mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay10819
mod_vvisit_counterHôm Qua11369
mod_vvisit_counterTuần Này42808
mod_vvisit_counterTuần Trước40695
mod_vvisit_counterTháng Này140732
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9403826

We have: 212 guests, 1 members online
Your IP: 54.225.47.94
 , 
Today: Oct 19, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH# 122 = REN NHAN CACH PDF Print E-mail

Từ: "Phung Nguyet"
Ngày: 18-07-2015 20:34
Chủ đề: Fwd: Những bài học rèn nhân cách của người Việt xưa vẫn có giá trị tới thời na
> Những bài học rèn nhân cách của người Việt xưa vẫn có giá trị tới thời nay
>
> Đói cho sạch, rách cho thơm; Giấy rách phải giữ lấy lề:
>
> Nghèo, đói nhưng phải lấy lễ nghĩa, đạo đức làm trọng. Nhưng bây giờ thói hư tật xấu không những bắt nguồn từ nghèo đói mà kể cả từ sự giàu có nữa. Ví như tính tham lam, thiếu ý thức của một bộ phận người Việt, mua bán gian lận, sinh hoạt bê tha, xả rác bừa bãi ... đâu có kể giàu nghèo.
>
> Ăn trông nồi, ngồi trông hướng; Miếng ăn miếng nhục; Miếng ăn quá khẩu thành tàn...
>
> Các cụ dạy về văn hóa ăn uống rất sâu xa. "Ăn" là một bản năng nhưng cũng phải học, học hàng ngày. Ăn uống phải nhìn xung quanh, không chỉ biết có bản thân mình, phải biết giữ ý tứ, thể diện. Không thể để bị khinh, để mang nhục chỉ vì miếng ăn. Ra nước ngoài mới bộc lỗ rõ điều này.
>
> Học ăn, học nói, học gói, học mở:
>
> Từ việc ăn, cho đến việc nói và làm; đều phải học, không có gì tự nhiên mà đến. Đi nước ngoài lại càng phải học vì văn hóa, nếp sống, cách nghĩ khác nhau. Mà học thì không quá khó, chỉ cần mình có ý thức học hỏi và chịu khó quan sát thì mình có thể làm được như họ. Như ăn tiệc, như xếp hàng, như giao tiếp ứng xử với người nước ngoài, như giữ gìn trật tự, vệ sinh nơi công cộng...
>
> Uốn cây từ thuở cây non, dạy con từ thuở con còn thơ ngây:
>
> Đây là một bài học cho các bậc cha mẹ, nhà trường trong việc dạy dỗ con cái. Vậy để hình thành nếp sống văn hóa, thói quen tốt thì gia đình và nhà trường, xã hội phải dạy dỗ trẻ ngay khi còn nhỏ. Người lớn cũng thấy được sự ảnh hưởng của mình để làm gương cho trẻ em. Như vậy thì những thói hư tật xấu làm sao có đất để tồn tại?
>
> Tiên học lễ, hậu học văn:
>
> Đề cao lễ nghĩa, đạo đức của con người mà ta cần phải học trước khi học về kiến thức. Đây là cái gốc để hình thành nhân cách tốt của mỗi con người, và rộng ra của một xã hội văn minh. Đi một đàng học một sàng khôn: Càng được đi ra ngoài xã hội, ra thế giới càng có cơ hội để học tập, học những điều tốt, điều hay; để từ bỏ những thói hư, tật xấu như các bạn đã nói.
>
> Trên kính, dưới nhường; tôn sư trọng đạo:
>
> Đó là bài học về ứng xử với những người xung quanh, đó là một trật tự xã hội mà con người phải tuân thủ. Nó thật khác biệt với những gì diễn ra mà chúng ta thấy như cảnh cha con, anh em, thầy trò cãi cọ chửi bới, đối xử tệ bạc, thậm chí đâm chém lẫn nhau bất chấp đạo lý; cảnh chen lấn xô đẩy nơi công cộng bất chấp luật lệ...
>
> Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm:
>
> Dạy con cháu ý thức vệ sinh, gọn gàng ngăn nắp, hình thành thói quen tốt sẽ có tác động tốt đến đời sống của gia đình (rộng ra là xã hội).
>
> ---
> Còn rất nhiều quan niệm, cách răn dạy của ông bà ta đối với con cháu để mong muốn con cháu mình được học tập và áp dụng trong cuộc sống để cuộc sống đẹp hơn, tốt hơn. Như các câu:
> - Lá lành đùm lá rách;
> - Kim vàng ai nỡ uốn câu, người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời;
> - Cá không ăn muối cá ươn, con cưỡng cha mẹ trăm đường con hư;
> - Không thầy đố mày làm nên;
> - Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng...
>
> Các cụ xưa tuy nghèo thật nhưng luôn có lòng tự trọng: Đói cho sạch, rách cho thơm. Những quan niệm sống xưa cho đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Thiết nghĩ, văn hóa không phân biệt giàu nghèo. Thực tế cuộc sống đã chứng minh người giàu không có nghĩa là có văn hóa và ai bảo người nghèo thì không có văn hóa? Giữa người nghèo, hoặc ít tri thức xấu tính và người giàu hoặc trí thức đầy mình xấu tính thì ai đáng chê cười hơn? Nhiều ý kiến cho rằng trước đây người Việt ra nước ngoài không bị coi thường như bây giờ, vậy nguyên nhân do đâu?
>
> Tôi tự hào vì mình là người Việt với một truyền thống văn hóa, đạo lý tốt đẹp. Nhưng tôi thấy xấu hổ vì những tính xấu của người Việt. Bạn đừng tự ái vì những bài viết chê trách người Việt xấu tính vì liều "thuốc đắng" đó là sự thật. "Thuốc đắng dã tật sự thật mất lòng", thà rằng "mất lòng trước nhưng được lòng sau", người xưa nói thế quả không sai đâu.
>
> Việt Nam ta còn nghèo, về kinh tế còn phải phấn đấu nhiều. Nhưng văn hóa, văn minh thì không thể không học tập. Xã hội ta vẫn nhiều những con người, những hành vi, nghĩa cử đẹp; vẫn nhiều những cái hay cái đẹp. Biết hay để học biết nhục để sửa, vậy nên ta phải học, học người xưa, người nay, học thế giới xung quanh thì mới ngẩng cao đầu được.
>
> Độc giả: Chí Minh
> Nguồn: vietnamnet - Những bài học rèn nhân cách của người Việt xưa
---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 121= NIEM VUI TANG TUOI THO PDF Print E-mail

