mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay284
mod_vvisit_counterHôm Qua5412
mod_vvisit_counterTuần Này11589
mod_vvisit_counterTuần Trước42988
mod_vvisit_counterTháng Này72517
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9852276

We have: 76 guests online
Your IP: 54.234.247.118
 , 
Today: Dec 13, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - CN20TN-A PDF Print E-mail

Sunday, August 13, 2017
TN20a - Đức tin tạo nên sức mạnh để thành công

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG MT 15, 21-18

Chúa Nhật thứ 20 Thường Niên - (20-8-2017)

Đức tin tạo nên sức mạnh để thành công
trong đời sống tâm linh và trần thế

ĐỌC LỜI CHÚA

• Is 56,1.6-7: (6) Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh (7) đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta.

• Rm 11,13-15.29-32: (13) Tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, (14) tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó.

• TIN MỪNG: Mt 15,21-28

Đức Giêsu chữa con gái người đàn bà Canaan

(21) Ra khỏi đó, Đức Giêsu lui về miền Tia và Xiđôn, (22) thì này có một người đàn bà Canaan, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng: «Lạy Ngài là con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!» (23) Nhưng Người không đáp lại một lời.

Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: «Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!» (24) Người đáp: «Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ítraen mà thôi». (25) Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: «Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!» (26) Người đáp: «Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con». (27) Bà ấy nói: «Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống». (28) Bấy giờ Đức Giêsu đáp: «Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy». Từ giờ đó, con gái bà được khỏi.

CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:

1. Tại sao Đức Giêsu đối xử với người phụ nữ Canaan có vẻ như thiếu tình người và cũng mang tính phân biệt chủng tộc chẳng khác gì những người Pharisêu đối xử với bà?

2. Đức Giêsu không làm được nhiều phép lạ cho những người Do Thái ở Nadarét (x. Mt 13,58), thế mà Ngài lại làm được phép lạ cho người phụ nữ ngoại giáo này. Tại sao? Việc biểu lộ quyền năng của Ngài cho họ hệ tại điều gì?

3. Trên đời, có những người tinh thần rất mạnh mẽ, làm được nhiều việc tốt đẹp, to tát, và làm việc gì cũng dễ thành công. Nhưng cũng có những người tinh thần rất yếu đuối, dễ nản chí, làm việc gì cũng dễ thất bại. Họ khác nhau chủ yếu ở điểm nào? Nguyên nhân chủ yếu là gì?

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ THỰC HÀNH LỜI ÔI CẦU XIN: 

Lạy Cha, người phụ nữ Canaan là người ngoại giáo, nhưng lại tin tưởng vững chắc vào tình yêu quyền năng của Đức Giêsu, nên bà đã đạt được ý nguyện của bà. Còn những người cùng quê hương, cùng tôn giáo với Ngài ở Nadarét lại không đạt được điều ấy. NHỜ THẦN KHÍ CHÚA THÚC ĐẨY con ý thức sự quan trọng của đức tin và tình yêu đối với Cha, với Đức Giêsu và với con người, trong đời sống tâm linh của con. CON QUYẾT KHÔNG quá cậy vào tôn giáo chân chính của mình mà quên đi điều cần thiết hơn rất nhiều là đức tin và tình yêu của con. Thiếu nó, đời sống tâm linh của con sẽ bị hụt hẫng, không phát triển được, và đời sống của con sẽ không có giá trị trước mặt Cha.

Nguyễn Chính Kết

-------------------------------------

 
SONG VACHIA SE LOI CHUA - THU BAY TUẤN 19TN-A PDF Print E-mail

 Thứ Bảy 19-8-2017

Trẻ nhỏ được vào Nước Trời hay Nước Trời thuộc về trẻ nhỏ

Bài Phúc Âm được Giáo Hội chọn đọc cho ngày hôm nay, Thứ Bảy Tuần XIX Thường Niên, vẫn tiếp tục bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu từ các ngày trước trong tuần.

