mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4325
mod_vvisit_counterHôm Qua7229
mod_vvisit_counterTuần Này28847
mod_vvisit_counterTuần Trước44599
mod_vvisit_counterTháng Này161074
mod_vvisit_counterTháng Trước185449
mod_vvisit_counterTất cả6590601

We have: 11 guests, 1 members, 4 bots online
Your IP: 54.162.12.179
 , 
Today: Jun 24, 2016

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SONG VA CHIA SE LOI CHUA = CN 12 TN -C - THAY LA AI? PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 12 thường niên năm C

SỐNG VÀ CHIA SE Lời Chúa : Lc 9, 18 – 24

Thánh Luca luôn để ý đến việc Chúa Giêsu cầu nguyện trước khi quyết định một điều gì quan trọng. Trước khi chọn các môn đệ, Ngài cũng cầu nguyện thâu đêm. Hôm nay trước khi hỏi các môn đệ, Ngài cũng cầu nguyện một mình trước. Đây phải chăng là một biến cố quan trọng vì không chỉ hỏi các môn đệ về mối liên hệ giữa Ngài với các ông, Ngài còn cho các ông biết một biến cố lớn sẽ xảy đến cho Ngài là Ngài sẻ chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba thì sống lại.

Đây là một mạc khải quan trọng chứ không chỉ là một biến cố thông thường. Ngài biết các môn đệ sẽ không hiểu, sẽ hoang mang, vì thế Ngài dọn đường trước cho các ông. Nhưng trước khi báo cho các ông biến cố đặc biệt đó, Chúa muốn các ông xác định rõ nét mối liên hệ giữa Ngài với các ông : " Dân chúng nghĩ Thấy là ai ? Có người cho là Gioan Tẩy Giả, người khác cho là một tiên tri ngày xưa sống lại. Đó là dư luận của quần chúng. Điều đó không quan trọng, nhưng : " Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?"Phêrô thưa : " Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa". Đây mới là một lời tuyên xưng chính xác nhất và Thầy muốn điều đó.

Vấn đề Đấng Kitô là vấn đề then chốt. Người Do thái đang chờ đợi một Đấng Kitô lừng danh, một đấng Kitô chiến thắng khải hoàn, đem lại cho toàn dân tự do và hạnh phúc. Nhưng Chúa Giêsu không phải là Đấng Kitô họ mong đợi, mà là một Đấng Kitô mà tiên tri Isaia đã vẽ lên khuôn mặt như một người gánh lấy tội lỗi của toàn dân, là Người Đầy Tớ của Thiên Chúa, là con người đau khổ, là con chiên bị mang đế lò sát sinh mà không hở môi.

" Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa" nghĩa là Thiên Chúa cứu độ. Ngài có một sứ mệnh thiêng liêng chứ không là một vị vua trần thế. Dân chúng đã theo Ngài vì thấy những phép lạ Ngài làm, họ vẫn còn rất mập mờ về thân thế của Ngài. ".

" Con Người phải chịu đau khổ nhiều". Từ phải nầy cho chúng ta thấy rằng Ngài có một sứ mệnh phải chu toàn, một chương trình phải thực hiện. Đó là chết cho thế gian được sống. Vì thế Ngài ra điều kiện cho mỗi người chúng ta là những kẻ muốn theo Ngài : " Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo".

Chúng ta có ớn lạnh không ? Theo Chúa, chúng ta sẽ được những gì ? Đó là câu hỏi mà các môn đệ đã hỏi Chúa. Chúng ta có lẽ cũng muốn hỏi Chúa như thế. Theo Chúa, không phải để được giàu có sang trọng, hưởng thụ mọi thứ vui sướng trần gian, mà là phải bỏ mọi sự kể cả bản thân, vác thập giá... Vậy thì theo Chúa có lợi lộc gì ?

Chúa Giêsu muốn chúng ta hạnh phúc và hạnh phúc vĩnh cửu. Nếu hạnh phúc trần gian nầy còn phải trả một giá đắt, thì hạnh phúc đời đời cần phải trả một giá nào nữa ? Chúa Giêsu không mơ mộng và cũng không ru ngủ chúng ta bằng những lời hứa hảo. Ngài đặt chúng ta trước sự thật. Phải bỏ mình, vác thập giá hằng ngày.

Bỏ mình. Không phải là bỏ mình vu vơ, mà là bỏ mình vì một cái gì đó, vì ai đó mới có ý nghĩa. Những người có gia đình bỏ mình vì con cái, vì thương con. Những người không thương con, không thể bỏ mình được. Những người chồng không thương vợ cũng không thể bỏ mình, không có can đảm hi sinh. Chúa Giêsu bảo chúng ta bỏ mình, vác thập giá là vì hạnh phúc của chúng ta, và hạnh phúc đó chính là Ngài.

Chúng ta như thế nào ? Chúa Giêsu là ai đối với chúng ta ? Ngài đã yêu tôi và đã chết cho tôi, tôi đáp trả lại bằng gì ? Bằng dửng dưng lạnh nhạt ? Đừng đánh mất hạnh phúc của chúng ta. Cuộc sống hôm nay, nếu không có Chúa sẽ là gì ? Chúng ta gặt hái được gì khi chạy theo thế gian nầy ? Mọi sự qua đi, Chúa còn, và chỉ có Ngài mới là hạnh phúc thật của chúng ta.

