mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4219
mod_vvisit_counterHôm Qua9230
mod_vvisit_counterTuần Này4219
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này180994
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8670037

We have: 81 guests online
Your IP: 54.92.178.105
 , 
Today: Jun 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # !08= TUOI THO VIET NAM PDF Print E-mail

THƯƠNG QUÁ TUỔI THƠ VIỆT NAM PHẬN BẠC !Đọc và Cổ Động: tanhienicm.com
Every ShoutOut has a main message. Tell your audience what you want them toknow, how to take action and where to reach you.
Image
THƯƠNG QUÁ TUỔI THƠ VIỆT NAM PHẬN BẠC ! Thiên Kim Tuổi thơ Việt Nam phận bạcDămbẩy tuổi đã gánh vác nuôi thânKéo cầy khó nhọc chuyên cầnLưng đeo gùi củi bướclần rừng sâuTuổi thơ có được học đâu!Tay bưng gạch đá, lưng đau chân trầnCơm ănhai bữa đồng lầnThịt cá không có, rau cần cầm hơiQuần áo bươm rách tả tơiMuàđông rét mướt sương rơi lạnh dàyTím môi tái ngắt mặt màyVì đâu em bị đoạ đàytuổi thơ?Cây cầu em vẫn ước mơĐể khỏi lội suối qua bờ nước trôiThan ôi! Thânphận giống nòiVì loài Cộng phỉ nước tôi điêu tànĐảng Cộng độc ác rõ ràng ThằngPhiêu thằng Mạnh các thằng y changSang Trọng Hùng Dũng tham tànVàng bạc ngàngọc dát đan đầy nhàTỉnh đi nhìn lại sơn hàĐảng Cộng có thấy tội đà chấtcao?Binh đao xương trắng máu đàoGiang san đất Mẹ lao đao thảm sầuĐất đảo đã mấttừ lâuCắt bán, dâng hiến mỡ mầu quê hươngĂn trên ngồi chốc bạo cườngQuê hương tùngục muôn phương oán hờn!  

              Xin xem chi tiết các hình ảnh ở trang web:tanhienicm.com để cảm nhận được tâm tình của người viết bài thơ này
-----------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 110 = GIAO LY GIA DINH PDF Print E-mail

"Khi chúng ta thấy rằng mức sinh sản khó lòng đạt được 1% thì chúng ta có thể nói rằng xã hội này là một xã hội u
xám vì nó vẫn thiếu trẻ em vậy"

Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Lý Gia Đình: Bài 10 - Thứ Tư 18/3/2015

Xin chào Anh Chị Em thân mến!

Sau khi ôn lại các nhân vật khác nhau trong đời sống gia đình - người mẹ, người cha, con cái, anh chị em và ông bà - tôi muốn chấm dứt loạt bài đầu tiên về giáo lý gia đình này để nói về trẻ em. Tôi sẽ nói về vấn đề này trong hai buổi: hôm nay tôi sẽ chia sẻ về đại tặng ân trẻ em đối với nhân loại. Đúng là như thế; cám ơn anh chị em đã vỗ tay. Các em là một đại tặng ân cho nhân loại, thế nhưng các em cũng bị loại trừ rất nhiều. Tuần tới, tôi sẽ chia sẻ về một số vết thương tác hại trẻ em thật là tội nghiệp. Tôi nhớ đến nhiều trẻ em tôi đã được gặp trong chuyến hành trình vừa rồi ở Á Châu của tôi: đầy sự sống, đầy nhiệt tình, đàng khác, tôi lại thấy có nhiều em sống trên thế giới này trong tình trạng bất xứng. Thật vậy, có thể đánh giá về một xã hội căn cứ vào việc xã hội này cư xử với trẻ em. Chẳng những về phương diện luân lý mà còn cả về phương diện xã hội nữa, để biết nó là một thứ xã hội tự do hay là một xã hội làm nô lệ cho các thứ khuynh hướng lợi lộc quốc tế.

