mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay827
mod_vvisit_counterHôm Qua3757
mod_vvisit_counterTuần Này5682
mod_vvisit_counterTuần Trước2
mod_vvisit_counterTháng Này117714
mod_vvisit_counterTháng Trước353437
mod_vvisit_counterTất cả16607506

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG PDF Print E-mail

Hung Dao

> Subject: Re : Ngẫm .
>
> "KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU "....
> Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:
>
> Các con thân mến,Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
> 1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần, nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
> 2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
> 3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.
> Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
> 1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
>
> 2.Không có người nào mà không thể thay thế hay tồn tại mãi với mình được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
>
> 3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
>
> 4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình.
>
> 5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy !
>
> 6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nữa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con.
>
> 7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế, nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
>
> 8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
>
> 9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân trọng và hãy qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
>
> ST

----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - LỄ THÁNH GIA THẤT PDF Print E-mail

Tinh Cao

29/12/2019

Chúa Nhật Lễ Thánh Gia

LẮNG NGHE Lời Chúa

Bài Ðọc I: Hc 3, 3-7. 14-17a

"Ai kính sợ Chúa, thì thảo kính cha mẹ".

Trích sách Huấn Ca.

Thiên Chúa suy tôn người cha trong con cái; quyền lợi bà mẹ, Người củng cố trên đoàn con. Ai yêu mến cha mình, thì đền bù tội lỗi; ai thảo kính mẹ mình, thì như người thu được một kho tàng. Ai thảo kính cha mình, sẽ được vui mừng trong con cái, khi cầu xin, người ấy sẽ được nhậm lời. Ai thảo kính cha mình, sẽ được sống lâu dài. Ai vâng lời cha, sẽ làm vui lòng mẹ.

Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi, chớ làm phiền lòng người khi người còn sống. Nếu tinh thần người sa sút, thì hãy rộng lượng, ngươi là kẻ trai tráng, chớ đành khinh dể người. Vì của dâng cho cha, sẽ không rơi vào quên lãng. Của biếu cho mẹ, sẽ đền bù tội lỗi, và xây dựng đức công chính của ngươi.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 127, 1-2. 3. 4-5

Ðáp: Phúc thay những bạn nào tôn sợ Thiên Chúa, bạn nào ăn ở theo đường lối của Người (x. c. 1).

Xướng: 1) Phúc thay những bạn nào tôn sợ Thiên Chúa, bạn nào ăn ở theo đường lối của Người! Công quả tay bạn làm ra bạn an hưởng, bạn được hạnh phúc và sẽ gặp may. - Ðáp.

2) Hiền thê bạn như cây nho đầy hoa trái, trong gia thất nội cung nhà bạn. Con cái bạn như những chồi non của khóm ô-liu ở chung quanh bàn ăn của bạn. Ðó là phúc lộc dành để cho người biết tôn sợ Ðức Thiên Chúa. - Ðáp.

3) Nguyện xin Thiên Chúa từ Sion chúc phúc cho bạn, để bạn nhìn thấy cảnh thịnh đạt của Giêrusalem hết mọi ngày trong đời sống của bạn, và để bạn nhìn thấy lũ cháu đoàn con! - Ðáp.

Bài Ðọc II: Cl 3, 12-21

"Về đời sống gia đình trong Chúa".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.

Anh em thân mến, như những người được chọn của Thiên Chúa, những người thánh thiện và được yêu thương, anh em hãy mặc lấy những tâm tình từ bi, nhân hậu, khiêm cung, ôn hoà, nhẫn nại, chịu đựng lẫn nhau, và hãy tha thứ cho nhau nếu người này có chuyện phải oán trách người kia. Như Chúa đã tha thứ cho anh em, anh em cũng hãy tha thứ cho nhau. Và trên hết mọi sự, anh em hãy có đức yêu thương, đó là dây ràng buộc điều toàn thiện. Nguyện cho bình an của Chúa Kitô làm chủ trong lòng anh em, sự bình an mà anh em đã được kêu gọi tới để làm nên một thân thể. Anh em hãy cảm tạ Thiên Chúa. Nguyện cho lời Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong anh em. Với tất cả sự khôn ngoan, anh em hãy học hỏi và nhủ bảo lẫn nhau. Hãy dùng những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca của Thần khí, cùng với lòng tri ân, để hát mừng Thiên Chúa trong lòng anh em. Và tất cả những gì anh em làm, trong lời nói cũng như trong hành động, tất cả mọi chuyện, anh em hãy làm vì danh Chúa Giêsu Kitô, nhờ Người mà tạ ơn Thiên Chúa Cha.

Hỡi các bà vợ, hãy phục tùng chồng trong Chúa cho phải phép. Hỡi những người chồng, hãy yêu thương vợ mình, đừng đay nghiến nó. Hỡi những người con, hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là đẹp lòng Chúa. Hỡi những người cha, đừng nổi cơn phẫn nộ với con cái, kẻo chúng nên nhát đảm sợ sệt.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Cl 3, 15a. 16a

Alleluia, alleluia! - Nguyện cho bình an của Chúa Kitô làm chủ trong lòng anh em. Nguyện cho lời Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong anh em. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 2, 13-15. 19-23

"Hãy đem Con Trẻ và mẹ Người trốn sang Ai-cập".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi các đạo sĩ đã đi rồi, thiên thần Chúa hiện ra với ông Giuse trong lúc ngủ và bảo ông: "Hãy thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và ở đó cho tới khi tôi báo lại ông, vì Hêrôđê sắp sửa tìm kiếm Hài Nhi để sát hại Người". Ông thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người lên đường trốn sang Ai-cập đang lúc ban đêm. Ông ở lại đó cho tới khi Hêrôđê băng hà, hầu làm cho trọn điều Chúa dùng miệng tiên tri mà phán rằng: "Ta gọi con Ta ra khỏi Ai-cập".

