mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay11997
mod_vvisit_counterHôm Qua10096
mod_vvisit_counterTuần Này65427
mod_vvisit_counterTuần Trước57635
mod_vvisit_counterTháng Này234132
mod_vvisit_counterTháng Trước256467
mod_vvisit_counterTất cả13604309

We have: 127 guests online
Your IP: 34.204.0.181
 , 
Today: May 25, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THỨ NĂM TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 182 - Website ChiaseLoiChua.com

TIN MỪNG : Gioan 13, 1-15: CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI

- NGÀI YÊU THƯƠNG TÔI ĐẾN CÙNG (câu 1)

BẠN VÀ TÔI CÙNG VUI SỐNG: Chìa khóa vàng giúp ta mở được Con Tim Đức Giê-su, để cảm nghiệm ý nghĩa những nghĩa cử Ngài thực hiện trong ba ngày thánh này là câu “Và Người yêu thương họ đến cùng.” Vâng, quả vậy, vì yêu thương họ đến cùng, Ngài lập bí tích Thánh Thể, để hiến chính Thịt Máu mình làm của ăn thức uống cho nhân loại, VÀ BẠN VÀ TÔI LÀ TẤM BÁNH BẺ RA CHO THA NHÂN mọi ngày.

Vì yêu thương họ đến cùng, Ngài vui lòng hạ mình quỳ dưới chân các môn đệ, trở thành tôi tớ rửa chân phục vụ các ông. Vì yêu thương họ đến cùng Ngài sẵn sàng uống cạn chén Cha trao. Và cũng vì yêu thương họ đến cùng, Ngài sẵn lòng chịu đánh đòn, đội mão gai, vác thập giá, đóng đinh và một cái chết đau đớn.

Mời Bạn CHIA SẺ: Cảm nghiệm tấm lòng yêu thương đến cùng của Đức Giê-su, thánh nữ Tê-rê-xa đã sáng tác mấy vần thơ:

“Sống yêu thương là cho đi tất cả,

Trên đời này không đòi hỏi công lao,

Không tính toán, cho không kể là bao,

Vì đã yêu có khi nào suy tính.”

Mời bạn nghiền ngẫm đoạn Tin Mừng hôm nay nhất là câu: “Người yêu thương họ đến cùng”để cảm nhận tâm tình của Đức Giê-su với nhân loại và với mình.

Sống Lời Chúa: Trong ba ngày này tôi sẽ dành thời gian đọc lại trình thuật cuộc Khổ Nạn của Chúa và suy gẫm tấm lòng yêu thương đến cùng của Ngài.

Cầu nguyện VÀ THỰC HÀNH LỜI TÔI CẦU XIN: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã yêu thương chúng con . NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY chúng con cảm nghiệm được tấm lòng của Chúa, và đền đáp cho cân xứng BẰNG BÀI HÁT CON MUỐN THỐNG HỐI TRỞ VỀ HÔM NAY:

"Con muốn trở về bên Chúa xin Ngài xót thương.

Con vẫn còn vương mê đắm phù hoa lạc bước đường lầm.

Đừng chấp tội con xác hèn yếu đuối bao lần lạc lối.

Nguyện tình yêu Chúa rộng lượng thứ tha dìu dắt con về...."

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

---------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THỨ SÁU TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

Thứ Sáu Tuần Thánh

Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan : Ga 18,1-19,42

Hôm nay Giáo Hội cùng với Chúa Giêsu đi vào cuộc tử nạn và mời gọi chúng ta suy niệm cuộc thương khó Chúa qua Tin Mừng thánh Gioan.

QUÝ VỊ không thể đi vào chi tiết vì sẽ không thể suy niệm cả cuộc tử nạn, chỉ chú ý đến một vài điểm quan trọng trong cuộc thương khó nầy mà thôi.

Thánh Gioan không tường thuật chi tiết cuộc khổ nạn của Chúa mà chỉ xem đó như đỉnh cao của cuộc đời Ngài. Những gì Ngài đã làm trong những năm sống công khai đã nói lên sứ mệnh của Ngài, ở đây, Gioan chỉ gom lại ngắn ngủi mà thôi. Gioan muốn cho chúng ta thấy rằng, trong cuộc tử nạn, Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ quyền năng. Ngài không lệ thuộc vào những biến cố xảy ra mà Ngài làm chủ mọi sự, Ngài điều khiển mọi sự. Ngài không là một tử tội đáng thương mà là Đấng làm chủ mọi sự. Ngài không chết do tay con người , mà Ngài tự hiến làm giá chuộc cho con người. Trong tường thuật của Gioan, khuôn mặt của Chúa Giêsu rất uy nghi và bình thản. Ngài chứng tỏ quyền tự do tuyệt đối của Ngài.

