mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5434
mod_vvisit_counterHôm Qua8188
mod_vvisit_counterTuần Này20569
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này67342
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12263575

We have: 81 guests online
Your IP: 52.91.245.237
 , 
Today: Dec 11, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA DAC BIET # 1 =TAM SU VE TRUYEN GIAO PDF Print E-mail

 


TÂM SỰ VỀ TRUYỀN GIÁO

ĐGM Bùi Tuần

1.

Những ngày đầu năm là thời gian gia đình đoàn tụ. Dịp này, những người cao niên của gia tộc, như ông bà, cha mẹ, thường kể cho con cháu những chuyện xưa, mà bản thân mình cho là tha thiết nhất.

Đầu năm Nhâm Thìn này, tôi được nhiều người gọi là ông nội, ông ngoại. Đó là một cách gọi thân thương dành cho một người cha thiêng liêng 85 tuổi.

Với tư cách đó, tôi xin tâm sự về một công việc, mà ơn gọi Giám mục của tôi đã từng gắn bó hết mình. Công việc đó là Truyền giáo.

Truyền giáo phải như thế nào? Tôi có thể học hỏi nghiên cứu vấn đề đó trong rất nhiều tài liệu. Nhưng, Chúa đã dạy tôi qua vài biến cố riêng tư.

2.

Một đêm sau ngày thụ phong Giám mục, 30 tháng 4, năm 1975, tôi chiêm bao đi giữa cánh đồng lúa chín. Đột nhiên, tôi nhìn thấy một người từ bờ ruộng đi lên. Khi gặp người lạ đó, tôi nhận ra ngay, người đó là Chúa Giêsu.

Chúa cầm tay tôi dẫn vào một thành phố đông người. Người đưa tôi thẳng vào một bệnh viện lớn. Tôi thấy bệnh nhân nằm la liệt. Tôi như cảm được những đau đớn của họ. Những đau đớn ấy đang khẩn thiết kêu gọi và đợi chờ được giải cứu. Tôi bừng tỉnh dậy. Trong lòng tôi chỉ còn tâm tình xót thương dâng trào. Lập tức, tôi hiểu: Đi truyền giáo là đến với mọi người với lòng thương xót. Xót thương của tình yêu tự nhiên và tình yêu siêu nhiên. Xót thương của tôi cộng với xót thương của Chúa trong tôi.

3.

Đó là bài học thứ nhất Chúa dạy tôi để truyền giáo. Thêm vào đó là bài học thứ hai.

Chúa để tôi trở thành người bệnh. Bệnh cả về thân xác, bệnh cả về tâm hồn. Mang các thứ bệnh trong mình, tôi cảm thấy mình yếu đuối, vật lộn với những cơn đau. Đau đớn thường gây nên cô đơn. Trong tình trạng như thế, tôi rất biết ơn đối với những ai xót thương tôi. Thứ xót thương, mà người bệnh như tôi đợi chờ, là thứ xót thương được diễn tả bằng những gì là cụ thể.

Khi nói đến xót thương cụ thể, tôi nhớ tới dụ ngôn Chúa Giêsu nói trong Phúc Âm về người bị kẻ cướp trấn lột, đánh trọng thương, nằm ở vệ đường. Thầy tư tế đi qua thấy nạn nhân, nhưng vô tâm bỏ đi. Thầy luật sĩ đi qua, cũng thấy nạn nhân, nhưng dửng dưng bỏ đi. Chỉ có người ngoại giáo Samaria thấy nạn nhân, đã dừng lại, chăm sóc, không ngại hao tiền, tốn công, hy sinh thời giờ. Tôi đã được nhiều người xót thương con người yếu đuối của tôi như vậy.

4.

Nhưng, trong rất nhiều trường hợp, nếu tôi không cầm lấy bàn tay Chúa kéo tôi đứng dậy, mà chỉ cậy vào sự nâng đỡ của người trần, chắc chắn tôi không thể được giải cứu. Đó là bài học thứ ba.

Cầm lấy bàn tay Chúa là một việc của đức tin. Tôi nghe Chúa gọi. Tôi tin vào Chúa một cách tuyệt đối. Rồi với tất cả sự tự do cùng với sự cương quyết tôi cầm lấy tay Chúa.

