mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4473
mod_vvisit_counterHôm Qua6351
mod_vvisit_counterTuần Này4473
mod_vvisit_counterTuần Trước43828
mod_vvisit_counterTháng Này106831
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12140043

We have: 56 guests online
Your IP: 54.163.20.57
 , 
Today: Nov 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH - TIN VUI CHO AI SO VO PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
May 28 at 10:22 PM

TIN VUI CHO NHỮNG NGƯỜI SỢ VỢ

Trần Mỹ Duyệt

Trong đời sống hôn nhân vợ chồng "tương kính như tân", có nghĩa là lúc nào cũng nên đối xử với nhau một cách tôn trọng, nhẹ nhàng và tế nhị như "thuở ban đầu". Nhưng ngược lại, không hiểu tại sao sau khi đã thành vợ chồng, đã cưới nhau rồi phần đông đàn ông lại đổi cách sống, đổi thái độ, coi vợ như một thứ công dân hạng hai, một người mà phải lệ thuộc và coi chồng như chúa tể.

Quan niệm trọng nam khinh nữ, lối sống gia trưởng, và cung cách hành xử như thế hoàn toàn phản lại với vai trò, trách nhiệm và phẩm giá của người phụ nữ. Vì nam hay nữ, đàn ông hay đàn bà cũng đều do Thượng Đế tạo dựng: "Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh Ngài. Ngài tạo dựng nên họ có nam và có nữ" (Sáng Thế Ký 1:27). Do đó, giá trị nhân bản, phẩm cách con người ngang nhau, bằng nhau và phải được tôn trọng như nhau.

Đối với những người hiểu biết, ý thức thì việc nhìn nhận bình quyền, việc tôn trọng nhau giữa vợ chồng là những gì cần và nên làm. Một số còn trào phúng hơn cho rằng: "Sợ vợ mới anh hùng". Tại sao?

"Đàn ông sợ vợ, lẽ thường...

Vốn người quân tử nhún nhường vẫn hơn...

Đàn ông sợ vợ là khôn...

Nếu không ai sẽ nấu cơm quét nhà?"

Ít ra cũng phải là như vậy. Cứ tưởng tượng một ngày nào đó mở mắt ra mà thấy phụ nữ, đàn bà biến mất trên mặt đất, chắc chắn ngày đó sẽ là một ngày kinh hoàng nhất cho giới đàn ông con trai. Không chỉ là chuyện nấu cơm, rửa bát, quét nhà mà còn rất nhiều thứ khác mà thiếu bàn tay phụ nữ, thiếu người đàn bà, người đàn ông không làm được, hoặc có làm thì cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Mặc dù người phụ nữ có bị nhiều thiệt thòi tại những nền văn hóa nơi mà vai trò người đàn ông được đề cao, nhưng không phải vì vậy mà hình ảnh của người phụ nữ hoàn toàn bị lu mờ. Socrates (469 BC - 399 BC), nhà triết học Hy Lạp đã có kinh nghiệm này khi ông phát biểu: "Hãy cứ lấy vợ đi. Nếu may mắn, bạn sẽ hạnh phúc; nếu không may, ít nhất bạn cũng là một triết gia" (By all means marry: If you get a good wife, you'll become happy; if you get a bad one, you'll become a philosopher.) Ai có dịp đọc Socrates thì đều biết, đây là câu nói diễn tả kinh nghiệm của chính bản thân ông.

Để khỏi bị cho là mất mặt hoặc mất giá qua những hành động quan tâm, lo lắng, và săn sóc vợ, giới đàn ông thường tự nhủ: Đàn ông ai lại sợ vợ, có sợ là sợ vợ buồn, sợ vợ yêu mình quá nên ghen tương tí thôi. Và sợ như vậy là cái sợ mà cả hai đều có lợi. Thí dụ, sợ vợ buồn, vợ quá lo lắng cho sức khỏe của mình mà chừa uống rượu, chừa hút thuốc, và chừa nhậu nhoẹt, la cà với người này người khác. Hoặc sợ vợ ghen mà hại cho sức khỏe, tàn phai nhan sắc nên mỗi khi ra đường,người chồng mắt nhìn nghiêm trang, không ngó ngang, liếc dọc, hoặc tối về không email, chat chít với em gái nuôi, em gái tinh thần hoặc cô bạn trong sở đang gặp khó khăn cần nhờ giúp đỡ...