Điều đầu tiên trẻ em nhắc nhở chúng ta đó là tất cả chúng ta, trong những năm đầu tiên của cuộc đời, hoàn toàn lệ thuộc vào việc chăm sóc và yêu chiều của người khác. Chính Con Thiên Chúa cũng không muốn tránh khỏi giai đoạn này. Đó là mầu nhiệm chúng ta chiêm ngưỡng hằng năm vào Lễ Giáng Sinh. Máng Cỏ là hình ảnh nói cho chúng ta biết về thực tại này một cách chân chất nhất và trực tiếp nhất. Thế nhưng vấn đề đáng chú ý ở đây là Thiên Chúa không có vấn đề tỏ mình ra cho trẻ em, và trẻ em chẳng hề bị trục trặc để hiểu biết Thiên Chúa. Không phải tình cờ mà trong Phúc Âm Chúa Giêsu sử dụng những chữ rất đẹp và mạnh mẽ về "những kẻ bé mọn - little ones". Từ ngữ "bé mọn' này nói lên chuyện mà tất cả mọi người đều phải lệ thuộc vào sự giúp đỡ của người khác, đặc biệt là của trẻ em. Chẳng hạn, Chúa Giêsu nói: "Con tạ ơn Cha là Chúa trời đất, vì Cha đã giấu thành phần khôn ngoan kiến thức những điều này và đã tỏ ra cho các trẻ thơ" (Mathêu 11:25). Ở chỗ khác nữa: "Các con hãy coi chừng đừng khinh khi một trong những kẻ bé mọn này; vì Thày bảo cho các con hay thiên thần của chúng trên trời hằng thấy nhan Cha của Thày là Đấng ở trên trời" (Mathêu 18:10). Bởi thế, tự mình trẻ em là một kho tàng cho nhân loại cũng như cho Giáo Hội, vì chúng liên lỉ nhắc nhở chúng ta về điều kiện cần thiết để vào Vương Quốc của Thiên Chúa: đừng tự mãn với bản thân mình, nhưng cần giúp đỡ, yêu thương và tha thứ. Tất cả chúng ta đều cần giúp đỡ, yêu thương và tha thứ. Hết mọi người!

Trẻ em còn nhắc nhở chúng ta một điều tốt đẹp khác nữa: họ nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta lúc nào cũng là trẻ em, cho dù người ta đã trở thành một người lớn hay người già, cho dù người ta đã trở thành phụ huynh, cho dù người ta đóng vai trò có trách nhiệm, thì bên dưới tất cả những thứ ấy vẫn còn cái căn tính của một trẻ em. Tất cả chúng ta đều là trẻ em! Điều này nhắc nhở chúng ta về sự kiện là chúng ta không tự cống hiến cho mình sự sống mà là lãnh nhận sự sống. Đại tặng ân của đời sống, tặng ân đầu tiên chúng ta nhận lãnh đó là sự sống. Đôi khi chúng ta sống mà quên mất điều ấy, như thể chúng ta là chủ nhân ông của việc chúng ta hiện hữu; trái lại, chúng ta hoàn toàn lệ thuộc. Thật vậy, đó là lý do thật vui khi biết rằng ở mọi lứa tuổi của cuộc đời, ở mọi hoàn cảnh, ở mọi tình trạng xã hội, chúng ta vẫn là và vẫn còn là trẻ em. Đó là sứ điệp chính yếu trẻ em cống hiến cho chúng ta bằng chính hiện diện của các em. Nguyên sự hiện diện này của các em đã nhắc nhở chúng ta rằng mỗi người chúng ta và tất cả chúng ta đều là trẻ em.

Thế nhưng trẻ em mang đến cho nhân loại rất nhiều tặng ân, rất nhiều phong phú. Tôi sẽ nhắc lại đây một ít thôi. Các em mang đến cho nhân loại cách thức nhìn thực tại, một cái nhìn tin tưởng và tinh tuyền. Một đứa nhỏ có một lòng tin tưởng tự nhiên nơi người cha của bé cũng như nơi người mẹ của bé: và em có một lòng tin tưởng tự nhiên nơi Thiên Chúa, nơi Chúa Giêsu cũng như nơi Đức Mẹ. Đồng thời, cái nhìn nội tâm của em thì tinh tuyền, chưa nhiễm ám khí bởi ác tâm, bởi nhị tâm, bởi những "thứ nhập nhiễm" trong đời sống làm chai cứng tâm can.

