mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay11238
mod_vvisit_counterHôm Qua8065
mod_vvisit_counterTuần Này31858
mod_vvisit_counterTuần Trước40695
mod_vvisit_counterTháng Này129782
mod_vvisit_counterTháng Trước198792
mod_vvisit_counterTất cả9392876

We have: 136 guests online
Your IP: 54.224.13.210
 , 
Today: Oct 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



The News
VAN HOA VA GIA DINH # 191 - KHONG NOI 10 CAU NAY PDF Print E-mail

 

 Ác ngôn xuất khẩu, Hung thần giám lâm (2)

>>> Khẩu đức quyết định vận may, người thông minh không nói 10 câu này

KIM VU CHUYỂN
>>> Miệng có thể nói lời đẹp như hoa hồng, miệng cũng có thể nói lời độc như gai ma vương.
>>> Khẩu đức tốt mới có thể gặp vận may tốt, vận may tốt mới có thể ít đi đường vòng, thành tựu nhiều hơn. Không nói lời ác độc, không nghe lời thô lỗ. Đây là cách tu dưỡng mà chúng ta nên có.
>>>
>>> Xuất ngôn bất cẩn, tứ mã nan truy (Nghĩa:"nói ra lời bất cẩn, lấy lại không còn kịp") , hại người hại mình, vận may chắc chắn càng ngày càng kém. Bỏ được 10 cách nói chuyện tệ hại dưới đây, có được sự tu dưỡng này, bạn sẽ có thể hóa thảm cảnh thành thần kỳ, phong thủy sinh khởi vận may đến.
>>> Bỏ đa ngữ (bỏ nói nhiều)
>>>
>>> Bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Nói chuyện không nên nói quá nhiều, nói nhiều là bị thiệt.
>>>
>>> Trong Mặc Tử có ghi, học sinh của Mặc Tử là Cầm, hỏi Mặc Tử: "Nói nhiều có ích lợi không?"
>>>
>>> Mặc Tử trả lời: "Con cóc, con ếch, cả ngày lẫn đêm đều kêu không ngừng, kêu đến khô mồm mỏi lưỡi, nhưng không có ai để tâm đến tiếng kêu của nó cả. Sáng sớm nhìn thấy con gà trống đó, gáy đúng giờ vào lúc bình minh, trời đất đều chấn động (mọi người đều thức dậy sớm). Nói nhiều thì có ích lợi gì chứ? Chỉ có lời nói được nói ra trong tình huống hợp thời cơ mới có tác dụng thôi. "
>>> Mặc Tử muốn nói với chúng ta, lời không cần nhiều, người biết nói chuyện luôn nói những lời thích đáng vào thời cơ thích đáng.
>>> Bỏ khinh ngôn (bỏ lời nói dễ dãi)
>>> Lời nói không thể nói dễ dàng, nếu thay đổi lời đã nói, chi bằng không nói. Lời không được hứa dễ dàng, nếu hứa rồi lại thay đổi, chi bằng đừng hứa. Gặp chuyện đừng tùy tiện phát ngôn, nếu không sẽ mang họa vào thân; cũng đừng dễ dàng hứa hẹn với người khác, nếu không sẽ mất chữ tín.
>>> Bỏ cuồng ngôn (bỏ lời nói ngông cuồng)
>>>
>>> Không nên không biết nặng nhẹ, mà nói bậy nói càng. Nói bậy nói càng, thường xuyên phải hối hận. Sơn Âm Kim tiên sinh thời nhà Thanh từng nói: " Làm người hành sự đừng ngông cuồng, họa phúc sâu dày tự gánh chịu ". Ngông cuồng hay khiêm tốn, điều này trực tiếp liên quan đến họa-phúc của một người. Cái mà con người thể hiện trước mặt người khác không gì khác là lời nói và hành vi, mà lời nói thì lại trực tiếp nhất, cho nên nói chuyện kỵ nhất là lời ngông cuồng. Cuồng gây chú ý, cuồng gây căm ghét, rất dễ gây ra chuyện tai họa.

