mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4196
mod_vvisit_counterHôm Qua9230
mod_vvisit_counterTuần Này4196
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này180971
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8670014

We have: 67 guests online
Your IP: 54.92.178.105
 , 
Today: Jun 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CAM NGHIEM SONG - REFLECTION PDF Print E-mail

Reflecting on God's Word

FR LINH

Can you remember a time when you heard an a cappella choir sing in perfect harmony? Perhaps you have sung in a choir like that. The many voices blend into one voice, the many parts into unified chords, the many notes into a single song. If we can imagine that harmony for an instant, we might hear an echo of the perfect harmony uniting our one God.

The three-part harmony in God sings a single song of love. It sings of the merciful, faithful love of the Father who nurtures and protects this weak, beloved human family. It sings of the self-giving love of Jesus that liberates us from slavishly repeating our sins. It sings of the unifying love of the Holy Spirit that binds us together in love and unity and peace.

As we imagine that harmonious hymn of praise, we might also hear a summons to live in the harmony that the Holy Spirit empowers in us. Our God's love is so powerful that it resounds in the Christian community and invites the whole world to sing along in the never-ending hymn of love.

Living God's Word

The Corinthians didn't always show forth the love of the Trinity in their community. That is why Paul reminds them to "mend your ways." How shall we respond to Paul's encouragement to "agree with one another, live in peace" so that "the God of love and peace" will be with us today?

Reflexionemos sobre la Palabra de Dios

¿Recuerdas la última vez que escuchaste un coro cantar a cappella en perfecta armonía? Tal vez tú hayas cantado en un coro similar. Todas las voces se incorporan en una sola voz, todas las partes en acordes unificados, todas las notas en una sola canción. Si podemos imaginarnos por sólo un instante esa armonía, pudiéramos entonces escuchar un eco de la perfecta armonía que une a nuestro único Dios.

La armonía en tres partes que hay en Dios canta una sola canción de amor. Canta acerca de la misericordia y del amor fiel del Padre, que alimenta y protege a esta débil y amada familia humana. Canta acerca del amor entregado de Jesús, que nos libera del repetido servilismo de nuestros pecados. Canta acerca del amor unificador del Espíritu Santo, que nos vincula en el amor, la unidad y la paz.

Al imaginarnos ese armonioso himno de alabanza podríamos escuchar también un llamado a vivir en la armonía con que el Espíritu Santo nos habilita. El amor de nuestro Dios es tan poderoso que resuena en la comunidad cristiana e invita al mundo entero a unir las voces en un interminable himno de amor.

Vivamos la Palabra de Dios

Los corintios no siempre mostraron el amor de la Trinidad en su comunidad. Por eso es que Pablo les recuerda que "busquen la perfección". ¿Cómo responder cuando Pablo nos dice, "vivan en armonía y en paz" para que "el Dios del amor y de la paz" esté con nosotros hoy?

_______________________________

 

 
CAM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA - THU SAU TUAN 9 TN-A PDF Print E-mail

Thứ Sáu tuần lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Marcô 12: 35-37

Bè Sa-Đốc phải trả lời thế nào để có thể nói Chúa Yêsu là con của Đavít?

Suy niệm: Phó Tế Đaminh Vũ Quang Minh.

"Đức Chúa phán cùng Chúa của tôi rằng: bên hữu Ta đây, con lên ngự trị, để bao địch thủ Ta đặt làm bệ dưới chân con". Trong thánh vịnh này, Đavít đã gọi Đấng Mêsia một cách long trọng, bằng tước hiệu "Chúa của tôi". Thế mà theo quan niệm của các kinh sư, Đấng Mêsia còn được gọi là Đấng Kitô là con vua Đavít, là người thuộc dòng dõi vua Đavít. Câu hỏi Đức Yêsu đặt cho các kinh sư như sau: Nếu Đavít gọi Đấng Mêsia là Chúa của tôi thì làm sao Đấng Mêsia lại là Con của Đavít được?

