mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3413
mod_vvisit_counterHôm Qua5687
mod_vvisit_counterTuần Này9100
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này185875
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8674918

We have: 83 guests online
Your IP: 54.166.158.73
 , 
Today: Jun 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VA CHIA SE LOI CHUA - THU BAY- TUNA6TN-A PDF Print E-mail

Thứ Bảy 18-2-2017

"Một đám mây bao phủ" ... "bằng chứng cho những thực tại vô hình"

Sau khi đã tiết lộ cái bí mật quân sự rùng rợn nhất đối với các tông đồ trong Bài Phúc Âm hôm Thứ Năm tuần này liên quan đến một Đức Kitô khổ nạn và tử giá, cũng như sau khi khẳng định điều kiện đầy gian nan khốn khó để có thể xứng đáng và khả năng theo làm môn đệ của mình ở Bài Phúc Âm Thứ Sáu hôm qua, Chúa Giêsu, trong Bài Phúc Âm hôm nay, đã dường như muốn trấn an các vị, bằng cách tỏ vinh quang của Người ra cho các vị thấy qua 3 vị tông đồ đại diện là Phêrô, Giacôbê và Gioan ở trên núi cao, như được Thánh ký Marco thuật lại như sau: "Khi ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan đi riêng với Người lên núi cao, và Người biến hình trước mặt các ông, và áo Người trở nên chói lọi trắng tinh như tuyết, không thợ giặt nào trên trần gian có thể giặt trắng đến thế".

Biến cố biến hình toàn thân, chứ không phải chỉ "hiển dung" (như một số người ngày nay thích sử dụng từ ngữ có vẻ mới lạ có tính chất văn vẻ hay hay này) về khuôn mặt của Chúa Giêsu mà thôi, là một dấu báo về cuộc phục sinh vinh hiển của Người, một cuộc phục sinh chỉ xẩy ra sau cuộc khổ nạn và tử giá của Người, để nhờ đó, Người có thể tỏ hiện trọn vẹn tất cả quyền năng thần linh của Người ra ở chỗ chiến thắng tội lỗi và sự chết, thậm chí, vì Người từ kẻ chết hay từ cõi chết sống lại mà Người còn biến đổi tối tăm thành ánh sáng và sự chết thành sự sống nữa, chứ không phải, qua mầu nhiệm nhập thể của mình, Người chỉ là "ánh sáng chiếu soi trong tăm tối" (Gioan 1:5).

Đó là mục đích và tất cả ý nghĩa của Mầu Nhiệm Vượt Qua, một mầu nhiệm bao gồm cả khổ giá và phục sinh, hoàn toàn ứng nghiệm những gì Thánh Kinh báo trước về Đấng Thiên Sai Giêsu hay về Đức Giêsu Kitô, như chính Chúa Kitô Phục Sinh đã sử dụng chứng lý Thánh Kinh để làm cho cho các tông đồ về việc sống lại của Người khi Người hiện ra với các vị, bao gồm cả thành phần 2 môn đệ đang trên đường đi về làng Emmau lẫn các vị tông đồ ở Nhà Tiệc Ly lần đầu tiên vào tối ngày thứ nhất trong tuần:

Với 2 môn đệ về làng Emmau: "Bấy giờ Ðức Giêsu nói với hai ông rằng: 'Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!Nào Ðấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?' Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh".

Với các tông đồ ở Nhà Tiệc Ly: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Môsê, Các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm".

Chính vì biến cố biến hình trên núi ám chỉ mầu nhiệm vượt qua đúng như lời Thánh Kinh liên quan đến lề luật và các ngôn sứ như thế mà trong khi biến hình mới có hai nhân vật tiêu biểu của Cựu Ước xuất hiện, một liên quan đến lề luật là Moisen và một liên quan đến tiên tri là Elia: "Rồi Êlia cùng Môsê hiện ra và đàm đạo với Chúa Giêsu".

