mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7221
mod_vvisit_counterHôm Qua9345
mod_vvisit_counterTuần Này52567
mod_vvisit_counterTuần Trước65202
mod_vvisit_counterTháng Này177339
mod_vvisit_counterTháng Trước278668
mod_vvisit_counterTất cả13281170

We have: 130 guests online
Your IP: 54.82.119.116
 , 
Today: Apr 19, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 110 = XAO LANG CONG BINH PDF Print E-mail

Oct 13 at 3:48 PM
Xao lãng lẽ công bình (14.10.2015 – Thứ tư Tuần 28 Thường niên)

Để có thể xây dựng một Hội Thánh Việt Nam cho kỷ nguyên mới, chúng ta cần tránh những lỗi của người xưa.

Xao lãng lẽ công bình

Lời Chúa: Lc 11, 42-46

Khi ấy, Đức Giêsu nói với những người Pharisêu rằng: "Khốn cho các người, hỡi các người Pharisêu! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, vân hương, và đủ thứ rau cỏ, mà xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa. Phải làm các điều này mà không được bỏ qua các điều kia. Khốn cho các người, hỡi các người Pharisêu! Các người thích ngồi ghế đầu trong hội đường, thích được người ta chào hỏi ở nơi công cộng. Khốn cho các người! Các người như mồ mả không có gì làm dấu, người ta giẫm lên mà không hay."

Một người trong số các nhà thông luật lên tiếng nói: "Thưa Thầy, Thầy nói như vậy là nhục mạ cả chúng tôi nữa!" Ðức Giêsu nói: "Khốn cho cả các người nữa, hỡi các nhà thông luật! Các người chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động vào."

Suy niệm:

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu trách các nhà lãnh đạo.

Họ là những người Pharisêu, những nhà thông luật.

Họ được dân chúng kính nể vì học thức, vì chức vụ, vì đời sống đạo đức.

Nhưng họ cũng có những khiếm khuyết cần sửa đổi.

Đức Giêsu ba lần nói "Khốn cho" đối với người Pharisêu (cc. 42-44).

Khốn cho thứ nhất vì họ quá chú tâm giữ những điều lặt vặt, phụ thuộc,

mà xao lãng cái chính yếu và quan trọng.

Họ nộp thuế 10% về những thứ rau cỏ ngoài vườn để tỏ lòng đạo đức.

Tiền thuế này được dùng để giúp đỡ các tư tế và các thầy Lêvi.

Nhưng tiếc là họ không để ý đến sự công bình đối với tha nhân,

và lòng yêu mến đối với Thiên Chúa (c. 42).

Tương quan hai chiều của họ bị tổn thương.

Việc nộp thuế, dâng cúng cho nhiều cũng không sao kéo lại được.

Đức Giêsu đòi giữ cả hai, nhất là những bổn phận chính yếu:

"Các điều này phải làm mà các điều kia cũng không được bỏ."

Khốn cho thứ hai vì họ thích tiếng khen từ người đời.

Không yêu mến Thiên Chúa, nhưng họ lại yêu mến ghế đầu nơi hội đường,

và yêu thích được chào hỏi nơi công cộng (c. 43).

Địa vị, tiếng tăm là điều họ tha thiết tìm kiếm.

Mọi việc họ làm đều nhằm tôn vinh cho cái tôi.

Chính vì thế một đời sống bề ngoài có vẻ sống cho Chúa,

kỳ thực lại là một tìm kiếm hư danh cho chính mình.

Khốn cho thứ ba gắn liền với sự giả hình trên đây.

Đức Giêsu ví họ với mồ mả người chết chôn dưới đất.

Vì không có gì làm dấu, nên chẳng ai biết đó là mồ mả để tránh.

Nhiều người giẫm lên nên bị ô nhơ mà không hay.

Nghe Đức Giêsu nói, một nhà thông luật cảm thấy bị xúc phạm.

Đức Giêsu cũng sẽ nói ba lần Khốn cho đối với các vị này.

Họ là những nhà chuyên môn giải thích luật và là thầy dạy dân chúng.

