mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7094
mod_vvisit_counterHôm Qua11024
mod_vvisit_counterTuần Này7094
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này96303
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17316095

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH - TONG THONG TRUMP PDF Print E-mail

Kim-Khanh Nguyen
To:Cộng Đồng PTVN
Jul 22 at 9:39 PM

Kính chuyển

TỔNG THỐNG TRUMP DƯỚI CÁI NHÌN VIỆT NHO (*)
(Đôi lời biện hộ cho Ngài trong lần gặp Ông Putin ở Helsinki, Phần Lan)

Quân tử (1) quyền biến (2), tùy thời (3)
Mục tiêu tối thượng vì đời, vì dân
Một khi thế sự chuyển vần
Bạn, thù đối tượng cũng cần đổi thay (4) ...

Hết đêm vận chuyển sang ngày
Liên Xô đâu nữa ?! _ Tàu nay lộng hành (5)!
Tùy thời diệt đứa gian manh
Việc xé Tàu Cộng phải giành ưu tiên!

Mặc ai bảo là điên, mặc kệ
Điên như Ông đâu dễ mấy người ?!
Vì một thế giới tốt tươi
Ưu tiên số một là trừ Tàu ô!

Nga giờ đâu phải Lien Xô (6)
Nên cần xếp nó đứng vô hạng nhì
Mỹ Nga liên kết lại đi (7)
Tam công (8) vây đánh tức thì Tàu tiêu!

Thất phu (9) có đôi điều nhắn gời
Mong sao cho thế giới tỏ tường
Thiên Địa Nhân giữ Tam Cương (10)
"Nước Mỹ Trên Hết" (11) Ngũ Thường (12) kinh bang (13) ...

San Jose, July 19/2018
Nguyễn Việt Nho

Trước khi đi vào cước chú tôi xin có lời thưa trước ở đây là: Đối tượng mà bài viết nhằm đến là mọi ngưới, mọi giới ở mọi nơi nhằm kếu gọi đoàn kết cùng TT Trump để giải trừ đại họa "Death by China" và thứ nữa là nhằm mời gọi mọi người đi vào Việt Đạo Việt Dịch để thông Sự Lý Sự Vật, như lời của nhà học Dịch Thu Giang Nguyễn Duy Cần nói là: "Muốn thông Sự Lý Sự Vật phải thông Dịch. Chưa từng thấy ai không thong Dịch mà thong Sự Lý Sự Vật"

CƯỚC CHÚ:

(*): VIỆT NHO: Nho Học có hai nhánh: Nhánh Việt Nho và Hán Nho. Việt Nho còn gọi là Nguyên Nho (từ của Linh Mục kiêm Triết Gia Lương Kim Định), có từ thời nhà Hạ. Thời Hạ thuộc thời huyền sử, tiền sử trước Tây lịch nhiều ngàn năm...
(Hạ là tổ tiên của Việt tộc rồi truyền dòng sang đến Bách Việt. Tộc dân nầy có lãnh thổ trải rộng khắp Trung Nguyên Trung Hoa, từ lưu vực sông Dương Tử xuống tới Bắc Trung Việt, gồm nhiều Việt như Việt Dạ Lang (Quý Châu) Việt Bạch Lang (Tứ Xuyên), Việt Lang (Quảng Đông), Đông Việt, Mân (Triều Châu), Việt Văn Lang (Hoa Nam-Bắc Việt Nam), Điền Việt ...

Nền Đạo Học Việt Nho diễn đạt Đạo Lý bằng nét vẽ mang dấu hiệu và biểu tượng (sign and symbol) là hình tượng của Càn Dương Trời (__) và Khôn Âm Đất (_ _) thay vì bằng ngôn ngữ qui ước. Chính hai biểu tượng và Khôn Âm (_ _), Càn Dương (__) hay nòng âm (0) nọc (1) dương, làm nền tảng cho bộ môn Toán Lý Số (cái lý nằm trong con số dẫn vào ĐẠO HỌC VIỆT NHO) để qua đó chưng ra cái Đạo Lý giúp ta thấy Đạo thay vì nghe nói về ĐẠO như nhiều nền văn hóa khác nên Việt Nho cũng là Việt Đạo nằm trong nghĩa ĐẠO siêu việt của Đất Trời chưng ra Con Đường Sinh Diệt của muôn loài, muôn sự xảy ra trong đất trời.