Bấy giờ Hêrôđê thấy mình bị các đạo sĩ đánh lừa, nên nổi cơn thịnh nộ và sai quân đi giết tất cả con trẻ ở Bêlem và vùng phụ cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo thời gian vua đã cặn kẽ hỏi các đạo sĩ. Thế là ứng nghiệm lời tiên tri Giêrêmia đã nói: Tại Rama, người ta nghe những tiếng khóc than nức nở, đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình, bà không chịu cho người ta an ủi bà, vì các con bà không còn nữa.

Khi Hêrôđê băng hà, thì đây thiên thần Chúa hiện ra cùng Giuse trong giấc mơ bên Ai-cập và bảo: "Hãy chỗi dậy, đem Con Trẻ và mẹ Người về đất Israel, vì những kẻ tìm hại mạng sống Người đã chết". Ông liền chỗi dậy, đem Con Trẻ và mẹ Người về đất Israel. Nhưng nghe rằng Arkhêlao làm vua xứ Giuđa thay cho Hêrôđê là cha mình, thì Giuse sợ không dám về đó. Ðược báo trong giấc mộng, ông lánh sang địa phận xứ Galilêa, và lập cư trong thành gọi là Nadarét, để ứng nghiệm lời đã phán qua các tiên tri rằng: "Người sẽ được gọi là Nadarêô".

Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm SỐNG VÀ CHIA SẺ Lời Chúa

Phụng Vụ Lời Chúa được Giáo Hội chọn cho Lễ Thánh Gia, bao gồm cả 3 chu lỳ phụng niên A, B và C, chỉ khác nhau ở bài Phúc Âm, còn các phần khác hoàn toàn giống nhau: Bài Đọc I từ Sách Huấn Ca và Bài Đọc II từ Thư Thánh Phaolô gửi Giáo Đoàn Colose, cả Bài Đáp Ca lẫn câu Alleleuia cũng vậy.

Về chính Bài Phúc Âm, Năm A theo Thánh Mathêu, Năm B theo Thánh Luca và Năm C cũng theo Thánh Luca. Sở dĩ Năm B không theo Thánh Marco là vì Phúc Âm của vị thánh lý này không có đoạn nào bao gồm cả 3 Đấng làm nên Thánh Gia là Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse, và là một bài Phúc Âm liên quan đến 3 Đấng ở trong một biến cố hay sự kiện thuộc thời thơ ấu hay thiếu nhi hoặc thiếu niên Giêsu, khi Người chưa xuất thân tỏ mình ra.

Thật vậy, trong khi Phúc Âm Thánh Luca có 2 bài được chọn đọc cho lễ Thánh Gia: một bài cho chu kỳ phụng niên Năm B về biến cố Hài Nhi Giêsu được cha mẹ hiến dâng cho Thiên Chúa sau khi được hạ sinh 40 ngày, và một bài cho chu kỳ phụng niên Năm C về biến cố cả nhà đi lễ ở Đền Thánh Giêrusalem rồi Người tự động ở lại Giêrusalem cho tới khi Người dược cha mẹ tìm thấy, thì Phúc Âm Thánh Mathêu cho lễ Thánh Gia chu kỳ phụng niên Năm A về biến cố cha mẹ Người mang Người trốn sang Ai Cập để tránh bị sát hại bởi lệnh của quận vương Hêrôđê.

Nếu theo tiến trình thời gian thì biến cố Hài Nhi Giêsu được cha mẹ dâng cho Thiên Chúa khi Người mới được hạ sinh 40 ngày, ở Phúc Âm Thánh Luca Năm B, xẩy ra trước biến cố Hài Nhi Giêsu được cha mẹ Người mang sang Ai Cập lánh nạn ở Phúc Âm Thánh Mathêu Năm A hôm nay. Tuy nhiên, vấn đề chính yếu ở đây không phải là thứ tự thời gian nơi các biến cố của Thánh Gia, mà là mối liên hệ chặt chẽ giữa các biến cố này và ý nghĩa của từng biến cố.

Trước hết, về mối liên hệ chặt chẽ giữa các biến cố của Thánh Gia (theo thứ tự chu kỳ phụng vụ) là giữ con (cho khỏi bị con người sát hại), dâng con (cho Thiên Chúa vì con thuộc về Ngài) và tìm con (của mình là cha mẹ có trách nhiệm phải dưỡng dục). Nếu xét theo vai vế trong gia đình thì Thánh Giuse là gia chủ vừa là chồng vừa là cha, có quyền hạn và trách vụ hơn hết mọi người trong nhà, rồi đến Mẹ Maria, trong vai trò vừa làm vợ vừa làm mẹ, hỗ trợ chồng dưỡng dục con, và sau hết mới tới Chúa Giêsu, trong vai trò làm con đối với cả cha lẫn mẹ của mình.

Tuy nhiên, ở Thánh Gia, vai vế theo tục lệ trần gian này đã bị lật ngược, hay đúng hơn đã được đặt lại cho chính xác với thứ tự của nó. Vai chính của Thánh Gia là Chúa Giêsu, mà nếu không có Người thì cũng chẳng có Thánh Gia, chẳng cần đến Mẹ Maria và Thánh Giuse, những vị chỉ đóng vai phụ, như phương tiện được Thiên Chúa sử dụng để phụng sự Người Con Duy Nhất của Ngài thôi. Thế nhưng, trong hai vai phụ thì Mẹ Maria đứng thứ hai, ngay sau Chúa Giêsu, vì Mẹ có một mối liên hệ mật thiết hơn về cả phương diện thể lý lẫn ân sủng.

