mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2191
mod_vvisit_counterHôm Qua9844
mod_vvisit_counterTuần Này45097
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này134306
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17354098

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - XA LÌA CHA MẸ PDF Print E-mail

Chi Tran
Oct 25 at 2:26 AM

XA LÌA MẸ CHA

Người ta có thể chia tay người yêu, ly dị với bạn đời, chấm dứt tương quan với người khác, nhưng chẳng ai có thể làm gì để trở nên "không còn là con cái hay là cha mẹ" của ai đó được.

Tình cảm gia đình là một cái gì đó rất thiêng liêng và cao cả. Gia đình là một sáng kiến tuyệt vời của Tạo Hoá, để qua đó, Ngài tiếp tục thực thi công trình sáng tạo với sự góp sức của con người. Từ tình yêu và sự kết hợp giữa người nam và người nữ, một mầm sống mới ra đời. Hơn ai hết, cha mẹ cảm nếm được niềm hạnh phúc lớn lao khi thấy thành quả tình yêu của mình hiển hiện ngay trước mắt. Ngay từ lúc đứa con ấy còn đang thành hình trong dạ mẹ, đã có một sự mong chờ thấp thỏm ngày đêm trong lòng. Đứa con ấy ra đời, là hình ảnh của chính cha mẹ, là máu là xương là thịt của cha mẹ, là bản sao di truyền tiếp nối từ đời này đến đời kia, và cứ thế, sự sống lan ra qua từng thế hệ.

Niềm hạnh phúc khi được làm cha làm mẹ chắc hẳn là chỉ có ai trong cuộc mới hiểu được. Niềm hạnh phúc ấy bao gồm cả những lắng lo, trách nhiệm. Cha mẹ là những người duy nhất trên thế giới này đã, đang và sẽ luôn cho con cái mình mọi thứ mà không cần chúng đền đáp gì, chỉ mong sao chúng được nên người, trở thành những công dân hữu ích cho xã hội. Bởi thế, cha mẹ luôn dành cho mọi sự tốt nhất cho con cái, tình yêu thương, sự săn sóc, gần gũi... Đối với cha mẹ, con cái là cả thế giới, là mục đích sống, là niềm an vui, niềm hy vọng... là tất cả, nên dù con mình có lớn thế nào, thành công thế nào, thì vẫn chỉ là một đứa con bé bỏng trong mắt bố mẹ.

Là người theo dấu chân con từ khi con còn chưa biết gì cho đến khi con khôn lớn, cha mẹ luôn khắc ghi trong lòng từng phút giây đánh dấu sự phát triển của con. Thoáng một chốc, đứa bé ngày nào còn nằm gọn trong vòng tay mình, nay đã là những chàng trai cô gái trưởng thành, tung cánh bay đi tìm hạnh phúc cho bản thân. Đây sẽ là một khoảnh khắc vô cùng khó khăn đối với những bậc cha mẹ, vừa vui lại vừa buồn. Vui vì con đã lớn, đã có thể tự mình đứng trên đôi chân, tung cánh bay muôn phương. Buồn là vì từ nay, chúng sẽ không còn "kè kè" bên mình nữa, sẽ ít dành thời gian cho mình và mình cũng không còn là ưu tiên hàng đầu của con nữa. Có một chút ích kỷ rất riêng của người làm cha mẹ, khi lúc nào cũng luôn muốn giữ con cho riêng mình, không muốn san sẻ chúng với ai cả. Sự ích kỷ đó cũng nói lên tình thương rất đỗi thiêng liêng của cha mẹ khi sợ rằng khi con mình vào đời, nó có thể sẽ bị tổn thương, không được che chở, sẽ phải chịu đói chịu khát...

Khi con đã tìm được một tình yêu đích thực dành cho mình, cha mẹ nào cũng hiểu rằng đã đến lúc mình phải buông tay và nhường con mình cho một người khác. Gia đình vốn dĩ là điều rất thiêng liêng nhưng tự nó không đóng kín trong chính mình. Nó mở ra với những tình yêu khác, một tình yêu dành cho người không cùng máu huyết. Kinh Thánh đã diễn tả nó qua hình ảnh "lìa bỏ cha mẹ mình để kết hợp với người bạn đời." Thật khó để có thể đón nhận điều này, dù rằng cha mẹ nào cũng vui nếu con mình tìm thấy được hạnh phúc riêng của bản thân. Xét cho cùng, cha mẹ sinh con vào đời, nhưng đâu làm chủ cuộc sống của con. Con được cha mẹ đưa vào hiện hữu, nhưng mỗi người đều có thụ hưởng một sự sống riêng. Con đã từng là tất cả cha mẹ, và vẫn mãi luôn là tất cả, chỉ có điều, giờ đây, cha mẹ phải tập buông tay, để con được tự do dựng xây hạnh phúc riêng của mình.