Quyển kinh sách chưng ra Đạo (tức Con Đường Biến Dịch của Sự Vật), được viết bằng hai đạo tự nầy (Kinh Hùng gọi là triết tự văn hóa: "Kinh Châu, Dương Việt hai miền _ triết tự văn hóa lưu truyền sử xanh"), được xem như là quyển Sách Ước Trinh Nguyên của Việt tộc "Sách Ước Trinh Nguyên Không một chữ...", làm nền tảng của Việt Nho và Việt Nho bao trùm lên mọi lãnh vực từ triết, y, lý, số, như là chiếc 'lưới trời lồng lộng, thưa mà không lọt' (Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu)

Chữ NHO trong nền Nho Học Việt Nho, được định nghĩa là: "thông Thiên Địa Nhân viết NHO" (NHo là nền học thuật thông rành cả chuyện trên Trời (sự việc trừu tượng) việc dưới Đất (sự việc cụ thể) và thông cả việc nhân sự, là nền ĐẠO học siêu việt của Việt tộc rất cao sâu và bao trùm trên mọi lãnh vực... Về sau, sau khi Hán tộc (Tàu) đã chữ nghĩa hóa nền văn Văn Hoá Vô Ngôn (vì chỉ dùng biểu tượng để diện đạt Lý Đạo mà không dùng ngôn từ (lời nói và chữ viết) nầy và làm chệch, lệch đi cái ban đầu của Nguyên Nho nên người Việt gọi Tàu là Tàu Chệch (lâu ngày có thể viết sai đi là Chệt, hay cũng có thể chữ "Chệt" cùng họ chữ với "chết" hoặc nữa, cũng có thể là "Chệt" là âm đọc theo mang âm hưởng địa phương vùng Huế khi đọc chữ có mang dấu sắc (/) thành ra âm như là dấu nặng (.): "Chết" đọc thành "Chết", mang lấy nghĩa HánTàu đã giết chết đi ý nghĩa nguyên sơ của NGUYÊN NHO?). Và, khi VIỆT NHO/NGUYÊN NHO bị Hán hóa, biến thái thì nền Đạo Học Nho Học mang sắc thái của nền văn học xuống cấp và từ đó Nho Học bị coi khinh, bị xếp xuống hàng mạc rệp khiến người đời không coi nho và xem những ai biết chữ Hán được xem là nhà nho!

(1): Quân tử: là mẫu người của NHO HỌC, cả Hán Nho và Việt Nho, nhưng có sự khác biệt giữa nguời quân tử là quân tử Việt Nho thì quyền biến, biết tùy thời, tùy vị, tùy đối tượng mà hành xử. Ca dao cổ thời có câu nói về sự khác biệt nầy: "Quân tử nhất ngôn là quân tử dại _ Quân tử nói di nói lại là quân tử khôn"... Người quân tử "nói đi, nói lại" chỉ ra cái tính quyền biến của Việt Nho, trái lại, quân tử Tàu mang tính gàn bướng cố chấp mà người đại diện tiêu biểu là Quan Công (được người Tàu rất sùng bái), hành xử theo khuông mẫu cứng ngắt như đinh đóng cột là "Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy" (Một lời nói bốn ngựa khó theo)
(2): Quyền biến: là biết tùy thời, tùy vị mà hành động cho hợp thời, hợp vị.
(3): Tùy thời: Lấy ý câu: "Tùy thời chi nghĩa đại hỉ tai". Đây là lối xuất xử của người quân tử hành xử đúng Đạo Lý khiến cho việc làm của họ mang lại ơn ích cho mình và cho người ...
(4): Bạn, thù đối tượng cũng cần đổi thay: Gợi ý từ câu: "Mỹ không có bạn muôn đời, không có kẻ thù muôn kiếp".
(5), (6), (7): Vào những thập niên 40 đến 80 là thời kỳ chiến tranh lạnh, Liên Bang Xô Viết là kẻ thù số một của Mỹ và của thế giới tự do, đến cuối thập niên 60 (1968) Mỹ đã bắt tay với Tàu Cộng để hạ gục Liên Xô (1989) và Liên Xô rã đám thành Liên Ban Nga hôm nay, nghĩa là nó không còn là kẻ thù số một nữa mà Tàu Cộng ngày nay mới là kẻ thù số một của Mỹ và của nhân loại (Death by China), nên việc Ông Trump muốn kéo Nga về phía mình là đúng đắn, hợp thời để nhằm lật đổTàu Cộng trước khi mở đường cho nhân loại bước vào kỷ nguyên toàn cầu hóa. Việc TT Trump làm là sáng suốt, hợp thời vị, Ông không phụ với lòng những người đã dồn phiếu bầu Ông:
"Hoan hô Ngài TT Trump
Tôi đã bỏ phiếu không làm hoan hô
Rồi Ngài sẽ kéo Cộng Hồ
Trở về phía Mỹ để xô Cộng Tàu"
(8): Tam Công: là Công Tâm, Công Lương và Công Đồn. Công tâm là đánh vào tâm trí đối phương; công lương dánh vào kinh tế tài chánh của kẻ thù, công đồn là cú đánh cần dứt điểm bằng quân sự nếu hai lối đánh trên chưa hạ gục đối phương. Ta thấy Mỹ và đồng minh của Mỹ rõ rang đã và đang dùng "tam công" để đánh Tàu Cộng.
(9): Thất phu: Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách
(10): Tam Cương: Tam là ba, cương là sợi day cứng, là ba mối giềng hay ba chân táo, chân kiền Ô ng Táo "Dù ai nói ngã nói nghiêng _ Lòng ta vẫn vững như kiền ba ba chân". Tam Cương là hình ảnh con LI ( ) nằm trên đồ hình Bát Quái Hậu Thiên là Đạo của phương Nam chính nó chưng ra ba giềng như là ba kiền của Táo Quân gồm hai Ông (hai nét dương và một nét âm được ca dao cổ nhắc đến như là một gia đình Táo qua câu: "Thế gian một vợ, một chồng _ Đâu như vua Táo hai Ông Một Bà". Quan chiêm (quan sát và chiêm nghiệm) con LI/HỎA nằm phương nam BQHT chỉ ra Tam Cương chưng ra cái Việt Đạo của người Nam nên Khổng Tử (Confucious) viết là Cái mạnh của Nam phương, là phương có người quân tử ở đây "Nam phương chi cường quân tử cư chi".

