The News
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2188
mod_vvisit_counterHôm Qua8536
mod_vvisit_counterTuần Này42362
mod_vvisit_counterTuần Trước48347
mod_vvisit_counterTháng Này126585
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11578671

We have: 71 guests online
Your IP: 54.196.5.6
 , 
Today: Aug 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # 154=THANH CA GIUSE PDF Print E-mail

Mar 17 at 6:27 PM

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Lễ Thánh Cả Giuse

Lời Chúa : Mt 1,16.18-21.24a

Rất nhiều người tôn kính thánh Giuse một cách rất đặc biệt. Và hôm nay chắc vui mừng nhìn về Đấng thánh mình yêu thích. Và thực sự, thánh Giuse đáng yêu vô cùng. Ngài chiếm một chỗ rất nhỏ trong Tin Mừng, các thánh sử không nói nhiều về ngài. Nhưng khi nhìn về khuôn mặt của ngài, chúng ta thấy có một cái gì đó rất dễ mến. Ngài hoàn toàn âm thầm, kín đáo, chỉ biết lo cho Mẹ Maria và Chúa Giêsu trong thời tuổi nhỏ rồi biến mất, cũng âm thầm. Chính cái ân thầm đó là sự cao cả của ngài.

Ngài thuộc dòng tộc vua Đavít, nhưng chỉ là một anh thợ mộc vườn. Ngài được đính hôn với Maria và chuẩn bị đám cưới. Theo thông lệ thì từ ngày đính hôn đến thành hôn là một năm. Maria đi thăm người chị họ là bà Êlisabet và giúp chị mình suốt thời gian ba tháng. Khi trở về, Giuse đến thăm người vợ tương lai của mình và không biết sao, anh khám phá ra nàng đã mang thai. Chúng ta nghĩ thế nào khi một người thanh niên biết người vợ tương lai của mình có bầu trước khi về chung sống với nhau ? Thế nhưng Giuse đã phản ứng như thế nào ? Chàng lẳng lặng chọn một giải pháp tốt đẹp nhất là âm thầm biến đi. Hèn nhát ư ? Không, đó là can đảm và anh hùng. Chàng phải đau khổ lắm chứ, nhưng chàng chấp nhận thiệt thòi mà không đòi hỏi gì.

Thiên Chúa phải trực tiếp can thiệp và Giuse vâng phục. Chàng chỉ biết theo ý Chúa thôi. Thế là xong ! Chàng đã biết sứ mệnh của chàng, chàng biết phải làm gì. Chàng rước Maria về nhà.

Chuẩn bị cho đứa bé ra đời. Mọi sự đã sẵn sàng, nhưng một biến cố mới xảy ra. Phải đưa Maria về Bêlem để khai sổ kiểm tra. Phải về Bêlem vì chàng thuộc dòng tộc Đavít. Quê quán của vua Đavít là Bêlem. Maria lại gần ngày. Giuse phải đưa Maria về Bêlem. Con đường dài hơn một trăm cây số và phương tiện chỉ có một con lừa. Giuse phải đi bộ dắt con lừa băng đồi vượt núi suốt một thời gian dài... Giuse không lo cho bản thân mình vì chàng còn khỏe, nhưng Maria thì sao ? Ngồi trên lưng lừa suốt bao nhiêu ngày không phải là một việc nhỏ đối với một phụ nữ gần ngày. Maria chấp nhận mọi khó nhọc không than phiền.

Họ đến được Bêlem sau bao nhiêu vất vả nhọc mệt, tưởng rằng đó là quê hương của mình, sẽ tìm được một nơi nương nhờ vì đa số là bà con họ hàng. Nhưng khốn thay, không ai chấp nhận. Giuse đành đem Maria ra một hang đá. Chúng ta nghĩ Giuse phải đau khổ như thế nào không ? Chàng vẫn âm thầm chịu đựng.

