mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay74
mod_vvisit_counterHôm Qua6358
mod_vvisit_counterTuần Này74
mod_vvisit_counterTuần Trước60213
mod_vvisit_counterTháng Này151343
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10655599

We have: 84 guests online
Your IP: 54.161.45.156
 , 
Today: Apr 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # 147 = HOC LAM NGUOI THAT KHO PDF Print E-mail

> HỌC CÁI GÌ KHÓ NHẤT
>
> Làm người thật khó.
> Một đệ tử hỏi Thầy (thời Nho học) :
> - Thưa Thầy học cái gì khó nhất ?
> Thầy dạy : Học làm người là khó nhất
> - Thế tại sao nhiều người không học vẫn làm người được ?
> - Con đem mà hỏi vong hồn ông Khổng tử, ông ấy dạy học
> làm người !
>
>
> Câu chuyện đơn giản nầy nó cho ta sự suy nghĩ
>
> LÀM NGƯỜI THẬT KHÓ
>
> (Hãy xem đúc kết các kinh nghiệm)
>
> Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc
> sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành
> luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
> Một hôm người đệ tử này trở về, thưa với Đại sư. Thưa thầy nay con đã có học
> vị tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: Học
> làm người, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp
> được.
>
> 1. Thứ nhất , "học nhận lỗi".
> Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ
> cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi
> chính là một lỗi lầm lớn.
>
> 2. Thứ hai, "học nhu hòa".
> Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta
> lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng,
> nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là
> một tiến bộ lớn trong việc tu tập.
>
> 3. Thứ ba, " học nhẫn nhục".
> Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển
> rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết
> hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện
> nhỏ hóa thành không.
>
> 4. Thứ tư, "học thấu hiểu".
> Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị
> phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để
> giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
>
> 5. Thứ năm, "học buông bỏ".
> Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách
> lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không
> đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả.
> Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người
> ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!
>
> 6. Thứ sáu, "học cảm động". Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên
> hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là
> tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi,
> có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng
> rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
>
> 7. Thứ bảy, "học sinh tồn".
> Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân
> thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn
> làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với
> người thân
>-------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 146 = NHAN UYEN KHONG TU PDF Print E-mail