Hôm nay, Chúa đến nơi bàn thờ để gặp chúng ta. Ngài cũng muốn hỏi : " Chúng con nghĩ Thầy là ai ?" Chúng ta sẽ trả lời sao ? Ngài là Thiên Chúa quyền năng tuyệt đối, thế nhưng vì chúng ta, Ngài đã trở nên một tấm bánh nhỏ, Ngài chính là người mà thánh Phaolô đã nói : " Ngài đã yêu tôi và đã chết cho tôi". Chúng ta sẽ làm gì ? Hãy ăn lấy Ngài để yêu mến Ngài với con tim nhỏ bé của chúng ta. Chúng ta chỉ có một con đường đó để đạt đến hạnh phúc mà thôi.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

-------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA = CON DUONG THAP GIA PDF Print E-mail

Chúa Nhật XII Thường Niên C
ĐỨC KITÔ – CON ĐƯỜNG THẬP GIÁ
Dcr 12,10-11;13,1; Gl 3,26-29; Lc 9,18-24
Ở Roma có ngôi thánh đường nhỏ gần Porta San Sebastiano, gần via Ardeatina thuộc
Appian Way, Ngôi thánh đường đó mang tên Quo Vadis Domine trong tiếng Latinh có nghĩa là
"Thưa thầy, thầy đi đâu?" gần hang toại đạo Catacombs. Vào tháng 1/2003, khi còn là một
chủng sinh về Roma họp của Hội dòng, tôi có đến viếng thăm Hang toại đạo và ngôi thánh
đường này. Theo truyền thống của Giáo hội, nhà thờ này là nơi thánh Phêrô gặp lại Chúa Giêsu
và hỏi Ngài: "Quo Vadis Domine".
Vào thời Giáo hội thời Hội Thánh sơ khai, các hoàng đế Rôma đã bách hại đạo Chúa hết
sức hung hãn: các tín hữu Chúa Kitô, người bị chém đầu, kẻ bị đóng đinh thập giá, nhiều người
bị ném vào chuồng thú dữ cho chúng ăn thịt, bị buộc vào cột trụ, tẩm dầu rồi đến đêm châm lửa
đốt cháy vùn vụt như bó đuốc nơi hý trường Colisê. Ngày nay vẫn còn Hý trường lịch sử 2000
năm này và Giáo Hội có ngày 30 tháng 6 kính nhớ các tín hữu tử đạo tiên khởi Giáo đoàn
Roma... Lúc đó Phêrô là thủ lãnh của Hội Thánh, bị truy nã gắt gao theo lệnh của hoàng đế
Nêron. Vì thế theo lời thỉnh cầu của anh chị em tín hữu, Phêrô có ý định tạm lẩn tránh ra khỏi
thành Roma một thời gian, cho qua cơn sóng dữ. Một đêm nọ, người ta trông thấy một bóng
dáng một đàn ông đang hồi hộp lần bước trên con đường Appian, đó là Phêrô đang trên đường
chốn khỏi Roma. Lúc gần đến cửa Capena, bỗng nhiên ông đứng khựng lại! Từ xa một người
đang tiến thẳng về phía ông. Ông dụi mắt, rồi quá đỗi mừng vui vì chính là Thầy Giêsu, Phêrô
chay đến ôm chầm lấy Người và hỏi: "THƯA THẦY, THẦY ĐI ĐÂU?"... Đáp lai câu hỏi của
Phêrô, Người ôn tồn nói: "Phêrô, vì con sợ gian khổ, con định đào tẩu, nên Thầy phải vào thành
Roma để bị đóng đinh thêm một lần nữa!" Nói xong, Chúa Giêsu biến mất... Phêrô hiểu ý Thầy:
"Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, kẻ ấy không xứng đáng làm môn đệ Thầy" (x. Mt 9,
23-26. Lc 14, 27), bèn quay gót trở lại thành Roma, chấp nhận mọi gian khổ, củng cố đức tin của
anh em giáo hữu, xông pha giữa muôn nghìn nguy hiểm đến năm 67 thì bị bắt và bị tống giam ở
nhà ngục Tullianum. Rồi sau đó thánh nhân cũng được diễm phúc đi lại con đường thập giá của
Thầy Chí Thánh Giêsu, không phải đường lên núi sọ ở Giêrusalem mà là đường dẫn đến hí
trường Caligula, trên đồi Vatican...
Cùng với biểu lộ niềm tin vào Chúa Kitô mà Phêrô tuyên tín cùng với Con đường thập
giá mà ngài can đảm bước đi gợi cho chúng ta nhớ đến Tin Mừng (Lc 9, 18-24): Tông đồ Phêrô
tuyên xưng niềm tin vào Thầy, Chúa Giêsu mặc khải con đường thập giá, Ngài mời gọi các môn
đệ nếu tin và theo thầy thì cùng tiến bước cùng Thầy trên con đường niềm tin, con đường không
rộng thênh thang. Nhưng là con đường mang thập giá theo chân Thầy chí thánh.
Chúng ta quay lại với bối cảnh Tin mừng của Luca để khám phá niềm tin và đường thập
giá: Trong khi Dân chúng luôn nghĩ Ngài là Êlia vị ngôn sứ lớn nhất trong Cựu Ước. Vị ngôn sứ
