mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay512
mod_vvisit_counterHôm Qua8355
mod_vvisit_counterTuần Này56164
mod_vvisit_counterTuần Trước61384
mod_vvisit_counterTháng Này190156
mod_vvisit_counterTháng Trước278668
mod_vvisit_counterTất cả13293987

We have: 129 guests online
Your IP: 54.90.86.231
 , 
Today: Apr 21, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 35 = SONG DAO - GIU DAO - HUYEN DONG PDF Print E-mail

 

                               Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 35

                       GIỮ ĐẠO - SỐNG ĐẠO - HUYỀN ĐỒNG

                                              ( Theo Tinh Thần Á Đông)

                                    “NGƯỜI KHÔN XÂY NHÀ TRÊN ĐÁ”

                                                                        (Mt 7, 21-27)

     Làm sao biết một người đã giữ Đạo, Sống Đạo ? Đó là người ấy đã biết dừng lại, biết đủ, mà phần đông người ta vì chạm đến lòng vị kỷ nên không muốn làm. Cho nên Sống Đạo thật khó.!

1- Giữ đạo không kể công: Thánh nhân nói: “Làm mà không cậy công sức mình, không khoe khoang, không để cho ai thấy cái tài đức của mình”. Nhưng người đời làm ít mà lại muốn khen nhiều, chỉ sợ người khác không biết đến, nên làm một mà kể công mười. Vì vậy Chúa Giêsu nói: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng… tay phải làm thì đừng cho tay trái biết, để việc bố thí được kín đáo…! (x.Mt 6, 1-4).

 

2- Sống Đạo cần công công chính: Thánh hiền nói: Sống đạo phải như cây cung giương lên: chỗ cao thì ép xuống, chỗ thấp thì nâng lên (có dư thì bớt đi, không đủ thì bù vào-bớt chỗ dư bù chỗ thiếu). Nhưng mà lòng người thê thái thì sao: bớt chỗ thiếu lại bù chỗ dư! Họ hay vị thân, vị kỷ, kết phe với kẻ gặp thời, cầu thân với kẻ đắc thế, rồi dựa vào đó mà bóc lột kẻ yếu, hà hiếp, lợi dụng kẻ cô thân. Vì thế, Chúa Giêsu đã dạy: Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: “Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã từng nhân danh Chúa mà mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỉ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao? Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điếu gian ác !” (Mt 7,22-23)

 

3- Theo đạo cần hạ mình: Cần phải hạ mình làm kẻ thấp hèn, sống trong kín đáo, không tự cho mình là hay, không tự cho mình là phải, không tự hào và khoe khoang. Nếu cái lòng hiếu danh chỉ suốt đời nơm nớp sợ không ai biết tên tuổi của mình, và mong được lưu danh. Cho đời là đục cả, một mình là trong, đời say cả, một mình ta tỉnh. Đức Giêsu nói: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! lạy Chúa là đượcc vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy…mới được vào mà thôi”. (Mt 7, 21)

 

4- Giữ đạo cần lấy đức báo oán: Thánh hiền nói: Nên biết, với kẻ lành thì lấy thiện mà ở; với kẻ không tốt cũng lấy lành mà ở; với kẻ thành tín, lấy chân thành mà ở, với kẻ không thành tín cũng lấy chân thành mà ở. Chúa Giêsu nói : “Các ngươi đừng báo oán, việc báo oán là của ta. Người xưa nói: phải lấy mắt đền mắt, răng đền răng; nhưng Ta bảo: đừng chống lại kẻ ác…” (x. Mt 5, 38-48)

 

5- Theo Đạo cần dứt bỏ dần là Huyền Đồng: Nghĩa là trở về đời sống dản dị, tự nhiên, ít riêng tư, ít tham dục như Thánh hiền nói. Công việc này chỉ là bước đầu, còn cần gột sạch lòng vị kỷ về đủ mọi phương diện. Bớt rồi lại bớt, bớt đến mức vô vi. Vô vi đây là vô dục. Phải dứt bỏ cả về lối suy tư theo nhị nguyên, dứt cả lòng tham muốn riêng tư, dứt bỏ theo cái danh lợi bên ngoài, đó là Huyền Đồng.

