mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1148
mod_vvisit_counterHôm Qua6290
mod_vvisit_counterTuần Này32977
mod_vvisit_counterTuần Trước48712
mod_vvisit_counterTháng Này160940
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10302253

We have: 268 guests online
Your IP: 54.196.213.0
 , 
Today: Feb 24, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG SU SONG - THU BA TUAN15TN-A PDF Print E-mail


Jul 14 at 7:01 PM
SUY NIỆM TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN-A THỨ BA

Lời Chúa : MT 11, 20-24

Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: "Hỡi Corozain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi.

"Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi".

Suy niệm

Corozain, Bethsaiđa và Capharnaum là ba thành phố nằm gần biển hồ, là những nơi mà Chúa Giêsu thường đến rao giảng và làm phép lạ. Vì vậy, các thành này được diễm phúc chứng kiến nhiều phép lạ Chúa Giêsu đã làm. Nhưng thay vì tin vào Chúa qua các phép lạ đó, thì dân cư của các thành này lại cứng lòng, không chịu sám hối. Thậm chí, Capharnaum còn bị Chúa Giêsu nêu rõ tội danh là kiêu ngạo, "nhắc mình lên tận trời cao".

Đối nghịch với ba thành này là ba thành khác được nêu danh để so sánh, đó là Tyrô, Siđôn và Sôđôma. Tyrô và Siđôn là hai thành thuộc miền dân ngoại, họ không được nghe Chúa Giêsu giảng, cũng không được chứng kiến phép lạ Chúa làm. Hơn nữa, trong Cựu ước, hai thành này được nêu danh như là đối tượng cho sự trừng phạt của Thiên Chúa. Còn Sôđôma được nhắc đến trong sách Sáng Thế, là một thành hết sức tội lỗi và bị lửa thiêu đốt do tội của họ.

Chúa Giêsu lấy ba thành này để so sánh với Corozain, Bethsaiđa và Capharnaum để làm nổi bật sự cứng lòng của họ. Ba thành kia bị liệt kê là xấu, thế nhưng nếu họ được chứng kiến các phép lạ đã xảy ra ở Corazain, Bethsaiđa và Capharnaum thì họ ăn năn sám hối chứ không như dân của ba thành cứng lòng này.

Ngày hôm nay, Chúa vẫn tiếp tục kêu mời và gởi đến chúng ta nhiều dấu chỉ để chúng ta tin Ngài mà ăn năn sám hối.

- Chúa kêu mời chúng ta qua lời giảng dạy của các mục tử, qua những lần chúng ta đọc Thánh Kinh...

- Chúa gởi đến chúng ta những dấu chỉ là các biến cố trong cuộc sống. Thí dụ, cái chết của một người nào đó cũng là dấu chỉ mời gọi chúng ta sám hối...

Xin Chúa giúp chúng con khiêm tốn nhìn nhận bản thân mình yếu đuối, cần sự giúp đỡ của Chúa. Xin giúp chúng con nhận ra những dấu chỉ Chúa gởi đến cho chúng con để chúng con biết thay đổi cuộc sống của mình mỗi ngày tốt hơn. Amen.

Kính chuyển:

Hồng

 
BANH SU SONG #138 = THU HAI, CN15TN-A PDF Print E-mail

SUY NIỆM TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN A- THỨ HAI - Lời Chúa Mt 10,34-11,1 - GP Cần Thơ

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.

Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu".

Sau khi Chúa Giêsu truyền dạy xong các điều ấy cho mười hai tông đồ, Người rời khỏi đó để đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành phố của các ông.

Suy niệm

Câu đầu tiên của đoạn Tin mừng hôm nay làm cho chúng ta ngỡ ngàng vì Chúa Giêsu nói Ngài đến không phải đem hoà bình mà là gươm giáo. Tại sao Ngài được mệnh danh là "vua hoà bình" mà lại đem gươm giáo? Thực ra phải hiểu câu nói của Chúa Giêsu thế này: Ngài đến mang Tin mừng cứu độ cho con người. Đứng trước Tin mừng ấy, mỗi người phải chọn lựa: đón nhận hoặc từ chối chứ không ở trong tình trạng dửng dưng. Khi đón nhận hoặc từ chối, con người bị phân thành hai nhóm, một theo và một không theo. Sự chia rẽ này có thể xảy ra cho những người trong cùng một gia đình, giữa cha và con, mẹ chồng và nàng dâu... Chúa Giêsu mang đến gươm giáo hay sự chia rẽ là thế.

