/home/content/51/8374851/html/chiaseloichua/administrator/components/com_vvisit_counter/helpersPlease reinstall [Vinaora Visitors Counter] component53

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGÀY CỦA CHA PDF Print E-mail

NGÀY CỦA CHA

Hàng năm chúng ta đều kỷ niệm “Ngày của Cha”, ngày mà chúng ta được mời gọi để nói lên lòng biết ơn với người cha. Đối với một số người đây là chuyện dễ dàng vì họ có một người cha tốt, đối với một số người khác, đây là điều khó khăn: Làm sao mình biết ơn người cha khi cha của mình phần lớn thời gian vắng mặt trong cuộc đời hoặc ngược đãi mình?

Đáng buồn thay, thế giới của chúng ta có quá nhiều người cha vắng mặt và ngược đãi. Vì vậy, nhiều người trong chúng ta đi suốt cuộc đời trong cố gắng chật vật, dù vô thức, để tìm cho được thăng bằng lành mạnh giữa tự do và kỷ luật. Thay vào đó chúng ta luôn luôn giao động giữa một bên là quá khắt khe với bản thân và một bên là quá dễ dãi với bản thân.

Hơn nữa, nếu chúng ta có một người cha vắng mặt hoặc ngược đãi, chúng ta có khuynh hướng sống, luôn luôn đi tìm – một cách vô thức – một điều gì đó đã không được trao cho, đó là sự chấp thuận của người cha. Điều này khiến chúng ta rụt rè, thường giận dữ, và đói khát hình ảnh một người cha.

Nỗi đói khát này, đói khát được người cha hay một ai đó đại diện cho ông để khẳng định và chúc phúc cho mình, có lẽ đó là cơn đói sâu sắc nhất trên thế giới ngày nay, đặc biệt đối với phái nam. Rất ít người trong cuộc đời được cha ruột hay hình ảnh một người cha khẳng định và chúc phúc.

Một người cha là như thế nào? Các nhà nhân loại học cho chúng ta biết hình mẫu người cha có những phẩm chất này: Ông là người thu xếp để tạo trật tự, cáng đáng, nuôi sống và chúc phúc cho gia đình. Điều đó có nghĩa gì?

Trước tiên, ông phải là cội nguồn của trật tự chứ không phải của rối loạn. Một người cha tốt sống theo cách mà gia đình ông cảm thấy yên ổn, an toàn khi có ông bên cạnh. Một người cha tồi, qua việc ông vắng mặt, không đáng tin cậy, hoặc ngược đãi đã làm cho gia đình cảm thấy bất ổn. Ví dụ, người cha có gốc là rối loạn khi ông không chung thủy, nghiện rượu, hoặc đang mang một thói nghiện ngập nào đó. Khi đó, cách hành xử của ông sẽ không lường trước được, lúc nào các con cũng đoán xem ông có về nhà hay không – nếu về thì tâm trạng của ông lúc đó sẽ như thế nào. Dần dà, tính chất khó lường này sẽ thấm vào con cái, đến một lúc chúng cảm thấy cha mình là nguồn gốc của mất trật tự, của hỗn loạn. Ngược lại, một người cha tốt, kể cả khi gia đình ông coi ông là chán ngắt và tẻ nhạt, sẽ làm cho gia đình cảm thấy an toàn và an ổn.

Thêm nữa, người cha tốt gánh vác gia đình hơn là đòi hỏi gia đình gánh vác ông. Người cha tốt là người lớn, người có tuổi đáng kính, chứ không phải là anh chị em hay là một đứa trẻ (xét về hành vi) mãi mãi đòi hỏi gia đình phải gánh vác mình. Một người cha tốt không để vấn đề và mối lo, những chuyện đau lòng và mệt mỏi của riêng mình, thành tâm điểm chú ý của cả gia đình. Thay vào đó ông vượt lên chuyện mệt mỏi và đau lòng của riêng mình để tập trung vào những chuyện đau lòng, đau đầu của gia đình.

Vượt lên trên điều đó, một người cha tốt nuôi dưỡng gia đình chứ không bắt gia đình nuôi dưỡng ông. Không đòi hỏi, cho dù vi tế và vô thức, con cái phải mang lại ý nghĩa, sự hài lòng và vinh quang cho ông. Thay vào đó ông quan tâm nhiều hơn đến việc con cái và gia đình tìm thấy được ý nghĩa, sự hài lòng và hạnh phúc trong chính cuộc đời của họ. Những người cha người mẹ tốt nuôi dưỡng con cái mình; những người cha người mẹ tồi bắt con cái phải nuôi dưỡng mình.

Cuối cùng, một người cha tốt khẳng định và ngưỡng mộ con cái thay vì đòi hỏi chúng khẳng định và ngưỡng mộ ông. Một người cha tốt tỏ ra cho con thấy ông tự hào về chúng chứ không ghen ngược lại về tài năng và thành tựu của chúng. Ông không đòi hỏi con cái nói lên lòng tự hào của chúng về ông. Daniel Berrigan, trong cuốn tự truyện chính chắn viết hồi cuối đời, chia sẻ ông đã phải cố gắng chật vật ra sao với nhiều vấn đề trong suốt cuộc đời, đặc biệt với vấn đề thẩm quyền, vì ông thiếu lời chúc lành của người cha. Chẳng hạn, ông thường thấy sợ không dám nói với cha tin vui là ông vừa xuất bản một cuốn sách vì sợ cha ông ghen tỵ. Sau khi kể điều đó, ông hỏi độc giả: Có kinh ngạc gì không trước chuyện ông đã luôn ranh mãnh và nghi ngờ mọi hình bóng thẩm quyền trong suốt cuộc đời người lớn của mình? Sự vắng bóng lời chúc lành của người cha làm cho tâm hồn của chúng ta co lại.