Nếu cơ cấu siêu nhiên nơi Kitô hữu giống như cấu trúc của đền thờ Do Thái giáo, một cấu trúc đền thờ bao gồm 3 phần, phần ngoại biên (thân xác), phần thánh (linh hồn) và phần cực thánh (Thánh Sủng), thì Thánh Gia cũng được làm nên bởi 3 Đấng: từ Thánh Giuse (ngoại biên – cha nuôi) qua Mẹ Maria (phần thánh – mẹ ruột) đến Chúa Giêsu (phần cực thánh – Lời nhập thể ở giữa chúng ta như Emmanuel).

Nếu "Thiên Chúa là Thần Linh" (Gioan 4:24) ngự trong linh hồn thiêng liêng của con người, hơn là ở thân xác của con người, dù thân xác của con người, nhờ nên một bản tính của con người, cũng được Ngài ở cùng một cách gián tiếp qua linh hồn, và nếu Thiên Chúa tỏ mình ra, trước hết và trên hết, trong và cho linh hồn của con người, thì mới hiểu được lý do tại sao Thánh Giuse không bao giờ được Thiên Chúa tỏ mình ra một cách thực hữu như Mẹ Maria trong biến cố truyền tin, mà chỉ qua giấc mơ, khi ngài được báo cho biết về sự kiện Mẹ Maria thụ thai bởi Thánh Linh và về sự kiện Hêrôđê tìm sát hại Hài Nhi Giêsu.

Và chính vì linh hồn của con người Kitô hữu là nơi được Thiên Chúa ngự và là tài năng thiêng liêng tương xứng để có thể giao tiếp thần linh với Ngài, mà trong biến cố tìm được Chúa Giêsu trong Đền Thánh sau 3 ngày lạc mất Người, Mẹ Maria mới là người cần phải lên tiếng với Con Mẹ, Người Con ruột của Mẹ, Người Con Mẹ có trách nhiệm hơn ai hết, chứ không phải là Thánh Giuse, người cha nuôi theo pháp lý của Người. Trước mặt thế gian, người ta cũng thấy Mẹ Maria gần với Chúa Giêsu hơn Thánh Giuse: Chẳng hạn khi các mục đồng đến hang Belem thì gặp "Maria và Giuse" (Mẹ Maria trước Thánh Giuse – Luca 2:16), và Ba Vua đến bái thờ Vua Do hái mới sinh chỉ thấy "Maria" (Mathêu 2:11), chứ không thấy Thánh Giuse đâu (có thể bây giờ ngài đang bận lo phục vụ cả 2 Mẹ Con về phần xác).

Thế nhưng, ở ngay biến cố đoàn tụ gia đình duy nhất này mà lần đầu tiên, theo mạc khải thánh kinh, được Phúc Âm Thánh Luca ghi nhận, Thiếu Nhi Giêsu bắt đầu tỏ mình ra, tỏ thần tính của Người ra, trước hết và trên hết cho Mẹ của Người, và cũng cho cả Thánh Giuse bõ nuôi của Người nữa, khi Người trả lời câu hỏi có vẻ trách yêu của Người Mẹ có trách nhiệm chăm sóc Người trên trần gian này, nhất là khi Người chưa đến tuổi trưởng thành.

Câu Thiếu Nhi Giêsu trả lời này không phải để nhắc nhở Mẹ và Thánh Giuse về vai trò làm Con Thiên Chúa là Cha của Người ở trên trời, cho bằng để cùng cha mẹ của Người làm việc của Cha: cha mẹ của Người lần đầu tiên dẫn Người về nhà Cha của Người, nơi cũng chinh là nhà của một Người Con của Cha như Người, nơi Người cần phải ở và làm việc hơn là ở Nazarét, và qua câu trả lời này, Thiếu Nhi Giêsu đã cho thấy Người đầy Thánh Linh và khôn ngoan hơn ai hết, mà ai gần Người, như cha mẹ của Người bấy giờ được thông hưởng.

Nếu trong biến cố đoàn tụ gia đình, Mẹ Maria đóng vai trò chủ động, liên quan đến tinh thần của Thiếu Nhi Giêsu Con của Mẹ, thì ở biến cố lánh nạn sang Ai Cập, liên quan đến mạng sống về thể lý của Hài Nhi Giêsu thì Thánh Giuse gia trưởng đóng vai chủ động, theo mộng báo của Trời Cao, nhưng đáp ứng theo kiểu cách khôn ngoan nhất của loài người, bằng tất cả trách nhiệm của một gia trưởng.

Trước hết, vị gia trưởng Giuse của Thánh Gia đã đáp ứng ngay lập tức, ngay đêm hôm ấy, chứ không chờ đến sáng, kẻo bị lộ ra, nguy hiểm. Và chắc chắn ngài phải tìm một con đường nào, chẳng những ngắn nhất và dễ đi nhất cho cả hai mẹ con mỏng dòn yếu ớt mà còn an toàn nữa, bằng không cũng rất nguy hiểm. Chưa hết, ngài còn phải dự liệu hành lý làm sao cho đủ lương thực trong thời gian từ mảnh đất hứa Do Thái sang đến Ai Cập. Còn nữa, cả một đoạn đường trường xa xôi như thế, chừng 175 dặm hay 282 cây số, mất cả tháng trời, phải đi bộ rất ư là mệt mỏi, ngài phải làm sao kiếm được những chỗ dừng chân dọc đường an toàn, để ăn uống và nghỉ ngơi, nhất là về đêm. Chắc chắn Thánh Gia không đủ tiền để cả nhà 3 người vào quán trọ qua đêm, dù rẻ nhất, kiểu Motel 8 ở Hoa Kỳ.