Hình minh họa Tam Cương qua hình ảnh gia đình Táo Quân Nam Phương

Ba giềng mối "Tam Cương" cũng là cái Phật Tính hay Phật thể là BI, TRÍ, Dũng, cũng là cái Chúa Ba Ngôi được nhận biết ý nghĩa qua việc làm dấu Thánh: Nhân danh CHA (tay chỉ đầu: Sự sáng suốt hay chân lý) Và CON tay chỉ tim (tâm), chỉ Ngôi hai Tình Thương và THÁNH THẦN, chỉ sự gánh vác, nghị lực hay Đức Dũng, tay chỉ hai vai. Ba Ngôi hay Tam tính nầy không khác với huyền sử Việt Cha Trí Mẹ Nhân Con Hùng cũng là Thiên Địa Nhân vậy.
(11) Nước Mỹ trên hết: Lấy ý từ câu "America first" và ý của câu "Make America Great Again" của TT Trump
(12): Ngũ Thường là sự vận hành thường hằng của Ngũ Hành là KIM, MỘC THỦY, HỎA, THỔ xảy ra cùng khắp ở mọi nơi, mọi lúc trên mọi sự vật trong tiến trình sinh, thành, trụ, diệt của nó. Ngũ hành tương sinh là Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kim sinh Thuỷ và Ngũ hành tương khắc là Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim, Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy'
Ứng dụng của Ngũ hành sinh khắc nầy rất rộng, cả trên triết, y, lý, tướng số và trên việc dựng vợ gả chồng ...
(13): Kinh bang: tức kinh bang tế thế mà ngày nay từ giản lược của nó là Kinh Tế mà ý nghĩa của nó bị thu gọn vào kinh tế đơn thuần. Ông TT Trump xứng đáng là người làm việc kinh bang tế thế.

Tóm lại, Để "Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại" (Make America Great Again) TT Trump đã đi theo hướng không khác đường hướng của Văn Hóa Cổ Việt đã chỉ ra. Trong tác phẩm VĂN HÓA CỔ VIỆT XB 2004 tôi phát biểu là "Văn hóa Mỹ và Văn Hóa Cổ Việt sẽ đi song hành và bổ túc cho nhau" Ngày nay lời phát biểu nầy đã trở thành rõ nét được thấy qua lối hành xử quyền biến tùy thời của TT Mỹ Donal Trump vậy!

