mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6723
mod_vvisit_counterHôm Qua5614
mod_vvisit_counterTuần Này29951
mod_vvisit_counterTuần Trước39065
mod_vvisit_counterTháng Này88481
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12121693

We have: 59 guests online
Your IP: 54.163.22.209
 , 
Today: Nov 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -CN3MC-A PDF Print E-mail

(CN3MC/Năm A)

CẢM NGHIỆM SỐNG  LỜI CHÚA - TIN MỪNG GIOAN 4, 5-42

Đức Giêsu tại Samari

CHIA SẺ

1. Việc thờ phượng Thiên Chúa trong Cựu Ước và Tân Ước

Thời Cựu Ước, việc thờ phượng Thiên Chúa chủ yếu gồm những việc cụ thể, thấy được, được thực hiện trong thời gian và không gian rõ rệt. Đến thời Đức Giêsu, Ngài đã khai mở một kỷ nguyên mới, thích hợp với trình độ tâm linh con người vốn đã lên cao hơn. Vì càng về sau, con người càng có khả năng tư duy trừu tượng hơn, biết hướng vào nội tâm hơn. Vì thế, việc thờ phượng Thiên Chúa phải mặc lấy một hình thức mới hợp với trình độ mới: tức cao hơn, mang tính nội tâm hơn. Ngài nói: «Đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giêrusalem (... ) Giờ đã đến – và chính là lúc này đây – những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật.» (Ga 4,23).

2. Thời Tân Ước: thờ phượng trong thần khí và sự thật

Đức Giêsu yêu cầu con người thay đổi cách thờ phượng Thiên Chúa cho xứng hợp với trình độ mới của con người đã được 2000 năm. Nhưng ta thử xét lại xem, cách thờ phượng của chúng ta trong thế kỷ 21 này đã thay đổi và tiến bộ đúng như yêu cầu của Đức Giêsu cách đây 2000 năm chưa? Sau 20 thế kỷ tiến bộ về vật chất đến mức chóng mặt, con người đã tiến bộ về tâm linh thế nào, đặc biệt trong cách thờ phượng Thiên Chúa? Chúng ta đã nội tâm hóa việc thờ phượng ấy chưa, hay vẫn còn mang nặng tính bề ngoài, tính vật chất, tính câu nệ hình thức, và vẫn còn lệ thuộc nặng nề về thời gian lẫn không gian? Việc thờ phượng Thiên Chúa của chúng ta hiện nay đã đúng với tinh thần Tân Ước của Đức Giêsu chưa, hay vẫn theo tinh thần Cựu Ước của đám kinh sĩ và biệt phái Do Thái xưa, vốn đã bị Đức Giêsu coi là lỗi thời từ 2000 năm nay?

Điều quan trọng chúng ta cần tìm hiểu là: Thế nào là «thờ phượng Thiên Chúa trong thần khí và sự thật» như Đức Giêsu yêu cầu?

· Thờ phượng trong thần khí

Đức Giêsu nói: «Thiên Chúa là thần khí, nên những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí», nghĩa là việc thờ phượng phải được thực hiện chủ yếu trên bình diện tinh thần, nghĩa là một cách thiêng liêng, trong nội tâm con người. Hành vi thờ phượng phải là hành vi của tâm hồn, là thái độ của nội tâm, hơn là hành vi của thể xác. Thiên Chúa của chúng ta không phải là một Thiên Chúa cứ phải nghe ta nói, nhìn ta biểu lộ ra ngoài mới hiểu được ta; trái lại, Ngài biết hết, thấu hiểu hết những gì ta nghĩ, ta cần, ta muốn nói: «Cha trên trời thừa biết anh em cần những gì rồi» (Mt 6, 32; Lc 12, 30). Vì thế, xét về phía Thiên Chúa, việc thờ phượng Ngài không cần thiết phải biểu lộ ra bên ngoài bằng lời nói, bằng lễ nghi, bằng những biểu hiện bên ngoài. Điều Ngài mong muốn nằm trong thái độ nội tâm của chúng ta: tinh thần từ bỏ, tự hủy, lòng quảng đại, biết ơn, khâm phục, nhất là tình yêu dành cho Ngài.

Nếu Giáo Hội chủ trương phải biểu lộ việc thờ phượng ra bên ngoài thì không phải là vì Thiên Chúa mà vì con người: để việc thờ phượng mang tính cộng đoàn, tính Giáo Hội, hay để biểu lộ vinh quang Thiên Chúa cho con người, v.v...