Cũng có thể sợ vợ la mắng làm gương xấu trước mặt con cháu trong nhà mà nhịn vợ, tập sống cho ngăn nắp, gọn gàng, sạch sẽ. Rồi vì lo lắng cho sức khỏe của vợ nên giúp vợ một tay thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ, làm việc vườn tược, hút bụi nhà, đổ thùng rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa... Nhất là để chăm chút cho sắc đẹp của vợ, mà chồng đi làm được bao nhiêu tiền đều đem về cho vợ shopping, mua sắm để mỗi khi ra đường "không xấu thiếp hổ chàng". Tóm lại, những hình thức sợ trên là những hình thức "sợ vợ sống lâu", và sợ như thế là sợ vợ mình chứ không sợ vợ hàng xóm.

Cứ tưởng sợ vợ chỉ là đề tài được bàn tán cho vui. Nhưng nó đã được nghiên cứu dưới cái nhìn tâm lý học. Một cuộc khảo cứu về ích lợi của người sợ vợ được giáo sư David Vogel thuộc đại học Iowa thực hiện.

Ông đã khảo sát 72 cặp vợ chồng trung bình ở độ tuổi 33 và đã kết hôn được khoảng 7 năm. Họ thuộc các chủng tộc khác nhau như Âu, Á, Mỹ, và Phi châu. Trong phần khảo cứu, họ phải trả lời cho biết là họ có hài lòng trong mối tương quan vợ chồng, cũng như khả năng quyết định công việc trong gia đình hay không? Ngoài ra, họ cũng được gợi ý ghi lại những vấn đề mà họ không thể giải quyết nếu như không có sự hợp tác của chồng. Và kết quả được ghi nhận như sau:

Phân tích thêm nội dung cuộc khảo cứu, khi quay lại cảnh các đôi thảo luận về từng vấn đề này trong vòng 10 phút. Thí dụ, tiền bạc, tự do quyết định, việc nhà, thời gian bên nhau, giao hảo giữa gia đình và bạn bè, sinh lý, xã giao, cảm xúc bên nhau, con cái... Kết quả của cuộc khảo cứu này đã có những kết luận hết sức ngạc nhiên, đó là hầu như mọi đòi hỏi, yêu sách của các bà vợ đều đạt được mục đích, mặc dù trong lúc thảo luận, trao đổi đôi bên đều dùng những từ ngữ mang tính tiêu cực như trách móc, buộc tội, chỉ trích, rầy la, ép buộc thay đổi, ra lệnh; hoặc những thái độ như lạnh lùng, miễn cưỡng.

Ngoài ra, những phụ nữ trong cuộc khảo cứu này lại không hề lắm lời như người ta tưởng. Theo Vogel phân tích sở dĩ phụ nữ được lắng nghe bởi vì họ truyền đi những thông điệp tích cực, và cũng có thể là do sự "nhịn nhục" và không muốn bị rầy rà của phía đàn ông. Một câu ví von diễn tả mối tương qua và "quyền hành" của người vợ trong gia đình là: "Đàn ông làm đại tướng, nhưng đàn bà làm nội tướng". Ở một nghĩa nào đó, nội tướng thắng đại tướng. Ca dao Việt Nam cũng có câu: "Lệnh ông không bằng cồng bà". Và đó cũng là lý do tại sao vai trò người phụ nữ trong gia đình được cho là "nội tướng".

"Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm". Nếu người chồng lắng nghe vợ, hoặc tỏ ra nể vợ cũng là vì muốn cho gia đình được êm ấm. Trong một nghiên cứu khác, Murphy cũng khẳng định rằng "dấu hiệu của một cuộc hôn nhân lành mạnh là người chồng biết cách chiều theo ý vợ." Trong bài khảo cứu "Tại sao đàn ông sợ vợ?" (Why do Men Fear their Wives?), tác giả Richard Jungst đã ghi lại một vài câu nói rất ý nhị, đầy tính trào phúng về những lý do tại sao người đàn ông lại sợ vợ, và thích sợ vợ:

"Với vợ, tôi luôn luôn nói câu sau cùng, 'có phải vậy không cưng?'"