Khốn cho đầu tiên vì họ đã làm cho luật trở nên một gánh quá nặng.

Những giải thích của họ làm sinh ra bao cấm đoán và đòi buộc

vượt xa những gì chính bản văn lề luật đòi hỏi.

Thí dụ trong ngày sabát, có 39 loại công việc không được phép làm.

Luật thay vì là nguồn vui, nguồn hạnh phúc, thì lại trở nên ách nặng nề.

Nhiệm vụ của người thông luật không phải chỉ là dạy luật,

mà còn là giúp người khác giữ luật.

Với thái độ đứng ngoài, không muốn động vào,

không muốn trợ giúp, dù bằng một ngón tay (c. 46),

người thông luật sẽ không làm cho người ta cảm thấy tình yêu Thiên Chúa.

Những lời Khốn cho của Đức Giêsu cách đây hai mươi thế kỷ

vẫn còn nguyên giá trị cho Hội Thánh của các Kitô hữu hôm nay.

Để có thể xây dựng một Hội Thánh Việt Nam cho kỷ nguyên mới,

chúng ta cần tránh những lỗi của người xưa.

Cầu nguyện:

Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,

xin dạy con biết phục vụ âm thầm.

Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,

xin dạy con biết yêu thương tự hiến.

Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,

xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.

Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,

xin dạy con biết coi mọi người như anh em.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA #108 = CON LAC ĐA CHUI QUA LO KIM PDF Print E-mail

LAC DA VA LO KIM
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Nếu Bill Gates hôm nay đi lễ tại các nhà thờ Công giáo, chắc hẳn phải giật mình vì một so sánh của Chúa Giêsu gây thất vọng cho kẻ có tiền: "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Đàng".
Lạc đà có thể chui qua lỗ kim

Nếu Bill Gates hôm nay đi lễ tại các nhà thờ Công giáo, chắc hẳn phải giật mình vì một so sánh của Chúa Giêsu gây thất vọng cho kẻ có tiền: "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Đàng".

Nhưng, có 2 cách để con lạc đà có thể chui qua lỗ kim:

(1) làm cho lỗ kim thật to.

(2) thu con lạc đà lại thật nhỏ.

1. Lỗ kim to

Ta từng thấy thế giới của những vật khổng lồ, như chiếc bánh Trung Thu năm nào tại Maximart đủ cho 10 ngàn người. Bánh tét tại Nha Trang dài đủ cho 5.000 người, thì một cây kim khổng lồ, với lỗ kim thật to, thì có đến 2 con lạc đà, một bướu hay hai bướu cũng băng qua lọt, chứ đừng nói gì một con.

Vậy người giàu có nếu muốn lọt vào Nước Trời, thì cũng hãy làm cho lỗ kim rộng ra. Rộng là quảng. Rộng ra là quảng đại. Tiền chỉ lo thu vào mà không cho đi, thì chẳng khác gì làm lỗ kim thu nhỏ lại. Một ngón tay cũng không chui lọt, chứ đừng nói cả bàn tay, cả con người.

Giakêu Trưởng ty Quan thuế, giàu nứt đố đổ vách, làm sao chui lọt lỗ kim, nếu ông không thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn". Đức Giêsu mới nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất". Giakêu đã nới rộng lỗ kim 4 lần, nên dễ dàng để ơn cứu độ lọt vào nhà.

Trên bia mộ trong một nghĩa trang kia có khắc mấy dòng chữ sau đây cũng đáng cho chúng ta suy nghĩ :

Những gì tôi có, nay đã thuộc về người khác.

Những gì tôi đã mua sắm, nay người khác hưởng dùng.

Những gì tôi đã cho đi, nay thuộc về tôi.

Chính những cái mình cho đi, mình quảng đại ban phát, thì mới làm cho lỗ kim rộng rãi ra thêm, hầu con lạc đà có thể chui lọt. Và như thế, người càng giàu có càng ban phát càng dễ vào Nước Chúa. Khi cho đi là lúc nhận lãnh (Thánh Phanxicô).