Ngày nay, cần phải thay thế việc thờ phượng Thiên Chúa qua những hình thức bên ngoài bằng việc thờ phượng Thiên Chúa trong thần khí. Lễ vật dùng để sát tế, để toàn thiêu không còn là chiên, bò, hay bất kỳ một vật nào khác, mà phải là «cái tôi» ích kỷ và kiêu căng của ta, là ý riêng của chúng ta. Bàn thờ hay đền thờ – nơi sát tế – là chính tâm hồn ta. Thời điểm sát tế không còn là một thời điểm cố định nào do con người qui định, mà phải là thời gian liên tục. Vì sát tế không còn là một hành động xảy ra vào những thời điểm nhất định nào đó, cho bằng một thái độ nội tâm thường hằng trong đời sống ta, thậm chí trở thành một yếu tố cố định trong bản tính của ta.

Một biểu hiện lý tưởng của việc thờ phượng trong thần khí đã được Đức Giêsu nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay: «Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người» (Ga 4,34). Việc quan tâm thi hành thánh ý Thiên Chúa phải thay thế cho việc quan tâm thực hiện ý riêng mình, phải trở thành lương thực nuôi sống đời sống tâm linh của ta.

· Thờ phượng trong sự thật

Thờ phượng Thiên Chúa trong sự thật khác với thờ phượng Thiên Chúa trong giả dối. Thờ phượng Thiên Chúa trong sự thật đòi hỏi những gì mình nói với Thiên Chúa phải phản ảnh đúng những tâm tình, ý nghĩ trong đầu óc mình, và đúng với thực tế của đời sống mình. Còn thờ phượng Thiên Chúa trong giả dối là có sự khác biệt giữa điều mình cầu nguyện với tâm tư, tình cảm và đời sống thực tế của mình. Cầu nguyện như thế chẳng những hoàn toàn vô ích mà còn xúc phạm và tỏ ra coi thường Thiên Chúa nữa.

Ngày nay, có biết bao người khi cầu nguyện thì nói rằng mình yêu mến Chúa, sẵn sàng hy sinh mọi sự vì Chúa; nhưng trong đời sống thì chẳng thấy họ yêu mến Ngài ở chỗ nào. Họ thường nói với Chúa: «Xin tha cho con như con vẫn tha kẻ có nợ với con», nhưng trong thực tế, họ chấp nhất và bắt bẻ lỗi người khác từng chút một! Thiên Chúa rõ ràng không ưa lối thờ phượng đó.

Ngôn sứ Isaia diễn tả sự ngao ngán và dị ứng của Thiên Chúa đối với kiểu thờ phượng bên ngoài ấy: «Lễ toàn thiêu chiên cừu, mỡ bê mập, Ta đã ngấy. Máu bò, máu chiên dê, Ta chẳng thèm! Thôi, đừng đem những lễ vật vô ích đến nữa. Ta ghê tởm khói hương; Ta không chịu nổi ngày đầu tháng, ngày sabát, ngày đại hội, không chịu nổi những người cứ phạm tội ác rồi lại cứ lễ lạc linh đình. Ta chán ghét những ngày đầu tháng, những đại lễ của các ngươi. Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta, Ta không chịu nổi nữa. Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn; các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu» (Is 1,11b.13b-15).

Thử đặt mình vào địa vị của Ngài xem ta có thể chấp nhận một cung cách thờ phượng như thế không? Tại sao ta lại có thể đang tâm tiếp tục thờ phượng Ngài theo kiểu ấy?
(Nguyễn Chính Kết)

--------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 80 = CACH YEU THUONG PDF Print E-mail

Cách yêu thương

(Chúa Nhật II Mùa Chay, năm B)

Không ai nhìn thấy hoặc có thể chạm vào tình yêu, thế nhưng người ta vẫn tin tình yêu có thật và cảm nhận được. Tuy nhiên, không phải cứ nói yêu là thương, mà phải biết cách yêu thương. Có những cái xuôi mà ngược, thuận mà nghịch, và ngược lại. Ở đây muốn nói về tình yêu thương cốt lõi: Gia đình.

Tục ngữ Việt Nam có câu: "Thương con cho roi, cho vọt; ghét con cho ngọt, cho bùi". Nghe chừng "ngược đời" lắm! Nghịch mà thuận, Thánh Phaolô đã xác định: "Chúa thương ai thì mới sửa dạy kẻ ấy, và có nhận ai làm con thì Người mới cho roi cho vọt" (Dt 12:6).

Nhân vô thập toàn. Chẳng có ai hoàn hảo. Chỉ một mình Thiên Chúa hoàn hảo. Quả thật, ngay cả người công chính cũng phạm tội 7 lần mỗi ngày (Cn 24:16). Thế thì chúng ta không thể cầu toàn, nhưng cái khó là chúng ta phải biết chấp nhận nhau. Yêu thương không phải vì TÌM ĐƯỢC người hoàn hảo, mà vì HỌC ĐƯỢC cách nhìn người-không-hoàn-hảo một cách hoàn hảo. Khó lắm, nhưng không phải không làm được. Khó mà làm được mới hay, dễ thì ai cũng làm được, chẳng có gì đáng tâm phục và khẩu phục. Nếu không làm được thì chắc chắn Chúa Giêsu không bảo chúng ta "hoàn thiện như Cha trên trời" (Mt 5:48). Đã có nhiều người làm được và họ đã nên thánh.