   Phải dứt bỏ cái “Ta” mỏng dòn, chóng qua, tạm bợ này để trở về cái “Ta” đồng nhất với Trời Đất, trở về với thanh tịnh và vô vi. Như vây, Huyền Đồng là tất cả mọi sự vật đều hoà lẫn với nhau, không còn thấy riêng tư, phân biệt nữa. Trước con mắt của người, đã thực hiện được sự Huyền Đồng thì tất cả đều là Một. Đức Giêsu đã nói: “để tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta…để họ được nên một như chúng ta là một.(Ga 17, 21-23)

 

6/ Sự Huyền Đồng với Đạo: Mưu cho con người được một sự yên tĩnh, bình an va khoan khoá trong tâm hồn, mà không gì trên đời này so sánh bằng…Không phải là một thứ sung sưúng theo giác quan; nhưng là cáh thanh thản, nhẹ nhàng, lâng lâng trong tâm hồn.

   Vậy kẻ Huyền Đồng được với Đạo , dù không biết được họ có quyền lực gì khác người chăng, song chắc chắn họ sẽ không giống người đời, từ tư tưởng, tình cảm và hành động. Và chắc chắn họ không còn đau khổ nữa, vì chỉ có bản ngã mới là nguồn gốc của đau khổ mà thôi ! Mà kẻ Huyền Đồng được với Đạo là người không còn Sống cho mình nữa !

   Tóm lại, mùi vị của Đạo: nhìn không thể thấy hết, lắng không đủ để nghe: nghĩa là không thể nào tả được. Vì thế, Chúa Giêsu dạy: “Ai nghe những Lời Thầy nói đây mà đem ra thi hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá”. (Mt 7, 24)

  

Ptế: GBM Nguyễn Định /HuyềnĐồng Sưu Tầm

 

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 34 = CHIEC QUAN TAI VA CAI GIUONG PDF Print E-mail

                              Cảm nghiệm Sống # 34

                     CHIẾC QUAN TÀI và CÁI GIƯỜNG

 

 Một khi con người không cần đến cái giường tạm là thân xác này, cũng là cái giường ngủ để có sức sống thể lý và tâm linh thì lại cần đến cái giường tạm thứ hai là cái quan tài.

 

Quan tài : Nằm trong quan tài thì hạnh phúc hơn nằm trên cái giường, vì không còn phải nghe, nói nhìn điều gì nữa. Giấc ngủ không còn phải chập chờn thức giấc, lo âu, gia đình và cuộc sống.

 

1- Quan tài khác với cái giường, vì nơi đây con người không đợi mặt trời mọc; nhưng là chờ ánh sáng vĩnh cửu từ Thiên Chúa.

 

2- Quan tài khác với cái giường, vì nơi đây không còn chờ bình minh ló rạng; nhưng là chờ mặt trời công chính chiếu sáng.

 

3- Quan tài khác với cái giường, vì nơi đây không mong thức dậy để đi làm; nhưng mong một sự biến đổi, một sự sống mới.

 

4- Quan tài khác với cái giường, vì nơi đây không gọi tôi thức dậy để lo lắng; nhưng là để gặp Thiên Chúa đang chờ đón bạn.

 

* Một phút hồi tâm: Khi còn sống bạn có thể tích cực làm việc lành, lập công phúc, có nhiều cơ hội để đầu tư vào đời này và đời sau. Một khi bạn đã từ giã cõi đời này sẽ không còn làm gì được nữa, nếu không trông cậy vào lòng thương xót hải hà của Chúa.

 

   Trên cái giường tạm ở đời này, mỗi ngày bạn có 8 giờ để chết đi, chuẩn bị cho chiếc quan tài ấm cúng, và Nước Trời vĩnh cửu. Nếu không biết lo xa, chắc bạn phải buồn gần vì đã hết thời gian.

