mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4309
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này19679
mod_vvisit_counterTuần Trước60881
mod_vvisit_counterTháng Này201777
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả8002175

We have: 124 guests online
Your IP: 54.161.217.24
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # 176 = NOI NANG CAN THAN PDF Print E-mail

>> Nói năng cũng là một nghệ thuật, 8 điều sau đây không được nói bừa
>> Tác giả: Theo Letu.life | Dịch giả: Minh Nữ

>> Người xưa có câu: "Phúc thủy nan thu" (nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành). Lời nói ra cũng giống như bát nước hắt đi, nước một khi đã đổ đi thì không thể nào thu lại, lời một khi đã nói ra thì không cách nào thu về. Cho nên một lời trước khi nói ra không thể không suy nghĩ thận trọng. Nói chuyện là một nghệ thuật, dù là lời hay ý đẹp cũng phải đắn đo "vuốt mặt nể mũi", bạn nói tốt cho người này có khi lại đắc tội với người kia, như thế chưa hẳn đã là cao minh. Nói điều không tốt khiến đôi bên nghe xong đều mất hứng thì đương nhiên là không nên nói. Lời không tốt không nên nói, vậy những lời thế nào là không tốt và không nên nói ra?
>>
>> Không nói những lời chán nản, thối chí
>>
>> Có người bình thường thích nói những lời chán nản làm người khác nhụt chí, thật ra cuộc sống rất cần những lời cổ vũ động viên từ người khác, cho dù không có ai khích lệ thì cũng phải tự khích lệ chính mình. Bản thân không cổ vũ chí hướng của mình, trái lại còn nói ra những lời thoái chí thì đương nhiên sẽ tự mình rơi vào suy sụp.
>>
>> Không nói những lời tức giận
>>
>> Con người đang lúc tức giận thường không tự chủ được mà nói ra những lời giận dữ, có lúc làm tổn thương người khác, có khi lại làm tổn thương chính mình. Người ta khi đang tức giận thì cần nhất là giữ được tỉnh táo, không nên tùy tiện phát ngôn, vì lời nói lúc nóng giận thường rất khó nghe, vì vậy nhất định đừng nên nói.
>>
>> Không nói những lời oán trách
>>
>> Khi không hài lòng, người ta thường nói ra những lời bất mãn, oán giận ông chủ, oán giận bạn bè, thậm chí oán giận cả người nhà. Nếu bạn thường xuyên nói những lời oán trách, người khác nghe được sau này sẽ mượn đó làm đề tài để nói những điều thị phi về bạn, khiến bạn phải đối phó với người này, đối phó với người kia, cuối cùng tự mình làm khổ mình, bạn việc gì phải khổ như vậy?
>>
>> Không nói những lời tổn thương
>>
>> Có người lỗ mãng nói năng tùy tiện, không biết bao dung tôn trọng người khác, thường hay nói những lời tổn thương người khác, có lúc "hại người ích ta", nhưng cũng có khi "hại người hại mình". Lời nói tổn thương người khác có thể chỉ là nhất thời, nhưng nhân cách của mình đã bị người ta xem thường rồi đó, tổn thương ấy là vĩnh viễn!
>>
>> Không nói những lời khoe khoang
>>
>> Có người khi nói chuyện thường thích tuyên truyền về bản thân, tự mình quảng cáo rùm beng, tự mình thổi phồng chính mình, người khác nghe xong nhất định không đồng tình. Cho nên khoe khoang chính mình thực tế cũng chẳng được lợi ích gì, trái lại còn làm mình bị tổn thương. Con người muốn vĩ đại thì phải làm những việc vĩ đại, vĩ đại ấy là phải để người khác nói, không thể tự nhận được đâu, bản thân mình khiêm tốn là tốt hơn cả.
>>
>> Không nói những lời dối trá
>>
>> Phật giáo giảng "Ngũ giới", "cấm nói dối" là một trong năm giới cấm này. Nói dối tức là "thấy mà nói không thấy, không thấy mà nói thấy, đúng mà nói là sai, sai mà nói là đúng", nói một cách đơn giản thì đó là những lời không thật. Truyện ngụ ngôn "Sói đến rồi" (hay "Chú bé chăn cừu") từng nói về hậu quả nghiêm trọng của việc nói dối. Một ví dụ khác, vốn dĩ chỉ có 1 chiếc máy bay, lại nói thành 11 chiếc, cuối cùng biến thành 91 chiếc, đây chính là những tin đồn thất thiệt, chuyện bé xé ra to, cũng tương tự như là nói dối.
>>
>> Không nói những lời bí mật
>>
>> Trên đời này có lắm điều bí mật, từ gia đình đến công ty không đâu là không có, nghiệp vụ có bí mật nghiệp vụ, quốc gia có bí mật quốc gia. Hiện nay các quốc gia đều rất coi trọng việc bảo mật, nếu tiết lộ bí mật quốc gia thì bạn sẽ bị xử lý nghiêm khắc và chịu hình phạt nặng nề. Cho nên chúng ta cần phải tạo thành thói quen giữ bí mật, không được tùy tiện phát ngôn. Trước khi nói ra những chuyện bí mật, bạn phải nghĩ đến những hậu quả xấu có khả năng xảy ra, hiểu rõ tính nghiêm trọng của nó thì sẽ không dám tùy tiện ăn nói lung tung.
>>
>> Không nói những lời riêng tư
>>
>> Mỗi người đều có những chuyện riêng tư, việc riêng của mình đương nhiên không muốn người khác biết, việc riêng của người khác cũng không thể mang ra nói lung tung. Cho dù bạn có nói ra hết chuyện riêng của người khác mà họ không phản kháng lại thì cũng đã bộc lộ tính cách không nhân hậu của bạn rồi. Con người sống trong nhà không chỉ để che mưa che nắng mà còn vì an toàn, nhưng chủ yếu nhất là để đảm bảo sự riêng tư. Người ta mặc quần áo một phần là để giữ ấm nhưng quan trọng là để che đậy thân thể, giấu đi những riêng tư của mình. Vì thế, nếu muốn tôn trọng lẫn nhau thì không được tiết lộ những việc riêng tư của người khác.
>> Ngoài những điều kể trên, đương nhiên còn có rất nhiều điều không nên nói và không nên làm, thận trọng với những lời nói của mình cũng chính là đang "tu khẩu" (tu cái miệng của mình), bằng không chính bạn đang hủy đi phúc đức của mình đấy!
>
-------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 174 =VIET VE CHA TOI PDF Print E-mail