Tôi hiểu đó mới chỉ là bước đầu đi theo Chúa. Sẽ còn những bước tiếp theo. Tôi phải sẵn sàng đi từng bước, từng chặng. Trong truyền giáo, tôi phải tôn trọng những chặng đường. Nôn nóng có thể sẽ phá hoại truyền giáo.

5.

Qua các bài học trên đây, tôi xác tín điều Chúa muốn dạy tôi về truyền giáo, là phải giàu lòng xót thương. Xót thương không chỉ trong lòng, mà còn phải diễn tả bằng những gì là cụ thể. Tình xót thương ấy sẽ nhận được từ chính Chúa, miễn là tôi biết gắn bó với Chúa, cầm lấy tay Chúa, kiên trì bước đi từng bước, vượt qua từng chặng trong khiêm nhường phó thác.

Thực sự, những gì tôi học được trên đây cũng đã được ghi trong Phúc Âm. Nhưng khi được Chúa dạy thêm qua những bài học riêng tư, tôi được thêm tin tưởng rằng: Ơn gọi của tôi trong thời điểm và địa phương tôi được sai đến sẽ phải nhấn mạnh đến xót thương tế nhị. Đó là ý Chúa.

Với xác tín đó, tôi làm những việc cụ thể sau đây.

6.

Tiếp xúc.

Khi tiếp xúc với bất cứ ai, nhất là với những người ngoài công giáo, tôi cầu nguyện rất nhiều. Tôi tin Chúa ở giữa chúng tôi. Với người này, tôi khuyến khích họ làm những việc xót thương. Với người kia, tôi thực hiện lòng xót thương của tôi một cách cụ thể, cách này cách khác. Càng tiếp xúc, tôi càng thấy người môn đệ của tình xót thương Chúa không bao giờ thiếu việc. Rất nhiều tiếp xúc đã cho thấy Chúa giàu lòng thương xót đang hiện diện và hoạt động mạnh mẽ trong nhiều tâm hồn và trong nhiều lãnh vực, kể cả trong những tâm hồn và lãnh vực ngoài phạm vi Hội Thánh.

Khi tiếp xúc, tôi đã gặp được nhiều người cộng tác để làm việc truyền giáo. Họ sẵn sàng cùng với tôi dọn đường cho Chúa đến, bằng những việc xót thương. Làm mà không coi đó là lập thành tích. Nhưng làm rồi, mà vẫn nhận mình là đầy tớ vô ích.

Khi tiếp xúc, tôi đã gặp được nhiều người trước đây bỏ đạo, nay trở về với Chúa. Họ sống niềm vui Tin Mừng một cách hân hoan giữa muôn vàn khó khăn trắc trở. Họ là những nhân chứng sống động của lòng thương xót Chúa.

Khi tiếp xúc, tôi nhận thấy sự xây dựng những quan hệ tốt là một điều hữu ích cho truyền giáo.

7.

Giảng giải.

Tôi giảng giải bằng lời nói và bằng chữ viết. Để soạn một bài giảng, tôi phải cầu nguyện, và suy tư rất nhiều, cộng với những việc hãm mình, hy sinh. Những bài giảng của tôi thường giới thiệu Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Không thiếu trường hợp, khi dọn bài giảng, tôi đã cầu nguyện với "ông thánh trộm lành". Ông là một tội nhân bị đóng đinh bên hữu Chúa Giêsu. Ông không hề nghiên cứu Kinh Thánh, không biết giáo lý. Thành tích ông có là tội ác. Thế mà, trước khi chết, ông đã đón nhận được tình yêu xót thương Chúa cứu chuộc. Tôi hiểu chính sự khiêm nhường của ông đã giúp ông nhận ra Chúa là Đấng Cứu chuộc, để rồi với tay không, ông đã được Chúa đưa lên thiên đàng với Chúa. Vì thế, tôi hay nhắc đến sự khiêm nhường khi xót thương và để được xót thương.

8.

Tôi biết chắc thời gian Chúa dành cho tôi có hạn. Sẽ đến lúc tôi sẽ không còn tiếp xúc, không còn rao giảng, không còn viết bài. Nhưng tôi vẫn tiếp tục truyền giáo bằng cách biến con người của tôi thành của lễ dâng lên Thiên Chúa giàu tình yêu thương xót. Của lễ tôi dâng là tình yêu bé nhỏ với tinh thần cầu nguyện trong mầu nhiệm thánh giá.