Phần hai mẹ con được Thánh Giuse dẫn đi, hoàn toàn vâng theo ý nghĩ và tính toán khôn ngoan nhất của ngài, ngoan ngoãn phó mình cho ngài, cho dù Hài Nhi Thần Linh Giêsu và Mẹ Maria Đầy Ơn Phúc có thể biết cách nào hay hơn. Cả hai mẹ con chắc chắn không bao giờ kêu ca hay trách móc Thánh Giuse về những gì khốn khổ hay bất tiện xẩy ra trên đường lánh nạn này. Trái lại, các vị rất biết ơn Thánh Giuse và Mẹ Maria không thể nào không lên tiếng an ủi cùng phấn khích vị thánh nhân gia trưởng này, nhất là khi xẩy ra những trái ý hay bất trắc dọc đường.

Dù là Thiên Chúa, vị Thiên Chúa nhập thể, Hài Nhi Giêsu vẫn có thể tỏ mình ra xứng với phẩm vị và quyền năng của một Người Con Thiên Chúa. Chẳng hạn, Người có thể làm phép lạ cho Thánh Gia, hay ít là đừng để cho bất cứ trục trặc nào xẩy ra cho Thánh Gia, thậm chí Người có thể ngăn chặn ngay cái nguyên khiến Thánh Gia phải di tản, đó là làm cho quận vương Hêrôđê phải gió mà chết.

Phần Mẹ Maria cũng vậy, cũng không hề xin Thiên Chúa can thiệp một cách nào đó để cứu lấy Người Con Thần Linh của Ngài nơi Hài Nhi Giêsu. Hơn ai hết, Mẹ chẳng những biết được dự án cứu độ (plan of salvation) của Thiên Chúa, qua Lời Nhập Thể là Hài Nhi Giêsu Con Mẹ bấy giờ, mà còn biết được cả công cuộc cứu độ (economy of salvation) Con Mẹ cần phải thực hiện, bằng đường lối sống thân phận vô cùng bất hạnh của con người đã vướng mắc nguyên tội và phải chịu hậu quả của nguyên tội, để cứu con người, nơi nhân tính của Người và bằng nhân tính của Người, khỏi tội lỗi và sự chết, nhờ cuộc Vượt Qua của Người, một cuộc Vượt Qua được bắt đầu từ ngay những giây phút đầu tiên nhập thể của Người: khi Người trở thành một bào thai có vấn đề trước mắt bõ nuôi tương lai của Người, khi Người trở thành vô gia cư ở thánh đô Giêrusalem và phải hạ sinh ở một chuồng vật ngoài dồng hoang Bêlem, và khi Người bị quyền lực trần gian ghen ghét tìm giết, phải lánh nạn sang Ai Cập với cha mẹ như thành phần di cư v.v.

Trong biến cố lánh nạn của Thánh Gia như được Thánh ký Mathêu trình thuật ở Bài Phúc Âm cho Lễ Thánh Gia chu kỳ phụng niên Năm A hôm nay, Giáo Hội muốn nêu lên cho chúng ta một tấm gương sống đời hôn nhân gia đình, theo tinh thần và chiều hướng của Bài Đọc I và Bài Đọc II của phần Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

GS.LeThanhGia.mp3

--
-----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CHUYỆN BAT MÌ TRỨNG PDF Print E-mail

Tracy NGuyen

Bài học : Câu chuyện Bát Mì Tôm

Một buổi sáng, người cha làm hai bát mì. Một bát có trứng ở trên, một bát không có. Ông hỏi con trai muốn ăn bát nào?

Cậu con trai chỉ vào bát có trứng nói:- Con muốn ăn bát này ạ.

- Nhường cho bố đi.

- Không, bát mì này là của con

- Không nhường thật à? Ông bố dò hỏi.

- Con không nhường! - Cậu bé kiên quyết trả lời rồi đắc ý với quyết định của mình.

Ông bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì thì mới bắt đầu ăn bát của mình. Đến những sợi mì cuối cùng, người con nhìn thấy rõ ràng trong bát của cha có hai quả trứng.

Lúc này, ông bố chỉ hai quả trứng trong bát mì, dạy con rằng:

- Con phải ghi nhớ điều này, những gì mắt con nhìn thấy có thể chưa đủ, thậm chí không đúng. Nếu con muốn chiếm phần lợi về mình, con sẽ không nhận được những cái lợi lớn hơn.

Và ngày hôm sau, người cha lại làm hai bát mì trứng, một bát trên có trứng và bát không có trứng. Người cha hỏi:

- Con ăn bát nào?

Rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu con trai ngay lập tức chọn bát mì không có trứng. Thật ngạc nhiên, khi cậu bé ăn hết bát mì vẫn không có quả trứng nào. Trong khi đó, bát mì của người cha không những có quả trứng ở trên mà còn một quả nữa ở dưới đáy.

Ông chỉ vào bát mì của mình và nói:

- Không phải lúc nào cũng dựa vào kinh nghiệm được đâu con trai à.Đôi khi cuộc sống sẽ lừa dối con, tạt gáo nước lạnh vào con khiến con phải chịu thiệt thòi. Con không được quá khó chịu hay buồn bã. Hãy xem đó là một bài học.

***

Một thời gian sau, người cha lại nấu hai bát mì như những lần trước và hỏi con trai chọn bát nào. Lần này, cậu con trai muốn cha chọn trước.

Ông bố chọn bát mì có trứng và ăn ngon lành. Cậu con đón lấy bát mì không trứng mà ăn, thần thái lần này bình tĩnh.
Ăn một lúc cậu chợt phát hiện trong bát của mình có 2 quả trứng.