Kế đến, Chúa Giêsu nói rõ về hai nhóm này:

- Nhóm từ chối Ngài. Đó là những người yêu cha mẹ, anh chị em hơn Chúa, nghĩa là yêu những cái thuộc về thế gian này hơn Chúa. Họ cũng là những người không dám vác thập giá theo Chúa và cố tìm cách cứu mạng sống mình ở đời này. Những người này không xứng đáng là môn đệ Chúa và sẽ họ đánh mất sự sống đời đời.

- Nhóm đón nhận Ngài. Là những người đón tiếp các sứ giả của Chúa và giúp đỡ những người bé mọn vì danh Chúa. Hay nói cách khác, họ là những người đón nhận sứ điệp Tin mừng và biết sống sứ điệp ấy bằng đời sống bác ái với tha nhân. Chắc chắn, họ sẽ nhận lãnh được phần thưởng cao quý là sự sống đời đời.

Theo Chúa Giêsu hoặc từ chối Ngài vẫn tiếp tục đặt ra cho mỗi người chúng ta. Chúng ta chọn Chúa hay không? Chọn lựa này không chỉ xảy ra một lần mà phải nhiều lần trong đời sống của chúng ta. Chấp nhận theo Chúa là chúng ta chấp nhận sống theo lời Ngài dạy, cụ thể bằng việc tôn thờ Ngài và yêu thương tha nhân.

Chúng con có tên là kitô hữu, nhưng chưa chắc đã được Chúa chọn.

Chúng con đi tham dự Thánh lễ, giữ đạo; nhưng chưa chắc chúng con đã sống theo Lời của Chúa.

Chỉ có những ai thực sự tôn thờ Chúa và thật sự sống theo Lời Chúa dạy mới mong nhận lãnh sự sống đời đời.

Lạy Chúa, chúng con tin thờ Chúa nhưng niềm tin của chúng con còn non kém lắm. Xin ban thêm lòng tin cho chúng con và giúp chúng con biết sống niềm tin ấy bằng hành động cụ thể. Amen.

Kính chuyển:

Hồng

 
BANH SU SONG #138 = MON AN CHO TAM HON PDF Print E-mail

Số 31: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for Soul) (2)

KHIÊM NHƯỜNG

"Hãy học với Tôi, vì Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.

Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng" (Mt 11. 29)

Khiêm nhường là gì? Không phải ta hạ mình xuống thấp hơn người khác, và tôn người khác lên trên chúng ta, nhưng khiêm nhường là nhận biết sự thật về chính mình và sự thật về người khác. Sự thật của chúng ta và mọi người là thọ tạo được Chúa dựng nên từ bụi đất, và chúng ta tồn tại khi lệ thuộc vào Ngài.

Khiêm nhường (humility) trong tiếng Anh có nguồn gốc từ tiếng Latin: humilis có nghĩa là thấp, và humus có nghĩa là đất. Vì vậy, khiêm nhường nghĩa là chân nhận sự thật về mình vốn dĩ là đất bụi. Hay có thể nói khiêm nhường là chân nhận mình từ bui đất, sẽ về bụi đất nên chẳng có gì vênh vang, kiêu ngạo. Điều này hoàn toàn đúng khi ta lật lại những trang đầu của Kinh Thánh, ông tổ của loài người là Adam (được xuất phát từ danh từ "adama" có nghĩa là "đất") được tạo ra từ bụi đất nên sẽ trở về bụi đất.

Kiêu ngạo trái với khiêm nhường là không biết sự thật về mình và về người khác. Kiêu ngạo là tự nhận những gì không thuộc về mình. Kiêu ngạo sẽ là mầm mống của mọi tai họa mà ta không lường được. Mời mọi người thưởng thức câu chuyện: HAI CON LỪA

La Fontaine kể một câu chuyện ngụ ngôn sau: có hai con lừa đều mang trên lưng mình những món hàng do người chủ đặt lên. Chú lừa thứ nhất mang thóc, gạo, bột; chú thong dong bước đi giữa phố chợ với ý thức là chu toàn phận vụ của kẻ chuyên chở hàng cho chủ.