Mùa Chay gọi là "mùa thánh", mùa "xé lòng", mùa cố gắng sửa đổi, ăn năn, sám hối, mùa thuận tiện để hoàn thiện, hoàn thiện để nên thánh. Rất cần thiết, rất cấp bách, vì "không thánh thiện thì không được thấy Chúa" (Dt 12:14). Chắc chắn như vậy!

Sai lầm thì phải chịu sửa, có tội thì phải bị phạt. Đó là điều tất nhiên. Nhưng không sai lầm và vô tội mà vẫn phải chịu đau khổ, thế mới... "lạ". Thánh Gióp là trường hợp điển hình nhất. Ông là người tốt lành, hiền lành, công chính, nhưng ông đã phải chịu đau khổ tới tột cùng. Thiên Chúa không "chơi ép" ông, nhưng Ngài muốn vậy để nêu gương cho chúng ta, muốn chúng ta tôn vinh Ngài cách đặc biệt – cách "khác người". Chịu đau khổ là diễm phúc (Mt 5:11).

Sau nhiều chuyện xảy ra, Thiên Chúa còn thử lòng ông Ápraham. Ngài gọi ông và ông thưa: "Dạ, con đây!" (St 22:1). Ngài bảo ông đem đứa con một yêu dấu Ixaác đến xứ Môrigia để dâng làm lễ toàn thiêu ở trên một ngọn núi mà chính Ngài sẽ chỉ cho. Chúng ta gọi là "thử lòng", nhưng thật ra Thiên Chúa thấu suốt mọi sự, Ngài không cần thử thách ai, mà Ngài chỉ muốn lập công cho chính đương sự mà thôi.

Tới nơi Thiên Chúa đã chỉ, ông Ápraham dựng bàn thờ tại đó, xếp củi lên, trói con trai Ixaác, và đặt lên bàn thờ, trên đống củi. Rồi ông Ápraham đưa tay ra cầm lấy dao để sát tế con mình. Ông có con trai yêu quý nhưng ông vẫn vâng lời Chúa mà sẵn sàng sát tế con mình, không thắc mắc, không so đo. Nếu là chúng ta, liệu chúng ta có dám? Chắc hẳn là "còn khuya". Vì chúng ta sẽ lý luận: Thiên Chúa là Đấng tốt lành mà lại bảo mình làm điều ác sao? Ngài là Sự Sống (Ga 14:6) mà lại bảo mình giết người ư? Vậy là Thiên Chúa mâu thuẫn, mình không thể làm theo lệnh truyền như vậy. Thế mà ông Ápraham vẫn "vô tư" làm theo lệnh truyền "ngược đời" như vậy. Lạ quá! Tin tuyệt đối. Bài học Đức Tin lớn quá!

Và rồi ngay khi ông sắp hạ sát con mình, sứ thần của Đức Chúa từ trời gọi ông và ông cũng thưa: "Dạ, con đây!" (St 22:11). Ngài nói: "Đừng giơ tay hại đứa trẻ, đừng làm gì nó! Bây giờ Ta biết ngươi là kẻ kính sợ Thiên Chúa: đối với Ta, con của ngươi, con một của ngươi, ngươi cũng chẳng tiếc!" (St 22:12).13 Ông Ápraham ngước mắt lên nhìn, thì thấy phía sau có con cừu đực bị mắc sừng trong bụi cây, ông liền đi bắt con cừu ấy mà dâng làm lễ toàn thiêu thay cho con mình.

Sứ thần của Đức Chúa từ trời gọi ông Ápraham một lần nữa và trao cho ông lời hứa: "Đây là sấm ngôn của Đức Chúa, Ta lấy chính danh Ta mà thề: bởi vì ngươi đã làm điều đó, đã không tiếc con của ngươi, con một của ngươi, nên Ta sẽ thi ân giáng phúc cho ngươi, sẽ làm cho dòng dõi ngươi nên đông, nên nhiều như sao trên bầu trời, như cát ngoài bãi biển. Dòng dõi ngươi sẽ chiếm được thành trì của địch. Mọi dân tộc trên mặt đất sẽ cầu chúc cho nhau được phúc như dòng dõi ngươi, chính bởi vì ngươi đã vâng lời Ta" (St 22:16-18). Thiên Chúa coi trọng đức vâng lời: "Vâng lời trọng hơn của lễ" (1 Sm 15:22; Tv 50:8-9). Tổ phụ Ápraham đã vâng lời vô điều kiện, do đó ông được Thiên Chúa hứa ban những điều tốt lành. Ai có công thì đáng được thưởng.