Giây phút con lập gia đình đánh dấu một chặng đường mới, nơi đó, nó tập gánh lấy một trách nhiệm chung với một người khác để tạo lập một gia đình riêng. Kể từ giờ phút đó, người con đã đồng thời trở thành người vợ hoặc người chồng, cũng hệt như mình năm xưa. Nếu nói một cách phũ phàng, cha mẹ giờ đây đã được xếp vào hàng thứ hai rồi, vợ-chồng-con cái mới nằm ở vị trí ưu tiên số một. Có lẽ vì không muốn chấp nhận sự thật này nên nhiều bậc cha mẹ đã luôn tìm cách níu kéo, khống chế, và hay can thiệp quá sâu vào gia đình riêng của con cái mình. Họ cứ cố khăng khăng cầm giữ con mình trong tay, không chịu mở lòng ra để đón nhận thêm một người con khác. Cũng chính từ đây là biết bao bi kịch, xung khắc trong gia đình xảy đến.

Trong ý định của Tạo Hoá, cha mẹ đóng vai trò là người cộng tác để sản sinh con cái và nuôi dạy chúng thành người. Thiên Chúa đã đặt giữa cha mẹ và con cái một mối dây gắn kết bền chặt đến nỗi không ai và không gì trên thế giới này có thể cắt đứt nó. Người ta có thể chia tay người yêu, ly dị với bạn đời, chấm dứt tương quan với người khác, nhưng chẳng ai có thể làm gì để trở nên "không còn là con cái hay là cha mẹ" của ai đó được. Tương quan cha mẹ – con cái gắn liền với chính sự hiện hữu của mình, với chính mình. Chẳng ai có thể tồn tại mà không đồng thời là con của một người nào đó, bởi lẽ, ta hiện diện trên đời là nhờ được sinh ra chứ không phải tự nhiên mà có. Dù là bền chặt như vậy, tất cả đều được mời gọi để đảm nhận lấy sứ mạng của mình theo một cách thức riêng. Gia đình là nơi ta thành hình, và cũng là nơi ta khởi hành ra đi.

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Cha mẹ là người đưa ta vào đời, nuôi ta lớn khôn để rồi vẫy tay tiễn đưa ta đi vào thế giới. Có một sự cắt đứt nào đó diễn ra, và dĩ nhiên, nó luôn khiến cả hai mang những nỗi niềm bâng khuâng. Nhưng chính nhờ sự cắt đứt này mà con người được lớn lên và sự sống được tiếp tục lan toả đến tận cùng bờ cõi theo lệnh truyền của Thiên Chúa.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - KINH LẠY ƠN THIÊN CHÚA CAO SANG PDF Print E-mail

