mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4799
mod_vvisit_counterHôm Qua6791
mod_vvisit_counterTuần Này22227
mod_vvisit_counterTuần Trước57178
mod_vvisit_counterTháng Này129662
mod_vvisit_counterTháng Trước157742
mod_vvisit_counterTất cả9187969

We have: 140 guests online
Your IP: 54.156.69.204
 , 
Today: Sep 20, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 51 = CHUA GIESU KHONG GIU LUAT HINH THUC PDF Print E-mail

 

                                    Bánh Sự Sống # 51:

                        ĐỨC GIÊSU KHÔNG GIỮ LUẬT HÌNH THỨC

* Tôi nhai và nuốt Lời Chúa: “Tôi muốn anh hãy được sạch.”

                                                                                    (Mc 1, 41)

Câu chuyện Tin Mừng: Khi ấy có người mắc bệnh phong đến gặp Đức Giêsu, anh ta qùy xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Đức Giêsu động lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch !”. Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh, và anh được sạch.

   Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh: “Coi chừng đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mo-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”

   Nhưng vừa đi khỏi, anh đã bắt đầu rao truyền và loan tin ấy khắp nơi, đến nỗi Đức Giêsu không thể vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.   (Mc 1, 40-45)

* Một phút suy tư: Đã bị đau khổ vì bệnh phong, anh này lại bị xã hội ruồng bỏ, nhưng anh đã bất chấp luật lệ đến gặp Chúa Giêsu xin chữa mình khỏi bệnh , vì Người là Thiên Chúa giầu tình thương.

Anh đã nói với Chúa: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch. Chúa liền nói: “Tôi muốn anh sạch đi!”. Như thế, với Chúa Giêsu chẳng ai bị ô uế cả. Chúa đã vượt qua khỏi luật lệ để chữa lành thể xác và nhất là tâm hồn cho những ai khao khát tìm Ngài. Ngài muốn để cho bạn và tôi một tấm gương đạo đức nhân bản và lòng bác ái tuyệt vời giữa con người với nhau trong xã hội.

   Anh là người bị người đời theo luật mà từ bỏ, xua đuổi anh; nhưng chỉ mới nghe tiếng Chúa, anh đã mạnh dạn, tin tưởng quì xuống van xin: “Nếu Ngài muốn”. Chúa đã chữa lành và đưa anh về sống cùng với mọi người, không còn sống vất vưởng bên lề xã hội nữa.

Điều quan trọng mà người Tín hữu hôm nay cần bắt chước anh là mạnh dạn đi loan truyền Tin Mừng giải phóng của Chúa Giêsu, đã chữa anh khỏi cái lề luật lỗi thời. Vì tình nghiã con người, chứ đừng vì luật lệ con người đặt ra để đàn áp niềm tin của con người.

Lời Chúa tôi ghi nhớ: “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả” (câu 44)

 

Phó tế: Gioan Baotixita Định Nguyễn - Mời thăm www.Chiaseloichua.com

 

 
BANH SU SONG # 50 =TOI KHONG HO THEN VI TIN MUNG PDF Print E-mail

 

                                    Bánh Sự Sống # 50

                        TÔI KHÔNG HỔ THẸN VÌ TIN MỪNG

* Tôi nhai và nuốt Lời Chúa: Quả thế, Tin Mừng là sức mạnh Thiên Chúa dùng để cứu độ bất cứ ai có lòng tin. (Rom 1, 16)

 

   * Chuyện kể: Vào khoảng cuối năm 1997, tại một bang thuộc Ấn độ, người cực đoan của một giáo phái đã tấn công người tin Chúa.

   Phong trào chia rẽ này càng lúc càng lan nhanh. Vì sự an toàn của các Tín hữu, vị linh mục đã quyết định “tất cả mọi người hãy lánh qua các vùng khác cho tới khi mọi việc yên ổn trở lại.”

   Vài tháng sau khi sự việc đã xong, mọi người trở về chỗ cũ của mình, họ ngạc nhiên thấy một thanh niên không hề đi lánh nạn, anh vẫn ở lại trong vụ lộn xộn đó. Linh mục thắc mắc hỏi: “Anh không sợ nguy hiểm tới tính mạng của mình sao? Điều anh trả lời làm cho nhiều người sững sờ: “Không” – Linh mục hỏi: “Tại sao?” –

   Anh trả lời: “Tôi đã sống ở đây hơn 8 năm rồi, nhưng không ai biết tôi là người tin Chúa hết, nên không sợ gì cả !!!”

   * Một phút suy tư: Nhiều người vì sự an toàn của bản thân, hoặc vì xấu hổ đã luôn luôn che dấu niềm tin của mình. Phaolô, một học giả, một nhà trí thức, có địa vị xã hội, một người đầy tài năng, một công dân Rôma thời đó đã khẳng định:

“Vâng, tôi không hổ thẹn vì Tin Mừng. Quả thế, Tin Mừng là sức mạnh Thiên Chúa dùng để cứu độ bất cứ ai có lòng tin”(Rom 1, 16) Vì sức mạnh ban ơn cứu độ đó dành cho mọi người, không phân biệt ai, chỉ cần họ tin vào Đức Kitô đã chết và đã phục sinh. Có điều gì khiến bạn xấu hổ khi nhận mình là Tín hữu Kitô chăng? Có bao giờ bạn tránh né khi người khác hỏi bạn về niềm tin Kitô hữu chưa? Đừng bao giờ là một Kitô hữu dấu kín nhé!