>>> Bỏ trực ngôn (bỏ lời nói thẳng thừng)
>>> Không nên nói thẳng không che đậy mà không nghĩ đến hậu quả, nếu không sẽ gây ra phiền toái. Lời thẳng thắn, phải nói vòng vo một chút, lời nói lạnh lùng như băng, phải tăng thêm nhiệt khi nói, nghĩ đến sự tự tôn của người khác, đặt sự tự tôn của người khác lên vị trí số một.
>>> Bỏ tận ngôn (bỏ nói lời cạn kiệt)
>>> Nói chuyện phải súc tích, đừng nói mà không chừa đường lui. Biết hết cũng không cần nói hết, chừa chút đường lui cho người khác, để chút khẩu đức cho chính mình. Trách người không cần trách khắc khe, khoan dung với người khác một chút cũng chính là cho mình một phần linh động, một đường lui.
>>> Bỏ lậu ngôn (nói lộ chuyện)
>>> Không được tiết lộ cơ mật. Sự dĩ mật thành, ngôn dĩ lậu bại (chuyện thành do giữ bí mật, nói lộ chuyện dễ gây ra thất bại). Đối với chuyện của người khác, tuyệt đối không được tiết lộ, đây là vấn đề nhân phẩm và nguyên tắc làm người, nó cũng dễ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Khi sự việc vẫn chưa thể chắc chắn, cũng không được nói những lời quả quyết, để tránh tạo ra ảnh hưởng không tốt, làm người khác cảm thấy phù phiếm và hà khắc.
>>> Bỏ ác ngôn (lời nói ác độc)
>>> Không nói những lời vô lễ và độc ác để làm tổn thương người khác. Người xưa nói, "Đao cắt dễ lành, ác ngôn khó tan". Sự tổn thương bạn gây ra trong tâm gan người khác còn đau đớn hơn vạn lần vết thương gây ra trên thân thể.
>>>
>>> Bỏ căng ngôn (lời nói kiêu căng)
>>>
>>> Căng chính là tự đại, tự cho mình là đúng. Lão Tử nói: "tự phạt giả vô công, tự căng giả bất trưởng" . Người tự mình khoe tài ngược lại mất hết công lao, người tự đề cao bản thân sẽ không có tiến triển. Người nói lời kiêu căng, không phải kiêu ngạo thì là vô tri, dù là loại nào thì cũng đều bất lợi với sự trưởng thành của chính mình, và cũng dẫn đến sự chán ghét của người khác. Thần Hàm Quang cuối nhà Minh đầu nhà Thanh sở dĩ nói: "Tự khiêm tắc nhân dũ phục, tự khoa tắc nhân tất nghi" (tự khiêm tốn người khác phải phục, tự khen mình người khác chắc chắn nghi ngờ). Nói chuyện, không nên kiêu ngạo tự mãn, tự cho mình là đúng. Tự kiêu tự khen, là biểu hiện của thiếu bồi dưỡng phẩm tính.
>>> Bỏ sàm ngôn (lời nói bịa đặt)
>>>
>>> Sàm ngôn chính là nói những lời chê bai, những lời không tốt đằng sau lưng người khác gây ly gián, nghi kị. Người xưa cho rằng, người nói lời sàm ngôn, đều là tiểu nhân. Triết học gia Vương Sung của Đông Hán từng nói: "Sàm ngôn thương thiện, thanh dăng ô bạch" có nghĩa là không nên nói xấu sau lưng người khác bởi nó sẽ làm cho thiên hạ đều không được yên ổn.
>>> Bỏ nộ ngôn (bỏ lời nói tức giận)
>>> Lúc tức giận không nên nói gì cả, vì lời nói được nói ra vào lúc này thường không được suy xét kĩ lương nên sẽ làm tổn thương mình và người khác.
>>>
>>> NguyenDacSongPhuong H21

