mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4028
mod_vvisit_counterHôm Qua9553
mod_vvisit_counterTuần Này29230
mod_vvisit_counterTuần Trước55886
mod_vvisit_counterTháng Này154520
mod_vvisit_counterTháng Trước262420
mod_vvisit_counterTất cả14509688

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - TUỔI GIÀ CẦN THẬN TRỌNG PDF Print E-mail

Chi Tran

Nỗi buồn lớn nhất của tuổi già là phải thận trọng với con mình
>>
>> Con lớn lên, nhiều kiến thức hơn, dần thiếu kiên nhẫn và xem thường cha mẹ, khiến họ trở thành một "con nhím" thận trọng.
>>
>> Một độc giả gửi đến mục tâm sự của Sina câu chuyện của mình: "Tôi mua cho mẹ một chiếc điện thoại thông minh. Mẹ nhờ tôi dạy cách sử dụng. Tôi đã chỉ cho bà cách tải các ứng dụng, sau đó bật máy tính lên để chuẩn bị làm việc. Thế rồi mẹ vào, bà lại hỏi về một phần mềm mới. Lát sau, khi tôi đang xoay sở với đống việc, bà ở bếp than thở vọng ra rằng bà không thể dùng được chiếc máy mới. Dòng ý tưởng công việc bị cắt ngang khiến tôi bực dọc, tôi chạy vào bếp và gắt lên với mẹ. Bà ngước lên nhìn tôi khổ sở: "Hay là thôi, mẹ vẫn dùng điện thoại cũ". "Tùy mẹ, mẹ muốn thế nào cũng được", tôi sốt ruột bước ra ngoài, để mẹ một mình với cái điện thoại đời mới.
>>
>> Đêm khuya hôm ấy, khi chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được tin nhắn của mẹ: "Con à, mẹ đã già. Mẹ quên nhanh điều người khác nói. Mẹ cũng không nhớ cả điều mẹ đã nói. Lúc nấu cơm, có khi mẹ quên cả cắm phích. Con có thể kiên nhẫn hơn với mẹ không?".
>>
>> Những dòng mẹ viết làm mắt tôi ướt nhòe. Tôi biết, mẹ không dám nói chuyện trực tiếp với tôi nên đã nhắn tin. Tôi dằn vặt mình: Giá có thể kiên nhẫn hơn một chút nữa.
>>
>> Những ngày sau đó, mẹ không hỏi tôi về điện thoại nữa. Tự bà đã mày mò, tìm hiểu cách tải ứng dụng".
>>
>> Độc giả bày tỏ, anh biết mẹ anh đã tổn thương. Anh chia sẻ: "Điều đáng buồn nhất không phải là thái độ của tôi, mà là thông điệp tôi đã truyền tải qua thái độ ấy, nó nhắn nhủ với mẹ lại rằng: Mẹ đã già rồi, và đang dần trở nên vô dụng". Giờ đây, khi bình tĩnh nhìn lại, anh cảm thấy day dứt, vì đã để lại những vết sẹo trong lòng đấng sinh thành.
>>
>> Nỗi buồn lớn nhất của cha mẹ khi họ già đi, chính là buộc phải trở nên thận trọng hơn với con mình.
>>
>> Thủa ấu thơ, trong mắt trẻ, mẹ cha là người biết mọi thứ, mạnh hơn tất cả. Cha mẹ là hai ngọn núi, che chở, mang lại bình yên cho đứa con.
>>