luôn trung tín với Lời Chúa và làm bao nhiêu điều vĩ đại cho Dân, hay cho Ngài là Gioan vị ngôn
sứ khiến họ khơi dậy niềm hy vọng vào một Đấng Cứu Độ đang được mong chờ, hay "một ngôn
sứ thời xưa đã sống lại" (Ga 9,19) . Như thế quần chúng đánh giá Đức Giêsu là một con người
vĩ đại như một ngôn sứ, một "người phát ngôn", người đến từ Thiên Chúa.
Từ niềm tin của quần chúng tự phát khi nghe và chứng kiến các lời và việc làm của Ngài,
Chúa Giêsu dẫn đưa các ông đến xác tín hơn của người môn đệ đi theo thầy: "Còn anh em, anh
em bảo Thầy là ai?" (Lc 9, 20a) Ông Phê-rô đại diện nhóm mười hai thưa: "Thầy là Đấng Kitô
của Thiên Chúa" (Lc 19, 20b).
"Kitô" trong tiếng Hi lạp và " Mesiah" có nghĩa là Đấng Được Xức Dầu tuyển chọn,
được Thiên Chúa sai đến với Dân. Đó là Đấng mà toàn thể dân Do Thái luôn mong đợi. Đấng
đến để khởi đầu một thời kỳ mới. Người sẽ trở thành vị Chúa Tể thống trị khắp địa cầu.
Phêrô tuyên xưng Chúa Giêsu là "Đấng Kitô của Thiên Chúa". Ghi nhận tâm tình xác tín
trên của Tông đồ Phêrô, Thánh sử Luca muốn nhấn mạnh nguồn gốc của Đức Giêsu Kitô. Ngài
thuộc về Thiên Chúa, và là con của Thiên Chúa (x. Lc 1, 32-33), Ngài được tuyển chọn (x. Lc
23, 35), xức dầu làm vua (x. Lc 23, 2; 1Sm 9, 15-16; 10, 1; 24, 7; 2, :9) và được sai đến với dân,
đặc biệt là những người nghèo và khốn khổ, bị lọai bỏ (x. Lc 1, 16.78; 2, 38). Trong Tin Mừng
của Luca, tước hiệu "Đấng Kitô" gắn liền với sự cứu độ. Đấng Kitô chính là Đấng Cứu độ (Lc 2,
11). Ngài là hiện thân của Thiên Chúa, là Đấng Cứu Độ trần gian(x. Lc 7, 16; 1, 47). Ngài là
Đấng Kitô cuối cùng Thiên Chúa sai đến với dân Người, để ban ơn cứu độ viên mãn. Với tước
hiệu Kitô, Phêrô đã xác tín Đức Giêsu không chỉ là một ngôn sứ, mà là Đấng hơn một ngôn sứ
nữa, Đấng thuộc về Thiên Chúa, hiện thân của Thiên Chúa được sai đến, cứu độ nhân loại về với
Thiên Chúa.
Phêrô tuyên xưng Chúa Giêsu là Đấng Kitô của Thiên Chúa, Chúa truyền lệnh phải giữ
im lặng vì đó là ý muốn của Chúa Cha, cho đến đúng ngày giờ, chính Ngài trong ánh sáng phục
sinh đã giải thích lại cho hai môn đệ Emmaus hiểu vai trò cứu độ của Đấng "Mesiah" (x. Lc 24,
26.46). Phêrô đã tuân giữ lời Thầy truyền và sau này khi bắt đầu sứ mạng của Giáo Hội được
Thần Khí thúc đẩy theo lệnh Thầy (x. Ga 6, 4-5), trong diễn từ vào lễ Ngũ tuần tông đồ Phêrô
công bố tước hiệu "Mesiah" của Đấng Phục sinh (Cv 2, 31.36.38).
Loan báo cuộc Thương Khó trong sứ mạng "Mesiah", Chúa Giêsu hé mở cho các môn đệ
biết con đường thập giá mà Đấng Kitô phải đi. Hành trình của Ngài là làm theo ý của Thiên
Chúa Cha (Lc 22, 42). Ai theo Ngài tức là người mang tư cách môn đệ phải từ bỏ chính mình và
vác thánh giá. Đức Giêsu mời gọi người môn đệ tuyên xưng về Ngài: tin Đức Kitô đến, thì
người môn đệ cũng bước tiến đi con đường thập giá của Ngài. Sự tiến bước trên đường thập giá
không là một sự tiến dễ dàng, như trong thực tế: Phêrô đã từng chối bỏ Thầy (x. Lc 22, 54-62),
cũng đã từng hoang mang muốn chạy trốn khỏi Rôma: trách nhiệm Giám mục – tức là chối bỏ
thập giá. Vị Tông đồ xác định lại niềm tin đã tuyên xưng và con đường thập giá mà mình phải
đi, nên ông đã quay trở lại Rôma tiếp tục sứ mạng thập giá mục tử...
Xin cho chúng ta những Kitô hữu – tuyên xưng niềm tin vào Chúa Kitô bằng đời sống cụ
thể, được mời gọi vác thập giá theo sau Đấng Kitô vác thập giá, đi trên con đường Ngài đã đi.
Thân phận Kitô hữu gắn liền với thân phận Thầy mình: "Nếu ta cùng chết với Ngài, ta sẽ cùng
sống với Ngài" (2Tm2,11).
Tuyên xưng danh thánh mỗi ngày
Bước Đường thập gía trọn đường tình yêu.
Lm. Vinh Sơn, Sài Gòn 18/06/2016

