mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5180
mod_vvisit_counterHôm Qua9183
mod_vvisit_counterTuần Này57666
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này139732
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19555182

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VĂN HÒA VÀ GIA ĐÌNH - ĐÔI ĐŨA TRONG VĂN HÓA Á ĐÔNG PDF Print E-mail

Hung Dao
Thu, Apr 1 at 8:30 AM

-----

Đôi đũa trong văn hóa Á Đông
THIÊN CẦM

Đôi đũa là vật dụng phổ biến tại các nước Á Đông, hình dạng của nó cũng rất phù hợp với thói quen ẩm thực tại xứ sở này. Do ảnh hưởng qua lại lẫn nhau về văn hoá, Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên đều dùng đũa trong bữa ăn, nhưng mỗi nơi lại có những thay đổi nhất định.

Về mặt khảo cổ học, người ta từng tìm thấy một đôi đũa bằng ngà voi được chế tác rất tinh xảo tại Trung Quốc, ước tính vào khoảng 3.000 năm trước. Điều đó cho thấy đũa đã xuất hiện từ rất sớm trong lịch sử văn minh nhân loại.

Khi dùng đũa, nói chung, người ta rất coi trọng về mặt lễ nghi và những điều kỵ huý. Từ nhỏ cha mẹ đã giáo dục con cái rất nhiều điều xung quanh đôi đũa này, ví dụ: không được ngậm đũa bằng miệng, không được dùng đũa chỉ vào mặt người khác, không được cắm đũa giữa bát cơm, v.v.. Đây cũng được coi là phép lịch sử cơ bản nhất.

Những điều kỵ huý khi dùng đũa trong dân gian cũng khá nhiều. Ví như không dùng đũa lệch, không dùng đũa gõ vào mâm vào bát, bởi như vậy thì ứng vào câu "gõ bát gõ đũa, xin ăn một đời", ngụ ý rằng người này sẽ nghèo đói.
image.png

Đũa của người Việt thân tròn để mộc, đầu đũa không quá nhọn. Đũa của Trung Quốc dài và thẳng, đầu đũa tròn.

Người Nhật dùng đũa ngắn, đầu đũa tròn và nhọn. Người Nhật đa phần đều ăn "cơm suất", nên không cần dùng đũa dài. Đầu đũa thường được vót nhọn cho dễ gỡ xương vì người Nhật thích ăn cá.

Những điều kiêng kỵ khi dùng đũa của người Nhật nhiều vô cùng, bởi vì phép tắc trong văn hoá Nhật Bản cũng quá nhiều. Có chừng 25 điều kiêng kỵ liên quan tới đôi đũa tại Nhật Bản, hễ không để tâm rất có thể sẽ phạm vào điều kỵ huý.

Đũa của người Nhật chủ yếu là đũa mộc, họ có thói quen dùng đũa một lần. Loại đũa này đa phần được nhập khẩu từ Trung Quốc hoặc các nước Đông Nam Á, vì người Nhật rất chú trọng đến vấn đề bảo vệ môi trường trên hòn đảo của mình.

Người Nhật có thói quen dùng đũa một lần là bắt nguồn từ thời đại Azuchi-Momoyama, vào cuối thời Chiến quốc ở Nhật Bản. Yamanoue Soji, một bậc thầy trà đạo lúc đó đã chia sẻ tâm thái "nhất kỳ nhất hội" khi thưởng thức trà, từ đó có một số thứ được sử dụng ở Nhật trên tinh thần chỉ dùng một lần.

Triều Tiên, bao gồm cả Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên, cũng dùng đũa. Nhưng họ lại không dùng đũa trúc hay đũa mộc mà dùng đũa kim loại. Trên bán đảo này, trước kia các vị đại vương, đại thần và người giàu có đều dùng đũa vàng, đũa bạc, còn dân tình phổ thông chỉ có thể dùng đũa sắt. Ngày nay những đôi đũa inox trở nên thịnh hành.

Tương truyền rằng người dân Triều Tiên thường dùng các loại gia vị màu đỏ, nên sử dụng đũa trúc hay đũa mộc lâu ngày, đầu đũa sẽ bị nhuộm đỏ và phải vứt bỏ.

