mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay963
mod_vvisit_counterHôm Qua9925
mod_vvisit_counterTuần Này38980
mod_vvisit_counterTuần Trước47282
mod_vvisit_counterTháng Này185979
mod_vvisit_counterTháng Trước231247
mod_vvisit_counterTất cả8223123

We have: 114 guests online
Your IP: 54.162.4.139
 , 
Today: Apr 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # 111= THANH GIUSE - GIA TRUONG PDF Print E-mail

THÁNH GIUSE - GIA TRƯỞNG
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Ngày 19 tháng 3 Mừng Thánh Cả Giuse
Bài thơ này từ Hạt Thuận Nghĩa Giáo Phận Vinh
Cho các gia trưởng :

Mười Không:
Một không say xỉn la cà
Hai không bài bạc cửa nhà tan hoang.
Ba không lừa dối điếm đàng,
Bốn không trộm cướp, xóm làng bất an.
Năm không lươn lẹo tham giàu,
Sáu không ma tuý đời tàn ai ơi.
Bảy không biếng nhác ươi lười.
Tám không mèo mỡ bạn đời lung tung.
Chín không bất nghĩa bất trung,
Mười không kiêu ngạo và không bất bình.

Mười có:
1 có đạo đức chân thành
Dựng xây đoàn hội, gia đình chăm lo.
2 có trách nhiệm lớn to.
Dựng xây nước Chúa sao cho vẹn toàn.
3 có bổn phận lo toan,
Bảo vệ giáo xứ cộng đoàn vui tươi.
4 có bác ái thương người,
Chung xây xã hội đẹp tươi an bình.
5 có thiện chí hy sinh,
Giúp người hoạn nạn, bất hoà khổ đau.
6 có nhân nghĩa trước sau,
Giúp đời vơi bớt nỗi sầu bất công.
7 có thiện ý thực lòng,
Giúp đời tốt đẹp cả trong lẫn ngoài.
8 có trí sạch lòng ngay,
Để đời ta có tháng ngày thảnh thơi.
9 có mến Chúa yêu người,
Lòng thanh, trí sạch, sáng ngời quanh năm.
10 có quyết chí quyết tâm,
Thành Gia trưởng tốt - đến gần Giuse.

Cầu chúc các bạn gia trưởng luôn theo gương Thánh Cả Giuse !
Jb Nhan

-----------------------

 
VAN HOA VA GIA ĐINH # 110 CHUYEN TINH TUYET DEP PDF Print E-mail

​Đây là một câu chuyện tình yêu có thật 100% dưới đây, cho tất cả những ai đã lấy nhau hay sắp sửa lấy nhau hoặc còn độc thân, cần nên đọc​ câu chuyện này để suy ngẫm và sẽ nhận ra chỉ có tình yêu chân thật (True Love), mới có thể vượt qua được mọi trở ngại bằng sự
​Kiên Nhẫn, ​
Chịu Đựng, Hy Sinh và Tha Thứ cho nhau những lỗi lầm nếu có.

Sent: 3/4/2015 5:24:43 P.M. Central Standard Time
On Tuesday, March 3, 2015 6:32 PM, PHUONG NGUYEN.........

Câu chuyện tình tuyệt đẹp

Tôi xin ghi lại câu chuyện này và vài hình ảnh trong đêm February 13-2015 để chia xẻ với tất cả các cặp vợ chồng và tình nhân trên thế giới này. Ước mong rằng TÌNH YÊU luôn luôn là sức mạnh giúp cho chúng ta mãi mãi đi cạnh nhau trong cuộc đời.

Vợ chồng ông bà Gerge Lumm và Hoàng Kim Hà.

Lê Xuân Lộc

Cali Today News - Tối thứ sáu 13 tháng 2-2015 vừa qua vợ chồng chúng tôi (Duy Hùng và Xuân Lộc) có tổ chức một đêm ca nhạc ở nhà hàng Thanh tại thành phố Newark.

Trong khi đón tiếp quan khách, tôi để ý thấy một người đàn ông Mỹ trắng cao và ốm khoảng độ tuổi 70 âu yếm dìu một người đàn bà Việt Nam nhỏ bé với chiếc xe lăn vào ngồi bàn số 1 ngay trước sân khấu.

Hơn nửa giờ sau, nhận thấy bàn của cặp vợ chồng này vẫn chỉ có 2 người, tôi tiến đến cạnh ông Mỹ để xin phép sắp thêm khách vào bàn của ông. Ông ấy nhẹ nhàng trả lời: "Cô có thể cho những người khác share bàn của tôi, nhưng phải để trống phía trước để vợ tôi được nhìn rõ trên sân khấu". Cảm động trước sự chu đáo tận tình của ông Mỹ dành cho vợ, tôi gật đầu hứa sẽ giữ khoảng trống phía trước mặt cho họ.

Ông George đang âu yếm dìu bà Hà ra về.