Maria sinh con trong hang đá. Cảnh bần cùng không thể nói được. Giuse dọn cho con một máng rơm. Nhìn con, tuy không phải là con đẻ của mình, Giuse ngậm ngùi. Ông là người cha mà không tìm được một nơi tươm tất cho con ra đời ! Thật đau đớn ! Người cha nào thấy con mình nằm trong rơm cỏ mà không xót xa ! Giuse vẫn âm thầm chịu đựng.

Không được mấy ngày, chàng phải vội vả đưa con đi lánh nạn. Chàng không buồn cho thân phận mình mà đau xót cho Maria và con trẻ. Chàng sống gần như trong vô định, không biết ngày mai sẽ ra sao. Chàng đem hết sức mình phục vụ, kiếm sống cho gia đình.

Sau những ngày truân chuyên nơi đất khách, chàng đưa gia đình về Nadaret. Cuộc sống êm đềm trôi. Giuse vẫn là con người âm thầm tin tưởng, chàng chỉ biết vâng nghe theo lệnh Chúa, không thắc mắc. Và sau cùng, âm thầm biến mất.

Nhìn về thánh Giuse, chúng ta nhìn thấy một con người như chúng ta, nhưng rất khác. Chúng ta lao chao lo sợ, sợ cho ngày mai, sợ thiếu thốn, sợ cực khổ. Chúng ta không nhìn thấy bàn tay Chúa đang dìu dẫn chúng ta đi, chúng ta không dám tin vào lòng thương của Chúa. Gặp khó khăn, chúng ta rên siết, có người kêu trách Chúa. Hãy tin tưởng như Giuse, hãy âm thầm làm những gì Chúa muốn, bàn tay Chúa không bao giờ bỏ rơi những ai tin cậy vào Ngài, dù đôi khi Ngài để chúng ta gặp những thử thách cam go.

Thánh Matthêu gọi Giuse là người công chính. Người công chính theo tiếng Do thái là người thánh thiện. Ngài không làm gì lớn lao, Ngài không đi rao giảng như Phaolô, không ai biết đến, Ngài chỉ là một ông thợ mộc nghèo ở Nadaret, nhưng Ngài chính là con người đã mang một sứ mệnh lớn lao chưa từng thấy là nuôi dưỡng Đấng Cứu Thế. Cùng với Mẹ Maria, Ngài chỉ biết chăm sóc Chúa Giêsu thôi. Đó phải chăng là một vinh dự lớn lao, không ai hay, không ai biết. Chúng ta cũng được kêu gọi chăm sóc Chúa Giêsu, nhưng chúng ta có biết không ? Ngài muốn lớn lên trong chúng ta, lớn lên trong thế giới nhờ bàn tay miệt mài của chúng ta, chúng ta có biết không ? Chúng ta có chăm chú lo nuôi dưỡng Ngài trong ta không ? Làm bất cứ việc gì miễn là Chúa Giêsu được yêu thương hơn. Đó là điều Chúa đang mong mỏi BẠN VÀ TÔI.

 Chúa vẫn nuôi dưỡng BẠN VÀ TÔI bằng chính thịt máu mình. Hằng ngày, được hạnh phúc ăn lấy Chúa, hạnh phúc hơn cả thánh Giuse, thế nhưng TÔI đã làm gì để chăm sóc, nuôi dưỡng Đấng đã muốn nhờ đến chúng ta để lớn lên trong tâm hồn mọi người ?

Thánh Giuse chỉ được hạnh phúc bồng ẳm Chúa Giêsu khi Ngài còn nhỏ, lớn lên dạy nghề cho Chúa, BẠN được Chúa sống trong LÒNG, làm một với BẠN qua bí tích Thánh Thể, BẠN có cảm thấy liên kết với Ngài suốt cuộc sống trần gian, BẠN có yêu mến Chúa như thánh Giuse không ? TÔI có thân mật với Chúa từng lúc không ? Đó là con đường nên thánh của mọi người. Chúa không đòi buộc chúng ta làm những việc lớn lao, chỉ cần làm những việc nhỏ bé hằng ngày với lòng yêu mến chân thành. Hãy tiến bước âm thầm nhưng luôn gắn bó với Chúa, vững tin vào tình thương của Ngài. Con đường của thánh Giuse là con đường của mọi người. Nên thánh trong âm thầm và tin cậy.