(With my wife I always have the last word, isn't that right honey?)

Và:

"Tôi nghĩ điều này OK, nhưng để hỏi lại xếp lớn cái đã".

(I think that is OK, but let me check with the boss first.)

Người đàn ông, theo tâm lý có khuynh hướng giải quyết cấp thời, mạnh bạo những đe dọa, khó khăn trong cuộc sống. Người đàn bà, trái lại, thích hợp với khuynh hướng nhẹ nhàng, và dịu dàng hơn trong những căng thẳng. Điều này phù hợp với quan niệm sống cho rằng "trong biển trần của xung đột, đàn ông chìm, nhưng đàn bà bơi" - "in the sea of conflict, men sink and women swim" (John Gottman).

Như vậy thì phái mày râu từ nay có lý do để sợ vợ. Sợ vợ mới anh hùng! Nói cho cùng, vợ mình mình sợ, có sợ vợ ai đâu! Nhất là trong cái sợ ấy phảng phất chút yêu thương, nuông chiều, nhường nhịn và dễ dãi. Vợ là xương sườn của chồng, không thuận thảo, lo lắng cho nó, nó đau lên một cái chỉ còn nước vô nhà thương! Và lúc này mới là lúc ứng dụng câu: "Sợ vợ sống lâu."!

------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH - BAI THO CAO NIEN PDF Print E-mail

Baì thơ Cao Niên (HƯỚNG VỀ CHÚA)

Quý Vân chuyển

Cao niên nhàn nhã nguyện cầu sớm hôm
Dâng mình suy gẫm Lơì Cha.
Chúa xưa cứu khổ khỏi đời thế gian,


• Trí tôi chẳng nhớ việc đời,
• Chỉ ưa suy gẫm về Lời Thánh Kinh.
• Tai tôi nghe tiếng công bình,
• Của vua muôn nước hiển vinh muôn đời.


• Mắt tôi dâng trọn cả hai,
• Chỉ trông điều đẹp ý Ngài mà thôi.
• Mũi tôi cũng đã dâng rồi,
• Quyết không say đắm ngửi nùi trần gian.


• Miệng tôi dâng Chúa rõ ràng,
• Một lời phi nghĩa nghìn vàng cũng không.
• Lòng tôi dâng Chúa cứ đi,
• Theo đường Chúa dạy quản gì gian nan.


• Tay tôi dắt kẻ lạc đàng,
• Đem về thờ Chúa được an huy hoàng.
• Gìn lòng giữ dạ đinh ninh.

• Thơì gian hưu hạ chuyên câù cùng Cha
• Bao nhiêu vật báu trên đời
• Không bẳng con cháu quây quần bên Cha


• Tuôỉ đơì chồng chất qua nhanh
• Nay con đã sẵn chào Cha trên trơì
• Kiên trì con giữ Lời Cha
• Cho con trung tín đến ngaỳ gặp Cha.

Trích đoạn baì thơThơ Dâng Mình cụ ms Hồ Xuân Phong

------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH - NHUNG BA MA CO DON PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 20 at 9:19 AM

Những bà mẹ cô đơn
* Khuyết Danh

Trong giờ lễ Chủ Nhật, nhằm ngày Lễ Mẹ, tại nhà thờ Saint Columban, Linh Mục T. đã làm nhiều người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người Mẹ đã nuôi cả mười đứa con thành công về tài chánh, đứa bác sĩ, đứa kỹ sư, dược sĩ, nhưng rồi cả mười đứa con ấy không nuôi nổi một bà Mẹ già.

Ðứa nào cũng có lý do để từ chối mà không muốn ở với Mẹ. Linh Mục T. cũng kể lại lúc ông còn ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, ông đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, vì hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Ðiều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà Mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn giá cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi thì bà Mẹ cho biết là không dám vì sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là "tốn tiền điện quá!" Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến ngày Lễ Mẹ thì đưa mẹ ra ăn tô phở hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: "I love you, mom!" Họ cho như vậy là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của mình.