Nếu bài Phúc Âm cho Thứ Ba tuần này "trẻ nhỏ" được Chúa Giêsu đặt giữa các môn đệ để làm mô phạm linh đạo theo Chúa cho các vị, thì bài Phúc Âm hôm nay, ngay sau bài Phúc Âm hôm qua là bài về vấn đề ly dị trong đời sống hôn nhân gia đình giữa vợ chồng với nhau, dường như cũng có một ý nghĩa sâu xa nào đó, như thể hôn nhân gia đình bao gồm cả con cái và liên quan đến cả con cái nữa chứ không phải chỉ có chuyện vợ chồng với nhau mà thôi, và "trẻ nhỏ" cũng là mô phạm linh đạo cho cả ơn gọi sống đời hôn nhân gia đình nữa vậy.

"Bấy giờ người ta đem các trẻ nhỏ đến với Người, để Người đặt tay cầu nguyện cho chúng. Nhưng môn đồ quát rầy chúng. Song Chúa Giêsu nói: 'Hãy để mặc các trẻ, và đừng ngăn cản chúng đến với Ta, vì Nước Trời thuộc về những người như thế'. Rồi Người đặt tay trên đầu chúng trước khi Người rời khỏi nơi đó".

Bài Phúc Âm tuy ngắn, chỉ vỏn vẹn có 3 câu 13-15 ở đoạn 19 của Thánh ký Mathêu nhưng rất sâu xa về ý nghĩa. Chúng ta hãy lưu ý đến từng chi tiết của bài Phúc Âm sẽ thấy:

"Bấy giờ người ta đem các trẻ nhỏ đến với Người, để Người đặt tay cầu nguyện cho chúng".

Chúng ta không biết trẻ nhỏ được người ta mang đến cho Chúa Giêsu ở đây bao nhiêu tuổi. Có thể là còn đang được bế trên tay, tức khoảng độ trên dưới 1 tuổi, hay đã có thể tự mình bước đi, khoảng độ 3-4 tuổi, nhưng được dìu đến với Chúa.

Dầu sao cũng cho thấy sự kiện rất thực tế đó là trẻ nhỏ cần phải được dẫn đến với Chúa Giêsu chứ tự chúng không thể nào đến với Người, bởi có thể là về thể lý chưa biết đi. Nhất là vì các em chẳng hề biết Người là ai, và thường trẻ con lại hay sợ người lạ mặt nữa. Ở đây chúng ta thấy gợi lên vấn đề giáo dục con cái trong gia đình đó là trước hết và trên hết hãy dạy cho các con về Thiên Chúa, hãy dẫn chúng đến với Đấng đã dựng nên chúng qua cha mẹ chúng.

Trong bài Phúc Âm này, chúng ta thấy mục đích của những người mang trẻ em, có thể là con cái của họ, không biết là bao nhiêu em, đến với Chúa Giêsu với mục đích là "để Người đặt tay cầu nguyện cho chúng". Những người này, thường là cha mẹ của các em, quả thực đã hiểu Chúa Giêsu hơn ai hết, nên mới mang con cái của mình đến với Người, không phải để Người dạy dỗ chúng, vì chúng chưa hiểu được những gì Người nói, cho bằng để cho chúng được gần Người và để chúng được Người chúc lành cho, thế là đủ. Và chính họ cũng được diễm phúc lây, như trường hợp con cái của thành phần Kitô hữu Công giáo ở Quảng Trường Thánh Phêrô thường được Đức Thánh Cha Phanxicô ẵm bế và ôm hôn vậy.

"Nhưng môn đồ quát rầy chúng".

Thế nhưng, không ngờ, thành phần được gần Chúa Giêsu nhất là các môn đệ của Người lại không hiểu Người bằng thành phần đem con trẻ đến cùng Người trong bài Phúc Âm hôm nay. Bởi đó, các vị thay vì tỏ ra vui mừng hớn hở giúp cho các em đến với Chúa Giêsu Thày mình một cách dễ dàng hơn thì lại ra tay ngăn cản và xua đuổi chúng đi bằng thái độ "quát rầy chúng".