Lm Trầm Phúc.

Kính chuyển:

Hồng
---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 158 = QUOC TE PHU NU PDF Print E-mail

GIÁ TRỊ của NHỮNG NGƯỜI MẸ

(chúc mừng Ngày Quốc tế Phụ nữ, 8-3)

Tục ngữ Do Thái có câu: "Thiên Chúa không thể ở mọi nơi, nên Ngài đã tạo dựng những người mẹ" (God could not be everywhere, so He made mothers). Đây là tình cảm lâu dài và tốt đẹp. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng nhờ đảo ngược câu nói mà chúng ta đến gần chân lý hơn: "Thiên Chúa có thể ở mọi nơi và chứng tỏ điều đó bằng cách tạo dựng những người mẹ" (God could be everywhere and proved it by creating mothers). Hình ảnh này phù hợp với nhận xét của tiểu thuyết gia Hoa Kỳ William Makepeace Thackeray, trong cuốn Vanity Fair (Hội chợ Phù phiếm): "Mẹ là danh xưng đối với Thiên Chúa trên những đôi môi và trong những trái tim của những người con bé bỏng".

Người mẹ không thể thay thế Thiên Chúa, nhưng hành động như người trung gian chuyển lòng nhân từ của Thiên Chúa sang những người khác. Dĩ nhiên, người ta có thể phản bác rằng người cha cũng làm điều này. Điều này đủ mức thật. Nhưng có điều gì đó trong đặc quyền về cách thức mà người mẹ bộc lộ sự hiện hữu của Thiên Chúa. Theo cách mầu nhiệm nào đó, điều đó như thể người mẹ có được vậy, một kinh nghiệm đối diện của Thiên Chúa. Điều này có thể đáng hoan nghênh hơn nếu chúng ta hiểu vai trò của Đức Mẹ là nguyên mẫu tâm linh của mọi người mẹ.

ĐGH Bênêđictô XVI đã nhận xét về Đức Mẹ: "Mẹ giữ trong lòng bí mật làm Mẹ Thiên Chúa, là người đầu tiên được thấy Thiên-Chúa-làm-người, hoa trái của lòng mẹ". Khái niệm về việc Đức Mẹ là người trần tục đầu tiên Mary thấy Thiên Chúa vừa gây ngạc nhiên vừa soi sáng. Là mẫu gương của những người mẹ, kinh nghiệm này gồm cả bản chất làm mẹ và mẫu gương của các phụ nữ đã từng sinh con.

Nếu ông bà nguyên tổ coi Thiên Chúa là Cha nghiêm khắc theo cách nào đó, thì các thế hệ đều tôn kính Đức Mẹ là người hiền từ và dễ gần gũi. Nathaniel Hawthorne bày tỏ tình cảm này đẹp hơn trong cuốn Blithedale Romance khi ông viết: "Tôi luôn ganh tỵ với người Công giáo về đức tin của họ nơi Đức Trinh Nữ thánh thiện và ngọt ngào, Đức Mẹ đứng ở giữa họ và Thiên Chúa, che chắn sự chói lọi uy nghiêm của Ngài, nhưng cho phép Tình yêu Chúa tuôn đổ trên người thờ kính theo cách hiểu của con người qua vị trung gian của sự dịu dàng nữ tính".