Điều khác biệt trong bữa cơm của người Hàn Quốc so với người Việt Nam, Trung Quốc và Nhật Bản, là họ không muốn bưng bát cơm lên, mà chỉ dùng đũa gắp thức ăn lên miệng. Vì ở Hàn Quốc, từ "bưng bát" và "xin ăn" cùng nghĩa với nhau.
image.png

Đôi đũa của người Hàn Quốc cũng không tròn như của Việt Nam hay Trung Quốc, cũng không trên to dưới nhỏ như ở Nhật Bản, mà có hình dẹt dài.

Thói quen dùng đũa trên bàn ăn của người Nhật Bản cũng khá thú vị. Người Việt Nam và Trung Quốc xưa nay đều dùng chung một bó đũa, không phân biệt cụ thể đũa nào của ai. Không những vậy, các thành viên trong gia đình còn có thể dùng đũa của mình gắp đồ ăn cho người khác, người có ý thức thì đảo đầu đũa. Thói quen này thoạt nhìn thì có vẻ không được vệ sinh cho lắm, nhưng lại đậm đà tình thân. Người Hàn Quốc trong bữa ăn cũng thường nhiệt tình gắp đồ ăn cho nhau.

Gia đình người Nhật lại hoàn toàn trái ngược, mỗi người đều có một đôi "đũa chuyên dụng" khi dùng bữa. Họ tuyệt đối không dùng lẫn lộn với nhau, đều ăn cơm suất nên họ cũng không có thói quen nhường nhịn, gắp đồ ăn cho nhau. Bề ngoài nhìn rất vệ sinh, nhưng cảm giác cũng có phần xa cách nhau hơn một chút.

Người Việt Nam và người Trung Quốc thì thích dùng đũa dài được rửa đi rửa lại nhiều lần. Có người cho rằng điều này thể hiện sự nhẫn nại, sức sống mãnh liệt, niềm hy vọng, vĩnh viễn không tuyệt vọng. Có suy diễn quá hay chăng?

Tại Việt Nam còn có một cách dùng đũa đặc biệt khác, đó là loại đũa làm bằng gỗ hoặc tre rất to và dài, hình dẹt được gọi là "đũa cả" dùng để xới cơm.

Theo Aboluowang
Thiên Cầm biên dịch

----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - ĐỪNG CHIỀU CON ! PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Wed, Mar 31 at 1:27 AM

SỰ NUÔNG CHIỀU CỦA CHA MẸ ĐANG TẠO RA NHỮNG ĐỨA CON VÔ ƠN !!!

