mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2109
mod_vvisit_counterHôm Qua7671
mod_vvisit_counterTuần Này25578
mod_vvisit_counterTuần Trước43672
mod_vvisit_counterTháng Này79298
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12275531

We have: 76 guests online
Your IP: 54.234.228.78
 , 
Today: Dec 13, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # 173 = TIN NHAN YEU THUONG PDF Print E-mail

Tin Nhắn Yêu Thương

Có lẽ chúng ta còn nhớ tới vụ động đất tại Nhật Bản vào tháng 3 năm 2011 với một câu chuyện thật cảm động về tình mẹ.

Chuyện kể rằng: Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: "Một đứa bé! Có một đứa bé!".

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

♦♦♦

Một tin nhắn thật cảm động. Cảm động vì nó nói lên một tình yêu hy sinh cao đẹp mà người mẹ dành cho con. Qua bí tích Thánh Thể Chúa Giê-su cũng để lại cho chúng ta một tin nhắn: "Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta". Chúa Giê-su không chỉ muốn chúng ta hãy nhớ rằng Ngài rất yêu thương chúng ta mà Ngài còn mời gọi chúng ta hãy tiếp tục thi thố tình yêu ấy đến cho anh em.

Ước gì là người ky-tô hữu chúng ta hãy làm cho tình yêu của Chúa được hiện tại hóa qua đời sống yêu thương phục vụ của mình. Ước gì từng lời nói, từng việc làm của chúng ta cũng để lại một tin nhắn cho anh em chính là tin nhắn của tình yêu tự hiến cho anh em. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Nguồn : http://www.thanhlinh.net/node/72379

---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 172 - NGUOI ME GUONG MAU PDF Print E-mail

Phụ nữ Công giáo Bangladesh có 6 con đi tu được giải thưởng "người mẹ gương mẫu"
07-06-2016 Hồng Thủy OP.

                 **********

THÔNG BÁO TIN VUI # 37- Website ChiaseLoiChua.com

                          NGƯỜI MẸ GƯƠNG MẪU

Dhaka, Bangladesh – Bà Josephine Corraya, 82 tuổi, làbà mẹ Công giáo của 10 người con, đã được phát ngôn viên của quốc hội Bangladesh trao giải thưởng "người mẹ gương mẫu".

Là một phụ nữ gương mẫu, yêu thương và ân cần, đã nuôi dạy các con và bảo đảm cho các con một nền giáo dục tốt. Bà Josephine đến từ giáo xứ Rangamitia thuộc giáo phận Dhaka; chồng của bà Josephine đã qua đời khi các con còn rất nhỏ và bà đã nuôi các con trong sự nghèo khổ. 6 trong 10 người con của bà đã dâng mình cho Chúa: 3 người con trai trở thành Linh mục và 3 người con gái là những nữ tu.

Abul Kalam Aza là chủ tịch của tổ chức tài trợ cho giải thưởng đã khẳng định: "chúng tôi trao giải thưởng này cho bà Josephine vì bà đã hoàn thành một công việc tuyệt vời trong việc nuôi dạy 10 người con của mình. Bà đã hy sinh lơn lao để bảo đảm cho các con có một sự giáo dục để chúng có thể phục vụ xã hội của chúng ta".

Joel Rebeiro, con thứ 9 của bà, đang làm việc cho tổ chức Caritas, thuật lại: "Mẹ của chúng tôi đã giáo dục chúng tôi cách đặc biệt.Mẹ đưa chúng tôi đi dự lễ mọi buổi sáng, rồi chúng tôi làm việc nhà, học hành và đến trường. Mẹ dạy chúng tôi đạo đức và lòng kính trọng người cao tuổi."

Người con thứ 10 của bà là cha Bulbul kể: "ngay cả nếu chúng tôi gặp khó khăn về tiền bạc, mẹ chúng tôi đã lao động và trả được tiền học cho chúng tôi". Cha cho biết mẹ mình là một phụ nữ đơn sơ và luôn luôn tích cực trong các điều liên quan đến Giáo hội. Cha không thể nhớ được có lần nào mà mẹ mình nói xấu về các Linh mục hay nữ tu. Bà đã khuyến khích các con vào chủng viện".