Kinh Cao Sang


Lạy ơn Thiên Chúa cao sang
Chín tầng ngự trị thiên đàng liên liên
Loài người mọn mạy phàm hèn
Cùng chung muôn vật ở trên địa cầu.
Tính thiêng soi tới khắp thâu,
Suốt thông mọi sự làu làu không sai.
Rất công chẳng chút riêng ai,
Khắp hòa che chở chẳng ngoài kiền khôn.
Chúng tôi chút phận dân con,
Trộm đem tấc dạ ngụ hôn nghĩ rằng:
Chúa Cha phép tắc khôn chừng,
Linh thông rất mực toàn năng vô cùng.
Bởi không rẽ đám hồng mông,
Máy huyền tạo hóa phép thông diệu thần.
Sinh nên trời đất thần nhân,
Cùng chung muôn vật mọi phần tốt xinh,
Chúa Con lòng rất nhân lành,
Vì thương thiên hạ giáng sinh chữa đời.
Để tòa cao trọng trên trời,
Liều mình chịu chết thay loài người ta.
Thánh Thần Thiên Chúa Ngôi Ba
Uy linh hiện hóa thiết tha ôn tồn.
Cho ta mạnh sức linh hồn,
Đầy lòng đức nghĩa cao tôn khác vời.
Ba Ngôi cũng một Chúa Trời,
Một tính một phép Ba Ngôi một giềng.
Trí năng một thể cao sang,
Tốt lành nhân đức vẻ vang rất là.
Bây giờ trộm dám suy ra,
Hồn nay đã phải nghiêm tra trước tòa.
Xét từ hồn mới sinh ra,
Chưng nay hồn đã phải qua đời rồi.
Chịu ơn Thiên Chúa vô hồi.
Lo hồn hoặc lại luống côi vô tình.
Ở đời những thuở bình sinh,
Chẳng suy chẳng nghĩ việc lành phải chăm.
Lòng lo miệng nói mình làm.
Chan chan lỗi phạm sai lầm lắm thôi,
Linh hồn ba phép chẳng noi,
Dùng về nẻo khác lôi thôi nhiều chiều,
Từ bề xác thịt ngã xiêu,
Đi càn lối vạy chẳng theo đàng lành,
Kính dâng chẳng vẹn tâm thành.
Phượng thờ chẳng trọn bậc mình sớm trưa.
Gặp cơn nguy ách chẳng ngờ,
Ăn năn chưa trọn ngày giờ đã qua.
Than ôi! Giờ chết chẳng xa,
Khí thiêng mong thở hắt ra còn gì.
Bồi hồi hoi hóp đang khi,
Cậy trông Chúa cả phù trì ủi an.
Phương chi ngày trước lo toan,
Ích riêng theo thói thế gian chiều lòng.
Lỗi nay khổn kể cho cùng,
Ai hay cứu thoát khỏi vòng hồng lô.
Hỡi ơi! Lạy Chúa Giêsu,
Chuộc đền ơn cả thương cho lúc này.
Cậy trông Đức Mẹ nhân thay,
Cầu cùng Chúa cả lỗi rày thứ cho.
Lại xin Đức Thánh Angiô,
Bấy lâu gìn giữ hộ phù tính linh,
Hằng ngày dạy dỗ đinh ninh,
Đã trông coi sóc thần hình bấy thu.
Rày xin giúp đỡ cần cù,
Để cho thắng được kẻ thù thiêng nay.
Cùng xin đấng thánh quan thầy
Vốn từng thân thiết thuở ngày bình sinh.
Hằng hằng đỡ vực che bênh,
Xin Người thương đoái đinh ninh thay lời.
Lại xin các Thánh trên trời,
Đang chầu chực Chúa ở nơi vui vầy,
Vì tình thương đến hồn nay,
Cầu cho chóng được thấy ngày hiển vinh.
Như Lời Chúa phán rành rành.
Xin thì sẽ được ơn lành đoái thương.
Sấp mình trông Chúa cao sang,
Ba Ngôi một tính rõ ràng uy nghi.
Trời cao đất rộng cực kỳ,
Trong tay quyền phép tóm về kỷ cương.
Cao xa Chúa ngự thiên đàng,
Thấu nghe suốt hết trần gian mọi vùng.
Khuyên răn thưởng phạt rất công,
Lưới trời lồng lộng ai hòng trốn thâu
Chúng con cả dám khấu đầu,
Hết lòng van thiết âu sầu kêu xin.
Rộng tha phần phạt luyện đền,
Cho linh hồn ấy được lên thiên đàng.
Sống lâu hưởng phúc vinh quang,
Đền xuân cõi thọ vẻ vang đời đời.
Kinh văn cầu khẩn một bài,
Mọi người xin hết hợp lời. Amen.

PT TRUNG NGUYỄN CHUYỂN

--------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - KINH PHỤC DĨ CHÍ TÔN PDF Print E-mail

BẢN PHIÊN ÂM:
KINH Phục dĩ Chí tôn:

Phó tế Trung Nguyên gởi: "Nhớ lại Ông Bà đọc ngày xưa trong giờ Kinh tối Gia đình, là một phần của Lịch sử Công Giáo Việt Nam". (Bản tiếng Hán và tiếng Việt)

XIN NHỚ TÌM ĐỌC KINH TIẾNG VIỆT:

"Lạy ơn Thiên Chúa cao sang, chín tầng ngự trị Thiên Đàng liên liên,(miên?)

  Loài người mọn mạy phàm hèn, cùng chung muôn vật ở trên địa cầu.......???