__,_._,___
_______________________________________________
Phote mailing list
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
http://photevnusa.org/mailman/listinfo/phote_photevnusa.org

 
VAN HOA VA GIA DINH - NGAY VE NGUOI CHA PDF Print E-mail

'van nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH < This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

On Jun 17, 2018, at 8:15 AM, 'van nguyen' via DH_MASS wrote:
> ==============

THÔNG BÁO TIN VUI # 139 - Website ChiaseLoiChua.com
>
> Lời cầu nguyện của một người cha
>
> Ôi lạy Thiên Chúa là Cha của con ở trên trời,
> thật là một điều kỳ diệu khi Ngài gọi con
> làm một ngươi cha giống như Ngài ở dưới đất.
>
> Chúa ơi,
> con chỉ là một đứa bé thơ trong sự hiện hữu của Ngài.
> Chúa thì mạnh mẽ, con thì lại yếu đuối.
> Chúa thật thánh thiện trong khi đó con là một người tội lỗi.
> Chúa thật khôn ngoan và đầy yêu thương,
> trong khi đó con thường hay u tối và đầy ích kỷ
> Cho dù với tất cả những bất toàn như thế,
> nhưng Chúa vẫn mời gọi con làm một người cha ở trần thế.
>
> NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY hướng dẫn gia đình của con
> theo con đường của Chúa qua Giáo Hội
> bằng những lời nói, những việc làm
> và đời sống cầu nguyện hàng ngày của con.
>
> VỚI ƠN Chúa ban ơn
> con có can đảm dám đẩy hai chữ "GIA TRƯỞNG"
> ra khỏi con người của con,
> ngõ hầu mang lại sự yêu thương, bình an trong gia đình.
>
> Chúa ơi,
> NHỜ THÁNH THẦN CHỈ DẪN để con luôn biết đặt vợ và các con
> lên trên những khát vọng và những thú vui
> của riêng bản thân con,
> nhờ đó con có thể quan tâm đến nhu cầu
> của những người trong gia đình,
> giống như Chúa đã quan tâm đến từng người chúng con.

Đầy tớ: Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.
>-------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH - TIN VUI CHO AI SO VO PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
May 28 at 10:22 PM

TIN VUI CHO NHỮNG NGƯỜI SỢ VỢ

Trần Mỹ Duyệt

Trong đời sống hôn nhân vợ chồng "tương kính như tân", có nghĩa là lúc nào cũng nên đối xử với nhau một cách tôn trọng, nhẹ nhàng và tế nhị như "thuở ban đầu". Nhưng ngược lại, không hiểu tại sao sau khi đã thành vợ chồng, đã cưới nhau rồi phần đông đàn ông lại đổi cách sống, đổi thái độ, coi vợ như một thứ công dân hạng hai, một người mà phải lệ thuộc và coi chồng như chúa tể.

Quan niệm trọng nam khinh nữ, lối sống gia trưởng, và cung cách hành xử như thế hoàn toàn phản lại với vai trò, trách nhiệm và phẩm giá của người phụ nữ. Vì nam hay nữ, đàn ông hay đàn bà cũng đều do Thượng Đế tạo dựng: "Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh Ngài. Ngài tạo dựng nên họ có nam và có nữ" (Sáng Thế Ký 1:27). Do đó, giá trị nhân bản, phẩm cách con người ngang nhau, bằng nhau và phải được tôn trọng như nhau.

Đối với những người hiểu biết, ý thức thì việc nhìn nhận bình quyền, việc tôn trọng nhau giữa vợ chồng là những gì cần và nên làm. Một số còn trào phúng hơn cho rằng: "Sợ vợ mới anh hùng". Tại sao?

"Đàn ông sợ vợ, lẽ thường...

Vốn người quân tử nhún nhường vẫn hơn...

Đàn ông sợ vợ là khôn...

Nếu không ai sẽ nấu cơm quét nhà?"

Ít ra cũng phải là như vậy. Cứ tưởng tượng một ngày nào đó mở mắt ra mà thấy phụ nữ, đàn bà biến mất trên mặt đất, chắc chắn ngày đó sẽ là một ngày kinh hoàng nhất cho giới đàn ông con trai. Không chỉ là chuyện nấu cơm, rửa bát, quét nhà mà còn rất nhiều thứ khác mà thiếu bàn tay phụ nữ, thiếu người đàn bà, người đàn ông không làm được, hoặc có làm thì cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Mặc dù người phụ nữ có bị nhiều thiệt thòi tại những nền văn hóa nơi mà vai trò người đàn ông được đề cao, nhưng không phải vì vậy mà hình ảnh của người phụ nữ hoàn toàn bị lu mờ. Socrates (469 BC - 399 BC), nhà triết học Hy Lạp đã có kinh nghiệm này khi ông phát biểu: "Hãy cứ lấy vợ đi. Nếu may mắn, bạn sẽ hạnh phúc; nếu không may, ít nhất bạn cũng là một triết gia" (By all means marry: If you get a good wife, you'll become happy; if you get a bad one, you'll become a philosopher.) Ai có dịp đọc Socrates thì đều biết, đây là câu nói diễn tả kinh nghiệm của chính bản thân ông.