--------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 190 = DI CHO TINH TIEN PDF Print E-mail

> " Đi chợ tính tiền "là một bài ca dao lục bát.
>
> Bài đã được in làm Bài HọcThuộc Lòng cho học sinh lớp "sơ đẳng" (tức lớp 3) trong sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư năm 1948. Bài thơ kể chuyện một người phụ nữ đi chợ về,phải trình bày minh bạch ,rõ ràng việc chi tiêu với chồng.
>
> Ngày xưa khi học bài này thầy giáo chỉ nêu đại ý như rứa,đồng thời nêu bật tính đảm đang,khéo vén của người phụ nữ xưa....sau đó yêu cầu học sinh học thuộc.Thầy không giảng về bài toán ẩn trong bài thơ,có lẽ vì thời thế đã khác (Khoảng năm 1958,chưa được vào trường công lập,người viết học với Ông giáo... ở khoảng giữa cầu An Cựu và lăng Vạn Vạn,không biết có phải là thân sinh của nhà văn Hải Triều không?)đồng tiền cũng đã đổi thay, hoặc giải bài toán chắc chi những học trò nhỏ hiểu được.
>
> Đã hơn năm mươi năm, bây giờ người học trò xưa đang ngồi ôm tóc trắng... một ngày mưa ngồi buồn chợt nhớ thầy đồ nơi xóm cũ ngày xưa chừ không còn, nhưng bài thơ vẫn còn đọng mãi trong đầu của bài Học thuộc lòng thửa ấy.Bèn tìm giấy giải thử.
>
> Ngay câu thơ đầu tiên đã gặp ngay vấn nạn."Một quan tiền tốt mang đi".Một quan là bao nhiêu? Quan là đồng tiền cổ,những người muôn năm cũ giờ không còn,biết hỏi ai đây? Chợt nghe vang vang trong đầu một bài nhạc của nhạc sĩ Văn Phụng:
>
> Một quan là sáu trăm đồng.
> Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi.(Thơ của Nguyễn Bính).
>
> Vận dụng cả 4 phép tính cộng trừ nhân chia,đảo xuôi ngược,lên xuống...mãi vẫn không đủ 600 đồng cho một quan tiền!
>
> Lại phải đi tìm trong lịch sử.Trong một ngàn năm Bắc thuộc,dân Việt không có đồng tiền riêng . Mãi đến sau khi Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán ,dân Việt vẫn còn dùng đến đồng tiền của phương Bắc. Đến năm 968,Đinh Bộ Lĩnh sau khi dẹp loạn 12 sứ quân ,lên ngôi hoàng đế với đế hiệu Đinh Tiên Hoàng,niên hiệu Thái Bình. Năm 970 nhà vua đã cho đúc những đồng tiền Thái Bình Hưng Bảo.Đây chính là những đồng tiền đầu tiên của người Việt.Từ đó tiếp đến những triều đại sau đều theo .
>
> Đơn vị để tính tiền xưa gồm có :quan,tiền ,đồng.Mỗi quan có giá trị là 10 tiền,mỗi tiền bằng bao nhiêu đồng tùy theo quy định của mỗi thời đại.Theo sử sách giá trị đồng tiền các thời đại như sau:
> 1/ Năm 1225,vua Trần Thái Tông định phép dùng tiền.1 quan bằng 10 tiền.1 tiền bằng 70 đồng.