Chú lừa thứ hai mang trên lưng bạc vàng và đồ trang sức. Toàn là đồ quý giá. Chú cũng đi ngang giữa phố chợ đông người qua lại. Đi được một quảng, chủ thầm nghĩ, mình phải dẫm chân thật to, đi bước thật oai để tạo những tiếng vang hầu gây sự chú ý cho người đi đường. Mình cần phải cho người ta biết rằng vì mình có khả năng, kinh nghiệm, nên ông chủ mới giao cho mình chở vàng bạc quí giá. Chú còn hãnh diện khi nghĩ rằng, mình đẹp hơn con lừa kia vì trên lưng của mình toàn là vàng bạc châu báu... Với những ý nghĩ đó, chú sải những bước chân thật dài, tạo những tiếng kêu thật vang. Và quả đúng như chú mong đợi, nhiều người đi đường bắt đầu để ý đến chú.

Khốn thay cho chú, trong số những người để ý đến chú, bọn cướp là những kẻ nhạy bén nhận ra vàng bạc trên lưng chú. Chúng dẫn chú lừa này đi lạc hướng, giết chết chú, và lấy hết vàng bạc của chủ.

Quan sát cảnh bạn mình bị hại, chú lừa chở thóc, gạo tự nhủ – "Ôi! Chỉ vì hư danh mà hại thân; ôi! Chỉ vì khoe khoang mà oan mạng!"

Cùng suy nghĩ: trong cuộc đời đâu là lãnh vực mà tôi tạo ra không phải là thực lực của tôi? Tôi đã ăn cắp danh thơm tiếng tốt của người khác ở lĩnh vực nào nhiều nhất?
------------

Số 32: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for Soul)

CHO và NHẬN

"Cho thì có phúc hơn là nhận" (Cv 21:35)

Học trò đọc trong một tác phẩm nào đó, khi nói về cái bổn phận của con người, ông triết gia đã lý luận: chúng ta làm việc gì đó, đơn giản nó là VIỆC THIỆN thì cứ hành động, không vì lý do nào hết. Đơn giản chỉ vì đó là việc thiện ta phải làm.

Để thực hiện MÔT VIỆC THIỆN vì đó là một việc thiện thật không dễ dàng. Nó chỉ có thể là việc thiện khi được THỰC HIỆN TRONG TÌNH YÊU!

Cho đi và nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau – công bằng giao hoán – trong cuộc đời. Phải chăng mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả???

Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, căm thù nhau... âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!
Cái duyên ban đầu là do "TRỜI" định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành TÌNH YÊU THƯƠNG thì là do ta CHỌN LỰA, nhờ vào SỰ CHO ĐI của ta.

Có lẽ sống trong cõi đời này chỉ trong tình yêu khi cho đi mới không mong được nhận lại, bởi tình yêu luôn luôn ẩn chứa một quy luật không công bằng của trái tim, không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ.

Nhưng NGHỊCH LÝ của tình yêu ở chỗ khi cho đi chính là đã TỰ NHẬN LÃNH (autormatically received) tình yêu thương về cho bản thân mình (tác dụng phản hồi).

Đời người như dòng sông. Dòng sông cuộc đời ta chỉ có ý nghĩa, có hạnh phúc khi trao ban. Thế nên HÃY TRAO BAN VÌ ĐÓ LÀ VIỆC TA PHẢI TRAO BAN, RỒI...

Học trò mời mọi người cùng đọc câu chuyện: Biển Hồ Galile và Biển Chết.

Đất nước Palestin có 2 biển hồ. Biển hồ thứ nhất có tên là Biển Chết. Không hề có sự sống nào đang tồn tại bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá chết nổi lềnh phềnh trên mặt hồ do không thể thích nghi với nước trong hồ. Cả con người này cũng sẽ bị bệnh và dị tật khi uống phải dòng nước trong hồ này. Cả con người, tạo vật ai cũng không dám đến gần dòng nước chết này.