Chúng ta biết rằng trẻ em cũng mắc nguyên tội, nên chúng cũng có tính vị kỷ, thế nhưng chúng có một tính chất tinh tuyền, một tính chất đơn thành nội tâm. Trẻ em không có tính cách ngoại giao! Chúng nói những gì chúng cảm thấy. Chúng nói những gì chúng trực tiếp thấy! Nên thường chúng gây rắc rối cho cha mẹ chúng. Chúng nói: "con không thích cái này vì nó xấu" trước mặt những người khác. Thế nhưng trẻ em nói những gì chúng thấy. Chúng không mang 2 bộ mặt, chúng chưa học được khoa nhị tâm như người lớn chúng ta đã học biết.

Hơn nữa, nơi tính chất đơn thành nội tâm của mình, chúng mang nơi bản thân mình khả năng lãnh nhận và cống hiện sự dịu dàng êm ái. Sự dịu dàng êm ái nghĩa là có một trái tim "bằng thịt" chứ không phải "bằng đá" như Thánh kinh nói (xem Ezekien 36:26). Sự êm ái dịu dàng còn là thi ca, ở chỗ nó "cảm thấy" những sự vật và các biến cố, không phải để đối xử với những điều ấy như là những gì thuần đồ vật, chỉ để sử dụng vì chúng hữu dụng... Trẻ em có khả năng tươi cười và khóc lóc: có một số em tươi cười khi tôi nhắc em lên và hôn em. Có những em khác nhìn chằm chằm vào tôi, nghĩ rằng tôi là một vị bác sĩ và đang chủng ngừa cho các em, nên các em khóc lóc - nhưng một cách bộc phát tự nhiên. Trẻ em là thế đó, chúng cười chúng khóc: hai điều này ở trong người lớn chúng ta thường bị "ngăn chặn lại", chúng ta không còn khả năng... và thường nụ cười của chúng ta trở thành một nụ cười vẽ vời, một cái gì đó thiếu sức sống, một nụ cười không sinh động - cũng là một nụ cười nhân tạo, của một tay hề. Trẻ em tươi cười một cách tự nhiên và khóc lóc một cách tự nhiên... nó bao giờ cũng tùy thuộc vào trái tim và trái tim của chúng ta bị ngăn chặn, thường mất đi khả năng tươi cười và khác lóc... (ở đoạn có những dấu ... này là những lúc ĐTC nói một cách tự phát - biệt chú của người dịch).

Thế nên trẻ em có thể dạy chúng ta lại cách tươi cười hay khóc lóc. Tuy nhiên, chúng ta thường cần phải tự vấn xem tôi có cười một cách hồn nhiên vui tươi, yêu thương hay nụ cười của tôi là một nụ cười nhân tạo? Tôi có còn khóc lóc hay tôi đã mất đi khả năng khóc lóc rồi? Thế nhưng đó là hai vấn đề rất con người mà trẻ em đang dạy chúng ta đó.

Chính vì tất cả những lý do ấy mà Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ của Người rằng "hãy trở nên như các trẻ nhỏ", vì "kẻ nào giống như các em thì thuộc về Vương Quốc của Thiên Chúa" (xem Mathêu 18:3; Marco 10:14).

Anh chị em thân mến, trẻ em là thành phần mang đến sự sống, hân hoan, hy vọng, cũng như rắc rối, nhưng đời sống là như thế đó. Chúng thực sự cũng gây ra những âu lo và đôi khi những trục trặc. Tuy nhiên, thà có một xã hội cùng với những âu lo và trục trặc này hơn là một xã hội buồn thảm và u xám vì không có trẻ em! Khi chúng ta thấy rằng mức sinh sản khó lòng đạt được 1% thì chúng ta có thể nói rằng xã hội này là một xã hội u xám vì nó vẫn thiếu trẻ em vậy.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL chuyến dịch

http://www.zenit.org/en/articles/general-audience-on-the-gift-of-children--2

--------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 111= THANH GIUSE - GIA TRUONG PDF Print E-mail