Các vị có lẽ không ghét bỏ trẻ em đâu. Các em có tội tình gì đâu mà ghét bỏ chúng. Thế nhưng có thể các vị nghĩ rằng Thày của các vị là Đấng cao trọng, không giao tiếp với trẻ con, hay trẻ con không đáng được giao tiếp với Người, vì trẻ con biết gì mà đến với người, trái lại còn làm mất giờ quí báu của Người, chỉ làm phiền Người hơn là làm vui lòng Người. Thái độ của các môn đệ trong trường hợp này quả là còn nặng tính cách quan liêu lắm vậy.

Tuy nhiên, hành động của các vị đã cho thấy là các vị đã hoàn toàn quên rằng Chúa Giêsu Thày của các vị mới trước đó ít lâu đã đặt một em bé ở giữa các vị để chẳng những khuyên các vị là hãy "hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ", mà nhất là còn khẳng định với các vị rằng: "Ai tiếp nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thày là tiếp nhận Thày... Đừng bao giờ khinh thường một trong những trẻ nhỏ này" (Mathêu 18:5,10). Đó là lý do Chúa Giêsu đã phải lên tiếng nói với các vị như sau:

"Hãy để mặc các trẻ, và đừng ngăn cản chúng đến với Ta, vì Nước Trời thuộc về những người như thế".

Ở đây, trong câu nói này, Chúa Giêsu đã lập lại những gì Người đã khẳng định với các môn đệ ở lần trước rằng "trừ phi các con hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ các con mới được vào Nước Trời" (Mathêu 18:3).

Trong lần này, Người còn nhấn mạnh hơn nữa, ở chỗ, nếu Nước Trời là chính bản thân Người, mà "Nước Trời thuộc về những người như thế", tức thuộc về thành phần sống như trẻ nhỏ, thì Người thuộc về những người sống cuộc đời thơ ấu thiêng liêng vậy.

Đó là lý do chỉ có tâm hồn nào sống bé nhỏ mới đến được với Chúa Kitô, mới nhận biết Chúa Kitô, mới tin tưởng vào Người, mới để Người nâng niu yêu thương ấp ủ, nhờ đó mới được hiệp nhất nên một với Chúa Kitô, mới là thành phần cao trọng nhất trên Nước Trời (xem Mathêu 18:4).

"Rồi Người đặt tay trên đầu chúng trước khi Người rời khỏi nơi đó".

Cử chỉ Chúa Giêsu đặt tay trên đầu các em không phải chỉ đáp ứng lòng mong ước của thành phần người lớn mang các em đến với Người, mà chính các em xứng đáng lãnh nhận phép lành đầy ân sủng của Người.

Nếu việc đặt tay vẫn bao gồm việc thông ban Thánh Linh thì việc Chúa Giêsu đặt tay trên đầu các em bé ở đây còn có ý nghĩa là Người xác nhận tâm hồn ngây thơ vô tội của các em xứng đáng là nơi Thánh Linh ngự trị.

Việc đặt tay của Chúa Kitô trên đầu các em "trước khi Người rời khỏi nơi đó" còn có nghĩa là Người luôn ở cùng các em, vì Người thuộc về các em, như "Nước Trời thuộc về những người như thế", nhờ Thánh Linh được Người thông ban cho các em qua việc đặt tay của Người trên đầu của các em.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA -THANH CA TIN MUNG PDF Print E-mail

ThanhCa TinMung CN20 TN-A 20Aug2017

BÀI NÀY ĐƯỢC PHÁT THANH TRÊN ĐÀI SAIGON 9OOAM HOUSTON TX LÚC 8 GIỜ 30 SÁNG CHÚA NHẬT

Kinh Chuc Quy Cha, Quy Thay, Quy Soeurs, Quy Anh Chi va GiaDinh cuoi tuan VuiVe - BinhAn. HXLy