Người cha mỉm cười nói với cậu con trai:

Con thấy không, khi con nghĩ tốt cho người khác, những điều tốt đẹp sẽ đến với con. Khi con không màng đến lợi ích riêng của bản thân, cuộc đời sẽ không để con phải chịu thiệt.

---------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - MẮT CỦA CON TIM PDF Print E-mail

Chi Tran

MẮT CỦA TRÁI TIM

"Người ta nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim. Tim sáng hơn mắt, thật."

Gần nhà ngoại tôi có một đôi vợ chồng già bị mù. Họ đã có với nhau một đàn con cháu đông đúc. Nghe ngoại nói, năm nay hai cụ đã ngót nghét tám mươi tuổi.

Ngoại kể, ngày xưa, khi lấy nhau, người chồng ngồi xe bò đi đón vợ. Tuy cô dâu và chú rể đều không nhìn thấy gì, nhưng chú rể vẫn nhờ người cuốn đầy lụa điều lên chiếc xe và đầu con bò, như vậy cho giống đám cưới.

Khi cô dâu vừa về nhà chồng, chú rể dắt tay vợ rà mò từ nhà trên xuống nhà bếp, khắp lượt các ngóc ngách trong gia đình. Rồi cũng từ đó, suốt hơn nửa thế kỷ, trong cái thôn nghèo chẳng mấy ai biết đến ấy, dù trời mưa hay nắng, người ta luôn nhìn thấy họ tay trong tay, lẳng lặng cùng nhau làm mọi việc.

Trong cái thôn nghèo ấy, dù trời mưa hay nắng, người ta luôn nhìn thấy họ tay trong tay, lẳng lặng cùng nhau làm mọi việc.

Có lẽ trong tất cả công việc thì khó nhất vẫn là múc nước từ giếng lên. Lần nào cũng thế, hai người họ đều dắt nhau đi. Người vợ sờ thấy cây gỗ ở cạnh giếng, một tay ôm chặt cây, còn tay kia níu chặt bàn tay chồng. Người chồng quỳ trên sàn giếng thả gầu xuống múc, kéo nước lên.

Có người nhìn thấy họ múc nước khó khăn ngỏ ý muốn giúp nhưng hai vợ chồng đều cảm ơn rồi từ chối. Họ bảo: "Các ông bà giúp được chúng tôi một lần, nhưng không giúp được chúng tôi một đời".

Cứ như thế, hai vợ chồng luôn tay dắt tay nhau đi lấy nước cho đến khi đứa con đầu lòng có thể gánh được một gánh nước. Dân làng đều cảm thấy lạ lùng. Trong thôn cũng có nhiều trai gái trẻ từng vì đất trơn mà trượt chân ngã xuống giếng, nhưng đôi vợ chồng mù chưa lần nào té ngã. Càng lạ lùng hơn, dù không thể nhìn thấy nhưng vợ chồng họ vẫn có thể tìm ra nhau trong đám đông đang nói chuyện ồn ào.

Người chồng là một người thổi kèn trong ban nhạc ở thôn quê. Ông thường đến các đám cưới thổi những bài: "trăm con chim phượng hoàng", "niềm vui đầy nhà" ... Dù đi thổi kèn ở đâu, ông cũng có một yêu cầu, để người vợ mù của ông đi cùng. Ông nói, để vợ ở nhà một mình, ông không an tâm.

Mỗi khi tiếng kèn của người chồng cất lên, người vợ ngồi bên rất chăm chú nghe. Dường như những giai điệu ấy đều là ông thổi riêng cho bà. Người ta bảo, những lúc ấy, khuôn mặt người vợ mù thường đỏ ửng lên, khiến ai nấy đều cảm thấy người phụ nữ đang ngồi lặng lẽ kia xinh đẹp biết nhường nào.

Có lần, người chồng sơ ý bị ngã gãy chân. Những ngày chồng nằm bệnh viện, ba bốn hôm liền người vợ không ăn hột cơm nào vào bụng. Bà bảo, không có bàn tay quen thuộc kia, bà chẳng còn lòng dạ nào mà ăn.

Sau này, khi hai vợ chồng đều đã già và không cần đi ra ngoài nữa, họ bắt đầu trồng hoa trong sân nhà. Dù chẳng thể nhìn thấy được những đoá hoa tươi rực rỡ mình trồng lên, nhưng ông bà đều rất hạnh phúc mỗi khi đến mùa hoa nở.

Những người con của ông bà từng hỏi bố mẹ : "Nếu ông trời dành cho bố mẹ một cơ hội, liệu bố mẹ có muốn nhìn nhau bằng mắt không?"

Ông tự hào nói: "Dắt tay nhau một đời, có bao nhiêu đường vân trong lòng bàn tay mẹ con, đều đã in trong trái tim bố. Bố chưa từng trông thấy người đẹp nhất. Trong trái tim bố thì mẹ con là người đẹp hơn cả. Cần mắt để làm gì. Mắt là thứ tham lam nhất trần đời, nhìn cái gì cũng đánh giá tốt hay xấu, xinh hay không xinh; nhìn cái gì hay là muốn có cái đó. Trên mặt người ta có một vết sẹo cũng có thể để trong tim suốt đời."

Tim sáng hơn mắt. Nó là sáng nhất, thật nhất!.

Còn bà thì trả lời: "Người ta nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim. Tim sáng hơn mắt, thật."

Bởi chúng ta có mắt. Nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào mắt mà quên dùng trái tim.

Có lẽ người vợ mù đã nói đúng: Tim sáng hơn mắt. Nó là sáng nhất, thật nhất!