   Khi bạn cảm nghiệm được Tin Mừng là sức mạnh của Thiên Chúa để ban ơn cứu độ; được trở nên công chính, và làm cho bạn được phục sinh, thì lúc ấy sự can đảm và niềm vui mừng vô hạn sẽ khiến bạn xưng danh Chúa ra và không còn là Tín hữu dấu kín nữa.!

* Lời Chúa tôi ghi nhớ: Phàm ai tuyên bố nhận thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy,... Còn ai chối thầy trước mặt thiên hạ…(Mt 10, 32-33)

 

Phó tế: JB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
BANH SU SONG # 49 = HAI BO HOA HONG THAT VA GIA PDF Print E-mail

 

                        Bánh Sự Sống # 49:

                        HAI BÓ HOA HỒNG THIỆT VÀ GIẢ

* Tôi ăn -nhai và nuốt Lời Chúa: Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác. (Mt 7, 23)

 

* Chuyện kể: Khi Nữ vương nước Sơ-va nghe đồn về sự khôn ngoan của vua Sa-lômon, bà đã đặt ra rất nhiều câu đố để thử vua mà trong sách 1 Vua đọan 10 có ghi.

Thế nhưng Kinh Thánh lại không cho chúng ta biết chút gì về những câu hỏi ấy. Truyền thuyết kể lại rằng: Nữ hoàng Sơ-va có đem theo hai bó hoa hồng giống hệt nhau; nhưng một là giả và một là thật. Bà nhờ vua Salômôn hãy chỉ cho bà bó hoa nào thật mà không được rờ đến chúng.

Vua Salômôn cho đem đến vài con ong và thả chúng ra giữa hai bó hoá đó. Ngay lập tức chúng bay sà vào bó hoa thật !!

   * Một phút suy tư: Chúng ta không thể phân biệt được hình thức của hai bó hoa; nhưng loài ong thì phân biệt được.

Nhìn cuộc sống bên ngoài của nhiều Tín hữu thì gần như giống nhau, bởi họ cũng đi nhà thờ, cũng đọc Kinh Thánh, cũng dâng lễ, …Thế nhưng khi sống với họ, người ngoại mới biết ai thật sự là mộn đệ của Chúa Giêsu, có chất Chúa, có những nét giống Chúa.

Đức Giêsu quả quyết: Không phải bất cứ ai thưa với Thầy:”Lạy Chúa! Lạy Chúa!” là vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy…mới được vào mà thôi! (Mt 7, 21)

   Ngày nay có qúa nhiều người nói “tôi mến Chúa” mà lại không làm theo ý Chúa “ Có qúa nhiều là những bông hoa giả mà mà ít là những bông hoa thật! Nhãn hiệu Kitô hữu mà chẳng giống Chúa Kitô chút nào. Vì không có mùi thơm là những cách nói năng, cử chỉ hành động và những việc bác ái cho tha nhân giống như Chúa làm.

   Một hoa hồng không tỏa hương chỉ là bông hoa giả. Một Tín hữu không làm cho người khác thấy Chúa nhân ái dịu dàng, không mang lợi ích cho tha nhân, chỉ là một Tín hữu giả hiệu mà thôi !!

  • Lời Chúa tôi ghi nhớ: Tạ ơn Người là Đấng đã dùng chúng tôi mà làm cho sự nhận biết Đức Kitô, như hương thơm lan toả khắp nơi. (2 Corintô 2, 14)

 

Phó tế: JB Nguyễn Định Sưu Tầm  * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 

 

 
BANH SU SONG # 48 = LO LANG QUA LA THIEU LONG TIN PDF Print E-mail

 

                                    Bánh Sự Sống # 48 :

                      LO LẮNG QÚA LÀ THIẾU LÒNG TIN

 

* Tôi ĂN - nhai và nuốt Lời Chúa: Đừng lo lắng cho mạng sống, lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể, lấy gì mà mặc… (Mt 6, 25)

   * Chuyện kể: Anh kia có tật lo lắng thái quá, ngày nọ cưới vợ, anh mừng nhưng lo, không biết vợ có thai được chăng?

   Năm sau vợ anh mang thai, anh lại lo hơn, không biết vợ có sinh được không? Lai một phen mất ăn mất ngủ. Rủi thay, vợ anh chuyện bụng lúc mới 8 tháng, đứa bé sinh non, cân nặng 1 ký 9. Anh lo lắng quá, sợ không nuôi được đứa bé. Gặp ai anh cũng hỏi: “Sinh thiếu tháng như thế, liệu có nuôi được không?” Và dù ai cũng trấn an; nhưng anh chẳng an tâm chút nào. Tình cờ anh gặp người bạn cũ, anh đem chuyện ra hỏi. Người bạn tính hay lo, vừa an ủi vừa dẫn chứng: “Có gì đâu mà lo với lắng! Bà nội tôi sinh ra cha tôi cũng sinh non, mới hơn bảy tháng đã sinh rồi!”