2. Thu nhỏ con lạc đà lại

Chắc một số người trong chúng ta đã từng đi xem triển lãm về thế giới thu nhỏ lại gọi là miniature, nơi mà trên một cọng tóc, người ta khắc được cả một đoàn lạc đà, và ở đầu một cây kim khâu, nằm gọn 3 chú lạc đà nơi lỗ kim nhỏ. Dĩ nhiên muốn xem chúng phải dùng kính lúp hoặc hiển vi. Vậy muốn lạc đà chui qua lỗ kim khâu, hãy thu nhỏ con lạc đà lại.

Thu nhỏ lại là nó đang lớn biến nó thành nhỏ. Có một bộ phim mang tựa đề tương tự: Tôi đã thu nhỏ con tôi. Có nhiều cách thu. Có nhiều cách biến. Riêng đối với tiền của, có một cách biến nó thành nhỏ là: đổi ngôi cho nó. Nó đang làm chủ, oai nghi bệ vệ, hãy biến nó làm tôi, làm đầy tớ trong tay. Nếu để tiền của làm chủ, đừng hòng chui lọt lỗ kim. Nhưng nếu biến nó thành tên đầy tớ hèn mọn, nhỏ bé, ta sử dụng thế nào tùy ý ta, ta sai nó đi đâu nó đi đó, ta chuyển nó cho ai, nó nghe theo, vậy là ta có thể cho nó đi qua lọt tủm vào lỗ kim nhỏ.

Địa chỉ mà ta sai phái đồng tiền đi tới đã được Chúa nói rõ trong đoạn Tin Mừng khi âu yếm nhìn chàng thanh niên giàu có: "Anh chỉ thiếu một điều, là bán hết của cải đem phân phát cho kẻ nghèo". Địa chỉ là kẻ nghèo chứ không phải cửa sau của các bậc quyền thế.

Vậy là, thu nhỏ con lạc đà, đối với tiền của, sẽ là câu nói ta thường nghe: "Tiền bạc là tên đầy tớ tốt, nhưng là một ông chủ xấu". Mà không chỉ xấu, ông chủ này còn ác độc nữa, có thể giết chết ta như chơi.

Cả nới rộng lỗ kim hay thu nhỏ con lạc đà cũng quy về điểm này: đổi tiền. Đến một nước khác, việc đầu tiên mà du khách phải làm là đổi tiền của mình thành tiền đang lưu hành tại nước đó. Tiền của ta trên trái đất chẳng có giá trị gì trên trời, nếu nó không đổi thành việc lành.Đó là ý nghĩa Lời Chúa nói với chàng thanh niên giàu có: cho đi gia sản của anh để nhanh tay mua được Nước Trời.

Anphong Nguyễn Công Minh, OFM

-------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 107 =TIN VA THEO CHUA-CN28TN-B PDF Print E-mail

TIN VÀ THEO CHÚA GIÊSU

Báo Tuổi Trẻ Cười có bài thơ:

"Ông Tiền, ông Phật, ông Tiên,
Ba ông đứng lại, ông Tiền cao hơn.
Tiền nhiều: mặc kệ... vẫn hơn,
Dẫu cho nhân sự ngả nghiêng tứ bề.
Tiền nhiều chẳng ngán chẳng lo,
Phất tay một cái nhằm nhò gì ông".

Con người dù sở hữu nhiều "ông tiền" và "mua tiên cũng được", nhưng chắc gì đã hạnh phúc ?

Ngày 6.6.1976, tỷ phú Paul Getty qua đời, để lại một gia sản từ hai đến bốn tỷ đôla. Sau năm lần ly dị, ông đã tuyên bố với báo chí: Tôi mong dùng tất cả gia tài của tôi để xây dựng một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi thất bại. Tôi không đạt được hạnh phúc gia đình. Tiền bạc không thể mua được hạnh phúc. Trái lại, nó còn có họ hàng bà con với những nỗi bất hạnh nữa.

Cơ quan hàng không và không gian NASA của Mỹ đã từng tiết lộ: khi phi hành gia Neil Amstrong lần đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, nhìn cảnh vật, ông ấy đã thốt lên "Ôi, yên bình quá, ở đây không có tiền".