TH chuyển

Niềm vui kéo dài tuổi thọ

Câu chuyện đau thương trong muôn vàn câu chuyện của các trẻ em nghèo khổ trong một đất nước nghèo khổ như Peru thuộc Nam Mỹ. Xin nhường lời
cho anh Juan Carlos Huillca.

Năm lên 7 tuổi, tôi dứt khoát bỏ nhà ra đi. Lý do là vì không thể nào chịu nổi cái bầu khí ngột ngạt gia đình với một người cha nghiện ngập, ăn không ngồi rồi, suốt ngày lân-la đầu đường cuối chợ. Tôi ra đi không mang theo bất cứ vật dụng gì, ngoại trừ bộ áo đang mặc trên người.

Tôi đi bộ mãi đến Lucre, một làng nằm cách Cusco 25 cây số về hướng nam, gần biên giới với nước Bolivia. Nơi đây tôi gặp một người đàn bà tôi chưa quen biết. Tôi hỏi xin bà một chỗ trọ và bù lại tôi hứa sẽ làm tất cả những gì bà cần tôi làm. Người đàn bà chấp thuận và bảo tôi quét dọn nhà cửa cho bà. Mọi sự xem ra dễ dàng trôi chảy trong vòng vài tuần lễ.

Nhưng hạnh phúc - dầu chỉ đạt mức cỏn con tối thiểu - không kéo dài lâu. Mọi sự bỗng một sớm một chiều thay đổi tận gốc rễ. Bắt đầu với lương thực. Tôi chỉ nhận phần ăn nhỏ xíu kèm theo lời nhiếc mắng khinh-chê: "thằng vô-tích-sự / đứa ngu đần"! Mặc dầu mới 8 tuổi đời, tôi đã hiểu thấm thía thế nào là thân phận của kẻ nghèo hèn thất học bị giới giàu sang đối xử rẻ mạt! Con trai bà chủ - một thanh niên khoảng 25 tuổi - cư xử với tôi như loài cầm thú! Tôi nhớ như in ánh mắt khinh-khỉnh, giọng nói miệt-thị kèm theo cử chỉ khinh-bỉ mỗi khi anh đối diện với tôi.

Sau cùng gia đình bà chủ quyết định sai tôi đi chăn đàn súc vật gồm vài con chiên và mấy con cừu, mãi tận trên đồi Cordigliera. Có những ngày tôi đi chăn chiên với cái bụng đói meo. Trong những ngày dài đăng-đẳng ấy, một mình ngồi buồn-hiu dưới trời nắng gay-gắt hoặc ngồi thu mình chịu-trận dưới những cơn mưa tầm-tã, lòng tôi dâng lên niềm uất hận vô bờ. Tôi nguyền rủa cha mẹ và nguyền rủa chính tôi vì đã vô phúc sinh ra làm người trên cõi đời này! Tôi nhớ có những lần tôi khóc trọn ngày, khóc trong cô đơn buồn tủi. Thật vô cùng bất hạnh nếu ngày nào tôi trở về nhà mà thiếu một con chiên hay một con cừu! Tôi bị đánh đập tàn nhẫn, bị bỏ đói và bị đuổi trở lại đồi để tìm cho ra con vật bị lạc mất.

Bởi vì cuộc sống quá khốn khổ và đói khát như thế nên đôi lần tôi có ý định quay về làng cũ sum họp với gia đình. Nhưng tôi không thể thực hiện ý muốn vì trong túi không có một đồng xu. Rồi gia đình bà chủ lại gởi tôi đến trường với duy nhất một cuốn vở. Làm như thế để mọi người thấy rằng tôi chỉ là một thằng nhỏ vô-tích-sự!

Vào một lúc vì không thể chịu đựng được nữa tôi dứt khoát rời bỏ căn nhà bà chủ ác-độc và ra đi, dầu không biết phải đi đâu. Không biết đi đâu nhưng điều duy nhất tôi biết rõ lúc ấy chính là:

- Không thể có điều gì khốn khổ bi đát hơn sẽ xảy ra so với những gì tôi đã trải qua!

Tôi rời làng Lucre với con tim tan nát và với ý nghĩ đắng cay vì cho rằng cuộc đời tôi quả thật bất hạnh, không đáng sống! Tôi nghiêm chỉnh nghĩ đến việc kết liễu mạng sống cho xong. Năm ấy tôi độ 12 hay 13 tuổi.