----------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - CN12TN-C= DUC KITO LA AI PDF Print E-mail

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XII TN.C
Nhận diện Đức Kitô ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

TIN MỪNG LUCA 9, 18-24

Đức Kitô là ai? Đó là câu hỏi sẽ còn làm nhiều người thuộc nhiều thế hệ băn khoăn
thắc mắc. Có rất ít người, kể cả những môn đệ thân tín, dù đã quyết tâm theo Người, thực
sự hiểu Người cho đúng.
"Mesiah" trong tiếng Do-Thái và "Kitô" trong tiếng Hi lạp có nghĩa là Đấng Được
Xức Dầu. Là Đấng được Thiên Chúa sai đến. Là Đấng dân Do-Thái mong đợi. Nhưng
Đấng Kitô thực sự như thế nào, sẽ sống như thế nào và sẽ làm gì thì vẫn còn trong vòng
mơ hồ. Tuy nhiên đa số người Do-Thái ước mơ Đấng Kitô đến để khởi đầu một thời kỳ
mới, đưa nước Do-Thái lên vị trí bá chủ thế giới. Người sẽ trở thành vị Chúa Tể thống trị
khắp địa cầu.
Chính vì thế, hôm nay Chúa Giêsu muốn các môn đệ hiểu Người cho đúng. Thoạt tiên
Chúa hỏi các ông về luồng dư luận. Nhất là sau phép lạ hóa bánh ra nhiều. Quả nhiên mọi
người đều công nhận Chúa Giêsu là một tiên tri vĩ đại. Nhưng chưa có ai dám quả quyết
Người là Đấng Kitô. Chúa hỏi thêm về ý kiến của các môn đệ thân tín. Phêrô đại diện anh
em tuyên xưng: "Thày là Đấng Kitô của Thiên Chúa". Chúa Giêsu hài lòng về lời tuyên
xưng ấy. Tuy nhiên khi tuyên xưng, Phêrô vẫn chưa thật sự hiểu Đấng Kitô có nghĩa là gì.
Có lẽ ông còn chịu ảnh hưởng của đám đông nghĩ đến một Đấng Kitô oai nghi, vinh
quang và quyền lực. Vì thế Chúa Giêsu đã phải giải thích cho các môn đệ hiểu biết con
đường của Người.

Trước hết, Chúa Giêsu "nghiêm giọng truyền các ông không được nói điều ấy với
ai". Không được nói cho họ biết Người là Đấng Kitô. Vì họ chưa hiểu Đấng Kitô là gì. Họ
có thể tôn vinh Người lên làm vua. Như họ đã muốn làm thế sau khi Chúa làm phép lạ hóa
bánh ra nhiều. Như thế là sai đường lối của Chúa. Và có thể làm hỏng kế họach của Chúa.
Sau đó Chúa bày tỏ cho các môn đệ biết con đường thực sự mà Đấng Kitô phải đi
là con đường đau khổ: "Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế
cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy". Đó là con đường tủi nhục.
Con đường khổ nạn. Con đường chết chóc. Nhưng sau tủi nhục sẽ đến vinh quang. Sau
khổ nạn sẽ là hạnh phúc. Sau chết chóc là phục sinh. Đó không phải là con đường vinh
quang trần thế, nhưng là con đường nhỏ hẹp thiêng liêng. Nhưng đó chính là con đường
dẫn đến hạnh phúc đích thực.
Rồi Chúa nói với các môn đệ: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá
mình hằng ngày mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều
mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy". Muốn theo chân Chúa, các
môn đệ không thể đi con đường nào khác con đường của Chúa. Phải đi vào con đường hẹp
để dẫn đến Nước Trời. Đi vào con đường đau khổ để đến vinh quang. Vượt qua cái chết để
đến sự sống.
Bây giờ ta đã hiểu Đấng Kitô thực sự là gì. Bây giờ ta đã hiểu con đường của Đấng
Kitô phải đi là con đường nào. Và ta cũng đã hiểu muốn theo Chúa ta phải đi vào con
đường nào. Nhận diện Đấng Kitô đã khó. Đi vào con đường của Người còn khó hơn. Ta
hãy xin Chúa ban cho ta được sức mạnh để đi theo con đường Chúa đã đi. Chính con
đường đó dẫn ta đến hạnh phúc đích thực.
KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1. Tại sao Chúa cấm các môn đệ tiết lộ Người là Đấng Kitô?
2. Con đường Đấng Kitô phải đi là con đường nào?
3. Các môn đệ Chúa phải đi con đường nào?
4. Qua bài Tin Mừng hôm nay, tôi nghĩ thế nào về con đường Hội Thánh phải đi? Phô
trương hay khiêm nhường? Quyền lực hay bé nhỏ?
5. Tôi có quyết tâm đi vào con đường Chúa đã chỉ cho tôi không?
ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

-------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - CN11TN -C PDF Print E-mail

‪‬ Chủ Nhật Thứ XI mùa thường niên năm C. Luke 7:36-8:3.= PHỤ NỮ TỘI LỖI
‪#‎CONGGIAO‬ ‪#‎RomanCatholic‬ Vì cô ta mến nhiều nên tội nặng mấy đã được tha.. Phó Tế vĩnh Viễn Vũ Quang Minh. London, Canada.