Một cuộc sống đầy đủ không thể không có tiền, nhưng nhiều tiền chưa hẳn đã có hạnh phúc. Sự giàu sang không đương nhiên mang lại hạnh phúc cho con người.

 Tin Mừng hôm nay kể chuyện một thanh niên đạo đức và có nhiều tiền của mà vẫn thao thức đi tìm hạnh phúc với lý tưởng hằng ấp ủ từ thưở nhỏ.

Một thanh niên công chính, ngay thẳng, không dối gian. Một người trẻ tuổi tốt lành có thiện chí, giữ trọn các giới răn của Thiên Chúa và còn muốn làm điều tốt hơn nữa để được sự sống đời đời. Chàng trai thật dễ thương, khao khát muốn vươn lên, băn khoăn muốn làm thêm gì đó để nên tốt hơn, thao thức hướng tới trọn lành. Một thiếu gia có của mà không tìm hưởng thụ, nhưng lại nuôi ước vọng cao xa hơn. Chàng trai trẻ ước mơ một vùng trời lý tưởng. Ước mơ ấy cất tiếng gọi anh đi tìm bậc "Thầy nhân lành". Gặp Chúa Giêsu, anh quỳ xuống và thưa: Thưa Thầy, tôi phải làm gì để đạt được ước mơ mà tôi hằng ấp ủ ? Người thanh niên hỏi Chúa Giêsu với cả tấm lòng chân thành. Người hỏi: "Anh có giữ các giới răn không ?" Anh đáp dứt khoát và mau lẹ: "Thưa, tất cả những điều đó tôi đã giữ từ nhỏ".

Chúa Giêsu nhìn anh với ánh mắt trìu mến. Khi biết anh đã giữ trọn các giới răn, Chúa "Chăm chú nhìn anh và đem lòng thương". Chúa thương vì thấy chàng trai trẻ thành tâm thiện chí. Chúa muốn giúp anh đi xa hơn trên con đường trọn lành, con đường tìm kiếm, con đường đòi hỏi từ bỏ và quảng đại. Chúa chỉ cho anh thấy con đường: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo Tôi" ( Mc 10, 21 ). Đây là điều duy nhất, căn bản và cốt yếu để anh được hạnh phúc, được sự sống đời đời.

Thánh Máccô kể chuyện cách dí dỏm: "Nghe lời đó, anh ta sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải" ( Mc 10, 22 ). Niềm vui lịm tắt, người thanh niên buồn bã bỏ đi ( Mt 19, 20-21 ). Và từ đó ước mơ của anh héo úa theo dòng đời. Anh muốn hạnh phúc, muốn được sự sống đời đời nhưng lòng gắn bó với của cải vật chất đã chặn bước đường đi tới.

Có lẽ các môn đệ tiếc nuối: sao Thầy không chiêu mộ người thanh niên giàu có này làm môn đệ nhỉ ? Chàng trai trẻ tiếc của nên bỏ đi. Chúa cũng tiếc thanh niên thiện chí. Chúa "nhìn chung quanh" và nói: "Những kẻ cậy dựa vào của cải, thật khó vào Nước Thiên Chúa biết bao". Theo Chúa Giêsu, người ta không thể thờ hai chủ cùng một lúc. Kẻ có nhiều của cải thì để tâm vào của cải "kho tàng ở đâu thì lòng trí ở đó" ( Lc 12, 34 ), cho nên phải chọn: một là Thiên Chúa, hai là tiền tài ( x. Lc 16, 13 ). Lời Chúa thật "sắc bén như gươm hai lưỡi". Người giàu thiện chí cần phải cắt những ràng buộc vật chất để vươn cao lên.