>> Nhưng có một ngày, những "ngọn núi" ấy không còn sừng sững nữa. Đó là khi bố mẹ về già. Họ có nhiều điều không dám hỏi, không dám đề cập với con. Lý do đơn giản, tuổi tác khiến họ dễ tổn thương hơn. Đó còn là vì con cái dần thay đổi, trở nên thiếu kiên nhẫn, nhiều kiến thức hơn và dần xem thường người cha, mẹ. Điều đó biến cha mẹ thành một "con nhím" thận trọng.
>>
>> Bộ phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc Gia đình hạnh phúc từng lấy đi nước mắt của nhiều người, vì những thông điệp mà nó mang lại. Nội dung phim xoay quanh một thanh niên giỏi giang, là bác sĩ của một viện lớn, tuy nhiên anh không thăng tiến được vì nhiều đồng nghiệp khác có gia đình bề thế, địa vị hơn. Một ngày, trong nỗi thất vọng vì mất đi vị trí tiềm năng, anh về nhà trách cứ bố mình: "Bố mỗi ngày cứ hỏi con có đói không? Bố chỉ lo được cho con chuyện đói, no, không thể nào lo cho con được sự nghiệp". Lời phàn nàn của đứa con làm người bố trống rỗng, đau khổ. Ông nói: "Là bố sai rồi, là bố không có khả năng đem lại cho con những điều tốt đẹp hơn".
>>
>> Sự đồng hành của cha mẹ trong mọi giai đoạn cuộc đời của con giống như một bức tường ngăn giữa con và "Thần Chết". Bất kể là lên 3, lên 5, hay 40, 60, bạn luôn cảm thấy cái chết ở rất xa chúng ta, khi cha mẹ còn ở bên. Tuy nhiên, khi đấng sinh thành về với cát bụi, những cảm xúc sẽ hoàn toàn thay đổi. Người con cảm thấy mình đã bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời, thấu hiểu rõ nỗi đau mất mát bởi sự mong manh của đời sống, họ trở nên già dặn hơn, cô độc hơn, và yếu đuối hơn, khi thiếu đi chỗ dựa quan trọng. Đó là lúc, con cái hiểu được giá trị trọn vẹn của cha mẹ mình.
>>
>> Để tránh làm bố mẹ tổn thương, con đừng:
>>
>> - Đổ lỗi cho sự "bất tài" của cha mẹ
>>
>> Bạn có thể trách bố mẹ không có khả năng đem lại điều bạn muốn, nhưng đừng quên rằng họ đã trao cho bạn khả năng. Việc bạn đạt được điều bạn muốn hay không, một phần lớn phụ thuộc vào năng lực của chính mình.
>>
>> - Phàn nàn về những phàn nàn của cha mẹ
>>
>> Lời phàn nàn có thể khiến bạn bực dọc, nhưng họ làm vậy vì thực lòng yêu thương và mong muốn bạn tốt đẹp hơn.
>>
>> - Cau có về sự chậm trễ của cha mẹ
>>
>> Khi còn nhỏ, chúng ta dựa vào cha mẹ để bước đi. Giờ bố mẹ đã già, phải dựa vào con cái để di chuyển. Mỗi khi họ chậm chạp, lề mề, hãy nhớ về thủa ban sơ của mình, bạn cũng không khác gì như vậy.
>>
>> - Ghét bỏ khi bố mẹ ốm
>>
>> Sinh lão bệnh tử, con người không ai thoát khỏi quy luật tự nhiên ấy. Khi cha mẹ còn trẻ, họ chăm sóc bạn từng tí, bên bạn khi bạn ốm đau. Lúc họ về già, đây là lúc quay lại vòng tuần hoàn ấy.
>>
>> Thùy Linh