Bằng cách nào chúng ta có thể làm hoà hay hối lỗi một khi mình vô tình hay hữu ý tạo nên nỗi bất hoà hay tạo nên vết thương lòng cho người khác? Nói cách khác, khi cố ý hay lỡ gây nên nỗi hận với người khác thì đâu là phương thức hàn gắn vết thương lòng với tha nhân?
Đây là câu hỏi nhức nhối nhất trong tương giao nhân loại qua cách thức và nguyên tắc hoà giải. Đối với con cái trong gia đình hay vợ chồng hoặc con cái cháu chắt với ông bà cha mẹ thì đôi khi rất là giản đơn, dù chỉ một Nụ Hôn, một đoá hoa hay một quà tặng kèm theo lời lịch sự nhã nhặn với cử chỉ tử tế tạ lỗi cũng dễ dàng tạo lại tình cảm lúc ban đầu, và đôi khi sau đó họ họ còn khắng khít và bộc lộ rõ sự vui vẻ trong cái hạnh phúc vô cùng ấm lòng được thể hiện rõ bằng nụ cười có đuôi. Nhưng ngay cả những người thân trong gia đình hay bà con trong dòng tộc, hoặc bạn bè hay tương giao nhân loại như tri kỷ...vậy mà tưởng dễ làm hoà thì kỳ thực không luôn luôn là đơn giản. Những cử chỉ xuề xoà lại là những phản cảm mang tính suồng sã mà nó không chừng đem đến mối thù dai dẳng đến truyền kiếp không chừng, nên vài cử chỉ và thái độ ta tạm không giúp bày tỏ tấm chân tình hối tiếc nên đã không đủ giúp lấy lại hai chữ thân thiện, hay thân mật lúc ban đầu nữa. Tự xử sự qua thái độ tự tu chỉnh bằng nhiều cách thế không đủ cho kẻ bị thương trong cái mặc cảm vì tự ái cao của một tập thể hay một người đôi lúc chắng thể chữa lành, bởi vì có những thứ mà do bởi văn hoá hay não trạng hẹp hòi nặng thành kiến lẫn định kiến, chúng sẽ làm cho cái Tôi trở nên to lớn quá độ át cả cái tính thiện và nẩy mầm cho tính ác tràn vào mà khước từ sự làm hoà. Chính cái tự ái của một dân tộc hay sự tự ái hão nó thường taọ ra những rào cản, nâng cao tính tự tôn là cửa ngõ cho hận thù lén chui vào lòng người, mà tự tôn hay tự ti càng cao thì hố hố ngăn cách càng sâu và càng bền, và lâu dần không có cách nào hàn gắn thì sẽ xảy ra xung đột, mà chiến tranh hay những chiến dịch bêu xấu hoặc nói xấu nhau cứ thế mà tuôn xả. Mối thù truyền kiếp trong nhiều câu chuyện nơi nhân gian mà có lẽ ai trong chúng ta với tuổi đời chồng chất đều hiểu được cái thiên kiến khó múc ra được từ một con tim hết còn biết cách thông cảm hay tha thứ trong giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái thời Chúa Yêsu.
Bữa tiệc diễn ra hôm nay qua trang phúc âm Luca, là một khung cảnh đầy mâu thuẫn. Một bên là căn nhà sang trọng của thủ lĩnh biệt phái, một bên là Chúa Yêsu ăn mặc đơn sơ trong bộ quần áo của dân nghèo. Một bên là ông Simon người được coi là đạo cao đức trọng, một bên là người phụ nữ bị coi là đại tội nhân. Một bên là mâm cao cỗ đầy, mọi người vui tươi ăn uống, một bên là người phụ nữ quì mọp sát đất, không dám ngẩng mặt lên, nhưng gục đầu xé nước mắt... Chính trong khung cảnh đầy mâu thuẫn, trái ngược này mà Chúa Yêsu cho ra một bài học tôn giáo tuyệt vời bày tỏ tình yêu thương bao la của Người đến thiếu phụ ấy, mà cũng là cho chúng ta hiểu mà thực hành và năng chạy đến giao hoà với Chúa qua tay Linh Mục trong trong bí tích xá giải.