> 2/ Năm 1428 vua Lê Thái Tổ cho đúc tiền Thuận Thiên.1 quan bằng 10 tiền.1 tiền bằng 50 đồng.
> 3/ Năm 1439,vua Lê Thái Tông quy định 1 quan bằng 10 tiền ,1 tiền bằng 60 đồng.
>
> Như vậy 1 quan=10 tiền=600 đồng.
>
> Từ đó các triều đại về sau,mỗi khi đúc một loại tiền mới đều theo tỷ lệ này,cho đến cuối triều Nguyễn năm 1945. Chỉ có tên đồng tiền là thay đổi theo tên hiệu.
>
> Năm 1905, chính quyền bảo hộ Bắc kỳ cho phát hành loại tiền đúc bằng hợp kim kẽm. Loại tiền này mặt trước in chữ Pháp, mặt sau ghi chữ Hán, có giá trị tương đương các loại tiền đồng như Gia Long Thông Bảo, Minh Mệnh Thông Bảo, Thiệu Trị Thông Bảo và Tự Đức Thông Bảo.
> Trong những đời vua sau của nhà Nguyễn còn có thêm hai đồng tiền khác là Khải Định Thông Bảo và Bảo Đại Thông Bảo, hai loại tiền này không đúc như những đồng tiền xưa mà được dập bằng máy dập nhập từ nước Pháp.
>
> Đến đây chắc chắn là bài toán ẩn bên trong bài ca dao đã giải được. Ghi lại như sau, bên phải là các phép tính đã giải.
>
> ĐI CHỢ TÍNH TIỀN
>
> Một quan tiền tốt mang đi, 600
> Nàng mua những gì chàng tính chẳng ra.
> Thoạt tiên mua ba tiền gà, 3x60 = 180
> Tiền rưỡi gạo nếp với ba đồng trầu. 60+30+3 = 93
> Trở lại mua sáu đồng cau, = 6
> Tiền rưỡi miếng thịt, giá rau mười đồng. (1,5x60)+10 = 100
> Có gì mà tính chẳng thông?
> Tiền rưỡi gạo tẻ,sáu đồng chè tươi. 60+30+6 = 96
> Ba mươi đồng rượu chàng ơi, = 30
> Ba mươi đồng mật, hai mươi đồng vàng. 30+20 = 50
> Hai chén nước mắm rõ ràng,
> Hai bảy mười bốn,kẻo chàng hồ nghi. 2x7 = 14
> Hăm mốt (21) đồng bột nấu chè, = 21
> Mười đồng nải chuối, chẵn thì một quan. = 10
> CỘNG = 600
>
> Trong sách QVGKT, bên dưới bài học thuộc lòng này có 3 từ giải nghĩa, ghi nguyên văn như sau:
> "GIẢI NGHĨA: Tiền tốt =tiền tiêu được.
> Vàng =đồ làm bằng giấy cúng rồi đốt đi.
> Hồ nghi =ngờ vực,không biết rõ".
>
> Những giải nghĩa này chỉ để giải thích cho lớp học trò tóc còn để chỏm, dễ hiểu,dễ nhớ. Đi chợ tất phải đem theo tiền, tiền phải có giá trị trong mua bán... là chuyện đương nhiên. Nhưng sao gọi làtiền tốt? Một bài cao dao được lưu truyền, được in trong sách giáo khoa từ lúc ra đời (Bản in đầu tiên năm 1927) đến lúc cải tiến thay đổi, không lẽ vì bí vần mà viết vụng thế sao! Thế là người viết phải đi tìm tiếp.
>
> Có một giai thoại trong văn học về Bà Chúa thơ Nôm.Chuyện kể rằng Hồ Xuân Hương thiếu tiền bèn hỏi mượn của Chiêu Hổ 5 quan để tiêu tạm. Chiêu Hổ gởi tiền đến, đếm hoài vẫn chỉ thấy có 3 quan. Nữ sĩ bèn làm bài thơ trách người cho mượn tiền:
>
> Sao nói rằng năm chỉ có ba.
> Trách người quân tử hẹn sai ra.
> Bao giờ thong thả lên chơi nguyệt.
> Nhớ hái cho xin nắm lá đa.
>
> Chiêu Hổ họa lại:
> Rằng gián thì năm,quý có ba.
> Bởi người thục nữ tính không ra.
> Ừ rồi thong thả lên chơi nguyệt.
> Cho cả cành đa lẫn củ đa.
>
> Trong bài họa của Chiêu Hổ có chữ gián và quý.Đây là cơ sở dẫn người viết đi tìm tiếp. Đã "có công tất ...chồng không phụ", kết quả đã tìm được:
>
> Khoảng thế kỷ 18, dưới triều vua Minh Mạng có hai loại tiền lưu hành. Đó là tiền quý và tiền gián, tỷ lệ như sau: 1quan quý = 600đồng. 1 quan gián chỉ bằng 360 đồng.
>
> Khi hỏi mượn tiền, Hồ Xuân Hương chỉ nói mượn 5 quan, không nói là quan gì. Gặp lúc Chiêu Hổ chắc cũng đang thiếu nên chỉ cho mượn số tiền thấp xuống, nhưng vẫn đủ 5 quan:
>
> Quan quý : 3x600 =1800 đồng
> 1800:360 = 5 quan gián
>
> Giá trị của các loại tiền xưa như thế nào? Đây là những số liệu về lương tiền dưới triều vua Minh Mạng.
> -Quan Nhất Phẩm lãnh mỗi năm 400 quan, 300 phương gạo, 70 quan tiền Xuân Phục, tức tiền áo quần.
> -Quan Chánh ngũ phẩm, hàng tri phủ mỗi năm lương 40 quan, 43 phương gạo, 9 quan tiền Xuân Phục.
> -Lính, thơ lại, phục dịch ...lương mỗi tháng 1quan tiền, 1 phương gạo.
>
> Đồng quan ngày xưa nó to thế. Chẳng trách người ta bỏ ...quan ra để mua phẩm hàm ,chức tước...để được làm quan! Chẳng trách người phụ nữ " thời xưa"(tên khác của bài thơ Trăng sáng vườn chè) quên cả thanh xuân, gác tạm những ẩn ức, dồn nén để một ngày chồng vinh qui về làng... cùng nhau trãi trọn trong một đêm trăng!
>
> Qua những số liệu vừa tìm được, ta có thể thấy rõ bài ca dao "Đi chợ tính tiền" xuất hiện sớm nhất phải từ thời Minh Mạng. Bởi từ lúc này mới có "Một quan tiền TỐT"mang đi. Tiền tốt chính làtiền quý, phân biệt với tiền gián có giá trị thấp hơn. Cũng thấy được,người phụ nữ trong một buổi chợ quê đã tiêu số tiền bằng lương tháng một người lính. Nhà nàng chắc phải có chuyện quan hôn, kỵ giỗ chi đây!
>
>
> Thật thú vị, để giải bài toán ẩn bên trong bài ca dao, đã phải đi loanh quanh, lòng vòng. Gặp những bài thơ hay, giai thoại đẹp, biết thêm vài điều về lịch sử... Nếu không có Internet chắc gì người viết đã giải được bài toán ẩn bên trong bài ca dao cổ? Chỉ nghĩ đến kho sách phải lục tìm, những thư viện phải đi đến... đã thấy chồn chân chẳng muốn trèo !
>--------------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 189 = GIAO DUC CHO NGUOI TRE PDF Print E-mail