Ngay khi bước vào vười Cây Dầu, đoàn quân đến để bắt Ngài, Chúa Giêsu đã bước ra đối thoại với họ. Ngài ra lệnh cho toán lính làm nhiệm vụ của họ nhưng không được đụng đến các môn đệ. Ngài hỏi : “ Các ngươi tìm ai ?Chúng thưa :“Tìm Giêsu Nadaret”.Người nói : “Chính tôi đây”... Họ lùi lại và ngã xuống đất. Chúng ta nhớ, khi Môsê đứng trước bụi gai đang bốc lửa, Thiên Chúa đã nói với ông : “ Ta là Đấng hằng hữu” Hai lời nói gần như nhau. Chúa Giêsu chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa. Đây không phải là lời của một người bị bắt mà là lệnh của một vị chỉ huy. Sau đó, Ngài để cho lính trói Ngài và điệu về dinh Caipha. Ngài tự nộp mình chứ không do áp lực nào.

Khi Phêrô chém đứt vành tai của tên Mancô, Chúa Giêsu đã ra lệnh cho ông : “ Hãy xỏ gươm vào giỏ...” Ngài không cần ai bênh vực Ngài cả, Ngài chỉ muốn thực hiện ý của Cha Ngài thôi.

Trước mặt Caipha, Ngài khẳng khái trả lời như một con người tự do chứ không như một tử tội.

Gioan tường thuật rất tỉ mỉ phiên tòa trước mặt Philatô, Ngài xem đó như một phiên tòa trước mặt thế giới. Chúng ta nhìn thấy Chúa Giêsu uy nghi hơn bất cứ ở đâu, khiến Philatô cũng ngạc nhiên. Ba lần, Philatô công nhận Ngài vô tội, nhưng dưới áp lực của các thượng tế và dân chúng, ông đã nhượng bộ và trao phó Ngài cho lính để đóng đinh Ngài.

Đối thoại với Philatô, Chúa Giêsu không xem mình là một bị cáo với một quan tòa mà là một người tự do với một người chưa biết Ngài là ai. Và cuộc đối thoại xoay quanh chức vua hay vương quyền của Chúa Giêsu, theo như lời tố cáo của người Do thái. Trước mặt Philatô, Chúa Giêsu xác quyết Ngài là vua, nhưng một điều khác biệt là nước tôi không ở trần gian nầy. Vậy là ở đâu ? Nước của Ngài là nước sự thật, tôi đến trong trần gian nầy là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi. Chúng ta thuộc về nước sự thật của Chúa không ? Philatô cũng không thuộc về nước của Ngài, ông bỏ qua không nói gì đến nữa. Nhưng Philatô cũng nghĩ rằng ông nầy vô tội và tìm cách để phóng thích Chúa Giêsu, nhưng không thành công. Người ta xin tha cho một tội nhân, một tên sát nhân và lên án một người vô tội. Sau cùng, dân Do thái phải thú nhận rằng ông nầy đã xưng mình là Con Thiên Chúa. Vấn đề được hướng về một hướng khác. Philatô bối rối khi biết điều nầy. Ông hỏi Chúa một lần nữa : “ Ông từ đâu đến?” Chúa Giêsu không trả lời làm cho Philatô nổi nóng và lên mặt : “ Ông không trả lời tôi ư ? Ông không biết rằng tôi có quyền tha và cũng có quyền đóng đinh ông vào thập giá sao ? Chúa Giêsu bình thản trả lời bằng một câu hết sức đanh thép và đầy uy quyền : “ Ông không có quyền gì đối với tôi, nếu Trời không ban cho ông”.

Vương quyền của Chúa Giêsu là vương quyền tuyệt đối, con người chỉ nhận ra khi tin vào Ngài, khi tin Ngài là Thiên Chúa. Người Do thái không thể nhận ra vì họ bị hận thù che mắt. Philatô cũng không thể nhận ra, vì ông chỉ thấy vẻ bên ngoài mà thôi. Diễn biến của cuộc tử nạn sẽ cho chúng ta nhận ra vương quyền đó qua những dấu hiệu tàng ẩn mà măt phàm trần không thể thấy.

Khi đánh đòn Chúa xong, mấy tên lính tìm cách nhạo cười Ngài bằng cách cho Ngài choàng một miếng vải đỏ, tương trưng áo của vua. Họ đặt trên đầu Ngài một vòng gai tượng trưng cho mũ triều của vua, họ quỳ xuống và nói : “ Kính chào vua dân Do thái” rồi vả mặt Ngài. Đây là một trò hề đối với mấy tên lính, nhưng đây cũng là một cách tuyên xưng vương quyền của Ngài. Ngài là vua nhưng là một vị vua chấp nhận mọi nhục nhã, mọi đau đớn để cứu vớt những người thuộc về Ngài còn ở trần gian, vì Ngài yêu thương họ đến tận cùng.Ngài chính là Vua Tình Yêu của chúng ta.