Nhưng bất ngờ hơn, ông Mỹ nói tiếp: "Tôi tên George Lumm và vợ là Hoàng Kim Hà. Chúng tôi lấy nhau năm 1967. Cũng khoảng thời gian đó tôi đã được gặp nhạc sĩ Phạm Duy tại Vietnam. Rồi năm 1975, 3 ngày trước khi mất Saigon, tôi lại gặp Phạm Duy tại đảo Guam. Hôm nay vợ chồng chúng tôi đến đây là để được nghe Phạm Duy Hùng -con trai của Phạm Duy- hát." Quá cảm động, tôi trả lời: "Tôi là vợ của Duy Hùng, rất cám ơn sự có mặt của vợ chồng ông đêm nay. Câu chuyện của ông rất là đặc biệt, nên kể lại cho tất cả mọi người đều nghe"...Tôi liền đến ngồi cạnh bà Hà để hỏi chuyện thì mới biết là do ảnh hưởng của bệnh tật, bà không thể phát âm rõ ràng, nhưng khả năng nghe của bà thì bình thường. Khi tôi hỏi bà muốn nghe bài gì của Phạm Duy, bà ấy mỉm cười trả lời: "bài Sức Mấy Mà Buồn".

Sau đó Ban Tổ Chức đã mời ông George lên sân khấu để kể về câu chuyện tình của vợ chồng ông. Họ đã sống bên nhau 48 năm và có với nhau 5 người con. Buổi tối hôm đó càng vui hơn nữa khi Trưởng Ban Tổ Chức Ban Hoa Hậu San Francisco là cô Liên Nguyễn xổ số tặng quà cho khách thì vé của ông George trúng được chai rượu wine. Nhiều tràng pháo tay thật lớn đã vang lên để chúc mừng hạnh phúc của vợ chồng ông George trong mùa Valentine.

Vợ chồng ông George và ông Lê Xuân Nhuận

Tàn buổi tiệc, nhìn bà Hà ốm yếu nhỏ bé trong tà áo dài Việt Nam được ông George âu yếm dìu bước ra về, mọi người hết sức xúc động. Một câu chuyện tình tưởng là bình thường nhưng ý nghĩa rất lớn lao: vượt thời gian, vượt không gian, vượt khoảng cách màu da, văn hóa, ngôn ngữ. Vượt qua cả chiến tranh trong quá khứ, và vượt qua cả bệnh tật trong hiện tại... Tình yêu quả thật là phép nhiệm màu đã gắn liền vợ chồng họ suốt cả cuộc đời.

Ban Hoa Hậu San Francisco/ Xuân Lộc là người cao nhất, đứng thứ 3 bên tay phải.

Ba của tôi, ông Lê Xuân Nhuận -thi sĩ Thanh Thanh- đã xin chụp chung hình với họ. Ngày hôm sau, ba tôi đã viết trên Facebook:

"On Friday 13th Feb 2015 there was a special Music+Dance party at Thanh Restaurant in Newark City. Here people merrily met two outstanding persons:

Mr. George Lumm, an American who served during the Vietnam War. He loves Vietnam and Vietnamese music. He married Hoang Kim Ha, a Vietnamese beauty, in 1967; met Pham Duy, a Vietnamese well-known musician, the first time in Saigon, capital of the former Republic of Vietnam, in 1969, and the last time in Guam, in 1975. George pushed the wheelchair bringing her wife to this music+dance party because he wanted to see Pham Duy's son, Duy Hung, who performed here this night. At the same time, he wanted his wife who has lived together with him for 48 years and given birth to five children, to fall in line together with him with the Vietnamese Americans who were eager to welcome the American traditional St. Valentine's Day (February 14). George carefully managed to have nobody sitting between the stage and Kim Ha to obstruct the sight of his diseased wife, whom he has faithfully taken care of for so many years. George–Kim-Ha love story on the eve of this Valentine's Day deeply moved the heart of everybody present there.

Chủ nhật, February 15-2015

Xuân Lộc

-----------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 109 = MOT RUNG NOI LAI PDF Print E-mail

> On Friday, February 20, 2015 2:51 PM, Mon Bui wrote:
>
> Chỉ có ngôn ngữ VN mới nói lái đưọc mà thôi.*:)) laughing>
> Một rừng - Nói lái.........
--------------Chi Trần chuyển
> - Nghệ sĩ tránh ăn cá kho vì sợ khó ca.
>
> - Nhà vua khi ngồi trên ngai là khi ngài trên ngôi.
> - Không nên giỡn quá lố trong ngày giỗ quá lớn.
>
> - Có những người chỉ đi mưa mà chưa đi Mỹ.
> - Các cô thích anh chàng ngông mà không thích anh chồng ngang.
>
> - Da nhăn thì kéo, da nhéo thì căng.
> - Ở VN tham nhũng sống trên thảm nhung
> và mọi người giành nhau làm giàu nhanh.
>
> - Cây sầu đông mọc ở đồng sâu hay ở đầu sông.
> - Say để đỡ nhớ ngày xưa và đỡ ngứa nhờ say.
> - Chơi hụi thì chết, Chơi hết thì trụi.
>
> - Người lao động bao giờ cũng thiệt thòi so với người linh động,
> thí dụ:
> - Người lao động chân chính còn người linh động trân tráo.
>
> - Người lao động cầu kinh còn người linh động cầu cao.
> - Người lao động làm lính còn người linh động làm láo.
>
> - Người lao động hay bịnh còn người linh động hay bạo.
> - Người lao động cầm đinh còn người linh động cầm đao.
>
> - Tình em theo đám mây đen vì mình em theo đám Tây đen.
> - Không phải ăn cơm chay là thành thiền
> và ăn cơm chiên là thành thày.
>
> - Người già ngồi câu còn người giầu ngồi ca.
> - Nhiều người năng làm việc thiện mà không thiên làm việc nặng.
>
> - Cái gì thẳng thì không cong còn cái gì thỏng thì không căng.
> - Tình chan chứa là tình chưa chán.
>
> - Nhiều cô gái ngây thơ ôm mộng ban đầu để rồi ôm bầu đan mộng.
> - Từ đâu có chữ đầu tư?
>
> - Đàn ông có người trên răng dưới dế và có người trên dê dưới rắn.
> - Thà ăn cháo với muối còn hơn ăn chuối với máu.
>
> - Điếc không sợ súng mà Đúng không sợ xiết.
> - Người có lông mép thường có mông lép.
>
> - Có nhiều người Mỹ lai gốc Á hơn người Mã Lai gốc Ý.
> - Vợ chồng vô sinh khi vợ đã tắt đường kinh
> hay chồng đã cắt đường tinh
>
> - Thầy tu thù Tây vì thằng Tây giết thầy tăng.
> - Chuyện đau lòng nghĩ đến lại long đầu.
>
> - Tâm không đầy như Tây không Đầm.
> - Củ không đứng vì cứng không đủ
>
> - Người Bắc nói "đang đi trên đường"
> - Người Nam nói "đương đi trên đàng"
>
> - Người Bắc nói "hợp nhãn / Người Nam nói "hạp nhỡn"
> - Người đầy bạo tính thích người tình bạo đấy.
>
> - Người bí ẩn thường có ý bẩn
> - Có thánh tâm thì không có tánh thâm
>
> - Lời tạ từ của lính trong lời tự tình của lá
> - Dù chết không tấm hình nhưng tình không chấm hết
>
> - Người gian không thích sấm, người dâm không thích sáng.
>
> - Làm dấm thì chua mà làm chúa thì dâm.
> - Người nhiều mộng vào đời để rồi mời nhiều người vào động....