 

Hãy dùng cái giường tạm ở đời này để lo cái giường Vĩnh cửu.

Không sợ hãi chiếc quan tài vì bạn sẽ được biến đổi và lột xác.

Luôn nhớ sự sống này chỉ được thay đổi, chứ không mất đi !!!

 

Sưu Tầm Định

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 33 = HAY NGOI LAI VOI NHAU PDF Print E-mail

 

                     Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 33

                    HÃY NGỒI LẠI VỚI NHAU

 

   Trước năm 1975, tôi đươc đọc tập sách nhỏ : Gặp gỡ anh em Phật giáo của Đức Giám mục Nguyễn văn Bình rất hay, nhưng rất tiếc đã bị thất lạc. Đến sau năm 1975, khi được Giám mục cho phép các Giáo xứ, tôi được cha xứ cấp giấy phép lên Sàigon mua sách Tân ước của Anh Em Tin Lành về cho Tín hữu đọc.

1- Trong thời gian khó khăn này, dưới sự tác động của Chúa Thánh Thần tôi đã mạnh dạn đến thăm viếng, đọc Lời Chúa cho những người đau ốm, khổ cực, chết choc để yên uỉ họ và xây dựng các nhóm nhỏ để cầu nguyện và chia sẻ Phúc âm tại gia.

2- Đến nay, tôi thấy Giáo hội còn mở rộng tầm nhìn thêm qua Đức Giáo Hoàng G. Phalô II, ngài không bác bỏ những gì là chân thực nơi các tôn giáo, dù những luật lệ và giáo thuyết tuy có khác biệt; nhưng cũng thường phản ánh lại Chân lý chiếu soi cho hết mọi người. Vì Chúa là Đường, Sự Thật và là Sự Sống. (Ga 14. 6)

 

3- Vì thế, Giáo hội khích lệ mọi Tín hữu hãy nhìn nhận và cổ võ cho những thiện chí, luân lý và tinh thần trong các tôn giáo bằng cách gặp gỡ, trao đổi một cách khôn ngoan, chân tình với các tín đồ của họ mà vẫn làm chứng cho đời sống và đức tin của Đạo Chúa. (Vat. II)

4- Một Hội nghị các Giáo hội và các Tôn giáo gồm 230 đại diện các tôn giáo lớn đã họp mặt tậi Vatican dưới sự chủ tọa của Đức G.Ph II. Trong đó có: 27 đại biểu của Tin lành, Chính thống, 42 của Hồi giáo, 23 của Phật giáo, 9 của Ân giáo, 14 của Ấn giáo và 72 của Công giáo vào ngày 28-10-1999 vừa qua.

5- Mục đích của Đại hội là cầu nguyện và suy tư về đề tài: “Trước thềm năm mới của Ngàn Năm Thứ Ba, với sự cộng tác của các tôn giáo, gồm 2 điểm chính sau đây:

a/ Đề nghị các vị lãnh đạo tôn giáo lên án việc dùng tôn giáo kích động thù ghét và bạo hành để biện minh cho các kỳ thị tôn giáo. Hãy cùng nhau hoạt động để loại trừ hết cảnh nghèo khổ.

b/ Đề nghị các vị lãnh đạo tôn giáo cổ võ tinh thần đối thọai trong chính nội bộ của họ, và sẵn sàng dấn thân đối thoại với chính quyền trong mọi lãnh vực.

Đức Thánh Cha tuyên bố trong Tông huấn vế Giáo hôị Á châu như sau:

6- Giáo gội cung kính và ngưỡng mộ tất cả các truyền thống tinh thần của các tôn giáo Á châu và và muốn dấn thân trong cuộc đối thoại chân thành với các tín hữu của họ: Những giá trị tôn giáo mà các đạo giáo giảng dạy sẽ chờ đón sự viên mãn trong Đức Giêsu Kitô. Vì họ có tinh thần yêu Thinh lặng, Chiêm niêm, Đơn sơ và Hoà hợp.