Sau đó tôi tìm được việc làm nơi một tiệm bánh mì. Nhưng chỉ vỏn vẹn sau 3 ngày, bà chủ cũ lù-lù xuất hiện. Bà la ó om sòm. Bà vu-khống tôi ăn cắp tiền của, quần áo và chưa trả hết nợ trong thời gian tôi được ở nhà bà và được bà nuôi dưỡng. Chửi rủa hả-hê, bà đùng-đùng lôi tôi ra trạm cảnh sát. Rất may nhờ ơn Chúa, cảnh sát đoán biết tất cả thảm trạng cuộc đời tôi, nên quyết định giải thoát tôi khỏi nanh vuốt người phụ nữ dữ-dằn.

Thời gian này, tôi thành công trong việc vừa đi làm vừa đi học. Ban ngày tôi đến trường, ban tối tôi đến lò bánh mì. Đồng lương rẻ mạt đến độ đôi khi không đủ tiền trang trải mọi chi phí và mua thức ăn. Có những ngày tôi chỉ ăn toàn rau cỏ. Trong những ngày khốn khổ ấy tôi rất thương nhớ mẹ hiền và muốn quay về với gia đình. Nhưng lòng oán ghét thân phụ vẫn còn quá đậm đến độ tôi vẫn không muốn trông thấy mặt ông, người mà tôi cho là phải chịu trách nhiệm về mọi khốn khổ đau thương tôi đã trải qua.

Sau khi xong bậc trung học, tôi bắt đầu làm việc toàn phần. Mỗi ngày tôi đứng bán bánh mì và cà-rem. Thế rồi THIÊN CHÚA Quan Phòng cho tôi có dịp gặp và quen biết một trong những người làm việc với Phong Trào Thừa Sai Tôi Tớ Người Nghèo Thế Giới Thứ Ba. Ít lâu sau đó Phong Trào đề nghị cho tôi một công việc nơi trụ sở của Phong Trào tại Huacarpay, cách thành phố Cusco khoảng 20 cây số.

Bầu khí nơi tôi làm việc hoàn toàn mới lạ. Nơi đây tôi gặp những người cư xử với tôi như một chủ-thể có nhân phẩm, thật sự để ý đến tôi và hoàn toàn tín nhiệm nơi tôi. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc và không dấu được nỗi sung sướng đến rơi lệ. Ngay chính lúc ấy tôi bỗng nhận ra cách rõ ràng rằng, suốt thời gian qua, THIÊN CHÚA luôn theo sát, chăm sóc và dẫn dắt tôi trong từng đường đi nước bước.

Hai năm sau, Phong Trào xây cất "Thành Phố Thanh Thiếu Niên" tại Andahuaylillas và khánh thành ngày 25-8-2007. Giờ đây Trung Tâm Giới Trẻ trở thành căn nhà thật sự của tôi. Tôi làm bất cứ việc gì người ta cần tôi phụ một tay, ngay cả việc giúp bếp, nơi phải dọn bữa ăn mỗi ngày cho khoảng 250 người. Một trong những ơn huệ trọng đại nhất là được theo học các khóa giáo lý do các Linh Mục phụ trách. Nhờ các buổi học hỏi này mà tâm lòng tôi hoàn toàn biến đổi. Tôi lớn mạnh trong Tình Yêu và trong Đức Tin Công Giáo.

Tôi quyết định quay về làng cũ để chào thăm cha mẹ và nhìn lại căn nhà nơi tôi chào đời. 15 năm xa cách giờ đây tôi là thanh niên 22 tuổi đời. Làng tôi cũng khác xưa: có điện và có nước uống trong lành. Căn nhà nghèo nàn lụp xụp xưa kia của gia đình bây giờ cũng khá hơn một chút. Cha Mẹ tôi đi vào tuổi già. Tôi biết mặt hai đứa em trai sinh ra sau khi tôi bỏ nhà đi lang thang. Đặc biệt thâm phụ tôi không còn say sưa rượu chè. Cuộc hội ngộ diễn ra vô cùng cảm động. Mọi người ôm hôn tôi và khóc nức nở. Mẹ tôi khóc ròng.

Muôn vàn cảm tạ hồng ân bao la của THIÊN CHÚA Quan Phòng. Tôi trở lại Trung Tâm Giới Trẻ tiếp tục làm việc và gởi một phần lương về giúp gia đình.

... "Chớ để tâm hồn con chìm đắm trong phiền muộn, cũng đừng để mình nặng trĩu những ưu tư. Tâm hồn sướng vui thì con người giàu sức sống, niềm vui sẽ kéo dài tuổi thọ. Hãy ru ngủ hồn con và trấn an cõi lòng, nỗi buồn chán, hãy đẩy xa con, vì nó đã làm cho nhiều kẻ vong mạng, chứ không hề đem lại lợi ích chi. Nóng nảy, bực bội khiến ngày đời bị rút ngắn, và lo lắng làm cho già trước tuổi. Lòng thơ thới thì miệng thấy ngon, thưởng thức được đồ ăn thức uống" (Sách Huấn Ca 30,21-25).

("Missionari Servi dei Poveri del Terzo Mondo", Opus Christi Salvatoris Mundi, Septembre 2008, Anno 21, 2o Quadrimestre 2008, trang 25-27)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

--------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 120 = CAM ON EM PDF Print E-mail

Cám Ơn Em​

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học. Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:
- Thưa cha, con trót dại...
Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như không thở được nũa. Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng nói:
- Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!
Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.
Năm em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí. Cha mẹ tôi không đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc. Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả tôi đều không đồng ý. Tôi nói:
- Em cần phải tiếp tục đi học để tìm cách thoát ra khỏi cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.
Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi sách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: "Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.".
Tôi trào nước mắt, chẳng nói lên lời. Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.

Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số tiền gởi về của em, cuối cùng tôi cũng học xong năm thứ 3 đại học. Một hôm đang ngồi học trong phòng, một đứa bạn chạy vào gọi tôi và nói:
- Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.
Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:
- Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?
Em cười đáp lại:
-Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.
Tôi lặng người, nước mắt tuôn trào.
Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:
- Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!
Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở. Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.

Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chảy máu.
Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:
- Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ!
Năm ấy em 23 và tôi 26.

Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xì xầm bàn tán những lời không hay về chồng tôi.
30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.
Năm tôi 40, cuộc hôn nhân tưởng chừng như mỹ mãn của tôi bị đỏ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay nghiệt ngã. Rồi một ngày cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa: Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể đến trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi đã nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.
Nước mắt tôi chợt ứa ra vì hạnh phúc. Năm ấy em chỉ vừa lên 5 !

Các bạn ơi,
Câu chuyện quá cảm động.
Đã có ngày của người cha và ngày của người mẹ.
Mình đề nghị phải có thêm một ngày của anh chị em, vào chúa nhật thứ Ba của tháng Bảy. Các bạn nghĩ sao?
Bạn hãy suy nghĩ để đóng góp một logo và những câu chuyện thời danh trong văn hóa đông tây về tình anh chị em trong gia đình.
Hãy chuyển thông điệp này qua facebook của các bạn nhé.

VÔ DANH

 
VAN HOA VA GIA DINH #119= DIEU DE SO NHAT PDF Print E-mail

"Hôm nay chúng ta chia sẻ về các vết thương thực sự xẩy ra trong cuộc sống chung của gia đình.

Đó là những lúc tai hại xẩy ra trong chính gia đình - một điều dễ sợ nhất!"

Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Lý về Gia Đình: Bài 23 - Thứ Tư 24/6/2015

Xin chào Anh Chị Em thân mến!

Trong các bài giáo lý vừa rồi chúng ta đã nói về vấn đề gia đình sống với những tính chất mỏng dòn của thân phận con người, như nghèo khổ, bệnh nạn, chết chóc. Trái lại, hôm nay chúng ta chia sẻ về các vết thương thực sự xẩy ra trong cuộc sống chung của gia đình. Đó là những lúc tai hại xẩy ra trong chính gia đình - một điều dễ sợ nhất!

Chúng ta đều rõ là đời sống của bất cứ gia đình nào cũng không thiếu những giây phút xẩy ra những hành vi cử chỉ của các phần tử trong gia đình phạm đến những cảm tình thân mật chí thiết. Có những lời nói và những hành động (cùng với những bỏ qua không làm!), thay vì tỏ bày yêu thương, thì lại làm giảm sút hay tệ hơn nữa còn sát hại yêu thương nữa. Khi những vết thương này, những vết thương vẫn còn có thể chữa lành, bị bỏ lơ, chúng sẽ trở nên tệ hại hơn nữa, ở chỗ, chúng sẽ được biến thành ngạo mạn, hận thù, khinh bỉ. Rồi vào một lúc nào đó chúng có thể trở thành những rạn nứt sâu xa, chia cách vợ chồng với nhau, và thúc đẩy đến chỗ tìm kiếm cảm thông, nâng đỡ và an ủi ở một nơi nào khác. Tuy nhiên, những thứ "nâng đỡ" này đừng nghĩ rằng sẽ mang lại thiện ích cho gia đình.

Tình trạng tình nghĩa vợ chồng bị mất mát đi thì gây ra nỗi phẫn uất trong các mối liên hệ và tình trạng đổ vỡ này ập xuống trên đầu của con cái.

Đúng thế, con cái. Tôi muốn chia sẻ một chút về điểm này. Bất chấp tính chất cảm xúc của chúng ta dường như biến đổi và tất cả những phân tích về tâm lý đã được chỉnh đốn của chúng ta, tôi trộm nghĩ chẳng lẽ chúng ta lại không tê tái trước những vết thương nơi linh hồn của con cái hay sao. Người ta càng cố gắng bù đắp cho con cái bằng những quà tặng hay những thứ nhâm nhi vụn vặt thì cảm giác này lại càng bị lạc loài bởi những vết thương đau đớn nhất trong linh hồn. Chúng ta nói nhiều về những thứ xáo trộn nơi hành vi cử chỉ, về sức khỏe tâm thần, về phúc lợi của con cái, về mối lo âu của cha mẹ và con cái ... thế nhưng chúng ta có biết được vết thương của linh hồn ra sao chưa? Chúng ta có cảm thấy sức nặng như núi đè bẹp xuống linh hồn của một người con hay chăng, trong những gia đình xẩy ra cách thức đối xử tồi tệ và tai hại cho đến độ gây đổ vỡ lòng trung thành phu thê? Trong việc chọn lựa của chúng ta - những chọn lựa sai lầm chẳng hạn - thì linh hồn của những đứa con cần phải chịu đựng bao nhiêu là gánh nặng? Khi thành phần người lớn mất trí, khi mỗi người chỉ nghĩ đến bản thân mình, khi người cha và người mẹ tác hại lẫn nhau, thì linh hồn của đứa con chịu nhiều khổ đau, nó cảm thấy một thứ cảm giác tuyệt vọng. Và chúng là những vết thương hằn vết tích suốt cả cuộc đời.

