mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7846
mod_vvisit_counterHôm Qua11024
mod_vvisit_counterTuần Này7846
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này97055
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17316847

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
BÁNH SỰ SỐNG - CN17TN-A PDF Print E-mail

Suy Niệm Chúa Nhật XVII Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Thánh Mátthêu (Mt 13: 44-52): THAM DỰ TIỆC LỜI CHÚA

"Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy. "Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy. "Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng. "Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?" Họ đáp: "Thưa hiểu". Người bảo họ: "Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ".

TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Hằng ngày, chúng ta thường đọc: "Lạy Cha chúng con ở trên trời..." (kinh Lạy Cha). Khi đọc như thế, chúng ta cùng tuyên xưng có chung một Cha ở trên trời. Vậy Cha ở trên trời là ở chỗ nào? Có ai ở đó với Cha? Đó có phải là một vương quốc, một Nước Trời nơi Cha ngự trị? Chúng ta còn có thể đặt nhiều câu hỏi khác.

Hôm nay, Đức Giêsu nói một cách rất ngắn ngọn và rõ ràng về Nước Trời. Người không đưa ra định nghĩa hay khái niệm một cách mơ hồ, mà dùng những hình ảnh rất cụ thể để minh hoạ cho chúng ta thấy giá trị của Nước Trời. Đây cũng là cùng đích mà mỗi chúng ta sẽ đi tới. Nước Trời như kho báu chôn giấu trong ruộng. Nước Trời như thương gia tìm được ngọc quý. Nước Trời lại như chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá (x. Mt 13, 44-47). Như vậy, hình ảnh về Nước Trời thật dễ hình dung theo cách diễn tả của Đức Giêsu. Nhưng để có được điều đó thì ta phải bán đi tất cả những gì mình có, nghĩa là chúng ta phải dám từ bỏ những giá trị hiện tại để có thể đạt tới cùng đích là Nước Trời.

Cuộc sống hôm nay có quá nhiều thứ bám víu, người ta không nỡ khước từ những danh vọng, địa vị, quyền thế, tiền tài, v.v. Người ta dường như quên đi mục đích cuối cùng mình sẽ đi về đâu. Nước Trời là điều chỉ có trong sách vở và truyền thuyết. Thời buổi kinh tế thị trường, cuộc sống số, còn mấy ai tìm kiếm Nước Trời!

Vậy hôm nay nghe Lời Chúa, mỗi người sẽ tự hỏi, đối với tôi, Đức Giêsu, Người là ai? Người có phải là viên ngọc quý, Nước Trời mà Người loan báo có phải là kho báu không? Khi đi tìm câu trả lời, chúng ta sẽ có cơ hội gặp được Chúa, tìm thấy Nước Trời trong cuộc đời ta.

Lạy Chúa, chúng con đang mải mê kiếm tìm của cải vật chất để làm giàu cho đời này mà chưa ý thức tìm kiếm hạnh phúc mai sau. Xin cho chúng con cảm nhận được kho tàng quý giá là Nước Chúa và dám bán tất cả những gì chúng con có để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -TBTVUI # 230- THỜ CHA KÍNH MẸ PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 230 - Website ChiaseLoiChua.com

TU TẠI GIA TRONG MÙA ĐẠI DỊCH COVID-19 VỪA QUA

Dương Phủ hỏi lại: "Phật ở đâu?". Vị lão tăng giải thích: "Nhà ngươi cứ quay trở về, gặp người nào mặc cái áo sắc như thế này, đi đôi dép kiểu như thế này thì chính là Phật đấy".

Dương Phủ nghe lời quay về nhà. Ði dọc đường, ông chẳng gặp ai như thế cả. Về đến nhà thì đã khuya, Dương Phủ gõ cửa gọi mẹ. Người mẹ mừng rỡ, khoác chăn, đi dép ra mở cửa. Bấy giờ, Dương phủ mới chợt nhận ra nơi mẹ mình hình dáng của Ðức Phật mà vị lão tăng đã mô tả.
Từ đấy, Dương Phủ mới nhận ra rằng cha mẹ trong nhà chính là Phật.

Thứ nhất thì tu tại gia - Thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa.