------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 108 = GIAO LY GIA DINH PDF Print E-mail

 ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Gia Đình - Bài 8

"Nhờ sự tiến bộ về y khoa, sự sống đã được dài lâu hơn:

tuy nhiên, xã hội đã không 'kéo dài' sự sống!...

Nơi nào không tôn trọng người già

thì ở đó giới trẻ không có tương lai"

ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Gia Đình: Bài 8 về thành phần Ông Bà trong gia đình - Thứ Tư 4/3/2015

Anh Chị Em thân mến,

Bài giáo lý hôm nay và bài giáo lý Thứ Tư tuần tới sẽ giành cho thành phần lão niên, tức là thành phần ông bà trong phạm vi gia đình. Hôm nay chúng ta sẽ chia sẻ về thân phận rắc rối hiện nay của thành phần lão niên, và lần tới, về ơn gọi nơi tuổi đời này.

Nhờ sự tiến bộ về y khoa, sự sống đã được dài lâu hơn: tuy nhiên, xã hội đã không "kéo dài" sự sống! Số người già đã gia tăng, nhưng xã hội của chúng ta lại không nhìn nhận họ một cách đầy đủ trong việc cống hiến cho họ một chỗ đứng, bằng việc tôn trọng chính đáng và cụ thể quan tâm đối với tình trạng yếu đuối của họ cũng như phẩm giá của họ. Khi còn trẻ, chúng ta tỏ ra coi thường tuổi già, coi nó như là một thứ bệnh cần phải tránh né. Bởi thế mà khi chúng ta trở nên già đời, nhất là lúc chúng ta nghèo khổ, bệnh nạn hay cô đơn, chúng ta cảm thấy cái khiếm khuyết của một xã hội nhắm đến tính chất hiệu năng nên coi thường giới già. Nhưng thành phần lão niên là những gì phong phú; không thể coi thường họ.

Trong lần viếng thăm một viện dưỡng lão, Đức Benedicto XVI đã sử dụng những lời lẽ minh nhiên và ngôn sứ như sau: "Phẩm chất của một xã hội, tôi muốn nói về một thứ văn minh, cũng được phán đoán ở chỗ đối xử với thành phần lão niên và ở chỗ giành cho họ một chỗ đứng trong cuộc sống chung" (Ngày 12 tháng 11 năm 2012). Đúng thế, việc chú ý tới người già làm nên sự khác biệt nơi một nền văn minh. Nơi một nền văn minh nào đó có chú ý tới người già hay chăng? Có chỗ đứng cho người già hay chăng? Nếu có thì nền văn minh này sẽ thăng tiến, vì nó tỏ ra trân trọng cái khôn ngoan của người già. Trong một nền văn minh không có chỗ cho người già, họ bị loại trừ vì họ gây rắc rối, thì xã hội ấy chất chứa nơi mình mầm độc chết chóc.

Ở Tây phương, các vị học giả cho thấy thế kỷ hiện nay như là một thế kỷ già nua, ở chỗ trẻ em giảm xuống người già gia tăng. Tình trạng bất quân bình này khiến chúng ta đặt lại vấn đề, hơn nữa, nó còn là một thách đố cả thể cho xã hội hiện đại. Một nền văn hóa vụ lợi nào đó cũng nhấn mạnh đến việc làm cho thành phần lão niên trở thành như là một gánh nặng, một "gánh vác vô ích". Nền văn hóa này tin rằng họ chẳng những không sản xuất mà còn là một gánh nặng. Tóm lại, vì ý nghĩ này mà họ bị loại trừ. Thật là ghê sợ khi thấy người già bị loại trừ. Đó là những gì tội lỗi. Không ai dám công khai nói về nó, mà đành chịu vậy! Có một điều gì đó đê hèn nơi cái nghiện ngập với thứ văn hóa xả rác này. Chúng ta trở nên quen thuộc với việc loại trừ con người. Chúng ta muốn loại trừ nỗi sợ hãi gia tăng của chúng ta về những gì là yếu kém và dễ bị tổn thương, nhưng khi làm như thế chúng ta lại gia tăng nỗi sầu khổ cho người già vì họ không được khoan nhượng và bị bỏ rơi.