Chàng trai trẻ vui mừng và hy vọng đi tìm con đường trọn lành. Phấn khởi gặp Chúa nhưng trở về với nổi buồn. Chàng trai trẻ không muốn trả giá, không muốn mạo hiểm làm môn đệ. Anh ta chỉ muốn giữ của cải đảm bảo cho cuộc sống vật chất. Muốn theo Chúa Giêsu nhưng anh ta vấp phải một chướng ngại, một sức khống chế, đó là lòng gắn bó với vật chất. Của cải như tấm kính mờ che lấp ánh sáng khi mà ánh sáng muốn soi vào lòng anh. Người thanh niên này có tất cả để được hạnh phúc nhưng chỉ còn thiếu một điều là khả năng theo Chúa.

Những thanh niên tốt như vậy thời nào cũng có. Người trẻ sùng đạo và khao khát sự sống đời đời. Anh có duyên may gặp được Chúa Giêsu, một bậc thầy có lòng nhân hậu. Nhưng tiếc thay ! Anh không đủ can đảm, không đủ quảng đại bác ái để đáp ứng đòi hỏi của Chúa Giêsu là từ bỏ những gì mình có để theo Người.

Chúa đòi hỏi nơi anh điều anh muốn giữ lại vì của cải là chỗ dựa của đời anh. Anh sẵn sàng làm mọi điều Chúa đòi hỏi trừ việc bỏ chỗ dựa này. Nô lệ cho của cải, người thanh niên không đủ can đảm để ra khỏi ràng buộc.

Người giàu có không được cứu độ chẳng phải vì họ giàu, nhưng sự trói chặt của vật chất làm họ nô lệ cho của cải và lãng quên Thiên Chúa. Của cải có thể là cạm bẫy che mất lương tâm, cản trở bước đường đến trọn lành. Người ta thường nói: Người giàu lấy của che thân. Người nghèo lấy thân che của. Đồng tiền liền với khúc ruột. Giàu không phải là tội, nghèo chẳng phải là nhân đức. Điều quan trọng theo tinh thần Phúc Âm là thái độ con người trước của cải vật chất. Chúa Giêsu đã nhiều lần ví những người giàu có như ông phú hộ tích trữ thóc lúa ăn chơi thỏa thích. Hay như ông phú hộ ngày ngày yến tiệc linh đình, không để ý đến Ladarô đói khổ thèm được mấy thứ từ bàn ăn rơi xuống mà vẫn không được ( Lc 12, 16-21; 16, 19-26 ). Thiên Chúa bảo các ông phú hộ đó: "Đồ ngốc, nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng sống ngươi" ( Lc 12, 20 ). Khi các phú hộ ở dưới âm phủ, ngước mắt lên kêu: "Ở đây con bị thiêu đốt khổ lắm", Tổ phụ Abraham đáp lại: "Con ơi, hãy nhớ lại, suốt đời con đã được sướng rồi, bây giờ, phải chịu cực khổ thế là phải rồi" ( Lc 16, 23-25 ).

Chúa Giêsu mang đến cho chúng ta một tin vui. Có những niềm hạnh phúc lớn lao mà Thiên Chúa ban cho chúng ta qua từng phút giây đang sống. Biết dừng lại để thưởng thức những niềm vui nhẹ nhàng trong cuộc sống. Gặp một nụ cười, ngắm một bông hoa. Thực thi một cử chỉ yêu thương, một việc làm bác ái. Đọc một cuốn sách hay. Một cuộc trò chuyện thân mật. Một buổi tối đọc kinh chung trong gia đình, trong khu xóm. Dâng một Thánh Lễ sốt sắng. Dự một giờ chầu sốt mến... Biết bao niềm vui an hòa mang đến hạnh phúc trong cái bình thường của đời thường. Có những người, giàu tiền bạc mà không biết vui cười, lắm của cải mà không biết yêu thương, sang trọng bề ngoài mà không có niềm vui nội tâm, thì cũng chỉ là bất hạnh. Con người không chỉ dừng lại nơi cơm áo gạo tiền. Con người còn có rất nhiều niềm vui tinh thần, biết bao hạnh phúc thiêng liêng.

Chúa Giêsu không chọn những thanh niên "học giỏi, đẹp trai, con nhà giàu". Chúa chọn những thanh niên, những người lao động xem ra chẳng bảnh trai hay học thức, nhưng Chúa cần nơi họ là có "tấm lòng", vì "chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài".