Tôi nhận biết tôi chẳng là gì, chẳng có gì, chẳng đáng gì. Hơn nữa, tôi chỉ là kẻ tội lỗi, hèn mọn. Nhưng tôi tin tôi được Chúa thương. Người cứu tôi. Người gọi tôi. Người chọn tôi. Người sai tôi. Tôi coi đó là một đặc ơn Chúa ban. Tôi hân hoan ca ngợi và tạ ơn Chúa đến muôn đời.

--

CBPV chuyển 21-10-12

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 32 = DOI MOI - TAI SINH - SINH LAI PDF Print E-mail

 

                        Cảm nghiệm Sống Lời Chúa #32

                     ĐỔI MỚI - TÁI SINH - SINH LẠI

 

Đức Giêsu nói với ông Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do thái: “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh lại bởi ơn trên. (Ga 3,3)

1- Sinh lại bởi ơn trên : Sự sống đó là sự sống Thần linh, một cách thức hiện hữu hoàn toàn mới do tác động của Thiên Chúa. Những người sống theo xác thịt, phàm nhân bình thường không có Thần Khí nơi họ. Vì cái gì bởi xác thịt sinh ra, thì là xác thịt. (Gioan 3,6)

2- Viên Liễu Phàm tiên sinh đã đem kinh nghiệm bản thân không nên bó tay trước cuộc sống, mà phải hết sức cải đổi tâm linh bằng cách hành thiện, bỏ ác, như người xưa nói: “Đừng chê điều thiện nhỏ mà không làm, đừng khinh điều ác nhỏ mà làm.”

3- Nhất định thay đổi đời sống:Bỏ ác thu thiện, dứt trừ tai ương, phúc thọ miên trường.” Đây chính là nguyên lý đổi mới tâm linh. Một người bình thường không sao tránh khỏi tâm ý thức vọng tưởng xáo trộn, còn người làm điều thiện, sức mạnh của nó sẽ chuyển khổ thành vui, nghèo nàn thành giầu có.

4- Còn người làm việc ác: sẽ gây nhiều tai họa cho mình bây giờ và đời sau. Sách vở cổ nhân để lại xưa nay đã chứng minh chính xác của đạo lý này. Nhân ái là cội rễ của sự sống, nếu tâm tàn nhẫn, không có từ bi thì khác nào như cây trái không hạt, làm sao nẩy mầm thành cây khác. (Đọc : Hoa quả của Thánh Thần: thư Galát 5, 22.)

5- Nói nhiều dễ dàng hại đến khí. Tôi nói nhiều lời nên thân thể không được khỏe mạnh. Người ta sống là nhờ tinh,- khí,- thần. Tôi thích uống rượu. Rượu lại làm tiêu tán tinh thần. Người ta ban ngày không nên ngủ, ban đêm không nên thức. Tôi thường ngồi suốt đêm làm việc, không chiụ đi ngủ sớm. Đó là tôi không biết bảo dưởng nguyên khí tinh thần.

6- Kinh Thi nói:   Người ta thường phải xét, nghĩ đến hành vi của mình có hợp với đạo Trời hay không? Nếu hợp với đạo Trời thì phúc đức sẽ tự nhiên đến .

Kinh Thư nói: Trời giáng họa tránh được; mình gây họa khó tránh.   Kinh Thi nói: Thường phản tỉnh, xét lại mình, hợp hay trái với đạo Trời. Gặp phúc hay họa, tất cả là do ta, tất cả là do ta.

7- Khổng tiên sinh nói: Tuy là số Trời định sẵn, song vẫn có thể cải đổi. Bạn chỉ cần mở rộng lòng nhân nghĩa sẵn có, gắng sức làm lành, tích chứa âm đức. Đó là bạn tự tạo ra phúc báo cho mình, người khác muốn cướp giật cũng không được.

8-Kinh dịch đã nói: Gia đình nào hành thiện, sẽ ắt dư nhiều phúc báo để lại cho con cháu. Đừng ai nói rằng: mình chẳng sống bao lâu, nên tha hồ hưởng thụ, mặc tình làm xấu, vào đường sa đọa. Đừng ỷ lại vào sức khỏe mà lộng hành, gian dối, phạm pháp, đắm mê tửu sắc.

