướng tôi đến sự tín thác vào Chúa. Tôi yếu kém và nhỏ nhoi, nhưng "có thể làm được mọi sự trong Đấng là sức mạnh tôi".

Lạy Chúa, đôi khi con thấy mình nhỏ nhoi, yếu kém không đủ điều kiện để làm việc này việc kia... Xin dạy con biết tín thác vào Chúa, vì đối với Chúa không có gì là không thể. Amen.

*CHÂM NGÔN SỐNG : "GẶP ĐƯỢC LỜI  CHÚA, CON ĐÃ NUỐT VÀO..."  (Gr 15, 16)

Kính chuyển:

Hồng
--------------------------

 
BANH SU SONG # 279= LOI CHÚA LÀ DEN-LÀ ANH SANG PDF Print E-mail

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Nếu cần xem lại các tuần trước, xin bấm vào cái link sau đây:
http://thoidiemmaria.net/TDM2015/SN-SD/index.html)

Chúa Nhật 18TN - B Ngày 2-8-2015

LỜI CHÚA LÀ ĐÈN SOI CON BƯỚC (TV 119, 105) - TÔI LÀ BÁNH TRƯỜNG SINH

Bài Đọc I: Xh 16, 2-4. 12-15

Bài Đọc II: Ep 4, 17. 20-24

Phúc Âm: Ga 6, 24-35

Chủ đề "sự sống" trong Mùa Phục Sinh vẫn được tiếp tục với Phụng Vụ Lời Chúa của Chúa Nhật XVIII Thường Niên Năm B hôm nay, cũng như của 3 tuần sau này, liên quan đến đề tài Bánh Hằng Sống được Thánh Ký Gioan thuật lại.

Thật vậy, sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng, như bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần trước thuật lại, Chúa Giêsu, trong bài Phúc Âm hôm nay, bắt đầu dẫn nhập vào đề tài Bánh Hằng Sống của Người. Ở chỗ nào? Ở chỗ Người đã khôn khéo gợi ý để họ đi từ thắc mắc và yêu cầu đến tự động ngỏ ý xin Người ban cho họ Bánh Hằng Sống là chính bản thân của Người. Thứ tự như sau:

Trước hết, Người gợi ý về việc họ cần phải tìm kiếm hay làm việc cho được sự sống bất diệt đời đời chứ đừng tìm kiếm hay làm việc chỉ cho sự sống tạm bợ phai tàn ở đời này mà thôi:

"Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người rằng: 'Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?' Chúa Giê-su đáp: 'Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm Ta, không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu'".

Sau nữa, Người chẳng những trả lời thắc mắc của họ về vấn đề "làm việc của Thiên Chúa" mà còn giải quyết yêu cầu của họ về "dấu lạ" Người cần phải làm để nhờ đó họ có thể tin vào Người:

"Họ liền thưa lại rằng: 'Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?' Chúa Giêsu đáp: 'Đây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Đấng Ngài sai đến'. Họ thưa Chúa Giêsu: 'Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời. Chúa Giêsu đáp: 'Thật, Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian'".

Sau hết, để đáp lại những gì chính họ tự động ngỏ ý xin Người liên quan đến thứ "bánh bởi trời... ban sự sống cho thế gian" được Người nói đến, dù họ chưa nắm bắt được tất cả ý nghĩa của thứ bánh này, như người phụ nữ ngoại lai Samaritanô ở bờ giếng Giacóp đã xin Người "nước... không còn bao giờ khát nữa", dù nàng chưa hề biết nước ấy là gì và như thế nào (xem Gioan 4:14-15), Người đã tỏ mình ra cho dân chúng bằng lời tuyên bố về Người như sau:

"Họ liền thưa Người rằng: 'Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi'. Chúa Giêsu nói: 'Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ'".

Trong 3 bài Phúc Âm tới đây ở Chúa Nhật XIX, XX và XXI Năm B, chúng ta sẽ thấy tất cả những gì liên quan đến mạc khải thần linh về mầu nhiệm Bánh Hằng Sống liên quan trực tiếp đến bản thân của Chúa Kitô, đúng như lời tuyên bố của Người ở cuối bài Phúc Âm hôm nay: "Chính Tôi là bánh ban sự sống".

Hình ảnh manna nuôi dân Do Thái trong suốt cuộc hành trình 40 năm họ băng qua sa mạc để tiến về Đất Hứa chỉ là những gì ám chỉ về Bánh Hằng Sống là Chúa Kitô sẽ ban cho những ai tin vào Người, những ai tìm kiếm và làm việc của Thiên Chúa là Đấng luôn tỏ mình ra cho họ qua Chúa Kitô Con của Ngài để làm cho họ tin mà được sự sống đời đời.