Bà Josephine rất cảm kích về giaỉ thưởng, bà nói: "Tôi nghĩ là Thiên Chúa toàn năng đã chúc phúc cho gia đình đông đúc của tôi. Tôi luôn là một tín hữu đơn sơ và tôi đã nuôi dạy các con theo giáo huấn của Chúa Giê-su. Trong những ngày cuối của đời tôi, tôi cảm tạ Thiên Chúa bởi vì tôi là một phụ nữ hạnh phúc". (Asia News 01/06/1016)

Đầy tớ Vô dụng: Nguyễn Định - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

---------------------------


 
VAN HOA VA GIA DINH # 171 =PHU NU RAT CAN DAM PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha ngợi khen những phụ nữ can đảm của Giáo Hội
Bùi Hữu Thư6/1/2016

Vatican, Ngày 31/5/2016

Gương Mẹ Maria ra đi và vui vẻ phục vụ là điều tất cả mọi Kitô hữu cần noi theo nếu muốn là những tín hữu đích thực. Đức Thánh Cha Phanxicô nói như vậy trong Thánh Lễ sáng nay tại nhà nguyện Thánh Mác Ta.

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha trích dẫn từ bài đọc hôm nay trong Lễ Thăm Viếng để tuyên dương thái độ phục vụ của Mẹ Maria khiến cho Mẹ đã ra đi viếng thăm bà Êlizabét. Ngài ngợi khen các thế hệ phụ nữ trong Giáo Hội đã noi theo gương sáng của Mẹ Maria.

Ngài nói: "Các Kitô hữu mặt nhăn nhó hay tỏ vẻ bất mãn, các Kitô đáng buồn là điều rất xấu xí. Thật hết sức xấu xí. Tuy nhiên, họ không hoàn toàn là Kitô hữu. Họp tưởng mình là Kitô hữu nhưng không hẳn được như vậy. Đây là sứ điệp Kitô. Và trong bầu khí vui tươi hôm nay, phụng vụ ban cho chúng ta một quà tặng, tôi muốn nhấn mạnh hai điều: thứ nhất là một thái độ, và thứ hai là một dữ kiện. Thái độ là phục vụ và giúp đỡ kẻ khác."

Đức Thánh Cha giải thích rằng Phúc Âm mô tả Mẹ Maria tức thì ra đi không do dự để thăm bà chị họ, mặc dù đang có thai và dọc đường nhiều nguy hiểm. Ngài nói, thiếu nữ 16 hay 17 tuổi này đã bầy tỏ lòng can đảm khi tức thì trỗi giậy lên đường.

Ngài nói: "Lòng can đảm của các phụ nữ. Những phụ nữ can đảm hiện diện trong Giáo Hội: họ giống như Mẹ Maria. Các phụ nữ này nuôi dưỡng gia đình, các phụ nữ có trách nhiệm nuôi nấng đàn con, phải đối phó với biết bao khó khăn, đau đớn, những phụ nữ phài chăm sóc người bệnh tật... Rất can đảm, họ trỗi giậy để giúp đỡ tha nhân. Phục vụ cho kẻ khác là dấu chỉ của các Kitô. Ai không sống để phục vụ kẻ khác, thì không phục vụ để sống. Phục vụ kẻ khác và tràn đầy niềm vui là thái độ tôi muốn nhấn mạnh hôm nay. Có niềm vui trong việc phục vụ tha nhân."

Đức Thánh Cha nói rằng Mẹ Maria đã có thể chăm sóc cho bà Êlizabét vì Mẹ đã ra đi đến thăm bà.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói: nếu chúng ta có thể học hỏi hai điều này là phục vụ tha nhân và đến với họ thì thế giới này sẽ thay đổi nhiều lắm.
"Đến với người khác cũng là một dấu chỉ khác của người Kitô. Những người tự cho mình là Kitô hữu mà không đến với kẻ khác và gặp gỡ họ thì không hoàn toàn là Kitô hữu. Phục vụ và đến với tha nhân, cả hai điều này đòi hỏi phải từ bỏ mình: ra đi gặp gỡ kẻ khác, vòng tay ôm lấy họ. Qua việc phục vụ của Mẹ Maia cho kẻ khác, qua sự gặp gỡ này, lời hứa của Chúa được đổi mới và được tái lập ngay bây giờ, như đã xẩy ra lúc đó. Và đó chính là Đức Chúa – như chúng ta đã được nghe trong bài đọc thứ nhất hôm nay: "Đức Chúa là Chúa chúng ta, đang ở giữa anh em' – Đức Chúa là việc giúp đỡ tha nhân, Đức Chúa là việc gặp gỡ kẻ khác."
---------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH #170= KHÔNG NÊN NOI VOI CHA ME PDF Print E-mail

Jun 3 at 10:01 PM
Đừng bao giờ nói với cha mẹ mình 10 câu nói sau...