Trong việc thi hành thừa tác vụ của tôi ở Buenos Aires, tôi đã thấy ngay được thực tại này cùng với các vấn đề của nó. 'Người già bị bỏ rơi, không phải chỉ ở tính chất bấp bênh về vật chất. Họ bị bỏ rơi ở cái vị kỷ không thể chấp nhận những hạn hữu của họ là những gì phản ảnh cái hạn hữu của chúng ta, trong nhiều khó khăn ngày nay họ cần phải thắng vượt để sống còn nơi một nền văn minh không cho họ tham phần, không cho họ bày tỏ ý kiến của họ, hay không phải là cứ điểm hợp với mô thức thụ hưởng mà chỉ có giới trẻ mới hữu dụng và có thể hoan hưởng. Tuy nhiên, thành phần lão niên đối với toàn thể xã hội cần phải là kho chứa khôn ngoan của một dân tộc. Thành phần lão niên là kho tàng khôn ngoan của dân tộc chúng ta. Khi không có yêu thương thì lương tâm thiếp ngủ dễ dàng biết mấy!' (Love alone can save us, Vatican City 2013, p. 83). Và nó đang xẩy ra như vậy. Tôi nhớ có lần tôi đến thăm các nhà cho người già, tôi đã nói chuyện với từng người và tôi thường nghe thấy điều này: 'Bạn có khỏe không?' - Khỏe, khỏe. 'Con cái của bạn thì sao, bạn có bao nhiêu đứa?' Nhiều lắm, nhiều lắm. ' Họ có đến thăm bạn chăng?' Có, có, có luôn, họ luôn đến thăm. 'Lần cuối họ đến thăm vào lúc nào?' Tôi đặc biệt nhớ có một bà già trả lời rằng: 'vào Giáng Sinh'. Mà bấy giờ đã là Tháng 8 rồi. Con cái bà đã không đến thăm bà 8 tháng trời - bà đã bị bỏ rơi 8 tháng. Điều này được gọi là trọng tội (mortal sin). Anh chị em có biết không?

Khi tôi còn nhỏ, bà của tôi đã kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện về một người ông già lão làm dơ bẩn mình khi ăn uống, vì ông không thể cầm muỗm đút vào miệng. Vì thế, người con trai của ông, tức là người cha trong gia đình, quyết định tách ông ra khỏi bàn ăn chung. Ông có một bàn riêng ở dưới bếp để ông có thể ăn một mình, nhờ đó không ai thấy và không cảm thấy xấu hổ khi có bạn bè đến ăn uống. Một ít ngày sau, người cha này về nhà và thấy con trai của mình đang chơi với đồ gỗ, với một cái búa và những cái đinh. Nó đang làm một cái gì đó. Người bố hỏi: 'Con đang làm gì đó?' 'Con đang làm một cái bàn đó Bố' 'Tại sao lại là một cái bàn?' 'Để khi bố về già bố ngồi đó mà ăn'. Trẻ con có nhận thức hơn chúng ta.

Có một kho tàng khôn ngoan nơi truyền thống của Giáo Hội, một truyền thống luôn hỗ trợ thứ văn hóa gắn bó với người già, một tâm tình cảm mến và liên kết nâng đỡ trong giai đoạn cuối đời này. Truyền thống này được xuất phát từ Thánh Kinh, chẳng hạn như những diễn tả của Sách Giảng Viên cho thấy: "Đừng tránh né cuộc chuyện vãn của người già, vì chính họ đã học biết được cha mẹ của họ; từ họ các người sẽ học biết tinh thông và đối đáp đúng lúc".

Giáo Hội không thể và không muốn chiều theo tâm thức bất nhẫn, lại càng không thể và không muốn chiều theo thứ tâm thức dửng dưng và khinh thường khi đụng chạm đến tuổi già. Chúng ta cần phải làm bừng lên cái cảm quan chung về niềm tri ân, về lòng cảm nhận, về sự tiếp đãi là những gì khiến cho người già cảm thấy họ còn là một yếu tố sống động trong cộng đồng của họ.

Thành phần lão niên là những con người nam nữ, là những người cha người mẹ có trước chúng ta trên cùng một con đường, nơi gia đình của chúng ta, trong trận chiến hằng ngày của chúng ta cho một cuộc sống xứng hợp. Họ là những con người nam nữ chúng ta đã lãnh nhận nhiều thứ từ họ. Con người lão thành này không phải là một kẻ xa lạ. Chúng ta là những người già, không sớm thì muộn, bất khả tránh, cho dù chúng ta không nghĩ về nó. Nếu chúng ta không biết đối xử tử tế với người già thì đó là cách chúng ta sẽ bị đối xử.

Hầu hết tất cả các người già đều mềm yếu. Tuy nhiên, có một số đặc biệt yếu; nhiều người cô đơn và mắc bệnh. Một số thì lệ thuộc vào việc chăm sóc và chuyên chú bất khả thiếu của người khác.