> NHAN UYÊN & ĐỨC KHỔNG TỬ - BÀI TOÁN : 3 x 8 = 23
> Tracy Nguyễn chuyển


> Nhan Uyên ham học hỏi, tính tình tốt bụng, là một đệ tử đắc ý của Khổng Tử. Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải. Anh bước đến hỏi, mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải.
>
> Chỉ nghe người mua hét lớn: "Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng ?"
> Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói: "Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được ? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa".
>
> Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói: "Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng Phu Tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt ! Đi, ta hãy tìm ông ấy để phân xử!"
>
> Nhan Uyên đáp: "Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?
> Người mua nói: "Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta. Nhà ngươi sai thì sao?"
> Nhan Uyên trả lời: "Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan".
>
> Hai người đánh cuộc với nhau như thế, và cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.
>
> Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói : Nhan Uyên, con thua rồi , " Ba nhân tám là 23 đó ! ", lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi ! .
>
> Nghe Khổng Tử nói mình sai, Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ. anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia. Nhưng Nhan Uyên trong lòng không phục. Người mua nhận mũ xong , đắc ý rời đi.
>
> Đối với lời phân xét của Khổng Tử, Nhan Uyên biểu hiện là tuân theo, nhưng trong tâm lại không phục.
>
> Anh cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa . Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học... Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.
>
> Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu:
> "Ngàn năm cổ thụ không náu thân. Sát nhân không rõ chớ động thủ".
> Nhan Uyên đáp lại một câu: "Con xin ghi nhớ", rồi rời đi.
>
> Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to. Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa.
> Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: "Ngàn năm cổ thụ không náu thân"...
> Nghĩ thầm, sư đồ nhất tràng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng. Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia.
>
> Nhan Uyên kinh ngạc: " Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao ! Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư ? "
>
> Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ. Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: " Sát nhân không rõ chớ động thủ ", bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh. Vì nhớ chồng nên lấy áo của Nhan Uyên cho người em mặc vào giả làm chồng .
>
> Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói:
> " Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó ! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy ?"
>
> Khổng Tử có đúng là có thể nhìn trước được tương lai?
> Hãy cùng xem tiếp...
> Nhan Uyên cảm thấy kính phục sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử . Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: "Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: "ngàn năm cổ thụ không ai náu thân", con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con "sát nhân không rõ chớ động thủ"!
>
> Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: " Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể ! "
>
> Mạng người quan trọng hay địa vị quan trọng ?
>
> Khổng Tử lại nói tiếp: "Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói ba nhân tám bằng 23 là đúng, con Thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói ba nhân tám bằng 24 mới đúng, Người mua kia thua, đây là một Mạng Người đó ! Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?"
>
> Nhan Uyên bỗng nhiên tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa: " Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần ! "
>
> Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ.
>
> Câu chuyện này gợi nhớ tới ca từ trong một bài hát tuyệt vời của Khắc Lý Lâm:
>
> - "Nếu như mất đi bạn hữu , được cả thế giới cũng để làm gì ?"
> - Cũng như vậy, đôi khi bạn tranh đấu giành được điều bạn cho là lẽ phải, Nhưng điều mất đi có lẽ còn quan trọng hơn; Luôn luôn phân rõ sự tình nặng nhẹ".
> - Đừng gắng sức tranh giành, rồi sau hối hận không kịp! Rất nhiều chuyện không cần tranh giành, lùi một bước biển rộng trời cao.
> - Hơn thua với khách hàng, thắng ấy cũng là thua (khi sản phẩm mới cần đổi mẫu, bạn sẽ biết)
> - Hơn thua với ông chủ, thắng ấy cũng là thua (cuối năm lúc đánh giá thành tích, bạn sẽ biết)
> - Hơn thua với người già, thắng ấy cũng là thua (người ta không để ý tới bạn đâu, bạn vẫn phải tự mình làm thôi)
> - Hơn thua với bằng hữu, thắng ấy cũng là thua (làm không tốt sẽ mất đi một người bạn)
> - Lá trà nhờ nước sôi mới có thể tỏa ra mùi hương thơm ngát, Sinh mệnh vượt qua bao trắc trở, mới để lại tiếng thơm cho đời...
>
> Hiểu được điều đó sẽ luôn luôn cảm ơn cuộc đời... vậy là hạnh phúc nhất đấy.
>
> Giáo dục là một vấn đề vô cùng trọng yếu ! Bất luận điều gì chưa rõ, hãy cùng nhau bàn bạc giải quyết. Nếu không, sai một niệm có thể sẽ hỏng một đời... Thật là những suy nghĩ sâu sắc!

--------------------------

 
VAN HOA VAA GIA ĐINH # QUA - KINH GIANG SINH PDF Print E-mail

Dec 22 at 9:38 PM

QUÀ GIÁNG SINH

Giáng Sinh có lệ tặng quà

Nhưng người nghèo khó lấy gì tặng nhau?

Không cần quà giá trị đâu

Chỉ cần đừng nghĩ xấu nhau, được rồi

Nhìn nhau thiện cảm, mỉm cười

Bắt tay, thăm hỏi, cùng vui chuyện trò

Thật là ý nghĩa món quà

Dù cho quà nhỏ, đơn sơ, chân thành

Chứa đầy cả khối ân tình

Món quà nhân ái Giáng Sinh đẹp mùa

Tặng nhau trọn vẹn tâm tư

Món quà đẹp nhất: Giêsu Hài Đồng

TRẦM THIÊN THU

***

DẠ KINH GIÁNG SINH

Đêm nay Con Chúa giáng sinh

Ngôi Hai là Vị Cứu Tinh loài người

Hy sinh từ giã cõi trời

Để xuống trần đời sống giữa muôn dân

Sẻ chia cuộc sống lầm than

Đồng cam cộng khổ gian truân kiếp người

Đêm nay Con Chúa ra đời

Hóa thân làm một con người bé thơ

Ngài là Cứu Chúa Giêsu

Tình yêu cao cả, bao la muôn trùng

Tin Mừng của các tin mừng

Nhiệm mầu Nhập Thể, vinh quang Chúa Trời

Tạ ơn Thiên Chúa muôn đời

Đã thương xót cảnh khổ đời chúng nhân

Đêm nay hạnh phúc vô ngần

Lời kinh hèn mọn xin dâng Vua Trời

Kính mừng Thiên Chúa Ngôi Lời

Kính mừng Thánh Tử thương hoài chúng con

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng
--------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 145 = NGOAI TINH KHO CHUA PDF Print E-mail