   Mới đây nhất, có hơn 20 đại diện Công giáo và Phật giáo đã gặp gỡ và đối thoại với nhau tại California 4 ngày từ ngày 4 đến 7-3-2004 tại thành phố Burlingame, bang California, hoa Kỳ.

Ptế: Định Nguyễn Sưu Tầm

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA DAC BIET # 1 =TAM SU VE TRUYEN GIAO PDF Print E-mail

 


TÂM SỰ VỀ TRUYỀN GIÁO

ĐGM Bùi Tuần

1.

Những ngày đầu năm là thời gian gia đình đoàn tụ. Dịp này, những người cao niên của gia tộc, như ông bà, cha mẹ, thường kể cho con cháu những chuyện xưa, mà bản thân mình cho là tha thiết nhất.

Đầu năm Nhâm Thìn này, tôi được nhiều người gọi là ông nội, ông ngoại. Đó là một cách gọi thân thương dành cho một người cha thiêng liêng 85 tuổi.

Với tư cách đó, tôi xin tâm sự về một công việc, mà ơn gọi Giám mục của tôi đã từng gắn bó hết mình. Công việc đó là Truyền giáo.

Truyền giáo phải như thế nào? Tôi có thể học hỏi nghiên cứu vấn đề đó trong rất nhiều tài liệu. Nhưng, Chúa đã dạy tôi qua vài biến cố riêng tư.

2.

Một đêm sau ngày thụ phong Giám mục, 30 tháng 4, năm 1975, tôi chiêm bao đi giữa cánh đồng lúa chín. Đột nhiên, tôi nhìn thấy một người từ bờ ruộng đi lên. Khi gặp người lạ đó, tôi nhận ra ngay, người đó là Chúa Giêsu.

Chúa cầm tay tôi dẫn vào một thành phố đông người. Người đưa tôi thẳng vào một bệnh viện lớn. Tôi thấy bệnh nhân nằm la liệt. Tôi như cảm được những đau đớn của họ. Những đau đớn ấy đang khẩn thiết kêu gọi và đợi chờ được giải cứu. Tôi bừng tỉnh dậy. Trong lòng tôi chỉ còn tâm tình xót thương dâng trào. Lập tức, tôi hiểu: Đi truyền giáo là đến với mọi người với lòng thương xót. Xót thương của tình yêu tự nhiên và tình yêu siêu nhiên. Xót thương của tôi cộng với xót thương của Chúa trong tôi.

3.

Đó là bài học thứ nhất Chúa dạy tôi để truyền giáo. Thêm vào đó là bài học thứ hai.

Chúa để tôi trở thành người bệnh. Bệnh cả về thân xác, bệnh cả về tâm hồn. Mang các thứ bệnh trong mình, tôi cảm thấy mình yếu đuối, vật lộn với những cơn đau. Đau đớn thường gây nên cô đơn. Trong tình trạng như thế, tôi rất biết ơn đối với những ai xót thương tôi. Thứ xót thương, mà người bệnh như tôi đợi chờ, là thứ xót thương được diễn tả bằng những gì là cụ thể.

Khi nói đến xót thương cụ thể, tôi nhớ tới dụ ngôn Chúa Giêsu nói trong Phúc Âm về người bị kẻ cướp trấn lột, đánh trọng thương, nằm ở vệ đường. Thầy tư tế đi qua thấy nạn nhân, nhưng vô tâm bỏ đi. Thầy luật sĩ đi qua, cũng thấy nạn nhân, nhưng dửng dưng bỏ đi. Chỉ có người ngoại giáo Samaria thấy nạn nhân, đã dừng lại, chăm sóc, không ngại hao tiền, tốn công, hy sinh thời giờ. Tôi đã được nhiều người xót thương con người yếu đuối của tôi như vậy.