Phải chăng vì thế mà chúng ta sẽ lui bước? Chúng ta sẽ bỏ mặc cho số phận của họ hay sao? Một xã hội không có quan hệ gần gũi, nơi không có lòng biết ơn và cảm tính đáp đền - cả ở nơi những người xa lạ nữa - là một xã hội đồi trụy. Trung thành với Lời Chúa, Giáo Hội không thể chấp nhận những thứ thoái hóa này. Một cộng đồng Kitô hữu, nơi không coi mối quan hệ gần gũi và lòng tri ân là những gì bất khả thiếu sẽ bị mất đi hồn sống của mình. Nơi nào không tôn trọng người già thì ở đó giới trẻ không có tương lai.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch .

http://www.zenit.org/en/articles/general-audience-on-grandparents

------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 107 = EM GAI TT NGO DINH DIEM PDF Print E-mail

Cuộc đời em gái Tổng thống Ngô Đình Diệm (2)
MinhChâU

On Tuesday, February 24, 2015 8:52 PM, Paul Anh Pham wrote:

Cuộc đời em gái Tổng thống Ngô Đình Diệm. Bà này là mẹ của Hồng y
Nguyễn Văn Thuận


Năm 2015 đánh dấu 10 năm ngày mất của bà Ngô Đình Thị Hiệp (1903-2005), người em gái ít được công chúng biết đến của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm.
Bà cố Ngô Ðình Thị Hiệp và Ðức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận
Bà là mẹ của người sau này được Vatican phong Hồng y, Nguyễn Văn Thuận (1928-2002).

Lê Quỳnh nói chuyện với ông Nguyễn Văn Châu, tác giả cuốn sách tiếng Anh (chưa có bản tiếng Việt) về cuộc đời bà Hiệp và gia tộc họ Ngô, A lifetime in the eye of the storm.
Cuốn sách ra mắt lần đầu năm 2005 và vừa ra ấn bản lần hai năm 2015.
Ông Châu cho biết ông là người thân thuộc với gia đình bà Hiệp, còn cha của ông là bạn học của ông Ngô Đình Nhu, em trai Tổng thống Diệm.

"Cho đến những ngày cuối đời, bà Hiệp vẫn tin tưởng vào vai trò của gia đình bà trong lịch sử Việt Nam."
"Bà tin lịch sử sẽ minh chứng lòng ái quốc của gia đình bà. Tuy bà công nhận ông Diệm, ông Nhu và gia đình bà có nhiều khuyết điểm, ví dụ biết những người nịnh nọt sẽ phản bội mà vẫn dùng họ."

Ông Châu kể rằng những người còn lại của gia đình họ Ngô thường "mổ xẻ những khuyết điểm" vào ngày giỗ ông Ngô Đình Khả, thân sinh của ông Ngô Đình Diệm và bà Hiệp.

*****

Người Mẹ chứng nhân thế kỷ Bà Cố Elizabeth Ngô Ðình Thị Hiệp
Người Mẹ chứng nhân thế kỷ: Bà Cố Elizabeth Ngô Ðình Thị Hiệp (1903-2005)
Ngày 27/01/2005, chúng tôi đang theo dõi tin tức về lễ mai táng Cô Anna Hàm Tiếu, bào muội của Ðức Hồng Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận, thì lại nhận được tin Cụ Cố Elisabeth Nguyễn Văn Ấm, nhũ danh Ngô Ðình Thị Hiệp, thân mẫu của Ðức Hồng Y, cũng vừa được Chúa gọi lên đường về nhà Cha, sau khi đã hoàn tất cuộc lữ hành dài hơn trăm năm (102 năm) trên cõi trần gian này, Chúng tôi xin chuyển bài này với lòng thành tâm cầu nguyện cho linh hồn Elizabeth sớm được Chúa đưa về nơi Thiên quốc cùng với linh hồn Phanxicô Xavie, linh hồn Anna cùng các linh hồn khác.

Gia đình lễ giáo
Ngô Ðình Khả (1856-1914)
Elisabeth Ngô Ðình Thị Hiệp sinh ngày 05-5-1903 tại làng Ðại Phong, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình vọng tộc đạo đức trải qua nhiều thế hệ trung thành với Ðức Tin Công Giáo, đã từng "hy sinh trong thời kỳ bắt đạo và đã chịu khổ vì Chúa, đã chịu lưu đày xa xôi và đã bị cầm tù vì Chúa", một dòng tộc nổi danh kiên trung bất khuất chẳng những về mặt đức tin mà còn cả về mặt xã hội. Thân phụ là ông Ngô Ðình Khả, một quan phụ chính đại thần thanh liêm và cương trực dưới triều vua Thành Thái. Ông đã khẳng khái chống lại việc Pháp âm mưu đày ải Vua, khiến thời bấy giờ trong dân gian Huế có câu ca:

Ðày vua không Khả, (1)
Ðào mả không Bài (2)

Do làm quan trong triều, thường xuyên phải có mặt tại kinh đô, ông Ngô Ðình Khả đã dời gia đình từ làng Ðại Phong, tỉnh Quảng Bình vào định cư tại Phủ Cam, thuộc thành phố Huế. Ngô Ðình Thị Hiệp có ba người anh là ông Ngô Ðình Khôi, Ðức Tổng Giám Mục Ngô Ðình Thục và ông Ngô Ðình Diệm, một người chị, Ngô Ðình Thị Giao, một em gái kế là Ngô Ðình Thị Hoàng và ba em trai gồm quý ông Ngô Ðình Nhu, Ngô Ðình Luyện và Ngô Ðình Cẩn.