Người đàn bà Canaan kêu lên : Lạy Ngài là Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi"
Thiên Chúa là Cha của hết mọi người, yêu thương hết mọi người và muốn ban ơn cứu độ cho hết mọi người. Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho các kitô hữu nguội lạnh trở về với tình thương của Chúa, và cho anh chị em người lương có dịp cảm nếm tình thương của Chúa. Bà mẹ Canaan trong bài Tin Mừng hôm nay vì thương đứa con gái bị quỷ ám, bà đã lặn lội đi tìm Đức Giêsu, nài nỉ van xin Ngài, bị xua đuổi Bà vẫn kiên trì, bị Đức Giêsu nói nặng là "đồ chó", Bà vẫn không nản. Sự kiên trì và khiêm tốn ấy chẳng những chứng tỏ một tình yêu mãnh liệt mà còn chứng tỏ một đức tin không gì lay chuyển nổi. Chính Đức Giêsu đã đánh giá sự kiên trì của Bà là một bằng chứng đức tin : "Này Bà, Bà có lòng tin mạnh. Bà muốn sao thì được như vậy". Tin và Yêu đi đôi với nhau, ban cho người ta một sức mạnh vô địch giúp người ta can đảm, kiên trì và khiêm tốn.


Người phụ nữ Canaan, tuy biết rằng những người do thái mà bà đang khẩn cầu này nhìn bà cách kinh tởm, vẫn cứ nài nỉ dai dẳng. Các môn đệ, những người rất tôn trọng truyền thống, gợi ý với Thầy mình : Xin Thầy làm phép lạ cho bà ấy đi, để chúng ta được yên. Đây là cuộc gặp gỡ do Chúa Quan Phòng xếp đặt. Vì lòng kiên trì của người phụ nữ sẽ thắng thái độ thinh lặng "theo luật" của Đức Giêsu. Nào Người sẽ giữ thái độ khép kín trong bốn bức tường định kiến của dân tộc Người chăng ? Nhưng vị tiên tri Nadarét đã phản ứng cách bất ngờ và gây sốc biết bao. Bằng chỉ một lời, Đức Giêsu đã quét sạch mọi cấm kỵ, mọi luật lệ, mọi quy ước do những con người nhỏ nhen tạo ra, và bắt đầu một cuộc đổi đời mà sẽ trở thành cuộc hiệp thông giữa mọi người.

Đứng trước nhóm biệt phái tức tối và nhóm môn đệ bàng hoàng, Đức Giêsu đã trân trọng lời của một phụ nữ, trân trọng đức tin của một người ngoại đạo, thái độ chứng tỏ cho mọi người thấy tâm hồn cao thượng và lòng tin tưởng sâu xa của bà. Bà nhận được phép lạ như lòng mong ước, đồng thời nhận được tình bạn của vị tôn sư, điều mà bà không dám nghĩ tới. Người mà đáng lẽ phải bị ruồng bỏ giờ đây được đón tiếp, người đáng lẽ bị nguyền rủa giờ đây được chúc mừng. Người phụ nữ Canaan bị các môn đệ khinh bỉ, giờ đây được sư phụ của họ tôn vinh. Người khách lạ trở nên người thân thuộc, và "con chó nhỏ" được ngồi vào bàn ăn của Chúa, sát bên Người.


Giáo huấn Chúa nhựt hôm nay có vẻ như mời gọi chúng ta truyền giáo, đem Tin Mừng của Chúa đến những anh em lương dân. Thực ra nó còn hơn là truyền giáo nữa. Vì khi truyền giáo, chúng ta muốn dẫn người khác vào đạo của chúng ta. Đối với những người nào mà ta thấy không có hy vọng đem vào đạo thì chúng ta "dừng bước". Giáo huấn hôm nay không "dừng bước" trước bất cứ người nào, cho dù họ nhất định không theo đạo Chúa, cho dù họ còn không cảm tình với đạo Chúa. Cho dù họ thế nào đi nữa, ta vẫn xác tín rằng Chúa cũng thương yêu họ như thương yêu chúng ta. Từ niềm xác tín ấy, chúng ta không loại trừ họ, không khinh bỉ họ, không coi họ là "người khác hệ". Trái lại chúng ta tôn trọng : tôn trọng suy nghĩ của họ, tôn trọng chọn lựa của họ. Chúng ta cũng yêu thương : yêu thương họ như Chúa yêu thương họ.
Lạy Thiên Chúa là Cha hết mọi người, Đấng cho mặt trời chiếu sáng trên kẻ lành người dữ, cho mặt trời mọc lên trên tất cả mọi người. Xin ban cho chúng con tấm lòng quảng đại bao la của Chúa, để chúng con có thể tôn trọng và yêu thương hết mọi người như Chúa đã yêu thương. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con. Amen.