-------------------------------------------

.

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -TRACH NHIỆM CỦA CHA MẸ PDF Print E-mail

Trung tín và sáng kiến.

31/08 – Thứ bảy tuần 21 thường niên.

"Vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".

Lời Chúa: Mt 25, 14-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi.

Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình.

Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".

Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: "Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác". Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi".

"Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: "Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Đây của ông, xin trả lại ông". Ông chủ trả lời người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng".


SUY NIỆM /SỐNG: Trách nhiệm của các bậc cha mẹ

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề cập đến việc một ông chủ trước khi đi xa, đã trao cho đầy tớ, mỗi người một số nén bạc để làm lợi thêm, và khi trở về, ông chủ đã gọi các đầy tớ đến tính sổ. Ðã có nhiều lối giải thích suy tư về các nén bạc; ở đây chúng ta lồng dụ ngôn trong khung cảnh: ông chủ là Thiên Chúa, đầy tớ là các bậc cha mẹ, nén bạc là con cái.

Ðiều răn thứ tư dạy con cái phải thảo kính cha mẹ; điều này có nghĩa là nếu con cái lỗi phạm giới răn này thì sẽ bị Thiên Chúa trừng phạt. Bổn phận của con cái là tôn kính, yêu mến và đền đáp công ơn cha mẹ: đó là bài học cơ bản của các kẻ làm con. Tuy nhiên, Thiên Chúa sẽ không phải là vị thẩm phán chí công, nếu không xét xử những bậc cha mẹ không làm tròn bổn phận của mình. Nếu con cái phải thảo kính cha mẹ, thì cha mẹ cũng phải tôn trọng yêu thương con cái. Mỗi người con là một nén bạc Chúa trao, cha mẹ là những đầy tớ có nghĩa vụ canh giữ và làm lợi nén bạc này. Dĩ nhiên, chỉ một mình Thiên Chúa mới là chủ duy nhất và tuyệt đối trên mỗi người con: bổn phận của cha mẹ là cộng tác dưỡng nuôi thân xác, hướng dẫn tinh thần và thiêng liêng, để con cái lớn lên trong sự thật và trong niềm kính sợ yêu mến Thiên Chúa.

Nếu con cái là hình ảnh của cha mẹ tiếp liền sau hình ảnh của Thiên Chúa, thì điều này nhắc nhớ cha mẹ phải là những người sinh con hai lần: một lần cho trần gian, và một lần cho Thiên Chúa. Ðịnh mệnh vĩnh cửu của con người không phải ở trần gian này, nhưng là trời cao. Do đó, cha mẹ phải luôn hướng dẫn tâm hồn con cái hướng về trời cao khi chúng còn thơ bé, và cả khi chúng đã lớn khôn nữa.

Trách nhiệm của các bậc cha mẹ thật nặng nề, nhưng cũng vô cùng cao cả. Nếu cha mẹ chu toàn bổn phận Chúa trao, chắc chắn trong ngày Chúa đến, họ sẽ được nghe lời này: "Hỡi tôi tớ tốt lành và trung tín, hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi". Và đó là điều chúng ta phải cầu xin cho các bậc làm cha mẹ.

(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

---------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - BF -MÃI MÃI BÊN NHAU! PDF Print E-mail

Chi Tran
Aug 16 at 10:49 PM

> BF LÀ GÌ?
>
> Một cậu bé nói với một cô bé:
> - Tớ là BF của cậu!
> Cô bé hỏi:
> - BF là gì?
> Cậu bé cười hì hì trả lời:
> - Nghĩa là Best Friend đấy. (Bạn tốt nhất)
> Sau này họ hẹn hò, chàng trai lại nói với cô gái:
> - Anh là BF của em!
> Cô gái dựa nhẹ vào vai chàng trai, thẹn thùng hỏi:
> - BF là gì hả anh?
> Chàng trai trả lời:
> - Là Boy Friend đấy! (Bạn trai)
> Vài năm sau đó họ kết hôn, sinh được những đứa con thật xinh xắn, người chồng lại cười và nói với vợ rằng:
> - Anh là BF của em!
> Người vợ dịu dàng hỏi chồng:
> - BF là gì hả anh?
> Anh chồng nhìn đàn con xinh xắn và hạnh phúc trả lời:
> - Là Babies's Father. (Bố của các con)
> Khi những đứa con lớn dần, nhìn vợ và những đưa con yêu quý, người đàn ông lại nói:
> - Chúng mình là BF:
> Người vợ tươi cười hỏi:
> - BF là gì nữa đây anh?
> Người chồng vui vẻ trả lời:
> - Là Beautiful Family! (Gia đình tuyệt đẹp)
> Khi họ già, cùng nhau ngồi ngắm hoàng hôn trước hiên nhà,
> ông lão lại nói với vợ:
> - Bà nó à! Tôi là BF của bà đấy!
> Bà lão cười với những nếp nhăn trên mặt:
> - BF là gì hả ông?
> Ông lão mỉm cười thật hạnh phúc và trả lời một cách thần bí:
> - Là Be Forever! (mãi mãi thuộc về nhau).
> Khi ông lão hấp hối cũng nói :
> - Tôi BF bà nha.
> Bà lão trả lời với giọng buồn:
> - BF là gì vậy ông??
> Ông lão trả lời rồi nhắm mắt:
> - Là Bye Forever! (Vĩnh biệt mãi mãi)
> Vài ngày sau, bà lão cũng ra đi, trước khi nhắm
> mắt, bà lão nói nhỏ bên mộ ông lão:
> - BF (Beside Forever) nha ông. (Bên nhau mãi mãi)
> Beside Forever
> Beside Forever....... (Mãi mãi bên nhau!)
>---------------------------
>