Viên chức Vatican ủng hộ giáo dục lòng khoan dung cho người trẻ
Chính phủ Indonesia dự kiến thúc đẩy các giá trị về tính đa dạng và đa nguyên trong trường học để chống khủng bố
Tags: giáo dục, lòng khoan dung

July 7, 2017 - Tin từ Indonesia

Một viên chức Vatican ủng hộ động thái của chính phủ Indonesia trong việc giáo dục các giá trị về tính đa dạng, đa nguyên và lòng khoan dung nơi người trẻ trong gia đình, trường học và xã hội nói chung.

Chính phủ Indonesia dưới thời Tổng thống Joko Widodo đang mong muốn thúc đẩy bản tính đa dạng của đất nước và chứng kiến bản tính này được dạy trong trường học nhằm ngăn chặn chủ nghĩa khủng bố.

Chính phủ cho rằng chủ nghĩa cực đoan phát triển là do "thiếu tôn trọng tính đa dạng tôn giáo và văn hóa".

"Chúng ta cần giáo dục trẻ em biết cởi mở, khoan dung và tôn trọng người khác", cha dòng Ngôi Lời Markus Solo Kewuta thuộc ban đặc trách quan hệ với người Hồi giáo ở châu Á trực thuộc Hội đồng Giáo hoàng về Đối thoại Liên tôn giáo, phát biểu.

"Một số sách có nội dung mang tính bất khoan dung cần được vứt khỏi thư viện và tiêu hủy do những sách này ảnh hưởng đến trẻ em", vị linh mục nói bên lề cuộc họp mặt kiều bào Indonesia lần thứ 4 hôm 1-7. Tại cuộc họp mặt này cựu tổng thống Mỹ Barrack Obama có bài phát biểu nhấn mạnh vai trò của Indonesia trong việc duy trì hòa bình toàn cầu.

Ông Obama đi nghỉ ở Indonesia từ ngày 23-6 đến 2-7.

"Chúng ta phải đấu tranh cho những giá trị đó, chống lại những kẻ cổ vũ sự bất khoan dung và đó là một phần quan trọng trong tương lai của Indonesia", ông Obama nói.

Cha Vinsensius Darmin Mbula thuộc dòng Phanxicô, chủ tịch Ủy ban Giáo dục Công giáo Quốc gia, phát biểu tính đa dạng, đa nguyên và lòng khoan dung cần được dạy cho trẻ em trong gia đình và ở trường học.

"Hãy cho các em ở tuổi còn nhỏ biết cách tôn trọng những điểm khác biệt của nhau", ngài nói với ucanews.com hôm 3-7.

UCAN VN

-----------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 188= THO CHA KINH ME PDF Print E-mail

Nhật ký thiêng liêng (338)

Thờ Cha Kính Mẹ
"Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm,
ai kính mẹ thì tích trữ kho báu."
(Huấn ca 3:3-4)

Hôm đó, tối thứ bảy mồng 1 tháng Bảy, trời mưa to, cũng gần 10 giờ đêm rồi, tôi nhìn ra trước nhà thì thấy một cụ bà ngồi trên xe lăn ôm theo lỉnh khỉnh đồ đạc. Hỏi ra mới biết cụ đi cùng cháu gái và người giúp việc bằng xe hơi đến, cả hai đi vào bên trong, nhưng cụ đợi mãi chẳng thấy ai quay ra đón như lời hứa. Thương quá, tôi mới đẩy cụ vào nhà cho đỡ lạnh.

Cách đây 50 mét là chùa Lâm Quang – nơi cưu mang các cụ bà neo đơn. Nhìn cách chuẩn bị đồ đạc nào mền gối, nào quần áo, chúng tôi cũng đủ hiểu rồi, nhưng không ngờ lại để một cụ bà hơn 80 tuổi trong đêm mưa gió thế này.
Chiều nay, tôi nhận được thư điện tử của cô HH gởi từ Sàigòn kèm theo bài báo viết về trường hợp bà cụ Nguyễn Thị Hỏn, 84 tuổi, bị cô cháu bỏ rơi dưới trời mưa gió lạnh lùng.
Tờ báo mạng viết: Ở tuổi xưa nay hiếm, đáng ra phải được hưởng niềm vui con cháu phụng dưỡng, thế nhưng cụ đã bị bỏ rơi. Cả một đời chăm lo cho các con các cháu, thế nhưng đến những năm tháng cuối đời, cụ được đưa đến chùa trong cảnh ngặt nghèo: "Cháu gái bảo đợi ở đây, nó đi vô trong có việc chút quay ra, thế mà tôi đợi hoài cũng chẳng thấy!"