Có lẽ hình ảnh này có thể giúp ích ở đây: Khi con bò mẹ sinh con, con bê non rơi ra khỏi tử cung trong tình trạng bị bó chặt, cứng đơ, toàn thân bị quấn trong bọc nhau giống như keo dính. Nhưng Tự nhiên đã tính đến chuyện này và đã ban cho bò mẹ bản năng đúng đắn. Ngay lập tức, bò mẹ quay ra phía sau và liếm cái bọc bó chặt đó khỏi thân bê con cho kỳ hết. Ngay khi được liếm xong, bê con đứng dậy, dò dẫm và bắt đầu tự đi được.

Con người chúng ta cũng sinh ra trong tình trạng tương tự. Chúng ta cũng bước vào cuộc đời trong tình trạng bị bó chặt, nhưng trong trường hợp chúng ta, sự bó chặt không hẳn là về mặt thân thể. Đó là sự bó chặt sâu hơn và phức tạp hơn nhiều – và cha mẹ là người xóa bỏ tình trạng đó bằng cách thu xếp để tạo trật tự, gánh vác, nuôi dưỡng và chúc lành cho chúng ta. Không người cha nào làm được điều đó một cách hoàn hảo, nhưng nếu cha của bạn đã làm điều đó thậm chí chỉ được một nửa mức thỏa đáng, thì bạn hãy bày tỏ lòng biết ơn, và bạn nên biết là bạn được phước lành!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

--------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGÀY HƯỚNG VỀ CHA PDF Print E-mail

TRẢ LƯƠNG CHO BỐ

Cảm nghĩ về Ngày Hiền Phụ

Trần Mỹ Duyệt

Người con trai hỏi bố:

-Bố ơi, con hỏi bố một câu được không.

-Tất nhiên là được rồi, con trai. Ông bố đáp.

-Mỗi giờ làm việc của bố được trả bao nhiêu?

-Tại sao con lại quan tâm về tiền lương của bố?

-Con chỉ tò mò muốn biết thôi. Nhưng bố có thể cho con biết được không, mỗi giờ bố được trả bao nhiêu? Cậu bé nài nỉ.

-Lương hiện thời của bố là 50$ một giờ.

-Con cám ơn bố. Nói xong cậu vội vã về phòng đóng chặt cửa lại.

Linh tính cho biết cho cái gì hơi khác lạ, ông bố đến trước cửa phòng cậu con, gõ cửa và nói:

-Con làm gì mà hỏi lương của bố rồi vội vàng về phòng thế? Mở cửa cho bố vào được không?

Vừa vào phòng cậu con, thấy con đang đếm những đồng tiền lẻ, ông thắc mắc:

-Con đếm tiền này để làm gì?

-Con muốn đếm xem trong hộp tiền để dành của con có được bao nhiêu. Nhưng tiếc quá chỉ được một nửa lương bố làm một giờ.

Nói rồi cậu rướm rướm nước mắt vừa đưa 25$ gồm tiền cắc và tiền giấy cho bố vừa nói:

-Hay là bố dành cho con một nửa giờ được không? Vì con chỉ có thể trả được bằng ấy thôi.

Nghe vậy người cha hiểu được cậu con muốn gì. Ông đã ồm chầm lấy con hôn lấy hôn để, và hai bố con đã có một buổi chiều thật hạnh phúc.

Câu chuyện như trên chắc bạn đã nghe kể đâu đó bằng cách này hay cách khác, nhưng tôi vẫn muốn nhắc lại ở đây nhân Ngày Hiền Phụ. Nó mang một ý nghĩa rất đặc biệt đối với tôi, đối với các con tôi, và có thể đối với bạn nữa.

Ngày Hiền Phụ đối với tôi kể từ năm 1999 đến nay là những dịp tôi dùng để tưởng nhớ về người cha thân yêu đã khuất. Tôi năm nay cũng đã vượt qua ngưỡng cửa “cổ lai hy” nên Ngày Hiền Phụ có thể là thời điểm để ôn lại vai trò làm cha của mình trong quá khứ. Nhưng đối với các con tôi, những ngày này hy vọng nhắc nhở phần nào công ơn dưỡng dục của cha mẹ để giúp chúng sống tốt hơn bổn phận làm con, cũng như vai trò làm cha, làm bố đối với con cái của chúng.

Với thầy tôi, ông là một người bố tuyệt vời. Ông đã qua đi nhưng bóng hình ông vẫn còn phảng phất, vẫn còn hiện diện quanh tôi. Tôi cảm thấy tôi phải mang ơn ông, và phải sống sao cho niềm hy vọng ông đặt nơi tôi được mãn nguyện.

Với tôi, khi viết những dòng này, tôi muốn viết để tự đối diện với chính mình qua vai trò người cha đối với các con tôi. Hình ảnh người con xin bố một nửa giờ ngồi chơi với mình đã xoáy mạnh vào tâm tư tôi khiến tôi cũng muốn bật khóc. Tôi chợt nhận ra hình ảnh mình, hình ảnh các con mình trong câu chuyện ấy.