Để khỏi bị cho là mất mặt hoặc mất giá qua những hành động quan tâm, lo lắng, và săn sóc vợ, giới đàn ông thường tự nhủ: Đàn ông ai lại sợ vợ, có sợ là sợ vợ buồn, sợ vợ yêu mình quá nên ghen tương tí thôi. Và sợ như vậy là cái sợ mà cả hai đều có lợi. Thí dụ, sợ vợ buồn, vợ quá lo lắng cho sức khỏe của mình mà chừa uống rượu, chừa hút thuốc, và chừa nhậu nhoẹt, la cà với người này người khác. Hoặc sợ vợ ghen mà hại cho sức khỏe, tàn phai nhan sắc nên mỗi khi ra đường,người chồng mắt nhìn nghiêm trang, không ngó ngang, liếc dọc, hoặc tối về không email, chat chít với em gái nuôi, em gái tinh thần hoặc cô bạn trong sở đang gặp khó khăn cần nhờ giúp đỡ...

Cũng có thể sợ vợ la mắng làm gương xấu trước mặt con cháu trong nhà mà nhịn vợ, tập sống cho ngăn nắp, gọn gàng, sạch sẽ. Rồi vì lo lắng cho sức khỏe của vợ nên giúp vợ một tay thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ, làm việc vườn tược, hút bụi nhà, đổ thùng rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa... Nhất là để chăm chút cho sắc đẹp của vợ, mà chồng đi làm được bao nhiêu tiền đều đem về cho vợ shopping, mua sắm để mỗi khi ra đường "không xấu thiếp hổ chàng". Tóm lại, những hình thức sợ trên là những hình thức "sợ vợ sống lâu", và sợ như thế là sợ vợ mình chứ không sợ vợ hàng xóm.

Cứ tưởng sợ vợ chỉ là đề tài được bàn tán cho vui. Nhưng nó đã được nghiên cứu dưới cái nhìn tâm lý học. Một cuộc khảo cứu về ích lợi của người sợ vợ được giáo sư David Vogel thuộc đại học Iowa thực hiện.

Ông đã khảo sát 72 cặp vợ chồng trung bình ở độ tuổi 33 và đã kết hôn được khoảng 7 năm. Họ thuộc các chủng tộc khác nhau như Âu, Á, Mỹ, và Phi châu. Trong phần khảo cứu, họ phải trả lời cho biết là họ có hài lòng trong mối tương quan vợ chồng, cũng như khả năng quyết định công việc trong gia đình hay không? Ngoài ra, họ cũng được gợi ý ghi lại những vấn đề mà họ không thể giải quyết nếu như không có sự hợp tác của chồng. Và kết quả được ghi nhận như sau:

Phân tích thêm nội dung cuộc khảo cứu, khi quay lại cảnh các đôi thảo luận về từng vấn đề này trong vòng 10 phút. Thí dụ, tiền bạc, tự do quyết định, việc nhà, thời gian bên nhau, giao hảo giữa gia đình và bạn bè, sinh lý, xã giao, cảm xúc bên nhau, con cái... Kết quả của cuộc khảo cứu này đã có những kết luận hết sức ngạc nhiên, đó là hầu như mọi đòi hỏi, yêu sách của các bà vợ đều đạt được mục đích, mặc dù trong lúc thảo luận, trao đổi đôi bên đều dùng những từ ngữ mang tính tiêu cực như trách móc, buộc tội, chỉ trích, rầy la, ép buộc thay đổi, ra lệnh; hoặc những thái độ như lạnh lùng, miễn cưỡng.

Ngoài ra, những phụ nữ trong cuộc khảo cứu này lại không hề lắm lời như người ta tưởng. Theo Vogel phân tích sở dĩ phụ nữ được lắng nghe bởi vì họ truyền đi những thông điệp tích cực, và cũng có thể là do sự "nhịn nhục" và không muốn bị rầy rà của phía đàn ông. Một câu ví von diễn tả mối tương qua và "quyền hành" của người vợ trong gia đình là: "Đàn ông làm đại tướng, nhưng đàn bà làm nội tướng". Ở một nghĩa nào đó, nội tướng thắng đại tướng. Ca dao Việt Nam cũng có câu: "Lệnh ông không bằng cồng bà". Và đó cũng là lý do tại sao vai trò người phụ nữ trong gia đình được cho là "nội tướng".

"Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm". Nếu người chồng lắng nghe vợ, hoặc tỏ ra nể vợ cũng là vì muốn cho gia đình được êm ấm. Trong một nghiên cứu khác, Murphy cũng khẳng định rằng "dấu hiệu của một cuộc hôn nhân lành mạnh là người chồng biết cách chiều theo ý vợ." Trong bài khảo cứu "Tại sao đàn ông sợ vợ?" (Why do Men Fear their Wives?), tác giả Richard Jungst đã ghi lại một vài câu nói rất ý nhị, đầy tính trào phúng về những lý do tại sao người đàn ông lại sợ vợ, và thích sợ vợ:

"Với vợ, tôi luôn luôn nói câu sau cùng, 'có phải vậy không cưng?'"

(With my wife I always have the last word, isn't that right honey?)

Và:

"Tôi nghĩ điều này OK, nhưng để hỏi lại xếp lớn cái đã".

(I think that is OK, but let me check with the boss first.)

Người đàn ông, theo tâm lý có khuynh hướng giải quyết cấp thời, mạnh bạo những đe dọa, khó khăn trong cuộc sống. Người đàn bà, trái lại, thích hợp với khuynh hướng nhẹ nhàng, và dịu dàng hơn trong những căng thẳng. Điều này phù hợp với quan niệm sống cho rằng "trong biển trần của xung đột, đàn ông chìm, nhưng đàn bà bơi" - "in the sea of conflict, men sink and women swim" (John Gottman).

Như vậy thì phái mày râu từ nay có lý do để sợ vợ. Sợ vợ mới anh hùng! Nói cho cùng, vợ mình mình sợ, có sợ vợ ai đâu! Nhất là trong cái sợ ấy phảng phất chút yêu thương, nuông chiều, nhường nhịn và dễ dãi. Vợ là xương sườn của chồng, không thuận thảo, lo lắng cho nó, nó đau lên một cái chỉ còn nước vô nhà thương! Và lúc này mới là lúc ứng dụng câu: "Sợ vợ sống lâu."!

------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH - BAI THO CAO NIEN PDF Print E-mail

Baì thơ Cao Niên (HƯỚNG VỀ CHÚA)

Quý Vân chuyển

Cao niên nhàn nhã nguyện cầu sớm hôm
Dâng mình suy gẫm Lơì Cha.
Chúa xưa cứu khổ khỏi đời thế gian,


• Trí tôi chẳng nhớ việc đời,
• Chỉ ưa suy gẫm về Lời Thánh Kinh.
• Tai tôi nghe tiếng công bình,
• Của vua muôn nước hiển vinh muôn đời.


• Mắt tôi dâng trọn cả hai,
• Chỉ trông điều đẹp ý Ngài mà thôi.
• Mũi tôi cũng đã dâng rồi,
• Quyết không say đắm ngửi nùi trần gian.


• Miệng tôi dâng Chúa rõ ràng,
• Một lời phi nghĩa nghìn vàng cũng không.
• Lòng tôi dâng Chúa cứ đi,
• Theo đường Chúa dạy quản gì gian nan.


• Tay tôi dắt kẻ lạc đàng,
• Đem về thờ Chúa được an huy hoàng.
• Gìn lòng giữ dạ đinh ninh.

• Thơì gian hưu hạ chuyên câù cùng Cha
• Bao nhiêu vật báu trên đời
• Không bẳng con cháu quây quần bên Cha


• Tuôỉ đơì chồng chất qua nhanh
• Nay con đã sẵn chào Cha trên trơì
• Kiên trì con giữ Lời Cha
• Cho con trung tín đến ngaỳ gặp Cha.

Trích đoạn baì thơThơ Dâng Mình cụ ms Hồ Xuân Phong

------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH - NHUNG BA MA CO DON PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 20 at 9:19 AM

Những bà mẹ cô đơn
* Khuyết Danh

Trong giờ lễ Chủ Nhật, nhằm ngày Lễ Mẹ, tại nhà thờ Saint Columban, Linh Mục T. đã làm nhiều người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người Mẹ đã nuôi cả mười đứa con thành công về tài chánh, đứa bác sĩ, đứa kỹ sư, dược sĩ, nhưng rồi cả mười đứa con ấy không nuôi nổi một bà Mẹ già.