" Hail, star of the sea,
Nurturing Mother of God,
And ever Virgin
Happy gate of Heaven."

-----------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA- THU NAM TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

Chúng ta muốn lấy được vài đồng bạc nợ nần của nhau chẳng đáng là bao
để trả món nợ kếch sù cả tỉ bạc bất khả thanh toán với Thiên Chúa vị chủ nợ bao dung của chúng ta hay sao?

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG MAT 18, 21 --  19, 1

Thật vậy, bài Phúc Âm hôm nay bao gồm câu trả lời của Chúa Giêsu cho câu hỏi của Tông Đồ Phêrô: "'Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?' Chúa Giêsu đáp: 'Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy'".

Nghĩa là bao giờ cũng tha, không bao giờ chấp nhất, dù có thế nào chăng nữa, dù có nhiều đến đâu chăng nữa, dù có nặng đến mấy chăng nữa, thậm chí dù có cố tình chăng nữa, chứ không phải chỉ tha khi đương sự vô tình, không có ý gì. Và còn phải tự động tha nữa, chứ không cần phải được xin lỗi mới tha, như Người đã dạy trong bài giảng Phúc Đức Trọn Lành đối với những ai phạm đến chúng ta trước khi chúng ta dâng của lễ cho Thiên Chúa (xem Mathêu 5:24).

Tất cả tinh thần nhân hậu và thái độ bao dung của chúng ta như thế mới trung thực phản ảnh Đấng được Chúa Giêsu kêu gọi "hãy thương xót như Cha là Đấng xót thương" (Luca 6:36), một Đấng được Người ám chỉ trong dụ ngôn về vị vương chủ tha nợ cho người bầy tôi của mình trong bài Phúc Âm hôm nay:

"Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả'. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y".

Ở đây chúng ta thấy vị vương chủ này quảng đại bao dung đến độ chỉ cần người bầy tôi van xin ông, không phải là van xin tha nợ mà chỉ van xin khất nợ để rồi từ từ trả sau, cho dù không biết phải trả đến bao giờ mới hết món nợ kếch sù ấy và cũng chẳng biết có thể trả nổi món nợ ấy hay chăng, nhưng vị vương chủ vẫn "động lòng thương" tự tha hết món nợ khổng lồ ấy cho người bầy tôi khốn khổ van xin của mình.

Thế nhưng, cho dù được tha bổng món nợ khổng lồ ấy, đến độ giá trị của món nợ này bằng cả nhà của người bầy tôi mắc nợ: "Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ", vẫn còn nguyên đó, chứ chưa hoàn toàn được xóa sổ, tùy theo thái độ của con nợ bầy tôi này với chính con nợ của hắn.

Thật vậy, con nợ bầy tôi này đã đối xử hoàn toàn ngược lại với những gì hắn được hưởng từ vị vương chủ của hắn, như dụ ngôn Chúa tiếp tục cho biết như sau:

"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: 'Hãy trả nợ cho ta'. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh'. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong".