4.

Nhưng, trong rất nhiều trường hợp, nếu tôi không cầm lấy bàn tay Chúa kéo tôi đứng dậy, mà chỉ cậy vào sự nâng đỡ của người trần, chắc chắn tôi không thể được giải cứu. Đó là bài học thứ ba.

Cầm lấy bàn tay Chúa là một việc của đức tin. Tôi nghe Chúa gọi. Tôi tin vào Chúa một cách tuyệt đối. Rồi với tất cả sự tự do cùng với sự cương quyết tôi cầm lấy tay Chúa.

Tôi hiểu đó mới chỉ là bước đầu đi theo Chúa. Sẽ còn những bước tiếp theo. Tôi phải sẵn sàng đi từng bước, từng chặng. Trong truyền giáo, tôi phải tôn trọng những chặng đường. Nôn nóng có thể sẽ phá hoại truyền giáo.

5.

Qua các bài học trên đây, tôi xác tín điều Chúa muốn dạy tôi về truyền giáo, là phải giàu lòng xót thương. Xót thương không chỉ trong lòng, mà còn phải diễn tả bằng những gì là cụ thể. Tình xót thương ấy sẽ nhận được từ chính Chúa, miễn là tôi biết gắn bó với Chúa, cầm lấy tay Chúa, kiên trì bước đi từng bước, vượt qua từng chặng trong khiêm nhường phó thác.

Thực sự, những gì tôi học được trên đây cũng đã được ghi trong Phúc Âm. Nhưng khi được Chúa dạy thêm qua những bài học riêng tư, tôi được thêm tin tưởng rằng: Ơn gọi của tôi trong thời điểm và địa phương tôi được sai đến sẽ phải nhấn mạnh đến xót thương tế nhị. Đó là ý Chúa.

Với xác tín đó, tôi làm những việc cụ thể sau đây.

6.

Tiếp xúc.

Khi tiếp xúc với bất cứ ai, nhất là với những người ngoài công giáo, tôi cầu nguyện rất nhiều. Tôi tin Chúa ở giữa chúng tôi. Với người này, tôi khuyến khích họ làm những việc xót thương. Với người kia, tôi thực hiện lòng xót thương của tôi một cách cụ thể, cách này cách khác. Càng tiếp xúc, tôi càng thấy người môn đệ của tình xót thương Chúa không bao giờ thiếu việc. Rất nhiều tiếp xúc đã cho thấy Chúa giàu lòng thương xót đang hiện diện và hoạt động mạnh mẽ trong nhiều tâm hồn và trong nhiều lãnh vực, kể cả trong những tâm hồn và lãnh vực ngoài phạm vi Hội Thánh.

Khi tiếp xúc, tôi đã gặp được nhiều người cộng tác để làm việc truyền giáo. Họ sẵn sàng cùng với tôi dọn đường cho Chúa đến, bằng những việc xót thương. Làm mà không coi đó là lập thành tích. Nhưng làm rồi, mà vẫn nhận mình là đầy tớ vô ích.

Khi tiếp xúc, tôi đã gặp được nhiều người trước đây bỏ đạo, nay trở về với Chúa. Họ sống niềm vui Tin Mừng một cách hân hoan giữa muôn vàn khó khăn trắc trở. Họ là những nhân chứng sống động của lòng thương xót Chúa.

Khi tiếp xúc, tôi nhận thấy sự xây dựng những quan hệ tốt là một điều hữu ích cho truyền giáo.

7.

Giảng giải.