NGOẠI TÌNH DỄ HAY KHÓ CHỪA!
Trần Mỹ Duyệt
Một người bạn hỏi tôi, trong 4 thứ thuộc "tứ đổ tường" - rược chè, cờ bạc, trái gái, nghiện hút -
thứ nào khó chừa nhất? Anh cho hay, bản thân anh, để chừa hút thuốc anh đã phải quyết tâm đến
3 lần, lần thứ ba mới chừa được, tuy vậy, ngay giờ này mặc dù không hút thuốc nữa, nhưng nếu
ngồi gần người hút thuốc anh vẫn bị "cám dỗ" như thường.
Câu truyện trao đổi khiến tôi liên tưởng đến những khó khăn trong nghề nghiệp, đặc biệt khi phải
hướng dẫn và giải quyết những khủng hoảng trong đời sống hôn nhân gia đình liên quan đến
những triệu chứng trên mà tôi cho là những căn bệnh khó chữa. Gọi chúng là căn bệnh tâm lý vì
trong những hội chứng tâm lý do tâm lý trị liệu nêu lên có những triệu chứng này. Việc khuyên
ngăn, bảo ban, và hướng dẫn cho những trường hợp này thật là khó khăn và đòi hỏi nhiều cố
gắng. Làm sao cho một người chồng, người cha hoặc người vợ, người mẹ ngoại tình ý thức được
hành động của họ là một việc làm nguy hiểm và có thể đem đến đổ vỡ hôn nhân, phá vỡ hạnh
phúc gia đình và tương lai con cái?!
Để nói về những "cám dỗ" trên và những hệ luỵ của nó, Tú Xương, nhà thơ non Côi, sông Vị với
nhiều những thứ cám dỗ này đã viết:
"Một trà, một rượu, một đàn bà,
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta.
Chừa được thứ nào hay thứ nấy,
Có chăng chừa rượu với chừa trà."
Ông đã tự nhận rằng đối với ông, việc chừa "đàn bà" là một điều ông không muốn chừa và cũng
chẳng chừa được. Nhưng không riêng gì Tú Xương, một số người tuy đã chừa rượu, bỏ hút
thuốc, bỏ nghiện ma tuý, ngay cả bỏ cờ bạc nhưng đụng đến ngoại tình tức là cái lăng nhăng liên
quan đến đàn bà (hoặc đàn ông) là điều mà họ vẫn không chừa được. Theo một khảo cứu riêng
do InfideligyFacts.com phổ biến năm 2006, thì:
41% những trường hợp vợ hoặc chồng hay cả hai đã ngoại tình qua tình cảm hoặc hành động.
Đàn ông cũng như đàn bà, tỷ lệ ngoại tình xấp xỉ ngang nhau. Theo đó:
57% đàn ông,
và 54% đàn bà đã nhận mình có hành động ngoại tình.
Nhưng quan trọng nhất là những người này tuy biết mình ngoại tình nhưng không muốn chấm
dứt những quan hệ bất chính đó. Do đó, bảo họ chấm dứt mối giao du tình cảm bất chính ấy để
quay trở về với đời sống hôn nhân, gia đình và trách nhiệm thì không hề dễ. Cũng theo thống kê
này cho biết:
74% đàn ông,
và 68% đàn bà nói rằng họ sẽ tiếp tục ngoại tình nếu như không bị phát giác. Điều này đồng
nghĩa với việc họ tiếp tục hành động gian dối, và những giao du bất chính ngoài hôn nhân, mặc
dù bề ngoài họ vẫn đóng kịch đạo đức để che mắt vợ hoặc chồng của mình.
Như vậy, cái khó từ bỏ nhất nhưng cũng hấp dẫn nhất đối với người ngoại tình vẫn là quan niệm
"ăn chơi ngon hơn ăn thật", và "ăn tiệm ngon hơn ăn ở nhà". Dĩ nhiên, trong những món ăn chơi
đó phải kể đến món tình dục và tình cảm.
Đối với một người ngoại tình thì cái hấp dẫn nhất lúc này là sự thoải mái về nhu cầu tình dục, và
sự háo hức về mặt tình cảm mà họ cho là tình yêu. Như một chàng trai hay một cô gái mới lớn,
họ hăm hở bước vào những mơn trớn tình cảm như thuở ban đầu họ sung sướng bước vào tình
yêu. Nếu bảo một bạn trẻ đừng yêu người con trái ấy hay người con gái ấy vì người này không
tốt, không đẹp, không học thức, không có tương lai... thì những lời khuyên như vậy sẽ trở nên
vô nghĩa và không cần thiết. Khi yêu nhau mấy ai quan tâm đến tuổi tác, đẹp xấu, giầu nghèo,
bằng cấp, đạo đức hay không đạo đức. "Tình yêu như trái phá, con tim mù loà" (Trịnh Công