Bài Đọc 1 hôm nay được Sách Xuất Hành cho thấy Thiên Chúa đã đáp ứng nhu cầu sinh sống hằng ngày của dân Do Thái, thành phần dân được Ngài tuyển chọn để chẳng những giải thoát họ khỏi bị làm nô lệ bên Ai Cập mà còn mang họ vào Đất Hứa là nơi tràn đầy sự sống qua hình ảnh chảy sữa và mật, chứ không phải để họ chỉ sống trong sa mạc là nơi tiểu biểu cho khô cằn và chết chóc, bằng cách, trong suốt cuộc hành trình 40 năm như thể "vượt qua sự chết mà vào sự sống"(Gioan 5:24) này, Ngài đã ban lương thực hằng ngày cho họ là manna như bánh ăn làm món chính cho họ và còn kèm theo cả thịt chim cút nữa:

"Đây Ta sẽ cho bánh từ trời rơi xuống như mưa: dân chúng phải đi lượm bánh ăn mỗi ngày, để Ta thử coi dân có tuân giữ lề luật của Ta hay không. Ta đã nghe tiếng kêu trách của con cái Israel: ngươi hãy nói với họ rằng: 'Chiều nay các ngươi sẽ ăn thịt, và sáng mai sẽ ăn bánh no nê, như thế các ngươi sẽ biết rằng Ta là Thiên Chúa các ngươi'". Chiều hôm ấy, có chim cút bay tới che rợp các trại, và sáng hôm sau có sương sa xuống quanh trại. Tới lúc sương tan trên mặt đất, thì thấy có vật gì nho nhỏ tròn tròn như hột sương đông đặc trên mặt đất. Con cái Israel thấy vậy, liền hỏi nhau rằng: 'Manhu', có nghĩa là: 'Cái gì vậy?' vì họ không biết là thứ gì. Moisen liền nói với họ: 'Đó là bánh do Chúa ban cho anh em ăn'".

Việc Thiên Chúa nuôi dân Do Thái bằng manna và chim cút trong suốt cuộc hành trình 40 năm băng qua sa mạc của họ không phải chỉ để bảo tồn sự sống thể lý của họ, mà nhất là để nhờ đó họ có thể nhận biết Ngài là Thiên Chúa của họ: "như thế các ngươi sẽ biết rằng Ta là Thiên Chúa các ngươi", và việc nhận biết Thiên Chúa của họ được thể hiện bằng việc họ "tuân giữ lề luật của Ta". Có thể nói cuộc hành trình 40 năm băng qua sa mạc của dân Do Thái tiến về Đất Hứa là một cuộc hành trình đức tin, ở chỗ từ bỏ con người cũ để xứng đáng được hưởng sự sống dồi dào trong mảnh Đất Hứa chảy sữa và mật.

Trong cuộc hành trình đức tin của Kitô hữu là thành phần dân Tân Ước được tuyển chọn của Thiên Chúa cũng thế, một thành phần cho dù đã được lãnh nhận Phép Rửa nhưng vẫn còn nơi bản thân mình đam mê nhục dục và tính mê nết xấu là những gì thuộc về con người cũ mà họ cần phải cởi bỏ và thắng vượt để sống con người mới trong Chúa Kitô và như Chúa Kitô. Đó là lý do, trong Bài Đọc 2 hôm nay, Thánh Phaolô đã khuyên giáo đoàn Êphêsô đừng ăn ở như dân ngoại, trái lại, hãy cởi bỏ con người cũ mà mặc lấy con người mới, như sau:

"Anh em thân mến, tôi nói với anh em điều này, và chứng thực trong Chúa là anh em chớ ăn ở như Dân Ngoại ăn ở, chiều theo sự giả trá của tâm tư mình. Phần anh em, anh em không hề học biết Đức Kitô như thế đâu, nhưng nếu anh em đã nghe biết Người và đã được thụ giáo trong Người, như sự chân thật trong Đức Giêsu dạy, là anh em hãy khử trừ lối sống xưa kia, hãy lột bỏ con người cũ, đã bị hư theo những đam mê lầm lạc. Anh em hãy trở nên mới trong lòng trí anh em, hãy mặc lấy người mới đã được tác thành theo thánh ý Chúa trong sự công chính và thánh thiện xứng với sự thật".