Hết mọi sự đều liên hệ với nhau trong gia đình: khi tinh thần của nó bị thương tích ở một chỗ nào đó thì mọi người đều bị cảm nhiễm. Và khi một người nam và một người nữ dấn thân để trở nên "một xác thịt" và hình thành một gia đình, chỉ nghĩ đến các nhu cầu tự do và thỏa mãn riêng của mình, thì cái lệch lạc này sâu xa tác hại đến cõi lòng và đời sống của con cái. Rất nhiều lần con cái âm thầm khóc than. Chúng ta cần phải hiểu rõ điều này. Vợ chồng là một xác thịt, nhưng con cái của họ là xác thịt bởi xác thịt của họ. Nếu chúng ta nghĩ về lời Chúa Giêsu gắt gao khiển trách người lớn đừng làm gương mù cho những con người bé nhỏ - chúng ta đã nghe thấy đoạn Phúc Âm này (xem Mathêu 18:6), chúng ta cũng có thể hiểu lời của Người hơn thế nữa về trách nhiệm nặng nề mà họ cần phải có để bảo vệ mối liên hệ phu thê là những gì bắt đầu làm nên gia đình của con người (xem Mathêu 19:6-9). Khi một người nam và nữ trở nên một xác thịt thì tất cả các thương tích cũng như tất cả những ruồng bỏ của người cha và người mẹ đều ảnh hưởng đến xác thịt sống động của họ là con cái.

Đàng khác, đúng là có những trường hợp không thể nào tránh được tình trạng chia lìa. Đôi khi thậm chí nó trở thành những gì cần thiết về luân lý nữa, nếu nó thực sự là vấn đề cần phải đưa người phối ngẫu yếu thế hơn hay con cái nhỏ bé khỏi bị những thương tích trầm trọng nhất gây ra bởi những gì là ngạo mạn và bạo lực, những gì là hạ nhục và khai thác, những gì là ly gián và dửng dưng.

Tạ ơn Chúa cũng không thiếu những người, được đức tin và tình yêu thương con cái nâng đỡ, chứng thực lòng trung thành của mình với mối liên hệ họ tin tưởng, cho dù dường như bất khả phục hồi. Tuy nhiên, không phải tất cả những ai chia lìa đều cảm thấy ơn gọi này. Không phải là tất cả đều nhận biết, trong đơn côi, lời Chúa kêu gọi họ. Chúng ta thấy chung quanh mình các gia đình khác nhau trong những tình trạng được gọi là bất thường - tôi không thích chữ này - và chúng ta tự hỏi mình nhiều vấn đề. Làm sao chúng ta có thể giúp họ đây? Làm sao chúng ta có thể nâng đỡ họ đây? Làm sao chúng ta có thể nâng đỡ họ để con cái của họ không trở thành những con tin của người cha hay của người mẹ?

Chúng ta hãy xin Chúa cho được một đức tin mạnh mẽ, để nhìn thực tại bằng ánh mắt của Chúa; và xin Chúa cho được một đức ái cao cả để chúng ta có thể tiến tới với con người ta bằng trái tim nhân hậu của Ngài.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch .

http://www.zenit.org/en/articles/general-audience-on-family-wounds

---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 118 = NIEM VUI CAO NIEN PDF Print E-mail

NIỀM VUI TUỔI CAO NIÊN

​(Ai đang ở tuổi cao niên, người ta còn gọi là Tuổi Vàng, hãy nên đọc kỹ bài viết​
​ này, vì nó nói lên những thực trạng cao quí nhất của tuổi cao niên,​
​ mà nhiều người​
​ không hề để ý đến thực​
​ trạng cao quí này của Thượng Đế ban cho con người, trước khi nhắm mắt vĩnh viễn, buông xuôi hai tay để trở về với cát bụi)​
​.​

Khi đã lớn tuổi, thì con người được nhiều tự do hơn, được thong thả hơn để sống. Không còn phải như em bé bị cha mẹ ép buộc, bây giờ thì muốn làm chi thì làm, muốn thức khuya dậy sớm gì, cũng chẳng còn ai la mắng dọa nạt, rầy la.
Nếu vợ vì thương, sợ mất sức khỏe, thì cũng cằn nhằn chút chút thôi, mình không nghe thì cũng chẳng bị roi đòn gì.
Không còn phải khổ công học tập, lo lắng cho tương lai mai sau, chẳng phải học thêm chi cho mệt trí, biết quá nhiều, biết quá đủ rồi. Nếu đã nghỉ hưu, thì học thêm làm chi. Nếu còn đi làm, thì cũng đã rành nghề, quen tay quen việc, làm việc dễ dàng.

Khi già tình yêu cũng không còn là mối bận tâm, không quan trọng quá, chưa nghe báo đăng các cụ già trên dưới sáu mươi tự vẫn chết vì thất tình. Tội chi mà chết vì tình trong tuổi già, vì cũng sắp thấy Diêm Vương rồi, việc chi mà đi sớm hơn. Khôn quá rồi, chết vì tình yêu là nông nỗi.