Bản án của Philatô viết : “ Giêsu Nadaret, Vua dân Do thái”. Phải chăng đây cũng là công bố vương quyền của Chúa một cách tiềm ẩn ?

CAC BẠN CẦN tiếp tục bước theo Chúa trên con đường thập giá, chúng ta sẽ nhận ra tình yêu vô biên của Chúa, và nhờ đó chúng ta mới thấy rằng chúng ta được yêu thương quá nhiều, nhờ đó chúng ta mới cảm thấy cần đáp trả tình yêu đã vì chúng ta mà phải thiệt thân.

CAC BẠN đừng mau quên những gì chúng ta chứng kiến hôm nay. Hãy tiếp tục đi con đường thập giá trong cuộc sống hôm nay. Đừng tránh né những thập giá hằng ngày của chúng ta, nhưng hãy cùng với Chúa Giêsu, đi tiếp quảng đường chúng ta phải đi, nhưng đừng bao giờ đi một mình, chúng ta sẽ vấp ngã, nhưng đi với Chúa, chúng ta sẽ đạt đến Tình Yêu. Chỉ có tình yêu mới là tiếng nói cuối cùng. Đừng tiếc gì với Chúa vì Chúa không tiếc gì với chúng ta.

Hôm nay không có thánh lễ nhưng chúng ta vẫn được dự bàn tiệc tình yêu của Chúa. Ăn lấy Chúa và hãy cùng với Chúa đi tiếp đoạn đường chúng ta phải đi trong yêu thương. Hạnh phúc như bình minh đang ló dạng sau đêm tối.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THỨ TƯ TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

17.04.19 - THỨ TƯ TUẦN THÁNH

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG: Mt 26,14-25

         ĐỪNG BÁN RẺ THIÊN CHÚA!

Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thương tế mà nói: “Quý vị muốn cho tôi bao nhiêu? tôi sẽ nộp ông ấy cho quý vị.” Họ quyết định cho hắn 30 đồng bạc. Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su. (Mt 26,14-16)

Suy niệm/SỐNG : Giu-đa “bán” Thầy chỉ với 30 đồng bạc, giá bán một tên nô lệ. Chẳng bõ bèn gì với số tiền chỉ bằng 1.10 giá bình bạch ngọc đầy dầu thơm kia! Và càng “bèo” hơn nếu Giu-đa muốn lấy số tiền đó để bù lỗ ba năm trời theo Chúa mà chẳng nên cơm cháo gì! Thế mới hiểu mọi thứ tham lam (danh vọng, quyền lực, tiền bạc, lạc thú...) rốt cuộc xô đẩy người ta tới chỗ sẵn sàng bán rẻ tất cả, bán rẻ tình yêu, bán rẻ lương tâm, bán rẻ cả Thiên Chúa!

Thiên Chúa bị bán với giá rẻ mạt nhưng Ngài lại cứu chuộc con người bằng một giá rất cao: không phải là vàng bạc mà là máu châu báu của Con Thiên Chúa (x. 1Pr 1,18-19).

Mời Bạn CHIA SẺ: Thật là thảm kịch! Đành rằng ai cũng có thể sai lầm, thậm chí còn nặng nề hơn, như Phê-rô, Phao-lô, hay các môn đệ khác... Nhưng Giu-đa đã kết thúc thảm kịch bằng thảm kịch: ông không tin rằng Con Thiên Chúa có thể đền bù, có thể chuyển những sai lầm chết người đó thành hồng ân cứu độ cho muôn người.

Chớ gì chúng mình đừng như tuyệt vọng như Giu-đa. Trái lại mỗi khi thấy mình sa ngã lỗi lầm, hãy nhìn lên Đức Ki-tô trên thánh giá để hiểu rằng mình đã được thứ tha và nhờ đó được ơn hối cải.

Sống Lời Chúa: Mỗi tối xét mình VỚI SỰ DẪN DẮT CỦA CHÚA THÁNH THẦN, TÔI QUYẾT TÂM ĐỔI MỚI CUỘC ĐỜI TRỞ VỀ BÊN CHÚA.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã yêu đến nỗi thụ hình thập giá thì còn tội lỗi nào mà Chúa không thể thứ tha. NHỜ LỬA THÁNH LINH đốt cháy con mỗi khi lỗi lầm, biết nhìn lên thánh giá Chúa, để con được lòng ăn năn tội nên.

gpmytho

---------------------------------

*THỐNG HỐI: "Con muốn trở về nép mình bên Chúa xin Ngài thứ tha.

                    Bao tháng ngày qua con sống lạc xa tình Chúa thương yêu....."