Viết về Cha tôi
18-06-2016 CSTL

Nếu phải viết về một người vĩ đại thì tôi sẽ viết về cha tôi. Trên đời này, có lẽ tình mẹ dễ cảm nhận hơn tình cha bởi lẽ đứa con nào cũng được mẹ mang nặng đẻ đau, được mẹ chăm nom từng bữa ăn, tấm áo. Nghĩa mẹ dạt dào như nguồn nước, như trong lời ca dao, song tình cha thì cao vời vợi, chỉ trong hoàn cảnh người con phải ngước mắt lên thì mới nhìn thấy được.

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, tìm được một lời giải hay cho đề toán thầy ra và được thầy khen giữa đội tuyển học sinh giỏi toán. Tôi hớn hở ngồi chờ cha tôi trước cổng trường, thầm nghĩ sẽ chạy ù ra khoe với cha khi cha đến đón. Nhưng các bạn tôi đã được mẹ cha đến đón, chỉ còn tôi đứng nép trước cổng trường trong bóng chiều đang xuống. "Chắc cha quên đón mình rồi!" Mắt tôi cay xè, chực khóc. Tôi giận cha tôi lắm. Tính ương ngạnh trẻ con trong lòng trỗi dậy, tôi đứng lên và quyết đi bộ về nhà, qua một quãng đường dài 5 cây số từ trường tôi gần chợ Tân Ðịnh về đến Hàng Xanh, Sài-gòn.