Ðược giáo dục trong một gia đình nền nếp gia phong, Ngô Ðình Thị Hiệp lúc thiếu thời luôn giữ phẩm hạnh của một thục nữ đoan trang con nhà gia giáo, siêng năng kinh nguyện sáng tối trong gia đình, luôn cùng với cha mẹ và anh em dự thánh lễ hàng ngày, và nhất là hăng hái tham gia các việc từ thiện bác ái.

Giáo dục con định hướng cuộc đời
Ðến tuổi thành hôn, Ngô Ðình Thị Hiệp kết bạn cùng Tađêô Nguyễn Văn Ấm là một thanh niên cần cù, mực thước và đạo đức vốn cũng được giáo dục bởi một gia đình Công Giáo có truyền thống kính Chúa yêu người từ lâu đời. Ngô Ðình Thị Hiệp trở thành bà Elisabeth Nguyễn Văn Ấm. Hai ông bà sinh được 8 người con, trong đó có một người con trai sau này đã làm sáng danh Chúa và rạng danh Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, đó là Ðức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận.
Cậu bé Nguyễn Văn Thuận chào đời ngày 17-4-1928 tại Phủ Cam, Huế. Càng lớn, cậu bé càng thêm khôi ngô tuấn tú, càng tỏ ra thông minh và có trí nhớ sắc sảo. Theo thói đời, "con quan thì lại làm quan", họ hàng gần xa đều thấy rõ con đường hoạn lộ đang mở ra trước mặt cậu bé, hứa hẹn một tương lai ngời sáng vinh quang. Nhưng bà mẹ cậu bé thì lại có cái nhìn khác. Bà thấy "tu mới là cõi phúc".

Với tất cả con cái, bà Elisabeth đều dạy cho biết sống đạo, trên hết lòng thờ phượng Chúa, dưới tận tình yêu thương giúp đỡ đồng loại. Ngoài việc dạy cho con học giáo lý kinh bổn, bà thường xuyên kể cho các con nghe những mẫu truyện rút ra từ Kinh Thánh cũng như những truyện về các anh hùng tử đạo Việt Nam để cho con bà người nào cũng thấm nhuần và sống theo những tấm gương sống đạo sáng chói của tiền nhân.

Niềm vui thấy con dâng mình cho Chúa


Riêng với cậu bé Nguyễn Văn Thuận, bà đặc biệt cầu xin Chúa ban cho cậu có được cái nhìn giống như cái nhìn của bà, "tu là cõi phúc". Thế nên, khi cậu bé vừa tới tuổi khôn lớn, ngỏ ý xin vào Tiểu Chủng Viện, bà mẹ Elisabeth chẳng những không ngăn cản mà còn thầm cảm tạ ơn Chúa đã cho con bà biết chọn đường để đi. Bà vừa xúc động vừa mừng rỡ lo chuẩn bị mọi thứ cần thiết từ chiếc khăn tay, cho đến áo quần, dày dép để con lên đường gia nhập Tiểu Chủng Viện An Ninh của Giáo Phận Huế sau khi được Cha Chánh Xứ sở tại đồng ý và Cha Giám Ðốc Tiểu Chủng Viện chấp nhận. Từ đó, bà Elisabeth không ngừng cầu nguyện cho con "bền đỗ trong ơn kêu gọi".

Cầu cho con làm bổn phận linh mục đẹp lòng Chúa
Ngày 11-6-1953, Thầy Phó Tế Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận thụ phong Linh Mục. Bấy giờ bà Elisabeth cảm thấy an tâm về ơn thiên triệu của con mình. Nhưng theo bà, làm linh mục đã là khó, làm bổn phận linh mục đẹp lòng Chúa càng khó hơn. Chính vì vậy, kể từ đó, lòng bà hằng xao xuyến, bà không ngớt cầu nguyện cho con mình "làm bổn phận linh mục đẹp lòng Chúa". Câu nói ấy sớm trở thành điệp khúc gắn liền với cả cuộc đời bà.

Trong một cuộc phỏng vấn do Ðài Phát Thanh Little Saigon Radio tại Hoa Kỳ thực hiện ngày 24-01-2001, Ðức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (vừa được tấn phong Hồng Y ngày 21-01-2001) sau khi nói đến tấm tình của mình đối với Giáo Hội Việt Nam, đối với Tổ quốc và dân tộc Việt Nam cũnh như với hết thảy mọi người Việt Nam, đã tâm sự về thân mẫu của mình như sau:
"Tôi lại nhớ đến tất cả bà con, họ hàng, đặc biệt là tôi nhớ đến bà thân mẫu của tôi, năm nay đã 98 tuổi và đang ở tại Úc Ðại Lợi.

Tôi nhớ những lời thân mẫu của tôi thì đối với tôi như những lời khuyến cáo tôi trong cuộc đời linh mục.

Cách đây ba năm, tôi còn nhớ nghe thuật lại là Cha Chu Quang Minh thuộc Dòng Tên ở Mỹ cùng đi với một Cha ở Úc đến thăm bà cố tôi. Hai Cha hỏi bà cố có muốn Ðức Cha Thuận làm Hồng Y không? Bà cố trả lời rằng:
- Thưa Cha, con không muốn.
- Vì sao?
- Bởi vì khi con cho con của con vào chủng viện, con chỉ cầu xin Chúa cho con của con làm Linh mục để tế lễ Chúa là con vui lòng rồi. Còn đã đi tu làm linh mục thì đâu phải ham muốn những chức quyền danh vọng gì".