Sơn), chính là điều làm cho người trong cuộc không ý thức được hậu quả của hành động của họ.
Cũng có những lý do tiềm ẩn đưa đến ngoại tình. Những lý do này có thể đến từ cuộc sống gia
đình, từ những khó khăn về mặt tài chính, từ cách cư xử của người vợ hay người chồng. Nhưng
điều chính yếu là khi người chồng hay người vợ đi ra ngoài ngoại tình thì người vợ hay người
chồng ở nhà luôn luôn thua kém, thiếu hấp dẫn, thiếu gợi cảm, thiếu lãng mạn, thiếu hiểu biết,
thiếu thông cảm, và cũng thiếu đẹp trai, đẹp gái hơn người kia. Chính sự thu hút vừa về thể lý,
sinh lý, tình cảm này đã làm cho việc trở lại với đời sống hôn nhân trở nên khó khăn như Tú
Xương đã tự nhận.
"Không có một gia đình nào hoàn hảo" (Giáo Hoàng Phanxicô). Nhưng đó cũng chính là điều
mà những ai đang sống trong đời sống hôn nhân cần ý thức không phải để thất vọng, buông thả,
nhưng để tìm hiểu và xây dựng một hạnh phúc hôn nhân trong thiện chí, hiểu biết, tôn trọng,
thuỷ chung và trách nhiệm.
Tâm lý hôn nhân cũng có chung quan điểm về sự "bất toàn" của đời sống chung khi so sánh
những khác biệt giữa người đàn ông và người đàn bà, giữa người chồng và người vợ với hàng
trăm những lý do đến từ ảnh hưởng của di truyền, của giáo dục gia đình, của giáo dục tôn giáo và
giáo dục học đường. Những ảnh hưởng ấy dĩ nhiên đem lại sự khác nhau về tình cảm, tâm lý,
sinh lý giữa nam và nữ, cũng như sự khác nhau về quan niệm và triết lý sống. Thử hỏi giữa
những khác biệt lớn lao như vậy, liệu một người đàn ông, một người đàn bà làm sao có thể hạnh
phúc được với nhau nếu cuộc sống chung của họ không được xây dựng trên tình yêu. Một thứ
tình yêu đặt nền tảng trên lòng thành tín, thuỷ chung, ý thức trách nhiệm và sự trưởng thành về
tâm linh, tâm lý và đạo đức.
Những người ngoại tình không biết hoặc cố tình phủ nhận sự thật phũ phàng này, đó là vết
thương lòng của những người vợ hay người chồng khi khám phá ra người phối ngẫu của mình
ngoại tình hết sức nhức nhối, đau đớn, khó lành và khó băng bó. Để chữa lành vết cắt hằn sâu
trong trái tim này đòi hỏi từ 5 hay 6 năm kể từ khi người có lỗi biết nhận lỗi trở về và sống có
trách nhiệm với gia đình. Đây là một vết thương không dễ băng bó, chữa lành trong một thời
gian ngắn. Nó không đơn giản như những nhận xét vô trách nhiệm của một số người khi cho
rằng chuyện bướm ong là chuyện ngàn đời của đàn ông. Việc chán cơm, thèm phở là việc thường
tình xảy ra trong bối cảnh sống hiện nay khi mà quan niệm về thuỷ chung được coi như một lý
thuyết lạc hậu, không thuyết phục, mang mầu sắc tôn giáo, lý tưởng và thiếu thực tế.
Ngoại tình là một căn bệnh vừa có tính cách xã hội, tâm lý và đạo đức rất khó chừa và khó chữa.
Một điều chắc chắn là cho dù ngoại tình với bất cứ lý do gì, những người ngoại tình cũng đều
biết điều này, đó là, hậu quả của hành động ngoại tình của họ không những phá vỡ hạnh phúc
hôn nhân, phá vỡ hạnh phúc gia đình và tương lai con cái của họ. Nhưng cái khó là họ có muốn
quay về với gia đình và hạnh phúc hôn nhân của chính họ hay không? Tóm lại, để đối phó với
căn bệnh dễ lan lây và nguy hiểm này, cách tốt nhất vẫn là "phòng bệnh hơn chữa bệnh", bằng
cách:
-Vợ chồng tìm thời giờ với nhau và cho nhau.
-Tập thói quen biết chia sẻ và lắng nghe nhau.
-Học hỏi để biết chấp nhận và tha thứ cho nhau.
-Học hỏi để biết khám phá những nét đẹp, dễ thương, dễ mến của người phối ngẫu.
-Nhưng nhất là tự ý thức về hành động của mình với tâm niệm: "Phở mình đang ăn biết đâu chỉ
là cơm nguội thừa của hàng xóm!".