   9-Thánh Phaolô nói: Anh hãy giết chết những gì thuộc hạ giới trong con người của anh, ấy là: gian dâm, đam mê, ô uế, ước muôn xấu xa, tham lam… (Côlôxê 3, 5)

10- Manh Tử có câu: Tu thân là tự mình luôn tu dưỡng đức hạnh, không nên làm ác, gây tội dù là mảy may. Sửa đổi những sai lầm, tội ác của bạn như uống thuốc để trị bịnh. Một ông Huyện trưởng kia có quyển sổ tay trên bàn gọi là sổ Trị Tâm. Mỗi ngày ông làm việc lành hay việc ác dù là rất nhỏ, ông cũng ghi vào đó.

11-Sáu cách để trị tâm: 1/ Dù có phú quý vinh hoa, bạn cũng phải giữ tâm như lúc thất chí nghèo hèn. 2/ Dù có gặp may mắn tốt đẹp, bạn cũng phải giữ lòng như lúc trắc trở khó khăn. 3/ Dù trước mắt có dư ăn dư mặc, bạn cũng phải cần kiệm như lúc thiếu thốn nghèo hèn. 4/ Dù được người ta yêu thích kính nể, bạn cũng phải luôn khiêm tốn, cẩn trọng. 5/ Dù gia thế có danh vọng đến đâu, bạn cũng phải thấy mình thấp kém. 6/ Dù học vấn có cao thâm bao nhiêu, bạn cũng phải thấy mình còn thô thiển.

    Ba cách để trở thành bậc chính nhân quân tử:

1-    Xa thì bạn nên truyền nối và mở rộng đức khí của Tổ tiên, còn gần thì phải biết hiếu kính cha mẹ.

2-    Trên thì bạn nên báo đáp ân huệ của đất nước, còn dưới thì phải tạo hạnh phúc cho Gia đình.

3-    Ngoài thì bạn nên cứu tế cấp nạn cho người khác, trong thì bạn phài luôn đề phòng niệm tưởng tà xấu.

Kết luận: Mỗi ngày bạn cần phải biết được lỗi lầm của mình, mới có thể sửa đổi, đổi mới, sinh lại mỗi ngày. Bởi thế, Đức Giêsu nói với ông Ni-cô-đê-mô: “Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói: các ông cần phải được sinh lại bởi ơn trên.”   (Gioan 3, 7) .

                                                                  Ptế Định Sưu Tầm

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 31 = CO TOI MA KHONG BIET SO PDF Print E-mail

                        Cảm nghiệm Sống Lời Chúa #31

                    CÓ TỘI MÀ KHÔNG BIẾT SỢ!

 

   Có ba cây thánh giá trên đồi Gôn-gô-tha. Một cây có người đang hấp hối trong tội lỗi: người này không tiếp nhận Chúa Giêsu. Cây kia thì có người đang hấp hối vì tội lỗi: người này tin Chúa Giêsu làm Cứu Chúa của mình. Xin đọc Luca 23:39-43 sau đây:

“...Ông không phải là Đấng Kitô sao? Hãy tự cứu mình đi và cứu chúng tôi với.!” Nhưng tên kia mắng nó: “Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa , mày cũng không biết sợ...!?”

   Cây thánh giá ở giữa của Đấng đang hấp hối thế tội lỗi. Ngài có thể chết thay kẻ khác vì Ngài là Con Thiên Chúa và không có tội gì cả. Cây thánh giá này là sự khác biệt hoàn tòan giữa hai người bên Chúa Giêsu, khác biệt giữa hỏa ngục đời đời và giữa thiên đàng đời đời.

   Toàn thế giới hiện nay được biểu hiện qua hai tên cướp cùng đáp ứng của họ với Chúa Giêsu. Tôi thấy trong ba con người bị đóng đinh là ba hình ảnh: 1/ của tội nhân. 2/ của bậc thánh. 3/ của Chúa Cứu Thế. Môt người đã cố chấp không nhận thấy mình có tội, còn kêu trách. Người kia đã nhận ra tội mình thật xứng đáng và xin xót thương. Chúa đã sẵn sàng cứu thoát kẻ có tội biết sám hối ăn năn. Và Người cho anh ta lên Thiên đàng ngay, Ngài nói với anh ta: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ ở với tôi trên Thiên Đàng.”(câu 43)

 

Bạn và tôi làm gì để có Thiên đàng ngay hôm nay, hay đợi sau khi chết? Chúa muốn bạn và tôi hãy thực hành ngay bây giờ.!