Thánh Augustinô nói rằng sự dịu dàng từ mẫu đặc biệt này có thể thấy ngay ở những con thú hung dữ – như người Việt nói: "Cọp dữ không ăn thịt con". Ông nhận xét trong The City of God (Thành phố của Thiên Chúa): "Có con cọp cái nào không thương và không vuốt ve con nó?". Ngược với câu tục ngữ Do Thái nói ở trên, chúng ta có thể ám chỉ câu tục ngữ Tây Ban Nha: "An ounce of mother is worth a ton of priests" (Tạm dịch: "Một lạng người mẹ đáng một tấn linh mục").........

DONALD DEMARCO

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IntegratedCatholicLife.org)

Kính chuyển:

Hồng
---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 157 = ANH HUONG TOT DEP PDF Print E-mail


Ảnh hưởng tốt đẹp của Công Giáo
Theo số liệu của Tòa án nhân dân tối cao, những năm 1977-1982, mỗi năm trung bình cả nước có 5.672 vụ ly hôn. Nhưng đến năm 1991 tăng lên 22.049 vụ. Năm 1994 tăng lên 34.376 vụ. Năm 1995 là 35.684 vụ. Như vậy mỗi năm số vụ ly hôn đã tăng từ 10-12%. Tại Hà Nội, năm 2005 có 4.100 vụ ra tòa ly dị. 6 tháng đầu năm 2006 có 2.068 đôi ly hôn.
Vậy mà tại làng Trung Thành (xã Hải Vân, Nam Định) nơi có 6.000 giáo dân sinh sống suốt 8 năm (1982-2000) chỉ có 2 cặp bỏ nhau. Ở xứ Hạ Hồi (Thanh Trì, Hà Nội) có 1.500 nhân danh Công giáo nhưng từ năm 1945 đến nay chỉ có 2 đôi ly thân. Điều này là quý giá và hấp dẫn của hôn nhân Công giáo.

Các gia đình Công giáo được dạy dỗ phải yêu thương nhau nên tình trạng đạo đức ở các thành viên tương đối tốt. Không có tình trạng con cái ngược đãi cha mẹ, hay cha mẹ ruồng bỏ con cái. Nếu có xích mích, bất hòa thì cả cộng đồng sẽ đến khuyên bảo và tìm cách giúp đỡ vì mọi người coi đó là nhiệm vụ của mình. Các chức sắc khi thấy trong cộng đồng có nguy cơ tôi phạm cũng lập tức cảnh báo, ngăn chặn như việc uống rượu ở Tây Nguyên hay nạn nghiện ma túy ngày nay. Hồng y Phạm Đình Tụng, trong Thư chung ngày 22-10-1996 đã mời gọi:
"Tôi khẩn thiết kêu gọi mọi người hãy chung tay, góp sức chặn đứng và tẩy sạch tệ nạn này ra khỏi gia đình và làng xóm chúng ta. Tôi đề nghị các Cha rao giảng về tác hại của tệ nạn này để mọi người hiểu rõ. Mỗi xứ họ cần có kế hoạch điều tra và phát hiện kịp thời số người nghiện hút. Các bậc cha mẹ phải thường xuyên theo dõi con em, không để chúng đi lại những nơi có nguy cơ bị lôi cuốn hay giao tiếp với những con nghiện.
Đối với những người đã trót nghiện, chúng ta hãy lấy tinh thần bác ái khuyên bảo và làm mọi cách giúp đỡ họ cai nghiện càng sớm càng tốt, nếu không bệnh của họ sẽ lây sang người khác một cách nhanh chóng như vết dầu loang".
Được hấp thụ giáo lý Công giáo, mà nhiều tín hữu có lối sống khiến người ngoại đạo cảm phục. Bác sĩ Trần Hữu Ngoạn- Giám đốc trại phong Quy Hòa, người đã chứng minh rằng, bệnh phong cùi không lây trực tiếp khi tiếp xúc, giúp xóa đi mặc cảm của cả người bệnh và cộng đồng lúc gặp gỡ với nhau.
Ông được đề nghị làm hồ sơ để được phong anh hùng lao động và nhận giải Ghandi với số tiền khá lớn, nhưng ông từ chối vì cho rằng, mình là Giám đốc, lại là đảng viên nên phục vụ là trách nhiệm, trong khi đó các nữ tu dòng Phaolô ở trại không lương, mà họ còn tận tụy hơn ông, nên họ xứng đáng được khen thưởng hơn ông.
Ông nói: "Họ chấp nhận cuộc sống khổ hạnh, tự nguyện làm những việc thiện một cách âm thầm để phục vụ những người bất hạnh. Họ không muốn những lời ngợi ca tụng. Cuộc sống của họ tuân theo một nguyên tắc thật đơn giản: bàn tay trái không được biết việc làm của bàn tay phải và ngược lại. Nhiều tấm gương của các nữ tu này được bệnh nhân truyền tụng. Họ kể về soeur Charles Antoine, nguyên là Giám đốc trại có lần đến thăm nơi ăn ở của bệnh nhân, thấy hố xí tắc mà không ai dám dọn. Bà liền thọc tay xuống và moi lên những mảnh giẻ mà họ đã vô ý vứt xuống".