(1) Chí tôn Chân Chủ, Cửu trùng cao ngự chi thiên,
Khả tiểu phàm khu, vạn vật hữu sinh chi địa.
(2) Chiếu lâm bất sảng,
Phú tái vô tư.
Thần đẳng thiết duy:
(3) Linh giác tiên nguyên,
Hồng mông thủy phán,
(4)Tổng huyền khu nhi tạo hóa,
Trì diệu pháp dĩ thi hành.
(5) Sinh thiên sinh địa sinh nhân cập vật giả, Thánh Phụ chi năng toàn;
Thụ khổ thụ nạn thụ tử giáng thế giả, Thánh Tử chi duy nhất;
(6) Chí nhược linh hồn sung mãn,
Sử tri đức nghĩa phú siêu,
(7) Hiển hách Thánh thần,
Uy linh hiện hóa.
(8) Phán nhiên vị tam tuy dị,
Hợp chi thể nhất tương đồng.
(9) Nhất trí nhất hảo nhất năng đồng công vô gián;
Chí thiện chí nhân chí mỹ, thậm thị linh thông.
Thiết niệm linh hồn (mỗ)
(10) Tự tòng sinh tiền,
Chí kim tử hậu,
(11) Thụ Thiên Chủ cực đại chi ân.
Lự thử hồn vô tình chi vật,
(12) Bình sinh cư thế, bất tín bất chí bất vụ lực khuy.
Vãng nhật đa khiên, hoặc tư hoặc ngôn hoặc hành hữu mậu.
(13) Hoặc bị linh hồn ký hàm minh ngộ, ái dục tam năng, đa vị biệt dụng, bất chuyên ức, chuyên
mộ,chuyên tu,
Hoặc bị nhục thân nhĩ mục khẩu tị, thủ túc tứ thể, vọng các tha kỳ, mạc toàn kính toàn tuân toàn phụng.
(14) Ngẫu tao thử ách,
Thống hối vị chân.
Ô hô!
(15) Sinh nhật dĩ hoàn,
Mệnh chung thích chí.
(16) Khí linh đãi tận, bồi hồi thuấn tức chi gian;
Thiên Chủ thị bằng cứu trợ úy an chi tế.
(17) Huống nẵng thì tập tục sở doanh, vật dụng giai tư ích kỷ;
Nhi kim nhật khiên vưu vô kế, thùy năng cứu thoát hồng lô.
Á!
(18) Thần Chủ Gia tô, thục tội thi ân chi đại.
Nhân từ Thánh Mẫu, vị kì xá quá chi đa.
(19) Dĩ chí Thiên Thần,
Phù trì bản tính,
(20) Kỷ niên tằng giáo huấn, tằng đa bảo hộ chi lao.
Kim nhật khất đề huề khắc thắng cửu thù chi biến.
Tinh bản danh Thánh nhân,
(21) Bình sinh thân thiết,
Mỗi nhật phụng thị,
Cập Thánh Nam Thánh Nữ đẳng
(22) Tại Chủ diện tiền, vị nhân tình thuyết,
Hữu kì tất ứng, vô đảo bất thông.
Phục vọng.
(23) Hoàng hoàng vị tam,
Nguy nguy thể nhất.
(24) Thiên cao địa hậu, sanh trì chưởng ác vô di;
Ngôn viễn thính ti, thưởng phạt khuyến trừng bất lậu.
(25) Thần kim khể thủ,
Khẩn thiết nghệ cầu.
(26) Nguyện thử linh hồn
Khiết thăng thiên quốc.
(27) Xuân đài tự tại, chân hưởng phúc chi vô cùng;
Thọ vực tiêu dao, tín thường sinh chi hữu vĩnh.
(28) Kinh văn sở đảo,
Thỉnh chúng đồng âm.
A mạnh. (AMEN)

--------------------------------

*MỜI QUÝ VỊ ĐỘC GIẢ NHỚ ĐỌC ĐỂ CẦU NGUYỆN CHO TỔ TIÊN, ÔNG BÀ HÀNG NGÀY VÀ THÁNG LINH HỒN SẮP TỚI.

---------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - LÒNG BIẾT ƠN PDF Print E-mail

chi trần 12/10/2019

Lòng Biết Ơn
Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ, cậu bé chỉ còn một đồng trong túi, mà bụng thì đang đói, cậu ta đi đến nhà bên cạnh để ăn xin. Một phụ nữ trẻ đẹp, nhìn thấy cậu bé. Cô ta đoán là cậu đang đói bụng, nên cô mang cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm uống sữa, rồi hỏi: Cháu phải trả cho cô bao nhiêu tiền? Người phụ nữ trả lời: Cháu không nợ cô cái gì cả.