Thái độ của Chúa Yêsu đối với người phụ nữ tội lỗi là thái độ rất ư là bao dung tha thứ tận căn. Chúa để cho chị vào nhà. Hơn thế nữa, giữa lúc mà Ngài ngả lưng dự tiệc thì Chúa Yêsu để cho chị gục đầu vào đôi chân Chúa, thổn thức đẫm lệ nhỏ giọt rơi trên bàn chân Chúa, rồi lấy tóc mà lau và xức dầu thơm hảo hạng lên chân Ngài. Chị làm điều này chị làm điều ấy công khai trước mắt mọi người chứ không phải ở nơi kín nhiệm. Nơi ấy là nơi những kẻ sang giàu tự coi mình là có quyền lý giải và hiểu lẫn thực thi cán cân xét nét công lý. Đây là chỗ dành ưu quyền cho họ phê phán, và là những người trọng luật kinh chê kẻ tội lỗi, mà hành động của họ hôm nay xì xèo thay vì thương tội nhân, thì trở nên khinh chê ghét bỏ họ. Các Biệt Phái chống đối và kết án chị. Ánh mắt và thái độ của những người chung quanh, đặc biệt là của ông Simon không lọt khỏi tầm mắt tâm linh Chúa. Nhưng Chúa Yêsu vẫn để cho chị làm như một hành động quay trở về mà thật lòng thống hối. Chúa Yêsu chẳng những không phán đoán mà còn làm cử chỉ và lời nói ngược lại là ca ngợi tình yêu và niềm tin của Chị và công khai tha thứ cho chị, nhưng không có nghĩa là Ngài ủng hộ tính tội lỗi của chị.
Cho dù người Biệt Phái nghĩ gì về Ngài và chị ấy đi nữa, thì thái độ và tình yêu bao dung vẫn chờ con tim khô cằn của các lãnh đạo tôn giáo đi vào sự hoán cải thực sự để ngộ ra tình Ngài kiên nhẫn chờ họ. Sự tích cực và lòng thương xót hải hà của Ngài vẫn phủ lấp chị để làm át đi thói kiêu sa hợm hĩnh giả hình của người biệt phái. Vì thế, hôm nay Chúa nhận lời đến nhà ông Simon để dự tiệc vì dù sao cái tâm của ông vẫn còn khá hơn nhiều Pharisêu khác thời ấy. Thấy thái độ của ông đối với người phụ nữ và những ý nghĩ thầm kín của ông phê phán Chúa, Chúa không để ông trong lầm lạc, nhưng đã lên tiếng giải thích cho ông hiểu những điều then chốt trong đời sống đạo và những gì có giá trị thực sự trước mặt Chúa qua sự giải thích rành mạch vì Chúa yêu thương ông, muốn ông hiểu và hoán cải tâm hồn hơn là mang định kiến về con người tội lỗi không thể thành người tốt. Chúa cũng không úp mở về thái độ lạnh nhạt của ông tiếp đón Ngài không theo lễ nghi Do Thái mà Chủ gia cần phải có là cho gia nhân ít là đưa nước cho Chúa tự rửa, nói chi là chính chủ gia khi biết Chúa dầu cho chưa xứng là Tiên tri, nhưng ít ra ông đã gọi Ngài là Rabbi nghĩa là bậc thày thì việc để cho gia nhân rửa chân cho Rabbi là phải lẽ. Ở đây Chúa Yêsu phân tích cho ông cách chí lý nếu không nói là hữu tình. Hối nhân là phụ nữ. Nàng là một người tội lỗi nổi tiếng trong thành, ai cũng biết. Nàng mạnh bạo tỏ lòng thống hối, đến quì dưới chân Đức Yêsu, khóc nức nở, lấy nước mắt rửa chân, lấy tóc mà lau và hôn chân Ngài., và không tiếc bình dầu thơm quí giá khoảng 300 đồng, tương đương với 10 tháng lương mà xức chân Ngài. Thấy tâm tình thống hối chân thật và yêu mến Ngài hơn ông Simong và can đảm muốn thay đổi cuộc sống tội lỗi, Đức Yêsu nói to cho mọi người trong tiệc có cả gia nhân biết mọi tội lỗi của chị đã được tha. Câu nói của Đức Yêsu có thể dùng tóm lược chính xác câu chuyện đời nàng: Tội nàng nhiều, nhưng được tha hết vì nàng yêu mến nhiều".