Hạnh phúc nào cũng có đau khổ. Hạnh phúc và đau khổ tỷ lệ thuận với nhau. Đau khổ càng nhiều thì hạnh phúc càng lớn. Tác giả Thánh Vịnh xác nhận: "Tôi đã tin cả khi mình đã nói: 'Ôi nhục nhã ê chề!'" (Tv 116:10). Cay đắng lắm, thế mà vẫn tin, thật đáng khâm phục! Nhưng cái gì cũng có lý do, có cái giá của nó: "Đối với Chúa thật là đắt giá cái chết của những ai trung hiếu với Người. Vâng lạy Chúa, thân này là tôi tớ, tôi tớ Ngài, con của nữ tỳ Ngài, xiềng xích trói buộc con, Ngài đã tháo cởi. Con sẽ dâng lễ tế tạ ơn, và kêu cầu thánh danh Chúa" (Tv 116:15-17).

Tác giả Thánh Vịnh bộc bạch: "Lời khấn nguyền với Chúa, tôi xin giữ trọn, trước toàn thể dân Người, tại khuôn viên đền Chúa, giữa lòng ngươi, hỡi Giêrusalem! Allêluia" (Tv 116:18-19). Vâng lời và yêu thương có hệ lụy với nhau. Vâng lời vì yêu thương, yêu thương thì sẵn sàng vâng lời. Rất lô-gích! Vâng lời là chấp nhận thực hiện điều gì đó với sự vui vẻ và trong niềm tin tưởng. Không yêu thương thì không thể vâng lời như vậy.

Trong cuộc sống, chúng ta vẫn đinh ninh là tin Chúa nhưng đôi khi chúng ta lại "ngại" vâng lời. Thật không? Tại sao? Bởi vì chúng ta vẫn chưa dám thực hiện theo Ý Chúa, mà Ý Chúa có khi trái ngược với ý chúng ta. Chưa dám thực hiện thì có nghĩa là chưa thực sự tin tưởng hoặc tín thác.

Thánh Phaolô đặt vấn đề: "Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta?" (Rm 8:31b). Và thánh nhân lý luận: "Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng ta? Ai sẽ buộc tội những người Thiên Chúa đã chọn? Chẳng lẽ Thiên Chúa, Đấng làm cho nên công chính? Ai sẽ kết án họ? Chẳng lẽ Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết, hơn nữa, đã sống lại, và đang ngự bên hữu Thiên Chúa mà chuyển cầu cho chúng ta?" (Rm 8:32-34). Vâng, theo nhân tính, Chúa Giêsu đã phải thốt lên: "Sao Cha nỡ bỏ con?" (Mt 27:45; Mc 15:34; x. Tv 22:2). Nhưng Chúa Cha vẫn... lặng im. Lạy Chúa tôi!

Thiên Chúa đã xác định rạch ròi với chúng ta: "Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta. Trời cao hơn đất chừng nào thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy (Is 55:8-9). Thật vậy, khi ngăn cản Thầy Giêsu đi chịu chết, đệ tử Phêrô đã bị Thầy mắng nặng lời: "Satan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người" (Mc 8:3). Ngày nay chúng ta gọi kiểu "khôn" này là "trứng khôn hơn vịt" hoặc "cầm đèn chạy trước ô-tô". Chúng ta cũng thường mắc "tật" này, không chỉ với tha nhân, mà với cả Chúa đấy. Gan chúng ta cũng "to" lắm!

Sau khi Chúa Giêsu tiến báo lần thứ nhất về cuộc thương khó và phục sinh (Mt 16:21-23; Mc 8:31-33; Lc 9:22) và đưa ra điều kiện để theo Ngài (Mt 16:24-28; Mc 8:34-38; Lc 9:23-27), Đức Giêsu còn nói với họ: "Tôi bảo thật các người: trong số những người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết, trước khi thấy Triều Đại Thiên Chúa đến, đầy uy lực" (Mc 9:1).

Và sáu ngày sau, Ngài đem ba "đệ tử ruột" (Phêrô, Giacôbê và Gioan) đi theo mình. Ngài đưa các ông đi riêng ra một chỗ, chỉ mình các ông thôi, tới một ngọn núi cao. Rồi Ngài biến đổi hình dạng trước mắt các ông. Y phục Ngài trở nên rực rỡ, trắng tinh, không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như vậy. Họ thấy ông Êlia cùng ông Môsê hiện ra đàm đạo với Sư Phụ của mình. Bấy giờ, ông Phêrô thưa với Đức Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Môsê, và một cho ông Êlia" (Mc 9:5).

Thánh Mác-cô cho biết: "Thực ra, ông không biết phải nói gì, vì các ông kinh hoàng" (Mc 9:6). Thì phải kinh hoàng thôi, phần thì chưa thấy bao giờ, phần thì quá kỳ lạ. Lạ thì lạ nhưng sướng cũng sướng. Quá "đã"! Sướng đến nỗi ông Phêrô quên mình và hai anh bạn, chỉ xin làm lều cho Sư Phụ và hai nhân vật quan trọng (VIP, Very Important Person) mà thôi. Nếu người ta thực sự thấy "phép lạ" (chính hiệu chứ không là "sự lạ"), người ta sẽ quên hết mọi sự và thay đổi cuộc đời ngay!