Con nợ của người bầy tôi này cũng có cùng một cử chỉ và lời van xin khất nợ như hắn đã tỏ ra với vị vương chủ của hắn, nhưng hắn vẫn không tha cho con nợ của hắn là người chỉ nợ hắn chẳng là bao so với món nợ kếch sù của hắn với vị vương chủ của hắn, đến độ, trong khi hắn được vị vương chủ này tha hẳn cho cả món nợ, không phải trả nữa, thì hắn lại "bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong", nghĩa là lòng của hắn vẫn thù hắn chấp nhất con nợ của hắn cho đến khi hắn trả thù cho bằng được, cho đến khi hắn lấy lại công bằng, "mắt đền mắt, răng đền răng" (Mathêu 5:38).

Chính vì thế, món nợ kếch sù của hắn với vị vương chủ của hắn vẫn chưa hoàn toàn xóa sổ là như thế. Tóm lại, vấn đề xóa sổ nợ của chúng ta với Thiên Chúa là ở chúng ta hơn là ở nơi Thiên Chúa, Đấng lúc nào cũng tha cho chúng ta và mong chúng ta cũng tha cho nhau như Ngài tha cho chúng ta, bằng không, tự chúng ta làm khổ mình, ở chỗ bị chính bản thân mình là "lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ".

Chúng ta không tha cho nhau nghĩa là chúng ta mặc nhiên không muốn được Thiên Chúa tha nợ cho chúng ta, không chấp nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa, ở chỗ chúng ta muốn lấy được vài đồng bạc nợ nần của nhau chẳng đáng là bao để trả nợ cả tỉ bạc với Thiên Chúa bao dung của chúng ta hay sao!? Tại sao chúng ta điên khùng đến như thế nhỉ?! Bài Phúc Âm hôm nay đã kết thúc dụ ngôn với những lời của chính vị vương chủ cũng là lời của Chúa Giêsu sau đó như thế này:

"Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: 'Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?' Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".(x. Mat 18, 32-35)

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA- CN19TN-A PDF Print E-mail

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA – CN19TN/A
  "CHÍNH THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ"  (MT 14, 27-33)


Kỷ niệm 09 năm chuyến xe Bus định mệnh của 17 Tín hữu đi Đại Hội Thánh Mẫu ngày 7- 8-2008 thuộc CĐCGVN Houston., TX.
• Chuyển Gia đình-Nhóm-Qúy chức-Hội đoàn-Phong trào để ChiaseLoiChua

A- Cảm nghiệm Sống và chia sẻ ba bài đọc sau: (Reflection&share)
Bài đọc 1: Sách 1 Vua (19:12). "Sau động đất là lửa. nhưng Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. (câu.12)
1/ Để nhận ra được tiếng Chúa nói, bạn cần có một tâm hồn thế nào?
2/ Bạn có nghe được tiếng của Chúa nhẹ nhàng đụng chạm đến trái tim bạn không? Lúc này bạn đã có những quyết tâm nào?
Bài đọc 2 (Rôma 9: 1-5). "...được Người cho thấy vinh quang, ban tặng giao ước, lề luật, một nền phụng tự và các lời hứa." (câu 4)
1/ Tôi đã lãnh nhận Lời Chúa với hàng trăm bài giảng và các ơn lành. Tôi đã làm gì cụ thể cho Chúa trong môi trường chung quanh?
2/Bạn đã có tiếng là Tín hữu Kitô, khi bị khinh chê bạn làm gì ?
Tin Mừng: (Mt 14: 22-33). Đức Giêsu liền đưa tay nắm lấy ông và nói: "Hỡi kẻ kém lòng tin ! Sao lại hoài nghi ? (câu 31)
1/ Ông Phêro đã dám đi trên mặt nước để đến với Chúa Giêsu. Hôm nay bạn quyết tâm làm gì khi bị gian nan thử thách?
2/ Thế giới tràn ngập chiến tranh khủng bố, gian tham và tội ác. Bạn có hành động nào để xoa dịu, bớt căng thẳng, lo sợ từ gia đình?