(Tham khảo thêm. Mời tìm đọc "Làm gì khi biết chồng mình ngoại tình' cùng tác giả trên
www.giadinhnazareth.org)

 
VAN HOA VA GIA DINH # 144 = NGAY HOA BINH THE GIOI PDF Print E-mail

ĐHY Peter Turkson, Chủ tịch Hội Đồng Toà Thánh Công Lý và Hoà Bình họp báo giới thiệu sứ điệp Ngày Hoà Bình Thế Giới 2016
15/12/2015 16:07

Nội dung cuộc họp báo giới thiệu Sứ điệp Ngày hoà bình thế giới của ĐTC Phanxicô

Sáng 15-12 ĐHY Peter Turkson, Chủ tịch Hội Đồng Toà Thánh Công Lý và Hoà Bình, đã mở cuộc họp báo giới thiệu sứ điệp ĐTC Phanxicô gửi nhân Ngày Hoà Bình Thế Giới mùng 1 tháng giêng năm 2016. Sứ điệp có đề tài là "Chiến thắng dửng dưng và chinh phục hoà bình". Cùng hiện diện và phát biểu trong cuộc họp báo có bà Flaminia Giovanelli, phó thư ký và ông Vittorio Alberti, nhân viên của Hội Đồng.

Sau khi chào các nhà báo ĐHY Turkson nói sứ điệp của ĐTC bắt đầu với việc nhận xét rằng sự thờ ơ là thái độ chung của con người thời đại chúng ta. Sự dửng dưng ấy đã vượt qua lãnh vực cá nhân để trở thành toàn cầu. Tiếp đến sứ điệp kể ra vài hình thái của sự dửng dưng thời đại. Trước hết là dửng dưng đối với Thiên Chúa, từ đó nảy sinh ra thái độ dửng dưng đối với tha nhân và thụ tạo. Và ĐTC nhấn mạnh rằng đây là một trong những hậu quả nghiêm trọng nhất của một thuyết nhân bản sai lạc và của chủ thuyết duy vật thực tiễn, trộn lẫn với một tư tưởng duy tương đối và hư vô. Con người nghĩ rằng nó là tác giả của chính nó, của sự sống của nó và của xã hội. Nó cảm thấy tự đủ và không chỉ nhắm thay thế Thiên Chúa, mà còn sống không cần Thiên Chúa nữa. Hậu quả là nó nghĩ rằng nó không nợ ai cái gì hết ngoại trừ chính nó, và nó yêu sách chỉ có các quyền lợi thôi (s. 3).

Sau khi chứng minh cho thấy hòa bình bị đe dọa bởi sự thờ ơ trên tất cả mọi bình diện cuộc sống như thế nào, sứ điệp cống hiến một suy tư kinh thánh thần học cho phép hiểu sự cần thiết phải thắng vượt sự thờ ơ để rộng mở cho sự cảm thông, lòng thương xót, sự dấn thân và như thế cho tình liên đới.

Tình liên đới được định nghĩa như là một nhân đức luân lý và một thái độ mà những người có trách nhiệm giáo dục và đào tạo, như các gia đình, các nhà giáo dục và đào tạo, các nhân viên văn hóa và truyền thông xã hội được mời gọi vun trồng, mỗi người theo các vai trò và trách nhiệm riêng của mình.

ĐHY Turkson nói tiếp trong cuộc họp báo giới thiệu sứ điệp của ĐTC cho Ngày Hoà Bình Thế Giới 2016: Tin tưởng nơi khả năng của con người có thể chiến thắng sự dữ với sự thiện, sứ điệp chỉ cho thấy trong xã hội chúng ta có nhiều hình thái liên đới khác nhau, và sự dấn thân đáng ca ngợi trong việc trợ giúp những người gặp khó khăn như các nạn nhân của các xung đột vũ trang và các thiên tai, người nghèo và người di cư. ĐTC cũng nhân dịp này cám ơn và khích lệ tất cả những ai dấn thân trong các hành động loại này, cả khi họ không được quảng cáo, một cách đặc biệt tất cả những người, các gia đình, các giáo xứ, các cộng đoàn dòng tu, các đan viện và các trung tâm hành hương đã mau mắn đáp trả lời ngài kêu gọi tiếp nhận một gia đình tỵ nạn (s. 7).