--------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA NHẬT LỄ LÁ - C PDF Print E-mail

 - CN LỄ LÁ NĂM C

SỐNG VÀ CHIA SẺ : Lc 19,28-40

* NHÌN LÊN - NGAY HÔM NAY ANH Ở TRÊN THIÊN ĐÀNG VỚI TÔI

Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: “Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!” Và Người nói với anh ta: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.” (Lc 23,42-43)

Suy niệm: “Hai tên gian phi” cùng bị treo trên thập giá có cùng một xuất phát điểm: một vị trí lơ lửng, đầu không đội trời, chân không đạp đất. Thế mà điểm đến của hai người thật khác biệt nhau.

Thật thế, người trộm thứ nhất, với tâm trạng một kẻ ngạo mạn trong bước đường cùng, đã thách thức Đức Giê-su xuống khỏi thập giá để anh ta cũng được xuống cùng. Anh ta đã “nhìn xuống” vực sâu tuyệt vọng mà anh đang rơi xuống. Ngược lại, anh trộm thứ hai đã “nhìn lên.” Không còn gì để mất, nhưng anh lại khám phá niềm hy vọng tối hậu của mình nơi Đức Giê-su.

Anh đặt tất cả niềm tin của mình vào lòng thương xót và sự khoan dung của Thiên Chúa được hiện thân nơi Đức Giê-su, người đang đồng chịu án tử hình với anh. Chúa Giê-su khẳng định ngay hôm nay anh sẽ được chia sẻ vinh quang với Ngài. Cụm từ “hôm nay” cho thấy tính “lập tức” ơn cứu độ của Thiên Chúa.

Mời Bạn CHIA SẺ: Ơn cứu độ đã được sắm sẵn ngay hôm nay cho những ai biết “hướng lòng” về trời cao, khát khao sống tín thác vào Chúa, và cùng vác thánh giá với Ngài. Còn bạn thì sao? Bạn có “nhìn lên” để nhận ra ân sủng, tình yêu, và quà tặng vô giá đó trong thời khắc Vượt Qua này không? Với cái nhìn đó bạn sẽ gặp được con đường sống ngay trong ngõ cụt bi đát nhất của cuộc đời.

Sống Lời Chúa: Cầu nguyện cho một gia đình đã hoặc đang có nguy cơ tan vỡ để họ nhận được ơn cứu độ từ nơi Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, NHỜ LỬA THÁNH LINH đốt nóng khát khao nên thánh cho từng người trong gia đình con. Amen.

gpmytho

----------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - CN LỄ LÁ NĂM C PDF Print E-mail

SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT
----oooOooo----
CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM C (14/04/2019)

CẢM NGHIỆM NỖI ĐAU KHỔ
CỦA ĐẤNG BỊ ĐÓNG ĐINH THẬP GIÁ

"Lạy Cha, Con phó linh hồn Con trong tay Cha”

I. CHUẨN BỊ SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA
Cao điểm của Năm Phụng Vụ là Cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su. Bốn sách Phúc Âm đều có bài tường thuật của Cuộc Thương Khó ấy. Chúa Nhật Lễ Lá mở đầu Tuấn Thánh, Giáo hội cho đọc Bài Thương Khó của Tin Mừng Lu-ca. Và mời gọi chúng ta chiêm ngắm Đấng chịu đóng đinh thập giá để cảm nghiệm được nỗi ĐAU KHỔ của Người.