Dù cho mẹ có là người nuôi dưỡng bạn hay không thì ít nhất mẹ cũng là người đã mang thai gần 10 tháng trời và sinh ra bạn trên cõi đời này. Có thể chứng kiến tất cả mọi điều xảy ra trên thế giới này, cái đẹp cái xấu, cái thiện cái ác, tất cả đều là do Thượng đế và cha mẹ đã ban cho bạn. Đừng làm những việc sẽ khiến bạn sau này phải hối hận, hãy đối xử tốt với cha mẹ của mình. Đừng để đến khi họ mất đi rồi lúc đó mới thấy quý tiếc, bởi vì khi ấy hết thảy mọi thứ đều không còn kịp nữa rồi.

https://1.bp.blogspot.com/-hMul8OWIo1A/VygtVilsQ6I/AAAAAAAAHh4/rTMmMW-VQMs2BQXBd5hZh_fMe9YClHi8QCLcB/s640/me-gia-roi-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me.jpg

Hãy nhớ kỹ đừng bao giờ nói với cha mẹ mình 10 câu nói sau:

1. "Được rồi! Được rồi! Con biết rồi! Thật là dài dòng!" (Với cha mẹ sự "dài dòng" đó lại là môt loại hạnh phúc).

2. "Có việc gì không ạ? Không có việc gì à? Vậy thì con cúp máy nhé!" (Cha mẹ gọi điện thoại cũng chỉ muốn nói chuyện, chúng ta nên hiểu tâm ý của cha mẹ và đừng vội vàng cúp máy!)

3. "Đã nói rồi mà mẹ vẫn không hiểu, mẹ đừng hỏi nữa!" (Cha mẹ chỉ muốn nói chuyện với chúng ta thôi mà).

4. "Đã nói mẹ bao nhiêu lần rồi là đừng có làm, đã làm không được rồi mà còn cứ làm." (Một số cha mẹ đã không còn đủ sức lực để làm việc gì đó, chúng ta vì lo lắng cho cha mẹ mà ngăn lại, nhưng đừng khiến cho cha mẹ cảm thấy họ trở nên vô dụng!).

5. "Cha mẹ đã lỗi thời rồi!" (Ý kiến của cha mẹ có thể không còn tác dụng với chúng ta, nhưng chúng ta cũng không nên đối đáp như thế).

6. "Bảo mẹ đừng thu dọn phòng của con, mẹ xem, bây giờ đồ đạc nào tìm cũng không thấy!" (Chúng ta nên tự thu dọn phòng mình, nếu không thu dọn cũng tránh làm phật ý cha mẹ)

7. "Con muốn ăn cái gì con tự biết rồi, mẹ đừng gắp nữa!" (Cha mẹ ngóng trông chúng ta trở về nhà, đều mong muốn chúng ta có bữa ăn no và ngon miệng, chúng ta nên hiểu và vui vẻ tiếp nhận)

8. "Con đã bảo mẹ đừng ăn những thức ăn thừa này rồi, sao mẹ không nghe à?" (cả đời cha mẹ đều có thói quen tiết kiệm, rất khó sửa đổi, nói cha mẹ mỗi lần làm thức ăn, làm ít một chút là được)

9. "Con tự biết cân nhắc rồi, mẹ đừng nói nữa, thật là phiền phức."

10. "Những đồ vật này con đã nói là không cần dùng rồi, mẹ chất đống ở đây để làm gì?"

Đột nhiên nghĩ về cha mẹ của mình, tôi không khỏi nhói lòng mà rơi lệ, đột nhiên rất cảm động, vì để con được vui vẻ khỏe mạnh trưởng thành, cha mẹ đã phải mất bao nhiêu công sức... Thế nhưng mà chúng ta đã thực sự làm nhiều việc vì cha mẹ.

-------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH #169 = TONG THONG OBAMA PDF Print E-mail

 Thursday, May 26, 2016 4:52 PM

Bài viết rất cảm động và tỏ lòng biết ơn chân thành

Xin chuyển để đọc một bài viết rất chân tình và cảm động của một người dân trong nước viết lên những lời ca tụng sự bình dị và thân thiện của TT Obama, khi đến thăm VN .