Trước khi mong con thành danh thì hãy giáo dục con thành "Người" trước đã – thành, "Người tử tế", tử tế với cha mẹ, và tất cả mọi người. Một người tử tế chắc chắn không phải là người vô ơn".
Hôm trước khi nói về hành trình bỏ quê ra đi, khổ cực mấy cũng lo cho con cái đủ đầy, có bạn nói điều đó chưa chắc tốt cho con bởi bạn biết có gia đình kia lo cho con cái không thiếu thứ gì, bây giờ các ông bà đó chiếm hết nhà cửa còn muốn đuổi cha già ra khỏi căn nhà cuối cùng.
Tôi nghĩ nhiều khi là nhân quả vay trả trong đời, hay chính sự giáo dục sai lầm của cha mẹ mà ra.
Chúng ta đôi khi vì thương con mà nuông chiều mù quáng, tước đoạt đi những cơ hội trưởng thành và tạo nên những con người ích kỷ, chỉ biết được cung phụng, hưởng thụ chứ không biết phục vụ và yêu thương.
Một đứa trẻ được bảo bọc từ nhỏ, cơm đút tới miệng, nước dâng tận môi, được dành cho những món ăn ngon, đồ chơi đẹp, muốn gì được nấy mà không biết những thứ đó từ đâu ra thì lớn lên chắc chắn đứa trẻ đó sẽ thành một con người chỉ quen hưởng thụ, nếu không được đáp ứng sẽ quay lại oán trách cha mẹ.
Một đứa trẻ được cha mẹ bảo bọc từ trong trứng nước, không từng sứt đầu mẻ trán, không từng đi xa một mình, không từng được thực hiện ước mơ... chắc chắn sẽ lớn lên với tâm lý ỷ lại và thụ động, chỉ trông chờ vào sự xếp đặt của người khác.
Một đứa trẻ không quen lao động, không biết cha mẹ mình đã khổ cực thế nào để kiếm tiền thì chắc chắn xem việc được nuôi nấng, bảo bọc là chuyện đương nhiên, không cần phải biết ơn dưỡng dục.
Những đứa trẻ được giáo dục thế nào sẽ hình thành tính cách như thế đó.
Mà tính cách của một con người đâu phải một ngày một bữa mà thành? Tùy nếp nhà, tùy sự dạy dỗ của gia đình mà ra. Những đứa con của tôi, từ ba bốn tuổi đã phải theo chân mẹ để biết mẹ làm gì? Cực khổ ra sao?
Các con được chứng kiến sự hình thành của một chiếc tàu từ lúc khởi công, trải mê, dựng nề, từ khi lắp vỏ, lắp máy đến lúc hạ thủy và ra khơi.
Con tôi được nhìn thấy những nhà hàng khang trang lộng lẫy được dựng lên từ đống hoang tàn đổ nát như thế nào? Thấy người ta xây tô, lát gạch, lợp nhà ra sao?
Con tôi có thể bị trầy da chảy máu, chịu nắng gió, bụi bặm nhưng mỗi ngày mỗi hiểu biết và trưởng thành. Con trai nhỏ tôi biết nói với bà ngoại mỗi khi tôi về trễ rằng: "Mẹ con làm nhiều việc lắm, cực lắm".
Con gái tôi biết nói: "Con đã tu nhiều kiếp nên kiếp này con làm con của mẹ". Con tôi biết rõ mẹ chúng đã cực khổ thế nào để chúng được đủ đầy.
Chúng biết mẹ đã lao động như thế nào để biết chính lao động tạo ra của cải vật chất chứ không phải chúng đang xài những đồng tiền có sẵn trong tài khoản mà không biết nguồn gốc từ đâu.
Các bà mẹ bán hàng online hay lao công quét rác, những bà mẹ điều binh khiển tướng hay làm công ăn lương đều có thể tự hào nói với con mình: "Mẹ đang lao động chân chính để nuôi con".
Chúng ta lo cho con trong khả năng của mình và phải cho con biết điều đó.
Con tôi dù được đủ đầy nhưng chưa bao giờ được nuông chiều, chúng được dạy lễ nghĩa, được dạy tự chăm sóc bản thân mình, không được đòi hỏi và biết quý trọng đồng tiền.
Tôi không mong con tôi học giỏi toán hay viết văn hay, tôi chú trọng vào giáo dục thể chất và kỹ năng sống, học võ học bơi, biết nói lời cảm ơn xin lỗi, biết gọn gàng ngăn nắp, tôi dạy con tôi tránh bị quấy rối tình dục, bắt cóc, dạy con biết giữ vệ sinh chung, vứt rác đúng nơi, ho biết che miệng, không lớn tiếng nơi công cộng, biết suy nghĩ tìm giải pháp cho những quyết định của con và tự chịu trách nhiệm về những quyết định đó.
Trước khi mong con thành danh thì hãy giáo dục con thành "Người" trước đã – thành "Người tử tế", tử tế với cha mẹ, và tất cả mọi người. Một người tử tế chắc chắn không phải là người vô ơn".
Nguồn: giadinhvietnam

-------------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - ĐỪNG TƯỞNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Mar 20

ĐỪNG TƯỞNG
Thi sĩ Bùi Giáng
(1926-1998)

Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ cao là sáng cứ tu là hiền.
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc không trông là mù
Đừng tưởng cứ trọc là sư.. Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang.. Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say.. Cứ chân là bước, cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ.. Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân.. Cứ hứa là chắc, cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.. Cứ chùa là tịnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên.. Cứ mạnh là thắng, cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn... Cứ bé là dai, cứ hôn... là chồng
Đừng tưởng giàu hết cô đơn.. Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa.. Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve.. Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn...
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn.. Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.
Đừng tưởng cứ thích là yêu.. Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay
Đừng tưởng vua là anh minh.. Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.
Đừng tưởng đời mãi êm đềm.. Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.

Đừng tưởng cười nói ân cần.. Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.
Đừng tưởng trong lưỡi có đường.. Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười.. Nhiều khi nói móc biết cười làm sao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao.. Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay.. Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm.. Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung.. Chỉ là lợi dụng lòng tin của người
Đừng tưởng cứ tiến là lên.. Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng.. Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu
Đừng tưởng cứ khóc là sầu.. Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn.. Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
☆☆☆☆☆
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên...!