Kể mẩu chuyện trên xong, Ðức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận xác quyết: "Với tôi, những lời nói trên luôn luôn là những lời nhắc nhủ của bà mẹ dạy bảo con". Rồi ngài kể tiếp:
"Cách đây mấy tháng, tôi đi giảng ở Ðài Loan, tôi có ghé thăm bà cố tôi, tôi hỏi:
- Hàng ngày mẹ có nhớ cầu nguyện cho con không?
Bà cố nói:
- Có chứ! Ngày nào cũng nhớ cầu nguyện.
Tôi hỏi rằng:
- Mẹ cầu xin cho con cái gì?
Bà cố chỉ trả lời một câu thôi là:
- Cầu cho con biết làm bổn phận đẹp lòng Chúa".
Ðức Hồng Y kết luận: "Ðiều ấy là cái cảm tưởng mạnh mẽ của bà mẹ Việt Namdạy con cái". Trong cuộc phỏng vấn dành cho Ðài Chân Lý (Veritas) Á Châu ở Manila, Phi Luật Tân, ngày 15-02-2001, Ðức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận nói rõ hơn tâm sự của ngài: "Ðây là những bài học đơn sơ, nhưng sâu xa, đáng suy tư. Tôi sẽ không bao giờ quên".

Dõi theo bước thăng trầm của con
Năm 1967, Cha Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận được Giáo Hội tấn phong và bổ nhiệm làm Giám Mục Giáo Phận Nha Trang. Bà mẹ Elisabeth cũng giữ một tâm nguyện. Ðối với bà, chức Giám Mục bao gồm cả thiên chức linh mục. Bổn phận giám mục cũng là bổn phận linh mục. Song bổn phận chăn dắt của giám mục có phần rộng lớn hơn, bao trùm hơn, như vậy là nặng nề hơn, khó khăn hơn và nhiều trách nhiệm hơn. Vì thế, bà không thể ngưng cầu nguyện, trái lại còn cầu xin nhiều hơn nữa cho vị tân Giám Mục "biết làm bổn phận đẹp lòng Chúa".

Năm 1975, khi đất nước có những chuyển động khác thường, Nguyễn Thị Hàm Tiếu, ái nữ của bà Nguyễn Thị Ấm, từ Úc trở về Việt Nam bảo lãnh cho cha mẹ di tản đến Úc chỉ 5 ngày trước khi miền Nam Việt Nam rơi vào tay Cộng sản. Lúc ấy Ðức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận (đã là Tổng Giám Mục Phó Sài Gòn vì đã được bổ nhiệm trước đó một tháng, ngày 23-4-1975), với vai trò chủ chăn, đã chấp nhận ở lại Việt Nam sống chết với quê hương thay vì cùng cha mẹ di tản ra khỏi nước.

Những cái chết bi thương của anh bà Ngô Ðình Thị Hiệp, là ông Ngô Ðình Khôi, ông Ngô Ðình Diệm và của các em bà, Ngô Ðình Nhu và Ngô Ðình Cẩn, hãy còn ám ảnh, đè nặng tâm can bà. Bà linh cảm một tai họa sẽ giáng xuống con bà. Bà chỉ biết cầu nguyện và phó dâng mọi sự cho Chúa. Và việc phải đến đã đến. Ðức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận bị bắt ngày 15-8-1975, nhằm Lễ Ðức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, bị giam giữ 13 năm trời, không xét xử. Ai có rơi vào thảm cảnh ấy mới thấu hiểu tâm trạng âu lo và đau khổ triền miên của một bà mẹ có con lâm vào vòng lao lý mà số phận ngày mai không ai đoán biết được.
Khi Ðức Tổng Giám Mục, con bà, nhận được giấy phóng thích ngày 21-11-1988, rồi ngày 21-9-1991 nhận lệnh trục xuất khỏi Việt Nam, thì mới hay việc Quan Phòng của Thiên Chúa thật là kỳ diệu. Bởi lẽ nếu không có Chúa an bài thì làm sao ông bà Nguyễn Văn Ấm có cơ hội đoàn tụ với con; nếu không có chương trình do bàn tay Chúa hoạch định sẵn thì làm sao Ðức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận có dịp thi thố tài năng và đức độ của mình trong Giáo Triều Rôma cũng như chứng minh cho thế giới thấy sức sống mãnh liệt nội tại của Giáo Hội Việt Nam dù trải qua bao phong ba bão tố.