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CỘNG ĐỒNG KITO HỮU PDF Print E-mail

GIA ĐÌNH KITÔ HỮU

Gia đình chính là nơi đầu tiên mà mỗi người học được cách đón nhận và trao ban yêu thương. Quả vậy, một người không thể trở thành một con người đúng nghĩa khi không có đời sống xã hội, đời sống cộng đoàn.

1. Cộng đoàn của sự hiệp thông

Con người được Thiên Chúa tạo dựng để hiệp thông với Ngài và với nhau. Đó chính là chiều kích xã hội của con người. "Ngài đã tạo dựng có nam và có nữ" (St 1, 2-7). Thật vậy, tự bản tính thâm sâu của mình, con người là một hữu thể có xã hội tính. Con người chỉ có thể sống và phát triển tài năng mình khi có sự liên đới với những người khác (x. Gaudium et Spes, số 12). Con người sinh ra là để sống cùng, sống với và sống cho mọi người. Nhà tu đức Thomas Merton (1915-1968) người Mỹ nói: "Không ai là một hòn đảo". Đây cũng là tựa đề của một bài thơ rất nổi tiếng (No man is an island) của thi sĩ John Donne (1572-1631). Vì thế mỗi con người cần phải sống trong mối tiếp thông với người khác.

2. Cộng đoàn nơi đón nhận và trao ban yêu thương

Gia đình chính là nơi đầu tiên mà mỗi người học được cách đón nhận và trao ban yêu thương. Quả vậy, một người không thể trở thành một con người đúng nghĩa khi không có đời sống xã hội, đời sống cộng đoàn. Cũng thế, con người cũng không thể học biết sống yêu thương khi tách rời mọi người. "Con người ở một mình không tốt" (St 2, 18). Để có thể trở thành một người thành đạt trong xã hội, một người phải đón nhận biết bao nhiêu sự dạy dỗ từ cha mẹ, thầy cô, bạn bè, những người gặp gỡ trong cuộc sống. Vì vậy, để có trở thành một Kitô hữu sống và giữ đạo tốt ngay từ thuở ấu thơ, mỗi người cũng đã đón nhận lời chỉ bảo từ ông bà cha mẹ trong gia đình, từ những việc nhỏ nhất như yêu thương nhau; làm dấu thánh giá, các kinh thường đọc và những lần được theo ông bà cha mẹ dự lễ ở nhà thờ... Nhờ đó đức tin của mỗi người mới cắm rễ sâu và lớn lên.