ST

-----------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - ĐAO HIẾU VÀ HẠNH PHÚC HÔN NHÂN PDF Print E-mail

DM Tran
Nov 5 at 10:12 AM

QUAN NIỆM SAI LẦM VỀ ĐẠO HIẾU
ẢNH HƯỞNG ĐẾN HẠNH PHÚC HÔN NHÂN
Trần Mỹ Duyệt

"Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ, kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con."
(Ca dao tục ngữ)

"Làm con phải hiếu!" Nhưng thế nào là "thờ mẹ, kính cha" ? Làm sao để giữ được "cho tròn chữ hiếu"? Đây là một trong những bất đồng và thử thách đối với nhiều cặp vợ chồng trẻ vì không nắm vững ý nghĩa của chữ "hiếu" trong bối cảnh khác nhau cũng như đổi mới về văn hóa, phong tục, và tập quán. Đặc biệt, những gia đình trẻ với ảnh hưởng của văn hóa "tiểu gia đình" như hiện nay. Do đó, ảnh hưởng cũng như sự xuất hiện của cha mẹ hai bên đã gây nên những tranh chấp đưa đến nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ. Câu truyện sau đây là bằng chứng cho thấy có sự lạm dụng về phía cha mẹ, và cắt nghĩa sai lạc về phía con cái liên quan đến chữ hiếu.

Câu truyện bắt đầu bằng một cuộc tình mà chỉ sau khi hai vợ chồng chung sống với nhau được 3 tháng đã mang lại không biết bao cuộc cãi vã, giận hờn, để rồi sau 6 năm giằng co, chịu đựng cả hai đều cho biết là họ đang nghĩ đến việc ly dị.

Chàng trai trẻ ở Mỹ về chơi thăm quê hương, và được mối mai cho một người con gái. Họ đã có cảm tình ngay sau lần gặp mặt. Người con gái lúc đó là con một gia đình đạo đức, còn người con trai là một Việt kiều có trình độ đại học. Qua nhiều thử thách, nhiều lần đi về giữa Mỹ và Việt Nam, cuối cùng chàng đã cưới được nàng.

Sau ngày cưới chàng về lại Mỹ để hoàn tất thủ tục đoàn tụ, còn nàng ở Việt Nam chờ người yêu đón sang Mỹ. Một năm chờ đợi là những ngày tháng nhớ nhung, hạnh phúc nhất cho cả hai, vì chỉ sau khi hai vợ chồng đoàn tụ tại Mỹ được 3 tháng thì những bất đồng, cãi vã, giận hờn bắt đầu nổ ra. Lý do vì người vợ đòi chồng phải bão lãnh toàn bộ ông bà, bố mẹ, và các em của cô tổng cộng 8 người qua Mỹ ngay lập tức. Ngày này qua ngày khác, tuần này tiếp đến tuần kia, điện thoại giữa gia đình vợ và vợ cứ liên tiếp hối thúc chàng rể mang gia đình vợ qua Mỹ. Với quan niệm của gia đình vợ và của người vợ thì việc đưa toàn bộ gia đình bên vợ qua Mỹ là hành động hiếu thảo, báo hiếu của con gái cũng như con rể! Trong khi đó, còn phải gửi tiền về cho ông bà, bố mẹ vợ tiêu xài, và nuôi mấy em ăn học.

Ngoài vấn đề đoàn tụ và tiền bạc, cha mẹ cô dâu còn luôn đóng góp những ý kiến, những quan niệm trái ngược về đời sống hôn nhân, gia đình khiến tạo ra những mâu thuẫn, bất hòa giữa vợ chồng. Những cuộc cãi vã về những bất đồng quan điểm sống do ảnh hưởng của cha mẹ vợ càng ngày càng khiến cho đời sống vợ chồng trở nên bế tắc.

Sức ép của gia đình bên vợ, sức ép của công ăn việc làm, sức ép của tài chính đã khiến người chồng có cảm tưởng mình bị lợi dụng, bị đặt vào một hoàn cảnh rất khó xử mà chung qui cũng vì chữ hiếu. Không một ai trong gia đình vợ, kể cả người vợ hiểu rằng việc làm giấy bảo lãnh đoàn tụ là việc người bên Mỹ có thể làm, nhưng được đoàn tụ hay không phải theo những luật lệ, tiến trình của sở di trú Mỹ. Cũng không ai hiểu thêm về sự tế nhị, eo hẹp tài chính lúc này. Lương một thợ tiện trung bình đủ để chàng lo toan cho gia đình, và trả nợ tiền đi về cưới xin mà cho đến nay vẫn còn nợ ngân hàng. Ngân quĩ gia đình như vậy nên khiến người chồng cảm thấy lo lắng, ái ngại mỗi khi nghĩ đến việc bảo lãnh một số đông thân nhân như thế. Như những cọng rơm làm gẫy lưng con lạc đà, hay như giọt nước cuối tràn ly, hạnh phúc hôn nhân của đôi vợ chồng đang đi gần vào bế tắc mà cả hai đều cho rằng ly dị là giải pháp tốt nhất. Câu hỏi được đặt ra là những người làm cha mẹ như trường hợp này đòi hỏi ở con cái họ những gì qua hành động hiếu thảo? Và những người con, như người con gái đây đã hiểu cũng như sống thế nào với chữ hiếu trong vai trò người đã có gia đình?

THẾ NÀO LÀ HIẾU?

Vô ơn là một lối sống xấu xa của con người khi họ chỉ biết đến bản thân, bỏ quên tất cả những ai đã giúp đỡ mình, nhất là những người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình. Sự vô ơn là điều đáng khinh nhất, nhưng kiểu vô ơn phổ biến và thông thường nhất là sự vô ơn của con cái đối với cha mẹ.