Cũng chính vì biến cố biến hình trên núi ám chỉ mầu nhiệm vượt qua đúng như lời Thánh Kinh là những gì được Thiên Chúa ấn định như thế và sẽ xẩy ra đúng như vậy mà Thiên Chúa đã phải đích thân lên tiếng chứng thực Đấng Thiên Sai của Ngài, một Đấng Thiên Sai Vượt Qua từ khổ giá đến vinh quang phục sinh, qua sự kiện được Thánh ký Marco ghi nhận trong Bài Phúc Âm hôm nay: "Lúc đó một đám mây bao phủ các Ngài, và từ đám mây có tiếng phán rằng: 'Ðây là Con Ta rất yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người'".

"Đám mây bao phủ các ngài" đây biểu hiệu cho Chúa Thánh Thần, Đấng "bao phủ bà" (Luca 1:35), Đấng cũng đã đậu trên Chúa Giêsu ở Sông Jordan khi Người lãnh nhận Phép Rửa của Tiền Hô Gioan Tẩy Giả (xem Gioan 1:33; Marco 1:10). Vì Thánh Thần là Thần Chân Lý dẫn vào tất cả sự thật (xem Gioan 16:13) mà "từ đám mây có tiếng phán", để chứng tỏ Người thực sự là Con Thiên Chúa, là Đấng Thiên Sai, "là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn" (Gioan 1:34).

Như thế, với sự hiện diện của Thần Chân Lý ở biến cố biến hình kèm theo tiếng phán ra đã cho thấy tất cả những gì Người nói về Người (như bài Phúc Âm liên quan đến cuộc vượt qua của Người hôm Thứ Năm vừa rồi) và tỏ mình ra cho các tông đồ (như trong biến cố biến hình trong bài Phúc Âm hôm nay) đều chân thực và chắc chắn sẽ xẩy ra đúng như vậy theo như Thánh Kinh đã tiên báo, chẳng những đáng tin tưởng chấp nhận mà còn cần phải tin tưởng chấp nhận nữa, nhưng phải là một đức tin như Bài Đọc 1 hôm nay định nghĩa và xác quyết:


SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG : "Ðức tin là nền tảng của những điều hy vọng, là bằng chứng cho những thực tại vô hình... Không có đức tin, thì không thể đẹp lòng Chúa, vì chưng ai đến gần Thiên Chúa, thì phải tin có Thiên Chúa, và Người thưởng công cho những kẻ tìm kiếm Người".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA- THU TU- TUAN 6TN-A PDF Print E-mail

THỨ TƯ TUẦN 6 TN-A

CHIA SẺ TIN MỪNG MC 8, 22-26

"Tôi thấy người ta đi lại như cây cối" - "một cành ô liu xanh tươi"

Bài Phúc Âm của Thánh ký Marco cho Thứ Tư tuần VI Thường Niên hôm nay thuật lại sự kiện Chúa Giêsu chữa lành cho một người mù ở Betsaida. Thế nhưng, cách thức chữa lành của Người trong trường hợp này thật là đặc biệt, bao gồm những cử chỉ và tiến trình của một việc chữa trị (treatment) hơn là chữa lành (healing) đùng một cái là xong, chẳng hạn bằng một lời truyền.

Dân chúng thì vẫn cứ tưởng như thế, cứ tưởng Chúa Giêsu đầy quyền năng chỉ cần một cử chỉ đơn giản nào đó là nạn nhân liền được khỏi, như họ đã từng chứng kiến ở những trường hợp khác, thậm chí chỉ cần sờ vào gấu áo của Người cũng được khỏi như trường hợp của người đàn bà bị loạn huyết 12 năm trong Bài Phúc Âm Thứ Ba tuần IV Thường Niên 2 tuần trước.

Đó là lý do Thánh ký Marco đã cho chúng ta thấy chi tiết về khuynh hướng "mì ăn liền" này nơi dân chúng: "Người ta dẫn tới Chúa một người mù và xin Chúa đặt tay trên người ấy", không phải để chúc lành suông cho nạn nhân bị mù này, mà là để chữa lành cho con người mù lòa bất hạnh đáng thương ấy. Tuy nhiên, chắc họ cũng lấy làm lạ lạ lần này Đấng mà họ tin tưởng đầy quyền năng chữa lành này lại tác hành một cách lạ lùng. Ở chỗ:

"Chúa cầm tay người mù, dắt ra khỏi làng, Chúa phun nước miếng vào mắt anh và đặt tay trên anh mà hỏi: 'Ngươi có thấy gì không?' Anh nhìn lên và trả lời: 'Tôi thấy người ta như những cây cối đang đi'. Chúa lại đặt tay trên mắt người mù, anh liền thấy rõ và khỏi hẳn, thấy được mọi vật rõ ràng. Chúa Giêsu cho người ấy về nhà và căn dặn: 'Ngươi hãy về nhà, và nếu có vào làng thì đừng nói với ai'".