II. LẮNG NGHE BÀI THƯƠNG KHÓ: Lc 22, 14 - 23, 56
Bài Thương Khó Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, theo Thánh Lu-ca.
Đến giờ, Chúa Giê-su vào bàn ăn với mười hai tông đồ và bảo các ông: "Thầy đã tha thiết ước ao ăn Lễ Vượt Qua này với các con trước khi chịu khổ nạn. Thầy bảo các con, Thầy sẽ chẳng bao giờ ăn lễ này nữa, cho đến khi lễ này được thực hiện trong nước Thiên Chúa". Rồi Người cầm chén, tạ ơn và phán: "Các con hãy lãnh nhận chén này mà chia cho nhau: Thầy bảo cho các con biết: Thầy sẽ không uống thứ nho này nữa cho đến khi nước Thiên Chúa đến!" Đoạn Người cầm bánh và tạ ơn, bẻ ra và trao cho các ông mà phán: "Này là Mình Ta hiến ban vì các con, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta". Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người cầm lấy chén mà phán: "Chén này là Tân ước trong Máu Ta sẽ đổ ra vì các con. Vả lại này tay kẻ nộp Ta đang ở gần Ta, ngay trên bàn này. Đành rằng Con Người sẽ ra đi như đã được ấn định, nhưng vô phúc cho kẻ nộp Người!" Bấy giờ các ông bắt đầu hỏi nhau xem ai trong nhóm họ là kẻ làm điều đó. Giữa các ông cũng xảy ra một cuộc tranh giành xem ai trong họ được coi là cao trọng hơn hết. Nhưng Người bảo: "Vua chúa các dân ngoại thì thống trị dân, và những kẻ có quyền hành trên dân thì bắt dân gọi mình là ân nhân. Phần các con, thì không như thế, vì ai cao trọng hơn (trong) các con thì hãy trở thành như người nhỏ nhất, và kẻ làm đầu, hãy trở thành như người hầu hạ. Vì người ngồi ăn và kẻ hầu hạ, ai trọng hơn, nào chẳng phải là người ngồi ăn ư? Thế mà Thầy, Thầy ở giữa các con như người hầu hạ. Còn các con, các con đã kiên trì với Thầy trong các cơn gian nan của Thầy, và Thầy xếp đặt nước trời cho các con như Cha Thầy đã xếp đặt cho Thầy, để các con sẽ được ăn uống đồng bàn trong nước Thầy, và được ngồi trên toà xét xử mười hai chi tộc Is-ra-el!" Rồi Chúa nói: "Si-mon, Si-mon, này ma quỷ đã đòi sàng các con như sàng gạo, nhưng Ta đã cầu nguyện để con khỏi mất đức tin. Và phần con, khi đã trở lại, con hãy làm cho anh em con vững tin". Ông thưa Người: "Lạy Thầy, con sẵn sàng theo Thầy, dù vào tù hay đi chịu chết". Nhưng Người đáp: "Phê-rô, Thầy bảo cho con biết: hôm nay khi gà chưa gáy, con đã ba lần chối rằng không biết Thầy". Và Người bảo các ông: "Khi Thầy sai các con đi không mang theo túi tiền, không bị, không giày dép, nào các con có thiếu thốn sự gì không?" Các ông thưa: "Không thiếu gì cả". Vậy Người nói: "Nhưng bây giờ ai có túi tiền, hãy cầm lấy, ai có bị, cũng hãy làm như vậy, và ai không có gươm, thì hãy bán áo choàng mình mà mua lấy gươm. Vì Thầy bảo các con hay: còn điều này chép về Thầy cũng cần phải được ứng nghiệm: 'Người đã bị liệt vào số những kẻ gian ác'. Vì mọi điều đã chép về Thầy phải được hoàn tất". Các ông thưa Người: "Thưa Thầy, này có hai thanh gươm đây". Và Người bảo: "Đủ rồi".
Đoạn Người ra đi lên núi cây ô-liu như thường lệ. Các môn đệ cũng đi theo Người. Đến nơi, Người bảo các ông: "Các con hãy cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ". Rồi Người đi xa các ông một quãng bằng ném một hòn đá và quỳ gối cầu nguyện rằng: "Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin Cha cất chén này xa con. Nhưng xin đừng theo ý con muốn, một theo ý Cha". Bấy giờ có thiên thần từ trời hiện ra an ủi Người. Và lâm cơn hấp hối, Người cầu nguyện thiết tha hơn, và mồ hôi Người chảy ra như những giọt máu rơi xuống đất. Cầu nguyện xong, Người đứng dậy, trở lại chỗ các môn đệ, và thấy các ông còn đang ngủ vì buồn sầu. Người liền bảo: "Các con ngủ ư? Hãy dậy và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ". Người còn đang nói, thì này đây (xuất hiện) một lũ đông, và một người trong nhóm Mười Hai là Giuđa dẫn đầu. Hắn lại gần Chúa Giê-su để hôn Người. Chúa Giêsu bảo hắn: "Giu-đa, ngươi lấy cái hôn để nộp Con Người ư?" Thấy các sự sắp xảy ra, những kẻ đứng chung quanh Người liền hỏi: "Thưa Thầy, chúng con có nên dùng gươm mà chém không?" Và một người trong các ông chém tên đầy tớ thầy thượng tế đứt tai phải. Nhưng Chúa Giê-su lên tiếng bảo: "Thôi, đủ rồi". Và Người sờ vào tai người đầy tớ ấy mà chữa cho y lành lại. Rồi Chúa Giêsu bảo các kẻ đến bắt Người gồm các thượng tế, trưởng vệ binh đền thờ và kỳ lão rằng: "Các ngươi cầm gươm giáo gậy gộc đi bắt Ta như bắt tên cướp ư? Hằng ngày Ta ngồi trong đền thờ giữa các ngươi mà các ngươi không bắt Ta. Nhưng đây là giờ của các ngươi và của quyền lực tối tăm". Chúng liền bắt Người và điệu tới nhà thầy thượng tế. Còn Phê-rô đi theo xa xa.
Họ đốt lửa ngay giữa sân và ngồi vòng quanh, Phê-rô cũng ngồi lẫn với họ. Một đứa đầy tớ gái thấy ông ngồi gần lửa, thì nhìn kỹ ông và bảo: "Cả ông này cũng theo hắn". Nhưng ông chối và nói: "Này chị, tôi đâu quen biết người ấy". Một lát sau, có người khác nhìn ông và nói: "Chính ông cũng là người trong bọn đó". Nhưng Phê-rô đáp: "Này anh, đâu có phải tôi". Chừng một giờ sau, một người khác lại quả quyết rằng: "Đúng ông này cũng theo người ấy: vì ông ta cũng là người xứ Ga-li-lê-a". Phê-rô đáp: "Này anh, tôi không biết anh muốn nói gì?" Khi ông còn đang nói, thì lập tức gà liền gáy. Chúa Giê-su quay lại nhìn Phê-rô. Bấy giờ Phê-rô mới sực nhớ lời Chúa đã bảo ông trước: Khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần. Phê-rô liền ra ngoài và khóc lóc thảm thiết.
Những kẻ canh giữ người, nhạo cười và đánh đập Người. Chúng che mặt Người, vả mặt mà hỏi Người rằng: "Hãy đoán xem ai đánh ngươi đó". Và chúng còn thốt ra nhiều lời khác nhục mạ Người. Vừa sáng ngày, các kỳ lão trong dân, các thượng tế và các luật sĩ hội lại và cho điệu Người ra trước công nghị mà nói: "Nếu ông là Đấng Ki-tô, hãy nói cho chúng tôi hay". Người trả lời: "Tôi có nói, các ông cũng chẳng tin tôi, và nếu tôi có hỏi, các ông cũng chẳng trả lời và cũng chẳng tha tôi. Nhưng từ giờ đây, Con Người sẽ ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng". Mọi người đều hỏi lại: "Vậy ông là Con Thiên Chúa ư?" Người đáp: "Các ông nói đúng, Ta là Con Thiên Chúa". Bấy giờ họ nói: "Chúng ta còn cần chứng cớ chi nữa? Vì chính chúng ta cũng nghe y nói". Đoạn tất cả bọn họ đứng dậy và giải Người đến Phi-la-tô.