Tu đâu cho bằng tu nhà. - Thờ cha kính mẹ mới là đạo con.

* TRONG THỜI GIAN CACH LY TẠI GIA, BẠN VÀ TÔI ĐÃ THỰC HÀNH LỜI CHÚA NHƯ SAU:

"ĐỨC MẾN THÌ NHẪN NHỤC, HIỀN HẬU, KHÔNG GHEN TƯƠNG, KHÔNG VÊNH VANG, KHÔNG TỰ ĐẮC, KHÔNG LÀM ĐIỀU BẤT CHÍNH, KHÔNG TÌM TƯ LỢI, KHÔNG NÓNG GIẬN, KHÔNG HẬN THÙ, KHÔNG MỪNG KHI THẤY SỰ GIAN ÁC; NHƯNG VUI KHI THẤY ĐIỀU CHÂN THẬT...". ( Thư 1 Corinto 13, 4-7)

Ðể yêu thương con người một cách trọn vẹn, Chúa đã trở thành một con người. Chúa có cha, có mẹ. Chúa sinh ra trong một gia đình như tôi...

Tại Nagiaréth, Chúa đã lớn lên trong ân sủng và dáng vóc. Chúa đã vâng phục Thánh Giuse và Mẹ Maria. Chúa đã học đọc, học viết và ngâm nga từng câu kinh thánh với Mẹ Maria. Chúa cũng học cách sử dụng từng dụng cụ trong xưởng mộc của Thánh Giuse.

Trong ba năm sống đời công khai, ngôn ngữ và cách suy nghĩ của Chúa phản ánh sự giáo dục mà Chúa đã thụ hưởng nơi cha mẹ của ngài là Thánh Giuse và Đức Mẹ.

" NHỜ ƠN CHÚA Chúa, CAC bậc cha mẹ CẦN ý thức trách nhiệm giáo dục của MÌNH, GIÚP con cái CÓ lòng hiếu thảo biết vâng phục, kính yêu và phụng dưỡng cha mẹ, nhất là trong lúc tuổi già của các ngài... Và mọi gia đình Việt Nam luôn SỐNG hiệp nhất ĐỂ CAC gia đình thành Giáo Hội TẠI GIA của Chúa. Amen."

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CHỮ HIẾU CỦA CON CÁI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, May 30 at 2:28 AM

 

ĐỌC THẤY XÓT XA CHO CHỮ HIẾU CỦA CON CÁI ĐỐI VỚI CHA MẸ QUÁ !:

- Alo. Anh hai hả? Anh đang ở đâu vậy?
- Anh Hai đang ở cơ quan, có gì không cô út?
- Chiều về sớm tranh thủ qua nhà em đón Mẹ về nhà anh chị nhé
- Ủa, còn ba ngày nữa Mẹ mới qua nhà anh mà? Sao đón sớm vậy?
-Em biết, nhưng mai vợ chồng em đi du lịch với cơ quan cả tuần mới về. Anh hai đón mẹ về nhà anh dùm em sớm vài hôm, tháng sau em bù lại cho
- Thôi được rồi, để anh về bàn với bà xã rồi tính sau
Nghe cuộc nói chuyện của cô con gái, bà Tư buông tiếng thở dài não ruột. Bà đứng lên lửng thững bước chậm chậm ra sân. Bà Tư cầm cái chổi lên quét quanh sân mà lòng ngổn ngang bao nỗi niềm. Bà Tư nhớ lại ...
Chồng chết sớm để lại cho bà Tư hai đứa con còn thơ dại. Lúc đó thằng Hai vừa mới chập chững biết đi những bước đầu tiên, con Út thì đang còn nằm nôi. Biết bao nhiêu khổ cực dồn hết lên đôi vai của bà, một sớm hai sương bà tảo tần lo cho hai đứa con khôn lớn. Buông cái này là bà chụp cái kia, làm và chỉ biết làm, miễn sao có tiền nuôi con là được
Khi hai con khôn lớn. Con Út muốn se sua với bạn thỏ thẻ với bà "Mẹ ơi con muốn mua áo mới", thằng Hai " mẹ ơi, cho con tiền mua chiếc xe đạp". Bà vui vẻ " Uhm. Để đó mẹ lo". Cứ thế, thằng Hai con Út trưởng thành chỉ biết ăn và học trong vòng tay của Mẹ đến khi ra trưởng và lập gia đình riêng. Cả hai đứa đều thành danh trong xã hội. Lúc hai đứa con còn nhỏ, tuy nghèo nhưng rộn rã tiếng cười. Bà Tư buông tiếng thở dài, bà tiếc nuối cái thời gian mẹ con đầm ấm đã qua. . .
Tiếng chuông gọi cửa làm bà Tư giật mình. Bà đi vội ra mở cửa, con dâu ào vào, thằng Hai theo sau. Con dâu lên tiếng
- Cô Út có nhà không hả Mẹ?
Bà vừa đóng cửa lại vừa trả lời
- Nó ở trên lầu đó. Cơm nước gì chưa mà bây qua đây
Con dâu không trả lời, đi vội vào trong nhà. Con Út nghe ồn ào dưới nhà liền chạy xuống. Chị dâu liền hỏi
- Cô Út làm gì mà tui gọi cháy máy không chịu nghe
- Em ở trong phòng xếp mấy bộ đồ để mai đi
- Cô đi rồi mẹ sao?
Con Út hơi khó chịu
- Thì em có gọi cho anh Hai nhờ đón Mẹ về bên anh chị vài hôm rồi mà
Con dâu vội nói
- Không được. Mai cuối tuần vợ chông tui cũng có việc đi tỉnh phát quà từ thiện hai ngày mới về. Cô Út xem tính sao thì tính
Con Út lớn tiếng
- Anh Chị làm gì mà khó khăn vậy. Đi phát quà từ thiện thôi mà có cần phải gấp như vậy không. Chị lúc nào việc nhỏ cũng làm lên cho nghiêm trọng. Chờ em về rồi hãy đi !
Con dâu cũng không vừa
- Vậy sao cô không ở nhà đi để hôm nào đến phiên Mẹ qua tui rồi cô đi du lịch.
Bà Tư sợ mấy đứa con nhìn thấy nên quay mặt đi nơi khác để lau vội giọt nước mắt đang trào ra vì kìm lại không được. Chờ cho cục đắng nghẹn ở cổ trôi xuống. Bà Tư vui vẻ cười ha hả nói
- Chuyện nhỏ mà sao tụi bây ầm ĩ thế. Được rồi để đó Mẹ lo
Thằng Hai chen ngang
- Mẹ lo cách nào?
Bà Tư chậm rải nói
- Lâu quá Mẹ không về quê, sẵn dịp vợ chồng con Út đi du lịch mươi hôm, vợ chồng thằng Hai cũng bận. Luôn tiện này Mẹ cũng muốn về Quê ở chơi với dì Năm bây vài hôm
Bà Tu nói xong, mấy đứa con đều nhất trí cao cách giải quyết của bà. Con Út lên tiếng
- Vậy thì mai anh Hai cho tài xế qua chở Mẹ ra bến xe
Bà Tư lại vui vẻ cười to để cho mấy đứa con yên tâm
- Cứ để đó Mẹ lo. Mai ta nhờ chú Ba xe ôm đầu ngỏ chở ta ra bến xe được rồi
Đêm hôm đó bà Tư suy nghĩ nhiều lắm. Tháng này ở nhà con Út thì tháng sau ở nhà thằng Hai. Bà Tư cảm thấy mình làm vướng bận cho con cái, vì mình mà hai anh em cãi nhau về chuyện ăn ở của bà. Làm Mẹ, bà không đành lòng nhìn cảnh như vậy
*****
Tuần sau
- alo cô Út hả? Cô về chưa
- Còn 2 hôm nữa em mới về. Có gì không anh Hai
- Hôm nay anh nóng ruột quá nên gọi cho dì Năm hỏi thăm Mẹ ,thì dì Năm nói là không có thấy Mẹ về nhà dì Năm.
Thế là cô Út và anh Hai cãi nhau ầm ĩ. Người này đỗ lỗi cho người kia. Cô Út đành phải bỏ cuộc du lịch bay về cùng anh Hai đi tìm Mẹ trong vô vọng
*********
Năm năm sau
Tại một ngôi chùa nhỏ ở ngoại ô cách xa thành phố ,có một ngôi mộ lẻ loi ở sau chùa. Trên tấm bia có ghi
Phần mộ bà Nguyễn Thị Tư
Pháp danh. . .
Mất ngày. . . Tháng. . . Năm
Không rõ nhân thân
Mọi người trong làng kể lại. Cách đây năm năm, có một bà cụ từ đâu đến xin ở trong ngôi chùa nhỏ này. Từ đó ngôi chùa trở nên sạch sẻ nhờ bàn tay chăm chỉ của bà cụ. Sớm tối bà cụ tụng kinh gõ mõ. Bà cụ hiền lành phúc hậu nên được dân làng yêu quý, họ đem đến cho cụ mớ rau, khoai củ và những cây nhà lá vườn. Cứ thế, bà cụ sống nhờ vào lòng yêu thương của dân làng. Mọi người ở đây ai cũng nhìn thấy được cụ bà có một nỗi niềm gì đó mà không tỏ cùng ai. Vì nét mặt cụ luôn toát lên một nổi buồn cho đến tận lúc bà mãi mãi ra đi .