Bài Đáp Ca hôm nay bao gồm tâm tình của thành phần hậu thế Do Thái, thành phần cho dù chỉ nghe "thuật lại" những kỳ công Thiên Chúa "quyền năng" đã làm cho cha ông của họ (câu 1), trong đó có cả manna như thứ "bánh bởi trời" được Ngài ban cho cha ông của họ (câu 2), một thứ bánh đặc biệt để nhờ đó họ tin vào Ngài như thể "Người đưa họ vào nơi thánh địa của Người" (câu 3):

1) Điều mà chúng tôi đã nghe, đã biết mà tổ tiên đã thuật lại cho chúng tôi hay, chúng tôi sẽ kể lại cho thế hệ tương lai: đó là những lời khen ngợi và quyền năng của Chúa.

2) Nhưng Người đã ra lệnh cho ngàn mây trên cõi cao xanh, và Người đã mở rộng các cửa trời. Người đã làm mưa manna xuống để họ ăn, và Người đã ban cho họ được bánh bởi trời.

3) Con người được ăn bánh của những bậc hùng anh; Người ban cho họ lương thực ăn tới no nê. Người đưa họ vào nơi thánh địa của Người, tới miền núi non mà tay hữu Người tậu sắm.

---------------------

 
BÁNH SU SONG # 238 = CN18TN-B LÀ TẤM BÁNH BẺ RA PDF Print E-mail

Chúa Nhật XVIII Thường Niên B
BÁNH TRƯỜNG SINH - MỖI NGƯỜI LÀ TẤM BÁNH BẺ RA CHO THA NHÂN.
1V 19, 4-8; Ep 4, 30 - 5, 2; Ga 6, 41-52