Mẹ cô dạy rằng, không bao giờ nhận tiền cho lòng tốt. Cậu bé cảm động nói: Cháu sẽ luôn biết ơn cô từ sâu thẳm trái tim của cháu. Khi ra đi, cậu cảm thấy khỏe mạnh hơn và niềm tin của cậu vào con người càng mãnh liệt hơn. Trước đó, cậu như muốn đầu hàng với số phận.
Nhiều năm sau đó, người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương không thể chữa được. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn, nhờ các chuyên gia nghiên cứu căn bệnh lạ này. Lúc ấy, tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi đến phòng bệnh nhân. Ông nhận ra ngay người ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng, ông quyết tâm hết sức lực để cứu sống bệnh nhân này.
Sau đó, tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hóa đơn viện phí của ân nhân để xem lại. Ông viết vài hàng chữ và chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hóa đơn thầm nghĩ rằng, bà phải thanh toán nó cho đến hết đời cũng chưa xong. Bỗng nhiên, có gì đó khác thường, bà nhìn thấy ngay dòng chữ: "Trị giá hóa đơn = một ly sữa." (câu chuyện tiến sỹ Howard Kelly).


Qua câu chuyện này, chúng ta đều nhận ra ý nghĩa của nó, chính là lòng biết ơn. Bác sỹ Howard Kelly là một mẫu gương cho chúng ta. Lòng tốt luôn được đền đáp. Người mang ơn thì phải biết trả ơn. Con thì phải biết ơn cha mẹ, vì cha mẹ đã sinh ra, nuôi dưỡng, dạy dỗ ta nên người. Học trò phải biết ơn thầy cô vì họ dạy chúng ta, và chúng ta cũng phải biết ơn người giúp đỡ ta trong cuộc sống. Đó là đạo làm người. Khi ta sống đúng với đạo lý làm người, là ta sống đạo tốt.


Ngay cả Chúa Giêsu cũng dạy và đặt câu hỏi với mười người bị bệnh phong cùi được Chúa chữa lành bệnh. Họ đến van xin Chúa chữa cho họ, nhưng đến khi hết bệnh, họ lại quay lưng bỏ đi, không nói một lời cám ơn hay tạ ơn Thiên Chúa. Trong khi đó, chỉ có một người Samaria, anh ta là người ngoại bang, là người dân ngoại đến tạ ơn Chúa. Chúa Giêsu nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh."


Chúng ta nghĩ gì về chín người bỏ đi kia. Được Chúa Giêsu chữa hết bệnh phong cùi là một điều vui sướng và hạnh phúc, họ không còn bị mọi nguời xa lánh, ruồng bỏ, họ được hội nhập vào xã hội và trở thành những con người mới. Ấy thế mà họ lại vô ơn. Con người dễ vô ơn với Chúa khi họ đạt được mục đích. Con người ngày nay khi gặp hoạn nạn, bệnh tật, ốm đau thì van xin Chúa đủ điều, nhưng khi được rồi thì lại quay lưng. Đó là căn bệnh của thời đại.


Chín người bệnh được chữa lành bệnh hôm nay là con số đại diện cho con những người chúng ta hôm nay cũng đang vô tâm bạc bẽo với Thiên Chúa. Có bao giờ chúng ta nghĩ rằng, chúng ta sống được là do Thiên Chúa cho ban không? Chúng ta sống được là nhờ hít thở không khí. Mọi sinh vật trên trái đất này, Chúa ban cho chúng ta hưởng dùng. Vậy có bao giờ chúng ta nhớ đến Chúa hay nói lời cám ơn Chúa không? Thật ra, lòng biết ơn của chúng ta chẳng mang lại gì cho Chúa, nhưng Chúa muốn chúng ta phải biết nhận ra tình yêu thương của Thiên Chúa dành mỗi nguời chúng ta trong cuộc sống này.

Lạy Chúa, xin Ngài dạy con lòng biết ơn:
Biết ơn Chúa cho con có cha có mẹ.
Biết ơn Chúa cho con được sinh ra.
Biết ơn Chúa cho con đức tin.
Biết ơn Chúa cho con đức mến.
Biết ơn Chúa cho con hơi thở.
Biết ơn Chúa cho con mạnh khỏe.
Biết ơn Chúa cho con hạnh phúc.
Biết ơn Chúa cho con điều tốt lành.
Biết ơn Chúa cho con biết chia sẻ.
Biết ơn Chúa cho con biết sống yêu thương.
Biết ơn Chúa cho con thành công.
Biết ơn Chúa vì Ngài yêu con.
Tất cả là hồng ân Chúa ban cho con. Amen.
Lm. John Nguyễn.