THÁNH GIUSE - GIA TRƯỞNG
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Ngày 19 tháng 3 Mừng Thánh Cả Giuse
Bài thơ này từ Hạt Thuận Nghĩa Giáo Phận Vinh
Cho các gia trưởng :

Mười Không:
Một không say xỉn la cà
Hai không bài bạc cửa nhà tan hoang.
Ba không lừa dối điếm đàng,
Bốn không trộm cướp, xóm làng bất an.
Năm không lươn lẹo tham giàu,
Sáu không ma tuý đời tàn ai ơi.
Bảy không biếng nhác ươi lười.
Tám không mèo mỡ bạn đời lung tung.
Chín không bất nghĩa bất trung,
Mười không kiêu ngạo và không bất bình.

Mười có:
1 có đạo đức chân thành
Dựng xây đoàn hội, gia đình chăm lo.
2 có trách nhiệm lớn to.
Dựng xây nước Chúa sao cho vẹn toàn.
3 có bổn phận lo toan,
Bảo vệ giáo xứ cộng đoàn vui tươi.
4 có bác ái thương người,
Chung xây xã hội đẹp tươi an bình.
5 có thiện chí hy sinh,
Giúp người hoạn nạn, bất hoà khổ đau.
6 có nhân nghĩa trước sau,
Giúp đời vơi bớt nỗi sầu bất công.
7 có thiện ý thực lòng,
Giúp đời tốt đẹp cả trong lẫn ngoài.
8 có trí sạch lòng ngay,
Để đời ta có tháng ngày thảnh thơi.
9 có mến Chúa yêu người,
Lòng thanh, trí sạch, sáng ngời quanh năm.
10 có quyết chí quyết tâm,
Thành Gia trưởng tốt - đến gần Giuse.

Cầu chúc các bạn gia trưởng luôn theo gương Thánh Cả Giuse !
Jb Nhan

-----------------------

 
VAN HOA VA GIA ĐINH # 110 CHUYEN TINH TUYET DEP PDF Print E-mail

​Đây là một câu chuyện tình yêu có thật 100% dưới đây, cho tất cả những ai đã lấy nhau hay sắp sửa lấy nhau hoặc còn độc thân, cần nên đọc​ câu chuyện này để suy ngẫm và sẽ nhận ra chỉ có tình yêu chân thật (True Love), mới có thể vượt qua được mọi trở ngại bằng sự
​Kiên Nhẫn, ​
Chịu Đựng, Hy Sinh và Tha Thứ cho nhau những lỗi lầm nếu có.

Sent: 3/4/2015 5:24:43 P.M. Central Standard Time
On Tuesday, March 3, 2015 6:32 PM, PHUONG NGUYEN.........

Câu chuyện tình tuyệt đẹp

Tôi xin ghi lại câu chuyện này và vài hình ảnh trong đêm February 13-2015 để chia xẻ với tất cả các cặp vợ chồng và tình nhân trên thế giới này. Ước mong rằng TÌNH YÊU luôn luôn là sức mạnh giúp cho chúng ta mãi mãi đi cạnh nhau trong cuộc đời.

Vợ chồng ông bà Gerge Lumm và Hoàng Kim Hà.

Lê Xuân Lộc

Cali Today News - Tối thứ sáu 13 tháng 2-2015 vừa qua vợ chồng chúng tôi (Duy Hùng và Xuân Lộc) có tổ chức một đêm ca nhạc ở nhà hàng Thanh tại thành phố Newark.

Trong khi đón tiếp quan khách, tôi để ý thấy một người đàn ông Mỹ trắng cao và ốm khoảng độ tuổi 70 âu yếm dìu một người đàn bà Việt Nam nhỏ bé với chiếc xe lăn vào ngồi bàn số 1 ngay trước sân khấu.