Sau khi nghỉ hưu, bác sĩ Ngoạn do cảm phục lối sống của các nữ tu mà đã âm thầm trở lại đạo vào năm 2012. Cũng theo giáo huấn của đạo nên người Công giáo cũng có cách ứng xử khác với những người bình thường. Trường hợp Nam Phương hoàng hậu là một ví dụ. Bà đã sinh cho vua Bảo Đại 5 người con nhưng vua quen kiểu sống đế vương phóng túng nên vẫn đi lại với những người phụ nữ khác. Bà sống ly thân với cựu vua nhưng vẫn luôn quan tâm đến nhà vua. Bà viết thư cho cô Lý Lệ Hà- một hoa khôi xứ Bắc đang chung sống với vua với lời lẽ rất tôn trọng chứ không hề ghen tuông. Thư viết: "Chị ở xa Đức Cựu hoàng hàng mấy vạn dặm trường, nhưng chị biết em hết sức chăm sóc Cựu hoàng đế ở Hồng Kông. Chị cầu mong lịch sử mai đây không buông Cựu hoàng. Đức Từ cung Thái hậu và chị trọn kiếp nhớ thương em" .
Có lẽ cảm kích về hành động này của Nam Phương Hoàng hậu mà về cuối đời, Bảo Đại đã gia nhập đạo Công giáo với tên thánh là Jean Robert.

Do hôn nhân và gia đình Công giáo có những ưu thế là bền vững trong khi hôn nhân, gia đình bên ngoài xã hội mỏng giòn dễ vỡ nên có một xu hướng là không ít gia đình bên ngoài Công giáo tìm kiếm người Công giáo để kết hôn mặc dù thủ tục để kết hôn với người có đạo khá phiền hà và mất nhiều thời gian phải kiên trì như học hỏi về đạo (lớp tân tòng), học về giáo lý hôn nhân và gia đình (lớp chuẩn bị kết hôn). Đấy là chưa kể đến sự phản đối của gia đình những người trở lại. Giáo sư Nguyễn Khắc Dương, xuất thân từ dòng dõi Nho gia ở Nghệ Tĩnh, đã kể lại việc mình sau khi gia nhập đạo về quê năm 1948 như sau:
" Vừa trông thấy tôi, bà gần như chồm tới và gần như ngã quỵ ôm lấy chân tôi khóc nức nở mà than rằng: Cháu ơi, cô hỏi cháu, cha ông cháu có tội tình chi, mà cháu cúi đầu cho họ dội nước để rửa sạch tội Tổ tông. Thật là nhục mạ đến tổ tiên họ Nguyễn Khắc nhà ta. Chớ cái tội cháu bỏ đạo ông bà, không thờ cúng tổ tiên, thì nói thật, lấy cát chà, dao cạo cũng không sạch, nói gì đến dội nước".