Một trong những bài thơ hay nhất của thi sĩ họ Bùi:
ST

--------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - SỰ CHỌN LỰA VÀ KẾT QUẢ PDF Print E-mail

Tracy NGuyen

Sự chọn lựa và kết quả

Một hôm con trai 8 tuổi của tôi đánh nhau với một bạn cùng lớp và khóc lóc chạy về nhà. Nó ấm ức cho rằng bạn nó sai và tức giận ra mặt.

Tôi hỏi nó:

-"Con dự định làm gì và con có muốn bố giúp một tay không?"

-"Bố tìm cho con một viên gạch, ngày mai con sẽ ném bạn ấy từ đằng sau."

-"À bố hiểu rồi, cái đó con có thể làm được, còn gì nữa không?"

-"Bố ơi con cũng cần một con dao, con sẽ đâm bạn ấy từ phía sau."

-"Được, cách này có thể làm con hả giận. Bố sẽ lấy mọi thứ cho con."

Tôi đi lên lầu và chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, còn thằng bé có vẻ đang dần bình tĩnh lại. Hai mươi phút sau, tôi mang cho nó rất nhiều quần áo và một cái chăn đã được gói ghém gọn gàng.

-"Con này, con hài lòng chứ, gạch hay dao?"

Nó khựng lại và hỏi:

-"Nhưng bố ơi, tại sao bố lại mang cho con nhiều quần áo và chăn thế ạ?"

-"Con trai! Thế này nhé: Nếu con ném gạch vào cậu ta, cảnh sát sẽ tới bắt chúng ta vào tù một tháng, vì vậy chúng ta cần mang một cái áo khoác và một cái chăn, còn nếu con đâm cậu ấy bằng một con dao thì chúng ta sẽ ở trong nhà tù ít nhất 3 năm, vì thế mà chúng ta cần chuẩn bị nhiều quần áo cho bốn mùa, đúng không? Đó là luật nhân quả mà, con là người quyết định còn bố sẽ là người giúp con.

-"Vậy chúng ta sẽ không làm điều đó nữa bố ạ" – Con trai tôi trả lời.

-"Nhưng con rất tức giận cậu ta mà" – Tôi nói.

-"Bố à, con không tức giận nhiều như thế, vì thực tế là con sai" – Cậu bé đỏ mặt đáp.

-"Được, vậy thì bố sẽ cất đồ đi giúp con."

Từ đó con tôi học được bài học về việc suy nghĩ kỹ trước khi hành động vì mỗi sự lựa chọn đều dẫn đến một kết quả mà nó phải chịu trách nhiệm. Ngoài ra, con tôi cũng nhận thức được việc nuôi dưỡng cơn giận dữ và thù hận trong lòng sẽ chỉ dẫn đến một kết cục không mấy tốt đẹp. Con tôi cần phải bình tĩnh lại, chế ngự cái tôi của nó và công bằng khách quan trong việc đánh giá đúng sai.

"Hãy dạy trẻ lớn lên trong tình yêu thương."

Sưu tầm

-----------------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - MÙNG HAI TẾT- NHỚ ÔNG BÀ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Mồng 2 Tết: Kính nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ

Tin Mừng: Mt 15, 1-6

"Ngươi hãy thảo kính cha mẹ"

Theo phong tục người Việt Nam, Tết Âm lịch là ngày hội của gia đình. Cho dù ai bôn ba xứ người để làm ăn, mỗi người đều cố gắng trở về gia đình trong những ngày Tết. Nỗi nhớ mong con cháu của ông bà, cha mẹ được bù đắp bằng những tiếng cười nói rộn rã của con cháu từ phương xa kéo về, những nụ cười hạnh phúc nở trên những khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi tác.

Đây cũng là dịp để mọi người nhắc nhở nhau nhớ đến cội nguồn của mình là các bậc tiền nhân, ông bà, cha mẹ như câu: "Người ta có tổ có tông. Như cây có cội như sông có nguồn". Vì thế, trong những ngày Tết, bàn thờ tổ tiên luôn nghi ngút khói hương thành kính tri ân của con cháu. Tất cả đều thể hiện đạo lý của dân tộc và Kitô hữu: "Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây".