Ba đệ tử đang "ngon trớn", bỗng có một đám mây bao phủ các ông. Từ đám mây phát ra tiếng nói: "Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người" (Mc 9:7). Mèn ơi! Lại lạ lùng nữa! Các ông chợt nhìn quanh thì không thấy ai nữa, chỉ còn Đức Giêsu với các ông mà thôi. Tiếc hùi hụi! Và khi ở trên núi xuống, Đức Giêsu truyền cho các ông không được kể lại cho ai nghe những điều vừa thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại.

Thiên Chúa rất công bằng. Được nhiều sẽ bị đòi lại nhiều, được ít thì bị đòi ít. Đừng tưởng được nhiều mà kiêu ngạo, nhưng đừng thấy mình được ít mà buồn hoặc so đo kèn cựa với người được nhiều! Ba môn đệ được "ưu tiên" thấy Chúa Giêsu biến hình vì Ngài muốn củng cố đức tin cho họ, và tất nhiên được ưu tiên thì cũng phải "trả giá" cân xứng thôi.

Thiên Chúa yêu thương chúng ta vô cùng, dù chúng ta chỉ là tội nhân và hoàn toàn bất xứng với Ngài, chúng ta không có quyền đòi hỏi. Thế nhưng Ngài đã bắt Con Yêu Dấu Giêsu chịu đau khổ tới tận cùng bảng số. Và Chúa Giêsu đã "cam chịu để cho những người tội lỗi chống đối mình để chúng ta khỏi sờn lòng nản chí" (Dt 12:3) khi phải chịu gian khổ trong cuộc sống. Thật vậy, "ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai" (chí sĩ ái quốc Phan Bội Châu).

Cuộc đời luôn có sự đấu tranh, luôn phải chiến đấu với mọi thứ, thậm chí chiến đấu với cả chính mình. Cuộc chiến nào cũng cam go, càng cam go hơn khi đó là cuộc chiến tâm linh. Thánh Phaolô so sánh: "Quả thật, trong cuộc chiến đấu với tội lỗi, anh em chưa chống trả đến mức đổ máu" (Dt 12:3-4). Cha mẹ yêu thương con cái, nhưng đâu phải chúng đòi hỏi gì cũng được. Có những thứ không cho hoặc cấm thì mới là yêu thương thật. Phàm nhân là kẻ xấu mà còn như vậy huống gì Thiên Chúa, Đấng chí thánh.

Vâng, Thiên Chúa yêu thương chúng ta rất đặc biệt, nên Ngài cũng muốn chúng ta sống "khác người" – tất cả phải NHỜ Ngài, VỚI Ngài và TRONG Ngài. Cách yêu thương của Ngài độc nhất vô nhị, độc đáo lắm!

Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết chân nhận tình yêu Ngài dành cho chúng con ngay khi chúng con chịu đau khổ giữa cuộc đời này, để trong mọi hoàn cảnh, chúng con vẫn tin kính Ngài là Thiên Chúa duy nhất, biết yêu mến Ngài hết linh hồn và hết trí khôn. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

---------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 79 = HAY XE LONG PDF Print E-mail

BÀi suy niệm của GM Ngô quang Kiệt
Đinh Xuân Quảng

HÃY XÉ LÒNG
Chuyện kể : Một vị ẩn tu sống đơn độc trên ngọn núi cao. Ngày đêm ông ăn chay cầu nguyện. ông ăn chay rất nghiêm ngặt và cầu nguyện rất tha thiết. Để thưởng công, Chúa cho xuất hiện một ngôi sao trên đầu núi. Khi ông ăn chay và cầu nguyện ít, ngôi sao mờ đi. Khi ông ăn chay nhiều và cầu nguyện nhiều thì ngôi sao càng sáng lên. Một hôm ông muốn leo lên đỉnh cao nhất của ngọn núi. Khi ông chuẩn bị lên đường thì một bé gái trong làng đến thăm và ngỏ ý muốn đi cùng ông. Thày trò hăng hái lên đường. đường càng lên càng dốc dác khó đi. Mặt trời càng lúc càng nóng gắt. Cả hai thày trò ướt đẫm mồ hôi và cảm thấy khát nước. Nhưng không ai dám uống. Em bé không dám uống trước khi thày uống. Vị ẩn tu không dám uống vì sợ mất công phúc trước mặt Chúa. Nhưng nhìn thấy bé gái mỗi lúc mệt thêm, thày ẩn tu thấy thương, nên mở nước ra uống. Lúc ấy cô bé mới dám uống. Uống nước xong, cô bé mỉm cười rất tươi và cám ơn thày. Thày ẩn tu len lén nhìn lên đầu núi. Thầy sợ ngôi sao biến mất vì thày đã không biết hãm mình. Nhưng lạ chưa, trên đầu núi thày thấy không phải một mà có đến hai ngôi sao xuất hiện. Thì ra, để thưởng công vì thày biết nghĩ đến người khác, Chúa đã cho xuất hiện một ngôi sao nữa, sáng không kém gì ngôi sao kia.