Họ bắt đầu tố cáo Người rằng: "Chúng tôi đã thấy người này xúi giục dân nổi loạn, ngăn cản nộp thuế cho Cê-sa-rê, và còn tự xưng là Ki-tô Vua". Phi-la-tô bảo các thượng tế và đám đông rằng: "Ta không thấy người này có tội gì". Nhưng họ cố nài rằng: "Người này đã làm náo động dân chúng, giảng dạy khắp xứ Giu-đê-a, bắt đầu từ Ga-li-lê-a đến đây". Phi-la-tô vừa nghe nói đến Ga-li-lê-a, liền hỏi cho biết có phải đương sự là người xứ Ga-li-lê-a không. Và khi đã biết Người thuộc thẩm quyền Hê-rô-đê, quan liền sai giải Người cho Hê-rô-đê cũng có mặt tại Giê-ru-sa-lem trong những ngày ấy. Hê-rô-đê thấy Chúa Giê-su thì mừng rỡ lắm, vì từ lâu ông ao ước thấy Người, bởi đã nghe nói về Người rất nhiều, và hy vọng xem Người làm một vài phép lạ. Nhà vua hỏi Người rất nhiều lời, nhưng Người không đáp gì hết. Trong khi ấy, các thượng tế và luật sĩ ở đó tố cáo Người dữ dội. Còn Hê-rô-đê cùng các quan lính thì khinh dể và nhạo báng Người, đoạn khoác cho Người một cái áo choàng trắng và gởi trả Người cho Phi-la-tô. Chính ngày đó, Hê-rô-đê và Phi-la-tô trở thành bạn hữu, vì trước kia họ là thù địch với nhau.
Bấy giờ Phi-la-tô triệu tập các thượng tế, các thủ lãnh và dân chúng lại, rồi bảo họ: "Các ngươi đã nộp cho ta người này như một kẻ xúi giục dân làm loạn, nhưng đây ta đã tra xét trước mặt các ngươi, và ta không thấy người này phạm tội nào trong những tội các ngươi tố cáo. Cả vua Hê-rô-đê cũng thấy như vậy, vì ta đã cử các ngươi đến nhà vua và nhà vua cũng không thấy có chi đáng tội chết cả. Vậy ta sẽ cho sửa phạt, rồi tha đi". Mỗi dịp lễ, quan tổng trấn phải phóng thích cho họ một người tù. Vậy toàn dân đồng thanh kêu lên: "Hãy giết người này, và tha Ba-ra-ba cho chúng tôi". Tên này vì dấy loạn trong thành và giết người, nên đã bị tống ngục. Nhưng Phi-la-tô muốn tha Chúa Giê-su, nên lại nói với dân chúng. Nhưng chúng càng la to hơn và nói: "Hãy đóng đinh nó, hãy đóng đinh nó vào thập giá!". Lần thứ ba, quan lại nói với dân chúng: "Người này đã làm gì xấu? Ta không thấy nơi ông ấy có lý do để lên án tử hình. Vậy ta sẽ trừng phạt, rồi tha đi". Chúng lại la lớn tiếng, nhất định đòi đóng đinh Người vào thập giá, và tiếng la hét của chúng càng dữ dội hơn. Phi-la-tô liền tuyên án theo lời chúng yêu cầu. Vậy quan phóng thích tên đã bị cầm tù vì dấy loạn và giết người, là kẻ mà chúng đã xin tha, còn Chúa Giê-su thì quan trao phó để mặc ý chúng.
Khi điệu Người đi, chúng bắt một người xứ Xy-rê-nê, tên Si-mon, ở ngoài đồng về, chúng bắt ông vác thập giá theo sau Chúa Giê-su. Đám đông dân chúng theo Người, có cả mấy người phụ nữ khóc thương Người. Nhưng Chúa Giê-su ngoảnh mặt lại bảo họ rằng: "Hỡi con gái Giê-ru-sa-lem, đừng khóc thương Ta, hãy khóc thương chính các ngươi và con cái các ngươi. Vì này, sắp đến ngày người ta sẽ than rằng: "Phúc cho người son sẻ, phúc cho những lòng không sinh nở và những vú không nuôi con". Bấy giờ người ta sẽ lên tiếng với núi non rằng: "Hãy đổ xuống đè chúng tôi", và nói với các gò nổng rằng: "Hãy che lấp chúng tôi đi". Vì nếu cây tươi còn bị xử như vậy, thì gỗ khô sẽ ra sao?" Cùng với Người, chúng còn điệu hai tên gian ác nữa đi xử tử. Khi đã đến nơi gọi là Núi Sọ, chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu và một đứa bên tả Người. Bấy giờ Chúa Giê-su than thở rằng: "Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm". Rồi chúng rút thăm mà chia nhau áo Người. Dân chúng đứng đó nhìn xem, và các thủ lãnh thì cười nhạo Người mà rằng: "Nó đã cứu được kẻ khác, thì hãy tự cứu mình đi nếu nó thật là Đấng Ki-tô, người Thiên Chúa tuyển chọn". Quân lính đều chế diễu Người và đưa dấm cho Người uống và nói: "Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi". Phía trên đầu Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp, La-tinh và Do-thái như sau: "Người này là vua dân Do-thái". Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng: "Nếu ông là Đấng Ki-tô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa". Đối lại, tên kia mắng nó rằng: "Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao. Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đã làm, còn Ông này, Ông có làm gì xấu đâu?" Và anh ta thưa Chúa Giê-su rằng: "Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi". Chúa Giê-su đáp: "Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".
Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu, tối tăm liền bao trùm cả mặt đất cho đến giờ thứ chín. Mặt trời trở nên u ám, màn trong đền thờ xé ra làm đôi ngay chính giữa. Lúc đó Chúa Giê-su kêu lớn tiếng rằng: "Lạy Cha, Con phó linh hồn Con trong tay Cha". Nói đoạn, Người trút hơi thở.
(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)
Thấy sự việc xảy ra, viên sĩ quan ca tụng Thiên Chúa rằng: "Ông này quả thật là người công chính". Và tất cả dân chúng có mặt thấy cảnh tượng đó, và chứng kiến những sự việc xảy ra, liền đấm ngực trở về.
Đứng xa xa, có những kẻ quen biết Người, và mấy phụ nữ đi theo Người từ xứ Ga-li-lê-a, họ cũng chứng kiến. Tuy nhiên, có một công nghị viên tên là Giu-se, người tốt lành và công chính. Ông này đã không đồng ý với mưu toan và hành động của các công nghị viên khác, ông quê ở thành A-ri-ma-thi-a trong xứ Giu-đê-a, chính ông cũng trông đợi nước Chúa. Ông đến gặp Phi-la-tô và xin xác Chúa Giê-su. Đoạn ông hạ xác Người xuống, liệm trong khăn và táng trong mồ đá đục sẵn, nơi chưa táng xác ai. Hôm đó là ngày chuẩn bị và sắp bước sang ngày Sab-bat. Trong khi đó, những người phụ nữ đã đi với Người từ xứ Ga-li-lê-a, cũng theo đến xem mồ và xác Người được táng như thế nào. Rồi các bà về sửa soạn thuốc thơm và dầu thơm. Nhưng trong ngày Sab-bat, các bà nghỉ theo đúng luật.