Khi Thiên Chúa yêu thương mỗi người thì Ngài cũng muốn chính mỗi người Kitô hữu-những người đã được thương yêu- cũng phải sống thương yêu anh chị em mình như thế. "Thiên Chúa đã yêu chúng ta trước" (1 Ga 4, 19). Càng cảm nhận và lãnh nhận được tình yêu từ Thiên Chúa thì người Kitô hữu càng phải sống và trao ban tình yêu ấy đến cho mọi người trước nhất là những thành viên trong gia đình. Việc trao ban yêu thương không những không làm hao mòn tình yêu nhưng lại làm tình yêu ấy thêm sung mãn và tràn đầy.

Đời sống trong gia đình chính là nguồn sống nuôi dưỡng tình yêu. Một người không thể trao ban tình yêu khi tách rời mọi người; lại càng không thể trở thành con người khi không có một ai đón nhận tình yêu của mình. Với ý nghĩa này, mỗi người đều phải cần phải có đời sống cộng đoàn mà cộng đoàn trước hết của mỗi người là gia đình. Đời sống gia đình là nền tảng rất cần cho sự phát triển viên mãn của mỗi thành viên. "Chúng ta liên đới với nhau như những bộ phận của một thân thể" (Rm 12, 5). Chính trong gia đình, yêu thương được đón nhận và trao ban sẽ giúp cho mỗi người luôn được lớn lên về phương diện tâm lý và tinh thần.

3. Cộng đoàn của những liên đới

Đời sống gia đình là đời sống của những liên đới và hỗ tương. Thật vậy, mỗi người đều cần đến nhau. Chính khi mỗi thành viên sống thương yêu nhau là lúc giúp người khác cũng có thể biểu lộ và lớn lên trong tình yêu và ngược lại là làm ngưng đọng sự phát triển khả năng yêu thương của người khác.

Trong gia đình, khi mỗi thành viên luôn biết đón nhận nhau trong tình yêu thương chính là lúc mỗi người đang giúp đỡ nhau được lớn lên như một con người và như một người Kitô hữu. Khi một thành viên khép kín chính mình thì vô hình trung họ đã cắt đứt mối dây hiệp thông yêu thương ấy. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến chính bản thân họ nhưng còn ảnh hưởng đến những thành viên khác. Chính tính hỗ tương trng gia đình là phương thế giúp mỗi thành viên biết ra khỏi chính mình, không co cụm với chính mình nữa.

Để có thể tồn tại, con người cần người khác. Mỗi thành viên không hiện hữu cho chính mình nhưng là hiện hữu cho người khác. Đời sống gia đình là một đời sống mà mỗi người cùng giúp nhau lớn lên trong tình yêu thương. "Nếu chúng ta sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Đức Kitô vì Ngài là đầu. Chính Ngài làm cho các bộ phận ăn khớp với nhau và toàn thân được cấu kết chặt chẽ, dầu mỗi phần đều riêng rẽ nhưng hoạt động theo chức năng của mình. Vì thế, thân thể được lớn lên và được xây dựng vững mạnh trong tình yêu" (Ep 4, 15-16). Để thực sự lớn lên và triển nở viên mãn, các thành viên trong gia đình cần được và có quyền sống trong một cộng đoàn thật sự tràn ngập tình yêu thương. Mỗi người đều phải có trách nhiệm và nỗ lực xây dựng và bảo vệ bầu khí yêu thương hiệp nhất trong gia đình của mình.

4. Cộng đoàn giúp các thành viên có kinh nghiệm về Thiên Chúa

Kinh nghiệm sống yêu thương với nhau trong gia đình là điều kiện tiên quyết để có thể có kinh nghiệm yêu thương về Thiên Chúa. "Ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy thì làm sao có thể yêu mến Thiên Chúa, Đấng họ không trông thấy" (1 Ga 4, 20).