Vâng, đám đông khán thính giả hôm nay vây quanh Chúa Yêsu có cảm tình với Ngài là điều đã được Marcô thuật lại nóng bỏng. Vấn đề này được đặt ra trong lý giải phải tìm cho ra lý lẽ nó nằm ngay ở thánh vịnh 110. Thánh vịnh này là thánh vịnh được các Kitô hữu sơ khai yêu thích lắm và họ cũng khoái chiêm quan về huyền nhiệm nhập thể của Ngài mà gốc rễ Ngài là con vua Đavít theo gia phả Thánh Yuse, và được trích dẫn nhiều lần trong các sách Tân Ước, bởi lẽ họ nhận ra khuôn mặt của Đức Yêsu vinh quang trong đó. Đối với các kinh sư, cũng như đối với Đức Yêsu, thánh vịnh này được vua Đavít viết ra, dưới ơn linh hứng của Thánh Thần. Ông viết về Đấng Mêsia được Đức Chúa cho toàn thắng. Nội dung thánh vịnh 100 nói rõ: "Đức Chúa phán cùng Chúa của tôi rằng: bên hữu Ta đây, con lên ngự trị, để rồi bao địch thù Ta đặt làm bệ dưới chân con" (câu36). Trong thánh vịnh này, Đavít đã gọi Đấng Mêsia một cách long trọng, bằng tước hiệu "Chúa của tôi". Thế mà theo quan niệm của các kinh sư, Đấng Mêsia còn gọi là Đấng Kitô là con vua Đavít, là người thuộc dòng dõi vua Đavít. Câu hỏi Đức Yêsu đặt cho các kinh sư như sau: Nếu Đavít gọi Đấng Mêsia là Chúa của tôi thì làm sao Đấng Mêsia lại là Con của Đavít?Ở đây Chúa Yêsu chơi lối tháu cáy mà không nhằm chạy làng bằng cách từ chối bảo mình là người conthuộc dòng dõi thánh Vương. Ngài chỉ đặt một câu hỏi lấp la lấp lửng để mời gọi họ nhập cuộc vận dụng não cân bắt suy nghĩ. "Bởi đâu (pothen) mà Đấng Mêsia lại là con vua Đavít?" (câu 37). Bởi đâu Đấng Mêsia vừa là Con, vừa là Chúa của Đavít?Với lãnh đạo Do-thái thì lối tháu cáy này họ đau lắm, nhưng với tín hữu Chúa Kitô thì mầu nhiệm nay đã được tháo mở để rồi họ hiểu mồn một rằng: Đức Yêsu là Con vua Đavít, thuộc dòng dõi Đavít theo xác thịt (Rm 1,3), nhưng Ngài được siêu tôn làm Chúa nhờ trải qua cái chết thập giá, nhờ sự hạ mình vâng phục, và nhờ được phục sinh. "Chính vì thế Ngài được ban cho một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu," khiến mọi loài phải tuyên xưng Đức Yêsu Kitô là Chúa (Ph 2, 9-11).

Trong các bài Tin Mừng trước, chúng ta thấy Đức Yêsu luôn bị chất vấn bởi các người Pharisêu, Kinh Sư, phe Hêrôđê, nhóm Sa Đốc... Nhưng hôm nay, thánh sử Máccô lại cho thấy một tình thế ngược lại. Chính Ngài là người đứng lên chất vấn họngược lại vì họ mù tịt về thánh kinh mà chỉ lẩn quận luật với lệ. Qua câu hỏi đó của Đức Yêsu, Ngài không phủ nhận thân thế, vai trò của mình. Ngài cũng không từ trối tước hiệu con Vua Đavít. Nhưng dần dần, Ngài muốn cho mọi người hiểu về một Đấng Kitô chịu đau khổ, là người tôi tớ đau khổ của Đấng Yavê chứ không phải là một Đấng Kitô với mũ mão cân đai và đứng lên để làm chính trị như họ vẫn lầm tưởng!

TÍN HỮU CẦN THAY ĐỔI CHÍNH MÌNH: Trong cuộc sống hôm nay nơi Giáo Hội, vẫn không thiếu những hạng người đủ mọi tầng lớp: áo mão cân đai cũng có, và tín hữu tự phụ cũng có...họ luôn thích một Giáo Hội ô dù có kẻ hầu người hạ phe phẩy chiếc quạt mo cho họ. Khoái ăn trên ngồi trước và được người ta chào hỏi dọc đường.