                                                          Ptế Nguyễn Định Sưu Tầm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                        ĐỨC TIN LÀ HÀNH ĐỘNG

                        Bền chí chạy tới đích

 

   Có lẽ bạn đã nghe nói về anh vận động viên John Stephen Akhwart, người chạy đường dài từ Tanzania đã về tới đích sau cùng trong Thế vận hội 1968 ở Mexicô City.

 

Không có người nào về tới đích sau cùng, trong cuộc đua chạy đường dài, mà lại về lại về trễ đến như vậy.! Anh đã bị thương trên đường chạy, anh cố đi khấp khểnh với một bàn chân quấn băng đầy máu, trễ hơn một giờ. Trong khi những lực sĩ khác đã về tới đích, trên khán đài chỉ còn một số khán giả, thì Akhwart mới về tới nơi.

 

   Anh được ban giám khảo hỏi tại sao anh chân đau vậy mà vẫn tiếp tục chạy, anh đáp: “Nước tôi không gởi tôi tới Mexicô City để bắt đầu cuộc đua, họ gởi tôi tới đây để kết thúc cuộc đua..”

 

   Thái độ của vận động viên đó phải là thái độ của bạn và tôi hôm nay, hảy tiếp tục chạy theo đức tin đến lần mức cuối: “Chúng ta hãy cởi bỏ mọi gánh nặng và tội lỗi đang buộc trói mình và hãy kiên trì trong cuộc chạy đua dành cho ta.” (Dt 12, 1)

 

   Bạn và tôi hãy lớn lên trong Chúa, bằng cách phục vụ tha nhân tới cuối đời của mình. Đừng lãng phí thì giờ Trời ban cho là cướp mất ân huệ của Ngài, qua Hội thánh, qua Gia đình và Xã hội, để chia sẻ. Bạn đừng nghĩ đã già hay còn trẻ, vẫn còn nhiều việc phải làm.

 

   Vì vậy, bạn và tôi hãy tiếp tục chạy một cách kiên trì, nhẫn nhục. Hãy chạy hết đọan đường để về tới đích bình an.

 

                                                                        Ptế Định Sưu Tầm

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 95 = RUA CHAN -PHUC VU-THANH THE-THAP GIA PDF Print E-mail

 

                               Cảm nghiệm Sống # 95

            PHỤC VỤ - RỬA CHÂN -THÁNH THỂ - THẬP GÍA

               *CON ĐƯỜNG ĐI CỦA LINH MỤC VÀ GIÁO DÂN*

   Trong năm Linh mục nhắc tôi nhớ câu: “Không có Linh mục không có Thánh Thể, Thánh Lễ. - Không có Giáo dân, Linh mục sẽ mất Job. - Không có Linh mục, Giáo dân sẽ bơ vơ.”

 Thầy Giêsu tâm sự: “Thầy là Chúa là Thầy mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau.” (Ga 13, 14)

Qua câu Kinh Thánh trên, tôi thấy tình yêu cần có hành động, mà hành động là phục vụ nhau, là hy sinh sẵn sàng chết vì nhau.

Thầy Giêsu tâm tình tiếp: “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.” (Ga 13, 15).

Như thế, tôi cử hành Thánh Lễ, dâng lễ, rước kiệu Thánh Thể thì cần rửa chân, phục vụ nhau như Đức Giê-su đã làm trên Thập giá:

 

1/ Trước khi cử hành Thánh Thể, tôi có thực lòng sám hối ăn năn ?

2/ Trưới khi rươc Mình Thánh Chúa, tôi có tha thứ lỗi cho anh em?

3/Trước khi nhận Mình Máu Thánh, tôi có quyết tâm là tấm bánh ?

4/ Trước khi chịu Mình Máu Thánh, tôi quyết bỏ được tật xấu nào ?

5/Trước khi tham dự Tiệc Thánh, tôi có sống xứng đáng là Môn đệ?

 

1/ Sau khi tôn thờ Chúa trong Thánh Thể, tôi phục vụ cho tha nhân.

2/Sau khi viếng Thánh Thể tại nhà thờ, tôi đi thăm kẻ nghèo khó.

3/ Sau khi rước Chúa trong Thánh Lễ, tôi cần đi đón tiếp mọi người.