--------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - TRI TUỆ NGƯỜI XƯA PDF Print E-mail

Hung Dao

Subject : Re : VAN HOA :Trí tuệ người xưa: Tâm đố kỵ hại mình hại người, lòng quảng đại mới tích phúc báo

Trí tuệ người xưa: Tâm đố kỵ hại mình hại người, lòng quảng đại mới tích phúc báo

Làm người thì không nên đố kỵ, vì đố kỵ sẽ mang đến rất nhiều hậu quả, không chỉ hại người mà còn hại chính mình.

Trong cuộc sống có những người thường hay ghen ghét, đố kỵ với người khác. Thấy ai đó đạt được thành quả thì họ bất mãn, giống như bản thân vừa mất đi một thứ gì đó. Thấy ai đó mất mát thì họ lại hả hê vui mừng, như thể bản thân vừa trúng số. Trên thực tế, con người không nên có tính đố kỵ, vì đố kỵ sẽ mang đến rất nhiều hậu quả, không chỉ hại người mà còn hại chính mình.

Người xưa dạy: "Gặp người đắc ý như mình đắc ý, gặp người mất mát như mình mất mát, có lòng tốt Trời cao sẽ ban phước lành". Nếu nhìn thấy người khác đạt được những điều tốt đẹp thì bản thân nên vui mừng cho họ, nhìn thấy người khác gặp phải những điều không may mắn thì bản thân cũng nên buồn thương cho họ. Người có tấm lòng quảng đại như vậy nhất định sẽ được ban phước lành.

Trong cuốn Đình Huấn Cách Ngôn, Hoàng đế Khang Hy viết: "Người phàm sống trên đời, không nên giữ sự ghen ghét đố kỵ trong tim. Nhìn thấy người khác đắc ý, bản thân cũng nên vui vẻ, hoan hỉ theo. Nhìn thấy người khác mất mát, bản thân cũng như bị mất mát".

Cổ nhân luôn căn dặn cháu con rằng làm người thì cần có tấm lòng quảng đại: Khi nhìn thấy người khác vui mừng thì cũng nên vui mừng cùng họ, khi nhìn thấy người khác đau buồn hoặc thất vọng thì nên dành cho họ sự cảm thông và động viên an ủi, như thế mới mang lại những lợi ích lớn cho cuộc đời.

Mỗi người đều có ưu điểm riêng và những điểm khác biệt với người khác. Cổ nhân nói: Trong sinh mệnh có thì cuối cùng tất sẽ có, không có thì cưỡng cầu cũng không được. Nghĩa là trong đời bạn có thứ gì thì chắc chắn sẽ đạt được thứ đó, thứ gì không thuộc về bạn thì cưỡng ép cũng không có được.

Tu thân dưỡng tính, làm việc thiện và tu dưỡng đạo đức tất sẽ gặp được những điều tốt đẹp. Chỉ vì ghen ghét, đố kỵ với người khác mà sinh tâm oán giận, liệu có đáng hay không?

Trong lịch sử có rất nhiều bài học cho thấy: Đố kỵ khiến người ta gặp phải rất nhiều hậu quả nghiêm trọng.

Thời nhà Đường, Hán vương Lý Nguyên Xương từng làm thống đốc Lương Châu, cậy mình mang thân phận hoàng tử mà nhiều lần ngang nhiên vi phạm luật triều đình.

Sau khi biết được chuyện này, Đường Thái Tông đã nhiều lần viết thư nhắc nhở em trai nhưng Lý Nguyên Xương không hề tiếp thu, ngược lại còn đem lòng căm ghét Đường Thái Tông.

Lý Nguyên Xương biết rằng thái tử Lý Thừa Càn rất ghen ghét và đố kỵ với em trai là Lý Thái, vì thế Lý Nguyên Xương đã hợp tác với Lý Thừa Càn nhằm giết hại Lý Thái, Khi kế hoạch thất bại, cả hai đã âm mưu tạo phản.

Năm Trịnh Quán thứ 17, trước những hành động tạo phản của Lý Nguyên Xương và Lý Thừa Càn, Đường Thái Tông vô cùng tức giận đã hạ lệnh trừng phạt. Sau đó, Lý Nguyên Xương bị buộc phải tự sát tại nhà riêng, còn danh phận thái tử của Lý Thừa Càn cũng bị bãi bỏ.

Đố kỵ không chỉ khiến tâm trí trở nên hạn hẹp mà còn khiến người ta mất đi sự sáng suốt, trở nên mù quáng, không phân biệt được đúng sai, cuối cùng sẽ đẩy chính mình rơi vào vực thẳm.

Ngọc Linh

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 33