mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay674
mod_vvisit_counterHôm Qua9204
mod_vvisit_counterTuần Này27993
mod_vvisit_counterTuần Trước66679
mod_vvisit_counterTháng Này224180
mod_vvisit_counterTháng Trước227630
mod_vvisit_counterTất cả9723746

We have: 131 guests online
Your IP: 54.198.246.116
 , 
Today: Nov 23, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 96 = THU TU SAU CN5MC-A PDF Print E-mail

TIN MỪNG Ga 8,31-42
"Nếu người Con có giải phóng các ông,
thì các ông mới thực sự là những người tự do."

X Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với những người Do-thái đã tin Người: "Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn đệ tôi; 32 các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng các ông." 33 Họ đáp: "Chúng tôi là dòng dõi ông Áp-ra-ham. Chúng tôi không hề làm nô lệ cho ai bao giờ. Làm sao ông lại nói: các ông sẽ được tự do?" 34 Đức Giê-su trả lời: "Thật, tôi bảo thật các ông: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội. 35 Mà kẻ nô lệ thì không được ở trong nhà luôn mãi, người con mới được ở luôn mãi. 36 Vậy, nếu người Con có giải phóng các ông, thì các ông mới thực sự là những người tự do. 37 Tôi biết các ông là dòng dõi ông Áp-ra-ham, nhưng các ông tìm cách giết tôi, vì lời tôi không thấm vào lòng các ông. 38 Phần tôi, tôi nói những điều đã thấy nơi Cha tôi; còn các ông, các ông làm những gì đã nghe cha các ông nói." 39 Họ đáp: "Cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham." Đức Giê-su nói: "Giả như các ông là con cái ông Áp-ra-ham, hẳn các ông phải làm những việc ông Áp-ra-ham đã làm. 40 Thế mà bây giờ các ông lại tìm giết tôi, là người đã nói cho các ông sự thật mà tôi đã nghe biết từ Thiên Chúa. Điều đó, ông Áp-ra-ham đã không làm. 41 Còn các ông, các ông làm những việc cha các ông làm." Họ mới nói: "Chúng tôi đâu phải là con hoang. Chúng tôi chỉ có một Cha: đó là Thiên Chúa!" 42 Đức Giê-su bảo họ: "Giả như Thiên Chúa là Cha các ông, hẳn các ông phải yêu mến tôi, vì tôi phát xuất từ Thiên Chúa và bởi Thiên Chúa mà đến. Thật thế, tôi không tự mình mà đến, nhưng chính Người đã sai tôi.

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/040914.cfm

=======
Lời Chúa: "Thiên Chúa . . . có thể cứu thoát chúng tôi khỏi lò lửa cháy bừng." (Đn 3:17)

Suy niệm: Trong Sách Tiên tri Đanien, người của Chúa đã bị tấn công ba lần. Lần thứ nhất: Sidrach, Misach và Abđênagô bị quăng vào lò lửa cháy bừng. Lần thứ hai: Đanien bị ném vào hầm sư tử. Lần thứ ba: Đanien lại bị quẳng vào hầm sư tử lần nữa, không chỉ đối đầu với sư tử, mà còn với đói khát của chúng.
Mỗi người chúng ta, hiện nay, đang phải đương đầu với xác thịt, ma quỉ và thế gian. Chúng ta như đang ở trong lò lửa cháy bừng của thèm khát, đam mê, và giận dữ, suốt cả ngày.
Chúng ta luôn luôn bị đặt trong tình trạng tác chiến liên lỉ. Trận chiến sẽ không chấm dứt bao lâu chúng ta còn sống trên trần gian. Vậy chúng ta phải võ trang mình bằng niềm tin kiên cường, bằng lựa chọn dứt khoát và bền bỉ.
Nhưng muốn chiến thắng, chúng ta phải nắm lấy tay Chúa mà chiến đấu.
Lời nguyện: Lạy Chúa, đã bao lần trong đời con thua cuộc. Xin Chúa hãy chiến thắng trong con.

--Phó tế Đức Nguyễn

 
BANH SU SONG # 95 = THU BA SAU CN5MC - A PDF Print E-mail

Tung hô Tin Mừng
Hạt giống là lời Thiên Chúa. Người gieo giống là Đức Ki-tô.
Ai tuân giữ lời Người sẽ muôn đời tồn tại.

Phó tế Đức Nguyễn

TIN MỪNG Ga 8,21-30
"Khi các ông giương cao Con Người lên,
bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu."

X Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

21 Khi ấy, Đức Giê-su lại nói với họ: "Tôi ra đi, các ông sẽ tìm tôi, và các ông sẽ mang tội mình mà chết. Nơi tôi đi, các ông không thể đến được." 22 Người Do-thái mới nói: "Ông ấy sẽ tự tử hay sao mà lại nói: ' Nơi tôi đi, các ông không thể đến được '?" 23 Người bảo họ: "Các ông bởi hạ giới; còn tôi, tôi bởi thượng giới. Các ông thuộc về thế gian này; còn tôi, tôi không thuộc về thế gian này. 24 Tôi đã nói với các ông là các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết. Thật vậy, nếu các ông không tin là Tôi Hằng Hữu, các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết." 25 Họ liền hỏi Người: "Ông là ai?" Đức Giê-su đáp: "Hoàn toàn đúng như tôi vừa nói với các ông đó. 26 Tôi còn có nhiều điều phải nói và xét đoán về các ông. Nhưng Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật; còn tôi, tôi nói lại cho thế gian những điều tôi đã nghe Người nói." 27 Họ không hiểu là Đức Giê-su nói với họ về Chúa Cha. 28 Người bảo họ: "Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu, và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy. 29 Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người." 30 Khi Đức Giê-su nói thế, thì có nhiều kẻ tin vào Người.

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/040714.cfm

=======
Lời Chúa: "Dân chúng đi đường xa mệt nhọc, nên nản chí, kêu trách Chúa và Môsê." (Ds 21:4)
Suy niệm: Tính kiên nhẫn không luôn luôn bất di dịch. Nó thay đổi tùy mỗi người. Kiên nhẫn được rèn luyện, vun trồng, làm tăng sức bền bỉ.
Nóng nảy là điều vô lý. Nó muốn sự việc diễn tiến nhanh hơn khả năng của sự việc. Việc nào cũng cần một số lượng thời gian nào đó để thành tựu. Nóng nảy chỉ làm hư việc. Nóng nảy phát sinh từ ước muốn kiểm soát nhịp độ ngoài khả năng kiểm soát của chúng ta, và làm cho chúng ta không thể kiểm soát được thái độ của mình là cái mình có thể kiểm soát được.
Chúng ta cũng cần tập kiên nhẫn về mặt thiêng liêng. Kiên trì chờ Chúa ban ơn không phải dễ. Nhưng khi kiên nhẫn, chúng ta bày tỏ niềm tin mạnh mẽ vào tình thương yêu vô lượng của Chúa. Hãy phó thác cho Người định liệu. Hãy kiên nhẫn chờ đợi Người.
Lời nguyện: Lạy Chúa, con nóng lòng muốn có ơn Chúa ngay. Nhưng xin giúp con hiểu được quan điểm của Chúa để con không hối thúc Chúa.

-- Lời Chúa tôi nhớ : ĐẤNG ĐÃ SAI TÔI VẪN Ở VỚI TÔI, NGƯỜI KHÔNG ĐỂ TÔI CÔ ĐỘC, VÌ TÔI HẰNG LÀM NHỮNG ĐIỀU ĐẸP Ý NGƯỜI. (Ga 8, 29) - Hồng Y Nguyễn Văn Thuận sống câu Kinh Thánh này suốt cuộc đời lao tù.

 
BANH SU SONG # 95 = PDF Print E-mail

Tung hô Tin Mừng Mt 4,4b
Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh,
nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.

THỨ SAU SAU CN4MC-A TIN MỪNG Ga 7,1-2.10.25-30
"Họ tìm cách bắt Đức Giê-su, nhưng giờ của Người chưa đến."

Phó tế Đức Nguyễn

X Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

1 Bấy giờ, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người. 2 Lễ Lều của người Do-thái gần tới, 10 Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật. 25 Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: "Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao? 26 Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô? 27 Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả." 28 Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng: "Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. 29 Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi." 30 Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/040414.cfm

=======
Lời Chúa: "Hôm nay nghe tiếng Chúa, các ngươi chớ cứng lòng." (Câu xướng PÂ - Tv 94:8)
Suy Niệm: Chúng ta thường lẫn lộn giữa hiểu biết và đức tin, giữa kiến thức và nên thánh.
Được học nhiều, biết nhiều về Chúa, chúng ta tưởng mình đã có đức tin. Cũng thế, chúng ta cho rằng ai có kiến thức về Chúa, đương nhiên người ấy thánh thiện. Ngay chính những người học cao hiểu rộng, có khi tự hào rằng mình thánh hơn người. Thực ra, Sự thánh thiện không hệ tại ở chỗ có kiến thức nhiều về Chúa. Việc có đức tin cũng không căn cứ vào sự hiểu biết về đạo.
Thánh Phaolô quả quyết: "Đức tin không việc làm là đức tin chết", có nghĩa: không có việc làm để chứng tỏ đức tin thì không có đức tin vậy. Cũng thế, sự thánh thiện hệ tại ở việc thực hành Lời Chúa, chứ không phải ở sự hiểu biết suông thôi. Vì thế, nghe Lời Chúa mà không đem ra thực hành, nào ích gì?
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con quyết tâm thực thi Lời Chúa, chứ không chỉ nghe mà thôi.