III. CHIÊM NGẮM ĐẦNG BỊ ĐÓNG ĐINH THẬP GIÁ ĐỂ CẢM NGHIỆM NỖI ĐAU KHỔ CỦA CHÚA GIÊ-SU
Bài Thương Khó của Tin Mừng Lu-ca cho chúng ta một bản tường trình d0ầy đủ và sống động về những nỗi ĐAU ngoài thân xác và những nỗi KHỔ trong tâm hồn của Chúa Giê-su, Chúa chúng ta:
3.1 Những nỗi ĐAU ngoài thân xác là Chúa Giê-su bị bắt, bị trói, bị đánh đập, bị tra tấn, phải vác thập giá, bị đóng đinh vào cây gỗ và bị chết treo lên như một tên tội phạm. Gương mặt và thân xác Chúa bị bầm dập một cách tàn tạ khiến không ai chứng kiến mà có thể cầm được nước mắt!
3.2 Còn những nỗi KHỔ trong tâm hồn của Chúa Giê-su thì khủng khiếp hơn nhiều. Đó là Chúa Giê-su bị người Do-thái và nhất là những người có quyền chức lãnh đạo trong tôn giáo khinh khi, thù ghét, tra vấn, đánh đập, chế diễu, kết án và giết chết. Nhưng còn một nỗi KHỔ tinh thần lớn hơn nữa là bị bán, bị từ chối và bỏ rơi bởi chính các môn đệ thân tín của mình! Thậm chí Người còn bị chính Chúa Cha bỏ rơi.