4/Sau khi rước kiệu Thánh Thể, tôi cần tôn trọng khác biệt của nhau.

5/ Sau khi nhận Mình Máu Thánh Chúa, tôi cần là tấm bánh bẻ ra.

 

1/ Mỗi lần dự tiệc Lời Chúa và Thánh Thể, tôi chia sẻ với anh em.

2/ Mỗi lần viếng Thánh thể trong nhà tạm, tôi làm hoà với tha nhân.

3/Mỗi lần rước Mình Máu Thánh Chúa, tôi đến với người bệnh tật…

4/ Mỗi lần tổ chức rước Thánh Thể, tôi cần làm chứng cho Chúa.

5/ Mỗi lần học hỏi Lời Chúa và Thánh Thể, tôi đến với người ngoại.

 

*Chính Thầy Giêsu trong Thánh Thể đã tự hủy mình đi để rửa sạch những kiêu căng, ngoan cố, bè phài, ghen ghét, dâm ô khỏi tôi. Ngài ngự trong nhà thờ; nhưng còn hiện diện ở nhà tạm tâm hồn tôi, để dạy bảo tôi qua Thần Khí của Thầy, để tôi mạnh dạn đi con đường Ngài đã đi.   Vì thế Thầy trong Thánh Thể muốn:

 

1/ Thầy Giêsu muốn đồng hành với tôi để đi đến thăm mọi người..

2/ Thầy Giêsu muốn ngự trong Thánh Thể, để sống ngay trong tôi .

3/ Thầy Giêsu muốn ở trong nhà tạm, để tôi biết hiệp thông với nhau.

4/ Thầy Giêsu muốn tôi tạo sự quan tâm đến những người cô đơn…

5/ Thầy Giêu muốn tôi thực hiện rửa chân cho nhau trong đời sống.

6/ Thầy Giêsu muốn tôi mời gọi mọi người đến làm bạn với nhau.

7/ Thầy Giêsu muốn tôi cùng ngồi lại với nhau để không còn chia rẽ.

8/ Thầy Giêsu muốn tôi sống công bằng, bác ái từ trong gia đình…

9/ Thầy Giêsu muốn tôi sống đúng là người có đạo đức nhân bản.

10/ Thầy Giêsu muốn tôi luôn khiêm tốn phục vụ nhau trong Chúa.

11/Thầy Giêsu muốn tôi mạnh dạn và tôn trọng với các tôn giáo bạn.

12/ Thầy Giêsu muốn tôi can đảm nhận mọi người là con một Chúa.

13/ Thầy Giêsu muốn tôi có hành động rửa chân là tha lỗi cho nhau.

14/ Thầy Giêsu muốn tôi sống hoà đồng với mọi người vì là anh em.

15/ Thầy Giêsu muốn tôi sống quên mình như Chúa trên Thập giá.

16/ Thầy Giêsu muốn tôi coi anh em là dân Thánh và là Đền Thờ …

 

1 - Bạn và tôi hãy hình dung lại cử chỉ Thầy Giêsu Giêsu trước khi bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, và trước khi lập phép Thánh Thể, (x.Ga 13, 1-17). Ngài đã cúi mình xuống rửa chân cho các môn đệ là phải làm cho sạch, là hạ mình xuống làm tội tớ, chấp nhận cái chết nhục nhã trên Thập giá, để làm mẫu gương cho tôi và nhân loại.

2- Thầy Giêsu nói: “Thật, Thầy bảo thật anh em; tôi tớ không hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi .Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em” (câu 16-17). Nghĩa là bạn và tôi, là tôi tớ, kẻ được sai đi phải nên giống thân phận của chủ nhà, là theo gương Đức Giêsu (chủ nhà) mà dâng hiến mạng sống mình cho đến chết trên Thập giá như Thầy.

 

Tóm lại, khi dâng lễ, dự tiệc và rước kiệu Thánh Thể, tôi cần nhớ đem tình yêu Chúa phục vụ tha nhân hết lòng: không trục lợi, lấy tiếng, không phân biệt đối tượng; nhưng vì mọi người, kẻ tội lỗi cũng như người đạo đức, người mạnh khỏe cũng như kẻ yếu đau, người lạ cũng như người quen, để tôi thực hiện Sống thực hành mầu nhiệm Thánh Thể là tấm bánh bẻ ra cho anh em như Thầy.