--

 
BANH SU SONG # 94 = LAM CHUNG VE CHUA PDF Print E-mail

Tung hô Tin Mừng Ga 3,16
Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một,
để ai tin vào Con của Người thì được sống muôn đời.

TIN MỪNG Ga 5,31-47
"Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy."

X Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái: "Nếu tôi làm chứng về chính mình, thì lời chứng của tôi không thật. 32 Có Đấng khác làm chứng về tôi, và tôi biết: lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật. 33 Chính các ông đã cử người đến gặp ông Gio-an, và ông ấy đã làm chứng cho sự thật. 34 Phần tôi, tôi không cần lời chứng của một phàm nhân, nhưng tôi nói ra những điều này để các ông được cứu độ. 35 Ông Gio-an là ngọn đèn cháy sáng, và các ông đã muốn vui hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. 36 Nhưng phần tôi, tôi có một lời chứng lớn hơn lời chứng của ông Gio-an: đó là những việc Chúa Cha đã giao cho tôi để tôi hoàn thành; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa Cha đã sai tôi. 37 Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, chính Người cũng đã làm chứng cho tôi. Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người, cũng chẳng bao giờ thấy tôn nhan Người. 38 Các ông đã không để cho lời Người ở mãi trong lòng, bởi vì chính các ông không tin vào Đấng Người đã sai đến. 39 Các ông nghiên cứu Kinh Thánh, vì nghĩ rằng trong đó các ông sẽ tìm được sự sống đời đời. Mà chính Kinh Thánh lại làm chứng về tôi. 40 Các ông không muốn đến cùng tôi để được sự sống. 41 Tôi không cần người đời tôn vinh. 42 Nhưng tôi biết: các ông không có lòng yêu mến Thiên Chúa. 43 Tôi đã đến nhân danh Cha tôi, nhưng các ông không đón nhận. Nếu có ai khác nhân danh mình mà đến, thì các ông lại đón nhận. 44 Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được? 45 Các ông đừng tưởng là tôi sẽ tố cáo các ông với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy. 46 Vì nếu các ông tin ông Mô-sê, thì hẳn các ông cũng tin tôi, bởi lẽ ông ấy đã viết về tôi. 47 Nhưng nếu điều ông ấy viết mà các ông không tin, thì làm sao tin được lời tôi nói?"

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/040314.cfm

=======
Lời Chúa: "Họ đem vinh quang của mình đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ." (Tv 105:20)
Suy niệm: Đổi vinh quang của mình lấy tượng con bò, đâu phải là đổi chác tương xứng? Chúng ta không những cho là dại, mà còn ngu nữa. Đời nào chúng ta mê muội đến thế.
Nhưng thực tế, đối với chúng ta, không phải là chuyện thờ bò, mà là thờ ngẫu tượng. Ngẫu tượng là thứ chúng ta mê nó hơn mê Chúa, dành cho nó nhiều thời giờ và sức lực hơn dành cho Chúa. Ai trong chúng ta vô tội?
Có thể chúng ta không chủ ý thiết lập cho mình một thần tượng nào đó, nhưng theo định kỳ mỗi Mùa Chay, chúng ta cần xét lại xem cái gì không thuộc về sự sống đời đời, cái gì không thuộc về Chúa, cái gì đã thành thói xấu, cái gì đã chiếm quá nhiều thời giờ, đến nỗi chúng ta không còn chút tâm trí và thời giờ nào dành cho Chúa? Làm thế, chúng ta sẽ biết mình phải điều chỉnh đời mình ra sao.
Lời nguyện: Lạy Chúa, vì yêu con, xin Chúa giúp con sửa mình, biết dành ưu tiên cho Chúa và anh em hơn tất cả những gì thuộc về cõi chết.