"Ai mà phụ nghĩa quên công
Thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm!"

Từ Điển Tiếng Việt, do nhà xuất bản Hồng Phúc định nghĩa: Hiếu là hết lòng phụng dưỡng cha mẹ. Noi theo chí khí của cha ông. Tang cha mẹ. Hiếu dưỡng hay báo hiếu là việc chăm sóc, nuôi dưỡng cha mẹ chu đáo.

Hiếu theo định nghĩa của từ điển này còn là một đạo sống, gọi là hiếu đạo hay đạo phụng thờ cha mẹ: "Hiếu đạo là Bổn phận (đạo) phụng thờ cha mẹ."

Theo Lm. Anthony Trần Văn Kiệm trong Từ Điển Văn Học Việt Nam. Phần thứ nhì - cuốn 1, In lần thứ nhất 2007, hiếu được chia làm hai loại, hiếu thảo đối với cha mẹ, và hiếu đễ đối với anh em.

Đối với Kitô Giáo, thảo kính cha mẹ là một trong 10 giới luật tương đương với những giới luật khác như luật thờ phượng Thiên Chúa, luật cấm tà dâm, luật cấm ăn cắp, luật cấm giết người... "Hãy trọng kính cha mẹ ngươi như Yavê Thiên Chúa của ngươi đã truyền cho ngươi, ngõ hầu ngày đời ngươi kéo dài, và phúc đến cho ngươi trên thửa đất Yavê Thiên Chúa của ngươi sắp ban cho ngươi." (Xuất Hành 5:16).

Phật Giáo cũng coi việc hiếu thảo như một nhân đức đòi buộc con cái phải thực hành: "Cùng tột điều thiện không gì hơn hiếu. Cùng tột điều ác không gì hơn bất hiếu." (Kinh Nhẫn Nhục)

Trong chương đầu Khai tông minh nghĩa của Hiếu Kinh, thuật lại lời Khổng Tử nói với Tăng Tử: "Này đây, HIẾU là căn bản của ĐỨC, do giáo dục mà sinh ra. Hãy ngồi trở xuống, ta nói cho ngươi biết. Thân thể, hình hài, tóc tai, da thịt là do cha mẹ sinh ra không được gây hư hại là nết đầu của chữ Hiếu. Sau lo lập thân, hành đạo để lại tiếng thơm cho đời sau là nết cùng của chữ Hiếu. Này đây, chữ Hiếu lấy việc phụng dưỡng cha mẹ làm đầu, kế đến thờ vua, sau rốt là lập thân." (Hiếu thảo - Wikipedia tiếng Việt)

Như vậy, hiếu thảo không chỉ được coi như một nhân đức xã hội, đúng hơn, nó còn là "đạo", một lối sống mang ý nghĩa tâm linh đòi phải thực hành một cách nghiêm chỉnh trong đời sống của con cái.

THỰC HÀNH ĐẠO HIẾU

Đi vào thực hành có tính cách tích cực, Thánh Kinh khuyên dạy con cái:

"Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi, chớ làm phiền lòng người khi người còn sống. Nếu tinh thần người sa sút, thì hãy rộng lượng, ngươi là kẻ trai tráng, chớ đành khinh dể người". (Huấn ca 3: 12)

Trên đây là những điểm rất thực tế xét về mặt tâm lý và tâm linh. Bởi lẽ khi cha mẹ còn khỏe mạnh, còn có khả năng ít khi cần đến con cái về vật chất. chỉ khi về già cha mẹ mới cần đến con: "Trẻ cậy cha, già cậy con".

Nhưng một điều xem như trái ngược, đó là, khi cha mẹ về già rồi thì lại không mấy con cái để ý chăm lo, mà còn bỳ tị, tranh cãi, trốn tránh. Trường hợp những bệnh nhân già yếu trong các bệnh viện, những người già neo đơn tại các viện dưỡng lão là những bằng chứng cho thấy lời Thiên Chúa trong Huấn Ca mang ý nghĩa tâm linh, một đạo sống.

Vì cha mẹ là đại diện của Thiên Chúa, những người mà Ngài cho quyền chia sẻ công trình sáng tạo của Ngài, nên những hành vi xúc phạm đến cha mẹ được coi như trực tiếp xúc phạm đến Ngài, và là những trọng tội đối với Ngài. Thánh Kinh ghi: "Vì chưng Thiên Chúa, thì đã phán: "Ngươi hãy thảo kính cha mẹ" và: "Kẻ nào chúc dữ cha mẹ, thì phải chết tử hình." (Mat 15:4). Hoặc "Và kẻ nào đánh đập cha mẹ mình tất phải chết... Kẻ nào nguyền rủa cha mẹ mình tất phải chết." (Xuất Hành 21:15,17). (KINH THÁNH. Bản dịch Lm. Nguyễn Thế Thuấn)

Cùng một ý nghĩa "gánh vác tuổi già cha mẹ, tránh làm phiền lòng các ngài khi các ngài còn sống, không khinh bỉ các ngài khi tinh thần các ngài sa sút" của tinh thần Kitô Giáo, những điều Đức Phật dạy về hiếu thảo cũng mang một ý nghĩa tương tự:

-Thay cha mẹ gánh vác công việc nặng nhọc trong nhà.
- Giữ gìn truyền thống gia phong, văn hoá truyền thống.
- Bảo vệ tài sản của cha mẹ.