GIÁO HỘI GIẢI TRỪ: Đức Phanxicô không ưa hạng này nên giải trừ nhiều chức vụ và cho về vườn. Nhưng mới chỉ thay đổi được những người ở gần, còn xa xăm một cõi thênh thênh An Ngồi Chiếu cao mâm cỗ vẫn còn mâm cao cỗ đầy, giàu sang, oai phong. Lý do là vì họ thích một Giáo Hội được củng cố bằng quyền lực... Không những thế, mà nhiều người đã áp dụng quan điểm đó ngay trong suy tư, nơi hành vi và lối sống của mình.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG NGAY: Nào bạn và tôi hãy cẩn trọng trong cung cách ứng xử, để trở nên con người của khiêm tốn và hạ mình sống sao cho hợp với tin mừng. Amen

-----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -THU NAM LE HIEN XUONG PDF Print E-mail

Thứ Năm tuần lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Marcô 12: 28-34.
Chẳng có mạng lệnh nào lớn hơn những điều này....

Suy niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Tình yêu là thiêng liêng mà việc cư xử trong tương giáo nhân loại hết sức thánh thiêng...đòi hỏi kẻ tung người hứng, kẻ trao người nhận có sự lịch lãm để ban phát cho nhau.

Vâng, Chữ yêu mà các thi nhân dí dỏm bảo nó là cái chi chi...ấy thế mà người mong ra khỏi, nhưng lại có người khác muốn nhảy bổ vào. Tình yêu không phải là của cải vật chất vô tri giác để người ta có thể cấy trồng mà cân, đo, đong, đếm để buôn bán được. Không ai có thể nói với người mình yêu rằng anh yêu em như thế là quá đủ rồi! Và em cho anh cả khối tình cũng đã là quá cỡ rồi. Khi nhận thấy người mình yêu là đáng yêu thì người ta tìm mọi cách để yêu và yêu hết mức có thể. Càng yêu người ta càng hiểu nhau hơn, và nhờ yêu nhau hơn trong tôn qúi, nhười ta lại hiểu và bồi đắp để kính nhường nhau hơn cho nên mới có câu: Vô tri bất mộ, vô mộ bất tri là vậy đó.

Chúa là Đấng chân thiện mỹ, Đấng đáng yêu hơn bất cứ thụ tạo nào. Do đó, tình yêu dành cho Ngài là tình yêu tuyệt đối. Đức Yêsu đòi hỏi chúng ta: "Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi." Yêu Chúa tới mức "hết" là yêu bằng tất cả con người của mình và không giới hạn, hay nói như thánh Bê-na-đô: "mức độ của tình yêu Thiên Chúa là tình yêu không mức độ."Nghĩa là vô biên giới không bị kiềm toả hay hạn hẹp bởi các định chế do bàn tay con người xếp đặt mà người yêu bắt buộc phải chui vào rọ.

Thiên Chúa đã yêu ta bởi lòng thương xót của Người. Tình yêu của Chúa quá bao la hải hà như nắng, như mưa như sương rơi thấm đậm trên đất đai mà sỏi đá khô cằn cũng mọc lên cây cối được. Con người nhận được tình yêu của Chúa thì cần tỏ lòng biết ơn, bằng cách yêu lại Chúa. Nhưng trái tim con người quá nhỏ bé, không thể yêu Chúa cho xứng. Để chứng minh tình yêu của mình đối với Thiên Chúa, con người chỉ còn cách yêu Ngài đến cùng bằng cách yêu những tha thể khác mà họ là anh em với nhau, và đó là thực tế.