CHA MẸ NUÔI CON BIỂN HỒ LAI LÁNG

CON NUÔI CHA MẸ TÍNH THÁNG KỂ NGÀY.

-----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CON VẪN LÀ CON CỦA MẸ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, May 9 at 11:47 PM


CON VẪN LÀ CON CỦA MẸ

Lúc này, con mong mẹ có thể tha thứ cho chính mình và tiếp tục cuộc hành trình trên chốn dương gian. Dù thế nào, con vẫn là con của mẹ.

Nhân dịp ngày của mẹ, con muốn ngỏ đồi lời tâm sự. Con ở đang một nơi rất xa xôi mà mẹ cũng không thể hình dung hay tưởng tượng tới. Mẹ có nhớ con không? Ước gì con còn sót lại một cái tên, hay một khuôn mặt nào đó, xấu xí cũng được, để mẹ có thể dễ nhớ về con hơn. Nhưng điều ấy không thể xảy ra vì con đã ra đi trước khi được cất tiếng khóc chào đời. Ở nơi này, con vẫn nhớ về mẹ nhiều lắm. Lòng con chất chứa bao lời oán trách giận hờn, nhưng cũng đầy ắp nỗi xót xa thương cảm.

Con trách mẹ rất nhiều vì đã ruồng bỏ con, con oán mẹ không ít vì đã đành hi sinh giọt máu của mình. Mẹ đã đánh đổi một thứ gì đó quan trọng trên đời này hơn là con. Thứ gì đó quan trọng trong cuộc đời mẹ: một cuộc tình thơ dại, vài lời đồn tiếng chê, ê chề trong danh dự, một cuộc sống thử "hên sui", cái dư cái thừa của một cuộc ăn chơi du ngoạn, một tai nạn chẳng ai mong, rong ruổi bao phen vì miếng cơm manh áo ở đời, một lời dụ dỗ thân quen, mon men trong đường tội ác, nỗi sợ hát bài ca "bôi tro trát trấu" vào mặt mẹ cha, thả mình trong tay bọn gian ác...

Vô tình con trở thành một kẻ tội đồ trong cuộc đời mẹ, là sự lầm lỡ của mẹ, là thứ gì đó đời chẳng mong người chẳng muốn, là hệ quả đau lòng của một cuộc tình đằm chìm trọn trong vẻ ngây dại thời non trẻ, là kết quả đau thương của một cuộc gặp đời chướng tai người gai mắt...Là gì thế mẹ? Mẹ đã cướp đi tiếng khóc đầu đời của con. Mẹ đã lấy mất những hơi thở non nớt của một đứa nhỏ. Mẹ giật lấy những tia nắng của cuộc đời, bầu không khí trên cõi dương gian của nó. Con trách mẹ vì không có chút cơ hội nào hưởng những gì mình xứng đáng. Con giận mẹ vì trên đời này nhiều thứ đối với mẹ còn quý giá hơn con. Mẹ đã ruồng bỏ con thật rồi!