Vì thế, cần phải cầu xin cho có được sự hiểu biết để "coi của cải chẳng là gì so với Đức Khôn Ngoan"; "Đức Khôn Ngoan hơn vương trượng, ngai vàng... của cải bằng không. So với Đức Khôn Ngoan, vàng trân châu bảo ngọc chẳng qua là một chút cát, bạc chẳng qua như chút bùn" ( Bài đọc 1 ). Khôn Ngoan là sự giàu sang, là sự hiệp thông với ân sủng của Thiên Chúa. Người đời thường quý chuộng tiền bạc và sự giàu sang, còn người Công chính coi Ðức Khôn Ngoan là điều quý trọng hơn cả. Khôn ngoan quý trọng hơn tiền bạc, ngọc ngà, châu báu. Khôn Ngoan quý hơn sức khoẻ và sắc đẹp. Cùng với Ðức Khôn Ngoan, mọi sự tốt lành đến với người công chính.

Người thanh niên trong Tin Mừng hôm nay là người trẻ đàng hoàng và lương thiện, sống một cuộc sống không có gì đáng chê trách, không có tội lỗi gì đáng phàn nàn, không có tật xấu để sửa sai. Anh là hình ảnh người Công Chính Cựu Ước chu toàn lề luật. Chúa Giêsu âu yếm nhìn anh và muốn anh tiến thêm một bước nữa để nên người Công Chính Tân Ước: bán gia tài đem bố thí cho người nghèo, sẽ có một kho báu trên Trời và hãy theo Ngài. Đó là điều kiện nên người Công Chính Tân Ước.

Không ngoại tình, không giết người, không trộm cắp, không làm chứng gian, không lường gạt ai, không bất hiếu với cha mẹ. Đó mới là điều kiện thứ nhất sống tốt lành về mặt luân lý. Điều kiện thứ hai là tin và theo Chúa Giêsu.

Giá trị của con người không hệ tại ở cái mình có, mà ở tại chính cái mình làm. Tất cả sự khôn ngoan và minh triết được đúc kết nới Chúa Giêsu. Tin vào Chúa Giêsu và sống theo giáo huấn của Người là sự khôn ngoan của người Kitô hữu.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chỉ dẫn con đường hạnh phúc đời đời. Xin cho chúng con trung thành theo đường lối khôn ngoan thánh thiện Chúa dạy, luôn giữ các giới răn, chia sẽ tình thương với tha nhân, tin và bước theo Chúa mỗi ngày. Amen.

Lm. Giuse NGUYỄN HỮU AN
Kính chuyển:
Hồng
----------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA #106 = PHUC THAY LONG DA PDF Print E-mail

Phúc thay lòng dạ (10.10.2015 – Thứ bảy Tuần 27 Thường niên)

Chúng ta không được ban mối phúc sinh dưỡng Đức Giêsu như Mẹ, nhưng vẫn được chia sẻ mối phúc nghe và giữ lời Chúa của đám đông.

Phúc thay lòng dạ

Lời Chúa: Lc 11, 27-28

Khi Ðức Giêsu đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: "Phúc thay lòng dạ đã cưu mang và cho Thầy bú mớn! Nhưng Người đáp lại: "Ðúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.",

Suy niệm:

Thánh Luca hẳn đã dựa vào một nguồn tài liệu riêng

để viết nên đoạn Tin Mừng rất ngắn này.

Khung cảnh có vẻ diễn ra ở ngoài trời, có đám đông dân chúng.

Đức Giêsu đang giảng dạy, còn dân chúng thì nghe.

Bất ngờ có một phụ nữ cất cao giọng mà nói với Ngài rằng:

"Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy, và vú đã cho Thầy bú mớm."

Đây là một lời ca ngợi thân mẫu của Thầy Giêsu.

Người phụ nữ chắc đã rất tâm đắc với những lời Thầy giảng,

nên từ lòng ngưỡng mộ đối với Thầy,

bà đã bật lên lời ngợi khen đối với người mẹ của Thầy.