Mùa chay được mở đầu bằng nghi thức xức tro và một ngày ăn chay kiêng thịt. Có lẽ có nhiều người thắc mắc tại sao ngày xưa người Do Thái rắc đầy tro trên đầu, ngồi cả trên đống tro, mà ngày nay ta chỉ xức một chút ít tro, và tại sao ngày xưa ăn chay trong bốn mươi ngày, mà ngày nay chỉ còn ăn chay có 2 ngày Thứ Tư lễ Tro và Thứ Sáu tuần thánh? Thưa vì Giáo hội muốn ta càng ngày càng đi vào tinh thần hơn là chỉ giữ hình thức bên ngoài.

Mục đích của Mùa Chay là giúp ta trở về với Chúa và với anh em bằng sám hối nhìn nhận tội lỗi của chính mình. Việc xức tro, ăn chay, cầu nguyện, làm việc thiện, chỉ là những phương tiện.

Xức tro là để tỏ lòng sám hối. Xức nhiều tro mà trong lòng không thật tình sám hối thì có ích gì. Ngày nay, Giáo hội chỉ dùng một chút tro tượng trưng để nhắc nhớ ta. Xức tro trên đầu không quan trọng bằng xức tro trong tâm hồn. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy tâm hồn mình đã ra hoen ố vì tội lỗi. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã bôi tro trát trấu vào khuôn mặt Thiên chúa, làm lem luốc khuôn mặt Giáo hội, làm ô danh cho đạo thánh của Chúa. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã làm cho mối quan hệ với tha nhân bị vẩn đục vì những tham vọng, những ích kỷ, những nhỏ nhen của ta. Hãy xức tro vào tâm hồn để lòng ta xót xa, đau đớn, hối hận vì những tội lỗi đã phạm.

Ăn chay không phải là một hình thức làm cho qua lần, chiếu lệ. Ăn chay không phải chỉ là nhịn ăn một hai bữa cơm. Ăn chay có mục đích nhắc nhớ ta hãy biết hãm dẹp thân xác, hãm dẹp những tính mê tật xấu, hãm dẹp những gì làm mất lòng Chúa và làm phiền lòng anh em. Giáo hội giản lược việc ăn chay vào 2 ngày trong một năm, không phải vì coi nhẹ việc ăn chay, nhưng vì Giáo hội muốn tránh thái độ ăn chay hình thức, để tập trung vào việc ăn chay trong tâm hồn. Nhịn ăn một bát cơm không bằng nhịn nói một lời có thể làm buồn lòng người khác. Nhịn ăn một miếng thịt không bằng nhịn đi một cử chỉ xúc phạm đến anh em. Nhịn một bữa cơm ngon không bằng nhường nhịn, tha thứ, làm hoà với nhau. Kềm chế cơn đói không bằng kềm chế cơn nghiện rượu, nghiện ma tuý, nghiện cờ bạc. Kềm chế cơn khát không bằng kềm chế dục vọng, tính tham lam, thói kiêu ngạo.

Chính vì thế mà tiên tri Dô-el đã kêu gọi dân chúng: "Hãy xé lòng chứ đừng xé áo". Người Do thái có tục lệ khi ăn chay, thống hối thì xé áo ra. Đó là một hình thức biểu lộ sự thống hối. Điều quan trọng là có tâm hồn thực sự sám hối. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những tham lam, bất công. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói lười biếng, khô khan, nguội lạnh. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những dính bén trần tục. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói gian dối, giả hình. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới gạt bỏ được những chướng ngại ngăn cản ta đến với Chúa. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới đến gần Chúa, sống tình thân mật với Chúa, hưởng được tình yêu thương của Chúa.

Để ăn chay trong tinh thần và để thực sự hướng về tha nhân, nhiều nước trên thế giới đã biến việc ăn chay thành những hành động bác ái cụ thể. Mỗi ngày trong mùa chay, họ bớt chi tiêu một chút, gửi tiền tiết kiệm giúp những nơi nghèo khổ, bị thiên tai. Nhờ thế, việc ăn chay của họ không còn là hình thức, nhưng là những hi sinh thực sự và trở nên những việc làm đầy tình bác ái huynh đệ.

Bây giờ thì chúng ta đã hiểu thế nào là ăn chay và sám hối đẹp lòng Chúa. Mỗi người hãy tự đặt ra cho mình, cho gia đình mình một chương trình sống Mùa Chay. Ước gì mùa Chay năm nay sẽ là khởi điểm của một đời sống mới, giúp mỗi người chúng ta thực sự thay đổi đời sống, mến Chúa hơn, yêu người hơn.