Sứ điệp của ĐTC kết thúc với lời kêu gọi từng người trong tinh thần của Năm Thánh Lòng Thương Xót, dấn thân một cách cụ thể, để góp phần cải thiện thực tại trong đó họ đang sống, bắt đầu từ gia đình mình, từ hàng xóm láng giềng hay từ môi trường làm việc của mình.

ĐTC cũng đưa ra lời kêu gọi tương tự đối với các vị hữu trách của các quốc gia, để họ có các cử thỉ cụ thể, nếu không nói là các cử chỉ can đảm đích thật, đối với những người yếu đuối nhất trong xã hội của họ như các tù nhân, người di cư, người thất nghiệp và người đau yếu. ĐTC cũng mời gọi giới lãnh đạo các quốc gia có cái nhìn vượt xa hơn ranh giới nước mình để canh tân các tương quan của họ với các dân tộc khác, cho phép tất cả mọi người được tham dự thực sự và bao gồm vào cuộc sống cộng đồng quốc tế, hầu thực hiện tình huynh đệ cả bên trong gia đình các quốc gia với một lời mời gọi gồm ba điểm: thứ nhất, đừng lôi cuốn các dân tộc khác vào các xung khắc hay chiến tranh; thứ hai, xoá bỏ nợ nần quốc tế cho các nước nghèo hơn và tạo thuận tiện cho một việc quản trị có thể chịu đựng nổi; và thứ ba, áp dụng các đường lối chính trị cộng tác tôn trọng các giá trị của các dân tộc địa phương, và không làm tổn hại quyền của các trẻ em được sinh vào cuộc sống.

Không chỉ có sự dửng dưng là trọng tâm của sứ điệp năm 2016 nhưng còn có niềm hy vọng nơi khả năng của con người, với ơn thánh của Thiên Chúa, có thể vượt thắng sự dữ và không để cho mình rơi vào thái độ chịu trận và thờ ơ (s. 2), bằng cách góp phần vào việc sống hòa bình với Thiên Chúa, với tha nhân và với thụ tạo. Điều này được chứng minh bởi vài biến cố của năm 2015 diễn tả khả năng của nhân loại hoạt động cho tình liên đới, vượt ngoài các lợi lộc duy cá nhân, vô cảm và thờ ơ đối với các tình trạng nguy hiểm. ĐTC muốn nói tới hội nghị quốc tế COP 21 về các thay đổi khí hậu, hội nghị thượng đỉnh tại Addis Abeba để gây quỹ cho việc phát triển có thể chịu đựng nổi của thế giới, cũng như Lịch trình hành động 2030 tìm các giải pháp bảo đảm cho mọi người có một cuộc sống xứng đáng hơn với nhân phẩm, và 50 năm kỷ niệm việc công bố hai tài liệu quan trọng của Công Đồng Chung Vaticăng II là "Nostra aetate" và "Gaudium et Spes", là hai tài liệu đã mở cửa cho việc đối thoại với các tôn giáo không kitô và toàn gia đình nhân loại.

Để giữ gìn niềm hy vọng này ĐTC nhấn mạnh rằng cả chúng ta nữa cũng được mời gọi khiến cho tình yêu, sự cảm thông, lòng thương xót và tình liên đới biến thành một chương trình đích thật của cuộc sống, một kiểu hành xử trong các tương quan với nhau (s. 5) nghĩa là thương xót như Thiên Chúa Cha (x. Lc 6,36).

Trong phần phát biểu của mình bà Flaminia Giovannelli, phó thư ký Hội Đồng Tòa Thánh Công Lý và Hoà Bình, nêu bật vài yếu tố của sứ điệp tiếp nối huấn quyền của Đức Phanxicô, của Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức XVI và của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II.

Ngay từ đầu triều đại của ngài ĐTC Phanxicô đã có các cử chỉ và lời nói lay động lương tâm con người ngày nay. Cử chỉ thứ nhất đầy ý nghĩa là chuyến viếng thăm người di cư tỵ nạn trên đảo Lampedusa. Ngài đã cảnh báo các bọt xà phòng mà nền văn hóa tiện nghi dễ dãi ngày nay khiến cho con người sống, và làm cho nó trở thành vô cảm đối với các khổ đau của người khác và dẫn đưa tới việc toàn cầu hóa dửng dưng.