Biển hồ còn lại có tên là Galile. Đây là biển hồ thu hút rất nhiều du khách trên toàn thế giới. Trái hẳn, với Biển Chết, nước hồ ở đây trong xanh, mát rượi. Con người có thể tận hưởng dòng nước mát này để uống, để nấu nướng mà vẫn bình thường. Cũng như từng quần thể cá, tôm, thủy sinh vẫn đang tung tăng lượn trong dòng nước trong lành của hồ Galile. Vùng đất xung quanh hồ này trù phú với những hàng cây xanh tán lá xum xuê... tỏa bóng mát cho cả vùng rộng lớn.

Nhưng có một điều lạ và chắc hẳn trong chúng ta chưa chắc đã biết hoặc không để ý đến: cả hai biển hồ đều có chung nguồn từ dòng sông Jordan. Nhưng vì sao lại có sự khác biệt ?

Thật đơn giản. Bởi lẽ, Biển Chết đón nhận dòng nước - nguồn sống từ sông Jordan mà chỉ giữ lại cho riêng mình mà không chịu chia sẻ cho ai nên nước trong Biển Chết trở nên mặn chát, một dòng nước tù đọng, không được gột rửa, thay dòng thường xuyên nên các chất độc đã tích tụ gây độc tố khiến cho sự sống khu vực này khó phát sinh.

Trong khi đó, biển hồ Galile đón dòng nước từ dòng Jordan rồi từ đó san sẻ nguồn sống đến các hồ nhỏ hơn, các sông lạch lân cận... Nhờ vậy, nước trong hồ này luôn được thay mới, trở nên trong lành, sạch sẽ, mang lại khí chất cho sự sống, cây cối, muông thú và con người...

Suy nghĩ: Tôi làm việc gì đó cho ai, tôi đang làm vì kiếm lợi cho tôi hay vì đó là việc THIỆN tôi phải làm?
--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church
1545 Tremont St.
Boston, MA. 02120.
USA.
Cell: 832.436.7690

 
BANH SU SONG # 137 = LOI CHUA TRONG GIA DINH PDF Print E-mail

2014 NĂM PHÚC ÂM HOÁ GIA ĐÌNH
THEO HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
* * *
LỜI CHÚA TRONG GIA ĐÌNH

CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN A

Chúa Nhật 13/7 — Thứ Bảy 19/7/2014
Trích đoạn suy niệm theo Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

CHÚA NHẬT 13/7/14
Lời Chúa: "Người gieo giống đi ra gieo giống."(Mt 13:3)
Suy niệm: Dụ ngôn người gieo giống đòi chúng ta phải xét mình. Có bao hạt Lời Chúa được gieo vào lòng tôi? Đâu là số phận của những Lời ấy?
Có hạt rơi vào lòng tôi như rơi trên mặt đường. Tôi nghe mà không cố hiểu. Thế là Lời Chúa trượt đi như nước đổ lá khoai. Có hạt rơi vào lòng tôi như rơi trên đất đá. Tôi vội vã, hớn hở đón lấy, nhưng chỉ hời hợt. Lời Chúa không bám rễ sâu trong mảnh đất đời tôi, nên khi thử thách ập đến, tôi bỏ cuộc. Có hại rơi vào lòng tôi như rơi vào bụi gai. Lo âu và đam mê của cải bóp nghẹt, làm cây Lời Chúa không thể lớn lên. Có hạt rơi vào lòng tôi như rơi vào đất tốt. Tôi hiểu được nhờ dám sống Lời Chúa.
Dụ ngôn đó đòi tôi phải cải tạo lại mảnh đất đời mình để Lời Chúa sinh hoa trái.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con dọn dẹp mảnh đất đời con, để hạt giống Lời Chúa được bám rễ sâu và được tự do tăng trưởng.