Tinh-cha-con

Tôi đã không ăn cơm tối hôm đó dù mẹ tôi cố dỗ dành. Tôi nghe mẹ trách cha tôi sao quên đi đón, còn cha nói: "Tuy là một học sinh giỏi nhưng con trai mình yếu đuối lắm. Anh không hề quên đón con. Anh đã đến trường nhưng không đón mà lặng lẽ theo sau con, xem con ứng xử thế nào. Con mình cần được thử thách, phải tập giải những bài toán khó trong đời." Cha tôi đã dạy tôi những bài học làm người như thế đó. Ngồi sau lưng cha, cha thường nhắc tôi: "Ðừng ngồi cứng đờ, mà phải biết nghiêng người ngược hướng nghiêng của xe thì cha chạy xe mới dễ." Ðể rồi bao năm tháng, ngồi trên chiếc đò tròng trành trên mương rạch cùng các bạn sinh viên, tôi lại nhớ yên xe của cha, biết giữ thăng bằng đò, cũng như thích nghi giữa những tròng trành của cuộc sống.

Cũng trên yên xe ấy, cha đã dạy tôi bài học tình người. Mẹ tôi bị tai biến não và mất trí từ năm tôi lên 11 tuổi. Cha tôi sau giờ làm việc thường đưa tôi đi chợ trưa. Một hôm khi đến chợ nghe tiếng kêu "Giật đồ!" Cha bảo tôi ôm chặt rồi phóng xe theo chặn đầu kẻ cắp: thì ra là một thằng bé. Bắt nó trả lại túi xách và xin lỗi người phụ nữ, cha tôi dạt đám đông đang la ó đòi đưa nó lên công an: "Nó hối lỗi rồi."

Ðến dãy hàng ăn, cha tôi hỏi nó muốn ăn gì trước cặp mắt mở to ngạc nhiên của nó. Vừa ăn tôi thắc mắc hỏi cha sao không cho nó tiền mà lại dắt nó đi ăn. Cha tôi trả lời như cho chính cuộc đời này: "Tiền đã biến người bạn ấy thành thằng ăn cắp, con không thấy sao?"

Tôi dậy rất sớm, chuẩn bị dắt chiếc xe đạp ra cùng "lều chõng" đi thi đại học. Cha đã chờ tôi trước cổng, nhẹ nhàng nói: "Con cất xe đi, cha đưa con đi thi. Sao không cho cha biết hôm nay con đi thi đại học?" Tôi chỉ biết lặng im vì muốn tự đi thi như chúng bạn. Cuối buổi thi, cùng cô bạn thi cùng phòng ra đến cổng trường, đã thấy cha tôi từ xa vẫy gọi. Cô bạn mãi từ quê miền Trung vào dự thi nháy mắt nói với tôi: "Bạn sướng thật, có bố đếm từng phút mình làm bài bên cổng trường thi!" Sau này khi nhận giấy báo trúng tuyển, cô bạn ấy hỏi tôi: "Ai sẽ là người thân đầu tiên bạn khoe niềm vui này? - rồi nói luôn - mình đâu còn bố để khoe."

Ðêm đó rất khuya, tôi rón rén đến bên cha. Người đang ngồi trên ghế bố đọc truyện Thủy Hử. Tôi đưa cha giấy báo trúng tuyển đại học. Cha xem rất lâu, khẽ khàng xếp lại rồi nắm chặt bàn tay tôi: "Hãy là một người thầy có trái tim như thầy Mạnh Tử, con nhé... "

Lưu Trọng Tuấn

DAO BINH DUC ME

--------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 173 = TIN NHAN YEU THUONG PDF Print E-mail

Tin Nhắn Yêu Thương

Có lẽ chúng ta còn nhớ tới vụ động đất tại Nhật Bản vào tháng 3 năm 2011 với một câu chuyện thật cảm động về tình mẹ.

Chuyện kể rằng: Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: "Một đứa bé! Có một đứa bé!".