Trong trường hợp chữa lành cho nạn nhân mù ở Betsaida này, Chúa Giêsu không dùng cả cử chỉ lẫn lời nói "Ephrata - Hãy mở ra" như trong lần Người chữa lành người điếc là nạn nhân Người cũng dẫn ra khỏi đám đông và cũng lấy tay chạm đến cả tai lẫn lưỡi của nạn nhân điếc, như bài Phúc Âm Thứ Sáu Tuần V Thường Niên thuật lại. Lần này Chúa Giêsu chỉ dùng đến cử chỉ chính yếu là "đặt tay" mà thôi, mà lại phải đặt đến 2 lần mới xong. Tại sao thế?

Tại vì tùy theo người và tùy theo bệnh mà chữa lành. Thật ra không phải là Chúa Giêsu không thể chữa lành cho nạn nhân mù này bằng việc Người đặt tay lần thứ nhất hay chỉ cần một lần đặt tay duy nhất. Người chỉ muốn cho thấy rằng việc chữa lành của Người nơi con người và đối với con người là một tiến trình, từ chưa trọn: "'Tôi thấy người ta như những cây cối đang đi'", đến viên trọn: "anh liền thấy rõ và khỏi hẳn, thấy được mọi vật rõ ràng."

Tiến trình chữa lành nơi nạn nhân bị mù ở Betsaida trong bài Phúc Âm hôm nay được Chúa Giêsu cố ý làm như thế nên mới hỏi chính nạn nhân đương sự: "Ngươi có thấy gì không?", xem nhãn quan của anh ta được tiến triển từ mù lòa đến chỗ được thấy ra sao cho đến khi hoàn toàn bình thường. Không phải là Người không biết đến mức độ nhãn quan của anh ta sau lần đặt tay đầu tiên của Người, vì Người biết được những gì xuất phát từ Người (xem Marco 5:30) nhưng Người cố ý để anh ta tự cho biết và nhận định về tình trạng của anh ta rồi Người mới chữa tiếp, để anh ta có thể nhìn thấy được tất cả sự thật chẳng những về ngoại cảnh nói chung mà nhất là sự thật về tha nhân nói riêng.

Thật vậy, đầu tiên nạn nhân bị mù ở Betsaida chỉ "thấy người ta đi lại như cây cối" sau đó mới thấy con người ta thật sự là con người với nguyên vẹn hình hài của họ chứ không phải "như cây cối" nữa, nhờ đó anh ta cũng "thấy được mọi vật rõ ràng" đúng như bản chất và giá trị của chúng, chứ không còn lẫn lộn giữa người với vật hay giữa vật với người nữa, như thực tế làm người và sống đạo vẫn cho thấy, nhiều khi thậm chí chúng ta còn coi vật hơn người, còn coi tha nhân đồng loại như một cơ phận của một bộ máy kinh tế sản xuất v.v.

Tuy nhiên, để được hoàn toàn sáng mắt nhờ đó có thể thấy được tất cả sự thật về tạo vật chung quanh mình và nhất là về chính bản thân mình, con người cần được chữa lành, bởi chính Thần Linh của Thiên Chúa qua việc đặt tay của Chúa Giêsu. Đúng thế, sở dĩ nạn nhân bị mù trong bài Phúc Âm hôm nay chưa được hoàn toàn chữa lành là vì Chúa Giêsu chưa đặt tay của Người lên mắt của anh ta, lần đầu Người mới "đặt tay trên anh" để "hỏi" mà thôi chứ chưa trực tiếp "đặt tay trên mắt người mù".