IV. SỐNG SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA TRONG BÀI THƯƠNG KHÓ Lc 22, 14 - 23, 56
4.1 Chúa Giê-su chịu đau khổ vì chúng ta: Chính chúng ta là những kẻ đã khiến Đức Giê-su phải chịu đau (trên thân xác) và chịu khổ (trong tâm hồn), vì chúng ta đã đã nhiều lần từ chối tình thương của Chúa, đã nhiều lần phạm tội mất lòng Chúa.
4.2 Chúng ta hãy xin Chúa Giê-su thứ tha cho chúng ta, như Người đã tha thứ cho những kẻ đã tham gia vào việc treo Người trên thập giá.

V. LỜI NGUYỆN GIÁO DÂN VỚI BÀI THƯƠNG KHÓ: Lc 22, 14 - 23, 56
MỞ ĐẦU: Lạy Thiên Chúa là Cha của Đức Giê-su Ki-tô và là Cha của chúng con, chúng con cảm tạ Cha vì Chúa Giê-su Ki-tô, Con Cha đã chịu treo trên cây thập giá và chịu chết cho chúng con. Chúng con xin dâng lên Cha lời cầu xin tha thiết của chúng con.

Ý VÀ LỜI CẦU NGUYỆN:
1.- «Bấy giờ các ông bắt đầu hỏi nhau xem ai trong nhóm họ là kẻ làm điều đó. Giữa các ông cũng xảy ra một cuộc tranh giành xem ai trong họ được coi là cao trọng hơn hết» Chúng CON CÙNG dâng lời cầu xin Chúa cho mọi người trên thế giới này nhận biết những tội ác mình đã làm mà khiêm tốn ăn năn sám hối và trở về với Thiên Chúa.
Xướng: Chúng CON cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

2.- «Này chị, này anh tôi đâu quen biết người ấy» Chúng CON CÙNG dâng lời cầu xin Chúa cho Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Phó Tế, Tu Sĩ và cho hết mọi Ki-tô hữu để mọi thành phần Dân Chúa can đảm tuyên xưng mình quen biết Chúa Giê-su Ki-tô.
Xướng: Chúng CON cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!
3.- «Hỡi con gái Giê-ru-sa-lem, đừng khóc thương Ta, hãy khóc thương chính các ngươi và con cái các ngươi» Chúng CON CÙNG dâng lời cầu xin Chúa cho các Ki-tô hữu trong cộng đoàn giáo xứ, để mọi người biết sống khiêm nhường và nhận ra sự yếu đuối và tội lỗi của mình mà sám hối ăn năn.
Xướng: Chúng CON cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

4.- «Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi» Chúng CON hãy dâng lời cầu xin Chúa cho những người không biết trông cậy vào ai trong những lúc ngặt nghèo của cuộc sống để họ biết chạy đến với Chúa Giê-su mà kêu cầu Người cứu giúp.
Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

LỜI KẾT:
Lạy Thiên Chúa là Cha của Đức Giê-su và là Cha của chúng con, chúng con chúc tụng ngợi khen và cảm tạ Cha, vì Con Cha đã chịu khổ nạn vì chúng con.
Chúng con xin Cha thứ tha cho những tội lỗi thiếu sót mà chúng con đã mắc phải.
NHỜ Thánh Thần ĐÁNH ĐỘNG, chúng con cảm nghiệm được những ĐAU KHỔ mà Con Cha đã chịu trong Cuộc Thương Khó và sám hối ăn năn.
Chúng con cầu xin, nhờ công nghiệp Chúa Giê-su Ki-tô Con Cha, Chúa chúng con. Amen

Sài-gòn ngày 13 tháng 04 năm 2019
Giêrônimô Nguyễn Văn Nội

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 190