Lạy Chúa, xin thương xót con, vì con là kẻ tội lỗi. Amen.

Dức Tổng N.Q.K.
------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 78 = DAY TO NUOC TROI PDF Print E-mail

Đinh Xuân Quảng
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Feb 8 at 8:50 AM

Bài giảng tại Santa Marta: Những đầy tớ của Nước Trời
Đặng Tự Do2/6/2015

Giáo Hội phải loan báo Tin Mừng "trong khó nghèo" và những người công bố Tin Mừng phải có mục đích duy nhất là làm giảm những khốn khổ của người nghèo, và không bao giờ được quên rằng sứ vụ này là công trình của Chúa Thánh Thần, không phải của bàn tay con người.

Đức Thánh Cha đã nói như trên trong thánh lễ sáng thứ Năm 5 tháng 2 tại nhà nguyện Santa Marta khi ngài trở lại một trong những hình ảnh yêu thích của mình về Giáo Hội - một bệnh viện trên chiến trường - lấy cảm hứng từ Tin Mừng trong ngày, trong đó Chúa Giêsu sai các môn đệ ra đi, từng hai người một, đến các làng để rao giảng, chữa lành bệnh và xua đuổi "tà ma".

Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng có rất nhiều "người bị thương" đang chờ đợi trong các hành lang của Giáo Hội để được một thừa tác viên của Chúa Kitô chữa bệnh, nâng dậy và giải phóng họ khỏi ma quỷ đang hoành hành họ như một bệnh dịch. Tuy nhiên, Đức Thánh Cha nói thêm rằng các thừa tác viên của Chúa Kitô phải luôn luôn ghi nhớ họ đơn giản chỉ là "những đầy tớ của Nước Trời".

Chữa lành những con tim đầy thương tích

Đức Giáo Hoàng đã suy tư về thái độ mà Chúa Giêsu đòi hỏi các môn đệ của Ngài phải có khi Ngài sai họ đến với dân chúng. Họ phải là những người không vướng bận với những ràng buộc như "lương thực, túi xách, tiền lận lưng quần" vì Tin Mừng "phải được công bố trong sự khó nghèo", vì "ơn cứu độ không phải là thứ thần học về sự giầu có". Tin mừng cốt yếu là "tin vui" về sự giải phóng được mang đến cho mọi người bị áp bức:

"Đây là sứ mạng của Giáo Hội: Giáo Hội chữa lành, chăm sóc cho con người. Đôi khi tôi mô tả Giáo Hội như một bệnh viện trên chiến trường. Đúng vậy, nơi đó có bao nhiêu người bị thương! Có bao nhiêu người cần được chữa lành những thương tích của họ! Đây là sứ mệnh của Giáo Hội: chữa lành những tâm hồn bị thương tích, mở tung cửa để giải phóng con người, để nói rằng Thiên Chúa là Đấng nhân lành, Thiên Chúa tha thứ cho tất cả chúng ta, Thiên Chúa là Cha chúng ta, Người luôn dịu dàng và luôn chờ đợi chúng ta ..."

Lòng nhiệt thành tông đồ, chứ không phải chủ nghĩa hoạt động Phi Chính Phủ

Đức Thánh Cha cảnh báo rằng khi không đặt trọng tâm vào bản chất thiết yếu của việc công bố Tin Mừng, người ta có nguy cơ tạo ra sự diễn dịch sai lạc về sứ mạng của Giáo Hội và không còn nhìn thấy điều duy nhất đáng kể là: đem Chúa Kitô đến với người nghèo, người mù, và những tù nhân:

"Đúng là chúng ta phải trợ giúp và tạo nên những tổ chức để nâng đỡ sứ vụ này. Vâng, vì Thiên Chúa ban cho chúng ta những ân sủng cho sứ vụ đó. Nhưng khi chúng ta quên mất sứ vụ, quên đi tinh thần khó nghèo, quên đi lòng nhiệt thành tông đồ và thay vào đó đặt niềm hy vọng của chúng ta nơi những phương tiện của nhân loại, thì Giáo Hội trượt dài thành một cơ cấu Phi Chính Phủ, Giáo Hội trở thành một tổ chức rất đẹp: đầy quyền thế, nhưng không phải là một Giáo Hội truyền giáo, bởi vì Giáo Hội đã đánh mất đi tinh thần này, mất đi tinh thần khó nghèo và không còn quyền năng chữa lành".

Các môn đệ là những "đầy tớ Nước Trời"

Đức Thánh Cha kết luận bài giảng rằng sau đó các môn đệ kết thúc sứ vụ mình và trở về rất "hạnh phúc" và Chúa Giêsu đưa họ đi "nghỉ ngơi" với Ngài một thời gian. Tuy nhiên, Đức Thánh Cha nhấn mạnh ...