Hơn nửa giờ sau, nhận thấy bàn của cặp vợ chồng này vẫn chỉ có 2 người, tôi tiến đến cạnh ông Mỹ để xin phép sắp thêm khách vào bàn của ông. Ông ấy nhẹ nhàng trả lời: "Cô có thể cho những người khác share bàn của tôi, nhưng phải để trống phía trước để vợ tôi được nhìn rõ trên sân khấu". Cảm động trước sự chu đáo tận tình của ông Mỹ dành cho vợ, tôi gật đầu hứa sẽ giữ khoảng trống phía trước mặt cho họ.

Ông George đang âu yếm dìu bà Hà ra về.

Nhưng bất ngờ hơn, ông Mỹ nói tiếp: "Tôi tên George Lumm và vợ là Hoàng Kim Hà. Chúng tôi lấy nhau năm 1967. Cũng khoảng thời gian đó tôi đã được gặp nhạc sĩ Phạm Duy tại Vietnam. Rồi năm 1975, 3 ngày trước khi mất Saigon, tôi lại gặp Phạm Duy tại đảo Guam. Hôm nay vợ chồng chúng tôi đến đây là để được nghe Phạm Duy Hùng -con trai của Phạm Duy- hát." Quá cảm động, tôi trả lời: "Tôi là vợ của Duy Hùng, rất cám ơn sự có mặt của vợ chồng ông đêm nay. Câu chuyện của ông rất là đặc biệt, nên kể lại cho tất cả mọi người đều nghe"...Tôi liền đến ngồi cạnh bà Hà để hỏi chuyện thì mới biết là do ảnh hưởng của bệnh tật, bà không thể phát âm rõ ràng, nhưng khả năng nghe của bà thì bình thường. Khi tôi hỏi bà muốn nghe bài gì của Phạm Duy, bà ấy mỉm cười trả lời: "bài Sức Mấy Mà Buồn".

Sau đó Ban Tổ Chức đã mời ông George lên sân khấu để kể về câu chuyện tình của vợ chồng ông. Họ đã sống bên nhau 48 năm và có với nhau 5 người con. Buổi tối hôm đó càng vui hơn nữa khi Trưởng Ban Tổ Chức Ban Hoa Hậu San Francisco là cô Liên Nguyễn xổ số tặng quà cho khách thì vé của ông George trúng được chai rượu wine. Nhiều tràng pháo tay thật lớn đã vang lên để chúc mừng hạnh phúc của vợ chồng ông George trong mùa Valentine.

Vợ chồng ông George và ông Lê Xuân Nhuận

Tàn buổi tiệc, nhìn bà Hà ốm yếu nhỏ bé trong tà áo dài Việt Nam được ông George âu yếm dìu bước ra về, mọi người hết sức xúc động. Một câu chuyện tình tưởng là bình thường nhưng ý nghĩa rất lớn lao: vượt thời gian, vượt không gian, vượt khoảng cách màu da, văn hóa, ngôn ngữ. Vượt qua cả chiến tranh trong quá khứ, và vượt qua cả bệnh tật trong hiện tại... Tình yêu quả thật là phép nhiệm màu đã gắn liền vợ chồng họ suốt cả cuộc đời.

Ban Hoa Hậu San Francisco/ Xuân Lộc là người cao nhất, đứng thứ 3 bên tay phải.

Ba của tôi, ông Lê Xuân Nhuận -thi sĩ Thanh Thanh- đã xin chụp chung hình với họ. Ngày hôm sau, ba tôi đã viết trên Facebook:

"On Friday 13th Feb 2015 there was a special Music+Dance party at Thanh Restaurant in Newark City. Here people merrily met two outstanding persons:

Mr. George Lumm, an American who served during the Vietnam War. He loves Vietnam and Vietnamese music. He married Hoang Kim Ha, a Vietnamese beauty, in 1967; met Pham Duy, a Vietnamese well-known musician, the first time in Saigon, capital of the former Republic of Vietnam, in 1969, and the last time in Guam, in 1975. George pushed the wheelchair bringing her wife to this music+dance party because he wanted to see Pham Duy's son, Duy Hung, who performed here this night. At the same time, he wanted his wife who has lived together with him for 48 years and given birth to five children, to fall in line together with him with the Vietnamese Americans who were eager to welcome the American traditional St. Valentine's Day (February 14). George carefully managed to have nobody sitting between the stage and Kim Ha to obstruct the sight of his diseased wife, whom he has faithfully taken care of for so many years. George–Kim-Ha love story on the eve of this Valentine's Day deeply moved the heart of everybody present there.