Đời sống tình cảm của tuổi già êm đềm hơn, ít đau đớn ít sôi động, và bình lặng. Tuổi già rồi, các ông không còn tính chuyện mèo mỡ lăng nhăng, khỏi phải lo lắng sợ vợ khám phá ra chuyện giấu giếm mà nhà tan cửa nát. Đỡ tốn tiền quà cáp, đỡ tốn thì giờ lui tới các nơi bí mật. Hồi hộp, đau tim. Các bà khỏi phải lo chuyện đi đánh ghen, không còn cần phải chăm chút nhan sắc làm chi nữa, vì như chiếc xe cũ rệu, có sơn phết lại cũng xộc xệch, cũng méo mó. An tâm và chấp nhận, thì khỏi băn khoăn mà vui.

Cũng có một số ít những cặp vợ chồng già đem nhau ra tòa chia tay, vì khi già cả hai đều trở thành khó tính. Hậu quả của ly dị trong tuổi già không trầm trọng như khi còn trẻ, vì con cái đã lớn, đã tự lập, không còn ảnh hưởng nhiều đến tương lai chúng và tương lai của chính mình. Vì còn sống bao lâu nữa mà lo lắng chi cho nhiều. Xa được ông chồng khó tính, độc tài là mừng. Dứt được bà vợ đanh đá, bạc ác là phải sung sướng. Khỏe trí.

Tuổi già, cố giữ cho còn có nhau, khi đã đến nước ly dị, thì hai bên đều đúng, đều có lý. Đây là hành động tự cứu mình, và cứu người ra khỏi cảnh khổ lúc cuối đời, khi mà mộ bia đã thấp thoáng trước mắt, không còn bao nhiêu ngày nữa.

Có điều ít ai nghĩ đến, là càng già, thì càng dễ tìm một người bạn đời để nối lại, để an ủi nhau trong tuổi xế chiều. Vì chung quanh họ, có thiếu chi người đứt gánh nửa đường. Chồng chết, vợ chết, ly dị. Vấn đề là không sao tìm được một người có chung nhiều kỷ niệm, nhiều tình nghĩa, nhiều chia sẻ như người phối ngẫu cũ.

Tình già cũng nhẹ nhàng, thong thả, ít khổ đau, ít sôi nổi hơn tình khi còn trẻ trung. Sức lực cũng có còn bao nhiêu mà ghen tương nhau chi, mà lo lắng chi cho thêm mệt, những người lớn tuổi kinh nghiệm và biết rõ như vậy. Nhiều người trẻ, sau khi gia đình tan vỡ thì xuống tinh thần, uống ruợu đánh bài tìm quên, đôi khi không phải vì họ quá thương yêu người cũ mà tự hủy hoại đời mình, mà chính vì họ tự thương thân, tự ái bị xúc phạm, và rồi sa lầy vào ruợu chè cờ bạc. Người lớn tuổi thì suy nghĩ khác. Họ nghĩ rằng ta cũng đã gần đất xa trời rồi, có sống thêm bao lâu nữa mà sầu khổ cho mệt. Mất củ khoai lang, thì kiếm củ khoai mì bù vào.

Tuổi già biết giá trị tương đối của tình yêu nên không tìm tuyệt hão, không tìm lý tưởng, và nhờ vậy không bị thực tế phũ phàng làm vỡ mộng, đau khổ. Khi già rồi, có ai hỏi tuổi, thì cũng không cần giấu diếm, không cần sụt đi năm bảy tuổi làm chi. Sướng lắm. Vì có sụt tuổi, cũng không giấu được những nếp nhăn, mà chẳng có ích lợi gì. Nếu tự cọng thêm cho mình chừng chục tuổi, thì không chừng được thiên hạ nức nở khen là còn trẻ, trẻ quá, và họ mơ ước được như mình.

Các ông có vợ đẹp, khi lớn tuổi cũng đỡ lo bọn dê xồm dòm ngó, lăm le dụ dỗ vợ mình. Con người, ai mà không nhẹ dạ, ai mà không ưa lời nói ngon ngọt êm tai, ai mà không có khi thiếu sáng suốt. Vợ chồng cũng có khi bất hòa, buồn giận nhau, và những khi nầy, lòng người dễ chao đảo lắm. Bởi vậy, các ông đỡ nghe các bà hăm he ly dị, hăm he bỏ nhau. Tuổi nầy các bà cũng thừa khôn ngoan để biết những tên ngon ngọt, hứa hẹn nhiều, thường chỉ là những tên phá đám, chứ không thể tin tưởng được.

Đàn bà có chồng hào hoa, đẹp trai, khi lớn tuổi cũng bớt lo, vì các ông cũng bớt máu nóng, bớt chộn rộn và khôn ngoan hơn thời trẻ trung. Biết kềm chế hơn, và biết rõ giá trị hạnh phúc gia đình cần gìn
giữ hơn là chơi ngông.

Tuổi già, vợ chồng sống chung với nhau lâu rồi, chịu dựng nhau giỏi hơn, quen với cái thói hư tật xấu của nhau. Không còn thấy khó chịu nhiều nữa. Dễ dung thứ cho nhau, chấp nhận nhau, vì họ biết rõ bên cạnh cái chưa tốt của người bạn đời, còn có rất nhiều cái tốt khác.

Vợ chồng, khi đó biết bao nhiêu là tình nghĩa, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu thân thiết, cho nên hạnh phúc hơn, vui hơn.
Tình yêu trong tuổi già thâm trầm, có thì giờ bên nhau nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Cũng có nhiều ông bà già ưa cãi vã nhau, cũng dễ hiểu, khi đó tai của cả hai ông bà đều lãng, người nầy nói một đường, người kia hiểu nẻo khác, cho nên buồn nhau giận nhau, không gây gổ sao được?