Những bà Mẹ ở đây hiện thân của Mẹ Việt Nam đau khổ: đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái, nhưng khi con cái phụ rẫy, bỏ bê thì họ cũng im lặng chấp nhận cho đến hết cuộc đời.

Có biết bao nhiêu trường hợp như thế trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại? Biết bao nhiêu bà mẹ âm thầm, lặng lẽ chịu đựng tất cả những đau khổ từ khi lấy chồng, sinh con, rồi ráng nuôi dạy con nên người, sau đó lại chấp nhận những đứa con bất hiếu như một định mệnh, không hề thốt lời than vãn?

Một bà mẹ đã dành dụm bao năm buôn gánh bán bưng để cho con vượt biên một mình; sau đó, khi qua đến Mỹ, thằng con sợ vợ quá, không dám để mẹ ngủ trong phòng mà bảo mẹ phải ngủ dưới đất trong phòng khách! Một lần, con chó xù của hai vợ chồng đứng đái ngay vào đầu mẹ. Bà mẹ kêu lên thì đứa con dâu cười ha hả trong khi thằng chồng đứng yên, chẳng dám nói gì.

Bà mẹ khác, không được ở chung với con trai, phải ở thuê phòng của người bạn, vì sức khỏe yếu, lúc nào cũng lo là chết không có ai chôn. Khi nghe nói về bảo hiểm nhân thọ, bà có năn nỉ thằng con trai đứng tên mua giùm để bà bớt chút tiền già và đóng hàng tháng để mai sau, con có tiền lo hậu sự cho bà, nhưng đứa con dâu nhất định không chịu, cho rằng "tốn tiền vô ích, chết thì thiêu, liệng tro xuống biển là xong, chôn làm quái gì cho mất thời giờ đi chăm sóc." Bà cụ uất quá, phát bệnh và qua đời. Không biết rồi bà có được chôn cất đàng hoàng theo ý muốn, hay lại bị cô con dâu vứt tro ra biển.

Không thiếu những bà mẹ khi đến thăm con trai, phải ngồi nhìn vợ chồng chúng nó ăn uống ríu rít với nhau, vì con dâu không chịu dọn thêm một chén cơm mời mẹ. Một bà mẹ nhớ con nhớ cháu quá, đến thăm con, nhưng sợ con dâu sẽ nhiếc móc thằng chồng, nên vừa vào tới cửa đã vội thanh minh: "Mẹ không ăn cơm đâu! Mẹ vừa ăn phở xong, còn no đầy bụng. Mẹ chỉ đến cho thằng cháu nội món quà thôi!"

Không thiếu những bà mẹ vì lỡ đánh đổ một chút nước trên thảm mà bị con nhiếc móc tơi bời." Trời đất ơi! Cái thảm của người ta cả vài ngàn bạc mà đánh đổ đánh tháo ra thế thì có chết không?" Có bà mẹ bị bệnh ung thư, biết là sắp chết, mong được con gái đưa về Việt Nam, nhưng con đổ thừa cho chồng không cho phép về, rồi biến mất tăm, sợ trách nhiệm. Mẹ phải nhờ người đưa ra phi trường, nhờ người dưng đi cùng chuyến bay chăm sóc cho đến khi về tới nhà. Từ lúc đó đến lúc mẹ mất, cả con gái lẫn con rể, cháu chắt cũng chẳng hề gọi điện thoại hỏi thăm một lần.

Một bà mẹ già trên 70 tuổi rồi, có thằng con trai thành công lẫy lừng, bốn năm căn nhà cho thuê, nhưng bà mẹ phải lụm cụm đi giữ trẻ, nói đúng ra là đi ở đợ vì phải lau nhà, rửa chén, nấu cơm, để có tiền tiêu vặt và để gộp với tiền già, đưa cả cho... con trai, một thanh niên ham vui, nhẩy nhót tung trời, hai, ba bà vợ. Mỗi khi gặp bà con, chưa cần hỏi, bà đã thanh minh: "Ấy, tôi ngồi không cũng chả biết làm gì, thôi thì đi làm cho nó qua ngày, kẻo ở nhà rộng quá, một mình buồn lắm!"