Chuyện kể : Matta Robin, người Pháp sinh năm 1902 là một phụ nữ trẻ đẹp và đạo đức. Năm 25 tuổi, Matta bị biến chứng dạ dày, ăn uống không được bình thường vì tiêu hoá không dễ dàng, mọi thực phẩm vừa nuốt vào, đều bị nôn ra ngoài. Cho nên Matta rất khổ sở. Sức khoẻ suy giảm, chị sống nhờ nước lã và bằng Thánh Thể Chúa suốt 51 năm (1930-1981), sống nhưng lại không dùng được thức ăn nào khác.
Hàng tuần, cứ đến ngày Thứ Năm, có Cha Linh Hướng mang Mình Thánh Chúa đến cho Chị rước lễ. Matta cho biết: khi Mình Thánh Chúa chưa đến, Chị cảm nhận nỗi đau nhức toàn thân, song khi rước Chúa vào lòng rồi, tự dưng một cảm xúc an bình thư thái ngập tràn trong người Chị.
Một ngày nọ, Cha Linh Hướng kẹt bận rộn Mục Vụ, không thể mang Mình Thánh Chúa đến cho Chị rước lễ. Ngài nhờ một linh mục khác thay thế Ngài cử hành nghi thức này. Khi đến phần rước lễ, tự dưng Mình Thánh Chúa bay vào miệng Matta Robin. Sau đó, Có lẽ do chịu nhiều đau khổ và chị luôn ý thức tham dự vào mầu nhiệm Thập giá với Đức Kitô, Thiên Chúa ban cho Chị đặc ân được mang 5 dấu thánh Chúa vào trong mình.
Mãi đến năm 1981, lúc chị 79 tuổi và sau 51 không ăn gì ngoài rước Mình Thánh Chúa và uống nước lã, Chị chính thức từ giã cõi đời trở về Nhà Cha trên trời trong bình an như một tôi tớ dù đau khổ nhưng luôn trung tín.
Gương sống thánh thiện của Chị - một đầy tớ tốt lành Chúa dùng, biểu thị cho nhân loại thấy rằng con người có thể sống lâu dài chỉ bằng Thánh Thể Chúa, lương thực cứu độ trường sinh, như Chúa Giêsu đã khẳng định: "Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với Tôi sẽ không hề đói; ai tin vào Tôi sẽ không hề khát" (Ga 6, 35).
Tin Mừng Thánh Gioan 6, 41-52 là một phần đọan đầu của diễn từ về bánh sự sống tại Capharnaum trình bày ý nghĩa tiềm ẩn trong phép lạ bánh hoá nhiều mà Đức Giêsu đã làm cho năm ngàn người ăn không kể đàn bà và con trẻ từ năm chiếc bánh và hai con cá :dấu hiệu loan báo trước về Thánh Thể, mà Chúa Giêsu khẳng định chính Ngài là bánh sự sống đem lại sự sống vĩnh cửu cũng như của ăn cần thiết cho đời sống con người.
Sau khi chứng kiến phép lạ tỏ tường về bánh hóa nhiều làm lương thực nuôi thân xác, dân chúng tin Chúa Giêsu và muốn tôn Ngài làm Vua để có thể bảo bọc cho họ lương thực của ăn thân xác hằng ngày, tác giả X. Léon Dufour giải thích về thái độ và mục đích tìm kiếm Đức Kitô của dân chúng sau phép lạ bánh hóa nhiều : « Động cơ thúc đẩy họ vẫn là mùi vị của bánh trần gian: họ đã không nhìn thấy trong ân huệ bánh dư thừa, dấu chỉ của một lương thực khác phải tìm kiếm, thứ lương thực trường tồn ban phúc trường sinh mà Con Người sẽ ban cho" ("Lecture de l'evangile de Jean", cuốn 11, Seuil, trang 132). Cho nên mục đích của việc tìm Đức Kitô chỉ lo bảo đảm cho họ được của ăn vật chất luôn mãi.
Chúa Giêsu đã nhìn thấy mục đích việc tìm đến với Ngài của họ, Ngài đã đưa ra ánh sáng tâm tư mờ ảo đầy bụi trần của họ khi nói rõ ràng: "Thật Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm Tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê"( Ga 6, 26 ).
Chúa mời gọi họ thay vì tìm kiếm của ăn vật chất mà họ đang mong đợi như của ăn Manna mà tổ tiên ăn trong sa mạc xưa, nhưng dù ăn những của ăn đó, con người vẫn phải chết, của ăn vật chất là thứ "lương thực mau hư nát". Cho nên hãy tìm "lương thực trường tồn đem lại phúc trường sinh", lương thực trường sinh ấy chính là Ngài. Cho nên tìm đến, tin vào Ngài và được ăn thịt và uống máu của Ngài để có sự sống đời đời: "Tôi là bánh trường sinh. Ai đến với Tôi sẽ không hề đói; ai tin vào Tôi sẽ không hề khát"( Ga 6, 35 ).
Bằng diễn từ Thánh Thể Chúa Giêsu chuẩn bị cho việc hiến tế Mình và Máu chính mình, Ngài đã giảng dạy: "Tôi là Bánh Hằng Sống từ trời xuống, ai ăn Bánh này sẽ được sống muôn đời. Tôi là Nước trường sinh, ai uống Nước Tôi cho sẽ không bao giờ khát nữa, nước Tôi sẽ cho và nơi người ấy sẽ trở thành một nguồn nước vọt lên đem lại sự sống đời đời " (Ga 6,51; 4,10-13).
Chính Thánh Thể ban cho chúng ta ơn thần hoá vĩnh cửu như Chúa Giêsu đã nói rõ rằng trong diễn từ Thánh Thể tại Capharnaum cho mọi người: "Đây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời" (Ga 6, 48-50. 58).
Chúng ta mang tâm tư khao khát tìm kiếm nguồn sức sống trong Thánh Thể – Mình và Máu Chúa Giêsu ; như Dân Do Thái sau khi được Chúa Mạc Khải về Bánh Hằng Sống, thưa với Chúa Giêsu : "Xin cho chúng tôi thứ bánh đó luôn luôn" (Ga 6, 34), Như Chị Phụ nữ ở thành Samaria xin nước hằng sống : "Xin ông cho tôi thứ nước ấy" (Ga.4, 15).
(Tv 34, 9).
Thật thế, sách Châm Ngôn cũng đã nói tiên tri trước vể của ăn, của uống được Thiên Chúa dọn sẽ làm cho con người nên Khôn Ngoan: "Các ngươi hãy đến ăn bánh của ta, và uống rượu ta đã pha cho các ngươi. Các ngươi hãy bỏ sự ngây dại đi, thì sẽ được sống, và hãy bước theo đường lối khôn ngoan" (Cn 9, 5-6). Con người Khôn ngoan đi trong đường lối của Thiên Chúa dẫn đến sự sống muôn đời như Chúa Giêsu đã nhấn mạnh : "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời..." (Ga 6, 51).
 – Bánh Trường Sinh và Nước Hằng sống, chúng ta nghe lời của Ngôn sứ Isaia bằng hình ảnh:
" Ðến cả đi, hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây! Dầu không có tiền bạc, cứ đến mua mà dùng; đến mua rượu mua sữa, không phải trả đồng nào " (Is 55, 1).     