Đoạn Tin mừng Luca 7:39 hôm nay không nói người đàn bà này là ai. Bà chỉ được gọi là "người tội lỗi" mà thôi. Tại sao người biệt phái, những người khách khác, và cả chúng ta ngày nay hay có tính mau xét đoán kết tội người khác, nhất là người sa đoạ như người đàn bà này dựa trên từ ngữ "người tội lỗi" hôm nay? Một học giả Thánh Kinh, thánh Jeremias, đã nói rằng chữ "người tội lỗi" ở đây không có nghĩa là "điếm". Ngài cắt nghĩa cụm từ "người tội lỗi" cũng có thể gán cho những người hành nghề không mấy vinh quang chẳng hạn như thu thuế, chăn chiên, cưỡi lừa, buôn thúng bán bưng như bạn hàng tôm hàng cá ngồi chồm hổm ngoài lề chơ hoặc quang gánh bán hàng rong, và thợ da thuộc hay một người nào không thành thật, một người nói dối trong bất cứ loại buôn bán nào. Nói chung gồm những người mà xã hội không mấy thân thiện và được xếp ngang hàng như bọn lưu manh, phường vô lại trộm cắp...Để hiểu não trạng khinh chê những hạng người như thế và hay bị kết tội chết oan uổng trong xã hội, tôi xin kể câu chuyện sau để làm bài học cho chúng ta và cũng để kết thúc bài học tôn giáo mà qua Thánh Sử Luca, Chúa và giáo hội muốn chúng ta kính trọng và tha thứ cho họ, vì đôi khi đời sống một tên ăn trộm còn đáng kính trọng vì hành động tuy có phạm tội ăn cắp, nhưng ăn cắp thức ăn để bao tử bữa no bữa đói mà sống còn hơn là phải chết đói thành ma chết thèm. Câu chuyện này còn một nghĩa khác tích cực hơn đó là nhằm nhắc nhở cho chúng ta lời Chúa Yêsu trong phúc âm Mt 7:3 : "Sao con thấy cọng rác trong mắt anh chị em, mà không thấy cái xà trong mắt mình"?
Câu chuyện là thế này:
Tại một xứ Hồi giáo, có một người đàn ông bị vua ra lệnh treo cổ vì đã ăn trộm thức ăn của người khác. Như thường lệ, trước khi bị xử, tội nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn xin nhà vua :
- Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, mọc thành cây và có trái ăn tức khắc. Đây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là khi thần chết đi rồi, bí quyết này sẽ không được truyền lại cho hậu thế.
Nhà vua truyền chuẩn bị mọi sự để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn trồng táo. Đến giờ hẹn, trước mặt vua và các quan văn võ, tên trộm đào một cái lỗ nhỏ và nói :
- Chỉ có người nào chưa hề ăn trộm của người khác mới trồng được hạt giống này. Vì tôi đã lỡ ăn trộm nên không thể trồng được.
Nhà vua vẫn chiều lòng tên ăn trộm, nên quay sang nhìn tể tướng. Sau một lúc do dự, vị tể tướng thưa :
- Tâu bệ hạ, thần nhớ lúc còn niên thiếu, thần cũng đã có lần lấy của người khác. Thần cảm thấy không đủ điều khiện để trồng hạt táo này.
Nhà vua đảo mắt nhìn quanh các quan văn võ đang có mặt. Ông nghĩ may ra quan thủ kho trong triều là người nổi tiếng trong sạch có thể đủ điều kiện. Nhưng quan thủ kho cũng lắc đầu từ chối và tuyên bố với mọi người rằng ông cũng đã có lần gian tham trong chuyện tiền bạc.
Không tìm được ai, nhà vua mới định cầm hạt táo đến bỏ vào lỗ. Nhưng ông cũng chợt nhớ ra lúc còn nhỏ ông đã có lần đánh cắp báu vật của vua cha.
Bấy giờ người tử tội mới chua xót lên tiếng :
- Tâu bệ hạ, các ngài là những người quyền thế cao trọng, không thiếu thốn điều gì. Vậy mà các ngài không thể trồng được hạt táo này, chỉ vì các ngài cũng đã có lần lấy của người khác. Còn hạ thần, một con người khốn khổ, chỉ lỡ lấy thức ăn của người khác ăn cho đỡ đói, thế mà các ngài lại kết án treo cổ hạ thần.
Nghe thế, nhà vua và cả triều thần như xốn xang trong lương tâm. Ông bèn ra lệnh phóng thích người ăn trộm.
chúng ta hãy nghĩ xem : đây chỉ không phải chỉ là chuyện hư cấu thôi đâu mà nó chính là câu chuyện của chính mỗi người chúng ta trong đó có cả tôi nữa:

Nói người hãy nghĩ đến ta,
Nếu suy cho kỹ lại ra chính mình.
Cha Mc Cathy trong chia sẻ của ngài viết rằng: Ông Simon và thực khách qua thiên kiến chỉ thấy phụ nữ ấy mãi mãi là tội nhân. Đức Yêsu lạc quan trong tha thứ xem phụ nữ tội lỗi kia có khả năng chuyển thành thánh nhân. Nhờ sự gặp gỡ với Đức Yêsu, chị sớm thành công dân gương mẫu nước trời do Chúa Yêsu thiết dựng. Bằng lòng tử tế và tiếp nhận quà tặng của chị, lòng khoan dung, của Đức Yêsu đã thổi luồng gió vào cánh buồm của chị.
Con người yếu đuối có nhiều lầm lỗi, đó là một điều hiển nhiên vì lầm lỗi là của con người và tha thứ là của Thiên Chúa."Tha thứ thật sự là một hành động thần linh mà chúng ta chỉ học được nơi Thiên Chúa"(Madeleine Danielou). Amen

https://www.facebook.com/LoanBaoTinMungCongGiao/

-----------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THANH CA TIN MUNG PDF Print E-mail

ThanhCa TinMung CN 11 TN - Luca 7, 36---8,3
Bài này được phat thanh trên đài Saigon-Houston lúc 8 giờ 30 sáng Chúa nhật, do một số anh chị em Tin hữu biên soạn, với những bài Thánh ca tuyệt hay, đi sat với bài Tin Mừng. Mời quý vị lắng lòng nghe.