Trong cuộc sống với sức ép của cơm áo gạo tiền nhiều khi tôi đã lơ là, đã coi thường với hạnh phúc mà Thượng Đế đã trao tặng cho tôi là những người con. Trong quá khứ đã nhiều lần tôi nhìn vợ con tôi như những gánh nặng, những phiền hà, những thứ mà tôi chẳng đặng đừng phải chấp nhận. Và tôi đã vô tâm, đã hất hủi, đã coi thường những món quà tình yêu ấy. Ngày lại ngày trôi qua, tôi đã không để ý đến gia đình, nhất là tôi đã không dành cho các con mình những thời gian cần thiết. Tôi viện dẫn nhiều lý do để từ chối cho chúng những phút hạnh phúc rất đơn giản ấy, vì tôi ích kỷ muốn tìm cho mình một thứ hạnh phúc riêng tư, một thứ hạnh phúc mà tôi cho là có thể làm thỏa mãn cái tôi của mình. Thứ hạnh phúc của danh vọng, tiền tài, chức quyền, dục vọng mà thói thường người đời vẫn tìm kiếm.

Với trái tim của một người bố, tôi cảm thấy rất đau lòng khi nhìn chung quanh tôi, nhiều em bé rất là tội nghiệp. Bố chúng nó không những không cho chúng đủ cơm ăn, áo mặc mà còn hành hạ, dập vùi tuổi thơ của chúng. Có những người bố coi một bữa nhậu, một trận cá độ, một canh bạc, một buổi bóng đá, một chầu cà phê, một mối tình ngang trái hơn vợ con của họ.

Nhưng. Càng lớn tuổi tôi càng nhận ra một điều mà tôi coi như chân lý. Nó đã cho tôi biết một điều là dù loay hoay, mệt mỏi trên hành trình cuộc sống, rốt cuộc tôi cũng chỉ có một cõi để đi về. Trịnh Công Sơn đã diễn tả chân lý đó rất sâu lắng, rất chất thơ như sau:

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về

(Một Cõi Đi Về)

Về đâu? Về với cội nguồn của mình, nơi mình đã phát xuất. Về đâu? Về với gia đình mình. Và về đâu? Về với vợ con mình. Vì chỉ khi dừng chân trên đường về, tôi mới nhận ra hành trình mình đang đi đã dẫn tôi đi loanh quanh, mỏi mệt một cách vô lý. Tôi muốn xin lỗi các con tôi vì những khoảnh khắc hạnh phúc của chúng mà tôi đã đánh mất, đã khiến chúng có cảm tưởng như tôi vô tâm, vô tình, và vô trách nhiệm đối với chúng.

Với các con tôi. Tôi không mong ngày Hiền Phụ năm nay các con tôi sẽ biếu tặng tôi những món quà quí giá, nhưng tôi chỉ mong chúng dành cho vợ chồng tôi một buổi chiều, một buổi họp mặt cùng nhau ăn một bữa cơm gia đình, hoặc ít ra cũng dành cho chúng tôi, riêng cá nhân tôi, một thời gian bằng nửa số tiền chúng kiếm được trong một giờ.

Vì thời gian dành cho nhau và sự hiện diện là một quà tặng:

Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười.

(Nếu Có Yêu Tôi - Trần Duy Đức)

Ngày Hiền Phụ 2019

------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - BỐN ĐIỀU GĐ CÓ MỆNH PHÚ QUÝ PDF Print E-mail

Hung Dao
May 2 at 8:49 AM

> Subject: Fwd: VAN HOA:Bốn điều làm nên phong thủy một gia đình có mệnh phú quý
>
>
> Bốn điều làm nên phong thủy một gia đình có mệnh phú quý
> Một gia đình hài hòa thịnh vượng, người ta sẽ nói rằng nhà này có phong thuỷ tốt. Tuy nhiên, không phải phong thủy dưỡng người, mà là người dưỡng phong thuỷ.
>
> Một gia đình phong thủy tốt không thể rời bỏ bốn điều này:
>
> Thiện lương có thể dưỡng Đức
>
> Phong thủy tốt nhất của một gia đình, chính là thiện lương.
>
> Khổng Tử từng nói: “Những gì mình muốn lập thì cũng nên lập cho người khác, những gì mình muốn đạt thì cũng nên cho người khác đạt được” (“Kỷ dục lập nhi lập nhân, kỷ dục đạt nhi đạt nhân”).
>
> Muốn người khác đối đãi hiền lành với mình, thì trước hết phải đối đãi tử tế người khác.
>
> Một nông phu có giống ngô rất tốt, hàng năm đều bội thu. Ông không tiếc rẻ và ngược lại hào phóng chia sẻ giống ngô của mình cho hàng xóm láng giềng.
>
> Có người hỏi ông tại sao lại dại dột hào phóng như vậy?
>
> Người nông dân trả lời: “Bạn đối tốt với người khác, chính là đang đối tốt với bản thân mình! Hoa ngô trong quá trình thụ phấn nhờ gió thổi, nếu như ngô của những nhà xung quanh đều có phẩm chất kém thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chất lượng ngô của tôi. Bởi vậy, tôi sẵn sàng phân phát giống ngô tốt của mình cho hàng xóm, vừa là để tốt cho mọi người nhưng cũng chính là tốt cho bản thân mình!”.
>
> Có câu nói rằng: Phúc báo ở phía sau.
>
> Người hiền lành chỉ là lúc này chịu thiệt, nhưng là tương lai của họ sẽ có phúc trạch thâm hậu, thậm chí có thể ban ân huệ cho con cháu.
>
> Nuôi dưỡng con trẻ cũng như việc trồng cây. Chỉ có trước tiên bồi dưỡng chất dinh dưỡng, sau đó lấy phẩm đức làm chất dinh dưỡng để tưới, con trẻ liền có thể trở nên cành lá xum xuê, vươn cao đón ánh sáng mặt trời.
>
> Nhẫn có thể dưỡng Phúc