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

♦♦♦

Một tin nhắn thật cảm động. Cảm động vì nó nói lên một tình yêu hy sinh cao đẹp mà người mẹ dành cho con. Qua bí tích Thánh Thể Chúa Giê-su cũng để lại cho chúng ta một tin nhắn: "Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta". Chúa Giê-su không chỉ muốn chúng ta hãy nhớ rằng Ngài rất yêu thương chúng ta mà Ngài còn mời gọi chúng ta hãy tiếp tục thi thố tình yêu ấy đến cho anh em.

Ước gì là người ky-tô hữu chúng ta hãy làm cho tình yêu của Chúa được hiện tại hóa qua đời sống yêu thương phục vụ của mình. Ước gì từng lời nói, từng việc làm của chúng ta cũng để lại một tin nhắn cho anh em chính là tin nhắn của tình yêu tự hiến cho anh em. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Nguồn : http://www.thanhlinh.net/node/72379

---------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 172 - NGUOI ME GUONG MAU PDF Print E-mail

Phụ nữ Công giáo Bangladesh có 6 con đi tu được giải thưởng "người mẹ gương mẫu"
07-06-2016 Hồng Thủy OP.

                 **********

THÔNG BÁO TIN VUI # 37- Website ChiaseLoiChua.com

                          NGƯỜI MẸ GƯƠNG MẪU

Dhaka, Bangladesh – Bà Josephine Corraya, 82 tuổi, làbà mẹ Công giáo của 10 người con, đã được phát ngôn viên của quốc hội Bangladesh trao giải thưởng "người mẹ gương mẫu".

Là một phụ nữ gương mẫu, yêu thương và ân cần, đã nuôi dạy các con và bảo đảm cho các con một nền giáo dục tốt. Bà Josephine đến từ giáo xứ Rangamitia thuộc giáo phận Dhaka; chồng của bà Josephine đã qua đời khi các con còn rất nhỏ và bà đã nuôi các con trong sự nghèo khổ. 6 trong 10 người con của bà đã dâng mình cho Chúa: 3 người con trai trở thành Linh mục và 3 người con gái là những nữ tu.

Abul Kalam Aza là chủ tịch của tổ chức tài trợ cho giải thưởng đã khẳng định: "chúng tôi trao giải thưởng này cho bà Josephine vì bà đã hoàn thành một công việc tuyệt vời trong việc nuôi dạy 10 người con của mình. Bà đã hy sinh lơn lao để bảo đảm cho các con có một sự giáo dục để chúng có thể phục vụ xã hội của chúng ta".

Joel Rebeiro, con thứ 9 của bà, đang làm việc cho tổ chức Caritas, thuật lại: "Mẹ của chúng tôi đã giáo dục chúng tôi cách đặc biệt.Mẹ đưa chúng tôi đi dự lễ mọi buổi sáng, rồi chúng tôi làm việc nhà, học hành và đến trường. Mẹ dạy chúng tôi đạo đức và lòng kính trọng người cao tuổi."

Người con thứ 10 của bà là cha Bulbul kể: "ngay cả nếu chúng tôi gặp khó khăn về tiền bạc, mẹ chúng tôi đã lao động và trả được tiền học cho chúng tôi". Cha cho biết mẹ mình là một phụ nữ đơn sơ và luôn luôn tích cực trong các điều liên quan đến Giáo hội. Cha không thể nhớ được có lần nào mà mẹ mình nói xấu về các Linh mục hay nữ tu. Bà đã khuyến khích các con vào chủng viện".

Bà Josephine rất cảm kích về giaỉ thưởng, bà nói: "Tôi nghĩ là Thiên Chúa toàn năng đã chúc phúc cho gia đình đông đúc của tôi. Tôi luôn là một tín hữu đơn sơ và tôi đã nuôi dạy các con theo giáo huấn của Chúa Giê-su. Trong những ngày cuối của đời tôi, tôi cảm tạ Thiên Chúa bởi vì tôi là một phụ nữ hạnh phúc". (Asia News 01/06/1016)

Đầy tớ Vô dụng: Nguyễn Định - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

---------------------------


 
VAN HOA VA GIA DINH # 171 =PHU NU RAT CAN DAM PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha ngợi khen những phụ nữ can đảm của Giáo Hội
Bùi Hữu Thư6/1/2016

Vatican, Ngày 31/5/2016

Gương Mẹ Maria ra đi và vui vẻ phục vụ là điều tất cả mọi Kitô hữu cần noi theo nếu muốn là những tín hữu đích thực. Đức Thánh Cha Phanxicô nói như vậy trong Thánh Lễ sáng nay tại nhà nguyện Thánh Mác Ta.