Chủ nhật, February 15-2015

Xuân Lộc

-----------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 109 = MOT RUNG NOI LAI PDF Print E-mail

> On Friday, February 20, 2015 2:51 PM, Mon Bui wrote:
>
> Chỉ có ngôn ngữ VN mới nói lái đưọc mà thôi.*:)) laughing>
> Một rừng - Nói lái.........
--------------Chi Trần chuyển
> - Nghệ sĩ tránh ăn cá kho vì sợ khó ca.
>
> - Nhà vua khi ngồi trên ngai là khi ngài trên ngôi.
> - Không nên giỡn quá lố trong ngày giỗ quá lớn.
>
> - Có những người chỉ đi mưa mà chưa đi Mỹ.
> - Các cô thích anh chàng ngông mà không thích anh chồng ngang.
>
> - Da nhăn thì kéo, da nhéo thì căng.
> - Ở VN tham nhũng sống trên thảm nhung
> và mọi người giành nhau làm giàu nhanh.
>
> - Cây sầu đông mọc ở đồng sâu hay ở đầu sông.
> - Say để đỡ nhớ ngày xưa và đỡ ngứa nhờ say.
> - Chơi hụi thì chết, Chơi hết thì trụi.
>
> - Người lao động bao giờ cũng thiệt thòi so với người linh động,
> thí dụ:
> - Người lao động chân chính còn người linh động trân tráo.
>
> - Người lao động cầu kinh còn người linh động cầu cao.
> - Người lao động làm lính còn người linh động làm láo.
>
> - Người lao động hay bịnh còn người linh động hay bạo.
> - Người lao động cầm đinh còn người linh động cầm đao.
>
> - Tình em theo đám mây đen vì mình em theo đám Tây đen.
> - Không phải ăn cơm chay là thành thiền
> và ăn cơm chiên là thành thày.
>
> - Người già ngồi câu còn người giầu ngồi ca.
> - Nhiều người năng làm việc thiện mà không thiên làm việc nặng.
>
> - Cái gì thẳng thì không cong còn cái gì thỏng thì không căng.
> - Tình chan chứa là tình chưa chán.
>
> - Nhiều cô gái ngây thơ ôm mộng ban đầu để rồi ôm bầu đan mộng.
> - Từ đâu có chữ đầu tư?
>
> - Đàn ông có người trên răng dưới dế và có người trên dê dưới rắn.
> - Thà ăn cháo với muối còn hơn ăn chuối với máu.
>
> - Điếc không sợ súng mà Đúng không sợ xiết.
> - Người có lông mép thường có mông lép.
>
> - Có nhiều người Mỹ lai gốc Á hơn người Mã Lai gốc Ý.
> - Vợ chồng vô sinh khi vợ đã tắt đường kinh
> hay chồng đã cắt đường tinh
>
> - Thầy tu thù Tây vì thằng Tây giết thầy tăng.
> - Chuyện đau lòng nghĩ đến lại long đầu.
>
> - Tâm không đầy như Tây không Đầm.
> - Củ không đứng vì cứng không đủ
>
> - Người Bắc nói "đang đi trên đường"
> - Người Nam nói "đương đi trên đàng"
>
> - Người Bắc nói "hợp nhãn / Người Nam nói "hạp nhỡn"
> - Người đầy bạo tính thích người tình bạo đấy.
>
> - Người bí ẩn thường có ý bẩn
> - Có thánh tâm thì không có tánh thâm
>
> - Lời tạ từ của lính trong lời tự tình của lá
> - Dù chết không tấm hình nhưng tình không chấm hết
>
> - Người gian không thích sấm, người dâm không thích sáng.
>
> - Làm dấm thì chua mà làm chúa thì dâm.
> - Người nhiều mộng vào đời để rồi mời nhiều người vào động....

------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 23