> Có một cặp vợ chồng, họ đã cùng nhau mấy chục năm trải qua bao khó khăn mưa gió. Người chồng là lãnh đạo của một đơn vị. Lần nọ, cả hai vợ chồng cùng đến dự lễ cưới của cấp dưới.
>
> Có cậu thanh niên hỏi hai vợ chồng họ bí quyết giữ gìn hạnh phúc hôn nhân mấy chục năm qua.
>
> Vị lãnh đạo cười trả lời: “Chỉ có một chữ ‘Nhẫn'”.
>
> Người vợ đứng bên cạnh nói thêm một câu: “Thêm một chữ “nhịn” nữa” .
>
> Ở cùng một mái nhà, sớm chiều sống chung cùng nhau, sao tránh được những vấp váp, mâu thuẫn xảy ra.
>
> Thế nên, giữa vợ chồng với nhau, phải biết nhường nhịn.
>
> Người xưa có câu: “Tu trăm năm mới đi chung một chuyến thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên vợ chồng”.
>
> Nhân sinh một đời, có thể ở chung trọn đời trọn kiếp là không hề dễ dàng. Vậy nên, biết trân trọng tình cảm của nhau thì năm tháng mới có thể dài lâu.
>
> Nhà là nơi để yêu thương, không phải là nơi để nói lý hoặc phân tranh đúng sai. Bởi tranh cãi dẫu đúng – sai rõ ràng rồi, thì tình yêu cũng sẽ không còn nữa.
>
> Gia đình là bến cảng của hai người, có thể khoan dung và nhường nhịn lẫn nhau, mới là bí quyết để gia đình hòa thuận dài lâu.
>
> Chuyên cần có thể phát tài
>
> Ngày nay, con cái trong nhà phần nhiều đều là con một, vậy nên cha mẹ ra sức nuông chiều, ôm giữ con trong vòng tay không nỡ rời xa. Họ sợ con mình sẽ phải chịu khổ, chịu mệt... Kết quả là dưỡng thành những đứa trẻ không biết chăm chỉ làm việc, đến hạt ngô hạt lúa cũng không phân biệt được.
>
> Những đứa trẻ này chỉ biết ỷ lại vào cha mẹ, hơn nữa trở nên ham hư vinh và lười biếng. Chúng khi còn bé ở nhà thì cái gì cũng không làm, ngửa tay là được cho tiền, khi trưởng thành cũng vẫn như cũ, sẽ không thể tự lực cánh sinh.
>
> Tăng Quốc Phiên từng nói, một gia đình có hưng thịnh hay không chỉ cần nhìn vào ba điểm dưới đây là biết rõ:
>
> Thứ nhất: Nhìn xem con cháu ngủ đến mấy giờ? Nếu như ngủ đến lúc Mặt trời lên cao mới bắt đầu dậy thì gia đình này đang từ từ lười biếng mà đi xuống.
>
> Thứ hai: Nhìn xem con cháu trong nhà có chăm chỉ làm việc hay không? Bởi vì thói quen làm việc sẽ ảnh hưởng đến cả đời của một người.
>
> Thứ ba: Nhìn xem con cháu có thường đọc sách kinh điển của các bậc cao nhân thánh hiền hay không? Bởi vì người không học sẽ không hiểu nghĩa và không biết đạo lý.
>
> Khiến cho con trẻ có thể tự mình cố gắng, tự mình đi làm việc, giúp con hiểu được ‘chuyên cần và nỗ lực’, đây mới là món quà tốt nhất mà cha mẹ nên dành cho con.
>
> Đọc sách có thể bồi dưỡng phẩm chất đức hạnh
>
> Thông qua đọc sách, chúng ta có thể ‘làm bạn’ cùng các nhà hiền triết, tìm thấy câu trả lời cho những nghi hoặc trên con đường nhân sinh. Từ trang sách, chúng ta cũng có thể tựa như du lịch ‘thế giới đó đây’, ngắm khắp danh sơn đại xuyên, mở rộng tầm mắt, thay đổi thế giới quan, nhân sinh quan.
>
> Đối với một gia đình, không có thói quen nào tốt hơn việc đọc sách.
>
> Có một gia tộc đã kế thừa phát huy truyền thống tới 2.000 năm lịch sử, và là đại thế gia đầu tiên nổi tiếng lừng danh nhất trong lịch sử xã hội phong kiến Trung Quốc.
>
> Đó chính là gia tộc họ Bùi ở Văn Hỷ, Hà Đông (Nay thuộc tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc).
>
> Theo tổng kết trong “Gia phả của họ Bùi”, gia tộc họ Bùi từ khi bắt đầu lập đã sinh ra 59 vị tể tướng, 59 vị đại tướng quân, ghi danh sử sách hơn 3.000 người...
>
> Và một trong những bí quyết của gia tộc họ Bùi chính là giáo dục việc đọc sách. Đọc sách mới hiểu được đạo lý đạo đức: Con người không đọc sách, không biết đạo lý, cũng chỉ như con trâu con bò chỉ biết kéo xe. Học mà không hành thì cũng không đủ.
>
> Bùi gia còn có một quy tắc, đó là nếu người nào không thi được tú tài thì không được bước vào từ đường của dòng họ.
>
> Vậy nên, trong gia tộc họ Bùi, từ trên xuống dưới, vô luận nam nữ già trẻ, cả gia tộc có một điều rất tốt đẹp, chính là bầu không khí đọc sách.
>
> Những nhân vật trong gia tộc họ Bùi ngày càng phát triển hưng thịnh, tích đức hành thiện luôn đi đôi với phát triển sự nghiệp. Điều này là vô cùng hiếm thấy trong lịch sử.
> Gia tộc thịnh vượng 2.000 năm: Có 59 tể tướng, 59 đại tướng quân, 600 người được lưu danh sử sách, bí quyết chỉ ở hai chữ
>
> Đọc sách có thể biến hóa khí chất, mở rộng nhãn giới, khiến người ta tự nhiên có được sự phong phú và khoáng đạt.
>
> Đọc sách, chính là thói quen tốt của một gia đình, cũng là phương pháp giáo giục tốt nhất cho con trẻ.
>
> Thiện lương có thể dưỡng Đức, Nhẫn có thể dưỡng Phúc, Chuyên cần có thể phát tài, Đọc sách có thể bồi dưỡng phẩm chất đức hạnh. Bốn điều này chính là phong thủy tốt nhất làm nên phú quý của một gia đình. Chúng ta còn phải mất công tìm kiếm ở đâu xa!
>
> Vân Hà