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha trích dẫn từ bài đọc hôm nay trong Lễ Thăm Viếng để tuyên dương thái độ phục vụ của Mẹ Maria khiến cho Mẹ đã ra đi viếng thăm bà Êlizabét. Ngài ngợi khen các thế hệ phụ nữ trong Giáo Hội đã noi theo gương sáng của Mẹ Maria.

Ngài nói: "Các Kitô hữu mặt nhăn nhó hay tỏ vẻ bất mãn, các Kitô đáng buồn là điều rất xấu xí. Thật hết sức xấu xí. Tuy nhiên, họ không hoàn toàn là Kitô hữu. Họp tưởng mình là Kitô hữu nhưng không hẳn được như vậy. Đây là sứ điệp Kitô. Và trong bầu khí vui tươi hôm nay, phụng vụ ban cho chúng ta một quà tặng, tôi muốn nhấn mạnh hai điều: thứ nhất là một thái độ, và thứ hai là một dữ kiện. Thái độ là phục vụ và giúp đỡ kẻ khác."

Đức Thánh Cha giải thích rằng Phúc Âm mô tả Mẹ Maria tức thì ra đi không do dự để thăm bà chị họ, mặc dù đang có thai và dọc đường nhiều nguy hiểm. Ngài nói, thiếu nữ 16 hay 17 tuổi này đã bầy tỏ lòng can đảm khi tức thì trỗi giậy lên đường.

Ngài nói: "Lòng can đảm của các phụ nữ. Những phụ nữ can đảm hiện diện trong Giáo Hội: họ giống như Mẹ Maria. Các phụ nữ này nuôi dưỡng gia đình, các phụ nữ có trách nhiệm nuôi nấng đàn con, phải đối phó với biết bao khó khăn, đau đớn, những phụ nữ phài chăm sóc người bệnh tật... Rất can đảm, họ trỗi giậy để giúp đỡ tha nhân. Phục vụ cho kẻ khác là dấu chỉ của các Kitô. Ai không sống để phục vụ kẻ khác, thì không phục vụ để sống. Phục vụ kẻ khác và tràn đầy niềm vui là thái độ tôi muốn nhấn mạnh hôm nay. Có niềm vui trong việc phục vụ tha nhân."

Đức Thánh Cha nói rằng Mẹ Maria đã có thể chăm sóc cho bà Êlizabét vì Mẹ đã ra đi đến thăm bà.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói: nếu chúng ta có thể học hỏi hai điều này là phục vụ tha nhân và đến với họ thì thế giới này sẽ thay đổi nhiều lắm.
"Đến với người khác cũng là một dấu chỉ khác của người Kitô. Những người tự cho mình là Kitô hữu mà không đến với kẻ khác và gặp gỡ họ thì không hoàn toàn là Kitô hữu. Phục vụ và đến với tha nhân, cả hai điều này đòi hỏi phải từ bỏ mình: ra đi gặp gỡ kẻ khác, vòng tay ôm lấy họ. Qua việc phục vụ của Mẹ Maia cho kẻ khác, qua sự gặp gỡ này, lời hứa của Chúa được đổi mới và được tái lập ngay bây giờ, như đã xẩy ra lúc đó. Và đó chính là Đức Chúa – như chúng ta đã được nghe trong bài đọc thứ nhất hôm nay: "Đức Chúa là Chúa chúng ta, đang ở giữa anh em' – Đức Chúa là việc giúp đỡ tha nhân, Đức Chúa là việc gặp gỡ kẻ khác."
---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 23