--Phó tế Francis

 
BANH SU SONG # 93 = HAI NGUOI CON PDF Print E-mail

Mar 28 at 9:48 PM

Hai NGƯỜI CON - Lc 15, 11-32 =NGƯỜI CON THỨ / CON TRƯỞNG

Trong mỗi chúng ta đều có hai con người. Một con người luôn hướng thiện với lương tâm tốt, nhân chi sơ tính bổn thiện, đó là tiếng nói của Thiên Chúa: "Hãy hoàn thiện như Cha trên trời" (Mt 5:48). Một con người theo hướng ác với lương tâm lệch lạc, đó là tiếng nói của ma quỷ: "Chẳng chết chóc gì đâu" (St 3:4). Hai con người, nhưng chỉ có một cuộc đời. Vì thế, với hai con người đó, chúng ta gọi là "hai nửa cuộc đời".

Hai con người hoặc hai "nửa" đó luôn giằng co khiến chúng ta phải thực sự can đảm và dứt khoát mới có thể hành động đúng. Khó thật! Thánh Phaolô đã phải than thở: "Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét, thì tôi lại cứ làm" (Rm 7:15).

Chúng ta có hai con người nên chúng ta cũng có hai bộ mặt và hai tính cách: Hiền và dữ, tươi cười và nhăn nhó, đẹp và xấu, mềm và cứng, đen và trắng,...

Trình thuật Lc 15:11-32 là dụ ngôn "Người Cha Nhân Hậu" hoặc "Đứa Con Hoang Đàng". Đây là dụ ngôn điển hình nhất trong ba dụ ngôn về Lòng Chúa Thương Xót, và là dụ ngôn rất thực tế – hai dụ ngôn kia là "Con Chiên Bị Mất" (Lc 15:4-7; Mt 18: 12 -14) và "Đồng Bạc Bị Mất" (Lc 15:8-10). Trong đó có hai người con, một bướng bỉnh và một ngoan ngoãn. Đó là hình ảnh "hai con người" trong chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ "nhắm" vào tội của người con thứ mà làm ngơ cái lỗi của người con trưởng.

Một hôm, khi thấy các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Ngài giảng, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng" (Lc 15:2). Có thể chúng ta không nói ra, nhưng có lẽ chúng ta cũng đã từng "liếc mắt sắc như dao cau" hoặc dè bỉu, hoặc có các động thái tương tự câu nói đó của họ.

Nghe họ rỉ tai nhau như vậy, Chúa Giêsu kể một hơi dài với ba dụ ngôn về Lòng Thương Xót. Một câu chuyện "rất quen" như thế này...

Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con". Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy. Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha".

Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa". Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy". Và họ bắt đầu ăn mừng.

Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: "Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ". Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!".

Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy".

Vâng, chẳng cần đọc lại hoặc nghe lại vì chắc hẳn chúng ta đã "thuộc lòng" dụ ngôn này rồi. Người cha không dùng quyền mà ép nó. Thiên Chúa hoàn toàn cho chúng ta tự do, nên chúng ta không thể trốn tránh trách nhiệm hoặc biện hộ là "tại, vì, bởi, nếu,...".

1- BỘ MẶT THỨ NHẤT: NGƯỜI CON THỨ

Bản chất con người muốn chứng tỏ mình, muốn nổi dậy, thích tự do, không muốn bị gò bó. Người con thứ là "bản chất xấu" trong chúng ta. Lúc nào nó cũng tìm dịp để nổi dậy, sơ hở một chút là nó vùng lên ngay. Nó biết "đi hoang" là sai trái, nhưng nó có nhiều lý do để chống chế, tự biện hộ, và tự cho là mình hành động đúng. Trong khi đó, thằng quỷ kiêu ngạo lại rỉ tai: "Chẳng chết chóc gì đâu". Thế là chúng ta phạm tội!

Cám dỗ nào cũng ngọt ngào, cám dỗ nào cũng đẹp, không ngọt ngào và không đẹp thì làm sao lôi cuốn? Cũng như quảng cáo nào cũng bắt mắt, bùi tai, mua và dùng rồi mới biết là... bị lừa! Những người đi lừa người khác luôn khéo nói, như thế mới có thể chiếm dụng tài sản của người khác, như thế nhiều người mới mắc lừa.

Miệng ăn, núi lở. Sau khi ăn chơi phung phí và trác táng, không còn một xu dính túi, người con thứ mới nhận thấy mình... sai, vì sống khổ sở quá, đến nỗi thèm cám heo cũng không ai cho mà ăn. Đắn đo, nghĩ tới nghĩ lui, hết cách, chỉ còn "đường binh" cuối là trở về với cha.