-------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - THIỆN TÂM LÀ SỨC MANH PDF Print E-mail

Thiện tâm là sức mạnh lớn nhất để cảm hóa lòng người

Trong xã hội hiện nay, nếu có người nói với bạn cần phải làm người lương thiện, có phải nghe như họ đang bảo bạn làm kẻ ngốc không?

Câu nói “người lương thiện bị người ta ức hiếp” đã trở thành khái niệm phổ biến được mọi người chấp nhận rồi. Thực ra, đây chính là do đạo đức của toàn bộ xã hội đã trượt dốc, quan niệm đã biến đổi mới nên cơ sự này. Thế thì thiện rốt cuộc có ý nghĩa gì? Sức mạnh của thiện lớn ra sao? Chúng ta cùng xem người xưa làm việc thiện như thế nào nhé.

Thiện tâm khoan thứ kẻ say rượu

Vương Minh Thịnh người Gia Định Giang Tô là bảng nhãn năm Giáp Tuất thời Càn Long, làm quan đến chức Nội các Học sỹ. Một hôm, khi ông nhàn rỗi ở nhà, có một kẻ vô lại say rượu đến trước cổng nhà ông chửi rủa. Người gác cổng thấy khó coi, vất vả lắm mới khiến anh ta ngừng chửi rủa.

Hôm sau kẻ vô lại tỉnh rượu, mẹ anh ta dắt anh ta đến nhà Vương Minh Thịnh xin thỉnh tội. Vương Minh Thịnh vốn không coi đó là chuyện gì, ông cười đáp tạ rằng: “Hôm qua cậu say rượu rồi, tôi không trách cậu, nhưng sau này chớ uống rượu rồi chửi rủa lung tung người ta, nếu không thì sớm hay muộn cũng sẽ gặp phải tai họa đó”.

Người này trở về, từ đó bỏ rượu cả đời, cũng không gây bất kỳ chuyện phiền phức nào nữa.

Nếu Vương Minh Thịnh nghiêm trị kẻ vô lại say rượu thì chỉ tạo thêm oán hận. Nhưng chỉ một câu nói chân thành khuyên bảo vì tốt cho anh ta khiến người kia từ đó trở đi đã cải tà quy chính. Đây chính là sức mạnh của thiện tâm và khoan thứ. Thiện tâm và khoan thứ thực sự có thể thay đổi và cảm hóa con người, là phương thức hay tránh oán hận và mâu thuẫn.

Thiện tâm khoan thứ nô tỳ mắc lỗi

Lục Ngọc Trân là vợ của Từ Ấn Hương người Tiền Đường, cô tính tình nhân từ, đoan trang, nhã nhặn. Trong nhà có hai tỳ nữ, một cô là Lai Hỷ, một cô là Lai Khánh, Lục Ngọc Trân đối xử vô cùng tốt với họ, lo ăn mặc chu đáo. Khi họ bị bệnh, cô luôn hết sức mình giúp họ chữa trị. Buổi tối, cô còn thắp đèn dạy họ học chữ, đọc sách. Cho dù họ đôi lúc mắc lỗi lầm thì Lục Ngọc Trân cũng chỉ nhắc nhở giáo dục họ mà thôi, chưa bao giờ đánh đòn họ.

Một hôm, lúc sắp ăn trưa, tỳ nữ Lai Hỷ bưng canh lên, do bất cẩn đã đánh đổ bát canh. Canh nóng đổ lên tay và y phục của Lục Ngọc Trân. Lai Hỷ sợ bị mắng chửi đã òa lên khóc. Lục Ngọc Trân bình thản tự nhiên nói với Lai Hỷ rằng: “Y phục bẩn rồi cũng không đáng tiếc, còn có thể giặt sạch. Tay đau một chút thì cũng hết, bát vỡ thì càng không đáng kể gì. Hơn nữa đây chỉ là do cô vô ý thôi”.

Nói rồi, Lục Ngọc Trân còn ra sức an ủi Lai Hỷ, không hề có một chút ý trách móc nào.

Phạm lỗi không bị tức giận đánh mắng trách tội, trái lại còn được bà chủ ra sức an ủi. Gặp phải chuyện như thế này thử hỏi có người nào là không cảm động và cảm ân?