Sống tình yêu đích thực sẽ biến gia đình thành nơi có sự hiện diện của một bầu khí thiêng thánh. Chỉ khi nào mỗi thành viên biết đón nhận và sống tinh thần yêu thương và trách nhiệm với gia đình thì họ mới có thể có một kinh nghiệm thực sự về Thiên Chúa. Thần học gia Karl Rahner (1904-1984) nói rằng: "Những gì suy tư, kinh nghiệm về Thiên Chúa chính là mối tương quan giữa con người với nhau. Điều này có nghĩa là mối tương quan của một người đối với những người khác phải là một sự tin tưởng vô điều kiện và khách quan, là một sự sẵn sàng tín nhiệm những người chung quanh, để chấp nhận trách nhiệm đối với họ. Nói cách khác, nó phải trở thành một mối quan hệ của tình yêu. Chỉ từ nền tảng này, mới có thể nắm bắt cách có hiệu quả những gì Thiên Chúa muốn nói, và chỉ có thể là người tuân giữ Lời Chúa dạy khi người ấy bắt đầu yêu mến Thiên Chúa".

5. Cộng đoàn nơi cá nhân được tôn trọng

Mỗi người là một cá thể độc đáo. Gia đình là một cộng đoàn là một sự tập hợp những thành viên với những đặc điểm cá biệt độc đáo. Mỗi người có những điều mà người khác không thể có. Đó là điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đã tạo dựng. Chính những khía cạnh độc đáo ấy làm cho gia đình thêm phong phú và triển nở khi mỗi người biết kết hợp hài hòa khía cạnh cá nhân và cái chung trong gia đình. Mỗi người đều phụ thuộc lẫn nhau để có thể có cảm nghiệm thực sự về ân huệ của Thiên Chúa thể hiện nơi những độc đáo của từng thành viên. "Giả như tất cả chỉ là một thứ bộ phận thì làm sao trở thành thân thể được? Như thế, tuy có nhiều bộ phận nhưng chỉ là một thân thể. Vậy mắt không có thể nói với bàn tay: 'tôi không cần đến bạn'... Như thế, không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau. Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cũng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cùng vui chung" (1Cr 12, 19-21. 25. 26).

6. Nơi chũa lành những tổn thương

Trong mỗi gia đình, rất có thể sẽ có thành viên có những lầm lỗi. Vì vậy, gia đình phải là nơi đón nhận, cảm thông, tha thứ và chữa lành vết thương nơi các thành viên ấy. Gia đình phải là nơi người ấy quay về và cảm thấy được yêu thương sau những lần vấp ngã.

Thiết nghĩ, nếu không được thấu hiểu thì họ sẽ ngày càng thu rút vào chính mình và tình trạng của họ sẽ càng ngày càng bi đát hơn. Kinh nghiệm này sẽ ghi dấu sâu đậm trong tâm hồn của họ và rất khó để họ có thể vực dậy. Khi đó, họ sẽ luôn sống và cắn rứt với chính những lầm lỗi ấy. Tự nhiên, họ sẽ cảm thấy sợ hãi. Những người này rất cần sự nâng đỡ của gia đình.

Gia đình được mời gọi để chữa lành vết thương này bằng tình yêu của Chúa Kitô. Gia đình cần làm cho những thành viên ấy cảm thấy rằng mọi người đang chờ đợi để lắng nghe, thứ tha và đón nhận họ. Đó phải là một sự lắng nghe chân thành với cả con tim chứ không phải trong tâm thế xét đoán hay chỉ trích. Những thành viên này cần lắm một tình yêu và sự lắng nghe sâu xa và chân thành hơn mức bình thường. Họ phải được lắng nghe một cách sâu xa và được đón nhận cách đầy đủ. Đó chính là dấu hiệu tốt giúp họ vượt qua những mặc cảm của bản thân. Chỉ có tình yêu - tình yêu của Thiên Chúa trong chính bản thân mỗi người, trong những người tin mới có thể sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ những thành viên đặc biệt như thế.