Tuổi già, thì tất cả mộng ước điên cuồng của thời trẻ trung đã tan vỡ, đã lắng xuống, không còn khích động trong lòng, không còn thao thức nhức nhối. Họ biết sức mình đến đâu, và không tội chi mà ôm cao vọng cho khổ thân. Họ còn biết thêm rằng, nếu những cao vọng điên cuồng ngày xưa mà có thành đi nữa, thì e cũng chỉ là hư không, chẳng đáng gì.

Khi tuổi già, thì biết khôn ngoan mà an phận, biết vui với bình thường. Biết đâu là hạnh phúc chân chính. Nhiều người già rồi mới tiếc suốt một thời son trẻ không biết sống, phí phạm thời gian theo đuổi những huyễn mộng, làm đau khổ mình, làm điêu đứng người khác.

Tuổi già, vui khi thấy mình hết nông nỗi, nhìn đời bằng cái tâm tĩnh lặng hơn. Ai khen không hớn hở mừng, ai chê không vội vã hờn giận. Vì biết rõ mình không có gì xuất chúng để thiên hạ khen nịnh. Và biết mình cũng có nhiều cố tật không chừa được, đáng chê. Chê thì chê, khen thì khen. Khen cũng thế, mà chê cũng thế, thì ta vẫn là ta, là một
kẻ già, đáng được khoan thứ hơn là trách móc.

Lúc nầy, không còn muốn làm giàu, không bị con ma tham lam thúc bách để kiếm và tích trữ cho nhiều tiền nhiều bạc. Con cái cũng đã lớn, không phải chi tiêu nhiều thứ, thì tiền bạc, chỉ cần đủ sống thôi, cũng là thỏa nguyện. Họ cũng không cần se sua, tranh hơn thua với ai, tinh thần họ vui vẻ, dễ chịu và khỏe khoắn hơn.

Mối lo âu về tài chánh cũng nghẹ gánh. Bởi khi đó, nhiều người đã tích trữ được một số tiền nhỏ. Nhà cửa cũng đã có. Nợ nhà, nợ xe cũng ít đi, hoặc không còn nữa. Con cái cũng đã lớn, không còn là gánh nặng cho mình. Chúng nó đã có nghề nghiệp, đã làm ăn được. Chắc chắn tương lai chúng khá hơn mình nhiều. Người già không chi tiêu nhiều, ăn cũng ít đi rồi, chơi cũng không còn phung phí dại dột như tuổi trẻ.

Khi già, thời gian mới là thực sự của mình, vì không còn phải chạy ngược chạy xuôi kiếm sống nữa. Không còn bị bó buộc bởi trách nhiệm bổn phận. Có thể ngồi mơ mộng hàng giờ trên ghế đá công viên,thưởng thức thiên nhiên tuyệt thú, có thể tìm được an bình tuyệt đối,không như thời còn trẻ, đi nghỉ mát, mà thỉnh thoảng cũng bị công việc nhà ám ảnh, nhắc nhở.

Tuổi già về hưu, là một mong ước của gần như của tất cả mọi người. Nhiều người gắng làm sao kiếm cho nhiều tiền để dược về hưu sớm hơn. Nhiều thanh niên, ngày về hưu còn xa lắc, xa lơ mà vẫn mơ ước.
Người Mỹ, trẻ già chi cũng nghĩ đến hưu trí. Hưu trí trong tuổi già là một phần thưởng của tạo hóa, của xã hội. Cho sung sướng, nghỉ ngơi. Già là nghỉ ngơi, là khỏe khoắn.

Mỗi buổi sáng nằm dài trên giường, sáng nào cũng là chủ nhật trong tuần, muốn dậy lúc mấy giờ cũng được, muốn nằm cho đến trưa đến chiều cũng không sao. Nằm thoải mái, không ai chờ, ai đợi, không có việc gì gấp gáp phải làm, ngoại trừ cái bọng tiểu nó thúc giục, không cho mình nhịn lâu thêm được nữa. Thế thì sao mà không sung sướng?

Nếu chưa về hưu, còn đi làm việc, thì cái tâm của người lớn tuổi cũng nhẹ nhàng, ít bị những sức căng, bị áp lực đè nén. Vì tài chánh cũng quan trọng, nhưng không quá quan trọng đến nỗi khi thất nghiệp thì mất xe, mất nhà, mất vợ mất con như những người còn trẻ. Khi này, nhiều thứ trong cuộc sống đã ổn định, nhu cầu tiền bạc cũng không quá
nhiều. Vả lại, già rồi, kinh nghiệm công việc nhiều, cho nên giải quyết mọi sự trong dễ dàng, thong thả.

Bạn đồng sự cũng có chút nể nang, phần vì tuổi tác, phần vì kinh nghiệm. Có trường hợp, còn có việc thì tốt, mất việc thì mừng hơn, vì có lý do chính đáng để về hưu cho khỏe. Vì nếu việc có hoài, việc lại dễ dàng, thì tiếc, không muốn về hưu. Tuổi lớn, không cần thăng tiến, không cần đua chen với ai, cho nên tinh thần thoải mái, được bạn bè chung quanh thương mến hơn. Những người về hưu rồi, trở lại làm việc, thì đi làm, như đi chơi, chứ không phải "đi cày" như nhiều người khác quan niệm. Vui thì làm tiếp, chán thì về nhà nghỉ ngơi.