Tôi giảng giải bằng lời nói và bằng chữ viết. Để soạn một bài giảng, tôi phải cầu nguyện, và suy tư rất nhiều, cộng với những việc hãm mình, hy sinh. Những bài giảng của tôi thường giới thiệu Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Không thiếu trường hợp, khi dọn bài giảng, tôi đã cầu nguyện với "ông thánh trộm lành". Ông là một tội nhân bị đóng đinh bên hữu Chúa Giêsu. Ông không hề nghiên cứu Kinh Thánh, không biết giáo lý. Thành tích ông có là tội ác. Thế mà, trước khi chết, ông đã đón nhận được tình yêu xót thương Chúa cứu chuộc. Tôi hiểu chính sự khiêm nhường của ông đã giúp ông nhận ra Chúa là Đấng Cứu chuộc, để rồi với tay không, ông đã được Chúa đưa lên thiên đàng với Chúa. Vì thế, tôi hay nhắc đến sự khiêm nhường khi xót thương và để được xót thương.

8.

Tôi biết chắc thời gian Chúa dành cho tôi có hạn. Sẽ đến lúc tôi sẽ không còn tiếp xúc, không còn rao giảng, không còn viết bài. Nhưng tôi vẫn tiếp tục truyền giáo bằng cách biến con người của tôi thành của lễ dâng lên Thiên Chúa giàu tình yêu thương xót. Của lễ tôi dâng là tình yêu bé nhỏ với tinh thần cầu nguyện trong mầu nhiệm thánh giá.

Tôi nhận biết tôi chẳng là gì, chẳng có gì, chẳng đáng gì. Hơn nữa, tôi chỉ là kẻ tội lỗi, hèn mọn. Nhưng tôi tin tôi được Chúa thương. Người cứu tôi. Người gọi tôi. Người chọn tôi. Người sai tôi. Tôi coi đó là một đặc ơn Chúa ban. Tôi hân hoan ca ngợi và tạ ơn Chúa đến muôn đời.

--

CBPV chuyển 21-10-12

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 32 = DOI MOI - TAI SINH - SINH LAI PDF Print E-mail

 

                        Cảm nghiệm Sống Lời Chúa #32

                     ĐỔI MỚI - TÁI SINH - SINH LẠI

 

Đức Giêsu nói với ông Ni-cô-đê-mô, một thủ lãnh của người Do thái: “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh lại bởi ơn trên. (Ga 3,3)

1- Sinh lại bởi ơn trên : Sự sống đó là sự sống Thần linh, một cách thức hiện hữu hoàn toàn mới do tác động của Thiên Chúa. Những người sống theo xác thịt, phàm nhân bình thường không có Thần Khí nơi họ. Vì cái gì bởi xác thịt sinh ra, thì là xác thịt. (Gioan 3,6)

2- Viên Liễu Phàm tiên sinh đã đem kinh nghiệm bản thân không nên bó tay trước cuộc sống, mà phải hết sức cải đổi tâm linh bằng cách hành thiện, bỏ ác, như người xưa nói: “Đừng chê điều thiện nhỏ mà không làm, đừng khinh điều ác nhỏ mà làm.”

3- Nhất định thay đổi đời sống:Bỏ ác thu thiện, dứt trừ tai ương, phúc thọ miên trường.” Đây chính là nguyên lý đổi mới tâm linh. Một người bình thường không sao tránh khỏi tâm ý thức vọng tưởng xáo trộn, còn người làm điều thiện, sức mạnh của nó sẽ chuyển khổ thành vui, nghèo nàn thành giầu có.

4- Còn người làm việc ác: sẽ gây nhiều tai họa cho mình bây giờ và đời sau. Sách vở cổ nhân để lại xưa nay đã chứng minh chính xác của đạo lý này. Nhân ái là cội rễ của sự sống, nếu tâm tàn nhẫn, không có từ bi thì khác nào như cây trái không hạt, làm sao nẩy mầm thành cây khác. (Đọc : Hoa quả của Thánh Thần: thư Galát 5, 22.)

5- Nói nhiều dễ dàng hại đến khí. Tôi nói nhiều lời nên thân thể không được khỏe mạnh. Người ta sống là nhờ tinh,- khí,- thần. Tôi thích uống rượu. Rượu lại làm tiêu tán tinh thần. Người ta ban ngày không nên ngủ, ban đêm không nên thức. Tôi thường ngồi suốt đêm làm việc, không chiụ đi ngủ sớm. Đó là tôi không biết bảo dưởng nguyên khí tinh thần.