Lần đặt tay trên mình nạn nhân mà hỏi theo sau cử chỉ "phun nước miếng vào mắt anh" và tác dụng của việc phun của Người và nước miếng của Người mới chỉ làm cho anh ta "thấy người ta đi lại như cây cối" mà thôi, và vì thế cần phải kèm theo cả cử chỉ "đặt tay lên mắt người mù" nữa thì nạn nhân mới hoàn toàn được chữa lành, được thấy tất cả sự thật, như các vị tông đồ trong Bữa Tiệc Ly, cho dù "các con đã được thanh sạch nhờ lời Thày (mà "nước miếng" phun ra từ miệng của Người trong bài Phúc Âm hôm nay là tiêu biểu)" (Gioan 15:3), nhưng vẫn chưa đủ, vẫn cần phải có "Thần Chân Lý" là Đấng (được thông ban từ việc "đặt tay" của Chúa Kitô "đầy ân sủng và chân lý" - Gioan 1:14) "dẫn các con vào tất cả sự thật" (Gioan 16:13).

Hình ảnh nạn nhân mù được Chúa Giêsu chữa lành trong Bài Phúc Âm hôm nay đã được ẩn ý trong Bài Đọc 1 hôm nay, qua câu chuyện hậu biến cố lụt đại hồng thủy thời tổ phụ Noe. Loài người nói chung, bởi nguyên tội, đã như bị mù về tâm linh ngay từ thời niên thiếu, nghĩa là sau thời "nhân chi sơ tính bản thiện" là thời con người bấy giờ chưa đủ trí khôn suy nghĩ hầu như chẳng biết và ý thức gì về tội lỗi, cho đến thời niên thếu khi có trí khôn thì trở thành gian ác không nhiều thì ít, như chính Thiên Chúa đã nhận định: "tâm tình và tư tưởng lòng con người đã nghiêng chiều về đàng trái từ niên thiếu".

Tác động Chúa Giêsu "phun nước miếng vào mắt" nạn nhân bị mù mang ý nghĩa thanh tẩy cái mù lòa của con người, hay ý nghĩa chiếu soi vào bóng tối của con người, cũng đã được chất chứa nơi việc Thiên Chúa thanh tẩy sinh vật của Người nói chung và con người gian ác nói riêng bằng nước, bằng một trận đại hồng thủy, một cuộc đại hồng thủy chỉ hoàn toàn chấm dứt khi tổ phụ Noe "thả chim bồ câu ra khỏi tàu. Ðến chiều, nó bay trở về, mỏ ngậm một cành ô liu xanh tươi", một con "chim bồ câu" tiêu biểu cho Thần Linh của Thiên Chúa và "cành oliu xanh tươi" ám chỉ sự sống, cả hai đều phản ảnh việc Chúa Giêsu đặt tay của Người lên mắt của nạn nhân mù lòa, một tác động Thần Linh đã mang lại sự sống mới cho nạn nhân.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-------------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU BA-TUAN 6TN-A PDF Print E-mail

Thứ Ba Tuần VI Mùa Thường Niên

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA : St 6, 5-8; 7, 1-5.10; Mc 8, 14-21

HÃY LOẠI TRỪ MEN XẤU RA KHỎI TA

Huệ Minh

Từ hàng ngàn năm qua, người ta đã biết dùng men ủ vào bột, để bột dậy men và làm ra những ổ bánh mì thơm ngon. Cũng có những thứ men hữu ích khác để làm rượu, dấm, sữa chua, v.v. Thế nhưng lại có những thứ men độc hại làm cho thức ăn hư thối, gây tật bệnh cho con người.

Khi ví Nước Trời như men trong bột, Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải có loại men mang tên Kitô, chứ không phải "men Pharisêu và men Hêrôđê", là thứ men kiêu căng giả hình, thứ men của lòng đam mê tiền của, thú vui và quyền lực; những thứ men đó làm cho con người ra hư hỏng. Các môn đệ vì còn nặng tinh thần thế tục với óc thực dụng, cứ mải lo lắng về tấm bánh vật chất nên không hiểu được lời giảng dạy của Chúa Giêsu. Biết các ông đang có nguy cơ tiêm nhiễm men độc hại nên Ngài cảnh báo: "Hãy coi chừng men Pharisêu và men Hêrôđê".

Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa Giêsu ngồi trên thuyền với các môn đệ để đi về hướng Betsaiđa; Ngài lợi dụng những giây phút rảnh rỗi để trắc nghiệm phản ứng của các ông về những phép lạ Ngài đã thực hiện, đặc biệt là phép lạ bánh và cá hóa ra nhiều.

Tin Mừng hôm nay liên quan tới câu chuyện Tin Mừng về việc Chúa Giê-su làm phép hóa bánh ra nhiều (Mc 8, 1-10). Phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa Giê-su không chỉ muốn thể hiện uy quyền nhưng quan trọng hơn, Chúa Giê-su muốn hướng lòng dân chúng tới một thứ bánh "thiêng liêng" hơn là đơn thuần là thứ bánh vật chất. Thế nhưng, những người biệt phái và ngay cả các môn đệ thân cận với Chúa cũng mang thật nặng chất "con người". Sau phép lạ bánh hóa nhiều, điều còn dư âm lại trong trí các môn đệ chỉ là... bánh, thứ bánh ăn rồi vẫn đói, không có gì hơn! Các môn chỉ nghĩ đến những cái trước mắt, những cái vật chất của thế giới trần tục này.

Các ông chưa biết đi từ dấu chỉ ấy để vươn lên tới chỗ nhận ra uy quyền của Chúa Giêsu. Ðức Giêsu muốn hướng các ông có cái nhìn cao hơn, khát khao những điều vĩ đại hơn thuộc thế giới thần thiêng. Vì quá quan tâm vướng bận đến tranh cải về việc thiếu mang bánh vật chất, Chúa Giê-su định hướng lại cho các môn đệ sự hiện diện của chính Chúa là Đấng quyền năng có thể biến cái không thành có.

Chúa căn dặn các môn đệ "hãy coi chừng men Biệt phái và men Hêrôđê" (c.15). Men của người Biệt phái và Hêrôđê đây hiểu là sự giả hình là câu nệ vào ý nghĩa đen của luật cũ Maisen, là chôn chặt vào hình thức bên ngoài như phải rửa tay trước khi ăn tiệc, không đi bộ quá một cây số ngày Sabát. Một khi chúng ta sống theo men của người Biệt phái, là chúng ta trọng luật mình hơn luật anh em, trọng luật người hơn luật Chúa, thích tập tục hơn tinh thần, thích nói đến lầm lỗi của người khác hơn của mình, nói đến các nhân đức khác hơn thực hành và cái lưỡi dài hơn cái tay là thế.

Cảnh giác các môn đệ phải tránh men của Biệt phái và men của Hêrôđê, Chúa Giêsu có ý ám chỉ đến sự mù quáng và những thành kiến của những nhóm người này. Chúa Giêsu đã dùng chữ "men" để nói đến tinh thần kiêu ngạo và thái độ mù quáng ấy. Thế nhưng, các môn đệ đã không hiểu được kiểu nói bóng bẩy ấy, đầu óc các ông còn đầy những bận tâm về vật chất.

Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hãy ra khỏi những bận tâm vật chất ấy để hiểu được ý nghĩa các phép lạ và sứ điệp của Ngài. Ðó cũng chính là nội dung của chương trình huấn luyện mà Ngài đeo đuổi trong ba năm rao giảng của Ngài. Mãi đến lúc Ngài bị bắt và chịu treo trên Thập giá, xem chừng các môn đệ vẫn chưa hiểu được chiều sâu sứ điệp của Ngài. Mơ tưởng của những người dân chài này là được trở thành công hầu khanh tướng trong vương quốc trần gian mà họ nghĩ là Chúa Giêsu đã đến để thiết lập.

Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ Ngài hãy vượt lên những bận tâm vật chất để đi vào chiều sâu sứ điệp của Ngài. Ðiều đó cũng có nghĩa là tin vào quyền năng của Ngài, hoàn toàn phó thác cho Ngài. Giữa những khó khăn thử thách của cuộc sống, con người dễ dàng chạy đến với Chúa: đó là thái độ rất chính đáng, bởi vì qua cử chỉ ấy, con người tuyên xưng niềm tin vào tình yêu thương của Thiên Chúa. Tuy nhiên, Chúa Giêsu muốn chúng ta hãy có một thái độ vô vị lợi hơn, hoàn toàn tín thác vào tình yêu của Ngài. Một thái độ như thế sẽ cho chúng ta nhận ra tình yêu của Ngài, và cho chúng ta thốt lên như các vị thánh: "Tất cả đều là hồng ân của Chúa" bởi vì tình yêu của Ngài vượt trên mọi tính toán và chờ đợi của chúng ta.

Vượt lên trên cái "bình thường" của con người để tin tưởng tuyệt đối nơi Thiên Chúa luôn luôn là một thách đố đối với các môn đệ xưa và cũng là của mỗi người bước theo Chúa Giê-su hôm nay. Chất "men biệt phái" trong mỗi người luôn trội lên trong rất nhiều sự kiện: một chút thiếu thốn ập đến, hay một ơn lành nào xảy ra, hoạn nạn xảy ra...dường như rất nhiều lần ta thường dừng lại ở sự kiện đó mà quên mất ý nghĩa hay thánh ý bên trong những sự kiện tưởng là tình cờ. Trước một sự việc không may xảy ra, nhiều lần ta cũng như các môn đệ xưa việc đầu tiên là loay hoay xoay sở đủ cách, tìm mọi cách giải quyết và để Thiên Chúa "ngoài cuộc" và quên mất sự hiện diện của Chúa ở giữa cuộc sống của mỗi người và của sự vận hành của vũ hoàn. Rất nhiều lần ta hành xử như là ta có thể tự mình lo liệu mọi việc. Chúa hoàn toàn đứng bên lề cuộc đời.

Men Kitô trái ngược hẳn với men Hêrôđê và Pharisêu. Đó là men yêu thương, khơi dậy lòng nhiệt thành hiến thân phục vụ trong vui tươi, hiền lành, khiêm tốn. Để men Kitô dậy lên, phải loại bỏ tinh thần thế tục và óc thực dụng là môi trường cho men Pharisêu và Hêrôđê phát triển.

Ta phải xét mình ngay hôm nay, đời chúng ta sống vắn vỏi quá, thế mà tại sao chúng ta cứ gây tội ác hoài, cứ gây gổ bất an cho người này người khác hoài. Tại sao chúng ta cứ gây gương mù gương xấu mãi, cứ chồng chất thêm gánh nặng cho anh em, đáng lẽ mình phải sống đem phúc lộc cho mọi người.

Là con người, chúng ta rất khéo đóng kịch, kể cả việc phạm sự thánh để đóng kịch cũng dễ nữa. Chúng ta dễ ẩn mình dưới nhiều lớp vỏ đạo đức, việc làm để xô đẩy bao linh hồn lìa xa Thiên Chúa. Chúa nói khi chúng ta sống giả hình như thế là gương mù mà Kinh Thánh nói "Thà buộc cối đá vào cổ mà quăng xuống biển sâu còn hơn" (Mt 18,6).

Nếu TÔI sống giả hình, sống giấu giếm, gương mù là thứ men hỏng, men xấu. Men xấu càng làm cho bột chóng bị hư hơn là để nguyên bột. Thiên Chúa đang cần chúng ta là men tốt giữa gia đình, xóm ngõ. Thánh Phaolô bảo "Anh em phải chiếu sáng như những vì sao giữa bầu trời đêm khuya u tối..." (Pl 2,14-15)

SUY TƯ VÀ ĐỔI MỚI : Liệu tôi có phải là người quá tự hào là đang bước theo Chúa Giê-su nhưng chẳng hiểu và chẳng có một chút xác tín nào sự hiện diện sâu thẳm của Ngài bên trong mọi biến cố cuộc đời- "có vỏ mà không có ruột"?