Ông này thích nhất là lúc TT Obma ngồi sắn tay áo vì sự nóng nực và đang cầm và tu chai bia VN , ăn món bún chả là thức ăn dân giả , bình dân, ngồi trên một chiếc ghế nhựa như đám dân nhậu .( Chính tôi khi nhìn cảnh này cũng thấy gần gũi với Obama hơn bao giờ hết )

Cái điểm hay của người viết bài diễn văn cho Obama mới là người khôn khéo vì đã lấy lịch sử của nước Việt để viết lên những lời khích động lòng yêu quê hương tổ quốc , nhắc lại cái quyền làm người , quyền được sống an bình bên cạnh một gã khổng lồ khốn nạn .

Một bài viết nói lên một cảm nghĩ biết ơn và yêu mến Obama.

Tam Le
Wednesday, May 25, 2016
Lan man chuyện Tổng Thống Obama thăm Việt Nam
Ông chỉ có hơn hai ngày đến thăm Việt Nam. Chào xã giao và làm việc với bốn vị nguyên thủ xong, ông đi ăn tối ở một quán ăn bình dân. Ngày hôm sau ông nói chuyện với hơn một ngàn người về chuyến viếng thăm, về các quan điểm và tình cảm của ông đối với đất nước này rồi ông lên xe ra sân bay bay vào Sài gòn. Trên đường đi ông chống dù che mưa, ghé thăm nhà một người dân bình thường ven lộ. Ông hỏi thăm đời sống, chụp hình chung với họ... Tại SG, ông thắp hương một ngôi chùa cổ trước khi đi gặp gỡ các nhà lãnh đạo ở đó. Ông nói chuyện với những con người trẻ tuổi của một phong trào lập nghiệp ở khu vực được hình thành trên sáng kiến của ông... Rồi ông bay đi Nhật để hội đàm với 7 nước có nền kinh tế hùng mạnh nhất toàn cầu.... Chưa tròn 3 ngày với lịch trình kín mít, ông đã để lại cái gì cho đất nước Việt nam?...

Cái quà mà ông tặng chính là lệnh dỡ bỏ cấm vận hoàn toàn khi ông thay mặt chính phủ Mỹ tuyên bố VN được quyền mua vũ khí sát thương để bảo vệ tổ quốc mình. Ông còn hứa sẽ tặng một số thuyền để giám sát lãnh hải biển Đông. Và chắc còn nhiều thứ nữa ông tặng nhân dân Việt nam, được giữ kín trong các cuộc hội đàm...

Thế nhưng đối với tôi, đối với người dân Việt, cái mà ông Obama đem đến chính là phong cách của ông, con người của ông. Những người dân Việt nam từ Hà nội đến Sài gòn đã đứng đón ông từ sân bay trở về và tiễn ông đi dẫu khuya, dẫu mưa, dẫu nắng. Họ tự nguyện xếp hàng, cầm cờ hoa, băng rôn, hình ảnh. Họ đón ông như đón một người thân, một anh hùng của VN đi xa về. Không phải như những trường hợp chính phủ bắt người dân vẫy cờ đón nguyên thủ XHCN ngày xưa, họ đón ông với một tình cảm chân thành tự nguyện với niềm tin, hy vọng...

Và sự thật như vậy. Bản thân con người ông cùng những lời nói của ông đã truyền cho người ta những niềm tin và hy vọng. Tôi có cảm tưởng những hình thức đón tiếp trang trọng của nhà nước, những chiếc áo vest và cà vạt cứng đơ khiến ông ngột ngạt. Ông có vẻ thích áo sơ mi, quần jeans hơn. Và thật vậy. Ông đi ăn tối tại một quán bình dân, ngồi trên một ghế nhựa không có lưng ghế. Ăn bún chả. Cầm chai bia nội địa uống ngon lành như...tôi hay ngồi với bạn bè. Rồi ông móc túi trả tiền. Rồi ông chào, chụp hình với mọi người, mua thêm vài xuất mang về rồi ra đi... Ôi, ông "đẹp" đến ngỡ ngàng. Ông là con người quyền lực nhất thế giới kia mà. Đại diện cho một nước Mỹ vĩ đại mà đi ăn bún chả bình dân, lại còn mua mấy suất đem về, lại tự rút ví trả tiền? Có phải ông diễn không? Có phải ông muốn tỏ ra muốn gần dân như thi thoảng một vài vị quan trong nước tôi vẫn làm để tự lăng xê mình? Không. Tôi thấy ông dung dị lắm và tôi biết trong nước ông ông cũng vậy. Ông thích...ăn hàng. Ông thích ăn bánh mì săng uýt và tôi cũng đã thấy những hình ảnh này của ông nhiều lần. Và, ẩm thực địa phương cũng chính là văn hoá địa phương. Ông ăn bún chả là ông đang thưởng thức văn hoá Hà nội đó chứ. Hãy nhìn những bước ông đi. Những cái bắt tay và cái nhìn thân thiện của ông với người dân. Hãy nhìn và so sánh cách ông cho cá ăn trong ao nước vườn ông Hồ cùng bà chủ tịch quốc hội nước tôi. Ông thả những nắm cám một cách nhẹ nhàng, rồi khi bước đi, ông quay mặt lại lưu luyến vẫy chào đàn cá đang đớp mồi. Ông chân thực và duyên dáng làm sao!...