Ngoài 80 tuổi hạc, chân đau yếu không thể đi lại bình thường, trí nhớ kém, thế nhưng khi được hỏi về gia đình, cụ trả lời khá rành mạch: quê cụ ở Bạc Liêu, sau lấy chồng sinh con, cả gia đình chuyển lên Sài Gòn sinh sống. Những năm tháng khó khăn đói khổ, 2 con trai qua đời, cụ chỉ còn lại 2 cô con gái. Nhờ chí thú làm ăn mà cả hai người con đều có cuộc sống ổn định, đủ đầy.


Lời sách Huấn ca tôi ghi trên đây, khuyên dạy con cái "thờ cha kính mẹ". Từ "thờ" ở đây [theo bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ] không có nghĩa là "thờ" như chúng ta "thờ phượng Thiên Chúa" mà nó chỉ có nghĩa là "tôn kính", theo bản dịch của cố linh mục giáo sư Yuse Nguyễn Thế Thuấn.
* Joseph Nguyễn Thanh Sơn, DCCT (San Jose, CA, July 2, 2017)

 
VAN HOA VA GIA DINH # 187 = Y NGHIA CHU VIET PDF Print E-mail

 Tiếng VN được chú thích,trong sổ tay một Du khách Mỹ,đánh rơi trên bãi biển ở VN (2

> Dominic Vu chuyển
>
> - Ăn đi : Không có nghĩa là vừa ăn vừa đi mà chỉ nhắc nhở ai đó
> đừng rụt rè, cứ tự nhiên mà ăn.
> - Ăn mặc : Không có ăn chi cả mà chỉ có mặc không thôi
> - Ăn nói: Cũng không ăn chi cả mà chỉ nói không thôi
> - Buồn cười : Không có buồn gì cả mà chỉ có cười không mà thôi
> - Cà lăm, Cà nhắc, Cà chớn, Cà khịa, Cà rịch, Cà tang : Không phải những loại Cà để ăn,mà những tật không hay của người ta.
> - Đánh Giày : Không phải là Phang, Đánh, đập, đá vào Giày mà là "o bế ", làm đẹp cho Giày.
> - Đánh Răng : Không phải là Đánh, Đập. . cho Răng đau, mà dùng bàn chải và kem làm cho sạch răng mà thôi.
> - Đi Cầu : Là đi vô toilet chứ không phải lái xe hay chạy qua cầu đâu.
> - Hai Vợ Chồng : Không có nghĩa là 2 Vợ 1 Chồng mà chỉ có 1 Vợ 1 Chồng thôi.
> - Hai Ông Bà : Không có nghĩa là 2 Ông 1 Bà, mà chỉ có 1 Ông 1 Bà thôi.
> - Làm thinh ; Không có làm việc gì cả mà chỉ yên lặng , không nói năng chi hết.
> - Làm biếng : Cũng không có làm chi hết mà chỉ . . .chơi không mà thôi.
> - La cà : không la rầy ai cả mà rề rà (?) ghé chỗ này chỗ kia.
> - Làm răng (mần răng) : Làm thế nào chứ không phải đi chửa Răng đau đâu.
> - Ngâm thơ : Không phải là đem lá thơ ngâm vô nước, mà là đọc...kéo từng chữ cho dài ra,cho người ta nghe hay hay.
> - Nhà tôi : Không phải là cái nhà để ở mà NGƯỜI BẠN ĐỜI hay MỘT NỬA KIA. . . . của mình.
> - Nhà thơ,nhà văn,nhà báo : Không có nghĩa là nhà để chứa những bài thơ, bài văn hay báo chí, mà là chỉ người làm thơ, viết văn, viết báo...
> - Ông Sui : Là Ba mình gọi Ba của vợ mình, chứ không có nghĩa là" Mr. . Unlucky " đâu.
> - Tục ngữ : Không phải là những lời thô tục ,mà là những lời dạy dỗ quý báu trong dân gian.
>
> Thân ái (Một cách chào lịch sự khi chia tay trong thư tín).
> Không có nghĩa là lời nói gạ tình làm thân ai đó để xin chút... ái tình! Góp chút ý cho vui. JP.

------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 24