   Anh chàng lo lắng kia vội hỏi dồn một cách nghiêm trọng: “Thế à ! Rồi có nuôi được đứa nhỏ không?” !!!

   * Một phút suy tư: Nhiều người lo lắng quá, làm đời sống chỉ là một chuỗi ngày dài mất niềm vui. Một câu nói thật chí lý đáng chúng ta suy nghĩ: “Lo lắng là tiền lời trả trước khi nó đến hạn.”

   Thực chất sự lo lắng chẳng mang lại ích lợi gì. Người ta nghiên cứu: có đến qúa nửa những điều chúng ta lo lắng đã không trở thành sự thật. Chúa Giêsu đã dạy: Hỏi có ai trong anh em có thể nhờ lo lắng mà kéo dài đời mình được một gang không? (Mt 6, 27). Sự lo lắng quá làm lu mờ lòng tin cậy, nó khuyến bạn chăm chú vào những rắc rối mà quên mất lời hứa của Chúa. Sự lo lắng làm suy giảm niềm tin, cướp mất của chúng ta những kinh nghiệm quí báu, mà chỉ có đời sống bằng đức tin mới có thể đem lại sự bình an thật sự. Trong sa mạc, dân It-ra-en đã quên sự săn sóc của Chúa, quá lo lắng về thức ăn, nước uống…nên khổ đủ thứ. ( x. Dân số 11, 12, 13 và 14)

   Hãy xem sự cuối cùng của những người quá lo lắng và mất niềm tin, sinh ra lằm bằm và phản loạn, họ phải nằm trong đồng vắng!

   * Lời Chúa tôi ghi nhớ: Mọi lo âu, hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em. (x.1 Phêrô 5, 7 và Mt 6, 34)

 

Phó tế: JB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

                       

 
BANH SU SONG # 46 = BA CON VOI CHUA PDF Print E-mail

 

                      Bánh Sự Sống # 46 :

                                   “BÀ CON” VỚI CHÚA ?

 

   Tôi nhai và nuốt Lời Chúa: Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời. (Mt 5, 16)

 

* Chuyện kể: Mọi người đang bận rộn mua sắm trong những ngày cuối năm, để chào đón Năm Mới, nên không ai để ý đến một đứa bé nghèo đang đứng thập thò bên ngoài một cửa hàng lớn.

   Nó nhìn những món đồ chơi, những quần áo đẹp, các thức ăn đầy ắp phía bên trong cửa hàng, với ánh mắt thèm thuồng và buồn bã. Nó ước gì mình có thể được những món đồ chơi đó, những thứ thoạt nhìn tưởng rất gần trong tầm tay của nó; nhưng lại rất xa xôi mà có lẽ cả cuộc đời này, nó không thể nào có được!

   Chợt có một người phụ nữ nhìn thấy ánh mắt khát khao của đứa trẻ, nên đã bước đến bên nó, dắt nó vào trong cửa hàng, mua cho nó một ít đồ chơi, quần áo và thức ăn. Sau đó người phụ nữ chúc nó một mùa Giáng sinh vui vẻ, và từ giã nó. Đứa bé liền nắm lấy tay bà và hỏi: “Cô ơi! Cô có phải là Chúa không?”.

Người phụ nữ trả lời: “Không, cô không phải là Chúa, cô chỉ là một trong những con cái của Ngài mà thôi !” - Đứa bé liền nói: “Con biết mà, con biết thế nào cô cũng có bà con với Chúa.”

   * Một phút suy tư: Ngây thơ biết bao và đáng yêu biết bao! Trong trí óc non nớt, em bé hiểu rằng Chúa của nó luôn ban cho nó những điều tốt đẹp, và nó cũng hiểu rằng: những ai thân thiết với Chúa sẽ thay Ngài thực hiện những điều ấy giữa cuộc đời đau khổ này.

   Người chung quanh có thể nhận biết mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa qua cách sống hàng ngày của bạn, cách sống ấy phải thể hiện được tình yêu và sự quan tâm đến người khác. Ánh sáng là cái gì rất tự nhiên, có lôi kéo sự chú ý của người ta, cũng như câu: “hữu xạ tự nhiên hương”. Tín hữu sống tốt sẽ ảnh hưởng tới người khác.

   Mọi hành vi của bạn phải đại diện cho Chúa Giêsu trên đất, vì họ không thể thấy Chúa bằng đôi mắt trần thế; nhưng sẽ thấy Chúa qua những việc bạn làm, vì bạn là “bà con, anh em” của Ngài.

 

   Phó tế: JB Nguyễn Định Sưu Tầm

 
<< Start < Prev 81 82 83 84 85 86 87 88 Next > End >>

Page 82 of 88