------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - AN O CONG CHINH CON6-TN-A PDF Print E-mail

Sống và Chia sẻ Lời Chúa - CN6TN/A
ĂN Ở CÔNG CHÍNH - LÀM HOÀ VỚI ANH EM
Cần cho Gia đình-Qúy chức-Nhóm- Hội đoàn-Phong trào

A- Sống và chia sẻ theo sự thúc đẩy của Chúa Thánh Linh :
Bài đọc 1: Huấn ca: 15, 15-20= Chúa không truyền cho ai ăn ở thất đức, cũng không cho phép ai phạm tội.(c. 20)
a/ Nếu không muốn ăn ở thất đức tôi cần phải làm những gì ?
b/ Trước mặt tôi là sống và chết, tôi chọn điều nào ? Tại sao ?
c/ Chúa có biết rõ những biệc bạn đang làm không? Tại sao?
Bài đọc 2: 1Cor 2, 6-10= "Điều chúng tôi giảng dạy cho các Tín hữu trưởng thành là một lẽ khôn ngoan; nhưng không phải là lẽ khôn ngoan của thế gian..."(c. 6)
a/ Thế nào là người Tín hữu đã trưởng thành ? Cho vài đặc điềm ?
b/ Sự khôn ngoan của thế gian là những gì ? Kể vài nét cụ thể ?
c/ Người sống theo Thần Khí là gì? Cho vài nhân đức của họ ?
Tin Mừng: Mt 5, 17-37= Nếu khi anh em sắp dâng lễ vật trươc bàn thờ mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy của lễ trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình." (c. 23)
a/ Tại sao tôi hay quan tâm tới việc đi lễ mà quên việc làm hoà...?
b/ Cụm từ : " để của lễ trước bàn thờ", Chúa có ý nói gì với tôi ?
c/ Với việc thờ phượng, dâng lễ là lý do thúc bách bạn phải làm gì ?

B- Câu kinh Thánh đánh động tôi chọn làm châm ngôn Sống:
BẤT CỨ AI GIẬN ANH EM MÌNH, THÌ ĐÁNG BỊ ĐƯA RA TÒA (C. 22) (Everyone who grows angry with his brother will be ...)


C- Ngay bây giờ bạn và tôi phài làm gì? : Mỗi người chọn lấy một việc làm, để sửa ngay lỗi lầm mình hay sai phạm với người khác.

D- Bạn và tôi cùng câu nguyện và Sống lời cầu nguyện của mình:
Lạy Cha, Đức Giêsu dạy: bất cứ ai giận anh em mình thì đáng bị đưa ra toà. Nhờ ơn Chúa, con quyết bỏ ngay sự tức giận, và vui vẻ tha thứ cho anh em, như Cha đã tha thứ cho con. Con noi gương Mẹ Maria đêm ngày lắng nghe Lời Chúa để áp dụng vào đời sống. Amen

Phó tế: JBM Nguyễn Định * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA-CN6TN-A PDF Print E-mail

Chúa Nhật thứ 6 thường niên năm A

SỐNG VÀ CHIA  SẺ Lời Chúa : Mt 5, 17-37

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta chú ý đến từ kiện toàn của Chúa. Ngài nói rõ, Ngài không đến để phá bỏ Luật cũ mà là kiện toàn. Luật cũ vẫn là Luật Chúa, đã giáo dục dân Chúa từ bao nhiêu thế kỷ, sao lại phải kiện toàn ?

Luật Chúa thích nghi với khả năng con người. Khi con người chưa đủ điều kiện hiểu biết, Chúa phải dùng những lề luật mà họ có thể hiểu và thi hành được, cũng như một người mẹ nuôi con nhỏ. Khi em bé chưa biết ăn thì người mẹ cho em bú sữa, khi em bé biết ăn mới cho ăn đồ ăn khác. Vì thế Chúa kiện toàn lề luật là để giúp cho chúng ta bước lên một bậc trọn lành hơn, giúp cho lương tâm chúng ta tế nhị hơn.

Nhưng ai mới có quyền kiện toàn Lề Luật ? Chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm việc đó. Nơi đây, chúng ta thấy Chúa Giêsu chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa mà không cần tuyên bố gì cả. Ngài chứng tỏ quyền uy của Ngài bằng một việc mà không ai có thể làm được.

"Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng ...Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết...". Lời nầy chứng tỏ quyền tuyệt đối của Chúa. Luật của Ngài có tình cách vĩnh viễn : " Trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi..." Và Ngài đòi buộc mọi người phải tuân hành và dạy người khác tuân hành. Luật của Ngài không nô lệ hóa con người , nhưng lại giúp cho con người tự do hơn, dẫn con người đến hạnh phúc, vì luật của Ngài là Luật Yêu Thương.

Thời nay có nhiều người cho rằng Giáo Hội đòi buộc nhiều quá, Giáo Hội ra nhiều luật làm mất đi tự do con người, hạn chế sự phát triển của con người. Không, Giáo Hội không ra luật nào cả, Giáo Hội chỉ giải thích Luật Chúa và giúp người ta giữ Luật Chúa cho chính xác mà thôi. Và nếu Giáo Hội có ra luật thì Giáo Hội chỉ căn cứ vào Lời Chúa mà thôi. Những người trách Giáo Hội là nghiêm khắc thì hãy xem quanh mình : thế giới hôm nay, vì không còn luật lệ nào đã trở nên một bãi rác ghê sợ, đầy những tội ác, con người đã trở thành một thứ thú vật kinh tởm, không còn nhân tính.

Giáo Hội luôn gìn giữa những giá trị cao quí mà Chúa đã ban cho con người, Giáo Hội là muối cho đời, là ánh sáng muôn dân. Giáo Hội giúp thăng tiến con người, giúp họ sống theo tình yêu Chúa là bảo đảm duy nhất cho con người khỏi sa đọa và hạnh phúc hơn.

Chúa Giêsu đòi buộc thật nhiều, nhưng những đòi buộc của Ngài là tình yêu. Nếu chúng ta nhìn vào những gì Chúa làm, chúng ta thấy rằng, Ngài luôn cứu vớt những gì đã hư mất. Ngài đòi buộc nhưng Ngài vẫn biết con người yếu đuối, Ngài tha thứ, Ngài vẫn thương con người. Đứng trước người phụ nữ ngoại tình mà người ta đòi ném đá, Ngài đã che chở cho bà và đã cứu bà khỏi bản án tử hình. Khi Phêrô chối Ngài, Ngài vẫn tin cậy vào Phêrô, vì Ngài biết Phêrô vẫn yêu Ngài, và vì yêu Ngài, Phêrô đã liều lĩnh theo Ngài vào nguy hiểm.

Chúa Giêsu kiện toàn Lề Luật bằng cách giúp con người nội tâm hóa Lề Luật. Ngài trách những người Pharisêu vì họ chỉ giữ một thứ luật bên ngoài. Ngài không ngại lên án gắt gao cách giữ luật bên ngoài đó, giữ một thứ luật không hồn. Chúa đã nói qua tiên tri Êdêkien : " Ta sẽ khắc ghi Lề Luật của Ta vào quả tim nó". Vì thế giữ luật tức là yêu thương. Đối với Chúa Giêsu, luật của Ngài chính là ý của Chúa Cha. Ngài chỉ sống theo ý Chúa Cha, lương thực của Ngài là thánh ý Cha. Đó mới là Luật trọn hảo. Ngài đã vâng phục ý Chúa Cha cho đến chết và chết trên thập giá. Chúng ta hãy giữ luật như Ngài mới thực sự là con của Chúa Cha. Tôn thờ Chúa trong tinh thần và trong chân lý mới là tôn thờ. Chúa không ưng nhận lễ toàn thiêu, nhưng chỉ thích những tâm hồn chân thật.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG :Yêu thương là luật trọn hảo, vì thế chúng ta không thể đến dâng lễ mà tâm hồn còn bất bình với người anh em, cũng không thể cho anh em mình là khùng, là điên mà phải yêu thương như Thầy đã yêu thương, cũng không thể xúc phạm đến người nữ khi nhìn họ với cái nhìn xấu xa thèm muốn, vì họ là những người con Thiên Chúa. Nếu chúng ta sống trong bậc vợ chồng, hãy trung thành trong tình yêu, và trong cuộc sống với người khác, hãy sống trong sự thật: " có thì nói có, không thì nói không" "Yêu thương là chu toàn tất cả Lề Luật".

Lm Trầm Phúc

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 125