THỨ HAI 14/7/14
Lời Chúa: "Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy." (Mt 10:38)
Suy Niệm: Yêu cha, yêu mẹ, yêu con trai con gái là những điều hợp đạo lý. Giữ gìn mạng sống mình là điều phải làm. Đức giêsu không cấm các môn đệ yêu cha mẹ, con cái, hay mạng sống. Đó là những giá trị thiêng liêng cao quý.
Nhưng Ngài không chấp nhận họ yêu những giá trị này hơn Ngài. Ngài không muốn họ đặt Ngài ở dưới những giá trị đó. Khi cần chọn lựa giữa những giá trị, Ngài đòi họ ưu tiên chọn Ngài.
Cụm từ "không xứng đáng với Thầy" được nhắc đến ba lần. Chỉ ai dám yêu Ngài hơn người thân yêu, dám vác thập giá mình mà theo, người ấy mới xứng đáng với Thầy.
Thánh Bênêđictô dạy: "Phải tuyệt đối không coi gì trọng hơn Đức Kitô."
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con thấy Chúa thật lớn lao, để đối với con, mọi sự đều trở thành bé nhỏ.

THỨ BA 15/7/14
Lời Chúa: "Các thành đã chứng kiến phần lớn phép lạ Người làm mà không sám hối." (Mt 11:20)
Suy niệm: Lời giảng đầu tiên của Đức Giêsu là một lời sám hối. Những phép lạ Ngài làm cũng là một lời mời tương tự. Phép lạ còn là lời mời gọi đổi đời, vì Nước Trời đã gần đến.
Những điều quan trọng không phải là đã nghe giảng và đã thấy phép lạ. Điều quan trọng là sám hối. Những phúc lộc Chúa ban cho đời Kitô hữu, lại đòi ta phải hoán cải nhiều hơn. Thiên Chúa xét xử theo điều Ngài ban cho từng người, từng nền văn hoá hay văn minh, từng vùng đất hay từng tôn giáo.
Làm sao tôi có thể thấy được những phép lạ Chúa làm cho tôi mỗi ngày? Có những phép lạ xảy ra đều đặn và bình thường nên tôi không nhận ra. Mỗi cử chỉ yêu thường tôi nhận được cũng là phép lạ, mà tôi phải đáp lại bằng một cử chỉ yêu thương.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin cho con vững tin vào tình yêu của Chúa, dù con không hiểu hết những gì Chúa làm cho đời con.

THỨ TƯ 16/7/14
Lời Chúa: "Nhưng (Cha) lại mặc khải cho những người bé mọn." (Mt 11:25)
Suy niệm: Thật ra, chẳng phải Thiên Chúa ghét bỏ hay phân biệt đối xử, vì Ngài muốn cho mọi người được cứu độ. Chẳng phải Cha ghét bỏ các người khôn ngoan và cổ võ cho sự ngu dốt. Ngài không che giấu mầu nhiệm Nước Trời trước một ai.
Nhưng quả thật, ai tự hào, tự mãn với hiểu biết khôn ngoan của mình, và khép lại trước những gì vượt quá trí hiểu nông cạn của họ, người ấy sẽ không có cơ may đón nhận được mặc khải của Thiên Chúa. Nhưng các người bé mọn, lại dễ dàng đón nhận hơn, vì họ hồn nhiên mở lòng ra trước Thiên Chúa, nên biết được điều sức người không thể nào đạt tới.
Cha đưa ta đến gặp Con, Con đưa ta đến gặp Cha, và như thế là gặp được cả Cha và Con, tức là hiểu được mặc khải Nước Trời.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, để con nghe được tiếng Chúa và thấy Chúa hiện diện trong đời con.

THỨ NĂM 17/7/14
Lời Chúa: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi." (Mt 11:28)
Suy niệm: Gánh nặng gắn liền với phận người. Có gánh nặng gia đình, nghề nghiệp, tuổi tác. Có gánh nặng buồn đau của quá khứ, của lo âu cho tương lai. Xem ra mỗi người không vác nổi gánh nặng của mình.
Đức Giêsu nhìn thấy những ai đang mang gánh nặng vào thời của Ngài. Luật Chúa lẽ ra phải đem đến niềm vui hạnh phúc, thì lại trở thành "những gánh nặng chất lên vai người ta" (Mt 23:4).
Đi theo làm học trò của Đức Giêsu, không phải là không có ách. Ách của Đức Giêsu chính là lời giáo huấn của Ngài. Nhưng ách của Ngài êm ái, vì chúng ta mang lấy với lòng yêu mến. Làm sao để việc giữ đạo, theo đạo, sống đạo không trở thành gánh nặng đè trên người Kitô hữu? - Đó là tình yêu mến.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời này không làm chúng con quên Trời cao.