Sự trở về nghe chừng đơn giản, ngắn gọn, nhưng thực ra không hề dễ, cam go lắm. Trước khi cất bước trở về, người con thứ phải chiến đấu với chính mình rất dữ dội, giằng xé nát lòng, suy nghĩ nát óc. Đi xa về mà te tua tơi tả thì ai mà coi được! Phải "mặt dày" lắm mới có thể trở về. Một sự giằng co nữa là ngại với cha, xấu hổ lắm, không biết cha có nhận mình về hay lại đuổi đi. Gay go thật!

Vì ở bước đường cùng, người con thứ phải quyết trở về để tìm đường sống, bất đắc dĩ phải làm vậy thôi. Nó không dám mong gì hơn, chỉ dám hy vọng mong manh là cha sẽ nhận nó như người làm công thôi. Nhưng thật bất ngờ, người cha không chỉ tha thứ tội lỗi cho nó mà còn phục hồi cương vị làm con yêu dấu và mở tiệc liên hoan y như nó là quan trạng vinh quy bái tổ vậy. Nước mắt vẫn chảy xuôi. Kỳ lạ thật!

2- BỘ MẶT THỨ NHÌ: NGƯỜI CON TRƯỞNG

Người con trưởng là con cả hoặc anh hai. Chúng ta tưởng đứa con này khôn ngoan, nhưng không phải, có thể có "khôn" nhưng chưa "ngoan". Tại sao? Nó đã nhẫn tâm phủ nhận tình huynh đệ, tình máu mủ ruột rà, lại còn kiêu ngạo khi tự nhận mình là đứa con hiếu thảo, đồng thời so đo và đố kỵ: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!".

Không chỉ ghen tương và đố kỵ, nó còn mặc nhiên coi thường tình phụ tử, nó ở gần cha mà lòng lại xa cha. Nhìn người con trưởng, chúng ta thấy nó có vẻ bình thường và là đứa con ngoan ngoãn, nhưng thực ra nó nhiều tội lắm! Loại "con người" này cũng vẫn thường xuất hiện ở chúng ta. Có thể chúng ta không nói ra bằng lời, nhưng qua các động thái, chúng ta vẫn ngầm cho mình là người đạo đức hơn người khác: Tưới cây trong khu nhà thờ, quét nhà thờ, tham gia hội đoàn Legio, huynh đoàn Đa-minh, hội Con Đức Mẹ, hội Phạt Tạ Thánh Tâm, hội Cầu Nguyện, cộng đoàn Lòng Chúa Thương Xót, ca đoàn, giúp lễ, đọc sách thánh, làm việc từ thiện,... Tham gia như vậy cũng rất tốt, nhưng hãy coi chừng: Đừng chỉ chú trọng bề nổi mà thiếu chiều sâu. Hãy hoạt động để sáng danh Chúa thực sự chứ đừng "đánh bóng" chính mình!

Điều MUỐN và điều CẦN không giống nhau. Có rất nhiều điều chúng ta ước muốn lắm, nhưng trong số đó có những điều không thực sự cần thiết. Ví dụ, chúng ta mua quần này, áo nọ, giày nọ, dép kia, thay đổi điện thoại đời mới,... Thế nhưng có những thứ hoàn toàn lãng phí, chỉ là đua đòi, chứ thực sự không cần thiết. Chúng ta thường bị ảo giác trước vẻ hào nhoáng của các vật, bị chúng làm lóa mắt, do đó mà chúng ta "vung tay quá trán" và hoang phí. Đó là chúng ta bị những ham muốn lừa dối. Về lĩnh vực tâm linh cũng tương tự!

Cuộc đời như sân khấu vậy, người ta hóa trang đủ kiểu khiến người khác khó nhận biết. Các sản phẩm ngày nay cũng khó nhận ra cái nào thật hoặc giả, hàng hiệu hoặc hàng nhái. Trong cuộc sống tâm linh cũng vậy, chúng ta vẫn có nhiều loại "mặt nạ". Phải thực sự can đảm mới đủ sức lột mặt nạ để có thể luôn luôn cứ là chính mình!

Trong chúng ta cũng có hai "con người" như hai người cầu nguyện tại Đền Thờ (x. Lc 18:9-14). Ước gì chúng ta "mặc lấy" con người của người-thu-thuế-khiêm-nhường, nhưng "cởi bỏ" con người của người-Pha-ri-sêu-kiêu-ngạo.

Mùa Chay, chúng ta hãy cùng nhau "lột xác" theo lời khuyên của Thánh Phaolô: "Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện" (Ep 4:22-14).

TRẦM THIÊN THU

 

 
<< Start < Prev 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 Next > End >>

Page 82 of 94