[[Sự kiện đáng tiếc này là do hiểu lầm. Sự thật, người Công giáo tôn thờ Thiên Chúa và yêu thương cả kẻ thù, thì không có lý nào người Công giáo chối bỏ Ông Bà, Cha Mẹ. Người Công giáo được dạy phải tôn kính, chăm sóc chu đáo và cầu nguyện cho Ông Bà, Cha Mẹ hằng ngày, dù Ông Bà Cha Mẹ còn sống hay đã qua đời, vì điều này làm đẹp lòng Thiên Chúa.]]

Một trường hợp khác mà Giám mục Allys ở Huế đã kể lại, đó là sự phản ứng của gia đình cô Nguyễn Thị Ngọc năm 1916.
Ông viết: "Khó mà tưởng tượng được sự tức giận của người cha và sự đau khổ của bà mẹ, khi biết rằng con mình đã bỏ trốn. Họ liền cùng với bạn bè đi tìm con. Trong nhiều ngày, họ chạy hỏi nơi này nơi khác và nhất là rình quanh các tu viện mà họ nghi là có con mình đang lẩn trốn. Cuối cùng, họ được thư của Nguyễn Thị Ngọc cho biết mình đang ở trong dòng kín Huế và sẽ không ra khỏi đó cho đến khi thành Kitô hữu...Trước lời tuyên bố đó, bà mẹ nổi giận, gào thét và đe dọa khi thấy con mình không lay chuyển, bà chồm tới, nắm lấy tóc con lôi ra khỏi nhà khách của đan viện. Để chống lại, Nguyễn Thị Ngọc liền nằm xuống đất và làm cho tất cả mọi nỗ lực của người mẹ nóng giận trở thành vô ích".

[[ Được gia nhập hàng ngũ con cái của Thiên Chúa là một đại ân huệ, mà chỉ người nhận đại ân huệ của Thiên Chúa mới hiểu. Thật là sai lầm khi lấy trí khôn hạn hẹp của phàm nhân để phê phán việc làm của Thiên Chúa Toàn Năng. Phàm nhân phê phán việc làm của Thiên Chúa, thì cũng gần giống như một người lấy một cái vỏ sò, và muốn tát cạn nước của đại dương. Khi không thể làm được điều đó, thì hắn không muốn theo Thiên Chúa, hoặc trách Thiên Chúa, tại sao Ngài không làm theo trí óc hạn hẹp của hắn!! ]]

Số liệu của giáo hội Công giáo cho biết, năm 2006, cả nước có 147.716 người gia nhập đạo thì có 31.576 người lớn xin gia nhập đạo để kết hôn với người Công giáo, chiếm 1/5. Năm 2000 có 30.096 người lớn rửa tội thì đến năm 2010 số xin nhập đạo là 42.272 người. Tại các giáo xứ, nhất là các nhà thờ ở thành phố, do lượng người di dân đi học tập, công tác, lao động từ nông thôn về đông nên liên tục phải mở các lớp tân tòng và số thanh niên theo học rất đông.
Hà Nội, tháng 9-2015
TS. Phạm Huy Thông
* Chữ màu xanh là do Vô Danh Khách thêm vào để người ngoài Công giáo dễ hiểu.

----------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 154 = CHUC XUAN 2O16 PDF Print E-mail

Feb 13 at 10:05 PM

Chúc Xuân 2016

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu ?
Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc
Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp, người đông đúc
Bồng bế nhau lên nó ở non.