THỨ SÁU 18/7/14
Lời Chúa: "Ta muốn Lòng Nhân, chứ đâu cần lễ tế." (Mt 12:7)
Suy Niệm: Trong Giáo huấn của Đức Giêsu, Lòng Nhân có một chỗ đứng đặc biệt. Hai lần câu này của Ngôn sứ Hôsê được trích dẫn trong Matthêu: "Ta muốn lòng nhân, chứ đâu cần lễ tễ." Xem ra câu này không dễ hiểu.
Giữ Luật mà cứng nhắc, thiếu lòng nhân, thiếu bao dung, thì đó là thứ hy lễ Chúa không cần. Giữ luật phải là cách biểu lộ lòng nhân, vì luật trên hết là Luật Yêu Thương. Người giữ luật thực sự là người có khuôn mặt vui tươi và trái tim rộng mở.
Khi yêu thì người ta trở nên chi li. Không phải chi li trong sự xét đoán người khác. Nhưng chi li để nhìn thấy được những nhu cầu nhỏ bé của tha nhân.
Xin giữ mọi luật lệ thật chi li bằng một tình yêu thật to lớn.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, vì con bé nhỏ, nên con xin yêu Chúa bằng khả năng bé nhỏ của con, nhưng với một tình yêu thật vĩ đại.

THỨ BẢY 19/7/14
Lời Chúa: "Chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường." (Mt 12:19)
Suy niệm: Đức Giêsu có tiếng tăm, nhưng cũng rất âm thầm. Ngài chữa bệnh cho đám đông theo Ngài, nhưng lại muốn giữ kín. Ngài không muốn phô trương rầm rộ, biểu dương hoành tráng. Đây là chọn lựa của Ngài ngay từ đầu sứ vụ khi Ngài từ chối nhảy xuống từ nóc đền thờ để người ta vỗ tay. Ngài đã sống sự âm thầm này cho đến cuối đời khi Ngài không bước xuống khỏi thập giá để kẻ thù tin Ngài.
Sự phục sinh của Ngài, có thể nói, cũng là chuyện âm thầm, vì Ngài chỉ hiện ra với các môn đệ của Ngài. Giáo hội nhỏ bé của Ngài cũng đã âm thầm lớn lên sau hai mươi thế kỷ. Giáo hội này vẫn từ chối dùng quyền lực và bạo lực để xây dựng Nước Trời.
Chúng ta cũng hãy rao truyền Lời Chúa bằng đời sống khiêm nhu và phục vụ âm thầm.
Lời nguyện: Lạy Thầy Giêsu, xin cho chúng con hiểu được tấm lòng của Thầy, để chúng con biết sống yêu thương trong phục vụ mọi người.

 
BANH SU SONG # 136 - TIN MUNG CN15TN-A PDF Print E-mail

13 THÁNG 7, 2014 - CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN A – CÂU CHUYỆN SUY TƯ
Tôi đang ở đâu?
Ngày kia, có một người hết sức đần độn. Mỗi sáng thức dậy, anh ta cực nhọc mất thời giờ tìm áo xống đến nỗi anh ta sợ đi ngủ vì nghĩ rằng sẽ rất mệt nhọc mỗi khi thức dậy.
Một tối nọ, anh lấy một cây bút chì và tấm giấy rồi ghi rõ tên và vị trí từng cái áo, cái quần đã cởi ra. Hôm sau, anh lấy tấm giấy ra và đọc: "quần...ở chỗ này"; rồi mặc vào. "Áo...ở chỗ kia"; rồi mặc áo. "Mũ...ở chỗ nọ"; rồi đội mũ...
Anh đang rất sung sướng về những điều đó, thì bỗng một ý tưởng khủng khiếp nảy ra, "Còn tôi – tôi đang ở đâu?". Anh đã quên ghi lại điều này. Thế là anh ta đi tìm, tìm hoài, nhưng vô ích. Anh ta không thể tìm thấy chính mình.
Về những người nói, "Tôi đang đọc cuốn sách này để biết mình là ai" thì sao? – Bạn đang ở đâu trong thế giới này. – Vị trí của bạn có phải là con của Cha trên trời không?