Sứ điệp tiếp nối sứ điệp cho Ngày Hoà Bình Thế Giới 2015 với đề tài "Không là nô lệ nữa nhưng là anh em". ĐTC thức tỉnh lương tâm mọi người đối với sự kiện kỷ nguyên hiện nay tiến bộ trên mọi lãnh vực khoa học kỹ thuật nhưng bên dưới có hiện tượng nô lệ. Ngài viết: "Khi quan sát hiện tượng buôn người, buôn người di cư và các gương mặt quen biết hay không quen biết khác của nô lệ, người ta thường có cảm tưởng nó xảy ra trong sự thờ ơ chung" (s. 5). Có một mặt trận khác mà ĐTC nhiều lần đề cập tới, nhất là sau khi công bố Thông điệp "Laudato si'", đó là các hậu qủa do sự thờ ơ của con người trên môi sinh. Sự kiện con người dửng dưng không săn sóc môi sinh gây ra các hậu quả trầm trọng. Ngài viết: "Rất tiếc nhiều cố gắng tìm các giải pháp cụ thể cho cuộc khủng hoảng môi sinh thường bị tước đoạt không phải chỉ vì sự khước từ của các cường quốc, nhưng cũng vì sự dửng dưng của những nước khác. Các thái độ ngăn cản các con đường giải pháp cả giữa các tín hữu nữa đi từ sự khước từ vấn đề cho tới sự thờ ơ, chịu trận thoải mái, hay tin tưởng mù quáng vào các giải pháp kỹ thuật" (Laudato si s. 14).

Sau cùng sứ điệp Ngày Hoà Bình Thế Giới năm 2016 cũng tiếp tục sứ điệp Mùa Chay năm 2015 tựa đề "Hãy khích lệ con tim anh em". Trong đó ĐTC Phanxicô tố cáo thái độ sống ích kỷ và cuộc sống thoải mái khiến cho con người ngày nay thờ ơ, lãng quên những người không có cuộc sống an lành như họ.

Sứ điệp của Đức Phanxicô cũng tiếp nối giáo huấn của ĐTC Biển Đức XVI. Trong Thông điệp "Bác ái trong Chân lý" Đức nguyên giáo hoàng khẳng định rằng "vấn đề xã hội một cách triệt để đã trở thành vấn đề nhân chủng học" (CV, 75), vì thế "đôi khi con người tân tiến xác tín một cách sai lầm rằng nó là tác giả duy nhất của chính mình, của cuộc sống của nó và của xã hội" (CV, 34). ĐTC Phanxicô đã nhận ra nguồn gốc của thái độ thờ ơ này của con người: đó là sự dửng dưng đối với Thiên Chúa và đối với tha nhân. Ngài viết :" Hình thái dửng dưng đầu tiên trong xã hội con người là sự dửng dưng đối với Thiên Chúa, từ đó nảy sinh ra thái độ dửng dưng đối với tha nhân và thụ tạo. Và đây là một trong những hậu quả nghiêm trọng nhất của một thuyết nhân bản sai lạc và của chủ thuyết duy vật thực tiễn, trộn lẫn với một tư tưởng duy tương đối và hư vô."

Hai vị cũng gặp nhau liên quan tới hiện tượng toàn cầu hóa thờ ơ đe đọa hoà bình. Sự dửng dưng đối với Thiên Chúa vượt qúa lãnh vực nội tâm và tinh thần của cá nhân và xâm lấn lãnh vực công cộng và xã hội. ĐTC Biển Đức XVI khẳng định rằng: "Có một tương quan mật thiết giữa việc vinh danh Thiên Chúa và hoà bình của con người trên trái đất". "Không có sự rộng mở cho siêu việt, con người dễ dàng trở thành mồi cho chủ thuyết tương đối hóa và khó mà hành động theo công lý và dấn thân cho hòa bình" (s. 4).