Bắt chước ai ta chúc mấy lời
Chúc cho khắp hết ở trong đời
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước
Sao được cho ra cái giống người.
TTX

---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 156 = CONG AN VIEC LAM PDF Print E-mail

Công Lao và Trách Nhiệm

(Mồng 3 Tết – Thánh Hóa Công Việc)

Mồng Ba Tết, ngày thánh hóa công ăn việc làm. Năm nay lại là Thứ Tư Lễ Tro, ngày khởi đầu Mùa Chay. Cầu xin cho công việc phần xác được tốt đẹp thì chúng ta cũng cần cầu xin cho công việc tâm linh được tốt lành hợp Tháy Ý Chúa.

Công lao và trách nhiệm không thể tách rời. Phần thưởng và bổn phận luôn có mối liên quan lẫn nhau. Có công mới được thưởng, được thưởng vì có trách nhiệm, biết làm tròn bổn phận.

Mồng Ba Tết là ngày cầu mùa, vì Việt Nam là nước nông nghiệp, cần thời tiết tốt, cần mưa thuận gió hòa. Ngày nay, Việt Nam đã công ngiệp hóa, nhân dân làm nhiều ngành nghề, thế nên không chỉ "cầu mùa" mà còn xin ơn "thánh hóa cả công ăn lẫn việc làm". Tại sao xin cho công việc xuôi xắn? Để mà an tâm tôn thờ Thiên Chúa.

Ngày xưa, đa số dân Việt làm nghề nông, ngày ngày bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, đầu tắt mặt tối suốt tháng quanh năm, chưa qua nỗi gian nan này đã gặp nỗi cực nhọc khác, thế mà vẫn nghèo khổ. Tuy vậy, dân Việt vẫn giữ lòng tin và dâng trào "máu" văn chương, thế nên văn học bình dân rất phổ biến câu vè chứa đầy chất tâm linh:

Lạy trời mưa xuống

Lấy nước tôi uống

Lấy ruộng tôi cày

Lấy đầy bát cơm

Chỉ có Ông Trời mới cứu giúp được chúng ta, chứ chẳng phàm nhân nào làm được gì. Không có mưa từ trời thì lấy gì mà "vắt đất ra nước"? Có thể "thay trời làm mưa" được mấy phút trong một vùng nhỏ bé? Ảo tưởng quá, đúng ra là kiêu ngạo quá!

Ngày qua tháng lại, người ta thường ví von: "Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ". Theo cách phân chia gia cấp thời xưa là: sĩ, nông, công, thương, binh. Kẻ sĩ coi mình là giới trí thức nên phải "ưu tiên" đứng đầu. Nhưng Việt Nam là nước nông nghiệp, thế nên nhà nông lại quyết coi mình trọng hơn nên mình phải là nhất. "Nhất sĩ" nhưng khi bụng đói thì còn "sĩ khí" được hay là phải "chạy rông" mà cầu mong nhà nông cho mượn gạo? Thế là lại "nhất nông, nhì sĩ". Phải chăng kinh tế vẫn quyết định cuộc sống? Không ăn làm sao sống mà học hành để trở thành "kẻ sĩ" chứ? Có thể lắm, vì người ta nói: "Có thực mới vực được đạo". Đạo còn phải nhờ kinh tế, huống chi đời! Cuộc sống như một vòng lẩn quẩn, khó xác định rạch ròi cái nào nhất hay nhì. Mỗi người và mỗi thứ đều có một vị trí riêng biệt, không thể tự mãn mà cho mình hơn người khác!

Thánh Phaolô nói rạch ròi: "Mỗi người chúng ta đã nhận được ân sủng tuỳ theo mức độ Đức Kitô ban cho" (Ep 4:7). Thứ tự hoặc cấp bậc do con người đặt ra, chứ đối với Chúa thì ai cũng như ai: "Kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể. Kẻ trồng người tưới đều như nhau, nhưng ai nấy sẽ được thù lao theo công khó của mình" 1 Cr 3:7-8). Rõ ràng, không ai có thể ảo tưởng hoặc "chảnh", nhưng ai cũng phải có TRÁCH NHIỆM (riêng và chung).

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 28