  * BẠN VÀ TÔI  CẦN LÀ TẤM BÁNH BẺ RA CHO ANH EM NHƯ CHÚA ĐÃ LÀM *    

Lm. Vinh Sơn, Sài Gòn 02/08/2012

 
BANH SU SONG # 278 = CN18TN-B = TOI LA BANH PDF Print E-mail

18th Sunday in Ordinary Time

Exodus 16:2-4,12-15; Ephesians 4:17,20-24; John 6:24-35

Chúa Nhật 18 Thường Niên

BÁNH SỰ SỐNG : Xuất hành 16:2-4,12-15 II: Êphêsô 4:17,20-24; Gioan 6:24-35

Interesting Details

· Jn 6:22-34 is the opening section of the discourse on the bread of life.

· The bread-of-life discourse is not easy for Jesus' hearers to understand. They seek Jesus because He gave them bread to eat (Jn 6:1-15), but have no interest in who He is, only in what He can provide.

· "Work of God" (also found in Jn 9:4): Jesus speaks of Himself as doing the work of the One who sent Him. He insists that only one "work" is necessary, that is believing in the One who comes to give life to the world.

· "the work" is a single task, contrasting with the many works of the Law of Moses.

· The crowd asks Jesus for a sign to authenticate Himself (v.30). This is normal in the tradition that a true prophet must legitimate himself and his announcement with a sign.

· This dialogue is reminescent of the episode of the Samaritan woman (Jn 4:1-15). On that occasion Jesus was speaking about water springing up to eternal life; here, He speaks of bread coming down from heaven to give life to the world. There the woman was asking Jesus if He was greater than Jacob; here, the people want to know if He can compare with Moses.

· John has used the phrase "believing in me" thirty-four times throughout his Gospel.

Chi Tiết Hay

· Gioan 6:22-34 là đoạn mở đầu bài giảng của Đức Giêsu về bánh hằng sống.

· Đối với dân chúng, bài giảng này khó hiểu vì họ tìm đến với Đức Giêsu để Ngài cho họ ăn (Gioan 6:1-15) chứ không quan tâm tìm hiểu về Ngài.

· "Việc Thiên Chúa": Đức Giêsu nói Ngài đang làm công việc của Đấng đã sai Ngài và nhấn mạnh rằng chỉ có một "công việc" cần thiết mà thôi là tin vào Đấng đã đến để ban sự sống cho nhân loại.

· "Việc Thiên Chúa" là một công việc duy nhất và đơn giản, trái hẳn với vô số công việc phải làm theo luật Môi sen.

· Dân chúng đòi hỏi Đức Giêsu một dấu lạ để làm bằng chứng. Đây là một thói quen theo tục lệ. Một ngôn sứ đích thật phải chứng tỏ cho mọi người thấy một dấu lạ để họ tin.

· Cuộc đối thoại này cũng tương tự như đoạn nói về người phụ nữ Samaritanô. Trong dịp đó Đức Kitô nói đến nước đem lại sự sống vĩnh cửu; ở đây Ngài nói đến bánh từ trời đem sự sống lại cho nhân loại. Ở đó người phụ nữ hỏi Đức Kitô xem Ngài có cao trọng hơn Giacóp không; ở đây dân chúng muốn biết xem Ngài so sánh với Môi sen như thế nào.

. Gioan đã dùng câu "hãy tin vào Ta" tất cả 34 lần trong sách Tin Mừng của ngài

One Main Point
Jesus uses physical food to teach spiritual truths, that He himself is spiritual nourishment, not only by His body but in His teaching and in His life.

Một Điểm Chính

Đức Giêsu dùng lương thực vật chất để dạy những chân lý tinh thần, rằng Ngài chính là lương thực thiêng liêng nuôi sống không những bằng thân thể của Ngài nhưng còn bằng lời giảng dạy và cuộc sống của Ngài.

Reflections

1. The crowds aren't really listening to Jesus. What does that say about me and about the way I read Scripture?

2. Was there a time when I "hungered" for Christ?

3. Does this Gospel passage challenge my present way of living?

Suy Niệm : 1. Dân chúng thật ra đã không để ý đến lời giảng của Đức Giêsu. Điều đó cho thấy gì về tôi và cách tôi đọc Kinh Thánh?

2. Có bao giờ tôi cảm thấy "đói khát" Đức Kitô chăng?

3. Đoạn Tin Mừng hôm nay có là một thách thức cho lối sống của tôi chăng?

LM QUANG LÊ

------------------------

 

 
<< Start < Prev 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 Next > End >>

Page 77 of 115