Ðứa nào cũng có lý do để từ chối mà không muốn ở với Mẹ. Linh Mục T. cũng kể lại lúc ông còn ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, ông đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, vì hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Ðiều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà Mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn giá cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi thì bà Mẹ cho biết là không dám vì sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là "tốn tiền điện quá!" Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến ngày Lễ Mẹ thì đưa mẹ ra ăn tô phở hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: "I love you, mom!" Họ cho như vậy là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của mình.

Những bà Mẹ ở đây hiện thân của Mẹ Việt Nam đau khổ: đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái, nhưng khi con cái phụ rẫy, bỏ bê thì họ cũng im lặng chấp nhận cho đến hết cuộc đời.

Có biết bao nhiêu trường hợp như thế trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại? Biết bao nhiêu bà mẹ âm thầm, lặng lẽ chịu đựng tất cả những đau khổ từ khi lấy chồng, sinh con, rồi ráng nuôi dạy con nên người, sau đó lại chấp nhận những đứa con bất hiếu như một định mệnh, không hề thốt lời than vãn?

Một bà mẹ đã dành dụm bao năm buôn gánh bán bưng để cho con vượt biên một mình; sau đó, khi qua đến Mỹ, thằng con sợ vợ quá, không dám để mẹ ngủ trong phòng mà bảo mẹ phải ngủ dưới đất trong phòng khách! Một lần, con chó xù của hai vợ chồng đứng đái ngay vào đầu mẹ. Bà mẹ kêu lên thì đứa con dâu cười ha hả trong khi thằng chồng đứng yên, chẳng dám nói gì.

Bà mẹ khác, không được ở chung với con trai, phải ở thuê phòng của người bạn, vì sức khỏe yếu, lúc nào cũng lo là chết không có ai chôn. Khi nghe nói về bảo hiểm nhân thọ, bà có năn nỉ thằng con trai đứng tên mua giùm để bà bớt chút tiền già và đóng hàng tháng để mai sau, con có tiền lo hậu sự cho bà, nhưng đứa con dâu nhất định không chịu, cho rằng "tốn tiền vô ích, chết thì thiêu, liệng tro xuống biển là xong, chôn làm quái gì cho mất thời giờ đi chăm sóc." Bà cụ uất quá, phát bệnh và qua đời. Không biết rồi bà có được chôn cất đàng hoàng theo ý muốn, hay lại bị cô con dâu vứt tro ra biển.

Không thiếu những bà mẹ khi đến thăm con trai, phải ngồi nhìn vợ chồng chúng nó ăn uống ríu rít với nhau, vì con dâu không chịu dọn thêm một chén cơm mời mẹ. Một bà mẹ nhớ con nhớ cháu quá, đến thăm con, nhưng sợ con dâu sẽ nhiếc móc thằng chồng, nên vừa vào tới cửa đã vội thanh minh: "Mẹ không ăn cơm đâu! Mẹ vừa ăn phở xong, còn no đầy bụng. Mẹ chỉ đến cho thằng cháu nội món quà thôi!"

Không thiếu những bà mẹ vì lỡ đánh đổ một chút nước trên thảm mà bị con nhiếc móc tơi bời." Trời đất ơi! Cái thảm của người ta cả vài ngàn bạc mà đánh đổ đánh tháo ra thế thì có chết không?" Có bà mẹ bị bệnh ung thư, biết là sắp chết, mong được con gái đưa về Việt Nam, nhưng con đổ thừa cho chồng không cho phép về, rồi biến mất tăm, sợ trách nhiệm. Mẹ phải nhờ người đưa ra phi trường, nhờ người dưng đi cùng chuyến bay chăm sóc cho đến khi về tới nhà. Từ lúc đó đến lúc mẹ mất, cả con gái lẫn con rể, cháu chắt cũng chẳng hề gọi điện thoại hỏi thăm một lần.

Một bà mẹ già trên 70 tuổi rồi, có thằng con trai thành công lẫy lừng, bốn năm căn nhà cho thuê, nhưng bà mẹ phải lụm cụm đi giữ trẻ, nói đúng ra là đi ở đợ vì phải lau nhà, rửa chén, nấu cơm, để có tiền tiêu vặt và để gộp với tiền già, đưa cả cho... con trai, một thanh niên ham vui, nhẩy nhót tung trời, hai, ba bà vợ. Mỗi khi gặp bà con, chưa cần hỏi, bà đã thanh minh: "Ấy, tôi ngồi không cũng chả biết làm gì, thôi thì đi làm cho nó qua ngày, kẻo ở nhà rộng quá, một mình buồn lắm!"