Dù trách mẹ, oán mẹ đó, nhưng con thương mẹ nhiều nhiều lắm. Kể từ ngày có con, mẹ vui mừng khôn xiết nhưng lòng mẹ bị siết chặt bởi âu lo lấp ló ngay bên. Liệu có nên giữ lại đứa trẻ này? Suy nghĩ ấy cứ lơ lửng trong đầu mẹ không thôi. Những ngày tháng ấy có lẽ là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời mẹ. Theo thời gian, những rủi roi to nhỏ ngày càng lớn dần trong lòng mẹ cùng với sự phát triển không ngừng của con trong cái dạ ấy. Mọi áp lực cứ trực chờ gõ cửa căn phòng tâm hồn mẹ bất cứ lúc nào. Chúng nào đâu để tâm mẹ an lòng mẹ bình.

Thời gian ấy, có quá nhiều thứ bủa vây cõi lòng tan nát của mẹ: cha con, ông bà ngoại, cô dì chú bác, bạn bè gần xa, hàng xóm láng giềng...Mọi thứ xung quanh đã vắt kiệt sức lực của mẹ. Thời gian ấy, có lẽ con đã khiến đôi mắt đen huyền lung linh ấy luôn đẫm lệ, làm đôi má hồng ngày nào dần nhạt phai, khiến khuôn mặt rạng ngời trước đây chất đầy âu lo sợ hãi. Thời gian ấy, lòng mẹ quặn từng cơn theo từng nhịp hơi thở, dạ mẹ bồn chồn chẳng yên với đủ gánh đủ ách nặng nề vây quanh. Thời gian ấy, mẹ đã lỡ bỏ con trong ê chề hãi sợ.

Sau cái ngày định mệnh ấy của cuộc đời con, mẹ vẫn tiếp tục cuộc sống của mình nhưng đầy những dày vò khổ đau. Dù ở một nơi xa xôi vô tận, nhưng mẹ cứ ngỡ con ở đâu đó ngay bên. Thở phào nhẹ nhõm trong nỗi ân hận vô ngần, lòng mẹ đầy thấp thỏm âu lo, tâm mẹ đầy tiếc nuối nhớ thương. Giá mà... Những dòng lệ cứ tiếp tục lăn trên đôi gò má hốc hác ấy, nó chất đầy luyến tiếc xót xa.

Mẹ rất cần lời tha thứ trong cõi lòng đầy ứ trống vắng, nhớ thương. Mẹ cũng đã làm nhiều thứ, hi sinh đủ điều để chuộc lại lầm lỗi của cái tôi "cao lớn" gây ra. Mẹ đã tìm đủ mọi cách kiếm đủ mọi đường để tâm sự với con, san sẻ cõi lòng, cho vơi nỗi sợ, cho cạn niềm đau. Con hiểu mẹ chẳng thể yên lòng, nhưng mẹ hãy yên tâm vì Thiên Chúa đã tha thứ cho mẹ rồi.

Trước kia, con rất mong một lần làm người để có thể lau khô dòng lệ trên đôi gò má ốm hóp ấy, có thể hiểu những khó khăn kia, có thể an ủi và yêu mẹ thật nhiều. Nhưng định mệnh đã không cho phép con thực hiện ước mơ nhỏ nhoi của mình. Giờ đây, con mong mẹ có thể nhận ra tình yêu dư tràn của Chúa và sự tha thứ vô biên của Người dành cho mẹ. Lúc này, con mong mẹ có thể tha thứ cho chính mình và tiếp tục cuộc hành trình trên chốn dương gian. Dù thế nào, con vẫn là con của mẹ.

Lyeur Nguyễn (dongten.net)

-------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA DÌNH - HAI CHA CON PDF Print E-mail

Chi Tran

 

HAI CHA CON

Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có.

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là một cách để dạy con biết qúy trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình". Người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình. Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà.

Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến đi như thế nào hả con?"

– Thật tuyệt vời bố ạ!

– Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy!

– Ô, vâng.

– Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này? Đứa bé không ngần ngại:

– Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau...

Đến đây người cha không nói gì cả. "Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi..." – cậu bé nói thêm.

Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.

ST

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 33