Rồi bài phát biểu của ông giữa thủ đô Hà nội. Đây có phải là bài phát biểu chính trị của tổng thống một cường quốc lớn nhất thế giới không? Đúng. Bài phát biểu của một ông tổng thống thì phải ẩn chứa nhiều công hàm chính trị, mà sao tôi lại thấy như của một nhà văn hoá. Ông không răn đe ai, không dạy bảo ai. Ông nhắc lại cái tình của con người với con người. Ông lấy ngay câu thơ hàng ngàn năm trước của dân tộc VN để hàm chứa sự khẳng định và hứa hẹn rằng. Nước VN là để dân Việt ở. Không ai được quyền lấn áp hiếp đáp. Ông còn trích dẫn lời nhạc của người viết quốc ca VN, của nhạc sĩ phản chiến nổi tiếng, để nói với nhau rằng từ đây chúng ta đã rút bỏ hết mọi rào cản để yêu thương nhau, giúp đỡ nhau, nối lại một vòng tay lớn...

Ông nói hay quá. Ông nói nhẹ nhàng quá. Và một lần nữa tôi thấy ông đẹp. Ông đẹp khi ông chào mọi người và e rằng mọi người chưa tin những điều ông nói nên ông dùng đến một câu Kiều. Của tin có một chút này làm ghi! Trời. Trái tim tôi muốn bay ra khỏi lồng ngực khi ông kết thúc buổi nói chuyện. Bài nói thật sự bao trùm tất cả mọi vấn đề thời sự nóng bỏng mà tôi nghe chừng như lời tâm sự của một người bạn đến với một người bạn. Mong người bạn mạnh mẽ lên. Thức tỉnh lên. Tôi sẽ ở bên bạn. Tôi đã quên những gì bạn không tốt với tôi. Tôi với bạn hãy cùng làm một điều gì tốt đẹp cho loài người, cho thế giới. Bạn đừng sợ. Đã có tôi bên mình!

Ông Obama là thế đấy. Đặc biệt bên những doanh nhân trẻ ông lại càng trẻ trung. Ông từ một người diễn thuyết lại biến thành một MC để hoà quyện mọi người và cùng gởi đến giới trẻ, đến các doanh nhân VN những thông điệp chung cho tương lai sáng lạn ngày mai. Ông thật thông minh. Tự tin. Dí dỏm. Giữa đám đông. Trên diễn đàn. Ông tự cởi chiếc áo vest nặng nề nóng bức để thoải mái trò chuyện cùng giới trẻ trên các lĩnh vực, kinh doanh, văn hoá, công nghệ... Tôi thực sự ngỡ ngàng khi ông giỏi và trẻ đến không ngờ! Ôi bao giờ trên đất nước tôi xuất hiện một người lãnh đạo có nhân cách, có văn hoá, có tài, có tình, như ông?

Và rồi ông chia tay đất nước tôi. Người dân lại đổ ra đường xếp hàng dưới nắng vẫy cờ hoa tiễn đưa ông. Họ đã thật sự rất yêu mến ông, tin tưởng ông. Đó là cái lớn nhất mà ông đạt được trong chuyến công du này!

Tôi nhớ cách đây không lâu. Lãnh tụ một nước láng giềng thật lớn cũng qua thăm VN. Nhà nước tổ chức đón rước linh đình. Đại bác bắn chào ầm ầm. Rồi chui vào chỗ quan chức họp để phát biểu những điều to tác, hứa hẹn linh tinh rồi lầm lũi ra đi. Về lại quê nhà thì quên hết lời hứa hẹn. Mèo lại hoàn mèo. Trâu lại hoàn trâu! Ôi lãnh tụ! Có là lãnh tụ nào đi nữa thì trước hết phải là một con người. Phải học làm người. Với lương tâm. Văn hoá. Tài năng!...

Xin cám ơn ông. Ông Obama. Tôi kính mến, quí trọng và muốn được học tập ông...

ĐN, 25/5/16
Nguyễn Quang Chơn

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 28