Felicitas

--------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGƯỜI QUÂN TỬ KHÔNG LÀM PDF Print E-mail

>
> Người quân tử có 3 việc tuyệt đối không bao giờ làm
>
> Trong đời sống, ta thường nghe người ta bảo nhau: "Tay ấy quân tử lắm, chơi rất được!". Hai tiếng ấy thốt lên nghe có vẻ dễ dàng nhưng quân tử là ai, như thế nào mới được coi là "quân tử"? Câu hỏi như thế đôi khi rất khó trả lời cho tường tận...
>
> Muốn hiểu quân tử là gì, ta phải truy về nguồn gốc Hán tự của nó. Chữ "quân" viết là 君, gộp từ bộ khẩu (口) ở dưới và bộ doãn (尹) ở trên. "Khẩu" là lời nói, "doãn" là chỉ chức quan đứng đầu một địa phương (như: phủ doãn). Ban đầu, nghĩa hẹp của từ "quân tử" là để chỉ tầng lớp quan lại xuất phát từ kẻ sĩ, trí thức Nho học được hoàng đế giao quyền cai trị dân chúng. Lần lần về sau, nội hàm của chữ này được mở rộng thêm ra, quân tử thường là cách xưng hô trọng thị với những người hiền năng, có đạo đức vượt trên người bình thường. Bản thân chữ "doãn" (尹) còn có một nghĩa nữa là: thành tín, đáng tin. Như thế, "quân tử" có thể hiểu một cách rất nôm na là: người nói lời đáng tin. Quả thực, người quân tử thường rất biết giữ tín nghĩa, chữ Tín theo họ đến hết đời.
>
> Thánh nhân nổi tiếng của phương Đông là Khổng Tử đúc kết rằng người quân tử phải dưỡng thành 5 đức tính: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Trong đó "Nhân" (tức nhân hậu, nhân đức) được coi là trung tâm của các đức tính khác. Người có "nhân" cũng chính là quân tử vậy. Cái đức nhân của quân tử thể hiện cụ thể ra sao? Chúng ta đang ở cách xa thời đại của Khổng Tử tới hơn 2500 năm, tư tưởng và cách lý giải sự việc tất là có nhiều khác biệt. Thế nhưng, những giá trị mang tính phổ quát về người quân tử thì qua hàng nghìn năm vẫn còn nguyên giá trị...
>
> Quân tử không hành động tùy hứng
>
> Cổ nhân nói: "Quân tử bất vọng động, động tất hữu đạo", ý nói rằng quân tử không hành động mù quáng, khi hành sự đều có đạo lý. Họ là những người có tính kỷ luật cao, biết kiềm chế dục vọng, luôn hướng nội, tự sửa mình. Hành động của người quân tử thì đoan chính, lỗi lạc, quang minh, trước khi động thủ đều cân nhắc kỹ lợi hại, khi đã làm thì trước sau thủy chung như một. Tiêu chuẩn của họ cũng rất cao, việc làm đều chiểu theo nhân nghĩa, quyết không làm chuyện lợi mình hại người, ảnh hưởng xấu đến đại cục.
>
> Điều này khác hẳn với kẻ tiểu nhân chỉ cầu trục lợi cho mình, bất chấp hành vi thủ đoạn. Kẻ tiểu nhân vốn không có đạo ở trong lòng, không có đường biên giới hạn, nên có thể làm chuyện xằng bậy, gây điều thị phi mà không cảm thấy đắn đo nhiều.
>
> Quân tử không truy cầu tùy tiện
>
> Người xưa dạy: "Quân tử bất cẩu cầu, cầu tất hữu nghĩa", ý là quân tử không truy cầu tùy tiện, cầu điều gì cũng đều là làm theo việc nghĩa. Nghĩa chính là điểm phân biệt lớn nhất giữa quân tử và tiểu nhân. Quân tử trọng nghĩa, còn tiểu nhân thì hám lợi.
>