Chuc Cac Cha, Cac Thay va Cac AnhChi cuoi tuan VuiVe - BinhAn.HXLy

Tin Mừng CN 11 mua thuong nien tuan nay kể lại sẽ được ghi nhớ mãi mãi và chẳng bao giờ bị chìm vào quên lãng. Bởi vì nó là một đề tài cho những người đạo đức giả phản đối, nhưng lại là niềm vui mừng cho những tâm hồn tội lỗi.
Hôm đó một ông biệt phái mời Chúa Giêsu đến dùng bữa tại nhà mình và Chúa Giêsu đã chấp nhận lời mời ấy. Đang khi dùng bữa, thì Madalena, một thiếu phụ tội lỗi, nổi tiếng ở trong thành. Nàng bước vào với một bình dầu thơm trên tay. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía nàng. Người ta chờ xem nàng sẽ làm những gì. Bất chấp những cái nhìn soi mói, nàng quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu, khóc lóc cho quãng đời dĩ vãng. Rồi đổ thứ thuốc thơm xức chân Chúa Giêsu và lấy tóc mình mà lau. Chúa Giêsu đã kết luận: Tôi nói cho ông hay: tội lỗi của nàng tuy nhiều nhưng đã được tha thứ hết bởi vì nàng đã yêu mến nhiều.
Làm cho kẻ chết sống lại là một phép lạ vĩ đại, cũng thế, làm cho kẻ tội lỗi ăn năn là một phép lạ vĩ đại không kém. Ngày nay Chúa vẫn còn tác động và lôi kéo biết bao nhiêu tâm hồn như Madalena thuở trước. Từ chỗ bùn nhơ tội lỗi đã trở nên những người con yêu dấu. Một khi đã hoán cải cuộc đời và mặc lấy một cuộc sống mới, họ sẽ dấn thân, không một chút nề hà để phục vụ cho Thiên Chúa.
Chính vì để cứu chuộc tội lỗi chúng ta, mà Ngôi Hai Thiên Chúa đã "Xuống Thế Làm Người" và chịu khổ nạn chịu chết trên Thánh Giá. Chúa Giêsu đến là để tìm kiếm những người tội lỗi, như Chúa đã nói với người Do Thái: "Ta đến không phải để tìm người công chính nhưng tìm người tội lỗi biết sám hối ăn năn." . Trong Phúc âm còn ghi nhiều Dụ Ngôn Chúa Giêsu đã kể để nói lên tình thương xót của Thiên Chúa đối với các tội nhân khi họ thật lòng nhìn nhận tội lỗi của mình và ăn năn sám hối, như dụ ngôn "Người Cha Nhân Hậu" , dụ ngôn "Con Chiên Lạc" , dụ ngôn "Đồng Bạc Bị Đánh Mất" . Xét ra thì tội của Vua Đavít thật là nặng nề, xấu xa ; nhưng khi Tiên Tri Nathan được Thiên Chúa sai đến để nói cho Nhà Vua biết, Vua đã không tự ái, nỗi giận với tiên tri, nhưng đã khiêm nhường nhận tội của mình và xin Chúa tha thứ. Đó là lòng sám hối ăn năn.
Người đàn bà trong Bài Phúc Âm hôm nay cũng thật sự là kẻ tội lỗi xấu xa mà cả thành phố điều biết; nhưng do lòng sám hối, khóc lóc tội lỗi của mình, nên Chúa đã sẵn sàng tha thứ cho bà. Người "trộm lành" cũng bị treo trên thập tự giá ở bên Chúa, đã nhìn nhận tội mình và cho mình bị khổ hình là xứng đáng với tội mình và xin Chúa cứu vớt, Chúa Giêsu đã nói với anh "Ngay hôm nay con được ở trên Thiên Đàng với Ta." Khiêm nhường ăn năn sám hối tội lỗi là điều kiện để được Chúa Thứ Tha.
Người phụ nữ tội lỗi trong Tin Mừng lòng tràn ngập niềm vui và bình an. Tội của chị rất nặng. Lỗi lầm của chị rất nhiều. Thế nhưng, Chúa đã không nhìn quá khứ của chị để kết án. Chúa nhìn hiện tại để cảm thông, để nâng đỡ, để cho chị cơ hội bày tỏ lòng ăn năn. Chị được đến gần Chúa. Chị được bày tỏ lòng tôn kính Chúa. Chị hôn chân Chúa và xức dầu thơm cho Chúa. Một cử chỉ biểu lộ lòng làm tôn kính Thầy Giêsu. Một cử chỉ của lòng biết ơn với Thầy Giêsu vì đã tạo cho chị cơ hội sửa đổi và canh tân. Cuộc đời quanh ta cũng có biết bao phận người đang cô đơn thất vọng. Họ cô đơn vì cộng đoàn thiếu cảm thông. Họ thất vọng vì cộng đoàn không chỉ bỏ rơi mà còn kết án vì những lỗi lầm của quá khứ. Dẫu biết rằng, con người luôn có lầm lỗi. Con người luôn cần sự cảm thông tha thứ của tha nhân, nhưng chính con người lại thường hà khắc và kết án lẫn nhau. Chúng ta thường có cái nhìn quá khắc khe như những người biệt phái năm xưa. Họ chỉ thấy quá khứ tội lỗi. Họ thiếu cái nhìn yêu thương để có thể nâng đỡ và giúp người tội lổi chuộc lại lỗi lầm. Một thế giới thiếu tình yêu, thiếu cảm thông sẽ hoang tàn để thù hận lên ngôi.
Ước gì mỗi người chúng ta hãy biết khiêm tốn nhìn nhận sự bất toàn của mình để sám hối ăn năn, và nhất là để cảm thông với những yếu đuối của anh em. Xin đừng vì tự cao tự đại mà thiếu khoan dung với tha nhân. Xin cho chúng ta biết học nơi Chúa luôn nhẫn nại yêu thương để nâng đỡ anh em. Amen.

" Hail, star of the sea,
Nurturing Mother of God,
And ever Virgin
Happy gate of Heaven."

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 109