Người Mẹ chứng nhân thế kỷ

Thật không đơn giản chút nào khi muốn viết về một người mẹ ngót trăm năm sống những thăng trầm của gia đình liên quan đến cả vận mệnh đất nước lẫn lịch sử của Giáo Hội Công Giáo như bà Elizabeth Nguyễn Văn Ấm - Ngô Ðình Thị Hiệp. Chúng tôi thấy có người đang thực hiện một tác phẩm nói về bà, viết bằng tiếng Anh. Tác giả là ông Nguyễn Văn Châu. Quyển sách có tựa đề "NGO DINH THI HIEP OR A LIFETIME IN THE EYE OF THE STORM.". Chúng tôi có đọc hơn 40 trang đầu bản thảo in trên giấy khổ 8 x 11 mà thấy tác giả vẫn nói chưa hết cái thời thơ ấu của bà, thì vài ba trang giấy như thế này nào nói lên được gì?
Tuy nhiên, với một người mẹ khiêm nhường, luôn sống cuộc sống ẩn dật như bà Elisabeth, có lẽ một vài nét phác họa chân tình của chính người con yêu dấu của bà là Ðức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận đã đủ làm sáng các đức tính cao quý nơi bà. Vì vậy, chúng tôi xin mạn phép ghi lại ở đây những dòng tâm sự chân thành ấy ghi nơi lời đề tặng viết trong quyển "Chứng Nhân Hy Vọng", tập sách các bài giảng của Ðức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận giảng tĩnh tâm cho Ðức Thánh Cha Gioan Phalô II và Giáo Triều Rôma từ 12 đến 18-3-2000, lúc Ðức Hồng Y còn là Tổng Giám Mục.

"Mẹ Elisabeth,

Người đã giáo dục con từ khi con còn ở trong bụng Mẹ.
Mỗi tối Mẹ dạy con những chuyện Kinh Thánh, Mẹ kể cho con lịch sử các thánh tử đạo Việt Nam,
nhất là về tổ tiên chúng ta.
Mẹ dạy con yêu mến Tổ Quốc, Mẹ giới thiệu cho con Thánh Nữ Têrêxa Hài Ðồng Giêsu
như mẫu gương các nhân đức Kitô giáo.
Mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ đã chôn táng các anh em mình
bị những kẻ phản bội thảm sát, những người mà Mẹ đã chân thành tha thứ sau đó,
luôn tiếp đón họ, như thể không có gì xảy ra.
Khi con còn ở tù, Mẹ là nguồn an ủi nâng đỡ lớn lao cho con.

Mẹ nói với tất cả mọi người:
"Xin hãy cầu nguyện để con tôi được trung thành với Giáo Hội và ở lại nơi nào Chúa muốn".
Ngày 16-9-2002, một Thánh giá nữa - một cái tang lớn - lại đè nặng trên vai người mẹ vốn đã nặng chĩu gánh đau thương tròn thế kỷ: Ðức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận, người con 74 tuổi của bà mẹ ngót trăm tuổi ngồi xe lăn, người con ấy vĩnh viễn từ biệt cõi trần ngày 16-9-2002 sau khi đã hoàn tất cuộc Lữ Hành Trên Ðường Hy Vọng.

Tại sao Chúa lại để cho một con người thân xác mỏng manh như Elisabeth lại phải hứng chịu hàng loạt những mất mát lớn trong gia đình, từ các đấng sinh thành bà đến những người anh em ruột của bà, rồi người bạn đời thân yêu của bà. Và bây giờ lại đến lượt người con trai yêu dấu bà! Thật không ngờ! Dù vậy, bà không hề hoài nghi cật vấn tại sao hay một lời than trách. Giờ đây, truớc mặt bà, con của bà quả đã ra đi mang theo đúng những hành trang mà bà đã gói ghém cho con trong suốt đời bà: trung thành với Giáo Hội và ở lại nơi nào Chúa muốn.

Bà tin Chúa ban cho bà nghị lực tinh thần để can đảm tuân theo Thánh ý Chúa. Bà tin rằng, linh hồn bà vẫn phải mãi mãi được tinh luyện bởi những thử thách như vậy hay nhiều hơn thế nữa, nhất là ở vào chặng chót của quãng đường dài bà đã đi và còn tiếp tục đi cho tới khi nào Chúa bảo bà dừng lại. Tai bà như nghe có tiếng thì thầm của con: "Hodie mihi, cras tibi - hôm nay phiên con, ngày mai phiên mẹ". Bà vui vẻ đón nhận thử thách và ở trong tư thế sẵn sàng: Fiat - Xin Vâng!

http://baomai.blogspot.com/
Hôm nay, ngày 27-01-2005, tại Sydney, Úc, bà Elisabeth thực hiện trọn vẹn tiếng Xin Vâng cho riêng bản thân mình để theo chân con mình hoàn tất cuộc lữ hành hơn trăm năm trên cõi đời ô trọc này, sau khi chứng kiến sự ra đi của người con gái Anna Hàm Tiếu đã từng gần gũi phụng dưỡng bà trong thời gian qua. Chúng ta cầu nguyện cho linh hồn Elisabeth được Chúa sớm đưa về Thiên quốc. Chúng ta cũng không quên cầu cho linh hồn Phanxicô Xavie cùng với thân mẫu đời đời hưởng nhan thánh Chúa.

Chú thích:

(1) Năm 1907, Levecque, Khâm sứ Trung Kỳ dùng áp lực bắt các quan trong triều ký vào tờ biểu yêu cầu vua Thành Thái thoái vị và đồng ý cho Pháp lưu đày Nhà Vua. Các quan không ai dám cưỡng. Chỉ có Ngô Ðình Khả quyết liệt phản kháng và giũ áo từ quan sau khi vua Thành Thái bị buộc thoái vị ngày 03-9-1907. Năm 1914, Ngô Ðình Khả từ trần, hai năm sau (1916), Pháp đày vua Thành Thái ra đảo Réunion.

(2) "Bài" là Nguyễn Văn Bài, cũng là một người Công Giáo làm quan trong triều đình Nhà Nguyễn, đã chống lại việc Pháp đòi đào mả vua Việt Nam.

*****

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 23