Thiện tâm cảm hóa kẻ trộm

Thời nhà Thanh có một cụ già đức cao vọng trọng, ông giàu có lại thích tích đức hành thiện. Giao thừa một năm nọ, ông chuẩn bị lên nhà chính dự tiệc gia đình, hai nô tỳ cầm đèn đi trước dẫn đường. Khi đi qua góc sân, ông ngẩng đầu thấy trên cây có người, bèn dừng chân lại, bảo hai nô tỳ để đèn xuống, đem rượu và thức ăn đến. Rồi ông lại mượn cớ sai gia nhân đi nơi khác, sau đó mới ngẩng đầu nói: “Vị quân tử trên cây, ở đây đã không còn ai nữa, mau xuống đi”.

Người trên cây sợ quá dường như rơi xuống. Cụ già nói: “Cậu không phải sợ, lão phu sao có thể nhẫn tâm bắt cậu được?”

Người này liền quỳ xuống dập đầu xưng tội chết. Cụ già nhìn xem, thì ra là người hàng xóm. Thế là cụ mời anh ta lại cùng ăn, vừa ăn vừa trò chuyện. Cụ hỏi anh ta có nhu cầu gì không, người hàng xóm khóc nói: “Nhà con còn mẹ già, gặp năm mất mùa, đã không còn gì ăn Tết nữa rồi. Con nghĩ nhà cụ xưa nay rất giàu có, do đó đã làm việc xấu xa này. Hôm nay cụ không truy cứu tội của con, con đâu dám có tham vọng gì nữa”.

Nói rồi anh ta lại khóc nấc lên. Cụ già nói: “Tôi đã không chu tế cho hàng xóm, khiến cậu phải làm việc bất hảo này, đây đều là lỗi của lão phu. Bây giờ cậu ăn no đi, tôi sẽ cho cậu 30 lạng bạc. Ăn Tết xong cậu có thể làm ăn buôn bán nhỏ, như thế cũng có thể sống được rồi. Không nên làm việc này nữa, vào người khác thì họ sẽ không tha cho cậu đâu, hơn nữa còn đẩy mẹ cậu chịu tiếng bất nghĩa. Một khi đã thành trộm cướp thì vĩnh viễn không thể rửa sạch được”.

Người hàng xóm ăn uống no nê rồi, cụ già đưa bạc cho anh ta, dùng túi vải gói thức ăn đưa cho anh ta rồi dẫn anh ta đến bức tường và nói: “Cái này trở về đưa cho mẹ cậu. Cậu vẫn cứ theo đường cũ này ra, chớ để gia nhân của tôi biết, cậu sẽ vĩnh viễn không ăn nói với người khác được”.

Người hàng xóm trở về liền cải tà quy chính. Sau khi mẹ anh ta qua đời, anh xuất gia làm tăng nhân, một lòng khổ tu, trở thành phương trượng nổi tiếng của chùa Linh Ẩn Tây Hồ. Khi cụ già qua đời, vị phương trượng này vượt ngàn dặm trở về đưa tang, đồng thời kể lại câu chuyện năm xưa của mình cho mọi người, đem việc thiện của cụ già lan truyền xa.

Câu chuyện này nói cho chúng ta biết sức mạnh của thiện tâm cảm hóa lòng người.

Thiện lương độ lượng, nghĩ cho người khác

Trương Tri Thường người Bắc Tống là người lương thiện, hơn nữa lại khoan hồng độ lượng, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác.

Khi Trương Tri Thường ở Thái học, người nhà nhờ người đem cho ông 10 lạng vàng. Người cùng ký túc xá thừa cơ Trương Tri Thường ra ngoài có việc đã mở rương lấy vàng đem đi.

Quan lại nhà trường triệu những người ở cùng ký túc xá tiến hành lục soát, kết quả tìm được vàng. Trương Tri Thường cho rằng nếu thừa nhận vàng của mình thì người này ắt sẽ chịu hình phạt, hơn nữa anh ta sẽ cảm thấy vô cùng nhục nhã dưới con mắt chăm chăm của mọi người, không biết trốn vào đâu. Thế là Trương Tri Thường liền nói: “Đây không phải vàng của tôi”.

Người lấy trộm vàng kia đã bị cảm động bởi sự thiện lương của Trương Tri Thường, thế là thừa lúc đêm xuống đem số vàng đó giấu trong tay áo trả lại Trương Tri Thường. Trương Tri Thường biết rõ anh ta rất nghèo khó bèn tặng anh ta một nửa số vàng.

Mọi người đều nói, tặng người ta vàng thì việc này mọi người đều có thể dễ dàng làm được. Nhưng tìm thấy vàng bị ăn trộm mà không nhận thì người khác không làm được. Trương Tri Thường sở dĩ có thể làm được là vì anh luôn có cái tâm nghĩ cho người khác. Nếu không có thiện tâm đủ lớn, nếu không có cảnh giới cao của thiện hoàn toàn không có tư tâm, luôn nghĩ cho người khác thì không thể làm nổi.

Một việc thiện tiêu trừ bệnh tật

Thời nhà Thanh, có một cụ già sống bên cầu Khắc Bảo cửa Đông huyện Vô Tích. Bởi vì quanh năm cụ bị chứng nấc nên mọi người gọi là cụ Nấc.