Mạnh Tử cũng đã nêu lên 3 trường hợp mà ông cho rằng phạm một trong ba điều đó sẽ phạm vào tội bất hiếu gọi là "Bất hiếu hữu tam", gồm: "không con trai nỗi dõi tông đường; không can ngăn cha mẹ khi cần; không làm quan lấy lộc phụng dưỡng cha mẹ." Ngoài ra trong Minh tâm bửu giám, thiên Hiếu hạnh cũng chép lời ông có thêm năm tội bất hiếu nữa, đó là:

-Tay chân lười biếng, không đoái hoài đến việc nuôi dưỡng cha mẹ,
-Thích cờ bạc rượu chè, không đoái hoài đến việc nuôi dưỡng cha mẹ,
-Ham tiền tài của cải vợ con, không đoái hoài đến việc nuôi dưỡng cha mẹ,
-Theo ham muốn của tai mắt làm cho cha mẹ mang nhục,
-Thích hung hăng tranh hơn thua làm liên lụy đến cha mẹ.

Nhìn chung, những gì Đức Phật, Khổng Tử hay Mạnh Tử dạy về đạo hiếu là những ứng dụng thực hành tốt giúp cho những bậc cha mẹ không bị bỏ quên, không phải tủi hổ vì những người con bất xứng, bất hiếu. Nhưng cũng có những điều mà quan niệm và nếp thời đại không còn phù hợp. Thí dụ, Khổng Tử coi việc "thờ vua" là hiếu, hoặc theo Mạnh Tử, một người sẽ mang tội bất hiếu nếu không có con trai nối dõi tông đường. Khoa học đã chứng minh việc sinh con trai hay con gái không hoàn toàn tùy thuộc vào ý muốn của một người. Tư tưởng này ngày nay còn có thể bị cho là kỳ thị nam nữ, trọng nam khinh nữ. Cũng vậy, nếu cho rằng không làm quan để có bổng lộc phụng dưỡng cha mẹ là tội bất hiếu, thì chẳng khác gì khuyến khích các nhà chức trách tham nhũng và hối lộ. Nếu như vậy, nhiều người trong chính quyền như ở Việt Nam hiện nay, chắc chắn họ là những người con chí hiếu vì ai trong họ cũng giầu có, cũng tiền rừng, bạc biển... Và còn những người dân lương thiện ngày ngày chân lấm tay bùn, chạy ăn nuôi cha mẹ bữa no, bữa đói thì sao? Ta gọi họ là gì?!!!

DUNG HÒA CHỮ HIẾU VÀ CHỮ TÌNH

Là người làm cha mẹ không nên đánh cắp hoặc ăn cướp hạnh phúc con mình vì chỉ nguyên nghĩ rằng mình đã sinh ra chúng. Trong thực tế cũng không thiếu loại cha mẹ này. Nhưng khi một người thanh niên hay thiếu nữ bước vào tình yêu và thành lập một gia đình mới, họ phải có trách nhiệm với đời sống mới và gia đình mới của họ. Sách Thánh gọi đây là một ơn gọi, một giao ước vĩnh viễn: "Và vì vậy người nam lìa bỏ cha mẹ mình và quyến luyến với vợ mình, và cả hai trở nên một." (Sáng Thế Ký 2:25)

Cha mẹ sinh con, nuôi dạy con là bổn phận, là trách nhiệm thuộc về đời sống hôn nhân, là vinh dự được san sẻ quyền sáng tạo của Thượng Đế, là sự san sẻ tình yêu của nhau và cho nhau qua con cái trong viễn ảnh nhìn về tương lai của nhân loại. Vì con cái là ân huệ Thượng Đế ban cho cha mẹ, và là kết quả của tình yêu cha mẹ dành cho nhau. Tình yêu thương cha mẹ dành cho con cái, và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ là luật tự nhiên Thượng Đế đã ghi khắc trong lòng của mỗi người.

Hiếu thảo đúng nghĩa không hề đặt những gánh nặng cồng kềnh, những đòi hỏi nhằm thỏa mãn những yêu sách của cha mẹ như một món nợ cần phải trả đối với con cái. Khi viết lên ba điều được coi là bất hiếu, Mạnh Tử cho việc "không can ngăn cha mẹ khi cần" hoặc như Đức Phật dạy là "Hướng cho cha mẹ đến cái thiện và hướng về Tam bảo" được xem như phù hợp với việc bảo đảm rằng cha mẹ không dùng tình cảm hoặc lạm dụng hiếu nghĩa như gánh nặng đặt trên vai con cái. Kitô Giáo tuy coi hiếu thảo như một lề luật, nhưng cũng đã đề phòng việc có thể cha mẹ lợi dụng lề luật này nên Thánh Kinh đã ghi: "Kẻ làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa, vì đó là điều phải đạo. Hãy tôn kính cha mẹ. Đó là điều răn thứ nhất có kèm theo lời hứa: để ngươi được hạnh phúc và hưởng thọ trên mặt đất này" (Ep 6:1-3). Vâng phục cha mẹ dựa trên ý định và luật lệ của Thiên Chúa và phát xuất từ tình yêu mà Ngài đã đặt sẵn trong trái tim mỗi người con cũng như của cả cha mẹ nữa. Hiếu thảo đúng nghĩa là con cái phải có bổn phận yêu thương, lo lắng cho cha mẹ với tình con thảo, và trong phạm vi, khả năng tinh thần cũng như vật chất mà mình có thể.

Trong thực tế không biết đã có bao nhiêu cha mẹ đã đánh cắp hoặc ăn cướp hạnh phúc con mình vì chỉ nguyên nghĩ rằng mình đã sinh ra chúng. Và cũng không biết bao người đã đánh mất hạnh phúc hôn nhân, gia đình mình vì đã không hiểu một cách đúng nghĩa hai chữ hiếu thảo?!

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 33