Người ta kể lại rằng thánh Antôn ẩn tu đã tìm đến gặp một người thợ giày, vì nghe đồn rằng người thợ giày này có một đời sống đạo đức lạ thường. Ðể hỏi đâu là bí quyết để nên thánh, người thợ giày đáp gọn: "Tôi chỉ biết đóng giày".
Ngạc nhiên vô cùng, thánh Antôn hỏi vặn lại: "Nếu chỉ có thế thì làm sao mà gọi là thánh thiện được. Tôi đây, tôi tưởng nghĩ đến Chúa từng phút giây. Ông có bí quyết gì khác nữa không?". Người thợ giày giải thích: "Tôi làm việc 8 giờ, cầu nguyện 8 giờ và ngủ nghỉ 8 giờ".

Thánh Antôn vẫn chưa cho đó là cuộc sống lý tưởng. Ngài cho biết, ngài cầu nguyện từng phút giây. "Vậy ông sống đức khó nghèo như thế nào?". Người thợ giày bảo: "Tôi cho Giáo hội một phần ba của cải của tôi, một phần ba tôi bố thí cho người nghèo và một phần ba tôi giữ lại cho tôi". Thánh Antôn chưa cho đó là bí quyết nên thánh trọn hảo, bởi vì chính ngài đã phân phát tất cả của cải của ngài cho Giáo hội và người nghèo...

Thánh nhân vặn hỏi mãi, cuối cùng người thợ giày mới khai ra bí quyết của ông như sau: "Mặc dù tôi phân phát một phần ba tiền lương của tôi cho người nghèo, nhưng đêm ngày tôi không ngủ yên được khi tôi nhìn thấy cảnh nghèo xung quanh tôi, đến độ tôi đã thưa với Chúa: Chúa ơi, thà để con đi hỏa ngục còn hơn nhìn thấy những người khốn khổ này phải triền miên trong cảnh nghèo đói...".

Nghe đến đó, thánh Antôn đã bỏ ra về. ngài chợt hiểu rằng ngài chưa đủ thánh thiện như người thợ giày này đến độ dám hy sinh tất cả chỉ vì người nghèo.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Người thợ giày trong câu chuyện của thánh Antôn không những dành của cải của mình cho người nghèo. Thánh Antôn đã nhận ra đó là bí quyết cao cả nhất để nên thánh. Bố thí tất cả của cải của mình, xa lánh tất cả các thú vui của cuộc sống, đêm ngày ăn chay cầu nguyện là điều tốt. Nhưng nếu sống như thế chỉ để tìm cho mình sự thanh thản trong tâm hồn mà phải sợ người khác quấy rầy, thì một cuộc sống như thế chưa phải là lý tưởng nhất. Ước chi BẠN VÀ TÔI hãy nên như ông thợ đóng giày rồi ngộ ra con đường nên thánh như Thánh Antôn thì hay biết mấy. Amen.

------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU TU- TUAN9TN-A PDF Print E-mail

Thứ Tư tuần lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

CÁM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA - Marcô 12:18-27.

Ngài không là Thiên Chúa của kẻ chết nhưng là của kẻ sống.

Suy niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Nào bạn và tôi hãy làm một vòng dạo quanh Cựu Ước nói về Nguyên Soái Môsê qua đoạn nói về việc Chúa nói với ông nơi bụi gai, Thiên Chúa phán: "Ta là Chúa của Abraham, Chúa của Isaac, Chúa của Yacob".

Như thế, Ngài không là Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống. Hơn nữa, nếu Thiên Chúa đã phán một lời liền có mọi sự, chẳng lẽ Ngài không thể làm cho kẻ chết sống lại sao? Sự sống và sự chết đều do Thiên Chúa, vì thế sự sống lại cũng thuộc về Thiên Chúa. Lại nữa, khi sống lại từ cõi chết, thân xác con người được biến đổi hoàn toàn, nó sẽ giống như các thiên thần, giống như Chúa Kitô Phục Sinh, nên không còn phải chết và cũng chẳng phải dựng vợ gả chồng nữa mà là như các Thiên Thần như Chúa Yêsu truyền lời cho bè Sa-đốc bắt bẻ Ngài. Có sự sống lại như Chúa Yêsu đối đáp trôi chảy hôm nay. Tin Mừng hôm nay mô tả cuộc đụng độ đầu tiên giữa Chúa Yêsu và nhóm người Sađốc. Những người Sađốc thuộc về hàng tư tế quí tộc. Về mặt chính kiến, họ theo bọn ngoại bang là những kẻ xâm lược đất Israel. Về mặt tôn giáo, họ rất bảo thủ. Ðối với họ, lề luật phải tuân theo chỉ có trong năm cuốn sách đầu tiên của Bộ Kinh Thánh. Họ phi bác mọi giáo thuyết xuất hiện sau này do các tiên tri và các bậc trí giả giảng dạy, chẳng hạn việc kẻ chết sống lại. Do đó chẳng có gì ngạc nhiên khi họ tấn công Chúa Yêsu về vấn đề này.