Một hôm, cụ Nấc đến quán trà, ngẫu nhiên nhặt được một tay nải. Mở ra xem cụ thấy bên trong toàn là vàng bạc châu báu. Cụ Nấc trong lòng thầm nghĩ: “Mình là người cũng già cả sắp chết rồi, đâu cần dùng đến những thứ này”.

Thế là cụ Nấc không về nhà mà ở lại đó chờ người đánh mất.

Một lúc sau, một bà lão loạng choạng đến, vừa khóc vừa như tìm vật gì. Cụ Nấc bước đến hỏi rõ nguyên nhân rồi đem tay nải trả lại cụ bà. Cụ bà cảm tạ mãi rồi đi.

Cụ Nấc về đến nhà, bỗng nhiên hoa mắt buồn nôn, rồi nôn ra một cục đờm cứng, rắn như da trâu. Từ đó trở đi, chứng bệnh nấc của cụ liền khỏi hẳn, hơn nữa cụ sau này sống rất thọ, gia cảnh nếp nhà dần dần hưng thịnh.

Một niệm thiện của cụ Nấc mà căn bệnh mãn tính liền biến mất, nếp nhà hưng thịnh, đây chính là “Trời phù hộ người thiện lương” và “Thiện có thiện báo”. Chẳng thế mà các cụ già vẫn thường răn dạy con cháu: “Làm người phải làm nhiều việc thiện tích đức, như thế mới có được phúc báo, đón nhận may mắn”.

Chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm

Những năm Đại Quán thời Tống Huy Tông, có một anh học trò đến một cửa hiệu ở kinh thành. Anh nhìn thấy đôi ủng giống như đôi ủng của cha anh khi khâm liệm. Anh hỏi ông chủ, người chủ trả lời: “Hôm qua có một vị quan nhân đi qua đây, muốn tôi sửa giúp đôi ủng này, lát nữa ông ấy sẽ đến lấy”.

Anh học trò này bèn đứng một bên chờ đợi. Một lúc sau, có người cưỡi ngựa đến. Quả nhiên ông ta xuống ngựa lấy ủng. Anh học trò nhìn người này đích thị là cha mình. Cha anh lấy ủng xong liền ra đi. Anh học trò ở phía sau gọi lớn: “Cha, sao cha nỡ lòng nào không nói một câu dạy bảo con?”

Người cha quay đầu lại nói với anh rằng: “Con làm người cần phải giống Cát Phồn”.

Người con lại hỏi: “Cát Phồn là ai?”

Người cha nói: “Ông ấy là Thái thú Trấn Giang. Âm phủ đã lập tượng Cát Phồn để thắp hương lễ bái rồi”.

Nói rồi liền không thấy người đâu nữa.

Anh học trò liền đến Trấn Giang bái kiến Cát Phồn, kể lại cho ông ấy chuyện này. Đồng thời anh thỉnh giáo Cát Phồn hàng ngày tu dưỡng mình như thế nào. Cát Phồn đáp: “Tôi rất nỗ lực làm việc thiện. Có lúc một ngày làm 4, 5 việc thiện, lúc nhiều thậm chí một, hai chục việc thiện. Đến nay đã làm như vậy 40 năm rồi, chưa từng gián đoạn”.

Anh học trò bèn hỏi ông hành thiện như thế nào. Cát Phồn chỉ chỉ cái để chân ở giữa những chiếc ghế ngồi và nói: “Giống như những cái để chân này, nếu để lệch, trở ngại đến chân của người ta thì tôi liền xếp lại ngay ngắn. Nếu người khác khát nước thì tôi liền tiện tay đem một ly nước đến cho họ. Đây đều là những việc lợi ích cho người khác. Những lời nói hành động rất nhỏ đều có chỗ lợi ích cho người khác. Từ người hiển đạt thông tuệ cho đến người ăn xin đều có thể làm việc thiện được. Nhưng cần phải kiên trì thường hằng thì mới thấy được lợi ích”.

Cát Phồn sau này thọ cao, ngồi tọa hóa, con cháu phú quý dài lâu.

Người xưa nói “Chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm”. Trong lòng thường có thiện niệm thì mới có thể nhìn ra những việc thiện có thể làm. Cứ kiên trì tiếp tục hành thiện thì sẽ cảm nhận được thế nào là “Trời phù hộ người thiện lương”.

Kiến Thiện biên dịch

------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -NĂM GIAI ĐOẠN CỦA TÌNH YÊU PDF Print E-mail

NĂM GIAI ĐOẠN CỦA TÌNH YÊU,

VÌ SAO NHIỀU CẶP KHÔNG VƯỢT QUA ĐƯỢC GIAI ĐOẠN THỨ BA

Năm giai đoạn của tình yêu theo tác giả Jed Diamond: Rơi vào lưới tình – Xây dựng đôi cặp – Vỡ mộng – Tạo một tình yêu và một quan hệ ổn định lâu dài – Đôi cặp hợp nhất và bây giờ có thể thay đổi thế giới!

Gần như tất cả chúng ta đều khát khao đi tìm một tình yêu chân thành, đích thực và lâu dài cho 20, 30, 40, 50 năm sống chung và... hơn nữa. Vậy mà đôi khi quá nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ nhanh chóng, thậm chí khi tan vỡ hai bên cũng chưa hiểu lý do mình thất bại.