Thinh lặng
Một trong những hiền nhân nổi tiếng nhất của Ấn Độ cổ đại là thầy Svetaketu. Đây là bằng chứng khôn ngoan của ông: Khi chưa đầy bảy tuổi, ông được cha gửi đi học kinh Vệ đà. Nhờ chuyên cần và thông minh, chú bé toả sáng hơn các bạn đồng môn và sau cùng được coi là chuyên gia bậc nhất về bộ kinh Vệ đà – và điều này xảy ra khi cậu mới chỉ xong thời niên thiếu.
Khi cậu về nhà; cha cậu muốn kiểm chứng khả năng của cậu, nên đã hỏi: "Con có học được điều mà nếu học nó, sẽ không cần học gì khác? Con có khám phá ra điều mà nếu khám phá được sẽ không hề đau khổ? Con có nắm bắt được điều mà người ta không thể dạy?
Cậu Svetaketu đáp, "Thưa cha không".
Cha cậu liền bảo, "Này con, vậy thì những gì con học trong những năm qua quả là vô ích".
Quá ấn tượng trước chân lý về những lời của cha, Svetaketu lập tức ra đi, để ngang qua thinh lặng cậu khám phá sự khôn ngoan vốn không thể diễn tả được bằng ngôn từ.
Khi ao hồ khô hạn, cá mú phơi mình trên đất, để chúng ẩm ướt đôi chút thì việc thổi cho chúng một hơi thở hay một bãi nước bọt vẫn không thể thay thế được việc thả chúng vào hồ. Đừng làm cho ai phấn chấn với những giáo thuyết, hãy ném họ vào thực tại. Vì bí quyết của sự sống được tìm thấy trong chính sự sống, không phải trong những giáo thuyết về sự sống

Khẩu hiệu
Một hành khất níu áo một khách qua đường để xin tiền mua một tách cà phê. Người ấy kể lể, "Thưa ông, đã một thời, tôi là một thương gia giàu có như ông. Tôi chăm chỉ làm việc suốt ngày. Trên bàn của tôi là một khẩu hiệu: Sáng tạo trong suy nghĩ; Cương quyết trong hành động; Thách đố trong cuộc sống. Đó là khẩu hiệu đã hướng dẫn đời tôi – và tiền cứ thế mà vào. Và rồi... và rồi..." toàn thân ông run rẩy vì nức nở... "cô hầu phòng đã vất bỏ khẩu hiệu của tôi cùng rác rưởi".
Khi quét dọn sân đền, đừng dừng lại để đọc báo cũ. Khi quét dọn tâm hồn, đừng dừng lại để ve vãn những từ ngữ. – Hãy chấp nhận thực tại và vươn lên bằng việc làm cụ thể.

VUI HỌC THÁNH KINH - CHÚA NHẬT 15 TN A
Tin Mừng thánh Mátthêu 13,1-23

Tin Mừng

Hôm ấy, Đức Giêsu từ trong nhà đi ra ngồi ở ven Biển Hồ.2 Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ.3 Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.
4 Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất.5 Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu;6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô.7 Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt.8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.9 Ai có tai thì nghe."

10 Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giêsu rằng: "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ? "11 Người đáp: "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu.14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy;15 vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.

16 "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.

18 "Vậy anh em hãy nghe dụ ngôn người gieo giống.19 Hễ ai nghe lời rao giảng Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp đi điều đã gieo trong lòng người ấy: đó là kẻ đã được gieo bên vệ đường.20 Còn kẻ được gieo trên nơi sỏi đá, đó là kẻ nghe Lời và liền vui vẻ đón nhận.21 Nhưng nó không đâm rễ mà là kẻ nhất thời: khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, nó vấp ngã ngay.22 Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời, nhưng nỗi lo lắng sự đời, và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt, khiến Lời không sinh hoa kết quả gì.23 Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm, kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục.

Đó là Lời Chúa
...

 
<< Start < Prev 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 Next > End >>

Page 87 of 105