Trong một cuộc hội thoại, một bà mẹ đã khóc nức nở vì chỉ đứa con gái phụ rẫy, bỏ bà một mình cô đơn. Bà chỉ có một đứa con gái duy nhất, chồng chết trong trại cải tạo. Trong bao nhiêu năm, bà đã gồng gánh nuôi con, rồi cùng vượt biên với con, tưởng mang hạnh phúc cho hai mẹ con, ai ngờ cô con chờ đúng 18 tuổi là lẳng lặng sắp vali ra đi. Nước mắt bà đã chẩy cho chồng, nay lại chẩy hết vì con.

Tại những nhà dưỡng lão gần trung tâm Thủ Ðô Tị Nạn, có biết bao nhiêu bà mẹ ngày đêm ngóng con đến thăm nhưng vẫn biệt vô âm tín. Một bà cụ suốt ba năm dài, không bao giờ chịu bước xuống giường, vì biết rằng chẳng bao giờ có đứa con nào đến thăm. Bà đã lẳng lặng nằm suốt ngày trên giường như một sự trừng phạt chính mình vì đã thương yêu con cái quá sức để đến tình trạng bị bỏ bê như hiện tại. Sau ba năm, bà mất vì các vết lở, vì nỗi u uất mà những người chăm sóc bà vẫn không biết gia cảnh bà như thế nào, vì bà không hề nhắc đến. Có điều chắc chắn là khi bà còn là một thiếu nữ, bà phải là một mẫu người làm cho nhiều người theo đuổi, quyến luyến, tôn sùng. Chắc chắn bà đã trải qua bao năm tháng thật tươi đẹp, vì cho đến khi mất, khuôn mặt bà, những ngón tay bà, và dáng dấp bà vẫn khoan thai, dịu dàng, pha một chút quý phái. Nhưng tất cả những bí ẩn đó đã được bà mang xuống mồ một cách trầm lặng.

Một buổi chiều tháng 5, tại một tiệm phở Việt Nam, một mẹ già đứng tần ngần bên cánh cửa. Khi được mời vào, mẹ cho biết mẹ không đói, nhưng chỉ muốn đứng nhìn những khuôn mặt vui vẻ, để nhớ đến con mình, đứa con đã bỏ bà đi tiểu bang khác, để mẹ ở với đứa cháu là một tên nghiện rượu, đã hăm dọa đánh mẹ hoài. Hắn đã lấy hết tiền trợ cấp của mẹ, lại còn xua đuổi mẹ như cùi hủi. Hôm nay, hắn lái xe chở mẹ đến đầu chợ, đẩy mẹ xuống và bảo mẹ cút đi! Mẹ biết đi đâu bây giờ?

Trong một căn phòng điều trị tại bệnh viện ung thư, một bà cụ đã gào lên nức nở khi người bệnh nằm bên được chuyển đi nơi khác. "Bà ơi! Bà bỏ tôi sao? Bà ơi! Ðừng đi! Ðừng bỏ tôi nằm một mình! Tôi sợ lắm, bà ơi!" Những tiếng kêu, tiếng khóc nấc nghẹn đó lặp đi lặp lại làm người bệnh sắp chuyển đi cũng khóc theo. Người y tá cũng khóc lặng lẽ. Anh con trai của người sắp đi xa, không cầm được giọt lệ, cũng đứng nức nở. Cả căn phòng như ngập nước mắt. Mầu trắng của những tấm trải giường, mầu trắng của tấm áo cánh của bà cụ như những tấm khăn liệm, tự nhiên sáng lên, buồn bã. Bà cụ nằm lại đó đã không có đứa con nào ở gần đây. Chúng đã mỗi đứa mỗi nơi, như những cánh chim không bao giờ trở lại.

Trên đại lộ Bolsa, thỉnh thoảng người ta thấy một bà mẹ già, đẩy chiếc xe chợ trên chứa đầy đồ linh tinh. Mẹ chỉ có một cái nón lá để che nắng che mưa. Khuôn mặt khắc khổ của mẹ như những đường rãnh bùn lầy nước đọng, đâu đó ở chợ Cầu Ông Lãnh, Thủ Thiêm, gần bến Ninh Kiều, Bắc Mỹ Thuận hay ở gần cầu Tràng Tiền, Chợ Ðông Ba?

Mẹ đi về đâu, hỡi Mẹ? Những đứa con của mẹ giờ chắc đang vui vầy trong nhà hàng nào đó, đón mừng ngày Lễ Mẹ.

(Nguồn: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it )

Virus-free. www.avast.com

--------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 33