  

Phó tế: GB. Maria Định Nguyễn * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 30 = TAM LONG&TAM TINH PHUC VU PDF Print E-mail

 

          Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 30

          TẤM LÒNG&TÂM TÌNH PHỤC VỤ

 

   Người cao quí theo thế gian là có nhiều người phục vụ, săn sóc cho mình, người có tiền của, uy tín và và địa vị. Làm lớn theo thế gian là như thế, còn làm lớn theo tiêu chuẩn của Chúa là tôi đã phục vụ, đã giúp đỡ cho bao nhiêu người?

   Vì thế Chúa nói: Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em. Ai muốn làm đầu thì phải làm đầy tớ mọi người.” (Mc 10, 43)

   Chúa cho tôi có khả năng, cá tính và kinh nghiệm…;nhưng điều quan trọng để phục vụ là TẤM LÒNG, TÂM TÌNH của tôi. Chúa có thể đem vào những công việc không thích hợp với khả năng và kinh nghiệm của tôi, để xem tôi có sẵn sàng phục vụ không?

   a/ Lưu ý đến nhu cầu chung quanh:Vậy bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là những anh em cùng trong đại gia đình đức tin.” (Galát 6,10)

   b/ Làm tận lực với những gì mình có: Nếu tôi chờ đợi những điều kiện hòan hảo, tôi sẽ không bao giờ làm được …

   c/ Tận tâm trong mọi việc: “Hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô. … ai tưởng mình là gì mà kỳ thực không là gì hết, thì là lừa gạt chính mình.”(Gal 6,2-3)

   d/ Trung tín trong công việc: Người trung tín luôn làm trọn công việc, có tinh thần trách nhiệm và giữ lời cam kết. Không bỏ dở công việc, không rút lui vì chán nản. Họ rất đáng tin cậy.

   e/ Không đề cao về mình: Đừng phục vụ vì muốn gây ấn tượng với mọi người, tìm sự kính trọng nể phục của mọi người.

   Tóm lại, tôi có thể phục vụ trong một nơi nhỏ bé tối tăm, không ai biết đến tôi và cũng không bao giờ được khen tặng, có khi bị xem thường nữa. Nhưng Thiên Chúa biết tôi và Ngài có mục đích khi dùng tôi trong cách đó.

 

                                                            Ptế Định Nguyễn Sưu Tầm

 

 

 

 

 

                     ĐỨC TIN LÀ HÀNH ĐỘNG

               Bạn có sợ Ngày của Chúa không?

 

   Một số khoa học gia cho bạn biết không bao lâu nữa, trái đất sẽ không có khả năng duy trì sự sống, vì mặt trời sẽ quá nóng. Đây là tin buồn cho tất cả những ai đặt niềm tin vào trần gian này.

 

   Điều đó có nghiã là mọi thành quả của nhân loại một ngày kia sẽ tiêu tan đi. Tuy nhiên, đối với những ai tin vào Kinh Thánh thì tin này không có gì phải lo sợ. Bạn biết rằng trái đất này trong hiện trạng của nó, một ngày kia sẽ bị thiêu hủy “với sức nóng cực độ”như sau: “Ngày đó, các tầng trời sẽ ầm ầm sụp đổ, ngũ hành bốc cháy tiêu tan, mặt đất và các công trình trên đó sẽ bị thiêu hủy… ” (2 Phêrô 3, 10-12)

 

   Đây không phải là tin buồn, trái lại bạn hãy vui mừng mong đợi khi mà hành tinh hoen mờ vì tội lỗi, sẽ được thay thế bằng một thế giới mới: Nhưng theo Lời Thiên Chúa hứa, chúng ta mong đợi trời mới đất mới “trong đó sự công chính ngự trị”(c.13). Nỗi mong chờ này trở thành động cơ mạnh mẽ thúc đẩy bạn: Muôn vật phải tiêu tan như thế, anh em phải là những người tốt lành dường nào, phải “sống tín kính và thánh thiện biết bao!”(c. 11)

  

   Bạn là người đang làm chứng cho Chúa trong trần gian này. Một ngày kia, khi Ngài thay thế vũ trụ hiện tại này bằng một thế giới toàn hảo, bạn sẽ có một chỗ trong nhà đời đời của mình.(Ga 14,2)

 

                                                                        Ptế Định Sưu Tầm

 
<< Start < Prev 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 Next > End >>

Page 125 of 130