Bà không ngại nói đến những nét đặc trưng và kín đáo của một người mẹ,

những gì nơi thân xác mẹ cần cho sự sống của con.

Lòng dạ của thân mẫu Thầy đã cưu mang Thầy chín tháng.

Chín tháng đủ để một thai nhi cứng cáp mà nhìn thấy ánh mặt trời.

Chín tháng ấp ủ, mẹ và con gần gũi nhau như là một.

"Và vú đã cho Thầy bú mớm."

Không phải chỉ chín tháng cưu mang, mà còn ba năm bú mớm.

Mẹ nuôi con bằng chính dòng sữa của mình, sự sống của mình.

để con được lớn lên, có thể đứng đây mà giảng thuyết.

Rõ ràng thân xác mẹ là cái nôi ru cho con lớn lên.

Mẹ vừa lo sinh, vừa lo dưỡng.

Lời khen ngợi của người phụ nữ vang ra cả đám đông.

Khen mẹ chính là khen con một cách gián tiếp.

Phải là một người mẹ tuyệt vời

mới sinh được một người con tuyệt vời đến thế!

Maria có phúc vì Mẹ được chọn để sinh dưỡng Đấng cứu độ.

Bà Êlisabét đã từng lớn tiếng kêu lên mối phúc này (Lc 1, 42) :

"Em có phúc hơn mọi phụ nữ, và phúc cho hoa trái của bụng dạ em."

Như thế Mẹ có phúc vì Con có phúc.

Đức Giêsu không phản đối hay phủ nhận câu nói của người phụ nữ

đang đứng nghe giảng cùng với đám đông.

Ngài chỉ muốn điều chỉnh cho hợp với bầu khí hiện tại,

khi những người trong đám đông đang ở tư thế lắng nghe.

"Phúc cho những ai lắng nghe và giữ lời của Thiên Chúa."

Một mối phúc mới tưởng như không liên hệ gì với mối phúc trước,

kỳ thực đó là điều Mẹ Maria đã sống từ lâu.

Ai lắng nghe tiếng Chúa bằng Mẹ? Ai giữ lời Chúa bằng Mẹ?

Trước khi cưu mang Ngôi Lời nơi thân xác,

Mẹ Maria đã đón lấy Lời Chúa vào cuộc đời mình.

Đám đông đang lắng nghe lời Thầy Giêsu.

Họ còn cần tuân giữ lời đó nữa mới được hưởng mối phúc thật sự.

Chúng ta không được ban mối phúc sinh dưỡng Đức Giêsu như Mẹ,

nhưng vẫn được chia sẻ mối phúc nghe và giữ lời Chúa của đám đông.

Cầu nguyện:

Xin Mẹ dạy chúng con

đừng sợ lên đường mỗi ngày,

đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa

dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.

Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu

để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ

đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

JUDY NGUYỄN CHUYỂN

----------------------

 
CẢM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU TU-LE ME MAN COI PDF Print E-mail

lOct 6 at 11:44 AM

Lễ Kính Nhớ Đức Mẹ Mân Côi

Yonah và bài học tôn giáo Ba

https://bay178.mail.live.com/ol/clear.gifhttps://bay178.mail.live.com/ol/clear.gifhttps://bay178.mail.live.com/ol/clear.gifhttps://bay178.mail.live.com/ol/clear.gifDiễn giảng Phó Tế Vũ quang Minh giáo phận London Canada

Hôm nay mừng Kính Mẹ Môi Khôi, Giáo Hội lồng hai bài Phúc Âm và sách Jonah với Hai bài học thực tiễn cần phải học, mà tinh thần của bài sách thánh đều được lồng trong Kinh Lạy Cha chúa Yêsu dạy là Mến Chúa và Yêu người, khác với kinh nguyện của Yona là mến Chúa nhưng ghét người.