Người lớn tuổi, thì sức khỏe xuống, bệnh hoạn ồ ạt đến tấn công, không ai thoát khỏi bệnh hoạn. Nhưng họ lại cảm được cái sung sướng của một ngày khi bệnh thuyên giảm. Một ngày khi cảm thấy gân cốt ít nhức mỏi hơn, dễ chịu trong từng khớp xương hơn. Ngưới trẻ đâu có thấy được những nỗi sung sướng này? Vì họ chưa kinh nghiệm, chưa trải qua, nên chưa biết. Họ có sức khỏe, nhưng họ không biết đó là sung sướng, cho nên, xem như chẳng có giá trị gì. Anh chị xem, nếu anh chị có một tảng ngọc to bằng cái bàn nằm trong vườn, mà anh chị không biết đó là chất ngọc, thì không biết quý, không biết mình sung sướng có tảng ngọc, mà chỉ quý và sướng vì viên ngọc nhỏ xíu nằm trên chiếc nhẫn mà thôi.

Có người viết sách rằng, tuổi già, buổi sáng ngủ dậy, nghe xương cốt đau nhức mà mừng, vì biết mình chưa chết. Tôi thêm rằng, biết mình còn sống là mừng, biết mình đã chết nhẹ nhàng, càng mừng hơn.

Nầy anh chị có nhớ câu chuyện Thượng Đế khi đuổi tổ phụ loài người là ông Adam và bà Eva xuống trần gian, có chỉ mặt mà phán : "Từ nay chúng mi phải đổ mồ hôi trán mới có hạt cơm vào mồm". Đó là câu nguyền rũa độc địa nhất, là lời phán ý nghĩa nhất, là con người phải sống trong nhọc nhằn. Sách Phật cũng có viết đời là đau khổ, và tu để tránh khổ. Đó, đời nầy đáng sống lắm, nhưng cũng nhiều khổ đau lắm. Bởi vậy nên tôi nói, được sống là mừng, mà được chết, cũng mừng. Tôi đi đám ma ông bạn già, thấy gia đình khóc lóc, rên rỉ thảm thương, con cháu mếu máo kể lể. Tôi cười trong bụng, nghĩ rằng bọn nầy không biết luật của tạo hóa. Có sinh thì có diệt. Chúng nó muốn thân nhân của chúng sống đời đời sao? Biết đâu chỉ là khởi điểm của một cuôc rong chơi. Nầy, tôi đọc cho anh chị nghe một đoạn thơ của anh bạn tôi:

Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó ...
Ai thay da mãi mãi sống muôn đời ?
Kẻ trước, người sau xếp hàng xuống mộ,
Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi ...

Khi tuổi già, thì xem cái chết như về. Ai không phải chết mà sợ. Sống qua khỏi tuổi năm mươi, là đã lời lắm. Tuổi trung bình của con người trên thế giới này chưa được con số năm mươi.Thì mình nên tự xem như được sống thêm đời thứ hai.

Đời trước đã hoàn tất, có cả khổ đau lẫn hạnh phúc. Đời sau nầy, thì chắc chắn là sung sướng hơn hạnh phúc hơn đời trước. Vì đã từng trải, đã gom được kinh nghiệm của đời trước, để thấy đâu là hạnh phúc chân thật, đâu là phù du huyễn hão. Chết là về. Nhưng chỉ sợ không về được đến nơi đến chốn, mà như chiếc xe hư máy dọc đường. Làm khổ chủ xe, bắt nằm liệt mê man, không sống mà cũng không chết, đó mới là cái đáng sợ. Tôi biết vậy, nên đã làm di chúc, khi nào tôi bị mê ba ngày, thì xin rút ống cho tôi đi. Đi về bình an.

Này, anh chị nghĩ sao về ông bác sĩ mà người ta đặt cho tên là bác sĩ tử thần? Già rồi tôi không nhớ rõ tên, hình như ông ta tên là "Ki-Vô-kiên" (Kevokian — THD) phải không? Cái tên gần gần như vậy. Theo tôi, thì ông nầy là một vị Bồ Tát, cứu độ cho chúng sinh mau qua khỏi khổ đau, để bị ra tòa, bị tù tội. Chỉ có cái tâm Bồ Tát thật lớn mới làm được việc đó. Tôi cố tìm một cái ảnh ông ta để thờ sống, mà không có. Tôi nghĩ, trong tương lai, luật pháp sẽ không ngăn cấm việc cho người đau đớn ra đi sớm hơn, vì đàng nào cũng chết, tại sao phải kéo cái đau đớn ra dài hơn mới được chết. Trừng phạt người ta hay sao?

Trong tuổi già, người ta biết ơn sự nhiệm mầu của tạo hóa. Có bộ máy nào, không phải là gang thép, bạch kim, mà chạy một mạch sáu bảy chục năm không ngưng nghỉ, mà vẫn còn hoạt động như quả tim, buồng phổi, trái thận, cái bao tử, não bộ. Có hệ thống ống dẫn nào hoạt động sáu bảy chục năm mà chưa thay thế như các mạch máu của hệ thống tuần hoàn. Thì dù có rò rỉ van tim, chất mỡ đọng nghẹt trong vài ba mạch máu, thì cũng là sự thường tình, và mừng là còn sống, còn sinh hoạt được. Dù có phải liền liền đi vào cầu tiểu mỗi ngày nhiều lần, thì họ vẫn sung sướng là cái vòi xài mấy chục năm mà vẫn chỉ mới rò rỉ sơ sơ. Mấy cái vòi nước trong nhà, bằng kim khí cứng, không rỉ sét, thế mà năm bảy năm đã phải thay rồi...

Bài trên viet-studies

-------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 24