Trong một cuộc hội thoại, một bà mẹ đã khóc nức nở vì chỉ đứa con gái phụ rẫy, bỏ bà một mình cô đơn. Bà chỉ có một đứa con gái duy nhất, chồng chết trong trại cải tạo. Trong bao nhiêu năm, bà đã gồng gánh nuôi con, rồi cùng vượt biên với con, tưởng mang hạnh phúc cho hai mẹ con, ai ngờ cô con chờ đúng 18 tuổi là lẳng lặng sắp vali ra đi. Nước mắt bà đã chẩy cho chồng, nay lại chẩy hết vì con.

Tại những nhà dưỡng lão gần trung tâm Thủ Ðô Tị Nạn, có biết bao nhiêu bà mẹ ngày đêm ngóng con đến thăm nhưng vẫn biệt vô âm tín. Một bà cụ suốt ba năm dài, không bao giờ chịu bước xuống giường, vì biết rằng chẳng bao giờ có đứa con nào đến thăm. Bà đã lẳng lặng nằm suốt ngày trên giường như một sự trừng phạt chính mình vì đã thương yêu con cái quá sức để đến tình trạng bị bỏ bê như hiện tại. Sau ba năm, bà mất vì các vết lở, vì nỗi u uất mà những người chăm sóc bà vẫn không biết gia cảnh bà như thế nào, vì bà không hề nhắc đến. Có điều chắc chắn là khi bà còn là một thiếu nữ, bà phải là một mẫu người làm cho nhiều người theo đuổi, quyến luyến, tôn sùng. Chắc chắn bà đã trải qua bao năm tháng thật tươi đẹp, vì cho đến khi mất, khuôn mặt bà, những ngón tay bà, và dáng dấp bà vẫn khoan thai, dịu dàng, pha một chút quý phái. Nhưng tất cả những bí ẩn đó đã được bà mang xuống mồ một cách trầm lặng.

Một buổi chiều tháng 5, tại một tiệm phở Việt Nam, một mẹ già đứng tần ngần bên cánh cửa. Khi được mời vào, mẹ cho biết mẹ không đói, nhưng chỉ muốn đứng nhìn những khuôn mặt vui vẻ, để nhớ đến con mình, đứa con đã bỏ bà đi tiểu bang khác, để mẹ ở với đứa cháu là một tên nghiện rượu, đã hăm dọa đánh mẹ hoài. Hắn đã lấy hết tiền trợ cấp của mẹ, lại còn xua đuổi mẹ như cùi hủi. Hôm nay, hắn lái xe chở mẹ đến đầu chợ, đẩy mẹ xuống và bảo mẹ cút đi! Mẹ biết đi đâu bây giờ?

Trong một căn phòng điều trị tại bệnh viện ung thư, một bà cụ đã gào lên nức nở khi người bệnh nằm bên được chuyển đi nơi khác. "Bà ơi! Bà bỏ tôi sao? Bà ơi! Ðừng đi! Ðừng bỏ tôi nằm một mình! Tôi sợ lắm, bà ơi!" Những tiếng kêu, tiếng khóc nấc nghẹn đó lặp đi lặp lại làm người bệnh sắp chuyển đi cũng khóc theo. Người y tá cũng khóc lặng lẽ. Anh con trai của người sắp đi xa, không cầm được giọt lệ, cũng đứng nức nở. Cả căn phòng như ngập nước mắt. Mầu trắng của những tấm trải giường, mầu trắng của tấm áo cánh của bà cụ như những tấm khăn liệm, tự nhiên sáng lên, buồn bã. Bà cụ nằm lại đó đã không có đứa con nào ở gần đây. Chúng đã mỗi đứa mỗi nơi, như những cánh chim không bao giờ trở lại.