Giáo huấn của ĐTC Phanxicô cũng tiếp nối các tư tưởng của Thánh Gioan Phaolô II. Trong sứ điệp cho Ngày Hoà Bình Thế Giới năm 1982 tựa đề: "Hoà bình, món quà Thiên Chúa ủy thác cho con người", Đức Gioan Phaolô II viết: "Kitô hữu biết rằng trên trái đất một xã hội loài người hoàn toàn và luôn mãi hòa bình, rất tiếc là một ảo tưởng, và các ý thức hệ phản ánh nó như thể là điều có thể đạt cách dễ dàng, dưỡng nuôi các niềm hy vọng không thể thực hiện được ... tuy xác tín – nếu không phải là đã sống kinh nghiệm đớn đau – xác tín rằng các niềm hy vọng dối trá ấy dẫn đưa trực tiếp tới nền hoà bình giả tạo của các chế độ độc tài. Nhưng việc ghi nhận thực tế này không ngăn cản các kitô hữu khỏi dấn thần cho hoà bình; trái lại nó kích thích nhiệt tình của họ".

ĐTC Phanxicô đã đề nghị hai thái độ sống giúp đánh bại sự thờ ơ: đó là vun trồng nền văn hóa liên đới và lòng thương xót. Đây cũng là hai đề tài Đức Gioan Phaolô II yêu thích và trình bầy trong Thông điệp "Lo lắng cho các vấn đề xã hội". Cần phải dấn thân cho công ích và có trách nhiệm đối với tất cả mọi người (s. 5). Sống lòng thương xót cũng là điều đạt tột đỉnh với Thông điệp "Thiên Chúa giầu lòng thương xót" của Đức Gioan Phaolô II.

Sau cùng sứ điệp cho Ngày Hoà Bình Thế Giới năm 2002, công bố ba tháng sau vụ khủng bố hai tháp song sinh bên Hoa Kỳ, mở đầu với việc nhắc tới biến cố thê thảm này, và có tựa đề là "Không có hoà bình không công lý, không có hoà bình không tha thứ". ĐTC Phanxicô cũng nhắc tới các chiến tranh bạo lực gieo vãi chết chóc và tàn phá trong các tháng qua và kêu gọi mọi người dấn thân cải tiến tình hình thế giới trong Năm Thánh Lòng Thương Xót này một cách cụ thể.

Trong phần phát biểu của mình ông Vittorio Alberti đã nêu bật một số từ chìa khóa ĐTC dùng trong sứ điệp: hoà bình là một chiến thắng và là một chinh phục. Cần có sự hoán cải nội tâm. Có một vẻ đẹp trong tiến trình giải thoát. Sự thờ ơ lan tràn trong lãnh vực công cộng chính trị cũng như văn hóa. ĐTC gọi đó là sự thối nát và định nghĩa nó là bệnh ung thư xã hội. Hồi còn là Hồng Y ngài gọi nó là sự mệt mỏi của siêu việt, chịu trận, gập mình xuống trong cái riêng tư của mình. "Sự thối nát ngọt như đường, chúng ta quen mùi vị của nó nhưng coi chừng bị bệnh tiểu đường." Ngài cảnh báo giới trẻ bên Phi châu và ngài kêu gọi họ đừng để cho mình bị hư thối. Nếu bạn không bắt đầu, thì sẽ không có ai bắt đầu cả. Người thối nát không sống trong bình an. Sự thối nát là con đường của cái chết".

Trong sứ điệp cho Ngày Hoà Bình Thế Giới còn có nhiều từ chìa khóa khác như: khả năng của con người, vô cảm, không dấn thân và khép kín, dấn thân cụ thể đế góp phần vào với người khác nhằm cải thiện thực tại, cải tiến thế giới.

Tuy nhiên cần phải tin rằng có một tương lai và ý nghĩa của các sự vật để có sức mạnh dấn thân chống lại sự thối nát và chiến thắng sự thờ ơ. Cần chữa trị bệnh thờ ơ với lòng thương xót. Lòng thương xót không phải chỉ là một sự kiện luân lý nhưng cũng là sự kiện tâm trí và thông minh nữa. Nó là sự tự do tư tưởng. Cuộc khủng hoảng trên thế giới hiện nay cũng là cuộc khủng hoảng văn hóa, vì thế mọi tác nhân của thế giới văn hóa đều phải cùng nhau dấn thân: giáo dục là kéo ra ngoài, đào tạo là đem vào trong. Cần phải dào tạo lương tâm con người trong sự tự do, bắt đầu bằng vẻ đẹp của các lý lẽ tự do như trình bầy trong các tài liệu của Công Đồng Chung Vaticăng II. Việc chống lại sự thờ ơ và thối nát đi ngang qua ngã này.

Linh Tiến Khải

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 26