"... Chúa Giêsu không nói với các môn đệ: "Các con thật tuyệt vời, bây giờ nhiệm vụ tiếp theo của các con phải là làm sao tổ chức sao cho tốt hơn nữa... Nhưng Chúa Giêsu chỉ nói, khi các con đã làm xong tất cả những điều đó hãy nói với chính mình: "Chúng tôi chỉ là những đầy tớ vô dụng". Đây chính là người môn đệ. Và lời khen tặng đẹp nhất dành cho một môn đệ là gì? Thưa: Anh là đầy tớ của Nước Trời. Đó là lời khen tặng tuyệt vời nhất, vì nó có nghĩa là người đó đã chọn con đường của Chúa Giêsu là công bố Tin Mừng. Người đó chữa lành, bảo vệ, công bố tin mừng và năm hồng ân của Chúa. Nhờ đó mọi người tái khám phá về Chúa Cha, và dưỡng nuôi hoà bình an trong tâm hồn mình".

-------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 77 = CHIA SE TAM LINH PDF Print E-mail

CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA- Chia Sẻ Tâm Linh
Tết, Thập Giá và Sự Chết
04-02-2015 | Trầm Thiên Thu

Tết đang đến, Xuân đang về, chắc hẳn mọi người chộn rộn – dù ít hay nhiều. Đó là lẽ thường tình của con người. Nhưng Tết Nguyên Đán đặc biệt là hay trùng với Mùa Chay, đặc biệt hơn là ngày 30 Tết Ất Mùi (2015) lại là Thứ Tư Lễ Tro. Có lẽ Thiên Chúa đã cho Việt Nam lời nhắc nhở đặc biệt: Ăn Tết nhưng ĐỪNG QUÊN phận bụi tro của kiếp phàm nhân.

Ăn chay để hiệp thông với Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu Kitô. Cái chết của Ngài là ơn cứu độ của chúng ta. Đây là sự thật về cái chết của Ngài:

Cái chết của Chúa Giêsu là hoạt động yêu thương

"Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời" (Ga 3:16). Nhiều Kitô hữu hiểu câu này và biết sức mạnh của câu này. Thiên Chúa yêu thương chúng ta vô cùng, đến nỗi bắt Con Ngài chết trên Thập Giá chuộc tội chúng ta, lòng thương xót quá đỗi kỳ lạ.

Cái chết của Chúa Giêsu làm chúng ta nhận biết tội lỗi

"Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá, để một khi đã chết đối với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính. Vì Người phải mang những vết thương mà anh em đã được chữa lành" (1 Pr 2:24). Chúa Giêsu nhận vác gánh nặng của chúng ta. Ngài chịu hình phạt vì tội lỗi của chúng ta.

Cái chết của Chúa Giêsu là lòng thương xót của Thiên Chúa

"Đức Giêsu cầu nguyện rằng: 'Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm'. Rồi họ lấy áo của Người chia ra mà bắt thăm" (Lc 23:34). Ngay trong khi chịu khổ nạn và hấp hối, Ngài vẫn nghĩ tới chúng ta. Ngài chịu đòn vọt, sỉ nhục, phỉ báng, nhưng Ngài vẫn tha thứ cho chúng ta. Lòng thương xót của Thiên Chúa lớn hơn mọi tội lỗi của chúng ta. Điều đó dạy chúng ta phải tha thứ cho nhau như Chúa Giêsu đã làm.

Cái chết của Chúa Giêsu đem chúng ta trở về với Chúa Cha

"Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta, nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Kitô. Chính do ân sủng mà anh em được cứu độ! Người đã cho chúng ta được cùng sống lại và cùng ngự trị với Đức Kitô Giêsu trên cõi trời. Như thế, Người tỏ lòng nhân hậu của Người đối với chúng ta trong Đức Kitô Giêsu, để biểu lộ cho các thế hệ mai sau được thấy ân sủng dồi dào phong phú của Người" (Ep 2:4-7). Chúa Cha muốn Chúa Con sống trên thế gian và chịu chết. Qua cái chết của Ngài, chúng ta được tái lập mối quan hệ với Thiên Chúa. Thiên Chúa hứa ban sự sống đời đời, lời hứa đó nhờ Máu của Chúa Giêsu đã đổ ra.

Cái chết của Chúa Giêsu chuyển thành sự phục sinh

"Người không còn đây nữa, nhưng đã trỗi dậy rồi. Hãy nhớ lại điều Người đã nói với các bà hồi còn ở Ga-li-lê, là Con Người phải bị nộp vào tay phường tội lỗi, và bị đóng đinh vào thập giá, rồi ngày thứ ba sống lại. Bấy giờ các bà nhớ lại những điều Đức Giêsu đã nói" (Lc 24:6-8). Chúa Giêsu phục sinh. Cái chết chỉ tạm thời. Vương quốc của Ngài ở trên trời. Chúng ta chờ mong ngày Chúa Giêsu quang lâm, ngày Ngài chiến thắng và hiển trị muôn đời.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)
Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh

------------------

 
<< Start < Prev 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 Next > End >>

Page 114 of 127