-Trong bài đọc Cựu Ước sách Yona 4:1-11cho ta biết cái bất bình của ông với Chúa trong kinh nguyện ông nói với Chúa. Khi ông răn đe dân thành Ninivê mà không thấy hiệu nghiệm về lời mà ông ngỡ là Chúa muốn trừng phạt họ. Phải chăng Ông hiểu lầm hay nghe không rõ về cái lệnh ông phải thi hành là yêu thương chứ không phải là huỷ diệt. Trong đầu ông lãnh nhận chỉ có cái ý nghĩ là Chúa bảo là sẽ phạt họ dù họ ăn năn hay không, nhưng ông quên mất là: Chúa là Chúa của lòng thương xót. Nghĩa là một khi con cái họ là ai mặc dù, nếu biết nghe tiếng chúa mà ăn năn lỗi tội, thì Chúa vui lòng mà không huỷ diệt họ, bởi vì dù là con cái được chọn như dân Israel hay dân ngoại. Họ đều là con cái Chúa đã dựng nên. Ngài yêu thương đồng đều. Chúa bảo: hày đến hỡi các con, hãy đến hỡi tất cả các tạo vật...Điều này đã giúp Yona trong sáng khi ông trả lời ngài rằng giận dữ là có tội, và như thế tha thứ để được thứ tha mà Chúa có thể tha cho ông.

- Kinh Lạy Cha trong tin mừng Luca 11.1- 4 mà mỗi một câu đều phảng phất là hãy làm sáng danh Thiên Chúa Đấng ngự trên trời. Lời Chúa dạy qua Kinh Lạy Cha bày tỏ nét sâu thẳm với tấm thịnh tình mà Thiên Chúa yêu dạy loài người là giới luật Chúa muốn chúng ta tìm ra cái thánh ý ngài mà tuân giữ, và Chúa cũng chỉ muốn chúng ta tập tành hai nhân đức ắt phải có này trong suốt đời mình, để chúa có thể ban ơn và nhận chúng ta làm con của ngài mà thôi. Đó là luật tôn thờ, làm vinh danh ngài qua việc mến chúa tận tình. Đây là lối thực hành tuyệt diệu nhất để danh Chúa được hiển trị ngay nơi trần thế này, và loài người chúng ta qua đó cũng được ăn theo cái vinh quang phục sinh của ngài và được thứ tha nếu chúng ta biết thứ tha cho anh chị em đồng loại.

Nói tóm lại: Nhờ Kinh Lạy Cha, ta biết ca tụng Chúa và ăn năn hối lỗi qua cách thương và tha thứ cho người sống bên ta. Rồi qua Kinh nguyện Yona cầu nguyện xin chúa cất ông đi cho rồi vì ông bẽ mặt khi chẳng thấy lời chúa hứa là phạt họ. Câu trả lời của Chúa cho ông thật là tích cực và rõ nghĩa khi chúa bảo ông rằng: trong kinh nguyện con dâng có nhiều mâu thuẫn với ý chỉ của Ngài trong việc ông phải trở nên gương mẫu.
Trong đời sống hằng ngày biết bao nhiêu lần CÁC BẠN cũng trải qua lối hành xử như Yona. Vậy khi kiểm điểm đời sống mình mỗi ngày, xin hãy nhớ về mẩu chuyện Yona Rằng: Chúa là Chúa mọi tạo vật, những gì ngài đã dựng thì ngài đều cho là tốt đẹp và ngài chúc phúc cho chúng. Chúng ta là tạo vật yêu thương nhất của ngài. Hãy làm như ngài là cầu nguyện và tha thứ cho anh chị em mình như Chúa yêu thương ta

Hôm nay Lễ Kính Mẹ Mân Côi, BẠN xin Mẹ giúp luôn biết ca tụng Chúa như Mẹ đã hưởng ơn làm Mẹ Thiên Chúa qua bài tụng ca: Hồn tôi lên tiếng ngợi khen Chúa...đã thương đoái đến người tôi tá. Mẹ thật là nữ tì của Chúa từ lúc sanh ra, nhận thai, đứng cạnh Thánh Giá và bề trời với Chúa. Amen
------------------------

 
<< Start < Prev 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 Next > End >>

Page 118 of 138