> Khổng Tử nói: "Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã" (thấy việc nghĩa không làm thì không phải kẻ dũng). Người quân tử có dũng khí lớn bởi họ luôn làm việc nghĩa, không ngại xả thân mà hành hiệp trượng nghĩa, cứu khốn phò nguy.
>
> Quan Vũ là một anh hùng nổi tiếng thời Tam Quốc. Ông được người đời nhớ đến nhiều nhất bởi chữ "nghĩa" này. Chuyện kể rằng, khi Lưu Bị bị Tào Tháo đánh bại, Quan Vũ đơn thương độc mã cầm quân chống trả, bị vây tứ bề, định tìm cái chết. Tào Tháo mến tài, cho người dụ hàng ông. Quan Vũ khẳng khái đề ra 3 điều kiện, trong đó có nói nếu biết Lưu Bị ở đâu thì sẽ từ biệt Tào công, đến tìm anh mình bằng mọi giá. Tào Tháo chấp nhận.
>
> Khi về dưới trướng Tào Tháo, Quan Vũ rất được ân sủng. Tào Tháo sai người mang mỹ nữ, vàng bạc đến thưởng cho ông, ông không nhận. Tào Tháo thưởng chiến bào, tặng ngựa quý Xích Thố, Quan Vũ cũng không động lòng. Tào Tháo đãi Quan Vũ "3 ngày một tiệc nhỏ, 5 ngày một tiệc lớn", lại cấp ấn phong hầu, ân sủng hết mực. Thế nhưng khi nghe được tin Lưu Bị đang ở Hà Bắc với Viên Thiệu, Quan Vũ nhất quyết từ tạ ra đi, không gì cản nổi, qua 5 ải chém 6 tướng, đi vào lịch sử như một tấm gương về nghĩa khí, trung nghĩa.
>
> Quân tử không nói năng mập mờ
>
> Lời nói của người quân tử có sức nặng tựa như cửu đỉnh. Có câu: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy" là vậy. Do đó, trước khi nói, họ đều dùng lễ để kiềm chế cảm xúc của mình. Họ không nói lời thị phi, gây thương tổn, gây mâu thuẫn, ức chế hay phẫn nộ.
>
> Người quân tử luôn giữ được thái độ khoan hòa, ăn nói chừng mực, không phát ra lời thị phi, chỉ nói những điều nên nói. Họ cũng tôn trọng cảm xúc của người nghe, lời nói ra còn có sự an ủi, hòa ái. Người nghe được cảm thấy dễ chịu, đồng tình, cảm thấy được tôn trọng.
>
> Cổ ngữ có một câu rất hay: "Chim khôn kêu tiếng rảnh rang/ Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe". 'Người khôn' ở đây cũng có thể hiểu là người quân tử, người biết lễ nghi giao tiếp vậy!
>
> ***
> Hàng nghìn năm trước, Khổng Tử đã nói: "Cỏ chi lan mọc ở rừng sâu, không vì không có người biết đến mà không thơm. Quân tử tu Đạo lập Đức, không vì khốn cùng mà thay đổi tiết tháo". Người quân tử dù rơi vào bất kể cảnh huống nào cũng đều giữ được khí chất và cái tâm vững như bàn thạch của mình. Ấy âu cũng là cái đạo lý "Dĩ bất biến ứng vạn biến" của cổ nhân. Khi tâm bất động thì mọi sự bên ngoài đều không thể chạm đến mình. Người ta sẽ không còn phải vui, buồn, hờn, giận, oán, ghét trong những thứ cảm xúc bị ngoại vật dẫn động.
>
> Quân tử, bàn rộng ra là một khái niệm nói mãi cũng chưa chắc tỏ tường. Nhưng có một điều chắc chắn rằng đó không chỉ là một hình mẫu lý tưởng của xã hội xưa. Con người hiện đại quay cuồng trong vật chất, công nghệ, tranh giành và áp lực... đã sớm đánh mất đi những khí chất quân tử đầy khí phách của mình. Ngẫm ra, mục đích sống của người ta có lẽ chính là làm thế nào để tìm lại con người quân tử chân chính ấy của mình, tìm lại những viên ngọc quý đã bị bụi mờ thời gian phủ kín...
>
> Văn Nhược

,----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 30