6- Kinh Thi nói:   Người ta thường phải xét, nghĩ đến hành vi của mình có hợp với đạo Trời hay không? Nếu hợp với đạo Trời thì phúc đức sẽ tự nhiên đến .

Kinh Thư nói: Trời giáng họa tránh được; mình gây họa khó tránh.   Kinh Thi nói: Thường phản tỉnh, xét lại mình, hợp hay trái với đạo Trời. Gặp phúc hay họa, tất cả là do ta, tất cả là do ta.

7- Khổng tiên sinh nói: Tuy là số Trời định sẵn, song vẫn có thể cải đổi. Bạn chỉ cần mở rộng lòng nhân nghĩa sẵn có, gắng sức làm lành, tích chứa âm đức. Đó là bạn tự tạo ra phúc báo cho mình, người khác muốn cướp giật cũng không được.

8-Kinh dịch đã nói: Gia đình nào hành thiện, sẽ ắt dư nhiều phúc báo để lại cho con cháu. Đừng ai nói rằng: mình chẳng sống bao lâu, nên tha hồ hưởng thụ, mặc tình làm xấu, vào đường sa đọa. Đừng ỷ lại vào sức khỏe mà lộng hành, gian dối, phạm pháp, đắm mê tửu sắc.

   9-Thánh Phaolô nói: Anh hãy giết chết những gì thuộc hạ giới trong con người của anh, ấy là: gian dâm, đam mê, ô uế, ước muôn xấu xa, tham lam… (Côlôxê 3, 5)

10- Manh Tử có câu: Tu thân là tự mình luôn tu dưỡng đức hạnh, không nên làm ác, gây tội dù là mảy may. Sửa đổi những sai lầm, tội ác của bạn như uống thuốc để trị bịnh. Một ông Huyện trưởng kia có quyển sổ tay trên bàn gọi là sổ Trị Tâm. Mỗi ngày ông làm việc lành hay việc ác dù là rất nhỏ, ông cũng ghi vào đó.

11-Sáu cách để trị tâm: 1/ Dù có phú quý vinh hoa, bạn cũng phải giữ tâm như lúc thất chí nghèo hèn. 2/ Dù có gặp may mắn tốt đẹp, bạn cũng phải giữ lòng như lúc trắc trở khó khăn. 3/ Dù trước mắt có dư ăn dư mặc, bạn cũng phải cần kiệm như lúc thiếu thốn nghèo hèn. 4/ Dù được người ta yêu thích kính nể, bạn cũng phải luôn khiêm tốn, cẩn trọng. 5/ Dù gia thế có danh vọng đến đâu, bạn cũng phải thấy mình thấp kém. 6/ Dù học vấn có cao thâm bao nhiêu, bạn cũng phải thấy mình còn thô thiển.

    Ba cách để trở thành bậc chính nhân quân tử:

1-    Xa thì bạn nên truyền nối và mở rộng đức khí của Tổ tiên, còn gần thì phải biết hiếu kính cha mẹ.

2-    Trên thì bạn nên báo đáp ân huệ của đất nước, còn dưới thì phải tạo hạnh phúc cho Gia đình.

3-    Ngoài thì bạn nên cứu tế cấp nạn cho người khác, trong thì bạn phài luôn đề phòng niệm tưởng tà xấu.

Kết luận: Mỗi ngày bạn cần phải biết được lỗi lầm của mình, mới có thể sửa đổi, đổi mới, sinh lại mỗi ngày. Bởi thế, Đức Giêsu nói với ông Ni-cô-đê-mô: “Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói: các ông cần phải được sinh lại bởi ơn trên.”   (Gioan 3, 7) .

                                                                  Ptế Định Sưu Tầm

 
<< Start < Prev 131 132 133 134 135 136 137 138 Next > End >>

Page 133 of 138