Ngày nay, từ sau Công đồng Vatincan II, Giáo hội đã nhìn nhận và ca tụng truyền thống tôn kính tổ tiên của người Á Đông nói chung và của người Việt Nam nói riêng. Bởi vì người Do Thái ngày xưa cũng thường tưởng nhớ đến công đức của các vị tiền nhân qua các thế hệ trong lịch sử dân tộc. Trong bài đọc thứ I trích sách Huấn Ca, tác giả đã nêu đích danh từ các vị tổ phụ của nhân loại như ông Ađam, ông Khanốc, ông Sêm, ông Sết và ông Noê, đến các tổ phụ của dân tộc như ông Ápraham, ông Isaac, ông Giacóp; các vị lãnh đạo thời lập quốc như ông Môsê, ông Aharon, ông Giosuê, ông Samuel; các vị vua nổi tiếng như Đavit và Salomon; các ngôn sứ tuyệt vời như Êlia và Êlisa.

Xưa kia, Chúa Giêsu dựa vào điều răn của Thiên Chúa để bác bỏ luận điệu thảo kính cha mẹ cách hời hợt của người Pha-ri-sêu, bởi vì họ cho rằng dâng cúng cho đền thờ là đã làm tròn bổn phận thảo kính cha mẹ, họ trích dẫn truyền thống để vi phạm hủy bỏ lời của Thiên Chúa. Ngẫm nghĩ về ngày nay, vẫn còn những người con như thế: cứ cung phụng cho cha mẹ tiền bạc rồi cho đó là thảo hiếu cha mẹ, nhưng không hề về thăm hay hỏi han cha mẹ mạnh khỏe ra sao? Đó không phải là thảo hiếu mà là bố thí cho cha mẹ mình.

Vì thế, Giáo hội Công giáo Việt Nam đã chọn ngày mồng hai Tết là ngày kính nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Đây là ngày truyền thống tốt đẹp và ý nghĩa, để mọi người nhớ lại những lời nói và hành động của cha mẹ mình khi còn sống hầu noi theo, bắt chước và cầu nguyện cho các ngài, để ngày Xuân của chúng ta không vắng bóng những người thân thương. Đồng thời, mọi người cùng hiệp dâng Thánh lễ cầu cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người thân đã qua đời, xin Thiên Chúa thứ tha cho những linh hồn đang ở nơi thanh luyện (luyện ngục) sớm được lên thiên đàng hưởng hạnh phúc cùng với Thiên Chúa, đó cũng là cách báo hiếu của chúng ta vậy.

Tóm lại, về vấn đề tôn kính tổ tiên, ông bà, cha mẹ, thánh Phaolô dạy rằng: Có một liên hệ hữu cơ giữa hạnh phúc hiện tại của mỗi người với sự hiếu thảo của họ. Điều này thật đúng, bởi vì nếu con nguời tỏ ra hiếu thảo, biết ơn ông bà, cha mẹ, thì cũng chứng tỏ mình hiếu thảo, biết ơn Thiên Chúa. Nếu con người không biết ơn cha mẹ vì đã ban cho mình tấm hình hài và sự lo lắng dưỡng dục, không biết ơn các bậc tiền nhân đã đổ xương máu để gầy dựng giang sơn, thì làm sao con người có thể biết ơn Đấng Tạo Hóa được.

Khi con người biết ơn đời, thì họ cũng sẽ biết ơn Trời. Ngày hôm nay, nhìn lại tất cả gia sản vật chất và tinh thần mà tổ tiên đã trao lại cho chúng ta, từ giang sơn đất nước, văn hóa ngôn ngữ, thuần phong mỹ tục, đến nhân chứng đức tin... chúng ta thấy mình thật hạnh phúc vì được kế thừa bao điều thiện hảo. Chúng ta hãy tạ ơn Thiên Chúa vì Người đã tạo nên lịch sử cứu độ của Người qua tổ tiên ngày xưa và qua chúng ta ngày nay, để mọi người cùng được vui hưởng hạnh phúc Nước Trời mai sau.

Hạnh phúc thay khi Giáo hội dành cho chúng ta ngày mồng hai Tết đầy ý nghĩa, để qua đó, ta biết mình từ đâu tới và sẽ đi về đâu, tâm hồn chúng ta sẽ không tàn héo như cỏ mục, nhưng sẽ đơm hoa kết trái như mùa Xuân, sẽ tràn đầy và phong phú như sông biển, vì: "Cây có gốc mới trổ ngành xanh ngọn - Nước có nguồn mới biển rộng sông sâu". Nguyện xin Chúa Xuân chúc lành cho mỗi người chúng ta trong năm mới này.

Nguồn: https://www.tgpsaigon.net

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 36