B- Ý Chúa muốn nói gì với tôi: Chính Thầy đây, đừng sợ !
1/ Tỏ uy quyền của Thiên Chúa: Ngài gợi lại cho tôi hai việc trong Cựu Ước: Thiên Chúa tỏ uy quyền dựng lên trời đất, và khống chế Biển Đỏ để giải thoát dân Người. Chuyện hóa bánh ra nhiều ở tuần trước cũng thế. Các môn đệ ở trong thuyền lúc này thấy gió thổi thì đâm sợ, và họ la lên vì kém niềm tin. Khi nhận thấy quyền năng của Chúa Giêsu, họ bái lạy Người là con Thiên Chúa. (Mt 14, 31-33)
* Xăng dầu lên giá, thiên tai, nạn tham nhũng, hưởng thụ, gia đình bất hòa, con cái ly tan... tôi làm gì để chứng tỏ niềm tin nơi Chúa?

2/ Chúa ban quyền thắng sự dữ: Nhưng ông Phêrô không tin cho đủ, không hết niềm tin, ông rời xa Chúa, nên suýt nữa bị chìm.
Các môn đệ đã hoảng hốt, sợ hải, la lên, những thái độ đó đã làm các ông lúng túng, sợ sệt. Cuộc đời tôi cũng vậy, có nhiều lúc kể như thấy Chúa đã bỏ mình; nhưng Chúa vẫn nhắc nhở trong tôi: " Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ." (Mt 14, 27)
* Còn bạn xử sự thế nào trong biết bao khó khăn hiện tại? Những bất đồng ý kiến trong gia đình, bực tức ngoài xã hội...Bạn đã kêu cầu Chúa làm sao? Chán nản bỏ cuộc, hay kiên nhẫn đợi chờ?

3/ Cứ tin, mọi sự sẽ có: Với Chúa không có gì là khó ! Thế đức tin của tôi ở đâu? Tôi hãy bền gan và kiên trì, hãy nhẫn nhục và can đảm lên, Chúa sẽ đến và ban ơn an ủi. Chúa nói: Anh hãy kiên nhẫn chờ đợi, Cha sẽ đến và ban ơn yên ủi cho. Cái đang làm tôi xao xuyến là một cám dỗ; nhưng cái làm tôi kinh ngạc là sự sợ hãi đấy!
Việc gì tôi phải lo lắng đến những cái chuyện chưa chắc sẽ phải đến, để những cái buồn chồng chất lên những cái lo.? Chúa đã nói: "Ngày nào có cái khổ cho ngày đó mà !

C- Câu Kinh Thánh đánh động tôi Sống tuần này:(The Best God's Word)
NGƯỜI ĐÂU MÀ KÉM TIN VẬY ! SAO LẠI HOÀI NGHI? (C.31)
" O you of little faith, why did you doubt. "

D- Bạn và tôi thực hành Lời Chúa: (So what am I doing / For Action)
1/ Chọn lấy một việc làm tích cực bằng hành động khiêm tốn và cầu nguyện để thắng cơn khủng hoảng, lo âu về tâm hồn đang gặp phải.
2/ Bạn đọc đi đọc lại thư Rôma đoạn 8, tôi suy nghĩ, cầu nguyện và nói với Chúa Thánh Thần, vì Ngài là Thần Khí giúp bạn sống vững niềm tin.

E- Bạn và tôi cùng cầu nguyện và Sống Cầu nguyện: (Prayer and Practice)
Lạy Cha, Đức Giêsu đã đưa tay ra nắm lấy ông Phêrô và nói: Người đâu mà kém tin vậy ! Sao lại hoài nghi? Xin thêm đức tin cho con, để thắng tất cả những cám dỗ và mưu mô của Xatan, vì chúng luôn tìm cách đánh ngã niềm tin của con trong mọi sóng gió cuộc đời.

* Lời hay ý đẹp: CHỖ TA NGÃ, THƯỜNG LÀ CHỖ TA NGHĨ MÌNH MẠNH
Whenever we fall, it is usually at the oint where we think we are strong


Châm ngôn Sống: Chúa phải được lớn lên, còn tôi nhỏ đi (Ga 3, 30)
* Phó tế: GB. Maria Nguyễn văn Định-Huyền Đồng *

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 135