Trên đại lộ Bolsa, thỉnh thoảng người ta thấy một bà mẹ già, đẩy chiếc xe chợ trên chứa đầy đồ linh tinh. Mẹ chỉ có một cái nón lá để che nắng che mưa. Khuôn mặt khắc khổ của mẹ như những đường rãnh bùn lầy nước đọng, đâu đó ở chợ Cầu Ông Lãnh, Thủ Thiêm, gần bến Ninh Kiều, Bắc Mỹ Thuận hay ở gần cầu Tràng Tiền, Chợ Ðông Ba?

Mẹ đi về đâu, hỡi Mẹ? Những đứa con của mẹ giờ chắc đang vui vầy trong nhà hàng nào đó, đón mừng ngày Lễ Mẹ.

(Nguồn: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it )

Virus-free. www.avast.com

--------------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH - NHUNG CHUYEN HAY VE ME PDF Print E-mail

'van nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
To:Van Nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
May 13 at 10:32 AM

Bút Chì Nhỏ
12 hrs ·

NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY VỀ NGÀY CỦA MẸ
Những câu chuyện về mẹ do Bút Chì Nhỏ sưu tầm từ nguồn Internet sẽ giúp ta biết được tình cảm thiên liêng, đức hy sinh của Mẹ dành cho ta. Mẹ đã dạy ta cách làm người, dạy ta cách sống, dạy ta biết bao điều trong cuộc sống...Mẹ ơi, con yêu Mẹ...
Ngày của Mẹ tên tiếng Anh là Mother's Day, là một ngày lễ truyền thống của nhiều quốc gia trên thế giới.
Ngày của Mẹ không giống như những ngày lễ khác trong năm thường có thời gian cố định. Ngày của Mẹ được quy định là ngày Chúa Nhật thứ 2 của tháng năm. Vì thế mỗi năm ngày của Mẹ sẽ rơi vào các ngày khác nhau. Theo đó, năm 2018 Ngày của Mẹ sẽ diễn ra vào ngày 13/5 Ngày Chúa Nhật Thăng Thiên hôm nay.
Nguồn gốc và ý nghĩa Ngày của Mẹ: Ngày của Mẹ "Mother's Day"chính thức được ra đời gắn liền tên tuổi của hai phụ nữ Mỹ là bà Ann Maria Reeves Jarvis và con gái Anna Marie Jarvis.
Vào năm 1870, bà Julia Ward Howe, một công dân Hoa Kỳ đã đưa ra "Bản Tuyên Ngôn Ngày Hiền Mẫu" ("The Mother's Day Proclamation").
Đây là lời kêu gọi đầu tiên nhằm tôn vinh những người mẹ. Nó đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến bà Ann Maria Reeves Jarvis, một phụ nữ sống ở Bang West Virginia (Hoa Kỳ).
Bà Ann Maria Reeves Jarvis đã lập ra một nhóm có tên gọi "Ngày của tình mẹ" chỉ với mong muốn gắn kết lại tình cảm gia đình vốn bị chia cắt bởi nội chiến.
Sau khi nhóm của Ann Maria Reeves được thành lập, bà muốn tổ chức một ngày kỷ niệm hàng năm để ghi nhớ kỷ niệm về những người mẹ, nhưng không may, bà mất trước khi biến tâm nguyện này thành hiện thực.
Con gái của bà, Anna Jarvis đã nối tiếp lời của mẹ. Cuối cùng, sau nhiều nỗ lực, Anna Jarvis đã tổ chức lễ kỷ niệm "Ngày của Mẹ" (Mother's Day) đầu tiên tại nhà thờ Andrews Methodist Church vào năm 1908 khi cô mang 500 đóa hoa cẩm chướng đến tặng cho từng người mẹ tham dự thánh lễ tại Nhà thờ Thánh Andrew, nơi mẹ cô từng dạy học khi xưa.
Cùng với lễ kỷ niệm riêng của Anna Jarvis, các gia đình đã tụ tập tại nhiều điểm tổ chức sự kiện này ở quê hương của Jarvis ở Grafton, West Virginia và nhiều thành phố khác.