Thật thế, dựa vào niềm tin mà họ cho là đúng đắn, những người Sađốc bắt đầu hỏi Chúa Yêsu bằng bộ luật Môsê, theo đó khi người chồng chết, nếu người vợ anh ta chưa có con, thì người anh (hoặc em) chồng phải cưới bà này để nối dõi tông đường. Họ đặt ra trường hợp một người đàn bà có bảy đời chồng, vào lúc sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong bảy người anh em vì tất cả đã lấy bà làm vợ? Những người Sađốc hỏi thế, không phải vì thành tâm tìm kiếm để sống theo sự thật, mà chỉ để đùa giỡn với sự thật và muốn dùng sợi giây thòng lọng để xiết cổ Chúa Yêsu mà thôi. Thế nhưng qua cái thòng lọng ác tâm này, Chúa Yêsu nhân cơ hội, Ngài đã mạc khải cho môn đệ và những người thờ đó hiểu về sự thật con người sau khi chết như các thần lành sáng láng tốt lành thì đã có biết bao người đã tin vào Thiên Chúa và đã sống trọn vẹn với niềm tin đó cho đến ngày nay trong lịch sử Kitô giáo; biết bao người đã can đảm sống sự thật được mạc khải, dù phải hy sinh mạng sống, dù phải từ bỏ mọi danh lợi trần gian. Ðó là gương của những vị anh hùng tử đạo qua bao thế hệ nơi các dân tộc, mà 117 thánh tử đạo Việt Nam đã là minh chứng hùng hồn Thiên Chúa là Chúa của những kẻ sống vĩnh hằng trên thiên giới.

Tóm lại, cuộc sống của Kitô hữu là chuỗi những ngày vui cho dù có đau khổ nơi dương thế, nhưng cái đau, cái chết của xác thân chỉ là việc bước qua ngưỡng cửa của sự chết để bước vào điểm tới là cõi vĩnh hằng. Cho dù ngay cả khi kitô hữu đau khổ qúa đi thôi, thì họ cũng dùng đau khổ để thánh hoá cuộc sống cho vơi đi nỗi đau, nỗi buồn của người khác. Để kết thúc trang suy niệm. Tôi xin kể một câu chuyện khá khôi hài trong sách lẽ sống có ghi lại như sau:

Một bệnh nhân nọ được đưa vào một bệnh viện do các tu sĩ điều khiển. Người ta không để cho anh nằm điều trị trong một căn phòng riêng rẽ mà lại đặt anh nằm chung với các bệnh nhân khác trong một phòng lớn. Vừa mới được khiêng vào căn phòng, người đàn ông đã bị các bệnh nhân khác tuôn đến bao xung quanh. Người thì kéo chăn, kẻ nắm áo, kẻ bứt tóc. Không mấy chốc, anh bị quăng xuống khỏi giường giữa những tiếng cười đùa của các bệnh nhân khác. Không chịu đựng nổi trò chơi quái ác của các bệnh nhân, người đàn ông mới la hét để kêu cầu vị phụ trách. Anh trình như sau: "Tại sao ông lại đưa tôi vào đây. Tất cả các bệnh nhân xung quanh tôi đều cười đùa, nghịch ngợm như một đám con nít. Hẳn họ không đau yếu như tôi". Vị phụ trách mỉm cười đáp: "Họ còn đau yếu hơn cả anh. Nhưng tất cả đều khám phá ra một bí quyết, một bí quyết mà ít người ngày nay biết đến hoặc có biết đến, họ cũng không tin". Người đàn ông muốn biết bí quyết ấy. Vị phụ trách bệnh viện mới lấy một cái cân có hai đĩa ở hai đầu, rồi lấy một hòn đá đặt vào một đĩa cân, đĩa cân ở đầu bên kia liền được nhắc lên rồi giải thích như sau: Tôi vừa trình bày cho ông một bí quyết của các bệnh nhân ở đây. Chiếc cân này là biểu trưng của tình liên đới giữa con người với nhau. Hòn đá biểu hiện cho nỗi đau khổ của ông.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG : Khi đau khổ đè nặng trên ông, thì ở đầu cân bên kia, niềm vui có thể đến với một người nào đó. Niềm vui và nỗi khổ thường sánh vai với nhau. Nhưng nỗi khổ cần phải được đón nhận và dâng hiến, chứ không phải để giữ riêng cho mình. Hãy làm cho những người khác trở thành trẻ thơ, hãy làm cho nụ cười được chớm nở trên môi của người khác cho dẫu ta đang hấp hối". Amen

----------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA -NGAY 07-6-2017 PDF Print E-mail

LẠY CHA CHÚNG CON Ở TRÊN TRỜI

Sự càn thiết và hiệu quả của cầu nguyện

Khi các Tông Đồ xin Chúa dạy cầu nguyện, ngài dạy các ông Kinh Lạy Cha chúng con ở trên Trời

Kinh ấy dạy chúng ta mấy điểm sau đây:

1) Chúng ta có cùng một cha chung trên Trời.

Ngài dạy "Lạy cha chúng con" chứ không dạy "Lạy cha của người Việtnam chúng con" Chuá cũng không dạy "Lạy cha của ngưòi da trắng chúng con", hay "da vàng" hoặc "da đen" chúng con. Mọi người trên trần gian này chỉ có chung một Cha mà thôi.

2) Mà nếu tất cả mọi người có cùng một "cha chung", thì lẽ đương nhiên mọi ngưòi, bất kể mầu da, ngôn ngữ, tôn giáo, văn hoá... đều là anh em với nhau. Mà đã là anh em, thì phải đối xứ với nhau như anh em. Mà nếu mọi người cùng đối xử voi nhau như anh em, thì làm chi còn có chiến tranh, có giết ngưòi, có trộm cứớp, có gian tham?

Cớ sao lại có nhưng anh chị em ruột thịt với nhau lại coi nhau như kẻ thù? Lại cấm không cho nhìn mặt nhau ngay cả lúc chết?

Hôm nay, trong bài Sách Thánh thứ nhất (STK 18:20-32), ông Abraham đã cầu nguyện rất "cò cưa" với Chuá. Ông "cưa" từ 50 người công chính, xuống còn 45, rồi 40, rồi 30, rồi 20, cuối cùng ông "cưa" xuống con có 10 người, Chuá vần Ok. Khốn nỗi ông tìm lấy 10 người cũng không xong, nên Chuá mới thiêu đốt thành của ông! Giá ông"cố cưa thêm" xuống đến 5 ngưòi, có lẽ Chuá cũng vẫn Ok.

Anh em có thể sẽ thắc mắc: Cầu nguyện như Chúa Giêsu dạy, thì cầu nguyện làm gỉ? Toàn những cái "có lợi" cho Chúa thôi?

SUY TƯ - CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT HÀNH ĐỘNG:- Thì cứ cho rằng cầu nguyện là"xin." Nếu đã muốn "xin", thì người xin phải khiêm tốn, phai nhã nhặn, và phải cố gắng làm hài lòng người mình xin, và phải kiên trì, giống như người bạn đang ban đêm đến bấm chuông nhà ông bạn, gọi dậy để xin bánh về nhà tiếp đãi khách đến muộn.

Vậy bạn cần gì, cứ xin, sẽ đưọc cho. Cứ tìm, sẽ thấy. Cú gõ sẽ mở cho.

(Lm. Vincent Nguyen An Ninh)
----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 72