Thường thường họ nghĩ sai, họ nghĩ mình chọn lầm người và sau thời gian nguôi ngoai, mỗi bên đi tìm một quan hệ mới. Theo nhà cố vấn hôn nhân và gia đình Jed Diamond thì các cặp không hiểu tình yêu không ngừng ở giai đoạn 3. Trên thực tế, giai đoạn 3 chỉ mới là giai đoạn đầu của một quan hệ ổn định, lâu dài và êm dịu. Sau đây là năm giai đoạn của tình yêu theo tác giả Jed Diamond: Rơi vào lưới tình – Xây dựng đôi cặp – Vỡ mộng – Tạo một tình yêu và một quan hệ ổn định lâu dài – Đôi cặp hợp nhất và bây giờ có thể thay đổi thế giới!

Rơi vào lưới tình

Rơi vào lưới tình là giai đoạn biến động sinh hóa của hệ thống cơ thể chúng ta. Cơ thể chúng ta tràn ngập các kích thích tố như dopamin, ocytocin, serotonin, testosteron và oestrogen. Tất cả mong muốn của chúng ta đều hướng về người yêu. Chúng ta chỉ thấy các đức tính phi thường và sắc đẹp của ho, hình dung một tương lai rạng rỡ bên cạnh họ. Nhưng bản chất của trạng thái hưng phấn các giác quan này là nhất thời. Một ngày nào đó nó sẽ chấm dứt và nhường chỗ cho một giai đoạn mới. Một số người không vượt qua được cảm giác tràn ngập yêu thương này, họ mãi mãi đi tìm để sống lại cảm giác này. Tuy nhiên để xây dựng một quan hệ ổn định và xây dựng một cặp thì họ phải chấp nhận để các sự kiện khác đến lấy chỗ giai đoạn ngoạn mục này.

Xây dựng một đôi cặp

Đa số các cặp tiếp tục đi sau khi các kích thích tố trở lại trạng thái bình thường lúc đầu. Ở giai đoạn thứ 2 này, tình yêu bám rễ và đôi tình nhân dần dần thành đôi cặp. Họ xây dựng gia đình, có con và nuôi dạy con cái. Giáo dục con là lúc quan hệ giữa hai người trở nên sâu đậm hơn. Đó là bước khởi đi của đời sống gia đình, khi “chúng ta” càng ngày càng có tầm mức rộng lớn hơn. Đôi cặp không còn tiến triển trong đam mê, nhưng trong quan hệ dễ chịu, thanh thản. Cả hai cảm thấy được an toàn, được yêu, được săn sóc, được mến chuộng.

Chúng ta thường có thói quen nghĩ giai đoạn này là giai đoạn cuối cùng của đôi cặp, nhưng thực tế không phải vậy. Và khi giai đoạn thứ hai bắt đầu, nhiều cặp cảm thấy mất ổn định.

Vỡ mộng

Không ai nói với bạn giai đoạn thứ 3. Vậy mà đây là giai đoạn cực kỳ phổ biến và không thể tránh khỏi. Đó là giai đoạn mà mọi sự bắt đầu trật chiều. Chầm chậm nhưng lại chắc chắn, hai người thấy mình bị thất bại. Các chuyện nho nhỏ tác động đến họ. Họ cảm thấy mình ít được yêu, ít được cưng chiều, đôi khi còn cảm thấy mình bị mắc kẹt trong quan hệ.

Diễm tình nhường chỗ cho giận dữ, tổn thương, cáu kỉnh, oán giận. Hai người tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với người mình đã yêu thương nhiều như thế. Đây là giai đoạn cần sự kiên trì, vì dù sao cũng phải đi tới, trong khi mọi thứ như muốn nói chúng ta đã lầm đường.

Thực tế thì mối quan hệ đang trưởng thành và dần dần từng chút một chúng ta nhận ra, người yêu của mình không phải là người lý tưởng, nhưng là con người thật của họ. Khi giai đoạn này kết thúc, chúng ta không gắn bó vào một phản chiếu nhưng là với con người thật. Khi giai đoạn vỡ mộng này chấm dứt, tình yêu sẽ sâu đậm hơn và đôi cặp sẽ cảm thấy mạnh hơn.

Tạo một tình yêu và một quan hệ ổn định lâu dài

Ưu điểm của giai đoạn 3 là bây giờ đôi cặp biết xử lý các bất mãn nho nhỏ, các bất bình, các xung đột. Quan hệ trở nên êm dịu hơn và đôi cặp càng ngày càng xây dựng một sự kết hợp mạnh hơn, hợp nhất hơn. Khi có các căng thẳng, khi vết thương trồi lên, mối quan hệ trong tin tưởng giúp họ giải quyết nhanh hơn và trải nghiệm được kinh nghiệm tha thứ và giải hòa.

Đôi cặp hợp nhất và bây giờ có thể thay đổi thế giới!

Đương nhiên cho đến cuối đời, đôi cặp vẫn có các căng thẳng, các bất đồng, nhưng giai đoạn này là giai đoạn của ổn định và của “Mọi thứ đều có thể!”. Vì khi vợ chồng tìm ra giải pháp cho các căng thẳng hay các hiểu lầm, thì họ có đủ khả năng để xây dựng một quan hệ mạnh, sẵn sàng đưa ra các giải pháp và hoán chuyển những gì họ đã học trong các bối cảnh khác.

Đây là giai đoạn mà hai người thật sự mạnh và có thể bắt tay nhau làm các dự án chung, dám phiêu lưu và đi trên nước!

“Ước gì ơn bình an của Đức Kitô điều khiển tâm hồn anh em, vì trong một thân thể duy nhất, anh em đã được kêu gọi đến hưởng ơn bình an đó. Bởi vậy, anh em hãy hết dạ tri ân”(Co 3:15).

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch (phanxico.vn)

-----------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 30