Vào ngày 8/5/1914, tổng thống Mỹ, Woodrow Wilson ký một nghị quyết ấn định ngày Chủ Nhật thứ 2 của tháng 5 là Ngày của Mẹ, chính thức công nhận Ngày của Mẹ là một trong những ngày lễ kỷ niệm quan trọng của công dân nước này.

 
VAN HOA VA GIA DINH - NGUOI ME TUYET VOI PDF Print E-mail

MẸ, NGƯỜI PHỤ NỮ TUYỆT VỜI

Trần Mỹ Duyệt

Viết về mẹ, tôi muốn nhìn mẹ bằng cái nhìn tuổi thơ, với những câu nói ngớ ngẩn, những nhận xét ngu ngơ nhưng dễ thương về mẹ. Những câu nói mà có lẽ mẹ cho đến tuổi già vẫn nhớ, vẫn lập lại như những kỷ niệm khó quên khi con còn thơ bé. Ký ức tuổi thơ của tôi cũng đã ghi nhận được một số "danh ngôn" về mẹ của các đấng "con nít". Những câu nói ngây thơ mà dễ thương mỗi khi tôi nghĩ về mẹ mình.

"Mẹ là người mà mỗi lần em làm gì lỗi thì em thấy Đức Chúa Trời đứng ở trước mặt".

"Mẹ là người có quả tim to và cái miệng cũng to. Mẹ thương em, nhưng cũng la em dữ lắm."

"Mẹ là người mà bao giờ cãi nhau bố em cũng phải xin lỗi dù sai hay đúng."

"Mẹ là người ăn chay trường, nhưng có một thứ mẹ không thể ăn chay là nói, la, và cằn nhằn!"

"Mẹ em có cái mặt đẹp nhưng tại sao cứ phải bôi phấn, bây giờ em mới biết là mỗi lần giận em, trông mặt mẹ xấu lắm."

Nhưng những nhận xét ngân thơ về mẹ đã bắt đầu thay đổi theo tháng năm. Cũng vẫn những nét dễ thương, dễ yêu, dễ mến ấy giờ đây đã đi sâu vào từng hơi thở, từng nhịp đập của con tim, thấm đậm vào từng miếng cơm, manh áo, và giấc ngủ của con. Để nói về mẹ một cách vừa thơ mộng, vừa hồn nhiên, và cũng vừa chan hòa, dạt dào tình thương có lẽ là những diễn tả của Y Vân qua nhạc phẩm Lòng Mẹ:

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì ràọ,
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.

[ Lyrics from: http://www.lyricenter.com ]
Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu,
Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ,
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ,
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.

Thương con thao thức bao đêm trường,
Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao,
Thương con khuya sớm bao tháng ngàỵ,
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn.

Dù cho mưa gió không quản thân gầy Mẹ hiền,
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền,
Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm,
Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên................

Những lời hát mượt mà ấy mỗi khi cất lên đều khơi lại trong tôi hình ảnh của người mẹ hiền mà tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại trên cõi đời này nữa. Mỗi lần nhìn vào tấm hình mẹ trên bàn làm việc, tôi vẫn bồi hồi và cảm thấy xao xuyến. Những lúc ấy, tôi chợt nhận ra mình đã mồ côi mẹ!

Thượng Đế đã ghi khắc vào lòng người mẹ một tình yêu không bao giờ mờ phai đối với con mình. Và đó cũng là lý do Ngài bảo con cái phải thảo kính cha mẹ: "Hãy thảo kính cha mẹ ngươi." (Xuất Hành 20:12) Trong văn hóa Việt Nam, tình yêu cha mẹ được so ngang với trời biển:

"Công cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".

Nhân ngày Hiền Mẫu, xin thắp nén hương lòng nhớ về mẹ hiền của con, và những người mẹ còn sống hay đã qua đời. Vì mẹ chính là:

"Người yêu con cho đến khi con nhắm mắt lìa đời".

Và:

"Tình yêu người cha chỉ được nhận ra sau khi ta đã làm cha. Tình yêu người mẹ được nhận biết ngay sau khi ta vừa sinh ra."

(Theo Beautiful Quotes Group.)

Ngày Hiền Mẫu, 13 tháng 5 năm 2018.

--------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 28